Page 1

1

Trang Thơ Những Tác Phẩm Của Thành Viên Gia Đình Sư Phạm Saigon


2

Ngày họp mặt mừng Xuân của Gia đình Sư phạm. ( Thân tặng các đồng nghiệp và môn sinh Sư phạm Saigon. ) Thầy Nguyễn Duy Linh Như dòng sông tụ về biển lớn, Ta mỗi năm sum họp một lần Dẫu cuộc sống trăm điều vướng bận vẫn dọn lòng đến với mùa Xuân. Chị từ chốn ngọt ngào hương bưởi, Tôi miệt vườn cây trái xum xuê, Anh xứ lạ phiêu bồng trôi nổi, Vẫn keo sơn Sư phạm tìm về. Kẻ – bục giảng, không tròn duyên nợ. Người – nghề xưa, nghiệp quả còn mang. Thầy – tóc bạc, phất phơ trong nắng, Trò – đầu xanh, đã thấm màu tro. Giờ gặp lại, biết bao mừng tủi. Nỗi niềm riêng san sẻ cùng nhau. Câu thế sự – lênh đênh chìm nổi. Cuộc thăng trầm – bãi biển cồn dâu. Vẫn ngời sáng – tình thầy, nghĩa bạn.

Chữ thủy chung – gắn bó khôn rời. Rượu có đắng, càng tan vị đắng mà cuộc đời... để lại trên môi. Vậy cứ việc tràn ly ta rót. để vui mừng hội ngộ hôm nay. Trong nụ biếc chồi non mơn mởn Xuân đang về – rực rỡ quanh đây. Đường đời vốn ngược xuôi muôn lối. Luyến lưu rồi cũng phải chia tay. Hẹn gặp lại ngày này năm tới. Chúc nhau luôn Hạnh Phúc tràn đầy. Tết này, người lại không về nổi. Xứ lạ, miền xa ... tuyết trắng trời. Từ buổi ra đi, đành lỗi hẹn. Nẻo về đã mở... vẫn xa xôi. 26/01/1997 ( đón Xuân Đinh Sửu )

Tản mạn buổi sáng đi bộ dọc bờ sông Cư xá Ngân hàng Thầy Nguyễn Duy Linh 1. Buổi sáng ở bờ sông Đi bộ một vài vòng Ngẫm lại lời đã nói Hay việc đã làm xong. 2. Có gì còn chưa ổn Có thể làm tốt hơn Việc lý ra phải tránh Hoặc không thể không làm ? 3. Xấu – tốt của một người Chảng phải từ yêu ghét Biện biệt được dở – hay Để chính mình hoàn thiện 4 . Khởi niệm trong tĩnh lặng Với tâm hồn sáng trong Ngay thẳng và công bằng Khoan hòa cùng nhân ái. 5. Người có điều chẳng phải Ta nhắm mắt cho qua

Những lời nói đơn sai Ta bỏ ngoài tai cả. 6. Chuyện trên trời dưới biển Chẳng hão huyền ước mơ Mỗi người một phúc duyên Vui với gì đã có 7. Một bông hoa vừa nở Tiếng chim hót đầu hồi Chợt nảy một ý thơ Đủ lòng mừng suốt buổi 8. Chút thời gian còn lại Sống tự tại an nhiên Rũ sạch mọi ưu phiền Thả theo dòng ra biển. 9. Chờ vừng đông hé mở Để bóng tối tan nhanh Từng bước đi nhịp thở Giữ vẹn cái tâm lành.


