Page 1


縣長序 桃園縣是臺灣接軌世界的主要門 戶,工業產值連續多年全國第一,各 項指標均顯示桃園將朝進步的城市邁 進。桃園縣近年來發展快速,吸引大 量外來人口移入,也因為工業發達, 同時也是臺灣引入外籍勞工人數最多 的縣市,呈現原住民與新住民多族群 融合的文化樣貌。 外籍朋友離開從小熟悉的環境來到 異地生活,在文化、語言及生活習慣 上要極力融入,在工作上也要賣力地 表現,剛來到臺灣的這段時間,應是最難過最辛苦的,對於他們來 說,臺灣是第二個「家」,所以在適應的同時我們在地人應給予適 當的關懷。   為了讓縣民可以更了解外來族群,桃園縣政府提供外籍朋友抒 發情感的管道,連續兩年辦理外籍勞工攝影暨詩文創作比賽活動, 透過影像及文字細膩的展現外籍勞工的另一面:對於家鄉的思念、 對於雇主的感謝,甚至是到異地工作後對於人生的體悟。   在欣賞這些得獎作品後,讓我對這些來自異鄉的「家人」深感 敬佩,敬佩他們面對挑戰的無懼精神,對於家鄉親人的無私奉獻, 對於臺灣的辛勤付出。我們應該更具包容心,傾聽他們的心聲,並 且更努力地為縣民及外籍勞工朋友打造安心和諧的工作環境,落實 桃園愛與祥和的核心價值。

桃園縣長


得獎作品集

2015


2015


得獎作品集

January 2015 Mon

Tue

WED

THU 1 元旦

5 十五

6 小寒

7 十七

8 十八

12 廿二

13 廿三

14 廿四

15 廿五

19 廿九

20 大寒

21 初二

22 初三

26 初七

27 初八

28 初九

29 初十


FRI

SAT

SUN

2 十二

3 十三

4 十四

9 十九

10 二十

11 廿一

16 廿六

17 廿七

18 廿八

23 初四

24 初五

25 初六

30 十一

31 十二


得獎作品集

攝影組 Grandma in Temple / 來參拜的老奶奶 在寺廟參拜的老奶奶 Picture of a grandma being blessed in Temple.

名 次 : 第一名 國 別 : 菲律賓 作者姓名 : GRANADA CECILLE HENSON 希莉


攝影組 Forest Pathway / 森林小徑 這是我們去玩時看到的一條森林小徑 Picture of forest pathway taken when we went out for a tour in Miaoli.

名 次 : 第二名 國 別 : 菲律賓 作者姓名 : BASALLOTE ERWIN DONATO 東納多


得獎作品集

February 2015 Mon

Tue

WED

THU

2 十四

3 十五

4 立春

5 十七

9

廿一

10 廿二

11 廿三

12 廿四

16 廿八

17 廿九

18 除夕

19 春節

23 初五

24 初六

25 初七

26 初八


FRI

SAT

SUN 1 十三

6 十八

7 十九

8 二十

13 廿五

14 情人節

15 廿七

20 初二

21 初三

22 初四

27 初九

28 和平紀念日


得獎作品集

攝影組 好山好水 / 大自然中大大小小的石頭及樹木,形成宏偉的山,山所孕 育出的河流,如同是創造一條條生命的泉源,就好比在外 國打拼的遊子能把這個世界變的更美麗。

名 次 : 第三名 國 別 : 泰國 作者姓名 : CHARITUM CHAROENCHAI 查理


攝影組 產線班長和家人的照片 / 這個月和主管們一起去玩的照片

名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作者姓名 : MA VAN VY 魔文微


得獎作品集

March 2015 Mon

Tue

WED

THU

2 十二

3 十三

4 十四

5 元宵節

9

十九

10 二十

11 廿一

12 廿二

16 廿六

17 廿七

18 廿八

19 廿九

23 初四 30 十一

24 初五 31 十二

25 初六

26 初七


FRI

SAT

SUN 1 十一

6 驚蟄

7 十七

8 十八

13 廿三

14 廿四

15 廿五

20 二月初一

21 春分

22 初三

27 初八

28 初九

29 初十


得獎作品集

攝影組 Sunset / 夕陽 在夕陽下的海邊 Picture taken while facing the beach during sunset.

名 次 : 佳作 國 別 : 菲律賓 作者姓名 : ZACATRAPOS MAYER VAN NATIVIDAD 馬爾


攝影組 Dusk in Bridge / 黃昏時的橋景 黃昏時刻的美景 Picture taken while facing the beach during sunset.

名 次 : 佳作 國 別 : 菲律賓 作者姓名 : DACONES ARISRAY RAMILO 亞里士


得獎作品集

April 2015 Mon

Tue

WED

THU

1 十三

2 十四

6 十八

7 十九

8 二十

9 廿一

13 廿五

14 廿六

15 廿七

16 廿八

20 穀雨

21 初三

22 初四

23 初五

27 初九

28 初十

29 十一

30 十二


FRI

SAT

SUN

3 十五

4 婦幼節

5 清明節

10 廿二

11 廿三

12 廿四

17 廿九

18 三十

19 三月初一

24 初六

25 初七

26 初八


得獎作品集

攝影組 Prayer Tags / 許願籤 把心願連同許願籤掛在一個觀光景點 Picture of wish and prayer tags hang in one of the tourist spots.

名 次 : 佳作 國 別 : 菲律賓 作者姓名 : HERRERA RODOLFO SALAZAR 賀瑞


攝影組 Beautiful Building / 美麗的建築 美麗的建築物,一個觀光景點 Beautiful buildings, a tourist attraction

名 次 : 佳作 國 別 : 菲律賓 作者姓名 : HERRERA RODOLFO SALAZAR 賀瑞


得獎作品集

May 2015 Mon

Tue

WED

THU

4 十六

5 十七

6 立夏

7 十九

11 廿三

12 廿四

13 廿五

14 廿六

18 四月初一

19 初二

20 初三

21 初四

25 初八

26 初九

27 初十

28 十一


FRI

SAT

SUN

1 勞動節

2 十四

3 十五

8 二十

9 廿一

10 廿二

15 廿七

16 廿八

17 廿九

22 初五

23 初六

24 初七

29 十二

30 十三

31 十四


得獎作品集

攝影組 豔陽下的建築工人 / 辛苦的建築工人

名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作者姓名 : VO TA THE 武達世


攝影組 漂浮在空中的泡泡 / 在路邊看到有人在玩吹泡泡

名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作者姓名 : MA VAN VY 魔文微


得獎作品集

June 2015 Mon

Tue

WED

THU

1 十五

2 十六

3 十七

4 十八

8 廿二

9 廿三

10 廿四

11 廿五

15 廿九

16 五月初一

17 初二

18 初三

22 夏至

23 初八

24 初九

25 初十

29 十四

30 十五


FRI

SAT

SUN

5 十九

6 芒種

7 廿一

12 廿六

13 廿七

14 廿八

19 初四

20 初五

21 初六

26 十一

27 十二

28 十三


得獎作品集

詩文組 名 次 : 第一名 國 別 : 泰國 作 者 姓 名 : ROEKNAMPHET KHAMPHI 阿班 作 品 名 稱 : 一千三百五十海浬的距離 作 品 說 明 : 格外思念在距離台灣一千三百五十海浬的家園,那兒的人事, 那兒的景物,只能化作想念。儘管試著把台灣的一切化成如故 鄉一般地親近,但還是想念著它。

夜晚我洗去一天工作的疲累 突然很想跟什麼人傾訴些什麼 傾訴那距離一千三百五十海浬 我的想念 我想念 我純樸體胖的父親總是慢步追逐著我的背影 手上提著我忘記的瑣事 我想念 我溫柔慈祥的母親總是時時提醒我 異鄉生活要懂得照顧自己 我想念 巷口轉角處的笑臉叔叔 他微微上揚的嘴角總是記著我愛吃的 不知道我未來的第二個家能不能也有這股好 滋味呢 在臺灣 每天工作雖然辛苦卻很愉快 每位主管雖然嚴肅卻樂意給予幫助 每個同伴都待我像家人一樣 每處臺灣的點點滴滴 如同我記憶中我的家鄉 突然發現 是那麼親切但又那麼遙遠 我想 我還是想念 那距離一千三百五十海浬 我的家鄉


詩文組 名 次 : 第二名 國 別 : 菲律賓 作 者 姓 名 : MACASIEB JOCELYN QUINTO 江亞喬 作 品 名 稱 : 小時候 / 長大後 When I was small/After I grown up 作 品 說 明 : 看著同樣的月亮想著我遠在家鄉的親人,把此刻的心情寫下來, 告訴跟我同樣身為外籍勞工的朋友,不要覺得孤單寂寞,你不 是一個人,我們必須扛起責任、扛起家鄉人們的期盼,大步向 前邁進。

When I was small To wander the world is my dream Carries only a back pack to trace the end of the world After I grown up First to go abroad then came to Taiwan Shoulder carries not only aback pack Still there are expectations from the people of my hometown. After everyday of hard work Sitting on the grass outside the factory were most awaited Hope and my hometown together form a piece of sky Curves a moon child Always reminds me the smile of my hometown people Sometimes In my heart thinking that my hometown people would be as same to me Watches the one same moon. Hoping that the day I went back to my hometown I could embrace all the people from my hometown Everyone that I missed.

小時候 我的夢想是環遊世界 背著一只背包就可以浪跡天涯 長大後 第一次出國就來到了臺灣 肩上扛著的不只有背包 還有故鄉家人們的期盼 每天辛勤地工作後 最期待的是坐在工廠外的草地上 望著和故鄉連成一片的天空 月兒彎彎 總讓我想起故鄉人們的笑顏 有時候 心裡會想著故鄉的人是否也和我一樣 看著同一個月亮呢 期盼著回故鄉的那天 我可以將我思念的人們 擁入懷中


得獎作品集

詩文組 名 次 : 第三名 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : TRAN VAN HUNG 陳文雄 作 品 名 稱 : 思念母親 作 品 說 明 : 作者敘述母親含辛茹苦,養育子女長大成人的過程,母親她總是 犧牲自己,把最營養的食物留給子女,以及循循善誘教導下一 代,如何做一個正直的人。也許母親沒有讀過什麼書,但她日常 生活中的言教及身教,猶如暮鼓晨鐘,晨昏定省的惕勵我們。

親愛的母親 在夜裡呼喚著您 我的心裡對您有無盡的想念 每到春節很難入眠 心疼自己與您的辛苦 回想當時農村窮困 您用自己的眼淚育我成人 母親的影子印在地上 在下雨時 在冷天的下午 母親一直微笑 想著總有一天孩子會成人 想起美好的未來 都是屬於母親的孩子 春節到 桃花開花 我人在國外 想念母親及我的家鄉 臺灣人很好客 我很安慰 也減少母親的憂慮 春節到了 母親別難過 別老去 別獨自啜泣 我承諾會當一個孝順的小孩 下一個春節到我將會回來


詩文組 名 次 : 佳作 國 別 : 泰國 作 者 姓 名 : CHARITUM CHAROENCHAI 查理 作 品 名 稱 : 勞工勇士 作 品 說 明 : 千里迢迢來台灣工作,必定要經過許多考驗,離開家鄉,克服 許多困難的我們就像在戰場上的勇士,努力打拼就為了榮耀自 己的家庭及國家。

千里迢迢在外打拼的外籍勞工 目的是為了什麼 人人都了解 用自己的力量換取金錢 離鄉背景都是為了自己所愛的人 做為家人的支柱 也是父母的依靠 工作輕重無法挑選 身體再累也得繼續加班工作 都是為了各自的夢想和希望 但有的 人已經累倒喪失夢想希望 從早到晚都用體力工作 一滴滴的汗水流到臉上結合了淚水 主管責備必須忍受 再苦也要忍耐 一切都是為了跳脫貧苦的生活 為了讓夢想成真 再苦也沒關係 再累也不會動搖 繼續走 走到勝利的終點 在還有一口氣的情況下 繼續努力打拼吧 勇士們


