Issuu on Google+

Noäi san CT Toaùn Taøi naêng Tieân Tieán

33T Toán – Tin - Teen

Ảnh: Akai. Model: Hồng Phương - Phương Ly - Thu Hà

Ngaøy

Con ñöôøng mang teân caùc nhaø

CuïThònh Hoäi thi:

Lôùp tröôûng:

Kyø Cao Caû

KTX

maát nöôùc

6

Toùan hoïc

Beù Khoûe Beù Ngoan


How did we win??


Storm

Trung taâm döï baùo thôøi tieát 3T

from

Quyên góp tiền cho “3T sử kí toàn thư” Nhóm chuyên “trà đá quán xá” của 3T đã có một mong muốn, mong muốn tới tột cùng là viết nên “3T sử kí toàn thư”. Quyển sách này sẽ có rất nhiều điều mà không thể tìm thấy trong bất kì quyển sách nào khác. Trong đó sẽ ghi lại toàn bộ tên, sự kiện, hành tung của những người nổi tiếng và không nổi tiếng trong làng 3T. Tuy nhiên, hiện nay nhóm vẫn đang gặp bế tắc trong vấn đề…mua trà đá và hướng dương trong lúc tập trung phân tích sự kiện trong ngày. Kính mong mọi người với tư tưởng: “Lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách nhiều” quyên góp tiền cho trưởng nhóm Chính-điên theo số điện thoại: 0977194522. Thay mặt nhóm Chính-điên xin gửi tới các bạn đọc lời cám ơn chân thành nhất. J.K Đại nhạc hội 8/3 Để kỉ niệm ngày lễ quan trọng của chị em trong lớp, các nam nhi của K54 TT đã tổ chức buổi đại nhạc hội tại “Nhà hát opera” Alibaba, 86 Đại lộ Triều Khúc. Trước sự chứng kiến của đông đảo

3T

chị em, cuộc tranh tài đã diễn ra quyết liệt. Tình trạng đấm đá, giành giật mic xảy ra liên miên. Đôi lúc dép đã bay, cốc đã vỡ. Tuy nhiên, đã không có hậu quả đáng tiếc nào. Đấng mày râu sử dụng hết tài nghệ, hát đủ các thể loại nhạc Đông Tây, kim cổ, nhạc Việt, nhạc ngoại…Sau hơn 2 giờ đồng hồ thi cổ họng gay gắt, chủ nhân của các giải thưởng quan trọng đã được xác định. Trọng dễ dàng giật giải “Nam ca sĩ hát nhạc trữ tình hay nhất”, tiếp đó, với đôi chút khó khăn, danh hiệu “Ông vua nhạc rock” đã nằm gọn trong tay Phong. Đúng như dự đoán, Tư ẵm giải “Bài hát sến của giải”… Đại nhạc hội kết thúc trong không khí nhộn nhịp, sôi động với liên khúc “Em trong mắt tôi”. Mr Hoàn Hòa chung khí thế tưng bừng của cuộc thi Mr trên toàn trường, lớp K55 Toán tiến tiến đã cử bí thư lớp là bạn Đức Hoàn với biệt danh là “đầu trọc” đi thi với hi vọng “méo mó có hơn không”. Nhận được công văn Hoàn ta bắt tay vào cuộc “lăng xê” bản thân trên các trang thông tin đại chúng như

facebook hoặc yahoo với hi vọng được nhiều người “vote”. Hơn nữa anh chàng này còn “tự sướng” chụp ảnh với mấy gốc cây trong sân trường nữa chứ. Thật chưa bao giờ thấy Hoàn ta đẹp trai đến vậy, ngay cả mấy boy & girl khó tính trong lớp cũng chẹp miệng “ừ! Đẹp đấy”. Phần ngoại hình đã ổn còn phần năng khiếu nữa, công việc được cho là “mất thời gian” hàng ngày nay được cho là năng khiếu, nhưng chỉ làm trong vòng 3 phút thôi. Kết quả ra sao, thi xong thì biết. Secret... Cảm xúc dâng trào với sách mới + xịn Lần đầu tiên trong bốn năm học, bọn tớ - tòan bộ lớp K53 Tóan tiên tiến được dùng sách xịn do thầy Leveque mang từ UW sang tặng khoa Tóan. Cảm giác 4 năm dùng sách photo, tự dưng hôm nay mỗi đứa được chính tay bóc lớp lilon của sách mới ra thật sướng. Và đương nhiên là từ năm sau các em khóa dưới cũng sẽ được dùng sách này nhưng chỉ là các em sẽ không được thưởng thức cảm giác bóc tem sách mới như thế nào thôi.


K56 chú ý Một chú ý vô cùng quan trọng dành cho K56 đó là mỗi khi các bạn gặp anh nào trông như thế này thì BBT 33T khuyên bạn nên chào thật to và thật rõ ràng nhé. Lý do đây này, anh Dũng, à nhầm thầy Dũng đã tài trợ 1.000.000 vnđ cho 33T để in thêm báo cho tất cả các thành viên của K56. Một tràng pháo tay thật to dành cho thầy Dũng nhé cả nhà! Tiệc chia tay tiễn thầy Moishe về nước Vào hồi 14h ngày 8 tháng 2 năm 2012, K1 Toán tiên tiến đã kéo quân tới nhà thầy Moishe nhằm ăn uống nhậu nhẹt, tiễn thầy về nước. Tiếp đón đoàn quân gần 20 người, có thầy, vợ thầy, con trai và một cháu gái 4 tuổi Lily vô cùng đáng yêu. Căn phòng nhỏ của thầy đã bùng nổ với nhất nhiều trò chơi, như: the last card, go a fish, game online, chém hoa quả,… Đến chiều tối cùng ngày, tuy đã chơi rất mệt nhưng các nhân của K1 Toán tiên tiến dưới sự lãnh đạo tài tình của người thầy, người anh cả Hoàng Nam Dũng quyết định ăn tối tại nhà thầy Moishe. Chỉ đạo viên chính Đào Minh Phương đã thế hiện rất suất xắc trong việc đi chợ và nấu ăn. Kết quả là cả nhà có một

bữa ăn thật ngon. Em bé Lily lần đầu tiên sử dụng đũa nhưng không hề kém cạnh bất kì em bé người Việt nào. Hi vọng rằng một ngày không xa, sẽ có nhiều dân Toán tiên tiến được đến Mỹ, được tới thăm thầy và gia đình. J.K Trận cầu đinh nảy lửa Được chờ đợi từ hơn một năm qua, trưa thứ bảy, ngày 25/02/2012, trên sân Nhà hát của những sinh viên HACINCO, cuộc so tài đỉnh cao giữa Đội bóng hoàng gia K54 Toán TT và Gã khổng lồ K55 TT đã diễn ra. Đúng với tính chất của một trận giao hữu hai đội nhập cuộc khá thoải mái, các cầu thủ luôn di chuyển với tốc độ cao. Do chủ quan tấn công phủ đầu, K54 Toán TT bị dội một gáo nước lạnh từ khá sớm. Tuy vậy, họ đã nhanh chóng sốc lại tinh thần và tìm được bàn gỡ ngay sau đó. Trải qua 90 phút quyết liệt, trận đấu kết thúc với kết quả 6-2 nghiêng về phía đội bóng hoàng gia Toán Cơ Tin. Người hùng bất đắc dĩ của trận đấu là Năng Thiều(xuất thân từ vị trí thủ môn), với một cú pocker. Sau trận đấu, tất cả những gì đọng lại không phải là tỉ số của một séc tennis mà đó là tinh thần đoàn kết, hữu nghị giữa những người anh em một nhà, với khẩu hiệu “Khỏe để học tập và lao động”. Bạo lực chưa bao giờ chấm dứt Theo một nguồn tin

không dám xưng tên, tình hình bạo lực ở K1TTT vẫn đang hoành hành, không những thế còn có xu hướng “bạo lực liên khóa”. Cầm đầu là đàn chị Đinh Thị XYZ. Tuy khả năng đánh đấm của chị đã bị thuyên giảm theo năm tháng nhưng các đàn em khóa dưới vẫn thường cổ vũ chị XYZ và đồng bọn gia tăng bạo lực bằng cách càng bị ăn đấm càng cười tươi như hoa. Thật đúng với câu: “Cây muốn ngay mà gió chẳng dừng”. J.K Chủ nghĩa phân biệt giới tính Thật dễ dàng nhận ra khi bạn bước chân vào lớp k55 toán tiên tiến lần đầu tiên đó là sự “hội tụ” theo giới tính giữa những “boy” và “girl” trong lớp. Cứ hễ giờ nào học cả lớp là cả lớp răm rắp như một đội hình không có sự chỉ huy. Con trai luôn quy về cùng một phía đối diện với bàn của giảng viên và con gái luôn luôn chọn phe gần cửa ra vào. Thỉnh thoảng có giờ một vài boy “phá cách” lén lút sang bên nửa thế giới còn lại, nhưng cũng chỉ ngồi “vụng trộm” tạm giờ hôm đó để tìm cảm giác mới lạ, còn những giờ sau lại đâu vào đấy hết.Nạn phân biệt giới tính có vẻ ngày càng trầm trọng, rất mong các nhà chức trách,cơ quan chức năng sớm vào cuộc để chấm dứt điều này Hội soi mói.


Hoa beù ngoan

heä taøi tieán nôû roä

Chào mừng ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, ngày 4/3/2012 vừa qua, bốn lớp anh em Toán Tài tiến đã tề tựu đông đủ trong Hội thi “Bé khỏe bé ngoan” cấp hệ nhằm chọn ra những bé đô nhất, ngoan nhất, chém bão tài. Hội thi có được theo dõi sát sao bởi những cú vọ paparazzi tờ 33T. Chính vì thế, để đảm bảo công bằng, BGK gồm: 1. Thầy Bùi Thanh Túgv môn ESP 2. Cụ Thịnh – gv rất nhiều môn 3. Thầy Hiếu - gv PDE nâng cao trá hình là môn seminar 4. Thầy Khu - gv bài tâp GT1

cho thuê không tính tiền Nam mèo và Tư hay giảm giá khi thuê nhiều người. Dường như đoán trước được việc giá thuê người leo thang, K53 mang đi vừa đủ nên chẳng tốn xu nào thuê người.

Xin bật mí rằng, BGK rất cao to, có lẽ cũng một thời chinh chiến trong những hội thi như thế này.

Những cuộc mua bán chóng vánh kết thúc, nhường chỗ cho phần thi đầu tiên : “Chào hỏi”. Trong phân thi này, phong cách mỗi lớp được thể hiện rõ nhất bởi yêu cầu đưa ra là phải giới thiệu được về trường, hệ và lớp mình đang học.

Thành phần thí sinh cũng không kém phần hoành tráng. Biểu dương lực lượng hùng manh, K54 mang theo tới gần hết mem, không thèm kể đến các “gấu ôm” của một vài chàng. Chiến thuật này đã phát huy tác dụng khi mà K55 và K56 có quá ít người chơi. Chợ người họp ngay trên sàn đấu. Với giá 50k/người cho toàn bộ hội thi, 25k cho mỗi phần thi, K54 cực kì đắt hàng. Thậm chí, còn có chương trình khuyến mãi

Với quân số đông, K54 thi đầu tiên đã diễn đúng kiểu biểu dương lực lượng của mình. Họ rồng rắn đi bắt tay các đối thủ, miệng nghêu ngao đọc rap nhiều hơn là hát: “Ai hỏi cháu cháu học trường nào đấy? Gái thì xinh mà múa hát lại hay. Trai thì khỏe mà đá bóng lại siêu. Trường của cháu đây là trường Tự nhiên. Ai hỏi cháu cháu học lớp nào đấy? Gái thì xinh… . Lớp của cháu đây là Toán Tài tiến”.

K53 thi thứ hai với dàn hợp ca do Đức Anh điều khiển. Với độ độc của tiết mục mà K53 đã được ghi danh với kỷ lục "đông người hát điếu văn cùng một lúc nhất." BGK cũng phải gật gù khen hay và hòa mình hát cùng cả đội (câu cuối cùng): "Về đi thôiiii". Lượt thi thứ 3 của K56 rất phù hợp với tên của cuộc thi. Các bé mới vào trường chưa được bao lâu nên vẫn giữ nét ngây thơ, xếp thành một hàng để diểm danh rồi quay 4 phía chào các anh các chị. Trong số này, đương nhiên có các bé của K54 bị cho thuê (với giá 50k một bé, 5 bé giảm giá còn 200k) cũng ngoan ngoãn khoanh tay lễ phép: “Chúng em chào các anh các chị ạ!”. Kết thúc phần thi này, K55 thật thà thú tội: “Chúng em đến đây mong muốn giành vị trí thứ tư. Hi vọng không có đội nào đua tranh với chúng em”.


Ban giám khảo đã phải rất vất vả khi tính điểm vì mỗi đội lại có một cá tính riêng. Mồ hôi vã ra như tắm, họ đã quá kiệt sức. Ngay lúc này, đội của những bé mẫu giáo lớn đầy mưu mẹo K53 đã cử Hằng Hớn Hở mang nước đi hối lộ từng thành viên ban giám khảo. K54 dù chỉ kém có 1 năm tuổi đời nhưng cũng phải vừa khâm phục, vừa ấm ức bởi nước do chính các bé vất vả đi mua, lại nặng nề vác đến thế mà …. Không hiểu có phải do chai nước ngọt quá hay sao mà kết thúc phần thi thứ nhất, K53 dẫn đầu K54, K56 và K55 xếp tiếp theo sau. Quyết tâm phục thù, K54 chơi bài cùn, cho thuê tất cả những kẻ dặt dẹo nhất và giữ lại những người cao to cho phần thi thứ 2: “Bé khỏe”. Trong phần thi này, mỗi đội cử ra bốn cặp nam – nữ, đi úp lưng vào nhau có kẹp bóng bay ở giữa, di chuyển vòng qua các chướng ngại vật. Thấy tình hình có vẻ khó khăn cho các đội chơi, cụ Thịnh liền gợi ý: “Úp mặt vào

nhau có được ko?”. Xét thấy đây thật là một GREAT IDEA nên chẳng ai dám làm theo. Vòng t h i kiến thức quả thực l à c a m g o . Người ra đề không ai khác chính là thầy Khu. Luật thi thật đơn giản. Các đội thi đứng thành vòng tròn, ở giữa cắm một lá cờ. Khi GK đọc xong câu hỏi và hô “Hết”, đội nào giành được cờ trước sẽ giành quyền trả lời. Thí sinh được sử

dụng mọi tài liệu có thể (đây kì thực là cuộc đua nhằm quảng cáo các thương hiệu smartphone trá hình). Mỗi câu trả lời đúng được 5 điểm và sai bị trừ 1 điểm. K53 sử dụng chiến

thuật “thà phán nhầm còn hơn bỏ sót”. Họ liên tục cướp cờ giành quyền trả lời. Tuy nhiên, chiếc smartphone Tàu lai của Minh Phương lúc thì không l o a d kịp, lúc lại đưa ra kết quả sai. Thành ra, mới có 5 câu hỏi mà đã sai tới 4. K54 cũng đen đủi không kém vì tất cả các smartphone đều là của các bé cho thuê. Họ đành dùng tạm bộ nhớ còm cõi của Anh Tuấn. Kết quả cũng ko khả quan hơn là bao nhiêu, đúng 1 , sai 3. Các bé K56 do chọn người không kỹ, thuê nhầm Thiều Impossible. Sau khi cướp được cờ, bé Thiều hùng dũng bước lên trả lời: “Em không biết”. @@ Thông minh và chắc chắn nhất trong vòng này lại là K55. Các bé chỉ trả lời khi chắc chắn với đáp án và sẵn sàng đổ máu để có được cờ. Tai nạn xảy ra khi bé Hoàng 79 K53 tranh cướp với Mr Hus Hoàn Nguyễn. Kết cục thật công bằng, bé Hoàng được cờ và bé Hoàn thì được cán cờ.


Hội thi kết thúc êm đẹp và để lại nhiều ấ n tượng trong lòng không c h ỉ

Sau 3 phần thi kết quả chung cuộc như sau: k54 giải nhất, k53 giải nhì, và k55 và k56 lần lượt là giải ba và khuyến khích.

Phần thi phụ “Bình chọn BGK dễ thương nhất” diễn ra tiếp đó cũng vô cùng gay cấn. Thỏa mãn đầy đủ các tiêu chí: BGK dễ thương nhất, đang dạy nhiều lớp nhất, dễ hối lộ nhất,…. Thầy Tú đã xuất sắc giành cúp và chứng nhận.

cả BGK. Các bé K56 đã bước đầu có những khái niệm sơ khai về một cộng đồng đen tối. Trong khi đó, các bé K53 hẳn sẽ có nhiều luyến tiếc khi nhớ về những kỉ niệm này. Những khúc hát, món quà, bông hoa tặng bạn nhân ngày Quốc tế Phụ nữ hẳn không phải chỉ là quà mà trong đó còn chưa rất nhiều tình cảm của người tặng cũng như người nhận trong ngôi nhà 3T này.

