Page 1

[…] Lên cấp 3 quả là những chuỗi ngày thê lương của môn Vật lý. Mình rút ra kết luận ra, đã là học sinh MK, dù bạn có chuyên ban A hay không, bạn vẫn ngu Lý như thường :)) Đó là truyền thống của trường, bạn đừng tìm cách chối bỏ sự thật vì có chối cũng không được đâu XD Đầu năm đầu tháng đầu giờ vô mình học Lý chị Hoa :)) Chỉ chửi đám lên bảng như điên, xách mé cạnh khóe quá chừng luôn, mình còn nhớ anh Du lên bảng bị chỉ xỉ :)) Chị này có cái màn độc địa là bấm số, buồn tình hỏi một câu xong kêu bất thình lình số nào trong lớp trả lời, ai mà ú ớ là toi. Nên tiết lý năm lớp 10 của mình cứ như chơi rải bom dò mìn ấy. Điểm lý của mình không cao nhưng nhờ tình thương thân tương ái giữa mình và các bạn SDS nên tụi mình đã không ở lại lớp môn Lý. Đỉnh điểm của cái sự ngu lâu dốt bền không còn căn bản mà mất của mình là ở năm lớp 11. Đây chính là bí ẩn lớn nhất của nhân loại loài người-ngu-Lý như mình, hơn cả lỗ đen vũ trụ hay hỏi thế gian tình là gì : tại sao mình lại đủ điểm Lý để lên lớp 12??? Vì mình học một trong những nhưn tài sáng giá chuyên luyện đội chuyên Lý trường mình đi thi thành phố quốc gia gì đó đó: người đẹp Quyền Thị Kim Yến. Chị có phong cách sư phạm cực kỳ tuyệt vời, tất cả lời giảng của cô trong sách, nên cô sẽ đọc sách các em sẽ chép lại vào tập. Mà vì mình không giải mã được cái mật mã trong sách :), còn gặp thêm chị Yến ru lâu và đều với giọng đọc thánh thót của chỉ nên không thể hiểu nổi làm thế nào mình lại qua được kiểm tra miệng (có vinh dự được chỉ kiu lên bảng đứng nhún nhún lắc lắc), kiểm tra 15', 45' hay thậm chí cả học kỳ. Cũng nhờ công của chỉ mà những thứ như bán dẫn np, cảm ứng điện từ, suất điện động cảm ứng hay bàn tay trái bàn chân phải gì đó đó đối với mình cứ như mật mã hay một dạng ngôn ngữ kỳ bí nào đó. Lớp 12 thì mình học chị Tuyết Xuân tương truyền sát thủ một thời song kiếm hợp bách cùng anh Cao Sĩ Sơn cái thời chưa dạy Tin. Chuyện tình cảm giang hồ ra sao mình không đề cập ở đây, nhưng chị này quả là cao thủ tay sắt tuy nhiên cất giọng làm mình cực kỳ buồn ngủ, mình vừa sợ mà vừa buồn ngủ,các bạn thấy tội nghiệp mình 45' lý phải đấu tranh nội tâm dữ lắm, giữa phần "con" với phần "người" trong mình cứ kịch liệt 'ngủ hay không ngủ, đó mới là vấn đề'. Mà mình tưởng có mình mình như thế, nhưng sau sự xác nhận của bạn Nic-cu-te nay đã iu-Đông-Nhi thì đúng là giọng nói của sư phụ Xuân cực kỳ truyền cảm và có ngấm hợp chất gây mê nồng độ cực đậm lan truyền trong không khí; bởi vậy nên chỉ cứ nói là bà con cứ gục, chỉ ngưng nói viết bảng thì tinh thần lại tỉnh táo lại. Đáng sợ~ Vì cái năm mình thi tốt nghiệp có môn Lý, nên mình và các tình yêu


