Issuu on Google+

Mục lục LỊCH CÔNG GIÁO Trang 2 CHA LÀ ĐÓA HUỆ NỞ MUÔN ĐỜI Trang 4 SHGX CHƯƠNG TRÌNH MÙA CHAY Trang 7 TIN MỪNG HÃY NGHE LỜI NGƯỜI Trang 14 CHÚA GIÊSU THANH TẨY ĐỀN THỜ Trang 15 THIÊN CHÚA YÊU THƯƠNG THẾ GIAN Trang 17 CHÚA GIÊSU LOAN BÁO VỀ CÁI CHẾT Trang 18 MỤC TỬ ĂN CHAY VÀ ĂN MẶN Trang 20 GIA ĐÌNH CÁI BÓNG HẠNH PHÚC CỦA CON Trang 24 SỢ VỢ LỢI HAY HẠI Trang 28 BẠN TRẺ CHIẾC LÁ BÀNG Trang 31 CÁI GƯƠNG VÀ CỬA SỔ Trang 35 BẠN GIEO GÌ HÔM NAY Trang 37 THƯƠNG CHA Trang 38 GIA TRƯỞNG BÓNG CẢ Trang 39 CHIẾC CHUÔNG CỦA ÔNG Trang 40 TÔ MÌ Trang 44 THÁNH GIUSE MẠNH MẼ Trang 47 CẦU NGUYỆN CÙNG THÁNH CẢ GIUSE Trang 48 NGHỀ CỦA BA Trang 49 QUÀ CON TẶNG BỐ Trang 50 NGỌN NẾN KHÔNG CHÁY Trang 51 SƯU TẦM Trang 52-62 SỐNG CHỨNG NHÂN HÃY ĐẾN GẦN CHÚA MỖI NGÀY Trang 63 HẠNH PHÚC CHO ĐI Trang 67 DC CAFE’ Trang 68-76 ĐỒNG CỎ NON ĐIỀU THÌ THẦM CỦA LÒNG CON Trang 78 ĐÓ VUI Trang 79


LỊCH CÔNG GIÁO

TTDC 03-2012

THÁNG 3 : THÁNG KÍNH THÁNH GIUSE Ý CHUNG: Cầu cho toàn thế giới: Xin cho toàn thế giới nhìn nhận hoàn toàn sự đóng góp của phụ nữ vào việc phát triển xã hội. Ý TRUYỀN GIÁO: Cầu cho lòng kiên trì của con người: Xin Chúa Thánh thần ban lòng kiên trì cho những người, đặc biệt tại châu Á, bị phân biệt đối xử, bách hại và giết chết vì danh Đức Kitô. Thánh Giuse là Bổn Mạng và gương mẫu của các người lao động và các gia trưởng. Ngài đã sống cuộc đời lao động để nuôi sống gia đình. Chính Chúa Giêsu dù là Con Duy Nhất của Thiên Chúa cũng được gọi là “con của bác thợ mộc”. Vì thế, noi gương thánh Giuse, các người lao động và các gia trưởng hãy học cho biết giá trị của lao động: nuôi sống bản thân và gia đình, liên kết với anh chị em và phục vụ họ, thực thi bác ái đích thực và góp công vào việc kiện toàn công cuộc sáng tạo của Thiên Chúa. 04/3 CHÚA NHẬT II MÙA CHAY. Thánh vịnh tuần II Giáo huấn số 15: NHỮNG HỆ QUẢ CỦA ĐỨC TIN VÀO THIÊN CHÚA DUY NHẤT. Tin vào Thiên Chúa; Đấng duy nhất và yêu mến Ngài hết mình: Đó là nhận biết sự vĩ đại và quyền năng của Thiên Chúa; Đó là sống trong tâm lý cảm tạ; Đó là nhận biết sự hợp nhất và phẩm giá đích thực của mọi người; Đó Trang 2


TTDC 03-2012

LỊCH CÔNG GIÁO

là sử dụng các thụ tạo một cách đúng đắn; Đó là luôn tin tưởng vào Thiên Chúa cả khi gặp nghịch cảnh. 11/3 CHÚA NHẬT III MÙA CHAY. Thánh vịnh tuần III Giáo huấn số 16: NHÂN DANH CHA VÀ CON VÀ THÁNH THẦN. Các Kitô hữu được rửa tội “nhân danh” Cha và Con và Thánh Thần, chứ không “nhân các danh” của các Ngài, bởi vì chỉ có một Thiên Chúa, Cha toàn năng, Con duy nhất của Ngài và Thánh Thần: Đó là Thiên Chúa Ba Ngôi Chí Thánh. 18/3 CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY. Thánh vịnh tuần IV Giáo huấn số 17: CHÚA CHA ĐƯỢC MẠC KHẢI NHỜ CHÚA CON. Khi gọi Thiên Chúa là “Cha”, ngôn ngữ đức tin chủ yếu muốn nêu lên hai khía cạnh: Thiên Chúa là nguồn gốc thứ nhất và là Đấng uy quyền siêu việt trên hết mọi sự, đồng thời là Đấng nhân hậu và yêu thương chăm sóc mọi con cái của Ngài. 19/3 Thứ Hai: THÁNH GIUSE, BẠN TRĂM NĂM ĐỨC MARIA. Lễ trọng. Lễ cầu cho giáo dân (Lễ họ). 25/3 CHÚA NHẬT V MÙA CHAY. Thánh vịnh tuần I Giáo huấn số 18: CHÚA CHA ĐƯỢC MẠC KHẢI NHỜ CHÚA CON (tt). Chúa Giêsu đã mạc khải Thiên Chúa là “Cha” theo một nghĩa chưa từng có: Ngài là Cha không những vì Ngài là Đấng Tạo Hóa, nhưng từ đời đời Ngài là Cha trong tương quan với Con duy nhất của Ngài. Đấng từ đời đời là Con trong tương quan với Cha của Người “Không ai biết rõ người Con trừ Chúa Cha; cũng không ai biết rõ Chúa Cha, trừ người Con và kẻ mà người Con muốn mạc khải cho” (Mt 11,27). 26/3 Thứ Hai: LỄ TRUYỀN TIN. Lễ trọng. Lưu ý: Trong thánh lễ, khi đọc kinh Tin Kính đến chỗ: “Bởi phép Chúa Thánh Thần… và đã làm người” thì bái gối (IM 137) Trang 3


SINH HOẠT GIÁO XỨ

TTDC 01-2012

CHA LÀ ĐOÁ HUỆ NỞ MUÔN ĐỜI Mỗi khi tháng Ba về, người Công giáo vui mừng cảm động vì là dịp kính nhớ Thánh Giuse, cha nuôi của Chúa Giêsu một cách đặc biệt. Nói “kính nhớ” không đúng lắm, vì Ngài có ở xa đâu mà phải nhớ. Thánh Giuse ở bên con cái Ngài còn trên trần gian như ngày xưa Ngài ở bên Chúa Giêsu và Mẹ Maria. Ngày còn bé, tôi dại khờ không biết tôn kính yêu mến Thánh Giuse. Ngày ấy tôi thấy hình Chúa Giêsu Hài Đồng dễ thương, Chúa Giêsu Vua uy nghi, Thánh Tâm Chúa Giêsu dịu dàng dễ yêu mến gần gũi. Ngày ấy tôi nhìn ảnh tượng Mẹ Maria rất thích, vì Mẹ dịu dàng trìu mến.Còn Thánh Giuse luôn là một cụ già râu tóc bạc phơ xa lạ. Sau này lớn lên tôi mới hiểu ý định của các hoạ sĩ. Khi vẽ hình Thánh Giuse, các hoạ sĩ muốn khắc họa sự tinh tuyền và khôn ngoan của Thánh Giuse bằng hình ảnh của tuổi già, vì Kinh Thánh viết “tuổi già là một cuộc đời thanh sạch”. Đồng thời, hình ảnh người Cha già bên Chúa Giêsu nhắc đến tình yêu và sự chăm sóc ân cần của Cha trên Trời. Nhưng ý định và nghệ thuật ẩn dụ tốt đẹp ấy lại giấu mất sự trẻ trung, can trường mạnh mẽ và sự tinh tuyền như đoá huệ mùa xuân nơi người Cha nhân hậu của Chúa Giêsu và của nhân loại. Cha Thánh Giuse là đoá huệ đẹp mà Thiên Chúa đã Trang 4


TTDC 01-2012

SINH HOẠT GIÁO XỨ

gửi đến vườn hoa trần gian này để làm cho trần gian đẹp lộng lẫy hơn. Kinh Exultet trong Đêm Vọng Phục Sinh nhắc lại lời Thánh Phaolô “Ôi tội hồng phúc”. Tội lỗi là tội đem ơn phúc vì chính tội lỗi làm cho trần gian có được Đấng Cứu Chuộc muôn đời. Và nhờ Đấng Cứu Chuộc nhập thể làm người, nhân loại có người Mẹ tuyệt vời là Đức Maria và người Cha nuôi cao cả đáng kính yêu là Thánh Cả Giuse. Thánh Giuse được ca tụng vì sự tinh tuyền, vì công lao chăm sóc Chúa Giêsu ở trần gian. Thánh Giuse được ca tụng vì Ngài là mẫu gương làm việc để cộng tác vào công trình của Thiên Chúa. Nhưng trên hết, Thánh Giuse được tôn vinh vì Ngài vâng phục Thánh Ý nhiệm mầu của Thiên Chúa cách hoàn hảo. Khi nghe Lời Chúa Giêsu phán: “Ai nghe và giữ lời Thầy, đó là Mẹ và anh em Thầy”, “Phúc cho ai nghe và giữ lời Thiên Chúa”, thì người ta luôn nghĩ đến Đức Maria. Điều ấy rất đúng. Nhưng khi nói những lời ấy, chắc chắn một người con hiếu thảo như Chúa Giêsu cũng nghĩ đến Cha nuôi của mình, người Cha mà trong suốt cuộc đời trần gian chẳng có quyền cao chức trọng cũng chẳng có tiền của. Ngài chỉ có một điều: Vâng phục Thiên Chúa. Khi nhìn ngắm Thánh Giuse bồng ẵm Chúa Giêsu thơ bé trên đôi tay lao động của Ngài, chúng ta thấy cảm động. Ngài là một người đàn ông đã từ bỏ đời sống hôn nhân vì Nước Trời, cũng như các tu sĩ linh mục, Thánh Giuse không có con ruột của mình. Nhưng Thánh Giuse yêu mến người con nuôi là Chúa Giêsu và hạnh phúc với tình yêu ấy hơn mọi người cha trên đời. Trang 5


SINH HOẠT GIÁO XỨ

TTDC 01-2012

Vâng, đúng như thế. Chúa Giêsu là con nuôi Chúa Giêsu, nhưng không một người đàn ông nào khác là Cha của Người. Và như vậy Thánh Giuse là người Cha duy nhất của Người trên trần gian. Hơn nữa, Chúa Giêsu yêu mến Thánh Giuse hơn mọi người con khác yêu mến cha mình, vì Chúa Giêsu là chính tình yêu. Như vậy, Thánh Giuse là người gia trưởng, người Cha hạnh phúc nhất. Là một người Cha đã đi cùng với con trai suốt thời thơ ấu và lúc cậu con trai ấy trưởng thành, chắc chắn Thánh Giuse hiểu các gia đình trần gian một cách rõ ràng. Thánh Giuse đi cùng với Thánh Gia trên nhiều nẻo đường, có lúc tìm quán trọ mệt nhoài, có lúc bôn ba nơi đất khách quê người, và có lúc hốt hoảng tìm con đi lạc. Trong những cuộc hành trình ấy, Thánh Giuse có niềm hạnh phúc là luôn đi với Giêsu. Chúng ta thường thấy hình ảnh Thánh Gia nghiêm nghị dù vẫn đầy yêu thương. Nhưng có một bức ảnh do hoạ sĩ A. Tangi (hình như là một linh mục Philipin) vẽ rất thú vị. Thánh Giuse vui cười trêu bé Giêsu cũng đang cười tươi, bên cạnh Mẹ Maria rạng ngời hạnh phúc. Nhìn hình ảnh Đức Maria đặt tay trên vai Thánh Giuse khi Cha đang đùa với Chúa Giêsu ấu thơ, một vị Giám mục đã nói: “Dễ thương quá!”. Những người đàn ông đã lập gia đình, khi nô đùa với con trai, cảm nghiệm được niềm hạnh phúc lớn lao của thiên chức làm cha mà Thiên Chúa chia sẻ. Những lúc ấy, con người còn hạnh phúc hơn khi ý thức rằng Thánh Giuse cũng đã sống đời sống như mình và Ngài bây giờ vẫn ở bên những người chồng, người cha trần gian để nâng đỡ và dìu dắt họ. Thánh Têrêsa Avila đã cảm nghiệm được sự nâng đỡ dìu dắt của Thánh Giuse trong đời sống tu trì. Thánh nữ đã viết: Trang 6


SINH HOẠT GIÁO XỨ

TTDC 01-2012

“Tôi thấy không lần nào xin sự gì cùng thánh Giuse mà không được như ý. Dường như Thiên Chúa ban ơn cho các Thánh giúp ta việc này việc nọ nhưng kinh nghiệm cho tôi biết Thánh Giuse giúp chúng ta trong mọi trường hợp. Tôi lấy danh Chúa mà xin những ai không tin lời tôi hãy thử mà xem.” Lạy Thánh Giuse, con đã cảm nghiệm điều ấy rõ ràng trong đời con, rằng “Thánh Giuse giúp chúng ta trong mọi trường hợp”. Tháng Ba trở về, con ghi lại vài nét khi nghĩ về Cha Thánh với lòng ngưỡng mộ tri ân. Xin cho những bước chân Cha ở trần gian này luôn dẫn đưa gia đình con đi, để sau khi qua mọi thăng trầm cuộc đời, cuối cùng chúng con đến với Chúa Giêsu là Con nuôi chí ái của Cha muôn đời. LM Gioan Lê Quang Vinh

CHƯƠNG TRÌNH MÙA CHAY 2012  TĨNH TÂM MÙA CHAY:  Người lớn vào lễ chiều lúc 18g ngày 15-16-17/3 (thứ 5, thứ 6, thứ 7)  Thiếu nhi vào lễ các ngày Chúa Nhật 4-11-18/3 (CN II, III, IV Mùa chay)  GIẢI TỘI: cho cộng đoàn giáo xứ vào tối Thứ Sáu 23/3 lúc 19g

 TUẦN V MÙA CHAY: NGẮM 15 SỰ THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA vào lúc 19g30  Thứ Hai (26/3): HĐ Đaminh + Phạt tạ  Thứ Ba (17/3): Hiền mẫu + Legio  Thứ Tư (28/3): Gia trưởng + Hội Cầu nguyện Trang 7


SINH HOẠT GIÁO XỨ

TTDC 01-2012

 DIỄN NGUYỆN MÙA CHAY: Thứ Sáu (30/3) vào lúc 19g00  CHÚA NHẬT (1/4) LỄ LÁ TƯỞNG NIỆM CUỘC THƯƠNG KHÓ CHÚA  LỄ I: 5g00 Làm phép lá giữa tượng đài Đức Mẹ và các Thánh Tử vì đạo  Rước lá vào nhà thờ - Trống khẩu - Thánh giá nến cao Thừa tác viên  Bài thương khó + Phát lá: HĐGX  Hát lễ: Ca đoàn Hiền mẫu  LỄ II: 7g30 Lễ dành cho Thiếu nhi  Làm phép lá giữa tượng đài Đức Mẹ và các Thánh Tử vì đạo  Rước lá vào nhà thờ - Thánh lễ: Giáo lý viên phụ trách  LỄ III: 17g30 Lễ cộng đoàn  Phát lá: Hiền mẫu + Legio  Bài thương khó + Bài đọc + Hát lễ: Ca đoàn Phụng vụ  LỄ IV: 19g00 Lễ giới trẻ  Phát lá: HĐ Đaminh + Phạt tạ  Bài thương khó + Bài đọc + Hát lễ: Ca đoàn Cecilia

CHƯƠNG TRÌNH TUẦN THÁNH  THỨ HAI - THỨ BA - THỨ TƯ TUẦN THÁNH: Thánh lễ như thường lệ  NGẮM 15 SỰ THƯƠNG KHÓ CHÚA: vào lúc 19g30  Thứ Hai (2/4): HĐ Đaminh + Phạt tạ  Thứ Ba (3/4): Hiền mẫu + Legio  Thứ Tư (4/4): GLV 5 + Cecilia 5 + Phụng vụ 5  Dâng hạt: Hiền mẫu

 THỨ NĂM TUẦN THÁNH (5/4): THÁNH LỄ TIỆC LY KỶ NIỆM CHÚA LẬP BÍ TÍCH THÁNH THỀ - Chức Linh mục Trang 8


TTDC 01-2012

SINH HOẠT GIÁO XỨ

 Sáng: không có thánh lễ  8g00: Thánh lễ làm phép Dầu tại Vương Cung Thánh Đường  18g00: Thánh lễ Thiếu nhi: Giáo lý viên phụ trách  19g30 Thánh lễ người lớn:  Đọc sách: Bài 1 + 2: Phạt tạ  Hát lễ: Ca đoàn Hiền mẫu  Tông đồ: Mỗi giáo họ 3 người (Áo sơmi trắng dài tay, quần tây màu tối, đeo caravát. Ngày thứ năm Tuần Thánh đi xăngđan. Ngày thứ sáu và thứ bảy đi giày. Thứ Năm có mặt trước 19g00)  Nghi thức đốt chiên trong thánh lễ  Sau thánh lễ kiệu Mình Thánh Chúa sang nhà tạm  Thứ tự: Trống khẩu - Thánh giá nến cao - Thừa tác viên Tông đồ - Giúp lễ - Tung hoa (Thiếu nhi) - Phương du Cha chủ tế  Ca đoàn Phụng vụ làm nhà chầu tạm  Canh thức Mình Thánh Chúa: o 20g30 – 21g00: HĐ Đaminh o 21g00 – 22g00: GLV + CĐ Phụng vụ + CĐ Cecilia o 22g00 – 23g00: Gia trưởng + Phạt tạ o 23g00 – 24g00: Hiền mẫu + Legio

 THỨ SÁU TUẦN THÁNH (6/4): TƯỞNG NIỆM CUỘC THƯƠNG KHÓ CHÚA  Giữ Chay, kiêng thịt  18g00: Nghi thức cử hành cuộc Thương khó của Chúa. Suy Tôn Thánh Giá  Hôn chân Chúa: Cha chủ tế - Giúp lễ - Tông đồ - Quý dì HĐGX - Cộng đoàn Trang 9


