Page 1

Tiếng vọng tình thơ

Baøi thô ru nguû À ơi ! em ngủ cho ngoan Ngủ đi em với thời gian phút này Anh ru em ngủ cho say Cả đời chỉ có lúc nầy thôi em Trăng lên lá rụng êm đềm Ngồi nghe gió nhẹ buồn lên mắt nầy Ngủ đi em – ngủ cho say Ôm em nước mắt tràn đầy hồn anh Say sưa một giấc mơ lành Đừng quên có kẻ ngồi canh đêm trường Mi em nhỏ - sợi tơ vương Vòng tay ôm trọn yêu thương vào lòng Ngày mai em bước sang sông Xe hoa một chuyến theo chồng em đi À ơi ! có thuở xuân thì

Song Hoài Nguyên Ngồi ru em ngủ - nhớ gì không em ?

Ngaäm nguøi Trong tịch lạc rừng xưa còn ủ lá Ta miên man trôi xuống kiếp con người Lòng quặn đau niềm cỏ cây mùa hạ Đất trở mình nghe gió chuyển vào mưa Lớn lên tựa rong rêu buồn trên đá Lang thang nơi miền đất lạ lưu đày Những dấu tích xa xưa còn sót lại Là nghẹn ngào trong nỗi sống chua cay Nghe quanh ta là lời ru của gió Xào xạc đưa năm tháng quyện quanh hồn Chưa biết điệu ca dao buồn của mẹ Ta lạnh lùng mặn đắng những môi hôn Rồi từ đó rừng xưa về khép ngõ Tịch lạc rơi trong quạnh quẽ muôn trùng Hạ qua đi để mùa đông trở lại Buốt lạnh hồn ta những trận mưa giông Ta lặng lẽ trong niềm đau tiếc nuối Ôm xa xưa mơ dấu tích thiên đàng Mai về ngủ nơi rừng xưa ủ lá


Tiếng vọng tình thơ Mục nát linh hồn – số kiếp đa đoan

Moät kieáp löu ñaøy Con dốc nghiêng Lối về mòn đỉnh nhớ Ta lưu đày Một kiếp Đã nghìn năm Từ thuở yêu em Trăng về treo tháp cổ Là đây Sóng vẫn xô vào vách đá Âm thầm Ta đứng đó trông trăng Làm ‘ Tô Thị” Em một đời Mòn mỏi kiếp phù du Từng bước chân Đi tìm – ngôi tháp cổ Gặp nhau đây Tình yêu hóa đá

Song Hoài Nguyên Hận thù

Ta yêu em muộn màng Hay lầm lỡ ? Hối tiếc Ngậm ngùi trên - vách đá rêu phong ? Không ! Em vẫn yêu ta và vẹn gìn ôm giữ Khối tình si trên con nước ngược dòng Em lầm lũi Đi về Ngôi tháp cổ Một bàn tay Vói Với Một bàn tay Tình yêu ta Cả hai - còn một nửa ! Ta giờ đây Hồn hóa đá


Tiếng vọng tình thơ Hận thù!

Song Hoài Nguyên

Nhôù Ta muốn thét gào lên trong nỗi nhớ Nhớ điên cuồng nhớ khủng khiếp – Ơi Em !

Say traêng

Cơn mưa qua chiều thị xã êm đềm Từng hạt nhỏ thì thào bên góc phố

Một mảnh tình riêng ta với trăng Là thơ là mộng chốn cung Hằng

Ta bỗng nhớ - nhớ ơi sao là nhớ !

Một mai bóng nguyệt mờ sương khói

Nhớ điên cuồng nhớ khủng khiếp – Ơi Em !

Ta gửi hồn lên cung Quảng – Hàn

Hắt hiu mưa con phố vội lên đèn Chợt tiếng hát dày vò thêm nỗi nhớ Xé tâm can bài ca buồn dang dở Buốt linh hồn từng ngụm đắng cà phê Muốn gào lên trong nỗi nhớ cuồng mê Ta lặng chết chiều nay trong nỗi nhớ

Một túi thơ đầy cốc rượu vơi Cho hồn ta đến đó chơi vơi Ngâm nga đôi tiếng và men nhấp Khẽ hỏi Hằng Nga nhận mấy người Sao thấy bao năm nàng vẫn đợi

Nhớ ơi em ! giờ đây bên góc phố

Cành treo lá ngọc chẳng nụ cười

Nhớ điên cuồng – nhớ khủng khiếp – em ơi !!!

Còn ta – một kiếp sầu nhân thế Muốn gửi hồn mình lên đó thôi


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Thoaùt Göiû hoàn cho thô

thai

Gió trăng ơi linh hồn ta đau buốt Bấu víu thành mây – mây nỡ vội tan Tim óc run lên những giòng máu lệ

Em về chiều nay không thơ ? Ta nghe trống vắng bên bờ lãng du

Nhỏ xuống thành thơ thương khóc thế gian Một mai ta chết giữa đường mây

Tìm không ra nổi ngôn từ

Gió khóc thương ta thổi lạnh đầy

Để mang lấp kín sầu tư muộn phiền

Trăng phủ lên thân màu lụa trắng

Ta về ôm khối tình riêng

Lá vàng đưa tiễn rụng quanh đây

Mang bao thương nhớ lên miền lãng quên

Tiếng nhạc chiêu hồn – tiếng quốc kêu

Ở đây trời đất mông mênh

Kinh cầu ai hát giọng buồn thiu

Lòng nghe thanh thản xây trên mộ đời

Chập chùng mây phủ vành tang chế Khói đốt hương trầm bay hắt hiu

Giữ hồn ta đó thơ ơi….!!! Trôi giữa đường mây ta thoát thai Điệu trầm ca trỗi giọng bi ai


Tiếng vọng tình thơ Là quên một kiếp sầu nhân thế

Song Hoài Nguyên

Những đớn đau xưa – những đọa đày

Trôû laïi vöôøn hoàng Ñôïi !!! Trời thì đen Em thì buồn Tôi thì nhớ Bây giờ trăng cổ độ Biết ai buồn hơn ai ! Chiều thì thấp Thương thì cao Tôi rằng đợi Đợi đến bao giờ cỏ mọc xanh xao ? !

Ta về làm cơn gió Thăm lại mảnh vườn xưa Thăm nụ hồng năm cũ Hương sắc có còn tươi ? Vườn xưa giờ đổi chủ Hoa nẩy lộc đâm chồi Bướm ong vờn khắp nẻo Bụi hồng trổ đầy gai Cơn gió dịu dàng quá Lung lay những cành hoa Tiếng thì thầm nho nhỏ Hình như là tiếng thơ ! Gió hỏi nụ hồng tươi Vết máu cũ đâu rồi ? Cành gai giờ đã lớn Sắc hơn những ngày xưa !


Tiếng vọng tình thơ Ta về làm cơn gió Mơn man vết sẹo mình Vết thương còn nhức nhối Khi đổi tiết vào xuân !

Song Hoài Nguyên Một mai gió cát bụi mù Trầm luân một cõi thâm u tôi về !

Qua phoá chieàu xuaân Coõi ñi veà Tôi đi nơi chẳng ai đi Tôi về nơi chẳng ai về với tôi Đường trần dõi bóng trăng soi Đi về đơn lẻ mình tôi một mình Ngỡ ngàng trong cõi phù sinh Đời như chiếc lá vô tình phất phơ Tận cùng trong nỗi bơ vơ Sá gì đâu ! Chỉ kiếp người phù du

Một lá thư xưa buồn như khóc Một thoáng hương trầm bay ngẩn ngơ Chiều ba mươi tết về qua phố Nghe gió tàn đông lạc cuối mùa Nhặt từng hạt nắng bóng chiều rơi Trên phố thưa sao chẳng thấy người Lổ đổ nắng vàng hong lối cũ Nghe buồn len đến giữa tim côi Những đóa hoa tàn trên phố xưa Còn dăm ba chậu chẳng người mua Câu mời lạc lõng trong chiều vắng Một nỗi buồn dâng lên ý thơ ! Em có về không chiều ba mươi ? Trải bao năm tháng với buồn vui


Tiếng vọng tình thơ Đời mong manh quá câu thề thốt ! Những trái ngang xưa đã dập vùi Ta bỗng lạc loài giữa phố xuân Trong hương gió tết chiều cuối năm Có hoa tàn úa trên đường vắng Có nắng nhạt nhòa – không có em !

Noãi buoàn Tröông Chi

Song Hoài Nguyên Chỉ là loài hoa tàn cuối đông Nên chẳng bao giờ biết mùa xuân Đêm nay nghe Tết về trong gió Rũ áo phong sương bạc mấy lần.

Maát hhau muøa ñoâng

Ngàn Trương Chi vây quanh hồn tôi

Tình yêu đâu phải men sầu

Buông tiếng tiêu – than oán cuộc đời

Mà sao vội uống tình đầu bỏ nhau

Đêm xuân chợt tỉnh buồn cô lẻ

Mưa chiều vời vợi cơn đau

Tôi khóc một mình” Mỵ Nương” ơi !

Gió đông rét buốt thét gào hồn ta Gọi mùa đông cũ chưa qua


Tiếng vọng tình thơ Ai đem trỗi khúc thương ca nghẹn ngào Em về câu hát xanh xao Nghe đông lạc giữa chiêm bao lạnh lùng Men sầu một khối tình chung Ta nghe lạc mất giữa vùng hư vô

Song Hoài Nguyên Một tách trà sen tỏa hương ngào ngạt Một mâm ngũ quả đang chờ đón xuân Tất cả đất trời thoát mờ thoát ảo Tất cả không gian chừng như rộn ràng Tất cả sướng vui đau buồn thương nhớ Tất cả lặng chìm - lặng ngóng xuân sang Tất cả mùa xuân đều như vậy đó Tất cả mọi người cũng thế mà thôi Tất cả con tim đang ngừng nhịp thở Tất cả đợi chờ xuân đến xuân ơi !

Moät vaø taát caû Một cánh hoa mai trong cơn gió tết Một bình vạn thọ trên bàn cuối năm Một chậu cúc vàng bên thềm rực rỡ Một bụi hồng nhung đang trổ ngoài sân Một nén nhang thơm đong đưa ngừng ngập Một chong đèn dầu tỏa sáng lung linh


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên Mênh mang buồn ở đó Tôi như con sóng nhỏ Xô dạt mãi bờ em Lúc thì thầm một bên Khi nghìn trùng xa cách

Tình yeâu vaø muøa xuaân Một đóa mai vàng nở trong mùa xuân Một tiếng yêu em nở trong cuộc tình Khô khốc trên môi theo từng ngày tháng Phai lạt cuộc dòng đời qua những tháng năm

Đời là một khúc hát Dang dở nửa đường tơ Tìm chẳng thấy “ Bá Nha” “Tử Kỳ” trong cung bậc Khi dây tơ vừa đứt Tôi xa mãi đời em Xin một chút bình yên Để hồn hòa thơ nhạc Cho tôi tròn giọng hát Cho tôi mãi lời ngâm Em dù có xa xăm - mãi đời còn ở đó Ôi tình xưa đứt vội Tôi về hát trong thơ !

Thô & nhaïc Đời là một bài thơ

: Em toâi


Tiếng vọng tình thơ

Moät nôi ta ôû

Song Hoài Nguyên

Em ! Em làm nắng

Trăng bến “Tầm Dương” trăng nhớ thương

Đên tìm ta

Đêm nay ngồi thức suốt canh trường

Cho ấm lại

Mênh mang con nước về đâu nhỉ ?

Những ngày xưa

Ra bể hay về thăm” Tứ Xuyên” ? Em làm gió Chênh chếch lầu Tây bóng xế tà

Thổi hồn ta

Một vành trăng khuyết dãy non xa

Đời mát rượi

Sương rơi điểm trắng trên cành liễu

Khoảng trời mơ

Gió chập chờn lay mấy khóm hoa Rồi làm trăng Thoang thoảng hương đưa cỏ nội ngàn

Em cho thơ

Chập chùng mây phủ nẻo quan san

Rồi làm hương

Một nơi ta ở - đêm buồn quá !

Em bay xa

Trăng bến” Tầm Dương” thương” Tứ Xuyên” Và làm hoa Em nở vội Ta ngắt lấy Mộng hồn rơi


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Rồi làm mây Em bay đi Ta trống vắng Nỗi cuồng si Rồi làm mưa Em rơi rơi Ta ướt hết Lối về thơ Ừ thì đi Thôi nghe em Cho lần cuối Tình vụng dại Ta trở lại Khoảng trời đêm

Goïi chieàu Chầm chậm chiều đi trong hiu quạnh Chày kình ai gõ nhịp thu không ? Có phải gọi hồn ta thức dậy


Tiếng vọng tình thơ Theo về nơi ngõ vắng mênh mông. !

