Page 1

ý

K ừ ` u t t

N

â . hT

rái T

im


1


...Cả hội trường vỗ tay khi người phụ nữ kết thúc bài phát biểu của mình bằng giọng nghẹn ngào. Dù đã cố kiềm chế nhưng những giọt nước mắt của bà đã khiến những ai có mặt tại hội thảo đều xúc động. Người phụ nữ ấy là một trong những người mẹ có con trai thuộc nhóm người LGBT. Bà đã không ngại chia sẻ thẳng thắn về giới tính của con trai mình với mong muốn có thể góp phần thay đổi nhận thức của xã hội để con trai của bà có một cơ hội bình đẳng như bao người khác. (Trích đoạn bài viết về bà Đỗ Thị Yến (1959)-một cán bộ làm ở một viện khoa học trực thuộc Viện Khoa học Quốc gia Việt Nam)

2


Mẹ ơi! con đồng tính...


Mẹ ơi! con xin lỗi...

Thời gian trôi qua thật nhanh, cấp I, cấp II, cấp III rồi con vào đại học. Mẹ với con luôn là một vĩ nhân, là hình tượng để con học hỏi. Mẹ luôn đặt vào con niềm hi vọng nhỏ nhoi, đó là mong con được thành tài, có sự nghiệp, mong con có gia đình hạnh phúc. Con biết chứ, cha mẹ nào mà chẳng mong con cái được như thế. Con yêu mẹ nhiều lắm.

Nhưng...

Cuộc sống thật khắc nghiệt. Con sinh ra không giống như bao thằng con trai khác, con sinh ra trong một sự trớ trêu của tạo hóa. Mẹ ơi, con là gay. Con không thích con gái, con chỉ thích nhìn con trai. Mẹ ơi, con xin lỗi. Ngay từ lớp 1 con đã thấy mình có gì đó không ổn, rồi đến năm lớp 7 con đã biết yêu, mẹ còn nhớ Huy Vũ không? Đó là người đã làm con biết bao lần say đắm.Lúc đó con cũng chẳng biết mình là ai nữa.Đã có lúc con thử với con gái nhưng tất cả chỉ là giả tạo, đó không phải là yêu, đó chỉ là lừa dối chính bản thân mình. Mẹ ơi, con xin lỗi. Con biết là bây giờ mẹ đang khóc, khóc nhiều lắm nhưng con cũng rất đau khổ khi viết thư cho mẹ. Con không bao giờ dám nói với mẹ điều này.

5


... Mẹ đừng đưa con đi bác sĩ tâm lý nữa vì người ta đã chứng minh đây không phải là bị tâm lý.Mẹ hãy cho con biết con nên làm gì. Con chỉ xin mẹ nếu như mẹ còn coi con là con của mẹ thì hãy chấp nhận con người này của con.Con sẽ làm việc để báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ. Con sẽ đi đến nơi xa xôi và đó là hình phạt cao nhất dành cho con. Con không làm gì nên tội lỗi, con không làm gì sai trái với đạo đức con người mà. Tại sao mẹ phải xấu hổ với mọi người vì con. Con có giết người đâu, con có trộm cắp đâu, con là đứa có suy nghĩ, có chí hướng. Xin mẹ đừng ép con làm những điều con không thể. Mẹ sinh con ra mẹ muốn con hạnh phúc, con hạnh phúc khi con ở cạnh người con yêu. Rồi cũng sẽ một mình con đương đầu với sóng gió phía trước. Dù đau lắm nhưng con phải cố gắng. Con luôn ước con được sống chung với bố mẹ cùng với người con yêu trong một căn nhà, nhưng con biết đó chỉ mãi là ước mơ.

6


Chỉ đêm thâu còn với tôi Ước mơ tan thành mây Một tương lai mù phía xa Có cho tôi bình yên


CON ĐỒNG TÍNH... ...CON BỊ ĐIÊN

9


Nửa đêm, khi thuốc ngủ nhạt đi con mới lơ mơ mở mắt ra được. Phòng sau có một ông già đã nhờn thuốc ngủ, ông đang làm động tác như đang hành quân... Đêm nào ông ấy cũng “hành quân” từ lúc tờ mờ sáng. Con sợ ông già ấy. Con sợ tiếng hô hành quân. Con sợ cả cái dãy nhà u ám toàn những người tỉnh táo thì khuôn mặt âu sầu, và những người điên thì cười nói la hét cả ngày. Nước mắt con chảy trong câm lặng.Con không điên,nhưng người ta đang nghĩ con điên.

10


Lúc biết con là gay, vợ chồng tôi xem nó như sâu bọ. Suốt 10 năm trời, chúng tôi kỳ thị, nhiếc móc đến mức con tôi tự tử một lần, vào nhà thương điên 2 lần.