SINH HOẠT GIÁO XỨ

TTDC 01-2012

 Lưu ý: Để việc tôn kính Thánh Giá Chúa được tôn nghiêm và có tổ chức, xin cộng đoàn xếp hàng ba (3), hai bên hôn tay Chúa, hàng giữa hôn chân Chúa.  Nghi thức đóng đanh Chúa (Giáo họ Gioan phụ trách)  Ngắm 15 sự Thương khó Chúa: Gia trưởng: 1,2,9 - HĐ Đaminh: 3,4,11 - Legio: 5,6,10 Cầu nguyện: 7,8 Phạt tạ: 12,13,14 - Thừa tác viên: 15 Dâng hạt: Hiền mẫu  Nghi thức tháo đanh táng xác Chúa (Giáo họ Gioan phụ trách)  Rước xác trọng thể chung quanh thánh đường vào nhà An nghỉ, hôn chân Chúa  Đọc sách: Bài 1 + 2: Legio  Bài Thương khó: Cha chủ tế + Ca đoàn Phụng vụ (2 người)  Hát lễ: Ca đoàn Phụng vụ  Trực nhà mồ: Ban Thường vụ  THỨ BẢY TUẦN THÁNH (7/4):

CANH THỨC PHỤC SINH  Trực nhà mồ:  6g-8g: Legio  8g-10g: Luca + Gioan  10g-12g: Phạt tạ  12g-14g: HĐ Đaminh  14g-16g: Hiền mẫu  16g-18g: Cầu nguyện  18g-20g: Marcô + Matthêu  17g30: Đi đàng Thánh giá trọng thể chung quanh nhà thờ  Thánh giá nến cao: Thừa tác viên  Làm bảng đàng Thánh giá + Hướng dẫn: Ca đoàn Phụng vụ  Ngắm dấu đanh: Thừa tác viên Trang 10


TTDC 01-2012

 Dâng hạt: Hiền mẫu

SINH HOẠT GIÁO XỨ

LỄ VỌNG PHỤC SINH    

Thánh lễ: 20g30 Hát Exsultet: Cha chủ tế Hát lễ: Ca đoàn Cecilia Đọc sách: 4 gia trưởng của mỗi giáo họ

 CHÚA NHẬT (8/4)

LỄ PHỤC SINH MỪNG CHÚA SỐNG LẠI

Thánh l��� và hát lễ như thường lệ

 CÔNG TÁC:  Treo cờ + Băng rôn: HĐGX  Trật tự trong và ngoài nhà thờ. Giữ xe các ngày lễ: HĐGX + Gia trưởng  Bổng lễ: Hiền mẫu  Làm kiệu Đức Mẹ: Giáo họ Matthêu  Làm nhà mồ: Giáo họ Marcô  Làm kiệu Chúa và vác Thánh Giá: Giáo họ Luca  Đóng đanh táng xác Chúa: Giáo họ Gioan Gx. ĐMHCG, ngày 10/3/2012 T/M HĐGX Ban Thường vụ

 Nếu muốn thông minh , bạn hãy học cách hỏi hợp lý, cách chăm chú lắng nghe, cách trả lời thông minh và ngừng nói khi không còn gì nói nữa. G. Lafata Trang 11


SINH HOẠT GIÁO XỨ

TTDC 01-2012

THÔNG BÁO Theo tinh thần phiên họp Hội Đồng Mục Vụ giáo xứ ngày 2/2/2012, dưới sự chủ tọa của linh mục chánh xứ. Cha chánh xứ cùng toàn thể các thành viên HĐMV tham dự cuộc họp, đã thống nhất và thi hành từ hôm nay như sau:  Các giáo dân khi lập gia đình sẽ có sổ gia đình Công giáo và hiển nhiên được xem là một hộ gia đình Công giáo độc lập trong giáo xứ. 

Quà của giáo xứ khi có, sẽ được tặng đến từng hộ

gia đình Công giáo. 

Gia đình Công Giáo nào không tham gia tiền tương

trợ đám tang; khi gia đình đó có đám tang; HĐMV, các Hội đoàn giáo xứ, giáo họ chỉ tới dâng lời cầu nguyện (không thu tiền giáo dân). 

Các gia đình không theo đạo Công giáo nhưng tham

gia vào tiền tương trợ của giáo xứ, khi gia đình đó có đám tang, cha chánh xứ sẽ thông báo trên nhà thờ và các giáo họ sẽ thu tiền bình thường. 

Trong giáo họ, khi các gia đình Công giáo có tứ thân

phụ mẫu qua đời, nhưng không ở trong giáo xứ; Ban điều hành giáo họ sẽ xin một thánh lễ cầu nguyện tại giáo xứ. Gx.ĐMHCG, ngày 2 tháng 2 năm 2012 T/M Cha chánh xứ Chủ tịch HĐMV Gioan Hoàng Đình Trang Trang 12


TTDC 01-2012

SINH HOẠT GIÁO XỨ

HIỆP THÔNG Chúng ta cùng cầu xin Chúa cho linh hồn: Cụ ông Giuse Nguyễn Ngọc Quang (Giáo họ Luca) Cụ bà Têrêsa Đặng Thị Ái (Giáo họ Marcô) Sớm được hưởng ánh sáng tôn nhan Chúa

CHÚC MỪNG Ngày 19/3 Lễ kính Thánh Giuse, bạn trăm năm Đức Maria. Xin chúc mừng bổn mạng Hội Bác ái xã hội Caritas. Kính chúc quý ông bà, anh chị em trong hội: Gia đình luôn được tràn đầy Hồng Ân Thiên Chúa, luôn hăng say nhiệt tình chu toàn công vụ tông đồ Chúa đã trao phó. T/M Cha chánh xứ Hội đồng mục vụ giáo xứ

CHÚC MỪNG 

Chúc mừng Tân Ban chấp hành Hội Legio Mariae. Nhiệm kỳ 2012 – 2015: Hội trưởng: Bà Maria Nguyễn Thị Hiền

Hội phó: Bà Maria Vũ Thị Thơm

Thư ký: Bà Maria Đào Thị Vinh

Thủ quỹ: Bà Anê Đào Thị Kim Chi

Nguyện xin Mẹ Maria luôn đồng hành cùng Ban chấp hành trong nhiệm kỳ mới này, để quý vị luôn hoàn thành các công tác và sứ vụ được giao. TM. Hội đồng mục vụ Ban Thường vụ Trang 13


TIN MỪNG

TTDC 03-2012

CHÚA II NHẬT MÙA CHAY (4/03/2012) Bài Tin Mừng (Mc 9,2-10) Hãy nghe lời Người Ghi nhớ: “Đây là con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người” Chia sẻ: Chúa Giêsu đưa ba vị Tông đồ nền tảng lên núi cao để bổ túc thêm sự trung tín của các Ngài: Chúa Giêsu mà các ngài tuyên sưng đó đích thực là như thế, nhưng cũng là để chứng thực lời Ngài nói về khổ nạn. Cuộc khổ nạn và vinh quang như những chặng đường trên hành trình của Chúa, mà ai muốn đi theo phải chấp nhận tất cả. Còn với Phụng vụ thì ở tuần trước, đã cho chúng ta thấy Chúa Giêsu bị cám dỗ (Mc 1,12-15); và sau chiến thắng trên Satan, Chúa được tôn vinh: cả hai cám dỗ và tôn vinh, đều là những khía cạnh, những chặng đường góp phần vào việc Phục Sinh của Đấng Cứu Thế, Thánh Marcô như muốn nhắc người Kitô hữu lời mời gọi đi theo Chúa Giêsu trong cuộc đời Ngài qua cuộc đời mình, biết đón nhận tất cả mà không dừng lại ở một góc cạnh, một khúc đường nào. Ta nên tìm hiểu kỹ trình thuật biến hình này, nhờ đó ánh sáng chói lọi chiếu rọi vào tâm hồn ta, hầu thanh tẩy và hấp dẫn ta sống theo và như Chúa bị thử thách, đau khổ và Phục Sinh. Nhằm củng cố niềm tin nơi các tông đồ, đặc biệt là các vị có trách nhiệm lớn lao hơn, Chúa Giêsu đã cho họ thấy sự Trang 14


TIN MỪNG

TTDC 03-2012

biến đổi hình dạng của Người, tiên báo cuộc sống Thiên Giới mà chính Người là vị đem Vương Quốc đến vào thời Chánh Hưng. Trao đổi: Thánh Marcô cho ta thấy, dường như khi được ở trên núi Chúa biến hình, các môn đệ hiểu, nhưng rồi khi xuống núi lại như chưa hiểu gì cả. Đó cũng là trải nghiệm của bạn và tôi trên đường lữ hành trần gian, nhiều lúc ta như nắm bắt được Chúa để rồi có lúc tưởng như tuột tất cả. Phải không bạn? Cầu nguyện: Lạy Thiên Chúa uy nghi sáng chói, con sấp mình xuống thờ lạy Chúa như ba vị tông đồ xưa, để tôn vinh Thiên Tính cao vời của Chúa và để cảm tạ Chúa. CHÚA NHẬT III MÙA CHAY (11/03/2012) Bài Tin Mừng (Ga 2,13-25) Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ. Ghi nhớ: “Vì nhiệt tâm lo việc nhà Chúa, mà tôi đây sẽ phải thiệt vào thân” Chia sẻ: Chúng ta được đọc bài Tin Mừng của Thánh Gioan trong tuần III mùa Chay nói về vịệc Chúa Giêsu lên đền thờ Giêrusalem và tẩy uế nơi đó. Phúc Âm thánh Gioan nói tới ba lễ Vượt Qua trong cuộc đời Chúa Giêsu và việc thanh tẩy đền thờ được tả trong bài Tin Mừng hôn nay là lễ Vượt qua thứ I. Xét về thời gian thì kể cũng khó xác định Chúa Giêsu tẩy uế đền thờ năm nào, vì các tác giả Tin Mừng Nhất Lãm nói là Chúa Giêsu lên đền thờ có Trang 15


TIN MỪNG

TTDC 03-2012

một lần vào cuối đời, và cho đó là hành vi thanh tẩy đền thờ chỉ xảy ra vào tháng 4 năm 30. Có lẽ Chúa Giêsu thanh tẩy đền thờ vào tháng 3 năm 28. Nhưng sao Giáo hội lại cho ta nghe bài này vào mùa Chay, mùa cuối đời của Chúa Giêsu? Ở đây lại phải nói thêm về ý nghĩa phục vụ: tất cả cuộc đời của Chúa đều nói về việc Phục Sinh, và nhất là mùa Chay nhằm tẩy uế con người để con người đặc biệt là thân xác, luôn xứng đáng là đền thờ của Thiên Chúa như sách Thánh đã nói với chúng ta (IGr 6,15; 12,27 Rm 8,11), vì chính Đức Giêsu đã nên đền thờ mới của Thiên Chúa qua thân xác Ngài, mà Ngài vẫn nói như dấu chỉ, và sau này các môn đệ hiểu được. Trong ý hướng đó, chúng ta tìm hiểu bài Tin Mừng trong bầu khí chay tịnh một cách thiết thực hơn. Với lòng nhiệt thành và thờ phượng, Chúa Giêsu đã không chấp nhận nổi cảnh lộn xộn nơi Đền Thánh, nên Ngài đã tẩy uế và nói thân xác Ngài là dấu chỉ đền thờ với việc phụng sự chính đáng hơn. Trao đổi: Chúa Giêsu quan tâm đến đền thờ. Ngài đến đền thờ, thanh tẩy đền thờ và coi đó là nhà Cha của Ngài… Chúng ta đã lưu tâm đến nhà thờ xứ đạo của chúng ta, đã lịch sự, giữ gìn, vệ sinh, kính trọng và lưu tâm đến nhà thờ chưa? Cầu nguyện: Lạy Chúa! Xin cho chúng con lòng nhiệt thành yêu mến Chúa, để chúng con biết tôn trọng nhà thờ nơi Chúa ngự, biết thờ phượng Chúa, làm cho hữu ích để phục vụ Chúa và tha nhân. Trang 16


TIN MỪNG

TTDC 03-2012

CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY (18/03/2012) Bài Tin Mừng: (Ga 3, 14-21) Thiên Chúa yêu thương thế gian Ghi nhớ: “Ai tin vào Con của Người, thì không bị lên án. Những kẻ không tin, thì bị lên án rồi.” Chia sẻ: Bài Tin Mừng của Thánh Gioan hôm nay là phần cuối cuộc nói chuyện giữa Chúa Giêsu và một vị đầu mục Do thái, ông Nicôđêmô. Ông này đến gặp Chúa Giêsu, và Ngài đã nói cho ông biết việc phải tái sinh trong Thánh Thần mới được vào Nước Trời (Ga. 3,1-13), do đó Tin Mừng thứ IV này vừa sâu xa, lại vừa như được chọn lọc để nói lên tính chủ yếu của Thiên Chúa và chương trình cứu độ, ấy là: Thiên Chúa là Tình Thương, và đã ban Con Một Mình để cứu độ thế gian, nên ai đi ra ngoài kế hoạch ấy, tức là không tin nhận giáo lý đó, sẽ không được cứu độ. Như thế cuộc phân định đã rõ ràng rồi, ngay từ khi Tin Mừng được loan báo, từ khi ánh sáng đến thế gian chứ không phải chờ tới lúc vào đời sau. Chúng ta cùng tìm để khi phần xác chay tịnh, phần hồn chúng ta đón nhận tình thương của Thiên Chúa, mà xác định đươc chỗ đứng của mình trong Nước Trời, hầu chuẩn bị đầy đủ tiếp nhận ánh sáng Phục Sinh của Chúa Kitô trong đêm vượt qua sắp đến. Trao đổi: Chúa dạy: ”Những kẻ sống theo sự thật thì đến cùng ánh sáng”. Mà sư thật chính là Chúa. Ta có dịp xét Trang 17


TIN MỪNG

TTDC 03-2012

mình vì đã nhiều lần ta sống không thật với cả ta, tha nhân và cả với Chúa nữa. Phải thế không bạn? Cầu nguyện: Lạy Chúa! Lời Chúa luôn thôi thúc con đổi mới, cải tiến, và cố gắng luôn mãi tin yêu Chúa. Nhưng với bao bất xứng con đã làm, bao khả năng con đã chôn vùi… chẳng công tác và đồng hành cùng Chúa. Xin cho con trong mùa chay này được tái sinh, được ánh sáng Phuc Sinh đốt hết những tối tăm, những rác rến trong con. CHÚA NHẬT V MÙA CHAY (25/03/2012) Bài Tin Mừng: (Ga 12,20-30) Chúa Giêsu loan báo về cái chết của Người. Ghi nhớ: “Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình.” Chia sẻ: Nhân cơ hội có một số anh em Hy Lạp muốn gặp Chúa, mà có lẽ họ nghĩ rằng đang rạng ngời vinh quang. Chúa Giêsu cho họ và dân chúng cũng như các môn đệ biết rằng, sự tôn vinh đích thực cho Ngài là hy sinh mạng sống để cứu độ nhân loại. Thiên Chúa Ngôi Hai làm người đã chấp nhận cách cứu độ nhân loại theo một kiểu mà không ai dám hay nghĩ tới: Chịu khổ nạn và chết trên thập tự và còn coi đó là một sự tôn vinh, vì lộ rõ nét lòng yêu thương của Thiên Chúa và đem lại hạnh phúc cho nhân loại. Tín điệp đó gửi đến chúng ta, những người đang sống mà một thời ý nghĩa danh dự đặt ở chỗ khác, một hoàn cảnh mà hy sinh cho tha nhân có lẽ đã nhạt nghĩa, thật sự như một cách nhắc bảo rất Trang 18


TIN MỪNG

TTDC 03-2012

cần thiết: Những người theo phục vụ thì nên sống như Chúa, coi thường mạng sống mình để phục vụ lợi ích cho thân nhân, đưa đời mình như hạt lúa gieo vào lòng đất với niền tin sẽ trổ sinh một mùa gặt phong phú, nếu ai cũng chỉ biết có mình, sống cho mình, thì bầu khí gia đình, bộ mặt xã hội sẽ nặng nề, khô cằn và tàn lụi, chỉ có cuộc sống thanh thoát, xả kỷ vị tha mới nâng mình và tha nhân lên được mà thôi. Trao đổi: Các người Hy Lạp đã muốn gặp Chúa, họ muốn biết sự thật về con Người có lời nói, việc làm đầy uy quyền. Chúng ta đã vận dụng khả năng của mình để tìm Chúa chưa, hay chỉ đòi những gì phù hợp với lối suy nghĩ, cách sống sẵn có của mình? Cầu nguyện: Lạy Chúa! Xin cho con biết tìm Chúa trong những lúc khổ đau, biết chấp nhận những trắc trở khi theo Chúa. Ít nói về mình hơn, biết như Mẹ Maria âm thầm đi theo Chúa vác thập giá.

Đóng góp bài viết, hình ảnh cho Thông tin dân Chúa xin gởi về email: ttdc_gxdmhcg@yahoo.com hoặc pherotienlm@yahoo.com Thông tin dân Chúa xin chân thành cảm ơn. Chủ đề TTDC kỳ sau:

XÁC TÍN (Trao đổi với anh chị em tân tòng) Xin kính mời quý ông bà, anh chị em ghé thăm hai trang web:  Trang của giáo xứ: mehangcuugiupxm.net  Trang của giáo lý viên: huynhtruong-dmhcg.net Trang 19


MỤC TỬ

TTDC 03-2012

ĂN CHAY VÀ ĂN MẶN Đời đáng sống, hay không đáng sống… Trong những ngày này, người Công giáo đang sống trong những ngày gọi là "Mùa Chay". Mùa Chay kéo dài 40 ngày, bắt đầu từ Thứ Tư Lễ Tro. Mùa Chay là mùa hy sinh hãm mình, thanh tẩy tâm hồn, canh tân đời sống để chuẩn bị tâm hồn kỷ niệm cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu Kitô và mừng Đại Lễ Phục Sinh. Chữ "CHAY" nơi đây hiểu theo một nghĩa hơi khác với ý niệm "CHAY" của một số tôn giáo khác. Như bên Phật giáo, chữ "CHAY" có nghĩa là "không ăn thịt", chỉ ăn rau, hoa trái. "Chay trường" là kiêng ăn thịt suốt đời, hoặc Trang 20

trong một thời gian lâu dài; hoặc ăn chay theo ngày như 'mùng một và ngày rằm". Vì thế có danh từ "ĂN CHAY" và "ĂN MẶN". Có những trường phái hoặc những người chủ trương "ăn chay" (vegetarian) để chữa bịnh, hoặc để tu luyện, như những tu sĩ nam nữ trong các dòng khổ tu Công giáo, như "Châu Sơn", "Phước Sơn", dòng tu Camêlô.v.v… Chữ "chay" bên Công giáo hiểu là "ăn ít đi", ngày ăn chay là ngày chỉ ăn một bữa chính và một bữa ăn nhẹ, và không ăn "vặt" giữa các bữa ăn, trừ những vị đã già nua, hoặc những người bệnh tật.