Tố Linh

người chơi mà còn


Nhöõng con ñöôøng

Mang teân Caùc nhaø toùan hoïc

Tối ngày 7/3/2012, bài giảng của GS. Martin Groetschel - Tổng thư ký Liên đoàn Toán học Thế giới diễn ra tại Hội trường Tạ Quang Bửu, ĐH Bách khoa Hà Nội. Trong bài nói của mình, GS có nhắc đến thành phố quê hương Berlin và đề cập tới một số con đường mang tên các nhà toán học nổi tiếng như Gauss, Euler, Kronecker, Lambert (người đầu tiên chứng minh pi không phải là số hữu tỉ)… giống như một sự ghi nhận vô giá cho những đóng góp to lớn của họ đối với nền toán học của Đức nói riêng, và toán học thế giới nói chung. Với một chút hài hước, GS đặt câu hỏi “Có bao nhiêu con đường ở Hà Nội mang tên các nhà toán học”. Thực tế, đây là một câu hỏi không quá khó để trả lời. Đã có ba nhà toán học Việt Nam được đặt tên cho các con đường ở Hà Nội. Người “trẻ” nhất là cố GS-TSKH đầu tiên của nước ta Lê Văn Thiêm, cũng là nhà toán học đương đại duy nhất trong số 3 người. Là một trong các nhà khoa học tiêu biểu nhất cả nước trong thế kỉ 20, ông được Chính phủ

Việt Nam phong tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt 1 năm 1996 cho những công trình toán học đặc biệt xuất sắc. Ông đồng thời cũng là Viện trưởng đầu tiên của Viện Toán học Việt Nam, chủ tịch đầu tiên của Hội toán học Việt Nam. Hiện nay, đường Lê Văn Thiêm nối từ đường Lê Văn Lương đến đường Nguyễn Huy Tưởng. Nhà toán học tiếp theo là Trạng Lường – Lương Thế Vinh, ông đỗ Trạng nguyên dưới thời vua Lê Thánh Tông. Ngoài giai thoại về việc ông cân voi do sứ Chu Hy nhà Minh thách đố, Lương Thế Vinh còn được biết như là người viết cuốn sách về toán đầu tiên ở nước ta – cuốn Đại thành toán pháp. Bên cạnh tài năng về khoa học, ông còn là người thơ hay, đối đáp giỏi. Ông chính là một trong 28 nhà thơ của Hội Tao Đàn. Hiện tại, đường Lương Thế Vinh nối liền đường Nguyễn Trãi và đường Khuất Duy Tiến. Nhà toán học cuối cùng được đề cập tới là Vũ Hữu, một danh thần dưới thời vua Lê Thánh Tông và vua Lê Hiến

Tông . Mặc dù ít được biết đến nhất trong số 3 người, ông chính là nhà toán học đầu tiên của Việt Nam. Công trình ông để lại cho hậu thế là cuốn Lập thành toán pháp, ghi lại các phép đo đạc ruộng đất, xây dựng nhà cửa, thành lũy. Cuốn Công dư tiệp kí có trích lại việc vua Lê Thánh Tông giao cho ông sửa chữa ba cửa Đoan Môn, Đại Hưng, Đông Hoa của thành Thăng Long. Vũ Hữu chỉ dùng thước đo chiều cao, chiều dài và chiều rộng của các cửa thành rồi tính ra số gạch đá, vật liệu phải dùng. Sau khi xây xong, đá không thiếu một tấc, gạch không thiếu một viên, quy mô các cửa thành không sai một ly. Hiện nay, đường Vũ Hữu nối liền đường Lê Văn Lương và đường Lương Thế Vinh. Thiết nghĩ, với một nền toán học non trẻ như nước ta, con số 3 – tuy có chút khiêm tốn nhưng không phải là quá ít ỏi. Nó cho thấy vai trò quan trọng mà toán học nắm giữ, cũng như những đóng góp to lớn mà toán học đem lại cho sự nghiệp chung của nước nhà.

Xuân Kỳ


Cuï Thònh Cụ tớ lưng chưa còng, răng chưa rụng, không râu tóc bạc phơ, không cười móm mém :D Nếu chẳng may cụ tớ có đi lạc vào lớp bạn, đảm bảo tụi con gái sẽ gào lên ngưỡng mộ xuýt xoa “Ôi đẹp zai zậyyyyy!!” Còn nếu bạn là lớp trưởng hoặc bí thư, hay phải lon ton qua T3 kiểm tra hòm thư hay hỏi han vấn đề gì đó bên văn phòng khoa, sẽ thấy cụ tớ thỉnh thoảng lượn lờ bên í, nhe răng cười toe toét với các thầy cô giáo :D Giới thiệu sơ sơ thế để các bạn tạm thời hình dung ra cụ tớ : tuy già nhưng vẫn còn đẹp lão chán; tuổi đã cao nhưng chân tay vẫn còn nhanh nhẹn lắm lắm :D Ế là phong cách! “Ế hiện đang là xu thế của quốc tế, trong khi nền kinh tế rất chi là lề mề và trì trệ, còn lạm phát thì cao như điện thế. Ế là phong cách của những con người tinh tế và những bậc vai vế, chỉ thích ngồi trên ghế, nhâm nhi café, chơi đế chế hoặc nghịch dế. Chốt

gọn một câu: Ế là một phong cách sống rất tinh tế!!”. Haha “Ế là phong cách” đích thị là slogan của cụ tớ tính cho tới thời điểm hiện tại :)) Nói thật, tớ luôn tự hỏi (nhưng không thể tự trả lời), rằng tại sao cụ tớ ế mà lại lắm con cháu thế?? ;)) Riêng lớp tớ, tính ra là cụ có 4 cháu gái. Hình như cụ tớ “khinh không thèm lấy vợ!!” hay sao í. Được cái, người ta chê cụ già thì ít, khen cụ xì tin thì nhiều, chẹp chẹp  C2 Hội Các bạn ạ, tớ không nói đến C2 mà bọn mình hay uống đâu, mà đang nhắc tới một hội tên là C2 của trường mình. Đầu tiên nghe tớ cứ tưởng đó là “Hội những người phát cuồng vì C2” cơ =)), ai dè trật lất í :p Chỉ sau khi được giải thích tớ mới ngã ngửa, ôm bụng cười lăn vì cái tên này haha. C2 tức là hội …Chim cảnh =)) Ý nghĩa thế nào thì mọi người tự nghĩ 5s nhé,

ra liền ah (mách nhỏ là có liên quan tớ cái slogan trên kia kìa :D) Và cụ tớ - không đơn giản chỉ là một thành viên tích cực của hội, mà còn có chức quyền hẳn hoi nhé, to lắm í :D Đấng nam nhi nào muốn vào bang hội này thì có thể liên lạc với cụ tớ để biết thông tin chi tiết nhé :D CSGT Hê, nói trước là cụ tớ không phải CS đâu nha. Nhưng hiểu các chú ấy thì không ai bằng cụ, thề luôn! :p Mọi người có hiểu câu “Oan gia ngõ hẹp” không? Cụ tớ với mấy chú áo vàng kiểu kiểu giống thế đấy :D Duyên nợ nhiều quá, tới nỗi thành phản xạ có điều kiện thế này này: “Chú công an bất chợt lao ra chỉ gậy thẳng vào mình, mình hoảng hồn mình vòng qua cái ôtô rồi cúp đuôi chạy mất dép, chạy xong tức lòi ruột vì không hiểu sao chú ấy chỉ gậy vào mình.” =))


Mách nhỏ nhé, nghe đồn cụ có hẳn một chồng vài chục cuốn sổ tay dày cộp, là “thành quả” thu được sau những lần đấu trí với CSGT và ngồi viết lại thành bí kíp chờ xuất bản đấy. Toàn là những kinh nghiệm xương máu cả, ai muốn xin bí kíp thì cứ đến gặp cụ tớ nhé ;) Ý tưởng quái chiêu Xin thưa với các bạn rằng, về khoản ideas thì cụ tớ là số zách í :D Giao thông trì trệ ư? Vượt đèn tùm lum ư?

Xời, cụ tớ mà được làm luật thì đảm bảo chỉ trong 3 ngày là hết ùn tắc ngay! Không tin ah, lí do to đùng đây nè : “ Cách tốt nhất là đem treo cổ hoặc xử bắn thằng nào vượt đèn đỏ, bỏ tù chung thân thằng nào vượt đèn vàng,…” @@ Mọi người nên cảm ơn trời phật vì bị phạt xiền hay tịch xe các kiểu là còn nhân từ chán đấy nhé :D Trong một lần tự kỉ vì nhan sắc xấu xí của mình, cụ tớ đã phát kiến ra một cái idea để đo quantitative beauty như sau: “Mọi người khen là girl A trông được, đưa lời khen này vào máy ta định lượng được lời khen này trung bình là x điểm. Girl A thì tự cho mình là khá ngon, và tự cho mình y điểm. Lúc đó vẻ đẹp thực sự của girl này sẽ là x - y”, haha =)) Cái idea này vừa ra đời đã bị đàn áp không thương tiếc, vì nói như cụ tớ thì Hoa hậu thế giới cũng

thành Thị Nở hết còn gì =)) Đấy, cụ tớ sơ sơ là người như thế đấy. Còn nhiều điều hay ho lắm, nhưng khuôn khổ bài viết có hạn nên hẹn mọi người dịp khác vậy :D Còn bi giờ, tớ đi chuẩn bị tinh thần để chịu "sự trả thù" của cụ đây, đọc xong bài này kiểu gì cụ chẳng gọi tớ ra tính sổ @@ Cháu gái xink đẹp


Taâm söï cuûa moät

Daân chôi

Trong cuộc sống, để trưởng thành ai cũng phải có ít nhất một người thầy không thì cũng là một cô giáo dạy cho bạn một bài học. Bài học của tôi là “làm việc gì cũng phải có tính kiên trì” Tôi đến với toán học âu cũng là một cái duyên. Chính vì thế mà tôi thường trêu đùa với lũ bạn của mình là “Toán học chọn tôi, chứ không phải tôi chọn toán học”. Khi học về toán, tôi có hai cảm xúc: thích thú và bất lực. Thích thú vì toán thật là khó nhưng cái gì khó chinh phục, ta càng muốn theo đuổi. Những thứ có được dễ dàng mấy ai trân trọng đâu, thật giống với việc chinh phục “một chàng trai vừa đẹp trai vừa học giỏi”. Đan xen với thích thú là bất lực. Nhiều khi tôi chỉ muốn đập đầu vào tường bởi không thể hiểu được lý thuyết của một vấn đề. Riêng với môn giải tích hàm, học tới hai lần mà hôm thi cuối kì xong (trong lần cải thiện) tôi đã vít ga, chạy băng băng trên đường Hà Nội với vận tốc thần sầu (50km/h), khóc như mưa vì cảm thấy học rất chăm chỉ

mà làm chẳng được là bao. Số tôi cũng may, lần ấy không bị làm sao vì không phải giờ cao điểm, Hà Nội lúc ấy không tắc đường! Đấy là hai cảm xúc của tôi đối với toán, nói thực với lòng là cảm xúc bất lực chiếm phần nhiều (một anh đẹp trai và học giỏi thì có bao giờ dễ tán đâu). Nên tôi đã nhiều lần bỏ bê, vứt sách một chỗ, rồi mang tâm trạng ấy tới chỗ thầy tôi_người đồng ý nhận hướng dẫn một người ham chơi, độ thông minh quá ư là bình thường như tôi. Thầy đã, đang và sẽ hướng dẫn rất nhiều sinh viên. Thật sự không biết thầy có biết mình đã nói và ảnh hưởng lớn tới tôi không. Thầy nói: “Làm việc gì cũng phải có tính kiên trì”. Tôi càng ngẫm càng cảm thấy đúng. Cái gì cũng cần phải có thời gian cố gắng mới có kết quả. Khi quyết tâm dồn tâm huyết cho

một vấn đề gì đó thì ta sẽ ngày càng yêu nó hơn. Giờ đây, tôi giống như một cô bé ba tháng tuổi, khi nhìn vào các kiến thức giải tích số thấy quen quen, không còn xa lạ nữa. Thật may mắn, vào ngày 7/3/2012, tại viện toán cao cấp, tôi có cơ hội được nghe giáo sư … nói về… Khi bắt đầu, Giáo sư đã nói một câu thật giản dị về việc nghiên cứu toán của mình: “I love what I do”. Nhờ thầy hướng dẫn và những người xung quanh, tôi đã và đang quyết tâm đi theo con đường mà tôi đã chọn dù nhiều khi vẫn thấy phấn khích với các chuyên ngành khác của toán vì toán học luôn có rất nhiều điều bí ẩn, càng biết nhiều càng thấy hứng thú. Dân chơi J.K


Trieån voïng ngheà nghieäp cuûa sinh vieân Taøi tieán Làm công việc gì sau khi ra trường là nỗi băn khoăn của không ít sinh viên khoa toán nói chung và của sinh viên chương trình tiên tiến và tài năng nói riêng. Trong khi nhiều bạn vẫn tiêp tục chọn toán là sự nghiệp, nhiều sinh viên đã chuyển sang các hướng khác như toán tài chính, bảo hiểm hoặc đi dạy học. Tôi cho rằng, không nên để cái mác CNTN hay Tiên Tiến đánh lừa, lao động miệt mài và đúng phương pháp là điều kiện cần để biến cái mác đó thành có ý nghĩa thực sự. Tiếp tục chọn toán làm nghiệp Đây là một lựa chọn theo tôi là tự nhiên. Bốn năm học toán ở đại học đủ để nuôi dưỡng thêm niềm đam mê với toán và việc tiếp tục học toán là điều dễ hiểu. Rất nhiều sinh viên của hệ đã bảo vệ luận án tiến sĩ và có những công bố trên tạp chí uy tín. Một số lượng tương đối lớn các cựu sinh viên khoa toán hiện vẫn đang tiếp tục làm việc ở khoa mà tôi tin các bạn sinh viên đều đã quen biết. Ngày nay, thông tin các học bổng cũng dễ dàng đến với các sinh viên hơn. Chẳng hạn bạn có thể vào trang vietphd.org để tham khảo các thông tin du học. Với việc được trang bị ngoại ngữ, việc xin học bổng du học có thể lẽ sẽ có chút thuận lợi hơn cho sinh viên của hệ so với anh chị khóa trước. Nhưng có một điều mà theo tôi bạn đọc nên nhớ đó là điều quan trọng nhất vẫn là thực lực của chính mình và hãy đứng vững trên đôi chân của chính mình bằng lao động. [1] Giảng dạy phổ thông Đây cũng là một con đường được nhiều bạn sinh viên chọn lựa. Học bốn năm đại học, được rèn rũa nhiều về kiến thức và phương pháp luận khoa

học, sinh viên khoa toán hoàn toàn có khả năng trở thành những người thày giỏi. Sự ra đời của đại học Giáo dục gần đây cũng giúp cho việc học các chứng chỉ sư phạm đơn giản hơn. Theo tôi, việc học chương trình bằng tiếng Anh sẽ giúp cho các bạn sinh viên trong hệ sau này có cơ hội tiếp xúc với nhiều tài liệu toán phổ thông của nước ngoài. Đây là một điều theo tôi có thể làm nên sự khác biệt, nhất là trong khi sách giáo khoa toán phổ thông còn rất nhiều hạn chế. Toán tài chính/ ngân hàng/ điện tử viễn thông và các ứng dụng khác. Toán học đã chứng tỏ nó có tác dụng hữu ích trong việc dự báo tài chính, bảo hiểm ngân hàng v.v. Thực tế là có một số lượng lớn sinh viên khoa toán đang làm trong hai lĩnh vực này. Một thày giáo trong ban chủ nhiệm chương trình có nói với tôi rằng: các công ty tuyển dụng họ cần khoa đào tạo các kĩ năng về toán, các kĩ năng mềm khác họ hoàn toàn có thể đào tại lại được. Hi vọng đây là một tín hiệu tốt cho các bạn đang ấp ủ hi vọng với những công việc này. Để có được những vị trí như vậy, việc nắm vững các

kiến thức ở đại học là điều rất quan trọng; nhất là các môn về toán ứng dụng như xác suất, thống kê, tối ưu. Sinh viên của hệ được học một lượng kiến thức tương đối về phần này nên đây là một lợi thế lớn. Hơn nữa, như đã nói ở trên, việc sử dụng tiếng Anh thành thạo cơ hội rất tốt cho sinh viên được nhận vào các công ty có uy tín và hơn nữa hoàn toàn có thể theo học các chương trình Master và MBA của nước ngoài. Lời kết Có một câu nói mà tôi rất ưa thích đó là :”life is not easy for those who dream”. Chặng đường phía trước còn dài và còn rất nhiều thứ thú vị để trải nghiệm. Dù bạn có định hướng mình đi theo công việc nào chăng nữa thì bạn vẫn luôn luôn phải cố gắng hết mình, tạo cho mình một thói quen làm việc chuyên nghiệp. Tôi tin rằng bốn năm học ở hệ, bằng việc tích lũy kiến thức được dạy hoặc tự mày mò tìm hiểu, chúng ta hoàn toàn có những kiến thức nền tương đối vững chắc cho công việc sau này. [1] Tham khảo bài viết của GS N.H.V.Hưng: Anh Mùi, ngư���i dạy tôi lao động khoa học.

Marius


Kí tuùc xaù nhöõng ngaøy maát nöôùc Mọi người vẫn bảo sinh viên ngày xưa khổ, chuyện điện nước bây giờ so với ngày xưa thích hơn bao nhiêu. Kí túc xá bây giờ và ngày xưa khác nhau một trời một vực. Quả thật cuộc sống kí túc xá bây giờ khá là dễ chịu. Những năm trước nào có chuyện nước máy tới tận phòng, có mà xách xô đi múc nước từ dưới bể lên ấy chứ, chuyện tắm rửa thì đừng mong có nóng lạnh, vòi sen phun thỏa thích nhé, tắm thì aloxo, con trai dắt díu nhau xách xô xuống bể tắm nước lạnh nhé, mùa hè thì ngày có thể một lần chứ mùa đông thì….lần mỗi tuần, con gái thì đương nhiên mình chịu sao biết được các bà các cô sạch sẽ ra sao ^^ Có lẽ vậy các cụ chả sai khi nói tụi trẻ bây giờ lãng phí tài nguyên đất nước, có mỗi mớ rau rửa tới

trắng cả da tay, tắm thì mất 15 phút là căng mà bật nóng lạnh cả tiếng đồng hồ, có khi nóng lạnh chỉ để … “mùa đông cháu nó rửa tay cho đỡ giá” x_X. Hồi bữa ấy cụ nhà mình còn bảo cứ để tụi bây mất nước độ một tuần xem tụi bây sống ra làm sao. Hì hì, thỏa lòng các cụ, đợt vừa rồi khu Thanh Xuân được dịp “cấm nước” bốn ngày liền. Suy ra kí túc xá nhà mình hok ngọai lệ ^^. Bao chuyện bi hài cũng từ đó mà ra ^^ Xài xà phòng thay cho nước hoa xịt đầu

đc hung tin mà tỉnh dậy, đại khái là “đường ống nước bị vỡ” ở đâu đó nên “kí túc xá sẽ bị mất nước khoảng chừng ngày mùng 4 sẽ có” và “sẽ cắt nước ngay bây giờ” Choáng… ko nói sớm để chuẩn bị, giờ mất rùi mới đc báo,hjx. Cả 7 thằng nháo nhào dậy oánh răng rửa mặt…Thằng nào cũng sợ ko còn nước mà xài, nên mặc dù cũng hết sức kìm chế nhưng sau 1 hồi “tận lực mà dùng” thì … có thằng gào ầm lên “tao mới gội được nửa cái đầu tụi bay”…… “hết nước rồi, tối về gội tiếp đi mày” 

Chuyện với thằng William Mở đầu cho vụ mất Cường nước là chuyện thằng bạn cùng phòng được dịp xài xà Buổi tối về nghe phòng thay cho nước hoa xịt thằng em kể chuyện nó với đầu  Sáng sớm thứ bảy, thằng William Cường mà như thường lệ thằng bạn thương tâm. Chả là nó học ở chui vô phòng tắm (tắm T3 mà vì mất nước nên các sớm để ra khỏi nhà mừ cô lao công cho anh Cường !!!) Lúc nó đi tắm anh nghỉ sớm. Sau ba tiết học nó em trong phòng uất ức ứa nước mắt vì cái n g h e nhu cầu cần giải quyết đang biểu tình đòi xuất ngoại. Sáng kiến xuất hiện, nó ra quán net cạnh trường nạp 10k tiền dịch vụ.