Năm thứ 2 đại học con trai thừa nhận là gay, vợ chồng bà Thủy kỳ thị ra mặt. “Trước đó mình yêu nó bao nhiêu giờ lãnh đạm bấy nhiêu, ghét thậm chí còn ghê tởm nó. Xã hội ngày trước nghĩ về đồng tính là bệnh loạn, vợ chồng tôi cũng thế, xem chúng như sâu bọ, đáng bắn bỏ”, bà xót xa nhớ lại.Mất tình yêu dành cho con, vì thế bà cũng mất đi sự quan tâm, chăm sóc. Nấu cơm nhưng bà không ăn với con mà nói: “Tao nấu cơm để đó, mày đói thì xuống mà ăn”. Chuyện học hành cũng không quan tâm, lúc nào đến kỳ học phí thì đặt tiền ở bàn cho cậu con “không may đồng tính” ra lấy. “Lúc cháu tốt nghiệp đại học bảo chúng tôi đến dự nhưng cả hai vợ chồng còn khinh bỉ để mặc nó một mình”, bà nghẹn lời kể. Ngoài mặt là vậy, bên trong vợ chồng bà Thủy nghĩ nhiều cách để “thay đổi” cái đồng tính của con. Gia đình bà đưa con đi hết viện nọ, viện kia, thậm chí, cho đi xét nghiệm máu xem hoócmôn “lệch lạc” của con có thể sửa được không. “Nghe người ta mách có thể con bị cái vong nữ nào nhập vào người, vợ chồng tôi đưa con đến một nhà thầy cúng ở tận Đồng Tháp. Đến đó, họ chọc ngoáy vào những chỗ hiểm trên người, bắt con tôi nói nó là ai nhưng lần nào thằng bé cũng nói ‘Con là thằng Duy’. Họ lại đè người, trói tay chân, chọc vào yết hầu nó. Con tôi thất thanh kêu lên ‘Đau, đau, đau, con là gay, con yêu con trai’. Vợ chồng tôi ngồi hai bên giật mình ngước nhìn nhau như biết rằng nếu còn tiếp tục chắc con tôi chết mất”, người mẹ nhớ lại những ngày ấy. Bị gia đình đối xử như vậy nhưng cậu con trai rất biết nghe lời. Sau này, bà Thủy mới biết con cũng khổ tâm và đấu tranh ghê gớm lắm, bởi từ lớp 11, cậu đã phải nhập viện tâm thần vì nói nhảm, stress nặng .

13


Giờ con tôi đã 30 tuổi, nó làm việc bên Singapore, đầu óc ổn định nhưng sợ rằng khi có áp lực bệnh sẽ tái phát. Vợ chồng tôi cũng không sống được bao nhiêu nữa, nếu nó có mệnh hệ gì thì lấy ai chăm sóc. Thà để cho con được sống theo cách của mình, chúng tôi mới an tâm ra đi được”, người mẹ đầu hai thứ tóc tâm sự. Bà Ly kể vợ chồng bà đều có công việc ổn định và chỉ có một đứa con trai nên nuôi dưỡng con tôi trong một môi trường rất tốt. Tình yêu của hai vợ chồng đều dành hết cho con. Đúng là mất 5 năm gia đình tôi gay gắt với con, rất may cả vợ chồng tôi đã biết nhìn lại đúng lúc. “Tôi còn ngu muội tới mức xin bác sĩ cho con ở trại nữ vì không thể để nó ở trại nam được. Một tối vợ chồng tôi nằm bên cạnh nó, đang đêm nó đứng dậy nhìn đồng hồ rồi đếm ‘1, 2, 3, 4, 5, 6. Con đếm đến 6 là Hùng (người yêu nó lúc đấy) sẽ xuất hiện. Chúng con đã giao hẹn với nhau rồi’. Xong nó đổ ầm người xuống nền nhà. Rồi cứ thế nó lại đứng lên làm tương tự”.Sau bao lần như thế, vợ chồng bà Thủy mới nhận ra “mình khổ một, con mình còn khổ gấp trăm lần” rồi quyết định không nặng nề với con, chăm sóc con để bù đắp lỗi lầm ngày trước.

14


Từ yêu thương chúng ta đã tạo ra chúng... ... thì xin hãy để chúng được bình an sống giữa yêu thương của chúng ta.


Không phải thương hại...mà là “ quyền “ Một ngày mà các con vẫn còn phải sống một cách lầm lũi, âm thầm, cam chịu bên lề của cuộc đời này. Một ngày mà những vấn đề của cộng đồng LGBT vẫn còn chưa được nhìn nhận như những quyền con người cơ bản thì khi đó những người mẹ như chúng tôi vẫn còn phải đứng dậy để nói lên tiếng nói của mình...

17


Tôi rất xót xa với quan niệm sống của cháu. Khi biết được giới tính của con mình, nỗi lo sợ mới chỉ là một thì bây giờ nỗi lo đó lớn hơn nhiều lần khi tôi phải đối diện với cách sống thu mình, sống trong vỏ bọc và trong chiếc mặt nạ của con. Con tôi thật sự có bình an hay không khi một ngày nào đó chiếc mặt nạ của cháu sẽ rơi xuống? Con có thật sự bình an hay không khi quanh con đầy rẫy sự kỳ thị? Liệu con có bình an nổi hay không khi vẫn hoảng sợ khi ai đó vô tình nhắc đến đồng tính với thái độ kỳ thị? Và rắc rối chỉ xảy ra khi lần đầu tiên trái tim của con rung động bởi một đối tượng hoàn toàn không như mong muốn của mọi người. Chúng tôi không có lỗi khi sinh ra con mình, và những đứa trẻ LGBT cũng hoàn toàn không có lỗi khi được sinh ra như thế. Từ yêu thương chúng ta đã tạo ra chúng thì xin hãy để chúng được bình an sống giữa yêu thương của chúng ta.Chúng tôi muốn các con được sống bằng chính cuộc sống của nó. Một cuộc sống bình an thật sự không chứ không phải trong góc tối mà phải biết ngẩng cao đầu nhìn thấy ánh sáng của công lý xung quanh.

18


Sinh ra để được yêu thương...


1

Lời dẫn

3

Mẹ ơi! con đồng tính

7

Con bị điên

15

“ Quyền “

19

Sinh ra để được yêu thương

21


22


Nhật ký từ trái tim final  
Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you