Issuu on Google+

Tủ sách THU GIANG

Thu Giang NGUYỄN DUY CẨN

Phương pháp tự học, tự đào luyện cho mình một nền tảng văn hóa vững chắc KẨ e â , . l ã « R Ẩ „ £ n g

òớch Có Ngựa NHÀ XUẤT BÀN TRẺ


MỤC LỤC

Lời giới thiệu Tựa ■ Chương thứ nhất: TH Ử TÌM MỘT ĐỊNH NGHĨA

■ Chương thứ hai: NHỮNG YẾƯ TỐ CHÍNH

■ Chương thứ ba: NHỮNG ĐIỂƯ KIỆN THƯẬN TIỆN CHO S ự T ự HỌC

■ Chương thứ tư: NHỮNG PHƯƠNG TIỆN CHÍNH YẾU

■ Chương thứ năm : ĐỌ C NHỮNG Gì?

■ Chương thứ sáu: HỌC NHỮNG Gì?

■ Chương thứ bảy: BA YẾU TỐ CHÍNH ĐỂ XÂY D ựN G MỘT NẾN VÃN HÓA VỮNG VÀNG

■ Chương thứ tám: MỘT VÀI NGUYÊN TẮC LÀM VIỆC

■ Phụ lục: LỜI HAY Ý ĐẸP s ó c h

C á

N gự a


TỰA

T

ôi còn n h ớ m ộ t câu chuyện ngụ ngôn Ả Rập rất ngộ nghĩnh sau đây do văn sĩ Anatole France th u ật lại: Có

m ột nhà vua gọi các bậc trí giả trong nước, bảo tìm tòi và mang lại cho ông sự khôn ngoan. Các nhà bác học ấy SƯU tẩm tất cả sách vở hay nhất trong nước đ ể chở đến cho nhà vua. N h à vua đang bận vui chơi tro n g m ộ t yến tiệc nên không có ngày giờ đọc: “N hiều quá! Làm sao đọc hết được? Suốt đời ta cũng k hông đọc h ế t Các người hãy tuyển lại trong đ ốn g sách áy những quyển nào hay nhất và cần thiết nhất th ô i”. Các nhà bác học ngày đêm tuyển chọn, còn được m ột số sách hay nhất, bèn đem chở đến nhà vua. Bấy giờ, nhà vua đang m ơ m àng b u ồ n ngủ, b èn bảo: “Vẫn còn nhiéu quá! Các khanh cố gắng th êm lên, đọc lại thật kỹ các sách này và tóm tắt lại tinh hoa của nó, viết lại th àn h m ộ t quyển sách thôi, rồi ta sẽ đọc quyến ấy đ ể thu thập sự hiểu biết của những bậc thô n g m inh nh ất th ế giới từ cồ chí kim, có phải tiện hơn k h ỏ ™ -”

1

'

Sách Có Ngựa 7


Các nhà bác học uyên thâm nhất cặm cụi cả năm trường mới rút đặng tinh hoa vào m ộ t bộ sách duy nhất. Lòng mừng khấp khởi, vị cao niên nhất trong các nhà th ô n g thái ôm bộ sách quí ấy vào đền. N hà vua cũng vẫn chê là còn dài dòng lắm: “Khanh hãy cố gắng rú t tát cả tinh hoa bộ sách này làm thành m ộ t câu thôi, như th ế ta chỉ học lấy câu ấy để biết được tất cả cái biết của con người từ xưa đến nay, trong khắp thiên hạ”. N h à thông thái trở về, và sau m ộ t tháng trở vào đển, cầm theo câu tư tưởng chứa đựng tinh hoa tất cả sự hiểu biết của con người, viết trên m ộ t tấm lụa ngà: “C o n người sinh ra, yếu đuối, trần truổng. Càng ngày càng lớn hơn, về sức m ạnh cũng như về dục vọng, nhưng lòng th am m u ố n lại không bao giờ thỏa mãn. Rối tàn tạ, rồi tiêu v o n g ”. N hà vua đang bận sửa soạn ra quần, tỏ vẻ giận dữ nói: “Điểu ấy có gì mà phải nói. Ta đã biết dư rối! Các anh toàn là b ọ n láo cả!”