Tình yeâu Anh muốn nói anh là” Ngô Phù Sai” Yêu”Tây Thi” hơn muôn ngàn vệ nữ Nhưng” Cô Tô” thành chìm trong biển lửa Chuyện hận tình còn ghi mãi ngàn năm Anh muốn nói yêu em hơn tất cả Hơn sao trời - hơn cả lá rừng xanh Như kẻ đi còn nhớ mãi kinh thành Như sa mạc cát tình yêu nóng bỏng

Song Hoài Nguyên Trong những chiều tầm tã giọt mưa rơi Anh yêu em - hơn tất cả trên đời Bằng con số cuối cùng không tính được !

Traû laïi buoàn xöa Ta thanh thản rồi em Hồn lâng lâng trong gió Những ngày xưa đã qua Cơn đau giờ đã dứt Ta trong khoảng trời êm Nỗi buồn xưa dịu dàng Xa rồi cơn mộng cũ Oán hờn xưa cũng tan

Tình yêu anh như trùng dương dậy sóng Sóng vẫn trào tình yêu mãi không vơi Anh yêu em hơn tất cả trên đời Anh buồn nếu những chiều em vắng bóng Tình yêu anh như ngàn cây nước đọng

Ta bay mãi ngàn năm Đi tìm ngôi tháp cổ Những mả Hời năm xưa Đã một thời vang bóng


Tiếng vọng tình thơ Ôi một giấc phù du

Song Hoài Nguyên

Những thân xác tội tù Có mấy người biết được Đời chỉ là bài thơ !

Ñôïi ngöôøi ! Ngày xưa chờ em cuối đường Bây giờ đứng trước cổng trường đợi con Chiều về những bước chân son Nắng chao nghiêng ngả héo mòn tuổi tôi

Noùi vôùi traêng

Trải bao năm tháng ngậm ngùi Em làm cô giáo con tôi bây giờ !

Ta đi giữa ngàn khuya trời đất ngủ

Chiều nay trời đất như mơ

Mịt mù sương khói tỏa mây giăng

Chờ em hay đứng đợi chờ con tôi ?

Đâu đấy từ ngàn khơi – giọng hát

Trách xưa chẳng hiểu thì thôi

Là trăng - ơi trăng - trăng rụng xuống sông Hằng !

Giờ tôi mòn mỏi một đời đợi em !


Tiếng vọng tình thơ Trăng tắm trần truồng trong giếng khơi Còn ta – ta ngồi đó – trăng soi Bao năm mang nỗi sầu nhân thế

Song Hoài Nguyên Ánh trăng đêm nay theo đường mây Nhắn gió ru hồn ta ngủ say Nhân thế còn mơ hay đã thức ? Cho ta tâm sự với đêm nầy

Hãy nở cùng ta một nụ cười ! Ánh trăng đêm nay trong trời thu Hiu hắt sương khuya lạnh lối về Có chàng ra đứng làm” Tô Thị” Hóa đá vọng về nơi phố xưa !

Ñeâm traêng vaø löõ khaùch Ánh trăng đêm nay vương màu tang Bàng bạc sương mờ tỏa khói lan Ngàn giọt nước mắt trên cành lá Tiếng ca buồn hay tiếng thở than ?


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Traû laïi Trả em phố xá đùa vui Trả tôi lại những ngậm ngùi cỏ cây Trả em chiều phố mưa bay Trả tôi lại những tháng ngày đi hoang Trả em trời nắng hoa vàng Trả tôi lại những lang thang cuộc đời Cho tôi sống lại ngày vui Thuở yêu em – để cuối đời làm duyên !

Chieâm bao Ngỡ ngàng tôi giữa những vì sao Lạc khúc tương tư đến nghẹn ngào Chuếnh choáng men say hồn trong gió Lần mò tôi giữa giấc chiêm bao…


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên Và gió lên – tóc người mông mênh Ta thì thầm gọi tên Trời bỗng khóc Gạo tiền rơi Và nước mắt

Doác cuõ vaø ngöôøi tình xa I. Lệ trĩu cành dương – sầu cao ngọn cỏ Là úa phủ đầy – cảnh xưa còn đó Ta trở về Hồn hoang bỏ ngõ Lối xưa bụi mờ Chập chùng sương trắng vây quanh II. Tóc ta hãy còn xanh Hồn chớm bạc Mà tình xưa tan nát Người ơi người mười năm lưu lạc Vó câu chân chùn trên đỉnh dốc chênh vênh Tóc người mông mênh Người ơi !

Mưa rơi ! Mười năm chinh chiến dậy trời Ta tê tái hồn xưa Trời bỗng lạnh ! Hoa rơi dăm cánh Ngõ truông lầy lạc lối ngày mơ Trời giăng mưa – nhòe nhoẹt cả hồn thơ Kiếm gãy ngọn Rượu lưng bầu Ta ném nốt – ta uống say lần cuối !


Tiếng vọng tình thơ III. Rồi ngày mai giã từ phố thị Kiếm sĩ hề Kiếm sĩ lại ra đi…

Song Hoài Nguyên Ai chờ ai ngóng chiều thu quạnh ? Cây lá nghiêng mình rũ bóng đau Nhớ mùa thu trước mỗi hoàng hôn Tím cả chiều hoang chẳng biết buồn Giờ thu đã chết – thu nay chết Đã chết thật rồi em biết không ?!

Muøa thu cheát Tôi trả lại thu chiều tắt nắng Mà nghe trong gió sắt se buồn Ai đem cái lạnh mùa thu chết Phủ lấy linh hồn tôi kín bưng ?! Nghe như trong gió có mùa đông Cớ sao chiều vắng lạnh vô cùng ? Hồn thu rời rã bên mồ đó Thôi hết đợi chờ - thôi ngóng trông ! Lấp lối mòn xưa lá vẫn bay Sương buốt từng cơn gió lạnh đầy Ai khóc dư âm hồn thạch thảo Đã ngắt đi rồi hương vẫn say Thôi thế từ đây không thấy nhau Tìm trong cay đắng chút men sầu

Coøn maõi chieâm bao Tôi thao thức trong mộng mị Nghe lá réo gọi cành khô Những điều chưa kịp suy nghĩ Lại tan biến vào hư vô Như tằm dấu trong cái kén Thực hư của một đời người Bỗng dưng hóa thành cánh bướm Khi chưa hiểu gì cuộc đời Như trai nằm dưới đáy bể


Tiếng vọng tình thơ Muôn đời ngủ sóng đại dương Nếu không có người tìm kiếm Ngọc kia đâu biết vô thường Tỉnh ra trong cơn mộng mị Ước đời còn mãi chiêm bao Là thực - là hư ? Chẳng biết Chỉ mình vàng võ xanh xao !

Song Hoài Nguyên Nghẹn ngào tôi giữa hoàng hôn Nghẹn ngào tôi giữa nỗi buồn đắng cay Chợt nhìn én lẻ loi bay Ngẩn ngơ mới hiểu chiều nay xuân về Giật mình thảng thốt cơn mê Ba mươi năm lẻ nẻo về mù tăm Mỏi mòn em chốn xa xăm Chiều xuân rượu đắng âm thầm mình tôi Nỗi buồn gợi nhớ xa xôi.

Röôïu ñaéng chieàu xuaân

Ñeâm Saøi Goøn


Tiếng vọng tình thơ

em

Song Hoài Nguyên

khoâng coù

Lạ người lạ cả người quen Lạ con đường cũ lạ tên thuở nào Về mà cứ ngỡ chiêm bao Bóng đêm vàng vọt hanh hao dáng gầy Đâu rồi con phố mưa bay ? Đèn khuya mắt đỏ lạc loài dấu xưa Chẳng còn tiếng hát đêm mưa Chỉ rơi đọng lại âm thừa đớn đau Sài gòn ơi ! Chẳng còn nhau Nơi đây tôi biết phương nào có em Sài Gòn khóc giữa đêm đen………

Moät nöûa ñi tìm Ở một nửa quả địa cầu Bên đây là nỗi nhớ Ngăn bởi một đại dương Trùng trùng cách trở Tôi đi tìm Một nửa của đời tôi Cũng ở một nửa quả địa cầu Bên ấy Quá xa xôi Em có đánh mất một nửa mình không nhỉ ? Một nửa tôi đi tìm Dặm ngàn thiên lý Run rủi cuộc đời tương ngộ Vô duyên ! Đã bảo rằng cái số truân chuyên Cớ sao vẫn mãi đi tìm


Tiếng vọng tình thơ

Tìm ai ? ! Hồn lú lẫn – một cơn say

Song Hoài Nguyên

Khuùc bieán taáu muøa

Một nửa của tôi còn đánh mất Xa là lẫn khuất

ñoâng

Là cách lòng

Khúc biến tấu mùa đông

Người ta bảo

Là địa ngục với trần gian Là thiên đàng và hạ giới Tôi vẫn đi tìm

Trên giàn giao hưởng Nhìn qua khung cửa sổ

Mòn mỏi ?

Tuyết phủ đầy trên những cành thông

Rồi một ngày quả đất vỡ đôi

Ngọn gió réo đông !

Tôi tìm thấy Hình hài mình trong ấy

Muốn lùa mọi người vào hết trong đêm

Cái tôi đi tìm

Để chiều dùng dằng không muốn dứt

Là một nửa của đời tôi !

Chỉ có sương và tuyết Đổ ập vào mọi người Những vì sao lấp lánh Le lói trên bầu trời


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên Và mùa đông vẫn chưa qua !.

Mai em coù veà ? !

Chiều bỗng đổ gục Đêm ôm choàng lấy nó Những vì sao tránh vội Tôi dạo lại khúc biến tấu ban đầu Biến mình vào cơn bão mùa đông Nghe trái tim đóng băng Nghe tình yêu đóng băng Nghe cuộc đời đóng băng Rồi thôi ! Khúc biến tấu còn kéo dài

Mai em có về thăm quê hương….? Để chiều không mắt ướt mù sương Để nắng hanh vàng hương cỏ biếc Vô vàn tôi với khoảng trời thương ! Mai em có về thăm quê hương…? Vào quán trưa nghe khúc nhạc buồn Tôi ngồi bên - đọc bài thơ nhỏ Xao xuyến trong lòng nghe vấn vương Mai em có về thăm quê hương…? Tôi sẽ đưa em khắp nẻo đường Thăm lại hàng dừa thăm ghế đá Công viên buồn nằm phơi gió sương Mai em có về thăm quê hương…? Để nghe chim hót khúc nghê thường Để nghe trên lúa hương đồng nội Trăn trở những niềm đau cố hương


Tiếng vọng tình thơ Mai em có về thăm quê hương…? Cho tôi gửi cả nỗi niềm thương Ở đây sương khói mờ quê cũ Có kẻ mong chờ em biết không ?

Moät coõõi rieâng mình Tôi về một cõi riêng tôi Trong men rượu đắng nụ cười xót xa

Song Hoài Nguyên Hồn hoang u uất ngậm ngùi Tôi về tôi với nửa đời thực hư Bồng bềnh vó ngựa mù khơi…

Tình mình Tình mình hôm nào Như chim có đôi

Não lòng những bước chân qua

Bay chung bầu trời

Hôm mê nỗi nhớ mặn mà nỗi đau

Vui trong nắng mai

Héo gầy một giấc chiêm bao

Tình mình hôm nào

Tình ra mộ đã úa rầu cỏ xanh

Như hoa ngất say

Tình đầu phảng phất mong manh

Say trong vườn hồng

Đeo mang tình cuối cũng đành buông trôi

Hương thoang thoảng bay


Tiếng vọng tình thơ Tình mình bây giờ

Song Hoài Nguyên Rồi trong cuộc tình

Ai đâu có hay

Anh đây cũng quên

Tơ duyên muộn màng

Như cơn mộng hồn

Bao nhiêu đắng cay

Vương đau đớn thêm!

Tình mình bây giờ Ai xui lá lay Trong cơn muộn phiền Khi tay trắng tay Và trong cuộc đời

Chieàu thu

Em ơi hãy quên Như bao cuộc tình Năm xưa đã qua

Mây chiều chở thu đi Nắng chiều vàng nhạt nhớ


Tiếng vọng tình thơ Gió chiều hắt hiu lay Lá vàng rơi không nói -Có điều gì đó trong thu !

