Page 1

GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

GIAI PHẨM KỶ NIỆM 40 NĂM RA TRƯỜNG

KHOÁ 12 (1970-1974) HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN 1


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

2


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

3


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Với sự tham gia đóng góp bài vở, ý kiến của các bạn: Thầy THÁI CÔNG TỤNG, anh NGUYỄN VĂN KIỂM, TRẦN KIM VIỆT, LÊ VĂN CHUÔNG, CHÂU NGÂN LÊ, HUỲNH VĂN HUÊ, TRẦN TRỌNG CHƠN, LƯƠNG THỊ BÍCH HẢO, NGUYỄN THỊ KIM THOA, NGUYỄN NGỌC TÚ, NGUYỄN LAN ANH, NGUYỄN VĂN THUẬN, LÊ XUÂN YÊN, NGUYỄN MINH QUAN, NGUYỄN THẾ VIỆT, TRẦN NGỌC NHUNG, GIÁNG HƯƠNG, VŨ VĂN TIÊN, NGUYỄN VĂN HẢI, HUỲNH THỊ LỆ NGUYÊN, ĐINH VĂN TÀI, ĐOÀN VĂN THUỲ, HOÀNG NGỌC THƯ, TRẦN LỰC, TRẦN THẾ CHÂU, LƯƠNG VĂN SỸ, HUỲNH NGỌC ÂN, BÙI NGỌC HẢI, VÕ VĂN ÊM, LƯƠNG ĐÌNH LÂN, HUỲNH VĂN KIÊM, NGUYỄN THỊ PHƯƠNG MAI, TRẦN VĂN TIẾN, LÊ BÁ HOÀ, NGUYỄN HỒNG HẢI, LÂM SĨ CHIẾNG, TRƯƠNG MINH CHÂU, NGUYÊN CÔNG LƯU, HÀ THỊ THU CÚC…

1


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

NỘI DUNG 1.Ảnh mới HỌP MẶT 20 NĂM RA TRƯỜNG 2.Sáng tác, ký, sưu tầm

2


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

3


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

4


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

5


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

6


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

7


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

8


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

9


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

10


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

11


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

12


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

13


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

14


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

15


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

16


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

17


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

18


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

19


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

20


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

21


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

22


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

23


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

24


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

25


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

26


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

27


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

28


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

CHÙM ẢNH HỌP MẶT 20 NĂM RA TRƯỜNG (19741994)

29


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

30


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

31


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

32


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

33


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

34


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

35


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

36


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

37


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

38


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

39


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

40


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

41


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

42


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

43


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

SÁNG TÁC-KÝ-BIÊN KHẢO-SƯU TẦM

44


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

45


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

46


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

TƯỞNG NHỚ THẦY LƯU TRỌNG HIẾU-TRẦN NGỌC NHUNG *

Hôm nay 15.05.2012, ngày giỗ thứ 4 cố PGS TS Lưu Trọng Hiếu, tôi viết những cảm nghĩ về Thầy như thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến người Thầy mà tôi hằng kính trọng.

Tôi do dự mãi mới đặt bút, bởi lẽ Thầy vốn là Giám Đốc Trường Cao Đẳng Thú Y và Chăn Nuôi Sài gòn (trước năm 1975) còn tôi lại là sinh viên Khoa Thủy Lâm nên ít có điều kiện gần gũi, học với Thầy nhiều môn để được hiểu rõ Thầy hơn. Tôi chỉ viết những cảm xúc chân thành của mình, những gì tôi biết về Thầy và rất mong được các huynh đệ cùng Trường bổ khuyết cho. Lần đầu tiên tôi biết đến Thầy khi tôi bước chân vào cư xá sinh viên NLS, 45 Cường Để Sài Gòn năm 1970. Lúc ấy Thầy là Trưởng Ban Sinh 47


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Viên Vụ. Trong suốt thời gian 4 năm tôi lưu trú, thỉnh thoảng Thầy có ghé thăm, kiểm tra, nhắc nhở sinh viên thực hiện đúng nội quy cư xá như: “sống vệ sinh, sạch sẽ; không được phơi phóng, giăng mắc quần áo bừa bãi; không được đun nước trực tiếp bằng cọng resistance vào giờ cao điểm để tránh gây chập điện, cháy nổ; không được cho người ngoài ở chùa, ở lậu…Nói thì nói vậy, chứ đôi lúcThầy cũng nhắm mắt làm ngơ vì thấu cảm hoàn cảnh vô cùng khó khăn của hầu hết sinh viên thời bấy giờ. Trong 4 năm học ở Khoa Thủy Lâm, chúng tôi được Thầy dạy duy nhất môn Sinh Hóa vào năm thứ 3. Môn học này thực tình rất khó nuốt với những công thức hóa học gồm nối đơn, nối đôi, nối vòng...dài thòn lòn. Chỉ một công thức Vitamin C thôi cũng đã chiếm gần hết một trang giấy! Lúc ấy phần lớn chúng tôi chỉ cố học thuộc công thức để trả bài chứ đâu hiểu Thầy đã tâm huyết dạy cho chúng tôi một môn học thuộc loại thời thượng bấy giờ và hết sức quan trọng cho các ngành y khoa và công nghệ sinh học, liên quan mật thiết tới đời sống con người. Mặc dù chỉ học Thầy có một môn, nhưng trong tôi đã in đậm nhiều ký ức tốt đẹp về Thầy. Thầy ăn mặc giản dị, lịch sự và chỉnh chu, nói năng từ tốn, nhỏ nhẹ, hiền lành, khoan hòa, thân ái, niềm nở, nhiệt tình…Ngoài kiến thức về chuyên môn vững vàng và sâu rộng, thầy còn có trí nhớ thuộc loại siêu phàm. Thầy nhớ mặt và gọi vanh vách tên sinh viên mà không phải nhìn vào sổ điểm danh và cho dù xa cách bao lâu Thầy cũng nhớ rõ tên và đặc tính mỗi học trò của mình. Có lần ở cư xá, tôi nghe các anh khóa trên bình luận rằng Thầy đã nhớ và kể những câu chuyện, sự kiện, biến cố xa xưa xảy ra ở Trường Quốc 48


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Gia Nông Lâm Mục Blao với từng chi tiết và ngày tháng năm rõ ràng như biên niên sử. Các anh còn ví Thầy như một tự điển sống! Đọc những bài Thầy viết và đọc những bài người khác viết về Thầy tôi hiểu thêm rằng Thầy là một trong những cánh chim đầu đàn của Trường Cao Đẳng Thú Y và Chăn Nuôi miền Nam trước 1975, là kỹ sư Thú Y và Chăn Nuôi khóa 1 (1959-1962), tốt nghiệp Ph.D ở Mỹ trở về lại Trường năm 1969, là Giám Đốc Trường Cao Đẳng Thú Y và Chăn Nuôi trước 1975. Sau năm 1975 Thầy làm Trưởng Ban Hợp Tác Quốc Tế của Trường Đại Học Nông Lâm, Thủ Đức. Thầy đã làm việc không mệt mõi để xây dựng mối quan hệ hợp tác với 54 Trường Đại học danh tiếng trên thế giới và 30 tổ chức quốc tế, góp phần đào tạo nhiều nghiên cứu sinh học vị Thạc sĩ, Tiến sĩ trong và ngoài nước . Thầy đã được chính phủ Pháp trao tặng “Huân chương Nông nghiệp Bội tinh". Là một trong những chứng nhân đã đi gần suốt chiều dài của ngành giáo dục Nông Nghiệp miền Nam, Thầy cùng với bác sĩ Vũ Ngọc Tân, giáo sư Lê Văn Ký, giáo sư Đặng Quan Điện, và giáo sư Bùi Huy Thục, xứng đáng là một trong những cây cổ thụ của Trường. Thầy đã cống hiến suốt đời, tận tụy, toàn tâm toàn ý, hết lòng cho sự nghiệp đào tạo các chuyên viên và kỹ sư Nông Nghiệp nói riệng và cho sự nghiệp giáo dục Nông Nghiệp Việt Nam nói chung. Thể theo di nguyện của Thầy khi mất, gia đình đã dành toàn bộ số tiền phúng điếu 145 triệu đồng để đưa vào quỹ học bổng “Đồng hành cùng ĐH Nông Lâm TPHCM”. Thầy vẫn luôn lo lắng cho tương lai của thế hệ trẻ cho đến khi mất. 49


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Dù đi vào cõi vĩnh hằng Hồn Thầy vẫn dõi như Trăng trên Trời Mong Trường Nông Nghiệp rạng ngời Mĩm cười Trăng thỏa một đời tận tâm. Thầy ơi! em vô cùng xúc động khi đọc những dòng tâm sự dưới đây của Thầy và em nghĩ nhiều bạn bè đồng nghiệp và học trò của Thầy cũng hiểu được Thầy. “Tôi đến với trường từ thuở trường mới thành lập nên tôi được biết nhiều về trường, tôi hay viết về chuyện thuở xưa, chuyện ngày xửa, ngày xưa. Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy ngàn năm nào dễ mấy ai quên nên tôi mãi đi tìm, tìm về quá khứ, tìm về giữa giấc mơ xưa, tìm về một thời vang bóng. Nhiều bạn trẻ khuyên tôi đừng níu kéo thời gian, quá khứ đã qua rồi hãy để nó chìm trong quên lãng, nhớ thương cũng hoài công thôi, hãy hướng về tương lai. Tương lai nhiều hứa hẹn hơn, tương lai đầy xán lạn hơn, tương lai rực rỡ hơn, tương lai huy hoàng hơn. Anh em trẻ là người quyết định tương lai, nên tôi theo lời khuyên của anh em trẻ mà tìm đường về tương lai”. Thầy mất đi, là một tổn thất rất lớn cho Trường Đại Học Nông Nghiệp. Mặc dù Thầy không còn nữa, nhưng Thầy vẫn luôn sống mãi trong tâm tưởng của chúng em. Chúng em luôn ghi nhớ công ơn to lớn của Thầy. Tran Ngoc Nhung (TL K12)

50


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

CÁC GIÁ TRỊ PHẬT HỌC TRONG TRUYỆN LỤC VÂN TIÊN-Thầy Thái Công Tụng 1. Dẫn nhập. Trong lịch sử văn học Việt Nam, có rất nhiều truyện thơ, từ Kim Vân Kiều, Lục Vân Tiên, đến Phạm Công Cúc Hoa, Cung Oán ..luôn luôn có phản ánh triết thuyết Tam Giáo nghĩa là phảng phất 3 giáo lý chính : Phật, Nho, Lão … đan xen trong truyện. Truyện Lục Vân Tiên, một truyện thơ 2 082 câu viết theo lục bát cũng không thoát khỏi nhận xét đó. Đặc biệt, truyện chuyên chở những giá trị Phật giáo trong đó có nhân quả, tinh thần phá chấp, lòng từ bi, tính cách vô thường vốn là những thuộc tính của Phật giáo. Thực vậy, ta thấy nhan nhãn và rải 51


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

rác đây đó trong truyện các thuật ngữ Phật giáo thông thường: qủa báo, từ bi, quy y, quan âm, phật bà, phiền não, phù du v.v. Trước khi đi vào chi tiết, ta hãy nói qua về tác giả và tình tiết câu truyện 2. Tác giả và tình tiết câu truyện 2.1. Nói qua về tác giả trong bối cảnh lịch sử Tác giả truyện Lục vân Tiên là Nguyễn Đình Chiểu (1822-1888) có cha là Nguyễn đình Huy, người Thừa Thiên, theo Lê Văn Duyệt từ Huế vào làm thư lại ở Gia Định. Sau đó lấy vợ sinh ra ông. Năm 22 tuổi, Nguyễn Đình Chiểu đỗ Tú Tài trường Gia Định (trào vua Thiệu Trị). Năm 25 tuổi, Chiểu ra Huế học chờ khoa thi hội nhưng vì mẹ mất (1848) nên bỏ thi, trở vào Nam chịu tang, khi đến Quảng Nam, bị đau mắt, trở thành mù . Năm 30 tuổi, Chiểu mở trường dạy học ở Gia Định, do đó có tên gọi cụ Đồ Chiểu . Bối cảnh lịch sử lúc đó rất nhiễu nhương với hạm đội Pháp bắn phá Đà Nẳng (năm 1858), lấy thành Gia Định (1859) rồi các cuộc khởi nghĩa nhân dân Nam bộ nổi dậy chống Pháp khắp nơi, lúc đó Chiểu 41 tuổi . Trong suốt những năm đó truyện Lục Vân Tiên ra đời, đề cao lòng trung nghĩa nên nhờ đó được nhiều người ưa chuộng. Ông mất năm 1888 lúc 67 tuổi .Có nhiều người con trong đó phải để ý Sương Nguyệt Ánh là 52


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

một nữ sĩ có tiếng ở miền Nam (gọi thêm là Sương vì bà Nguyệt Ánh là goá phụ). 2.2 về truyện Lục Vân Tiên Chuyện tình gian truân với nhiều hoàn cảnh éo le này lôi kéo độc giả trở về thế kỷ 19. Gian truân vì trong truyện, cuộc tình trong trắng giữa một chàng trai đi thi tức Lục Vân Tiên với một kiều nữ tức Kiều Nguyệt Nga đã gặp phải rất nhiều chông gai, hết nghịch cảnh này đến gian truân kia. Những sự cố trong truyện với muôn hình, muôn vẻ, nào những người bạc ác tinh ma, nào kẻ cướp, người phản bạn, kẻ vô lương như Trịnh Hâm, như Bùi Kiệm, cha con vợ chồng nhà Võ Công nhưng cũng đầy các nhân vật lí tưởng như Vân Tiên, Nguyệt Nga, Hớn Minh, Tử Trực, Tiểu đồng, những người có lòng từ bi như người tiều phu, người đánh cá . Truyện Lục Vân Tiên tuy văn phong không chải chuốt như Truyện Kiều nhưng được nhiều người ,- và đặc biệt là người đồng bằng sông Cửu Long- ưa thích vì lời văn bình dị dễ hiểu, thêm vào đó có chút bi kịch lâm ly nên dễ phả vào hồn người .

Truyện tóm tắt như sau: Từ câu đầu đến câu 286: Lục Vân Tiên, một sinh viên cótài lẫn nết đã đính hôn vớI Võ Thể Loan rồi nhân đi lên kinh đô đi thi, gặp Kiều Nguyệt Nga bị bọn giặc bắt. NguyệtNga được Vân Tiên cứu khỏi và thề nguyền lấy Vân Tiên sau này để tạ ơn. 53


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Từ câu 287 đến câu 1264 : nhiều nghịch cảnh xảy đến với Lục Vân Tiên: lên đường đi thi với người tiểu đồng, bị Trịnh Hâm lừa trói vào rừng nhưng được thoát nạn, tưởng Vân Tiên đã chết, nguyền che chòi giữ mả cho Vân Tiên còn Vân Tiên bị Trịnh Hâm xô xuống sông, nhưng được người đánh cá cứu sống. Lục Vân Tiên lại bị ông nhạc, tức cha Võ Thể Loan bội ước, không gả vì Lục vân Tiên bị mù, đem bỏ vào hang, nhưng được người tiều phu cứu. Cha Võ Thể Loan muốn gả con gái mình cho Vương Tử Trực là bạn của Lục Vân Tiên nhưng bị mắng nhiếc, xấu hổ ốm chết. Vân Tiên gặp lại Hớn Minh vượt ngục ẩn trốn trong chùa, vì Hớn Minh đánh con quan huyện trong khi cứu một phụ nữ . Từ câu 1265 đến câu 1664 kể chuyện Nguyệt Nga bị tên nịnh thần,-Thái sư trong triều-, muốn ép duyên nhưng không được. Nhân có giặc Phiên sang quấy nhiễu, Thái sư bèn tâu vua Sở bắt nàng sang cống cho giặc Phiên, nhưng vì muốn giữ lòng chung thuỷ với Vân Tiên nên đã nhảy xuống sông tự tử. May gặp Ngư ông vớt, được Quan Âm cứu rồi bị Bùi Kiệm ép duyên, được một bà lão đem về nuôi . Và cuối cùng từ câu 1665 đến câu 2082 là Lục Vân Tiên gặp lại Nguyệt Nga, cưới nhau: Vân Tiên được thuốc tiên sáng mắt ra, đậu Trạng Nguyên, đánh tan giặc Phiên lập công to ;lúc về gặp Nguyệt Nga trong chùa ; các kẻ gian ác bị tội. 3. Các giá trị Phật giáo qua truyện Lục Vân Tiên Ngay từ vài câu đầu truyện thơ, ta đã thấy tương quan nhân quả:

54


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Có người ở quận Đông thành. Tu nhân tích đức sớm sanh con hiền Đặt tên là Lục Vân Tiên (câu 7-9)

Ý nói là nhờ cha mẹ tu nhơn tích đức đã lâu nên con sinh ra hiền lành, đúng như tục ngữ ta là: cha mẹ hiền lành để phúc cho con Trong tương quan nhân qủa, thật ra, không có cái gì xảy ra mà chỉ có một nguyên nhân duy nhất sinh ra . Ngoài cái yếu tố ‘nhân’ ra, phải còn để ý các yếu tố khách quan như môi trường, hoàn cảnh, tóm lại cái mà phật học gọi là duyên. Nhân đi liền với duyên: thuận duyên hay nghịch duyên. Có một nhân chánh, nhưng nhân chánh này bị nhiều nhân và duyên phụ đến làm sai lạc sự thuần nhất của cái nhân chánh ấy đi, như tục ngữ ta có câu: cha mẹ sinh con, trời sinh tánh Sự vật hiện ra được là do nhiều nhân duyên tương tác với nhau mà hình thành: Có giống tốt nhưng nếu điều kiện chủ quan xấu ( đất nghèo, khô nước, sâu bọ) và điều kiện khách quan không thuận lợi (bão lụt, hạn hán,..) thì dù ‘nhân’ ở đây là hạt giống có tốt đi chăng nữa thì cũng không phát huy được kết qủa tốt. Tóm lại, nhân và duyên tác động qua lại, đan xen, tương quan, tương nhập mới tạo nên cái quả. Như vậy, quả chính là sự hỗn hợp của nhiều nhân duyên phức tạp. Truyện Kiều cũng có câu: Nhân duyên đâu lại mà mong, chính cũng xác nhận điều đó . Tương quan nhân qủa như vậy không có tính cách đơn tuyến mà mọi quan hệ đều có tính cách phi tuyến, có tương tác giữa các yếu tố . 55


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Thử điểm qua vài nhân vật chính trong truyện: -Lục Vân Tiên. Trên đường đi thi, dọc đường khi nghe dân quanh vùng than phiền có bọn lâu la cướp bóc và đặc biệt 'thấy con gái tốt qua đường bắt đi, Xóm làng chẳng dám nói chi 'thì Vân Tiên giúp giải thoát được các cô thục nữ này trong đó có Kiều Nguyệt Nga. Nguyệt Nga muốn mời về nhà để trả ơn vì 'gặp đây đương lúc giữa đàng, của tiền chẳng có bạc vàng cũng không’ nhưng Vân Tiên thối thác: 'Làm ơn há dễ trông người trả ơn Nay đà rõ đặng nguồn cơn Nào ai tính thiệt so hơn làm gì ‘ Như vậy có nghĩa là bố thí; bố thí không nhất thiết về tiền bạc, của cải mà một lời nói ngọt ngào, một cử chỉ hướng thiện cũng là bố thí. Như một Phật tử chân chính, thấm nhuần với nguyên tắc Vô Ngã, Vân Tiên đã hướng lòng vị tha tự nhiên để giúp đỡ tích cực cho người bị nạn qua ý nghĩ, hành động và lời nói đem lại an lạc cho tha nhân. Cử chỉ và lời đáp của Vân Tiên như một bố thí tự nhiên, mà bố thí là điểm đầu tiên của phép lục độ (bố thí, tinh tấn, nhẫn nhục, trì giới, thiền định, trí huệ ).

56


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

57


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

- Nguyệt Nga Khi nước sắp sửa bị giặc Phiên xâm lăng, lại có những người như Thái sư, đầy quyền thế muốn lấy Kiều Nguyệt Nga nhưng không được bèn bắt nàng sang cống cho vua nước Phiên để cho yên: Muốn cho khỏi giặc Ô Qua Đưa con gái tốt giao hoà thời xong Nguyệt Nga là gái Kiều Công Tuổi vừa hai tám má hồng đương xinh ( câu 1381-1384)

nhưng vì Nguyệt Nga vẫn yêu người tình là Lục Vân Tiên nên Nguyệt Nga nhảy xuống sông : Nguyệt Nga nhảy xuống nửa vời Sóng thần đưa đẩy vào nơi bãi rày (câu 1517-1518)

được Quan Âm giúp: Xiết bao sương tuyết đêm đông Mình nằm giữa bãi lạnh lùng ai hay Quan âm thương đứng thảo ngay 58


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Bèn đem nàng lại bỏ rày vườn hoa Dặn rằng: nàng hỡi Nguyệt Nga Tìm nơi nương náu cho qua tháng ngày Đôi ba năm nữa gần đây Vợ chồng sao cũng sum vầy một nơi’ (câu 1521-1528) Như vậy, gặp trường hợp hiểm nghèo, Nguyệt Nga đã được vị Bồ tát Quan Âm phò trì. Nhưng tìm được chỗ dung thân tại nhà họ Bùi thì ông cha muốn con mình là Bùi Kiệm kết hôn với nàng nhưng Nguyệt Nga cự tuyệt và đi trốn ban đêm qua bụi, qua đèo và nhờ gặp người tốt: Người ngay trời phật cũng vưng [1] Lão bà chống gậy trong rừng bước ra Hõi rằng: Nàng phải Nguyệt Nga Khá tua gắng gượng về nhà cùng ta Khi khuya nằm thấy Phật bà Người đà mách bảo nên già tới đây (câu 1651-1656)

Nguyệt Nga nhờ phật bà Quan Âm hộ trì chờ ngày nối lại với người tình đầu.

59


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Trong khi đó, Thái sư, người đã ép Nguyệt Nga lấy vua Phiên thì sau khi Vân Tiên thi đậu Trạng Nguyên và cùng với Hớn Minh lên đường xông pha đuổi được giặc Phiên, ca khúc khải hoàn trước nhà vua thì nhà vua bèn cách chức: Sở vương phán trước trào ca : 'Thái sư cách chức về nhà làm dân'

chứng tỏ thêm nữa cái hậu qủa của sự tạo nghiệp dữ từ trước - Trịnh Hâm: Con người Trịnh Hâm nhiều tham, sân, si và có nhiều hành động tạo nghiệp dữ . Nào là .với Vân Tiên thì: Trịnh Hâm khi ấy ra tay Vân Tiên bị ngã xô ngay xuống vời (câu 939-940)

Nhưng may được người đánh cá cứu thoát: Vừa may trời đã sáng ngày Ông chài xem thấy vớt ngay lên bờ Hối con vầy lửa một giờ 60


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Ông hơ bụng dạ, mụ hơ mặt mày (câu 947-950) -với tiểu đồng đi theo Vân Tiên thì y trói gốc cây: Trịnh Hâm trong dạ gươm dao Bắt người đồng tử trói vào gốc cây Trước cho hùm cọp ăn mày Hại Tiên phải dụng mưu này mới xong Vân Tiên ngồi những đợi trông Trịnh Hâm về nói tiểu đồng cọp ăn (câu 871-876)

Tuy nhiên, trong truyện, sau khi Vân Tiên thi đậu, vua sai đánh phá được giặc Phiên, đem những người hãm hại ngày xưa như Trịnh Hâm ra xử cũng được Vân Tiên tha bổng, chứng tỏ tinh thần phá chấp của Vân Tiên: Trạng rằng: Hễ đứng anh hùng Nào ai có giết đứa cùng làm chi Thôi thôi ta cũng rộng suy Truyền quân mở trói đuổi đi cho rồi (câu 1971-1974)

Phá chấp vô ngã chính cũng là những lời dạy trong Phật pháp. 61


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nhưng vì cái nghiệp nặng nề của Trịnh Hâm nên khi đi về qua sông cũng bị chìm xuồng chết: Trịnh Hâm về tới Hàn Giang Sóng thần nổi dậy thuyền chàng chìm ngay Trịnh Hâm bị cá nuốt rày Thiệt trời báo ứng lẽ này rất ưng Thấy vầy nên dửng dừng dưng Làm người ai nấy thì đừng bất nhân (câu 1989-1994) 'Thiệt trời báo ứng' chính cũng phản ánh tương quan nhân quả của Phật học và do đó tác giả khuyên ngay: Làm người ai nấy thì đừng bất nhân

62


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

-Võ Công Lại có những kẻ giàu có nhưng có lòng bội bạc như Vũ Công, cha vợ Lục vân Tiên, khi thấy con rể bị mù, định hãm hại con rể để gả con gái mình tên Võ Thể Loan cho người khác thuộc gia đình họ Vương, bằng cách đem bỏ Vân Tiên vào hang: Ngẫm mình tai nạn biết bao Mới lên khỏi biển lại vào trong hang (câu 1063-1064) 63


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

nhưng được người tiều phu cứu thoát .

Mẹ con Thể Loan rút cục cũng bị quả báo hiện ra: Vội vàng cúi lạy chưn rày trở ra Trở về chưa kịp tới nhà Thấy hai con cọp chạy ra đón đàng Thảy đều bắt mẹ con nàng Đem vào lại bỏ trong hang Thương tòng Bốn bề đá lấp bịt bùng Mẹ con than khóc khôn trông ra rồi Trời kia quả báo mấy hồi Tiếc công son điểm phấn dồi bấy lâu (2062-2070) Trời kia quả báo mấy hồi, đây là một câu quan trọng tóm tắt luật nhân quả: ai gieo gió thì gặt bão. Trước đây, ta cũng đã gặp chữ 'Thiệt trời báo ứng' - Hớn Minh

64


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Anh chàng này giữa đường thấy chuyện bất bình ra tay cứu giúp một cô gái bị hiếp dâm, ra huyện tự nộp mình, bị đày và vượt ngục trốn thoát, vào chùa mai danh ẩn tích: Minh rằng: Tôi vốn chẳng may, Ngày xưa mắc phải án đày trốn đi Dám đâu bày mặt ra thi Đã đành hai chữ quy y chùa này (câu 1677-1680) hoặc: Ngày xưa mắc án trốn đi Phải về nương náu từ bi ẩn mình (câu 1755-1756)

Như vậy, Hớn Minh gặp cơn hoạn nạn đã nhờ bàn tay ân cần của chùa chiền, nương ánh từ bi, sống qua ngày đoạn tháng, như nàng Kiều trong Truyện Kiều: Phật tiền thảm lấp sầu vùi Ngày pho thủ tự đêm nồi tâm hưong Cho hay giọt nước cành dương Hoặc: Gửi thân được chốn am mây Muối dưa đắp đổi tháng ngày thong dong 65


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Vân Tiên cũng nhờ Hớn Minh cho tá túc ở chùa với lời nguyền: Mãy năm hẩm hú tương rau Khó nghèo nỡ phụ sang giàu đâu quên

Sau này Lục Vân Tiên khi thi đậu ra làm quan to bèn giới thiệu Hớn Minh với vua; vua ân xá cho Hớn Minh để rồi cùng với Vân Tiên lãnh đạo đuổi giặc Phiên; như vậy, ngoài cái nhân và cái trí, hai nhân vật này lại thêm cái dũng nữa .'Kiến nghĩa bất vi vô dũng dã'. Thiếudũng thì không dám đãu tranh, chỉ là kẻ cơ hội, chờ thời, thấy đúng không dám bảo vệ. Như vậy họ có cả 3 đức tính: nhân, trí, dũng - Người tiểu đồng, bị Trịnh Hâm lừa trói vào rừng nhưng đưọc thoát nạn, tưởng Vân Tiên đã chết, nguyền che chòi giữ mả cho Vân Tiên. Ai cũng tưởng chú tiểu đồng đã chết nhưng nhờ nghiệp lành trung thành với chủ đã hộ trì trở về không phải trong mộng nhưng là người thật: Người ngay trời Phật động lòng Phút đâu ngó thấy tiểu đồng đén coi (2007-2008)

66


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

- Lòng từ bi của người tiều phu: khi Vân Tiên muốn trả ơn người tiều phu đã cứu thoát mình, Lão tiều mới nói: Thôi thôi Làm ơn mà lại trông người sao hay ? Già hay thương kẻ thảo ngay, Này thôi để lão dắt ngay về nhà (câu 1107-1110) 67


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Lời thốt ra của người tiều phu : Làm ơn mà lại trông người sao hay ? rất quan trọng vì có nghĩa là sự bố thí, lòng từ của người tiều phu là giúp người không phân biệt, không tính toán . Lòng từ ở đây không ‘trụ’ tướng, không trông trả ơn cũng chẳng cầu phúc báo, nói khác đi không chấp trước, không vướng mắc. Ngoài giá trị nhân quả, giá trị từ bi trong truyện Lục Vân Tiên, thỉnh thoảng ta cũng thấy ý niệm vô thường. Thực vậy, khi cha Lục Vân Tiên thấy Nguyệt Nga thất vọng vì tưởng là Lục Vân Tiên đã chết thì : Kiếm lời khuyên giải với nàng: Giải cơn phiền não kẻo mang lấy sầu Người đời như bóng phù du Sớm còn tối mất công phu lỡ làng (câu 1299-1302)-

Trong Phật học, khái niệm vô thường, sắc sắc không không do cuộc đời và trào lưu tâm lí biến đổi liên tục cũng là một khái niệm căn bản. Do đó, con người cần sống trong giây phút hiện tại, giữ chánh niệm trong mỗi phút giây, tìm lại sự an nhiên tự tại, như lời thốt ra của người tiều phu cứu Vân Tiên ra khỏi hang : Tấm lòng chẳng muốn của ai Lánh nơi danh lợi chông gai cực lòng Kìa non nọ nước thong dong 68


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Trăng thanh gió mát bạn cùng hươu nai (1141-1144) hoặc của lời người ngư phủ cứu Vân Tiên: Rày doi [2] mai vịnh vui vầy Ngày kia hứng gió đêm nầy chơi trăng Một mình thong thả làm ăn Khoẻ quơ chài kéo mệt quăng câu dầm [3] Nghêu ngao nay chích mai đầm Một bầu trời đất vui thầm ai hay (câu 967-972)

hoặc của người chủ quán, nơi 4 chàng Trịnh Hâm, Tử Trực, Bùi Kiệm, Vân Tiên dừng lại nghỉ chân trước khi ra kinh đi thi : Non xanh nước biếc vui vầy Khi đêm rượu cúc khi ngày trà lan Dấn thân vào chốn an nhàn Thoát vòng danh lợi lánh đàng thị phi (Câu 615-618)

Cả ba đoạn thơ sau cùng này đề cao một môi trường thái hoà giúp con người lâng lâng thoát tục. Môi trường trong sạch với núi rừng thiên nhiên, mây trời hiền hoà, con suối nước ngại ngùng chảy, mùi nhựa thông ngai ngái v.v.giúp con người tìm lại chính mình, thoát khỏi các phiền buồn. Để viết theo kiểu một phản ứng hoá học: 69


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Môi trường thiên nhiên trong sạch+Con người-à tham, sân, si + tâm an lạc. ↓↓↓

Như trong một dung dịch hoá học, các chất tham, sân, si bị kết tuả, còn lại phía trên là tâm an lạc, thanh tịnh, mà ý tốt, tức chánh tư duy, chánh kiến là tiền đề cho mọi hành động tốt . Môi trường yên tĩnh giúp ta an niệm dễ dàng hơn, niệm trong giây phút hiện tại, đúng như khi chiết tự chữ NIỆM theo chữ Hán, gồm 2 phần: phần trên có chữ Kim tức hiện tại, phần dưới có chữ Tâm. Vô hình chung, Nguyễn Đình Chiểu qua các đoạn thơ trên đã minh xác tương quan giữa người và vạn vật trong cõi môi sinh thái hoà, tìm lại cái thân tâm tự tại. Bất chợt nghĩ đến các câu thơ sau của Tô Thùy Yên : Liệu đời ta còn chăng một chỗ phẳng Đủ dọn quang mà dựng am mây Ẩn ngày tháng, đi về không động bóng Trụ nơi tâm, tự tại giữa vần xoay

Trụ nơi tâm, thực vậy, nhà thơ Tô Thùy Yên đã nói lên cốt lỏi của đạo Phật: điều phục Tâm, đạo đời một cội, gần xa tại lòng .

70


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Tự tại thong dong cũng là một thuộc tính của Phật giáo vì Phật giáo khuyên ta nên có trí viên dung vô ngại, thoát khỏi cái nhị nguyên và đề cao một nền văn hoá hoà bình . 4. Kết luận: Ngoài những giá trị Phật giáo muôn đời vừa đề cập ỏ trên như Từ, Bi, Hỉ, Xả , như bố thí, phá chấp .. truyện Lục Vân Tiên còn dạy điều trung nghĩa: Trai thời trung hiếu làm đầu Gái thời tiết hạnh là câu trau mình (câu 5-6) hoặc: Làm người cho biết ngãi sâu Gặp cơn hoạn nạn cùng nhau cho tròn (2071-2072)

Ngoài ra, trong câu truyện, người đọc có thể nhận ra bao nhiêu nghịch cảnh mà Lục Vân Tiên đã trãi qua . Con người như vậy có chỉ số AQ rất cao . Thế nào là AQ ? Ta chỉ thường nghe nói đến chỉ số IQ (độ trí tuệ, intelligence quotient), chỉ số EQ ( cảm xúc, emotional quotient) nhưng gần đây các nhà tâm lý học mới bày thêm một chỉ số khác nữa, đó là chỉ số AQ (adversity quotient). Chỉ số này cho thấy nhiều người có thể chống chọi được nghịch cảnh để vươn lên, vượt qua số phận mà định mệnh đã cay nghiệt đè nặng lên mình : 71


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều

Lục Vân Tiên chính là một người có AQ cao vì gặp phải toàn người ác độc tinh ma như Trịnh Hâm, như Võ Công, mà bền lòng, đủ can trường vượt qua thử thách. Nhưng phải thấm nhuần trong khí quyển văn hoá Phật giáo với nhẫn nhục, tinh tấn, con người Lục Vân Tiên mới vượt qua được mọi nghịch cảnh vậy.