得獎作品集

July 2015 Mon

Tue

WED

THU

1 十六

2 十七

6 廿一

7 小暑

8 廿三

9 廿四

13 廿八

14 廿九

15 三十

16 六月初一

20 初五

21 初六

22 初七

23 大暑

27 十二

28 十三

29 十四

30 十五


FRI

SAT

SUN

3 十八

4 十九

5 二十

10 廿五

11 廿六

12 廿七

17 初二

18 初三

19 初四

24 初九

25 初十

26 十一

31 十六


得獎作品集

詩文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : LUONG MINH CUONG 梁明強 作 品 名 稱 : 桃園蓮花季 作 品 說 明 : 作者簡述桃園特有的埤塘文化,原始目的為夏季儲水以供農田 灌溉,現因政府已廣建水庫,人工埤塘亦已轉型為具觀光、休 閒及種植蓮花觀賞功能;魚戲蓮葉東,魚戲蓮葉西,生氣盎然, 恬靜無慮,偷得浮生半日閒。 Tay em cầm chiếc lá sen Chiếu nghiêng bóng nhỏ cho lòng nhớ nhung Mắt buồn theo gió bay xa Xua đi nỗi nhớ quê hương đất người Em ơi chớ vội bước nhanh Lấy sen che nắng chờ anh bước cùng Em như sen nở hương nồng Cho anh thấy nhớ cho lòng nhớ nhung Nụ cười ánh mắt người thương Làm anh xao xuyến xuyến xao vô bờ Tặng em tặng cả chiều nay Tặng em làn gió tặng em đôi lời Tặng em gom cả mây trời Giữ mùa sen nở hương thơm ngát nồng Đường về rợp bóng cây xanh Có đôi bươm bướm rập rờn bay quanh Tình ta như nước trong xanh Gặp nơi đất khách do trời xe duyên Nguyện thề trọn kiếp trọn đời không xa

你手中拿著荷葉 影子喚起我的記憶 悲傷的眼神望著天空 解了我的鄉愁 小姐不要急著走 把荷葉拿來遮陽 帶我一起走 你如春天開的蓮花 讓我不停的想念你 情人的眼睛 微笑 讓我多麼焦急無限煩擾 送你整個下午 送你一些微風一些語 收集天空的雲送給你 蓮花季節讓整個天空飄著微香 回家的路上 綠樹照映 一隻蝴蝶徘徊不離 我們的感情清如水 緣份讓我們在異地相遇 永恆的誓言 充實的生活 離我們不遙遠


詩文組 名 次 : 佳作 國 別 : 印尼 作 者 姓 名 : AGUS SETIO WIBOWO 伯渥 作 品 名 稱 : 我和台灣 Saya dan Taiwan 作 品 說 明 : 帶著夢想來到台灣,是多麼的令人期待與惶恐,努力打拚只為 衣錦還鄉,這裡的人們給了我家的溫暖,使我愛上台灣。 Saya datang Taiwan…. Mimpi Bawa pakaian sederhana dan doa restu dari keluarga Meninggalkan kampung halaman jauh-jauh ke Taiwan untuk mewujudkan 1 mimpi Saya datang Taiwan…. Takut Pertama kali sampai ke negara yang asing Melihat bandar yang begitu besar dan jalan yang ramai Dalam hati penuh harapan dan rasa kekhawatiran Saya di Taiwan…..Berusaha Berusaha lembur belajar kemampuan Saling membantu antara sesama kampung Internet adalah jembatan rindu saya pada kampung halaman Berharap secepatnya berhasil pulang kerumah Saya lihat Taiwan…..Cinta Majikan memberikan kesra untuk saya Perhatian dari rekan kerja Bantuan dari agensi Cinta semua ini Membuat saya merasakan ada kehangatan keluarga I love Taiwan…Puji Makanan luar negri, kepraktisan kehidupan, transportasi lancar Kerukunan suku, negara demokrasi, rakyat berhati baik Antusias orang Taiwan membuat saya sangat gembira

我來臺灣 夢 帶著簡單的行李和家人的祝福 離鄉背景遠到臺灣圓一個夢 我到臺灣 怯 初次來到陌生的國度 看到偌大的機場和繁華的街景 內心充滿期待與惶恐 我在臺灣 拼 努力加班學習一技之長 同鄉之間互相照顧 網路是我思鄉的橋樑 期待早日衣錦還鄉 我看臺灣 情 雇主給我的福利 同事對我的照顧 仲介提供的協助 這些深厚之情 讓我有家的感覺 我愛臺灣 讚 異國料理 生活便利 交通發達 族群融合 國家民主 人民善良理智 臺灣人的熱情讓我滿載而歸


得獎作品集

詩文組 名 次 : 佳作 國 別 : 菲律賓 作 者 姓 名 : RUBIO JEFFREY REAL 傑佛雷 作 品 名 稱 : 如此陌生又如此熟悉 So Strange And So Familiar 作 品 說 明 : 剛到台灣的我,因為這裡相似的氣候而想起了故國,在傘下 回想著故鄉的雨季是如此的美好,而在雇主與朋友的協助下, 漸漸愛上了這個既陌生又熟悉的台灣。

Newcomer to Taiwan Sunshine overflowing The hot weather is like my hometown People familiar with Daily work days Although hard But when I think of the other side of the world As far away looks, the image of my family I felt it all worth Taoyuan rains Reminds me of home during the rainy season People in the rain Made me in the wrong place Thought I’ve returned to my hometown The rain stopped But forgot to close the umbrella Fortunately I’m in Taiwan I have to take care of my employer I have worked hard together with friends I no longer lonely I can safely work I can get used to this strange original Now the country that I gradually liked

初來乍到臺灣 陽光滿溢 炎熱的天氣就像我的家鄉 讓人熟悉 每日每日地工作 雖然辛苦 但只要想起遠在地球另一端 家人的 模樣 就覺得一切都值得 桃園下雨的時候 會讓我想起家鄉的 雨季 人在雨中 更讓我時空錯置 以為自己回到了家鄉 雨停了 卻忘了收傘 還好在臺灣 我有照顧我的雇主 我有一起打拼的 朋友 讓我不再寂寞 讓我可以安心地工作 讓我能習慣這個原本陌生 現在卻漸漸喜歡上的國家


詩文組 名 次 : 佳作 國 別 : 菲律賓 作 者 姓 名 : GONZALES RHYAN VALDEZ 萊恩 作 品 名 稱 : 不安分的心 Restless Mind 作 品 說 明 : 為了養家餬口,用我的勞力來台灣換取優質的生活,我知道這 是必須的,所以我認真努力的工作,時間到了,我用期待的心 倒數著要回家的日子,感覺「家」就在我的眼前。

Eyes closing with tears Hearts pounding with joy As the smile and laughter Of my Princess could be seen Everywhere in the ceilings As I breathe deeply All stops and vanishes Tears wiped away Reality shows itself Must move on Yes I can, I don’t worry Tomorrow is another day Just wait for a month The smile and laughter Will never stop again

閉眼也止不住的淚水 心因喜悅而跳躍 我的公主帶著微笑及笑聲 圍繞在每個地方無所不在 當我深深的呼吸時便全部停止消失無縱 把眼淚擦乾 看清眼前的現實 繼續朝前方邁進 我可以的 我不害怕 明天又是新的開始 再等一個月 微笑及笑聲就不再停止


得獎作品集

August 2015 Mon

Tue

WED

THU

3 十九

4 二十

5 廿一

6 廿二

10 廿六

11 廿七

12 廿八

13 廿九

17 初四

18 初五

19 初六

20 初七

24 十一 31 十八

25 十二

26 十三

27 十四


FRI

SAT

SUN

1 十七

2 十八

7 廿三

8 立秋

9 廿五

14 七月初一

15 初二

16 初三

21 初八

22 初九

23 初十

28 中元節

29 十六

30 十七

父親節


得獎作品集

DATE MEMBER PALCE


詩文組 名 次 : 佳作 國 別 : 印尼 作 者 姓 名 : IMAM KHUDORI 凱力 作 品 名 稱 : 我的心聲 Coretan hati 作 品 說 明 : 剛來到台灣工作,讓我不時想到家鄉的一景一物,我用文字表 達內心對台灣的印象,對照顧我的朋友、雇主表示感激,讓我 漸漸的適應我的心生活。

Saat ku tulis puisi ini Anganku jauh melayang di awangawang Mimpi tak seindah kenyataan Perantauan jadi pilihan Mengais rizki di negri sebrang Walau kenyataan pahit dan bimbang Apalah daya ingin melawan Aku di tanah orang bukan di kampung halaman Tapi S’mua ini tetap akan aku jalani Tak akan aku putus asa Demi keluarga tercinta Demi cita cita harapan dan impian ‘tuk menggapai masa depan Doa tulus darimu ibu yang membuatku kuat menjalani s’mua cobaan Sampai akhirnya anakmu kembali ke kampung halaman. Amien

當我寫下這首詩 我的心飄遠在雲中 現實生活無法實現美好的夢想 因此選擇離鄉打拼 相信能在另一個國家闖出一片天 人處他鄉,不管有多辛苦及擔憂 都還是要面對 我永遠不會放棄 為了我最愛的家人 也為了我未來的希望和夢想 在您的祈禱下 給予我力量 讓我能度過重重難關 並能順利回到故鄉 阿門


得獎作品集

詩文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : DAO DUY TUAN 陶維俊 作 品 名 稱 : 台灣我的家 作 品 說 明 : 從一顆種子遠渡重洋來到台灣,度過了文化衝擊、語言隔閡的 狂風侵襲,在雇主與仲介的呵護下逐漸成為一棵挺拔的大樹, 並期望故鄉的同胞種子們能夠前來台灣扎根。

我是一顆飄洋過海的種子 落在臺灣這塊陌生的土地上 在雇主耐心的灌溉下緩緩的發芽 曾被文化差異的狂風吹彎了腰 曾被語言不通的暴雨打落了葉 在雇主及仲介齊心呵護下 茁壯成長為一株美麗的桃樹 我願將這愛的果實分享給同胞 讓更多的種子能在臺灣落地生根 臺灣 我最美好的第二家鄉


散文組 名 次 : 第一名 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : Truong Thi Bich 張氏碧 作 品 名 稱 : 佳節倍思親 作 品 說 明 : 常年在外,在人人都要回家團圓的除夕黃昏時刻,尤其思念遙 遠的故鄉。 Quy sơn chiều cuối năm Đông đã lạnh, những ngày cuối cùng của năm cũ cũng sắp đi qua, chỉ còn vài chiếc lá còm trơ trọi giữa rừng cây xơ xác. Một năm nữa lại qua đi bằng hình ảnh phố xá đông nghẹt người và xe cộ ngược xuôi hối hả đang vươn mình về tổ ấm. Chợt nhói trong sâu thẳm cảm xúc khó định hình, nỗi nhớ da diết, nhớ gia đình, nhớ các con, nhớ quê hương Việt Nam yêu dấu, một nỗi nhớ đôi khi mơ hồ, đôi khi sắc nét tường tận, chỉ chờ cơ hội mà trào qua tuyến lệ, một nỗi nhớ thường trực phải kìm nén, một nỗi nhớ mà cứ năm đi qua lại rõ hơn bao giờ hết. Thời gian trôi đi nhanh như bóng cau qua cửa sổ, đôi khi tôi muốn có chút im lặng để dang tay giữ chặt lấy nó, chút thở dài, chút nuối tiếc, chút muộn màng và một chút khát khao, nhưng khi ôm vào chỉ còn là khoảng không giá buốt trống vắng. Nhiều năm đã đi qua chiều cuối năm trên đất khách đối với tôi không còn xa lạ nữa, đã quen với những con đường, những hàng cây, những con người, quen dần với cả tiếng nói thứ 2 này, nhưng sao nỗi buồn và cô đơn cứ mãi còn ở lại.Tôi đang cố gắng hoàn tất nốt công việc của buổi chiều cuối năm, nhưng lòng tôi không thể che dấu nổi nhớ quê hương, nhớ nhà,nhớ người thân và nhớ các con yêu quý, mơ đến làn khói bếp, mơ tiếng cười con trẻ, mơ thấy nước mắt và mồ hôi mẹ già, một nỗi nhớ đến quặn lòng. Giữa cơn gió heo may chát chúa, giữa những hạt mưa phùn lơ lửng, nỗi buồn tôi ngưng lại còn đôi bàn tay như đã cứng, buồn và lạnh lẽo, cái lạnh lẽo không chỉ ở thể xác mà nó còn thấm sâu vào tâm hồn người xa xứ đang tha hương trên đất khách, tôi chợt nghe đâu đây tiếng thở dài của