Song Hoài Nguyên Giữ mãi nghe em một sắc hồng Cho anh vui ngày tháng long đong Mai đây sắc tím pha hồng thắm Đẹp lắm chuyện tình – em biết không ?

Ñi tìm moät nöûa Chuy ện tình buoàn Em như hoa ngày anh mới lớn Chuyện tình buồn của một đóa Ti – gôn Hai màu trắng đỏ pha màu nhớ Anh giữ cho em một sắc hồng Có những buổi chiều em ngóng đợi Anh mang sầu trải lối mù sương Đời quanh co - nẻo buồn heo hút Mơ thoáng gặp nhau ở cuối đường Mai xin về đó làm hoa tím Vật vờ trôi nổi kiếp phù sinh Để nghe trên sóng câu thề thốt Nghìn nỗi yêu thương chuyện chúng mình

muøxuaân 1 - Một nửa mùa xuân em bên đó Một nửa bên này như trăng bến “Tầm Dương” Soi con thuyền không đậu Ta thức suốt canh trường Nói chuyện cùng lá đêm không ngủ Những hạt sương buồn rụng xuống mái hiên 2- Có tiếng chim Thảng thốt cùng trăng non sắp lặn Chạm vào khoảng không Miệt mài ta với bóng Òa vỡ trong đêm trường tĩnh mịch Mùng mấy Tết rồi em có biết không ? ! 3- Ta chất đống thời gian


Tiếng vọng tình thơ Đếm từng ngày nghiệt ngã Mùa xuân làm mặt lạ Lẫn khuất trốn vào đêm Ta rực sáng mình Soi rọi Đi tìm một nửa của chính mình Và cũng là Một nửa của mùa xuân…!

Song Hoài Nguyên …Xe qua cầu..chiều..đưa người sang sông Em về đó – thôi em rừng đã khép Gót chân mòn - tôi - lối cũ-người xưa Cơn đau dài như cơn mưa không dứt Mãi ngàn năm tiếc nuối những âm thừa

Em veà ñoù Em về đó như rừng xưa nhớ lá Quê hương xa vời vợi nhớ mong người Mây cũng mừng gió ru lời réo gọi Mưa thôi buồn ấm lại mảnh hồn tôi ! Em về đó cho đường xưa thắp nắng Hoa Lim bay trong tóc rối sang mùa Ngồi bên nhau khơi lòng bao nỗi nhớ Tôi nghẹn ngào tình đắng ngỡ cơn mê Em về đó ru tôi bờ bến lạ Mơ yêu thương chưa nhuốm đã nghe buồn Nước mắt cũ xô nhau vào kỷ niệm Chiều ngoài trời đăng đắng giọt mưa tuôn Em về đó nghìn đêm tôi thức trắng Ngõ hồn xưa nuôi nấng mối tình hồng Gió lay lắt hát câu chiều ly biệt

Baát chôït_Muøa xuaân Đêm hoang sơ Đêm thâm u Huyền bí ! Bất chợt đời – bất chợt người Ta chẳng hiểu ! Và khi nào Ta bất chợt lại về đây ? Đêm trải ra Sương rơi


Tiếng vọng tình thơ Bóng tối – thật lạnh đầy Đêm trừ tịch ! Bất chợt mùa xuân đến Xuân – Xuân ơi ! Tháng ngày sao chẳng hẹn Rất hồn nhiên và bất chợt :

Song Hoài Nguyên Bay sang Mang đến một mùa xuân - bất chợt ! Ta nghe mình thảng thốt : - Bất chợt mình về, Cũng bất chợt - gặp mùa xuân !

- Một mùa xuân ! Đêm Thánh r u Thiêng liêng Bí ẩn – Thật vô cùng Bất chợt - nụ mai vàng vừa hé mở

Hai nöûa vaàn thô Chẻ đôi vần thơ

Cũng bất chợt,

Một nửa ngâm trong điệu ru buồn của mẹ

Ta nghe hồn vụn vỡ !

Một nửa phơi trên cánh đồng gió cát reo khô

Tách trà giữa khuya

Nơi mà cha bán mặt cho đất bán lưng cho trời

-Đêm trừ tịch

Giữa hai mùa mưa nắng !

Thật nồng nàn ! Một thoáng hương trầm Một cơn gió thoảng

Một nửa câu thơ trở thành cánh võng Ru tôi muộn phiền theo những tháng năm Với đôi mắt quầng thâm


Tiếng vọng tình thơ Và những nếp nhăn, hốc hác, khô cằn

Song Hoài Nguyên Mẹ dựng nên đất nước vua Hùng

Nông sâu phận mình

Con chẻ đôi vần thơ

Mẹ ơi ! Thân cái cò cái vạc !

Nửa ngâm nẩy mầm tình yêu của mẹ !

Nửa lời thơ tôi làm khúc hát

Nửa phơi ngàn đời nhắc nhớ ơn cha

Bay bổng ngàn đời

Ñieäu ru 18

Cho mẹ - cho em Còn nửa lời dấu mãi trong tim Cho cha ! Điểm tựa cuối cùng đã mất ! Hỡi đôi bàn chân giao chỉ Việt Hai ngón cái cong quằn một đời bám đất Như mẹ Âu Cơ đưa năm mươi con xuống biển. Cha Lạc Long Quân dẫn năm mươi đứa lên rừng.

Ru em ngủ trọn vòng tay mười tám Mùa xuân này đừng thức dậy nghe em Ngủ đi em ngủ vô tận êm đềm Anh sẽ hát bài ca dài mới nhất Nhạc trời trỗi bao ngày chồng chất ngất Thiên thần về múa hát vở âm giai Anh hóa điên vội cởi lốt hình hài Nhặt cho hết bao loài mây đan võng Ngủ đi em- hỡi người yêu bé bỏng Đặt em vào hôn chín lịm bờ môi Gọi gió về đưa đến cõi xa xôi Chỉ hai đứa mà em là thần nữ Rồi đêm đến hai ta cùng tâm sự


Tiếng vọng tình thơ Sống lại thời man trá thuở xa xưa Không giã từ cũng chẳng biết tiễn đưa Cần định nghĩa làm gì tình yêu đó

Song Hoài Nguyên Đường về bóng ngả tịch liêu Tím dâng tím cả nương chiều người ơi

Ngủ đi em ầu ơ trăng đưa gió Trăng lặn rồi gió chẳng biết đưa ai Ngủ nghe em cho trọn tháng năm dài Ru em ngủ trọn vòng tay mười tám

Chieàu ñoâng

Baây giôø

Nghe trong cái lạnh chiều đông Có một nỗi nhớ mênh mông theo về

Bây giờ con sáo sang sông

Trên từng bước nhỏ con đê

Bây giờ em đã theo chồng bỏ tôi

Em nghiêng vai rũ tóc thề chiều buông

Bây giờ cây trái mồ côi

Chiều nay vó ngựa qua truông

Bây giờ chim vịt lẻ loi kêu chiều

Trên lưng chất nặng nỗi buồn hắt hiu

Bây giờ nương rẫy tiêu điều


Tiếng vọng tình thơ Bây giờ thôn xóm đìu hiu nỗi sầu Bây giờ tôi biết tìm đâu Bây giờ ra đứng bên cầu ngóng em Bây giờ …buồn thấy buồn thêm !

Leû loi muøa xuaân Lơ ngơ trong chiều ba mươi Có gì buồn , có gì vui ? Có không những gì được mất ? Cũng chỉ thăm thẳm ngày trôi Lang thang những ngày cuối năm Tình trống vắng – đời lặng câm Bên ly cà phê góc phố Mùa đông ra đi âm thầm

Song Hoài Nguyên Mai vàng rụng – rồi mai nở Người chưa về vẫn bặt tăm Xuân này cũng một mình thôi Một con én bay lưng trời Vô thường quá ! mong manh quá ! Tại số phần mình lẻ loi.

Phoá ñôïi Phố đợi người hay tôi đợi em ? Con chim cú gọi buồn thâu đêm Hắt hiu lá rụng trên thềm vắng Se sắt gió lùa dưới mái hiên Lơ lửng trông vầng trăng nửa mảnh Lặng ngồi nhìn cảnh vật đầy thêm

Nỗi nhớ mài mòn tuổi xuân Đón cơn gió tết bao lần

Người ơi ! Kỷ niệm xưa còn đó


Tiếng vọng tình thơ Thương nhớ một thời - sao nỡ quên ?

Song Hoài Nguyên Một nửa vầng trăng chập chờn sắp lặn Đêm chửa tàn Đáy ly đã cạn Ta vẫn còn ngôi Nuốt vội mấy vần thơ……..

.

Uoáng röôïu trong ñeâm Một nửa vầng trăng Rơi vào đáy cốc

Baâng khuaâng muøa xuaân

Ta uống vội vành trăng khuyết Nghe cắt lòng mình

Em ơi trời đã vào xuân

Một nửa hồn đau

Có đôi chim nhỏ réo mừng trên cây

Ngày tháng qua mau

Líu lo với hạnh phúc đầy

Buốt nhói !

Lộc non nhú dưới hàng cây khẽ khàng

Thấm đượm tình sầu

Long lanh từng sợi nắng vàng

Em vẫn ngủ trong vùng mê sảng


Tiếng vọng tình thơ Mây bay từng mảng nhẹ nhàng trên cao Bỗng dưng rạo rực xôn xao

Song Hoài Nguyên Bỏ đêm nguyên thủy thẩn thờ mình tôi Em đi bỏ mặc đời trôi

Khi ngàn hoa thắm vẫy chào đón xuân

Bỏ tôi với thuở thiếu thời yêu em

Lòng buồn cũng thây bâng khuâng

Bỏ mình thao thức từng đêm Bỏ bao kỷ niệm phù vân lại đời Em đi bỏ mặc một người Mà trăm năm vẫn ngậm ngùi nhớ em !

Boû maëc Em đi bỏ mặc con đường Bỏ chiều hoang vắng phố phường quạnh hiu Bỏ mặc tôi những u mê Bỏ mặc thân xác trôi về hư không Em đi bỏ mặc giòng sông Bỏ tôi giữa những cánh đồng ngẩn ngơ Bỏ mặc trời đất bơ vơ

Ray röùt tình xa Em bảo tôi về trong hư cấu Lập lờ ngôn ngữ của tình yêu Em ơi có biết đời đen bạc Lệ ứa trong tôi đã quá nhiều ! **** Bốn mươi năm cũ nỗi niềm đau Là bốn mươi năm vạn héo sầu Dấu vết muôn đời chưa xóa hẳn Vẫn nhói lòng trong cả giấc mơ


Tiếng vọng tình thơ Rát bỏng hồn tôi nỗi xót em Ngỡ tình như đã lúc vừa quen Gặp nhau mới hiểu đời không thế ! Cá vẫn chưa tìm qua vũ môn ! Thôi nhé tôi về riêng cõi tôi Ngậm ngùi bên gió thoảng trăng soi Mang bao thương nhớ về chôn kín Trang trải lên thơ lấp mộ đời ! Đã mất thật rồi có phải không ? Dưới chân thềm cũ nét rêu phong Hằn in chiếc bóng dài năm tháng Cố xứ này em có chạnh lòng ?!

Boû laïi ñôøi Nhín chút cho trần gian Một đời người ngắn ngủi Mai dặm buồn muôn lối Nơi vạn nẻo tinh cầu

Song Hoài Nguyên Rơi xuống vùng yêu dấu Mang nỗi buồn rướm máu Ta trôi mãi ngàn năm Đời cũng vẫn lặng câm Phận mình làm cát bụi Vó câu nào dung rủi Qua cửa sổ đời người Không thấy được niềm vui Ta rũ hồn hoang phế Một đời người ít ỏi Bỏ lại cõi trần gian !

Qua moät ngaøy Có một đêm ta bắt gặp mình đang khóc Trước ngọn đèn dầu giữa khuya

Rồi chẳng biết về đâu Khi mặt trời vỡ vụn Trông tìm hoài muôn hướng Thung lũng của tình em

Đối diện với bức vách còn ngái ngủ

Làm tinh tú nửa đêm

Vào lúc giữa khuya

Con mọt ngiến răng giận đời Và những con muỗi đang vo ve gào siết


Tiếng vọng tình thơ Tay ôm cuộc tình vừa đánh mất

Song Hoài Nguyên Ta lại trôi qua thêm một ngày lận đận

Ta nghẹn ngào nhìn bóng tối vây quanh

Đêm trở mình

Cuộc đời cứ loanh quanh

Ta cười với bóng

Vòng đời cứ cuốn hút

Nói chuyện với mình

Những nghẹn ngào bức xúc

Là hết một ngày đợi chờ

Là những ngậm ngùi từ lúc biết yêu em

Nụ cười và ánh mắt hôm qua

Ta lại thấy mình mò mẫm trong đêm Tìm đôi mắt em như hai vì sao sáng Để cho ta còn nhìn thấy được Nhờ đôi mắt đó Ta đối mặt cuộc đời Những nụ cười em lén cho ta Ôi một ngày đáng sống !