[1] Vưng: đồng tình phù hộ cho [2] Doi: dải đất dọc sông [3] Câu dầm: thả mồi ngâm lâu dưới nước đợi cá ăn

Thư tịch tham khảo Dương Quảng Hàm .Việt-Nam văn học sử yếu .Bộ Giáo dục. Trung Tâm Học Liệu xuất bản Saigon 1968. Ca văn Thinh, Nguyễn sỹ Lâm, Nguyễn thạch Giang. Nguyễn Đình Chiểu toàn tập .Nhà xuất bản Đại học và Trung học chuyên nghiệp. Hanoi 1980 72


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

THẮP NÉN HƯƠNG LÒNG-Thơ mới của TRẦN LỰC Phượng nở chưa đầy phượng đã rơi Kim sa, châu vỡ, ngọc tan rồi Thị phi trăm lối đời trăm nẻo Hồ dễ ai quên dáng một người

SÔNG BỒ (06.8.2014)

73


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

74


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Chùm Thơ GIÁNG HƯƠNG * CẢM XÚC MÙA THU + Thân tặng các bạn K12 của tôi một thời và mãi mãi (Hải, CNLê, T.Cúc, Sáng, Q.Việt, T.Việt, Hoa, Nhường, Mỹ, Thuận, Tùng, Nhu, Sỹ…)

Dù ngày đi chưa một lời từ giã Dù ngày về bãi biển hóa nương dâu Tôi vẫn mong về lại điểm bắt đầu Để tìm lại một thời xa và nhớ Vẫn con đường hàng me ngày gặp gỡ Vẫn ngôi giáo đường hằn dấu bụi thời gian Vẫn những ngã tư chiều nắng hanh vàng Tôi đứng đợi em về, màu áo tím Ngôi trường xưa với biết bao kỷ niệm Của một thời tuổi trẻ đẹp như thơ Những chàng trai, cô gái đến bất ngờ 75


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Đã kết chặt thành gia đình Nông-Lâm-Súc! Những giòng sông của một thời trong, đục Đã đi vào ký ức đẹp trong ta Buổi cơm chiều cư xá vẫn chưa nhòa Vị ngọt lịm của tình yêu nồng ấm Giờ lên lớp ngập tiếng cười vang vọng Bên chồng cours chồng chất nỗi âu lo Những tên cây, tên thú cứ đoán mò (!) Và giấy thi lẫn đầy “phao cứu hộ”. Những người thầy bằng tài năng, đức độ Đào tạo cho đời bao thế hệ nghề nông Nhưng cũng chính thầy đã dẫn dắt khơi dòng Tạo bệ phóng cho tôi, anh vững bước Trong bộn bề của dòng đời xuôi ngược Bạn tận trời Tây, tôi ở lại cố hương Nhưng trong tim luôn đọng lại một ngôi trường: Nông-Lâm-Súc mãi dạt dào nỗi nhớ!

Saigon mùa bão, 07/10/2012. * 76


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Khi mùa mưa trở về Khi mùa mưa trở về là nỗi nhớ Một Sài gòn đầy ắp những thân thương Con đường xưa tà áo trắng tan trường Anh đứng đợi em về chiều tắt nắng Những hạt mưa đầu mùa rơi thầm lặng Xuống bờ vai em thả tóc suôn dài Như tơ trời mềm mại giọt sương mai Buông nhè nhẹ giữa ngàn mây tím biếc O Khi mùa mưa trở về là kỷ niệm Của một thời với tình nghĩa đầy vơi Anh và tôi trở thành bạn không rời Nông Lâm Súc gợi lên nhiều xúc động Những giờ học trên giảng đường vang vọng Bữa cơm chiều cư xá đậm hồn quê Không làm sao con quên được ngày về Thăm lại mẹ đã một đời tần tảo O 77


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Khi mùa mưa trở về là giông bão Báo hiệu giờ đất nước sẽ sang trang Ngày tháng tư nghiệt ngã lệ tuôn tràn Tôi và anh bỗng mỗi người một ngã Ôi những con tàu và bao bờ bến lạ Đưa anh về một vùng đất nào xa Và hôm nay tình bạn vẫn đậm đà Trên quê hương mưa lại về đâu đó…

Saigon, tháng tư 2013

78


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

GS Lê Văn Ký – chụp năm 2012

Cảm xúc tháng tư

Sài Gòn những ngày cuối tháng tư Dường như có khác với mọi ngày Vẫn con đường cũ người xuôi ngược Nhưng vắng một người, ai có hay? 79


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

* Sài Gòn những chiều cuối tháng tư Dường như màu nắng đỏ hơn nhiều Và cơn mưa đến thường bất chợt Khác với ngày xưa, gió hắt hiu * Sài Gòn vào đêm cuối tháng tư Vẫn phòng trà ngợp ngụa gọi mời Người phu quét lá âm thầm nhớ Về một ngày xưa, tiếng đạn rơi * Sài Gòn những ngày cuối tháng tư Tôi đây, bè bạn ở phương trời Vẫn hàng me cũ xanh màu lá Nhưng có chút mằn mặn biển khơi! * Sài Gòn những ngày cuối tháng tư Giòng sông vẫn chầm chậm bên đời Tôi anh vẫn quán cà phê cũ Ngồi nhìn từng chiếc lá vàng phơi 80


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

* Để thấy thời gian như bóng câu Càng thêm yêu tình bạn ban đầu Sài Gòn trưa tháng tư đầy nắng Vẫn có những chiều mưa nhẹ rơi… (Saigon 23/4/2012)

Kỷ niệm mãi xanh Một chút thời gian rãnh rỗi nào đó khoảng chừng dăm phút trong ngày Tôi mời bạn ghé qua trang web k12 http://k12hvqgnnsg.tumblr.com 81


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Để thả hồn vào những hình ảnh và kỷ niệm ngọt ngào của bốn mươi năm về trước Dưới mái trường Nông Lâm Súc Sài Gòn Ngôi trường mà tên gọi của nó giờ chỉ còn trong ký ức của mười sáu khóa Những khóa đàn em của chúng ta sau thời khắc hậu Sài Gòn Giờ đã nhận một tên mới mỹ miều hơn cho ngôi trường của họ Nhưng trong tôi Và trong tim nhiều người Cái tên Nông Lâm Súc Sài Gòn Đã trở thành bất tử!

Bốn năm học dưới mái trường - quãng thời gian không dài của một đời người Nhưng những gì nó để lại trong tôi và bạn bè Là vô cùng sâu sắc Đậm đà không thể nào quên Biết bao sự kiện đã diễn ra Dù chỉ vỏn vẹn trong 4 mùa mưa-nắng 82


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Những giờ lên lớp khô khan, Với thầy Mười, thầy Thôn, thầy Luân, thầy Ký… Thực tập mổ tim heo với đầy ắp nụ cười Cô Ngọc Chinh ngoài ba mươi vẫm đậm đà quyến rũ (!) Sinh hoạt báo chí, văn nghệ đẫm chất sinh viên Với nhà thơ Lương Thái Sỹ, Nhất Nguyên (Ngô Út), BB Bổng, họa sỹ "Thuận ròm”, tay trống Kim Tài, solo Thế Châu, "móc classic” Văn Vĩnh… (Nghe sao buồn đứt ruột!!!) Khóa 12 Thủy Lâm với tờ báo Hương Rừng in ronéo ra được 4 số vẫn ấm áp tình thân! Ban biên tập là Đinh Tài, Ngọc Nhường, Văn Hoa, Quang Việt… vốn chưa được học làm báo một ngày nào! Rồi những ngày đi quân trường mỏi gối Chỉ được mong sớm trở về đoàn tụ bên quán cơm "Lúc lắc” nghèo dành cho những kẻ xa nhà bóp xẹp! Nhưng vẫn đàng hoàng trong những tối dancing Vẫn lãng mạn với "đường hoa Trần Lực”!

Quên sao được kỷ niệm những ngày đón tân sinh viên khóa 13 đàn em năm đó 83


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Chủ tịch Ban đại diện khóa NV Thuận – còn được gọi "Thuận Babilac” Cùng một số anh em đã tổ chức thành công đêm văn nghệ chào mừng Có sự góp mặt của nhiều ban nhạc và ca sỹ Saigon nổi tiếng… 4 năm Nông Lâm Súc là quá đủ Để hình thành một kho vĩ đại kỷ niệm về tình bạn, tình yêu của những tâm hồn. Cũng dễ hiểu thôi Vì tất cả họ đang ở ngưỡng cửa của tuổi thanh xuân Tuổi của sự hình thành và thăng hoa của tình yêu, tình bạn. Bốn mươi năm sau Những mái đầu xanh ngày nào giờ đã điểm sương Cư xá nghèo rêu phong và ngôi trường Nông Lâm Súc thâm tình Đã được đập bỏ và thay thế bằng những tòa nhà tráng lệ Đánh dấu một kết thúc đầy nỗi buồn và một sự khởi đầu biết trước Nhưng trong tôi, trong anh, và trong chúng ta 84


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Vẫn mãi xanh và bất tử Về hình ảnh và kỷ niệm ngọt ngào của một ngôi trường – một thời vang bóng! (Sàigòn, mùa thu 2011) Cảm nhận của Nguyễn Văn Hải (USA): Cam on bac Dinh Tai da gui cho bai tho Ky Niem Mai Xanh. Toi da vao trong cu xa SV noi cac bac tha huong sinh song trong 4 nam hoc o truong QGNN rat nhieu lan va thay noi cac bac o trong do trong rat ngheo nan, chat choi, am thap, the nhung toan canh cua truong NN va khu cu xa nhin tu ben ngoai lai rat dep va tho mong voi nhung hang cay me, cay diep v.v... Co nhieu lan toi va 1 so ban ngoi uong ca phe o CLB cu xa hoac quan nuoc gi do nam ben truong Thuy Lam nhin ra nhung vuon hoa, nghe chim hot, ngam canh vat thien nhien ma long vo cung hanh phuc...Tham thoat ma da 41 nam ke tu ngay chung ta nhap truong (12/1970). Bay gio dau ai cung bac trang het tron roi, co le trong tat ca chung ta o tuoi nay khong ai la khong tran quy ky niem cu. Du ky niem cu do la 1 cu xa SV het suc ngheo nan, no van la ky niem dep va chung ta se khong danh doi no voi cai gi khac hon, quy hon. Moi lan toi vao trang web cua K12 duoc nhin lai nhung nguoi ban cu, toi lai duoc song lai nhung ky niem than thuong cua nhung nam thang theo hoc tai ngoi 85


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

truong than yeu QGNN. Uoc gi tat ca chung ta, the he K12 (1970-1974) luon binh an, khoe manh, truong tho de duoc song mai voi nhung ky niem dep ma 1 lan chung ta da song qua. Mot lan nua, cam on bac Tai va nho bac email cho toi hay moi khi cac ban ben do co tin gi moi. Than,

Tản mạn mưa tháng sáu Và thế là một mùa mưa tháng sáu nữa lại trở về trên thành phố này theo chu kỳ muôn đời của vũ trụ Cũng đồng nghĩa với bốn-mươi-mùa-mưa-tháng-sáu Đã lần lượt đi qua trong đời Tôi và anh – và những bạn bè đồng môn khoá mười hai xưa cũ dưới mái trường Nông Lâm Súc ngày nào 86


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Giờ chỉ còn là quá khứ của một thời đã xa…

Những hạt mưa tháng sáu buồn rã rượi Tiếng mưa thì thầm dai dẳng không thôi Như đưa tiễn những cuộc tình vô vọng Kỷ niệm êm đềm một thời áo trắng Một thời mà tuổi trẻ chúng ta trôi qua trong đạn bom và tiếng sấm rền đại bác Vẫn tinh khôi tình yêu muôn thuở Vẫn vĩ đại những tình bạn sau bốn mươi năm Không hề rạn vỡ Ngày đó, chúng tôi khoe nhau từng đồng tiền kiếm được từ buổi tối dạy kèm Và bên nhau những đêm vui trần tục nồng nàn đến ngọt lịm đầu môi…

Giờ thì kỷ niệm đã nhạt nhòa Bạn bè mỗi đứa một nơi Thời gian đã không bao giờ trở lại Tuổi trẻ bây giờ là yêu cuồng sống vội 87


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Là xa hoa, hưởng thụ, đối xử phi nhân Dù đất nước đã thanh bình Khác xa với chúng tôi của ngày xưa bốn mươi năm trước Tuổi trẻ chúng tôi đã lớn lên chững chạc đàng hoàng trong một đất nước đầy bão táp chiến tranh Đã có người trở thành Kinh Kha bất tử… Không có sự công bằng nào trên cuộc đời này!

Mình đã từng ngồi bên nhau từ chiều đến tối trong góc khuất quán cà phê quen thuộc để đợi chờ dứt cơn mưa tháng sáu Đôi mắt em sâu thẳm và bờ vai tròn trắng mịn Đã làm rung động những nụ hôn đầu đời ngọt lịm trong anh Ôi bốn mươi năm và những tiếc nuối đã tan dần Về dư âm của những mùa mưa Tháng sáu… Sàigòn, 30-6-2010

88


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

KÝ ỨC MÙA MƯA

Anh lại nhắc về những mùa mưa ngày cũ Khi cơn mưa bất ngờ đổ xuống chiều nay Sàigòn giật mình trong màn mưa trắng giăng đầy Và mênh mông trong những con đường sông không lối thoát! * Đường Cường Để vắt ngang khu đại học Đã thân quen với từng dấu chân người Những bạn bè Nông Lâm Súc xa xôi Từng dạo bước lối đi về sớm tối 89


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Khi cơn mưa kéo buổi chiều tắt vội Cửa giảng đường buồn khép lại chờ ai Em kia rồi màu áo tím u hoài Em lãng đãng trong mưa chiều se lạnh * Khi hàng me Nguyễn Du nằm cô quạnh Là lúc em về còn anh đứng giữa khuya Mặc cho mưa cứ rả rích chia lìa Vẫn thầm ước một ngày mai đoàn tụ * Đêm lạnh cong khi hàng me lá rủ Mình anh về lầm lũi đếm thời gian Cư xá Bốn-Mươi-Lăm-Cường-Để nhớ muôn vàn Đầy kỷ niệm của một thời trai trẻ * Lẫn lộn buồn vui, giận hờn chia sẻ Nhâm tách cà phê đá ngắm mưa rơi Và đợi chờ một hạnh phúc xa vời Cũng có thể sẽ chỉ là sương khói... 90


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Thôi em cứ ra đi rời bến đợi Để con đò cứ mãi mãi chờ trông Để lạnh lùng chiều mưa đổ âm thầm Làm lịm tắt một hoàng hôn tuyệt vọng! * Mưa vẫn rơi ngập con đường hoa mộng Của một thời chưa nhuốm bụi thời gian Những cuộc tình rồi cũng sẽ phai tàn Chỉ còn lại mùa mưa không tàn uá!...

(Sàigòn, ngày đầu thu 14/7/2010) 91


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Cánh rừng kỷ niệm Chiều đi ngang nhìn cánh rừng lá đổ Khi mùa khô về xua đuổi những cơn mưa Ba mươi ba năm ngày đó – bây giờ Khu rừng tếch vẫn chưa hề gục ngã Chồi lại bung lá xanh cùng nắng hạ Để tạo thành giòng nhựa nóng nuôi cây Để cho hoa vàng rợp trái đơm đầy Là thời điểm báo mùa vàng hạt giống Đây khu rừng của một thời hoa mộng Nơi gắn liền thời tuổi trẻ hồn nhiên Khi tâm hồn chưa vẩn đục muộn phiền 92


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Tôi đã sống bằng trái tim đầy nhiệt huyết Chàng kỹ sư nghề rừng vừa tốt nghiệp Đã lên rừng khi đất nước chuyển sang trang Ngày qua ngày ươm từng hạt tếch vàng Để tạo ra bao cánh rừng gỗ quý Tôi thường đi dọc khu rừng giá tỵ Để một mình độc thoại với rừng cây Trong gió chiều se nỗi nhớ dâng đầy Thầm nhắc một mùa khô – mùa rụng lá! Bạn thử nhặt dưới chân mình chiếc lá Vò trong tay sẽ thấy sắc đỏ hồng Đó chính là giọt nước mắt chờ mong Ngày trở lại của mùa xuân – mùa thay lá! Là thời điểm cây rừng xanh sắc hạ Nhựa sống tuôn trào nuôi chồi mới vươn cao Cả cánh rừng đẹp xanh ngát một màu Xóa nhòa hẳn mùa khô buồn trước đó Những đêm đi săn, những ngày khảo sát Từng lối mòn in đậm dấu chân tôi Cùng công nhân thu hạt giống cho đời 93


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Khu rừng đã cùng chúng tôi lớn dậy! Bao kỷ niệm của ngày xưa da diết Bỗng ùa về ngọt lịm giữa rừng đêm Ôi cánh rừng và nỗi nhớ êm đềm Nhớ và nhớ - về một thời trai trẻ Nhà em ở cạnh bìa rừng tĩnh lặng Con dốc dài ôm xóm vắng đìu hiu Nơi tôi gặp em cứ vào cuối mỗi chiều Chỉ để nghe trái tim mình rung động Giờ đã xa, tuổi đã dần xế bóng Quá khứ mịt mờ cát bụi phủ rừng cây Nhưng mỗi lần qua lại thấy nơi này Lòng tôi vẫn dâng trào bao cảm xúc!

(Định Quán, đầu xuân 2012)

94


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Chỉ …

Chỉ uống một ngụm trà mà thức trắng cả đêm Chỉ nếm một chút buồn mà lang thang một tối Chỉ tìm một khóe môi mà nửa đời chờ đợi Chỉ yêu một nụ cười mà chết vội vu vơ. Chỉ nắm một bàn tay mà hạnh phúc đơn sơ Chỉ một ánh mắt nhìn mà thấy lòng ấm áp Chỉ trao một nụ hôn mà cả đời bão táp Chỉ một chút thờ ơ mà lạnh giá vô cùng. Chỉ một chút cợt đùa mà suy nghĩ mông lung Chỉ một chút quan tâm mà chợt lòng xao xuyến Chỉ mới cách xa mà đã như thuyền nhớ bến Chỉ mới hiểu lòng mà đã vội mến cùng thương. Chỉ một bước xảy chân mà đi hết con đường Chỉ một thoáng lỡ lời mà thành thiên tiểu thuyết Chỉ một chút giận hờn mà cả đời đoạn tuyệt Chỉ một chút mềm lòng mà hối hận ngàn năm. Chỉ yêu một nụ hồng mà tim toạc gai đâm 95


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Chỉ phạm một lỗi lầm mà tột cùng sám hối Chỉ lạc một lần mà cả đời tìm lối Chỉ một lòng chí thành mà ta mãi gần nhau. (Khuyết danh) - Lương Đình Lân sưu tầm

Chỉ một chút mưa mau cũng làm xanh lá mới Chỉ một cọng tơ trời cũng làm nắng chiều phai Chỉ là giọt sương mai đủ làm đêm xao động Chỉ cần một tấm lòng đẹp tình bạn ngàn năm! (Giáng Hương-Saigon 30/5/2014))

96


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

97


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Thơ Thẩn Tưởng Tượng-NGUYỄN MINH QUAN

Cổ tay ai trắng thon mềm Khi xưa lắm bận bên thềm đắm mê Nay dù sẹo vết một bề Phải chi ai được cận kề một phen (USA-2013)

98


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

MÙA HOA Ô MÔI-Truyện C.G.L * (Đây chỉ là một truyện được viết ra , mọi sự trùng hợp ngẫu nhiên về tình tiết, địa danh… , đều là thường tình. Người đọc sẽ tự hiểu theo cách riêng và trung thực của mỗi người. Rất mong được sự cảm thông)

99


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

100


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Ông ngỡ ngàng nhìn lên những cành ô môi đang mang đầy ắp những bông hoa màu tím hồng, cái màu tim tím, hồng hồng rất đặc biệt chỉ có ở hoa của loài cây này mà thôi… . Mấy ngày nay ông buồn lắm, không thể tâm sự với ai. Nhất là vào những ngày rảnh , ông nói ông cần đạp xe để thể dục và như thế ông đạp xe lang thang từ sáng đến giờ. Ông cố tình đạp xe vào những con đường nhỏ, vắng và còn nhiều cây xanh nhất. Vừa vào đến đầu con đường lạ, ông gặp một người phụ nữ trạc tuổi mình và trông quen lắm, người này cũng đạp xe đạp trước ông một quãng, im lặng quay mặt nhìn ông ngầm ra hiệu như muốn ông đi theo… . Và đến lúc ông tình cờ tìm được cây ô môi này ở ven đường thì người đó đã đi đâu mất… . Thôi kệ, ông tự nhủ, mình sinh ra ở miền đất này làm sao đi lạc cho được. Dù giờ chỉ mới gần mười giờ sáng nhưng tiết trời đầu tháng ba của phương Nam đã hanh khô và nhiều nắng, thân cây tội nghiệp đứng bất động như buồn rưng rức dưới cái nắng đã bắt đầu chói chang… . Cái dáng cây ô môi như cam chịu, như một người chấp nhận hình phạt (!?) để trả một món nợ tình nào chăng ? Nên cây đã đứng đó, mang trên mình những chùm hoa với một màu tím hồng buồn da diết… . Nhìn cây ô môi, ông chợt liên tưởng đến… mình, vì chính ông cũng đã mang nặng một mối tình buồn… . * * * Sau Tết năm trước không lâu người ấy và ông tổ chức một chuyến về quê. Lúc xe đi vào rồi xuyên ngang qua 101


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

thành phố Tân An, người ấy chỉ cho ông biết ngôi nhà nàng ở xưa kia và nói rằng đó là nơi cả nhà mình sống chung suốt những năm nàng học trung học. Ông cảm nhận được nét xúc động bồi hồi hiện rõ trên gương mặt nàng lúc ấy . Ngôi nhà này cũng chỉ là căn nhà phố thường thường ngày trước thôi, do chính ba nàng - một sĩ quan công binh - đã dành dụm tiền mua được. Sau này, vì thời cuộc đổi thay nên ngôi nhà giờ cũng đã… đổi chủ. Tâm tình có lẽ đến lúc qua lại trao đổi với nhau , ông cũng cho biết trước 1975, trong quãng thời gian ngắn ngủi làm… công chức, ông cũng từng đến tỉnh này công tác. Ông đã lần đầu tiên trong đời được biết đến món canh chua cá lóc nấu với rau nhút thật ngon không tả được. Chiều tối được ra ngồi quán lá ngắm… trăng, nhâm nhi cà phê và thưởng thức những bài nhạc buồn, trong đó có bài hát thời thượng là… ” Đêm Buồn Tỉnh Lẻ”. Qua khỏi tỉnh lỵ ngày xưa - giờ đã được nâng lên là thành phố - cả hai bắt đầu có mặt trên đường liên tỉnh có lẽ mới được tu sửa nên đi lại rất tốt, có điều người xe qua lại thưa thớt nếu không nói là khá vắng vẻ. Đi được khoảng trên mười cây số thì đến thị trấn Tầm Vu. Ông rất bất ngờ trước hình ảnh yên bình trong không gian hãy còn nhiều cây xanh của nơi này. Cái thị trấn nhỏ nhắn nhưng xinh xắn này vẫn có lác đác mấy căn nhà phố, có đường trải nhựa, quán hàng đủ đầy… . Nhưng so với quê ông, một tỉnh công nghiệp hóa nhiều - dù không thể so với thành phố lớn như Sài Gòn - thì nơi đây rõ ràng có cuộc “sống chậm” hơn là cuộc sống nhộn nhịp xô bồ nơi địa 102


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

phương của ông. Nơi thị trấn này ngoài cây xanh được trồng ở ven đường (lúc nào cũng giống như các thành phố khác : đơn điệu một loại cây), còn có những cây xanh nhiều loài như me, phượng, bàng… . Thậm chí còn có mấy cây dừa, một khóm lớn cây tre la ngà cao nghễu nghệu, nghiêng mình từ sân nhà ai đó, vô tư nhoài ra phần lề đường như muốn trò chuyện với mấy người bộ hành đang nhàn nhã tản bộ… . Một quán cà phê mặt bằng khá rộng so với nhà cửa chung quanh, phía trước có những cành phượng vĩ lòa xòa e ấp mái lá… . Chợt ông buộc miệng thốt lên: - Cây gì có hoa màu tím hồng đẹp quá ! Cây có hoa hơi giống hoa của cây mai anh đào Đà Lạt nhưng sắc hoa “ấm” hơn và thân cây, tán lá cũng hoàn toàn khác. Người ấy được dịp trở thành… “hướng dẫn viên du lịch”, giải thích cho ông biết rằng đó là cây ô môi. Ngày xưa xứ này mọc nhiều lắm, giờ như vậy là chỉ còn ít thôi. Riêng ông thì không lạ gì thứ trái của loại cây này. Thời học tiểu học trường làng, trái ô môi là thứ quà rẻ tiền dễ mua của đám trẻ như ông. Nhưng ông chỉ biết trái chứ làm sao biết được cây và hoa ? Rồi xe cũng lướt nhanh qua cái thị trấn nho nhỏ hiền hòa… . Đã thấy những vườn thanh long ngay vệ đường, xa hơn là màu xanh của lúa… . Qua một cây cầu sắt nhỏ, chỉ vừa cho một chiếc xe du lịch vượt qua, bên trên là một “mái vòm xanh” do hai hàng tre cao thật cao nghiêng ngã 103


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

đan nhau qua lại tạo nên. Bên dưới cầu là con rạch nhỏ, bên trên có bóng mát của vòm tre xanh, vì vậy không khí trên cầu trở nên mát rượi… . Đã đến nơi, nhà của cậu Sáu - em trai mẹ của nàng - là ngôi nhà một tầng lầu to lớn nhất trong vùng, xây nên nhờ vào đứa con ở Bắc Âu gửi tiền về giúp đỡ. Nhà lớn như vậy nên phía trước của tầng lầu để thờ cúng tổ tiên, phía sau có mấy phòng để dành cho khách. Vì nàng đã có điện thoại giới thiệu và hẹn trước nên cuộc gặp gỡ diễn ra trong bầu không khí khá thân mật. Cậu Sáu có dáng người cao, quắc thước và rắn rỏi, vào tuổi tám mươi nhưng cậu còn rất mạnh khỏe. Ngoài vườn tược chung quanh, sau nhà cậu còn có nuôi thêm ba con bò sữa và hai con đà điểu ! Riêng mợ sáu tuổi đã bảy mươi mấy, mọi việc trong nhà đều do mợ đảm đương vì các con có gia đình đều đã ra sống riêng. Bữa cơm gia đình sau đó được dọn ra, đơn giản nhưng tươm tất, đặc biệt món rau xanh do mợ sáu tự trồng lấy, thứ rau thật tươi ngon và… an toàn. Chiều đến, như dự định cả hai mượn hai chiếc xe đạp cùng nhau đạp xe ra Tầm Vu. Trước tiên là thăm… cây ô môi, chiều đã phai nắng, thân cây lộ rõ một màu nâu mốc từ thân cho đến cành . Đặc biệt tuy hoa đang rộ nở làm sáng ấm cả một vùng nhưng cành cây vẫn còn treo lủng lẳng thành quả của mùa hoa… năm trước ! Đó là những trái ô môi thô thiển, đen đúa… . Món quà có giá trị không nhỏ của tuổi thơ ông ngày xưa giờ xem ra kém giá trị với bọn trẻ thành thị thời nay. Thấy ông tần ngần ngắm nghía 104


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

hồi lâu, nàng bổng dưng như trở lại thời tuổi thơ, nói để nàng… leo lên cây hái trái cho ông. Ông cười xòa, nói chỉ vì thích màu hoa đặc sắc, đậm đà của cây ô môi thôi. Nghe như vậy, nàng mới nhắc ông nhớ rằng hai người còn đến thăm vườn thanh long ruột đỏ. Ông như bịn rịn với một người thân, từ từ rời gốc cây, nói với nàng rằng mùa hoa ô môi sang năm mình sẽ lại về đây nữa. Vòng vo một chút, hai người đến nơi tiếp theo như dự định, nàng cho biết đây là ngôi vườn mà trong lần về quê năm trước nàng đã đến để xin mấy nhánh thanh long ruột đỏ, sau đó cực nhọc đem về thành phố theo lời yêu cầu “đáng ghét” của… ông. Biết người ta trách yêu, ông mỉm cười đáp lại bằng một cử chỉ âu yếm nhẹ nhàng . Cả hai cùng ngồi xuống dưới tán cây gòn, trên một băng ghế đơn sơ bằng một thân cây, có lẽ chủ vườn làm ra để ngồi nghỉ tay khi chăm sóc vườn cây. Giờ nàng mới nói với chất giọng thiên phú trong vắt và… ngọt ngào: - Ba và má em không còn, lần này đưa anh về đây là có thêm ý gì nữa anh biết không? Dù thỉnh thoảng cũng được nàng khen là thông minh, nhưng lần này tuy lờ mờ đoán được nhưng ông tần ngần suy tư rồi… im lặng ! Ông chỉ biết nhìn nàng và chờ đợi lời giải thích, vì ông đoán đây sẽ là một vấn đề hệ trọng ! Vẫn với giọng nói trong trẻo đầy sức sống như từ đầu đến giờ (nhưng có phần chậm rãi) nàng tiếp:

105


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

- Em từng nói mong muốn anh “công khai” em với gia đình anh, nên lần này em hành động trước. Dịp này xem như em đã “công khai” anh với họ hàng của em. Trong lòng ông tràn ngập niềm vui sướng và hạnh phúc. Nhưng đồng thời một nỗi ưu tư không nhỏ từ đâu ập đến như đè nặng tim ông! Ông cất tiếng dù biết người ấy sẽ không… hài lòng: - Anh rất mong được như vậy lắm. Nhưng cũng cần phải có… thời gian. Lập tức nàng đổi giọng mát mẻ ngay: - Hay là anh muốn chờ năm năm, mười năm hay mấy mươi năm ? - Hiểu tính nàng, tuy hiền và chân thật nhưng cũng có lúc bộc trực như vậy. Nhất là ông còn hiểu vì đâu nàng mới “nổi nóng” như thế nữa kìa. Ông chỉ biết cười nhẹ và nói mơn trớn: - Chỉ cần một năm thôi, nước chảy đá mòn, anh phải có thời gian. Em đối với anh như thế này anh làm sao vô tình cho được. Mình còn gặp nhau thường mà, rồi sẽ bàn thêm. - Giữa cánh đồng xanh, gió trời mát rượi, hai người còn nán lại với bao nỗi niềm tâm sự… . Lát sau ông mới nhắc: “Thôi giờ mình về lo phụ dọn cơm với mợ sáu.” Chiều hôm đó cả nhà có bữa cơm thật tuyệt. Cơm nấu bằng gạo huyết rồng từ ruộng của nhà, cá thì bắt dưới ao, rau hái ngay sau vườn… . Bữa cơm kết thúc và công việc dọn dẹp đã xong. Nhìn ra bên ngoài, dù chiều xuống đã lâu, bầu trời tháng này vẫn trong… , mảnh trăng ngoài kia 106


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

lát nữa đây sẽ tưới thứ ánh sáng lung linh huyền diệu lên khắp khu vườn bát ngát… . * * * Từ lúc tìm ra cây ô môi này, hôm nay là lần thứ ba ông đến đây. Nhờ cạnh cây ô môi là một cây bàng đang xanh lá nên ông còn hưởng được chút bóng mát. Có ai đó đã để sẵn một khối bê tông khá lớn nên ông cũng có chỗ ngồi để mà tưởng nhớ đến một bóng hình. Suốt hơn ba năm trôi qua hai người có biết bao điều đáng nhớ… .Ông nhớ có lần bên nhau nàng đã tâm sự, nàng không hề thiếu kinh nghiệm đối phó với… đàn ông. Với người đeo đuổi nàng và có cùng hoàn cảnh thì nàng sẽ nói mình đã ly hôn rồi nên… chán ngán lắm! Nếu tiếp tục nữa thường chỉ chuốc lấy buồn đau thôi. Còn khi gặp người đang có vợ mà tham lam, muốn hưởng thụ thêm của lạ, nàng (với giọng nói thật ngọt ngào) ra điều kiện để họ khó lòng mà đạt được :” … em đã có quyết định ly hôn, nếu anh muốn đến với em thì trước hết anh cũng phải như vậy rồi mới… tính sau !”. Cách nay hơn ba năm, trong lần gặp nhau đầu tiên để nhận món quà nàng mang về từ Tầm Vu, ông có thắc mắc về tin đồn và một hai tấm hình trên mạng khá thân mật giữa nàng và… một người. Nàng sau đó đã tức tối điện thoại cho ông ấy và thêm mấy người bạn nữa để hỏi cho ra lẽ rằng ai đã xấu xa tung tin như vậy. Con người nàng như thế đấy, chân thật, cương trực nhưng vẫn thừa tỉnh táo… . Sau đó nàng còn bằng mọi cách tìm cho được mấy tấm hình nói trên để cho ông xem. Nàng 107


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

nói, trong băng ghế của phòng hát karaoke đông người nàng bị ép về phía một tay đàn ông - không thương không ghét theo lời nàng - . Không phải vô ý mà cánh tay trái và cùi chỏ hắn hờ sẵn trước… ngực nàng ! Vì vậy bàn tay nàng đè lên cánh tay hắn là chỉ để… phòng thủ mà thôi .Nàng còn nói, biết rằng em không có nhan sắc nổi trội, nhưng không hiểu sao khi họp mặt, tiệc tùng… , một số đàn ông hay tìm mọi cách choàng tay qua người em chỉ để… chụp hình . Vì bất ngờ, có người thành công có người thất bại. Nàng kể hết tên ra, có người ông biết có người không ! Có lúc nàng phản ứng đến độ rơi mắt kính của mình xuống sàn nhà! Nhưng rồi nàng bỗng ngưng, nhìn ông mỉm cười ý nhị, tay vỗ nhẹ lên cánh tay ông và nói: ” Đâu có ai được như… anh !”. Lần đó ông suýt bật cười trong niềm cảm động vô hạn khi nghe lời lẽ giải thích chân thành của nàng. Nàng đối với ông như thế đấy. Phần ông, ông còn hứa chuyện công khai nhưng đã chưa thực hiện được. Nàng từng rướm nước mắt nói rằng nàng không đòi hỏi danh phận hay quyết định ly hôn của ông hoặc tài sản chi hết, chỉ cần công khai với gia đình ông xong, nàng mới sẽ công khai trong bạn bè… . Vì nàng rất hiểu, theo thói đời, khi không chiếm được mình , sau lưng người ta thường sẽ thêu dệt những chuyện không hay ! Giờ nàng đã ra đi… , xa ông mãi mãi sau khi phát hiện mắc phải một căn bệnh ác nghiệt ! Nàng đã ra đi để lại trong lòng ông biết bao tiếc nuối xót xa. Những gì thuộc về nàng lúc nào cũng đầy ắp trong tâm tưởng của ông… . 108