TTDC 03-2012

Còn "kiêng thịt" mới là ngày không ăn thịt. Ngày xưa, người Công giáo không ăn thịt ngày Thứ Sáu suốt năm để kỷ niệm ngày Chúa Giêsu chịu chết trên Thập tự giá để chuộc tội nhân loại. Bây giờ chỉ còn "Kiêng thịt ngày Thứ sáu trong Mùa Chay". Tuy nhiên nhiều người vẫn kiêng thịt ngày Thứ Sáu quanh năm, có người kiêng thịt ngày Thứ Sáu và ngày Thứ Tư trong tuần. Trong Mùa Chay, người Công giáo chỉ buộc vừa ăn chay (chỉ buộc những người từ 18 tuổi đến 59 tuổi), vừa kiêng thịt (chỉ buộc những người từ 14 tuổi trở lên), trong hai ngày là ngày "Thứ Tư Lễ Tro" (ngày mở đầu Mùa Chay Thánh) và ngày "Thứ Sáu Tuần Thánh" (ngày đặc biệt kỷ niệm của cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu). Những người đau ốm hoặc quá già nua tuổi tác thì

MỤC TỬ

không phải giữ những lề luật trên đây. Như vậy so với các tôn giáo bạn, thì lề luật "ăn chay", "kiêng thịt" của Giáo hội Công giáo rất là nhẹ nhàng. Lý do, vì Giáo hội coi các lề luật, kể cả đi dâng lễ ngày Chúa Nhật, chỉ là nhưng "hướng dẫn cụ thể" để mọi người tùy theo hoàn cảnh, tuổi tác tự làm lấy những công việc đó một cách tự nguyện do đức tin chân thành và lòng yêu mến Chúa, chứ không chỉ làm vì sợ tội, sợ hình phạt. Giống như những người con hy sinh thời giờ đến thăm cha mẹ, hoặc giữ những lời chỉ bảo của cha mẹ, vì lòng hiếu thảo, yêu mến cha mẹ, chứ không chỉ vì sợ cha mẹ la mắng, hoặc cha mẹ ghét bỏ. Đó là thái độ "sống đạo trưởng thành", với tấm lòng, với tình yêu thương, chứ không phải chỉ vì sợ tội. Trang 21


MỤC TỬ

Thiên Chúa luôn luôn tôn trọng tự do của con người. Hơn nữa, Mùa Chay không phải chỉ gồm có ăn chay, kiêng thịt, mà quan trọng ở chỗ "hy sinh hãm mình", tập luyện ý chí để tự kiểm soát con người của mình (selfcontrol) không bị "danh, lợi, thú" điều khiển cuộc đời của mình. Như vậy Mùa Chay là thời gian đặc biệt để mọi người tự thanh luyện con người của mình, làm mới lại con người của mình. Nhờ ơn Chúa Thánh Thần giúp đỡ để canh tân đời sống. Thực ra đó là những điều mỗi người chúng ta đều phải làm hàng ngày để cải thiện con người của mình, để mỗi ngày trở nên tốt hơn, mới hơn (tân nhật tân); hôm nay phải cố gắng để "mới hơn hôm qua". Đó là một cuộc hành trình đức tin để tiến lên gần Thiên Chúa là Đấng Chân Thiện Mỹ… Mỗi Trang 22

TTDC 03-2012

ngày chúng ta tiến gần cái chết hơn, đến gần nấm mồ của chúng ta hơn, và cũng là tiến gần đến với Chúa hơn. Con đường sống đạo là con đường đi lên, vươn lên mãi mãi. Mỗi người chúng ta đều phải chết, dù giàu, dù nghèo, và khi chết chúng ta đều trở về cát bụi, không mang theo chút của cải gì. Những gì chúng ta có thể mang theo để dâng lên Chúa đó là những gì chúng ta làm cho người lâm cảnh cùng khốn. Trong ngày Thứ Tư Lễ Tro, chúng ta đi dâng lễ rất đông, và chúng ta đều lên chịu xức tro trên trán và nghe ca đoàn hát rất cảm động: "Hởi người, hãy nhớ mình là bụi tro, một mai người sẽ trở về bụi tro…". Ngày phán xét cuối cùng Thiên Chúa sẽ xét xử chúng ta theo những việc chúng ta đã làm cho Chúa qua việc


TTDC 03-2012

giúp đỡ những người nghèo khó, bịnh hoạn… Trong câu chuyện "Ngày phán xét chung", Thiên Chúa nói với những người tốt lành, từ tâm: "Các con hãy vào hưởng hạnh phúc Nước Trời, vì xưa Cha đói các con đã cho Cha ăn, Cha khát đã cho Cha uống, Cha bịnh hoạn các con đã viếng thăm… Khi chúng con làm những điều đó cho anh em là chúng con đã làm cho chính Cha!.." (Phúc Âm Mathêu 25, 31…). Công việc bác ái, từ thiện là việc chúng ta phải làm suốt năm, suốt đời. Nhưng đặc biệt trong Mùa Chay, chúng ta càng cần đọc và suy ngẫm Lời Chúa để đem vào thực hành trong đời sống, để âm thầm phục vụ tha nhân trong khiêm tốn với cả lòng thương người phát từ lòng chân thành của chúng ta qua tác động của Chúa Thánh

MỤC TỬ

Thần. Chúng ta cần tự hỏi: Tôi đã làm gì để giúp đỡ Chúa qua những người cần được giúp đỡ? Xin Chúa Thánh Thần canh tân đời sống chúng ta trong Mùa Chay Thánh này, để chúng ta cũng được "sống lại" với Chúa trong cuộc sống mới, rộng mở tâm hồn để cùng chung tay xây dựng hòa bình, sự thịnh vượng và phát triển trên tòan thế giới, và chúng ta được thấy cuộc đời chúng ta thật tốt đẹp, thật hạnh phúc và giàu ý nghĩa. "Ăn Chay" hay "Ăn Mặn" là tùy sự lựa chọn và hoàn cảnh sống của mỗi người; tuy nhiên, "Đời đáng sống hay không đáng sống!" "Đời chúng ta có hạnh phúc hay không?" là tùy thái độ sống của chúng ta và lòng từ tâm quảng đại của chúng ta! LM Anphong Trần Đức Phương Trang 23


GIA ĐÌNH

TTDC 03-2012

CÁI BÓNG HẠNH PHÚC CỦA CON Thư gởi con dâu Con dâu của má. Ba má chỉ có một đứa con duy nhất, đó là chồng con, cho nên coi con như con gái ruột. Con cũng là đứa con duy nhất của bố mẹ con. Má biết bố mẹ con cưng con lắm. Ba má bên này cũng cưng con như vậy, con có thấy không? Nhà ba má quá chật hẹp. Tối cả nhà tập trung lên ngủ ở trên gác. Nhà này của ông bà ngoại cho ba má khi ông bà đi định cư ở nước ngoài. Ngày xưa ông là công chức, có quyền hành, nhưng không dám làm điều gì khuất lấp, cũng không biết làm khó dễ dân, nên ông nghèo, “ông thần không bắt người ta là ông thần không linh”. Chồng con sinh ra và lớn lên tại căn nhà này và một lòng kính thương ba má, nên không chịu ở rể bên nhà con, nó nói con yêu nó thì phải về ở trong cái nhà chật hẹp với nó. Má biết tánh của con má lắm, nó không quen sống nơi nhà cao cửa rộng. Má rất áy náy, sợ con dâu của má chịu cực không nổi, một căn phòng nhỏ của vợ chồng con trên căn gác, dưới mái tôn, trong không khí oi bức mùa hè. Con đã từng ở biệt thự, có đầy đủ tiện nghi, máy điều hòa không khí, giường nệm êm mát, phòng tắm và phòng vệ sinh hiện đại..., máy chiếu phim, truyền hình với truyền hình cáp bắt tin tức mấy chục đài. Bố con còn trẻ, tháo vát, mẹ con giỏi buôn bán nên mới sau ba mươi năm mà đã ăn nên làm ra. Ở chung nhà với ba má, chắc con thấy tù túng quá phải không, con dâu của má? Con nhớ không? Ban đầu gia đình con chẳng đồng ý tác hợp cho hai con. Con nói với ba má nếu bố mẹ con không gả, Trang 24


TTDC 03-2012

GIA ĐÌNH

con cũng đi theo chồng con, đến khi nào có con thì về xin bố mẹ tha thứ, các con yêu nhau thắm thiết nên đã mơ tưởng một mái nhà tôn với hai quả tim vàng. Đối với ba má thì con trai của mình thương đâu thì mình chịu đó, mà dầu có cản chồng con, không cho cưới con cũng không được vì thời đại bây giờ con cái đặt đâu cha mẹ ngồi đó, phải không con? Đám cưới của các con tổ chức thật linh đình, có đông đủ bà con hai họ ở thành phố và từ các tỉnh về tham dự. Vợ chồng con vui vẻ, quấn quít nhau như đôi chim liền cánh, làm cho ba má rộn rã niềm vui trong lòng. Má hãnh diện đưa con dâu của má đi thăm viếng để khoe với bà con, họ hàng khắp nơi. Nhưng một tin sét đánh khiến cho ba má hết sức bàng hoàng, mới bốn tháng sau ngày cưới, con thu dọn đồ đạc về nhà bố mẹ con, cả hai đứa con đều không cho ba má biết chuyện gì đã xảy ra. Má vẫn nấu những món ăn mà con thích đem lên nhà bố mẹ con để con ăn khi đến thăm con mỗi tuần mấy lần, có khi má đem thức ăn lên tận sở làm của con, má mong bắc lại nhịp cầu thông cảm giữa hai con. Má thương con ruột, má thương con dâu, muốn cuộc hôn nhân của hai con không gãy đổ. Nhưng con âm thầm viết đơn ly dị với chồng con, má không hề hay biết. Rồi tòa án mời chồng con đến để thông báo việc này, nó tự ái nói đã không hợp nhau thì cứ ly dị, nó ký tên đồng ý ly dị, má cũng không hề hay biết và cứ tiếp tục nấu, đem cho con ăn những món ăn con thích. Một hôm má được một thư ký ở tòa án cho biết quyết định ly dị đã có từ lâu. Má rất ngỡ ngàng, tự hỏi sao việc xử Trang 25


GIA ĐÌNH

TTDC 03-2012

ly hôn không qua những giai đoạn hòa giải, ly thân trước khi tòa án ra quyết định ly dị. Luật bây giờ đã khác luật hồi xưa hay là luật nước mình không giống luật một nước nào khác trên thế giới? Má rất hy vọng thời gian hòa giải hoặc thời gian ly thân kéo dài để xoa dịu những bất đồng giữa hai con. Quyết định của tòa ra quá sớm làm cho má hụt hẫng. Má nghĩ có lẽ con đã nhận quyết định ly dị từ lâu rồi, nhưng vì thương hại má, con không nỡ cho má biết hai con đã thực sự đường ai nấy đi, phải không con? Trong đầu má phát sinh nhiều câu hỏi chưa được giải đáp. Các con nói không còn hợp với nhau là tại sao hay là sức nóng của mái nhà tôn đã làm tan chảy hai quả tim vàng? Má đã đuổi bắt cái bóng hạnh phúc của hai con, bây giờ nó đã vuột khỏi tầm tay của má, nó bay bổng lên chín tầng mây, mang theo những gì bí ẩn mà các con đã giấu má. Ngày xưa người ta quan niệm hôn nhân là nợ duyên tiền định, hễ cưới nhau thì như ván đã đóng thuyền, biết tha thứ và chịu đựng để sống với nhau suốt đời. Theo đạo Công giáo, sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly, mỗi giáo dân chỉ được làm phép hôn phối một lần trong đời. Người phụ nữ Việt Trang 26


TTDC 03-2012

GIA ĐÌNH

Nam thời của má trở về trước thường ép mình trong một khuôn khổ tiết hạnh thật khắt khe, khi chồng qua đời thường giữ lòng chung thủy, tự nguyện ở vậy, không tái giá, chôn chặt cuộc đời dưới mộ huyệt của chồng, còn ngày nay hôn nhân như một trò đùa, ngãi nhơn mỏng dánh tợ cánh chuồn chuồn, khi vui thì đậu khi buồn thì bay. Má không biết được nguồn gốc của sự đổ vỡ, má không phiền trách con, mà chỉ đau xót, tiếc rẻ và cảm thấy quá mệt mỏi như sắp chết đuối giữa dòng đời dâu bễ. Nhưng dầu ở vào tình huống nào, má vẫn luôn cầu nguyện cho con có một cuộc sống mới hạnh phúc như ý. Má

TÔ PHỞ Em gái tôi rất thích ăn phở, nhưng hồi ấy nhà nghèo lắm, không phải thèm là ăn đuợc. Có một lần ba đến trường đón nó về, hai cha con ghé lại quán phở đầu hẻm. Ba kêu một tô phở, đẩy về phía nó: Con ăn đi, ba no rồi! Ăn xong, nó chợt nhìn thấy ba vét hết các túi mới đủ tiền trả tô phở. Mười lăm năm trôi qua, em tôi đã là một cô giáo. Hôm lĩnh tháng lương đầu tiên về, nó cầm xấp tiền tần ngần mãi. Tôi hỏi: - Mi định mua sắm gì đây? - Em mua tô phở thật ngon để cúng ba! Rồi nó quay mặt hướng khác, giấu đi hai con mắt đỏ hoe. Tôi cũng vậy. Trang 27


GIA ĐÌNH

TTDC 03-2012

SỢ VỢ LỢI HAY HẠI Phàm ở đời, không nhất thiết người chồng nào cũng sợ vợ. Nhưng thôi, chúng ta chẳng nhắc đến bọn người vô lương tâm, chỉ nhìn vợ bằng nửa con mắt đó làm gì. Ta chỉ nói đến chúng ta thôi, những người chồng luôn luôn nhìn đắm đuối vợ mình bằng hai con mắt đầy đủ. Và hai con mắt đó lúc nào cũng ánh lên vẻ tha thiết biết lỗi khi vợ cật vấn bằng một giọng nanh nọc: "Sao, đi đâu mà giờ này anh mới vác mặt về?". Tất nhiên là ta biết ta đi đâu. Những người chồng đứng đắn như chúng ta thì chẳng bao giờ về trễ vì một lý do bậy bạ. Rõ ràng là ta đi họp về muộn. Nhưng lẽ nào lại nói điều đó ra khi vợ mình đang giận. Nói ra, có nghĩa là ta thét vào mặt vợ: "Cô là kẻ chuyên nghi ngờ bậy bạ, không hề biết tí gì về công việc của tôi!". Ôi, lẽ nào ta lại nhẫn tâm đến như thế! Trang 28

Và nếu ta lỡ mồm nói ra, vợ ta cảm thấy bị mất mặt, nổi cơn lôi đình lên thì sao? Tai họa ai chịu? Thì còn ai nữa ngoài đôi tay và đôi tai sưng tấy lên vì bị véo của chúng ta, những người quen chịu trận. Vì vậy, lỡ rơi vào tình huống nan giải đó, tốt nhất là chúng ta im lặng ra vẻ biết lỗi. Chẳng có gì xấu hổ hết! Ông cha ta chẳng đã nói "Im lặng là vàng" sau bao năm quen nhẫn nại trước các bà, các mẹ của ta đó sao! Vâng, ta im lặng và âm thầm xuống bếp, lục cơm nguội ra ăn, bởi vì sẽ chẳng có cô vợ giàu nguyên tắc nào lại đợi cơm khi chồng đi làm về muộn. Vả lại, vợ ta đã đứng chờ ngồi đợi mỏi mòn con mắt vì ta rồi, lẽ nào ta còn hành hạ cô ta nữa. Những người chồng biết điều hãy cùng ta lặng lẽ xuống bếp xới cơm ăn một mình, vừa ăn vừa gặm nhấm khuyết điểm của mình. Ăn xong thì hãy lo mà rửa chén,


TTDC 03-2012

không phải cái chén ta vừa ăn mà cả một đống chén ngỗn nghện từ sáng tới giờ. Gặp thằng chồng khốn nạn thì chắc chắn nó sẽ mặt nhăn mày nhó, nhưng ta thì không, thậm chí ta còn nở một nụ cười hạnh phúc. Bởi vì ta đã quen những thử thách này rồi. Từ hồi lấy nhau đến giờ, ngày nào cũng thế, vợ ta cứ sợ ta bớt yêu nàng nên luôn luôn tạo điều kiện cho ta chứng minh tình cảm trước sau như một của mình. Cái đống chén này là một ví dụ. Vợ ta cứ tưởng ta không biết nên thử thách ta hoài! Ta xắn gối ngồi xuống (bởi ta đã kịp thay đồ đâu!), tay cầm nùi giẻ lên mà trong lòng cứ tội nghiệp vợ: Ôi, nàng phải nhọc lòng thử thách ta biết bao, chứng tỏ nàng yêu ta lắm! Một người chồng mẫu mực phải biết cách rửa chén không gây tiếng động. Lúc này im lặng vẫn cứ còn là vàng! Bởi lúc ta ngồi rửa chén thì vợ ta đang ngủ.

