Issuu on Google+

âẪQ


c

/K

m ẩ

> ^ ọu>

Lòi nói đầu

5

1. Gửi mẹ

13

2. TP. Hồ Chí M inh, Việt Nam.

Một ngày thứ sáu.

17

3. TP. Hồ Chí Minh, Việt Nam. Một ngày thứ sáu - khác

31

4. “Em chỉ như một con mèo. Nếu không có anh. sẽ rất cô đơn... thực sự, rất cô đơn"

35

5. Đi ngược miền ký ức

47

6. Những cánh chim tự do

63

7. Chiều rộng cánh thiên thần

75

8. Loại đàn õng bạc tình, bạc nghĩa

85

9. GAt> •'*' 10.

103

Sóch Có Ngựa

11. Y,iLhi...!khui.0 ......

*

>15

129


12. Mối quan hệ nhu nhược

141

13. Bẩi được tình yêu

153

14. Tâm tư của mẹ

169

15. Càu c h u y ệ n của Q u â n Anh

179

16. Những câu chuyện trên phố

191

17. iMối quan hệ nóng bỏng

205

18. Sự tức giận của Joy

213

19. Bí mật bị vạch trần

227

20. Sự hối hận của Cao Lâm

235

21. Bạch Bao Na và gói mì

245

22. Đoàn tụ và chia ly

263

23. Mẹ đà về rồi sao?

273

24. Tin, hiểu và yêu...

283

25. Đàm phán

293

26. Sự thật phơi bày

303

27. Không phải là đoạn kết

315

Du học là gì trong mắt họ?

325

Sách Cá Ngựa


Sóch Cớ Ngựa


d v w , m ẹ di đà hai năm. Không biết m ẹ đi đâu. Không hiểu vì sao m ẹ đi. Mẹ n ấu ăn rất ngon. Con vẻ đã không thấy mẹ. Không còn được ăn những m ón ngon m ẹ nấu. Và con đả không đi tìm mẹ. Con không biết lý do vì sao m ẹ đi. N hưng m ẹ đã bỏ đi. là do mẹ tự nguyện, là do m ẹ m uốn thế. Nên con không đi tìm mẹ. Mẹ, m ẹ đi đã hai năm . I lai năm nay, con luôn nhớ mẹ. Cũng nh ư hai năm nay, con luôn nhớ anh ấy. Mẹ, m ẹ và an h ấy, bỏ con đi cùng cần Khi COIl C iU l d i m cty 1L11UI.

14

V

GẢO


Mẹ đã từng nói, mẹ chí có mình con. Anh ấy cũng vậy, tùng nói, chỉ yêu mình con. Mẹ, m ẹ đi rồi, gia đình không còn là gia đình nữa. Vì gia đình không có mẹ. Anh ấy đi, con không còn tình yêu nữa. Vì tình yêu không thể chỉ có mỗi m ột mình. Mẹ, mẹ và anh ấy, hai ngirời con ycu thương biết mấy. Dã biến m ất khỏi cuộc đời con trong kiếp sống ngắn ngùi này. Hằng ngày, con vần tự hỏi: “Liệu có lúc nào đó, m ẹ sẻ về không?'’ Rồi, con lại hỏi: “Liệu, có lúc nào đó, anh ấy tìm con không?” T hế mà, hai nủm rồi anh ấy khống tìm con. Dù chỉ m ột lần. Mẹ cũng không về. Dù chi m ột tin tức. Con biết anh ấy đang ở đàu. Con không đi tìm anh ấy. Còn mẹ? Con không biết m ẹ đang ở đâu. Con cũng không m uốn đi tìm mẹ. fç ç thu*