3

Cô giáo trẻ miệt Cần Giờ. Thầy Nguyễn Duy Linh Đường độc đạo, thẳng một lèo ra biển, Với bạt ngàn rừng đước ở hai bên. Là giao lộ của một thời chinh chiến Và cũng là lá phổi của thiên nhiên. Tình cờ gặp trên chuyến phà đầu năm ấy, Cầu chửa xây xong vì tên gọi “ Dần xây “ Chút hài hước, dễ mở đầu câu chuyện. Nón che nghiêng, em dấu nụ cười duyên. Thì ra em cũng xuất thân trường Sư Phạm. Em vào nghề khi tôi đã dừng chân (*) Trường em dạy, còn rất xa thị trấn. Dân còn nghèo, đi lại thật gian truân. Tôi tự hỏi – vùng ngày nhiều trở ngại Khó trăm bề, sao em nhận về đây. Điều gì nữa đã níu chân em lại Năm học này là đã quá năm năm ? Khi em tới, khó khăn còn chất ngất Chỗ xa xôi, thiếu lớp, thiếu thầy cô. Người duyên hải – kiếm ăn còn chật vật, Cắm mặt xuống bùn – xúc tép, mò cua. Chưa đến nỗi đói cơm, nhưng khát chữ. Cái dốt, cái nghèo còn quyện chặt lấy nhau.

Giam hãm đời mãi trong vòng lạc hậu. Chờ bình minh, hiu hắt ngọn đèn dầu. Biển mênh mông mà nước vẫn phải mua. Mùa khô hạn, giọt nước là hạt ngọc. ( Em biết đến vùng này ngay từ ngày đi học. Công tác hè cùng các bạn sinh viên.) Những đứa trẻ hiền lành và chịu khó, Biết vâng lời và chẳng kém thông minh Để thất học, lại triền miên sống khổ Bỏ chúng đi – thương lắm, sao đành ! Em trở lại mài trường nghèo xơ xác. Khó khăn nào rồi cũng sẽ vượt qua Thiếu thốn ư ? – mọi người cùng chịu cả. Riết rồi quen, gắn bó đến bây giờ. Lời mộc mạc mà tâm hồn cao quý Chẳng kêu ca, khôn khéo tự đề cao. Những bản buôn heo hút, những vùng sâu Cần lắm lắm, những tuổi xuân như thế. Phà cập bến, em cúi chào từ giã Tay dắt con, vội vã bước ra xe. Tôi sững sờ khi bất chợt nhận ra Bao nét đẹp của tấm lòng nhân ái

XUÂN QUÊ HƯƠNG . Xuân về trên quê em . Gánh thóc nặng vai mềm . Lung linh vàng giọt nắng . Từng mầm xanh vươn lên .

Tác giả : Phạm Kim Sơn -Khóa 12 Xuân về trên quê anh . Tràn trên đồng tiếng máy . Lấp lánh giọt mồ hôi . Chan hương lúa ngọt lành .


4

Xuân về trên quê ta . Vui trong mắt mẹ già . Trẻ thơ say sưa hát . Dập dìu lời hoan ca.

Xuân về trên quê hương . Vun đắp tình yêu thương . Người chen người háo hức . Tấp nập khắp nẻo đường

Lời Nhắn Gửi Bạn Bè Xa Xứ. Nhân Họp Mặt Truyền Thống Gia Đình SPSG 01.01.2008 * Thăng Anh – Nguyễn Thành Vũ ( Khóa 9 ) Ngán ngao giả trá làm quà đầu môi. * Tôi về tìm lại thân quen, Mấy mươi năm tưởng đã quên lãng rồi. * Tôi về tìm gặp lại tôi. Mấy mươi năm đã tách rời tưởng quên. * Mấy mươi năm sóng gió đời. Muôn vàn kỷ niệm thanh niên. Cuộc mưu sinh lắm rã rời đắng cay. Đã từng vùi lấp đột nhiên quay về. Nặng vai cơm áo hằng ngày. Vây quanh khuôn mặt bạn bè. Thanh xuân thả tuột tầm tay cơ hàn. Dẫu thời gian dẫu khắc nhòe thanh xuân. Nai lưng gánh vác nhọc nhằn. Vẫn trong nhau nét ân cần. Xa rời phố thị vùi thân quê nghèo. Vẫn trong nhau đậm tình thân thủa nào. Vẫn trong lời nói mày – tao. Vẫn trong câu chuyện tào lao góp cười Thiết tha xây dựng thương yêu. Sống đời dân giã với nhiều gian truân. * Tôi về đây rất thảnh thơi. Làm quen công việc tay chân. Một ngày hội ngộ lòng vui khôn cùng. Đổ mồ hôi đổi miếng ăn gia đình. Đâu ngờ dáng vẻ thư sinh. * Biết rằng trong nỗi vui chung. Cũng quen đồng áng bùn sình ruộng nương. Vẫn còn nhiều bạn nghìn trùng tha phương. Tay chai thân trải gió sương. Mắt trông ngóng vọng cố hương. Công danh phú mặc quan trường rời xa. Dõi thâm tình cũ - nhớ thương rất nhiều. Vui tình chân chất đậm đà.


