Issuu on Google+

cH

u

H

Sách Có Ngựa Si


CHƯƠNG Mở ĐẦU

iết trời đã vào đông, trận mưa lạnh mở đầu một ngày mới khiến cảnh trời đất vốn đã âm u lại càng trở nên lạnn íeo. Gió thoi vù vù, nhừng chiếc lá khô còn sót lại trên cành, sau một hồi vật vã, đành bất lực để bị cuốn vào trong gió mưa, bay rơi lả tả, cuối cùng biến thành đất màu cho năm tới. Đây là một con đường quốc lộ thô sơ thường gặp giữa các huyện ớ vùng quê, mặt đường xám đen đầy những ô gà ô vịt. ngập ngụa nước mưa. Một chiếc xe khách đường dài cũ kĩ lấm bố lấm bết đi từ phía tây con đường quốc ỉộ tới, vì luôn phải tránh ổ gà nên nó đi mà cứ như uốn lượn, ì ạch trên suốt chặng đường, thân xe thì rệu rã long xòng xọc, như thê sắp tung ra thành từng mảnh bất cử lúc nào. Có lẽ do đi đường thấm mệt mà hành khách trên xe hầu như chẩng ai để ý đến sự âm u lạnh lẽo của đất trời và những cú lắc tròng trành trên xe, thay vào đó, người thì ngồi kẻ thì nằm, ai nấy đều nghỉ ngơi chợp mắt tại vị trí của mình. Duy chỉ có một cồ gái trẻ ở phía cuối xe ngay sát cửa sô là vẫn ngôi từ nãy bôn ngoài I nằm ngủ say bên cạnh. Dường như cô đang suy tư điều gì đó.


Chu Hạo Huy

Cô gái có khuôn mặt xinh xắn, mũi cao, mát to, tóc tết bờm ngựa sau gáy, đôi mắt trong veo toát lên vẻ nhanh nhẹn, quyến rũ. Người bạn của cô là một chàng trai có thân hình hao gầy, áng chừng cùng tuôi với cô, da trắng, mắt trong, trông như con gái. Nhưng nếu lại gần nhìn kĩ thì sẽ phát hiện trên lông mày phải và xen kẽ các chân tóc là nhừng vết sẹo gấp khúc, trông có phần dữ tướng. Cạnh chiếc gối chàng trai đang nằm là một cái ba lô du lịch chứa đầy đồ, chiếc khóa kéo để chừa một kẽ hở, thò ra đầu một con mèo đen óng mượt. Miệng ba lô kẹp lấy cổ con mèo, nó chỉ có thê ngọ nguậv mỗi cái đầu. Trong không khí u ám trên xe, đôi mắt xanh đen của nó lóe lên thứ ánh sáng rờn rợn. Xe quẹo qua một ngã rẽ, mưa bỗng nhiên mau hạt hơn. Hạt mưa đập vào nóc xe và cửa kính, phát ra tiếng “xoạt xoạt1'. Bực mình, bác tài chửi đổng mấy câu, rồi khẽ kéo cứa kính và vứt vỏ quýt ra ngoài qua một khe hớ nhó. Những hạt mưa lạnh chỉ chờ có thế để ùa vào, tạt đúng ngay vào mặt chàng trai đang ngủ ở hàng ghế phía sau. Chàng trai đang ngủ say bỗng dưng bật dậy, kêu thất thanh: “Nước! Nước!'’ -giọng đầy vẻ sợ hãi. Thấy biểu hiện của chủ nhân, con mèo ngồi bên cạnh cũng tỏ ra căng thăng, nó mở to mắt nhìn chung quanh. Người đàn ông trung niên vội vàng đóng cửa kính, quay đầu lại ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, xin lỗi!” Cô gái vội xua tay tỏ ý không vấn đề gì. rô i n °h iê n ^ r'mr'5*i

làm sao kh

r»hín rh à n ơ trai ân râ n hỏi* ‘% A n h có

Sách Có Ngựa

Chàng ti p hoàn hồn, chàng đưa tay lên chán gạt nhẹ những hạt mồ hôi và nói: *‘Vần là giấc mơ đó, chỉ thấy nước là nước, rất lạnh...” ộ CAI

