“Không định hình”: Cuộc chơi trên giấy Giang của Đoàn Xuân Tặng
“ The unshaped”: A play on Giang paper by Doan Xuan Tang
Tác phẩm
Artwork
Thành lập vào năm 1997, Indochine House là
không gian nghệ thuật đa trải nghiệm. Với trọng
tâm giới thiệu nghệ thuật đương đại Việt Nam
cùng cổ vật Á Đông, hiện diện ở cả Hà Nội & Hồ
Chí Minh, Indochine House hướng đến tinh thần
“Art for Living” - nghệ thuật cho không gian sống chiết trung.
Established in 1997, Indochine House is a commercial gallery specializing in Vietnamese contemporary art, modern art in the Indochine period and Oriental antiques from China, Japan and Vietnam. Indochine House upholds the philosophy of “Art For Living”.
info@indochinehouse.vn
Indochine House indochinehouse_
Sài Gòn Saigon
628C Võ Nguyên Giáp, Tháp 1, The Vista, An Khánh, Quận 2
628C Vo Nguyen Giap, Tower 1, The Vista, An Khanh, D2
Sài Gòn
Saigon
10 Lê Công Kiều, Bến Thành, Quận 1
10 Le Cong Kieu, Ben Thanh, D1
Hà Nội Hanoi
Tầng 3, 8 Tràng Thi, Tràng Tiền, Hoàn Kiếm
Floor 3, 8 Trang Thi Trang Tien, Hoan Kiem
Họa sĩ Đoàn Xuân Tặng (sn.1977) tốt nghiệp cử nhân
khoa Hội họa Đại học Mỹ thuật Việt Nam năm 2001 và hiện đang sinh sống tại Hà Nội.
Hội họa của Đoàn Xuân Tặng là tiếng nói thủy chung
của anh với đời sống phương Bắc Việt Nam. Không chỉ đơn thuần chuyên chở tâm thức người dân bản
địa giữa cuộc xoay vần, thực hành của anh cũng
hướng đến thiên nhiên như một thực thể có suy tư
và trăn trở. Chính khuynh hướng mang tính nội quán
này khiến các sáng tác của anh trở nên khác biệt.
Anh không đặc tả rõ nét về triền núi, tán cây, vệt
mưa, mây và con người xoắn xuýt trong đời sống mà dùng vệt bút đan xen, chuyển động của ánh sáng cùng các đường viền mơ hồ để diễn ý. Đây cũng là điểm then chốt khiến tranh vẽ thiên nhiên miền núi và người dân của Đoàn Xuân Tặng có sự bí ẩn, gợi mở ý niệm về đổi thay qua thời gian như một điều tất lẽ dĩ ngẫu. Ở đó mỗi thành tố đều như đang sống trong cùng một miền ký ức, nơi không có sự ồn ào, không kịch tính, nhưng sâu thẳm và nhân văn.
Doan Xuan Tang (b. 1977) graduated with a Bachelor’s degree in Painting from Vietnam University of Fine Arts in 2001 and currently lives in Hanoi.
His art is a steadfast dialogue with the life of Vietnamese northern highlands. Rather than merely conveying the consciousness of local communities amid constant change, Doan Xuan Tang approaches nature as a sentient entity – one that thinks, reflects, and carries its own quiet burdens. This introspective tendency is what distinguishes his artistic voice. He does not delineate mountain slopes, foliage, rain streaks, clouds, or the interwoven presence of people with descriptive clarity; instead, he builds meaning through interlaced brushstrokes, movements of light, and softened, dissolving contours. This is also the key to the mystery in his mountainous landscapes and inhabitants – an atmosphere that evokes the sense of transformation unfolding over time as something inevitable. Within these spaces, every element seems to breathe in a shared field of memory, where there is no noise and no drama, only a quiet depth and a gentle human tenderness.
Không định hình
Cuộc chơi trên giấy Giang của
Đoàn Xuân Tặng
- Tâm Phạm -
Gần một năm nay, Đoàn Xuân Tặng tìm
đến giấy Giang thuận theo tự nhiên như
cách đồng bào H’mông bao đời đã xem
đây là một loại giấy thiêng mang đậm nét văn
hóa bản địa. Anh mở ra cho mình cuộc chơi với
chất liệu
được làm thủ công theo cách cổ truyền
– một cuộc chơi mang tính trực giác và có phần
ngẫu hứng trong trạng thái thả lỏng. Họa sĩ trở lại với đề tài quen thuộc về vùng cao phương Bắc
nhưng giữa một không gian đệm, miên man dò
đường và thể nghiệm.