Cầu chuyện này m uốn nói gì thế? Theo Charles Baudoin, trong những ý kiên các trí giả xưa nay, ý kiến này của Alain có lẽ là đúng nhất: “Văn hóa là điểu không thể truyền được mà cũng không thể tó m tắt lại được . Tôi cũng nhìn nhận lối nhận xét trên đây của Alain là đúng. N h ư thế, sao lại còn viết ra quyển Tôi tự học để làm

gì? 8

Sớch Có Ngựa


Tự học là m ộ t nghệ thuật. Là nghệ th u ật thì không thê truyền được. Trang Tử cũng có câu chuyện ngụ ngôn sau đây; gẫm rất là ý vị: “H oàn công đọc sách ở trên lầu. Có người th ợ m ộc đang đẽo bánh xe ở nhà dưới, nghe tiếng đọc, bò tràng, đục, chạy lên thưa với nhà vua: - Cả dám hỏi nhà vua học những câu gì thế? H o àn công nói: - Ta đọc nhữ ng câu của Thánh nhân. - Thánh n h ân hiện còn sống không? - Đã chết cả rồi? - Thế thi n hữ ng câu nhà vua đọc chỉ là n h ữ ng cặn bã của cổ nhân đáy thôi. - À! A nh thợ! Ta đang đọc sách; sao dám được nghị luận. H ẻ nói có lý thì ta tha, bằng không có lý ta bắt tội. Người th ợ m ộ c nói: - Tôi xin cứ lấy việc tôi làm m à suy luận. Khi đẽo bánh xe, rộng, hẹp, vừa vặn, đúng mực thì thật là tự tâm tôi liệu mà nảy ra tay tôi làm, n h ư đã có phép nhất định, chứ m iệng tôi không th ể nói ra được. Cái khéo ấy, tôi k h ô n g th ế dạy được cho con tôi, con tôi không thể học được của tôi. Bởi vậy, năm nay tôi đã bảy mươi tuổi rồi m à vẫn giữ nghể đẽo bánh xe. Người xưa đã chết thì cái hay của h ọ khó truyền lại được, tưởng cũng như đã chết cả rồi. Thế thì n hữ ng câu nhà vua học, thực ra chỉ là những cặn bã của người xưa mà

thôi”

Sách Cá Ngựa 9


Thật có đúng như lời của Alain đã nói: “Văn hóa là m ộ t cái gì không thể truyền, cũng không thể tóm tắt lại được”. ■■■

Văn hóa tuy không thể truyền được cái hay nhưng có thể khêu gợi và giúp cho người ta đi đến chỗ hay. C ũng như nguyên tắc dạy vẽ; tuy không truyền lại được cai thien tài của họa sĩ, nhưng cũng giúp cho người người có thể có đưỢc những lể lối làm việc đê thành m ọt nha họa SI chan tài. ■ ■ ■

Tác giả là người đã vất vả rất nhiều trong con đường học vấn. Trước đây, tác giả là người rát kém về trí nhớ, lại cũng kém cả thông m inh và sức khỏe, sau khi ra trường cảm thấy m ình bơ vơ, ngơ ngác trước con đường học vấn m ên h mông. Thú thật, ở trường tác giả không học được gì h ơn là những ý thức thông thường, nhưng không “tiêu hóa” được bao nhiêu. Là vì chương trình quá nặng m à thời gian tieu hóa” rất ngắn. Cho nên ra trường được vài năm thì dường như đã quên gần hết những gì m ình đã học. Sở di sau nay có được chút ít học vấn, dù nông cạn đến đâu, cũng đều n hờ công phu tự học cả. Tác giả nhận thấy cầu nói này của G ibbon rát đúng: “M ỗi người đểu nhận được hai thứ giáo dục: m ộ t th 'J CJ1