得獎作品集

thời gian xen lẫn tiếng từng mảng không gian rơi khẽ xuống hành lang nơi bên phòng tôi làm việc, hay chính tiếng thở dài của chính lòng tôi với những khắc khoải nhớ nhung của người mẹ trẻ. Hôm nay, ai cũng vội vàng về với gia đình, với mái ấm bình yên của mình, chỉ còn riêng tôi như chiếc lá cuối cùng trong đông giá, mặc cho mưa bay gió thổi vẫn cố bám cành chờ qua đêm giông tố, cố nén nỗi đau và vượt qua số phận để có thể đón được ánh dương lên. Mỗi chiếc lá như tôi đều mang một nỗi niềm khác nhau, nỗi niềm đó có thể tới từ Việt Nam, có thể tới từ Phillipin , indonesia hay từ quốc gia nào khác, nhưng tôi biết họ đều là những chiếc lá nhỏ đang cố mạnh mẽ và sẽ mạnh mẽ hơn khi mỗi lần ngày cuối năm qua đi như thế, tôi cũng phải mạnh mẽ hơn, sống cho ngày mai, sống cho nụ cười của các con tôi, sống cho nụ cười của tôi, cho những người thân yêu quanh tôi, chiếc lá nhỏ sống cho mùa hoa nở và chẳng cần biết tới mùa hoa tàn. Chiều cuối năm cái cảm giác ấy chỉ những ai đã và đang xa quê xa nhà mới có thể cảm nhận và thấu hiểu được, cảm giác buồn ,cô đơn và trống trải.Vào những ngày cuối năm thèm một cảm giác bình yên thèm một ai đó ở bên cạnh ,thèm một chút ấm áp không khí gia đình, thèm món ăn ngày tết, thèm và nhớ món chè kho của ngoại và rất nhiều thứ khác nữa ,cái sự thèm khát ấy nó làm tôi không thể kìm nén nổi nó làm đôi mắt tôi ướt nhoà trong lệ và kèm theo những tiếng nấc nghẹn ngào. Những giọt nước mắt mang nỗi buồn sâu thẳm tuôn trào qua tuyến lệ, tống khứ hết những chất chứa trong lòng người con xa xứ, chỉ để lại một nỗi niềm hạnh phúc vô bờ trong suy tưởng, trong chốc lát tôi mơ thấy các con ngoan của tôi đang vui đùa hồn nhiên hết mức, tôi mơ thấy gia đình tôi đôi mắt long lanh và nụ cười rạng rỡ, mọi người sống trong an hòa. Dù chỉ là mảng kí ức đẹp trong suy tưởng nhưng cũng đủ làm cho khóe miệng tôi chợt nở một nụ cười sau khi nước mắt đã lăn đi hết. Chỉ còn quả tim đầy máu nóng và tình yêu biến thành động lực sống, tôi lại cứng rắn hơn nhờ nỗi nhớ, mạnh mẽ hơn để sống trong một chiều cuối năm nhiều cảm xúc. Thế rồi tôi cũng trải qua"một chiều ba mươi buồn và nhớ, tôi ngồi im lặng trong góc phòng bé nhỏ dõi nhìn qua khung cửa sổ ngắm những hàng cây đã trút hết những lá xanh còn trơ lại những cành cây khẳng khiu cũng đơn độc như tôi, những cành cây trơ trụi nhưng cứng cáp, ngắm nhìn những dòng người đang hối hả ngược xuôi và ngồi mơ ước một "chiều ba mươi"năm sau tôi sẽ không còn"đơn độc"nữa!


龜山除夕的黃昏。 冬季很冷,舊曆年的最後一天就要過去了,樹木衣衫襤褸,只剩幾片葉 子。眼前又是過年的畫面,擁擠的街道超級熱鬧,過往的人車急趕著上路回 家。突然,一陣難以描述的劇痛湧上心頭,思念家庭、思念孩兒,還思念越 南故鄉、心愛的家園,有時會有虛幻的懷念,有時又很俐落凊楚,有時激發 被壓在心裡難過的情緒,卻也明白這時刻是每年都會遇到的。 時間過得很快,好像太陽從窗外經過的影子,有時候我需要一點點安靜 的時間,在懷裡守住它。微微嘆了口氣,略帶懷念和憧憬,就算晚了一點但 還有一點渴望,當我懷抱著,只是一個寒冷的空白空間。   多少年了,這國外土地除夕傍晚的情景,對我來說,這已經不再新鮮了。 熟悉的道路、樹木、人,都已經習慣了,也學會第二種語言;但為何傷心? 因為寂寞永遠存在我心裡。雖試圖以完成工作來忘卻寂寞,但我的心仍止不 住懷念。懷念親人和親愛的兒子門,夢見煙灶,夢裡的孩子笑了,夢見淚水 和汗水的母親辛苦影像,一個懷念,令人心痛。   在一陣陣凜冽凍耳的寒風細雨中,悲傷停駐,我的手僵硬。悲傷和寒冷、 那麼冷,不僅身體冷,還冷到滲透深入靈魂,尤其對我這在地球上流亡生活 的外籍人士,在這空間裡是否連時間也在嘆氣?嘆氣的聲音輕輕落在遍沿者 走廊的空間。在夢幻裡我突然醒來又發現那不是時間的嘆氣,原來是我自己 的嘆氣,當時是年輕母親的我心理難過 ,渴望又思念。   今天,每個人都與他的家人很著急地趕回家鄉,回他寧靜的家,我自己 只能像寒冬的枯葉,儘管在那強勁的風穿過樹枝吹拂瀕臨暴風雨的夜晚,仍 舊試圖壓縮疼痛、克服命運,等待陽光。我們像每一片葉子,因為我們都帶 來了不一樣的感覺,這種感覺可能來自越南、菲律賓、印尼或其他國家,但 我知道他們正由小葉子長大而會更堅強,因為我跟去年一樣,每個日子也將 過得更堅強。為了明天、為了我的孩子們的笑容、我生命的微笑、為我的親 人、我周圍的人,像隨著季節小葉子長大、樹木開花的自然,我並不想知道 哪時候葉會落,花會謝!   只有那些已經離鄉背井過,才能感知和理解。感到悲傷,孤獨和空虛的 平靜渴望,渴求在一年最後這天有人就在旁邊的感覺,添加少許溫馨的家庭 氛圍;對春節食物的思念,也想念外婆的年糕餅,也想念許多其他的人事物, 這慾望讓我無法控制、讓我紅了眼眶、模糊了眼,伴隨著哽咽的抽泣。淚水 深深的悲哀流過,擺脫所有包含在我的心裏的悲傷物質,只留下思考的巨大 幸福的感覺。這時刻,我夢見孩兒們的快樂玩耍,我夢見我的家人亮晶晶的 眼睛和燦爛的笑容,我又夢見大家生活在和諧與和平。許多美麗的回憶,足 以讓我已經流淚後的嘴角閃現一絲微笑。只有精力旺盛的心和愛情生活會變 成動力,我更堅強生活在一個豐富情感的傍晚。   我經歷了這個悲傷。我在小房間的角落透過窗戶看著樹上的小綠葉,樹 幹雖似光禿禿,但春天到來仍舊會堅強的活著。靜靜地坐著欣賞,看著人流 上下奔波。夢想,夢想明年的“除夕”我將可不再“孤單”了!


得獎作品集

Setpember 2015 Mon

Tue

WED

THU

1 十九

2 二十

3 廿一

7 廿五

8 白露

9 廿七

10 廿八

14 初二

15 初三

16 初四

17 初五

21 初九

22 初十

23 十一

24 十二

28 教師節

29 十七

30 十八


FRI

SAT

SUN

4 廿二

5 廿三

6 廿四

11 廿九

12 三十

13 八月初一

18 初六

19 初七

20 初八

25 十三

26 十四

27 中秋節


得獎作品集

DATE MEMBER PALCE


散文組 名 次 : 第二名 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : VO VAN HOA 武文和 作 品 名 稱 : 離鄉心情 作 品 說 明 : 經一事,長一智。因為離開家鄉到台灣工作,讓我變的獨立、 堅強,不經一番寒徹骨,焉得梅花撲鼻香 ? 這就是我來台之後 的心得。 Tục ngữ ta có câu:«Đi một ngày đàng,học một sàng khôn».Tôi đã thấm nhuần câu này sau ba năm sống và làm việc tại Đài Loan,ngày ấy rời xa quê nhà,tôi mang theo ước mơ những đứa em tôi sẽ được ăn học thành tài,gia đình tôi sẽ ấm no và đầy đủ hơn. Một người con trai mạnh mẽ như tôi vẫn không kìm nén được những giọt nước mắt khi biệt ly cùng người thân,tôi cố quay mặt đi để mọi người yên tâm đồng thời thể hiện ý chí quyết tâm ra đi để cha mẹ đỡ vất vả vì tương lai các em.Bước chân ra khỏi sân bay cũng là lúc màn đêm buông xuống ,tôi và tất cả mọi công nhân đến từ nhiều nước khác nhau,có lẽ ai cũng như chúng tôi phải bắt đầu cho một cuộc sống tha phương cầu thực. Phận nghèo nổi trôi theo dòng đời mưu sinh.Phòng trọ đơn sơ,công việc thì mệt và nguy hiểm,công cụ bảo hộ thì củ kỹ thô sơ,không an toàn,không những vậy mà đến cả bữa ăn cũng không nuốt nổi,vì ăn không quen với cơm hộp bên này,thay vào đó là những món ăn dưa cà đạm bạc,mì gói qua ngày,tôi vẫn cố gắng và làm việc tăng ca để kiếm thật nhiều tiền phụ giúp bố mẹ. Thương mẹ nhớ cha như kim châm vào dạ Nghĩ đến chừng nào, lụy hạ tuôn rơi Từ giã Việt nam tôi đi đến miền đất hứa,buông xuôi những hoài bão của thuổ học trò,tôi đã học được cái vất vả của đại học bôn ba,sự chịu đựng âm thầm trong tủi nhục,sống thiếu thốn tình cảm gia đình,ngày làm đêm ngủ không yên vì nhớ thương cha mẹ,có lúc mệt lã người,tôi thèm có được một bàn tay ấm áp của mẹ ôm tôi vào lòng,thèm được vùi đầu vào cái khăn quấn cổ của mẹ tìm hơi ấm quen thuộc ngày nào,điều ấy có thể sẽ tiếp cho


得獎作品集

tôi thêm sức mạnh làm việc nơi đây,nghĩ đến cảnh quê nhà đàn em thơ ngây hàng năm phải chịu cảnh lũ lụt,cơn lũ kéo về làm trắng xóa cánh đồng xanh,mái nhà đơn sơ cũng trôi theo dòng nước,tôi tự động viên bản thân phải cố lên,làm một đứa con ngoan và một công nhân tốt,xứng đáng với sự tin yêu của cha mẹ. Thoắt đó đã gần ba năm tôi đã dần thích nghi với cuộc sống và công việc ,ngày được đoàn tựu cùng gia đình cũng đã gần đến,tôi vui lắm.Mặc dù công việc vất vả và nhớ nhà nhưng tôi cũng cảm nhận đài loan là một hòn đảo có những phong cảnh nên thơ và nhiều công viên đẹp,một đất nước văn minh,trật tự,an ninh cao và người dân nơi này rất có ý thức,tôi cảm ơn tất cả những gì nơi đây đã làm tôi khôn lớn và trưởng thành. 越南成語一句: “經一事長一智”。在臺灣生活和工作已經三年了,我 深刻體會到這句話的意思。離開家鄉的那一天我抱著能幫弟妹安心學習,家 庭能夠溫飽的心情出來闖蕩。   當與親人離別時,明明是一個強壯的男子漢,我卻沒辦法壓抑眼淚,我 只好轉身就走讓大家放心,為了減少父母的重擔及弟妹的未來,我要堅強展 現自己出國的決心。從飛機出來時已天黑了,我和許多不同國家的工人都開 始了“他方求食”的生活。貧困人漂浮到遠方而謀生,宿舍簡樸、工作很累 很危險,連飯也吃不下去,因為對這裡的便當不習慣,所以都吃麵包過日子。 我還是要努力工作及加班,這樣才可以賺錢幫忙父母。   想念父母的感覺痛到我的內心深處,只要想著就會掉眼淚。離開越南來 到繁華國家,放棄小時候的夢想及懷抱,選擇了離鄉的辛苦、忍受、委屈、 缺乏家庭的溫暖,白天上班,晚上因想念父母而沒辦法睡,有時候太累了我 渴望媽媽的擁抱,找到熟悉的溫暖,這樣可以幫我打氣繼續在這裡上班,想 著弟妹在家鄉每年都遭受洪水的侵襲,洪水破壞綠色的田野,房子也都被洪 水沖走。我鼓勵自己要好好加油,當一個好的孩子和好的工人,符合父母的 期待。   一轉眼就快三年了,我慢慢適應這裡的生活及工作。也快到與家庭團聚 的那一天,我很開心。雖然工作很辛苦、很想念家鄉,但我也發現臺灣是一 個擁有美麗的風景、很多漂亮的公園,是一個文明又安全的國家,人民也都 遵守規則。我感謝這裡的生活讓我成長。