GIA ĐÌNH

Nàng không đủ sắt đá để chứng kiến sự thử thách của mình và vì không nỡ nhìn chồng cặm cụi ngồi rửa một núi chén nên nàng đành phải đi ngủ. Và vì vợ ta đi ngủ, ta phải rửa chén bát êm thắm, lặng lẽ như một nghệ sĩ kịch câm chính cống. Dù sao thì trong chuyện này, tay nghề ta cũng cao lắm rồi. Bình tĩnh nhé, đừng sẩy tay! Ta dặn ta như thế, bởi vì một tiếng động vang lên vào lúc này có khác gì một quả bom nguyên tử nổ. Ai sẽ bảo vệ ta trước cơn thịnh nộ chính đáng của vợ? Không ai cả! Và cái tai tội nghiệp của ta một lần nữa lại chứng minh rằng "tai không chỉ dùng để nghe mà còn dùng để cho người khác trút sự phẫn nộ". Rửa chén bát, úp vào chạn xong, ta nhón gót đi lên nhà trên, nhón gót thay đồ, nhón gót đi... vệ sinh và cuối cùng nhón gót mò vào giường. Ô kìa, vợ ta đâu rồi ? Cô ta không có trong giường! Sau Trang 29


GIA ĐÌNH

một thoáng bất ngờ, ta giận tím cả mặt. Không phải giận vì đêm nay ta lại ngủ một mình mà giận vì ta biết cô ta ở đâu rồi! Cô ta chơi bài tứ sắc ở nhà bên cạnh, các ông bạn đứng đắn của ta ạ! Đêm nào cũng thế, cô ta lỉnh đi chơi bài suốt đêm, có khi một hai giờ sáng mới về. Nhiều đồ đạc trong nhà đã bắt đầu biến mất một cách kỳ quặc mà ta chưa dám hỏi. Hừ, sớm muộn gì ta cũng hỏi thôi (tất nhiên là muộn)! Sức khỏe cô ta thì sa sút thấy rõ (tai ta độ rày ít đau hơn). Cái hại của cờ bạc rành rành như thế mà cứ đâm đầu vào. Ta là chồng, ta biết phải làm gì trong lúc này chứ! Thế là ta xăm xăm bước qua nhà hàng xóm quyết kêu vợ ta về, m���ng nhiếc cho một trận nên thân! Cái gì chứ việc này thì rõ ràng ta đúng. Ta ló đầu vào tìm kiếm. Kia, vợ ta kia rồi, cô ta đang xòe bài. Ta cố trấn tĩnh hắng giọng: - Em ơi ... Trang 30

TTDC 03-2012

- Anh làm cái trò gì đó? Vợ ta lạnh lùng hỏi, đầu không quay lại. Tim ta tự dưng chơi điệu đítxcô, mặc dù ta không thích nhạc trẻ. Đầu ta lỡ thò vào cửa, giờ không biết làm sao. Tự dưng rút ra mà không trả lời nghiêm chỉnh câu hỏi của vợ thì bất lịch sự quá. Mà để cái đầu trong nhà, trong khi cái thân ngoài hiên thì coi không được. Tự nhiên, ta giận ta ghê, đâm đầu vô đây chi không biết! Vợ ta giải trí một chút mà ta cũng quấy rầy, thật là đồ vô lương tâm! Cuối cùng, ta cũng nghĩ ra được một câu đáng điểm mười: - Anh tính qua hỏi em cần tiền không, anh đưa thêm! Tất nhiên là vợ ta không từ chối, sợ ta buồn. Còn ta thì dùng mấy trăm mà chuộc được tính mạng, kể cũng hên! Thế là vợ ta ngồi thức bên đó, ta nằm thức bên đây. Cách nhau một bước, xa nhau nghìn trùng. Chuyện đó, đến nay vẫn còn! Ta nhờ tài học vấn


GIA ĐÌNH

TTDC 03-2012

uyên bác nên sợ vợ cũng có dựa trên cơ sở lý luận, nay muốn tìm người trao đổi kinh nghiệm hầu nâng lên thành một học thuyết triết học. Ta bắt chước Lỗ Tấn: "Liếc mắt coi khinh nghìn lực sĩ. Cúi đầu làm ngựa cho vợ ta". Lỗ Tấn nói là "trẻ con" nhưng không có "vợ ta" làm sao có "trẻ con"? Ta sợ vợ ta chứ có sợ vợ ai đâu mà xấu! Cũng từ Lỗ Tấn ta suy ra: "Vợ nhờ chồng sợ mà thành hùm" (từ câu "Rừng nhờ người đi mà thành đường"). Nghe chí lý thay! Ta vốn người hào kiệt, coi khinh nghìn lực sĩ, bình sinh chưa biết sợ ai, nhưng sở

học lộn xộn nhớ lầm câu "nếu không có cái mình thích thì hãy thích cái mình có" thành câu "nếu không có cái mình sợ thì hãy sợ cái mình có". Gia tài ta chẳng có gì ngoài vợ nên từ đó đâm ra sợ vợ mà thành tật. Nay, tính can vợ bỏ bài bạc hoài mà không được, ta lại ngẫm ra "nếu cứ sợ cái không đáng sợ ắt sẽ hại cái không đáng hại". Ôi, phải chăng vì yêu vợ mà ta hại vợ? Hỡi các ông chồng đứng đắn giống như ta, hãy trả lời! Sợ vợ, lợi hay hại? (sợ quá nên tên phải viết tắt!?!) Pie TM

Đêm về, gấp trang giáo án, tôi giở cuốn sổ học trò ngắm chiếc lá bàng khô. Ly ơi! Bây giờ, em ở đâu?

CHIẾC LÁ BÀNG Sân trường mình có 1 cây bàng. Mùa thu, những chiếc lá bàng từ màu xanh chuyển sang màu tím thẫm, thả mình từ trên cây xuống mặt đất. Những chiếc lá rơi bao giờ

cũng nhẹ. Ở nơi này, nghe những tiếng trống rộn rã ngày khai trường hay tiếng ve xốn xang những học trò lớp cuối cấp, mùa phượng Trang 31


BẠN TRẺ

nở, ít ai để ý đến những chiếc lá màu giản dị kia. 10 năm về trước. Tôi với em đi bên nhau như những đôi lứa bây giờ. Chỉ có điều, họ ăn mặc đẹp hơn, tiêu tiền bạo hơn và có lẽ khôn ngoan hơn chúng ta nhiều. Em đã nhặt một chiếc lá bàng đẹp nhất đặt vào tay tôi. Chiếc lá ấy bây giờ vẫn vẹn nguyên trong cuốn sổ học trò. Những bữa cơm sinh viên đạm bạc. Em nhăn mặt nuốt những miếng cơm nhão được nấu từ thứ gạo ngả màu. Buổi sáng, lên thư viện, hai mắt hoa lên vì đói. Chúng mình đọc "Nửa chừng xuân" tác phẩm văn học lãng mạn, chỉ sinh viên văn khoa mới được đọc. Hồi ấy, "Tự Lực Văn Đoàn" vẫn còn là vùng cấm kỵ. Mơ ước của em là viết một chuyên luận về văn học thời kỳ này. Vậy mà đành bỏ dở. Thời gian đi qua những nỗi lo tiền thuê nhà, Trang 32

TDC 03-2012

tiền sách vở, học phí. Những nỗi âm thầm của sinh viên nghèo nối tiếp nhau. Một đêm, nơi "công viên rau muống", tựa vào vai tôi, em nói tới mơ ước "Một ngôi nhà nhỏ, trong nhà được trang trí bằng sách theo ý muốn". Cuộc sống sách vở càng thơ mộng bao nhiêu thì cuộc đời thực càng nghiệt ngã bấy nhiêu. Khát vọng về một cuộc sống bình yên không đủ sức trụ lại bởi những dự cảm đầy lo âu về sự tan vỡ mất mát. Chúng mình chẳng ai nói với ai nhưng cả hai đều nghĩ về điều ấy. Ngàn lẻ một nỗi lo toan của cuộc sống đời thường chèn ép và bóp nghẹt những giấc mơ về cuộc sống bình yên. Không có sự phản bội như những câu chuyện tình trong tiểu thuyết mà chúng mình vẫn đọc. Nhưng những trái đắng của đời cứ nhỏ giọt theo thời gian. Thời gian biến


TTDC 03-2012

hôm nay thành quá khứ của ngày mai. Thời gian níu con người vào những bến bờ xa lạ, nơi ấy, mỗi kẻ phận mỏng cánh chuồn như hai ta đều có thể xót xa, nuối tiếc. Thời gian xoa dịu những rung động đầu đời. Để rồi chúng ta lặng lẽ chia tay. Không một ai nói ra điều cần nói. Bởi chẳng ai muốn phải nói ra. Cuộc sống nghiệt ngã quá. Em đã lặng im trước cái nhìn của tôi, vẫn cái dáng khép nép, cẩn trọng và đôi mắt thì xót xa đến nao lòng. Những giờ học văn vẫn trôi qua. Tranh luận, thuyết trình, hội thảo, diễn đàn... công việc chồng chéo và những nồi niềm xuyên suốt. Tôi như kẻ mộng du, chơi vơi giữa đám bạn bè thân quen và xa lạ. Heo may về, lật ngược những sợi tóc xòa trên trán. Tôi cảm nhận sâu sắc cái mất, cái còn của mùa đông. Cây bàng trên sân

BẠN TRẺ

trường, cây bàng kỷ niệm. Lá theo mùa rụng xuống nỗi niềm màu tím thẫm vụng dại và xót xa. Trên thân cây, những cánh tay gầy guộc, khẳng khiu đau đáu nỗi mất còn. Những gì có rồi lại mất, thực ra chưa bao giờ là có. Cái có thể sẽ khẳng định sự đích thực. Em đã có người bạn mới. Anh ta không đẹp trai nhưng ăn vận cũng ưa nhìn. Anh ta không hiểu gì về nguyên lý tảng băng trôi của Hemingway nhưng biết chia sẻ với em những dư vị lẽ ra không đáng có, không nên có của đời sinh viên. Một chiếc xe máy không đến nỗi cà tàng, một bộ đồ "xịn", môđen thời thượng, cử chỉ thân thiện, em lên xe ngồi ở phía sau. Tiếng máy nổ êm tai hứa hẹn những điều thú vị. Thì đúng lúc ấy, em nhìn thấy tôi. Ánh mắt của em thăm thẳm. Dường như bể buồn Trang 33


BẠN TRẺ

trên thế gian này dồn vào đôi mắt ấy. Chúng mình cố gắng tránh nhau. Tôi không muốn nhìn thấy đôi mắt thăm thẳm của em. Và em thì không muốn nhìn thấy vẻ mặt thẫn thờ của tôi. Một lần, trong hội thơ, vô tình tôi ngồi cạnh em. Em ngồi cạnh người bạn gái. Không hiểu sao người bạn trai của em không đến hội thơ. Em đã run run nói với tôi: - Sơn ơi! Hãy hiểu cho em. Đừng trách em, Sơn nhé! Người ta bảo: khi yêu, một ngày không được nhìn thấy nhau một lần là không chịu nổi. Vậy mà tôi đã nhìn vào khoảng không hư vô ấy suốt ngày qua ngày, tháng qua tháng và qua cả một thời sinh viên. Cỏ sân trường vẫn xanh mát những chân trần đôi lứa. Mùa đông, những chiếc lá bàng vẫn tím thẫm, tím đến Trang 34

TDC 03-2012

dại dột. Nếu không vô tri, vô giác, những chiếc lá bàng có nhớ tay em. Và rồi, những chiếc lá rơi cũng cuốn theo chiều gió. Qua phố, đài nhà ai vọng ra: "Lòng người như chiếc lá, thoảng trong cơn gió vô tình". Lá bàng vẫn rơi. Em mặc một chiếc áo thụng đỏ, cái nhìn đã bạo dạn và mái tóc để kiểu bất cần. Những thiếu nữ bây giờ thích những kiểu tóc như thế. Những ngày cuối cùng. Ánh mắt của em khẩn khoản. Dòng lưu bút ở trong mắt ấy như lắng lại trong tôi tất cả những rung động đầu đời. Hiểu nhau lắm mà rồi cứ phải chia xa. Không còn thảo luận, thuyết trình, diễn đàn, văn nghệ Không còn những niềm vui khơi dựng từ những gương mặt thân yêu. Màn mưa xối xả ngoài trời như chìm lấp lời thầy chủ nhiệm khoa đêm cuối cùng của


TTDC 03-2012

hành trình tri thức giảng đường: - Mong sao những cơn mưa đời, đừng làm ướt áo các em. Đôi mắt buồn của tôi! Em đứng trong lớp, kiềm nén xúc động. Các bạn lần lượt nói lời giã từ. Em nhìn tôi. Sự im lặng đã nói lên tất cả. Ra trường, tôi lao vào kiếm sống. Bằng mọi nghề: vẽ

BẠN TRẺ

tranh cổ động, đánh máy chữ, may quần áo, làm hàng gia công... để nuôi nghiệp dạy học. Thời gian và công việc cứ cướp đi sự trai tráng của tôi. Bù lại, tôi có tiền mua được ngôi nhà nhỏ xinh xắn. Trong nhà, một bức tường xếp bằng sách, đủ những tác phẩm mà em yêu thích. Người đau khổ

CHIẾC GƯƠNG & CỬA SỔ Có một phú ông tên Hạo Tường luôn cảm thấy trong cuộc sống của mình thiếu thốn một cái gì đó, nên ông quyết định lên đường tìm Thiền sư để tham hỏi. Khi gặp Thiền sư: “Thưa ngài! Tôi có rất nhiều tiền, muốn thứ gì thì có thứ đó nhưng lại không cảm thấy vui và hạnh phúc được”. Vị thiền sư mời ông ta đứng trước một cửa sổ được làm bằng kính và hỏi ông thấy được những gì qua ô cửa kính đó.

“Dạ, tôi thấy những đoàn người tất bật, hối hả qua lại trên những con đường, có khi bằng phẳng, có khi gập gềnh, khúc khuỷu nữa” Thiền sư chẳng nói gì và mời ông ta đứng trước một chiếc gương soi, hỏi ông thấy gì qua chiếc gương đó. “Tôi thấy chính mình…” Thiền sư ôn tồn nói: “Chiếc gương được làm bằng kính, cửa sổ cũng được làm bằng kính, nhưng cửa sổ thì bên ngoài, có thể nhìn được người, cảnh vật Trang 35


BẠN TRẺ

xung quanh ta nhưng chiếc gương thì phủ một lớp sơn phía sau hoặc một tấm gỗ nên chỉ có thể nhìn được mình mà thôi, khi trong con người mình có thể gỡ bỏ đi lớp sơn hay tấm gỗ kia thì lúc đó con sẽ nhìn thấy người khác, lúc con nhìn thấy người khác con sẽ cảm thấy hạnh phúc với những gì đang có”. Lời bàn: Ta có là người hạnh phúc không? Hay là người luôn bận rộn với cuộc sống hiện đại này? Hoặc ta cảm nhận cuộc sống mình mỗi ngày một vui

TDC 03-2012

hơn? Mỗi ngày chúng ta chạy danh cầu lợi. Ở đâu đó, chúng ta đã có một góc của sự bình yên và hạnh phúc nhưng chưa bao giờ thay đổi góc độ nhìn để dung nạp, tha thứ cho người khác. Chỉ khi nào ta hiểu được hai chữ "dừng bước". Ta đứng lại để tiếp nhận người khác đang tồn tại, họ hiện hữu trong sự tương quan của ta, ta dừng lại để nhìn, để hiểu và để thương. Khi thương được mọi người ta sẽ thương chính mình. Huệ Thiện

Má ơi! Má ơi! Cho con xin tiền nộp… - Ráng ít bữa nữa đi con! Hôm sau: - Má ơi! Cho con xin tiền… - Đợi thêm vài ngày nữa đi con! Bữa sau nó tiếp: - Má ơi! Có tiền… - Ráng đi con, mấy hôm nay chợ ế ẩm, má chẳng bán được gì… Mấy hôm sau, nó thôi không xin tiền má nữa. Mặt nó buồn thiu. Đi chợ về, nhìn nó, má cười: - Hôm nay, gánh rau của má có tiền rồi nè! - Không cần nữa đâu má ơi… Lớp con đi cắm trại hết rồi! Trang 36


TTDC 03-2012

BẠN TRẺ

Bạn gieo gì hôm nay Nếu bạn gieo thành thật, bạn sẽ gặt lòng tin Nếu bạn gieo lòng tốt, bạn sẽ gặt thân thiện Nếu bạn gieo khiêm tốn, bạn sẽ gặt cao thượng Nếu bạn gieo kiên nhẫn, bạn sẽ gặt chiến thắng Nếu bạn gieo cân nhắc, bạn sẽ gặt hòa thuận Nếu bạn gieo chăm chỉ, bạn sẽ gặt thành công Nếu bạn gieo tha thứ, bạn sẽ gặt hòa giải Nếu bạn gieo cởi mở, bạn sẽ gặt thân mật Nếu bạn gieo chịu đựng, bạn sẽ gặt cộng tác Nếu bạn gieo niềm tin, bạn sẽ gặt phép màu Nếu bạn gieo dối trá, bạn sẽ gặt ngờ vực Nếu bạn gieo ích kỷ, bạn sẽ gặt cô đơn Nếu bạn gieo kiêu hãnh, bạn sẽ gặt hủy diệt Nếu bạn gieo đố kỵ, bạn sẽ gặt phiền muộn Nếu bạn gieo lười biếng, bạn sẽ gặt mụ mẫm Nếu bạn gieo cay đắng, bạn sẽ gặt cô lập Nếu bạn gieo tham lam, bạn sẽ gặt tổn hại Nếu bạn gieo tầm phào, bạn sẽ gặt kẻ thù Nếu bạn gieo lo lắng, bạn sẽ gặt âu lo Nếu bạn gieo tội lỗi, bạn sẽ gặt tội lỗi.