Thay vì khởi đầu từ một cấu trúc ổn định, anh để hình hài của giấy được tạo lập trong một quá trình
tự do và mở ra dư địa cho việc sử dụng các giác quan. Mép giấy được xé mộc, không có đường biên khép kín và trở thành một vùng chuyển tiếp:
bất định cũng như luôn dao động giữa hình và nền. Một thao tác tuy đơn giản nhưng lại là hành trình buông bỏ kiểm soát và mở ra khả năng cho những hình hài chưa được dự liệu. Mặt khác, bản thân đặc tính của giấy với độ tơi xốp và đan sợi ngẫu biến cũng tạo nên hiệu ứng thị giác bất ngờ, lúc nhẹ nhàng như vân lá, cũng có lúc gồ ghề như phiến đá.
Hệ thống biến thiên của chất liệu này đồng thời kéo theo thay đổi trong cách nhìn và tổ chức không gian của họa sĩ. Cụ thể, khác với các loạt tranh sơn dầu và acrylic trước khi có khoảng không được mở rộng theo chiều cao và tầm nhìn vươn lên, thực hành kỳ này neo điểm quan sát gần và thấp xuống. Anh dắt người xem điền dã cùng mình để quan sát vật chất và đời sống thực tế giữa đại ngàn. Những sắc lam nhường chỗ cho một bảng màu ấm, trầm của đất, đá, thung lũng và cây rừng. Những hình hài con người và chim muông thể nhập, lơ lửng trôi trong miền không gian vô định. Những guồng xoay vần, biến đổi không ngừng. Tất cả đều mang ẩn dụ về sự chuyển dịch tự nhiên như đàn chim theo mùa rời đi tránh rét quay về khi nắng ấm hay con người cũng mang trong mình những cuộc di cư không
chỉ giữa các vùng đất, mà còn giữa vô vàn lựa
chọn và biến thiên nội tại. Vì thế, ẩn dụ trong loạt
tranh này vượt qua phạm trù địa lý, lan vào nhận
thức, của cảm giác thuộc về và tìm cho mình một
nơi chốn quay về trong thế giới luôn biến động.
Ngoài ra, khái niệm “định hình” và “không định hình” trong nghệ thuật không đơn thuần là một
phân loại hình thức, mà còn là biểu hiện của
hai cách tiếp cận với thực tại, vật chất và kinh
nghiệm thẩm mỹ. Từ góc nhìn này, hai phạm trù
kể trên không bị áp đặt vào thế đối lập, mà là hai khuynh hướng vận động của cùng một quá trình
sáng tạo ý nghĩa. Một bên tìm cách xác lập, cô
đọng và làm rõ, bên kia tháo gỡ, phân tán và mở
rộng. Sự căng kéo giữa chúng không triệt tiêu lẫn nhau, mà chính là điều kiện để nghệ thuật tồn
tại như một không gian của biến đổi, nơi hình hài không định trước liên tục được hình thành, trộn lẫn, tan rã, và tái cấu trúc trong nhận thức của cả người nghệ sĩ lẫn người xem.
Trong bối cảnh này, mặc dù các tác phẩm như một sự đánh lừa thị giác về tinh thần thâm trầm, gai góc nhưng “Không định hình” lại là cuộc rong
ruổi ngắm nhìn vẻ đẹp ban sơ của con người và thiên nhiên bên triền núi từ sớm tinh mơ đến khi màn đêm buông xuống trên hành trình dịch
chuyển. Cùng lúc, loạt tranh cho thấy một Đoàn
Xuân Tặng linh hoạt với chuỗi diễn biến tự do
được bồi tụ qua những chuyến đi đến khắp muôn
nẻo núi rừng. Trưng bày “Không định hình” nắm
bắt sự tự do ấy để dẫn dắt vào bối cảnh quan sát
người đồng bào làm giấy, người nghệ sĩ tạo hình,
người vùng cao chất phác và người xem tái định
hình trải nghiệm dịch chuyển để tìm cái tôi sâu
thẳm của chính mình.
Over the past year, Doan Xuan Tang has been exploring Giang paper in a way that follows nature, much like the Hmong communities who, for generations, have regarded it as a sacred material imbued with local cultural significance. He opens up a mode of play with this traditionally handcrafted medium – a play that is intuitive and somewhat spontaneous, unfolding in a state of release. Also, the artist returns to his familiar subject of the Northern highlands, yet within an in-between space, meandering, searching, and experimenting.
