Page 1

A-PDF Merger DEMO : Purchase from www.A-PDF.com to remove the watermark


Ngày ấy, tôi ra trường chưa đầy 20 tuổi, được bổ nhiệm công tác ở một trường Xã. Dân tuy nghèo nhưng họ rất tôn trọng lễ nghĩa, quí mến người thầy. Những ngày lễ cúng đình, làng, xã họ không bao giờ quên mời các Thầy Cô giáo, và tôi dù là cô giáo còn rất trẻ vẫn được mời lên ngồi tham dự cùng bàn với các vị chức sắc, bô lão của Xã, trước mặt không bao giờ thiếu chung rượu cúng. Đó là những năm 1971, 1972 …. Ngày ấy đã xa rồi. Và hôm nay, trong các cuộc trò chuyện của các ông bố, bà mẹ chỉ nghe hỏi: “ Cháu anh làm ở công ty nào ? Đã lên chức trưởng phòng chưa ? …..”. Không hề nghe : “ Con anh dạy ở đâu ? Trường nào ? ” …. , ….. Rất chua xót, mới rồi lại có cả tin trường Bùi Thị Xuân cho học sinh được phép bỏ phiếu tín nhiệm thầy cô giáo. Những lá phiếu của các em, dù là Cấp 3 vẫn còn nông nổi, non nớt đã khiến một số thầy cô tâm huyết với nghề, tận tình với học sinh phải ngậm ngùi rời bục giảng. Chưa bao giờ viết báo, đêm đó tôi đã thức trắng để viết bài tham gia mục “ Ý kiến bạn đọc ” cho kịp số báo sớm nhất. Thật ấm lòng, khi có rất nhiều bạn đọc cùng quan điểm với tôi. Và rồi cũng rất xót xa khi một số đồng nghiệp của chúng ta đã phải vừa dạy vừa làm thêm một nghề tay trái, đôi khi những nghề phụ này không phù hợp với bục giảng. Thầy Cô càng yêu nghề, càng hết lòng vì thế hệ tương lai, gia cảnh càng thanh bần. Đành thế thôi, vì rằng chúng ta đang sống trong một xã hội còn nhiều bất công và bất hợp lý, nhưng tôi tin rằng tất cả rồi sẽ thay đổi và tốt đẹp ! Các bạn thân mến ! Khi Tốt nghiệp, chúng ta không như các bạn ngành Y có lời thề Hypocrates mà chỉ có hàng chữ: “ LƯƠNG SƯ HƯNG QUỐC ” treo thật trang trọng giữa hội trường. Thế nhưng, khi rời bỏ nghề giáo giữa chừng, tôi có cảm tưởng rất rõ, mình là một kẻ hèn nhát, một tên đào ngũ, một người đã mất sức đề kháng với áp lực của cuộc sống, vì rằng tôi vẫn còn rất yêu nghề dù đó là nghề mà Bố đã chọn cho, khi tôi vừa đậu xong Tú tài . Tự trong thâm tâm và mãi mãi, với tôi không một tập thể nào ấm áp và chan hòa tình thân như tập thể Giáo viên. Thế nhưng, dù rất nhớ bạn bè, nhiều đêm thao thức bởi những ánh mắt thơ ngây, những bàn tay trắng hồng bé xinh, những điểm 10 đỏ chói đầy trang giấy trước mặt, tôi vẫn không trở lại nghề giáo. Hôm nay, khi nêu lên vấn đề này, tôi biết sẽ làm cho tâm hồn các bạn chùng xuống. Chỉ mong ước sao, dẫu không giúp được gì nhưng vẫn làm các bạn ấm lòng hơn..……… Có thể nói, đó là bài phát biểu cuối cùng và cũng là buổi gặp mặt cuối cùng trong Ngày Nhà Giáo tại trường cũ mà hàng năm tôi vẫn nhận được thiệp mời. Tận bây giờ, hơn 20 năm trôi qua tôi vẫn không quên được những ánh mắt mở to, sự im lặng đến tuyệt đối dưới hội trường và trên bục tôi vẫn cứ thao thao phát biểu. Tôi đã không để ý là ngay hàng ghế trước mặt tôi là Đại biểu của Quận, Bí thư của Phường, một Đại biểu Phụ huynh là cựu Giáo viên của Trường Trung học Sư phạm. Nhưng điều làm tôi bức xúc mãi khi một bạn giáo viên trẻ đến nắm tay và nói: “ Bài phát biểu của chị Vân hay quá , em nghe mà muốn khóc.” .Câu này đã ám ảnh, theo tôi suốt một thời gian dài. Tuy không trở lại trường cũ, chưa gặp lại các bạn Giáo viên trẻ ngày đó nhưng được biết các bạn vẫn bám trường, bám lớp và cuộc sống của Giáo viên ngày nay đã được cải thiện tốt đẹp đúng như lòng tôi mong ước. Tôi vui lắm! Bây giờ, tôi rất thanh thản và trong giấc mơ vẫn không thiếu những buổi đứng lớp thật vui nhộn với một bầy học trò lí lắc chạy quanh lớp mà cô giáo không thể nào giữ trật tự được. Những buổi lớp được dự giờ mà cô giáo giảng bài quên đầu, quên cuối và đứng chào cờ luôn rồi cười vui vẻ với người dự giờ,……. Mãi mãi, thời gian làm cô giáo với tôi vẫn là thời gian tuyệt vời nhất, êm đềm nhất trong cuộc sống 59 năm mà không một tập thể nào ấm áp, trẻ trung, chân tình sánh bằng tập thể Gia đình Sư Phạm.

H è t h án g 5 / 2 0 1 0. P4.V Lớp Nhị 3.

44


Profile for suphamsaigon family

K8 Ky Yeu  

K8 Ky Yeu 40 Nam

K8 Ky Yeu  

K8 Ky Yeu 40 Nam