5

Mong rằng một sớm một chiều. Về hàn huyên...hẳn có nhiều buồn vui.

Tự trào 1. * ThăngAnh – Nguyễn Thành Vũ - Khóa 9 Sáng, trưa, chiều, tối mỏi chân lăn. Múa mép, khua môi kiếm miếng ăn. Kiến thức chửa đầy trang giáo án. Tài năng không đủ cuộc bon chen. Phấn trắng viết mòn - Đời vẫn trắng. Bảng đen chùi sạch - Số còn đen. Thôi thì về giữ con cho vợ. Đủ bõ công lao nợ sách đèn. 09/ 2006

Tự trào 2. * ThăngAnh – Nguyễn Thành Vũ - Khóa 9 Chẳng gọi bằng ông, chẳng gọi mày. Gái, trai, già, trẻ gọi bằng thày.

* Về đây... Các bạn bè tôi.

Ao quần bảnh chọe – nghèo kiết xác. Cặp sách xuênh xoang – nhác thối thây. Trên lớp huênh hoang vung xích chó. Về nhà khệnh khạng tít cung mây. Cơm ăn tuy vẫn ngày đôi bữa. Chẳng thể no ngon cái dạ dầy. 12/ 2007

Nhổ râu. * ThăngAnh – Nguyễn Thành Vũ - Khóa 9 Ngồi - tẩn mẩn xoa tay trên má. Râu ria vài cọng mọc lung tung. Rê nhíp nhổ trúng ngay quá đã. Xăm soi từng sợi sướng khôn cùng. Cũng là một phần máu thịt. Sao đành nhổ trụi thế kia ? Cứ bảo tóc râu là gốc. Lại vui tìm cách đọan lìa. 12/ 2007


6

Ngày Xưa Hoàng Thị Nguyễn Thanh Tòng-Khóa 13 bửa đó em đi trời không mưa phố nhỏ yên bình giấc ngủ trưa đường vắng thì thầm cơn gió nhẹ xe đậu bến buồn khách lưa thưa bửa đó em đi trời nhiều mây đầu thu gió lộng lá vàng bay phượng đỏ sân trường vừa kết hạt ta buồn ta uống mà không say ta buồn ta uống suốt bình minh một chiếc bình con một chút tình em đi ta sẽ không thèm tiển

ta muốn rằng ta chỉ một mình ừ nhỉ ! chỉ là giã biệt thôi em đi ghế đá buồn ngoài sân ta về nhóm lại trầm hương đợi ly biệt thì ai cũng có lần mà thế ...lại là vĩnh biêt nhau đường đời ai đoán cuộc bể dâu ta về đường cũ rêu phong kín một thủa gian truân bạc mái đầu áo trắng ngày xưa đà thôi bay tóc dài không còn xõa ngang vai Hoàng thị đã rời con phố nhỏ ta buồn ta uống hoài không say.

Chùm Thơ : ANLACSON CHƠI VƠI TRONG MƯA Tưạ đầu vào cửa sổ Nhìn từng hạt mưa rơi , Giọt mưa không có lời , Mà lòng ai chơi vơi . XA EM Tuần sau em đi xa , Thời gian đong nỗi nhớ ,

Không gian đếm mây buồn , Nhớ, buồn : đâu thoáng qua !

EM ĐI Em đi thương nhớ cũng đi , Em đi để lại tình si ở nhà , Em đi mang hết thật thà , Em đi để lại la cà buồn say .


7

KHÔNG HIỂU Bầu trời bình yên , Mây xanh nắng đẹp , Không khí trong lành , Bỗng chợt buồn tênh .