VC4.11

V U I1 t l Ẳ V

U ỈU ll u u v

iV i


D ô c Q u y Ám

Cô gái thở dài, lông mày chau lại hình con bướm: “Hay là chúng mình quay về đi, anh xem bộ dạng anh mây hôm nay, em thực sự thấy lo láng.” Lặng im giây lát, chàng trai lắc đầu: “Không, càng như vậy thì càng chứng tỏ đây chính là nơi mà anh cần den.” Cô gái cắn môi, đang định nói điều gì đó lại thôi, rồi cô quay mặt đi, nhìn vào bức màn mưa u ám vô tận bên ngoài cửa kính.

Sách Cá Ngựa 7


Chương 1

6ẶP Gỡ TÌNH Cờ

uyện Hoàng Bình nằm kề biển Bột Hải, từ xa xưa vốn đã là một nơi hẻo lánh và nghèo đói. Mấy năm gän aây đang thí điêm khai thác tài nguyên du lịch, tình h kinh tế mới khá lên đôi chút. Du khách đến nơi đây chủ yếu tập trung vào tháng ba tháng tư mùa hạ, bước sang mùa thu là huyện này lại trở nên vắng vẻ lạnh lẽo, chờ cho đến tận trước và sau Tết âm lịch, người lao động ngoại tỉnh quay trở lại, mới thấy có chút hơi người. Giờ đang là dịp tết dương lịch, vào đúng khoảng thời gian giữa chừng, lại thêm mưa mù liên miên, khiến không khí trong huyện vốn đã hoang vắng lại càng thêm u ám. '

M

La Phi chọn đúng thời điểm này để đến huyện Hoàng Bình. Neu như độc giả đã có dịp đọc “Hung Họa" {tên tiểu thuyết cùng tác giả) thì sẽ biết đến người đàn ông ngoài 30 tuồi này là một cảnh sát có tính cách hướng nội nhưng tư duy vô cùng sắc bén. Anh thích một cuộc sống có tính thử thách, đặc biệt hứng thú với những điều kì bí và cổ quái. Có lẽ vì thé mà cách làm việc cũng như tư duy của anh luôn tỏ ra khác người. La Phi rất lấy làm hài lòng với đặc điểm này của mình, anh thâm chí cònhav nhấc nhả bản thân, rằng chỉ

Sách Cá Ngưa itchânđế">

cóđ ến n hữ r nhìn từ góc * tới, thì mới phát hiện ra được những điều mà mọi người không thể nào phát hiện được.

8


Dọc Quy Àm

Đi dạo mấy vòng quanh con phố ít người qua lại, La Phi bước chân vào bưu điện huyện Hoàng Bình. Đã thành thói quen, cứ mỗi lần đặt chân đến một thị trấn lạ, là La Phi lại ghé qua bưu điện. Đối với anh, bưu điện là nơi chứa đựng một lượng thông tin khống lồ, tại đây anh không những được đọc miễn phí các tờ báo địa phương, xem bán đồ và nám bắt tình hình phát triển ngành nghề nơi sở tại thông qua sổ danh bạ, mà còn có cơ hội được gặp rất nhiều loại người khác nhau. La Phi thích cái cảm giác ngồi lặng lẽ quan sát và thử đoán tuổi tác, nghề nghiệp hay thậm chí là tâm lý của những người qua lại... mà không hề biết chán. Lần này, chưa ngồi được bao lâu thì La Phi đã nhìn thấy một cặp đôi đáng để anh chú ý. Anh lập tức đặt tờ báo đang cầm trên tay xuống và tỏ ra rất hứng thú với việc đoán xét “mục tiêu”. Đây là một đôi bạn trẻ tuồi ngoài đôi mươi, ăn mặc thời trang, người đi trước kẻ theo sau bước vào bưu điện, chàng trai đi trước tay cầm một bức thư, ánh mắt toát lên vẻ băn khoăn và chờ đợi; cô gái theo sau tay ôm một con mèo, cô chau mày như đang rơi vào một trạng thái bất an và lo lắng khủng khiếp. Hai bạn trẻ này, dù là tướng mạo, cách ăn mặc hay khí chất đều tỏ ra không mấy ăn nhập với môi trường chung quanh. Mà thực ra, ngay cả trên đường phố nơi đô thị tấp nập, thì một cặp nam thanh nữ tú kiểu này vẫn cứ thu hút cái nhìn của rể vùng ven t

Sách Cá Ngựa

Hai người hợ đều chìm đắm trong suy nghĩ của mình, không để ý đến ánh mắt của La Phi. Họ tiến thẳng đến quầy

?


