Page 1

I l l / In T H U Y E T CU/I r ỉG Ụ ơ i C H IP I

VAN LE


/ I f à n g La Ỷ, quê h ư ơ n g của T r ư n g 1 C h iêm là m ộ t vù n g đ ất m ớ i th u ộ c h ạ t T rư ờ n g C hâu, b ộ V ăn Lang. T ừ núi Ba C h o n n h ìn x uống, ngôi làng giống n h ư cái đ u ô i chó n ằ m th ò ra sát đ ư ờ n g th iê n lý, gần ngã b a sông N gô Đ ổ n g và sông Hát. Vào cuối th ờ i Lạc N g h ị V ư ơ n g 2, ngôi làng này v ẫn còn là m ộ t k h u đ ầm h o an g n g ú t n g àn lau sậy, đầy n h ữ n g chư ớ ng k h í và m a quý. Lúc đó, b ể Đ ô n g còn ăn vào tậ n n ú i H ồ i H ạc, cách làng k h o ả n g trê n dưới n ăm d ặm về h ư ớ n g Đ ô n g N am . Vào m ộ t ngày kia, có m ộ t đ á m người từ h ư ớ n g N am đi th u y ền kéo ra, chiếm cứ v ù n g đ ất này. H ọ p h á t câv, d ư n g lêu đ ể ở. Đ ám ngư ờ i ấy tự n h ậ n m ìn h là gióng

Sách Cá Ngựa

b ộ V iệ t

1 C ó â m đọc n h ư T rư n g , Cổ n g m a la iNguơi m u a Ke m u n n a i.

2 V ua H ù n g V ư ơ n g th ứ 17.

lệbẲD tbuyỉt của ogưòi @biTí)

*


Thường. H ọ th ờ chim Thần Lạc, th ờ trống đồng và thờ Mẫu. Người họ không cao không thấp, không trắng không đen, k hông béo không gầy. T ính tìn h chất phác, táo tợn. H ọ nói tiếng nghe n h ư chim hót. Đ àn ông m ặc quần đũng què, áo cổ vuông, búi tóc, gài lông chim trên đầu. Đ àn bà m ặc áo cổ tròn, xẻ trước, váy tơ, tóc để ngôi giữa, chít k h ăn mỏ quạ. Thiếu nữ th ì để tóc ngang vai, hoặc vấn đuôi gà. Đây là m ột đặc trư n g của đàn bà, con gái th u ộ c giống người Chim . C ùng tràn vào khai thác khu đầm lầy với họ còn có m ộ t đoàn người khác từ hư ớ ng Bắc đi xuống, tuy m uộn hơ n vài ba năm . N h ữ n g người này cũng là giống người C him , nh ư n g thuộc bộ Văn Lang, bộ tru n g tâm của nước Văn Lang. H ọ nuôi voi, trâu, dê; giỏi săn bắn, chạy nhảy trên đá tai m èo giống n h ư loài vượn. H ọ cũng thờ chim T hần Lạc, th ờ trống đồng, th ờ M ẫu, th ích hát hò, giỏi vu th u ật và ưa chuyện m a quái. Đ oàn người này khởi h àn h từ Phong C hâu, Vũ N inh, sau khi đã th u hoạch xong trà lúa m uộn. H ọ đi th à n h ba toán. Toán đi voi, toán đi thuyền và toán đi bộ. Toán đi voi khởi h àn h trước đó khoảng m ột tháng. H ọ có n h iệm vụ xác đ ịn h chỗ ở, xây dựng n h à Lạc hầu, Lạc tư ớ ng và chỗ ở tạm cho cả sách động. Toán này do Lạc tư ớ ng K hun Bổn dẫn đầu. Tiếp đến là toán đi thuyền. Toán này chủ yếu chuyên chở trống đổng, lương thực, giống m á và vật dụng, do T rư n g N ’nhi M a Lan, góa chồng, quản lý. Toán đi bộ khở i hà ’ p

' I

' '

k ’|

'