Giaác mô khuya Giật mình tỉnh giữa cơn mê Tiếng ai gọi nhớ theo về bóng trăng Âm thầm lá rụng ngoài sân


Tiếng vọng tình thơ Trên ô cửa nhỏ mấy vần thơ bay

Song Hoài Nguyên Trưa chang chang nắng gót sầu thế nhân

Nghe trong dĩ vãng mờ phai

Đi qua hết những mùa xuân

Qua đi gần hết tháng ngày đục trong

Ve râm ran khóc phượng hồng trổ hoa

Một vầng trăng khuyết qua song

Phượng hồng một cánh ru ta

Nghe câu thơ cũ nao lòng nửa khuya.

Tuổi thơ mật đắng như là lời thơ Biết đâu là bến là bờ Lời ru ru mãi - đợi chờ phượng ơi !

Lôøi ru caùnh phöôïng Ru ta một cánh phượng hồng Là ru tuổi nhỏ long đong chợ đời Bến bờ là bến bờ ơi Lời ru héo hắt bời bời ruột đau Mưa chiều phố nhỏ về đâu ?!

Da dieát phoá Phố xá không có em Lời ru nghe buồn lắm Buổi chiều chưa tắt nắng Nhuộm tím cả hoàng hôn Ai nỡ nhuộm tâm hồn Bằng màu chiều hoang dại Bỗng dưng lòng tê tái Trong một khúc ca sầu


Tiếng vọng tình thơ Người đã bỏ tình đâu ? Cho ta đi nhặt lấy Tìm hoài sao không thấy Lối cũ của ngày xưa ? Rồi hồn bỗng như mơ Khi màn đêm hối hả Nghe lạc loài xa lạ Giữa phố chợ người đông Trời đất vẫn mênh mông Vẫn người xưa biền biệt Tình ơi tình da diết ! Trên phố cũ ngàn năm !

Song Hoài Nguyên Đầu lâu xương máu và em nữa Đến bắt hồn ta để đọa đày Em biến ta thành một gã điên Lang thang đường phố lúc chiều lên Đi trong sương khói mờ nhân ảnh Ôm hết trần gian những muộn phiền Ta mang lên đỉnh trời đau khỗ Xóa hết ngàn sao dựng bóng đêm Rồi thét gào lên trong nỗi nhớ Trời hởi bao giờ ta có em ?!

Cho ñeán bao giôø Hơn mười năm cũ men không nhấp Bỗng chốc hóa thành một gã say Quờ quạng trong đêm tìm rượu đắng Uống cho trời đất lỡ đêm nầy Nghiêng ngã trong ta thành quách củ Xô bồ trong đó bóng ma bay

Töï tình muøa xuaân Ta về gõ cửa đầu năm Chạm tay đối mặt ôm chầm tháng giêng


Tiếng vọng tình thơ Cúc vàng nở rộ ngoài hiên

Song Hoài Nguyên Uống đi em – hạnh phúc nầy

Có đôi én nhỏ đang liền cánh nhau

Cho men cay đắng ngập đầy hồn ta

Nụ hôn sao bỗng ngọt ngào

Về ngang đường cũ xót xa

Hình như ai rót mật vào mùa xuân

Dáng xưa em vẫn thướt tha mỹ miều

Đất trời cũng thấy bâng khuâng !

Trăm con bướm trắng dập dìu Về ngang đường cũ lụa chiều xôn xao Bỗng dưng lòng thấy nao nao . ..

Chieàu qua phoá xöa

Nguyeät vaø Traêng Trăng lén nhìn tôi – Tôi ngắm trăng

Bỗng dưng chiều lụa xôn xao Trăm con bướm trắng nhập vào quanh đây

Đêm buồn sương khói tỏa mây giăng Ôm lên vai áo tôi - trăng ngủ Chợt nhớ đêm nay bóng nguyệt rằm


Tiếng vọng tình thơ Hãy ngủ đi trăng mộng chửa tàn Hồn tôi cùng bóng nguyệt thênh thang Chợt trăng là nguyệt – tôi ghì lấy Nguyệt hóa thành trăng – trăng vỡ tan Nhỏ giữa trời khuya giọt máu đào

Song Hoài Nguyên Con người bỗng trở thành xa lạ Nhưng tình yêu không là băng giá Như bao loài cánh cụt trú đông Anh đi tìm mãi một mùa xuân Và đã đến tận cùng quả đất Lại chỉ thấy những cơn bão tuyết Xô tình yêu thành tảng băng trôi

Hồn tôi đọng lại mảnh trăng sầu Bởi trăng là nguyệt – vầng trăng khuyết Cắt nửa hồn tôi đang đớn đau

Tình yeâu muøa ñoâng Anh như một loài chim di cư Trốn cái lạnh mùa đông phương Bắc Nơi sương tuyết vỗ về khúc hát Gọi muôn đời chẳng thấy mùa xuân Và ở đó tình yêu đóng băng

Cuộc tình mình chẳng hiểu thì thôi ! Em bỗng chốc hóa thành nắng ấm Một ánh lửa bùng lên - tắt ngấm ! Anh ! Muôn đời cũng chỉ mùa đông !


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên Sợ tình yêu đánh mất Nồng nàn như gió cát Trên sa mạc tình em Bằng tiếng hát mông mênh Bằng con tim ứ máu Đâu cũng là nỗi nhớ Nhói lòng cả chiêm bao

Ñieàu laï Người dò cây đếm lá Kẻ đáy nước mò trăng Họ cho là điều lạ Còn ta – chẳng nói năng !

Sa maïc tình em ! Tôi ôm chầm tháng năm

Lời thơ bỗng ngây ngô Như ngàn xưa cổ tích Ru chăn hồng dổ giấc Tôi thắp sáng trời đêm Lệ nhỏ xuống tình em Giữa hai mùa mưa nắng Thiên thu vào quên lãng Tôi đá cuội bia trơ Cũng vẫn chỉ là thơ Nồng nàn như gió cát Loạn cuồng trong bão táp Trên sa mạc tình em !

Löõ khaùch vaø Giai nhaân


Tiếng vọng tình thơ Kỹ nữ ơi đêm nay sao buồn quá ! Ta muốn say cho quên hết hận sầu Để mai nầy rồi chẳng hiểu về đâu Đời lữ khách có còn chi đề nói ? Nàng hãy rót thật đầy – ta uống vội Ngã giá đi – ta sẽ trả thật nhiều Dù biết rằng nàng chẳng đáng bao nhiêu Đời kỹ nữ chỉ làm người ngã gục Nàng đã giết bao nhiêu trang kiếm khách ? Đã nằm qua thân xác của bao người ?! Hỏi bằng thừa – ta cũng biết - thế thôi ! Sao nhan sắc trời cho nàng nỡ bán ? Ta chưa say – rót đi – đừng để cạn ! Rượu là nguồn an ủi của đời ta Kiếm sĩ hề ! Hề lữ khách phong ba Trong bão tố ta cũng làm thi sĩ

Song Hoài Nguyên Ta cho nhiều mà chẳng nhận gì đâu Có sá chi kỹ nữ sắp bạc đầu Cố rực sáng để mai này tắt lịm Thôi ta nín – đề cho nàng lên tiếng Kẻo trăng tà bóng xế ngả lầu tây Thành quách kia gãy đổ từ bao giờ Nàng chẳng biết hay giả vờ không biết ? Tim ta đó từng yêu nàng tha thiết Và đã từng gục khóc giữa trời đêm Ta đã thề và bẻ gãy thanh gươm Để đổi lấy cái mà nàng mơ ước Rồi sẽ có - ta đi tìm bằng được Nhưng thôi…đừng…kỹ nữ của ta ơi Bao nhiêu năm nàng tóc bạc da mồi Thì thôi - có còn chi để bán ?! Đời lữ khách phong trần ta ngao ngán Muốn dừng chân ! sao cứ mãi đi tìm ? Kiếp giang hồ ta mỏi dấu chân chim… ……………………………………

Kỹ nữ ơi đêm nay nàng sẽ thấy


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Cay ñaéng tình yeâu Yêu cay đắng trăm chiều em có biết ? Ở một đầu nỗi nhớ tháng ngày trôi Còn một đầu nỗi nhớ quá xa xôi

Hö voâ

Tôi ôm ấp từ cội nguồn chua xót

Trôi trong vòng lục đạo

Chuyện tình yêu như một bài cổ tích

Em gánh cái phù du Ta mải mê trần thế Lạc vào nẻo mê đồ Cả hai mình không thực Đời là cõi hư vô.

Công chúa nào với “ khố chuối Trần Minh” ? Rôi bồng bềnh trong nỗi nhớ mông mênh Con thuyền lạc ru tôi bờ bến lạ Khi chạm mặt - tình yêu – đau đớn quá ! Trói đời chi còn chút kiếp con người Cuộc tình hồng như vó ngựa mù khơi Người hóa đá chờ người không trở lại Mờ sương khói - nỗi sầu – cao dịu vợi Mây hững hờ - trôi….trôi mãi ngàn năm..


Tiếng vọng tình thơ ………………………………………….

Song Hoài Nguyên

Naéng haï Anh mê ngủ trong vườn hoa giấy tím Nắng hong buồn trên tóc rối nhành dương Con chim xanh chợt hót khúc nghê thường Ven mái ngói đôi bồ câu rỉa cánh Nắng lên cao ráng chiều khoe sắc ánh Nhịp sáo diều quanh quẩn quyện hồn tre Lá rơi - rơi - ngờ tiếng bước bên hè Anh chợt tỉnh . Ô hay - chiều đẹp quá ! Nóc nhà xưa khói lên vờn nắng hạ Lá lưng trời cánh én quyện hồn thơ Hoa cỏ may đi ngủ tự bao giờ Anh lay nhẹ gió hờn lên nếp áo

Xa thật xa hình như là tiếng sáo Ừ ! chiều về của chú bé chăn trâu Nghé ơ.. ơ... anh nhớ buổi ban đầu Bài “ Thằng Tửu trên mình trâu gọi nghé”. Đám mạ non ngủ trên triền gió nhẹ Dăm đôi cò thong thả bước ven đê Một đàn chim đang ríu rít bay về Chiều bỗng ngủ trong chiều xưa sang cả Anh ở đây buổi chiều nơi thôn dã Trong khu vườn hoa lá cỏ xinh tươi Quê hương anh tiếng hát tự muôn đời Ôi ! Đẹp nhất quê hương chiều nắng hạ .


Tiếng vọng tình thơ

Thaø soáng trong mô Sáng cà phê mấy cữ Trưa đọc báo dăm tờ Tối ôm đàn viết nhạc Khuya gẫm sách làm thơ

Nghĩ đời như giấc mộng Đừng tỉnh lại bao giờ Để quên người bạc ác

Song Hoài Nguyên Thà sống mãi trong mơ !

Thaùng saùu em veà…… Xa lắc xa lơ những điệu buồn Em về trong tím thẳm hoàng hôn Cành khô gió lắc lay niềm nhớ Dấu vết xưa trên phố vẫn còn Chợt đến trong tôi vạn nỗi sầu Cầu sương từng ngóng đợi đêm thâu Tháng sáu em về tung tóc rối Cuối nẻo mong chờ tôi đớn đau ! Cuối hạ sao trời đã úa mưa ? Đường trơn lá héo rụng sang mùa Cõi vắng sợ dời em không đến Vũng buồn tôi ngập ngụa hồn xưa Vỗ giấc mơ nào giữa khói sương


Tiếng vọng tình thơ Bơ phờ trong cái lạnh chiều buông Ai đã bắc cầu mưa tháng sáu ? Đắp lại trong tôi một phiến buồn Lối nhỏ vẫn chờ em dấu yêu Dù đời cay đắng có bao nhiêu Là bao hạnh phúc đầy u uẩn Thắt thỏm lo em một chuyến về !

Noãi nhôù hoaøng hoân

Song Hoài Nguyên Mà chẳng thấy tăm hơi ? Trong một ngày ta chỉ chờ một thoáng Em không đến Như những chiều loang nắng khác Ta đợi em

Nỗi hoang đường - lòng sa mạc Như những cơn bão cát thổi qua hồn

Ta thảng thốt những hoàng hôn

Rát buốt tim ta !