r : " " Ẩr ríl° ỉ m ộ t thứ' cl uan

oách Cá Ngựa

10


trọng hơn nhiểu, do m ìn h tự tạo láy”. Đ ó là trường hợp của tác giả. Và, n h ư bác sĩ Gustave Le Bon đã nói, tác giả cũng đã “dùng p h ầ n th ứ hai của đời m ình để đả phá nhữ ng ảo vọng, những sai lẩm và những nếp suy tưởng hẹp hòi lạc hậu m à m ìn h đã hấp thụ được trong khoảng đời th ứ n h ấ t” của m ình ở nhà trường. ■■■ Trước đây, về vấn để này, tác giả đã có cho xuất bản hai quyển Oc sáng suối và Thuật tư tưởng. Q uyển Tôi tự học này chỉ để bổ túc hai quyển trước mà thôi. Bởi vậy, nếu bạn đọc nhận thấy rằng để cập đến vấn đề học hỏi m à bò qua vấn để luyện trí nhớ, tập quan sát; luyện giác quan, cũng như phương p h áp suy luận là m ộ t điểu thiếu sót lớn, thì xin các bạn nên biết cho rằng những vấn để ấy đã được bàn rất rộng tro n g hai quyển đã kể trên. Lắm khi cũng có m ột vài vấn đế đem ra bàn lại, dĩ nhiên là với nhiểu tài liệu phong p h ú hơn, được bàn rộng về nhiều khía cạnh hơn. Đây là m ộ t m ớ nguyên tắc, không phải chỉ tự m ình tìm ra, m à phần nhiểu là của những bậc tiền bổi cổ kim, đã giúp ích tác giả rất nhiều trong con đường học vấn. N hững kinh nghiệm của tác giả trong thời gian tự học thường chỉ dùng để bàn rộng và b ìn h p h ấm những nguyên tắc do các bậc đàn anh chỉ dẫn. D ĩ nhiên là khi biên chép lại, tác giả nhìn nhận rằng nó đã giúp được rất nhiều cho mình, và như thê củng có nghĩa là rạt có th ể nó sẽ không giúp ích

Sách Cá Ngựa 11


"Quyển Tôi Tự Học của học giả Thu Giang - Nguyễn Duy cần nhâm mục đích giải quyết vấn đề bức thiết đối với thanh thiếu niên của mọi thời đại mà ở các nhà trường hiện thời rất thiếu đó là vấn đề "tự học". Quyển sách đã bàn đến những vấn đề cân cơ giúp cho mỗi người tự đào luyện lấy công trình vân hóa của chính mình, đó là cái học "bê sâu" và cái học "bề rộng". Và cao quý hơn hết là tác phẩm đã để cao việc "học làm người" để cho mỗi con người hoàn thành được sứ mạng của chính mình trong nhân loại. Theo tôi, việc tái bản Tôi Tự Học là một việc làm hợp thời và hết sức ý nghĩa". Lương y v õ PHƯỚC HƯNG

"Có những quyển sách thay đổi cuộc đời. Đối với tôi những quyển sách của cụ Nguyễn Duy cân thì đúng là như vậy. Trong đó quyển Tôi Tự Học là quyển sách đáu tiên tôi đọc được khi mới 15 tuổi. Và nó đã trở thành kim chỉ nam cho cuộc sống của tôi, cụ thể hơn là cho việc học của tôi. Việc học được bàn trong quyển này không chỉ là cái học để mứu sinh mà cao hơn nữa là cái học để hoàn thiện mình cho đúng với cái danh phận tốt đẹp - CON NGƯỜI". PHAN NGUYỄN HOÀNG NHƠN Giám đốc chi nhánh TECHCOMBANK

Sách Cá Ngựa

ISBN 9 7 8 - 6 0 4 - 1 - 0 0 3 5 7 - 6 Tôi tự học

lill

934974

108085

G iá : 50.000 đ


TR129: Tôi Tự Học - Thu Giang Nguyễn Duy Cần