Mục đích của nó chắc mọi người tới đây cũng đoán ra rồi chứ  “ anh ơi ở đây nhà vệ sinh ở đâu anh nhỉ???” Chắc lúc đấy mặt nó ngố lắm hay sao í, anh chủ quán nhìn nó rùi bảo ^^ “em ơi chỗ anh không có nhà vệ sinh” !!! T_T thằng bạn nghe nó kể xong hỏi “sao mày không sang T5, hôm nay bên ấy có mất nước đâu”….  bó tay tập 2.^^ Cái khó ló cái khôn Mất nước cũng nảy sinh những suy nghĩ bó tay toàn tập, một thằng em cùng phòng cảm thán “Nghĩ cũng oái oăm thật, thời đại này còn mất nước, nhưng vẫn còn may chán hihi”. Lý do mà nó kêu may thì đúng là choáng “ trời này lạnh lạnh, ít tắm còn được chứ mùa hè mà kiểu này chắc thành cú hôi mất ”…..>_<… . Nó cảm thán vậy cũng đúng thôi nhưng là do tối qua nó vừa tắm rồi, còn nói được vậy chứ nhìn mấy thằng hôm kia vẫn còn sợ nước lạnh nên… “ ở bẩn tí mai tắm cả thể” thì cứ gọi là méo hết cả mặt. Cái khó ló cái khôn. Phòng có một cái xô con. Chúng nó chia nhau mỗi thằng đi một phòng xin ít nước. Bon này cũng khôn thật, nếu tụi nó đi xin mà xin nhiều quá ở một phòng thì tất nhiên tụi phòng đó sẽ “bye

bye mơ đi nhá” ngay, nên tụi nó chỉ xin ở mỗi phòng khoảng tầm hai phần ba xô thui “Hì hì phòng các cậu còn nước không cho tụi tớ xin một ít, về anh em đánh răng rửa mặt đi học cái hjx” Sinh viên mà, nghe tụi nó hoàn cảnh vậy với lại nào nhiều nhặt gì, cho nó. Có phòng còn rất hảo tâm chia sẻ kinh nghiệm vượt nắng thắng mưa “các cậu cứ gọi một bình nước 15k ấy, phòng 8 thằng đánh răng rửa mặt tẹt lun” Khổ!!! cái đạo lý ấy tụi nó nào phải không nghĩ tới, nhưng đi xin nước về nào phải để rửa mặt, nếu dám bảo tụi nó tao đi xin nước về tắm có mà nó chả chém cho ấy à chứ còn mong xin được nước, nên đành muối mặt mỉn cười rùi cám ơn, đi phòng khác ^^ Tích tiểu thành đại, nuôi lớn rùi thịt, bốn thằng tủi tủi mừng mừng nhìn nhau ngắm nửa thùng nước chỉ đủ mỗi thằng gội cái đầu mà sung sướng. Trông tụi nó cũng buồn cười, bình thường nước xả sao cũng được nhưng hôm nay khác, nước gội đầu xong một phần chia cho anh WC, một phần để mà rửa tay chân tạm, hix. Đúng là khổ!!! Tắm gội đã vậy, tất nhiên chuyện giặt giũ đừng có mà mong. Thấy thằng em mang mấy cái quần áo dưới gầm giường ra chưa cần biết nó làm gì đã nhận ngay một đám ánh mắt bất thiện. “Hì hì

em để vào nhà tắm cho nó đỡ hôi” hix tội nghiệp em nó nhỏ tuổi. Mất nước giúp giảm cân? Suy bụng ta ra bụng người, nước rửa mặt còn không có thì sao mà có nước rửa rau nấu cơm sạch được. Xuất phát từ suy nghĩ đấy một mem kí túc xá (xin được giấu tên chị ) đã quyết định bổ sung vào thực đơn giảm cân của mình danh sách “tuyệt thực bữa tối”, “nước lọc vào đêm khuya” song song “gặm mì tôm bữa trưa” và “sữa gói cho bữa sáng” Qua đây chúng ta hiểu thêm về một ưu điểm nữa của các chị em phụ nữ, họ sẵn sang hi sinh nhiều thứ vì cái sự đẹp. Nhân dịp 8-3 anh em khen ngợi chị em phát !!!  Trên đây là vài điều vui vẻ trong những ngày mất nước của sinh viên xin chia sẻ để anh chị em cùng biết. Mong chúng ta cùng góp sức tham gia tiết kiệm những tài nguyên đất nước, “hãy nghĩ tới tương lai sau này”. Sau chốt nhân dịp 8/3 Chúc các bà các mẹ các chị em phụ nữ luôn vui vẻ tươi trẻ mạnh khỏe hạnh phúc lúc nào cũng không phải ăn kiêng ^^

ToraiNeragon.


Caûm xuùc thaùng ba “Mùa lạ thế phố rụng đầy những lá Níu làm gì khúc hư ảnh rơi nghiêng…” Tháng ba hoa gạo – thổi bùng lên đốm lửa đỏ giữa trời xuân, còn rơi rớt không chút hương lạnh mùa đông đã qua? Tháng ba mùa chim én bay về làm tổ, lại thấy ấm áp và vui tươi hơn nơi những chiếc tổ bé xinh líu ríu tiếng chim non nhao nhác. Tháng ba của năm thứ tư đại học, bạn và tôi đang nghĩ gì đây? Thời gian sao cứ trôi hoài vội vã, đẩy cả bạn và tôi xa dần những ngày tháng hồn nhiên bên trang sách và tà áo trắng tung tăng. Rồi sẽ ra trường, sẽ bươn trải với cuộc sống, sẽ lại bị cuốn vào guồng quay gấp gáp của xã hội

này. Bạn và tôi giờ đã khác xưa nhiều lắm – chín chắn và biết lo lắng cho tương lai của chính mình. Đã thưa dần đi những câu chuyện vu vơ vô nghĩa, thay vào đó là những dự định về cuộc sống mai này. Đôi khi, xen giữa những câu chuyện không đầu không cuối ấy là những ánh nhìn xa xăm vô định của cả bạn và tôi. Ừ, ai biết ngày mai rồi sẽ ra sao, còn bạn và tôi – đôi người đôi ngả. Những kỉ niệm và yêu thương của gần bốn năm gắn bó – bình dị thôi nhưng quá đủ để trái tim thấy ấm áp mỗi khi nghĩ về. Những buổi chơi bời sinh hoạt, tụ tập nơi quán cóc, những lần kéo nhau về quê đứa nào đó, hay thỉnh thoảng hứng lên lại lôi nhau đi “ăn mảnh” với ốc, kem hay khoai lang nướng; những nụ cười rạng rỡ, những tiếng cãi nhau chí chóe như con nít, cả những giây phút tâm tình,… sẽ luôn được giữ chặt trong trái tim tôi. Tôi – dĩ nhiên - chẳng còn trẻ con để ước thời gian ngừng lại, chỉ là sẽ sống chậm một chút - để biết tự gói ghém những gì đáng nhớ đem cất làm kỉ niệm. Bạn biết không… Tôi sợ những nụ cười tươi trên khuôn mặt, mà vô cảm lạnh lùng nơi trái tim. Tôi sợ những tính

toán bon chen, mà có lẽ rồi ai cũng sẽ phải như vậy. Tôi sợ sẽ quên mất rằng mình vốn là một người khác, nhưng đang phải sống dưới một khuôn mặt khác. Tôi sợ rất nhiều thứ, nhưng may mắn, vì ở 3T này, tôi luôn được sống thật với con người của mình. Bạn vẫn yêu quý tôi, dù tôi “đầu gấu” hay bắt nạt bạn; vẫn ở bên cạnh, dù tôi ra vẻ không cần ai; vẫn luôn sẵn sàng lắng nghe, chỉ cần tôi muốn tâm sự,… Thật sự, không biết phải nói cảm ơn thế nào cho đủ. Mai này… Rồi sẽ có những lúc thấy lòng chông chênh, cần lắm một người bạn để xốc lại tinh thần. Rồi sẽ có những lúc thấy mệt mỏi, cần lắm một lời động viên - rằng: “Mọi thứ sẽ ổn thôi mà!” Rồi sẽ có những lúc thấy nhớ những tiếng cười châm chọc, bực mình mà vẫn ôm bụng cười chảy cả nước mắt. Rồi sẽ có những lúc thấy thèm một cốc trà đá vỉa hè với những câu chuyện không đầu không cuối, chẳng đâu vào đâu. Rồi sẽ có những lúc thấy thèm một cái ôm thật chặt của con bạn, để thấy mình không hề cô đơn như mình tưởng. Rồi sẽ có những lúc thấy nhớ Lady’s nights, mấy đứa nằm cạnh nhau tỉ tê đủ thứ trên trời dưới bể, cười khúc khích, dù đêm đã khuya mà chẳng đứa nào chịu ngủ.


Rồi sẽ có những lúc thấy nhớ khung cửa sổ ngoài hành lang lớp học, lặng lẽ ngắm nhìn khoảng sân trường đầy lá rụng cuối đông, hay đơn giản – chỉ để tìm một khoảng không tĩnh lặng cho riêng mình. Phải, rồi sẽ có những lúc khao khát được quay lại làm một cô cậu sinh viên

Gợi ý câu đố : Key 1: Bạn nhìn dòng chữ phía dưới thì nhận ra đó là dòng chữ đã được in ngược. Không chỉ dòng chữ mà cả tấm hình cũng thế. Bạn có đọc ra đó là chữ gì không nào? Bây giờ công việc thật là đơn giản. Bạn hãy vào Time Zone của máy tính để tìm ra nước đó. Key 2: "Clock pointers will tell you" Đây là đầu đề của level 3. Nó có ý nghĩa là "Kim đồng hồ sẽ nói cho bạn biết". Dựa vào những cây kim đồng hồ mà bạn sẽ có được từ khóa chăng? Đề bài là hình 1 cái bảng, có thể là bảng giờ các chuyến bay. Dòng "Check at time" ý nhắc nhở bạn để ý đến giờ. Với gợi í đó bạn hay quay lại đoán từ khóa nào. Hướng dẫn giải tiếp: Đầu tiên bạn nhìn cái bảng đen, sẽ có những dòng mà cái chấm đầu dòng nó sáng hơn cái dòng khác. Hãy chú ý đến giờ của những dòng đó thôi. Tiếp theo, hãy dùng giờ điện tử trên bảng (ở những chỗ có chấm sáng) chuyển về giờ khi ở đồng hồ kim. Nào, cùng lấy giấy ra vẽ thử xem đó là

bình thường - nhưng sôi nổi và nhiệt huyết. Mai này trên những nẻo đường tấp nập, giữa thênh thang phố xá hay yên bình làng quê, giữa những bộn bề trăn trở, sẽ nhớ về nơi đây – mái nhà nhỏ của tôi, nơi có bạn - 3Ters. Bạn hỏi tôi có cảm xúc gì bây giờ ư? - Tôi không biết,

chỉ biết rằng tôi cảm nhận được cái gì đó đang dần trôi qua tay, rất muốn níu lại mà chẳng nắm giữ được gì cả giống như tháng ba, lá vẫn rụng đầy sân, còn bước chân líu ríu những kỉ niệm và nỗi nhớ không thành hình…

chữ gì? Đồng hồ kim có đủ 3 kim giờ phút giây đấy nhé! 13:25:15 --> E 22:10:10 --> V 18:00:00 --> I 16:00:00 --> L 17:05:05 --> C 19:25:25 --> A 21:15:30 --> T Key 3: 586 - Đây là tiêu đề của câu 3. Mới nhìn vào chắc các bạn sẽ tự hỏi, còn số gì ấy nhỉ? Con số ấy nói lên nhiều điều đấy, nó không vô nghĩa đâu! Tiếp theo, tấm hình ở dưới, góc trên bên trái có 1 tấm phướn đỏ choét. Hình như có 1 chữ gì đó, khó hiểu quá nhỉ! Bạn thử nghĩ với 2 chi tiết đó xem từ khóa là gì nhé.

Đây là hướng dẫn cũng đồng thời là câu hỏi cho level này. "Hãy làm theo." Mới đọc câu hỏi này rồi nhìn cái hình là form thông báo quen thuộc của Windows mà trên đó lại chẳng có chữ gì ngoài 5 mũi tên chỉ lên thì thật là khó hiểu. Tên của form thông báo đó lại là 10 dấu chấm hỏi (?) nữa. Hãy động não 1 chút xem! Hướng dẫn giải tiếp: Điều tốt nhất là chúng ta nên làm theo hướng dẫn phải không nào? 5 mũi tên chỉ lên biểu thị cho phím nào trên bàn phím? Dấu mũi tên chăng? Không phải rồi, nhấn 5 cái chỉ thấy con trỏ chạy lên thôi. Thử nhấn 5 lần vào phím Shift xem nào. Úi, CPU kêu "bíp", 1 bảng thông báo hiện ra, tên của bảng thông báo là gì nào? StickyKeys - từ có 10 ký tự, cùng 1 đống câu thông báo không đáng quan tâm ở đây. Bạn đừng lo, cú nhấn vừa rồi không làm hư máy của bạn đâu. Nhìn xem, tại góc trái của khung thông báo trong hình có 10 dấu chấm hỏi đúng ngay vị trí tên của form thông báo vừa hiện lên. Vậy từ StickyKeys đúng là từ cần tìm rồi.

Hướng dẫn giải tiếp: Tấm phướn màu đỏ với dòng chữ thật khó hiểu. Bây giờ bạn hãy che dọc 1 nửa tấm phướng màu đỏ ấy xem, ra chữ gì nào. Chắc hẳn ai cũng đã nhìn ra đó là chữ PENTIUM rồi nhỉ ! Đó chính là đáp án. Thật thú vị, bây giờ thì ý nghĩa của con số 586 đã được bộc lộ. Pentium 586 của Intel là 1 đời chip ra đời đã rất lâu. :") Key 4: Do it follow -

Hikaru Sai.


Cooking Dinner for 19-Vietnamese style Bài viết này được vợ giáo sư Moshe viết sau khi lớp tớ K53 Tóan Tiên tiến oanh tạc nhà thầy cô vào một buổi sáng đẹp trời. Tớ rất thích cách viết văn của cô và đặc biệt là thích nhất bài này nên tớ muốn chia sẻ nó với tất cả các bạn. Các bạn cũng có thể đọc thêm rất nhiều bài viết hay của cô tại địa chỉ: http://sharemore1.wordpress.com/

“ “Fifteen of my math students are coming for dinner tonight,” my husband Moshe announced last Saturday morning. “I also invited a couple of faculty members.” Before I went into full panic mode he assured me the students would take care of everything. Looking around our small apartment and knowing we only had service for four, such a dinner party seemed impossible. How could I have guessed that these students, used to solving complex math problems, could transfer their problem-solving skills to the kitchen? The students zoomed in on heavily-laden motorbikes, parking them in our courtyard. Up two flights of stairs they lugged bags of vegetables, meat, noodles, oil, vinegar, fish sauce, hot sauce, rice pancakes, bowls and chopsticks.

They quickly got to work, dividing up the tasks. Not enough counter space? No problem, they squatted on the floor. We didn’t have a meat grinder? No problem, one of the boys minced the pork on a cutting board. Three students worked around the stove and the sink. Even I got into the act, chopping vegetables. “Thinner, thinner,” they urged as I attacked the carrots. I had to slice them into thin julienne strips and chop them into tiny pieces for the spring rolls. Then I tried my hand at rolling. Sitting on the floor I moistened the rice pancake, added the pork and vegetables and rolled it neatly, or as neatly as I

could. As soon as we had a plateful, one of the students fried them and cut them into chopstick-sized pieces. Several times Moshe had to run to the store, for honey, soft drinks, cups and serving plates. During the nearly three hours it took to create the feast, some of the boys took a break to play video games. Finally the food was done and we stood around admiring our work. But where would we all sit? Certainly not on the six chairs around our dining table. Where Would Everybody Sit? No problem. The students spread last Sunday’s New York Times on the floor, laid out the sumptuous food and we all gathered around.Hungry after our hard work, we devoured dozens of

Boys and Their Toys

Encountering the Floor

Making Spring Rolls


fried spring rolls with dipping sauce, the best chicken mushroom soup I’ve ever tasted, a second soup made from pork and bamboo, noodles, two kinds of salad and juicy dragon eyes (longan) for dessert. Then, as quickly as

they came, the students cleaned up and left. They rolled up the garbage in the newspaper, washed pans, and cleaned and packed up the bowls and chopsticks. As the students maneuvered their motorbikes down our alley, they left us with a clean apartment and enough food to last

through Monday. With new respect for their problem-solving skills, I was already thinking ahead to the next party.