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

……………………. Ngồi lâu nãy giờ ông cảm thấy khát nước, mở cái túi nhỏ mang theo trên xe đạp, ông định lấy chai nước, nhưng ông khựng lại… . Trong túi, cạnh quyển album đầy những hình ảnh của nàng có một vật dụng phổ biến hiện nay: đó là món quà SN nàng đã tặng ông trước ngày sinh nhật đến… bốn tháng! Để rồi còn một tháng nữa mới đến sinh nhật của ông nàng đã… . Trời ơi !Tại sao như vậy?! Có phải là linh cảm gì đó mà ông thường nghe người ta nói chăng?! Ông cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Ngực ông phản ứng bằng một cái nấc khô khốc và hầu như chung quanh ông không có một chút dưỡng khí nào! Ông ngước lên, trời nổi chút gió khiến những chùm hoa ô môi lao xao. Ánh sáng xuyên qua các bông hoa lấp lánh như hào quang. Ẩn hiện trong vầng hào quang chen lẫn sắc tím hồng hình như có một gương mặt rất quen với đôi mắt mở tròn chân tình đang nhìn ông, đôi môi đầy đặn nồng nàn hé mở một nụ cười thật buồn… . Trời ơi! Tại sao người ấy không nói với ông lời nào? Nàng đang buồn trách ông hay sao!? Ông hiểu và nhớ rồi, giữa hai người là… âm-dương cách trở !… . Ông cúi gục đầu, hình như có một trái ô môi rụng xuống cạnh chân ông nhưng ông đâu hay biết. Cảnh vật chung quanh ông nhòe đi … . Có hai đứa nhỏ có lẽ nhà ở xóm này. Chúng mang ra một cây tre dài, đầu cây được chẻ một khoảng ngắn và gài vào đó một đoạn tre . Thông thả bước đến gần ông, bọn chúng định nhờ ông hái giúp mấy trái ô môi. Đến gần, 109


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

đứa con gái chợt nhanh tay níu tay bạn mình và vội vã quay ngược về. Tụi nó nói nhỏ với nhau, ông này đang có chuyện gì buồn, thấy ông ấy đang ngồi… khóc. Đứa kia tiếc trái ô môi rụng, nói để bước lại lượm. Đứa con gái thấy bạn mình còn luyến tiếc trái ô môi nên nói : “Ông ấy đi… hai người, hình như có người trên cây hái rồi thảy xuống cho ổng.” Nó nói như vậy cho xong, vì tuy thoáng thấy có bóng người trên cây nhưng không chắc lắm! Chắc nhất là có thể hôm qua tụi nhỏ nào đã hái nhưng trái này vướng đâu đó, giờ có gió nên rớt xuống. Vì nó biết trái ô môi làm sao mà rụng được, nếu không ai hái, sang năm trái vẫn còn… trên cây. Trời tháng ba, mùa hoa ô môi lại trở về… C.G.L ( 3-2014 )

110


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

111


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

HÓA ĐƠN CỦA MẸ-anh NGUYỄN VĂN KIỂM sưu tầm

Một cậu bé trạc khoảng 15 tuổi muốn có tiền tiêu, thay vì chìa tay ra xin mẹ, cậu ta bèn nghĩ ra cách viết một tờ giấy gởi đến mẹ như sau: 1. Sáng phụ Mẹ dọn dẹp giường ngủ : $1. 2. Phụ Mẹ dọn dẹp bữa ăn sáng : $2. 3. Sau khi đi học về coi em : $3. 4. Phụ Mẹ dọn bữa ăn tối, sau đó dọn dẹp: $4. Cộng: $10. - Thời hạn thanh toán: Sáng sớm mai trước khi con đi học. Sáng sớm ngày mai bà mẹ đặt tờ giấy bạc $10 trên bàn cho cậu ta và sau khi cậu rời nhà đi học, bà mẹ lật mặt sau tờ giấy lại và ghi như sau: 1. Mẹ mang bầu con 9 tháng 10 ngày: Miễn phí. 2. Tiền tã lót, bệnh viện, sữa khi sinh con: Miễn phí. 112


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

3. Tiền nuôi con từ lúc sinh ra đến nay: Miễn phí. 4. Chi phí ăn học, chữa trị cho con khi ốm đau: Miễn phí. 5. Lo đám cưới cho con hoặc phải nuôi con trọn đời, nếu con tật nguyền hoặc bị bệnh nan y: Miễn phí. 6. Các khoản không thể liệt kê hết đều miễn phí cho con trai của mẹ. - Thời hạn chi trả cho con: Trọn đời Mẹ Khi đi học về cậu chạy vô phòng, thấy tờ giấy cậu cầm lên đọc. Rồi cậu lấy ra 1 tờ giấy khác và viết như sau: Thưa Mẹ, con xin lỗi Mẹ… Kể từ nay: 1. Phụ giúp Mẹ: Miễn phí. 2. Ráng ăn học thành tài: Miễn phí. 3. Sẵn sàng giúp đỡ mọi người: Miễn phí. 4. Luôn quan tâm, săn sóc Mẹ: Miễn phí. 5. Các khoản chi tiêu lo cho Mẹ khi về già: Miễn phí. Thời hạn thực hiện: Trọn đời con. Sáng hôm sau khi con còn đang ngủ, bà mẹ vẫn đặt tờ giấy bạc $10 lên bàn cho con thì bỗng thấy tờ giấy mà cậu viết. Sau khi đọc xong, những giọt nước mắt lăn dài trên má bà mẹ song miệng vẫn nở một nụ cười và bà nghĩ rằng có lẽ đây là nụ cười mãn nguyện nhất từ khi sinh con ra đến nay.

113


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG-Truyện ngắn HUỲNH VĂN HUÊ Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

114


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Cô nằm trên chiếc giường bệnh nhìn ra khung cửa… . Bên ngoài ban-công tầng lầu 1 của bệnh viện này là phần trên tán lá một cây bằng lăng hãy còn đang muộn màng điểm xuyết mấy chùm hoa tím trông thật nên thơ và dễ thương. Nơi một cành khẳng khiu nghiêng nghiêng nhoài ra phía ngoài, cô chợt chú ý đến mấy chiếc lá vàng… . Giống cây này là vậy, cây miền nhiệt đới này thay lá cũng khác với cây ôn đới. Trong khóm lá hãy còn xanh kia vẫn xuất hiện mấy chiếc lá vàng, và lá đã vàng cứ thế mà tuần tự rụng rơi trước gió!… . Cô nhớ rằng hồi còn trẻ mình cũng đã từng đọc qua ở đâu đó truyện của O.Henry, một văn sỹ người Mỹ: ” Chiếc Lá Cuối Cùng” . Trong truyện cũng có giường bệnh, cũng có khung cửa, cũng có chiếc lá vàng… Vào độ tuổi này cô lại mắc phải căn bệnh hiếm gặp, thiếu hồng cầu mãn tính. Để điều trị ngoài vài thứ thuốc đặc hiệu, bệnh nhân còn được định kỳ tiếp máu theo chỉ định của thầy thuốc. Hôm nay chính là ngày đầu tiên bệnh viện truyền hai đơn vị máu cho cô. Nhờ là một phụ nữ biết lo xa, với số tiền dành dụm được đã giúp cô không gặp khó khăn về tài chính khi trị bệnh, nhưng cái khó lại là do thiếu người thân chăm sóc ! Còn nếu phải thuê người lạ thì làm sao yên tâm đặt hết niềm tin… .Vấn đề này quả thật là lạ lùng và khác thường, nhưng biết sao khi đây lại là thực tế hiển nhiên.

115


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Cũng như mọi người, đương nhiên cô cũng có một mái ấm gia đình: người được gọi là chồng cô thì dù đang vẫn chung một mái nhà nhưng quan hệ giao tiếp giữa hai người còn … tệ hơn hai người hàng xóm. Khi ông ấy bệnh, vì tình người, vì nghĩa cũ sau mấy mươi năm chung sống, và cũng vì hai đứa con…, lúc ấy cô hết lòng chăm sóc dù bản thân cũng bắt đầu nhuốm bệnh. Nhưng nay đến lúc cô lâm bệnh - mà lại là bệnh nặng - ông ấy lại thản nhiên nói mình có tính… “sợ bệnh viện” nên thản nhiên ở nhà !… . Đến hai đứa con, chúng đều có gia đình và ra sống riêng, một đứa mới cưới vợ xong và đang đi công tác nước ngoài. Riêng đứa anh lớn còn ở trong nước thì vịn lý do bận công tác và con nhỏ đang bệnh nên không thể vào bệnh viện chăm sóc mẹ được. Ngoài các lý do vừa kể, không biết có cái lý do - mà nhiều gia đình gặp phải - khác là có chuyện so bì giữa con cái với nhau hay không ?! Chỉ biết chắc chắn một điều là thời điểm này cô đang đơn độc một thân một mình trong bệnh viện. Bệnh nặng, cô đơn, cô lo buồn và bi quan hơn bao giờ hết, bất giác cô thở dài rồi đưa mắt nhìn ra khung cửa, mấy chiếc lá vàng đã rụng từ lúc nào chỉ còn lại vỏn vẹn ba chiếc. Rồi đây, theo quy luật tử sinh, trên nhánh cây trước khung cửa này sẽ không còn chiếc lá vàng nào cả. Cô liên tưởng đến nhân vật nữ trong truyện của O.Henry, cô ấy cũng nằm trên giường bệnh và có suy nghĩ bi quan rằng khi chiếc lá cuối cùng thoi thóp ngoài khung cửa kia lìa cành thì cô ấy cũng sẽ… . Bất giác cô liên tưởng đến tình cảnh của mình, bệnh nặng và lại còn đơn độc hơn cả nhân vật trong truyện nói trên ! Đến đây chợt có một người y tá bước vào cất tiếng ái ngại hỏi thăm : - Cô đã có thân nhân vào chăm sóc chưa? Như người mất hồn, cô thờ thẩn lắc đầu chầm chậm: - Không có ai hết ! … Có lẽ sẽ là như vậy. Bằng một giọng thương cảm, người y tá nói: 116


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

- Bây giờ cháu kiểm tra huyết áp của cô, lát nữa sẽ vô liên tiếp hai đơn vị máu, thời gian kéo dài phải đến khoảng sáu giờ… . Chính vì vậy có khả năng bị sốc nên cô rất cần có thân nhân bên cạnh để theo dõi kịp thời báo ngay cho phòng trực… . Đến đây người y tá im lặng thực hiện công việc chuyên môn, sau khi ghi chép số liệu xong cô ấy cất tiếng khuyên một cách chân tình: - Nếu khi truyền máu cô thấy cơ thể có diễn biến bất thường thì mau nhờ những người đang chăm sóc thân nhân quanh đây nhanh chóng báo cho phòng trực nghe… . Cô cố gắng mỉm miệng cười héo hắt và cất tiếng cảm ơn người y tá tận tâm, tốt bụng. Khi người này không còn che khuất, cô ngước nhìn ra khung cửa, giờ trên cành cây chỉ còn có hai chiếc lá vàng đang lay lắt trước những cơn gió cuối Thu. Tim cô đập nhanh, trán rịn mồ hôi, đầu óc có hơi choáng váng… . Cô hồi hộp trong lòng, thầm nghĩ không lẽ mạng sống của mình có lúc lại giống như nhân vật nữ trong câu chuyện xưa cũ ở một nơi xa lắc nào đó hay sao !? Chợt mắt cô như thấy cảnh vật chung quanh có phần mờ đi… . Một quãng thời gian xa xăm chợt quay trở về hiện tại… .

117


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Ngày ấy sau khi kết thúc việc học hành với tấm bằng đại học, là một sinh viên giỏi, cô được giữ lại ở trường để làm công việc trợ giảng. Rồi cô kết hôn với một bạn học thời trung học, người đã đeo đuổi cô một cách bền bỉ nhiều năm cho đến khi cô tốt nghiệp đại học và ra đi làm… . Người đàn ông ấy cũng theo học nghành sư phạm. Khi sống với nhau hai mặt con thì cũng là lúc mâu thuẩn gia đình phát sinh. Cô làm việc nơi thành phố lớn, người chồng của cô - người trụ cột gia đình - lại công tác ở một tỉnh cận kề. Lâu lâu ông về nhà, đến lúc trở lên nhiệm sở thường thì ông ấy không còn đủ tiền đi xe ! Một mình vừa công tác vừa phải chăm sóc, nuôi dạy hai con nhỏ trong giai đoạn đâu đâu cũng lâm vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn… . Tuy không cần phải nhắc lại nhưng có lẽ ai ai cũng có thể hiểu được.

118


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Để có nguồn đạm quý giá cho con phát triển và mạnh khỏe cô, mua đậu nành về tự làm đậu hủ, sửa đậu nành cho con. Là một giảng viên, buổi chiều sau giờ dạy, cô chịu đựng mất nhiều thì giờ sắp hàng chung với tất cả mọi người để chờ mua sửa trâu Mu-ra - do nhà trường nuôi thí điểm - đem về cho con ở nhà uống. Hầu như bất cứ người phụ nữ nào cũng có sợ một con vật nào đó, như … chuột, gián, thằn lằn… .Thế nhưng có mấy ai biết vào những đêm mưa gió tối trời, một thân một mình cô đã thu hết can đảm với cây đèn dầu lặn lội qua khu thực nghiệm của trường để bắt vài con… cóc !!! Loài động vật này tuy hiền lành như vậy nhưng với bộ da sần sùi, đáng sợ đến ngay cả đàn ông có người cũng phải lánh xa, nhưng cô bất chấp, đem về tự tay biến tất cả thành… thực phẩm cho con. Đó chỉ vì duy nhất một điều: lòng yêu thương con vô bến vô bờ. Cô đã vượt qua nỗi sợ hãi thường tình, mong rằng nguồn đạm và khoáng quý giá được chắc chiu kia sẽ phần nào giúp các đứa con của mình trưởng thành một cách tốt đẹp, hoàn hảo hơn. Chưa hết, với đồng lương eo hẹp làm sao đủ để nuôi con cho tương đối đàng hoàng, nhất là trẻ con nhu cầu ăn-học hầu như vô tận lại thêm dễ nay bệnh mai đau. Vì vậy cô phải cố làm thêm đủ các thứ công việc. Từ chăn nuôi heo rồi gà rồi thỏ… ,dẫn đến việc cuốc đất trồng khoai lang, khoai mì… ,vừa có rau chăn nuôi, vừa có thêm lương thực cho người. Đến một dạo, khi phong trào nuôi cá trê Phi rộ lên, cô cũng có tham gia. Chưa hết, nhờ trước kia có học nghề may, cô nhận may áo quần cho mọi người rồi kiêm luôn cả mở lớp dạy may với những ai có nhu cầu. Ngần ấy công việc oằn nặng lên vai người phụ nữ vốn trước kia, lúc còn sống nơi một tỉnh lỵ nhỏ nhắn hiền hòa chỉ biết mỗi một việc cắp sách đến trường.

119


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Hơn mười năm sau, những khó khăn thiếu thốn đã đươc vơi đi phần nào, người chồng xin được chuyển công tác về chung một quận với cô. Những tưởng đây là cơ hội để đồng vợ đồng chồng cùng góp phần chăm lo cho các con, nhưng sự thật lại không hề như vậy. Người chồng lúc này được xem như có địa vị kha khá trong xã hội, được ăn trắng mặc trơn hơn trước kia, giờ lại giở thói trăng hoa! Ông ta có nhân tình là một cô gái trẻ khác. Khi cô biết được bầu trời như sụp đổ, đất dưới chân cô như… nứt ra ! Đàn bà nào lại không ghen ?! Nhưng với cô ghen chỉ là phần nhỏ thôi, cái mà làm cô đau khổ và phẩn uất là lòng người sao lại thay đổi một cách dễ dàng đến như vậy ?! Còn nhớ lại suốt tám năm đeo đuổi, yêu thương cô, từ thời cùng học trung học… . Cô cũng đã từng nói với ông ấy khi thành vợ chồng nếu có… chán nhau thì cùng nói thẳng ra rồi chia tay. Ông ấy đã hứa hẹn đủ điều rồi mà ?! Đến lúc đó cô mới đáp lại bằng một đám cưới, tuy đơn sơ nhưng ấm áp nghĩa tình và cũng đủ đầy hai họ chung vui, chúc mừng… . Giờ đây trong khi bệnh hoạn như thế này, cô đơn vò vỏ một mình trong bệnh viện, với người (gọi là) chồng đó, thay gì oán trách trăm phần cô chỉ trách có một mà thôi ! Vì cô nghĩ, bản tính người ta đã như vậy rồi thì thế nào trước hay sau rồi cũng sẽ… như vậy mà thôi ! Về phần các con, cô hoàn toàn không trách cứ gì đâu. Ở đời người ta thường nói ” nước mắt chỉ chảy xuôi có bao giờ chảy ngược”, làm cha mẹ chỉ có ở trên thương xuống mà thôi. Mình chỉ mong sao gia đình riêng của tụi nó luôn luôn được ấm êm hạnh phúc. Mà quả thật các con cô có lẽ đạt được những điều cô từng ước nguyện. Chúng tự tìm lấy người yêu, cô chỉ lo tổ chức đám cưới. Vợ chồng tụi nó thật là xứng lứa vừa đôi, học hành đến nơi đến chốn, có công ăn việc làm tốt, có nhà cửa nơi mặt tiền đường thuộc các quận nội thành… . Được như vậy cớ gì phải để cho tụi nó cực khổ túc trực nơi bệnh viện ảm đạm trong những ngày mùa Thu gió mưa ẩm ướt thế này ?! 120


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Trở lại chuyện của cô, tuy không phải là người con gái có nhan sắc vượt trội, nhưng có lẽ nhờ vào những ưu điểm khác nên từ lúc còn là một thiếu nữ cho đến bây giờ chung quanh cô đâu có thiếu những đàn ông theo đuổi. Nhưng cô đã không có hành động nào sai quấy để phải hổ thẹn với lương tâm. Cách đây mấy năm, trong số đó có một người đàn ông tự tin và kiên trì đeo bám cô vô cùng dai dẳng… . Đúng vào lúc cô đang cô đơn lẫn buồn chán chuyện của ông chồng. Người phụ nữ nào vào hoàn cảnh như thế lại không cần có người để giải bày để tâm sự ?! Nhất là người đó lúc nào cũng luôn đứng về phía mình, buông ra những lời lẽ bênh vực mình, đồng thời lên án gắt gao, thậm tệ ông chồng bất nhân kia ?! Thế rồi trong một lần hắn ta đến nhà lúc cô chỉ một thân một mình… . Hắn định dùng sức mạnh chiếm đoạt cô để thỏa mãn cái mà hắn vẫn tỉ tê qua điện thoại là chuyện “cùng thụ hưởng” khoái cảm ! Nhưng cô không gục ngã buông xuôi mà đã kháng cự quyết liệt. Cuối cùng hắn phải chịu ngưng hành động hung bạo của hắn, nếu không có thể đã có một phán quyết tội hình sự của tòa án rồi. Từ đó về sau cô luôn cảnh giác và lúc nào cũng có một khoảng cách vô hình lẫn hữu hình với con người này. Nhưng vạn vật xoay dần, trăng kia hết khuyết lại tròn, tiết trời hết mưa đến nắng… . Đời cô như mảnh đất khô hạn đã lâu, đến một ngày có cơn mưa đổ xuống… . Thế là trên mảnh đất tưởng như không còn sức sống này bao nhiêu chồi xanh lại vươn lên… . Đó là ngày cô gặp rồi về sau nảy sinh tình cảm với một người đàn ông khác vừa đến trong khuôn cửa tâm hồn cô. Hiện tại xem như mối tình đầu (với người đã không còn là chồng nữa) đã bay xa từ lâu, giờ đây cô rất hạnh phúc để đón nhận một mối tình cuối này. Người ấy đến với cô nhẹ nhàng nhưng nóng bỏng, đơn sơ nhưng nồng thắm… .

121


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Trong quãng thời gian tuy ngắn ngủi, mọi việc từ ký ức hiện về và lướt trôi cứ như người ta vuốt nhẹ qua màn hình của một cái tablet vậy. Lần lượt những trang đời vui buồn lẫn lộn của cô bỗng chốc vừa hiện ra trong tâm trí… .

Người y tá đẩy chiếc xe với đầy đủ y cụ, thuốc men cần thiết đến sát giường bệnh của cô, nhìn thấy đến giờ này cô vẫn có một mình, cô ấy ái ngại lên tiếng: - Đến giờ phải truyền máu cho cô rồi, thôi, nếu không có người thân cũng được. Cô có cảm giác đau nhói trong lòng. Thẩn thờ cô gật nhẹ đầu rồi trả lời một cách vô hồn: - Ờ…, cháu cứ làm công việc của mình đi.

122


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Những người thân của cô đâu hết rồi ?! Cha mẹ giờ đã không còn, em thì đứa ở phương xa, đứa ở lại thì không hợp tính tình ! Các con của cô ? Thôi, tội nghiệp tụi nó lắm ! Người gọi là… chồng ? Đã lâu rồi cô không hề nghĩ đến con người này nữa ! Còn người đàn ông từng biết bao lần nói thương yêu và mong muốn được… . Hắn không đạt được mong muốn thì không cần kể đến làm chi ! Vậy còn người đàn ông gần đây có thể nói là đã… tưới mát cuộc đời cô ? Có, cô đã gọi điện nhờ người ấy đến, nhưng có lẽ không hy vọng lắm, người ấy đang có công việc ở xa, hơn nữa biết đâu người ta cũng bận bịu việc riêng tư. Thôi, trông chờ làm gì… . Người y tá bằng những thao tác thuần thục, đã hoàn tất công việc chuyên môn của mình. Sau khi nhìn cô ái ngại và nhắc lại lời khuyên vừa mới nói trước đây, cô ấy chầm chậm đẩy xe chuyên dụng ra khỏi phòng… . Những giọt máu tươi rói bắt đầu nhỏ xuống, hòa vào lượng máu đang suy kiệt trong cơ thể gầy gò của cô. Cô nhìn ra khung cửa, chiếc lá cuối cùng đã rơi rụng tự lúc nào ! Cánh tay cô thấy lạnh, hình như cái lạnh truyền dần vào tận trái tim vốn cô đơn của cô, cảm giác lo sợ không còn hiện hữu nữa mà thay vào đó là một cảm giác trống vắng bềnh bồng. Cô không có ý định nhờ người chung quanh gọi phòng trực cấp cứu nữa. Cuộc đời cô đáng buồn như thế cô còn luyến tiếc làm chi ?! Chiếc lá cuối cùng chẳng đã rụng rồi hay sao !

123


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Thế rồi có một bóng người bước nhanh vào phòng như là nương theo một cơn gió vậy. Người ấy đã đến như lời hứa, bàn tay ấm áp đặt lên bàn tay lạnh giá của cô. Không thể thốt nên lời, cô không khóc nhưng đôi mắt lại ràn rụa … . Hơi ấm từ bàn tay người ấy truyền sang, cô cảm thấy bàn tay rồi đến cánh tay cô ấm dần. Trái tim cô đơn, buồn tủi của cô giờ cũng như ấm lại. Thêm một lần nữa cô đưa mắt nhìn ra khung cửa, cô biết “chiếc lá cuối cùng” đã lìa cành từ lâu… . Nhưng ánh mắt ngập tràn hạnh phúc của cô đang hướng về những chiếc lá xanh còn lại… . Bầu trời dường như sáng hơn, lững lờ vài áng mây Thu trắng mỏng trên một nền xanh hy vọng ./. HUỲNH VĂN HUÊ ( Thu 2013)

124


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

LỜI CĂN DẶN CỦA NGƯỜI CHA-TÔN VẬN TUYỂN (LỆ NGUYÊN sưu tầm) Lá thư của Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 15/2 /2006) gửi cho các con trước khi qua đời. Đây là kinh nghiệm sống của một người cha, một bậc lão thành, một nhà kinh tế, một chính trị gia. Lá thư này được GS Nguyễn Lân Dũng dịch qua tiếng Việt. LN đọc thấy cũng thấm thấm, do đó muốn giới thiệu cho các bạn đọc, để cùng thấm thấm với LN.

125


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU “…. Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau: Các con thân mến,Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau : Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần , nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu! Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.

126


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời : 1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay. 2. Không có người nào mà không thể thay thế hay tồn tại mãi với mình được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu ,bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập. 3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ. 127


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

4. Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Aí tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luy vì thất tình. 5. Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy ! 6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vi cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con. 7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế , nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình. 8. Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả. 128


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

9. Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân trọng và hãy qúi khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu !

129


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Từ Phố Bụi……. Lan Ơi !!!!!

Mỗi sáng tinh sương Trâu đây ngồi thiền cùng ngắm mấy ngò Lan xinh tươi quấn quýt bên dững gốc Tùng già….. Phố Bụi lại thành một đồng cỏ non xanh rì cả ngày lẫn đêm đấy bh BH và các bạn K12 ợ. 130


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Trưa nay 9/9/2013 bên Phố Bụi, T. chợt biên vội vài câu Thất Ngôn Bát Cú…. Lan ơi! *

Phố Bụi cỏ non T. dạo hoài Sáng tinh sương ngắm nụ tương lai Lan xinh tươi khéo duyên thắm thấy Tình ngập người tâm khảm chí trai Trộm hái Lan thanh lồng bóng nguyệt Tùng già mờ bóng khói sương mờ Từ lưng đèo thích mình hòa bỗng Nàng bén anh cơn tỉnh sắc tài * Phố Bụi cỏ non nửa chiếu buồn Sáng tinh sương đáy nước vui buồn Lan xinh tươi bướm trêu người hoặc Hồn đất trích sương lá mắt buồn Ra hỏi già anh quì xuống bỏ Tùng già khô héo quạ ru buồn Cầm bơ vơ bỏ dòng sông hết Hàng gối hàng quanh quất thác nguồn * Phố Bụi cỏ non xuống dập dồn Sáng tinh sương cốc rượu vô ngôn Tùng già mấy cũng vừa giong ruổi Sương mãn thiên mờ mịt nụ hôn Nàng đã xa chiều xuân vắng ấy 131


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Ôm đàn gẩy khởi sự thiên tai Lần tràng hạt cõi vô hư cũng Nàng tu mê biêng biếc nụ hôn (VVTiên-9/9/2013)

132


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

133


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

LẠY CẬU, CHO EM GỌI TIẾNG THẦY-Nguyễn Thế Việt

Thủa ấy tôi là đứa trẻ lên 4, sống trong một trại định cư 54, người dân dịa phương thường gọi chúng tôi là Bắc Kỳ di cư”. Những người dân quê Bắc, bỏ làng bỏ xứ,quay quần bên nhau, họ tụ hội thành từng nhóm địa phương và đặt tên những con đường họ ở bằng những cái tên quê cũ nơi xứ Bắc chia lìa như Thái Bình, Hà Nội, Bùi Chu… Gia đình tôi ở đường Hà Nội, dĩ nhiên nhà tôi nghèo lắm, nghèo như bao người di cư khác, Cha mẹ tôi thường đi dựng nhà cho hàng xóm và ngược lại, hàng xóm cũng dựng cho gia đình tôi một căn nhà y như những căn nhà trong trại, đó là những căn nhà nền đất, tường dất trộn rơm trát trên những khung tre, lợp lá. Tôi bé loắt choắt, nhưng cũng đã biết đưa sợi lạt cho người lớn để buộc khung tre. 134


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Trong số hàng xóm, có gia đình cụ Đồ Dục, hình ảnh cụ còn in đậm trong tôi đến ngày nay :Một cụ già có mái đầu bặc trắng, da dẻ hồng hào, vui tính và rất cưng chiều tôi, cụ làm nghề Lang bốc thuốc Bắc, thỉnh thoảng cụ lại cho tôi dăm trái táo tầu “ăn ngon lắm “ Thế rồi một hôm cụ nói với cha tôi:”V. nó thông minh, cho qua nhà thằng Khanh dậy nó học” Vậy là tôi qua lớp học của cậu Khanh(tôi vẫn thường gọi như vậy) Lớp học này nghèo như chưa có lớp học nào nghèo như thế, cậu Khanh dở cánh cửa nhà, kê lên gạch làm bàn cho khoảng 10 nhóc tỳ,ngồi dưới đất, xung quanh chiếc bàn kỳ diệu ấy và cậu Khanh dậy chúng tôi bài học chữ a đến chữ y, rồi từ từ đến QUỐC VĂN GIÁO KHOA THƯ. Những ngày thơ ấu, trí óc non nớt của tôi đã được cậu giảng dậy những bài học ĐẠO LÀM NGƯỜI Tiên học lễ hậu học văn Cơm cha áo mẹ công thầy LÒNG YÊU NƯỚC Ngày ngày chào lá quốc kỳ Nhớ người chiến sỹ chết vì non sông Nhớ xưa bao vị anh hùng Phất cờ độc lập thành công hoàn toàn 135


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

THỜ KÍNH CHA MẸ Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con GIA ĐÌNH ĐẦM ẤM U ơi con đói lắm rồi Con vào trong bếp bưng nồi cơm ra U đang thái dở đĩa cà Hay con gượm tí đợi cha con về Có lẽ cho đến chết tôi không quên những vần thơ trên. Lớp học nhỏ bé là vậy, nhưng cuối năm cũng có tiệc chia tay. Hôm ấy, cậu Khanh nói: “Các em đã học xong vỡ long, các em sẽ vào trường công hoặc trường cha (trường tư thục Công Giáo) học tiếp”. Và cụ Đồ đãi cả lớp một bữa chè đậu đen chan xôi (xôi bỏ vào chén chè đậu đen, ăn ngon lắm, đượm hương vị Bắc Kỳ quê tôi} * Cậu Khanh thương quý tôi một cách đặc biệt: Cậu xin phép mẹ cho tôi đi chơi với cậu,và cậu đèo (tôi muốn dùng từ đặc trưng của người Bắc) sau chiếc xe đạp cà tàng, đi vào làng quê xanh mướt bóng tre, bóng trúc, cậu chỉ cho tôi cây cao su còn sót lại của đồn điền năm xưa, cây 136


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

bông huệ, bông trang, trầu bà …ánh mắt cậu đầy quyến luyến, dường như cậu không muốn xa tôi, nhưng tuổi trẻ con, tôi đâu hiểu nổi, chì biết bi bô hỏi cậu đủ điều và nhảy lên vui sướng khi cậu mua cho tôi 1 cây kem, khi trở về nhà cậu rướm nước mắt nói với mẹ tôi : “Em thương nó lắm”. Từ đó, tôi không được hoc với cậu nữa, tôi vào học trường cha và chỉ thấy cậu đạp xe đi học qua nhà. * Cuộc đời dầy những biến đổi thăng trầm, khi tôi học lớp năm (tức lớp 1 bây giờ) thì gia đình cụ Đồ dời lên Saigon. Chiều hôm trước ngày đi, cậu Khanh cõng tôi ra quán và mua cho tôi 1 cây kem, tôi ăn mà không hiểu nỗi buồn của cậu và chẳng biết đó là lần cuối cùng cậu ở bên tôi. Tôi không gặp lại cậu lần nào nữa, kể từ ngày xa xôi đó cho tới nay. * Tôi lớn lên, học hành thi cử đậu đạt, trở thành tú 1, tú 2 cho đến năm thứ tư trường Cao Đẳng Thủy Lâm. Một hôm chú út tôi –là sỹ quan QLVNCH- hỏi tôi: “Cháu có nhớ cậu Khanh, ngày xưa dậy cháu không?” Tôi giựt mình, và hình ảnh cậu Khanh ngày nào hiện ra trước mắt: “Dạ, cháu nhớ” Chú tôi nói tiếp: “Cậu Khanh bây giờ là Thiếu Tá BDQ, chú mới gặp “lủy” và lủy hỏi về cháu đấy. Tôi thảng thốt kêu lên:”Chúa ơi, hôm nào chú cho cháu gặp cậu được không” 137


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Chú tôi chậm rãi:”Lủy” đang hành quân Ở Long An, khi thuận tiện chú đưa cháu đi. * Thế nhưng, thời gian cứ trôi, tôi cứ lớn, vùng vẫy giữa dòng đời khắc nghiệt, đến bây giờ gia nhập U60, tôi vẫn chưa 1 lần gặp lại cậu Khanh. Không biết bây giờ cậu còn hay mất!? cậu ở đâu nhỉ. Lạy chúa tôi, dù cậu còn hay mất, đêm nay, ngước nhìn thân xác con người treo trên Thập Giá, tôi nài xin Thượng Đế đổ những ơn lành cao trọng nhất trên cậu, với tất cả lòng thành kính tri ân người đã KHAI TÂM, MỞ TRÍ, tôi thì thầm LẠY CẬU, CHO EM GỌI TIẾNG THẦY NT Việt (Rach Giá, tháng 6 năm 2013)

138


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Còn bao nhiêu năm tháng nữa-TRẦN NGỌC NHUNG SƯU TẦM 139


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Tuy trong rừng có nhiều cây đại thọ cả ngàn năm, nhưng người sống thọ đến 100 tuổi không nhiều. Bạn thọ lắm cũng chỉ sống đến 100 tuổi (tỉ lệ 1 trên 100.000 người). Nếu bạn sống đến 70 tuổi, bạn sẽ còn 30 năm. Nếu bạn thọ 80 tuổi, bạn chỉ còn 20 năm. Vì lẽ bạn không còn bao nhiêu năm để sống và bạn không thể mang theo các đồ vật bạn có, bạn đừng có tiết kiệm quá mức. (trên 50t mừng từng năm, qua 60t mong hàng tháng, tới 70t đếm mỗi tuần, đến 80t đợi vài ngày, được 90t …ngơ ngác một mình với giờ phút dài thăm thẳm !) Bạn nên tiêu những món cần tiêu, thưởng thức những gì nên thưởng thức, tặng cho thiên hạ những gì bạn có thể cho, nhưng đừng để lại tất cả cho con cháu. Bạn chẳng hề muốn chúng trở nên những kẻ ăn bám. Đừng lo lắng về những gì sẽ xảy ra sau khi bạn ra đi, vì khi bạn đã trở về với cát bụi, bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng bởi lời khen hay tiếng chê bai nữa đâu. Đừng lo lang nhiều qúa về con cái vì con cái có phần số của chúng và chúng sẽ tự tìm cách sống riêng. Đừng trở thành kẻ nô lệ của chúng. Đừng mong chờ nhiều ở con cái. Con biết lo cho cha mẹ, dù có lòng vẫn quá bận rộn vì công ăn việc làm và các ràng buộc khác nên không thể giúp gì bạn. Các con vô tình thì có thể sẽ tranh dành của cải của bạn ngay khi bạn còn sống, và còn muốn bạn chóng chết để chúng có thể thừa hưởng các bất động sản của bạn. Các con của bạn cho rằng chuyện chúng thừa hưởng tài sản của bạn là chuyện dĩ nhiên nhưng bạn không thể đòi dự phần vào tiền bạc của chúng. 140


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Với những người thuộc lứa tuổi 60 như bạn, đừng đánh đổi sức khoẻ với tài lực nữa. Bởi vì tiền bạc có thể không mua được sức khoẻ. Khi nào thì bạn thôi làm tiền? và có bao nhiêu tiền là đủ (tiền muôn, tiền triệu hay mấy chục triệu)? Dù bạn có cả ngàn mẫu ruộng tốt, bạn cũng chỉ ăn khoảng 3 lon gạo mỗi ngày; dù bạn có cả ngàn dinh thự, bạn cũng chỉ cần một chỗ rộng 8 mét vuông để ngủ nghỉ ban đêm. Vậy chừng nào bạn có đủ thức ăn và có đủ tiền tiêu là tốt rồi. Nên bạn hãy sống cho vui vẻ. Mỗi gia đình đều có chuyện buồn phiền riêng. Đừng so sánh với người khác về danh vọng và địa vị trong xã hội và con ai thành đạt hơn, nhưng bạn hãy so sánh về hạnh phúc, sức khỏe và tuổi thọ… Đừng lo nghĩ về những chuyện mà bạn không thể thay đổi vì chẳng được gì, mà lại còn làm hại cho sức khỏe bạn… Bạn phải tạo ra sự an lạc và tìm được niềm hạnh phúc của chính mình. Miễn là bạn phấn chấn, nghĩ toàn chuyện vui và làm những việc bạn muốn mỗi ngày một cách thích thú thì bạn thật đã sống hạnh phúc từng ngày. Một ngày qua là một ngày bạn mất đi, nhưng một ngày trôi qua trong hạnh phúc là một ngày bạn “được”. Khi bạn vui thì bệnh tật sẽ lành; khi bạn hạnh phúc thì bệnh sẽ chóng hết. Khi bạn vui và hạnh phúc thì bệnh sẽ chẳng đến bao giờ. Với tính khí vui vẻ, với thể thao thể dục thích đáng, thừơng xuyên ra ánh sáng mặt trời, thay đổi thực phẩm đa dạng, uống một thuốc bổ vừa phải, hy vọng rằng bạn sẽ sống thêm 20 hay 30 năm tràn trề sức khỏe.