Khi chiều về ru điệu nhớ

Đêm chập chờn lòng quặn thắt

Đêm chưa buông sao nghe lòng đã sợ ?!

Một ngày qua !

Em ơi em !

Ta muốn nói với em về ….tất cả

Ta nghẹn ngào dõi mắt

Nỗi ngóng trông đợi hoàng hôn rũ xuống

Bóng chiều rơi

Em không đến

Về đâu em

Ngày đi vào quên lãng


Tiếng vọng tình thơ Giọt nước mắt nào trên phố nhỏ buồn tênh ? Nỗi nhớ cũng mông mênh Buổi chiều còn ngóng đợi Giữa phố đông điệu buồn cao vời vợi Là ta ngậm ngùi trong nỗi nhớ hoàng hôn.

Song Hoài Nguyên Gió trăm chiều dổ giấc Lồng lộng xưa khúc hát Nỗi nhớ càng buồn thêm Không có em một bên Sợ tình yêu đánh mất Tôi về trong hư thực Ngóng hơi thở đoàn viên Tận cùng của con tim Chạm tình yêu vừa nhuốm Nhưng sao nhiều u uẩn ? Mơ mãi còn bên em

Khoâng coù em moät beân Không có em một bên Chỉ toàn là nỗi nhớ Tôi liêu xiêu bóng đổ Tiếng hát mãi buồn tênh Chiều nay trời Cali Có ai hoài đứng ngóng Tôi về trong lối mộng Thơ thẩn buồn bên ni Không có em một bên Lá thư tình viết vội Là mõi mòn chờ đợi Là thời gian mông mênh Rồi trắng mắt một đêm

Moät khuùc kinh chieàu Lá bay -tơi bời -Hoa lá bay ! Kinh buồn ai hát buổi chiều nay ? Vàng rơi trong gió bao ngàn cánh Theo cỗ xe tang lá rụng đầy Trẩy ngọn thu phong rụng lá vàng Cuồng bay qua phố lá bay sang Có người con gái khăn màu trắng Vừa quấn trên đầu đang để tang


Tiếng vọng tình thơ Chầm chậm đi trong đám bụi mù Chiều nay con phố đã sang thu Bên quan tài gỗ nàng không khóc Đôi mắt xa vời nhưng đỏ hoe Đi cạnh nàng – tôi bỗng lạnh lùng Trời ơi ! người có biết hay không ? Tôi làm ra vẻ hồn trong trắng Nhưng đã bao lần tôi ước mong.

Sao Hoâm

Song Hoài Nguyên Mờ nhạt trong trời đêm sáng trăng Giận hờn em núp bóng mây giăng Sương khuya – gió buốt – trời khuya khoắt Tủi phận em chìm trong bóng đêm

Ñeâm Nguyeân Tieâu

Đỏng đảnh riêng mình em lẻ loi Đuổi chiều đi để một mình thôi

Đêm Nguyên Tiêu - Đêm Nguyên Tiêu Trăng dìu dịu gió hiu hiu

Lấp la -lấp lánh em khoe sắc

Rực màu hoa hương tỏa ngát

Đâu biết rằng trăng sắp mọc rồi

Trống canh dồn - tiếng hạc kêu


Tiếng vọng tình thơ Đêm Nguyên Tiêu - Đêm Nguyên Tiêu

Song Hoài Nguyên Và mùa hạ đang trở mình ngơ ngác

Trời lồng lộng - hồn phiêu phiêu Khói nhang đưa trầm phảng phất

Hồn lú lẫn trong hoang vu lầm lạc

Giọng ngân dài -ôi tiếng tiêu !

Ta lỡ làng thương nắng xế chiều hôm

Đêm Nguyên Tiêu - Đêm Nguyên Tiêu Đêm là lạ dáng kiêu kiêu

Đợi mưa buồn ngồi khóc giữa hoàng hôn Rồi trở lại bóng đêm dài hoang phế

Một người thơ còn đứng đó Trăng tàn rồi - bóng tịch liêu !

Hồn se sắt cuộc đời trò dâu bể Thiên đàng xưa vắng ngắt bóng thiên thần Soi gương mình tìm lại những mùa xuân Nơi đánh mất thuở muôn vàn ân ái

Phaän soá ñôøi ngöôøi Con thuyền lạc không bao giờ trở lại Ta ngơ ngẩn giữa mùa thu trần thế Nghe lạc loài vào mấy nẻo sang đông Chẳng bao giờ tìm thấy được mùa xuân

Bến đò xưa sóng nước ngỡ ngàng trôi Bỏ mặc đời ta đứng đó chơ vơ


Tiếng vọng tình thơ Thành đá cuội từ vực sâu trỗi dậy Ta đi hết tuổi thơ đời nắng cháy Xiêu lạc chân hơn nửa kiếp con người Tay vói chồm khoắc khoải những vần thơ Rồi mụ mị trong tình yêu tàn lụi

Song Hoài Nguyên Tình yêu hóa kiếp phai phôi nỗi buồn

Sầu tư dịu vợi xa nguồn Lầu thơ rụng xuống mấy từng khói sương Tình hồng ấp ủ đài gương Suối tơ huyền hoặc câu thương đợi người

Tim ta đó ! Ai ngàn sau tiếc nuối ?!

Gió giang hà - sóng mù khơi

Lá trái mùa hiu hắt rụng cành khô

Tôi đang ngụp lặn giữa trời yêu thương

Giữa u trầm tĩnh lặng cõi hư vô

Ai về giăng mắc tơ vương

Ta ngoảnh lại thế gian cười số phận !

Để tôi bối rối cuối đường tình yêu ?!

Tình yeâu hoùa kieáp Veà laïi ñöôøng xöa Em về vỗ giấc mơ tôi


Tiếng vọng tình thơ Nắng về ngủ giữa hoàng hôn

Song Hoài Nguyên

Tôi về con phố có còn dáng em ?

Noãi u meââ

Giờ như phố đã về đêm

Nỗi u mê cũng đợi người

Dáng xưa còn đứng bên thềm ngóng trông

Thì ra ta đã một thời đợi em

Ngày xưa phấn nhạt phai hồng

Võ vàng chiếc lá thâu đêm

Giờ vui hạnh phúc bên chồng bên con

Sáng mai sớm rụng bên thềm xoan tươi

Dặm dài tôi với nước non

Em qua bỏ lại nụ cười

Chợt thương tôi - nỗi mỏi mòn đợi em

Thà u mê mãi một đời đợi em

Lạc loài tôi giữa người quen

Tỉnh ra -chỉ thấy buồn thêm !

Lạc loài tôi giữa hoa đèn phố xưa !


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Khoùc giöõa côn say Trời đất hỡi ! Tôi gào than trong gió ! Gọi trong mây cho những đớn đau nầy ! Đêm thét gọi linh hồn tôi thức dậy ! Là nghẹn ngào tôi khóc giữa cơn say ! Tôi không muốn tỉnh thế nhân ơi ! Để một người thơ trả nợ đời Vắt khô tim óc cho lời cạn Mang tình về với bóng trăng thôi Ta không muốn tỉnh nữa thơ ơi ! Hãy liệm hồn ta xuống mộ người Cho hồn ta quyện hồn thơ đó Muôn đời nằm dưới ánh trăng soi Anh không muốn em tỉnh nữa em ơi ! Dẫu biết mình xa cách biệt rồi Thiên thu một khối tình riêng đó Dật dờ, phiêu lãng với trăng trôi .

Göûi meï Chính con làm khổ riêng con Rồi nghe tuổi nhỏ mỏi mòn suy tư Dài theo năm tháng tạ từ Tay gầy lần tuổi đếm thư mẹ buồn Mẹ ơi ! nước chảy xa nguồn Đêm đêm con khóc – giọt sương đọng sầu Khuya nầy con lạnh - tìm đâu ? Trở mình nghe gió qua cầu chuyển mưa Mẹ ơi còn chút âm thừa Cho con lay nhẹ đong đưa trái buồn Mai lần dấu nhỏ qua truông Xin cho con trẻ về nguồn mẹ ơi !


Tiếng vọng tình thơ

Haï vaø toâi

Song Hoài Nguyên

Ñeâm goïi nhôù Gió lạnh đêm trường người xưa ơi !

Con ve gọi hè

Thét muôn nỗi nhớ bay ngang trời

Còn tôi gọi em

Gào than trong đó bao hồn quạnh

Về con đường nhỏ

Vĩnh biệt nghìn thu – vĩnh biệt rồi !

Có lá ru êm Dòng sông gọi buồn Còn tôi gọi em Về ru điệu nhớ Cho mình thương thêm

Em về đêm nầy một ánh trăng Lả lơi gió lá đắm sông hằng Sao ta chỉ thấy vành khăn trắng Dãi lụa ngân hà đang để tang ! Lá rụng đầy sân người xưa ơi ! Nửa đêm sương buốt ta còn ngồi

Hoa lục bình trôi

Hồn ai thấp thoáng bên mồ đó ?!

Lối cũ xa rồi

Có phải nàng ? Hay hóa lá rơi ?

Mỗi chiều đứng đợi Mơ ngày chung đôi.

Đêm này vô cùng người xưa ơi ! Yêu nhau một thoáng để muôn đời ? Giờ đây bóng cũ mờ nhân ảnh Chỉ thấy trăng tà – hoa tả tơi !


Tiếng vọng tình thơ

Tình nhö maây khoùi Em buồn ! thôi đừng em Như quên bao cuộc tình Ta buồn ! cũng mặc ta Như cơn say đời mình Ân tình đã vội quên Quên bao nhiêu mặn nồng Hôm nào sống kề bên Cho nhau cuộc tình hồng Rồi tình như mây khói Tan vào trong khoảng không Một người đi không nói Như chưa từng nhớ mong Ta về với hồn ta Xây bao nhiêu mộ đời Có buồn cũng vậy thôi Xem như không tình người Em về thôi về đi Cho ta yên phận mình Sống tròn kiếp phù sinh …Khi tình đã vội tan !!!

Song Hoài Nguyên

Giao höôûng muøa ñoâng 1- Bản giao hưởng của Beethoven Rơi vào mùa đông Kéo dài cái lạnh buốt xương Và nỗi buồn da diết Ở đây không có sương và tuyết Chỉ thấy cây ngô đồng trụi lá đứng chơ vơ Ngôi nhà xưa biến mất sau mùa xuân Nền đá tảng biến thành nỗi đau Và mái ngói âm dương hờn căm cũng ngả màu rêu mốc Tất cả chất thành một đống Như ngôi mồ dĩ vãng của mùa xuân Để mùa đông thấy rét căm Thắt thỏm – lo âu !


Tiếng vọng tình thơ Bởi đã có hai mùa xuân như thế!

Song Hoài Nguyên suốt cái lạnh mùa đông !

2- Bản giao hưởng u trầm cung Mi Thứ Mùa đông về Mẹ không cho con ra ngoài Nhưng ngôi nhà không đủ ấm Chiếc áo tơi mẹ vá hoài

Muï mò tình yeâu

Mòn mỏi Đã qua rồi biết mấy mùa đông ?!

Mụ mị tôi mụ mị em Nửa đêm ngồi đó chong đèn nhớ nhau

3- Và những trận bão giông

Lạy trời cái lạnh qua mau

Cha hứa dựng lại mái nhà xưa

Cho tôi tròn giấc chiêm bao một mình

Đặt cây đàn nơi gian giữa

Chiều nay trước cửa sân đình

Hơn ba mươi năm lời hứa

Có đôi én rủ bạn tình réo xuân

Bản giao hưởng mỏi mòn

Giờ hình như vẫn còn đông

Beethoven cũng đi vào quên lãng Bản giao hưởng nghẹn ngào

Cớ sao cứ mãi chạnh lòng giữa khuya ?!


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên Như xóa tan bao hận thù Ai hát trong mưa chiều nay Cho xót xa cơn lạnh dài Cho cơn mưa buồn không dứt Muôn đời anh trong mưa bay !