Chu Hạo Huy

gửi thư, sau đó chàng trai đưa bức thư cầm trên tay cho nhân viên bưu điện. Cô nhân viên đang định đưa tay ra cầm thì phát hiện ra đó là một bức thư cũ đã bị nhàu, bèn sững người lại. hỏi: “Cậu định làm cái gì the?” “Tôi muốn kiểm tra xem bức thư này từ đâu gửi đến.” -ch àn g trai đáp. Yêu cầu này hiển nhiên là vượt quá phạm vi chức trách của cô nhân viên, cô miễn cưỡng cầm lấy bức thư, liếc qua một cái rồi trả lời cho xong: ‘T rê n phong bì có đóng dấu bưu điện đó thôi. Người gửi ờ huyện này chứ đâu." “ Không.” -chàng trai không giỏi đối phó với những tình huống khó xử kiểu này, nên nhất thời tò ra ấp úng, “Tôi... Tôi m u ố n ... biết cụ thế hơn chút nữa. Chẳng hạn, người viết bức thư n à y ... hiện giờ đang ở đâu?" ‘T rên thư của cậu cổ thấy ghi địa chỉ người gửi đâu. kiểm tra kiểu gì đây?” -c h ư a dứt lời, bức thư đă bị ném trả lại. ‘T ô i ... ”

-chàng trai đỏ mặt, giọng lụng bụng, ra v ẻ không phục. Lúc này cô gái đứng cạnh lôi nhẹ cánh tay chàng trai, nói bàng một giọng tiếng phổ thông rất chuẩn và dễ nghe: “Thôi, mình đi đi a n h /’ Chàng trai thở dài thất vọng, cùng cô gái rời quầy trở ra. Cô gái thấy chàng trai không được vui, bèn an ủi: “Chúng m ì n h đi về

bức thư nà thì sao, lẽ I nho này.”

Anh r.íìnơ đừ n ơ nên n p h ĩ nhiêu làm gì, biêt đâu

Sách Cá Ngưa

hứcủaanh n cái huyện

Chàng trai lắc đầu: “ Không được.” -tu y giọng nói có vẻ ỊỌ


Một thiểu diên bị nç# trì nhớ đi timthâaổiế cửa minh ỉạc đến một HÓn dào hẻo lầnh, đuờỉdốc núi bi hiểm và m a quái: Dốc quỷ ám. Cử vào những đêm tròi vSầng trăng suông ỉại xuầt hiện bóng người bát động, tay khư khu ôm đứa trẻ dăm dăm nhìn xuổng láng bản bên dưới, như dang nguvổii- nia nhũng sinh linh còn sống. Giấc rno hài hung qúái đản liên tục lập lại cứa cậu bổ, ruột bức thư GŨ không cách não giải m ã cùng cái chết hảng loạt của những ngươi biểi. h<>ậc cố tinh muốn di tìm sự thật. Mọi bi ấn liên quan dển Dốc quỷ ám. tliâri thế của cậu bố và nhữtìg cái chết bi ẩn...c:hỉ dược vén lên khi cậu bá linh cừ gặp La Phi, một trinh sát viên hình sự huyền thoại, dặc biệt hứr

li lú với nhữ! ìg vụ án Ịy kỳ. Bằng khả năng tu dụy lô gic dặc

biệt khả năĩịg suy luận phi thường lử hàng loạt cố sụ phức tạp, bí hiểm, thậm chi dấn thân váo những hoàn cảnh rủng rợn, ngụy hiểm. I¿X Phi cuối cùng dà lim ra sự thật, tât cả dổu bắt nguổn từ một bi kịch của kiếp nhân luân mười tám năm trước....

9 78 6 0 4 6

91009

1


NS001: Dốc Qủy Ám - Chu Hạo Huy