SDS phải học thuộc lòng nguyên cuốn sách đến hộc máu lẫn hộc mắt ra; ai dè ra thi cái đề cũng không tới nỗi nào, mình thi lý tốt nghiệp hình như được tới 9 điểm lận đó, và thi đại học vô oánh bậy oánh bạ, sử dụng 101% linh cảm của con gái mà cũng được 6,5; còn cao điểm hơn 2 cái môn mình cày dữ dội là Toán với Hóa luôn. Choáng thiệt. […] -TQuỳnh[…] Vô lớp 10 mình học Văn chị Khuê. Học Kiều mà chỉ giảng chán ngắt. Mình chỉ ấn tượng mỗi câu thằng Nic nói Thúy Kiều bị bắt vô lầu xanh ca hát nhảy múa. Đầu năm thì viết bài viết về 1 mùa trong năm, mình phăng toàn tập nào là về quê bắt dế blah blah mà được 8,5. Những bài sau mình không phăng nữa thì điểm nó tụt dần, hạ dần ~ Nói chung là năm lớp 10 mình học văn khá chán nản, vì văn học trung đại vốn đã khó hiểu mà còn gặp chị Khuê nói tùm lum nên không hiểu gì ráo:| :| :| Vui cái là dù không có chương trình học (chỉ là bài đọc thêm) nhưng mình nhớ bài ' Hiền tài là nguyên khí quốc gia' của Thân Nhân Trung (tức ông cụ tổ tổ tổ của mình); khó tin là viết cách đây mấy trăm năm mà đúng ghê gớm. Lớp 11 mình có được 'vinh hạnh' học với anh Huấn Ba Tri Bến Tre :)) người dạy mình xong là về hưu :D Ông thầy này có một lòng tự hào quê hương ghê gớm, chi tiết nhỏ nhặt nhứt cũng dc ổng liên hệ với ' hồi đó, ở quê thầy, Ba Tri Bến Tre,...'. Mình nhớ hoài cả lớp há mỏ nghe ổng kể hồi xưa lính vào làng bắt phá tùm lum, một lúc mấy phát đạn, ngồi nghe gần 15' chỉ để đi tới kết luận là làm văn sai một ly đi một dặm, cũng như mấy thằng lính bắn chệch chút xíu mà đối thủ sống nhăn :| :| Thiệt là bó tay. Anh Ba Tri còn có điểm độc đáo nữa là mỗi lần dạy học bằng slide cũng phải chèn bằng dc bài A time for us làm nhạc nền :)) Hôm bữa mình với thằng Nic đi kar bấm bài này mà nhớ anh kinh khủng. Mình còn nhớ cái đề thi học kỳ mất nết của trường mình, học kỳ 1 thì hỏi cái Bài ca ngất ngưởng của Cao Bá Quát có mấy lần 'ngất ngưởng'; cái đề học kỳ 2 thì kêu phân tích hình tượng ông Huấn cao (chứ không phải ông Huấn Ba Tri Bến Tre XD) trong Chữ người tử tù. Nhưng chưa từng cuộc đời mình được (hay bị) học Văn với con người nào ấn tượng như chị Lê-dzu-xê tên rất Tây nhưng thêm dấu vô rất Việt :D). Không thể tưởng tượng là con người nào dạy Văn mà lại ít có văn như chỉ :| Điển hình như trong giờ làm bài có bí thì cũng không được nhìn chỉ không là 'nhìn gì mà gìn, tui chọc đui mắt bây giờ'. Thiệt là bó toàn thân, khiến chúng mình rất thắc mắc là với cái duyên hết chỗ nói như vậy làm sao chỉ tốt nghiệp đươc trường sư phạm chứ