Öôùc voïng Em sống cho anh làm thơ Em hứa cho anh đợi chờ Có em chiều như có nắng Có em trời như có mây Em nói yêu anh nhiều đi Cho thoắt vui cơn mộng thì Em nói yêu anh nhiều hơn Anh sẽ quên bao giận hờn Em sống cho anh mộng mơ Dù đau đớn trong cuộc đời Anh sẽ quên bao buồn xưa

Naéng haï Anh mê ngủ trong vườn hoa giấy tím Nắng hong buồn trên tóc rối nhành dương Con chim xanh chợt hót khúc nghê thường Ven mái ngói đôi bồ câu rỉa cánh Nắng lên cao ráng chiều khoe sắc ánh Nhịp sáo diều quanh quẩn quyện hồn tre Lá rơi rơi, ngờ tiếng bước bên hè Anh chợt tỉnh . Ô hay, chiều đẹp quá ! Nóc nhà xưa khói lên vờn nắng hạ


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Lá lưng trời cánh én quyện hồn thơ

Trong khu vườn hoa lá cỏ xinh tươi

Hoa cỏ may đi ngủ tự bao giờ

Quê hương anh tiếng hát tự muôn đời

Anh lay nhẹ gió hờn lên nếp áo

Ôi ! Đẹp nhất quê hương chiều nắng hạ .

Xa thật xa hình như là tiếng sáo Ừ ! chiều về của chú bé chăn trâu Nghé ơ.. ơ... anh nhớ buổi ban đầu Bài “ Thằng Tửu trên mình trâu gọi nghé”. Đám mạ non ngủ trên triền gió nhẹ Dăm đôi cò thong thả bước ven đê Một đàn chim đang ríu rít bay về Chiều bỗng ngủ trong chiều xưa sang cả Anh ở đây buổi chiều nơi thôn dã

Phieâu laõng Đời tôi một chuỗi ngày cô lẻ Phiêu bạt trần gian chẳng bến bờ Mai tôi có chết – xin đừng khóc ! Để mặc linh hồn tôi bơ vơ


Tiếng vọng tình thơ Tôi trải hồn tôi theo gió mây Lần theo nội cỏ với ngàn cây Tìm trong những đám xuân xanh ấy Cái thuở còn vang rộn tiếng cười !

Song Hoài Nguyên Lặng nhìn thiên hạ đùa vui Tôi đi gom hết ngậm ngùi thế nhân Lỡ mai dù có xa trần Hồn tôi cũng được đôi phần thảnh thơi Tuổi tôi hỡi ? – Ngựa hồng ơi ! Chở tôi về với cõi trời bình yên !

Tuoåi ngöïa hoàng

Canh baïc ñôøi

Tôi xa tôi – tuổi ngựa hồng Theo bao ngày tháng long đong chợ đời

Hồn ta hạc nội mây ngàn


Tiếng vọng tình thơ Lãng du trong cõi địa đàng – thiếu em ! Rồi thì người lạ - phố quen Trăm năm một cuộc đỏ đen với đời Phủi tay canh bạc vừa chơi Cũng xong một kiếp luân hồi đó em !

Song Hoài Nguyên Làm thơ trên sông Ngân Tháng bảy buồn mẹ khóc Trôi trên dòng tóc bạc Gầy guộc ngón tay khô Tuổi nhỏ hay làm thơ Trên báo – nhìn – Mẹ khóc ! Giờ tuổi già cô độc Mong tháng bảy hoa hồng Ngày tháng mẹ long đong Những lời xưa con nhớ Đời làm thơ là khổ Sao cũng được mẹ ơi Miễn có mẹ mà thôi Vô thường là thế đó Nhưng con không muốn vậy Tháng bảy mãi hoa hồng Dù Mẹ còn hay khôn!g ?

Meï vaø thaùng baûy Mắt mẹ ngồi thương đau Vòm trong tuổi mười bảy Sầu tận cùng chín tới Mẹ khóc tuổi gần trăm

Nhaäp thieàn Tôi nhập sơ thiền thấy bóng em Hào quang chiếu diệu sáng dần lên


Tiếng vọng tình thơ Phá thành phiền não em thị hiện Hóa thân Bồ Tát ở một bên

Song Hoài Nguyên

Qua đến nhị thiền cũng thấy em Khai mở tình yêu nhập quả tim Thọ trì sâu rộng tôi quy ngưỡng Rao khắp người đời thóc mách xem

Mắt xưa ngày đó trông theo

Sang đến tam thiền lại thấy em Một đời thục nữ gái thuyền quyên Người đến bên tôi trong hiện kiếp Chỉ nợ nhau mà chẳng có duyên

Gió đêm động giấc trần ai

Đến tứ thiền sao không thấy em ? Đối diện tường tôi tịnh suốt đêm Cám ơn người đã cho diệu lý Chân tướng cuộc đời tôi rõ thêm !

Thuyền xưa giờ tách bến dần khuất xa

Thả thơ tôi đón – em chèo sông trăng Gặp rồi mà chẳng nói năng Tóc buông cành liễu sương giăng nét ngài Giật mình bỗng thấy hình hài hóa thân Người tiên đêm đó xuống trần ……………………………… Giữa khuya lạnh với trăng tà Tôi – tình xưa mãi mặn mà đó em….!

Lay laét tình xa Traêng vôùi tình xöa

Ta đọa xuống nhân gian người có biết ? Tay run run khuấy động biển luân hồi Nghe tiếng khóc lọt lòng sao thê thiết


Tiếng vọng tình thơ Gắng gượng mình nhìn thiên hạ đùa vui Cuộc tử sinh khóc cười ra nước mắt Trong lao xao trời dạo khúc tiêu sầu Rồi say tỉnh phận mình trong chiếu rượu Khinh bạc đời ta chẳng hiểu vì sao ?! Ngày tháng lụn công danh này một thuở Ân sủng kia cũng xót – tạ ơn người Kẻ thất thế vong thân đường phiêu bạt Rồi nghẹn ngào nhìn một kiếp rong chơi Và đâu đấy lan man lời sương khói Tàn xuân rồi hạ cũng đã qua lâu Tuổi đã trót vào thu mùa gió nỗi Đọng trong ta một giấc ngủ đông sầu Đọng trên cả tiếng cười đôi mắt ướt Cố nhân hề ! Lay lắt sóng tình xa Biển trầm luân một đời chân lỡ bước Đành đi về ru nỗi nhớ trong ta !

Tình yeâu sa di

Song Hoài Nguyên Ta không mượn đạo tạo đời Mà sao kinh kệ lại ngời dáng em ?! Bảo rằng tình đã cố quên Lại nghe chuông mõ cứ rền tiếng yêu Nắng tà ngã bóng tịch liêu Chùa xa vẳng lại bao điều sắc không Đường trần một cõi mênh mông Mang thân đến Phật còn lòng thế gian Thôi thì phận số đa đoan Vong thân một kiếp đành mang chốn này Rã rời câu niệm từ đây….

Roài laïi laøm thô Trở lại làm thơ – làm cho em


Tiếng vọng tình thơ Như con bìm bịp khóc thâu đêm Bên dòng nước cạn không tôm cá Tôi thấy mình càng hụt hẫng thêm Đom đóm soi bờ lau lách xưa Tìm trong kỷ niệm chút âm thừa Em về bóng dáng đâu còn thấy Tôi thoáng rợn mình trong gió mưa Lại con ếch trống ở bờ ao

Song Hoài Nguyên Để ta còn có lối về đêm nay Men tình một chút cũng say Làm sao mà tránh được hoài nước ơi ! Chỉ còn một mảnh trăng thôi Đừng mang rao bán như lời thế nhân Tim ta đã nát vạn phần Ai mua cũng chỉ được ngần ấy thôi

Hát mãi câu ca đã úa nhàu

Rằng ta một cõi ngậm ngùi

Có người bên ấy buồn xa xứ

Mơ trăng đổi lấy niềm vui tháng ngày

Quê cũ đi tìm không thấy nhau

Mặc ân tình có xa bay

- * Thôi thế từ đây không gặp nữa Đời làm thân thú mãi đi hoang

Hãy để trăng lại đêm này cho ta Dù khuya trăng lạnh , trăng tà……….

Và tôi – một phút yêu người quá Một phút đam mê – một phút tàn !

Mô traêng Nước ơi đừng chở trăng đi

Phöôïng chieàu


Tiếng vọng tình thơ Phượng ơi Phượng một cánh hồng ấp ủ Là cho đi vạn nỗi nhớ điên cuồng Em có đến chiều nay ?... Hay không đến ? Ta chưa về chiều mỏi mắt hoàng hôn Ta thấy em như ngàn xưa trở lại Tuổi thơ đâu năm tháng cũng quay về Màu đỏ thắm sân trường ai đứng đợi ? Ai ru lòng ta những phút đê mê ? Ta lặng đứng ngắm em hồn hoang dại Nghe trong tim chiều thắp nắng muôn trùng Một phút giây chợt nghe hồn trẻ lại Thấy yêu em – yêu đằm thắm vô cùng ! Phượng ơi – Phượng một cánh hồng ôm giữ Là muôn đời trong nỗi nhớ hoàng hôn Em hãy đến -chiều nay -xin hãy đến Cho đời ta mãi ngập nắng tâm hồn

Nheï gaùnh tình xa

Song Hoài Nguyên Em mang trái chát trong tình đắng Đến trải hồn tôi những lụa vàng Chiều nay có kẻ về bên ấy Bỏ mặc tình tôi trong miên man Em có còn thương nơi phố xưa ? Tôi với ngàn năm những đợi chờ Hồn vương mộng cũ sầu tơ liễu Lá khóc cành khô trên bến mơ Gió bảo hồn tôi thôi hãy quên Trăng cười trên dãy mộ bia đêm Con chim cú đậu cây thập giá Cũng mãi ngàn năm những điệu buồn ! Tôi biết giờ đây em mỉm cười Địa đàng phương ấy những niềm vui Chân son nhún nhảy trời hoa mộng Bên cạnh tha nhân giả mặt người Nhẹ gánh em rồi có phải không ? Tương tư tôi mãi những chiều phong Lụa vàng ai trải ngày xưa ấy Chát đắng tình tôi cũng mặc lòng ! Chiều nay có kẻ về bên ấy Bỏ mặc tôi hoài những nhớ mong !


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Cuoái trôøi mô Đêm qua có một vì sao rụng ! Rơi xuống hồn tôi đang mỏi mê Hoảng hốt đôi bàn tay hứng lấy Chợt sao tan vỡ giữa lưng trời Tôi biết tình mình vừa để lỡ Phút giây ân hận mãi ngàn thu Biết đến bao giờ tìm lại được ? Nghẹn ngào tôi khóc giữa trời khuya ! Tôi thấy mình tan theo gió mây Dật dờ trong khói tỏa sương bay Hồn lang thang kiếm xem người ấy Có ngủ mơ về đêm tối nay ? Cho tôi bắt gặp nàng đang khóc Xót cảnh nhân gian quá đọa đày Đôi bóng nhìn nhau trong nước mặt Thương tiếc ân tình sao lá lay Đôi đứa dìu nhau tận cuối trời Theo đường mây cũ bóng trăng soi Ôm bao kỷ niệm dài năm tháng Mơ ước cho tròn duyên lứa đôi

Ñeâm vaãy goïi Ta có những đêm dài nằm trăn trở Đếm thời gian đi từng bước qua hồn Những đêm dài gọi mặt trời thức dậy Xóa căm hờn trong bóng tối cô đơn Ta có những đêm dài ngồi than thở Với canh khuya và gió rít qua thềm Những đêm dài gọi sấm cuồng gió giật Đánh tan giùm ta những áng mây đen Ta có những đêm dài hồn hoang dại Đứng chơ vơ trên bến nước hôm nào Những đêm dài gọi tình yêu trở lại Rũ sạch hồn ta những vết thương đau


Tiếng vọng tình thơ

Ñoaïn tröôøng bieân aûi

Song Hoài Nguyên Có phải vì em thác dật dờ ?!

Đôi mắt mở trừng trong bóng đêm Rực bao buồn tủi với hờn căm Trời biên địa – máu - và thây chết Rủ hồn ta gọi bóng chiều xuân

Ta chết thật rồi – em yêu xưa Ải nhạn trùng – quan cát bụi mờ

Ta muốn quên đi trời “ Vãng phố”

Vó câu gục ngã chiều biên địa

Tha thứ cho em mỗi một lần

Tin dữ bay về em biết chưa ?

Tiếc nỗi giận hờn ra “Sóc cảnh” Trời đất nào quên hận máu xương ?

Ta thấy hồn bay trong nắng mơ Chiều xuân mắt đỏ nhạt nhòa thơ

Ta mãi hờn em – oán giận người

Đường gươm oan trái em đành dứt

Cho dù muôn kiếp cũng không nguôi

Trời nẻo quan san phủ lệ mờ

Xé hồn ta đó ra trăm mảnh Rải khắp nhân gian hỏi cuộc đời

Bóng tối chập chờn đêm giá lạnh Thét gào trong nỗi chết bơ vơ Bao linh hồn ngã bên ta đó

Ai biến thơ ta thành máu lệ ? Mỗi dòng cân não chảy không vơi


Tiếng vọng tình thơ Trào dâng tim óc lên từng nét Nhỏ xuống nhân gian oán hận đời ?!