散文組 名 次 : 第三名 國 別 : 印尼 作 者 姓 名 : EDI SUSILO UTOMO 依迪 作 品 名 稱 : 我兩年前來台灣 Dua tahun yang lalu saya datang ke Taiwan 作 品 說 明 : 初來台灣的害怕與擔憂,現在全部轉為我工作的動力,因為一 路上有許多的朋友為我加油打氣,在我快放棄的時候及時拉我 一把,我才能順利的在台灣工作。我要謝謝我身邊的朋友。 Dua tahun yang lalu saya datang ke Taiwan, awalnya saya sangat tidak rela meninggalkan keluarga dan kampung halaman saya, karena terpikir harus meninggalkan mereka selama 3 tahun, kapan baru bisa pulang ke kampung? Datang Taiwan apa benar bisa mendapatkan uang untuk memperbaiki kehidupan keluarga? Karena saya tidak pernah keluar negeri, sangat khawatir setelah sampai ke lingkungan baru tidak dapat adaptasi dan terpikir pada anak, saya tidak dapat menyelesaikan kontrak 3 tahun, dan takut dijahati oleh orang lain, tidak mendapat teman dan pertanyaan lain satu persatu muncul dalam pikiran saya, tapi saya berpikir tahun ini saya sudah berumur 30 tahun, harus menanggung tanggung jawab merawat keluarga, maka saya bertahan kesedihan datang ke Taiwan kerja keras sendiri. Setelah datang Taiwan, saya sangat senang saya mendapatkan sebagian teman yang seperti saya datang jauh jauh dari kampung, walaupun kita semua datang dari keluarga yang berbeda beda, tapi tujuannya sama datang ke Taiwan untuk mendapatkan uang yang banyak, memperbaiki kehidupan keluarga, pada waktu datang Taiwan awal setengah tahun sangat sulit, di satu pihak sangat rindu pada keluarga, di satu pihak karena baru datang ke Taiwan, terhadap pekerjaan di pabrik tidak jelas, jadi pabrik untuk sementara tidak memberikan saya lembur, pada waktu itu terpikir perkataan orang sekampung yang pernah datang ke Taiwan mengatakan : datang Taiwan bisa mendapat uang banyak,


得獎作品集

ada memperbaiki kehidupan keluarga, mereka berbohong, saya benar benar merasakan tidak sanggup bertahan ingin memutuskan kontrak dan pulang kerumah, tapi teman sekampung memberikan semangat pada saya, pada suatu hari mereka bawa saya ke pelabuhan YoungAn jalanjalan, saat saya melihat laut, segera membuka dua tangan saya, menghirup udara sini, udara mengandung harapan keluarga terhadap saya, seperti keluarga ada disamping saya, suara ombak seperti perkataan keluarga mengingatkan saya, kamu di Taiwan harus bersabar ~~, maka saya berteriak pada laut, mengeluarkan semua rasa rindu pada keluarga saya, dan setelah saya menangis, ditambah hiburan dari teman sekampung, pada saat itu hati saya merasakan sangat nyaman, memikirkan harapan keluarga terhadap saya dan menunggu saya mengirimkan banyak uang untuk memperbaiki kehidupan keluarga, maka saya bersabar dan tetap kerja di Taiwan, dan lebih serius belajar pekerjaan saya sendiri, majikan melihat saya sudah dapat kerja mandiri, dalam waktu tersingkat majikan membantu saya mengatur kerja di shift malam, supaya gaji saya tiap bulan dapat dikirim pulang ke rumah, keluarga saya menerima uang kiriman saya sangat gembira, saya sangat berterima kasih pada teman saya pada saat saya rindu pada keluarga dan hampir memutuskan kontrak kerja, segera memberikan pertolongan pada saya, memberikan saya semangat dan hiburan, kalau tidak ada mereka, mungkin saya sudah pulang ke kampung, selain tidak memperbaiki kehidupan keluarga, juga menambah hutang keluarga lebih banyak, sekarang sewaktu saya rindu pada keluarga atau tidak gembira, akan pergi ke pelabuhan YongAn, berteriak pada laut beberapa kali, melampiaskan semua rasa kesal. Sekarang saya suka pada pekerjaan saya sekarang ini, terima kasih pada majikan Taiwan memberikan saya kesempatan kerja, terima kasih pada keluarga memberikan saya keberanian, terima kasih dukungan dari teman sekampung, supaya saya dapat tetap kerja keras di Taiwan, memperbaiki kehidupan keluarga, terima kasih Taiwan, I love Taiwan, setelah kontrak 3 tahun selesai, saya masih mau kembali tetap kerja keras di Taiwan.


我兩年前來台灣,原本很不捨得離開我的家鄉及家人,因為想到一離開 就是三年,何時才能回到家鄉?來到台灣真的能賺到錢改善家裏生活嗎 ? 且 對於從未出國的我,深怕到新環境後無法適應且又想到小孩時,我會無法完 成三年合約,甚至害怕被人欺負,交不到朋友,這些問題一一浮現在腦海, 但心想我今年已 30 歲,必須擔起照顧家庭的責任,於是我忍著悲傷獨自一人 前來台灣打拼。 來到台灣,我很幸運地交到了許多和我一樣離鄉背景的同鄉朋友,雖然 大家來自不同家庭,但都是想來台工作賺很多錢,改善家裏生活,所以剛來 台的半年很辛苦,一方面很想家人,一方面因剛來台,對於工廠的工作不是 很熟悉,所以老闆暫時無法安排加班給我,當時心想已來過台灣的家鄉人回 去都說:來台灣可以賺很多錢,可以改善家裡的生活環境,那些都是騙人的, 我真的快撐不下去想解約回家,但同鄉朋友一直鼓勵及安慰我,有一天他們 帶我到永安漁港散心,我看到大海,馬上張開雙手,吸吸這兒的空氣,空氣 裡充滿著家人對我的期望,彷彿家人就在身旁一樣,海浪聲就好像是家人對 我的叮嚀,告訴我你在台灣要忍耐,於是我對著大海大吼著,把對家人的思 念全部吼出來,且大哭一場後,加上同鄉朋友的安慰,當時的我心裡舒服多 了,想著家人對我的期待及等著我賺很多錢然後寄回家改善生活,於是我忍 下來繼續在台灣工作,且也更認真學習自己的工作,老闆看到我已能獨當一 面的工作,很快地老闆就幫我安排在大夜班,讓我每月的薪水都可以寄回家, 家人收到我寄回去的錢也很高興,我很感謝同鄉朋友在我想家人及差點解約 時,即時伸出雙手拉我一把,給我鼓勵及安慰,要不是有他們,也許我已回 家鄉,不但沒有改善家裡生活,還讓家裡負債更多,現在只要我想家人或心 情不好時,就會到永安漁港,對著大海大吼幾聲,如此一來,所有煩惱都拋 到九霄雲外了。 現在我很喜歡我的工作,感謝台灣老闆給我工作機會,感謝家人給我勇 氣,感謝家鄉朋友的鼓勵,才能讓我留在台灣打拼,改善家裏生活環境,謝 謝台灣,我愛台灣,三年期滿後,我還要回鍋繼續在台灣打拼。


得獎作品集

Octember 2015 Mon

Tue

WED

THU 1 十九

5 廿三

6 廿四

7 廿五

8 寒露

12 三十

13 九月初一

14 初二

15 初三

19 初七

20 初八

21 重陽節

22 初十

26 十四

27 十五

28 十六

29 十七


FRI

SAT

SUN

2 二十

3 廿一

4 廿二

9 廿七

10 國慶日

11 廿九

16 初四

17 初五

18 初六

23 十一

24 霜降

25 十三

30 十八

31 十九


得獎作品集

散文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : DINH VAN NINH 丁文寧 作 品 名 稱 : 我和懷念之情 作 品 說 明 : 陌生的地方,陌生的身影,沒有一處是我所熟悉的家鄉越南, 在這種環境下,我努力堅持下去就為了幫家裡多賺點錢,讓父 母可以過好日子。 Ngày 15 tháng 4 năm 2010 lúc 11h30(giờ việt nam)chiếc phi cơ mang số hiệu VN579 của hãng hàng không VietNam Airline bắt đầu chuyển bánh cũng là khoảnh khắc đầu tiền trong đời mình rời xa đất mẹ thiêng liêng để tiến thẳng đến Đảo Ngọc. Khi chiếc máy bay bắt đầu hạ cánh và dừng hẳn cũng là lúc tim mình đập loạn nhịp,khi đó mình không hiểu là tại sao ?lần đầu tiên được đặt chân tới miền đất mới,xứ lạ quê người,trong lòng mình len lõi nỗi nhớ nhà,nhớ Việt Nam thân thương.Tới lúc môi giới đưa mình đi làm tất cả các thủ tục cần thiết và dẫn đến công ty,ngày đầu tiên đi làm mình vẫn chưa hết bỡ ngỡ từ ngôn ngữ bất đồng đến phong cách làm việc của người bên này(hành động rất nhanh nhẹn),kể cả phong tục tập quán cũng khác Việt Nam rất nhiều. Mấy đêm hôm đó mình mất ngủ vì sự nhớ nhà dâng trào,nằm trằn trọc mãi mà không tài nào ngủ được,mãi đến ngày thứ tư mình quyết định đi dạo một vòng, học cách chui ra khỏi tổ,dù chưa biết đường đi như thế nào nhưng vẫn cứ đi, đạp xe trên đường DING HU LU( 頂湖路 ), nhìn dòng xe cộ lưu thông qua lại làm cho vơi bớt nỗi nhớ quê hương.Cuộc sống vẫn cứ thế trôi,những người bạn mới,những niềm vui đan xen lẫn nhau,đã xoa dịu đi sự cô đơn lạc lõng trong mình,cuộc sống trên Đảo ngọc đã dần dần được thích nghi trong tâm trí.Những món ăn Đài cũng làm cải thiện đi cái sự khác lạ trong những ngày đầu thưởng thức về phong cách nấu ăn mới trên xứ lạ


của mình,nhưng không một ngày không nghĩ về cha mẹ và nỗi nhọc nhằn gắn trên đôi vai để nuôi con khôn lớn trưởng thành,nhiều đêm nằm vắt tay lên trán suy nghĩ và tự nhủ phải làm sao cố gắng vượt qua được những khó khăn phía trước,phấn đấu tốt hơn nữa để đôi vai gầy gồ chai sạn của người thân giảm đi gánh nặng,tích góp chút đồng lương ít ỏi gửi về cho cha mẹ trang trải cuộc sống.Giống như câu thơ lục bát mình đã học trước đây :Anh đi,anh nhớ quê nhà nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương.Nhớ ai dãi nắng dầm sương... Ai ơi bưng bát cơm đầy,dẻo ngon một hạt đắng cay muôn phần. Giờ đây mình phải gác nỗi nhớ lại để chăm chỉ làm ,tập trung nhiều vào công việc hơn nữa,để sau này về còn áp dụng vào công nghiệp hóa hiện đại đất nước,góp một phần nhỏ vào sự nghiệp xây dựng đất nước. Cố lên các bạn, mình và các bạn cùng nhau học hỏi và vươn lên như nước Đài Loan này nhé ! 2010 年 4 月 15 號,11 點 30 分(越南時間)。Vietnam Airlines- 越南 航空的航班號碼 VN579 起飛了,也就是我離開家鄉,往臺灣而來的時候。 當飛機開始降落及停下時,我的心跳得很快,當時我不明白為什麼?第 一次來到遠方、陌生的國家,心裡一直想著家鄉,想念我心愛的越南。仲介 帶我去辦所需要的手續然後帶我來公司,第一天上班的感覺還是很生疏,對 陌生的語言生疏,對新國家的工作風格感到生疏,因為這裡的工作速度很快, 還有這裡風俗也與越南風俗差很多。 連續好幾天我因想念家鄉而睡不著。躺上床了卻沒辦法睡著,直到第四 天我決定要出去走走兜風,雖然不會認路,我還是騎腳踏車往頂湖路去。看 著車子來來往往也讓我減少想念家鄉。日子就這樣一天兩天過去了,我開始 有新的朋友,有新的喜樂,從此我覺得沒有孤單的感覺,我慢慢習慣了臺灣 的生活、慢慢習慣這裡的飲食,沒有像剛來那麼陌生的感覺。但我沒有一天 不想念父母,想著父母有多辛苦工作賺錢來養我們長大,所以很多個夜裡我 都沒有睡,躺著想想自己要努力越過這段困難的時間,更加奮鬥賺錢減少父 母的重擔及累積薪資寄給父母過日子。現在的情況讓我想起當年上學念過的 一首詩:大哥離鄉,想著家鄉,想著空心菜,想著特有茄子醬 ( 越南特菜色 ) 想著日曬雨淋的人…誰知盤中飧,粒粒皆辛苦。   現在要專心、認真及努力去工作而不是只一直想著家。以後可以帶工作 的工業化、現代化之程序回國採用,讓國家變的更好。在臺灣的朋友們,我 跟你們一起加油,一起學習越過這段時間吧。