đừng nói chi là có chồng có con. Một bí ẩn của vũ trụ. Mình với bạn Nic ngồi một hồi thì nhớ ra rằng cái lần viết bài viết cuối cùn của chúng mình là khi di thi tốt nghiệp, Vợ chồng A Phủ phải không bay? Bây giờ thì mình xa mãi môn văn rồi, suốt ngày học Toán Lý Hóa phát bệnh luôn, mà mấy ông viết sách thì đúng là không có giỏi Văn miếng nào hết, viết thứ gì mình đọc không thể hiểu được :(( Chắc mình phải đi học văn lại quá~ PS: thật khâm phục chính mình khi nhớ được những cái tựa và những cái tên; thậm chí mình bây giờ vẫn còn có thể đọc thuộc lòng 1 đoạn Đồng chí hay Đoàn thuyền đánh cá nữa cơ (dù mình ghét cái bài này ghê gớm). -TQuỳnhỪ, thì tụi tui đi, chắc bà vui lắm chứ gì, vì từ nay bà sẽ không còn phải nhìn thấy cái mặt hãm tài của tụi tui mỗi sáng khi xin bà cái giấy vào lớp vì đi trễ. Nhưng bà đâu biết rằng đêm trước đó tụi tui đã phải thức để học nào Sinh, nào Sử, Địa rồi làm Toán, Lí, Hóa. Bà thì làm sao mà biết hết được. Ừ, thì tụi tui sẽ đi, từ ngày mai tụi tui sẽ không phải nhìn thấy cái mặt mẹc của bà nữa. Nhưng mà, chỗ của bà là 1 trong những góc của Minh Khai thân thương và gắn bó. Nơi có cái lớp cứ hễ mồi lần ồn ào là khiến bà bực mình, nhưng bà đâu có biết cứ mỗi lần ồn ào đó, tụi tui lại có thêm 1 kỉ niệm. Minh Khai rộng quá, nhưng tụi tui chắc nó sẽ không thấm được hết tất cả nước mắt chia tay của tụi tui hôm nay đâu và tụi tui còn biết rằng những góc nhỏ thân quen ngày nào, sẽ luôn là kí ức của tụi tui, luôn luôn là của tụi tui, được không hả bà, bà hãy gật đầu đi để ít nhất cũng cho tụi tui thêm 1 chút hi vọng chứ. Ừ, thì tụi tui đi, tụi tui từ ngày mai sẻ phải thành người lớn, bà sẽ không thể bắt tụi tui làm tự kiểm được nữa, bà sẽ không thể lên mặt với tụi tui được nữa, nhưng tụi tui sợ lắm, bà biết không ??? "Tui đi nha bà Điệp". Tụi tui sẽ đi, thiệt đó. Nhưng không hiểu sao mà nỗi nhớ cứ thành nước mắt và rơi mãi thế này...Bà ác với tui lắm mà...nhưng bà là 1 phần của Minh Khai, nên tui phải nhớ-suốt đời. Hay là bà cho tụi tui ở lại thêm 1 chút, 1 chút nữa thôi, được không? Chỉ 1 chút thôi, để nhìn lại Minh Khai, 1 thoáng xưa, bây giờ trôi xa rồi. Hay là cũng không được nữa à, thế thì nỗi nhớ của tụi tui, sẽ phải gửi vào đâu đây.Níu kéo không được nữa, ừ, thì thôi, "tui đi nha bà Điệp". Tao đã khóc đã đời rồi, khi viết những dòng này cho tụi mày, tao đang rất mệt nhưng vẫn không thể nào ngủ được, vì ngày mai là thứ 7 mà,


đáng lẽ tao phải học Sinh, đáng lẽ tao phải ngủ sớm để ngày mai còn học tiết Tin nữa, nhưng tất cả bây giờ thành kí ức hết rồi. Tao đã rất muốn ôm tụi mày thật chặt sáng nay, khóc thật to với tụi mày, nhưng tao biết nếu như thế thì tụi mày cũng sẽ khóc, sẽ lại càng buồn hơn. Tao biết rằng chia tay sẽ buồn, nhưng không ngờ nó lại đau như thế này. Tụi mày không ở lại để khóc cùng mọi người, lớp mình hôm nay đã khóc nhiều, rất rất nhiều. Nhưng tụi nó không trách bọn mày đâu, đừng lo. Cám ơn vì tất cả, bạn tao à!!! -HNhiThứ tư tuần rồi mình về trường lấy sổ đoàn. Bước vào trường mà mình có cảm giác vui buồn lẫn lộn. Thấy tụi đàn em tung tăng ra chơi như thấy 1 phần nào đó của mình 3 năm qua, lại thấy 1 cái gì đó vừa mất đi. Cảm thấy mình lạc lõng và bị bỏ lại phía sau. Thật đấy, tức cười không, ấy thế mà mới mấy tháng trước có đứa nào còn nói 'người ra đi đầu không ngoảnh lại' cơ đấy. Trường mình xây lại khiến mình hụt hẫng ghê gớm. Sàn nhà lát gạch sáng bóng, cầu thăng xi măng mát lạnh, phòng học cửa kiếng máy lạnh, căn-tin sạch sẽ thơm tho, hành lang rộng rãi thoáng mát, thiết nghĩ mình phải mừng trường mình được hiện đại hóa mới phải. Nhưng mình muốn hét lên rằng mình yêu cái âm thanh thình thịch của chân mình dộng trên cầu thang gỗ, mình muốn gạch nền nhà vừa nhám vừa ố vàng, mình thèm được 1 lần nữa ca thán bất tận về cái hành lang 1 người đi lọt, mình muốn đứng ở cửa sổ không chắn song, để nhìn thấy 1 xã hội thu nhỏ dưới chân mình và trên không là bầu trời thoáng đãng. Người ta nói những thứ mất đi rồi mới khiến người ta cảm thấy chúng giá trị. Mình đã yêu trường mình từ lâu lắm, chỉ không ngờ là đến bây h mình mới biết mình yêu nó nhiều như vậy. Chat với Long-sempai khiến mình muốn học lại cấp 3 kinh khủng. Đi ngang qua hồ bơi là mình nhớ cái lần con Phiêu quăng nòng nọc xuống hồ bơi nam, 6 đứa bị kỷ luật tập thể, cũng may là bị phạt vì cái tội ồn ào mất trật tự chứ bà giám thị mà biết rõ sự tình thì chắc đã không toàn thây với anh Kưa bom. Mình nhớ những lần cả đám hè nhau trù ẻo anh Kưa bom chủ nhiệm lớp mình, nhớ cái cách ảnh nhai đi nhai lại 1 câu chửi đến mức cả lớp đứa nào cũng có thể làm ngừoi diễn thuyết hùng hồn về cái dở của con người Việt Nam. Mình nhớ những khi diễn văn nghệ, năm nào cũng không biết nhục mà lên sân khấu làm trò điên. Sau đó còn bị nhốt ở ngoài không cho