Điều không đơn giản Chị lấy chồng. Anh là người thành đạt và giàu có. Thời gian rảnh, chị chỉ lo giữ gìn vóc dáng và săn sóc sắc đẹp. Bạn bè ai cũng ganh tị với anh. Cơm tối. Anh cười: "Lâu rồi thấy thèm món bó xôi xào của em ". Chị nhìn anh, giật mình. Món bó xôi hồi xưa chị xào, mềm mụp. Lâu rồi chị chưa vào bếp. Trang 37


GIA TRƯỞNG

TTDC 03-2012

THƯƠNG CHA Thương cha gánh nặng cuộc đời Để con khôn lớn rạng ngời tương lai Thương cha những ngón tay chai Áo cha sứt chỉ sờn vai bạc màu Thương cha chịu khổ chịu đau Chỉ mong con nhỏ mau mau thành người Đôi khi cha có gượng cười Mà trong đôi mắt của người sầu dâng Thương cha đôi mắt thâm quầng Yêu cha vất vả một vầng trán nhăn Thương cha thức suốt năm canh Những khi con ốm dỗ dành cho con Đời con như chiếc lá non Cha như bóng cả để con nép vào Đời cha là những ánh sao Để con vững bước đêm nao lạc đường Yêu cha gửi trọn niềm thương Cho con vững bước trên đường công danh Đến nay con đã trưởng thành Công ơn chưa báo chữ danh chưa tròn Lòng cha thì mãi sắt son Dù sao cha vẫn thương con nhất đời Làm sao quên được cha ơi! Tình cha con nguyện suốt đời khắc ghi TTK

Khi đẹp trời, người ta dễ quên những lời thề nguyền trong gió bão. (Ngạn ngữ Anh)

Trang 38


GIA TRƯỞNG

TTDC 03-2012

BOÙNG CAÛ Daùng ngöôøi cao khaéc khoå, laøn da ñen saïm naéng, beân caïnh oâng laø coâ thieáu nöõ maûnh khaûnh ngaêm ngaêm nhöng deã nhìn. Hoï môùi töø maûnh ñaát mieàn Trung, thôøi tieát khaéc nghieät, möa gioù thaát thöôøng vaøo ñaây. Ñang coøn ngô ngaùc giöõa phoá laï ngöôøi ñoâng, thì hoï ñaõ baøng hoaøng teâ taùi ñeán söõng sôø, vì bò keû gian laáy maát heát haønh lyù. Ngöôøi con nöùc nôû trong voøng tay cha, baøn tay gaày guoäc vaø ñoâi maét thaãn thôø, ngöôøi cha oâm laáy vai con, nöôùc maét oâng chaûy daøi, bôûi chính oâng cuõng khoâng bieát phaûi laøm sao baây giôø, ñieàu maø oâng lo laéng nhaát laø con oâng coù coøn ñuû tinh thaàn ñeå böôùc vaøo phoøng thi khoâng? Qua laøn nöôùc maét, oâng keå: nhaø oâng ngheøo laém, laïi ôû moät nôi khæ ho coø gaùy; nhöng duø vaát vaû theá naøo oâng cuõng raùng lo cho con caùi aên hoïc, oâng baûo

chæ coù kieán thöùc môùi giuùp con oâng thoaùt ngheøo thoâi. Theá neân oâng chaét chiu moïi thöù ñeå mong coù ngaøy hoâm nay. Khoâng phuï loøng oâng caùm caûnh gaø troáng nuoâi con, con oâng ñaõ vöôït leân chính mình, chaêm chæ hoïc haønh, öôùc mô ñöôïc ngoài trong gheá giaûng ñöôøng Ñaïi hoïc, öôùc mô baùo ñaùp coâng cha, leõ naøo laïi vuoät maát trong taàm tay? Nhöõng gioït nöôùc maét ñoàng caûm, nhöõng ñoàng tieàn seû chia nghóa tình cuûa ngöôøi mieàn Nam duùi vaøo tay oâng. Nhöõng baïn aùo xanh tình nguyeän ñöa hai cha con oâng veà ôû moät nôi aám loøng. Hoï ñoàng haønh cuøng oâng tieáp söùc cho coâ gaùi lai kinh öùng thí. Kyø dieäu thay, tuyeät vôøi thay moät laàn nöõa vöôït qua maát maùt vaø baûng vaøng ñaõ coù teân coâ con gaùi. Hai cha con oâm nhau khoùc. Nöôùc maét hoâm nay coù vò ngoït cuûa nieàm vui. Trang 39


GIA TRƯỞNG

TTDC 03-2012

Coâng cha nhö nuùi Thaùi Sôn Töïa löng con nguû eâm ñeàm tuoåi thô Tình cha bieån roäng soâng daøi Phuø sa maøu môõ ñaép boài ñôøi con Lao xao tuoåi ñaõ xeá chieàu Löng coøng chaân chaäm daùng ñaø lieâu xieâu Cha ôi! Cho daãu theá naøo Con hoaøi beù nhoû trong voøng tay cha. Hoàng Hoaøng

CHIẾC CHUÔNG CỦA ÔNG Ông cụ là một ông già vui tính. Ông có mái tóc bạc trắng luôn được cắt và chải gọn gàng. Mắt ông xanh, tuy đã phai màu vì năm tháng vẫn tỏa ra một hơi ấm từ bên trong. Gương mặt ông rất buồn rầu, nhưng khi ông cười, ngay cả những nếp nhăn cũng dịu đi và cùng mỉm cười theo ông. Ông có tài huýt sáo và thường vui vẻ huýt sáo mỗi ngày trong khi phủi bụi hay quét cửa tiệm cầm đồ của ông. Mọi người quen ông đều tôn trọng và kính nể ông. Trang 40

Không ai biết được ông có một nỗi buồn bí mật đằng sau sự vui vẻ đó. Đa số khách hàng của ông không trở lại để lấy lại món đồ của mình, và ông không bán được nhiều, nhưng ông không quan tâm. Với ông, cửa hàng là một sự giải trí đem lại niềm vui nhiều hơn là một phương tiện kiếm sống. Ông gọi căn phòng phía sau này là “Phòng kỷ niệm”. Trong đó có những chiếc đồng hồ bỏ túi, đồng hồ để bàn, và những chiếc xe lửa


TTDC 03-2012

chạy điện. Cũng có cả những đầu máy xe lửa chạy bằng hơi nước nhỏ xíu, những món đồ chơi đã lỗi thời bằng gỗ, thiếc hay gang và nhiều món trang sức cổ lỗ khác. Việc bỏ thời gian trong căn phòng kỷ niệm làm ông vui khi nhớ lại nhiều khoảnh khắc đáng trân trọng trong quá khứ của ông. Ông cẩn thận xem từng món đồ, đôi khi ông nhắm mắt, dừng tay lại để sống lại một kỷ niệm thời thơ ấu đơn giản, ngọt ngào. Một ngày kia, ông cụ đang vui thích gắn lại một chiếc đèn xách cũ kỹ của ngành đường sắt. Ông vừa làm vừa huýt sáo một điệu nhạc du dương của ngành đường sắt và hồi tưởng lại quá khứ của chính mình khi còn là một người bẻ ghi. Đó là một ngày điển hình của cửa tiệm. Bên ngoài mặt trời chiếu sáng bầu trời trong

GIA TRƯỞNG

trẻo. Một cơn gió nhẹ lướt qua cánh cửa lưới phía trước. Mỗi khi thời tiết đẹp như vậy, ông cụ để cửa bên trong mở. Ông thích không khí trong lành, cũng gần bằng thích mùi đặc biệt của đồ cổ và mùi dầu máy cũ. Trong khi đang đánh bóng chiếc đèn mới sửa lại, ông nghe tiếng leng keng của chiếc chuông trên cánh cửa tiệm. Chiếc chuông phát ra âm thanh thu hút độc đáo đó đã ở trong gia đình ông cụ hơn một trăm năm rồi. Ông yêu quý nó vô cùng và thích chia sẻ bài hát của nó với mọi người đến cửa tiệm. Mặc dù chiếc chuông được treo bên trong cánh cửa chính, ông cụ đã buộc một sợi dây vào cửa lưới để nó kêu dù cánh cửa trong mở hay đóng. Nghe tiếng chuông nhắc nhở, ông rời khỏi căn phòng kỷ niệm để ra gặp người khách hàng. Lúc đầu ông Trang 41


GIA TRƯỞNG

không nhìn thấy cô bé. Những lọn tóc quăn ngắn sáng ngời của cô gần như không cao bằng mặt quầy hàng. “Cô cần gì nào, thưa tiểu thư bé bỏng?”, ông cụ vui vẻ hỏi. “Chào ông”. Cô bé nói nhỏ gần như thì thầm. Một cô bé xinh xắn. E lệ. Ngây thơ. Cô nhìn ông cụ với cặp mắt to màu nâu, rồi chậm chạp nhìn lướt quanh phòng để tìm một món đồ đặc biệt. Cô rụt rè nói với ông: “Thưa ông, cháu muốn mua một món quà”. “À, chúng ta xem nào”, ông cụ nói: “Món quà này cho ai?”. “Ông ngoại cháu. Một món quà cho ông ngoại cháu. Nhưng cháu không biết mua món gì”. ông cụ bắt đầu gợi ý “Một chiếc đồng hồ bỏ túi nhé? Nó còn rất tốt. Tự tay ông sửa nó đấy”. Ông nói với vẻ tự hào. Cô bé không trả lời. Cô đi đến cánh cửa vào Trang 42

TTDC 03-2012

tiệm và đặt bàn tay bé nhỏ lên cửa. Cô đẩy nhẹ cánh cửa để rung chuông. Gương mặt ông cụ dường như sáng bừng lên khi ông nhìn cô bé mỉm cười vì xúc động “Đúng nó rồi”, cô bé vui mừng nói lắp bắp: “Mẹ nói ông ngoại yêu âm nhạc lắm”. Ngay lúc đó, ông cụ đổi nét mặt. Sợ làm cô bé đau khổ, ông bảo cô: “Ông rất tiếc, cháu ạ. Chiếc chuông đó không phải để bán. Có lẽ ông ngoại cháu sẽ thích chiếc radio nhỏ này”. Cô bé nhìn chiếc radio, cúi thấp đầu và buồn rầu thở dài: “Không, cháu nghĩ là không”. Ông cụ kể cô nghe chiếc chuông đã ở trong gia đình ông rất nhiều năm như thế nào, và đó là lý do ông không muốn bán nó. Cô bé ngước nhìn ông, và cùng với một giọt lệ lớn trong mắt, dịu dàng nói:


TTDC 03-2012

“Cháu nghĩ là cháu hiểu rồi. Dù sao cháu cũng cám ơn ông”. Đột nhiên, ông cụ nghĩ đến tất cả những người còn lại trong gia đình ông đã mất như thế nào, ngoại trừ cô con gái đã bất hòa với ông mà ông không gặp gần mười lăm năm nay. Tại sao lại không? Ông nghĩ, tại sao lại không chuyển nó cho một người khác, một người sẽ chia sẻ nó với một người thân? Dù sao cũng chỉ có trời mới biết nó sẽ kết thúc ở nơi nào. ”Đợi một chút... tiểu thư bé bỏng ạ”. Pappy nói đúng lúc cô bé đang bước ra cửa, cũng là lúc ông nghe tiếng chiếc chuông reo lần cuối cùng. “Ông quyết định bán chiếc chuông đấy. Khăn tay đây. Cháu hỉ mũi đi”. Cô bé vỗ tay vì vui mừng. “Ồ, cám ơn ông. Ông ngoại sẽ vui lắm”.

GIA TRƯỞNG

“Đúng vậy, tiểu thư bé bỏng ạ. Đúng vậy”. Ông cụ cảm thấy dễ chịu về việc giúp cô bé, tuy ông biết ông sẽ nhớ chiếc chuông. “Cháu phải hứa sẽ chăm sóc kỹ chiếc chuông cho ông ngoại cháu và cũng cho cả ông nữa, được chứ?”. Ông cẩn thận bỏ chiếc chuông vào một túi giấy nâu. “Ồ, cháu xin hứa”. Cô bé nói. Rồi cô bất ngờ trở nên rất nghiêm trang và yên lặng. Cô đã quên không hỏi một điều. Cô ngước mắt lên nhìn ông cụ với vẻ rất lo lắng và một lần nữa gần như thì thầm hỏi: “Nó giá bao nhiêu?”. “À, để xem nào. Cháu có bao nhiêu tiền…?” Tối hôm ấy, khi ông cụ chuẩn bị đóng cửa tiệm, ông thấy mình đang nghĩ về chiếc chuông. Ông quyết định không nhớ tới nó nữa. Ông nghĩ đến cô bé và tự hỏi Trang 43


GIA TRƯỞNG

TTDC 03-2012

không biết ông ngoại cô có thích món quà của mình không. Chắc chắn ông ấy phải nâng niu bất cứ món gì nhận được từ một đứa cháu ngoại đáng yêu và quý giá như vậy. Ngay lúc ấy, đúng lúc ông sắp tắt đèn trong phòng kỷ niệm, ông cụ nghĩ ông nghe tiếng chiếc chuông của ông. Một lần nữa, ông hỏi lại lý trí của mình; ông quay về phía cửa, cô bé đang đứng đó. Cô đang lắc chiếc chuông và cười thật duyên dáng. Ông cụ bối rối hỏi trong khi bước về phía cô bé: “Chuyện gì vậy, tiểu thư bé bỏng? Cháu đổi ý rồi sao?”.

“Không đâu ạ”, cô cười toét miệng. “Mẹ nói nó là của

ông đấy”. Trước khi ông cụ kịp nói thêm tiếng nào, mẹ cô bé đã bước qua cửa và vừa nuốt nước mắt vừa dịu dàng nói: “Chào ba”. Cô bé giật đuôi áo sơ mi của ông ngoại mình. “Đây, ông ngoại ơi. Khăn tay của ông đây. Ông hỉ mũi đi”. Maria KT

TÔ MÌ Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách rất đặc biệt, một người cha và một Trang 44

người con. Nói đặc biệt là bởi vì người cha bị mù. Người con trai đi bên cạnh cẩn mẫn dìu người cha. Cậu con trai trạc


TTDC 03-2012

mười tám mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là học sinh. Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi: "Cho hai bát mì bò!", cậu nói to. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta nhoẻn miệng cười biết lỗi, rồi chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, bảo tôi rằng chỉ làm 1 bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi hoảng, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như

GIA TRƯỞNG

vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, thực ra thì tiền không đủ, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười và tỏ vẻ hiểu ý. Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, ân cần chăm sóc: "Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!". Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. "Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi Trang 45


GIA TRƯỞNG

tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội". Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lại sáng lên nụ cười ấm áp. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên đó là, cái cậu con trai đó không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, mà cứ im đón nhận miếng thịt từ bát của cha, rồi lại lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. "Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt". Ông lão cảm động nói. Kẻ đứng ngay bên cạnh là tôi, chợt toát hết cả mồ hôi, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: "Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp Trang 46

TTDC 03-2012

không biết để vào đâu rồi đây này". "Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò thực ra cũng có chất lắm đấy". Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai cha con họ. Vừa lúc đó, cậu đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò vừa thái, bà chủ nhấp nháy môi ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: "Anh để nhầm bàn rồi thì phải? chúng tôi không gọi thịt bò". Bà chủ mỉm cười bước lại chỗ họ: "Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỷ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng". Cậu con trai cười, không hỏi gì thêm Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong


TTDC 03-2012

một cái túi nhựa. Chúng tôi cứ im lặng chờ cho hai cha con ăn xong, rồi lại dõi mắt tiễn hai cha con ra khỏi quán. Mãi khi người đi thu bát đĩa, đột nhiên kêu lên khe khẽ. Hoá ra, đáy bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy,

GIA TRƯỞNG

vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò, được viết trên bảng giá của cửa hàng. Cùng lúc, tôi, bà chủ, và cả người dọn dẹp chẳng ai nói lên lời, chỉ lặng lẽ thở dài, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng”. L.Lành

THÁNH GIUSE MẠNH MẼ Thánh Giuse hiền: Kẻ hiền là kẻ mạnh, vì kẻ hiền không có kẻ thù, một phần do họ chẳng coi ai là kẻ thù. Họ sống rất an nhiên tự tại. Thánh Giuse can đảm: Kẻ can đảm rất mạnh vì họ không có sự sợ hãi nào. Họ không sợ chi, cho dù mất mát và thậm chí cả cái chết. Thánh Giuse khiêm tốn: Kẻ khiêm tốn thường rất mạnh vì họ luôn đứng trong bóng tối của sự hào nhoáng, giả danh, phù phiếm và “bề ngoài”. Thánh Cả Giuse thầm lặng: Do khiêm tốn nên Người rất can đảm, và vì can đảm nên Người rất hiền và vì hiền nên Người rất mạnh. Vậy bắt chước Thánh Giuse cứ sống hiền dẫu có đang bị sự mất mát, thua thiệt, rẻ khinh… đe dọa. KẺ KHÔNG SỢ CẢ ĐẾN NHỮNG MẤT MÁT, THUA THIỆT. MỚI THỰC LÀ KẺ MẠNH. (Trích “Mạnh mẽ như Thánh Cả Giuse”) Phan An Trang 47


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

NGUYỆN CẦU CÙNG THÁNH CẢ GIUSE Lạy Thánh cả Giuse xin cầu bàu cho chúng con là những người cha trong gia đình, biết chu toàn bổn phận của người gia trưởng để xây dựng một gia đình công giáo hoàn toàn phù hợp với tinh thần Phúc Âm của Chúa Giêsu. Xin dạy cho chúng con là những thợ thuyền lao động, biết chuyên cần làm việc và biết thánh hóa công việc mình làm, để danh Chúa được rạng sáng nơi mọi người, khi họ nhìn thấy chúng con hết lòng chu toàn trách nhiệm. Xin Thánh cả Giuse cầu bàu cho những linh mục của Chúa Giêsu đang phục vụ dân Chúa giữa một xã hội, mà luân thường đạo lý chỉ là một nét chấm phẩy lạc lỏng giữa xa hoa và hưởng thụ. Xin cho chúng con biết noi gương Ngài, để trở thành gia trưởng trong giáo xứ, trở thành người anh em khiêm tốn thầm lặng trong cộng đoàn. Và, sau cùng, xin Thánh cả Giuse gìn giữ tất cả mọi gia đình trong và ngoài giáo xứ của chúng con, để những ai chưa nhận biết tinh thần Phúc Âm, thì sẽ nhìn thấy được tình yêu của Chúa qua cuộc sống của gia đình chúng con. Amen. TTK

Tương phản Không hiểu sao bố mẹ có thể lấy nhau và sống chung trong hơn 30 năm trời. Bố hiền lành, ít nói. Mẹ thì sắc sảo, giao tiếp nhiều, buôn bán giỏi. Một chiều mùa đông, cả nhà ngồi ăn ơm. Ngoài trời lạnh buốt, có hai người ăn xin quần áo rách rưới rụt rè bấm chuông. Mẹ làu bàu đi ra, mắng xối xả, đóng sầm cửa lại. Bố thở dài, không nói gì, mắt hơi hoe đỏ. Buổi tối cả nhà ngồi xem ti vi, có một vở kịch về hai mẹ con nhà ăn xin đi đến đâu cũng bị xua đuổi. Mẹ mắt đỏ hoe, ngồi khóc thút thít ngon lành. Còn bố thì cười.  Người khôn ngoan nào cũng cần dành vài giờ trong ngày để suy ngẫm. Trang 48

(Cabalêrô)


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

NGHỀ CỦA BA Trước đây, ba nó là công chức. Vì bất đồng với cung cách làm ăn bất chính của lãnh đạo cơ quan, ba nó xin nghỉ. Về nhà, ba nó sắm một chiếc xích lô: - Đạp xích lô vậy mà tự do thoải mái hơn, được làm chủ công việc của mình và thu nhập bằng chính sức lao động đích thực của mình. Từ ngày ba nó đạp xích lô, nó trở nên trầm mặc, ít giao du với bạn bè, không còn vui vẻ nhí nhảnh như trước nữa. Một lần đi học về, không may nó bị trúng gió, tay chân cứng đờ, mặt xanh như tàu lá chuối. Bạn bè dìu nó vào nằm lề đường dưới gốc cây bàng. Giữa giòng xe cộ ngược xuôi hối hả, bạn nó đón một vài chiếc xe máy để nhờ chở nó đến bệnh viện nhưng chẳng ai chịu dừng. Bỗng một chiếc xích lô ở đâu trờ tới và dừng lại, bác xích lô liền bế nó lên xe chở ngay đến bệnh viện. Đến nơi, bác lại bế nó đến tận phòng cấp cứu. Bạn nó cũng vừa đến cảm ơn và xin gởi tiền xe. Bác nhất định không lấy. Được đưa đến bệnh viện kịp thời nên cơn nguy hiểm đã qua, nó nhanh chóng khỏe trở lại. Nghe bạn kể, những giọt nước mắt hối hận lăn dài trên má, nó bỗng yêu quí và mến phục tất cả những người đạp xích lô tốt bụng. Nó tin rằng trong số đó sẽ có cả ba của nó, bởi nó biết tính ba, và nó cảm thấy rất tự hào về ba của nó. Con yêu của ba Trang 49


