Page 1

17 tuổi, tôi bắt đầu mộng mơ. Mộng mơ về tiền, hiihii Về bạn bè… Và cả tình yêu! Nhưng tôi không trông mong sẽ có một chàng hoàng tử thật cool giống như trong những cuốn tiểu thuyết tình cảm tôi hay đọc vào mỗi buổi tổi đâu. Tôi biết nó chỉ có trong mơ mà thôi! Vì đời nghiệt ngã hơn nhiều. “ Trong 7 tỷ người trên thế giới này, chắn chắc, sẽ có một người thuộc về em, và đó, là tôi…” Oe, oe, oe! Đùng đùng đùng. Tiếng trẻ con khóc và tiếng gõ cửa ( đúng ra là đập cửa) làm tôi tỉnh giấc. Hajzzzz Cạch. Cánh cửa vừa mở ra….. trước mặt tôi là một anh chàng cao to, very đẹp trai đứng đấy…. Ơ… đẹp trai quá. Xung quanh tôi nở ra toàn trái tim là trái tim. Nét đẹp của anh ấy thu hút tôi ngay từ ánh mắt đầu tiên! Cơ mà từ nãy h tôi chỉ chú ý đến anh ấy, chẳng để tâm đến sắc mặt của anh chút nào. - Dạ cho hỏi anh tìm ai ạ? - Đây là nhà của Diệp Ngọc ko? - Vâng….. nhưng… Tôi còn chưa nói hết câu anh ta đãcởi giày ra, đi vào nhà. Ế, hình như trên tay ảnh có bế đứa…… con. “Hix! Đẹp trai như vậy mà đã có con.. Uổng thật!” - Cho xin cốc nước! - Vâng vâng! Tôi lúi húi xuống bếp rót cốc nước, rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn. Ngồi xuống ghế, tôi chăm chú nhìn anh. - Nhà còn cái gì khác ko? Có nước lọc thôi ko à? - Dạ vâng. Còn nước lọc thôi….mà thưa anh! anh tìm ai. Anh ta quay đi bế đứa nhóc nằm trên ghế lên. Nhóc đó cứ xoay qua xoay lại vẫy vùng ko chịu, cái mặt như muốn khóc ấy. Mà trông đứa bé dễ thương kinh. Hai má mũm mĩm, trắng bóc. Mắt to… cái miệng chỉ muốn cắn cho một phát. Úi ùi uiiiiiii. - Cô ta đi đâu rồi? - Ai? Tôi hơi bị bực mình rồi đấy. Người đâu đẹp trai mà vô duyên. - Tôi tìm con đàn bà đó. Diệp Ngọc ấy! Hắn… cho phép tôi gọi anh ta bằng hắn.( mọi hình tượng ban đầu về hắn đều sụp đổ rồi) Sao hắn dám gọi em gái sinh đôi của tôi là “con đàn bà” nhỉ? Quá đáng thật. Mặt tôi đỏ lên, tôi cảm thấy như bị xúc phạm vậy.