得獎作品集

散文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : NGUYEN THI BINH 阮氏平 作 品 名 稱 : 我的心事 作 品 說 明 : 原本一直不想來台灣的我,最後礙於經濟上的困難而來到這個 陌生的地方,不過我很慶幸我深愛的人在這裡能夠照顧我,即 使如此,我還是那麼的想念家鄉。 Gia đình tôi thuộc một vùng quê nghèo ở miền trung. Cuộc sống sớm hôm bắt đầu tắt mặt tối làm lụng vất vả nhưng bố mẹ tôi cũng chẳng khá giả gì. Nhà có bốn chị em, tuy nghèo nhưng bố mẹ vẫn lo cho cả bốn chị em được đi học như chúng bạn. Tôi cũng có ước mơ sau này sẽ trở thành một giáo viên hay bác sĩ như bao bạn khác. Lúc đó, quê tôi rất nghèo. Nhiều người phải rời bỏ quê hương đi làm ăn xa kiếm sống, đặc biệt là đi Đài Loan với hy vọng sớm có thể cải thiện cuộc sống của mỗi người. Còn tôi, tôi luôn tự nhủ với bản thân rằng phải cố gắng học tập mặc dù thành tích của tôi không cao lắm, để sau này có thể giúp đỡ bố mẹ, giúp ích cho quê hương. Tự nói với bản thân sẽ không bao giờ đi đến một nơi rất xa như Đài Loan để làm việc. Thế nhưng, không nói trước được điều gì. Năm cuối cấp 2 mẹ tôi đột ngột bị bệnh ốm nặng, bố phải đi vay và bán cả mảnh đất gia đình để lấy tiền chữa trị cho mẹ. Cứ nghĩ tôi sẽ không còn được cắp sách đến trường như bao bạn khác nữa. Nhưng dù vất vả thương bố lắm nhưng còn nhỏ tôi cũng chẳng biết làm sao. Chỉ mong sao mẹ có thể qua cơn hiểm nghèo và rồi điều kỳ diệu đã xuất hiện, mẹ đã ở lại trên thế gian này với bố con tôi. Vì điều kiện gia đình khó khăn tôi quên đi ước mơ ngày nào. Kỳ thi tốt nghiệp cấp 3 đã đến, các bạn ai ai cũng đua nhau làm hồ sơ thi đại học, riêng tôi chả đăng ký gì cả. Tuy hơi buồn, nhưng tôi đã chọn cho mình một lối đi riêng. Tốt nghiệp cấp 3, tôi vào Nam làm việc với hy


vọng giúp đỡ bố mẹ phần nào khó khắn vì dưới tôi vẫn còn 3 em đi học. Làm việc 3 năm, nhưng đồng lương 3 cọc 3 đồng cũng chẳng giúp được bố mẹ là bao. Tôi quyết tâm qua Đài Loan làm việc, ôm hy vọng kiếm tiền giúp bố mẹ tôi đỡ khổ, các em tôi được ăn học đàng hoàng. Và rồi ngày đó đã đến, tôi đặt chân đến Đài Loan bằng số tiền bố mẹ vay mượn và gom góp. Khi mới đến nơi, đất lạ, người cũng không quen nhưng may mắn là có anh người yêu tôi, chúng tôi yêu nhau đã 6 năm rồi. Anh ấy qua đây trước tôi, anh luôn quan tâm giúp đỡ bất cứ khi nào tôi cần. Nghĩ lại tôi vẫn may mắn hơn những bạn cũng qua đây giống tôi mà không có người thân quen nào. Nhưng dù thế nào, anh quan tâm đến bao nhiêu tôi vẫn thấy nhớ nhà da diết. Những ngày đầu đi làm, tôi đi làm ca đêm, lại đi làm một mình. Đến công ty, nơi tôi làm việc nhìn trước nhìn sau chỉ có mình tôi là người Việt. Mọi người nói cười vui vẻ, còn tôi thì nước mắt lưng tròng. Vì mới đầu chưa quen, tiếng cũng chưa thông, tủi thân lắm. Rồi còn những buổi đi làm trời mưa ướt gió, gió thổi bay cả ô cầm trên tay, một mình tôi bước trong tối lại nghĩ đến ở nhà giờ này bố mẹ, các em đang làm gì nhỉ. Rồi cứ thế, nước mắt từ đâu cứ đua nhau rơi theo các hạt mưa kia. Thời gian trôi qua, tôi cũng quen dần với nơi đây. Đồng nghiệp và các bạn tôi quen đối với tôi rất tốt. Giao tiếp cũng lưu loát hơn, tôi cảm thấy cuộc sống của tôi khá hơn nhiều. Giờ này, ở Việt Nam em trai tôi đã tốt nghiệp cấp 3. Cũng muốn cùng tôi sang bên này chung sức giúp đỡ cho gia đình mà không bước tiếp đến con đường đại học. Vì em tôi cũng có suy nghĩ giống tôi và còn nghĩ tới với số tiền lâu nay tôi gửi về, nếu em tôi đi học tiếp thì số tiền đó sẽ không giúp gì cho bố mẹ được nữa và rồi tôi cũng đồng ý cho em tôi sang mặc dù trong thâm tâm tôi mong muốn cả 3 đứa em tôi được ăn học thành tài. Em tôi sang tới nơi bình an, may mắn chúng tôi được làm việc cùng một tổ. Tôi vui mừng biết bao. Thiết nghĩ may mắn luôn mỉm cười với mỗi người và điều đó đã đến với chúng tôi. Tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn khi làm một người chị lo lắng cho em trai như một người mẹ lo lắng cho đứa con bắt đầu chập chững những bước đi đầu tiên. Là lần đầu tiên em tôi


得獎作品集

bước vào đời, vì tôi sợ em sẽ có những cảm giác giống tôi khi mới đến. Nhưng đó chỉ là do tôi hay suy nghĩ hay lo lắng quá dù tôi biết em tôi không thích như vậy. Giờ nghĩ lại tôi thấy mình thật buồn cười vì khi đó hãy còn có cách nghĩ giá như có thể đổi tôi có thể đem hết kiến thức tiếng trung, khinh nghiệm làm việc của mình đổi qua cho nó, mà không nghĩ đến em tôi cũng sẽ như tôi, thời gian trôi qua tất cả rồi sẽ quen. Với sự cố gắng của 2 chị em tôi, bố mẹ ở nhà không còn phải vất vả như trước, mẹ tội khỏe mạnh, các em tôi được ăn học đàng hoàng hơn. Tôi mỉm cười hạnh phúc, nụ cười mãn nguyện với tôi đó chính là miền vui lớn, miền vui tôi tự tìm thấy. Đã gần 3 năm rồi, tôi sắp được về nhà, trở về quê hương nơi gia đình người thân tôi đang ở đó. Tôi rất nhớ họ nhưng ở Đài Loan một thời gian rồi, tôi cũng có những tình cảm dành cho nơi đây, nơi tôi cảm thấy mình trưởng thành hơn. Nới mà tôi có những cảm xúc buôn vui đan xen. Chợt nghĩ, cánh cổng thành công không nhất thiết phải đi bằng con đường đại học. Hy vọng tôi vẫn có cơ hội một lần nữa lại đến làm việc tại nơi đây. Là nơi chứa đựng không ít tình cảm mà tôi dành cho nơi này. Chân thành cảm ươn nước bạn Đài Loan đã mở rộng cánh cửa lớn để đón các bạn Việt Nam và bạn bè các nước trên thế giới đến để làm việc và học tập. 我家庭在中部的一個窮農村。父母每天從早到晚辛苦工作但還是很窮。 我家有四個兄弟姐妹,雖然家裡沒錢,但父母還是努力讓我們兄弟上學,就 像我的朋友一樣,我們都夢想將來成為老師或是醫生。 當時我的農村很窮,許多人要離鄉而謀生。尤其是去臺灣,希望可以早 點改善生活。而我,雖然我學習的成績不是很高但我一直告訴自己要努力學 習,以後才可以幫忙父母以及家鄉。那時的我也告訴自己,不要來這麼遠的 臺灣上班。   但是,生活不如我所想像的。當我在國中第四年級時,我媽媽突然得重 病,我爸爸把家裡的土地賣掉以及去借款才有錢給媽媽治病,我以為沒辦法 與朋友們上學了。 雖然我很心疼爸爸,但當時還小也不知道該做什麼。只懇求媽媽的病可以 治好。然後奇妙事情發生,媽媽的病治好了,但是因為家庭窮困的條件,我只 好放棄當初的夢想。


高中畢業後,我朋友們開開心心登記大學考試履歷表,而我,連登記也 沒有。雖然很難過但我已經選擇走在另外一條路。就是高中畢業我去南部工 作,希望可以多少幫助父母養育 3 個弟妹。 上班了 3 年,但薪水不多,也幫不上父母的忙,我抱著希望可以賺錢幫 忙父母,讓弟妹可以繼續學習的心情,下定決心來臺灣上班。那天到了,我 用自己存款及父母借款的錢來臺灣上班。剛來臺灣時,陌生地方,陌生的人, 但運氣好的是,我的男朋友在這裡,我們交往已經六年了,他比我早來臺灣, 我需要時他都來關心、照顧我。想起來我覺得自己還比其他朋友幸運,他們 沒有親人在這,但不管他有多關心,我還是很想念家鄉。 初日上班,我是晚班,卻是一個人上班,在公司只有我是越南人,大家 聊天很開心,只有我是掉眼淚。因為一開始不習慣,也不會語言,真的覺得 很委屈,有時候上班碰到下雨,大風把雨傘吹翻了,我一個人在夜晚走路, 我問自己現在父母在做什麼?弟妹們在做什麼?一直這樣想讓我的眼淚又掉 了下來。時間過去了,我慢慢習慣這裡的生活,同事和新交的朋友都對我很 好,跟他們溝通時變的流利,我覺得生活開始好些。 現在我弟弟也剛好高中畢業,他也想來臺灣上班以幫忙父母而不是選擇 繼續考大學,因為我弟弟的想法也跟我一樣。雖然我心裡一直希望三個弟妹 都能去上學,可是如果我這幾年寄回家的這筆錢給弟弟上大學那就沒有剩下 多少錢給父母了,所以我也同意讓他來臺灣上班。 我弟弟也平安來這裡了,很幸運的是我弟弟跟我在同一組,我很開心, 我想每個人都會碰到幸運的事而我們也碰到了。照顧弟弟,讓我像一個媽媽 照顧兒子一樣,讓我覺得自己長大了,這是我弟弟第一次離家,我擔心我弟 弟會跟我一樣,會覺得孤單、生疏、委屈…。不過好像都是我多慮了,我弟 弟不太喜歡這樣。當時我還很天真的想把自己的中文知識、工作經驗教給弟 弟,而我卻沒想過我弟弟也會跟我一樣,時間過去他也會慢慢習慣。 因為我們姐弟倆的努力,父母在越南沒有像之前那麼辛苦,媽媽的身體 好多了,弟妹也可以上學,我幸福的微笑,滿意的笑就是我的樂趣,自己找 到的樂趣。 快 3 年了,我快回家了。可以回家鄉,回到有父母、親人在的地方了。 我很想大家,但因為在臺灣也有一段時間了,我對這裡也產生感情,這就是 教我長大,有快樂,也有難過的地方。 我突然想,成功的門口不只是上大學這條路。我希望還可以有機會來這 裡上班,非常感謝臺灣已經開放,讓我們越南以及其他國家的人來這裡學習 及上班。