Sharon Morris

Gợi ý câu đố (tiếp) Key 4: Do it follow - Đây là hướng dẫn cũng đồng thời là câu hỏi cho level này. "Hãy làm theo." Mới đọc câu hỏi này rồi nhìn cái hình là form thông báo quen thuộc của Windows mà trên đó lại chẳng có chữ gì ngoài 5 mũi tên chỉ lên thì thật là khó hiểu. Tên của form thông báo đó lại là 10 dấu chấm hỏi (?) nữa. Hãy động não 1 chút xem! Hướng dẫn giải tiếp: Điều tốt nhất là chúng ta nên làm theo hướng dẫn phải không nào? 5 mũi tên chỉ lên biểu thị cho phím nào trên bàn phím? Dấu mũi tên chăng? Không phải rồi, nhấn 5 cái chỉ thấy con trỏ chạy lên thôi. Thử nhấn 5 lần vào phím Shift xem nào. Úi, CPU kêu "bíp", 1 bảng thông báo hiện ra, tên của bảng thông báo là gì nào? StickyKeys - từ có 10 ký tự, cùng 1 đống câu thông báo - không đáng quan tâm ở đây. Bạn đừng lo, cú nhấn vừa rồi không làm hư máy của bạn đâu. Nhìn xem, tại góc trái của khung thông báo trong hình có 10 dấu chấm hỏi đúng

ngay vị trí tên của form thông báo vừa hiện lên. Vậy từ StickyKeys đúng là từ cần tìm rồi. Key 5: Deathclock: Đây là tiêu đề của câu 5 này. Nghe có vẻ rùng rợn quá phải không nào? Chưa gì đã nghe thấy chết chóc rồi. Nhìn bức hình phía dưới 1 chút xem nào. Một con cá, 1 cây kiếm và câu hỏi "Đạo diễn của bộ film này sẽ chết vào ngày nào?" Có sẵn nửa câu trả lời rồi: ngày chủ nhật, tháng 2, ngày nào, năm nào, hổng biết? Không biết thì giờ chúng ta phải làm gì nào các bạn? Chúng ta phải tìm kiếm thông tin đó, vì sao? vì đó là password của câu này! Hướng dẫn giải: Đầu tiên bạn nhìn bức hình chỉ thấy con cá (fish), cây kiếm (sword). Cá (fish) + kiếm (sword) ra gì nào? Ra cá kiếm (swordfish) chứ gì nữa! Có vậy mà cũng không biết. Keke! Ở dưới hình con cá và thanh kiếm có chữ movie, có thể ở đây muốn nhắc đến 1 bộ film chăng? Ngoài ra, câu đố có nhắc đến từ director (đạo diễn) thì

chắc chắn đây là 1 bộ film chứ nhỉ! Đúng rồi đó các bạn, đây là film "Swordfish" tên tiếng Việt là "Mật mã cá kiếm" công chiếu năm 2001. Giờ thì lên Google search từ khóa Swordfish Movie xem ra gì nào? Chúng ta sẽ có được thông tin sau: Film Swordfish (2001) đạo diễn là Dominic Sena sinh ngày 26 - 4 - 1949. Okie, bấy nhiêu thông tin đã đủ. Chủ yếu là ngày tháng năm sinh của ông đạo diễn đó. Bước tiếp theo chúng ta sẽ xem ông ta chết ngày nào. Dĩ nhiên là thời điểm này ông ta chưa chết nhưng ông ta sẽ chết. Các bạn dựa vào gợi ý ở đầu đề Deathclock là sẽ luận ra được. Deathclock.com là trang web bói ngày chết của bạn. Nghe ớn quá! Chỉ cần điền ngày tháng năm sinh vào nhấn Submit là sẽ thấy ngày tử ngay. Bây giờ hãy điền ngày tháng năm sinh của ông Sena ấy vào, xem ông ta chết khi nào? Rồi, kết quả là ngày 5-2-2023 (còn 15 năm nữa!). Vậy là xong, đáp án của câu đố này chính là chuỗi số 52023 :")


-Chào bạn, có thể cho tớ ngồi đây được không? Tôi ngước mắt lên, một cô bạn với đôi mắt to đang nhìn tôi không chớp mắt, tôi đáp qua quýt: -Uhm. Cậu cứ ngồi đi. Đó là lần đầu tiên tôi gặp Mai, trong buổi học đầu tiên trên giảng đường đại học. Cô bạn nếu như không thân thiết đến giờ phút này, có lẽ tôi không biết được rằng Mai lại là một cô bạn tuyệt vời đến như vậy. Trong lần gặp đầu tiên, Mai rất “không bình thường”, và thậm chí không gây được thiện cảm đối với tôi bởi cô ấy cười rất nhiều, nói rất nhiều. Mà những người như vậy thì không hợp với tôi. Tôi vốn trầm từ bé, tôi ít nói và thường giấu mọi cảm xúc trong mình. Ban đầu, Mai khiến tôi thấy khó chịu và phiền phức, cô ấy luôn hỏi chuyện tôi, quan tâm đến tôi ngay cả những điều nhỏ nhặt. Có hôm đi học, tôi chỉ bị sổ mũi vài lần mà cô ấy đã sốt sắng chạy ngay ra cổng trường mua thuốc và bắt tôi uống, rồi có những ngày cuối tuần, cả phòng tôi về quê, tôi lại bị ốm. Lúc ấy, Mai là người chăm sóc tôi, nói chuyện ríu rít cho tôi vui. Cậu ấy bảo: “Làm mọi người vui là sở trường của tớ”. Mai học không giỏi, kết quả học tập của cậu ấy luôn kém tôi, nhưng nhiều khi, tôi lại thầm ghen với cậu ấy, tôi ước mình có thể vui tươi và nhìn cuộc sống một cách tích cực như

cậu ấy, có lẽ chẳng điều gì có thể làm cậu ấy gục ngã. Không biết từ bao giờ, tôi tự nhận thấy mình đã thay đổi nhiều khi quen Mai. Những tự ti rụt rè của tôi dần biến mất, tôi hòa đồng hơn, nói nhiều hơn và dĩ nhiên, tôi thân với Mai nhiều hơn. Có lẽ, chính nhờ sự quan tâm thật lòng từ cậu ấy đã khiến tôi thực sự cảm động. Chưa bao giờ, tôi có được một người bạn thân đúng nghĩa như vậy. Dần dần, tôi biết chia sẻ cảm xúc của mình cho Mai, không tự chịu đựng nó nữa. Mai lúc nào cũng ở bên động viên và quan tâm tôi như một người chị gái, có những lúc, tôi khóc trước mặt cậu ấy như một nhóc trẻ con. Chơi thân với nhau đã lâu, nhưng chưa một lần Mai nhắc tới gia đình mình. Tôi quyết định hỏi cậu ấy một lần. Khi nghe tôi nhắc tới gia đình mình, Mai thoáng buồn và chia sẻ với tôi câu chuyện của mình. Mai đang là con nuôi của cha mẹ mình. Cha mẹ hiện nay là bạn thân của mẹ đẻ Mai. Khi Mai học lớp 4, cha mẹ Mai đột ngột qua đời vì tai nạn giao thông, cha Mai mất khi Mai chưa kịp nhìn mặt cha lần cuối, khi Mai tới bệnh viện, mẹ Mai chỉ kịp nói câu cuối với Mai: “ Con hãy tự biết lo cho mình, phải luôn vui tươi và cười thật nhiều con nhé, cha mẹ đi lên trời, nhưng vẫn luôn dõi theo con...” Sau khi cha mẹ mất, Mai đã khóc thật

nhiều, có lẽ lần khóc đó đã lấy hết đi nước mắt của đứa trẻ học lớp 4. Mai nhớ lời mẹ, luôn tự nhủ mình không được khóc nữa, phải luôn vui cười mà mang tới niềm vui

Mai

cho những người khác nữa. Đó là lý do khiến cô bạn tham gia rất tích cực các hoạt động tình nguyện và các công tác xã hội. Mai rất đáng khâm phục bởi sự nhiệt tình, tất cả các hoạt động của trường lớp cũng như bên ngoài đều không vắng mặt Mai. Cô ấy quả thật là một người bạn thân đáng để tôi học tập nhiều điều. Chuối Hột


1 phút suy nghĩ Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được. Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'. Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn, nơi cô gái đang ngồi. Cô gái ngẩng lên hỏi: - Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy. - Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD... Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền. - Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười. Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong. Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về. Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia. Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về. Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...' Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại: - Alô? Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc. - Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua. Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy. Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra. Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra. Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.' Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.' Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy... Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại. Im lặng không có nghĩa là ngừng yêu thương :X nhưng yêu thương thì tốt nhất là không nên im lặng ♥ Jenny Sưu tầm


TEA BREAK 1. Trong một khu rừng nọ có một con thỏ và một con sói nghiện rượu. Một hôm sói thấy thỏ đi xe đạp nó liền hỏi: -Ở đâu ra mà mày có cái này ? Thỏ trả lời: -Tôi không uống rượu nên có đủ tiền để mua nó. Mấy hôm sau sói thấy thỏ đi xe máy nó lại hỏi: -Ở đâu ra mà mày có cái này? Thỏ lại trả lời: -Tôi không uống rượu nên có đủ tiền để mua nó. Một thời gian sau thỏ gặp sói đi máy bay, thỏ ngạc nhiên lắm bèn hỏi: -Sao anh có đủ tiền mua thứ này? Sói đáp: -Tiền tao bán ve chai. =)) 2. Ông chồng và bà vợ đang tranh luận về việc nấu nướng. Bà vợ cho rằng nấu khoai tây thì mỗi nồi chỉ nên cho một muỗng muối trong khi ông chồng cho rằng hai muỗng thì ngon hơn. Ông chồng nhẹ nhàng: "Tôi nghĩ, trong chuyện này mình không hẳn đúng đâu". "Cái gì? Tôi không đúng? Ông nói thế là ý gì hả? Ông

định nói rằng tôi không đúng. Ông định nói là tôi hoàn toàn sai chứ gì? Tôi sai nghĩa là tôi đã nói dối phải không! Tôi nói dối thì có nghĩa là tôi ăn nói không như một con người. Ông định nói là tôi sủa bậy như con cún phải không? Ối mẹ ơi, chồng con nó kêu con là chó. Mẹ ơi! 3. Một anh làng bên đến tán gái làng, bị trai làng chặn đường. Đám trai làng chống nạnh nói: - Mày qua đây làm gì? Muốn đánh nhau à? Giờ mày muốn solo hay đánh hội đồng? ... - Là sao? - Hội đồng là tất cả bọn tao đánh mày, còn solo là mày đánh tất cả tụi tao. 4. Một hôm, chú thỏ trắng đi ra ngoài, đến cửa hàng nhà ông Gấu, thỏ hỏi: - Nhà ông có bán 100 chiếc bánh mì không hả ông? - Không Ngày thứ 2 thỏ lại đến: - Nhà ông có bán 100 chiếc bánh...mì không hả ông? - ... Không Ngày thứ 3 thỏ lại đến lần nữa: -Nhà ông có 100 chiếc bánh

mì không hả ông? - Không Ông Gấu suy nghĩ "thằng thỏ này mua nhiều thế này chắc mai mình phải đi nhập hàng về nhanh mới được. Ngày thứ 4, thỏ đến thật: - Nhà ông có bán 100 chiếc bánh mì không hả ông? - Có - Cho tôi mua 2 cái. 5. Người Mỹ phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái ti vi. Thả 1 củ khoai tây ở đầu này thì đầu kia cho ra 1 củ khoai tây trắng nõn. Người Nga cười khẩy, phát minh ra cái máy gọt khoai tây bé bằng cái hộp bánh quy, thả đầu này đầu kia cho ra 1 củ trắng nõn. Việt Nam phẩy tay bảo tầm thường rồi phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái nhà. Đầu này đổ 1 rổ khoai đầu kia cho ra 1 rổ trắng nõn. ... Ai cũng khen ngợi tuy tốn diện tích nhưng rất năng suất. Nga liền cho đổ vào 2 xe khoai tây để xem máy thế nào. Vừa đổ xong thấy ở bên trong nhốn nháo. .... ""S***! Đổ lắm thế này lấy đâu chỗ ngồi gọt nữa ????""" =]]]]]]


Anh chàng Đà Điểu, người bạn “đồng hương” – Hà Tây của mình, là một bí ẩn mà mình và rất nhiều người có muốn cũng không thể giải mã nổi ^^. Một bức tường thành lớn về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng của K54 TTT. Vì sao lại nói vậy? Các bạn cứ từ từ đọc sẽ rõ…

Mr Đà Điểu Vào ngày 6-4-2011, Các hot girl K54 TTT đã tổ chức lễ tưởng niệm ngày con trai cho lớp, sau bao nhiêu gian nan vất vả thì anh chàng nhân vật chính của chúng ta đã quá vượt tiêu chuẩn mà các bạn nữ vắt óc nghĩ ra, cuối cùng các nàng đã đi đến kết luận: phải trao giải Đà Điểu cho anh mới ngủ ngon được. Với chiều cao 1m83 và cân nặng … để mình đi hỏi đã rồi số sau báo cáo nhá. Chính vì danh hiệu Đà Điểu mà lần nào anh cũng phải đóng vai đầu tầu cho cả lớp, sung sướng, khổ sở gì anh xin chịu hết. Đấy, hôm trước thi thố bé khỏe bé ngoan anh đã không ngại ngần gì đi đầu hót, nhầm hát vang bài ai hỏi cháu cháu học trường nào

Kyø cao caû

thế. BGK đã bị buộc phải ấn tượng và cho điểm thật cao, sao cho xứng với chiều dài của anh. Nhờ thế mà lớp đã giành giải nhất ở cuộc thi đó. Một tràng pháo tay tặng anh nào!!

Mr Phong Độ Quen anh từ học kỳ 2 năm Nhất Đại học, thời gian khá lâu thế mà mình mới dám nói chuyện với anh. Thực ra là do mình sợ tầm vóc của anh quá nên không dám ho he gì. Trong giờ bài tập giải tích 1, mình chỉ dám thỏ thẻ nói chuyện với anh vài câu nhằm lấy cớ hỏi bài. Hic, nhìn vở của anh mà thấy xấu hổ, mình là con gái mà lôi thôi quá. Đúng là phong cách của các bạn Honor, vở BT chỉ có đề bài, rất ít khi nhìn thấy bài làm. Sau khi nhận chức Monitor, anh ngày càng phong độ. Nhờ các chiêu thức tiếp cận gần xa mà càng ngày anh càng gần gũi hơn các bạn trong lớp. Mình hay gọi anh là: Anh Kỳ cao cả (thì mấy thành viên trong Fan club của anh đều gọi như vậy nên mình bắt chước). Anh Kỳ cao cả luôn biết tận dụng những thứ trời phú từ chiều cao đến vóc dáng để chịu thương, chịu khó làm chân sai vặt cho lớp. Chính vì thế mà cả lớp đã đồng ý phong tặng danh hiệu nhiệt tình nhất cho anh.

Mr Chém Gió Các bạn có biết anh có tài lẻ gì không? Tivi có giáo sư Cù Trọng Xoay thì lớp K54 TTT có phó giáo sư Kỳ - chém gió thành bão. Mỗi khi anh chém gió, trong vòng bán kính 2mét,


bạn nào cũng thấy lạnh và nổi da gà; đôi khi, mùa hè lại tiết kiệm được điện cho khoa mình vì khỏi cần bật điều hòa cũng mát lắm rồi. Nếu buồn ngủ, thì cứ hỏi chuyện Kỳ, đảm bảo đang lơ mơ mà nghe Kỳ kể chuyện thì không thể ngủ nổi đâu ạ, còn nếu mà ngủ được thì đích thị là tai có vấn đề haha. Đây là điểm mà mình rất thích ở anh. :x

Mr Lonely Theo thông tin đội chim lợn mới khai thác được thì anh Kỳ cao cả của chúng ta vẫn độc thân. Ngày ngày mình vẫn nghe ai đó như Kỳ nghêu ngao: Lonely, I'm Mr Lonely, I have nobody, oh oh oh oh… Chính vì thế ai có nhu cầu làm quen với anh xin liên hệ với FC Kỳ Cao cả, phí liên hệ là 100k, 5 bạn nhanh chân nhất sẽ được giảm giá 50% nha. Ngòai ra bạn cũng có thể liên hệ trực tiếp với anh theo số điện thoại 09837441xx. Vâng, xin cảm ơn. Thành viên FC Kỳ cao cả và đồng bọn

Thô chuùc 8-3

Tặng các em gái khoa Toán xinh xắn, đáng iu....:X

Hôm nay mùng tám tháng ba, Có bài thơ nhỏ làm quà tặng (các) em. Đọc xong phải nhớ “póc tem”, =))))) Com men ca tụng anh lèm thơ hay.:”> Trình anh giờ rất lên tay,;;) Nên em yên chí đọc “say” thôi rồi.:-j Liên thu bất tận một hồi, Phét thôi chả biết viết nồi gì đâu.:”> Chúc em ai chúc một câu, Thôi thì tốt tính anh sâu (show^^) … cả hàng. À nhầm đấy, thôi thì tốt tính anh sâu cả bài! ^^ Đầu tiên là chúc tiền tài, Thời đại vật chất (phải) biết xài tiền Đô (đôla ý) Xong rồi đến chúc vẩn vơ, Xinh xinh, đệp đệp (làm) ngẩn ngơ bao chàng.:X :X Xen thêm lời chúc gài hàng, Bựa thêm tí nữa, cả làng đều vui.:@) Bây giờ chúc chuyện… hên xui,

Vấn đề muôn thuở … ai ui tặng quàaaaaaaa. Chúc cho … kẹo bánh đầy nhà, Vất đi chả hết, đếm đến già chả xong.:P :P Chúc ngang dọc, chúc lòng vòng, Mong cho em hiểu tấm lòng của anh. :”> Thời đại vật giá tăng nhanh, Em ơi nhận tạm món ăn tinh thần.;;) Công anh tẩn mẩn tần mần, Cả đêm lạch cạch ghép vần ghép thơ. Thôi thì đã đến giờ gờ (giờ G ý) Anh xin kết thúc … bất ngờ tại đây!:)))))))) HAPPY WOMEN’S DAY 2012 Just a little bit funny…

Trai học toán


My professor

Akai (tổng hợp)

Nhắc đến hệ Tiên tiến - tài năng nhất định không thể không nhắc đến các giáo sư nước ngòai sang giảng dạy. Không hiểu các bạn nghĩ gì và có cảm nhận gì về các thầy cô ấy nhỉ? Mời các bạn cùng tớ đi một vòng quanh … lớp và hỏi thử các bạn xem sao nhé! Giáo sư Anne Greenbaum là giáo sư từ bên trường Washington University sang khoa tóan mình dạy lớp K53 môn giải tích số. Bọn tớ hay gọi là cô Anne hơn, cô Anne là một

giáo sư rất đặc biệt, đặc biệt nhất là ở nụ cười của cô. Mỗi khi cô cười, âm điệu dường như được xấp xỉ bởi các tần số đặc biệt với sai số không lớn lắm. Tớ thích học cô, mãi sau này tớ mới nhận ra sở thích này của mình, vì hồi đầu tớ chưa được stable và inconsistent lắm nên không hay lên lớp nghe giảng bài. Nghĩ lại thấy tiếc vì đã bỏ lỡ nhiều bài giảng của cô quá. (Trung thần thông)

GS Ralf Borndoerfer Giáo sư giảng bài về tối ưu cho lớp tớ trong vòng 3 ngày với 6 buổi học, nhân dịp giáo sư sang tham dự hội nghị về tối ưu ở Hà Nội. Ấn tượng đầu tiên về thầy là thầy rất nhiệt tình và thân thiện. Khi máy tính của tớ không chạy phần mền, thầy đã tìm mọi cách ngồi sửa rồi chuyển sang chương trình khác để chạy nhưng kết quả vẫn là "it doesn't work" Thầy chạy lên lấy máy thầy xuống đo kết quả với máy tớ nhưng vẫn không tìm ra lỗi. Thầy bực mình với máy, đập bàn một cái làm tớ thót tim, rồi thầy cười một cách thân thiện và nói "what is your computer's label" huhu. Tiết học cuối cùng, thầy cho cả lớp chơi trò đấu thầu đầu tư vui nổ trời luôn. Tớ rất hi vọng được gặp lại thầy vào một ngày không xa. (Chi)

