Issuu on Google+

Sóch Có Ngựa


»

v / 21 [ ) /

99 ng ay và vô tận Mua rà o m ùa Hè

Thành phó th ò i cúa nguoi trè

().

( ) I Phán m ém cho tim ^)

Ẫ N hung

cuộn len lă n đi khá c hưóng

I I \ ) C hủng ta dưng trờ nên quà m ạ n h mé 12

t

C hang co g i

14:ỉ

à B runei

Cà phè b ié t nòi


Ngày thứ 9 0 Căn phồng nhò vang chanh ấm áp. Dáng ngươi cao gầy. Cánh mùi phập phồng. Câu hát lạc điệu. Mắt đen hấp háy. Nụ cưbi thật hiền. Tôi cứ thừ ngươi ra như vậy nhìn cái Duyên, hoặc là không. Cho đên khi nó dí sát mặt vào tôi: - Trông ngu thế? - Chắc thế. Có 2 việc khiến con gái quyết rũ nhất, dó là lúc đan khăn và khi vào bếp mà - Ngừng một lát, nhìn vẻ mặt tí torn của nó rồi tôi cươi phá lên - Mỗi tội bây giơ tao không nghĩ thế. - Ý mày là gì? - Nó giơ con dao cắt bánh trước mặt ra hằm hề - Nhịn đây đừng đùa. Đúng là tôi đang khen cái Duyên đây chứ, có điều tồi đang nghĩ con trai khi vào bếp củng quyến rũ vậy thôi. Giống như anh vậy...Kéo nhẹ cửa sổ, vai giọt nắng Xuân trong trẻo liếm từng vệt dai lên chiểc ban gỗ nâu bóng. C h^ thấv íìân rlâv mipn kí 1«*. nhữnír npàv eiổ mùa lại động đậy. Một th á Q ^ h KI I K h ongm ọ tc o a c n u a I \ i g ự a ¡ £ * » ¿ 1*1 w điện thoại của mong chơ g ì , __ mình. Cùng lạ. Tôi vẫn tương mình chỉ bối rối vào những ngày mưa cơ mà nhỉ.

£c


N g à y th ứ 2 5 Gần hết một tháng nhưng tôi với anh nói chuyện rất ít. Hầu như chưa bao giờ được quá 10 phút. Có lè vì tôi không giòi giao tiếp. Những cuộc trồ chuyện thương rơi rạc, cộc lốc. Như hôm nay, trơi mưa, tôi đi đồ rác về, đứng ở bậc san gỗ ngoài cửa, nhìn vào trong, tự dưng hòi có phải vì tôi là khách quen nên anh nhận tôi nhanh thế không? Anh bảo để anh nhớ đã. Rồi anh à lên một tiếng, hòi tôi biết hát không, hát một bai xong anh sè nhớ. Tôi đờ ngươi, cáu kỉnh. Anh cưbi dịu: - Khách quen thì không chắc. Nhưng trong một bộ dạng tả tơi thì lại là chuyện khác. Va anh hát đôi câu vớ vẩn nào đây. Ngang phề. Rồi bảo tôi. - Em hát ngang bằng anh là cùng thôi chứ gì. Nên cứ hát đi. Nếu em muốn. Rồi anh cươi ngặt nghèo. Thỉnh thoảng tôi củng thây kì. Sao tôi nhớ hết nhừng gì anh nói vậy nhỉ? Vì chúng tôi nói chuyện quá ít chảng?

Sách Có Ngựa


N g à y d ầu Liên Tay nắm chặt mủ lười trai ướt nhẹp, cả ngươi run run vì thấm nước lạnh, thớ ra nhừng cột khói, tôi ẩn cửa vào Senza Fine. Ngây ngươi nhìn lên bức xếp hình cờ bự rồi buột miệng: - Anh, em muôn 1'am ờ đây. - Chán Latte Macchiato nhà anh rồi à? Với đề nghị bất thương và thái độ xấc xược như vậy, tôi không thấy lạ khi ông chủ trẻ buông thòng câu nói rồi bò đi. Chỉ là, tôi khè rùng mình khi có gì đây sắc lạnh chạm vào hai bên má đang lem nhem nước mưa: - Chìa bé nhất. Đồng phục ờ tủ thứ hai màu xanh sau quầy đồ uống. Mặc vao rồi ra đây nhanh lên. Tôi chí kịp trbn mắt, lập cập mặc đồ rồi lại ngẩn ngơ chạy ra. Anh nói dài ơi là dài, tay thì chào khách, tay thì chỉ trò một lô xích xông cho tôi. Tai tôi cứ lùng bà lùng bùng, chả hiểu gì sất. Tôi không nói đùa, nhưng củng đâu có nói thật? Con anh nữa, đương đương là chủ nhà hang... Mọi thứ đến quá nhanh, khiến cho tôi tự dưng chẩng cồn nghĩ được gì nữa và chang cồn thấy gì nửa. Mờ mắt ra, tôi thây mình đang nằm trên sô pha ờ tầng trên. Giật mình chạy xuống, đã thấy anh đang thu dọn đồ đạc. Thấy tôi, anh khẽ h ấ t h a m . Thí* r~