đi rải rí oách Cá N g ự a

răm người,

,0 dẫn dắt

Lac hau 1VU.11 xuau v^inmi ia ung 11VJ1 cua X 1 uilg C h ic m -

8

*

\?ãỉ) h ỉ


con gái cả của Lang O m và T rư n g Hoa - người vừa được chỉ định thay mẹ thừa kế uy quyền lớn nhất của dòng tộc, theo truyển thống của bộ Văn Lang. T rư n g Chiêm nhớ lúc đó cô m ới m ười lăm tuổi, người nhỏ xíu, nên cứ phải chạy gằn mới theo kịp bà nội. Bà nội của cô là con gái thứ hai của m ột Bồ chính, thuộc bộ Tân Xương, chức vụ ngang với Đô, Toát' sau này. Trong m ột lần tham dự lễ hội “Đằm vật giống” còn gọi là Nõ Nường, ông nội cô gặp bà. Hai người lấy nhau. Bà theo chồng về Văn Lang, bộ trung tâm đất nước. Bà nội của cô có tên đẩy đủ là T rư n g N nhi2Kun Sang. Tên bà được ghép bởi chức danh “Người thừa kế thứ hai” và chức “Hạt trưởng” của chồng. Thời ấy, nước Văn Lang vẫn còn lệ nữ quyền nên người vợ được m ang tên do cha mẹ đặt cho. Theo truyền tụng của người Chim thuộc bộ Tân Xương, thì thời trẻ, Kun Sang là C hủ đô - m ột chức danh hạng trung trong sách, động vùng Kha Nả. Bà rất sáng dạ nên được truyền dạy cho m ột số vu thuật, chủ yếu là để đỡ đẻ và chữa bệnh. “Đi nhanh lên cháu!” - Bà T ’rüng N ’nhi Kun Sang luôn miệng nhắc nhở cô cháu gái yêu quý nhưng khá bướng bỉnh của mình. “Bà đừng nhắc nữa!” - T rư n g Chiêm cự nự với vẻ m ặt không vui - “Hai chân cháu không thể dài hơn để đi nhanh được đâu!” .J~ Ihực ti

rT ~ L .

— p

rT 1>____ »______/ ' • ' t - ĩ ô - ______ ^ I

N hưng bè O Q

ch

C ^Q

1 .

1

I

N Q ư Q

1

A 'i

/

A '.

sức roi.

cố gắng

1 T rư ở ng hạt.

2 Người thừa kế th ứ hai.

^hần thuyết của oéưòi @bim

*


ấy. T rư n g Chiêm định bụng: nếu bà nhắc lại câu nói ấy m ột lần nữa, cô sẽ ngổi bệt xuống đất, không thèm cất bước, xem bà sẽ xử trí th ế nào. Rất m ay là bà đã im lặng. Từ trong sâu thẳm lòng m ình, T rư n g C hiêm không m uốn rời bỏ quê hương m à đi. N hưng do người đông theo lời của ông nội Kun Thao - đất đai ít ỏi, lại cằn cỗi, nên việc ra đi là điều chẳng đặng đừng. Ngay từ sáng sớm, ông nội cô đã đánh thức m ọi người dậy, chuẩn bị lên đường. Sau khi rà soát lại đồ đoàn cần phải đem theo, ông bước xuống cầu thang. V ừa đi ông vừa búng tay ra hiệu cho con chó đốm đang nằm bẹp dí bên đống phân trâu, bảo: “Đốm! Đi thôi chứ!” Thường ngày, hễ nghe thấy tiếng chân của ông nội Kun Thao nện th ìn h thịch xuồng cầu thang là con đốm nhổm ngay dậy, m úa đuôi quay tít, xăng xái chạy về phía ông. N hưng bữa nay, nó không buồn động đậy. T rưng C hiêm buồn bã n h ận ra rằng chỉ có con chó là đổng cảm với cô. “Thôi nào, đừng làm m ình làm m ẩy nữa. Ta cũng đang nẫu cả ruột gan đây!” Lời than của ông nội Kun Thao đã làm động lòng con chó. Nó uể oải đứng dậy, lấm lét bước theo ông. 'T rư ng C hiêm được bà nội trao cho m ột chiếc gùi nhỏ, bên trong có đựng bầu nước và vài m ón đồ lặt vặt.