141


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Và nhất là biết trân qúy những điều tốt đẹp quanh mình và còn BẠN BÈ .nữa.. họ đều làm cho bạn cảm thấy trẻ trung và có người cần đến mình… không có họ chắc chắn bạn sẽ cảm thấy lạc lõng, bơ vơ.!!! Xin chúc bạn mọi điều tốt đẹp nhất. ( Xin chia sẻ những điều này với tất cả những người quen của bạn đã trên 60 tuổi hay nhưng người không bao lâu nữa cũng sẽ trên 60)…

142


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

THẦM KÍN-Tự sự TRẦN TRỌNG CHƠN Có những điều thật riêng tư, thầm kín chỉ biết ghi vào nhật ký, rồi bỗng nhiên một ngày nào đó chợt muốn chia sẽ nỗi lòng với người ta.

Thường từ khi bé đến giờ, điều gì mình hằng mong mõi rồi cũng sẽ đến, có điều là có khi thật dễ dàng, có khi phải gian nan mới có. Và giờ đây, mình đã đạt được những mơ ước với người ta, duy nhất có một điều quá ư là nhỏ bé mà người ta cương quyết không chìu theo ý mình dù có nói rằng trăm thương ngàn nhớ. Giờ đây niềm vui vừa đến thật “ngắn chẳng tày gang”, hạnh phúc đơn sơ mà bình dị, đã trôi vượt khỏi tầm tay khi mà người ta quá bảo thủ cho rằng mình khinh thường, không tin tưởng người ta mới đòi hỏi như vậy đó. Muốn hét thật to: “ Anh ơi là anh, đừng suy nghĩ nông cạn như thế, trong tình cảm làm gì có chuyện khinh ghét, đã không tôn trọng nhau thì làm sao có được tình yêu thương, chỉ vì em muốn yên lòng mà tận hưởng, nếu không cứ mãi phập phòng lo sợ thì niềm vui sao toàn vẹn.” Rồi còn sẳn sàng vứt bỏ hết mà không hề luyến tiếc.” Anh đồng ý chuyển thành tình ANH-EM”. Đất trời dường như sụp đổ dước chân mình. “Tình anh dành cho em bấy lâu em đón nhận thật chân tình, giờ đây thành mây khói khi anh thản nhiên nói thế. Em chỉ muốn đo lường mức độ tình cảm của anh chứ em đây đâu có thiếu gì anh em trong bà con dòng họ.” Thôi hết rồi những lúc lòng em 143


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

rộn ràng như ngày xuân đón gió ban mai với những lời dịu dàng của anh: -Anh thương em nhiều lắm. - Thương bà xã quá chừng. -Thương bà xã nhiều lắm - Anh nhớ em hết chịu nỗi rồi… Tết sắp đến, những tưởng những gì em mong muốn, anh sẽ dịu dàng trao em nhưng giờ đây đường tình chúng ta sẽ phải mỗi người mỗi ngã khi hai bên không hiểu ý nhau. Người thì muốn yên tâm để mà dâng hiến và tận hưởng. Người thì cho rằng người ta không tin tưởng mình nên mới như thế… Cứ nghĩ đến phải chia xa sao lòng bỗng dưng chùng xuống , đớn đau mà dằn dặt, vì đâu nên nỗi? Cứ nghĩ mãi tại sao? Tại sao như thế? Mình có đòi hỏi gì đâu, không tơ lụa ngọc ngà , tiền bạc, chỉ có một tấm lòng thôi mà sao gian khổ thế? Một tình yêu sâu nặng thì có thể dễ dàng chia xa vậy sao? Hãy tự an ũi chính mình: đừng đau thương như vậy Bé ơi, hãy dũng cảm mà vượt qua vì số phận đã không mĩm cười thì thôi từ đây mình hãy cứ sống như trước khi : âm thầm lặng lẽ, buồn vui thì một mình mình biết, một mình mình hay. Biết bao người đàn bà trên thế gian này, không có đàn ông họ vẫn sống đó thôi. Đàn ông mang niềm vui đến cho ta thì ít mà buồn khổ thì nhiều, đó chính là tâm trạng giờ đây của mình. Tại sao mình quá bận tâm đến những lời yêu thương đó, và còn là những cử chỉ yêu thương: một vòng tay ôm siết thân thể, những cái hôn lướt nhẹ…Mình sẽ phải quên hết những điều đó, những điều đó rồi sẽ trở thành kỹ niệm khó phai trong một cuộc tình mà mình cữ ngỡ là tình cuối làm sao quên. Hãy quên hết đi và phải sống vui dù ta không có nhau trong đời.

144


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Kỳ thú vẻ đẹp ‘trăm năm nở một lần’ của hoa tre NGUYỄN VĂN KIỂM Sưu tầm, Thực đia ĐV TÀI

Hình ảnh những lũy tre vút cao đã trở thành biểu tượng của làng quê Việt Nam từ hàng nghìn năm qua. Đối với người Việt, cây tre là một 145


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

phần không thể tách rời khỏi đời sống thường ngày cũng như nền văn hóa của cả dân tộc. Gần gũi là vậy nhưng trong những cây tre tồn tại một bí ẩn to lớn, mà rất

ít người có cơ hội được khám phá - đó chính là những bông hoa tre. Điều thứ nhất khiến hoa tre được coi là một bí ẩn chính là chu kỳ nở kỳ lạ. Theo kinh nghiệm truyền lại từ nhiều thế hệ, phải từ 60 đến 100 năm, 146


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

tre mới nở hoa một lần. Một khoảng thời gian dài bằng cả một đời người. Điều thứ hai là một giai thoại: thời điểm tre nở hoa cũng là thời điểm tre

bắt đầu giã từ cuộc sống. Sau mỗi vụ nở hoa, những cây tre sẽ khô kiệt, tàn úa và không bao tự giờ hồi sinh, mà phải nhờ đến bàn tay con người trồng lại. 147


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Theo quan niệm Á Đông, tre trúc là biểu tượng của mẫu người quân tử bởi loài cây này tuy cứng mà vẫn mềm mại, đổ mà không gãy, lòng rỗng không như tinh thần an nhiên tự tại, không mê đắm quyền vị, vật chất. Và cũng như một người quân tử, tre và hoa tre chết đứng chứ không rũ xuống như những loài hoa khác. Đó quả là một hình ảnh hiên ngang hiếm thấy giữa đất trời.

Đ V TÀI: Tháng 6 vừa rồi tôi có đi điều tra rừng tre-lồ ô ở Khu bảo tồn thiên nhiên Vĩnh Cửu tỉnh Đồng Nai có bắt gặp tre khuy (ra hoa) rải rác. Theo quy luật báo hiệu sẽ khuy hàng loạt trong thời gian tới. Gửi các bạn 2 tấm hình chụp được trong chuyến điều tra này.

148


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

MỘT THỜI THƠ ẤU-Nguyễn Minh Quan

Quan sinh trưởng ở vùng Tân Châu , Châu Đốc, xung quanh bốn bề sông nước. Quan có tuổi thơ cũng khá là dữ dội lắm. Hồi còn bé, Q ốm yếu, nhát nhúa, nhưng trong gia đình thì chắc là hay bắt nạt các em. Lý do là Ông Bà Nội chĩ có Bố là con trai duy nhất. Còn lại là 5 người cô. (Đến Bố Mẹ của Q thì sinh được 7 trai, chỉ có một cô em gái duy nhất thứ Năm). Do đó khi Bố Mẹ sinh ra con trai thì Ông Bà Nội cưng chiều hết cở. Các cô cũng không dám rầy la lớn tiếng. Còn bắt người cô Út nghĩ học chữ để chăm sóc người anh lớn Khoảng 3, 4 tuổi gì đó, Q giành đồ chơi với cô em gái đồng tuổi Con Cọp, con của người Cô thứ 7. Cô này nổi xung thiên lên, cầm cây dao cùn, chém một nhát vào đầu. Rồi bỏ chạy mất. Q phung máu đầu. Cả nhà phải chở đi nhà thương. Khâu trán lại thành vết sẹo. Cả nhà chọc là giống Nhị Lang thần Dương Tiểng (Vị thần trong Phong Thần có con mắt thứ ba giữa trán). Có lẽ từ đó mà Q trở nên nhát gái, nhất là con gái tuổi Dần. Không còn dám chọc ghẹo cô nào nữa. Ngoại truyện 1. Cô em họ tuổi con cọp tên là Dương hồng Ngọc. Q hay gọi chọc là Viên hồng ngọc. Mẹ là em thứ 7 của Bố. Còn Bố là người Hoa, võ nghệ cao cường. Chính ông ta cứu mạng Q hai lần. Môt lần ngày Q chào đời, Mẹ Q bị té hầm cầu cá tra. Lần hai là Q sém bị chết đuối. Cô em họ nầy rất đẹp, dáng người cao. Cô em nầy đáy thăt, lưng ong.. Đặc biệt là cặp môi dầy,và tính tình giống y cô Angeline Jolie. Qua Mỹ từ năm 1975. Chồng là Kỹ sư TYCN khóa I, Trưởng ty TYCN tỉnh Long Xuyện. Cũng đã là Bà Ngoại rồi. Cô em ho nầy đẹp não nùng.rất nhiều người theo đuổi. Tết Mậu Thân, Q về chơi với cô em họ rất vui, vì cô nầy có nhiêu bạn học rất xinh xinh Vì vậy, đến năm 19 tuổi thì lập gia đình. Trước 1975, hai vợ chồng cô em có một cháu gái đầu lòng đi bập ba bập bõm trong nhà. Đi ngang qua môt ghế bố đôi xếp dựa tường thì quờ 149


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

quang, ghé bố ngả xuống đập vào óc chết ngay lập tức. Cô em họ đau khổ xuống tinh thần cả năm trường. Từ đó về sau trog nhà không bao giờ mua sắm võng cả. Sau 75, vợ chồng cô em qua Mỹ sinh hạ thêm một cháu gái và một cháu trai. Q mất liên lạc với cô em họ nầy. Nghe nói qua Mỹ cô em nầy cũng phải bươn chải dữ lắm. Đúng là Những người đáy thắt lưng ong Vừa khéo chiều chông, lại khéo nuôi con Người em rễ thì không xốc vác bằng. Khi ở VN thì quyền uy toàn tỉnh. Chắc có lẽ vì vậy mà cô nầy sống như ẩn dật không giao tiếp với ai, dù là họ hàng. Khoảng 1998-2000, cô em họ có về VN một lần thăm Mẹ (Bố đã mất ít năm trước đó. Lúc đấy cô em đã gần 50 rồi mà còn đẹp não nùng. Ăn nói nhỏ nhẹ. Nét mặt đượm chút phong trần của những ngày vất vả bên Mỹ 2. Đường gươm Nguyên Bá là uồng cải lương mà Q cho là hay nhất. Từ cốt chuyện, lời văn, cách diễn đạt và nhất là các diễn viên. Nếu dựng lại tuồng nầy, Q nghĩ mình giống chàng Thái Tử Ngũ Châu, ghen hờn vì vị hôn thê bị chàng Thượng Tướng Nguyên Bá, đẹp trai cướp mất trái tim, Vai nầy chắc để Lãng tử NTL đóng là hết sẩy. Còn vai Lâm Vũ thì Q mời bạn Cọp già LM Đ thù vai, giúp đở Q chiếm lại người đẹp. Còn vai công nương Thủy Cúc thì Q chưa biết tìm ai đóng vai. Nếu đủ nhân vật, dựng lại tuồng nầy, một trích đoạn, làm vui cho các bạn trong ngảy kỷ niệm 40 năm ngày ra trường. Lúc đó Q sẽ ca vọng cổ, cũng còn mùi lắm. Các bạn nữ chắc sẽ có người ái mộ xin chữ ký, xin số điện thoại cho mà xem Giấc mộng chưa tan Với một năm rèn luyện ở Đại Học Khoa học, Q quyết chí thi vào Phú Thọ, ngành Kỹ sư Công Nghệ. Ngoài Phú Thọ, Q chỉ nộp đơn duy nhất vào Nông Lâm Súc, Thủy Lâm vì nghe nói đấy là ngành thi khó nhất. Bài thi Toán, và Lý Hóa, Q làm quá đặc sắc. (Dân MPC mà). Phần Sinh vật thì chĩ võ vẽ khoảng 40- 50%. Vậy là chắc chắn đâu rồi. Căm hân 150


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

thay, Trời già khéo bày trò trớ trêu, đến kỳ thi Phú Thọ Q out vì bài Toán số. Thất vọng nảo nề, Q. vào quân trường theo chương trình Quân sự Học đường, không thiết dòm ngó kết quả thi Nông Lâm Súc…. Rắc rối phát âm Nông Lâm Súc là Mái trường thân yêu. Gọi như vậy vì nơi đây có người Q “cảm” lúc chưa lấy vợ. Chứ không chắc là người đó “nhận” ra mình. Q bước vào trường Nông Nghiệp năm 21 tuổi, lúc đã trải nghiệm cái nắm tay của một người đẹp SPCN rồi. Trường Nông Nghiệp có nhiều người đẹp quá, nhưng mắt Q chỉ thấy một người. Cố ấy người miền Bắc nên phát âm rất chuẩn. Còn dân rặt Nam bộ như Q thì ngay cả tên mình cũng không đọc đúng. Cô ấy phải chỉ phát âm, phân biệt giữa Quan và Quang (Tên Quan không có G), Học mãi vẫn không phát âm cho đúng. Thỉnh thoảng cô ấy phải chỉ lại. Cô giáo nầy chắc hơi yếu về sư phạm. Dạy học trò không hiểu thì phải chỉ theo cách khác. Người ta bảo “phải nắm tận tay, chỉ dạy tận tình”. Hoặc phải “nhìn sâu vào mắt, thấy tới tận tim”. Hình như tới bây giờ Quan vẫn phát âm chưa đúng. Lúc nầy, chắc phải nói với cô ấy thay đổi cách dạy tân tình thì học trò Nam… lão mới phát âm đúng được. Bốn mươi năm sau Bốn mươi năm sau, gặp lại cô ấy, cô ấy dạy Quan thêm môn khác. Kỳ nầy thì Quan hiểu. Vì đó là dạy về Facebook. Môn nầy dễ học, chĩ vì là Q muốn xem hình bạn ấy những ngày còn đi học. Bây giờ già rồi, ước muốn cũng mãnh liệt hơn. Học để thấy lại người xưa thì phải cố chứ. Kết quả tuyệt vời “Thấy hình ảnh bạn xưa”. Và, sau đó có nhà thơ con cóc xuất hiện. Nhớ lại ngày tìm nhà bạn ấy. Lại thêm một ông già ngu ngơ ngốc nghếch. Tim dập thình thịch, đầu váng mắt hoa khi thấy người đẹp xuất hiện. Q cứ nhìn cô ấy chăm chăm, không chớp mắt. Vì vậy mới có thơ rằng Thực sự tôi nào có nói ngoa. Tưởng rằng bạn cũ hóa tiên nga. Thấy tôi ngắm mãi cô bé nói. 151


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

"Cháu con Mẹ cháu" nhìn mới ra. Bấy lâu không gặp nên nhầm lẫn. Nhìn kỹ cô nàng thiếu răng “khểnh” Q mới bàng hoàng tỉnh mộng.” Cháu quá giống mẹ cháu” Bài viết về cô bạn tôi đặt tựa là: “Tôi vẫn nhớ” vì đấy là tên bài hát trong facebook bạn ấy, mà cũng rất có ý nghĩa với Q. Nhìn Thái Sơn trông giống cậu học trò Q. Còn Như Quỳnh trông ẻo lã, tình tứ quá khi ngước nhìn Quan. Vì vậy Quan vẫn nhớ. Cô nàng tóc dài Bắc Ninh Sau khi vào trường Q gặp một nàng tóc dài, mỏng mãnh, tưởng chửng gió thổi bay. Cô nàng quá đẹp, cặp mắt, nụ cười, và nhất là có răng khểnh. Hỏi thăm bạn học Q mới được biết cô nàng là người Bắc Ninh. Q viết vào tập học, sách học, sách vở đi dạy kèm: Gái Bắc Ninh xinh nhất xứ. Cô ấy có người anh học chung Thủy Lâm vơi Q. Thế ra Q ra sức lấy lòng anh cô nàng, tìm cách tới thăm… anh nàng. Giả đò mua khế bán chanh Giả thăm anh bạn,gặp em thỏa lòng Mắc nghẹn trứng chiên Có lần dược Ba nàng mời ăn sáng, Q ngại ngùng không dám ăn thật tình, chừa bỏ mứa. Bác ấy dạy: Con à. Có miếng ăn hôm nay, phải nghĩ đến khi không có miếng ăn. Ăn cho hết đi con. Hôm ấy, .Q được ăn món trứng chiên ngon tuyệt vời do cô nàng đích thân làm. Món trứng chiên nầy làm Q mắc nghẹn trong tim 40 năm nay. Q có ước muốn là mong được chính chủ nhân lấy giúp ra miếng trứng chiên còn mắc nghẹn trong tim ra. Sau đó, dần dà Q được phép chở cô nàng đi học bằng xe mobilet cà tàng. Và đi đâu nửa nhĩ. Cô nàng ít nói,. Q cũng ngại lời. Giá nàng dốt Toán, nhờ Q chỉ giúp Nàng cần mua sắm, không tiện đường xe. Lúc cùng sánh bước, gió lốc thổi lên. 152


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Đường đi trơn trợt, sẵn người dìu bước Giá mà … Phải chi … Ước gì … Nếu Q nắm được tay nàng một lần, thì đây là lần thứ nhất Q nắm tay người đẹp năm 21, 22 tuổi. Phá kỹ lục trước 2 năm, Và, như thế, chắc chắn Q không cầm tay người thứ hai nữa. Lúc đó Khóa 12 sẽ trình làng thêm một cặp nữa. Các bạn mình và cô nàng giúp cho vài lời Chờ xem Phần 2: Còn một chút gì để nhớ (Em Pleiku má đỏ môi hồng) Q có vài câu về 2 bạn Nữ Một bạn Nữ: Nợ nần từ kiếp trước Kiếp nầy trả nợ nhau Giúp ai tròn tâm ngụyện Đạo hạnh đắc viên thông Một bạn khác Đã có Duyên gặp gỡ Có ít NGHĨA đón đưa Nhiều hơn TÌNH bạn học NỢ đời không vướng mắc * 153


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Ám ảnh với cái đẹp của một trai quê Lúc lớn lên, biết mơ mộng, tình cảm tai gái, Quan là trai quê mà có đến… 9 lần “bị” dính dáng với cái đẹp, đơn phương hoặc song phương, nhưng tất cả đều trong sáng như mầu áo học trò. 1. Người đẹp Quảng Nam với giọng ca dĩ vãng. Kể lại chuyện cô láng giềng hàng xóm nhà đối diện nhà Quan ở Cà Mau. Lúc đó trong khoảng thời gian, Quan học lơp Nhất đến lớp Đệ Ngũ hay Đệ Tứ gì đó. 2. Chuyện mượn tình qua ải. Đây là lúc Q mới bước chân lên Sài gòn. Học chung với người bạn ở Pétrus Ký và chơi rất thân. Người bạn có một cô em gái rất xinh dễ làm xao xuyến lòng người. Giáng sinh năm đó, cô ấy nhờ mình xin phép cha mẹ đi chơi Giáng sinh, nhưng không phải với người xin, mà với… bạn trai cô ấy!!! Mời xem “Chuyện tình qua ải” phần sau. 3. Chuyện cô gái quê nhà thương mình mà mình không để ý. Q sẽ viết trong hồi ức: “Hoa kia hữu ý, bướm nọ đa tình” 4. Rồi lại chuyện “ăn đòn không oan” khi Q bị một cô người Quảng tát tai một cái như trời giáng trong một tối họp mặt vui chơi cùng các bạn hàng xóm. 5. Rồi chuyện bất ngờ và cảm động với một cô ở Đại học Khoa học khi người đẹp SPCN nắm tay Q dùng vạt áo dài trắng lau sạch tay Q. 6. Rồi với một cô ở Cổng xe lửa số 6 đường Trương Minh Giảng, nghe Quan ca bài Em nỡ lạnh lùng đến thế sao. Thế là người đẹp lạnh lùng luôn, cho tim Quan tan nát tự hôm nào. 7. Rồi qua trường Nông Lâm Súc phải lòng người đẹp Bắc Ninh. 8. Rồi với người đẹp Gò Công cùng xem phim “Nín trong hơi thở” năm 23 tuổi và cũng là lần đầu tiên đi xem phim với một bạn gái, và “dám” nắm tay cô nàng. Xem thêm phần sau. 154


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

9. Rồi tới người đẹp Bình Định có liên quan đến bộ phim “Tình yêu có màu gì” (xem phần sau). Khi cùng cô con gái út qua Mỹ. Quan được hân hạnh biết thêm ba bạn nữ nữa. 1. Đầu tiên là sự ngốc nghếch của một gãi tuổi trung niên với một “Nữ tướng Bắc kỳ” chính hiệu 2. Rồi đến “Gái một con trông mòn con mắt” với người đẹp Phan Thiết 3. Cuối cùng là “Bát cơm phiến mẫu” với người đẹp Kiên Giang Như vậy là có đủ bộ Trung-Nam-Bắc. Mỗi quan hệ, ít hay nhiều đều để lại những kỷ niệm. (Q sẽ có đoạn hồi ức viết riêng về Ba, một bài viết riêng về Má (đã mất ở Mỹ). Bài sơ lược về Q về tính tình, việc học. Các hồi ức này có lồng vào các chi tiết về gia đình, để con cháu biết chút ít về côi nguồn) Hoa kia hữu ý, Bướm nọ vô tình (Con gái quê nhà tình cảm đậm đà ) Bà Nội Q mất vào ngày Trung Thu 1967. Mẹ dẫn Q và các em về quê thọ tang (Bố đi Sài gòn chưa về kịp). Vào dịp nầy người Cô Út (em ruột của Ba) giới thiệu cho người cháu chồng của Cô ấy. Người ta gọi là cháu ông cháu bà. Cô ấy tên là NTXH (trùng tên nữ sĩ HXH). Nước da rất trắng, hơi có bề ngang (dân nhà quê mà), ăn nói nhỏ nhẹ, hay mắc cỡ. Q thì cũng chẳng hơn gì, nhưng có người cô đốc thúc nên cũng bước đầu quen biết trò chuyện với nhau. Tết năm đó, Q về quê ăn Tết. Đúng vào Tết Mậu Thân, VC tấn công khắp nơi. Nhà Cô Dượng Út, và cô ấy bị thiêu rụi. (Riêng Dương Út bị VC giết ngay tại nhà cách đấy ít lâu). Q có qua lại nhà (lúc đấy chỉ còn là chòi tạm trú ngụ). Đi chơi chung bọn trẻ cả hai gia đình rất vui vẽ. (Kỳ Tết nầy mình kẹt ở Châu Đốc khá lâu, mà sao ngu quá, không biết nhắn tin cho gia đình ở Cà Mau biết, làm Mẻ Cha lo lắng, nhất là Mẹ ngã bệnh. Khi về lại được nhà, gặp Mẹ đang đi chợ về, Mẹ nhác thấy 155


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

bóng, đã quăng ngay giỏ đi chợ chạy ngay lại ôm chầm lấy Q khóc nức nở. Lúc đấy đã là 18 tuổi rồi mà sao ngu khờ thế) Khi về lại Cà Mau, bận học túi bụi cho kỳ thi Tú Tài I. Xong Tú Tài I là lên Sài gòn học tiếp Tú Tài II. Cô XH có gởi qua Bưu Điện cho Q một hộp mức hột sen là loại Q ưa thích. Q cũng chẳng thư từ hay cám ơn gì cả. Thật là vô tình. Mà cũng không biết viết cái gì bây giờ. Một vài năm sau thì nghe cô ấy lập gia đình. Người cô nói là Cô XH thương Q hết sức mà tại Q không trả lời trả vốn gì cả. Con gái nhà quê đâu thể chờ đợi quá lâu được, đành phải khóc hết mắt lên xe hoa. Nghe nói cuộc sống gia đình cô XH không được hạnh phúc. Có lần cô ấy tự tử nhưng gia đình cứu được. Quả thật trong chuyện nầy Q ngây thơ vô số tội. Chỉ tại là người cô gần gũi cô XH, bàn ra tán vào nên tình cảm cô ấy dành cho mình ngày càng thắm thiết. Q thân với cô ấy coi như là trong mối quan hệ gia đình, nhưng cũng đã gây nên tội do vô tình. Sau nầy có dịp về lại VN, nhất định Q phải về quê tìm lại cô ấy. Người lớn chắc đã chết hết rồi. Nhưng còn lại nền nhà xưa. Có công tìm chắc chắn sẽ được thôi. Và, tôi cũng được mail cô ấy trả lời. Q cũng cảm thấy đở áy náy. Hy vọng 2014, Q về lại được VN, kỷ niệm 40 năm ra trường. Phải cố tìm lại những gì còn có thể tìm lại được.

Sét đánh ngang tai (Bà chằng lửa xứ Quảng) Hình như Q hơi có duyên với người xứ Quảng. Đầu tiên là cô láng giềng người Quãng với giọng ca dĩ vãng. Giờ đây cũng là cô láng giềng người Quảng dữ như Bà chẳng lửa ở Sai gòn. Lúc nầy Q đang còn học lớp Đệ nhất trường Pétrus Ký và ở tạm với nhà Ông Bà ngoại. Ngay lối vào nhà 156


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

thì có gia đình người Quảng họ Ta. Cô nầy chắc bằng tuổi cọn như Q. tên là TTTT. Phải đọc là Thích Thì Tát Tai thì mới đúng tên. Cô ấy hơi thấp người, mặt mày trông cũng xinh xắn, giọng nói thì còn vương nhiều âm xứ Quảng. (Không như nàng BT phát âm rất rõ, giọng ca quyến rũ). Buổi tối hàng xóm cũng hay tụ họp với nhau chuyện trò đùa giỡn. Tôi hôm đó, khoảng hơn 10 người nam nữ đồng trang lứa tụ tập trong sân nhà ông bà ngoại Q, cũng là trước mặt nhà cô láng giềng người Quảng. Mỗi người làm một trò, ca hát, kể chuyện rất vui vẻ. Đến lượt Q, thấy cô nầy đang ngồi mơ mộng chuyện gì đó, mới bước lại gần cô ấy (khoảng cách vừa phải không quá gần). Mới vừa cất giọng bài hát hình như của Lam Phương: Sao em ngồi lặng lẽ. Chưa kịp ca tiếp: Để lòng anh tái tê hay gì đó thì cô ấy bỗng như choàng tỉnh giấc mộng, đứng bật dậy tiến tới một bước tán vào má Q một cái như trời giáng. Tá hỏa tam tinh, Q chĩ ôm mặt đứng như trời trồng. Chắc là có vài giọt nước mắt rơi do quá đau. Tán xong cô ấy quay lưng bước vào nhà. Chắc là cô ấy bị người yêu cho leo cây, đang ngồi suy nghĩ căm hờn thì gặp Q ló mặt tời nên lãnh thẹo. Cả bọn xúm lại hỏi han, Q chỉ lắc đầu rồi bước vào nhà. Ngay sau đó cả bọn giải tán. Hôm sau người anh cô nàng đến nói chuyện xin lỗi. Chĩ là Q số xui. Gặp phải cọp cái xứ Quảng. Cũng còn chút may mắn nếu mà cọp thật tát một cái thì Cọp Q đã rồi đời. Hôm sau thì cô nàng nầy cũng nhờ một bạn K12 gởi mail giải bày Vết tát năm xưa Q đâu còn nhớ. Giờ nhắc lại Q thấy hình như còn tê tê bên gò má trái. Cô ấy thuận tay mặt nên thưởng Q một tát rõ đau. Phải mà Q đã có, đang có hay là sắp có tà tâm dụng ý gì đó thì lãnh cú tát tai trời giáng cũng đáng đời đáng kiếp. Cái nầy là Không Không Không. Trăm lần không vạn lần không. Mượn tình qua ải (Mùa Gíáng Sinh đầu tiên ở Sài gòn) 157


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Đậu xong Tú Tài I, Q chuyển từ Cà Mau lên Sài gòn học lớp Đệ Nhất B7 trường Pétrus Ký. Ở đây Q rất thân với một người bạn ở Cư xá Đô thành nên thường đến đó cùng học tập ôn bài Anh bạn nầy có cô em gái tên là NTNT. (Cô nầy tuổi Quí Tỵ.). Đẹp duyên dáng, dễ thương, tóc dài. Khi nói chuyện thỉnh thoảng hay chớp mắt làm duyên. Cô nầy lại hay kẹp tóc bằng dây thun, nên trong túi Q hay để phòng hờ vài sợi dây thun, khi người đẹp cần đến thì Q có sẵn. Q hay đến nhà cùng học, cơm nước. Nhà bạn ấy rất thương coi như là con cháu trong nhà, thường hay đi chơi chung. Cô nàng khá xinh, nhưng Q đâu dám tỏ vẽ gì. Đến ngày Giáng sinh năm ấy, cô ta mới nhờ mình xin phép với cha mẹ để đi chơi đêm Giáng sinh với … bạn trai. Đau khổ hết sức. Ở đây đất thấp trời cao, Ăn làm sao, nói làm sao bây giờ Đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, ẻo lã vào xin phép. Bố Mẹ cô ấy đồng ý ngay, và dặn dò đi chơi nhớ cẩn thận, xe cộ đông đúc, nhớ đưa em về sớm. Ngày hôm sau, Q phải ăn mặc chỉnh tề, mượn một chiếc xe Honda đến rước cô NT đi chơi Giáng sinh. Xe chạy ra khỏi cổng Cư xá Đô thành, đến ngay góc đường Phan Thanh Giản và Lê văn Duyệt thì đã có một chàng to cao, đẹp trai, ăn diện lịch sự, xế nổ ngon hơn chờ sẳn. Cô nàng nhảy xuống xe cái rụp, chạy đến ngay chàng ấy, bàn luận một hồi rồi nói là Q khỏi đón. Q chỉ dám nói là về sớm kẻo Ba Mẹ biết là hết đời Q. Nàng cám ơn, nhảy lên xe, ôm chặt eo ếch chàng kia, vù ga dông thẳng Đêm Giáng sinh đầu tiên ở Sài gòn khó ngủ quá. Một phần bị quê cơ. Một phần sợ hai anh chị kia có làm gì thì chết Q. Đã vậy, anh bạn hôm sau khi vào lớp còn hỏi thăm về chuyện đi chơi hôm Giáng sinh vui vè. Biết làm sao bây giờ. Cô ấy quê ở Cầu Ngang, Trà Vinh nên hơi ngang ngang, Mượn tình (than thiện của Q với gia 158


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

đình) để qua ải (Ba Mẹ). Tên cô ấy mình phải đọc là Ngang Thiệt Ngốc Thiệt. (Cố ấy hơi Ngang, còn mình thì Ngốc) Tay trần vấy bẩn vạt áo dài (Người đẹp SPCN) Sau khi đâu Tú tài II, Bố Mẹ thưởng Q một chuyến đi về quê chơi dài ngày. Q tưởng tượng ngày xưa vinh qui bái tổ chắc cũng như thế. Bà con mừng rỡ chào đón Cậu Tú về làng, nhiều cô gái nhìn lác mắt. Cô Út nhắc đế Cô XH. Cô Ba giới thiệu con gái ông Dật sĩ. Thế rồi rong chơi cùng mấy người em cô cậu và các bạn gái của chúng nó. Cuộc vui kéo dài mải tới ngày thi tuyển vào Đại học mới về lại Sài gòn. Kết quả là phải học ghi danh Đại học Khoa học. Bố Mẹ thì con muốn học gì tùy ý, Y, Dược, Phú Thọ. Q chỉ thích kỹ sư Công Nghệ ở Phú Thọ nên ghi danh học MPC Lúc nầy khổ nổi anh bạn thân ở Pétrus Ký lại rớt Tú Tài II nên phải học lại. May mắn là anh bạn nầy có người em bạn dì tên LTNN học SPCN. Thế là Q học cả MPC và học ké SPCN. Cô nầy có người bạn học tên là NTM (Hoa mùa xuân lại ở mùa Thu). Cô nầy người Nam, tuổi con Mèo, dáng người nhỏ nhắn xinh xinh, đi học bằng xe PC. Nhà Q thì ở góc đường Võ Tánh và Cộng Hòa, cách đấy có vai block dường nên hay đi bộ sớm để dành chỗ cho mấy cô gái nầy. Q thì được có cái học cũng tạm được nên hay cùng cô TM ngồi trước giảng đường lớn trường Khoa Học giảng bài. Có lần ngồi tán chuyện trời ơi đất hỡi, trăng gió hữu tình, tay chân Q thừa thải chẳng biết làm gì, cú cầm dây quàng của ví cô TM mà mân mê mãi miết. Kết quả là đến khi xong chuyện thì nhìn lai tay Q bị ra ten đen thui. Cô nầy tự nhiên nắm tay Q và dung vạt áo dài để lau tay Q. Trống ngực Q lúc đó đập thùng thùng, mặt mày chắc đõ ké, môi miệng khô khốc, không nói được tiếng nào. Lau xong tay Q thì vạt áo dài trắng cô TM đen thui. Cô còn cho Q quá giang về nhà. Cô TM ăn nói dạn dĩ tự nhiên, thỉnh thoảng có nhờ Q chở đi công việc bằng xe PC của cô ấy. Đến cuốn năm thì bận học hành thi cử nên cũng ít gặp lại. 159