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

Những câu chuyện cảm động về người cha

Quà con tặng bố Có một người cha nghèo đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí cho một cái hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ mang hộp quà đến nói với cha: "Con tặng bố!". Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước, nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng. Ông mắng con gái. Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: "Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!". Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ cầu xin con tha thứ. Đứa con gái nhỏ, sau đấy không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp. Trong cuộc sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế. Trang 50


TTDC 03-2012

SƯU TẦM

NGỌN NẾN KHÔNG CHÁY Trong thành phố nọ có hai cha con sống với nhau rất vui vẻ, hạnh phúc. Một hôm, đứa bé gái chẳng may bị bệnh và ra đi mãi mãi. Người cha quá đau khổ, tuyệt vọng, quay lưng lại với tất cả mọi người. Ông chẳng thiết tha gì với cuộc sống nữa. Ông tự nhốt mình trong phòng và khóc mãi. Một hôm, ngưòi cha ngủ thiếp đi và ông mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Trong giấc mơ, ông gặp một đoàn người rước đèn. Tất cả ngọn đèn đều lung linh toả sáng, trừ ngọn đèn của đứa bé cuối. Đứa bé ấy cầm một ngọn nến không được thắp sáng. Nhìn kỹ hơn, ông nhận ra đứa bé ấy chính là đứa con gái bé bỏng của mình. Ông tiến lại gần và hỏi con rằng: " Tại sao nến của con lại không cháy?". Bé gái đã đáp rằng: "Con đã cố lắm nhưng không được cha à! Mỗi lần con thắp lên ngọn nến thì những giọt nước mắt của cha lại dập tắt hết ngọn nến của con". Đến đó thì người cha choàng tỉnh. Từ đó, ông lấy lại thăng bằng, lại sống vui vẻ, giúp đỡ mọi người xung quanh bởi ông không muốn những giọt nước mắt của ông lại dập tắt ngọn nến hi vọng của con ông. Nước mắt chỉ có thể xoa dịu phần nào chứ không thể làm tan biến hoàn toàn nỗi mất mát lớn lao. Hãy cứ khóc khi bạn cần, nhưng hãy đứng lên vững vàng bạn nhé! Bởi ngoài kia, đâu đó, ở một nơi nào đó, người thân của bạn đang nhìn bạn mỉm cười Trang 51


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

BUỔI ĐẤU GIÁ CUỐI CÙNG Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sĩ nổi tiếng. Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông. Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra… Trang 52

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình. Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.


TTDC 03-2012

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn. Chàng trai nói: "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sĩ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặngcho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu". Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người

SƯU TẦM

con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai: "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này". Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Tòa nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..." Trang 53


SƯU TẦM

Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?" Người điều khiển nói: "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!" Người điều khiển bắt đầu: "Ai sẽ mua với giá mười triệu?" Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp: "Ai sẽ mua với giá năm triệu?" Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi: "Có ai mua với giá hai triệu?" Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi: "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên: "Anh có thể bán với giá năm trăm ngàn được không? Anh thấy đấy, năm trăm ngàn là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu Trang 54

TTDC 03-2012

quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?" Người điều khiển nói: "Năm trăm ngàn lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!" Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau: "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói: "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!" Đám đông nổi giận: "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói: "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây: “NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI!” Và đó là lời cuối cùng! TT


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

XE ĐẠP ƠI Giờ đây khi ra đường với chiếc Dream bóng lộn, có giây phút nào anh nhớ đến xe đạp xưa? Vậy là hai năm đã trôi qua, một thời gian không dài nhưng cũng đủ để quên đi một người và tìm thân người mới. Thế nhưng em vẫn không thể quên được anh, quên những kỷ niệm của mối tình đầu. Tất cả các con đường của thành phố này đều có dấu vết của kỷ niệm. Ngày ấy trên chiếc xe đạp cũ, anh chở em đi khắp phố phường, len lỏi qua từng ngõ ngách. Có lần em hỏi: “Anh mệt không?”. “Mệt. Nhưng chả lẽ để em chở anh sao?”.

Mình yêu nhau chân thành, không hề giữ kẽ như những đôi tình nhân khác phải không anh? Thế nhưng, kết cục chuyện tình mình lại giống những đôi tình nhân khác. Em tin rằng anh yêu em “anh yêu em nhiều hơn là em nghĩ” như lời anh thường nói. Nhưng tình yêu ấy không đủ sức để quên đi những tính cách vốn có của mình. Những gì anh cần, em hoàn toàn không có. Cuộc chia tay đã xảy ra ngoài dự liệu của em. “Mình chia tay thôi”. Có lẽ anh nói lời chia tay với em, chẳng phải vì một bóng hình nào khác, chỉ vì anh nghĩ đã đến lúc anh “phải” như thế. Vậy là hết! Trang 55


SƯU TẦM

Tuy đau khổ, nhưng em cũng không muốn giữ lại những gì đã thật sự không muốn ở lại với mình. Ðôi mắt ráo hoảnh. “Vâng, đến một lúc nào đó em cũng sẽ quên anh. Một năm, một tháng hoặc có thể ngày mai, ngay sau khi em thức giấc”. Em nhìn lại lần cuối cùng căn phòng nhỏ mà em biết không bao giờ trở lại. Em nhìn anh như nhìn một kẻ xa lạ rồi bước ngay, bỏ lại sau lưng đôi mắt mở to sửng sốt... Anh biết không, trên đường về, đôi mắt em vẫn ráo hoảnh. Em biết rằng nếu em khóc được, hẳn sẽ dễ chịu hơn nhiều. Nhưng em không thể khóc, không thể khóc trước cái chết của trái tim mình... Thế rồi ta mất nhau, mất luôn những buổi chiều rong ruổi khắp phố phường. Xe đạp buồn thiu... Em lại sống những ngày không có anh, cố Trang 56

TTDC 03-2012

làm việc để lấp đầy khoảng trống, cố trở thành một con người khác với những suy nghĩ chín chắn hơn. Bởi em có cảm giác như ở đâu đó, anh vẫn đang theo dõi và sẽ cười nhạo nếu em là một con bé yếu đuối quỵ lụy. Em có thói quen chê trách những bài thơ thất tình ướt nhẹp, những cô gái, chàng trai ở trang tiểu thuyết rẻ tiền, nhưng chỉ có em, em mới hiểu được chính bản thân mình. Những khi xong việc, có một nỗi buồn thôi thúc em đi lang thang trên phố, loay hoay với sự lạc lõng của mình. Quay đều, quay đều... từng vòng xe. Ðôi khi em lại thấy hình ảnh chúng ta ngày xưa; anh biết không, trái tim tội nghiệp của em lại nhói đau. Ngày Chủ Nhật, thành phố này chợt rộng đến mức không có những cuộc gặp gỡ tình cờ trên đường.


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

Ðôi lúc em nhớ anh đến Giờ đây khi ra đường với không chịu nổi, xé vội tờ giấy chiếc Dream bóng lộn, có chỉ để viết vội vàng: “Em giây phút nào anh nhớ đến nhớ anh lắm”. Nhưng biết xe đạp xưa? bao lần, người viết thư cũng Thu Trâm lại là người nhận.

GỌI TÊN MÙA HẠ Ở nơi mùa Hạ đi qua, mùa Thu sẽ tới. Ðã có đôi lần gã dừng xe lại giữa phố bởi ý muốn kỳ quặc: ngoái nhìn lại quãng đường đã đi qua của mình. Ðó là ý muốn lạ lùng bởi nó giữ gã trong sự bồn chồn khó hiểu mà có đêm nó dựng gã dậy giữa những giấc mộng mơ hồ, nó gần như là một tình yêu không được đền đáp. Những kẻ lang thang vào mùa Thu giống nhau bằng dáng đi xộc xệch và ánh mắt dại khờ câm nín. Gã không thể đứng đắn được dù qua tuổi mười bảy rất lâu rồi. Thời gian lướt nhanh như cánh chim nhạn, mùi bùn

thơm trên vết chân còn làm nao lòng tất cả những kẻ từng đi qua cỏ non. Bài hát yêu thương chỉ là âm hưởng còn trong căn phòng khép cửa. Gã đi mãi, chưa bao giờ biết rằng ngày tháng đến rồi đi trong đời người ta không phải bằng những tờ lịch mỏng manh rơi cùng ngày. Gã thôi đếm tuổi mình từ khi nhận ra mình không còn biết chờ mong. Hạnh phúc là chiếc lá rớt tình cờ vào đời gã không trở lại lần nữa. Gã nghi ngờ mọi tấm gương, vì ở trong gương gã sầu muộn quá. Mùa Thu - Cỏ biết vàng, lời hát có cánh bay đi. Gã ở Trang 57


SƯU TẦM

lại cảm thấy trong lòng mùa Thu đang ngậm ngùi như kẻ tha phương ngày nào đó nhìn thấy tầm xuân nở hồng bờ rào nhà người mới hay mình lạc lõng nơi đất khách. Bài hát yêu thương đã chỉ còn là âm hưởng đọng trong căn phòng tối. Tháng bảy, qua cửa sổ con tàu gã con trai muốn giữ mãi bàn tay cô nhỏ mà không nổi. Chuyến tàu mang cô đi xa lắc, hết ngày này qua ngày khác. Rồi một dạo, gã nhớ cô lắm. Thỉnh thoảng gã cũng tìm cách ra đứng ở sân ga. Gã nhìn người ta đưa đón nhau, hy vọng được thấy lại từ cửa sổ một con tàu nào đó những ngón tay thiếu nữ mềm và dễ thương nhớ như hoa Ngọc Lan, để gã lại được gọi tên: “Cô nhỏ yêu dấu!” nghe lòng buồn ngơ ngác. Chỉ mùa Thu mới biết gã tiễn đưa cuộc hành trình. Trang 58

TTDC 03-2012

Chiều nay, gã ngủ gục trên bàn giấy, nghe mơ hồ tiếng cô nhỏ cười, quen thương đến đau lòng. Trong mơ, gã đã yêu cô “Và tình yêu giống như bông hoa...”. Cô nhỏ khóc, nước mắt qua kẽ tay rơi dài trong mùa Thu. Tiếng chuông xe điện leng keng hoài. Ô kìa, người ta đã mang tàu điện đi ba năm rồi kia mà! Ðã ba năm không còn nghe tiếng chuông lanh canh, thành phố mỗi sáng ngủ quên... Cô nhỏ yêu dấu, em gọi tên tôi đấy ư? Tháng bảy bất chợt mưa, tóc em còn ướt từ bấy đến giờ? Tôi chỉ biết nhớ chứ đã kịp nói gì đâu... Gã bị kéo ra khỏi giấc mơ bởi người bạn đồng nghiệp. Vốn là người thích đùa, anh ta buộc quanh tai gã sợi chỉ rồi kéo. Anh ta nheo mắt cười thích thú. Gã lúng túng gỡ sợi dây và suýt nữa òa khóc.


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

Cô nhỏ yêu dấu, bây giờ em ở phương nào? Chiều nay tan sở, gã đã dừng xe nhìn lại phố nhỏ và cây hoàng lan quen thuộc, vẳng đâu đây tiếng nhạc của một

tình khúc cũ, gã nghe từ năm mười hai tuổi. Cũng quãng phố này một hôm gã giúp một bà cụ gánh đôi giành lá thơm, lơ đãng nghe cụ kể 

chuyện chợ búa. Chiếc đòn gánh in vết vào vai gã. Bây giờ trở về một mình, treo mũ lên mắc áo sau cửa, thắp lên ngọn đèn trong sự im lặng của một buổi chiều muộn, gã hiểu rằng nỗi cô đơn mới là gánh nặng mà gã mang đi suốt cả cuộc đời. Ngày mai, gã sẽ đem về một cây Hoàng Lan nhỏ để trồng trong vườn. Nhiều năm nữa, khi thời gian đủ sức xóa nhòa hình bóng cô nhỏ, hoa Hoàng Lan nở vàng sẽ bắt gã phải nhớ về một cuộc chia tay ở mùa Thu, ngày ấy cô nhỏ vẫn còn chưa là người lớn...

Rất ít người, và hơn nữa, chỉ những người tuyệt vời nhất mới có thể nói một cách giản dị và chân thành: “Tôi không biết”. D. Pixarep

LÃO QUỲ Tiếng chổi soàn soạt dưới chân dãy tập thể đánh thức mọi người. Không cần nhòm ra nhưng họ biết chắc là lão Quỳ.

Cả khu tập thể chẳng ai biết lão Quỳ làm việc ở đây từ bao giờ. Họ quen với hình ảnh lão cặm cụi với cây chổi và đôi quang gánh cần mẫn bất kể Trang 59


SƯU TẦM

trời mưa hay nắng. Hễ thấy cái dáng hơi gù, lềnh lệch, bước thấp bước cao thấp thoáng quanh khu tập thể, người ta lại réo tên lão khi cần thuê dọn cái gì đó. Lão làm rất chu đáo và nhanh. Người ta cũng chỉ cần lão lúc ấy, bởi chẳng ai dám gần lão vì lão bẩn thỉu, lại còn ngây ngây một cách đáng sợ. Lão Quỳ cũng chẳng dám phiền ai. Cầm những đồng tiền công sức của mình chẳng bao giờ lão biết đó là bao nhiêu, thấy nhiều thì lão thích hơn. Chẳng thế mà đám sinh viên ranh ma toàn trả những tờ 500 đồng. Tiền kiếm được đến bữa, lão mang bát đến nhà ăn tập thể để người ta bán cho một suất cơm thương hạị Đêm đêm lão nghỉ tại một căn nhà chật hẹp như cái nhà kho ở cuối dãy tập thể mà nhà trường phân cho. Hình như cả đời lão chỉ gắn với công việc dọn vệ sinh để kiếm sống. Lão sống bằng cái Trang 60

TTDC 03-2012

nghề này bao năm rồi lão chẳng buồn biết. Thế nhưng lão đâu có yên ổn bằng cái nghề nhỏ mọn của mình. Trường đã tuyển hẳn những lao công mình mẫn, có sức khoẻ để vệ sinh quanh trường. Lão mất việc làm. Người ta thấy lão phải nhặt nhạnh rác rưởi, lúc đôi dép nhựa hỏng, lúc thì cái quần rách ai vứt... Có người thương hại lão thỉnh thoảng gọi lên thuê dọn nhà vệ sinh. Những lúc ấy nhìn lão rạng rỡ như trẻ con. Những đồng tiền 500 cũng dần làm cho suất cơm của lão vơi đi trong thời buổi kinh tế thị trường. Bẵng đi một thời gian người ta không thất lão đâu nữa. Họ chỉ ngạc nhiên, nhưng không ai bàn luận. Lão ốm, có người bảo vậỵ Lão ốm cũng phải thôi vì lão đã già lắm rồi, hơn nữa những đồng 500 ít ỏi không đủ cho lão qua ngàỵ Không biết có ai đặt câu hỏi làm sao lão sống được trong


TTDC 03-2012

những ngày đó. Người như lão làm sao mà có vợ con, còn anh em thì ai biết đâu được. Người ta dần quên lão. Chỉ khi nhìn thấy đống rác ngập ngụa, bất giác mới có người nhớ đến lão mà thôi. Đó là chuyện của lão Quỳ ở khu tập thể tôi ở. Nhưng có một lần tôi đã sững sờ khi thấy một lão Quỳ thứ hai ở khu tập thể khác. Cũng cái điệu ngây ngô, dáng đi lềnh lệch với cây chổi trên tay. Tôi buột miệng gọi "lão Quỳ". Lập tức ông già kia quay lại, nhe răng cười ngây ngô: "Cô muốn dọn vệ sinh hả?". Tôi ngỡ ngàng, còn lão giải thích: "Quỳ ốm ở nhà rồi, không làm được nữa, tôi phải đi làm nuôi ông ấy".

SƯU TẦM

Câu nói trong dáng vẻ ngây ngô mà chẳng ngây ngô chút nào, lại thản nhiên đến mức tôi cảm thấy nghèn ngẹn nơi cổ. Hóa ra lão Quỳ còn có anh em, mặc dù không phải ruột thịt. Họ chỉ cùng hoàn cảnh, cùng nghề kiếm sống biết tìm đến nhau, dựa vào nhau mà sống. Lão Quỳ anh lao động đến lúc kiệt sức, còn lão Quỳ em nữa. Và lão Quỳ anh chết thật. Người ta bắt đầu công nhận sự trong sạch của lão. Không bao giờ lão ăn cắp hay làm một việc gì bậy bạ. Chuyện kể về lão: Có một gia đình trong khu tập thể bất đắc dĩ phải gửi lão ít đồ cũ, không giá trị chưa mang hết về nơi ở mới. Họ không tin lão, vả lại nghĩ lão nghèo, nên không quay trở lại. Một thời gian dài tình cờ gặp, họ vẫn thấy đồ của mình còn nguyên vẹn trong gian nhà chật chội nghèo nàn của lão. Phải! Đến lúc lão chết người ta mới nhận ra lão trong sạch. Trang 61


SƯU TẦM

TTDC 03-2012

Lão đã sống bằng chính sức lao động tàn tật của mình. Chắc rằng nơi chín suối lão sẽ không tủi hổ cho cuộc đời làm người. May mắn, ông trời cho lão cầm cái chổi chứ không phải cái khác. Nhưng biết đâu lão có thể cầm được cái khác tốt đẹp hơn nếu người ta sớm nhận ra lão trong sạch, lão biết sống lương thiện trong cái vẻ ngoài bẩn thỉu. ...Tiếng chổi soàn soạt, soàn soạt... cần mẫn, đều đều, cái

lưng gù lềnh lệch nhòa nhoẹt trong buổi sớm tinh mơ. Người ta giật mình: "Hình như ma của lão Quỳ, lão chết rồi cơ mà". Không ai hiểu rằng vẫn còn kiếp người như thế đang làm phận sự kiếm sống của mình. Liệu người ta có nhận ra sự trong sạch, lương thiện của lão Quỳ em không nhỉ? Hay phải đợi đến lúc lão chết? Phạm Mai Hương

Thương mẹ Ba bị tai nạn mất khi mẹ chưa bước vào tuổi ba mươi. Mẹ ở vậy nuôi con. Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc. Con ngoan, học giỏi... mẹ cũng khóc và mẹ luôn khóc khi đốt nhang cho ba. Hồi đó, con đâu hiểu tại sao ít thấy mẹ cười. Lớn lên, nghe câu hát: “... Mẹ đi lấy chồng con ở với ai...” Con lại khóc vì thương mẹ.