Song Hoài Nguyên

Khoâng Ñeà Em vỡ tan như bong bóng trời mưa Tôi mang tình về hư không đắp mộ Chiều đang khóc có người ôm nỗi nhớ Gió gọi buồn về rét cả hoàng hôn

Traû nôï tình Ta nợ em một thoáng phố đùa vui Ta nợ em tuổi thơ những nụ cười Dĩ vãng với nhau mình chưa tính sổ Mà bây giờ hai đứa ở hai nơi


Tiếng vọng tình thơ Ta nợ em năm tháng mỏi mòn trông Ta nợ em son phấn nhạt môi hồng Đã biết không duyên sao còn gặp gỡ ? Để bạc mái đầu mà chưa trả xong ?! Ta nợ em khúc hát nửa vời thôi Ta nợ em câu thương tiếc ngậm ngùi Chẳng trọn bài ca -một đời phải nhớ Là nghẹn ngào bởi chót lưỡi đầu môi Thôi nhé ! nợ tình ta trả em Là thương là nhớ khổ ngày đêm Một đời ta tính luôn lời lãi Chỉ kiếp này thôi -không trả thêm !

Chieàu phoá cuõ

Song Hoài Nguyên Thôi em phố cũ người thưa thớt Hoa nắng bạc màu trên lối đi Trời sắp giăng mưa - chiều sắp tắt Gió thổi từng cơn lạc lối về

Tôi nghe trong gió hồn hiu quạnh Chuếnh choáng men nồng cuộc tình say Van em hãy trả tôi về đó Nỗi sống trong tôi -những đọa đày


Tiếng vọng tình thơ

Khoùc cha Ba ơi một nén hương lòng Con thắp ngọn nến tuổi hồng dâng ba Ngàn đời con trẻ xót xa Bây giờ chuốc rượu dâng trà ai đây ? Cùng con một thuở xum vầy Ngày ngày đối ẩm, đêm rày bên nhau Ba một đoạn – con một câu Dăm ly rượu nhấp men sầu thế nhân Qua rồi cái tuổi thanh xuân Qua rồi một kiếp dương trần – ba đi ! Cám ơn ba - để của này ! Là nhân là nghĩa ba thì cho con Nguyện sao giữ mãi cho tròn……………

Song Hoài Nguyên

Muøa xuaân ôû veà phía anh Em đâu rồi tôi hỏi én mùa xuân Nắng trên cao bài thơ vàng hoa cúc Chiều phố chợ lặng chìm trong tiếng nhạc Cành mai nào tàn lụi giữa trời đông Em thoắt về như một ngọn bão giông Xô nghiêng ngã trong tôi đời trần thế Vẫn biết rằng lòng người dâu hóa bể Nhưng hỏi mình – làm sao nếu không em ? Người đi về trả tôi lại bóng đêm Một đốm lửa trên bờ môi trống vắng Trả lại tôi mùa đông không đủ ấm “Xóm cỏ” buồn – chiều ghế đá công viên Phía em về trời đất lạ xa tên Em có biết chiều nay trong nỗi nhớ Ai trầm mình giữa mùa xuân góc phố ? Nghe tiếng xưa đang gõ nhịp trong hồn Tôi lại về từng khoảng trống cô đơn Lòng thảng thốt – mùa xuân ! Đau đớn quá ! Không có em – đời buồn như chiếc lá Tôi vàng rồi - Rụng xuống Một cành xuân !


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Cuoäc tình muøa ñoâng Mùa đông đóng băng trong tình yêu nghiệt ngã Mùa đông về trên hàng cây ngô đồng trụi lá Như những chiến binh quy hàng trong cuộc thập tự chinh Như những oan hồn uẩn thác đêm đêm Ven bờ đê mái rạ trăng thượng tuần chênh chếch Dù sao thì cũng đã hết ! Ta đi qua đời người với hơn nửa thế kỷ mùa đông Bằng những trận bão giông Và những mùa đông dài băng giá Rồi bỗng dưng tình yêu trở thành xa lạ Khi nghẹn ngào ta nói tiếng yêu em ! Lúc ấy, Tưởng chừng như băng tuyết đã tan Nhưng thật ngỡ ngàng Em cũng chỉ là cơn bão mùa đông vừa ập đến Ta sắp nối tiếp một mùa đông vô bờ bến Đóng băng cuộc đời Đóng băng khối tình nghiệt ngã - em ơi !

Thaùnh nöõ - tình toâi Về làm hạt giống tình câm Thả thân tôi đó mọc mầm đắng cay Hết ngày – lại cũng chiều phai Lá thu rồi cũng đành thay sắc vàng Sững sờ tôi – trước dung nhan Tôn em thánh nữ - ngỡ ngàng phận tôi Rượu nồng vội uống ly bôi Thẫn thơ tôi với nửa đời buồn tênh Câu thơ ngày ấy mông mênh


Tiếng vọng tình thơ Sầu tôi – tôi uống một mình từ đây !

Song Hoài Nguyên Tôi đợi se lòng giữa phố xưa Vết lăng trầm mãi tháng ngày qua Người đi để lại hồn hoang phế Nuối tiếc cuộc tình trong ngẩn ngơ !

Phoá khuya Một vết lăn trầm giữa phố khuya Mong manh như tiếng thở dài xưa Phất phơ ngọn khói buồn như khóc Em trả tôi về nỗi đớn đau Vật vã trong tôi vạn nỗi sầu Mơ hồ tôi giữa cuộc bể dâu Một mảnh trăng vào cơn mê ngủ Đêm về nghe lạnh biết tìm đâu ? Tỉnh lại thân tôi một kiếp người Cầm bằng như bỏ cuộc đùa vui Mải mê xuôi ngược tìm hư ảo Thơ thẩn trong từng ký ức xưa Nửa đời chưa thấy được niềm vui Con phố khuya sao vẫn ngậm ngùi Hiu hắt mày mò trong nỗi nhớ Thăng trầm tôi với buổi cuồng mê

Mô giaác Pleiku Những thảo nguyên ngút ngàn trong hoàng hôn Biên giới lạnh chiều tây trên đỉnh nhớ Những bản làng sau lưng vừa khép ngõ Rặng lồ ô cúi xuống đứng gục đầu Và bóng đêm buồn rơi xuống quá mau Ta lặng đứng nghe hồn đầy hoang dại


Tiếng vọng tình thơ Ôi “Peiku” những đêm buồn gió núi

Song Hoài Nguyên Dưới “Hàm Rồng” là thung lũng tình em

Sương lạnh đầy thét nỗi nhớ tha phương Biết về đâu ? “Pleiku” đã nửa đêm ! Trăng thượng tuần vẽ thêm nét cô đơn

Nát lòng ta giữa khuya buồn “Diệp Kính” ?

Ta hoài vọng tháng năm còn sót lại

Một đời người – một đời ta câm nín

Chợt se lòng gió đêm hồn tê tái

Sâu thẳm buồn vào dỗ giấc “Pleiku”

Xa quá rồi ! Ôi những giấc mơ xưa !

Thô laïc leân trôøi Ta ở đây ngày gió cát bụi mù Đêm quạnh quẽ vầng trăng sầu nửa mảnh Nghe trong ta khói sương mù lãng đãng Chập chờn em ngày tháng xót xa đưa Ôi “Pleiku” ta đến tự bao giờ ?! Nghe hối hả lời ru buồn đêm tối Đứng nơi đây “Chợ Mới” ơi , “Chợ Mới” !

Đêm qua giông tố tơi bời Gió mang hết cả lên trời thơ tôi Thượng giới ùa nhau ra coi Kẻ ngậm ngùi đọc buông lời tiếc thương Trần gian sao lắm tơ vương Chữ “Yêu” chữ “Chết” đoạn trường thế sao ? Thượng đế lật sổ Nam Tào Hỏi xem : Thơ của kẻ nào trần gian ? Thưa rằng thơ Nguyễn Kim Hoàng * Kẻ đang làm cõi thiên đàng mất vui


Tiếng vọng tình thơ Bao nhiêu ngọc nữ ngậm ngùi Tiên đồng than khóc tuôn rơi lệ sầu Hỏi rằng : Duyên cớ vì đâu ? Có lẽ ông ấy đang sầu thế nhân ! Một đời nghệ sĩ gian truân Chữ “yêu” chữ “tử” khó lần bước qua Thượng đế cũng lệ tuôn sa : -Thôi thì xóa xổ cho nhà thơ vui Từ đây không được ngậm ngùi……… •

Song Hoài Nguyên Biết đâu là nẻo mà về Sắc Không – Không Sắc bốn bề quạnh hiu Trăng cài vách đá cheo leo Hóa thân tôi kiếp bọt bèo ngàn năm !

Tên thật của tác giả

Nöûa maûnh hoàn thöông ñau

Noãi nhôù hoân meâ

Người ơi tôi thấy hồn đau

Chiều qua đi

Nữa thân níu kéo đi vào cõi không

Đêm xuống tới

Còn đây giữa chốn bụi hồng

Một nửa vầng trăng buồn le lói

Nữa thân còn lại bập bồng bến mê

Ru nửa đời người


Tiếng vọng tình thơ Lại một nửa hồn ta Đời thì ngắn Em thì xa Ta cuộn chăn tròn đêm ngái ngủ Một nửa vần thơ xưa buồn ủ rũ Là một ngày - ngậm ngùi Nỗi nhớ cũng hôn mê.

Song Hoài Nguyên Tình yêu là có thực phải không em ?! Người lữ hành trong cuộc sống buồn tênh Chợt đánh mất nhánh dương trần hư ảo Cõi trần ai một đời người ngơ ngáo Giấc mơ nào ta liệng xuống đêm qua ? Lại bắt đầu một buổi sáng trong ta Lại tất bật giữa chợ đời hư thực Tim vẫn nóng muội tình yêu ngun ngút Mơ về em từ đó thuở nguyên sơ Đời là hư trong tiếng thở dài xưa Tất đã rõ tình yêu này có thực Đêm đã qua sao nghe còn rưng rức Hư thực nào nhuộm bạc tóc thời gian ?

Ñoâi bôø hö thöïc Đâu là hư là thực của đời người ? Ta quay quắt, mày mò trong nỗi chết Đời mong manh bẽ bàng như sương khói Giữa đôi bờ hư thực kiếp nhân sinh Đêm cũng tàn, nỗi nhớ cũng mông mênh Em bỗng chốc hóa thân thành ký ức Ta trở lại sáng trưa chiều tất bật

Coù chi ñaâu thaùnh nöõ


Tiếng vọng tình thơ

- ôn trôøi !

Song Hoài Nguyên Người đời khen - tôi đắp mộ nghìn năm Chẳng phải thế đâu – vì - em là thánh nữ ! Mượn cớ để làm thơ - bởi - mắt tôi phàm !

Có chi đâu em -cũng chiều thu tắt nắng Cũng hoàng hôn xưa - lạc bước - lối tôi về

Cho tôi được khóc - tiễn em chiều ly biệt

Cũng thênh thang - ai - hát bài ca trần thế

Có chi đâu - trong mơ ước - kiếp con người

Những nhục nhằn tôi - từ thuở biết đam mê

Em đã đến rồi đi - đời nầy vẫn thế ! Tôi chưa kịp buồn – thì - đã vội nhớ khôn nguôi

Có chi đâu em - chia ly là hạnh phúc Đớn đau vẫn là - cái thú của yêu đương

Có chi đâu em - bởi số phần thua thiệt

Trời sinh ra tôi - yêu em từ tấm bé

Tôi đã làm thơ - như một kẻ lưu đày

Cầm tay rồi sao lòng cứ mãi vấn vương ?

Hay như một gã - cai tù trên hoang đảo Nhận lấy phần mình - tựa Chúa - ở ngôi Hai !

Em cứ đi đi - có chi mà bịn rịn ?! Có chi đâu mà thảng thốt tiếng u hoài

Có chi đâu em - cảm ơn lòng thánh thiện

Mắt cơn bão - chiều nay đã vào thị xã

Em vẫn mãi là - Thánh nữ - của đời tôi

Con phố buồn rồi ai đó cũng ngăn đôi !

Lời nói linh thiêng - trăm năm cầu nguyện Một kiếp cho em – nầy - thánh nữ ơn trời !