LÀN HƯƠNG Làn hương ,ôi một làn hương , Mà sao tâm thức vấn vương thế này . Phải chăng số kiếp đoạ đày . Căt chia , ly biệt , sum vầy bằng không . .

MỘT NGÀY Ta yêu em , như thấy mình trẻ lại . Bóng đêm về , vương một chút gì thơm . Ban mai đến. Một nụ cười hé nở . Nắng chiều tàn . Ấp ủ dệt vần thơ


8

LỜI CỦA LÁ HÀ THU THỦY(K9) manuoch2o@yahoo.com.vn Chiếc lá vàng trước khi rơi xuống đất Kịp nói với em vài tiếng tạ từ Thôi chào nhé vòm trời xanh bát ngát Khung cửa hồng và cô bé mộng mơ Thưở mới là một nhỏ nhoi lộc biếc

MƯA ƠI! Hơn lúc nào tôi mong mưa hết sức .Hình như có một nỗi niềm quạnh vắng đâu đó trong chiều sâu ký ức nhớ của tôi bỗng dưng ngấm ngầm chuyển động rồi bùng vỡ thành cơn mưa, cơn mưa tình cảm vô cùng phiền muộn. Tôi muốn đi lầm lũi trong mưa như một kẻ tình si tìm con nhạn lạc bầy bay biển Bắc .

Tôi đã quen em,cô bé tóc dài Em nhìn tôi bằng mắt xinh một mí Và nụ cười răng khểnh ngó hay hay Tôi đã lớn lên cùng mưa nắng gió Tươi suốt bốn mùa xuân ,hạ ,thu,đông Đã cùng em vui bên khung cửa sổ Đến hôm nay đã tới hạn lìa cành Lá vàng rơi là chuyện thường em nhỉ? Cũng giông như trăng lúc tận lúc rằm Nhặt lá lên và ép vào trang vở Thật nồng nàn hương lá tỏa âm thầm .

Tôi muốn được âm ĩ ướt,thấm lạnh đến tái tê.nỗi niềm quạnh vắng vừa len đến trong tôi bùng vỡ như bờ mương trong mùa nước nổi .Tôi thèm đi lại những bước hoang vu trên lề đường loángnước mưa đêm .Lề phố còn nhiều thân tình gửi gấm lại,nợ lại -một tình tự đã tỏ bày chưa trả hết : Bạn bè và người yêu dấu. HÀ THU THỦY( KHÓA 9 ) manuoch2o@yahoo.com.vn


9

BIỂN HÀ THU THỦY( KHÓA 9 SPSG) manuoch2o@yahoo.com.vn Biển là Lạc Long Quân Qủa tim trăm ngăn nhớ Khi nhỏ nhẹ hiền lành Lúc ầm ào nức nở Năm mươi người con xa Nơi trùng trùng rừng núi Thiên thu vẫn trào lòng.

TRỞ LẠI HÀ THU THỦY - Khóa 9 manuoch2o@yahoo.com.vn Mùa thu nắng hao gầy trên tán lá Hong chưa khô tóc cỏ ướt sương mù Mây bay về chập chùng không vội vã Gió heo may qua đường vắng vi vu Không thể nhớ lá vàng bao nhiêu chiếc Mà rơi hoài thành nệm cỏ êm mơ

Trời xanh mây nhạt nhòa Biển xanh xanh chờ đợi Biển có tim Âu Cơ Trăm ngăn tràn thương nhớ Nước biển xanh mặn mà Hàng ngàn năm trăn trở Biển có nỗi niềm riêng Trải ra cùng với sóng Sóng chính là tim biển

Cành khẳng khiu nhìn lá rôi nuối tiếc Khoảng tầng xanh vời vợi đợi chờ Không thể biết nơi nào mây dừng lại Trên bao la vô tận của trời xanh Mùa tiếp mùa mây bạt ngàn bay mãi Thu nối thu cứ ròng rã xây thành Ngày khai trường gió heo may đúng hẹn Hội ngộ áo dài khôn xiết mừng vui Người ngày xưa đã xa xôi biền biệt Sư Phạm xưa bỗng quá khứ bồi hồi