Instead of beginning from a stable structure, he allows the form of the paper to take shape through a free and open process, creating room for the activation of the senses. The edges of the paper are torn by hand-raw, without a closed boundary, becoming a transitional zone: indeterminate and constantly oscillating between figure and ground. It’s a simple gesture, but marks a process of letting go of control and opening up the possibility for forms not previously anticipated. At the same time, the inherent qualities of the material (porousness and irregular interwoven fibers) produce unexpected visual effects, at times as gentle as leaf veins, at others as rugged as stone surfaces.
This shifting system within the material simultaneously brings about changes in the artist’s way of seeing and organizing space. In contrast to earlier series in oil and acrylic, where space often expands vertically and the gaze extends upward, this body of work anchors the point of view closer and lower. He leads the viewer into a field-like experience, observing materiality and everyday life within the vast forested highlands. Cool
The unshaped
A play on Giang paper by
Doan Xuan Tang
- Tam Pham -
blue tones give way to a warm, subdued palette of earth, stone, valleys, and trees. Human and bird forms intermingle, drifting and suspended within an undefined spatial realm. Cycles of rotation and transformation unfold continuously. All suggest a metaphor for natural movement – like birds migrating with the seasons, leaving to escape the cold and returning with warmth; like human lives shaped by movements not only across landscapes, but also across countless internal shifts and choices. In this way, the metaphors in the works move beyond geography, extending into perception of belonging, and of finding a place of return within a constantly changing world.
Moreover, the notions of “shaped” and “unshaped” in art are not merely formal distinctions, but articulate two approaches to reality, materiality, and aesthetic experience. Rather than opposing one another, they operate as intertwined tendencies within a single process of meaning-making. One seeks to define, condense, and clarify, the other loosens, disperses, and opens outward. The tension between them is not one of negation, but of generative force for art to emerge as a field of transformation, where unexpected forms are constantly being created, dissolved, and restructured in the perception of both the artist and the viewer.
With this context, although the works appear as a kind of visual illusion of somber and austere in appearance, “The unshaped” reveals itself instead as a wandering gaze upon the primal beauty of human life and nature along the mountain slopes, from early morning to nightfall, across a continuous journey of movement. At the same time, the series presents a Doan Xuan Tang who remains responsive to a chain of freeflowing developments, accumulated through journeys across remote mountainous regions. “The unshaped” captures this sense of freedom, situating it within a field of observation: the Hmong papermaker, the artist in the act of forming, the highland inhabitant in their simplicity, and the viewer who reconfigures their own experience of movement in search of a deeper self.
Tác phẩm
*Các tác phẩm được sáng tác bằng Acrylic trên giấy Giang
Artwork
*Artworks are made with Acrylic on Giang paper
60 x 75 cm
1. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Sớm tinh mơ #1 | At first light #1 (2025)
60 x 75 cm
2. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Sớm tinh mơ #2 | At first light #2 (2025)
60 x 75 cm
4. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977) Nhân gian | The earthly realm (2025)
60 x 75 cm
3. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Sớm tinh mơ #3 | At first light #3 (2025)
5. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Vùng đất mơ #1 | Dreamland #1 (2025)
60 x 75 cm
6. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Vùng đất mơ #2 | Dreamland #2 (2025)
60 x 75 cm
60 x 75 cm
75 x 75 cm
7. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Vùng đất mơ #3 | Dreamland #3 (2025)
8. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Sớm tinh mơ #4 | At first light #4 (2025)
9. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Chiều buông #1 | Dusk falls #1 (2025)
60 x 75 cm
10. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Chiều buông #2 | Dusk falls #2 (2025)
60 x 75 cm
11. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Những khoanh trời khác #5
Other skybound realms #5 (2025)
50 x 40 cm
12. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Những khoanh trời khác #6
Other skybound realms #6 (2025)
50 x 40 cm
13. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977) Những khoanh trời khác #7 | Other skybound realms #7 (2025)
50 x 40 cm
30
14. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Đường về #1 | The way home #1 (2025)
30 x 40 cm
15. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Đường về #2 | The way home #2 (2025)
x 40 cm
16. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Đường về #3 | The way home #3 (2025)
30 x 40 cm
17. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Đường về #4 | The way home #4 (2025)
30 x 40 cm
18. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977)
Đường về #5 | The way home #5 (2025)
40 x 50 cm
19. Đoàn Xuân Tặng (b. 1977) Trong đêm | Into the night (2025)