得獎作品集

November 2015 Mon

Tue

WED

THU

2 廿一

3 廿二

4 廿三

5 廿四

9 廿八

10 廿九

11 三十

12 十月初一

16 初五

17 初六

18 初七

19 初八

23 十二 30 十九

24 十三

25 十四

26 十五


FRI

SAT

SUN 1 二十

6 廿五

7 廿六

8 立冬

13 初二

14 初三

15 初四

20 初九

21 初十

22 小雪

27 十六

28 十七

29 十八


得獎作品集

DATE MEMBER PALCE


散文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : HA THI SIM 何氏新 作 品 名 稱 : 我的想法 作 品 說 明 : 實現了台灣工作的夢想,雖然過程中有遇到一些困難但是我都 克服了。還有我對台灣風景與台灣人文的看法。 Bất cứ mỗi ai trong chúng ta khi lớn lên ai cũng mang trong mình ước mơ của tương lai. Ước mơ tương lai của mình luôn được tươi sáng, ai cũng muốn đặt chân tới xứ người mong ước có công việc ổn định để kiếm chút tiền giởi về giúp đỡ gia đình. Và điều mong ước thứ 2 của mỗi con người chúng ta dù trai hay gái cũng điều muốn sớm kiếm cho mình miền hạnh phúc, người luôn sát cánh đồng hành cũng mình cùng chia sẽ vượt qua nhưng gian nan thử thách trong cuộc sống phải không ạ! Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó. Cuộc sống gia đình vất vả dù cha mẹ tôi có làm lụng thế nào đi chăng nữa thì cuộc sông gia đình tôi vẫn vậy. Ngày đó tôi được nhìn thấy rất nhiều người ở làng trên và các tỉnh lân cận khác họ đi nước ngoài rất nhiều và tôi đã đóng góp ý kiến với cha mẹ và rồi cha mẹ cũng đã đồng ý và quyết định vay tiên cho tôi đi xuất khẩu mong rằng cuộc sống của gia đình sẽ khá giả hơn xưa... Ngày đầu tiên tôi đặt chân tới mái trường AIC trong đầu tôi luôn mong muốn sẽ nhanh chống được sang đất nước bạn để kiếm tiền giởi về giúp đỡ gia đình. Thời gian đầu ở trường nghe thầy cô dạy tiếng tôi thấy không hiểu và khó đọc vì thế mà tôi nản trí sau rồi tôi tự động viên mình vì cuộc sống gia đình vì tương lai của mình nửa nên tôi không ngừng học hỏi trau dồi những ý kiến đóng góp của các anh chị đi trước sau.Thời gian học tập cuối cũng tôi đã trúng tuyển đơn hàng (Formosa). Lúc đó cảm giác của tôi vui không thể nào diễn tả được sau thời gian học tiếng cuối cùng lịch bay của tôi cũng đã đến sau vài ngày chuẩn bị tôi và gia đình đã có mặt tại sân bay quốc tế nội bài cảm giác của tôi lúc đó vui có buồn có tui vui vì đã đạt được ước mơ của mình. Tôi buồn vì phải xa quê hương và gia đình và tất cả mọi người thân và bạn bè. Giây phút chia tay thật bùi ngùi đau sót. Nhìn


得獎作品集

cha mẹ đã già với đôi dòng lệ tuôn rơi trên gò má nhô cao, đôi bàn tay gầy guộc ốm yếu đang nâng nui con không muốn rời xa con yêu. Thời gian chờ đợi cũng đã hết, chuyến bay cũng đã đến giờ cất cánh lần cuối tôi ôm lấy cha mẹ với giọng nói thật nghẹn ngào "Cha mẹ ở lại giữ gìn sức khỏe con sẽ chăm chỉ làm việc và thật ngoan ngoãn". Sau rồi tôi lên máy bay thoáng chốc chiếc máy bay ấy đã đưa tôi đến sân bay Đào Viên của Đài Loan. Tôi lại thêm nỗi niềm lo lắng không biết công ty này có tốt không có được tăng ca đều không? Tiền giởi về mỗi tháng gia đình có nhận được không? Công ty tôi nằm ở Nankang là công ty có rất nhiều công nhân Việt Nam lên tới 1000 người. Khi đặt chân tới công ty và được phân vào công xưởng đối với tôi tất cả điều như mới lạ. Tiếng học ở trường khi sang đây tôi vẫn con bở ngở không biết cách gắn ghép sao cho đúng câu từ có những lúc tôi sợ ông chủ mắng và đuổi việc nhưng các anh chị ở đây đã giúp đỡ động viên tôi rất nhiều giúp tôi có thêm động lực để hoàn thành tốt công việc của mình. Tôi còn nhớ lúc tôi còn ở Việt Nam sau giờ đi học chỉ quanh quẩn ở nhà giúp đỡ bố mẹ những việc lặt vặt nhưng từ khi sang đây sống và làm việc tôi như được lật ra một trang sách mới vì được sống trong một quốc gia được thiên nhiên ưu ái ban tặng nhiều cảnh đẹp tự nhiên mà có lẽ du khách thế giới ai cũng muốn đặt chân một lần. Một bên là biển rộng bao la sóng vỗ, một bên là cảnh đồi núi xanh ngát chập trùng màu lá cây và cỏ dại. Toàn cảnh mây bay nước biển trời hào quyện vào nhau tạo thành một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Đất nước Đài Loan được biết đến không chỉ bởi cảnh đẹp của thiên nhiên mà còn là một đất nước giàu mạnh với nền kinh tế phát triển và ngành nghề thương mại công nghiệp. Hệ thống đường bộ của Đài Loan rất rộng rải, sạch sẽ và đẹp nữa. Người dân nơi đây luôn ý thức tốt không vứt rác bừa bãi nơi công cộng, giao thông nới đây rất an toàn các ngả ba, ngã tư dù lớn hay nhỏ đều có đèn báo tín hiệu giao thông và thậm chí còn gắn camera để theo dỏi nên tai nạn giao thông xảy ra không cao. Hệ thống tàu điện ngầm, tàu cao tốc thông suốt luôn được nâng cấp để phục vụ việc đi lại của người dân. Đặc biệt hơn nữa là chính phủ Đài Loan luôn coi trọng sức khỏe của người dân vì vậy ngành y tế nơi đây luôn được đặt lên hàng đầu. Món ăn ẩm thực nơi đây thì rất phong phú và đa dạng có rất nhiều món ăn được chế biến tỉ mỉ và đẹp mắt của các đầu bếp. Về con người nơi đây họ có bản chất và đức tính rất cao đẹp. Họ văn minh hiếu khách, lịch sự nhân ái và giàu tình người. Tôi cảm phục họ, họ ăn nói rất có văn hóa lịch


sự như "Xin mời, làm phiền bạn, cảm ơn, xin lỗi bạn... vv". Tôi vô cùng vui sướng khi được sống và làm việc tại nơi đây tôi cũng mong các anh các chị và các bạn hãy cố gắng ngoan ngoãn chăm chỉ và làm tốt công việc của mình đặc biệt là lễ phép trong công xưởng cũng như ở ký túc xá. Mình đã có cơ hộ sang một lần thì sẽ có lần thứ hai rồi lần 3 nữa. Các bạn đừng bỏ lở cơ hội của mình nhé! Cũng như tôi vậy. Tôi sắp hoàn thành hết chín năm ở công ty Nam Á rồi đấy các bạn ạ. Chúng ta hãy cùng cố gắng nhé đó là những gì tôi nghĩ và muốn nhắn nhủ tới các bạn! Qua đây tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất tới công ơn sinh thành của cha mẹ. Cảm ơn chính phủ Đài Loan. Cảm ơn quý công ty. Cảm ơn ban quản lý ký túc xá cũng như trong công xưởng đã cho tôi môi trường sống học tập và làm việc tại đây. Đất nước này không chỉ đem lại cho riêng tôi mà đã thay đổi được màu sắc của cuộc sống của tôi và cũng như tất cả mọi người. Xin chân thành cảm ơn. 大部分的人在長大的過程中都抱著對未來的夢想。未來的夢想都很美妙, 誰都希望離鄉來外國上班賺錢然後幫忙父母。不管你是男孩還是女孩,誰的 第二個夢想都希望可以找到自己的幸福,找到另一半,一直跟你一起度過幸 福、艱苦的事情。我說的對吧! 我在窮困家庭出生及長大,不管父母有多努力、辛苦工作我們還是很窮。 當時我看到在其他農村及附近省有很多人去國外上班,我跟父母講了之後, 父母也同意讓我借款出國工作,希望可以改善家庭的條件。 第一天我到 AIC 的學校,我腦子裡一直想要趕快出國,賺錢寄給父母。 一開始我聽不懂老師教的語言,也覺得漢語很難念所以很灰心。但只要想到 父母,還有為了家庭的未來,我鼓勵自己要好好加油,向各位學長、學姐不 斷地學習。 終於我也被選中 FORMOSA 的訂單,當時我非常開心,也不知要怎麼形容 我當時有多麼的幸福,中文培訓課也快結束了,同時我要飛往台灣的時間也 快到了,當我和家人在國際飛機場時我突然有種開心難過交織的感覺,開心 是因為已經得到夢想,難過是因為要離開家鄉,要和父母、親人、朋友離別。 離別時刻我的心真的好痛。看著父母已老卻掉眼淚,瘦弱的雙手抱著我不想 放下。 等候時間結束,要開始上飛機了,我抱著父母哽咽的說:爸媽記得保重 身體,我一定會乖乖的認真工作。然後我就上飛機了,很快飛機降落在台灣


得獎作品集

的桃園國際機場。剛到的時候,我不知道公司好不好,是否有加班?父母是 否收到每個月我寄出的錢?我的公司在南崗,該公司有很多越南人,大約有 1000 人。開始上班之後,我被分到一個部門,那對我來說很陌生。在越南學 習的漢語還不是很好,所以也不知要怎麼說,很多時候被老闆罵我很怕被開 除,但這裡的越南同事都會幫忙我,常常鼓勵我,讓我有動力繼續加油把自 己的任務完成。 我記得在越南時,除了上學時間我都在家裡幫忙父母做家事而已。但自 從來這裡上班和生活以後,我體會到了這美麗島嶼的新鮮。也許世界上的遊 客都想來一次。一邊是無邊破浪的海,一邊是無限綠山以及野草。海水與山 的風景造成一封完美的風景明信片。台灣不只有美麗的風景,還有很棒的經 濟、工業及貿易的發展。台灣的交通道路非常寬大、漂亮及乾淨,這裡的人 民都很遵守規則,不會亂丟垃圾。交通非常安全,不管是在大還是小的三岔 口、十字路口都會安裝監視器,所以在台灣很少發生交通事故。捷運及高鐵 經常被改良、提升品質以提供更好的服務給人民。尤其是台灣政府很重視人 民的健康,所以這裡的衛生服務都是頭等的。 這裡的飲食非常豐富、各式各樣的,有很多漂亮、好吃的菜。對於這裡 的人都很好,他們文明、好客、禮貌、友愛。我很佩服他們,他們說話都很 禮貌,如:請、麻煩你、謝謝、不好意思、對不起。 我非常開心可以在這裡上班及生活,我希望大家都好好工作,特別在工 廠還是在宿舍都要乖乖的及有禮貌。我們已經有機會來這裡一次那就也會有 第二、第三次的機會。大家別錯過自己的機會,我也是一樣。我快完成九年 在南亞公司上班的時間了,我們一起加油吧,這是我的想法及想向朋友們的 囑咐。透過這散文,我也想感謝父母對我的生育與養育之恩,感謝台灣政府, 感謝公司,感謝宿舍管理委員會以及工廠管理部提供給我很好的生活及工作 之條件。 台灣不只對我一個人好,他們改變我以及所有越南人在台灣上班的生活, 誠摯地感謝。


散文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : BUI NHU SON 裴如山 作 品 名 稱 : 懷念家鄉 作 品 說 明 : 我想念家鄉的味道,想回到最熟悉的懷抱中,想,每次都只能 想,因為我身在他鄉,只能想念。 Quê hương hai tiếng thân thương, mỗi khi cất tiếng lên ta nghe da diết lòng.Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên từng ngày, là nơi cất giữ bao kỷ niệm đẹp tươi thời ấu thơ, chắc hẳn quê hương trong tâm mỗi người là những gì đẹp nhất, thiêng liêng gần gũi nhất. Mỗi quê hương mang một hình hài khác nhau ,quê hương hiện lên trong tiếng ầu ơ của mẹ, trong những câu truyện cổ tích của bà, có khi là cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, là bến nước sân đình, là hàng dừa xanh, là bãi biển dài cát trắng... Xa quê cái mà tôi nhớ nhất lại chính là hình ảnh khói bếp buổi chiều tà, quê hương hiện lên thật ấm áp, nên thơ qua làn khói chiều, tất cả đều hiện lên hư hư ảo ảo, bình yên đến tận đáy lòng. Tôi nhớ làm sao mùi của đất sau cơn mưa rào, cái mùi nồng nồng ngai ngái ,cái mùi mà ở thành phố chẳng bao giờ cảm nhận được. Ôi cái mùi quê hương, cái mùi của một một vùng quê nghèo bình dị, dù đi đâu tôi cũng sẽ nhớ, sẽ yêu. Tôi nhớ con sông dạt dào như lòng mẹ, nơi tôi tắm mát mỗi buổi trưa hè, nhớ những bờ đê chạy dài miên man với những hàng tre vi vu trong gió, nhớ những con thuyền khuya mái nước non. 家鄉,是聽起來又親切又讓人懷念的。家鄉,是我從出生到長大,儲存 新鮮的童年回憶。家鄉,是每個人心中最美麗、最神聖的親密地方。每個國 家風俗民情不同,家鄉還會出現母親的搖籃歌,在她的童話故事,有時是一 片稻田、是渡船頭、是一排綠色椰子樹,有時也會是白色的沙灘。 遠離家鄉,讓我印象最深的是廚房油煙伴隨著日落裊裊升起,哇!家鄉 暖暖的,像詩透過煙霧的黃昏,雖然是虛幻的景象,但心裡感覺很平靜。我 好想念雨後泥土裡的味道,那味道很特別,在臺灣我找不到的味道,這叫做 家鄉的味道,那味道只有在平凡偏僻的家鄉才有,不管到哪邊我都會想念。 我記得那潺潺流水聲,溫暖的像母愛,在那裡讓我可以快樂玩耍,我想 起一片綠竹,在風中,似曾相識,想起夜深裡在河邊划小船。