10

CẦN HÀ THU THỦY - Khóa 9 manuoch2o@yahoo.com.vn Hoa hướng dương cần nắng Để đong đưa sắc vàng Xòe hết cánh xinh tươi Mặt tròn xòe duyên dáng Dạ lý hương cần trăng Để ngạt ngào hương tỏa

Trong màn đêm thinh lặng Tắm dòng trăng trắng xóa Cỏ dại cần sương đêm Để mọc cao mượt mà Cỏ là tóc của đất Sương là lược chảy êm Như em cần lưng anh Để tựa đầu nghỉ mệt Tìm giây phút bình yên Gần bên nhau thật tuyệt.


11

TẶNG CHO EM HÀ THU THỦY (K9 Sư Phạm SG) Dẫu đời sống còn trăm ngàn vất vả Còn lao đao bận rộn giữa chợ đời Còn giản đơn dăm đồng lương chờ đợi Bài giảng vẫn đầy ngàn tiếng chim ca Lên bục giảng cô vẫn nhiều ước vọng Gửi niềm tin theo ánh mắt học trò Cây đời vẫn xanh tươi đầy mơ mộng Ân nghĩa với nghề quên cả âu lo

Đá Ngây Ngô Nguyễn Thanh Tòng - Khóa 13 Ta bây giờ bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Đi quanh hoaì không thấy chổ dừng chân Tìm kiếm mãi trong vô cùng mộng mị Rồi tĩnh ra đã qúa tuổi xuân thì Ta bây giờ như thú giữa rừng hoang Một nửa ta cười,một nửa kia ta khóc

Tặng cho em bông hồng đời cô giáo Và lời thương êm ả ngát môi mềm Hát lên em bài đồng dao yêu dấu Gọi chim về ngậm nhánh cỏ bình yên Tặng cho em lời ru trong bài giảng Có cánh cò bay trắng cả đồng xanh Có tiếng võng giữa trưa hè im ắng Và giòng sông trôi nhè nhẹ yên lành Tặng cho em tình thương trong con điểm Đỏ rực ráng chiều cuối bãi đầu sông Đã bao năm cô đưa đò lặng lẽ Mà giòng sông học vấn mãi mênh mông.

Một nửa bảo ta ,ừ cuộc đời là thế Một nửa bảo ta như thế chẳng là đời Một nửa bên nầy nhớ một nửa bên kia Một nửa mùa đông nhớ mặt trời mùa hạ Đi giữa phố phường cười với người xa lạ Mà ở trong lòng đã là đá ngây ngô


12

Ngày ấy có tôi đầy vụng dại Có tôi ngơ ngác cõi trần gian Có tôi mười tám đầy mộng mị Mãi đứng chờ em gốc điệp vàng

Dương Văn Hùng- Nhị 9 - K 11

Vài Chuyện Ở Quê Tôi Banhien - Khóa 6 Ở quê tôi mặt trời mọc mỗi ngày, Sáng phương Đông, chiều lặn xuống phương Tây, Ở quê tôi có mưa hòa, gió thuận, Nắng và mưa làm xanh tốt cỏ cây. Ở quê tôi: con gái, áo dài trắng, Và con trai: quần màu nước biển xanh, Nón lá, mũ để che mưa, che nắng,

Ôm sách vở, ngày ngày cùng đến trường. Ở quê tôi: tuổi học trò yêu nhau, Thư: nắn nót viết lên bằng mực tím, Và đợi chờ một cơ hội nào đến, Nhẹ trao nhau gói ghém mối tình đầu. Ở quê tôi, yêu nhau bằng ánh mắt, Bằng nụ cười, bằng thao thức, phập phồng, Bằng hờn giận, bằng vỗ về, nhớ nhung. Bằng hò hẹn và những lần trốn học. Tháng 11 năm 2003