Cô Anne rất là hiền. Tớ rất nhớ nụ cười tươi, đượm chút "bất lực" của cô khi hỏi bài mà cả lớp ngơ ngác chẳng biết gì. Nhiều khi tớ cảm giác cô giống như ... bà tớ, khi tớ ngục đầu trên vai cô ngủ vì mệt quá (đợt ý là lần đi Bát Tràng với cả vợ chồng thầy Moishe nữa). Nói chung là quý cô Anne nhất, không phải nói nhiều. (Thu cú)


GS Bernard Deconick Giáo sư là giáo sư dạy môn PDE, đồng thời cũng là điều phối viên của hệ sau đại học khoa tóan ứng dụng của trường UW. Thầy Bernard rất nhiệt tình, xì tin và cute nhé. Tớ nhớ nhất hình ảnh thầy làm người mẫu cho cả lớp tớ xông vào chụp ảnh hôm 8-3. Tớ nói thật, tớ chỉ ước giá như thầy nhường cho tớ ít chiều cao, vì cho dù tớ có kiễng chân đến mấy cũng chỉ đến vai thầy là cùng. Chính vì thế, thầy rất tinh ý bằng cách ngồi hẳn xuống để bọn tớ đỡ tự kỷ hehe. (Thu cú)

GS nfeld Moshe Rose sư đặc biệt nhất và thân

ng giáo sư lại sa là 9 o g iá n g á là th e GS Mosh giáo sư sẽ ở àng năm, cứ H là . i u tớ v n ọ in b T . 3 c 5 iK i ưu rời rạ thiết nhất vớ ầy đấy! rời rạc và tố n a tó y hơi tại nhà th ạ c d n h ă ìn p m tậ g n tụ và thân ờ i trư ật nhiệt tình n sẽ có cơ hộ ạ th b y c ầ á c th n là ê n ầy y lại cả kỳ ủa tớ về thầ y học của th c ạ d n ê c á ti C u . ầ a đ ữ g n n rất ui tính Ấn tượn c nên sinh viê ầy cũng rất v ọ h h T i . à n b iê o v à v h i n đ với ngôn ực tế rồi thiện với si n đề, ví dụ, th giảng bài hay ấ , v ẻ ừ v T i . u y v a h n ông t ô cũng rấ nh viên lại kh hất là thầy lu n si à g v n ợ n a tư h k n ô Ấ g bị kh dễ hiểu bài. ài giảng khôn b n . (Thắm) iế h k m ỏ h d ng thẳng hơn ă c t ớ ngữ rất dí b u should teac g o n ũ "y c : c y à ọ n h ế iờ th g ủ, 9 tới t câu như thấy buồn ng nói là, tháng có dặn tớ mộ y y ầ ầ th th c Ý ớ ." ư y n il ề tổ chức me a fam Trước khi v ến nhà thầy how to be co đ ) n 5 ạ 5 b K c d á n c a h 4 giờ íc them (K5 i, thầy rất th ỹ. Hay trong ớ M ư d a ủ a c ó ị h v k ú n là rất th hoặc ạy các b ạ game theo tớ g, làm bài tập n g iệt Nam và d n iả V ữ g i h i n à lạ i b y ơ o a h à u c i v q thầy ia đóng góp u, thầy sẽ vu n nho nhỏ và g â a đ o m t h a ặ n th m ê à li n v i ă i ổ h u n lờ những b iờ g không cứ vui vẻ trả không bao g i thì thầy cũn sa sẽ ó học, các bạn n c ạ b ù o D ả . b ụ ví d tớ đảm giúp ạn lỗi sai và lần như vậy sẽ i ỗ m vẻ chỉ cho b u sa , a ữ a. Hơn n mắc lại nó nữ g) ơn đấy! (Hằn h i à b u iể h n bạ

Cô Sharon Morris Cô Sharon là vợ thầy Moishe, mỗi khi thầy sang VN dạy học thì cô cũng đi cùng thầy. Chính vì thế mọi vụ ăn chơi tại nhà thầy cô luôn tham gia. Cô cũng là người dạy bọn tớ rất nhiều trò chơi bên Mỹ, lạ mà vui lắm. Ấn tượng của tớ về cô ấy là cô ấy thật "Đặc biệt" vì cô là vợ của một người làm tóan, bên cạnh đó cô lại là một nhà văn và mẹ của 3 người con. Cô đã dạy cho chúng tớ rất nhiều game mới và đặc biệt rất yêu quý chúng tớ. Cô thường mời chúng tôi tới nhà để nấu ăn dù như vậy nhà cửa sẽ rất lộn xộn. Những bài báo, bức ảnh của cô rất sinh động và hay nữa. Khi về già tớ cũng rất thích có một cuộc sống như cô, viết văn và theo chồng đến những vùng đất mới. (Hạnh)


PAPER CRAFT Cứ vào những dịp đặc biệt như 8-3, 14-2 hay 20-10….các đấng mày râu luôn đau đầu tìm cách mua quà độc quà dễ thương để “mua chuộc dụ dỗ và lấy lòng” các chị em.Nhận thấy thực trạng đáng buồn này,với mục đích cứu giúp các đấng mày râu đỡ phải đau đầu, tớ đã tìm ra 1 trò tiết kiệm mà lại còn hiệu quả để “mua chuộc” chị em. Đó chính là trò PAPERCRAFT. PA P E R CRAFT ????? Papercraft còn được gọi là card models (mô hình bìa giấy) là những mô hình của các mẫu vật thật trong đời sống được làm từ bìa giấy cứng và tất nhiên cộng với sự khéo léo của nghệ nhân(tạm gọi là vậy chứ thực chất không cần lên đến nghệ nhân cũng có thể làm được).Các mô hình giấy có trong tất cả các lĩnh vực của cuộc sống như mô hình về kiến trúc, mô hình về xe, mô hình các loài động vật, mô hình thiệp, mô hình Pokemon và đặc sắc hơn cả là mô hình đồ chơi (còn được gọi là green toys).Nếu được các “quý ông” lựa chọn làm quà thì paper craft có thể nói là sự lựa chọn sáng suốt vì nó có thể làm hài lòng cả những “quý bà” khó tính và có sở thích quái dị(đặc biệt là các “quý bà” hệ tiên tiến). Để cho ra lò được 1 sản phẩm papercraft chúng ta chỉ cần 1 chút kiên trì và 1

chút khéo tay là có thể thành công.Dụng cụ chuẩn bị hết sức dễ kiếm đó là:1 act knife, 1 kéo, keo dán và 1 tấm lót để cắt giấy. Với những dụng cụ hành nghề như vậy ta có thể bắt đầu công việc “sản xuất” mô hình. Đầu tiên là lên mạng search mẫu mà ta muốn làm về, sau đó đem đi in màu trên giấy bìa. Sản phẩm của bạn có dễ thương và đẹp hay không phụ thuộc nhiều vào mẫu bạn chọn nên khâu này có thể coi là khâu kha khá quan trọng.Khi ta có được mẫu in trong tay,ta bắt đầu dùng kéo hoặc dùng dao cắt ra để có các phần mong muốn.Sau khi đã cắt xong chúng ta gấp nếp theo các đường vạch trên giấy và dán chúng lại.Sau 1 hồi miệt mài cắt cắt dán dán chúng ta sẽ cho ra lò 1 sản phẩm papercraft ngộ nghĩnh dễ thương,nhưng có thể rất xấu xí nếu không cẩn thận trong khâu dán.Đó là tất cả các khâu để “sản xuất” mô hình papercraft.

Còn chần chừ gì nữa bạn hãy bắt tay vào làm 1 mô hình giấy để làm quà cho các chị em vào ngày “phụ nữ cầm quyền”. Nếu lười làm mọi người hãy liên lạc với 1tay làm ngiệp dư ở lớp K55TTT ở địa chỉ mail: duc.hoan.hus@gmail.com để có 1 sản phẩm thủ công mà không cần động tay,chỉ cần động ví. Mr.Đầu trọc


Mr

Hoàn... Hảo

Nhóm phóng viên chúng tôi đã “tới gặp” Mr Nguyễn Văn Hoàn, K55 Toán tiên tiến, khoa Toán-Cơ-Tin học trường đại học Khoa học tự nhiên, người đang dự cuộc thi Miss and Mr Hus năm 2012. Anh đã trò chuyện với chúng tôi vô cùng thân thiện bằng cách…trả lời qua tin nhắn. Để cho không khí thêm thoải mái, chúng tôi xin được bắt đầu bằng câu hỏi bạn có sở thích gì ạ?( chơi bời, học hành,

giải trí,…) Nếu về chơi bời thì sở thích của em thay đổi theo thời gian chị ạ. Hồi be bé: em thích đọc truyện tranh, đặc biệt là truyện kiếm hiệp; hồi cấp 3: em thích chơi game; bây giờ: em thích tụ tập bạn bè ăn uống đập phá, thích được nấu ăn cho mọi người và được mọi người khen mình nấu ăn ngon ^-^ Trong vòng một của cuộc thi Miss and Mr Hus, bạn có nói vào đêm chung kết nếu phải trả lời một câu hỏi thì câu hỏi đó sẽ là: “bạn nghĩ gì về bản thân?” Vậy bạn nghĩ gì về bản thân mình? Câu hỏi này hơi củ chuối nhưng mà em cứ trả lời thật lòng vậy. Em nghĩ em là một người hiền lành, tốt bụng nên dễ bị bắt nạt. Em làm gì cũng nhiệt tình nhưng ít kinh nghiệm nên không hiệu quả lắm, nhiều khi em cảm thấy không tự tin vào bản thân. >.< Bạn có tin trên thế giới này tồn tại m���t Mr Hoàn hảo không? Em không tin. Chắc chắn không bao giờ có Mr hoàn hảo vì trên đời này không có ai là hoàn hảo cả. Chắc hẳn ai cũng có khuyết điểm nào đó. :D chỉ có Mr Hòan là em thôi chị ạ haha Vậy nếu bạn phải tự đánh giá độ hoàn hảo của mình trên thang điểm 100, thì bạn sẽ cho mình bao nhiêu điểm? 85 hoặc 90. Hì hì. Kết luận: Trên đây là vài nét sơ lược về Nguyễn Văn Hoàn, Mr duy nhất của Toán tiên tiến tham gia cuộc thi Miss and Mr HUS năm 2012. Hãy bình chọn cho Nguyễn Văn Hoàn theo hai cách đã được nêu trong mục một. J.K (vừa lướt web vừa phỏng vấn)

1-Cách bình chọn Trên facebook.com/mr.miss.hus, ấn like ảnh của Mr 30. Trên điện thoại: HUS 30 gửi 8582

2-Lý lịch trích ngang Họ và tên: Nguyễn Văn Hoàn Ngày sinh: 3/9/1992 Quê quán: Thái Bình Đặc điểm nhận dạng: không cao lắm, không to lắm, không béo lắm, không khó tính lắm, và… không hôi lắm.


Ñaïi ca Naâu Ñaù göûi taëng ñeä Linh

G iaày Ñoû Mẹ bảo thầy gia sư học giỏi cực nên khoản tiếng Pháp mà tôi sẽ phải học như một môn ngoại ngữ bắt buộc khi học trung học bên kia sẽ làm mẹ bớt lo hơn (Có vẻ mẹ chưa an tâm dù trước khi biết kết quả 3 tháng, tôi đã đi học thêm rồi). Tuy thế thầy gia sư dạy được 3 tuần thì nghỉ dạy. Đương nhiên không phải vì tôi là đứa chậm hiểu hay ngang bước, cũng không phải vì thầy dạy không tốt, trái lại kiến thức tôi thu được rất nhiều, ngoài giỏi tiếng Pháp, thầy còn giỏi cả các môn tự nhiên, thỉnh thoảng tôi vẫn hỏi thầy về mấy bài toán đố, nói chuyện với thầy còn thú vị hơn nhiều. -Này mi cong, có lẽ tuần sau tôi xin bố mẹ em được nghỉ dạy. Đang cắn dở miếng táo trong lúc giải lao, tôi khựng lại. -Sao thế thầy? thầy trò mình kết hợp ăn ý lắm mà, hay tại.. tại lương… Tôi lấp lửng.

-Không, em đừng hiểu lầm. Tôi không muốn đi dạy nữa, tôi còn nhiều việc phải làm quá, không tiện nói với em và ba mẹ. Đó là lý do của thầy đấy. Mẹ có vẻ lấy làm tiếc, còn tôi chỉ buồn có tí tẹo bởi sau đó mẹ không mời thêm ai dạy nữa. Hơn một tuần nay tôi bận rộn với những kế hoạch đi chơi, party chia tay một vài đứa bạn lên đường đi sớm hơn dự định. Cũng tới lúc tôi là chủ của những vụ như thế này. ******* -Cưng ơi, đi bar không? -Hử. Tôi chui khỏi chăn vì lời rủ dê bất ngờ của con bạn thân. -Tụi mình nhớn rồi, bố mẹ không cấm mãi được. -Ừ, đi thì đi. Sau mấy giây lưỡng lự tôi đồng ý, chuyện này khiên tôi tỉnh hẳn ngủ và nhảy khỏi giường, phi vào nhà vệ sinh, miệng hát khe khẽ nghĩ tính mặc gì cho buổi tối hôm nay. Nói thật, tôi chưa bao giờ đi bar, có lẽ vì

không hợp những nơi quá ồn ào, nhưng đôi lúc tôi muốn thử đi một lần. Trong khi đám bạn vui đùa hào hứng, tôi ngồi một góc khuất, gọi một ly coktai, vị dìu dịu, nó làm tôi dễ chịu hơn một chút trước không khí ồn ào của bar. Linh tới kéo tôi hòa vào đám đông, tôi ngượng ngùng nhìn tụi bạn. Mười hai giờ kém tụi tôi ra khỏi bar. Mẹ gọi ghê quá cộng với nhạc làm tôi thấy mệt nên tụi bạn cũng chiều theo về sớm hơn mọi lần. Tôi đứng trước bar chờ Linh lấy xe, vừa hay lúc đó đổi ca trực của bảo vệ. Tôi giật mình khi nghe thấy một giọng nói quen.


-Em về đây! -Ơ…thầy. Tôi sững người, buột miệng nói theo phản xạ. Bóng người quay lại phía tôi, đúng là thầy rồi, tôi vui mừng chạy lại. -Thầy, thầy làm ở đây ạ. Tôi hồn nhiên hỏi thầy, thầy nhìn tôi bất ngờ. Linh gọi lên xe, tôi vẫy tay chào thầy, tự dưng trong tôi có cảm giác lạ, có lẽ nếu như tôi hỏi gì thêm sẽ rất vô duyên, và có lẽ sẽ làm thầy khó xử. Chiếc Vespa phóng vút qua thầy, tôi ngoảnh lại và thoáng qua trong tôi có một cảm giác như là tôi đang đứng giữa hai thế giới - một của tôi và một của thầy vậy! ************ Một ngày chủ nhật hiếm hoi tôi ở nhà và mẹ rủ đi mua đồ. Trung tâm mua sắm khá đông người, mẹ hào hứng gọi điện chờ mấy bác trong cơ quan, tôi đứng di chân xuống nền vỉa hè, nghĩ tới buổi tối bất ngờ gặp thầy. Thật kỳ lạ, thầy nói có nhiều việc phải làm nhưng lại đi xin làm bảo vệ ở bar? Miên man suy nghĩ thì bất chợt mưa. Mưa cuối hè mang chút gì đó hơi se se, lành lạnh của thu, tôi thích thú ngẩng lên nhìn những hạt mưa rơi lên má mình, tình cờ lúc đó, một bóng người nhỏ bé trên công

trường cạnh trung tâm mua sắm làm tôi chú ý. Bóng người di chuyển liên tục, mang vác những thứ khiến tôi không tin nổi người ấy có đủ sức để làm! Mưa mỗi lúc một nặng hạt, mẹ vội kéo tôi vào sảnh khu trung tâm, tôi cố ngoảnh lại nhìn, chiếc bóng bất ngờ ngã ngụy xuống! Lấy cớ máy hết pin, tôi mượn máy điện thoại của mẹ vờ gọi cho Linh, kỳ thực tôi sốt ruột tìm số của thầy, tìm khắp danh bạ tới 2 lần nhưng không thấy, có lẽ mẹ đã xóa đi rồi, tôi buồn thiu đi theo mẹ vào trong. Hơn một tuần trôi qua, vài lần đi bar với lũ bạn nhưng không gặp lại thầy. Điều đó càng làm tôi tò mò và lo lắng, nhất là nghĩ tới lúc bóng người ấy khụy ngã. ********* Lang thang 1 mình giữa phố, nhìn quán cà phê ven đường chợt nhớ tới có lần thầy gia sư bảo thích uống đen đá. -Cho một đen đá! Tôi dơ tay gọi phục vụ khi chọn được một chỗ ngồi ấm cúng. Tôi thích thú hướng ra phía đường, đưa chiếc máy ảnh bấm vài kiểu. -Đen đá? Người phục vụ hỏi lại tôi vẻ bất ngờ. -Vâng, đen đá! Tôi nói chắc nịch, giọng hơi khó chịu. -Vâng, bạn chờ một lát! Tôi ngoảnh lại, bàng

hoàng nhìn thầy, thầy đưa tay lên miệng khẽ suỵt một tiếng. -Quán đông quá, lúc khác nói chuyện nhé!- Thầy vội bước đi, tôi không kịp phản ứng gì. Nhìn thầy chạy phục vụ hết bàn này tới bàn khác, tôi không nghĩ là mình có thể gặp lại thầy trong hoàn cảnh này. Điện thoại rung, mẹ gọi về có chuyện gấp. Tôi viết vội lời nhắn hẹn hôm sau chắc chắn sẽ tìm gặp thấy lên tờ giấy ăn rồi đeo cặp ra về. Visa trục trặc nên phải ba ngày sau tôi mới có thời gian tới quán tìm thầy. Tôi gặp anh quản lý sau khi nhìn mãi không thấy thầy đâu. -Anh ơi, làm ơn cho em gặp Bình được không ạ! -Bình, cậu sinh viên trường ngoại ngữ phải không? -Dạ, đúng rồi ạ. Tôi vui mừng gật đầu mấy cái liền. -Bình nghỉ làm ở quán 2 hôm nay rồi, nó bảo nếu có một cô gái mi cong tới tìm thì đưa cho cái này, tôi thấy mi em cong vút, chắc là phải rồi. Tôi đỏ mặt nhận từ tay anh quản lý một mảnh giấy nho nhỏ. ` “Mi cong, chắc là em ngạc nhiên lắm, hay thật, đi đâu chúng ta cũng đụng nhau, có lẽ đây là duyên số của thầy trò ta. Tôi thôi việc ở đây không phải vì không