',r

Tîhfln« "rr.r/vi vêu

oách Cá Ngựa

v ả ru ~ ,.~ --------------- ------------ 0 0 KỶ ỨC NORTHUMBRIA

lon :on V

IS


tin tướng vỏ cùng. Con vẫn thường thấy, nhùng đứa trẻ không cha m ẹ thật đáng thương. Những cô gái thất tinh, thật tội nghiệp, những người độc thân thật cò đơn. Đấy là con nghĩ thế khi con còn đang hạnh phúc. Bảy giờ đã là lúc, con phải nghĩ khác đi rồi. Con đả sai. Người yêu thương con biết mấy, rồi cũng sẽ rời xa con vì lý do nào đấy, mà con khòng nhìn thấy, cũng chảng thể nào biết đirợc. Lúc này, con bỏng nghĩ, không cha khồng m ẹ còn hon là có cha có mẹ, rồi để họ bỏ m ình đi m à không cho m ình hay. Lúc này, con bỏng nghĩ, không có người yêu còn hơn là yêu thương m ột người bàng tất cả sự tin tưởng, rồi để họ đột ngột biến mất. Bố không thể ớ đây, m ẹ đã đi m ất, anh ấy cũng thế. Mẹ, con không giận mẹ. Cũng giông như con chưa từng giận anh ấy. Con chỉ giận m

ĩn cá

ha

mai

bôn CÜI1 ma. 16

V

GÀO


c/K

ậ ủ

n -^ ju ỷ * - Ờ Ẩ a Í ' L ổÍa a / .

Sóch Có Ngựa


- c J in h trạng này đà kéo dài bao lâu rồi? - 10 ngày. - Cô có chắc là 10 ngày không? - Không... Tôi không chắc lắm. - Có thể nhiều hơn? - ừm... tôi nghĩ là... nhiều hơn m ột tuần... Nhưng không dám chắc có phải 10 ngày hay không? - Cô nhớ xem. chúng ta đà gặp nhau mấy lần? - Lần này là lần thứ ba. - Chính xác!

- Tôi có ghi lại các cuộc hẹn, kể cả với chị. - Tôi nghĩ, cô có thể bắt đầu kể câu chuyện đó. Cô đã thoải mái để làm việc đó với tôi chứ?

Sách Cá Ngựa à cò. 18 V

GÀO


-

ừm!

- Cô m uốn bắt đầu chứ? - ừm ... được. - Hãy bát đầu ở bất cứ Iioi đâu mà cỏ muốn. - Vâng! I ỉạ Thanh bát đầu câu chuyện của mình. - Tôi nhớ rằng... chuyện đó xảy ra năm tôi 19 tuổi hay 20 tuổi gì đó. Chị biết đấy, tuổi 19, 20, thậm chí 18, với hầu h ết mọi người, và vởi cả tòi nữa, nó đẹp lắm, đẹp, nét đẹp của sự khủng hoảng. Lúc đó, tỏi đang rất vui vẻ. Tôi ở m ột căn phòng nhỏ, trong m ột căn hộ nhỏ. Cái m à người ta vần gọi là "Apartm ent’’ đỏ. Căn hộ của chúng tỏi có bốn phòng ngủ, chính vì th ế m à chúng tỏi chia ra cho bốn người thuê, để có thể có giá thuê rẻ hơn. Trung bình, mỏi người sẽ chi phải trả khoảng 350 bảng m ột tháng. À quên, tôi chưa nói cho chị biết, khi đó tôi đang học ở Anh. Thời gian đó, tôi học tiếng trước. Đc có thể được học ở Anh, bố m ẹ tôi đã rất cố gắng. Bố mẹ chi có rnôt rnình tni rhôi mà. Nirrrc Anh rát đen. là

nơi C Sớch

N gựa

"g

dám

ưá KỶ ú c NORTHUMBRIA

V

19


yêu thứ gì đó, thi trong m ắt ta, nó thật diệu kỳ. Chị có nghĩ là tôi đã quá yêu nước Anh không? Chị có nghĩ nh ư vậy không? Nhưng ở đó có nhũng m ùa đỏng rất lạnh, tôi lại ở miền Bác nữa, là ở Newcastle, chị biết Newcastle chứ? Nếu chị xem bóng đá, thì hẳn là chị sê biết đội Newcastle, à, cả Liverpool, Man Ưnt nửa chứ... Chelsea nửa... Đấy, nếu chị xem giái ngoại hạng Anh, chị sẽ biết tất cả những cái tên mà tỏi vìra nhắc tới. - Chỏng tôi có xem bóng đ á Anh ấy rất thích MU. - Vậy hả? Tỏi cũng thích MU lắm. N hung anh ấy thì lại thích Chelsea cơ. Vậy là tôi phải cổ vũ cho Chelsea. - Có đang nói về “anh ấy"? - Vâng, anh ấy là một ngiiùi đani mê Gielsea. - Anh ấy là người Việt hay ngưừỉ Anh? - Sao chị không hỏi anh ấy có phải là người Trung Quốc không? Chị biết không, người Trung hầm