"

1"

+

/»ối mow +/VÎ loi /-«Viaw lr»or»Vi n n a n Ị i SQf n à y sơ no,

mơi quay sang


- La Ma, tiền thuốc cảm trừ hết vào lương đấy nhé. Hôm nay thử việc, không tính lương. Mà biết anh tên gì không hả? - Anh nghiêm mặt nhìn tôi - Là Nguyễn Hoang Nhật Minh. Thê này mà muốn lam việc ờ đây? Bối rối, tôi khè vén tóc mái cồn ướt nhẹp sang một bên, im lặng. Anh nhún vai, khè chép miệng: - Thê thì lương trả theo giơ. Hết. Rồi. v ề đi. Thê đây. Trong vòn vẻn có 5 phút, tôi đã chính thức thành nhân viên của Senza Fine. Nhừng ngày nay H'a Nội rét đậm, mưa dai nhưng hêt ngày thật nhanh.

Ngày thứ 2 6 - Anh à, cậu ây là Panna hay Pancot đúng không? Vì cậu ấy hay gọi Panna Cotta khi đến đây. Giống như em, anh gọi em la La Ma, Latte Macchiato -ừ ? - Thế thì anh gọi em là Phương đi! Em là Trần Mai Anh Phương Thấy anh nhíu mày, tôi nói tiếp - Vì em là nhân viên rồi, đâu cồn l'a khách quen nữa, nhĩ? - Hòi như không hòi vậy? - Anh cũng thê mà. Nhớ đấy. -N ày, em bi biết tên họ đầ} -

E m

t i n ,

a n n

i N g u y e i i

I i u a n g

Mắm đây. Khi in nhau vk. . . i N i i ạ t

XV 1

111Ỉ1

ạ.


Anh ngẩn ngươi, thật lạ. Anh gài đầu, rồi cươi. Hai bên lông mày đậm nheo lại, má lúm đồng tiền hiện rõ ơi là rõ, đẹp oi là đẹp! Trbi hôm ây lại mưa. Mỗi cô gái đều có một chàng trai dể nhớ khi mưa về. Chắc là tôi tìm thây rồi.

Những ngày sau ngày 2 6 Ngày Đông rét sớm, mưa phùn suốt thôi. Khách đến đông hơn và chóng vánh hơn. Nháo nhào chạy vào, vội vã ra đi. Tối vắng khách, có hôm tôi đến ngồi xem hết 2 bộ phim với anh rồi về. Anh không gọi tôi là La Ma nữa, nhưng vẩn chỉ là những mẩu chuyện vụn vặn ít ỏi. Nhiều hôm cồn chẳng nói gì trừ hai câu chào cụt ngủn. Bù lại, anh biết mua gì lam đồ ăn khuya cho tôi. Cùng như khi anh liên tục xoa hai tay vào với nhau, tôi biết anh đang đói. Cũng có 1ÜC tôi thây tim mình lạc nhịp ghê lắm, khi anh quay sang nhìn tôi đúng lúc tôi đang nhìn anh. Thỉnh thoảng, anh lại ngả lưng vào ghế đối diện, tóc anh và vai anh có thể chạm nhẹ vào tóc và gáy tôi. Tôi không cồn ngạc nhiên vì điều đó nữa. Mà buồn cươi. Mỗi lần anh đứng dậy, cảm giác nuối tiếc vẫn cứ vẹn nguyên như những ngày đầu. Hay thật. Thứ tình cảm này không đủ điều kiện cần cho bất cứ thứ định nghĩa ngắn gọn nào. Hoặc là rất gần, hoặc là lại rất xa. Hoặc là thứ gì dó rất đỗi neruvên sơ và trong trèo, hoăc là những nỗi niềm day dứt

Sách Có Ngựa lđỉmtcnhtog tinh cam đo

AVM

-— — — — r/


Sách Cá Ngựa ( it lH Ị IH Ạ O U

I lin'ni«! m i l l r l i i n n i t j t r ì n h l l n ì r « L ĩ > \ A l » l i ( M «1<H* t r o m i (|i«ñ I r r

GIA: 25.000Đ

\


SV016: Ly Kem Quên Tên - Nhà Số 5