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Hình như Q có hơi bị chậm về chuyện Nam Nữ nên mãi đến khi lên Đại học mới bắt đầu biết nói chuyện trăng nước hữu tình, mới biết được chút ít hương vị của việc cận kề người khác phái. Sau đó thì Q qua Nông Nghiệp và không còn gặp cô TM nữa. Anh bạn tôi nói là cô TM thích Q lắm, tiến tới đi. Q cũng biết thế, nhưng Q thì đối với Nữ chậm như rùa bò lật ngữa. Một năm qua, cũng lưu lại ít nhiều vương vấn Xem phim Tình yêu có mầu gì và Người đẹp Bình Định Đây là tự truyện cuối ở VN, trước khi Quan tôi qua Mỹ. Lần thứ nhất được nắm tay một người đẹp không phải vợ mình. Quan tôi không bao giờ nghĩ việc nầy lại xảy đến cho mình, và duy nhất một lần trong đời mà thôi Cười người chớ vội cười lâu Cười người hôm trước hôm sau người cười Sở dĩ có câu nầy là vì nơi Quan tôi làm việc có rất nhiều mối tình vụng trộm xảy ra. Có một nhân viên Nữ gởi cho Chàng Phó Giám Đốc đoạn thơ mà nhiều người trong chỗ làm cũng biết. Có 4 câu thơ hình như là Một phút xao lòng, Quan tôi còn nhớ lỏm bỏm câu cuối: Đừng trách chi những phút xao lòng. Quan tôi nghĩ đấy chỉ là ngụy biện. Ngờ đâu Lúc nầy chắc khoảng năm 1990. Người đẹp Gò công đã hơi chán mùi tục luy rồi. Nơi Quan tôi làm việc có một cô nhân viên trực tiếp dưới quyền nữ người Bình Định. Cô nầy hơi thấp người. dáng dấp nhỏ nhắn dễ thương. Cô nầy có cặp mắt đẹp tuyệt vời. Trước đây Quan tôi không hề để ý. Cho đến một hôm. Quan tôi có một người bạn là chủ một trại mộc người Hoa, hay đến XN nhận gỗ làm gia công đồ mộc cho XN nên rất thân thuộc với mọi người trong XN. Ông hay mời Quan và vài người ra chợ Hòa Bình, cách đấy vài bước để ăn. Có lần Ông ấy mời Quan và 3 cô nhân viên cùng phòng, sau khi ăn xong thì đi xem ci né. Cạnh đấy có rạp Đống Đa hay Đồng Tháp gì đó. OK. Đi xem phim thì đi xem phim. Quan chỉ nhớ tựa phim:; Tình Yêu có màu gì. Quan tôi ngồi giữa 160


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

ông bạn già và cô nhân viên . Đến lúc muốn dựa người ra sau thì không nhúc nhích ghế được. Hóa ra Quan tôi và người đẹp Bình Định ngồi chung ghế đôi. Sự dịch chuyển nầy làm cô ấy biết. Quan tôi nhìn cô ấy. Cô ấy cũng nhìn Quan. Trong bóng tối của rạp hát, mắt cô nàng trông quyến rũ vô cùng. Lòng Quan tôi chợt dao động. Bao năm làm chung mà Quan tôi có thấy gì đâu. Ban ngày ban mặt, không nhìn thấy nhau. Tối mờ tối mịt trong rạp hát mới thấy được mắt nhau. Phải nhìn nhận cặp mắt là cửa sổ trái tim. Tim Quan tôi nhói lên. Và, đột nhiên Quan tôi nhận thấy là trong giao tiếp bao nhiêu năm làm việc chung, hình ảnh người đẹp Bình Định đã len lén lọt vào tim Quan hồi nào không biết. Quan tôi không biết nội dung phim, chĩ ngồi suy nghĩ vẫn vơ, và trôm nhìn cô ấy. Hình như cô ấy cũng cảm thấy điều đó nên hai mắt thường chạm nhau. Hình như lúc nầy trống ngực Quan tôi đập và tay đổ mồ hôi.. Sau hôm đó chàng Phó phòng đẹp trai cứ trộm nhìn cô ấy trong giờ làm việc, Cô ấy thì cứ như không có gì xảy ra cả. Cứ làm việc và thình thoảng mới ban tặng Quan tôi một ánh mắt thoáng qua. Sau đó Quan và người đẹp Bình Định mới hẹn hò nhau đi xem phim chung với nhau. Và đây là người đẹp thứ hai Quan tôi được cầm tay. Lúc đó Quan tôi mới nghiệm ra rằng kinh nghiệm người xưa nói quá đúng. Cầm được tay người đẹp là bước đầu cầm được tim người đẹp. Q nghe câu: Ai ra Bình Định mà xem, Con gái Bình Định múa roi đi quyền. Q nghe sợ lắm. Nhưng người đẹp Bình Định của Quan tôi sau hiền diụ và dễ thương quá. Ăn nói nhỏ nhẹ và vẫn cứ giọng nhân viên: Ông Quan tôi xem lại và trình ký hóa đơn nầy. Cả XN đểu biết chuyện Quan tôi thỉnh thoảng đi xem phim. Hình như Quan tôi là điều gì gian dối, thì hiện rõ ràng trên nét mặt, khỏi cần tra khảo, hỏi han gì cả. 161


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Sau đó, Quan tôi đóng góp cho các rạp xi nê nhiều lắm. Hầu như mọi nơi. Rồi các điểm vui chơi, Suối Tiên, suối Lồ Ồ, khu du lịch Bảo Long, Thanh Đa. Tình tứ nhất là khi lái xe Honda gặp trời mưa. Một áo mưa che hai mái đầu không còn trẻ nữa. (Lúc đó Quan tôi cũng ngoài 40 tuổi rồi). Ngoài trời mưa rơi, sau lưng ấm áp. Hương vị trái cấm ngọt ngào quá. Giờ thí cô ấy đã theo con gái định cư ở nước Đức. Chắc chắn đã là Bà Ngoại rồi. Xem phim Nín trong hơi thở và Người đẹp Gò Công -Lần đầu nắm tay Một buổi trưa nọ, Q và người đẹp Gò Công dạo chơi chợ Sài gòn. Hai người đi ngang qua rạp Lê Lợi dường Lê thánh Tôn, kế chợ Sài gòn. Nơi nầy đang chiếu phim “Nín trong hơi thở”. Muốn rũ người đẹp vào xem phim, Q mở lời dụ dỗ: Tựa phim gì lạ quá. Chắc là hay lắm. May thay người đẹp trả lời: Thì vào xem thử mới biết. Q trúng số độc đắc rồi đây. Sau khi xem một hồi, người đẹp nói: “Rạp nầy máy lạnh lạnh quá”. Q: “Vậy sao. Lanh chỗ nào. Như thế nào”. Người đẹp: “Lạnh ở hai tay”. Thế là người đẹp đưa tay ra. Không bỏ lỡ cơ hộ, chàng nắm liền bàn tay người đẹp. Kỳ nầy là chủ động nắm tay, chứ không phải người đẹp nắm tay chùi vào vạt áo dài. Bàn tay sao mà mềm, thơm quá (. Ấm áp vô cùng chứ có lạnh gì đâu. Q nói: Để mai mốt, Q tìm rạp có máy nực cho xem”. Phim chiếu cái gì, đầu đuôi kết thúc ra sao, Q có biết gì đâu. Chỉ nghe tiếng trống ngực đập quá cỡ, muốn vọt ra ngoài. Chẳng là vì lần đâu nắm tay người đẹp. Xem phim xong, hai người ra tiệm kem gì đó ở đường Lê Lợi ăn kem. Chắc là tiệm kem Phương Lan, hay Lê Lợi gì đó. Lúc nầy mới hết bàng hoàng ngây ngất Không biết có ai kể lại cảm giác lần đâu tiên nắm tay người đẹp, mình có cảm giác thế nào 162


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

-Trổ tài chinh phục ( Thợ máy chuyên về long đền) Nắm được tay người đẹp chưa chắc ăn lắm.Phải làm cho người đẹp nể nang về tay nghề mới mong chiếm được cảm tình. Nhà người đẹp có Honda dame. Phái nữ làm sao mà biết thay nhớt, làm sao biết canh chỉnh bánh xe, và nhất là khi xe cứng đầu không chịu nổ máy. Q trổ tài nghề vặt vãnh. Thay nhớt dịnh kỳ, canh chỉnh bánh xe, và nhất là trị xe cứng đầu không nổ. Q luôn luôn thủ sẳn bougie xe trong túi. Xe không nổ máy. 90% là do bougie bi dơ, bị đóng khói, hay lên nhớt. Cứ tháo bougie ra, lau cùi sơ sài, canh chỉng độn mở của chấu bougie. Hay tốt nhất là cứ là sơ sơ cho dơ tay, rồi thay vào cái bougie mới là xong ngay. Q ma mãnh lắm. Kéo dài thời gian, sửa xe cho lâu lâu, quẹt đại tay vào nơi có nhớt như là ống bô để tay bị dơ. Thế là người đẹp đi mua nước , có khi “ - - - -, em hầu quạt đây”. Tiền mua bougie đâu có thấm tháp gì với việc được người đẹp cám ơn, hé mở tim lòng. Một điểm nữa là Q cứ thủ sẳn trong túi nhiều loại long đền (washer). Loai bằng inox sáng chói, hay bằng đồng thau màu vàng chói chang. Càng sặc sở chừng nào càng tốt. Mở long đền cũ ra và thay thế loại mới vào. Xe nhìn vào là thấy như xe mới. Đấy là chưa kể đến chuyện Gia sư quá tận tâm. Cứ sang nhà người đẹp, hỏi có gì cần hỏi không: Anh văn hay là Luật. Cô nàng hoc Luật mà. Vừa đi làm hãng nước ngọt BGI vừa đi học Luật. Q tinh thông đủ thứ, chả là anh lớn trong nhà, tối ngày ăn học thôi. Càng gần gũi, chỉ dạy là cơ hội càng tăng Và, một điểm vô cùng đặc sắc không phải ai cũng có được. Đó là Đàn sĩ kiêm hát sĩ. Thưở đó cứ dịu ngọt đưa vào lòng nàng các bài (quên mất tiêu tựa rồi: Em ơi nép vào lòng nhau, má tựa kề vai…. Nếu hai đứ mình đi về cùng chung lối về . Thì dù đêm tối không làm mờ lối yêu đương. Yêu nhau trong cuộc đời, mơ duyên tình dài, gắn bó đôi lời. Ta quen nhau một ngày thương nhau trọn đời, giữ cho lâu dài. Phải cám ơn mấy ông nhạc sĩ vô cùng. Thủ thỉ tiếng lòng như vậy có tác dụng lắm. Đàn sĩ thì tình tang tính tính các nột nhạc, vài hợp âm sơ sơ. Chứ còn giọng ca 163


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

thì tuyệt vời lắm. Cũng may cho các bạn Nữ khóa 12 mình là Q chưa cất giọng ca lên. Chứ không thôi cũng lắm nàng rụng tim lắm à. Đối với Q thì vì tính nhát nhúa nên dùng chiến thuật, bao vây vòng ngoài, tiến dần vào vòng trong. Q mua chuộc, tặng quà các em, các cháu của cô nàng. Anh rễ thì là bạn thân của Q rồi, nên ủng hộ hết mình, bày mưu tính kế tiếp. Vòng ngoài ủng hộ Q rồi thì cô nàng chỉ có nước xếp giáp qui hang, theo chàng về dinh. Lúc đó là cuối năm ba. Q xạo với cha mẹ là làm đề tài tốt nghiệp về Rừng Sát Gò công. Vây là thỉnh thoảng vù vài ngày, đi Gò công, dạo biển Tân Thành. Vậy là cả chục lần nói dối. Dối cha dối mẹ, kiếm ít tiền còm, vắng nhà hợp pháp. Rong chơi thoải mái. (Lúc đó Q cũng đi dạy kèm Toán để kiếm thêm ít tiền bỏ túi rồi). Tạm trú nhà cô nàng vài ngày. Ma Má và anh em cô nàng cũng chịu Q luôn. Đúng như ngày xưa ông bà có câu: Đèo nào cao bằng đèo Châu Đốc Gió nào độc bằng gió Gò công. Trai Châu Đốc sánh duyên cùng gái Gò công. Cọp đực, Cọp cái sản xuất ra cọn con, rắn chuột đầy nhà. Chưa hết chuyện đầu. Còn phần kế tiếp. Đạo Đời đôi ngã. Kim Kiều tái hợp. Hoàn thành tâm nguyện Cô láng giềng (người đẹp xứ Quảng với Giọng ca dĩ vãng) Lúc đấQuan học lớp Nhì hay lớp Nhất gì đó. Không chĩ riêng Q mà hầu như các bạn Nam hầu như xáo động vì có một gia đình mới dọn tới ở đối diện nhà Quan. Gia dình nầy người Quảng, và điểm vô cùng đặc biệt 164


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

là ở cô con gái thứ. Cô nầy nhỏ hơn Q chắc là một tuổi. Người rất đẹp, dáng thuôn thả cao, tóc dài, da trắng mịn, điểm một nốt ruồi ở cạnh càm trái, Và, điều làm Q rung động là cô ấy hát rất hay. Mỗi tối, các bạn nam nữ hay tập trung lại, chơi các trò giải đáp câu đố. Bên thua phải chịu vuốt mũi, hít đất, chạy một vòng hay ca hát, làm trò kể chuyện. Q làm đầu trò bên Nam. Còn nàng BT thì bên Nữ. Các bạn Nam đều ngẫn người khi nghe cô ấy hát. Q thích nhất trò chơi bắt dính chùm, cứ nhè cô ấy mà dính chùm. Mà chỉ dám nắm chéo áo thôi. Thời gian dần trôi qua, giọng ca cô nàng càng được nhiều người biết đến. Cô ấy tham gia văn nghệ trường, và có khi được mời hát trong các tiệc tùng. Cuộc chơi dần thưa thớt và hết hẳn. Nhìn cảnh cô nàng được kẻ đưa người đón đi ca hát, chàng Q buồn tình quá cũng học vỏ vẽ vài ngón đàn guitar, nghêu ngao hát bài (Chắc là Giọng ca dĩ vãng) Ngày xưa mỗi lần em buông tiếng hát. Thì anh tay phím nắn nót cung đàn … .. . Giờ đây mỗi lần em buông tiếng hát. Thì ai thay thế nắn phím tơ chùng Rồi biến cố xảy ra. Ba nàng mất trong một chuyến công tác. Gia đình cô nàng dọn lên Sài gòn học trường Quốc gia Nghĩa tử. Q cũng có một cô em gái con cô cậu học ở đấy và có sinh hoạt văn nghệ chung với cô nàng. Cô nàng giờ nổi tiếng lắm. Q có tìm lại nhà cô ấy ở Sai gòn một vài lần rồi thôi Thế là: Thích người ta, người ta không thích. Xách cây đàn đi xuống đi lên

165


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Vậy là người đẹp xứ Quảng ra đi, đi mất hút luôn rồi. Chàng Q ở lại quê nhà nghêu ngao bài Giọng ca dĩ vãng để mà nuối tiếc cho những ngày tháng thơ mộng cũ Ai có biết bài Giọng ca dĩ vãng thì chĩ giúp Q để nghe thử ca sĩ nào đó có hát hay bằng tiếng hát từ tấm lòng của Q không Bài Quan mới viết được vài hôm thì nhận được hồi đáp của nàng do một người Bạn học khóa 12 gởi cho Quan. Về ca khúc Giọng ca dĩ vãng Nhạc sĩ Bảo Thu ơi, Chàng nhạc sĩ kia có tay nghề cao nên được so dây nắn phím cho người đẹp ca hát, rồi còn dược cùng người đẹp kết tiếng “GIAO HÒA” (Tại sao không là giao thề nhỉ, chắc chỉ mới là giai đoạn tâm hợp ý hợp thôi). Anh ta quá sung sướng hơn đàn sĩ hát sĩ Q nầy rồi. Nghêu ngao ca hát, đán cắt bùm cắt bụp, mà có ai nghe đâu. Nàng ca sĩ của tôi cũng “hoa mai giăng ngập nẽo dường em đi”. Nàng không tìm thấy nguồn vui bên mình, mà có ở người khác thỉ mừng cho người đẹp đi. Quan nhớ câu: Thương sao cho trọn thì thương Tính sao cho vẹn đôi đường thì vâng Tôi nghĩ anh bạn nhạc sĩ không thể chu toàn cho cô nàng được đâu Ngày xưa tôi chỉ được nắm chéo áo nàng thôi, mà chĩ là trong trò chơi chứ không phải thực dâu nhé. Vậy là như lên thiên đàng rồi. Chĩ được nghe nàng ca, ngắm nhìn nét mặt cô nang diễn tả tâm tư qua bài hát, mà cứ mơ là nàng ấy đang thủ thỉ với mình

166


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nghe được tiếng cười ngặt nghẽo của cô nàng khi hát chưa đạt (dùng từ hát SAI là quá đáng) là Q cứ tưởng nàng ta cười với mình (Người anh thứ Ba của cô nàng tập hát cho nàng) Q không chơi đánh đũa được nên cứ ngồi cạnh đấy xem các ngón tay nàng đếm số đủa và nhặt lên, nhìn cổ tay thon tròn trắng muốt xoay vặn bó đủa. Anh bạn nhạc sĩ ơi, anh dùng từ SAI cho cô nàng nhiều quá. Cô nàng chẳng có gì sai đâu. Còn anh bạn mình thì: Cung lỡ tơ chùng mấy ai đàn đừng SAI Trước đây Q chĩ nghêu ngao hát … mấy ai đàn đừng SAY. Say mê đắm đuối với người đẹp cần kề. Anh Bạn mình quá dỡ đàn sai là tại mình. Người đẹp không bao giờ sai. (Cho dù có bị tát tai như Q đã từng bị, cũng không có sai luôn) Và, cho tới bây giờ nếu có đàn và ca hát lại bài đó hì Q phải hát và chỉ hát … “Mấy ai đàn đừng say” Mấy ai đàn đừng say nghe chưa SAY MÊ, SAY ĐẮM, Ngày xưa mỗi lần em buông tiếng hát Lúc ấy em khoảng 9-10 tuổi, gia đình em dọn từ xứ Quảng về Cà Mau, vì Ba em chuyển công tác vào tận đất mũi. Nhà mới của em ở đối diện nhà nó, nó hình như lớn hơn em một tuổi, nhưng trông ngố lắm, con gái bao giờ cũng trổ mã sớm hơn con trai mà. Xóm em vui lắm, mỗi tối, chúng em bọn con trai con gái cùng lứa tuổi hay tập trung lại, chơi các trò giải đáp câu đố. Bên nào thua phải chịu vuốt mũi, hít đất, chạy một vòng hay ca hát, làm trò kể chuyện. Nó lúc nào cũng là đầu trò bên Nam (chuyên gia ra những câu đố hiểm hóc). Còn em dĩ nhiên là “top” bên Nữ. Em có chất giọng thiên phú, giọng ca nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng cao vút, xoáy vào lòng người (em biết điều 167


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

này vì bọn con trai đều ngẫn tò te mỗi khi em cất tiếng hát), do đó em thường hay đứng mũi chịu sào cho nhóm con gái của chúng em mỗi khi bị thua. Ngoài trò chơi câu đố, chúng em cũng hay chơi trò bắt dính chùm. Khi ấy, nó cứ nhè em mà rượt đuổi, để được cùng dính chùm. Em cũng khôn lắm, biết ý nó, nên vừa chạy vừa chờ, khi bắt được em, nó chỉ dám nắm chéo áo của em, rồi cười hềnh hệch, mặt ngây ngất, 2 tai phe phẩy ra chiều thích chí lắm.Tuổi thơ trong sáng của chúng em cứ thế mà êm đềm trôi. Rồi thời gian qua, em càng lớn càng cao, tóc dài ra, da trắng thêm (đến cái nốt ruồi ờ cạnh càm trái cũng đẹp và duyên dáng hơn). Dĩ nhiên là giọng ca của em cũng càng ngày càng trau chuốt, chất lượng, quyến rũ hơn, và em cũng được nhiều người đón đưa hơn. Em tham gia văn nghệ trong trường và nhận được nhiều lời mời ca hát trong các tiệc tùng. Cuộc họp nhóm trong xóm mỗi tối thưa dần rồi hết hẳn lúc nào em cũng không nhớ, vì thế em cũng ít có dịp gặp nó. Thỉnh thoảng em thấy nó ngồi trước hàng hiên nhà, ôm guitar, nghêu ngao rống bài “Giọng ca dĩ vãng (Bào Thu)” (Ngày xưa mỗi lần em buông tiếng hát. Thì anh tay phím nắn nót cung đàn….) mỗi khi em đi ngang qua. Thật tình em cũng thấy cảm động, nhưng giá mà nó hát hay hơn thì chắc là em với nó đã thành cặp song ca “Ngọc Cẩm và Nguyễn Hữu Thiết” nổi danh một thời. Rồi biến cố xảy ra, Ba em mất trong một chuyến công tác. Gia đình em một lần nữa dọn lên Sài gòn, em được vào học trường Quốc gia Nghĩa Tử. Từ đó em bặt tin tức của nó, cho đến một hôm, nó, bây giờ là một anh thanh niên nhổ giò cao lớn, tìm đến tận nhà thăm em (cô em gái con cô cậu của nó học cùng trường và cùng sinh hoạt văn nghệ chung với em, nên có lẽ cô nàng cho nó biết địa chỉ nhà em). Chúng em nhìn nhau hơi ngỡ ngàng, nói vài câu thăm hỏi xã giao, rồi “nó” phải ra về vì em bận đi hát. Sau vài lần như vậy, rồi không thấy “nó” đến nữa. Giá mà “nó” cứ kiên trì “xách cái đàn đi xuống, đi lên”, biết đâu em không nghĩ lại những lần dính chùm đầy kỷ niệm của ngày thơ ấu.

168


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

(nói thêm: Nhờ nghe lại bài hát Giọng ca dĩ vãng Q mới nhận ra câu cuối: Cung lỡ tơ chùng mấy ai đàn đừng SAI (Cám ơn người bạn dạy tôi phát âm đúng giọng) Trước đây Q cứ nghêu ngao hát là Cung lỡ tơ chùng mấy ai đàn đừng SAY Không biết tác giả nghĩ gì, chứ nhạc sĩ đàn cho ca sĩ trẻ đẹp hát thì chuyện đam mê, SAY đắm rất thường xảy ra. Không biết các bạn nghĩ sao Không biết có bạn nào có ít nhiều kỹ niệm về trò chơi thời tuổi trẻ không? Quan còn nhớ nhiều trò chơi lắm Nhảy cò cò (Nhảy lò cò). Nam và Nữ chơi chung Nhìn xem các bạn nữ chơi đánh đũa. Nhìn nàng quăng trái banh lên cao, chọn cho đúng số đũa của lần chơi đó, vặn tay xoay tròn các đũa. Nhìn nét mặt cô nàng ngước lên, nhìn xuống đống đũa, nhìn cổ tay nàng xoay tròn theo đống đủa. Cổ tay trắng, ngón tay thon dài. Phải lúc đó có phép, Q sẽ tự biến mình thành các cây đũa trên. Mà không biết có bạn Nam nào có được cảm giác khi nhìn và nghe một bạn Nữ cười ngặt nghẽo không. Hình như càng lớn, nụ cười con người không còn được tự nhiên) NGOÀI LỀ: bật mí chuyện bí mật chỉ vài người biết * Bắt đầu từ chuyện té cầu…cá nha Hồi Mẹ đang mang thai Q gần tới ngày sanh. Tay vịn trơn trợt nên Mẹ té xuông hầm cá tra Từ đó, Quan có biệt hiêu là : Đứt dây thiều lọt cầu tiêu. 169


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Còn Quan nghĩ là: Nước thần hòa sữa Mẹ, Nuôi dưỡng một anh tài Không phạm điều xung khắc Sự nghiệp há thua ai Lúc đó Ông Nội Quan đang bệnh nặng, cả nhà lo liệu bân rôn, chẳng ai lo liệu việc làm khai sanh cho Quan cả. Khoảng một tháng sau, ông Nội mất. Lo liệu hậu sự xong xuôi, gia đình mới lo việc làm khai sanh cho Quan. Thành ra Quan không biết chính xác ngày sanh tháng đẻ. Kế đến là việc con ruột hóa con nuôi.. Không biết thầy mu rùa nào nói là mạng số Quan lớn, nhưng xung khắc,với nhiều người nên bày việc nhờ người mang Quan lúc còn đỏ hỏn ra bỏ ngoài gốc cây ở đình làng. Ba Má Quan giả bộ tình cờ đi ngang qua, nhặt lấy Quan mang về nuôi. ( Về sau nầy khi lập gia đình, phải lên đôi đèn hai lần. Lên lần một xong lại tắt đi. Hồi lâu sau lại lên tiếp đôi đèn đó một lần nữa) Người cứu mạng hai Mẹ con Q là người Dượng thứ Bảy. Dượng võ nghệ cao cường, làm tài phú (kế toán) cho một hãng buôn lớn, phải lòng người cô thứ Bảy, em của Ba Q., một tuyệt thế giai nhân thời đó, vùng quê Tân Châu. Sau nầy sinh hạ một cô em họ cũng tuổi Dần, cũng sắc nước hương trời như Mẹ, giống hệt như cô đào Anglina Jolie. Cặp môi dầy quyến rũ, dáng thon gọn, cao. Và, cô em họ nầy đã tặng cho Q nhát gươm vào trán!! Lớn thêm tí nữa thì suýt được Hà Bá vời về Thủy cung làm rễ Long vương rồi. Lúc bị hụt chân, suýt chết, thì ông anh quí hóa đứng trên bờ vỗ tay reo hò: Con trai của Alibaba bị chết đuối. Người dượng thứ Bảy kể trên, một lân nữa trổ tài nghệ cao cường, phi thần từ trên nhà sàn, lộn vài vòng tời ngay bờ sông, vớt Quan lên, chạu vòng vòng khu nhà xốc nước cho Quan tỉnh lại. Một bạn nữ khóa 12, nghe chuyện nầy, đặt giả thuyết là người dượng nầy nắm hai lỗ tai của Quan kéo lên. Do đó, hai lỗ tai của Quan vễnh ra như hai lỗ tai voi 170


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Cảm khái của Christopher Vũ khi đọc Hồi ức mini:

Chầu chầu Bác Quan, bài bác Q. biên trên K12 này mùi quá! Quang Không Dê Là Quan……, nhở? Mà nàng Bắc Ninh nầu dzậy? Thân tặng Bác Cu 12 câu Thất Ngôn…… biên vội, để vội xông nhà nghen: Nàng Bắc Ninh í xinh là là Nông Lâm Súc khoá ấy la đà Không dê dạy mãi, Quan(g) hổng chiệu Chỉ dậu mồng tơi Quan lờ đờ Nay biên chuyện cảm ngày xưa đó Từ lần đầu dại nhờ khôn có Thương thêm tẹo mỗi lần lo ló Giáo trình thoang thoảng mùi núi sông Nhờ Quan chỉ muốn đầy Bắc Nam Nay vưỡn tương tư trước cõi xa Trông qua thư cũ sờ sẫm gối Nông Lâm Súc K12 kể là Quan VVT 1/24/13 Trong chuyến thăm Bắc Việt hồi năm í, ĐDC có ghé Bắc Ninh (nơi sinh của ĐDC) 2 hôm. Úi giời! Ở đó ai cũng chân dài….. tới lách, trong khi mình chỉ thước mốt nên với chả tới. Cảm khái của Lâm Minh Lợi Bạn Quan tự chuyện hay thiệt, làm tui nhớ lại hồi còn nhỏ cũng chơi đủ thứ trò, nhảy cò cò thì có chơi, chứ trò đánh đủa thì bị thua con gái hoài nên nghỉ luôn, sau nầy chỉ chơi trò của con trai thôi: đánh bông vụ, đánh đáo ăn tiền, tạc lon, chọi nút khoén, tạc bao thuốc lá, đánh ăn hình… lớn 171


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

hơn chút nữa thì bắt đầu uýnh bài: sì dách, bài cào, xập xám chướng (đánh ăn tiền thiệt), khi ăn bài thì có tiền ăn hủ tiếu, lúc thua bài thì nhịn đói đi học, đây là những mục giải trí vì hồi đó làm gì có TV mà xem. Sao mà bạn hồi nhỏ cho tới giờ vẫn còn nhớ. Phục bạn thật.

172


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Lợi ích khi lấy được chồng lười-THUỲ-THƯ sưu tầm Nhiều phụ nữ hay than phiền vì lấy phải ông chồng lười, nhưng họ quên rằng chồng lười cũng có những ưu điểm…hơn người. 1. Ít than phiền Đây là sự thật 100%, bởi bản thân lười nhác nên họ không có lý do để than phiền vợ. Thay vì làm tất tần tật mọi việc gia đình, nếu vợ có ít giặt quần áo hơn hay tuần chỉ dọn dẹp nhà cửa một hai lần, họ cũng không than phiền hay bực bội, vì chính bản thân họ cũng không mấy hứng thú với việc này! 2. Không quá khắt khe Một người chồng tháo vát thường ôm đồm nhiều việc và bộn rộn cả ngày, hơn một nửa trong số họ là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, dù một vết bụi trên bàn cũng không thể chấp nhận. Một người chồng lười, trái lại, thường không quá khắt khe trong việc nhà, và không kén chọn. Ngày nay tìm kiếm người đàn ông thành đạt thì dễ, chứ tìm được người đàn ông không khắt khe mới là khó hơn nhiều. 3. Biết khoan dung Đàn ông lười tự hài lòng với những gì mình đang có, quan trọng hơn họ rất rộng lượng và dễ khoan dung. Đặc điểm này là do con người họ không quá tháo vát, hoạt bát. Đương nhiên, không thể ngoại trừ trường hợp có người đàn ông chỉ biết khoan dung với bản thân nhưng không hiểu cách vị tha với người khác, đó chỉ là số ít, đặc biệt khi họ đối xử với vợ của mình. 4. Khá thoải mái 173


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Đây là sự thật và là hiện tượng khá thú vị. Đàn ông mập mạp không thích vận động hoặc do lười vận động mà trở nên lười biếng hơn, thoải mái hơn. 5. Biết nhẫn nhịn Một ưu điểm nổi bật của đàn ông lười là tính nhẫn nhịn, xuất phát từ việc bỏ qua những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống, khả năng chịu đựng với môi trường bề bộn xung quanh. Một người chồng không yêu cầu vợ chăm chút mọi việc hoàn hảo, chấp nhận mọi thứ ngay cả khi người khác khó chấp nhận, điều đó chẳng phải rất tuyệt sao! 6. Dễ nuôi Do bản tính không quá cầu kỳ, dễ tính nên chàng lười có thể thường xuyên khen vợ, dù món ăn không được ngon chàng cũng không nổi giận mà còn vui vẻ ăn hết sạch mới thôi. 7. Không hẹp hòi Vì bản tính lười nên họ thường không chú ý đến việc chi tiêu của vợ - họ lười quản luôn cả mấy chuyện này! Họ giao mọi việc trong gia đình cho vợ vì vậy người vợ cũng sẽ tự do hơn vì không ai giám sát. 8. Không mê hư danh Người chồng lười nhác với tích cánh thoải mái, tùy hứng, không đam mê hư danh chỉ muốn làm việc mình yêu thích nên họ sống thực tế và bình dị. 9. Ít mâu thuẫn cãi vã Đàn ông lười ngại cãi cọ với vợ về quản lý gia đình, nhờ đó xung đột, mâu thuẫn vợ chồng được giảm thiểu tối đa. Họ ít kiếm chuyện, biết nhường nhịn vợ con, mong muốn của họ là làm sao cho càng ít phiền toái càng tốt. 10. Cơ hội ngoại tình dường như không có 174


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Bản tính lười nhác, không thích khoe khoang, họ không mấy chú ý đến việc tìm kiếm thú vui cuộc sống hay tán tỉnh phụ nữ. Nghĩ đến việc trốn vợ chơi bời hay gặp rắc rối khi có bồ họ đã… ngại rồi, vì thế nên tỷ lệ ngoại tình cũng giảm xuống đáng kể. 11. Ăn ngủ đầy đủ nên thể lực “rất tốt” Quý bà có chịu lấy chồng lười không?