13

Dấu Mực Chưa Nhòa Dương Văn Hùng- Nhị 9 - K 11 Lạnh một chút mưa đầu mủa tháng sáu Tiễn em vê lòng như thể bâng khuâng Ngỡ chiều hôm chuông báo hiệu tan trường Ta người cũ bỗng thương ngày sắp tắt Êm ấm quá dãy hành lang thân mật Đong thật đầy những kỷ niệm hai năm Thuở thần tiên tay níu với tay cầm Mắt ngần ngại trao duyên mà chẳng nói

Xuân Xa Tocmay-Nguyễn Tiến Hùng -Khóa 12 Bánh chưng , câu dối bày trên phố, Đào hoa dua nở ngắm xuân sang, mai vàng ,pháo dỏ rưng rưng lệ ! mứt ,kẹo bày dó có ai ăn . bạn bè, người thân sao bỗng vắng

Đẹp biết mấy những tháng ngày dịu vợi Áo hoa vàng trải ngát mảnh sân vuông Dăm lối vui cùng bè bạn tỏ tường Khói thuốc ấm hòa môi cười chan chứa Cũng có lúc duổi rong quên sách vở Bởi ngọt bùi nào chẳng có đáng cay Lời thầy cô khuyên gieo trái tương lai Trót vương vãi như muôn nghìn bụi phấn Và ta nữa dẫu mai này lận đận Cũng theo đời trải rộng tựa bảng đen Bài hiền hoà trình tư đã thân quen Dấu mực đỏ ươm nỗi sầu chưa kín (1972)

mơ ước một ngày dón xuân sang cùng nhau hội ngộ bên mâm cỗ xuân ới xuân ơi dến làm gì ! còn gì buồn hơn là xuân về thiếu vắng người thân quây quân bên mâm cỗ , nhận những lời chúc.mừng...mai vàng ,pháo dỏ còn chảy nước mắt huống chi con người !!

Nổi Buồn Tocmay-Nguyễn Tiến Hùng Khóa 12 Một chiều gặp ai trên phố vắng Lòng cứ bâng khuâng giấc mộng dài Ai đi ,ai về ,ai hay biết ? Tình ấy bây giờ vẫn còn mang , Mượn vai chung rượu nỗi niềm tan Buồn chi tình dời đã sang ngang hưởng đi những gì dừng để tiếc Không phí kiếp người lỡ dang mang


14

Thuyền về bến mơ Ngàn Sơn – Khóa 1 Thuyền nhổ neo rồi, thẳng bến mơ! Tiết thu man mác khói sương mờ? Chuông chùa vang gọi hồn du tử? Ngơ ngác lá vàng, rơi bơ vơ! Vô định, vô thường, vô bến Trăng? Thuyền về, xao xuyến mộng cung Hằng? Khắp nơi vắng lặng miền hoang mạc! Chợt gió vi vu, chợt gió ngàn.

Vi vu sáo diều Ngàn Sơn – Khóa 1 Trong veo lục bát, hồ thu, Long lanh đáy nước, vi vu sáo diều. Lời thơ muốn nói muôn điều Có nhân có nghĩa có chiều văn chương. Câu thơ lục bát “nghệ thường” Có vần có điệu, yêu thương moi người. Vần thơ sáu tám mỹ miều Nhịp nhàng: như tiếng sáo diều làng quê” Nghệ nhân điêu luyện trong nghề. Chất thơ, chất Việt, chất mê mẩn lòng Khi thơ rìu rặt ngoài song. Khi thơ xào xạc trong lòng khách du Trong veo lục bát hồ thu. Chất vè vần vận ao tù tiêu tan. Thơ lục bát, thơ dễ làm Nhưng hay lại khó, cô nàng biết không?

Chiều thu em đến... Ngàn Sơn -Khóa 1 Rừng thu lá rụng xạc xào, Hướng đi bít lối, ngả vào đã quên. Loanh quanh lạc mất đường lên Chim rừng ríu rít bốn bên núi đồi.

Xa xa bàng bạc mây trời. Cánh chim cao tít tuyệt vời rừng xanh. Chiều thu em đến thăm anh, Lá rừng thu rụng, long lanh mắt nàng. Đẹp sao một buổi chiều vàng. Gặp nhau xao xuyến lòng càng ngẩn ngơ.

Tho SPSG  

Trang Tho SPSG

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you