muốn gặp em mà vì tôi muốn có những trải nghiệm mới hơn. Tôi không muốn cuộc sống của tôi là một màu sắc đơn điệu, em hiểu ý tôi không? Hãy sống tốt nhé, tôi rất vui vì được làm thầy của em.” Tự dưng tôi khóc, không kìm lại được, không hiểu vì sao, điều này khiến anh quản ly sợ xanh mặt. Đọc mẩu giấy thầy viết, tôi quyết định từ bỏ ý định hỏi địa chỉ thầy, cứ để như thế này, một cách tự nhiên vì cuộc sống không là một màu đơn điệu, như vậy sẽ tốt hơn, chẳng phải thầy cũng vừa mới dạy tôi như thế sao! Vậy là tôi tự nín, anh quản lý nhìn tôi như thế tôi kỳ lạ lắm! Ngày hôm đó, anh ấy đãi tôi một cốc nâu đá, tôi ngồi uống từng tí một, nhìn ngắm đường phố và mỉm cười một

mình. *********** Đống đồ ngày một nhiều trong phòng tôi là kết quả của mỗi hôm mẹ tha về một ít. Cả buổi hôm nay mẹ lo đóng gói chúng lại thật vất vả. Tôi không dám động vào bất cứ cái nào, đơn giản vì tôi vụng, thêm vướng chân tay thôi. Thay vì cả ngày nằm giường nhìn mẹ sắp xếp đồ, tôi chạy xuống nhà, lấy chân đạp mạnh chân chống xe đạp điện của đứa em và ra khỏi nhà. Tôi để chiếc xe thong thả bon bon trên đường, đi lòng vòng không chủ đích. Được một đoạn thì điện nạp hết. Vừa hay lúc đó trong đầu tôi nảy ra ý định, thay vì đạp trên một con đường lớn và quen thuộc, tôi chuyển hướng đạp trong những con phố nhỏ, luồn lách trong các khu dân cư đông đúc. Chiếc xe chạy rất êm thì khựng lại, tôi nhảy xuống xe, thì ra xích bị tuột. Xui quá đi! Đầu giờ chiều nên mọi

thứ như im lìm giữa con phố nhỏ. Dắt xe đã một lúc mà chưa thấy tiệm sửa nào, quệt vội mồ hôi trên chán, tôi bắt đầu mất bình tĩnh, định rút điện thoại gọi đứa bạn tới đón thì bất ngờ một tiệm sửa xe hiện ra trước mắt. Nói là tiệm thì hơi quá vì chỉ có một cái hòm đựng đồ, chiếc bơm đã cũ kĩ đặt bên cạnh. Một đống bulong, ốc vít chỏng chơ trên vỉa hè, một dáng người gầy guộc đang cặm cụi chà chiếc bàn chải lên một chiếc săm xe đã cũ. Tôi hớn hở dắt chiếc xe lại. Anh ơi, sửa giùm em chiếc xe, bị tuột xích và lốp xe non hơi quá ạ! Người lạ ngẩng lên, nụ cười hớn hở của tôi tắt lụi, không thể tin người trước mặt tôi là thầy gia sư! Tôi ngồi chống cằm nhìn thầy tháo từng ốc vit của hộp xích ra rồi tay trần bắt đầu tìm cách lắp xích chiếc xe lại. Này, thầy là người kỳ lạ nhất mà em từng gặp đấy.


Tôi nhìn thẳng vào mắt thầy gia sư cũ nói về chuyện “bức xúc ” từ bấy lâu trong lúc thầy vẫn luôn tay luôn chân làm. Thầy giả bộ lườm lườm không vừa ý. Bao giờ mới bỏ cách xưng hô kì cục này hở mi cong! Chừng nào thầy còn gọi em bằng cái tên củ chuối đấy, hơn nữa em thích xưng như vậy. Thầy mỉm cười trước sự láu lỉnh của tôi. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên chán thầy, tôi nhìn xung quanh , hớn hớ vớ lấy chiếc quạt nan cũ kĩ quạt mạnh cho thầy mát, thầy ngừng làm, ngạc nhiên nhìn tôi, tôi rụt rè hỏi. -Sao thầy nghỉ làm bảo vệ ở bar hả thầy? Thầy không nói gì chỉ cặm cụi làm, tôi ngãi tai, ngó lơ đi chỗ khác. -Cuộc sống còn những màu sắc khác nữa,

mi cong có công nhận thế không? Tôi giật mình, ngoảnh lại nhìn thầy. Thầy đang cười rất tươi chờ đợi câu trả lời của tôi. Tôi lí nhí: -Vâng. Thế còn chuyện làm thợ hồ thì sao ạ? Tôi buột miệng hỏi, nhưng không ngờ thầy trả lời. -Sau khi nghỉ gia sư, tôi xin làm bảo vệ ở bar được chừng hơn 1 tuần thì nghỉ, thợ hồ là công việc tiếp theo tôi muốn thử, đúng là không phải muốn làm là làm được, tới ngày thứ 6 thì tôi nằm bẹp dí ở nhà vì quá sức. Mà này, sao em biết tôi làm thợ hồ? -Thầy chả bảo chúng ta hay đụng nhau còn gì! - Tôi cười nhìn thầy, thầy cũng cười rồi tiếp câu chuyện. -Có lẽ làm phục vụ quán cà phê là công việc tôi làm lâu nhất. Nghề sửa xe cũng vô tình ông chú mang lại cho tôi trải nghiệm, chú bị ốm, không muốn mất khách nên nhờ tôi duy trì tới khi chú khỏi lại. -Woa- tôi thốt lên đầy nể phục. -Mi cong, nhờ mấy công việc làm hè này mà tiền lương cũng đủ cho tôi học một khóa tiếng Anh nâng cao đấy. -Hay thế, tôi nhảy cẫng lên. Thầy cúi người - lần đầu tôi thấy thầy đỏ mặt. Bỗng nghĩ tới chuyến đi xa sắp tới, tôi chùng xuống, có lẽ vì từ trước tới giờ thế giới của tôi chỉ là một màu êm ấm, yên bình và an toàn quá. -Mi cong, xe của em chạy được rồi đấy. Tôi giật mình, nhận lại chiếc xe. -Thầy ơi, chụp với em một kiểu nhé! Tôi dơ chiếc máy ảnh ra, bất ngờ đề nghị. Thầy đan tay vào nhau lưỡng lự. Nhìn những vết dầu mỡ trên tay thầy còn chưa khô, không một chút ngần ngại, tôi vội nắm lấy bàn tay thầy, kéo lại dù thầy còn chưa nói đồng ý. Tạm biệt thầy và thong dong đạp xe về nhà. Thế giới của thầy tươi tắn quá, nhưng có vẻ thầy tôi không biết, rằng cuộc sống của tôi cũng thêm màu sắc từ khi biết thầy! Nâu Đá


Thö göûi anh yeâu thöông Dẫu biết rằng lá thư này chẳng thể nào đến được tay anh, dẫu biết anh sẽ không bao giờ trở lại, em vẫn viết cho anh, viết cho tình yêu của chúng ta. Bạn bè vẫn trêu đùa gọi em là đóa hồng mọc trên bụi tầm gai. Đẹp nhưng kiêu kì nên không ai đủ kiên nhẫn vạch tầm gai tới hái. Em tự cho mình cái đặc quyền được xa lánh đàn ông, coi mình là một con nhím già cáu bẳn luôn xù lông phòng thủ mọi lời yêu. Không biết cha là ai, em lớn lên bằng mồ hôi đắng cay, bằng nước mắt tủi hờn của mẹ. Hằn sâu trong tiềm thức em sự căm hận những gã đàn ông tội lỗi, yêu rồi ruồng rẫy chối bỏ tình yêu. Đứng ngoài cuộc nhìn người ta lao vào tình yêu như những con thiêu thân, rồi đa phần trở ra với vết thương lòng rỉ máu, để rồi đau khổ, vật vã, để rồi căm hận, lại vội vã dấn thân vào một cuộc phiêu lưu khác như cứu cánh cuối cùng, em càng hoài nghi thứ tình yêu mà người đời ngợi ca là bất diệt. Và rồi anh đến... Không phải chàng hoàng tử trên chiến mã những những nàng công chúa hằng mơ, anh đến thản nhiên, như làn gió, thổi vào cuộc đời em nỗi dịu êm. Anh gọi em- "Búp bê băng giá" Em lạnh lùng với anh như

đã đối xử với bao người. Em không muốn lặp lại cuộc đời dài dằng dặc của mẹ- buồn đau, tủi hổ, vật vã đợi chờ trong vô vọng. Vượt trên hết thảy, anh cứ ân cần đi bên em,không một lời ngọt ngào sáo rỗng, không tiếng yêu hời hợt bâng quơ, anh cùng em đi giữa cuộc đời, bình thản đến lạ lùng... Anh làm em hốt hoảng, anh là em sợ hãi, sợ hãi một ngày sẽ đổ sụp vì anh, đổ sụp bức tường thành bấy lâu ngăn cách em với tình yêu, với giấc mơ hạnh phúc. Và em tự hỏi: Anh là ai? Trong một nửa thế giới kia, có phải anh sẽ là người sẻ chia cùng em những niềm đau, hạnh phúc? Hay anh cũng chỉ là một gã trai hiếu thắng lao vào chinh phục trái tim giá băng rồi đắc thắng rũ áo ra đi?... Không! Anh không bao giờ làm thế- nhen nhóm trong em niềm tin đinh ninh, bền vững rằng anh, anh sẽ không bao giờ như vậy, không bao giờ là kẻ phụ tình. Rồi em yêu anh. Tình yêu như ngọn lửa bùng cháy từ trái tim Đan- cô làm tan chảy từng giọt, từng giọt trái tim em. Anh đã khiến em xao động, nhớ nhung, mong ngóng mặc dù bề ngoài vẫn tỏ ra bình thản, lạnh lùng. Nhưng em đâu kịp nói ra, em đâu kịp nói lời yêu anh hằng mong đợi, đâu kịp trao anh một tiếng nói thiết tha. Sinh nhật anh,em muốn dành tặng anh một bất ngờ hạnh phúc nhưng lại muốn thách thức anh. Em muốn anh đem tặng 999 nụ hồng vàng- loài hoa em yêu thích, cho dù người đời cho đó là loài hoa của sự phản bội, chia lìa. Đòi hỏi thật vô lí phải không anh?999 đóa hồng cho em, trong ngày sinh nhật của anh. Nhưng vì em, anh vẫn ra đi, lần ra đi mà cả anh và em đều không biết là mãi mãi. Em không thể ngờ, cơn mưa đời lạnh lẽo đổ xuống đời em suốt hai mấy năm qua giờ lại tước đoạt nốt của em niềm tin, tình yêu, hạnh phúc.Chiếc xe tải mất


phanh- con dao đời cứa nát tim em- đã lao thẳng vào anh, đẩy anh xa khỏi tầm tay em mãi mãi. Những cánh hồng tan tác nhuốm đỏ máu anh. Sinh nhật anh, cũng là tròn một năm anh xa em mãi mãi, em tìm đến mộ anh, trải lên tấm mộ xanh những cánh hồng đỏ máu- hoa của tình yêu. Không dám chắc điều gì, nhưng em vẫn mơ về một phép nhiệm mầu, phép nhiệm mầu sẽ đưa anh trở lại bên em, để em được nắm lấy tay anh, được thì thầm bên tai anh: "Dấu yêu ơi! Búp bê băng giá của anh- Đá lặng câm đã biết khóc vì yêu...

Chipkoi

Hoäi nam sinh thích laøm ñeïp “Con gái yêu bằng tai”, có lẽ đã đến lúc phải thừa nhận rằng định lý trên chẳng còn nhiều giá trị nữa. Bởi lẽ, một chàng trai ăn nói tốt, biết nịnh đầm cũng khó có thể làm xiêu lòng người con gái mình yêu, nếu thiếu đi một vẻ bề ngoài ưa nhìn. Nhận ra xu hướng mới đó, cánh mày gió của Quang Phong, người mẫu độc râu trong tập thể lớp K54 3T đã làm đẹp cho quyền của Double Rich. Chẳng thế mà anh mình theo những cách riêng. Mỗi cây mỗi chàng này đã dễ dàng giành Giải người đàn hoa, mỗi chàng mỗi vẻ. Tuy nhiên, dù theo ông có mái tóc đẹp nhất trong Cuộc thi Mr. phong cách nào đi chăng nữa thì hai chữ Toán TT và TN mở rộng lần I. “bảnh bao” vẫn phải được đặt lên hàng đầu. Áo vs Quần Sau đây, nhóm phóng viên chúng tôi sẽ đưa Tóc mới chỉ là điều kiện cần, trang các bạn đến gần hơn với toàn cảnh “360o phục mặc trên người cũng không kém phần Làm đẹp”. quan trọng. Người đẹp vì lụa quả không sai, Góc con người với áo quần phù hợp các chàng trai trong lớp Tóc là vấn nạn lớn nhất mà các chàng đã hoàn toàn lột xác. Ví dụ như Tiến Vinh lựa cần tút lại. Không muốn mang tiếng với định chọn những chiếc quần âu thanh lịch cùng áo kiến cũ về dân Toán đầu bù tóc rối, các đấng sơ mi phẳng lì, tạo cho anh phong cách “tiền nam nhi đã lần lượt chọn cho mình những mái mãn teen” cá tính, như để khẳng định “Tôi là tóc nổi bật. Nổi vừa thì có Long Fabregas với người đàn ông đã có gia đình”. Chẳng chịu mái tóc cua, khỏe khoắn, đúng chất trai Quân thua kém người anh em nối khố, Thiều Imsự. Nổi hơn là quả đầu bờm sư tử mang nhãn possible không bỏ lỡ xu thế mới nhất từ hiệu David Beckham của Đình Linh. Và nổi những tuần lễ thời trang lớn trên thế giới như thật là nổi là mái tóc mây, cuốn theo chiều Milan hay Paris, vận quần jeans, áo phông


chim cò hiệu Xuân Bắc. Phong cách tự tin, năng động này đang là sự lựa chọn của nhiều bạn trai cùng lớp. Mạnh mẽ, pha chút thể thao, Tân Đậu Phộng ưa thích quần bò mài, áo tuyển Anh. Mặc dù đẹp, có lẽ đây vẫn là một cách thể hiện hơi thái quá của Tân Tân về vai trò đội trưởng đội bóng.

chiều cao tương xứng, Nam Mèo đã lùng sục khắp chợ Đồng Xuân, cho đến chợ Sắt được một đôi giày khủng bố đặc biệt. Nó đưa anh từ việc bị loại từ vòng gửi xe trong kì kiểm tra nghĩa vụ quân sự lên 1m65. Không giống như Nam, Tiến Zũng sở hữu một chiều cao đáng mơ ước. Chẳng ngạc nhiên khi lựa chọn Người Việt dùng hàng Có thể bạn không cao, ngoại của anh, giày Dior đã nhưng người khác vẫn mang lại vẻ quý phái, pha chút kiêu kì. Ngược lại với phải ngước nhìn xu thế chung, Thạch Rau Câu trở về với truyền thống Đôi Giày là yếu tố thứ ba, dép đơn sơ, đôi dép Bác Hồ. đấng mày râu quan tâm đến. Quai hậu gọn gàng, thoải mái Biết rằng muốn người khác tạo cho Thạch dáng vẻ của ngước nhìn, bạn phải có một

chàng Bí thư – đầy tớ của nhân dân, vô cùng tận tâm, tận lực. Lời kết của người trong cuộc: Cười có 36 điệu, làm đẹp của nam nhi K54 Toán TT cũng có 72 xu hướng. Dù xu hướng nào đi nữa, chúng tôi đều đã đạt được mục đích của mình: Ăn vận đẹp vào, nâng cao sĩ diện. Nước sơn đã tốt, gỗ lại càng phải tốt hơn. Phấn đấu, nỗ lực học tập. Chúng tôi sẽ trở thành những người đàn ông hoàn hảo.

Lee (hội viên hội nam sinh thích làm đẹp)

Some mathematical jokes E n g i n e e r, physicist and mathematician are asked to find the value of 2+2. Engineer (after 3 minutes, with a slide rule): "The answer is precisely 3.9974." Physicist (after 6 hours of experiments): "The value is approximately 4.002, with an error of plus-or-minus 0.005." Mathematician (after a week of calculation): "Well, I haven't found an answer yet but I can prove that an answer exists."

It was mentioned on CNN that the new prime number discovered recently is four times bigger then the previous record.

Math is like love; a simple idea, but it can get complicated.