Khiêm tốn thật sự không có nghĩa là không biết đến những giá trị của mình mà chính là nhận ra những chân giá trị ấy. J. C. Hare

Trang 62


TTDC 03-2012

SỐNG CHỨNG NHÂN

HÃY ĐẾN GẦN CHÚA MỖI NGÀY Bài 1: HÃY NGHE TIẾNG CHÚA NÓI. Tôi vẫn thao thức đêm ngày vì biết rằng sự hiểu biết của mình có giới hạn, về ngôn ngữ và sự diễn tả của mình còn thô ráp. Tuy nhiên tình yêu Chúa lại luôn thúc đẩy tôi phải nói lên những gì mình suy niệm và thao thức. Giêsu đã cho tôi một tình yêu kỳ lạ, đã đánh thức sự mê ngủ của tôi qua con người Giêsu hạ mình như tôi tớ: “Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường” (Mt 11: 28). Hơn 20 năm chỉ tâm nguyện học nơi Chúa một câu, nhưng giờ đây trước mặt Chúa, tôi cũng chỉ như chiếc thuyền vừa ra khỏi bờ. NGHE TIẾNG CHÚA sau những giờ lao động và NHƯ THẾ NÀO? đạp xe rã rời, lại thêm gia Chúa đánh thức chúng ta đình người bệnh thiếu thiện qua mọi biến cố trong cuộc chí. Tôi chán nản than với đời, qua lời các bậc bề trên, Chúa: có lẽ con bỏ cuộc Chúa bạn bè, qua sách báo hoặc ơi! Tuy nhiên tôi đạp xe qua đôi khi ngay chính con cái vài ba chục mét, gặp một sư hoặc các học trò của ta: tùy bà từ chùa ra, tôi cúi đầu từng trường hợp mà Chúa chào cụ. Cụ cười nói: “Ông Thánh Thần tác động vào làm việc đó tốt lắm…”. Tôi tâm trí qua lời nói hoặc việc hết mệt và quay trở lại với làm của đối tượng đến với ta. anh Phêrô đó…”. Thí dụ: một ngày nọ tôi đi Còn nhiều trường hợp thăm một bệnh nhân bị liệt như lần tôi muốn nghỉ lễ trên đường Chu Văn An chiều để xem đá banh, đứa phường 12 quận Bình Thạnh, cháu nội 6 tuổi nói: “Hôm Trang 63


SỐNG CHỨNG NHÂN

nay ông không dẫn con đi lễ à?” Tôi đấm ngực, xin Chúa thứ tha và mặc quần áo để dẫn các cháu đi lễ. Chúa Thánh Thần dùng nhiều hình thức để khuyến khích, để nhắc nhở ta. Điều quan trọng là ta phải nhận ra tiếng nói đó, và sẵn sàng làm theo ý Ngài. Sự hiện diện của Chúa qua lời Ngài trong bốn Tin Mừng. Nói một cách tổng quát hầu hết ai cũng biết như thế. Nhưng có một điều chắc chắn là rất ít người thích đọc lời Chúa. Tại sao? Có nhiều lý do được viện dẫn, đa phần thì cho rằng: chỉ cần nghe các linh mục giảng dạy là đủ. Thật đó là điều đúng nhưng chưa đủ. Lời Chúa là kho tàng kỳ bí, không thể đong đo, đếm, để có thể múc cạn được chân lý. Học và suy niệm lời Chúa tùy lúc và tùy mỗi người, sẽ chiêm niệm được tiếng nói yêu thương của Đức Kitô. Dù Trang 64

TTDC 03-2012

linh mục nào có thông thái đến đâu cũng không thể cho rằng: mình đã nói được hết những huyền nhiệm của Lời Chúa. Cũng vậy, Lời Chúa tác động tùy mỗi tâm hồn khi đón nhận. Chẳng hạn câu: “Không ai có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia. Hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được” (Mt 6:24). Với người lấy phục vụ là niềm vui, lấy Chúa làm lý tưởng thì lời Chúa làm chan chứa niềm an ủi. Nhưng với những người làm giàu bằng mọi cách, bằng bất cứ thủ đoạn nào, thì đó lại là lời cảnh tỉnh, lời khép tội của một quan tòa. ĐƯỜNG NÀO ĐỂ THEO CHÚA Nếu lập luận theo toán học: điều kiện ắt có và đủ của


TTDC 03-2012

người môn đệ Đức Kitô phải có: “Ai muốn theo thầy phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo” (Mt 16:24). Khi được làm con Chúa, tôi đọc rất kỹ, tra từng câu trong bốn Tin Mừng xem Chúa có hứa một phần thưởng nào đó về vật chất hoặc thể lý cho con người không? Nếu tôi đặt mục tiêu vào cuộc sống hạnh phúc cho đời tôi ở trần gian: giàu có, danh vọng, hạnh phúc. Tôi sẽ thất vọng ê chề. Tôi sẽ phải vác thập giá của chính mình với những đắng cay của thân phận kiếp người: bệnh tật, nghèo khó, yếu đuối! Chúa không vác hộ tôi để tôi đi thênh thang, Ngài muốn tôi vác lấy và Ngài đi bên tôi để an ủi, khuyến khích. Tôi vui vẻ chấp nhận đi bên Ngài, tôi trở thành bạn đường đồng hành với Ngài, và gánh nặng đời tôi sẽ có người chia sẻ.

SỐNG CHỨNG NHÂN

Ngay Chúa Giêsu cũng tự khẳng định: “Tôi đến không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi” (Ga 6: 38). Do đó người môn đệ của Ngài, không phải là chỉ có kêu cầu Thiên Chúa, nhưng là thực thi ý của Thiên Chúa. Có câu chuyện kể rằng: một người cha sai đứa con đi tìm vùng đất hứa. Trước khi đi, người cha trao cho hai con hai cái balô trong đó có đồ ăn và nước uống. Cha còn dặn không được phung phí dọc đường và phải khôn ngoan. Người con thứ nhất nói với người con thứ, đường dài không biết bao nhiêu, vì thế ta chỉ dùng thức ăn và nước uống hạn chế. Tuy nghe anh cảnh tỉnh thế nhưng người em thấy bụng vơi lúc nào là lại lấy ra ăn. Cho đến một ngày kia, hai anh em đi đến một chân núi, nhìn núi cao sừng sững, người em oán Trang 65


SỐNG CHỨNG NHÂN

trách cha gây khó dễ cho mình, bao nhiêu thức ăn mang theo anh bỏ ra ăn hết, đã ăn thì phải uống, thế là anh t��� làm luôn một mạch, dòng nước mát khoan khoái làm sao. Khi nước vừa hết, cũng là lúc bụng anh ta căng tròn nặng nề không thể nào leo núi được. Còn người anh vâng lời cha, chỉ nhắp từng ngụm một, cho đến khi vượt qua được ngọn núi.

Thiên Chúa cũng như người cha, Ngài là tình yêu, nên Ngài muốn chúng ta hướng tới cái đích hạnh phúc bất biến đời đời. Ngài 

TTDC 03-2012

không hứa sẽ chữa lành bệnh tật, khổ đau và túng thiếu của con người. nhưng Người muốn tất cả mọi người, ở địa vị nào cũng phải cộng tác với Ngài để chia sẻ cho những người xung quanh. “Mỗi lần các người làm như thế cho một anh em bé nhỏ nhất của Ta, là các người đã làm cho chính Ta. Mỗi lần các người không làm như thế cho một trong các anh em bé nhỏ nhất đây, là các người đã không làm cho chính Ta.” (Mt 25:31–46). Chúa là người cha giầu lòng thương xót; Ngài sẽ ban những gì cần thiết nhất cho phần rỗi đời đời của chúng ta. Nhưng những điều đó chúng ta như đứa trẻ thơ không hiểu được tấm lòng của cha mẹ…(còn tiếp) Bùi Ninh Cơ

Muốn mang vòng nguyệt quế, thì ít ra anh cũng phải có cái đầu. (Ngạn ngữ Ý)

Trang 66


TTDC 03-2012

SỐNG CHỨNG NHÂN

HẠNH PHÚC CHO ĐI

 

Đời cho ta ngọt ngào hơn cay đắng. Ta hiến cho đời bằng cả trái tim Hỏi rằng ai mua? ai kiếm? ai tìm? Là ánh mắt, là nụ cười rạng rỡ Này người yêu ơi! Ta xin nói nhỏ Nước mắt mong chờ hạnh phúc ngày xưa Những ngóng trông nhau biết mấy cho vừa… Đừng giận dỗi, ta xin người tha thứ! Đời trôi qua không êm đềm lặng lẽ Nước đầu ghềnh va đập cuốn lê thê Hòn đá vẫn lăn theo sóng đẩy đi về Con sóng dữ không phá đi bình lặng Rồi một ngày bình minh kia ló dạng Ta nghe tiếng Ngài phán động trong tim: Hãy theo Ta cố gắng kiếm tìm Cho tất cả, con nhận hơn thế nữa. Bước theo Chúa hơn nửa đời hoen úa. Tình yêu nay xin trải rộng mọi nơi Dù xác thân con hèn yếu cuộc đời Lời Ngài dẫn dắt con đi từng bước. Giêsu ơi! Ngày đêm con vẫn gọi Thân xác con run rẩy vì Ngài Hạnh phúc nào đầy ắp sớm mai Là Giêsu là con đường đi tới. Bùi Ninh Cơ Sự khôn ngoan có giới hạn, còn sự ngu ngốc thì… vô hạn. (Gơray) Bóng tối không phải là lý do để không tin vào bóng tối. (A.Valentin) Trang 67


DC CAFE’

TTDC 03-2012

69 mẹo vặt trong cuộc sống (tt) 24. Cách rửa xoong chảo bị cháy khét: Khi nấu ăn, lỡ để khét làm thức ăn dính dưới đáy xoong, đáy chảo, hãy bỏ vào một ít muối, thêm vào một ít nước và đặt xoong, chảo vào thau nước lạnh, ngâm vài giờ, rồi chùi rửa sạch. 25. Khử mùi hôi trong hộc tủ: Cho một ít than củi vào trong một cái ly, đem bỏ vào hộc tủ, than củi sẽ hút hết mùi hôi khó chịu đi. 26. Muốn nhóm bếp than mau cháy: Hãy để củi chẻ nhỏ mồi lửa phía dưới, rắc một ít muối lên than, muối sẽ hút hết nước và tỏa nhiệt làm cho than mau cháy. 27. Cách trừ kiến bu vào thức ăn: Chà nước cốt chanh thối lên chân bàn để thức ăn, kiến sẽ không bu vào được. Để đuổi kiến đi, hãy đặt một miếng chanh thối lên đường đi của kiến, hãy phủ lên thịt, cá một ít hành bằm nhuyễn, kiến sẽ không bu vào. 28. Để dành cá tươi không cần tủ lạnh: Lấy bông gòn, thấm cồn 90 độ, nhét vào mang cá, sẽ giữ được cá tươi hai ba ngày mà không cần tủ lạnh. 29. Để dành chanh và dưa leo: Muốn giữ dưa xanh, chanh tươi lâu, ngâm vào trong nước lạnh. 30. Để mỡ chiên không bị cháy: Khi chiên thức ăn, mỡ thường bị cháy đen, Để tránh điều này, hãy cho một ít khoai tây xắt nhỏ bỏ vào chảo trong khi chiên. 31. Kho cá biển, cần biết: Khi nấu món ăn kho với cá biển, hãy thêm vào nồi vài muỗng canh nước trà đặc. Sau đó, kho cho đến cạn nước, thịt cá sẽ chắc lại và không còn mùi tanh. 32. Luộc gan heo cho ngon: Khi mua, phải chọn miếng gan có màu hồng, hơi cứng. Khi luộc, lúc nước sôi, cho vào nồi nước vài lát hành tây mỏng và một ít muối. Trang 68


TTDC 03-2012

SỐNG CHỨNG NHÂN

33. Cách làm măng không đắng: Trước khi luộc măng, cắt măng ra, chờ nước sôi rồi cho măng vào luộc. Nhớ để cho măng sôi khoảng vài phút, rồi mới vớt ra. Khi ăn, sẽ thấy măng không còn đắng nữa. 34. Cách luộc măng khỏi bị đắng: Muốn măng không bị đắng, trong khi luộc, không nên đụng đũa vào măng. 35. Cách luộc rau muống cho xanh và giòn: Đun nước sôi trước, rồi mới cho rau vào nồi, thêm một ít muối và đun lửa thật lớn. Khi rau chín, mở vung nồi, đảo đều rồi bắc xuống. Vớt ra ngay đĩa. Đem đĩa rau để lên bàn, nhưng không đậy lồng bàn để hơi nóng thoát ra dễ dàng, rau mới xanh. 36. Muốn nấu các loại củ to cho mau chín: Đối với các loại củ to để nấu hay luộc cho mau chín và không bị sượng hay nứt, trước khi nấu, dùng vật nhọn như kim khâu dài loại to, đâm vài lỗ theo chiều dài củ khoai. 37. Bóc vỏ tỏi: Để bóc vỏ tỏi, vừa nhanh vừa sạch, hãy nhúng tỏi vào nước nóng chừng 1 – 2 phút, rồi vớt ra, sẽ bóc được vỏ rất nhanh. 38. Cách dùng tiêu cho đúng: Để mùi tiêu được thơm trong thức ăn, nên cho tiêu khi món ăn đã nấu chín. Nếu cho tiêu vào thức ăn khi còn sống, rồi mới nấu chín thì tiêu sẽ mất mùi thơm, đồng thời bị phân hủy, phóng ra độc tố rất nguy. 39. Cách luộc trứng: Hãy cho muối vào nước để cho trứng không bị bể trong khi luộc. Khi trứng chín, muốn bóc vỏ trứng dễ dàng, trông đẹp mắt, không sứt sẹo, hãy ngâm trứng vào trong nước lạnh khoảng 5 – 10 phút, rồi bóc vỏ. 40. Cách chiên trứng: Muốn cho trứng không bị dính vào tô trong lúc đánh trứng, trước tiên, phải tráng tô bằng nước lã. Trang 69


DC CAFE’

TTDC 03-2012

Ngoài ra, cũng có thê pha thêm một chút nước khi đánh trứng để được trứng nổi phồng sau khi chiên. 41. Để đánh trứng nổi bong: Muốn cho lòng trắng trứng nổi bong lên, trước khi đánh, hãy nhỏ vài giọt chanh và một ít đường vào trứng. 42. Món khoai tây chiên ngon: Sau khi gọt vỏ khoai tây, xắt mỏng thành từng khoanh, rồi ngâm ngay vào nước muối khoảng 1 giờ. Khi vớt ra, để trong rổ cho thật ráo nước. Khi chiên, nên cho vào nhiều mỡ và chờ cho mỡ sôi, mới thả khoai vào. Khoai vừa vàng, là vớt ra ngay. 43. Bí quyết chiên chả giò: Khi chiên chả giò, thường xảy ra trường hợp chả bị cháy đen và không giòn, chưa chiên xong dầu, đã bị đen. Dưới đây là bí quyết để có món chả giò ngon: cho nhiều dầu vào trong xoong, khi dầu đã hết khói, cho vài giọt chanh vào dầu sôi, khoảng 5 phút sau, cho một lát gừng đập giập vào. Khi gừng đã vàng thì vớt ra bỏ. Chiên nhiều lượt, mỗi lượt chiên, một lượng vừa kín mặt dầu thôi. Khi chả giò vàng đều, hãy vớt ra, cho tiếp đợt mới vào chiên tiếp. 44. Khi bị ong đốt: Khi bị ong đốt, nếu ở tay chân, nặn nọc ong ra, sau đó, lấy củ hành hoặc tỏi, cắt đôi và chà xát vào chỗ bị ong đốt. Nếu bị ong đốt trên đầu, đâm củ hành hoăc tỏi ra cho nhuyễn, rồi chà xát lên hay đắp lên chỗ ong chích. 45. Trừ kiến trong hũ đường: Hãy dùng một thanh sắt hay con dao, bỏ vào hũ đường, các con kiến sẽ bò ra nơi khác. 46. Cách nối dây bếp điện bị cháy đứt: Hãy dùng một ít hàn the phủ lên chỗ giao tiếp giữa hai đầu dây bị đứt, nó sẽ được nối dính chắc chắn, xài rất bền.

Chúng ta cùng suy nghĩ nhé! I. Sức khỏe Trang 70


TTDC 03-2012

SỐNG CHỨNG NHÂN

Tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO) định nghĩa: “Sức khỏe là một tình trạng thoải mái hoàn toàn về thể chất và hoàn cảnh, chứ không phải là một tình trạng không có bệnh tật hay tàn tật”. II. Bí quyết trường thọ 1. Chấp nhận với những gì mình đang có 2. Thích nghi với hoàn cảnh của mình 3. Điều chỉnh để đạt được điều mong muốn. III. Phòng ngừa bệnh tật 1. Không vui quá hại tim 2. Không buồn quá hại phổi 3. Không tức quá hại gan 4. Không sợ quá hại thần kinh 5. Không suy nghĩ quá hại tỳ 6. Xua tan hoài niệm cay đắng bằng tha thứ và lãng quên 7. Với người cao tuổi tránh tranh luận hơn thua IV. Thức ăn & uống trong ngày: Một củ hành: chống ung thư Một quả cà chua: chống tăng huyết áp Một lát gừng: chống viêm nhiễm Một củ khoai tây: chống xơ vữa động mạch Một trái chuối: làm phấn chấn thần kinh, bớt lo âu, chống táo bón, giảm được béo. Một quả trứng hay ít thịt nạc: chống suy dinh dưỡng Uống 1 đến 2 lít nước mỗi ngày: giải độc cơ thể. V. Triết lý của người Trung Hoa hiện đại: 1. Một Trung tâm: là sức khỏe 2. Hai Tí: Một tí thoải mái – Một tí nhiệt tình 3. Ba Quên: Quên tuổi tác – Quên bệnh tật – Quên hận thù Trang 71


DC CAFE’

TTDC 03-2012

4. Bốn có: có nhà ở – có bạn đời – có bạn tri kỷ – có lòng vị tha 5. Năm Phải: Phải vận động - Phải biết cười - Phải lịch sự hòa nhã - Phải biết nói chuyện - Và phải coi mình là người bình thường.. VI. Trong cuộc sống chúng ta luôn: 1. Hãy dành thì giờ để suy nghĩ: Đó là nguồn sức mạnh. 2. Hãy dành thì giờ để cầu nguyện: Đó là sức mạnh toàn năng. 3. Hãy dành thì giờ cất tiếng cười: Đó là tiếng nhạc của tâm hồn. 4. Hãy dành thì giờ chơi đùa: Đó là bí mật trẻ mãi không già. 5. Hãy dành thì giờ để yêu và được yêu: Ưu tiên Chúa đã ban. 6. Hãy dành thì giờ để cho đi: Một ngày quá ngắn để sống ích kỷ. 7. Hãy dành thì giờ đọc sách: Đó là nguồn mạch tinh khiết. 8. Hãy dành thì giờ để thân thiện:Đó là đường dẫn tới hạnh phúc 9. Hãy dành thì giờ để làm việc: Đó là giá trị của thành công. 10. Hãy dành thì giờ cho bác ái: Đó là chìa khóa cửa Thiên Đàng. Sưu tầm

Hạ sốt hiệu quả cho bé theo dân gian Có nhiều biện pháp dân gian giúp hạ sốt cho bé hay mà lại đơn giản, không khiến bé phải khó chịu như khi uống thuốc hạ sốt. Có những trẻ không uống được thuốc hạ sốt, cứ uống vào là nôn ọe, có những bé lại nhất quyết không chịu uống thuốc. Các bậc cha mẹ trẻ tự hỏi: Có cách nào hạ sốt cho bé đơn giản mà hiệu quả không?