175


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

DU LỊCH XEM HOA ANH ĐÀO THÁNG 4.2013-Trần Ngọc Nhung * Các bạn thân, Vo chong minh moi di du lich o Nhat Ban va My trong chuong trinh xem Le hoi hoa anh dao trong thang 4 o Tokyo va Washington DC. O My tui toi da dung chan o 11 tieu bang nhung chi chinh thuc di du lich o New York, New Jersey, Philadelphia (Delaware), Washington DC, Las Vegas (Nevada) va California. Thuc ra cung chi cuoi ngua xem hoa thoi chu nuoc My qua rong lon, vi dai nen cho du co thi gio, tien bac di du lich ca nam cung khong het!!! Dung voi cau tho vi von sau day: Chua di chua biet Hoa Ky Di roi moi thay cai gi cung to * Tại Washington:

176


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

177


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nam Phi Tuyệt Vời- Thơ TRẦN NGỌC NHUNG * Thân tặng đoàn du lịch Nam Phi (26 người) chuyến đi từ 26/10/2013 đến 02/11/2013) và Công ty du lịch Hoàn Mỹ (nhà tổ chức tour hoàn hảo). Tôi đến thăm miền đất xa xôi Phố Mũi, Nam Phi ở cuối trời Cảnh đẹp ngất ngây hồn viễn khách Núi non, vịnh biển quá tuyệt vời! Kỳ quan bầu chọn ngọn “Núi Bàn” Nhìn ra vịnh biển rộng mênh mang Nước xanh trong vắt tàu thuyền đậu Non nước, trời mây đẹp vô vàn! “Hảo Vọng” chiều về sương khói bay Như nàng tiên nữ ẩn trong mây Thấp thoáng phơi mình, khoe sắc đẹp Bồng lai, tiên cảnh, ở chốn này. Thức dậy năm giờ bắt “game drive” Náo nức vào rừng xem “big five” Tê giác nghểnh sừng, chào quý khách Voi rừng hù họa, rượt chạy dài! Tất cả đoàn tôi hai sáu người Chuyến đi thú vị, rất vui tươi Hát ca, nhảy múa cùng “bản tộc” Rôm rả tiếu lâm, ngập tiếng cười Cám ơn “Hoàn Mỹ” mở tour này Chúng tôi có dịp tụ lại đây Vui chơi, thưởng ngoạn và kết bạn Hẹn gặp lại nhau, hạnh phúc thay! 178


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Bài thơ riêng tặng bạn Nguyễn Minh Quan và các bạn K12, Học Viện Quốc Gia Nông Nghiệp Sài Gòn (1970-1974)-TN Nhung Bốn mươi năm qua rồi Đời như áng mây trôi Lời nào chưa kịp nói? Giờ ôm kỷ niệm thôi Ngày xưa em đến lớp Áo dài trắng tinh khôi Hoa tím cài mái tóc Anh xao xuyến bồi hồi Anh trách mình khờ dại! Gặp em, biết nói gì? Chỉ yêu bằng ánh mắt Nhìn giấc mộng trôi đi… Cuộc đời chia hai lối Em trôi dạt phương trời? Có vui vầy hạnh phúc? Biết tình anh đơn côi? Bốn mươi năm gặp lại Tóc bạc hai mái đầu Thoáng nhìn nhau bối rối Chôn chặt mối tình sâu Nhung Tran (14.12.2013) 179


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Và đây là Thổ Nhĩ Kỳ (6.2014):

180


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

SÀI GÒN CỦA TÔI-Nguyễn Thế Việt Khi còn là dứa trẻ lên 5 lên 7, Saigon Chợ Lớn đã là tiếng gọi quen thuộc với tôi. Mỗi lần cha tôi đi Saigon, người nói:’Con chờ vẫy xe Cửu Hiệp cho thầy”, khi nào đi Chợ Lớn,người nói:”con chờ vẫu xe Hiệp Hữu cho thầy” Và có nhiều lần người dẫn tôi đi theo’ Cha tôi thường đưa tôi vào Chợ Lớn, giao tiếp với bạn buôn ở dường Đồng Khánh, Triệu quang Phục, sau đó bắt taxi xuôi Saigon,Khi thì người cho tôi vào Sở thú, khi thì đến bến Bạch Đằng, bách bộ trên Đại lộ Nguyễn Huệ,Lê Lợi… Dưới mắt tôi lúc dó, Chợ lớn là nơi tấp nập,có những ông chủ người Hoa thường xoa đầu,bẹo má, kèm theo những lời khen tôi:”chú bé lày ngoan” và sau đó là tô hủ tíu thiệt ngon Saigon là nơi có chú voi khổng lồ, mà tôi tin là Bà Triệu đã cưỡi, đánh giặc Tầu, Là những con tầu,những chú lính Thủy, quân phục trắng 181


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

toát, cà vạt đan, dội chiếc mũ đặc biệt (có người gọi là nón quả dưa, nhưng tôi không thích gọi như thế).Còn những gian hàng khác xa trong Chợ Lớn vì dáng vẻ đẹp đẽ, sang trọng Do vậy, tôi thường khoe với ban dồng lứa:”Tao mới đi Sazigon về” mà không bao giờ khoe:” tao mới đi Chợ Lớn về” Khi gia đình tôi dời đi Châu đốc, tôi không đi theo mà phải ở nhà bác Cả để tiếp tục học hành, thì chuyện đi chơi Saigon trở nên xa vời vợi! Nhưng tôi thường kể cho các bạn cùng lớp về những điều tôi thấy ơ Saigon. Cho đến năm 1966, có tổ chức triển lãm ngọc ở Đại lộ Nguyễn Huệ, tôi bạo gan rủ mấy người bạn ,trốn học lên xe Cửu Hiệp đi Saigon Chúng tôi xem những viên ngọc mầu hồng,mầu Xanh lục mà chẳng thấy ĐẸP ở chỗ nào?giá trị ra sao?chỉ thấy nó dược trưng bầy ở nơi sang trọng với giá cao vời vợi! Nhưng cuộc dạo chơi thương xá Tax và cây kem cốc(kem để trên ly bánh kẹp) trước Pole Nord ngon và giá trị vô cùng. Với các bạn tôi, đó là lần đầu họ dạo phố Saigon,họ tôn tôi là ĐẠI CA.Nhưng cái giá phải trả là tôi chịu phạt 1 ngày C ẤM TÚC và chep 200 câu:’Từ nay tôi không rủ bạn trốn học nữa”.Thế là tôi trở thành DẠI CA Thời gian qua đi, tôi lớn dần,Saigon hiện ra với tôi là những con đường sách vở:Đại lộ Lê Lợi với những nhà sách Khai Trí, Dân Trí, Tự Lực, những quán sách trên dường Lê văn Duyệt …và những lò luyện thi:VĂN HỌC,TRƯỜNG SƠN,ĐỨC HẠNH, NGUYỄN KHUYẾN,NGUYỄN THUONG HIỀN,PHẠM VĂN HUÊ…Tôi say sưa giải những bài toán khó, vẽ những dường cong conic,những phép biến đổi:đối xứng, vị tự. dồng dạng,nghịch đảo…Tôi ngưỡng mộ giáo sư(danh xưng trước năm 1975) NGUYỄN VĂN KỶ CƯƠNG vẽ những vòng tròn trong phép nghịch đảo(biến đường thẳng thành vòng tròn)như nhà ảo thuật, Tôi mê mẩn giọng giảng êm đềm,bàn tay mềm mại đong 182


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

đưa giòng phấn trắng, nhả những con số đẹp như tranh vẽ, trong giờ HÌNH HỌC GIẢI TÍCH của giáo sư kiêm nhạc sỹ tài hoa LÊ VÂN TÚ(hiện sống ở Úc giảng dậy môn TRÍ THỨC NHÂN TẠO _tin VOA) Tôi trở thành con mọt sách, cặp kiếng trắng tăng lên 3 độ rưỡi, các bạn lớp ĐỆ NHẤT B trường trung học LÝ THƯỜNG KIỆT gọi tôi là V.bác sỹ, nhưng tôi không học ngành Y mà học ngành Thủy Lâm.

4 năm trong cư xá Nông Nghiệp, Saigon đã ban tặng cho tôi những giây phút tĩnh lặng bên tách cà phê và một tình yêu ấm áp. Làm sao tôi quên những giây phút nhấm nháp vỉ đắng cà phê kiệm ước, lá me bay…để chờ em đến,để được thấy em cười như hoa hồng nở, để dược nghe em nói dịu dàng:”Anh học có mệt không?”Lẽ dĩ nhiên tôi luôn trả lời:”Không mệt đâu em, học dễ ợt mà”. Khi đưa em về, lần nào em cũng nói:”Ráng học nghe anh, đừng có ỷ quá lỡ.. .”Biết em không dám nói hết vì sợ xui, tôi khẽ nói:”Đừng lo, anh cố gắng học xong rồi đám cưới”Em cười hạnh phúc :”Xí, ai thèm anh” 183


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Giờ đây, tôi đã xa Saigon, đường về Saigon xa vời vợi!Saigon boi lội giữa thăng trầm thế sự . Cả em nữa,em cũng xa lìa tôi để chìm vào vĩnh hằng,Chỉ còn tôi rưng rưng nhớ về kỷ niệm xa mờ.Tôi biết hằng đêm linh hồn tôi vẫn khiêu vũ trên bầu trời Saigon năm xưa Rạch Giá 16 tháng 7 năm 2012

184


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

CHÙM THƠ SÔNG BỒ-TRẦN LỰC THỬ ÁO o Anh và em (*) đi siêu thị Lý Thường Kiệt Em chọn áo rồi vào phòng thử áo Thay xong áo mới, em mở hé cửa Ngoắc tay gọi anh " anh vào đây mà xem nè " Có thể nào dễ thương hơn ? " Và tất nhiên là đẹp rồi Người đẹp mặc gì cũng đẹp ” … 185


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

SÔNG BỒ (03.12.2011) (*) : nhân vật trong loạt thơ TƯỞNG RẰNG ĐÃ CẠN NGUỒN THƠ dưới đây 24 bài . * ĐỪNG ĐỂ o Đừng để đến khi mất sức khỏe mới biết giá trị của sức khỏe Đừng để đến khi không có đồng nào mới biết giá trị của đồng tiền Đừng để đến khi tuổi trẻ đã qua đi mới biết tiền bạc và mọi thứ không bù đắp được tuổi già Đừng để đến khi không còn ai thương mình mới hiểu giá trị của yêu thương SÔNG BỒ (25.11.2011) * THIỀN TÂM o Chẳng có ai hơn mình Cũng chẳng ai kém mình Đừng sinh lòng so sánh Để sống với nhau cho có tình Đời là gió thoảng qua 186


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Hơn thua mà làm chi Hay dở để làm gì ? Rốt cuộc về tay không SÔNG BỒ (21.11.2011)

KH KHÔNG CÓ EM ANH GIÀ CHÁT o Nghĩa là có em anh sẽ trẻ mãi Sáng không đi chiều không tới đêm dừng Thời gian đứng không gian thu hẹp lại 187


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Cho đôi mình hạnh phúc nhỏ riêng tư SÔNG BỒ (20.11.2011) ( Cảm xúc từ lần gặp ngày 19.11.2011 khi anh hỏi em : anh sợ là anh già quá so với em, em có ngại không? Em đã trả lời : có quan trọng gì đâu mà ) * KHUÔN TRỜI ĐÚC o Ai cũng trời đúc Người người có khác gì nhau đố ai khác người khác được . Ai cũng phải sống Xin đừng trách móc gì nhau . SÔNG BỒ (18.11.2011) * TỐT NHẤT LÀ LÚC NÀO CŨNG VUI TƯƠI o Tốt nhất là lúc nào cũng vui tươi Đường ngày mai rộn ràng ta bước tới Cây mùa xuân đâm chồi trên cỏ mới 188


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Cười với nhau quên hết mọi giận hờn SÔNG BỒ (01.11.2011) * VỪA YÊU VỪA LÀM THƠ o Người đang yêu thì không làm thơ Người làm thơ thì đã yêu xong xả Sao tôi lại vừa yêu vừa làm thơ ? SÔNG BỒ (14.11.2011)

189


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

BÀI HÁT CỦA RIÊNG ANH o Mấy tháng nay cứ thoảng bên tai tôi lời của anh - Trịnh Công Sơn người nhạc sĩ có những ca từ rất lạ Rằng anh chỉ có một bài hát duy nhất là bài ” Nhìn những mùa thu đi “ (Tất cả những bài khác chỉ là ráp nhạc và lời cho người đời nghe) Tác phẩm của một người

THƠ LÀ TỪ TẤM LÒNG MÀ RA o Em hỏi : sao hồi đó ngồi học chung Có thấy anh làm thơ làm thẩn chi mô nờ Mà răng chừ làm thơ nhiều rứa hỉ ? - Thơ thẩn gì anh Hễ trong lòng đầy ứ 190


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

thì bật ra thôi chứ thơ thẩn gì ( anh không có khái niệm về thơ ). Chẳng hạn tấm lòng bật ra thế này : " Ra đi lòng đã dặn lòng Quýt xanh thì hái bưởi bòng đừng ham “ SÔNG BỒ (12.11.2011) * CÓ 1 NGƯỜI VẪN DÕI THEO BƯỚC TÔI ĐI (Tặng Nghi Lâm của tôi ) o Chỉ cần nghe 1 tiếng điện thoại của em tôi đã hiểu tất cả Có một người vẫn dõi theo bước tôi đi Tình yêu của đàn bà thật thâm trầm thật bền bỉ thật kỳ lạ không thể hiểu được 191


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Chẳng lẽ hễ yêu thì phải khổ ? ( em cũng vậy, và tôi cũng vậy ) Nhưng rõ ràng là như thế . " Tình yêu đẹp và trọn vẹn chỉ gặp trong tiểu thuyết " Mà tôi vẫn mãi không tin vẫn mãi đi tìm Nhà thơ luôn khù khờ trước cuộc đời SÔNG BỒ (11.11.2011) SAO MÌNH LẠI PHẢI CỰC KHỔ VẬY CÀ o Nói chuyện thật (các bạn đừng cười) Thời trẻ tôi đôi khi xấu bụng Chẳng hạn tôi yêu một cô ( thích thì đúng hơn) Muốn mời cổ đi ăn phở nhưng mời hoài ( tới lần thứ 5 ) mà cổ vẫn hổng chịu đi Tôi suy nghĩ : Sao mình lại phải cực khổ vậy cà ? Vậy là đi thẳng ra quán 192


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

làm 1 mình 2 tô thong dong Bây giờ làm như là … hồi niên Có khi tôi cũng tự hỏi mình Sao mình lại phải cực khổ vậy cà ? ( nhưng theo một nghĩa rộng hơn ) SÔNG BỒ (16.11.2011) * TOÁN HỌC VÀ CUỘC ĐỜI o Theo toán học Quá khứ không dính gì đến tương lai thậm chí là phủ định . Hiện tại là một đường thẳng ngăn cách quá khứ với tương lai . Rìa của quá khứ là hiện tại Rìa của tương lai cũng là hiện tại Như đường thẳng chia mặt phẳng thành 2 nửa mặt phẳng có chung bờ . Hiện tại là bản lề chung 193


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Hiện tại là quan trọng nhất Cũng như số 0 là số quan trọng nhất trong toán học và cả trong cuộc đời . ( Có khi số gì anh cũng có nhưng không có số 0)

thật ra đâu có nhiều chỉ có một, đúng là chỉ có một để lại cho đời ( một người chắc chắn chỉ có một tác phẩm ). SÔNG BỒ (13.11.2011)

194


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

ĐƯA EM, TRƯA NẮNG, CHỢ TRỜI-Nguyễn Thế Việt (Vô cùng thương L.năm tháng đầy nước mắt) “Lên xe tiễn em đi Chưa bao giờ buồn thế…” Không mùa đông Paris. Chỉ Saigon nắng bụi. Bên giòng người vất vả. 195


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Giữa cuộc đòi gian truân.

Em đi tay vẫy môi cười. Xe lam khuất lẫn,mất dần bóng em. Còn anh ngơ ngác,phố phường. Người qua kẻ lại,cõi lòng hoang vu (Ngã 4 Bà Hiền năm 1976)

UỐNG RƯỢU, XIN MỜI-Nguyễn Thế Việt (Riêng tặng Ê. Và H.) Khi vui người ta uống rượu, lúc buồn cũng uống rượu; đám ma, đám cưới đều có rượu, bạn bè lâu ngày gặp nhau:RƯỢU, chia tay:RƯƠU Nói chung rượu là thức uống không thể thiếu của loài người. Ngay từ thủa khai thiên lập địa,con người đã xài rượu và rượu đã hiến tặng cho con người cả HẠNH PHÚC lẫn ĐAU KHỔ, do đó con người đã cố công gây tạo nhiều loại rượu khác nhau. Ở Việt Nam chúng ta, có nhiều tên rượu nổi tiếng như: Văn Diển,Làng Vân,Gò Den,…Ở Trung Quốc thì 196


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

có Mai Quế Lộ, Mao Đài…Nhưng các loại rượu này, không có những tiêu chí quy định cụ thể , hay phải tuân theo quy trình bó buộc mà hoàn toàn mang tinh gia truyền, địa phương, tự nổi tiếng nhự câu “hữu xạ tự nhiên hương” Trái lại, ở các nước Âu Mỹ- xứ xở của giống MŨI LÕ-những loại rượu nổi tiếng phải theo những quy định cụ thể, có tính cách pháp luật: Để được gọi là RƯỢU, thức uống phải đạt khoảng 14% độ cồn trở lên; rượu vang sản xuất bằng cách ủ nho lên men tự nhiên, không qua chưng cất nên độ cồn chỉ ở khoảng 14% đến 16%, đây là loại rượu nhẹ, uống không BỐC PHÉT được. Muốn BỐC thì phải xài rượu mạnh(spirit), có độ cồn từ 30%, 40% thậm chí lên đến 50% Tôi xin được kể cho các bạn ít điều tôi biết về rượu Whisky và Brandy. 1}WHISKY :Là rượu được chưng cất từ hạt lùa đại mạch, lúa mạch đen, bắp và các loại ngũ cốc khác; Tuyệt đối không xử dụng nguyên liệu là khoai tây hay các loại trái cây; Có 4 dòng Whisky:

197


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

*Whisky scotch :Theo luật pháp nước Anh, rượu này phải có nguyên liệu là lúa mạch, duoc ủ trong các thùng gỗ sồi ít nhất là 2 năm. Chắc các bạn đều biết nhãn hiệu Johnnie walker, đây là rượu whisky scotch, loại nhãn đỏ(red label) được pha chế từ hơn 40 loại whisky scotch đã ủ trên 3 năm, còn loại nhãn đen(black label) cũng pha chế từ hơn 40 loại whisky scotch nhưng tất cả phải ủ trên 12 năm. Dĩ nhiên ĐEN đắt hơn ĐỎ nhiều lần! ! ! Nhưng Johnnie walker chưa phải là whisky scotch ngon nhất, mà phải kể đến Chivas regal, được pha chế từ 50 loại whisky scotch khác nhau (tôi chưa lần nào được nếm, bạn Ê. Có nếm rồi, cho biết ý kiến…! ! !) *Whisky Irish : nguyên liệu cũng là hạt ngũ cốc như whisky scotch, nhưng chưng cất bằng nồi có cột. *Whisky Mỹ hay còn gọi là whisky bourbon, có nguyên liệu chính là bắp. Theo quy định của nước cờ hoa, whisky phải được chưng cất từ mạch nha của các loại hạt mà bắp chiếm trên 51%, và phải được ủ tối thiểu là 2 năm. Trong thực tế, hầu hết whisky bourbon đều dược ủ trên 4 năm. Các nhãn hiệu nổi tiếng là four roses bourbon và Jack Daniel’s bourbon 198


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

*Whisky Canada dùng lúa mạch đen,bắp làm nguyên liệu chính;Cách chưng cất giống như whisky Irish, và phải ủ tối thiểu là 4 năm, nhãn hiệu nổi tiếng là crown royal. 2)BRANDY: Là rượu mạnh được chưng cất từ rượu vang (nho)hay từ trái cây đã lên men, phải qua 2 lần chưng cất, sau đó ủ trong các thùng gỗ sồi. Brandy có 2 dòng: Cognac và Amagnac. *Cognac: Được chưng cất từ nho: Nho sau khi hái, ép lấy nước cốt, cho lên men và chưng cất, sau đó ủ trong các thùng gỗ sồi, thời gian ủ rất lâu, tùy từng nhãn hiệu. Các loại cognac, chúng ta thường biết là Hennessy, Martell, Remi Martin. Trên nhãn hiệu rượu cognac thường in các ngôi sao hoặc những chữ viết tắt, để nói lên chất lượng rượu: VO (very old);VSOP (very superior old pale} nghĩa là rất xưa cũ, chứ không phải tiếng Pháp verser sans oublier personne (rót không quên ai)Extrem, XO(vượt mức xưa cũ), Những chữ viết tắt này thường chỉ thời gian ủ lâu hơn những ngôi sao (3 sao chỉ thời gian ủ 3 năm) ĐẶC ĐIỂM CỦA RƯỢU COGNAC là khi đổ rượu trên lòng bàn tay, rượu tỏa hương thơm rất mạnh 199


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

*Amagnac: Là rượu nho sản xuất ở vùng Gascony, thuộc tỉnh Bordeaux, nước Pháp. Cách chưng cất Amagnac cũng giống như cognac, nhưng dùng nồi có cột và ủ trong các thùng gỗ sồi xứ Gascony. Biết chút ít về rượu, bây giờ phải uống rượu. Muốn uống thì phải có tiền mua rượu, không tiền thì bạn cùng tôi mơ một tiệc rượu cũng xong Trước hết, rượu của chúng ta (rượu đế, rượu trắng) chẳng cầu kỳ gì cả, cứ việc dzô, dzô, dzô 100% em ơi…là xong và RƯỢU sẽ cho ta về THIÊN ĐÀNG, HỎA NGỤC… ! ! !

Còn whisky, brandy, dân uống cầu kỳ lắm (không tin, các bạn cứ hỏi ông Quan Ê, thì rõ): Ly uống là loại ly bằng pha lê, đáy to, miệng nhỏ, rót rượu sao cho vừa đủ, khi đặt ly nằm ngả trên bàn, rượu vẫn không tràn ra ngoài. *NGẮM hay còn gọi là CHIÊM NGƯỠNG: Đưa ly rượu ngang tầm mắt, nghiêng ly sang một bên, rồi trở lại thế ly đứng, NGẮM vệt rượu đậm đặc mầu hổ phách, từ từ chẩy trở lại đáy ly, không để lại dấu vết gì trên

200


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

thành ly, vệt rượu chẩy càng chậm, càng đều, chứng tỏ rượu càng ngon. *Ngắm xong đến NGỬI: Lắc đều ly rượu, nhè nhẹ đưa miệng ly ngang tầm mũi, hít vô thiệt nhẹ (hít mạnh, coi chừng sặc) thưởng thức mùi thơm quyến rũ, nồng nàn, say đắm, chứa đựng cả HẠNH PHÚC lẫn KHỔ ĐAU. *Sau hết, cho rượu thấm vào môi,miệng, lưỡi, vào máu đi khắp thân thể, thấm ướt tim, gan, phèo, phổi… Bạn có thể uống từ từ, nhẹ nhàng hay uống ừng ực, tùy theo cá tính và phong cách thưởng thức của bạn. Viết tới đây, tôi đã ngà ngà SAY, thấp thoáng thấy Quan Ê. bưng một khay Patê gan ngỗng và ông boss H. xách 1 chai Johnnie quắc cần câu. Vì thế, tôi xin ngừng viết để vào trong MƠ, uống rượu với 2 ông bạn thân Cám ơn các bạn đã đọc (Rạch Giá, ngày 5 tháng 9 năm 2012)

201


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

BÀI THƠ CUỐI CHO LINH (*)-Thơ LƯƠNG THÁI SỸ

Tôi đứng dưới cột đèn đường Nhìn bóng mình đổ xuống đổ xuống Mặt đất đang nhiễm độc Bầy thiêu thân nối đuôi nhau rơi trước mặt Chợt nhớ lại con đường Linh thường đi qua Nơi có nhiều cột địên Những chiếc bàn Linh đã từng ngồi Tôi đều quay trở lại vài lần Dù vài lần chưa đủ O Linh đi xa đúng ngày tôi về Một lần thôi và không còn gặp nữa Chúng ta lớn lên trong chiến tranh Yêu nhau trong cô độc 202


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Và già dần trong hoang tàn ngăn cách Linh và tôi thất lạc giữa đám đông Tổ quốc là mắt nhìn da diết Chúng ta chạy dọc hai bờ con sông Bỏ lại sau tuổi trẻ O Bao nhiêu mùa thu trôi qua trôi qua Tiếng vạc sầu giấu trong mắt khóc Đau đớn vô cùng Chưa một lần được ôm nhau, hôn nhau, xiết ngực nhau theo đúng định nghĩa của tình yêu Nhưng tôi sinh ra để buồn vì Linh Buồn trong cả bốn chiều không gian Và buồn vĩnh viễn O Trong tình yêu Tôi thấy mình như đứa con hoang Bị xua đuổi vào trại mồ côi Như con hủi Bị đưa vào trại hủi Một địa đạo vô hình đã ngăn cách Linh và tôi Có lúc chúng ta đứng môi gần chạm môi Mà vẫn biệt mù vô vọng 203


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

O Kỷ niệm còn gì đâu một lời ru Mà nhớ lại ích gì? Khi đã nhạt nhoà chiếc lá rơi ngày ấy O Đêm hôm nay không còn là đêm của ngày xưa Mặt trời cũng rất khác Góc đường tôi đứng chờ Linh tuyệt vọng Chiếc xe buýt tôi đi qua nơi Linh ở trọ Cũng không còn là của chúng mình Tôi và Linh vẫn đi trên đôi bàn chân cha cho Vẫn hát bằng câu ca mẹ dậy Chúng ta đã làm gì để bị quê hương ruồng bỏ? O Ngày đó Tôi rất sợ ngọn đèn đường sẽ tắt Bóng tối phủ chụp xuống trần gian Và Linh không còn là Linh nữa Tôi sẽ mất Linh mất cả những bàn tay O Tại một nơi xa thẳm của cơn giông Rất xa rất xa rất xa Tôi biết Linh đang suy kiệt trong góc thâm u nhất của số phận 204


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Dày vò với những lá thư tình đã gửi Và tiếc nuối cả những lá thư tình không nhận Nhưng Linh ơi, Linh ơi, Linh ơi! Giữa Linh và tôi là nhầy nhụa côn trùng Là tiếng kêu thảm của bất lực Nhớ nhau một ngàn lần Một ngàn lần chưa đủ… (*) Linh là tên trong thơ, không phải tên thật…

205


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

TORONTO 2013-LÊ VĂN CHUÔNG Mot so anh cua Toi trong chuyen di Toronto vua qua de dua con gai nho Emily di hoc 1 nam o Germany. Tại Toronto, toi co co gap mot so dan anh HVQGNN Saigon: các anh chị: Nguyen Van Hoang (khoa 5), Ngo Hoa Hiep (cuu giang vien ban kinh te nong nghiep DH Cantho), Pham Ngoc Anh (Cao Dang Ky Thuat Phu Tho, Nong Co), Nguyen Van Nhieu (khoa 5), Steve (con cua Anh), Chuong Le tại Toronto Niagara Botanical garden:

206


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

207


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

208


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

209


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

TỪ DÂY THẦN KINH SỐ 7 -thơ ĐINH TÀI Đến thăm thằng bạn thân (*) tại bệnh viện Thống Nhất trưa nay Mới biết nó tâm sự mình vừa trải qua một thời khắc đáng sợ chưa hề gặp trong 62 năm cuộc đời Tưởng như sắp từ giã thế giới này: Bị giật méo miệng bên trái Nước mắt, nước bọt cử chảy ra tự động bên phải không kiểm soát được Bàn tay phải không điều khiển được các ngón tay Chân phải yếu hẳn đi đột ngột. May mà đã đi vội xe ôm đến thẳng bệnh viện để kiểm tra kịp thời Nếu chậm thì không biết sự việc sẽ diễn ra như thế nào?! Bác sĩ cho biết dây thần kinh số 7 đang bị tổn thương Dù huyết áp vẫn 12/8 Mấy ngày trước vẫn gặp bạn bè bù khú cà phê Vẫn chat bình thường qua điện thoại Tập thể dục đều mỗi sáng Nhưng sức khỏe của tuổi 60 giờ như một đường gẫy khúc Diễn biến bất ngờ nào ai đoán được Thấy khỏe đó nhưng hôm sau đã suy sụp cấp kỳ Trên gương mặt bạn vẫn chưa tan hết lo âu Thế mới biết ai cũng sợ đến cái ngày không mong đợi 210


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Phải rời xa bè bạn, người thân Mới thấy vô cùng giá trị Những hạnh phúc mà ta đang có. Xin hãy nâng niu mọi thứ xung quanh Và trân trọng như những báu vật quý giá nhất mà cuộc sống đã ban tặng: Mái ấm gia đình, tình bạn, tình yêu Đừng dành đất sống cho lòng thù hận! Saigon, chiều 05/8/2013. (*): Bạn Trương Quang Việt (TL12).

211


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

212


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

THÚ ĐI CÂU Ở MỸ-VŨ VĂN TIÊN Chúng ta ai cũng thích câu cá, nhưng đi câu nhiều hay ít còn tùy thuộc vào yếu tố thời gian, lòng nhẫn nại cũng như mức độ đam mê của từng cá nhân. Xã hội phát triển, cuộc sống khá giả, đi câu ngày càng trở thành cái thú của nhiều giai tầng xã hội, ở cả nông thôn lẫn thành thị. Những người không thích đàn đúm bạn bè, la cà quán xá thích hưởng lạc thú bên cạnh chiếc cần câu. Không thể ra biển lớn, sông dài thì câu tại hồ ao gần thành phố, ở ngay ngoại ô, dưới chân cầu hay từ trên cầu. Không ai ngờ, cái thú ngồi một chỗ bất động, có khi hằng giờ hứng cơn mưa chiều se lạnh mà có khi không thấy phao hay cần câu nhúc nhích lại mê hoặc cả những người “chưa đi đã chạy” trong kinh doanh.

213


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Câu cá nước ngọt tại sông hồ, thiên nhiên hoặc nhân tạo Tại Mỹ, đi câu là môn giải trí được nhiều người ưa chuộng. Trung Bộ và miền Bắc California là nơi khô cằn không có sông hồ thiên nhiên nên hệ thống thuỷ lợi phục vụ trồng trọt và cung cấp nước dùng hằng ngày cho khoảng 30 triệu dân đều là nhân tạo. Hồ do đập thủy điện hay đập thủy lợi tạo ra, còn kênh lớn như sông thì phải xây bê tông cốt thép, và dĩ nhiên không có “bèo” hay xình lầy. Vì mưa mỗi năm chỉ vài trận nên nước trong kênh đều phải mua từ miền Bắc Cali hay từ con sông Colorado ở giáp giới bang 214


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Arizona và bang Nevada. Ngược lại, nhờ bờ biển dài vài trăm km với hệ thống dự trữ và cung cấp nước ngọt dồi dào cùng khí hậu dễ chịu quanh năm nên miền Nam California rất thuận lợi cho nhiều giống cá sinh sôi nẩy nở, tạo điều kiện cho dân chúng “già trẻ lớn bé” tham gia phong trào đi câu thư giãn. Cứ trước khi đi câu, thường là sáng thứ Bảy hoặc chiều thứ Sáu (cho những chuyến câu đêm), dù đã chuẩn bị đồ nghề, ghe từ hôm trước nhiều người vẫn háo hức lên xe, làm như sợ người khác câu hết phần. Một điểm câu rất được ưa thích là miền Nam Trung bộ California, nơi có hệ thống thủy lợi hoàn chỉnh phục vụ các loại cây trái, hoa mầu cho người và cỏ cho hàng chục triệu con bò sữa và bò thịt. Ví dụ như bức ảnh con kênh chạy qua một cánh đồng bông vải. Các hồ trữ nước ở miền Nam California rất lớn và đều là hồ nhân tạo có đập tràn. Nước được bơm vào theo nhu cầu và thời tiết từng mùa, được kiểm phẩm và bảo vệ rất cẩn thận vì là nguồn nước uống cho toàn vùng. Hồ nhân tạo này cũng là nơi nhiều cư dân Cali thích đến cắm trại ven bờ để giảm stress với nhiều trò thể thao thú vị như câu cá, trượt nước… sau 1 tuần làm việc mệt nhọc. Đến vị trí câu cá có thể mất từ 30 phút tới vài giờ xe chạy tùy nơi câu, đến nơi rồi lại phải mất thêm một số thời gian nữa mới tìm được nơi câu ưng ý, có khi khá xa bãi xe đậu. Dân câu có thể quăng câu từ bờ nhưng không mấy hiệu quả vì cá lớn không thích những nơi cạn nên cần phải có ghe để câu nơi nước sâu từ 25-100 mét. Ở độ sâu này, khi cá không cắn câu, bạn có thể chuyển sang màn trượt nước hoặc bơi lội quanh ghe rất an toàn, cả trong thời tiết mùa hè nóng bức hoặc dưới cái nắng trong lành của mùa đông. Để không “đụng độ” với nhiều thợ câu khác, dân câu kinh nghiệm thường tránh những ngày cuối tuần mà chọn ngày thứ Sáu. Họ chuẩn bị rất kỹ xăng nhớt cho ghe, cũng như đá lạnh, đồ nhâm nhi, nước uống. Có người phải dậy rất sớm vì sợ kẹt đường. Họ mang theo cả máy tầm ngư và máy dò độ nông sâu của nước. Dù thế, do luật lệ khắt khe và có nhiều nhân viên bảo vệ canh chừng gần đó nên dân câu không thể quậy như ý muốn và không được câu quá số cá quy định. 215


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nếu vi phạm sẽ bị phạt rất nặng hoặc bị treo… cần câu. Cũng như câu cá ở biển, câu cá nước ngọt cũng theo từng mùa, mỗi mùa có các loại cá đặc biệt khác nhau. Câu cá nước ngọt có thể làm quanh năm vì cá được chính quyền bang California nuôi rồi thả ra hồ để lớn lên làm “mồi” cho người dân thư giãn cuối tuần với số lượng quy định cho từng loại cá được câu, tùy mùa. Muốn đi câu, trước hết người câu phải lái xe ra biển mua mồi cá cơm rồi mới lên đường tìm lạc thú. Câu khoảng 3 tiếng, được hơn chục con cá Striped Bass Morone saxatilis (cá Hanh xanh) nước 216


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

ngọt là đã thắng lợi. Loại cá này ăn rất ngon khi nướng trui, cuốn bánh tráng mỏng ăn với rau thơm, dứa ngọt, chuối chát, đồ chua (cà rốt và củ cải) rồi chấm mắm nêm rất “Nam bộ… Cali” giống như món cá lóc nướng rơm ở Việt Nam (xem ảnh). Sau một buổi câu hồ với mấy màn trượt nước và bơi lội, ai nấy đều mệt đừ người, nhưng tất cả đều mong chờ chuyến câu tới. Một người mê câu cá cho biết sau một ngày chống chọi với khoảng 5 tiếng lái xe cùng 4 giờ câu cá ở vùng sa mạc California trong cuối hè khô nóng cháy da, anh có lý do chính đáng để ở nhà làm món cá striper nướng trui với đám rau đắng hái sau hè rồi mời bạn bè nhậu với vài xị “nước nho ép” thay cho rượu đế. Ăn để nhớ những ngày câu cá tại quê nhà, đơn sơ nhưng đông vui hơn ở Mỹ.