得獎作品集

散文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : NGUYEN VAN BIEN 阮文邊 作 品 名 稱 : 親人 作 品 說 明 : 離開家鄉,離開最深愛的親人,雖然讓我很難過很痛苦,但也 因為有親人在另一頭默默支持我給我鼓勵,我才能順利在台灣 工作。 Nhiều lúc tự hỏi. Trong cuộc đời này mình chỉ là người cô đơn ư?làm việc gì, giải quyết việc gì chỉ tự dựa vào mình? Không câu trả lời là không, xung quanh ta có những người thân: mẹ,anh chi và người thân và người con gái tôi yêu thương. Nhiều khi ốm đau chỉ cần mẹ ở bên nhưng là con trai, mình không thể khóc không thể nũng nịu được, bởi mình lớn rồi, rời xa quê để đi làm rồi. Thực tế không phải. Dù thế nào vẫn cần có mẹ được yêu thương, muốn muốn giấu diếm không cho mẹ biết để mẹ đỡ lo thế nhưng không được,phải chăng mình quá yếu đuối. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại đây là tình mẫu tử. Chỉ hy vọng bà khỏe mạnh là có động lực làm việc, con yêu mẹ. Thời gian trôi qua một tháng,hai tháng ....rồi từng năm trôi qua ,thực sự không có những người đồng nghiệp đài loan thì cuộc sống vẫn thể êm đềm trôi qua. Gần đến ngày về nước tôi ốm nặng. Bên tôi không có ai chăm sóc vì tôi vẫn có thể đi lại được chỉ mỗi tội không đứng lên được. Những người đồng nghiệp đến thăm tôi, người tôi coi như cha của mình vậy, ông chăm sóc tôi không khác gì người thân của mình. Đó là động lực an ủi để tôi vượt qua căn bệnh này để tôi rời đất nước đài loan thân yêu để về nước. Người quan trọng nhất đối với tôi :em, người tôi yêu .dù ốm đau em không ở bên. Nhưng chỉ nhìn nhau, an ủi nhau qua màn hình Skype mà tôi dần dần vui trở lại để từng giờ, từng ngày. Em đã đem lại cho tôi động lực rất lớn, có em tôi luôn tự tin hướng tới tương lai, nụ cười luôn nở trên môi.


Mong từng ngày hồi phục, và cuối cùng sau nhiều ngày chữa trị. Tin vui đã đến với tôi, một hôm tôi tự đứng dậy được niềm vui khôn xiết. Vì tôi có cơ hội rồi,cơ hội sống khỏe mạnh để có thể chăm sóc người thân. Tôi được khôi phục như ngày hôm nay để quay lại đài loan làm công lao rất lớn của người thân thương, tôi yêu họ nguyện làm mọi thứ để đền đáp đền đáp công ơn đó. Tôi yêu mọi người. 有時我問我自己,在我生活裡我只是一個孤單的人嗎 ? 不管做什麼事情, 辦什麼事都要靠自己。這是不可否認的,但我身邊還是有很多關心我的親人, 媽媽,姊姊,哥哥和我深愛的女朋友。 有時候我生病的時候,很想要有母親陪著,但我是個男人,我不能哭也 不能撒嬌,總而言之我已經長大了,也離家出來工作了,但是,不管我在做 什麼我還是需要媽媽的愛,有時我想隱藏不想讓她擔心也不想讓她看到我軟 弱的一面。但想了又想,這是我和她母子連心。我只希望她擁有健康我就能 無擔憂的專心工作,這是她送給我最大的支持了。我愛妳媽媽。 時間過去,一個月,兩個月,各年都經過了,如果沒有那些台灣的同事 們照顧我的工作和生活,我就不能那麼順利的度過這些日子。靠近回國的日 子我突然病倒了,在我身邊沒有親人可照顧我,雖然還可以走動,但有時站 不起來。我身邊的同事會來看我。有一位我一直把他當成我的父親,我與他 沒有血緣,但他總把我當自己人來照顧。他安慰我並支持我,讓我鼓起勇氣 勝過疾病,讓我可以健康離開親愛的臺灣回到我的越南故鄉。 對我來說,最重要的她,我最深愛的人,雖然在我生病時不在我身邊。 但只是看著對方,互相安慰,透過 skype 的螢幕,我也很高興,漸漸地,我 一天一天恢復健康,她給我巨大的動力,因為有她,我對自己很有自信 ,總 是微笑著期待能趕快恢復。最後,好消息來了,經過幾天治療,我突然能夠 自己站起來,我開心到說不出話來。從那時起,我有機會過一個健康的人生, 有機會照顧自己也可以照顧身邊的親人。 我能夠恢復,回來臺灣工作全部是親人的幫助,我愛他 ( 她 ) 們我發誓 要盡一切努力補償大家 " 我愛大家 "。


得獎作品集

December 2015 Mon

Tue

WED

THU

1 二十

2 廿一

3 廿二

7 廿六

8 廿七

9 廿八

10 廿九

14 初四

15 初五

16 初六

17 初七

21 十一

22 十二

23 十三

24 十四

28 十八

29 十九

30 二十

31 廿一


FRI

SAT

SUN

4 廿三

5 廿四

6 廿五

11 十一月初一

12 初二

13 初三

18 初八

19 初九

20 初十

25 十五

26 十六

27 十七


得獎作品集

散文組 名 次 : 佳作 國 別 : 越南 作 者 姓 名 : PHAN THI HIEN 潘氏賢 作 品 名 稱 : 桃園與寶島 作 品 說 明 : 看到台灣的便利與先進,讓我很羨慕台灣人,更希望自己的家 鄉越南能更進步。 Hạnh phúc của mỗi con người là được sống cùng gia đình người thân,làm việc tại quê hương mình, nói ngôn ngữ bản xứ, và hằng ngày được đi trên những con đường làng quen thuộc,nhưng làm người ai lớn lên rồi cũng phải có đôi lần học cách sống tự lập,học cách rời tổ ấm để được trưởng thành hơn. Tha phương lập nghiệp,mình là một trong những người Việt chọn Đảo Ngọc là nơi làm việc và học hỏi của mình,đến Đài Loan mình như mọi người đều phải học cách thích nghi với cuộc sống nơi đây ,như những đứa bé xa lại với môi trường xung quanh mọi thứ đều phải học,học phát âm tiếng Hoa, học ăn những ẩm thực của người Đài,học cách xã giao ,câu chào,câu cảm ơn,học cách xếp hàng khi đi xe, đi tàu hoặc mua sắm ở chốn đông người,học phép lịch sự nhượng ghế ngồi cho những người cao tuổi,phụ nữ và trẻ em.Mình cảm thấy Đất Nước Đài loan thật văn minh,rất ít khi thấy có người vứt rác lung tung,hơn nữa không thấy trẻ em đi lao nhao ngoài đường phố ăn xin và càng hiếm thấy những cảnh cướp giật trên đường phố, mình cảm thấy có một cảm giác thân thiện dễ mến với cuộc sống an ninh trật tự nơi đây,giao thông tiện lợi những con đường cao tốc,tầng tầng lớp lớp xây trông rất điệu nghệ . Mình may mắn được làm việc tại Đào Viên nơi có nhiều công viên đẹp, và khu giải trí đẹp như tiểu nhân quốc..,những ngôi chùa miếu thật trang nghiêm.Những ngày chủ nhật được nghỉ để tránh tình trạng nhớ nhà,mình thường đi dạo công viên, nơi gần mình ở có một công viên nằm sát cạnh bệnh viện CHANG GENG,nơi ấy thật mát mẻ, dễ chịu, mình thường đến


đó ngắm dòng người qua lại cho đỡ buồn ,có lần mình hiếu kì đi thẳng vào bệnh viện tham quan, mình thấy bệnh viện rất sạch sẽ và mình mới hiểu được mọi thứ nơi đây dường như đã được tự động hóa,từ chỗ đậu xe đến chi phí trả tiền bệnh viện cũng có thể dùng máy tự động,có một hôm mình bị đau cột sống môi giới dẫn mình vào bệnh viện khám,mình mới cảm nhận được rõ hơn về những thiết bị hiện đại y học,bác sĩ nơi này không vì mình là người nước ngoài mà phân biệt đối xử,ngược lại họ còn quan tâm,cảm thông hơn với công việc và hoàn cảnh sống của những người xa xứ,đúng là một bậc Lương Y Như Từ Mẫu,thật hạnh phúc cho những người dân sống ở đây họ khi có được một bệnh viện tiện lợi, mình thầm ước có một ngày đất nước mình cũng được như vậy. Mặc dù sống và làm việc xa nhà cũng đôi phần vất vả,khó khăn nhưng mình luôn cố gắng hòa nhập và luôn ngưỡng mộ những cái hay cái đẹp của ĐÀO VIÊN ĐẢO NGỌC này. 每個人的幸福莫過於能夠跟家人在一起,生活在自己的家鄉,說著本土 的語言,行走在熟悉的鄉村道路,但是人長大之後總是要學著獨立,自力更 生,離開自己的家鄉去外地工作這樣才會自我成長。 我是越南人,選擇了台灣寶島做為工作與學習的地方,來到了台灣我必 須適應台灣各方面的生活,宛如一個小孩面對新的環境,每樣事情都要學, 從學中文到嘗試台灣的食物以及問候,排隊、規矩,懂得在公車上禮讓老弱 婦孺,我感覺台灣這個國家很文明,很少看到有人亂扔垃圾或小孩在街上乞 討或者打劫…治安不錯,我漸漸喜歡上臺灣的親切與安穩的生活。 我住在長庚醫院附近,那裡有個小公園很涼快,空氣也很好,有時候我 會坐在公園裡看街上熙來攘往,這麼做能使我心裡不會那麼的寂寞、想家。   有一次我在公園望著長庚大醫院,我很好奇的不知不覺走進醫院裡到處 看,哇!醫院裡很乾淨,冷氣開放,我明白這裡似乎都是自動化,從停車場 到支付住院費用也可以使用自動機,有一天我脊椎受傷了仲介帶我到醫院看 醫生,我更了解醫院裡的醫療設備了。這裡的醫生都很熱情,不分是本國人 還是外籍人士,相反地,他們同情我是離鄉背井所以更加關心我,他們真不 愧是 " 良醫之母 "。台灣人真幸福!擁有這麼好的醫院,我心想希望有一天 我的國家也有比較好的醫療設備。 雖然我生活與工作在陌生的地方,人生地不熟難免有一點辛苦及煎熬, 但我很努力學習融入台灣的生活,欣賞桃園的美麗。