- Này anh. Anh vô duyên thì vô duyên vừa vừa phải phải thôi nhá. Ai cho phép anh gọi em gái tôi là con đàn bà. Đã thế, có ai mời anh vào nhà đâu mà anh tự nhiên thế? Hắn nhìn đôi bằng cặp mắt mở to hết cỡ. Hix, mọi ngày tôi cũng hiền lắm, nhưng khi có ai nói xấu người trong nhà của tôi thì tôi lại như vậy. Xấu hổ chết mất. - Cô ta, Diệp Ngọc ấy, cô ta sinh con rồi thảy cho tôi. Vì nó mà tôi bị đuổi khỏi nhà này. Tôi nheo mắt. Chẳng biết hắn có nói thật không nhỉ? - Làm sao anh biết đó có phải là con của Ngọc hay ko? - Chắc chắn. – hắn ta như quát lên. – Cô ta còn để lại lời nhắn đây này. Vừa nói, hắn vừa móc trong túi ra một tờ giấy nhàu nát và đưa cho tôi. Trong giấy ghi vỏn vẻn có vài từ “Đây là con của chúng ta. Nó tên Huy Khiêm, tên ở nhà là Bin 8 tháng tuổi. Mong anh chăm sóc con đàng hoàng. Diệp Ngọc gửi Chấn Phong” Tôi thích tét mắt ra để đọc hàng chữ của Diệp Ngọc. Y chang nét chữ của nó luôn, xấu mà còn nhỏ nữa chứ. Vậy là ko thể nhầm lẫn được rồi. Chết cha…. Tôi ngồi sít lại bên hắn. Ko phải thích hắn mới ngồi bên hắn đâu. Tôi chỉ muốn ngắm cháu tôi thôi. Bây giờ trông kỹ, thằng bé giống Diệp Ngọc thật. - Diệp Ngọc nó đi rồi. Nó bảo…. nó sẽ sang Mỹ với ông nào đấy đấy. – Tôi cất giọng. - Khốn khiếp – Hắn nghiến răng. Tay bấu chặt chiếc ghế. Tấm vải như muốn tét ra làm đôi luôn ấy. - Hây hây, đừng bấu.. rách bây giờ. Hì hì . – Tôi cười trấn an hắn. – Thật sự thì, 1 năm trước, nó bỏ nhà đi tại vì nó thấy có lỗi với ba, mẹ. Ba chết để cứu nó. Mẹ có lỡ lời mắng nó nên nó bỏ đi luôn, ko về. Tôi với mẹ đi tìm Ngọc khắp nơi, tìm dc thì nó lại ko chịu về. Nó bảo nó có cuộc sống riêng, đừng quan tâm. Thế là… Ai biết nó ra cớ sự này. Tôi chép miệng. Buồn cho số phận của đứa em song sinh. Hồi nhỏ, nó ngoan lắm chứ. Sau khi lên cấp 3, Ngọc thay đổi hẳn. Ăn chơi, đua đòi, sa hoa. Cuối cùng để lại đứa cháu cho tôi đây. - Giờ anh tính làm sao?? - Tính làm sao là làm sao. Cô nuôi chứ. Cô là dì nó mà. - What the….. nè nè, đừng có đổ trách nhiệm cho tôi. Anh là người yêu Ngọc chứ có phải tôi đâu. Tôi giảy nãy. Đúng là ngày xui mà. - Cô là chị gái cô ta mà. Cô phải có trách nhiệm. - Thế lúc anh quan hệ vs Ngọc , anh sướng hay tôi sướng. Tôi chêm ngay một câu mà chính tôi cũng chẳng ngờ tới. Mà cái câu này là câu thâm nho nhất từ trước đến giờ, khiến cho hắn vừa sượng sùng, tái mặt vừa chẳng biết nói gì hơn. Hắn gãi đầu rồi nhe răng cười: - Nhưng mà bây giờ tôi nghèo rồi. Làm gì có tiền để nuôi cu Bin. Nếu mà có rồi á, thì tôi cũng chẳng đến tìm cô. - Cái lý do vớ vẩn.


Chương 2: Anh chàng đẹp trai. - Đưa tôi thẻ CMTND – tôi xòe bàn tay ra, hất hất. - Chi? – Hắn ngồi vắt chân lên ghế, tự nhiên như ở nhà của mình. - Tôi ko thể để 1 người lạ ở nhà trong khi tôi chẳng biết gì về người đó cả. Chấn Phong ngoan ngoãn nghe lời như một con mèo. Hắn lục trong ví của mình, lấy ra cái thẻ mới toanh và ném cho tôi. Tôi đưa tay chụp lấy. “ Lâm Chấn Phong. 17 tuổi” Ơ, tôi cứ tưởng hắn ta lớn tuổi hơn tôi. Ai dè cũng cùng tuổi với tôi nè. Mà sao trông hắn oai phong quá, cao tận 1m 70 ( hình như là thế). Tôi chớp chớp mắt nhìn lại mình 1m55. …. Chấn Phong đang chơi với cu Bin ở ghế salo.Có vẻ hắn ta thích thú lắm khi chơi với trẻ con vậy. Tôi cười tủm tỉm. Trông ngoại hình hắn ta cũng ko đến nỗi nghèo nàn, thậm chí còn “toát” ra nét “giàu sang” tột độ vậy. Hắn ko có nước da ngăm đen của người từng bươn chải, bôn ba. Da Chấn Phong trắng kinh, còn trắng hơn cả tôi nữa. Đã thế, lại còn ko có chút mụn nào cả. Thật là đáng ghen tị mà..~ ~ - Ăn cơm thôi nào. – Tôi vội nhét thẻ CMTND vào túi rồi gọi với ra. Chấn Phong bế cu Bin vào bàn, ngồi ngửi hít hà. Đáng yêu vô cùng. Hôm nay tôi có nấu món cá kho và canh bông cải, cùng măng kho vịt. Ngày thường tôi chỉ nấu duy nhất một món thôi, nhưng hôm nay vì có nhiều người nên tôi trổ tài nấu ăn. Ngồi chống cằm, tôi hỏi hắn: - Ngon không? - Dở ẹc! Tôi ỉu xìu. Công sức bỏ ra cả buổi chiều ngồi nấu, mong sao mọi người ăn ngon là vui rồi. Vậy mà hắn ta chê thẳng thừng như vậy làm tôi buồn thúi ruột. Ít nhất hắn cũng phải khen lấy một lời chứ! Buổi tối. Tôi dọn dẹp bát đũa, rửa chén, lau nhà xong xuôi. Hắn ngồi gác chân lên ghế salo, coi ph

dinh menh da cho ta gap nhau  

Honagjgfdgheksughdvgfeusfgvewuigvevgewuivg

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you