vào lấy đồ, đợi mòn mỏi đến trưa và con Pé My tức cảnh sinh tình đã làm nên đoạn video clip bất hủ: thể dục buổi sáng. Đi ngang qua khu thể thao là mình nhớ vô số trò vui, thi chạy đua bằng 4 chân (con Pé My là vô địch, nó không có đối thủ), tập aerobic hay điệu nhảy zâm ô dành cho vũ trường của thằng Nic.Có thể nói khu thể thao là nơi bắt nguồn của ý tưởng, tụi mình đã nghĩ ra cái kịch bản tiểu phẩm HIV/AIDS cực kỳ lâm ly bi đát ở đây, nó xúc động đậy đến mức đoạt giải nhất cuộc thi tìm hiểu HIV/AIDS thành phố luôn, bầy SDS được dịp tham quan Sở giáo dục lần cuối trước khi nó bị đạp đổ. Mình nhớ mình đọc The ring trong giờ sinh hoạt chủ nhiệm và bị anh Kưa bom túm gáy :D Tụi mình đã thù hằn anh Kưa bom bao nhiêu thì nay lại thương ổng bấy nhiêu. Mình nhớ thằng Nic quay phóng sự 1 tiết học anh văn, phỏng vấn cái bàn sau lưng, bị mụ Rung chuông phát hiện và tịch thu. Chắc mụ nghĩ tụi mình quay lén mụ báo cho hiệu trưởng cái thái độ hằn học của mụ :D Tụi mình cũng đã chán ngán bà Rung chuông, và tới bây giờ cảm giác ấy vẫn không thay đổi. Mình nhớ mỗi bữa sáng mình, thằng Nic và con Pé My cùng đi qua cổng BHTQ, tranh nhau cái vị trí vô đầu tiên bằng cách chạy đua tới cái ghế đá trước hội trường A. Đứa tiếp theo đi vào sẽ là con Uyên hay con Bích Y, rồi tới con Kim Thanh, sau đó tới con Bum và cuối cùng là con Phiêu. Cũng có khi trật tự thay đổi nhưng đi trễ nhất luôn là con Anh Vy :D Hay những khi chen lấn luồn lách mua cơm và nằm ghế đá ngủ bụi suốt năm 12. Mình luyện được kỹ năng ngủ mà không lăn xuống đất, giác quan nhạy bén để gần tới giờ reng chuông là tỉnh dậy, không biết nhục là gì khi nằm chèo queo mà bao nhiêu người đi qua đi lại (chủ yếu là thầy cô :D) Những kỷ niệm, có kể đến tối cũng không hết... Bonus cho mấy bạn series ảnh trường-mình-một-thời:


Cái cây tình yêu của mình, mấy tháng sau tấm hình này thì bị chặt mất, bắt đầu những chuỗi mất mát về sau

Cầu thang 2, nơi mình đứng trực trường, mình là rất nhân đạo đó nha, em nào năn nỉ mình cũng cho đi qua hết, chỉ ghi tên lại thôi :D


Lưới mắt cáo ở cầu thang mình đứng

Căn phòng bí mật, mãi đến khi ra trường, trường mình vẫn còn nhiều bí mật mà mình không biết, tiêu biểu như các phòng xép ẩn trong tường cửa đã bít kín.... ^^, mấy cưng học năm nay không còn được trải nghiệm cảm giác rùng mình nữa rồi :D


Không bao giờ còn một buổi sáng như buổi sáng này..

Không bao giờ còn những rêu phong như thế này...