得獎作品集

散文組 名 次 : 佳作 國 別 : 印尼 作 者 姓 名 : YANTO 梁元多 作 品 名 稱 : 我的故事 INI CERITAKU 作 品 說 明 : 從剛開始的不安到現在的平靜安定,一切都是靠著我對信仰的 堅持,還有不斷告訴自己,不管再怎麼艱難都有主在我心裡保 佑我,我很高興我能夠有這麼大的改變。 Shalom, Saya sebelumnya tidak pernah kepikiran bekerja jauh dari tanah air kelahiran aku, dan bekerja di luar negeri bukanlah cita-cita yg pernah melintas di benakku sebelumnya, karena satu hal yg membuat aku merasa akan jauh dari keluarga dan ortu dan menurut aku kalau aku bekerja di luar negeri ini ‘keputusan gila’hehehe, tapi tetap aku jalani selama setahun lebih dan sampai saat ini. Banyak hal yang aku dapatkan/pengalaman yang sebelumnya tak pernah ku dapatkan, dimana aku harus dapat berbicara menggunakan bahasa mandarin, ikutin cara/ tradisi orang Taiwan, dan mendapatkan teman dari negara lain juga, aku sangat bersyukur, Aku bekerja di pabrik Dinamo AC Rechi daerah Guanyin. Selama 3 tahun aku akan bekerja di Rechi , banyak hal yang aku alami selama aku di Taiwan, dari segi pekerjaan dimana aku harus menghadapi orang-orang yang menjengkelkan, dan kesehatan maupun hubungan dengan keluarga, dan teman-teman maupun sahabat. Puji Tuhan, selama setahun lebih aku di Taiwan aku merasakan perubahan dalam sikap maupun prilaku, mungkin kita sering dengar orang yang jauh dari ortu/ keluarga, kelakuan maupun prilaku akan lebih buruk alias lebih bebas, apalagi yg sering dilarang ortu buat apapun itu, dan mungkin kita pernah merasa pergaulan kita tidak bebas, apalagi kita yang baru selesai tamat sekolah lebih sering kita memikirkan hal untuk menyenangkan hati / pikiran kita mungkin berpikir untuk istirahat dulu


ataupun berliburan di luar negri, mungkin juga ada yang pengen cepat cepat kerja. Yang saya alami sendiri waktu sekolah pengennya cepat-cepat tamat sih , setelah tamat yang ada kangen sama teman-teman sekolah, ya itulah manusia, kadang susah untuk dimengerti. Aku melihat sendiri di sekeliling aku, baik teman-teman maupun sahabat aku yang sama-sama bekerja di Taiwan mereka yang terikat minuman keras maupun rokok/ pergaulan bebas, sering sih ditawarin namun aku tak pernah tertarik lagi akan hal itu. Jujur dulu aku perokok, pemabuk, suka dengan pergaulan bebas, jujur saja haha.Tapi setelah diTaiwan aku merasakan perubahan, dimana pertama kali sampai di Taiwan aku merasakan kesepian karena dimana aku adalah TKI di pabrik Rechi, dan dimana setelah hari pertama sampai di Taiwan jujur, aku merasakan senang dimana aku sudah berada di Taiwan. Tapi setelah sampai di pabrik semua pemikiran yang sebelumnya ternyata tidak sesuai apa yang aku pikirkan,aku merasa kesepian dimana saat itu juga aku disuruh untuk kerja malam. Namanya semangat pertama ok...ok saja, jam 8 malam mulai kerja (semangat pertama) tanpa tidur siangnya. Dan saya mulai merasakan apa yang disebut kerja keras, Sebelumnya tidak pernah kerja seperti ini. Setelah jam 12 waktu istirahat 10 menit mata sudah mulai ngantuk, saat itu hati mulai gelisah, takut, dan yang terutama sedih. Bertanya pada sendiri, kenapa aku begini, seperti orang bego... aku mulai berpikir bagaimana aku ijin untuk pulang, tapi dalam hati berkata tidak mungkin. Karena ini hari pertama kerja, dan yang aku rasa sangat capek, lelah, dan jujur tidak ada teman untuk diajak ngobrol, dan dimana Indonesia aku tak pernah kerja shif malam boleh dikatakan ini pengalaman pertamaku. Aku terus mengeluh dalam hati( aku pernah berpikiran pulang Indo daripada aku harus tahan ngantuk terus-terusan seperti ini, tiap hari aku mengeluh,mengeluh dan merasa kesepian...mengeluh itulah kerjaanku. Tapi satu hal yang membuat aku semangat kembali ada satu ayat Firman Tuhan yang meloncat keluar dari pikiranku, “cobaan yg kamu alami tidak melebihi batas kekuatanmu.� Ini yang membuat aku semangat dan kembali memikirkan dimana dulunya aku aktif di gereja dan aku mulai mengambil keputusan untuk kembali pada Tuhan.Dan mulailah saat itulah kata-kata itu yg selalu mengingatkan aku, Dimana ku merasakan kesepian di situ ada Pribadi yg sangat mengasihi saya dan melindungi aku. Singkat cerita,


得獎作品集

aku mulai terbiasa dengan pekerjaanku, dibalik semua itu aku memiliki kebiasaan buruk alias orang yang berdosa, dimana aku terus dibayangi halhal yang menghilangkan semangat aku untuk bekerja, tapi aku tetap berdoa mengharapkan sesuatu keajaiban terjadi dalam hidupku (tidak mau hidup dalam dosa).Dan setiap minggu itupun juga kalau libur aku tak lupa ibadah di gereja Anugerah Phingzen. Mulailah bulan dimana pekerjaan sepi, jadi kesempatan aku untuk setiap minggu ibadah di gereja. Dalam gereja singkat cerita aku terus berdoa seperti ini “Tuhan jamah hidupku, ubah hidupku” itu yang aku ucapkan dalam doaku, sampai bulan September tgl 15 saya masih ingat itu hari pertama/ pertama kalinya aku dijamah Tuhan. Ku merasakan sesuatu yang tidak pernah aku alami atau aku rasakan sebelumnya, aku merasakan damai di dalam hati, Air mata mulai bercucuran, dan menangislah aku saat itu digereja kami, aku merasakan Tuhan dekat sekali di hati aku, dan aku hanya berserah dan menaruh harapan pada Tuhan aku, saya percaya Tuhan itu ada Jadi dimana saat itu aku mulai dekat sama Tuhan. Mulai saat itu aku mulai rajin berdoa dan baca Alkitab setiap hari, dan itu membuat aku semangat dan kuat untuk menghadapi semua pekerjaan aku dan aku merasakan bagaimana Tuhan menjawab doa aku, dan singkat cerita aku disuruh shif pagi terus dan tidak kerja malam, karna dimana kerja malam kerjaan pengen tidur terus hahaha. Disitulah kerjaan aku mulai ringan, waw saat itu juga aku merasa semakin rajin berdoa dan membaca Alkitab,dibalik pekerjaan banyak sih orang yang menjengkelkan menurutku, tapi aku diajarkan Tuhan untuk terus mendoakan atau memberkati dan mengasihi mereka. Aku bersyukur bisa ada sampai saat ini dan masih bertahan di Taiwan, itu karna ada Pribadi yang begitu mengasihi aku dan itulah Tuhan. Ini ceritaku” Dan dari situ aku mulai rajin mengucap syukur dan berhenti mengeluh.Dan aku ingin sarankan; Karna aku tahu dan sadar mengeluh adalah hal yang sangat mudah dilakukan dan bagi beberapa orang hal ini telah menjadi suatu kebiasaan. Kalau kita termasuk orang yang suka mengeluh maka ketahuilah bahwa kebiasaan mengeluh tak akan membuat situasi yang kita hadapi menjadi lebih baik, malahan hanya akan menguras energi kita dan menciptakan perasaan negatif yang tidak memberdayakan diri kita. Seperti yang pernah ku alami selama di Taiwan hanya mengeluh, ternyata benar dimana mengeluh itu bukan membuat masalah kita lebih ringan tapi malah lebih berat, ya makanya bersyukur saja.


Pesan:Mulailah ambil waktu untuk bersyukur setiap hari. Bersyukurlah atas pekerjaan Anda, kesehatan Anda, keluarga Anda atau apapun yang dapat Anda syukuri. Bersyukurlah lebih banyak dan percayalah hidup Anda akan lebih mudah dan keberuntungan senantiasa selalu bersama Anda, karna Anda dapat melihat hal-hal yang s’lama ini mungkin luput dari pandangan Anda karena Anda terlalu sibuk mengeluh. Kalau semakin banyak kita bersyukur atas apa yang kita miliki, maka semakin banyak hal yang akan kita miliki untuk disyukuri. Berarti semakin banyak kita mengeluh atas masalah yang Anda alami, maka jangan heran jika rasanya semakin banyak masalah yang kita alami untuk dikeluhkan,Tuhan Berkati. 我從來都沒想過為了工作要離開我的家鄉,在國外工作並不是我一開始 的願望,因為會與親人分開,另外是我認為在國外工作是個很瘋狂的決定, 哈哈哈…,但是這一年多來我還是繼續走下去直到現在。 我得到很多從來沒有的經驗,也學到很多事,到哪我都必須用中文來溝 通,跟隨台灣人的方法及文化,也交到一些國外的朋友,我很感激,我在觀 音地區的瑞智工廠工作。這三年來我在瑞智工作,我學習到很多,在工作方 面要如何面對很討厭的人、健康或者與家人、朋友的互動。 感謝主,我在台灣的一年多,感覺我的態度及行為有了變化,常聽到有 人說當一個人離開家人後態度或行為上會改變,尤其是被家人禁止做的事情。 在家裡有時會感到不自由,尤其是剛從學校畢業,常常會想做一些自己想做 的情,想要先休息或是到國外旅遊又或許想要趕快工作…   我的經歷是讀書時想要趕快畢業,畢業後只有想念同學,這就是人性, 有時很難去了解。我看自己周遭,我的朋友或是在台灣工作的夥伴,他們對 酒精、香菸及自由交友的沉迷,朋友常常要提供給我,但是我對那些事已經 沒有興趣了。老實說以前我是抽菸喝酒來者不拒,對交友的觀念也很自由 ( 我 也很老實哈哈 )。   到台灣後我就是個外勞,我到瑞智工作,第一天抵達台灣感覺很開心, 但是到了工廠後我被排了夜班的工作,這完全不是我所想的那樣,我感覺到 寂寞。   第一天的精神很好,晚上 8 點開始工作 ( 沒有休息 ),我開始感受到什 麼叫做苦工,以前沒有像這樣工作過。到晚上 12 點時休息 10 分鐘,眼皮已 經開始很重了,也感到不安、害怕也很傷心,問自己為什麼會像笨蛋一樣, 我在想要如何請假回去,但心裡說著不可能。因為這是第一天工作,我也感 覺到很累、疲憊,老實說沒有同伴可以聊天,在印尼我也沒做過夜班的工作, 可以說這是我第一次的經驗。


得獎作品集

我心裡一直抱怨,我曾經想乾脆直接回印尼好了,回印尼總比一直像現 在這樣忍受睡意來的好,我感到寂寞,所以每天不停的抱怨我的工作。但是 聖經內有一段話忽然出現在我的腦海中讓我突然感到有希望,「你所接受到 的考驗不會超過你的力量」,這讓我開始有精神及重新思考,所以我開始參 加教堂活動,我開始重新決定回歸主。 從那時候起,那些話一直提醒我,在哪裡我感覺到寂寞,在那裡會有人 疼惜我、保護我。我開始習慣我的工作,另一方面我有不好的習慣,常常被 某種感覺環繞,讓我失去工作的精神,我禱告希望在我的生命中發生奇蹟, 不要生活在罪惡中,所以每個星期日如果休息我都不會忘記到平鎮的教堂做 禮拜。 工作上開始小月了,所以我有機會每個星期日到教堂做禮拜。在教堂簡 單的訴說我的禱告像這樣:主保佑我的生活,改變我的生活,我的禱告中就 說那些,到了 9 月 15 日我還記得那天第一次被主保佑。我有前所未有的感受, 我心中感覺很平靜,眼淚開始一直流,在教堂中我開始哭泣了,我感覺到主 非常靠近我的心,而我信服及寄託希望在主的身上,我相信主是存在的從那 開始我就開始很靠近主。從那開始我每天很勤勞的看聖經禱告,那讓我有精 神及力量面對我的工作,我也感覺到主是如何回應我的禱告,簡單來說我被 安排在日班工作沒有到夜班工作了,因為做夜班很想睡覺,從那時開始我的 工作開始變得輕鬆一點了,也從那時開始我更加勤勞的禱告看聖經,對我來 說除了工作勞累之外,也有讓人感覺討厭的人,可是我被主教導要為他們禱 告、保佑、憐憫他們,因為有位很照顧我的主,我現在還在台灣工作。 這是我的故事,從那天開始我心存感激、停止抱怨,我想給跟我一樣是 外籍勞工的朋友建議:抱怨已經成為很多人的習慣,但是請瞭解,抱怨事情 是不會讓事情轉變得更好,只會消耗我們的體力,並產生負面想法殘害自己 的身體,就像我剛來台灣只會抱怨工作,但是抱怨不會讓我的工作變得輕鬆, 我的負面情緒只會增加不會減少,所以我們要心存感恩,不要抱怨。 我給大家的建議:每天開始抽點時間來感恩,向你的工作感恩,向你的 健康感恩,向你的家人或任何你可以感恩的事感恩。越多的感恩,相信你的 生活會越來越好,財富會常常與你同在,沒有了抱怨你能感受到從來沒發現 的事。如果對現在自身擁有的心存感激,我們會得到得更多收獲,相反的, 如果我們常抱怨身邊的事情,那生活會更不如你的意!主保佑。


DATE MEMBER PALCE


得獎作品集

DATE MEMBER PALCE


外籍勞工攝影暨詩文創作比賽得獎作品集  
Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you