- Dùng cây cỏ nhọ nồi: Cỏ nhọ nồi ngâm rửa sạch, sau đó ngâm lại bằng nước muối đun sôi để nguội rồi vớt ra cho vào cối sạch giã nát. Lọc lấy nước cho bé uống, mỗi lần uống Trang 72

khoảng 50ml. Đối với bé dưới 1 tuổi, mẹ có thể đun sôi lên để nguội rồi mới cho bé uống cho yên tâm hơn. Bã nhọ nồi có thể cho vào khăn xô để lau người cho bé, lau nhiều nhất ở


TTDC 03-2012

vùng trán, nách, bẹn và gan bàn chân. - Lau người cho bé: Đưa bé vào nơi kín gió, cởi bỏ bớt quần áo và dùng khăn ấm lau cho bé, nhất là các bộ phận nách, hạch, bẹn... Không nên đặt bé nằm ở nơi quá nóng. Cho bé ăn đồ ăn lỏng hơn ngày thường để dễ tiêu và uống các loại nước như orezol, nước chanh. Không chườm cho bé bằng nước lạnh, nước đá, cũng không được xoa dầu gió cho bé. - Tắm cho bé: Trước đây, các cụ nhà ta thường kiêng kị việc tắm táp mỗi khi bị sốt, nhất là với trẻ con. Nhưng ngày nay, nhiều nghiên cứu đã chứng minh, tắm chính là cách hạ nhiệt cơ thể rất nhanh nhưng phải tuân thủ các kĩ thuật. Việc hạ nhiệt cho bé khi sốt là cực kì quan trọng vì não trẻ còn yếu nên rất dễ bị tổn thương. Tắm là cách chủ yếu để hạ nhiệt cho não. Đưa bé vào phòng kín, đóng hết các

SỐNG CHỨNG NHÂN

cửa để tránh gió và cởi bỏ hết quần áo của trẻ. Nước tắm phải đảm bảo thấp hơn 2 độ so với nhiệt độ cơ thể trẻ (không thấp hơn quá nhiều để tránh sốc nhiệt, bé bị lạnh). Để bé vào chậu nước và tắm bình thường, tắm cả đầu trong khoảng 5-10 phút mà vẫn phải giữ sao cho nhiệt độ của nước tắm chỉ kém 2 độ so với thân nhiệt bé. Sau khi tắm, lau thật khô người cho bé và cho bé mặc quần áo mỏng. Vài tiếng sau có thể cho bé tắm lần nữa để hạ nhiệt độ. Khi tắm cho bé, điều quan trọng nhất là phải tránh gió để bé không bị lạnh. - Xông cho bé: Đổ nước nóng vào bồn tắm hay một chậu lớn rồi pha một thìa dầu khuynh diệp hoặc benjoin vào. Phòng tắm phải đóng kín để hơi bốc lên không bị thoát ra ngoài. Bế bé trên tay hoặc để ngồi dưới sàn có trải khăn. Khoác một khăn tắm quanh người bé, không cần mặc quần áo. Mồ hôi bé sẽ ra nhiều. Hơi nước nóng có dầu sẽ Trang 73


DC CAFÉ’ thấm qua da được bé thở hít vào phổi. Ngoài ra, có một số lưu ý mà cha mẹ cần nhớ mỗi khi hạ sốt cho con: - Trong quá trình hạ sốt, tuyệt đối không bật quạt, bật điều hoà. Làm như thế, da bé khô sẽ mất nước và khó hạ sốt. Hãy để cho bé tự ra mồi hôi. - Mặc quần áo thoáng cho bé, lau sạch mồ hôi và thay quần áo cho bé. Dùng quạt nan quạt nhẹ bằng tay cho bé được thoáng nếu cần thiết. - Cho bé ở trong nhà và ở nơi mát mẻ. Hoặc nếu đang ở ngoài trời thì phải chọn chỗ bóng râm.

TTDC 03-2012

- Cho bé uống nhiều nước, có thể cho uống dung dịch oresol để bù nước, tránh tình trạng mất nước quá nhiều. - Cho bé ăn đồ ăn lỏng, uống nước mát như sữa chua, cháo, súp… Trong trường hợp bé sốt quá 3 ngày mà không đỡ dù đã áp dụng mọi cách thì nên đưa bé đi khám sớm. Với bé dưới 3 tháng tuổi thì nên đưa bé đi khám ngay khi bị sốt. Nếu bé khó thở, nổi nốt trên da kèm sốt thì càng nên đưa đi khám vì có thể bé đang mắc bệnh truyền nhiễm nặng.

Hai bàn tay - Cô ơi, cho vẽ tự do! - Cô cho các em vẽ về những gì các em biết ơn nhất! Lớp học rộn ràng như ong bướm đón mừng xuân. Cuối lớp, Tâm cặm cụi vẽ hai bàn tay. Cô xúc động trước bức tranh này: - Bàn tay của ai thế? - Bàn tay của cô đấy ạ! Cô nghèn nghẹn: - Sao cả hai bàn tay phải? - Bàn tay này của mẹ em. Mẹ em chỉ còn có một tay... Cô nâng niu bàn tay Tâm như mọi ngày. Trái tim và bàn tay cô thêm ấm áp nhờ bàn tay nhỏ bé truyền sang! Trang 74


TTDC 03-2012

SỐNG CHỨNG NHÂN

TẬT NGUYỀN Gã liếc mắt, thằng bé chừng 10 tuổi đen đúa, gầy nhom và rách rưới lập tức lăn ra đất co giật. Đám đông hiếu kỳ xúm lại xem, tiếng gã nói như nấc "Lạy ông đi qua, lạy bà đi lại…" - "Úi giời, đàn ông đàn anh mạnh khoẻ thế kia mà đi ăn xin à?" - "Nó vừa đi lại bình thường mà, chắc giả vờ để gạt tiền người ta…" Những cái bĩu môi, những ánh mắt khinh rẻ. Đám đông dần tản ra, cũng có vài kẻ ra chiều thương hại ném vào chiếc nón nát của gã vài đồng lẻ. Tháng 12, trời chuyển mùa, cái lạnh cắt da cắt thịt làm gã đói. Thằng bé cũng đói nhưng chẳng than lấy một tiếng. Cứ lon ton chạy theo gã với bộ quần áo mỏng tanh và đôi dép tổ ong mòn vẹt. Thằng bé với gã chẳng máu mủ ruột già gì, chẳng qua cùng cảnh ngộ nên nương tựa vào nhau để sống. Gã kiếm được nó lang thang gần gầm cầu Long Biên và từ đó bắt cặp với vai diễn cha con. Cái nghề của gã cũng nhiều kẻ máu lạnh, hoặc có thể do nghèo hèn mà sinh ra như thế. Có hôm, gã bắt gặp ả đồng nghiệp hỉ hả đếm tiền nơi góc chợ với đứa bé tật nguyền ẵm ngửa trên tay. Trông đứa bé đáng thương bao nhiêu thì tiền trong nón ả đầy hơn bấy nhiêu. Những lúc như thế, trong đầu gã lại trào lên một ý nghĩ đen tối, gã nhìn bàn tay, đôi chân lành lặn của thằng bé. Tối ấy, trong căn lều tạm bợ che bằng mấy tấm bạt và vài thùng cáctông, thằng bé co ro rúc vào nách gã thủ thỉ: "Chú Ba này, con thấy thằng An cụt bên chợ hay được các bà cho tiền lắm". Gã trầm ngâm không trả lời, đôi mắt vô thần của gã như Trang 75


DC CAFÉ’

TTDC 03-2012

đang suy tính gì đó, đoạn gã quay sang thằng bé: "Tí này, mày có sợ cụt đi cái tay hay cái chân không?" Sáng. Thằng bé tỉnh dậy đã chẳng thấy gã đâu. Nó lang thang ra chợ kiếm ăn. Giữa đường, thấy đám đông láo nháo, tò mò, nó cũng chen vào xem… Gã nằm trên nền đường, giữa cái đám đông láo nháo, hai chân quặt sang một bên, mặt mũi đầu tóc… máu. Nghe người ta bảo thấy gã tự lao ra chỗ xe chạy. Gã liếc mắt, thằng bé chừng 10 tuổi, đen đúa, gầy nhom và rách rưới, đưa chiếc nón nát về phía những người đi chợ. Nhiều đồng lẻ được bỏ vội vào nón… phía sau lưng, gã mỉm cười và lết đi với đôi chân tật nguyền. Trời vẫn rét…

VĂN HÓA ĐIỆN THOẠI! Buổi chiều đi làm về muộn vì kẹt xe tắc đường, người đang mệt mỏi lại thấy nhà cửa vắng teo vắng ngắt, Tư Bốc thêm bực mình. Mở nhạc rồi để nguyên comlê, anh nằm dài xuống ghế salông để tìm ít phút thư giãn, miệng càu nhàu: - Bà xã mình chắc lại đi hội… chẩn quần vợt với các bà sồn sồn rồi. Còn thằng quí tử theo lệ sẽ không về nhà dưới mười hai giờ khuya. Ôi… vợ với con! Bất chợt chuông điện thoại bàn reo dồn dập. Cầm ống Trang 76

nghe lên, Tư Bốc nghe giọng nam trẻ quát: - A lô! Chương trình bỏ học du hí ngày mai tính sao hả… thằng ôn dịch? Cứ lừng khừng mãi, có ngày bọn ông tổ chức luộc cái xế nổ cho mà khóc ròng! Tức nghẹn cổ, đoán đây là bạn của con trai mình, Tư Bốc hắng giọng nghiêm túc: - Cháu là ai? Bác là bố thằng… Đầu dây bên kia vang tiếng cười ngặt nghẽo: - Bố… con khỉ! đừng bày trò sửa giọng nữa… Không nói


TTDC 03-2012

nhiều, ngày mai thất hẹn thì bọn tao sẽ gọi điện thẳng đến cơ quan “lão gia” báo tin cậu ấm ăn chơi cỡ nào cho lão… mừng. A lô! Rên rỉ hừ hừ gì vậy? Bai nghen! Tư Bốc buông ống nghe, thái dương giật rần rật… …Đang cố nuốt tô mì gói thì chuông điện thoại lại réo lên khiến Tư Bốc rơi đũa. Ôi! Đã bảy giờ tối rồi mà thằng ranh con mất dạy lúc nãy cũng không tha. Mi sẽ biết tay ta! Tư Bốc chuẩn bị tư thế, nhanh tay nhấc ống nghe và gầm lên: - A lô! trời đánh còn tránh bữa ăn, sao mày cứ khuấy rối tao? Tao báo công an truy tìm, gông cổ mày cho biết lễ độ, biết tôn trọng bậc trưởng thượng… Ngừng một giây lấy hơi, anh gân cổ hét to: - A lô! cả công ty tao còn chưa ngán ai… Kể cả lão sếp đần độn, hách dịch, hắc ám nữa là mày. Đồ thiếu văn hóa!

SỐNG CHỨNG NHÂN

Bên đầu dây trầm trầm giọng nói quen thuộc, đầy nội lực uy quyền: - A lô? Chú Tư Bốc đấy à? Khủng hoảng, thù hằn, uất ức gì mà mạt sát tôi ghê vậy? Tư Bốc điếng hồn, khuỵu chân ấp úng: - Dạ… dạ… ngàn lần xin lỗi anh Ba. Em cứ tưởng thằng khốn kia… - Không sao, điều cần nói chú đã nói rồi! Tôi định bàn việc đề bạt chú vào ghế trưởng phòng kinh doanh, bây giờ nghĩ lại rồi. Quan hệ qua điện thoại mà chú còn bất cần qui tắc lịch sự tối thiểu, thử hỏi tới lúc giao dịch với khách hàng, chú quen thói nóng nảy véo tai bẹo má người ta thì sao? Thôi, chào nhé! Máy cúp, Tư Bốc thất sắc gào lạc giọng: - A lô… anh Ba… anh Ba kính mến… A lô… Cán cuốc

Trang 77


ĐỒNG CỎ NON

TTDC 03-2012

ĐIỀU THÌ THẦM CỦA LÒNG CON “ Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Phải, đó là câu ca dao thật quen thuộc với chúng ta và con cũng đã được học thuộc từ thưở thơ bé. Công cha bao la, cao cả và rộng lớn như trời biển. Ba của con cũng vậy. Đó là một người cha cao cả, vĩ đại. Ba đã vất vả tần tảo sớm chiều nuôi con lớn khôn thành người. Ba làm tất cả những việc nặng nhọc để có tiền lo cho con ăn học. Làn da của ba đã sạm đen đi vì nắng. Hai bàn tay ba giờ đây đã chai sần, ánh mắt hằn sâu nét cơ cực, sầu não. Vậy mà nhiều khi ngồi trong lớp học, con ngồi đùa giỡn, nói chuyện và không nghe thầy cô giảng bài. Con đã vô tình không biết rằng con được đến lớp, được đi học là nhờ bao giọt mồ hôi công sức ba đã đổ ra chỉ để con được học hành, được biết cái chữ, con số. Buổi tối khi về đến nhà ba có biết bao nhiêu là công việc: việc của công ty, việc nhà. Vậy mà ba mới nhờ con làm giúp ba một vài việc lặt vặt mà con đã viện đủ mọi lý do để trốn tránh. Thế là ba phải làm tất cả mọi việc. Con không giúp được gì, đã thế còn làm cho ba thêm mệt mỏi hơn nữa. Bây giờ con mới thật sự hối hận, phải chi con phụ ba thì hay biết mấy. Có lần ba đi đón con lúc trời mưa mà ba chỉ mang theo một áo mưa, nên ba đã mặc cho con và chịu ướt, sau sự việc đó, ba đã bị cảm suốt hai ngày liền. Con đã khóc, khóc vì sự hy sinh cao cả của ba. Công ơn sinh thành, nuôi dưỡng của ba biết sau này con có đền đáp lại được hay không? Nhưng con xin hứa, con Trang 78


TTDC 03-2011

ĐỒNG CỎ NON

sẽ trở thành một đứa con ngoan và hiếu thảo của ba. Con cảm ơn ba. Ba ơi! Con yêu ba nhiều lắm! Con gái của ba Phương Dung

Quà sinh nhật Hôm đó, có việc không vui ở cơ quan, tôi bực dọc ra về. Thằng Tí hớn hở chạy ra : - Ba cho con xin mười nghìn. - Không có! Tôi quát, nó thút thít chạy vào nhà. Bữa cơm tối chẳng ngon chút nào. Tôi đi ngủ sớm nhưng vẫn trằn trọc mãi với chuyện bực dọc ở cơ quan. Cu Tí lặng lẽ đến bên : - Con mừng sinh nhật ba, nó ngập ngừng, con không có tiền nó đưa gói quà, một cái thiệp giấy vẽ lem luốc với hàng chữ nắn nót “Happy Birthday”

 GIẢI ĐÁP ĐỐ VUI SỐ TRƯỚC: Câu 1: Đáp án C Câu 2: Đáp án D Danh sách các em giải đáp đúng: Lớp 1: Maria Nguyễn Ngọc Ánh Lớp 2: Gioan Baotixita Nguyễn Trương Trọng Hiếu Lớp 3: Gioan Baotixita Nguyễn Thành Vinh Matinô Nguyễn Trần Tuấn Kiệt - Phêrô Vũ Duy Bảo Trang 79


ĐỒNG CỎ NON

TTDC 03-2012

Giuse Hoàng Đức Anh - Tôma Phan Tuấn Kiệt Lớp 6: Têrêsa Nguyễn Ngọc Tú Quyên Têrêsa Nguyễn Thị Tuyết Trinh Lớp 7: Giêrađô Nguyễn Lương Diệp Huynh  CÂU HỎI ĐỐ VUI LẦN NÀY: 1/ Trong tiệc cưới Cana (theo Tin Mừng thánh Gioan) Đức Maria đã nói với các gia nhân rằng: a. Các anh hãy chuẩn bị làm trước những gì Người bảo b. Hãy chuẩn bị nghe Người bảo những gì các anh không nên làm c. Người bảo gì các anh cứ việc làm theo d. Cả 3 câu trên đều đúng 2/ Việc Chúa Giêsu làm phép lạ hóa nước thành rượu trong tiệc cưới Cana, là phép lạ: a. Phép lạ thứ 2 tại miền Galilê b. Phép lạ đầu tiên tại miền Galilê c. Phép lạ cuối cùng của Chúa Giêsu d. Cả 3 câu trên đều sai 3/ Trong tiệc cưới Cana, Mẹ Maria nói với Chúa Giêsu: “Họ hết rượu rồi”; Chúa Giêsu đáp: a. Thưa bà! Việc này rất can hệ đến bà và tôi. Giờ tôi đã đến b. Vâng thưa bà! Tôi sẽ thực hiện điều bà yêu cầu, vì giờ tôi đã mãn c. Thưa bà! Chuyện đó can gì đến bà và tôi, giờ tôi chưa đến d. Cả 3 câu trên đều sai Các em hãy chọn đáp án đúng nhất của từng câu hỏi và gởi về cho các anh chị giáo lý viên phụ trách , trước ngày 9/3 nhé! Chúc các em thành công Trang 80


TTDC Thang 03/2012