Cửa kính của lớp 10A14..


Lần mới nhất mình thấy thì những bức tường thấp thế này đã bị đập bỏ xây lại tường cao tới trần…

-TQuỳnhNăm ngoái giờ này đi học thì cảm giác cứ như là đứa con ghẻ sắp bị đuổi cổ ra khỏi trường vậy á, và rồi em có cù bơ cù bất ra sao đi nữa thì cũng mặc em, em già rồi, hết tuổi đi học rồi, đừng vác xác vào trường làm gì nữa mất công, không ai chứa đâu :) ! Nhưng mà em có tự kỉ đến thế nào đi nữa thì những ngày đó vẫn còn là những ngày hạnh phúc nhé, những ngày còn ngây thơ nhé, đổi


giày, trét phấn, share cho nhau tờ bài tập, công thức mới, nói những câu iêu thương và ôm nhau khóc lóc như trẻ kon :)... Cái chuỗi ngày đó nó vừa nặng nề nhưng lại vừa ấm áp đến vậy đấy :) Mưa! Nhớ có một tiết Toán cuối năm và trời đổ mưa. Nóng hầm hập và mưa thì ào một cái, rồi thôi. Cũng là cơn mưa cuối cùng ở MK. Cũng là cơn mưa mà mình nhớ nhất ! Mưa MK thì khỏi fải nói, đẹp hết biết! Ngày đầu tiên đến trường, trời cũng mưa. Vậy đấy! Rồi mở ra một cái thời kì đến trường trời mưa MK :)) 3 mùa mưa cộng thêm 3 mùa kỉ niệm. Lúc nào cũng ngập nước và ẩm thấp. Hành lang thì âm u và nước thì bắn cả vào lớp học, ướt mem~ :( Sáng đi học phải mang dép lào lẹt xẹt (nhưng mà rất là ngang nhiên dù có bất-khả-kháng bạn fải vào cổng ĐBP và lượn ngang căn-phòng-ấy đấy nhé ^^!) rồi lên được tới lớp thì mừng húm xách giày xách vớ ra xỏ lấy xỏ để :)). Rồi những lúc học quân sự 11 trời mưa cả lớp phải ngồi núp ở khu thể thao, những lúc truth or dare xúi nhau ra tắm mưa tưng bừng hoa lá, những hôm trực trường trời mưa phải bó gối trên bờ tường dòm ra sân banh ko 1 bóng người, những lúc đó sao mà nhớ quá đi~ T.T Nhớ có buổi sáng thứ 2 trời mưa sớm, rồi tạnh sớm, mà mình thì nổi điên đến trường cực sớm lun (đương nhiên là với bộ đồ đồng phục màu tím), rồi cả trường ai cũng bận áo dài chào cờ còn mình thì bị mắng sối sả. Há há :)) Ngày xưa mày với tao là trùm đi học mà áo mưa thì cứ thích vứt ở nhà, để rồi phải đứng vất vưởng đâu đó ngoài đường đợi cho mưa tạnh (thiệt ra mưa chưa tạnh đã bị đuổi thẳng cổ T.T), fải mua áo mưa 3.000đ mặc đỡ và vừa đút cánh-tay-thứ-nhất vào thì cái áo bị xẻ làm đôi (==') Nhớ có hôm vừa xách xe vô tới cổng thì mưa ào xuống và fải ngồi phơi áo trong lớp (>:|). Nhớ những buổi chiều thi xong lang thang từ khuB-đến-khuA-ra-canteen rồi vòng trở lại (==O) đợi hết mưa, dài cả cổ mà vẫn cứ đợi, nhưng là lúc nhận ra mưa trường mình thiệt là đẹp! Trong veo và đáng yêu hết biết! :) Và cũng nhớ có người trời nắng chang chang mà fải trùm áo mưa ra đứng giữa sân :)) =)) Năm nay lớn rồi, cũng không phải khóc khi thấy mưa và cũng không còn sợ phải xa nhau nữa, nhưng không tìm đâu được mùa mưa đẹp như hồi đó... Đôi khi thấy chỉ cần hít thở một lần cái hương vị ẩm thấp mộc mạc, lội qua sân trường ngập nước với áo dài lất phất, chỉ thế thôi cũng đủ lắm rồi :) .


Cũng không có gì. Chỉ là mùa mưa đến cái đâm ra nhớ :) Rồi ngồi viết nhảm, vậy thôi ! :) Hí hí XD XXD -Thy-

high school rocks!!  

how we made our days. and how we remember it.