- v ạ y V t-u lei. i l l III d v ẵt» i i g u u i 1 1 u i i £ v t i ô c ?

20

V

CẢO


- Khống, anh ấy là m ột người Việt. Giống như tỏi, du học sinh cả thôi. -Ồ! - Tôi đang kể với chị đến đâu rồi nhỉ? À đúng rồi, tỏi ở Newcastle. Chị biết không ở đấy rất lạnh. Miền Bắc nước Anh vốn dĩ có thời tiết rất khắc nghiệt mà. Có những ngày m ùa đỏng gió rét và trời mưa lạnh căm, tỏi phải đi học. Nghe thì có vẻ nặng nhọc, nhưng nhà tòi chi cách trường đúng mội cây cầu thôi. Trường của tôi tuyệt đẹp và cây cầu đó là của trường tòi xây cho học sinh đi học. Các bạn tồi vẩn nói, trường tôi thật giàu, đến cái cầu cũng có thể tự xây. Tỏi thích ngồi trong Silent Zone của Thư viện trường, cảm giác mọi người xung quanh đều không tồn tại trong không gian tĩnh lặng ấy, thật thú vị để suy nghĩ với dạt dào ý tưởng. Lúc tôi chưa sang Anh, nhìn ảnh của trưởng trên mạng, mọi người đều thốt lẽn, nó thật giống cái tổ chim. Tôi thầm nghĩ: “Mình sẽ học trong cái tổ chim này sao?". Sau này mới biết, “cái tổ chim ấy” đã từng đirạc giải thiết k ế k ’^ n j r n r r n a m n t n i n r rhi n à n rin lfm IÁm...

ừm Sớch Cớ Ngựa °n ngu

0 KỶŨCNORTHUMBR1A V

ửa. 21


ừm , nếu chị m uốn biết hơn về trường tôi, thì I1Ó tén là "N orthum bria” nhé. "Northumbria University”. - Oh, tôi sẽ nhớ cái tên này. - Vâng, tôi không nghĩ rằng trường tôi là một trường tốt nhất. Ở Anh có rất nhiều trường tốt. Nhưng đối với tôi, nó là nơi tốt nhất đổ học, học thật sự ấy... Và củng có thể là nơi tôi bắt đầu tình yêu, học cách yêu nữa. - Vậy câu chuyện m à cỏ m uốn kể với tỏi, là ở đây? - ừm . - Cỏ hãy nhắm m át lại, hãy tự nói chuyện với chính m ình. Dừng xem như tôi đang tồn tại ớ đây được chứ? -Trước đây, tôi luôn nghĩ rằng tôi thuờnglàm quá nỗi đau của mình. Trên thực tế, nó không hề đau đớn đến thế. Cho đến một ngày, tòi biết rằng nỗi đau có thể tồn tại rất lâu. Nó có thể kéo dài và càng kéo dài thì sẽ càng đau. Có những khi, tôi nghỉ mình đã đủ khá năng để “không nhở” moi thứ. chứauên ir?Tôi khòny làm được.

H Sách Cá Ngựa ?cdù th 22

* V

GAO

rời vô


Sách Cá Ngựa cN ơ * o w « » M * M O IK >K A M I . R I » , a 1 1- ĩtMnm

P h òng K in h d o a n h u < h f m * < w h pncíom .vn

0

TetJB66344? 70)hoẠt091*891656

G lé : 9C0OOĐ


PNA029: Ký Ức Northumbria - Gào