217


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Câu cá nước mặn ở biển Câu cá nước mặn cũng có 2 cách từ bờ hoặc ra biển sâu. Tầu cung cấp dịch vụ sẽ đưa dân ghiền xa bờ từ 10-300 km để câu vì cá lớn, cá “top” không vô những nơi cạn gần bờ. Có khi từ 3 đến 10 tiếng để tới địa điểm câu . Nếu không bị say sóng, những chuyến đi câu xa bờ rất thoải mái, số người tham gia ít nên cũng đỡ phải tranh giành. Trên tầu có người phục vụ mồi câu (cá Cơm), bán mồi giả, sửa máy câu, cho mướn cần, xúc cá từ biển 218


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

lên tầu, trữ lạnh và cả làm cá cho khách. Chỗ ăn ở qua đêm, vệ sinh, tiện nghi y tế, sức khỏe đều có đủ. Khác với câu ở hồ, đồ nghề nhỏ, gọn nhẹ, câu ngoài khơi cái gì cũng bự và cá biển to và khỏe. Có khi phải mất từ 15-30 phút mới kéo 1 con cá Thu, cá Ngừ, cá Mập nặng 10-15 kg lên tầu. Bị mất cá vì dứt dây hoặc gẫy cần là chuyện thường nhất là khi gặp cá nặng trên dưới hơn 100 kg.... hoặc lưỡi câu mắc vào đá dưới đáy biển. Có khi do nhiều người chạy qua chạy lại lộn xộn làm dây câu dính chùm, kẹt cả máy. Dân Cali rất ghiền câu ngoài Thái Bình Dương vì khí hậu thoải mái trong lành, và thoả sức đấu sức với những cá lớn. Muốn né mấy “thầy” câu, họ tránh những ngày cuối tuần, thường chọn sáng sớm thứ Năm cho những chuyến câu trong ngày hoặc lên tầu chiều thứ Hai cho những chuyến câu qua đêm. Thông qua máy tầm ngư và máy viễn liên, trưởng tàu sẽ tìm và báo cho mọi người biết trước nơi nào có cá lớn để lao nhanh vào cuộc chơi. Khi cá cắn 4, 5 cần một lúc, không khí trên tầu trở nên sôi động. Một bí kíp mà dân câu cá luôn thuộc nằm lòng là phải chọn đúng mồi, câu đúng kiểu biết công thủ đúng lúc để đạt hiệu qủa cao nhất khi câu cá biển. Mỗi một loại cá cần loại mồi câu khác nhau cũng như phải biết chính xác đặc tính của từng loại cá và cách ăn mồi của nó như thế nào, ăn sâu dưới đáy hay ăn trên mặt nước cho từng mùa hoặc thời tiết thì mới đưa ra cách câu thích hợp. Mặc dù vậy chuyện sự hên xui cũng có vai trò rất lớn. Khi cá đã cắn câu rồi thì quá trình kéo cá vô sát tầu cũng là cả vấn đề. Nhỏ hay to, cá biển cũng vùng vẫy rất dữ dội, đập thân, đuôi vào thân tầu ầm ầm. Mánh của thợ câu là chờ cho cá mệt rồi dùng móc sắt hình chữ U kéo cá lên. Ai không muốn phí sức đã có thủy thủ của tầu phụ một tay với ít tiền “bo”. Vì cá lớn và nặng nên tầu có dịch vụ làm cá tại chỗ để bỏ đi đầu đưôi, xương vẩy, chỉ còn lại lườn cá tươi sạch rất thuận tiện để có thể nhậu như cá sống kiểu Nhật Bản hoặc gỏi cá. Một điều thú vị là chim Hải âu và các các loại chim biển sống ven vờ thường chờ lúc tầu trên đường về bến để bay theo “xin ăn”, những thứ bỏ đi được người làm cá tung lên trời cho chúng tạo ra một cảnh quan người tung kẻ hứng rất thú 219


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

vị. Để bảo vệ các giống cá và môi sinh, luật câu cá ở biển qui định rõ ràng cho từng mùa và thay đổi hằng năm tùy theo số lượng các loại cá nên ở bến tấu thường có lực lượng chuyên trách khám xét và biên phạt những thầy câu phạm luật như mang về số cá quá qui định hoặc quá nhỏ. Tiền phạt khoảng vài trăm USD và có khi thợ câu chơi bạo còn phải đi hầu tòa và treo giấy phép đi câu.

220


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

TRÀ DƯ TỬU HẬU-Nguyễn Minh Quan Một chút về Ngày Mẹ (Mother’s Day): Hồi nhỏ Q chỉ thích lội nước ở ao hồ mương rãnh chứ sợ tắm ở nhà. Tắm dối cho qua chuyện. Rửa mặt, lấy tay vuốt nước cho ướt tóc. Dùng khăn ước lau từ vai xuống. Xong xối nước từ rún xuống. Không dám dội nước qua vai. Má Q biết vậy nên…mướn tắm. Mỗi lần tắm là 5 đ. Như vậy là đi chơi về phải tắm đàng hoàng nghiêm chỉnh để kiếm tra, và gạch 1 gạch lên vách nhà tắm. Về sau Má cho tự đánh dấu và không kiểm tra. Nhớ kỳ lãnh được 100 đ đầu tiên tui rủ tụi em đi chơ ăn Sâm bổ lượng. Bị tụi em 221


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

chọc quê nên từ từ về sau tắm không cần phải mướn nữa. Thiên tài ở dơ đích thị là Cọp ta đây chứ ai!!!!

50 năm sau : A happy day *Nơi đất khách quê người, chàng Q nhớ lại chuyện thời quá khứ, bèn lục tìm trang web của trường QGNT, và gởi tin nhắn vào đấy. Trời già không phụ người có long thành, vài hôm sau chàng được mail hồi bào và điện thoại từ gia đình cô láng giềng. Thế rồi một buổi sang thứ bảy đẹp trời, chàng cùng người bạn cùng quê Cà Mau đến thăm nhà cô láng giềng. Trên đường đi chàng ghé mua ít quà bánh, và khi biết là chuyến viếng thăm người bạn cũ sau 50 năm, cô hang khắc cho hàng chữ Happy Day vào ổ bánh kem. Đến nhà thì có Bác gái, anh bạn trai, cô em gái tiếp đón trò chuyện vui vẻ nhắc chuyện ngày xưa. Một lúc sau thì vợ chồng cô láng giềng đến.và cô ấy chào “Hi, anh Minh” (Chà là vì tên cúng cơm của Mình là MINH). Xong rồi cô ấy nói ngay: “Ủa, anh là khách hang đếm tiệm sách mua sách hôm qua đây mà.” 222


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Thì ra để thỏa tính tò mò và tạo sự bất ngờ cho cô láng giềng ngày hôm sau, chàng ta đã tìm đến hiệu sách để tìm thăm trước. Chàng chọn một quyển sách và đến quày tính tiền để hỏi thăm cô chủ giới thiệu mua thẻ gọi điện thoại. Lòng Quan cũng thấp thỏm, trông ngực cũng đập mạnh khi tiếp xúc cô chủ. Cô ấy vẫn dáng dấp mãnh mai, tóc cắt ngán, có high light ở phần rẽ tóc. Nét mặt vẫn phảng phất nét thanh tú ngày xưa. Giọng nói tiếng cười vẫn mang âm hưởng ngày xưa. Cô ấy pha trò: “Thấy mặt anh ngây thơ vô số tội nên tôi bớt 1$ cho thẻ điện thoại. Còn quyển sách đã chọn sao không mua luôn. Quyển sách thì không bớt giá được”. Một ngày rất vui vẽ. Cả nhà cùng nhau ngồi trò chuyện nhắc toàn chuyện ngày xưa, 50 năm trước đây. Được biết cô bạn sau 1975, không còn theo đuổi việc ca hát, không còn người nắn phím so dây, và cũng không có việc cung lỡ tơ chùng mấy ai đàn đừng SAY. Bài hát giọng ca dĩ vãng đã kết thúc bằng một ngày rất là vui vẽ Ma đưa lối quĩ dẫn đường *Sẽ là một nỗi đau dằn dặt nếu không viết lên những điểu nầy. Một lỡ làng, một lỗi lầm trĩu nặng tâm hồn. Mong một sự thông cảm thứ tha. Đất Mỹ đó tiếp tôi không thân thiện lắm. Tôi đến Mỹ đúng vào mùa Giáng sinh 2002, mùa giáng sinh đầu tiên trên đất Mỹ. Tôi nằm bẹp suốt hai tuần ở Texas. Bên ngoài tuyết rơi. Trong căn phòng dưới tầng hầm, máy sưởi mở tối đa, tôi cứ phải quấn thêm mền. Hít thở khó khăn, hỉ mũi ra máu cục. Đi cầu thì lẫn nhiều máu tươi. Về lại Cali thì tôi phải chịu thêm 6 tháng uống thuốc điều trị lao phổi. Phải nằm nhà chờ đợi nhân viên ý tế mang thuốc đến nhà hàng ngày, uống thuốc trước mặt họ. 223


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Sau đấy tôi trở lại Texas làm việc ở cửa hàng và cây xăng của người em 3 tháng để chờ đợi việc làm. Việc không xong, đành trở lại Cali. Việc làm đầu tiên, làm bảo vệ đêm, vào tháng 10/2003 thì đúng là lấy sức già, đem thân mình chống chõi thiên nhiên. Tôi đi làm bằng xe đạp và xe buýt, ăn bờ ngủ bụi ở chỗ làm suốt ba ngày cuối tuần. Làm bảo vệ ca đêm từ 6 giờ chiều đến 6 giờ sáng, bên ngoài mưa gió bão bùng, gió lạnh thổi ào ào, tôi phải ngồi chồm hổm dưới lườn container xe tải, cố giương mắt hết cỡ nhìn xuyên qua bầu trời mờ mờ về phía ngọn đèn ngoài cổng xem có gì bất thường. Làm công việc nầy gần một năm. Làm việc kham khổ, ăn uống tạm bợ để dành giụm ít tiền. Sau đó tôi thi đậu vào làm service attendant cho MTA, tôi mua liền một xe mới. Có xe mới là phải tìm đến một nơi bán bảo hiểm xe. Tại đây cô chủ sau khi bán bảo hiểm xong, lại gợi ý giới thiệu một cô bạn gái. Tôi từ chối, nhưng cô chủ cứ dúi vào tay số điện thoại và bảo rằng: “Cứ gọi điện thoại trao đổi làm quen cũng là một cách giải khuây. Hợp thì tiến tới. Bên Mỹ mà, mọi việc tự nhiên, không vướng bận gì đâu”. Tôi xếp tờ giấy bỏ vào bóp cho cô chủ vui lòng. Không quan tâm gì đến tờ giấy nữa. Thế mà không hiểu vì sao: Ma đưa lối quĩ dẫn đường Lựa vào những lối đoạn trường mà đi Sáng ngày Giáng Sinh 25/12/2004, Quan móc bóp lấy ra tờ giấy ghi điện thoại, quay số, lấy hết can đảm mà nói: “Hello, tôi là Quan. Xin cho tôi nói chuyện với cô P”. Bên kia có giọng nữ rất ngọt ngào vọng lại “Hello, tôi là P. Xin lỗi ai gọi đó?” Thế là Khởi đầu từ sự ngốc nghếch 224


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nữa đêm về sáng: Chỉ nghe tiếng nói đem lòng nhớ thương Tôi qua Mỹ chỉ có hai cha con. Người bạn đời thì đã xuất gia từ năm 1999, nên còn ở lại VN. Cuộc sống và việc làm bên Mỹ quả là hơi quá sức chịu đựng. Lúc nầy tôi đang ở vùng Santa Ana một mình với người chị bà con. Sau những ngảy giờ làm việc thâu đêm suốt sáng, nhưng khi rỗi rảnh nghỉ ngơi cũng thấy cô đơn trống vắng. Có được người trò chuyện tâm sự cũng phần nảo khỏa lấp sự trống vắng đó. Tôi nghĩ: Còn nhỏ ở nhà với Mẹ, lớn lên ở cùng với Vợ, vắng vợ ở cùng con gái, Ở xa con gái thì nhờ bạn gái. Cô bạn đã gỏ cửa đúng lúc vào cõi lòng tôi. Lúc đấy tôi làm việc ca đêm. Sau 12 giờ đêm là giờ tương đối rỗi rãnh. Hầu như mỗi đêm cứ sau 12 giờ là hai người điện thoại liên lạc. Cô nầy có giọng nói thật êm dịu, ngọt ngào, nhất là câu mở đầu : “Anh đó hả?” nghe như mật rót vào lòng. Các cuộc nói chuyện kéo dài có khi đến cả giờ, hết cả giờ nghỉ giải lao. Cô ta thật tâm lý, biết quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt trong đời sống của tôi. Sự việc cứ như thế cho đến khi có người thứ ba chen vào.: Gái một con trông mòn con mắt Thân này ví xẻ làm đôi Tôi ở nhà người chị con cô câu. Nhà có đất rộng nên chị ấy cất thêm phòng cho thuê. Người đến thuê phòng đầu tiên là một thiếu nữ. Cô ấy có dáng cao, thanh tú mặt mũi xinh xắn dễ nhìn, người Phan Thiết, chủ một doanh nghiệp làm ăn thua lỗ vừa mới ly dị chồng với một con trai khoảng 6 - 9 tháng tuổi. Thấy hoàn cảnh cô ấy neo đơn nên tôi giúp đở, khi thì trông chừng cháu bé, khi phụ giúp dọp dẹp, khi giúp mua ít đồ lặt vặt,. Cô ấy lại cũng hay gọi điện thoại cho mình lúc sau nữa đêm 225


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Thế là sau nữa đêm liên tục có điện thoại, khi cô miền Bắc, lúc người miền Trung, và rất nhiều lần hai người cùng đụng độ trên điện thoại. Mà cả hai người nói chuyện điện thoại đều lâu cà, khoảng 30 phút trở lên. Thế là đành phải dối em dối chị, dối cả hai nàng. Thân nầy ví xẻ làm đôi Nữa xuôi mạn Bắc, nữa hồi miền Trung

226


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

227


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nữa xuôi mạn Bắc, nữa hồi miền Trung Phải công nhận là từ lúc cô gái một con xuất hiện, tâm tình Quan chao đảo. Quan choáng ngợp vì dáng dập, khuôn mặt, cách ăn nói, trang phục. Cô nầy lại rất mộ đạo, am tường phật pháp và nhiều lần mời Quan cùng viếng thăm chùa chiền, thỉnh ít kinh sách, băng giảng về đọc nghe. Cô ấy cũng dạo chơi miền biển, thích ngăm trăng vùng biển vào những ngày rằm trăng sáng. Cô ấy ở khu biệt lập, nhưng chỉ cách phòng Quan ở một góc sân cỏ chừng 10 bước chân, củng mở cửa ngắm trăng. Biết Quan chỉ ở một mình, ăn uống tạm bợ nên nhiêu khi cố ấy nấu ăn, để dành phần cho Quan ở bếp riêng. Quan cũng cảm kích thạnh tình cô ấy, cám cảnh neo đơn, khó khăn tài chánh nên ra sức giúp đỡ. Khi thì cho mượn tiền mặt, khi thì đứng ra vay nợ cho cô ấy, thậm chí còn đưa credit card cho cô ấy tự do xài, đổ xăng. Cô ấy tự ghi nhớ và hoàn trả lại khi có điều kiện, Quan không hề quan tâm. Cô nàng cũng biết Quan ưa thích cô ta, và nói là cô ta chỉ quan tâm đến phật pháp, không muốn vướng chuyện hồng trần. Sau nầy cô ấy biết thêm chuyện Quan có bạn gái. Nhiều đêm cô ấy gọi điện thoại bàn chuyện chùa chiền, các chuyện linh tinh Điện thoại cô miền Bắc, nàng miền Trung cứ liên tục reo vang nữa đêm về sáng. Quan mất hết cả giờ nghĩ giải lao và phải thu xếp để tiếp chuyện với cả hai nàng. Nói chuyện nàng nầy thì phập phòng lo sợ nàng kia gọi tới. Ma điện thoại ác thiệt. Gọi điện thoại tới mà bận đường dây là người gọi biết ngay. Thành ra Quan phải làm người nói dối chuyên nghiệp. Cho đến ngày “Hội ngộ đêm mưa”

228


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Q và em gái miền Trung đổi xử nhau như anh em, cô ấy cần gì Q giúp cho và thỉnh thoảng nấu nướng cho Q . Một vài lần đi chùa và đi ăn uống với nhau. Về sau cô bạn gái biết được, ghen tuông và buộc phải đoạn giao. Q tìm cách che dấu nhưng vẫn bị phát giác. Thế là cô nàng tức điên lên. Lại nữa có khi cô Em gái lại gọi điện thoại nhưng nhằm lúc Q và cô bạn đang tâm tình thủ thỉ. Há miệng mắc quai. Hết phương chối cãi. Khổ nỗi là lúc nầy Q đang cho Em gái miền Trung mượn thẻ credit để xài, và đứng tên mượn nợ. Năn nỉ, thề thốt thế nào cũng không được. Q bảo Em gái đừng gọi điện thoại nữa. Tiền bạc đừng tính tới nữa. Nhưng Q chắc chắn một điều là cô Bắc phương không tin được, vì Q đã quá nhiều lần thất tín. Thỉnh thoảng nàng Bắc phương cứ đem chuyện Em gái miền Trung ra cằn nhằn cả buổi, hết cả buổi hẹn hè đi chơi. Đất bằng dậy sóng Các bạn có nhận thấy là giới trẻ bây giờ dễ thương, dễ nhìn, linh hoạt, sống động hơn chúng ta 40 năm về trước không. Phong cách, thời trang, bề ngoài bắt mắt hơn. Thử nhìn lại con cái của chúng mình đi. Thứ nhì ở Mỹ khí hậu ăn uống sinh hoạt thoải mái hơn nên người cũng dễ nhìn hơn. Không tin cứ qua Mỹ ở vài năm rồi về lại VN, chắc có lắm người theo làm đuôi Trường hợp của Q hai cô nầy quả thực không chỗ nào chê được: Cô miền Trung dáng dấp cao ráo, vững chắc của một thiếu phụ. Mặt tròn da trắng, mắt phượng, môi đỏ, mũi cao. Tóc ngắn. Có phong cách của một nhà kinh doanh. Ngực cao, mông nở, eo thon. Dáng điệu hấp dẫn thu hút củ một đóa hoa hương sắc, nở rộ. Đúng là gài một con trông mòn con mắt 229


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Còn cô miền Bắc thì nhỏ con, chưa đầy 90 lbs. Dáng thon gọn nhỏ nhắn xinh xắn, vòng eo tuyệt vời. Tóc để ngắn phủ bờ vai. Mặt trái xoan, song mũi dọc dừa, môi chum chím cười mĩm. Giống y hệt một đóa hoa hàm tiếu, e ấp chờ đợi.Tiếng nói giọng pha tí miền Bắc nghe thanh tao lạ thường, nhất là khi nói qua điện thoại. Hai người hai phong cách khác nhau và trường hơp quen biết cũng khác nhau. Cô miền Bắc do giới thiệu, nói chuyện làm quen trước, trò chuyện với nhau nhiều hơn,nhưng gặp mặt sau. Cô mniền Trung thì là hàng xóm, tự tìm đến, biết mặt trước làm quen sau. Gặp gỡ hầu như hàng ngày. Đi sau mà về trước Sóng gợn lăn tăn Phải công nhân là trong khoảng hai năm đầu quen biết, Q hoàn toàn sống với tuổi thanh xuân, mộng mơ, khát khao, đòi hỏi, khác nào sa mạc nở hoa. Đổi bù lại mấy năm trước đây phải chịu đựng nhọc nhằn, đắng cay khổ cực của kiếp sống lao động lang thang rày đây mai đó. (Một người cháu gọi tên Q là chú Ba lang thang). Tất cả mọi nơi, bờ biển công viên, cầu tàu, băng ghế đá đều in đậm dấu vết hai người. Cô nàng tằng tiện tiêu xài dè xẻng, tạo được một căn apartment, nhỏ nhắn xinh xinh, gần nhà thờ, cửa hàng mua sắm, nơi thị tứ đông người. Khi đi chơi cùng nhau món ăn quen thuộc thường là Carl Junior Chicken Sandwitch 99C. Ăn uống sơ sài, đạm bạc, lấy sự gần gũi ngắm nhìn nhau, tâm sự làm niềm vui Tính cô ấy khá sòng phẳng. Lắm khi Q mua săm quà cho cô ấy, cô ấy tính toán và hoàn chi phí mua sắm. Lúc ấy Q đã làm việc lương khoảng trên 10USD/ giờ. Làm việc nhiều giờ overtime, làm việc ngày lễ, lại ăn 230


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

xài dè sẻng nên cũng khá rũng rĩnh. Nhưng nói chung cô ấy muốn gì Q đều lo được Cô ấy thường nói rằng cần tìm người bạn trăm năm, làm việc lương tối thiểu 7USD/ giờ cũng được, miễn là biết thương yêu nhau là đủ rồi. Nhà cửa đã có sẵn rồi, không phải lo liệu nhiều thứ. Nhưng Q là đàn ông thì làm sao chịu được cách sống nhờ vào đàn bà được Cô ấy mong muốn thời gian gần gũi nhau nhiều hơn. Thế mà Q cứ ghi tên làm thêm giờ, làm cả ngày nghĩ, nhất là các ngày Thanksgiving hay Memorial. Cố ấy cho là Q quan tâm đến tiền nhiều hơn là bạn gái Có lần cô ấy hỏi khi lập gia đình Q muốn có con không. Q trả lời là không vì sợ cảnh cha già con mọn, nuôi con không nổi đến lúc trưởng thành gầy dựng cho con. Cô ấy phàn nàn là ích kỹ, không quan tâm đến nỗi long người vợ muốn làm mẹ. Cô ấy có thể tự mình nuôi con được cũng như nhín nhút dành giụm mua nhà Cô ấy hay phàn nàn Q cho người khác mượn tiền. Q đứng tên vay nợ cho người chị họ hơn 25.000 USD, và cho nhiều người khác vay tiền. Q đã hứa mà hễ thấy ai than vãn túng thiếu là cầm long không được. May là cô ấy không biết việc Q cho cô miền Trung xài thẻ credit card của Q và cho cô ấy vay tiền. Cô ấy cũng ghen tị với con gái của Q. Q mua xe mới cho Q và cho con gái. Còn cô ấy thì vẫn đi xe cũ. Quan tâm cho con gái nhiều hơn bạn gái. Về sau có lần Q định mua xe cho cô ấy nhưng cô ấy đổi ý không nhận. Hội ngộ đêm mưa

231


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Một hôm Quan ghé lại tiệm bán hoa gần nơi bán Bảo hiểm nơi có nàng Bắc Phương làm việc. Quan nhờ cô chủ chọn mua một chậu hoa sang trọng để tặng cho bạn gái và nhờ tiệm trao giúp. Chiều hôm ấy cô nàng gọi điện cám ơn, và tình cảm càng phát triển tốt thêm lên. Đến một ngày nọ cô chủ tiệm bán bảo hiểm gọi điện thoại sắp xếp cho hai người gặp nhau. Thành thật mà nói từ lúc qua Mỹ đến giờ Quan chỉ mặc uniform trong mọi hoàn cảnh (Nơi làm việc phát 11 bô uniform mặc, thay đổi hàng ngày, và lo luôn phần giặt ủi). Thành ra Q phải nhờ cô gái một con Phan Thiết dẫn mua sắm hộ từ áo sơ mi, quần tây, dây thắt lưng, đến cả khăn tay và ít nước hoa cho đàn ông chuẩn bị cho ngày gặp gỡ với cô Bắc phương. Chiều tối hôm ấy lại có mưa, từ mưa lâm râm đến nặng hạt. Nơi gặp là quán ở đường Westminster.. Q đền điểm hẹn trước. Hồi sau trời mưa hơi nặng hạt thì hai chị em cô chủ và cô nàng Bắc phương đến. Q có mang sẵn dù và ra rước nàng vào. Cô nàng người thon gọn, và nhỏ nhắn. Cô nàng để tóc ngắn, có trang điểm nhẹ nên trong ánh đèn mờ mờ của tiệm trông cô ấy đẹp lạ thường. Bên ngoài trời mưa, trời tối sẫm. Trong quán đèn mờ nhạt, văng vẳng tiếng nhạc nhè nhẹ. Cô ấy ăn nói mềm mõng, nhỏ nhẹ dễ thương lắm. Cô nàng nói ít nhưng lời nói ngọt lịm tận tâm hồn. Cô nàng ăn rất ít, đa số là lắng nghe và tiếp lời trò chuyện. Ngồi ăn uống và trò chuyện mãi đến khi trời tạnh mưa, Q đưa cô ấy ra xe để về. Ấn tượng của buổi gặp ban đầu rất có ấn tượng. Từ ngày đó Q bắt đầu bị “Cuốn Hút Theo Dòng Chảy” Cuốn Hút Theo Dòng Chảy Sau đó thì hai người bắt đầu hò hẹn đi chơi. Trước giờ Q chỉ biết đường đi từ nhà đến chỗ làm thì nay bắt đầu làm quen với những địa điểm du 232


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

llịch, các bãi biển từ Laguna, Huntington, New Port Beach, Big Bear cho đến những nới xa như Las Vegas, Laughlin ở Nevada. Q bắt đầu lấy hết ngày phép để đi chơ xa gần (Bên Mỹ nếu không xài hết phép họ sẽ trả tiền bù cho ngày làm việc). Cô nàng thích ngắm biển ban đêm đến lạ thường. Nhiều đêm hai người chỉ ngồi băng đá thưởng thức gió biển, hay ngồi trong xe vùng biển đến tận khuya hay gần sáng mới về. Và rồi đến chuyện có lần ngồi trên băng đá ngắm trăng trên bờ cô nàng ngồi dựa và ngã người vào lòng Q tìm hơi ấm Mức độ thân mật, gần gũi, va chạm cứ trôi theo dòng cuốn hút giữa Nam và Nữ. Q gần như chĩ mong đến ngày nghĩ để có nhiều thời gian gần gũi với cô nàng. Tuổi trẻ tưởng như lãng quên mấy mươi năm nay trở lại. Duy có giới hạn cuối cùng là chưa vượt qua thôi. Hai người đã dần dịnh ước hẹn hôn nhân thì Đất Bằng Dậy Sóng” Bài toán nan giải: Mẹ kế Con chồng Q qua Mỹ cùng cháu gái út nhưng không ở chung vì tự ái và tính tình ngang bướng cố chấp nên ở trôi nổi rày đây mai đó. Con gái thì ở với Ông Nội và các cô chú. Năm 2005 Q mua cho mình một chiếc Honda Civic mới, và đến 2007 thì mua cho cháu một chiếc Toyoya Corolla 2007 mới. Cô bạn gái cứ hay phàn nàn là Q chi lo cho con gái, mà không lo cho bạn gái. Thật sự là Q đã cạn kiệt hết sức rồi, có muốn lo thêm cũng không được. Con gái lại không ở cùng nên Q phải có sự chăm sóc, hỏi han nhất định. Vã lại Q có bạn gái, vui riêng cho mình nên càng phải quan tâm đến cháu nhiều hơn. Nhiều khi cháu gọi có việc cần, Q phải lo ngay. Cô nàng lại cho là Q sợ con gái 233


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Bạn gái và con gái cùng tỏ sự chăm sóc tới Q nên nhiều khi trùng lắp thời gian, không thể thòa mãn cả hai được.Sau cùng cô nàng tuyên bố: Hầu anh thì được, chứ con gái anh thì không. Ý cô nàng muốn là không có con gái Q ở cùng trong một nhà. Phong cách của nước Mỹ là như thế. Con cái trên 18 tuổi là tự lo. Như thế la quá đáng. Làm sao Q chịu được với tình cảm gia đình đùm bọc nhau của người VN. Vã lại, tuy hai cháu lớn còn ở VN thì tuy đã lớn, có gia đình,và Q dã lo nhà cửa cho các cháu đầy đủ trước khi đi Mỹ, nhưng thỉnh thoảng vẫn gởi tiền cho con, và chu cấp người bạn đời hiện đã xuất gia ở chùa Quả tình là nan giải. Nhưng khó khăn không ngừng ở đó. Một vấn đề nữa xảy ra khiến Q tiến thối lưỡng nan giữa “tình mới và nghĩa xưa”

Tiến thối lưỡng nan: Tình mới và Nghĩa xưa Không chấp nhận làm người lao động tay chân mãi, Q ghi tên bọc Electronics. Chương trình học toàn thời gian là 2 năm, Q đặt kế hoạch học bán thời gian kéo dài khoãng trên dưới 4 năm. Q dọn về lại Los Angeles ở chung với Ba và anh em. Q sống gần gũi con gái nhưng lại ở xa cô bạn gái. Vừa đi làm, vừa phải cố làm thêm giờ, vửa đi học nên thời gian dành cho cô ấy chỉ một hoặc hai ngày một tuần. Cô ấy phiền trách Q là ích kỹ, chĩ lo bản thân và gia đình, không dành thời gian cho bạn gái, có bạn trai mà cũng như không. Cô ấy có phần đúng. Cô ấy có đêm buồn lái xe đi vòng vòng một mình, bị lạc đường, phải gọi điện thoại cho Q lái xe gần 1 giờ đồng hồ trong đêm tìm cô ấy. Có khi đang học cô ấy gọi điện thoại có việc cần bàn. 234


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Q dọ hỏi con cái về việc cưới vợ. Các con cũng biết cuộc sống ở Mỹ khó khăn, việc làm cực nhọc, cần có người chăm sóc nên không có ý kiến gì bàn ra. Đùng một cái, bà xã đòi hoàn tục, xin qua Mỹ, nối lại tình nghĩa xưa. Thật là lỡ khóc, lỡ cười, tiến thối lưỡng nan. Một đàng là tình cảm mới, được hơn hai năm nay. Một nơi lại là nghĩa vợ chồng hơn 30 năm. Bỏ thì thương, vương thì tội. Khi quen biết cô nàng Q có nói về việc vợ đi tu, cô ấy đồng ý gởi mỗi tháng khoảng 200 USD để phụ giúp. Giờ nếu tiến tới thì vướng mắc nhiều việc với vợ, với con. Còn thối lui thì tình cảm mặn nồng còn vương vấn. Khi mới gặp Q cô ấy cũng đã ngoài 40, thời gian còn lại rất là đáng giá. Q cũng biết ý người vợ là có sự dao động giữa Đời và Đạo. Con cái ở VN cũng nghĩ là có thể khuyên bảo và chăm sóc Mẹ Q không biết tính sao. Có khi nghĩ là tình mới không bằng nghĩa cũ. Q có việc gì bất trắc thì chắc chĩ có vợ con xưa cũ lo liệu tốt hơn. Có khi nghĩ là tình cảm còn nồng thắm, cô ấy cần tấm chồng để cùng lo toan cuộc sống. Lãng phí hai năm xuân sắc, quay lưng tình yêu với nhau là quá tội lỗi. Bốn bề vây phủ, việc làm lao động ban đêm nặng nhọc, việc học đầu tư cho tương lai, tình yêu, tình vợ chồng, tình cha con làm Q cạn kiệt sức lực lẫn tinh thần. Tự trách cứ thân mình sao không toan tính đến tình hình nầy. Việc làm không suy trước tính sau, Chút tình cảm riêng tư gây hại đủ mọi người . 235


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Đoạn cuối cuộc tình: Anh còn nợ em Hai năm gắn bó là kỷ niệm nhớ đời tuy nữa năm cuối có những gơn sóng lăn tăn. Cô nàng có vài bạn cố vấn, nhưng những bạn nầy đều là có cảnh bất hạnh trong hôn nhân nên thường là gây rối nhiều hơn. Cô nàng thích hoa Tulip trắng, hoa trắng còn búp chưa nở, nên Q thường làm hòa bằng loại hoa trên. Về sau nầy các cơn giận gia tăng, Q phải cắn răng chịu đựng. Đôi khi Q cự cãi lại thì chỉ là đổ dầu vào lửa. Q thuộc loại người “Thương ai quên cả đường đi lối về” nên phải mở thêm một tài khoản tiết kiệm riêng dàng riêng cho hai người với password là ngày sinh của nàng. Q đã rút ra 6000USD để nàng down xe mới. Và hiện giờ số tiền còn lại cũng đã lên đến hơn 6.000USD đủ theo yêu cầu trước đây để cô nàng mua xe mới. Giá mà cô ấy gọi điện thoại lại cho Q , than vãn khó khăn cần giúp đở thì Q sẽ rút trọn tiền ra cho cô nàng và đóng luôn tài khoản đó. Q là đàn ông luôn có quan điểm cầu tiến, vượt mọi khó khăn để vươn mình tới trước, đâu chịu nhờ vả phụ nữ về kinh tế. Giờ đây đỉnh cao việc làm đã đạt được, cô nàng vẫn im hơi lặng tiếng. Q luôn có quan điểm mình là đàn ông phải gánh trách nhiệm chính trong việc chia tay nầy dù cô ấy có quá đáng đi nữa. Cũng có chút ít an ủi là tuy thân thiết gần gũi, đã từng đi Las Vegas ở qua đêm khách sạn nhưng việc ấy vẫn chưa xảy ra. Save the best for last. Gần đây Q có nghe lại bài “Anh còn nợ em”. Đúng là Anh còn nợ em công viên ghế đá. Anh còn nợ em con tim bối rối 236


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Anh còn nợ em nụ hôn vội vã Anh còn nợ em cuộc tình đã lỡ Và làm sao trả nợ đây Tính sổ cuộc đời: Trùng hợp và cân đối Tâm sự giải phân, lòng thấy nhẹ nhõm. Lần tay tính lại, thấy cũng ngộ nghĩnh. Trùng hợp có nhiều, hình như hơi thiếu. Liệt kê tóm lược, từ thân tới sơ The one and only: + Người đẹp Gò Công: Nín trong hơi thở: chính thức hơp pháp, chia ngọt xẻ bùi, đồng cam cộng khổ, quạt nồng ấp lạnh, sướng vui cùng hưởng, hoạn nạn có nhau, cay đắng tình đời, nợ duyên hoàn trả. 2. Thân thiết trên mức bình thường, nắm tay nắm chân, kề vai cọ má, có hay không có chuyện ấy xảy ra : Đủ cả 3 miền, mỗi nơi chỉ một ( 1 Bắc, 1 Trung, 1 Nam) + Người đẹp Bắc phương: Khởi đầu bằng sự ngốc nghếch + Người đẹp Bình Định: Tình yêu có màu gì + Người đẹp Gò Công: Nín trong hơi thở 3.