Khu vườn trên mái nhà Đã từ rất lâu, nàng vẫn luôn mơ về một khu vườn trong thành phố! Thỉnh thoảng ngang qua một con phố lạ, nàng vẫn thấy màu xanh của những chậu rau đặt bên đường, trong những tấp nập thường ngày, nàng háo hức khi phát hiện ra một màu tím biếc, đỏ tươi, một sắc vàng hi vọng, sắc trắng dịu dàng căng tràn sức sống của những loài hoa quen thuộc trên ban công, bậc thềm, hay bồn hoa nhỏ trước nhà… Trong không gian chật hẹp với những bon chen và bộn bề cuộc sống, bận rộn cộng việc, học tập nhưng sự khao khát, ước mơ có được một khu vườn nho nhỏ trong thành phố vẫn luôn hiện hữu trong nàng. Lúc đầu là một chậu hoa nhỏ, sau đó nàng bắt đầu tự gieo những hạt giống đầu tiên cho khu vườn của mình trong những chai lavie, lọ hoa vỡ, ca đựng nước cũ. Cảm giác chờ đợi, hồi hộp từng ngày chờ mong các em ấy lớn thật tuyệt. Rồi cùng đến một ngày nàng được bứng những mầm non xanh mướt ấy sang một thùng xốp rộng rãi hơn. Từng ngày, từng ngày, đi qua những ngày mưa rồi đón những ngày nắng, nụ hoa bắt đầu khoe sắc khiến nàng vui mãi không thôi! Điều tuyệt vời hơn đến với nàng khi vài người bạn nhỏ của nàng cũng háo hức kể về khu vườn trên giá treo bên cửa sổ phòng trọ. Khu vườn tuy chật hẹp nhưng cũng đón được những em cà chua bi, laveder, trúc mai xanh cơ đấy. Nàng chợt nhận ra rằng, để có một khu vườn nho nhỏ cho riêng mình thật đơn giản, điều đó càng đúng hơn sau khi gieo những hạt giống và cho nàng một thành quả là những hoa mặt trời, hoa cúc cánh bướm rực rỡ trước cả mùa hè. Còn bạn, bạn có muốn một khu vườn như nàng? Nếu thực sự hứng thú với việc trồng vườn, nàng có một gợi ý nho nhỏ nơi mua hạt giống đấy. Sâm Cầm shop- chính là cửa hàng nho nhỏ của nàngnơi bán những hạt giống hoa cho những ai vẫn luôn mơ về một khu vườn trong thành phố! Nàng dành tặng hạt giống hoa: pansy, báo xuân, Papaver_rhoeas cho 3 người đặt hạt giống đầu tiên với báo 33T số này. Để biết thêm chi tiết, vui lòng gọi hoặc nhắn tin theo số: 0986236068 hoặc email: samcam178@gmail.com


Những ngã tư và những cột đèn Suốt cả mấy ngày, tôi cứ tự hỏi, vì sao tôi vui, một niềm vui dào dạt, khi đọc cuốn sách. 1. Đầu tiên tôi nghĩ, có lẽ vì lâu rồi tôi không đọc sách, nên bây giờ, cầm lên, được một cuốn sách hay, nên tôi vui, một niềm vui dào dạt. Nhưng giả thiết này nhanh chóng bị loại bỏ. Bởi vì, đây không phải là lần đầu tiên tôi rơi vào trạng thái này, trạng thái lâu lắm rồi không đọc sách, và một ngày cầm lên, được một cuốn sách hay. Và bởi vì, những lần trước, khi rơi vào trạng thái này, tôi đều có một cảm xúc nào đấy, nhưng chưa bao giờ là một niềm vui dào dạt. Vậy là trong bóng tối, tôi nhớ lại, những cảm xúc trước kia, để lần lại xem, có đúng là chưa bao giờ vui dào dạt. Có một lần, buổi trưa, giữa giờ nghỉ, tôi tình cờ cầm đọc một cuốn sách. Lúc ấy, tôi đã nghĩ suốt những tháng, những năm vừa rồi, tâm hồn mình đã đọng trong một ao tù, vậy mà tâm hồn ấy, ngày xưa, đã từng mơ đến biển. Lần ấy, cảm xúc, chắc là bùi ngùi :-) Có một lần, tôi đọc một truyện ngắn (1), nhưng thực ra rất dày, và bắt gặp những dòng chữ in nghiêng. Lúc ấy tôi đã để, mắt mình mờ đi lướt trên những dòng chữ, không bỏ sót chữ nào, nhưng cũng không thực đọc chữ nào. Lúc ấy, lần đầu tiên tôi biết, người ta có thể đọc truyện bằng đôi mắt của người khác, đôi mắt của người đã mang đến cho mình những dòng chữ in nghiêng đầu tiên (2).

Đã từ lâu 33T rất hâm mộ cách viết Lần ấy, cảm xúc, văn của cô Hà Dương (đã đang và sẽ chắc là nhung dậy các bạn môn thuật toán, cô cũng nhớ :-) chính là bà xã của thầy L.M. Hà). Nhớ đến đây, ý Đến tận số thứ 6 này, BBT 33T mới nghĩ của tôi bắt có dịp giới thiệu với các bạn một bài đầu nhảy sang của cô, một bài viết có gì đó rất đặc những dòng chữ biệt và sâu lắng. in nghiêng, nghĩa là theo một hướng khác. 2. Hướng khác, là tôi nghĩ, mình vui, có phải vì việc cuốn sách đã đến tay mình, như thế nào. Sáng mùng hai Tết, tôi ra Đinh Lễ. Đinh Lễ vắng lạnh, không mở cửa hàng nào. Tối mùng hai Tết, tôi ra Đinh Lễ, Đinh Lễ lờ mờ, nhưng một hàng đã mở. Đã mở, nhưng không có những ngã tư và những cột đèn. Chiều mười một Tết, tôi ra Đinh Lễ, Đinh Lễ rộn rịp, nhưng vẫn không có những ngã tư và những cột đèn. Chiều mười một Tết, tôi đứng trong rét buốt, chờ anh xã, anh xã đã mất hút đâu rồi. Mất hút, để rồi chợt hiện, với cuốn sách trên tay. Tôi đã không hỏi anh xã đã mất hút ở đâu trong ngần ấy thời gian, tôi cũng không hỏi anh xã đã lần được ở đâu, Trần Dần. Cũng như ngày xưa, khi tuổi tôi bằng một nửa tuổi tôi bây giờ, tôi đã không hỏi bạn tôi từ đâu hiện ra, với "Âm thanh và Cuồng nộ" và những dòng chữ in nghiêng. Vậy là, tôi đã nghĩ có lẽ vì vậy,


hiện ra, như ngày xưa, với cuốn sách trên tay, nên tôi có niềm vui dào dạt. Nhưng giả thiết này dần dần bị lung lay, vì niềm vui này khác, nó không là một niềm vui ngọt ngào, cũng không là niềm vui lâng lâng. Nó là một niềm vui dào dạt, nó có cái gì đó gần với một sự khám phá. 3. Khám phá. Tôi cảm thấy từ này rất gần với sự thật, với lý do của niềm vui. Và vì vậy, trong bóng tối, tôi không nghĩ, và không nhớ đến ngoại cảnh nữa. Tôi chỉ nhớ về bản thân cuốn sách. Tôi nằm trong bóng tối, nhưng cũng không thực tối, vì qua những khe cửa liếp, ánh đèn đường vẫn khe khẽ lọt vào. Và vì bóng tối không thực tối, nên trong bóng tối, để tưởng tượng, tôi vẫn nhắm mắt lại. Nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy ô cửa sổ hai màu ngay từ trang đầu tiên "Bên này cửa sổ tôi tím: c ó

nhật kí và bản sao nhật kí, có lọ mực tím và bản thảo lem nhem mực tím. Bên kia cửa sổ tôi xanh: có sáu cây bàng lá xanh và nhiều cam nhông xanh quân sự đậu, có tháng sáu vắng và phố thời chiến vắng lặng." Nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy

ngay từ những trang đầu tiên, những ý niệm kỳ lạ về thời gian. Những diễn tả về hạnh phúc và khổ đau sao giản đơn kỳ lạ. "Tôi nắm lấy cánh tay Cốm. Tay nhỏ, như nõn hoa huệ. Tôi tự nhủ, làm thế nào để lúc nào cũng hiện tại, như thế này, ngày nào cũng mùng một Tết, như thế này". Tôi chưa bao giờ đọc ai viết về hạnh phúc vi diệu như vậy, chỉ mấy từ thôi "làm thế nào để lúc nào cũng hiện tại", chỉ thế thôi, là đủ để diễn tả hết niềm hạnh phúc, cái khao khát mong thời gian dừng lại, vĩnh viễn, hiện tại. "Nói rồi, tôi chớp mắt mấy chục cái liền, để bao nhiêu hiện tại, theo nhau rơi hết vào quá khứ. Tôi chớp mắt mãi, mà chưa xong." Tôi cũng chưa bao giờ đọc ai viết về nỗi buồn vi diệu như thế. Chỉ là chớp mắt, mà mong hiện tại rơi vào quá khứ. Mong ước hiện tại rơi vào quá khứ, đấy mới thực là diễn tả tinh tế và chính xác nhất về sự bế tắc và nỗi buồn. Tôi đã từng trải qua cảm giác này, nhiều lúc buồn, hay bế tắc, tôi đã nghĩ, tất cả rồi sẽ qua đi, thể nào cũng đến cái ngày mình nhìn lại ngày hôm nay, và bảo, may quá, nó đã qua rồi, nhưng tôi không bao giờ biết cách diễn tả điều đó, diễn tả rằng, chớp mắt mấy cái liền để mong hiện tại rơi vào quá khứ. Tôi còn nhìn thấy, sự vi diệu ấy chỉ trong một từ thôi “Buổi tối tràn xuống bao la, buổi tối rét buốt và lồng lộn gió.” Tôi chưa thấy ai viết về gió như thế cả. Có lần, tôi

đã nghĩ nếu viết “gió hồ Tây lồng lộng thổi” là đã rất hứng thú, hơn hẳn viết “gió Hồ Tây thổi lồng lộng” rồi. Đến giờ tôi ngỡ ngàng khi thấy “lồng lộn gió”. Nếu là “lồng lộng gió” thì tôi đã thích lắm rồi, đ�� thấy phóng khoáng và bao la hơn những gì mình biết lắm rồi; nhưng “lồng lộn gió” thì kinh thật, không chỉ là sự huy hoàng của gió mà còn là cả sự thịnh nộ của gió. Và vì nhớ đến gió, nên tôi lại nhớ “mỗi mùa đông, đều bắt đầu bằng một sự cố. Mỗi mùa đông, đều bắt đầu bằng một buổi sáng màu xám và một đợt gió mạnh, đổ về thành phố từ phía sông Hồng”. Nhắm mắt lại, tôi nhìn thấy sông Hồng, sông Hồng mà tôi vẫn ngỡ là vô tận, hôm này hóa thành hữu hạn. "Tôi đi dọc bờ sông. Gió sông Hồng mới thực sự khủng khiếp. Tôi mà đi mãi thế này thế nào cũng đi hết bờ sông. Thế nào cũng rơi vào biển." Với tôi sông Hồng bao giờ cũng vô tận, mà đêm thì không phải là vô tận, vậy mà Dưỡng đã nghĩ có thể đi hết bờ sông, rơi vào biển. Vậy đêm của Dưỡng dài hơn sông Hồng, sông Hồng dài hơn đêm của tôi, nghĩa là đêm của Dưỡng dài hơn đêm của tôi, nghĩa là đêm của Dưỡng rất dài. Nhắm mắt lại, tôi nghĩ, tài thật, chỉ một câu thôi “Tôi mà đi mãi thế này thế nào cũng đi hết bờ sông” mà đêm của Dưỡng hiện ra đằng đẵng, và đêm ấy biết bao thương xót.


Tôi muốn chép, tôi muốn chép ra đây hàng trăm câu tôi thích. Cái cảm giác cũng giống hệt như khi tôi đọc hùng ca lụa, trang nào cũng có những câu tôi thích, trang nào cũng có những khám phá bất ngờ: có khi tôi bắt gặp những con phố nhỏ “rợp mây mùa đông”, có khi tôi gặp một đêm Dưỡng thấy “có bao nhiêu vì sao đêm nay, trên cao, cả quen cả không quen, đều rơi hết vào nội thành Hà nội. Để mặc đêm ngoại thành, tối như mực.”, có khi tôi thấy một buổi chiều “mưa mau hạt, cho nên toàn bộ cửa sổ trắng nhợt”, và rồi tôi thấy những “ngã tư láo nháo gió và lá”. Tôi mà chép mãi thế này thì tôi cũng không thể chép hết những gì tôi thích, vì đêm không phải là vô tận. Tôi vẫn biết, tiểu thuyết có những cảm xúc của Dưỡng, có những cảm xúc của Cốm. Có rất nhiều cảm động trong tôi. Nhưng sau cùng, và trên hết, vẫn là niềm vui dào dạt. Chưa khi nào, tôi nhìn thấy tiếng Việt thân yêu của tôi, được biến hóa khôn lường, đến vậy. Biến hóa đến độ mỗi từ ngữ cũng làm bật lên một ý tưởng. Những ý tưởng thật sự mới, những khám phá tinh tế được bật ra từ chính bản thân của từ ngữ, chứ không chỉ từ ý

nghĩa, hay từ dẫn giải của một câu văn hay đoạn văn. Tôi nhìn thấy những từ ngữ ấy, bên nhau, giai điệu của chúng, giai điệu của sự sắp đặt ấy, tạo nên cảm xúc. Tôi nhìn thấy, chưa bao giờ, tiếng Việt thân yêu của tôi, đẹp đến thế, trên trang sách.Và chính vì thế, mà tôi thấy một niềm vui dào dạt. (4h, thử bắt chiếc T.D., và dùng rất nhiều từ của T.D.,) P.T Hà Dương ------Ghi chú (1) "Tuyết trên đỉnh Kilimanjaro". E. Hemingway (2) "Âm thanh và Cuồng nộ". W. Faulkner.


Topology vaø thaày Nam Trước khi vào bài, tớ xin phép được miên man vài câu nha. Chuyện là tớ trót dại nhận lời viết hài bài cho 33T số này: một về tình hình học cải thiện và hai là về thầy Trần Ngọc Nam (iu quý). Chính vì kì trước máu học quá lại gặp nhiều chuyện hay nên nhận đại thế. Bây giờ ngồi nghĩ lại chung quy cũng vì học cải thiện. Chuyện là thế này … Vì bằng đỏ, anh quyết chí tung tiền học lại Tớ cũng giống như các em k55, k56 bây giờ, đại số với giải tích là khó vào đầu lắm, nên lần đầu tòan ăn điểm C. Mà tín chỉ thì tòan 5, thế thì đừng hòng bằng giỏi. Nên sau bao đêm bấm bấm tính tính tớ đưa ra được một giải pháp rất tối ưu là đi học lại hết. Mà muốn được đi học lại đâu có dễ, vì tiên tiến mỗi khóa chỉ có một lớp mà lịch học thì lại kín đặc thế nên để tìm được một môn không trùng lịch để đi học cải thiện khó như lên trời. Sau 2 tuần xin đổi thời khóa biểu lên xuống, tớ đã chính thức được đi học Đại số tuyến tính 2 và topo (Năm sau lớp nào có nhu cầu tư vấn về học cải thiện thì mời gặp tớ nhá

haha). Thực ra topo là môn "vỡ kế hoạch"… Topo và thầy Nam Đọc thời khóa biểu của K54, thấy môn topo không phải là thầy Tài dạy nữa mà là thầy Trần Ngọc Nam dạy. Từ bé đến giờ, chưa bao giờ tớ nghe đến danh thầy nên kết luận luôn: Thầy Nam chắc khó tính, đi học lại nhỡ điểm thấp hơn lại mất oan 540k. Thế mà kiểu gì, nghe Hường PR vài câu về thầy mà lớp tớ đã ào ào xông pha đi đăng kí học lại môn này. Ngày đầu tiên đi học, thầy nói qua qua giới thiệu vài câu và bắt đầu bài giảng luôn. Ôi trời ơi, thầy nói nhanh, bé và viết thì vô cùng nhiều. Đảm bảo sau 1 buổi học chép không mỏi tay thì chỉ có thể là không chép bài,

và theo lời Trung thần thông thì đứa nào mà nghe được hết thầy Nam nói gì thì 8.0 IELTS! Vài tuần đầu đi học, tớ thấy thầy Nam dạy cũng chẳng dễ gì, topo thì vẫn khó, học thì tòan từ 7h. Với cái thói quen vào lớp 9h của k53 thì đúng là mệt ơi là mệt. Thế là tớ lẩm bẩm: "Thù Hường, dám lừa mình". Kiểu gì thì kiểu, ngày thi giữa kì cũng phải đến, lo ơi là lo. Đề bài thầy ra khó thía, chẳng giống những gì thầy làm ví dụ trên lớp gì cả. Nhưng mà kiểu gì tớ vẫn làm hết, mặc dù chẳng chắc chắn lắm. Đến buổi gần cuối cùng, thầy vác danh sách lớp ra điểm danh. Cứ theo quy luật đứa nào đi học thì 10, ở nhà thì 9. Đồng thời thầy cũng báo luôn điểm giữa kì. Tớ ăn ngay hai con 10 vào mặt.


Sung sướng mất cả ngày hôm đó và lẩm bẩm: "Hường ơi tôi xin lỗi" haha. Có một vài đặc điểm nữa của thầy Nam mà tớ chưa bao giờ gặp ở các thầy cô khác là thầy Nam đến lớp rất rất đúng giờ, ra chơi cũng rất rất đúng giờ. Cứ chuông là ra chơi, không quan tâm là thầy đang dạy đến đâu. Tớ nhớ nhất một hôm, thầy đang đi lại giảng bài, thì đương nhiên là thầy không đứng yên một chỗ để giảng bài rồi. Thầy vừa đi vừa nói, đi đến đúng cửa lớp thì chuông, và thế là ra chơi luôn :). Chính việc tác phong đúng giờ của

thầy Nam làm tớ rất hâm mộ thầy. Về khoản dạy và cho điểm của thầy cũng hay lắm nhá. Thầy dạy rất kỹ, ghi chép cũng rất kỹ. Cách thầy khơi dậy vấn đề và dẫn đắt một đứa mới chỉ có ý tưởng sơ khai để làm bài đến một lời giải đúng cũng rất hay. Thầy cho điểm cao vì thầy bảo cho điểm sinh viên cũng chính là cho điểm chính mình, nghĩ lại cũng đúng thật. Rồi là mỗi bạn có một cách học khác nhau, có bạn thích hợp đi theo hướng thầy chỉ, có bạn lại không thấy mình phù hợp, cho nên thầy

không ép bạn phải làm cái này cái kia. Nói chung là bạn cứ thỏai mái phát triển theo ý của bạn. Nếu kỳ tới mà lớp bạn được học thầy Nam môn topo thì tớ khuyên là cả lớp nên đi ăn mừng :). Chỉ có điều duy nhất tớ còn thắc mắc về thầy Nam là tại sao thầy không dùng điện thoại nhỉ?! Thầy ơi thầy trả lời cho em với!!!!!! PS: @các bạn đọc bài này và biết tác giả là ai: Các bạn mà lộ danh tính của mình cho thầy biết thì liệu đấy. Mình ngại lắm huhu. Akai

Some mathematical jokes

An engineer thinks that his equations are an approximation to reality. A physicist thinks reality is an approximation to his equations. A mathematician doesn't care.

Philo jective sophy is a g s an ame is a g d no rules. with obame w ith rul Mathematic es and s objecti no ves.

Asked if he believes in one God, a mathematician answered:" Yes, up to isomorphism."

What e? cians jok ti a m e th a n zero. ortest m is the sh n be smaller tha o Let epsil

In math you don't understand things, you just get used to them!


Mình yeâu nhau nheù!