Nhà, Sách Cớ Ngưa ịcìrẵnjl

xong. }

^

ái đem đổ

đạc chờ sẵn ở trước sân. Khi các gia đ ình đã chuẩn bị 10

* \*ăo b«


xong xuôi, đông đủ, Lạc hầu Kun Thao phát lệnh lên đường. Tiếng tù và rúc lên n h ư m ột tiếng nấc nghẹn, lan dài giữa rừng núi. Trâu, bò, dê, ngựa từ trong chuồng được lùa ra đường. Cả m ấy trăm người, bao gổm già trẻ, lớn bé, m ang vác đồ đạc lỉnh kỉnh, rụ c rịch chuyển động. Cuối năm , trờ i ảm đạm . N hững cơn gió đầu m ùa từ hướng Đ ông Bắc tràn về đem theo cái lạnh tê tái. Bà nội T rư n g N nhi Kun Sang vội vàng quàng lên nửa người để trầ n của T rư n g C hiêm chiếc khăn đen vải thô, day, gọi là thung thúc, do chính tay bà dệt, bảo: “Phải cẩn thận. Đ ừng để rơi nhá!” T rư n g C hiêm im lặng, hai tay giữ lấy quai gùi, cúi đầu bước đi. C ánh đàn ông - vai đeo cung nỏ, tay cầm gươm bén, giáo dài, do Lạc hầu Kun Thao chỉ huy - nhảy ào ào trên những phiến đá. Đ ám người này di chuyển như mây như gió. H ọ phải đi trước soi đường, chuẩn bị chỗ ở tạm cho m ọi người. C òn đàn bà thì địu con nhỏ, lùa theo vật nuôi và phải m ang theo lương thự c ăn đường, nên đi rất chậm. Tới núi D ương Sơn, T rư ng C hiêm dừng lại, n h ìn về quê củ. Đ ộng Cương An, quê hương của cô, hiện lên m ờ m ờ tỏ tỏ trong ánh nắng n h ạt màu. Với khoảng cách chừng ba, bốn dặm , ngôi động trông như m ột bãi hoang với nhữ ng ngôi nhà sàn bé tí, nằm rải rác trên m ột ngọn đồi m ọc đầy nhữ ng cây chiên đàn, nơi làm tổ của hàng

SnT!Sóch Cớ N9Ụ'a ‘"""í lại, con đốm đang chạy lon to n cung a u n g oước. Nó

f b ầ n tb uyỉt của oẻuồi ©bin)

*


Sử Bấc không ghi c h é p việc Triệu Vũ Đế trước khi ch iếm Âu Lạc, đ â dùng m ưu gọi các hầu tướng về Khả Lư, rồi sai người m ai phục giết họ trên đường. Sau khi ch iếm xong Ầu Lạc, giết hết c á c h ầu tướng, Vũ Đế tịch thu nhiều trống đồng c ủ a c á c bộ tộc đ e m về Phiên Ngung c ất giữ. Ông ta cò n thu giữ Lạc Thư, p h ả đồng, cuốn "Thần thuyết c ủ a người Chim" và những gì có liên q u an đ ế n vản tự, ch ữ nghĩa, quốc thống c ủ a c á c triều vua Vân Lang, Âu Lạc, đ e m thiêu húy sạch, ô n g ta củng ch o tìm kiếm rồi đ ập phá sạc h các cộ t m ố c bằng đ á có khắc h ọ a đ ồ phân chia ranh giới giữa c á c bộ ở Văn Lang có từ thời Lạc Dương vương. Đồng thời với việc tìm d iệt tận gốc cái vân c ủ a d ân Lạc, Triệu Vũ Đê phân ch ia lại h ạt thành, gọi Âu Lạc là Giao Chỉ. Ông ta sai bọn quan lại châu q u ậ n làm số địa bạ, hộ tịch đ ể tiện thu đất, bát nộp sưu thuế, ô n g ta cúng ra bộ Việt luật, ép d ân Lạc th eo lẻ giáo phương Bắc, gọi d ân Lạc là người Việt, ch o hợp với thuyết nòi B ách Việt trong nước Nam Việt c ủ a m ình.

TR874: Thần Thuyết Của Người Chim - Văn Lê  

"Thần Thuyết Của Người Chim là câu chuyện về một giai đoạn trong huyền sử dựng nước của dân tộc ta từ thời Hùng Vương thứ 18 cho đến khi Tri...

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you