Tính gộp tổng số, Ít nhiều tình cảm, ( 2 Bắc, 3 Trung, 3 Nam)

+ Người đẹp Bắc Ninh + Người đẹp Bắc phương 237


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

+ Người đẹp Quảng Nam + Người đẹp Bình Định + Người đẹp Phan Thiết + Người đẹp Gò Công + Người đẹp Cầu Ngang (Trà Vinh) + Người đẹp quê nhà Châu Đốc Hình như chưa cân đối vì người đẹp miền Bắc chỉ có 2, trong khi miền Trung và miền Nam đều có 3. Chắc ông Trời có ý cho Q khi về già tìm một cô miền Bắc ở Viện Dưỡng Lão chăm sóc hơi đặc biệt một tí, hoặc tìm lại một trong hai cô miền Bắc làm bạn thân (chỉ là bạn thân thôi) cho đủ số và cân đối. Số Q khốn khổ về mặt tình duyên và bị phái nữ hành hạ quá nhiều, nhưng nếu số trời đã định vậy thì cũng đành phải tuân theo chứ sao Thiệt đúng là Anh hùng nan quá mỹ nhân quan

238


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

MÃI MÃI YÊU NƯỚC-Huỳnh Văn Huê 239


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nước đây chính là... nước đó mà. Năm tôi sinh ra, lúc còn được mẹ bế mẹ bồng đã gặp ngay trận lụt khủng khiếp Nhâm Thìn. Gia đình tôi trước cơn lụt đó nhiều năm đang sống trong một ngôi nhà bên bờ sông Đồng Nai hiền hòa, trong xanh thơ mộng... .Lớn lên một chút, khi còn ngồi Trung học, mẹ tôi đi... xem bói ở đâu về, tủm tỉm nhìn tôi và nói: -Mấy con vợ của mầy đều mạng... Thủy (nước) hết... ! Không biết mẹ tôi nói qua loa đại khái hay do tôi vô tâm nên nghe đại khái qua loa. Cái thuở hãy còn nhỏ dại, tôi đâu để ý đến chữ... "mấy" ! Giờ đây, vào tuổi này tôi mới thấy thấm thía làm sao. Năm 1970, đầu tiên một thân một mình xuống Sài Gòn hoa lệ sống đời sinh viên, tôi tạm ở trọ nhà người bà con. Tiếng là dân Sài Gòn nhưng gia đình này vốn là những lao động bình thường, không phải dân giàu có nơi chốn đô thành này đâu. Ngôi nhà tôi tạm trú ngụ phải đi vòng vèo phía sau rạp xi-nê Văn hoa-Đakao, một căn nhà nhỏ xíu ven một kênh... nước đen tôi không biết tên. Thời gian ngắn sau, khi đã tìm được nơi dạy kèm, thu nhập gọi là đã có, tôi rời khỏi ngôi nhà này, trong đó nói thật cũng có lý do là để người bà con khỏi tốn tiền nuôi cơm cho tôi, vì người ấy nhất định không chịu nhận tiền của mẹ tôi đưa... . Nơi ở mới gần trường hơn, vào cuối đường Tự Đức nối dài, ngang qua quán cơm sinh viên bình dân với cái tên "quán Lúc lắc" trứ danh. Nơi ở mới cũng chẳng cao sang gì, bên dưới là trường tiểu học tư thục Lê Chân, bên trên về phía sau là hai dãy ... gác gỗ, được ngăn phòng cho thuê. Điều đặc biệt là nơi này cũng ven một con kênh nước đen, nhưng được cái tôi biết tên một cách chính xác: kênh Thị Nghè. Bây giờ, sau khi gầy dựng được... "cơ nghiệp" với đầy đủ cháu nội lẫn cháu ngoại, tôi đã rời xa bến sông yêu dấu của những ngày thơ ấu... . Tôi di tản sang bên kia sông, cách nơi cũ khoảng một cây số đường chim bay, và đương nhiên cũng sống bên một... bến sông. Như vậy có lẽ ai cũng thấy cuộc đời của tôi 240


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

gắn bó với sông, với... nước ( và nói nhỏ, với mấy người mạng... Thủy nữa!) như thế nào. Gần đây, trong những ngày từ tháng 5 đến tháng 7-2014 căng thẳng, sôi sục... . Có một số người phục vụ người qua đường nước uống miễn phí với hàng chữ "không bán nước" , hành động này đã làm nhói đau và lay động tâm cang biết bao con người... . Thế nhưng... . Khiến tôi còn nhớ lại.. Tôi sống ở miền Nam nên chỉ nhớ lại chuyện xưa nơi miền quê của mình ngày trước. (Nhưng theo tôi biết hầu như nơi nào cũng có giống như vậy... .). Những ngày hè đầu những năm 60, được nghỉ học, thôi thì đám học trò Tiểu học chúng tôi rong chơi hết đầu làng, đến cuối xóm... . Dưới nắng hè chang chang, lúc khát nước thì sao ?! Miền quê còn nghèo khó, đâu phải đứa nhỏ nào cũng có tiền để thưởng thức một ly... xi rô đá nhận, hay một ly chanh muối !? Không có gì phải lo. Ngày đó ven con đường ngang qua làng, dưới bóng cây trứng cá, hay dưới hiên một ngôi nhà nhỏ bé tầm thường... . Trên quãng đường đất đỏ lẫn đá xanh còn lại từ thời Pháp thuộc, chỉ dài độ 3 cây số đã có 3 điểm không bán nước như vậy. Người nào đó tốt bụng đã để sẵn một lu nước nhỏ, cạnh bên là một cọc cây, úp lên trên một cái... gáo dừa có cán dài. Đến giờ tôi vẫn không sao quên được cái lu nước mưa (hay nước giếng) trong veo, mát rượi... . Cái lu có một cái nắp ghép bằng những miếng ván nhỏ với cái quai cũng bằng cây một cách đơn sơ... . Duy có điều tôi nhớ nhất là cái gáo dừa, trong môi trường ẩm ướt thường xuyên, cái gáo đã hình như đóng một ít... rong xanh ! Chỉ nhắc lại chút thôi, chứ lúc ấy bọn tôi đứa nào đứa nấy uống ừng ực ngon lành ! ( Giờ đây, tôi có thể so sánh giống như khi người Đức uống một loại bia Đức hảo hạng được chứa trong cái vại bia bằng pha lê thật to và thật đẹp của... Tiệp vậy!).

241


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Như thế đấy, đã từ lâu rồi, người dân quê mùa, thiếu học và hãy còn nghèo nhưng vẫn biết không bán nước một cách nhân văn, thắm đẫm cái tình với người và tình với... nước!... Về phương diện sinh học, ai ai cũng biết sinh vật khi thiếu nước sẽ chết khát trước khi chết đói. Vậy chúng ta mãi mãi yêu nước là lẽ tự nhiên đâu có chi lạ phải không?!... HUỲNH VĂN HUÊ ( Viết xong tháng 7-2014 ) *

NGUYỄN VĂN HẢI bình: Bai viet con “MOI TINH” (brand new) cua Bac HV Hue da khoi day trong toi tinh to mo, khien toi phai AN CAP thoi gio trong luc lam viec de doc qua va 242


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

gui den Bac vai tam tinh. Nha toi ngay xua o Thi Nghe, nen bao nhieu nam ke tu khi len Trung Hoc cho den khi tot nghiep truong QGNN, toi da di qua Cau Thi Nghe khong biet bao nhieu lan. Ngay xa xua truoc 1975, nuoc cua con Kinh Thi Nghe (hinh nhu nguoi ta goi la Kinh Nhieu Loc) co 1 mau DUC binh thuong nhu nhung dong song ta thuong thay o khap moi noi, the nhung, nam 2000 khi toi co dip tro lai VN, thi toi thay nuoc cua con Kinh nay co mau DEN NGOM (giong nhu con kinh chay qua Cau Truong Minh Giang, Q3) va co mui hoi thoi kho chiu. Toi cung thay nha cua nguoi ta lam LAN vao long song het suc vo to chuc. Bay gio, nhin qua hinh anh va cung duoc nghe nguoi chi toi ke lai thi Kinh Thi Nghe hom nay, dong nuoc da duoc clean up, 2 ben bo kinh da duoc xay BO KE va lam thanh nhung loi di cong queo uon khuc, tao nen 1 khung canh thien nhien tuoi dep, xanh mat, cho moi nguoi dan thanh pho co cho de xa stress va de cac cap tinh nhan co 1 khong gian tho mong ma tinh cam voi nhau. Bai viet cua Bac khoi lai trong toi 1 ky niem rat don so nam trong KET OC (corner of my brain) cua toi co den hon nua the ky da bi quen lang cho den hom nay, do la hinh anh cai lu nuoc nguoi ta thuong dung o mien que. Gia dinh toi song o Tan Mai (gan Bien Hoa que cua bac) tu nhung nam 1957-1960, hinh anh cac lu nuoc lam bang DAT NUNG (khong trang MEN) voi nhung nap bang go (wood) day lai va tren do de 1 cai GAO bang NHUA la nhung hinh anh ma toi cung da trai qua. Ke tu khi gia dinh toi don vao Sai Gon cuoi nam 1960, thi toi khong con dip nhin thay nhung cai lu nuoc don so, day ky niem cua 1 thoi nien thieu do nua. Cam on Bac da goi lai 1 ky niem dep ma co le ai trong chung ta deu da trai qua. Co nhieu cai rat “tam thuong” bi troi vao quen lang, nhung khi nhac lai, no van goi lai cho chung ta 1 DU AM hanh phuc, 1 hinh anh tho mong, va 1 noi niem nho nhung day dut. We hold them dear in our hearts forever!!!

243


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

244


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

245


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

TẢN MẠN VỀ SINGAPORE VÀ MALAYSIA QUA MỘT CHUYẾN ĐI-LTS Đi du lịch tại Thái Lan, Singapore, Malaysia, Trung Quốc đã trở thành chuyện bình thường của người Việt trong vài năm gần đây vì giá cả không đắt. Người viết chỉ kể lại những gì mình đã nghe và thấy trong một chuyến đi không dài nhưng thú vị. OOOOOO Ấn tượng Changi Nói đến đảo quốc Singapore là phải nhắc đến sân bay quốc tế Changi. Changi không chỉ giữ chân hành khách bằng các cửa hàng miễn thuế mà còn bằng những dịch vụ chất lượng mang tính chuyên nghiệp cao. Các trung tâm thương mại và triển lãm được dùng như mồi câu du khách. Từ khu trưng bầy công nghệ cao Suntec, toà cao ốc thâm niên Raffles đến những trung tâm mua sắm Lucky Plaza, Orchard Plaza, Tang Plaza… sát cánh nhau trên đại lộ Orchard, đâu đâu cũng tràn ngập hàng hóa. Sân bay Changi cũng không khác mấy. Đây không chỉ là sân bay mà còn là khu thương mại cao cấp. Tại nhà ga 1, nhà ga 2 và nhà ga mới số 3 được xây dựng để phục vụ du khách đến chơi bài tại thế giới nghỉ dưỡng (Resorts World) mới khánh thành tại Sentosa, số cửa hàng miễn thuế lên đến hơn 100, tạo điều kiện tối đa cho du khách giầu có tiêu tiền. Doanh thu của các cửa hàng ở sân bay Changi vượt xa các khu mua sắm khác, kể cả tại Orchard. Rượu, nước hoa, đồng hồ và thuốc lá được bán nhiều nhất. Vì vậy chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi có nhiều người mẫu hay đại gia Việt Nam đến Sigapore chỉ để mua sắm tại sân 246


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

bay là chính rồi trở về nhà bằng vé 2 chiều. Cầm cuốn sách hướng dẫn cung cấp đầy đủ mọi thông tin tư vấn cho du khách, bạn có thể làm một vòng tham quan khắp ba nhà ga. Những hành khách vì lý do này hay lý do khác phải lưu lại Changi trên 5 tiếng đều có thể đăng ký tham gia dịch vụ du lịch Singapore miễn phí. Các tour này phục vụ từ 10 giờ sáng đến 7 giờ tối. Nếu chẳng may chuyến bay bị hoãn nhiều giờ mà không biết làm gì với mớ hành lý mang theo, bạn sẽ được một nhân viên phục vụ sân ga đến tận nơi hướng dẫn cách gửi hành lý trước để có thể thảnh thơi dạo chơi và nghỉ ngơi ngay trong sân bay. Sự nhiệt tình và cung cách phục vụ chuyên nghiệp này đã góp phần tiếp thị cho sân bay và cả ngành du lịch Singapore. Khu vực giải trí có cả một gian phòng chiếu phim với lịch chiếu cụ thể từng giờ, từng ngày phục vụ những người yêu điện ảnh. Bạn có thể giết thời gian tại đây. Cạnh phòng chiếu phim là phòng nghe nhạc. Du khách trẻ không thích phim, nghe nhạc thì đã có game. Các máy chơi game hầu như lúc nào cũng kín chỗ. Trung tâm truy cập Internet không dây có sẵn ở cả ba nhà ga. Trên đường đến nhà ga số 1, có các khu vui chơi dành cho trẻ em và một khu dành riêng cho những tín đồ bóng đá với vài màn hình LCD lớn, rực rỡ sắc mầu. Khi mệt mỏi, bạn hãy nằm nghỉ một lát bên cạnh một hồ cá nhỏ có tiếng nước chảy róc rách. Ai muốn trút bỏ sự căng thẳng thì thưởng thức dịch vụ mát-xa cao cấp và chuyên nghiệp có trả tiền, còn không thì cứ việc ngả lưng nghỉ ngơi trên những băng ghế dài (lounge) được đặt ở khu vực riêng. Sợ ồn? Đã có bảng đề nghị giữ trật tự để khách thư giãn hoàn toàn trong tiếng nhạc êm dịu. Với 85 hãng hàng không quốc tế đưa khách đến và đi từ khoảng 247


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

200 thành phố ở 60 quốc gia và lãnh thổ, sân bay Changi đón hơn 5.000 chuyến bay mỗi tuần và hơn 37 triệu lượt khách/năm. Mục tiêu của Changi là đạt 50 triệu hành khách trước năm 2010 nhờ vào Casino mới mở mà 55% cổ phần là của tập đoàn Genting tại Malaysia do cố doanh nhân Lim Goh Tong, người giầu thứ 3 Malaysia làm chủ. Hiện chính phủ Singapore đang có kế hoạch xây dựng thêm nhà ga thứ tư cho sân bay. Ngoài ra còn khu giải trí Unniversals Studios mô hình Las Vegas tại Sanrosa. Năm 2005, độc giả của tạp chí Time (Mỹ) đã bình chọn Changi là sân bay được yêu thích nhất khu vực châu Á. Đến năm 2006, cuộc thăm dò do Skytrax thực hiện cho thấy Changi vượt qua sân bay quốc tế Hồng Kông để đạt danh hiệu sân bay tốt nhất thế giới. Năm 2009, cuộc thăm dò ý kiến của công ty Priority Pass chuyên cung cấp dịch vụ phòng đợi chất lượng cao tại các sân bay quốc tế lớn, đã xếp Changi vào đầu danh sách các sân bay có chất lượng phục vụ tốt nhất. Năm 2010, Changi tiếp tục có tên trên danh sách những sân bay tốt nhất thế giới trong bảng xếp hạng của Lonely Planet. Ấn tượng Đảo quốc Sư tử Người dân Singapore tự hào đất nước mình nhỏ nhất khối ASEAN nhưng vẫn đón gần 10 triệu lượt khách đến tham quan mỗi năm. Các khách sạn rất ít khi trống phòng. Bạn chỉ cần bỏ ra 45 phút là đi hết chiều dài đảo quốc sư tử (Singapura-Lioncity). Ấn tượng đầu tiên là đất nước này rất sạch, đan kín những toà nhà trên đồi và những ốc đảo cây xanh tại các ngã tư. Cầu vượt thì nhiều vô số và những mảng tường đều được tận dụng cho cây xanh. Việc đi cầu vượt đã trở thành thói quen, 248


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

hơn nữa bạn không thể qua đường tại đất nước có quá nhiều xe hơi, đường rộng, xe tay lái nghịch bên phải, chạy bên trái. Đất nước nhỏ nên các diện tích được tận dụng, phát triển theo chiều cao và cái gì cũng vừa đủ, không dư không thiếu, kể cả những ốc đảo tam giác tại các giao lộ. Sạch sẽ và ngăn nắp đến “công thức” là cảm giác dễ thấy nhất khi đến Singapore. Thảm được dùng rất nhiều tại các khách sạn, văn phòng và sân ga. Điểm cao nhất của đảo quốc Singapore là đỉnh Faber cũng chỉ cao hơn 130 mét. Tại đậy, du khách được ngắm thành phố qua ống nhòm có phí (1 đô la Sing). Faber thật khác xa cao nguyên Genting của Malaysia, bản doanh của tỉ phú Lim Goh Tong với cả một tổ hợp giải trí, nghỉ dưỡng, cờ bạc lớn nhất châu Á có khí hậu giống như Đà Lạt của Việt Nam, có tuyến cáp treo dài ngang ngửa với Bà Nà (Đà Nẵng) và khách sạn The First Hotel World nhiều phòng nhất thế giới (hơn 600 phòng). Lên Resorts World Genting, ngoài cáp treo còn có đường xe hơi hai chiều. Singapore có 70% cư dân là người gốc Hoa, 14% là người Malay và 7% là người Ấn Độ (Tỉ lệ này ở Malaysia là 65% Malay, 24% gốc Hoa và 14% Ấn Độ). Các khu dân cư được xây dựng theo từng cụm với các mức giá khác nhau, nhưng nói chung là khá cao. Hoạ hoằn bạn mới thấy vài ngôi nhà liên kế như ở Việt Nam. Người nghèo phải bỏ ra khoảng 200.000 USD mới có thể làm chủ một căn hộ. Đa số mua bằng trả góp trong 50 năm. Bạn chỉ được làm chủ trong 99 năm nếu là căn hộ bình thường, nhưng với những biệt thự hay condo cao cấp có cả đường bộ lẫn đường thuỷ cho du thuyền và mua đứt bán đoạn bạn sẽ được sở hữu cả đời. Diễn viên Thành Long có vài condo ở đây. Trong những chung cư thấp cấp, tầng dưới luôn được để trống để phục vụ sinh hoạt cộng đồng. Trong lĩnh vực vệ sinh, nếu bạn để cho muỗi làn tràn gây 249


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

bệnh cho người khác, bạn có thể bị phạt đến cả trăm ngàn USD. Trên taxi nếu khách không thắt dây an toàn, hành khách phải trả tiền chứ không phải lái xe. Những thời gian chết của taxi do kẹt xe cũng do hành khách trả. Vất rác bừa bãi tại Singapore sẽ bị phạt nặng, nhưng thỉnh thoảng du khách vẫn thấy những đống rác nhò vất ngoài thùng tại những khu vực đông người, ví dụ như điểm tham quan sư tử. Như các nước khác, Singapore cũng có khu đèn đỏ dành cho khách ham vui. Các cô gái ở đây đến từ nhiều nước, kề cả Việt Nam theo dạng du khách xuất nhập nhiều lần. Những lao động thân xác ở đây phải khám sức khoẻ 3 tháng 1 lần. Khách thường xuyên là những ông già về hưu với mức lương hưu có nằm mơ cũng không thấy. Giới già cũng là thành phần chính tại các sòng bài ở Sentosa và Genting. Phụ nữ Singapore có 5 tiêu chuẩn C chọn chồng: Cash, Car, Credit Card, Club Member…nay thêm chuẩn mới là Condo. Nhiều người chờ tiêu chuẩn này đến…60 tuổi và ế vĩnh viễn. Khi cánh đàn ông dĩ dộc trị độc bằng cách lấy vợ nước ngoài, tiêu chuẩn bị hạ xuống. An ninh tại Singapore rất tốt, nhưng đến khu Tiểu Ấn, bạn hãy cẩn thận với chiếc bóp của mình. Đi ngang qua khu này ban đêm, bạn sẽ thấy hàng trăm công nhân gốc Nam Á ngồi theo từng nhóm vòng tròn trên những bãi cỏ dài cả cây số. Họ ăn uống hay trò chuyện với nhau dưới ánh đèn lù mù mà không lo bị muỗi đốt. Những công trình dọc đường hay công trường đều có hàng chữ xin lỗi vì sự bất tiện “Work in Progress. Inconvenience regretted”.

250


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

251


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Singapore và Malaysia Nhưng nói gì thì nói, Singapore không phải là nơi để những người trung lưu đến mua sắm. Nếu là du khách bình thường, bạn chỉ có thể đến đây để ngoạn cảnh, xem nhà cao tầng, đi thuyền trên sông, thưởng thức xe điện ngầm và chụp ảnh (muốn thưởng thức tầu điện trên cao, mời sang Malaysia. Mỗi nước chỉ có một thứ), rồi về. Chấm hết! Một chai bia Heineken giá 13 USD vượt quá tầm với của nhiều du khách Việt. Nước uống là cả vấn đề vì 90% lượng nước sạch của Singapore được nhập từ Malaysia. Số còn lại là nước tái chế. Nhiều công ty du lịch không phát nước uống cho du khách, trong khi tại Malaysia bạn sẽ được 2 chai nước mỗi ngày. Singapore đang tích nước biển tại một con sông đào và dùng công nghệ lọc biến nó thành nước ngọt để giảm bớt lệ thuộc vào bên ngoài nhưng phải mất vài năm nữa ý tưởng này mới trở thành hiện thực. Cũng như tại Thái Lan, trong các khách sạn ở Singapore không có kem đánh răng và bàn chải, nhưng có ấm nước để bạn tự đun. Nước vòi uống được vì đạt chuẩn vệ sinh. Tại Malaysia, khách sạn trang bị thêm cà phê và trà miễn phí để khách tự pha. Khách sạn từ 3 sao trở lên ở Malaysia còn có thêm một chai nước miễn phí cho du khách mỗi ngày. Ngay tại Kuala Lumpur, gần Quãng trường Độc lập có khách sạn giá 25 ringit một đêm (khoảng 130.000 tiền Việt) với đầy đủ tiện nghi nước nóng, máy điều hoà, internet, TV. Tại Singapore, những bảng cấm hút thuốc được thay bằng bảng “được hút thuốc”; tại Malaysia thì ngược lại. Tại Singapore hoạ hoằn mới thấy xe hai bánh phân khối lớn chạy ngoài đường, còn tại Malaysia, xe gắn máy phân khối nhỏ khá nhiều, cũng chạy chung với làn đường xe hơi nhưng phải 252


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

bật đèn sáng khi lưu thông cả ngày lẫn đêm. Malaysia có tuyến đường cao tốc 110km/giờ dài nhất Đông Nam Á, chạy từ Singapore qua Kualar Lumpur đến Thái Lan. Malaysia không bị mất an ninh vì khủng bố nhưng có cả một tập đoàn ăn trộm và bùa ngãi sẵn sàng chờ bạn sơ hở là tấn công, nhất là ở thành phố cổ Malacca, hơi giống Hội An của Việt Nam nhưng hổ lốn hơn vì không có những khu biệt thự ngăn nắp kiểu Pháp. Nghĩa trang người Hoa (Chinese Fukit) với 16.000 ngôi mộ gần trung tâm thành phố vẫn không bị giải toả (ngoại ô Kuala Lumpur cũng có nghĩa trang 6.000 mộ vây quanh là các ngôi nhà cao tầng). Thành phố Kualar Lumpur khá sạch nhưng tàn thuốc thì vất bừa bãi. Những bãi xe hơi second-hand (used cars) dài cả cây số nằm ngay ngoài đường mà chỉ cần 1 ringit là bạn có thể sở hữu nó, phần còn lại là trả góp. Xe hơi Proton do Malaysia sản xuất đời mới nhất giá khoảng 130.000 USD nhưng kiểu dáng vẫn không đẹp. Giá nhà rẻ hơn Việt Nam nhiều. Tại Kualar Lumpur, chỉ khoảng 50.000 USD bạn có thể làm chủ những căn hộ ở vị trí như Cư xá Thanh Đa của TP. HCM hoặc mua trả góp 30 năm lãi suất 3%. Nhà liên kế 1 tầng chỉ khoảng 150.000 USD. Kulalar Lumpur có cả một khu chợ đêm rất lớn của người Hoa gần khách sạn Ancasa. Kualar Lumpur không lớn hơn TP.HCM nhưng chỉ có 2,8 triệu dân với 70% là người Hoa. 60% thu nhập quốc gia chính của Malaysia đến từ dầu hoả. Toà tháp đôi cao nhất thế giới 452 mét là của công ty dầu hoả quốc doanh Petronas. Nhưng Kualar Lumpur chỉ là thủ đô thương mại còn thủ đô hành chính nằm tại Putra Jaya (Putra là tên vua đầu tiên, còn Jaya là thành công) hình thành mới 14 năm so với 150 năm của Kuala Lumpur. Dân số chỉ 100.000 với 70% là công chức, Putra Jaya có ba công trình đáng chú ý nhất là toà nhà chính phủ, ngôi đền Hồi giáo 253


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

và hồ nhân tạo. Du khách nào đến Malaysia đều biết món Konkat Ali được quảng bá như Viagra, và là “quốc dược” của nước này, được chế biến từ một loại nhân sâm mầu vàng nhạt như củ khoai mì (sắn). Đồ trang sức bằng đá đen cũng là mồi câu du khách. Rồi cả những vòng từ tính giá bán hàng triệu đồng Việt Nam được “nống” lên là điều hoà huyết áp, chống đau nhức và “loại bỏ được cảm ứng do virus máy tính”!! Nam giới muốn vào sòng bạc phải mặc quần dài, áo có cổ, mang giầy. Mang săng đan sẽ không được vào dù có vớ (nữ thì được). Malyasia là đất nước 100% người Malay theo đạo Hồi không ăn thịt heo. Du khách mang chà bông vào nhà hàng Malay sẽ bị tịch thu chà bông và bị phạt tiền đổ bỏ. Ra đường có nhiều phụ nữ mặc trang phục Hồi giáo trùm khăn, nhưng nếu không phải đạo Hồi thì mặc thoải mái. Tuy nhiên, tuyệt đại đa số các cô làm đẹp bằng cách khoe phần dưới cơ thể, từ phía trên đùi trở xuống, và hở lưng. Không thấy ai khoe phần trên, trừ du khách Việt Nam và phương Tây. Các quảng cáo có ảnh người mẫu tại các siêu thị cũng chỉ khoe phần dưới. Khách sạn Singapore bán mã truy cập internet 12 đô la Sing cho 4 tiếng (khoảng 180.000 VNĐ) , thời lượng thấp nhất, và 24 đô Sing cho 24 tiếng. Quốc hoa của Malaysia là hoa dâm bụt nên trên các tuyến đường ngoại ô, nhìn đâu cũng thấy loại hoa này. Dọc xa lộ cây cọ dùng sản xuất dầu Neptune trồng tràn ngập các ngọn đồi. Người dân Malaysia sử dụng tiếng Anh thông thạo vì đất nước này có 170 năm dưới ách đô hộ của người Anh trước khi dành độc lập năm 1957, nên du khách biết tiếng Anh không gặp khó khăn gì khi ở đây và cả ở Singapore. Ẩm thực ăn nhanh McDonald, KFC, Starbucks dược giới trung lưu trở lên ưa chuộng. 254


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Các cửa hàng này trong toà Tháp Đôi luôn đông khách. Cả Sigapore lẫn Malaysia đều không trồng cây thân lớn ven đường như tại Việt Nam. Tại phi cảng Kualar Lumpur về lại TP. HCM, chúng tôi gặp những phụ nữ lao động Việt Nam tại các nhà máy như Jumbo bỏ việc trở về nhà do tiền lương và tiền làm thêm không đủ trả các khoản khấu trừ. Họ than là gặp khó khăn về nước sạch tại nhà ở tập thể và nạn muỗi mòng. Họ cho biết người Malay ở nông thôn rất tốt nhưng gần các khu công nghiệp có tình trạng bức hiếp và trấn lột của người lao động của các băng nhóm địa phương cấu kết với những phần tử xấu trong hàng ngũ lao động nhập cư. Lao động Myanmar được đánh giá là đoàn kết nhất. Khi một đồng nghiệp gặp vấn đề với giới chủ, họ sẵn sàng đình công tập thể để phản đối. Những khó khăn về ăn uống của lao động Việt Nam được giải quyết bằng việc thu gom trái cây giá cực rẻ và… chân gà biếu không. Ở Singapore cũng như Malaysia, tuyệt đại công nhân vệ sinh đường phố là người Ấn Độ hay Nam Á. Công nhân Việt Nam làm việc trong các nhà máy vì không chịu đựng được cái nóng. Singapore không có nạn kẹt xe, còn Malaysia kẹt xe vào đầu buổi chiều thứ Sáu khi tín đồ đạo Hồi tập trung đến các thánh đường cầu nguyện và những giờ cao diểm sáng chiều. Nhưng tình hình không nghiêm trọng như ở Thái Lan. Đến những đất nước có kỷ luật, nơi văn hoá ứng xử và tính tôn trọng cộng đồng đã trở thành nếp cùng với tinh thần tự giác, tự trọng cao (người ta hầu như không thấy bóng cảnh sát giao thông mặc áo đen đứng bên đường và thiếu vắng hẳn tiếng còi xe), bạn lại thấy nhớ quê nhà. Nếu ở Malaysia và nhất là Singapore, mọi hành vi trái luật ở nơi công cộng đều có thể bị phạt nặng thì tại Việt 255


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Nam người ta có thể băng qua đường thoải mái, bấm còi xe thoải mái, quay đầu xe cũng thoải mái. Bạn tìm ở đâu cũng ra tiệm cà phê và những quán ăn giá rẻ với các món ăn phong phú mọc lên khắp nơi. Bạn có thể xả rác bất cứ nơi nào bạn thích và hút thuốc, uống bia thoải mái. Và điều quan trọng nhất là chi phí tại Việt Nam đỡ tốn kém hơn nhiều nước. Ở Malaysia, số xe hơi lưu thông rất nhiều, nhưng tài xế luôn trong tình trạng sẵn sàng dừng xe nhường đường nếu đi qua khu buôn bán dù người băng qua đường đi không đúng vị trí qui định. Họ không trong tư thế sẵn sàng quyết chiến với khách bộ hành như tại Việt Nam.

256


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Sự Khác Biệt vê Văn hoá-CHÂU NGÂN LÊ sưu tầm Ở Việt Nam: Người nghèo ăn rau, người giàu ăn thịt. Ở Mỹ : Ngược lại. Ở Việt Nam : Người nghèo thì gầy ốm , người giàu béo mập. Ở Mỹ ngược lại. Ở Việt Nam: Người nghèo ở trên núi, vùng xa thành phố. Ở Mỹ : ngược lại. Ở Việt Nam: Người nghèo đeo nữ trang giả. người giàu đeo đồ thiệt. Ở Mỹ : Ngược lại. Ở Việt Nam: (Phi Châu, cùng các nước Á Châu khác) nhiều người chết vì thiếu ăn. Ở Mỹ : Nhiều người chết vì ăn nhiều. Ở Việt Nam: Khen đẹp, không chịu. Ở Mỹ : Khen đẹp, thank you! Ở Mỹ : Lady first! Ở Việt Nam: Ngược lại. 257


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

-Mỹ , phụ nữ độc thân , đến 99 tuổi vẫn phải gọi “Miss” “Cô” -VN , phụ nữ lớn tuổi , độc thân , vẫn thành “Bà” -Mỹ , đổi xử với trẻ nhỏ , người lớn vẫn lắng nghe , đối thoại bình đẳng để học hỏi -VN , trẻ nhỏ nói nhiều , đưa ý kiến này nọ , dễ bị phiền lòng người lớn -Mỹ , khi ly dị đàn ông rất “lỗ” -VN , ly dị thường tổn hại phụ nữ nhiều hơn -Mỹ , sau xe hơi có thể gắn bảng viết “Tôi không thích tổng thống” , cảnh sát không quan tâm -VN , mới nghĩ tới , đã sợ xộ khám -Mỹ , luật pháp bảo vệ người dân -VN , đồng tiền xé toạt luật pháp -Mỹ , những dịp Holidays , đại hạ giá thực phẫm , làm phước thiện nhiều hơn , giúp dân nghèo hưởng chung vui -VN , tăng máy chém giá lên cao , dân nghèo, buồn ,càng khổ. - Ở Việt Nam , bà xã là giám đốc ngân hàng và kiêm luôn nhân viên kế toán . - Ở Mỹ , vợ chồng 50-50 , tiền ai nấy giữ . - Ở VN , sau lễ cưới cô dâu không bị mất Họ . - Ở Mỹ , phải đổi theo Họ của chồng , theo luật chung qui định - trừ khi cô dâu không muốn . - Ở VN : Bệnh nhân sợ BS - Ở Tây Phương : BS sợ bệnh nhân tố cáo vì không có lương tâm nghề nghiệp, có thể bị cấm hành nghề và tù tội. - Ở VN, gặp con nít hàng xóm - có quyền ẳm bồng hôn nựng . - Bên Mỹ , gặp trẻ con phải tránh, không nên đụng chạm - Nếu quên , có thể bị Ủ -Tờ như chơi ! Ở Việt Nam ăn thịt chó thì không sao , ở Mỹ mà nhậu thịt chó là ủ tờ . Ở VN hỏi tuổi phụ nữ không sao , ở Mỹ mà hỏi tuổi phụ nữ coi chừng bị xách guốc rượt chạy. Ở VN có thể mặc đồ bộ ra đường, ở Mỹ thì chỉ mặc đồ bộ lúc ngủ. Ở VN đôi bạn nam hoặc nữ có thể nắm tay bát bộ, ở Mỹ thì chỉ khi nào bồ bịch. Ở VN có thể vừa ăn vừa nói, ở Mỹ thì không. 258


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Ở VN người vợ ở nhà giữ con cho chồng đi chơi với bạn bè, ở Mỹ thì ngược lại. Ở VN đàn bà rửa chén, ở Mỹ thì ngược lại. Người Tây: - Ăn chậm, đi lẹ, hôn công khai, tè lén. Người Việt: - Ăn lẹ, đi chậm, hôn lén, tè công khai! Người Tây: - Họp bàn thì tranh luận. Họp xong thì thống nhất ý kiến, thi hành thì nhất trí. Người Việt: - Họp bàn thì nhất trí. Họp xong mới bắt đầu tranh luận, lúc thi hành thì mỗi người mỗi ý !

Tiệc cưới Tăng Ly Pao 1980 (HT Thu Cúc, vợ chồng Tăng Ly Pao, Nguyễn Cao Trực và vợ chồng Châu Ngân Lê)

259


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

260


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

261


GIAI PHẨM KHOÁ 12 HỌC VIỆN QUỐC GIA NÔNG NGHIỆP SÀI GÒN

Thiết kế và Trình bày: LƯƠNG VĂN SỸ

262

Profile for Lê Tây Sơn

Giai phẩm KHOÁ 12  

Giai phẩm KHOÁ 12  

Profile for letayon
Advertisement