Torai Neragon

Long Sáng sớm, nó đã bị đánh thức bởi tiếng chuông diện thoại reo, bài “all my life” quen thuộc, 100% từ nhỏ bạn thân. Tiếng nhỏ vang vang bên đầu dây “ông đã dậy chưa vậy?” Chưa đợi nó trả lời, nhỏ đã tiếp “Hôm nay qua nhà tui nhé, có đứa bạn tui nữa, làm một bữa liên hoan.” “Giờ còn sớm mà, cho bạn ngủ thêm chút nữa đi, tối qua xem NBA muộn quá.” -“Ông có nhanh lên không! không muốn gặp Mai chứ gì? 7h Sáng, trời không còn sớm nhưng hôm nay thời tiết lạnh lạnh lại có chút mưa, Long phóng xe trên đường, hồ Tây hôm nay vì trời có gió mà gợn sóng pha chút mưa xuân trông thật đẹp, gió mưa táp vào mặt, lạnh lạnh làm Long tỉnh táo hẳn, nó lúc này không còn hưng phấn vì trận bóng rổ tối qua mà đang nghĩ về Mai. Cô bạn hàng xóm ngày xưa, về những kỉ niệm giữa hai đứa. Trong kí ức của Long, Mai lúc nào cũng mỉm cười rất tươi, tuy Mai không xinh bằng nhiều bạn gái khác của hắn nhưng hắn rất thích Mai cũng vì phần nhiều ở nụ cười đó. Long nhớ hồi nhỏ Mai học rất giỏi, vì nhà gần nhau mà hai đứa lại học chung nên hắn toàn bị đem ra so sánh với Mai. Chắc tại chăm chỉ quá, đâu có chăm

vận động như hắn nên Mai bé xíu, cấp 2 mà toàn bị bạn bè gọi là “nấm”. Hắn thân với Mai kì thật do bị ba mẹ đem ra so sánh với Mai hoài nên đâm ghét, toàn kiếm trò trêu cô bạn. Cái danh “nấm” của Mai cũng do hắn mà ra chứ ai. Mà lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, với lại tụi trẻ con ngày xưa đánh nhau chí chết xong còn ngồi với nhau ăn bim bim cơ mà, Long với Mai cũng vậy. Bản thân thích Mai từ lúc nào Long cũng không biết nữa, nhưng Long biết chắc hắn thích Mai rất nhiều. Mai và Yến -“Hôm nay cậu có chuyện gì mà vui vậy, không đơn thuần là tớ về nên mới cười tươi vậy chứ?”- Yến đang trong bếp dọn dẹp một chút đợi mọi người tới thì có tiếng nói phía sau truyền tới. -“Không phải là tớ rất vui mà cậu vui mới đúng chứ, hôm nay tớ gọi cả Long tới đó”Yến quay lại nhìn Mai tinh nghịch trả lời. -“Cậu ấy không tới đâu, mấy lần trước họp lớp cậu ấy cũng đâu có tới.” – Mai thầm nghĩ về cái tên bạn nghịch ngợm chả đứng đắn bao giờ nhưng sao ở gần cậu ấy Mai rất yên bình, “chả biết nữa dù sao cậu ấy rất kì lạ” đó luôn là kết luận của Mai khi trước, lúc nghĩ về Long. -“Ây, các cậu toàn tổ chức họp lớp vào những ngày cậu ấy bận thì sao mà đi được,

cậu ta tiếc mấy buổi đó lắm đấy, toàn hỏi tớ về mọi người.” -“Tên ngốc ấy lúc nào chả vậy, cái cần níu lại thì không làm.” Mai thở dài, nghĩ về cậu bạn. Mai quen gọi Long là “tên ngốc“, Long trông nghịch ngợm, luôn vui vẻ với mọi người nhưng kì thật cậu ta lại không biết cách giao tiếp tốt, cũng tại cái tính ấy mà Long thật ra rất ít bạn thân. Bạn thân còn vậy chứ đừng nói đến bạn gái. Cậu ta chẳng biết đoán ý con gái gì, nhiều lúc làm Mai phát bực. “Bao nhiêu lâu rồi mà có thay đổi gì đâu.” -“Không phải là cậu ấy không biết níu giữ mà là cậu không hiểu cậu ấy mà thôi” Yến thầm nghĩ, Yến luôn cảm thấy rằng Long không hề ngốc như Mai nghĩ, đối với Long, yêu không có nghĩa chiếm giữ, cậu


ấy quá hiểu người khác nên đâm ra cô đơn, nhiều lúc Yến nhìn cậu bạn cảm giác như soi mình vào chiếc gương mà ở đó Yến thấy toàn bộ con người mình, tốt xấu cậu bạn đều có thể hiểu cho Yến. Vậy nên dù Yến biết Long yêu Mai nhưng không cách nào giúp cậu bạn, Mai như cô công chúa được bao bọc trong nhung lụa nên đâu hiểu được cảm xúc của một người như Long. Yến từng hỏi Long “sao cậu không nói với Mai tình cảm của bản thân” Long mỉm cười nhìn trời trả lời “tớ và cậu ấy đơn giản vẫn đang ở hai thế giới khác nhau, nên nếu tớ có nói ra thì cũng chỉ làm cả hai thêm khó xử thôi, cứ như thế này lại hay.” Gặp lại -“Ding Ding” tiếng chuông cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cả hai.” Mọi người tới rồi, để tớ mở cửa cho”Mai nói rồi nhanh nhẹn ra mở cổng.

Cổng nhà Yến mở ra. Long nhìn thấy một bóng hình quen thuộc mà đã lâu rồi Long không thấy. Mai vẫn như xưa, vui tươi,

đầy sức sống, nhưng Long nhận thấy đây không còn là cô công chúa khi xưa nữa rồi. Mai ngày xưa có thể bất chợt biến mất khỏi tầm mắt của Long chỉ vì cái nơ kẹp tóc hình thỏ trong quán, rồi phụng phịu làm nũng khi cô bán hàng bảo đó là hàng mẫu nên không bán được, hay vẫn chăm chú vào mấy chiếc váy công chúa trong shop, nhiều lúc còn hí hoáy ngồi tết cái móc điện thoại, vẽ bức tranh gì đó rồi mỉm cười nhìn Long hạnh phúc. Còn Mai giờ đây có cái gì đó Long khó nắm bắt được -“Thật lâu rồi không được nhìn Mai, cậu vẫn khỏe chứ ” Long mỉm cười nhìn cô bạn thật lâu rồi nói. -“Hihi làm gì tới mức thật lâu đâu” mai cười đáp với cậu bạn. Long trông lạ h ơ n

nhưng Mai vẫn nhận thấy cậu ấy đối với mình không thay đổi, là ánh nhìn ấy… -“Từ lúc tốt nghiệp tới giờ, vậy mà không lâu”- Long theo phản xạ cũ vẫn kiểu vui vẻ ấy trả lời cô bạn. Cảm giác thân thiết trong lòng lại bất giác nổi lên.

-“Là cậu tránh bạn chứ có phải bạn không muốn gặp đâu”- Mai nói, chợt nghĩ về cái ngày tốt nghiệp ấy.-“khi đó cậu cũng biết tớ đang buồn mà!” -“Ây, chuyên đó lâu lắc rồi, thế sao cậu không chủ động liên lạc với tớ?” -“Hihi chẳng phải bây giờ chúng ta đang ở đây sao” Quả thật Mai thay đổi rồi, Long nhớ lại ngày trước ở cạnh Mai, Long hay huyên thuyên đủ thứ chuyện, từ chuyện nhà tới chuyện vườn để Mai tự tin nói chuyện hơn, nhưng Mai hôm nay nói chuyện rất chủ động, đã người lớn hơn rồi. Long lại nhớ cái buổi tốt nghiệp đó, trời mưa một chút, lạnh nữa nhưng Long đâu quan tâm. Sau lễ tốt nghiệp Long nói với Mai “Hãy để Long làm gà bông của Mai nhé!!!...” Mai không trả lời Long mà vội quay đi …Giọt nước mắt hòa lẫn nước mưa, trong đầu Long còn vang l���i câu trả lời của Mai “Mai xin lỗi …” Cũng từ ngày đó Long không gặp lại Mai nữa. Việc thích nghi với môi trường mới, rồi về nước công việc khiến Long vơi bớt sự nhớ nhung với Mai nhưng chưa bao giờ Long quên… Cầu Long Biên cổ kính vẫn ở đó chứng kiến dòng chảy thời gian năm tháng… -“Long còn nhớ chỗ cũ của tụi mình không, ra đó một lúc đi” -“Uh, còn, Long vẫn hay ra đó lắm” Dãy bờ đê nơi chân cầu Long


Biên này chính là nơi hai đứa thích nhất, buổi tối hai đứa hay ra đây ngắm sao trời nhìn dòng xe cộ trên cầu, cảm giác giống như từ một thế giới khác nhìn vào một thế giới khác vậy, cái cảm giác thoát tục ấy làm hai đứa cười không thôi mỗi khi nói với nhau. -“Long còn nhớ ngày trước hai đứa mình có một lần ra đây thấy có một anh đang vẽ hình trái tim lên cồn cát kia không” -“Nhớ chứ, trời hôm ấy lạnh vậy mà anh ấy cũng chịu được, khỏe thật” -“Bao lâu rồi mà Long vẫn chả có chút lãng mạn nào vậy ”Mai hừ nhẹ, bó tay với cậu bạn -“Ơ, thì đúng mà, nhưng bây giờ thấy anh ấy lúc chị ấy nhìn thấy chắc hạnh phúc lắm, họ yêu nhau mà” Câu nói vô tình, nhưng lòng người có sóng lẽ nào lại lặng được. Cả hai rơi vào trầm lặng. Long cứ vậy mà im lặng, lý do Long ở cạnh Mai lâu như vậy vì Long biết, khi Mai im lặng tức cô ấy không muốn nói thêm nữa, ai cũng có những bí mật riêng. Mai nhìn sang Long ở bên cạnh, vẫn cậu bạn ngày xưa cùng Mai trên bờ sông này. Cậu ấy, người đầu tiên công nhận những tài năng của Mai. Tuy hồi cấp hai Mai học giỏi nhưng lại rất trầm lặng, chính xác hơn là Mai không biết phải tiếp xúc với mọi người như thế nào. Rồi từ đâu có một cậu học sinh cá biệt hay trêu Mai nhất được thầy giáo chủ nhiệm mới phán xuống ngồi cạnh Mai để Mai giúp hắn học tập.

Uh thì Mai cũng giúp Long học tiến bộ nhưng thực ra Long cũng giúp Mai rất nhiều. Mai nhớ nhiều lúc hắn vui như một đứa trẻ khi thấy Mai giẳng bài cho hắn hiểu, rồi thốt lên “Mai giỏi thật đấy, Mai giảng Long còn dễ hiểu hơn nghe cô giảng”. Rồi có lúc Long phát cáu lên với Mai khi Mai nói “Mai không làm được đâu”, Mai còn nhớ lần Long hắn cáu nhất là khi Mai được thầy giáo bảo làm lớp trưởng mà cứ chối “Không làm thì sao Mai biết Mai không làm được hả??? cứ vậy bao giờ mới khá lên được!!!”. Rồi cả lần Long lo sốt cả lên khi vào giờ thể dục vì không quen mà hai tay Mai tím bầm lên lúc đỡ bóng chuyền, trong khi Mai chả lo gì, nghĩ lại lúc ấy Long thật đáng yêu. Long lôi Mai đi tập võ, hồi ấy so với bạn cùng lứa Mai còn thấp hơn nửa cái đầu huống chi là với Long hắn vồn đã cao lớn hơn cả bạn cùng lứa. Vậy mà Long thản nhiên bảo “không đi với tớ thì Mai tính làm nấm lùn mãi à, đến chơi bóng còn không xong” chả biết nghĩ cho Mai đang tự kỉ gì. Lắm hôm tập võ mệt quá ngồi sau xe đạp của Long mà Mai cứ gà gật mãi hại Long phải một tay lái xe một tay giữ Mai sợ Mai ngã. Sau này có chuyện gì Mai cũng đem ra nói với Long, không hiểu sao hắn rất ngoan ngoãn ngồi nghe. Mai hỏi “nghe chuyện buồn của Mai Long có chán không” hắn lại bảo “ờ thì Long cứ coi như là nghe cô giảng bài thôi mà”

thế có tức không cơ chứ, lại phải đám hắn vài cái mới được, thế là thành thói quen mất, buồn Mai cũng đấm mà vui

cũng đấm hắn. Dần dần mai bạo dạn ra nhiều, Mai có nhiều bạn hơn, làm lớp trưởng rất được việc thầy cô ai cũng quý, hồi Mai thi Miss của trường nếu không tại vẫn còn ngại thì chắc không chỉ đạt giải ba à. Mai nhìn lên bầu trời, những ngôi sao sang trên bầu trời đêm thật rực rỡ. Mai lại nhớ hồi nhỏ mẹ từng hỏi “tại sao lúc ngắm trời đêm mọi người hay khen trăng hôm nay sáng quá, hay khen những vì sao đẹp mà không ai khen mà đêm lặng lẽ làm nỗi bật lên vẻ đẹp đó ?” Mai quay sang nhìn Long mỉm cười, gió thổi nhẹ qua tóc Mai làm Long nhìn tới mất hồn “Nếu bây giờ Mai nói đồng ý thì Long sẽ làm gì ”… Long mỉm cười nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán Mai.


Cho em moät veù

veà quaù khöù “ Hà Nội giờ thu kín khắp mọi nơi Thời gian úa màu xa xưa đi mãi Chợt cơn gió mang bâng khuâng quay lại Ở Sài Gòn không có thu em ơi!” Hôm nay vẫn ngõ phố ấy, vẫn con đường ấy nhưng dường như có gì đó thay đổi nơi đây anh ạ, phải chăng do thu đã về hay do nỗi nhớ, nỗi buồn trong em ? Và phía sau, một cô gái là gì anh biết không? Là nỗi buồn, nỗi nhớ xếp thành dãy…. Không biết từ bao giờ, em vẫn luôn tự nói với chính mình, không biết từ giây phút nào đã luôn tự nhủ, mình phải “ CỐ LÊN” . Và anh biết không, cũng không biết bao lần em ngoảng đầu tìm lại, cũng không nhớ nổi mình đã cười, đã khóc với cảm xúc ra sao. Em nhớ, em của ngày xưa, buồn nhất là khi khóc, nhưng lớn lên mới hiểu buồn nhất là khi muốn khóc mà nước mắt chả thể rơi…để rồi rơi vào trạng thái trống rỗng chả biết mình muốn gì,và cần gì nữa Em nhớ, em của ngày xưa định nghĩa cuộc sống giống như viên kẹo hồng hồng, mẹ vẫn mua cho ngày bé. Nhưng lớn lên rồi mới biết cuộc sống vốn dĩ không toàn màu hồng như em vẫn tưởng. Nhưng muốn có niềm vui em phải tự tin chọn cho mình gam màu tươi sáng ấy. “ Niềm vui là tự mình phải tạo lấy.” Ngày xưa ấy em vẫn thường hay mơ, mơ về một tương lai xa xôi và đẹp đẽ nơi có lâu đài,

hoàng tử và công chúa. Em của ngày nay cũng vẫn mơ về một tương lai xa nhưng nơi đó là gia đình, bạn bè và một cuộc sống “Đủ”. Bao giờ, cho đến ngày xưa, em hồn nhiên trong veo, nô đùa vô tư lự, không giống em của ngày nay, đôi mắt phẳng phất ánh buồn, để mẹ cứ hỏi “ Sao con buồn thế ?” Em của ngày xưa đâu có nghe nhạc Trịnh, đâu có cố bập bẹ đánh vần thứ thư đa tình hoang mang, trăn trở của Lưu Quang Vũ nhưng em của ngày nay… thì biết. Đâu rồi em của ngày xưa, vẫn nghĩ tình yêu là mãi mãi, nhưng lớn rồi mới hiểu yêu rồi sẽ có chia tay. Khi chia tay rồi mới


Noäi san CT Toaùn Taøi naêng Tieân Tieán

hiểu mình sống không phải chỉ cho riêng mình, yêu thương không nhất thiết phải giữ lấy mà yêu phải học cách để buông tay. Cũng có một vài kí lô hi vọng, nhưng không q u á nhiều để có thể vùi mình trong thất vọng ở thì tương lai. Yêu thương nhiều thứ, như nắm cát, không sợ hãi nó sẽ tuột để phải cố nắm quá chặt, không ơ hờ để rơi từ từ và không thể kiểm soát … đó là em của ngày hôm nay. Và phải chăng, ai cũng

mang trong mình một quá khứ, một nơi sâu thẳm nhất mà không ai có thể chạm đến. Có ai đã từng nói với em thế này : “Giống như cố hương để con người ta ôn lại thủa hàn vi, tuổi thanh xuân là quãng thời gian để con người ta nhớ nhung hoài niệm. Khi bạn ôm nó vào lòng nó chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó quay đầu nhìn lại tất cả mới có ý nghĩa”. Anh có hiểu em muốn nói gì không? Cho dù đã từng yêu đã từng bị tổn thương thì đã sao? Chả phải tất cả đã kết thúc rồi hay sao? Ta sống đâu chỉ cho ngày hôm nay, mà cho cả ngày sau nữa. Cánh cửa này đóng lại rồi sẽ có một cách cửa khác mở ra, hãy sống sao để rồi một ngày chúng ta sẽ mỉm cười với tình yêu đã có, để chúng ta có thể mỉm cười khi rẽ sang hướng khác. Anh có hiểu em nói gì không? … Để hạnh phúc ý mà! Ai có thể cho em một vé về ngày xưa đây???

Chiaki

33T

Toán – Tin - Teen

Tổng biên tập: Nguyễn Thị Thu Hằng K53 Toán Tiên Tiến Phó tổng biên tập: Nguyễn Xuân Kỳ K54 Toán Tài Năng Thư ký tòa soạn: Nguyễn Đức Hoàn K55 Toán Tiên Tiến Trình bày: Xuân Kỳ, Thu Hằng, Đức Hoàn, Phú Duy, Đỗ Thịnh Phóng viên: Vinh Hạnh, Tố Linh, Đinh Thu, Thu Hằng, Minh Phương, Việt Tùng, Hồng Ngát, Thu Hà, Xuân Kỳ, Đức Hòan, Thu Hường, Thọ Tùng, Nguyễn Hiếu Đức Anh, Nguyễn Ánh. Ảnh bìa: Phương Ly, Hồng Phương, Thu Hà

RA NGÀY 26 - 3 - 2012 Mọi đóng góp về bài viết và góp ý, tài trợ xin liên hệ: Tòa soạn: Phòng 405T3, trường KHTN Hà Nội Liên hệ và tài trợ: Hòm thư các lớp Tiên Tiến, tầng 3 T3, trường KHTN Hà Nội Hoặc email: 33t.hus@gmail.com Lưu hành nội bộ, nghiêm cấm xuất bản ra nước ngoài.


Perfect couple


Noi san 33T so 6