Có chi đâu em -chồng thơ - bài hát cũ

Khaát só


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Tay ôm bình bát xuống nhân gian Khất cái tương tư cái bẽ bàng Người thí dăm ba tình lẻ muộn Ta về dùng ngọ giữa đa đoan Gậy trúc chân trần ta bước đi Thơ rơi thơ rớt giữa xuân thì Có ai nhặt lấy dùm rao bán Một cõi ngậm ngùi luôn khắc ghi

Möa chieàu queâ Em biết chiều mưa ở xứ buồn Trời mưa không dứt giọt mưa tuôn Chiều âm u tối và se lạnh Gió thổi chừng như gió gọi hồn

Áo hở vai trần tay chắp tay

Thoắt đã nghe buồn trong tiếng tiêu

Tâm thành khấn nguyện đức Như Lai

Chiều ơi nương rẫy gọi ai chiều ?

Xin trao tâm ấn truyền y bát

Tâm tư sầu lắng trong hiu quạnh

Cho kẻ nhân gian chốn đọa đày

Thương nhớ ngồi nghe tiếng quốc kêu

Khất sĩ đi tùy duyên hóa độ

Tiếng quốc trong mưa não ruột lòng

Lục đạo luân hồi cứ quẩn quanh

Chuông chùa rời rã tiếng thu không

Tây phương thiên trúc đành quên lối

Chiều mưa không dứt – buồn không dứt

Bình bát mang theo một chữ tình !

Nghe hồn hoang dại nhớ mông lung.


Tiếng vọng tình thơ

Coâ haøng caø pheâ

Song Hoài Nguyên

Hoaøng hoân nhaët laù Ta cúi xuống hoàng hôn buồn nhặt lá

Cứ tưởng em như là vợ

Em chao nghiêng chiếc nón đứng bên đường

Sáng dâng cà phê cho chồng

Bỗng dưng thấy hình như mình xa lạ

Trên mặt nụ cười rạng rỡ

Nên ngại ngùng chiều rủ nắng qua truông

Vói tay kéo dây quạt nồng

Ta chất nặng dòng thơ còn bỏ lại

Trả tiền như đưa tiền chợ

Chòng chành đưa câu hát dậm…à ơi !

Có vợ như vầy cũng xong !

Mấy mươi năm tuổi đời vàng sắc lá Em miên man một cánh mỏng lưng trời Rồi từ đó cổng trường xưa khép lại


Tiếng vọng tình thơ Ta thẩn thờ đi kiếm bóng hoàng hôn

Song Hoài Nguyên Là bay – bay lên tận cung Hằng

Chiếc nón nghiêng bên đường còn đứng đợi ?! Nhặt lá rơi nghe buốt tận tâm hồn ! Vời vợi buồn chiều đi vào ngõ tối Sầu đeo sầu ta trĩu nặng bờ mi Cơn gió đêm nghe hồn thơ lả tả

Nấm mộ hông nhà nền vôi trắng Trắng cả màu hoa sứ cạnh bên Và mây – từng đám mây màu trắng Dật dờ - trôi nổi – mây lênh đênh

Rụng bên trời theo nỗi nhớ cuồng si !

Hoàn moäng Maøu traéng trong ñeâm Cả không gian một màu tang trắng Bàng bạc sương mờ cả ánh trăng Ta ngồi nhuốm lên làn khói mỏng

Có phải người xưa đã hiện về Hay oan hồn uổng tử theo tôi ? Mà sao một nửa hồn đi mất ! Một nửa nằm yên lặng bốn bề Trăn trở mấy từng khăn vải liệm Gọi hồn cho tỉnh giấc u mê Người ơi - bớ hỡi người trong mộng !


Tiếng vọng tình thơ Đêm này tôi thức trắng hay chưa ?! Thao thức nằm nghe gió gọi buồn Hai hàng nến đỏ cháy song song Trong quan tài lạnh tôi nghe tiếng Mẹ già đang khóc xót thương con

Song Hoài Nguyên Sững sờ mới biết đã tàn thu Cây cũng qua mùa – em cũng hết ! Bao điều sâu lắng đáy tâm tư.

Thương tiếc mà chi hỡi cuộc đời ! Ân tình bạc bẽo trắng như vôi Trả vay - vay trả - tuồng như mộng Đau đớn tôi rồi – cũng thế thôi ! Xin trả người xưa lại cuộc đời Bạc tiền - nhung gấm - mộng chung đôi Còn tôi – tôi để hồn phiêu lãng Trong cõi hư vô – một kiếp người !

Yeâu em chieàu phoá hoa vaøng Qua moät muøa yeâu

Chiều lên hoa nắng vàng thưa thớt Lổ đổ rơi buồn trên lối đi

Chợt thấy ngô đồng cây rủ lá

Phố xưa còn có ai ngồi đợi


Tiếng vọng tình thơ Hay em giờ chẳng tiếc thương gì ?

Song Hoài Nguyên

Anh qua phố cũ buồn hiu hắt Cũng nắng vàng hoe trên phố xưa Và cũng đâu đây buồn giọng hát Hoa vàng trong nắng – phố vàng hoe Yêu em ngày đó phố vàng hoa Trong nắng xuân tươi – phố mượt mà Vàng bay trong nắng từng cơn gió Dáng cũ em về sao thướt tha ?!

Maëc nieäm Thöông queâ Ngỡ ngàng những lối quen xưa Ta men theo nắng hè trưa giấc nồng Muôn ngàn nỗi nhớ mênh mông Lời ru sao bỗng ngọt dòng thời gian Tình riêng nửa mối dây oan Nửa nghe câu hát – vô vàn thương quê !

Ta để tang ta giữa cuộc đời Dù ta mới chết nửa hồn thôi Máu còn phân nửa ừ phân nửa Đã bị người ta uống cạn rồi Ta liệm đời ta bằng chữ nghĩa Một mình cai quản cỗ xe tang Ném tung ơn nghĩa thay vàng mã Đưa tiễn hồn ta đến nghĩa trang


Tiếng vọng tình thơ Nhạc khóc trần gian đến lạnh lùng Có ai còn nhớ đến ta không ? Hỏi chăng là hỏi lòng nhân thế Nắp ván thiên buồn đóng cho xong

Song Hoài Nguyên Đêm qua nằm mộng thấy bên người Một chút hương tàn ta lả lơi

Ta lại xây mồ trong tuyết lạnh Huyệt đào thăm thẳm đáy con tim Nằm yên ta thấy hồn ta khóc Nước mắt rơi thành bao cánh chim

Phút chốc cơn mê – hồn chợt tỉnh

Bay mãi bay hoài trong cõi mơ Hồn hoang phiêu bạt đến bao giờ Công danh một thuở trời gieo sóng Người hỡi – hồn ơi - tỉnh giấc chưa ?!

Vĩnh biệt ngàn thu – vĩnh biệt rồi

Bàng hoàng ta gọi – cố nhân ơi !

Đường trần vạn nẻo – bóng trăng soi Ta đi trên lối buồn hiu hắt Hờ hững trong tay với bạn đời !

Moäng coá nhaân

Em saép veà chöa ?


Tiếng vọng tình thơ Đìu hiu trăng rũ bóng thề Mênh mang nỗi nhớ theo về nửa đêm

Song Hoài Nguyên

ÔÛ moät ñaàu noãi nhôù

Lưỡi liềm cứa buốt con tim Vàng rơi thoáng rụng – bên thềm sao sa

Chiều nay cali ra sao ?

Hững hờ một áng mây qua

Có nghe biển thét biển gào nhớ không ?

Sầu tôi nửa mảnh trăng tà gió lay

Ở đây suốt đời mùa đông

Bồng bềnh một giấc mơ say

Vẫn ru điệu nhớ xé lòng người ơi !

Phải chăng em của tháng ngày xa xưa ?

Lạnh buồn rưng rức đơn côi

Người yêu ơi ! Sắp về chưa ?

Liêu xiêu bóng đổ tôi ngồi lặng câm

Để đêm tôi với âm thừa của nhau

Chuông chùa rời rã thinh âm

Ngỡ rằng từ cõi chiêm bao

Tiếng tiêu ngân lạnh khóc thầm thời gian

Giờ đây mới hiểu thế nào là yêu.

Trời Cali – nửa dây oan Bao giờ nối được cung đàn hở em ? Trúc xưa hồn cứ buồn thêm………….


Tiếng vọng tình thơ

Kieáp sau Ừ thôi - thì cũng là quen Sao nghe đăng đắng trong men rượu nồng Ừ thôi - em đã có chồng Ta như bọt nước bên sông ơ hờ Vỡ rồi bong bóng trong mơ Mai về ướp rượu làm thơ đợi người Tỉnh say ta khóc ta cười Thì thôi - đành cũng ngậm ngùi : Kiếp sau !

Song Hoài Nguyên

NGÀY KIA Ngày kia tôi thấy hồn tôi Lẽ loi đứng khóc bên trời quạnh hiu Ngày kia nắng lửa trăm chiều Người ta ôm lấy những điều sắc không Ngày kia buốt giá mùa đông Chẳng còn hơi ấm than hồng thế gian Ngày kia sương khói điêu tàn Cười không còn tiếng giòn tan thuở nào Ngày kia trời đất hanh hao Trong cơn hoảng loạn thét gào cuồng điên Ngày kia chẳng chút bình yên Cho tôi giữ lài tình riêng của người Một ngày an ủi...hồn tôi ! Song Hoài Nguyên


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

BÓNG TỐI và TÔI

Về lại dòng sông Ta về tắm lại giòng sông Chợt nghe hương lúa nội đồng thoảng đưa Bồi hồi một khúc sông xưa Ngẩn ngơ chiếc lá cuối mùa rụng rơi Ngỡ ngàng một dãy sông trôi.

Tôi thích mùi que diêm Trong bóng tối bùng lên Lung linh vàng khói thuốc Nghe hư ảo màn đêm Tôi ngữi đôi ngón tay Mùi nhựa đắng vàng phai Hắt hiu sầu nỗi nhớ Em của thuỡ nào đây ? Đốm lửa trên bờ môi Lấp lóe như cuộc đời Trong mù khơi ảo ảnh Không biết mình là ai Tôi thích trong bóng đêm Lặng lẽ với tình em Ly cà phê đắng chát Khói thuốc đời buồn thêm Song Hoài Nguyên


Tiếng vọng tình thơ

Song Hoài Nguyên

Thơ lạc lên trời Đêm qua giông tố tơi bời Gió mang hết cả lên trời thơ tôi

Moät phuùt chaïnh loøng ! VI- nga !

Thượng giới ùa nhau ra coi Kẻ ngậm ngùi đọc buông lời tiếc thương Trần gian sao lắm tơ vương

Nếu thiên tài còn sống

Chữ “Yêu” chữ “Chết” đoạn trường thế sao ? Thượng đế lật sổ Nam Tào

Tôi sẽ nhờ Vangogh

Hỏi xem : Thơ của kẻ nào trần gian ? Thưa rằng thơ Nguyễn Kim Hoàng * Kẻ đang làm cõi thiên đàng mất vui Bao nhiêu ngọc nữ ngậm ngùi Tiên đồng than khóc tuôn rơi lệ sầu Hỏi rằng : Duyên cớ vì đâu ? Có lẽ ông ấy đang sầu thế nhân ! Một đời nghệ sĩ gian truân Chữ “yêu” chữ “tử” khó lần bước qua Thượng đế cũng lệ tuôn sa :

Vẽ lại hình bóng em Vi-Nga ! Người đàn bà áo đen Dấu đi đôi mắt mùa thu Vào trong đôi kính mát Mùa thu vàng hoa cúc Có đôi dòng nước mắt Chảy loang đồi cát mịn

-Thôi thì xóa xổ cho nhà thơ vui

Đồi cát màu trắng tinh

Từ đây không được ngậm ngùi………

Đồi cát hình trái soan

Song Hoài Nguyên •

Tên thật của tác giả

Vi- Nga !


Tiếng vọng tình thơ Gương mặt em thần thánh !

Cái sóng mũi dọc dừa Đôi môi hình trái tim Hai hàm răng trắng muốt Ơi Vi-Nga ! Vangogh ! Nếu thiên tài còn sống Ông hãy vẽ giùm tôi Một khung trời mùa thu Có nắng vàng rực rỡ Một Vi- Nga ! Người đàn bà trong tranh Có đôi dòng nước mắt Mà tôi vừa bắt gặp Em !...trong suốt chiều nay !

Song Hoài Nguyên Song hoài nguyên

tiếng vọng tình thơ  

Một đời người - Một đời

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you