Page 1


Mục lục Chương 15: Mê cung Maya Chương 16: Địa ngục của nước và lửa

7 69

Chương 17: Huyết trì

131

Chương 18: Trở lại Tây Tạng

187 .

Chương 19: Maya: biến chủng châu Mỹ của văn minh Hoa Chương 20: Tây Tạng - Mặc Thoát: Vùng đất bí mật cuối cùng

Hạ259 359

Chương 21: Cánh cửa Sinh mệnh

433

Chương 22: Cánh cửa Địa ngục

493


CHƯƠNG ĨS: Mẻ CUNG

m y

A

Đây là cung điện dưới lòng đất hùng vĩ nhất, lộng lẫy nhất, đồng thời cũng ghê rợn nhất và đẫm mùi máu tanh nhất tôi từng trông thấy. Hệ thống máy móc điều khiển vô cùng phức tạp, các cạm bẫy vô cùng đáng sợ, khắp nơi đều ngập trong bầu không khí thần bí và mù mờ không thể đoán biết, mỗi bước chân đều ẩn chứa nguy cơ mất mạng. Và cả nghi thức tôn giáo cũng như các lễ tế của nền văn minh này nữa, đều khiến tôi không thể nào chấp nhận được. Tôi không dám tin, những người sở hữu một nền văn minh phát triển bậc cao như thế, sao lại phạm phải những tội ác của loài ma quỷ ấy...


Ký hiệu một mớ Giáo sư Phương Tân hét lên mấy tiếng vào miệng hố, không nghe thấy hồi âm, liền lo lắng nói: "Cường Ba cũng lỗ mãng quá, vẫn cứ nóng nảy như vậy, chẳng có chút tố chất của người làm khảo sát khoa học gì cả." Lạt ma Á La thò đầu sâu vào miệng hố, nói: "Cậu ấy không chỉ biết có mạo hiểm thôi đâu, bên trong có gió."

Có gió, đồng nghĩa vói cái hó này còn có lối thông ra nơi khác nữa, thông gió có thể thổi tan khí độc, giữ cho không khí bên dưới lưu thông. Điểm này Trác Mộc Cường Ba đã học được ở chỗ đội khảo sát khoa học Khả Khả Tây Lý, hon nữa xét theo tốc độ trượt xuống của ba lô, độ dốc của cái hố này chắc không vượt quá bốn mươi lăm độ, vì vậy, gã mói không hề do dự nhảy luôn xuống theo. Nhưng gã không thể ngờ, tốc độ trượt xuống của mình cao hon tốc độ của cái

8

lt\à


ba lô rất nhiều. Đường hầm hình vuông đều tăm tap phủ dày cát, làm tăng tốc độ trượt xuống của gã giống như dầu bôi trơn vậy. Chưa đến mưòi giây, đã nghe "vù" một tiếng, Trác Mộc Cường Ba chỉ thấy thân thể mình lơ lửng trên không, đầu va m ạnh vào tường đá, kế đó cả ngưòi lại tiếp tục trượt xuống theo hướng ngược lại; chưa đầy mười giây sau, phần lưng gã đã áp tới bờ tường, va chạm một cú rõ mạnh, rồi lại đổi phương hướng. Cứ như vậy đập đi đập lại, không biết đã va đập bao nhiêu lần, rồi gã cũng đuổi kịp cái ba lô đã dùng chân đẩy xuống lúc đầu. Cuối cùng, Trác Mộc Cường Ba cảm thấy các tiếng động khác đi, rồi cả ngưòi gã văng ra khoảng không, trước tiên nghe tiếng ba lô roi xuống nước, kế đó là tiếng thân thể gã "hạ thủy". Trong lúc hoảng loạn, chân tay cứ vung bừa tứ phía, kết quả vừa đạp m ột cái, đã thấy thân mình đứng vọt lên m ặt nước. Hồ nước không sâu lắm, Trác Mộc Cường Ba đứng lên vừa hay để lộ ra cái đầu. Gã dợm bước vài bước, chỗ sâu nhất thì phải boi mới qua được. Trác Mộc Cường Ba vừa boi vừa tóm lấy ba lô, chẳng mấy chốc chân đã chạm đất. Trong bóng tối vang lên tiếng "soạt soạt soạt", nghe như có cái gì đang lùi về phía sau. Trác Mộc Cường Ba cả mừng kêu lên: "M ẫn Mẫn! Em phải không? Trả lòi anh đi?" Không thấy trả lời, chỉ nghe "oa" một tiếng, rồi có người khóc rống lên. Trác Mộc Cường Ba vội nói: "Đừng sợ, đừng sợ, anh đến đây, em ở đâu?" Vừa nói gã vừa lần bước về phía tiếng khóc. Trong bóng tối vang lên giọng

JWật mã Tây Tạng

9


thổn thức: "Hức... hức, hức, em sợ quá... em sợ quá... em cứ tưởng không bao giờ gặp lại anh nữa, ức..." Trác Mộc Cường Ba đeo ba lô lên lưng, ròi khỏi hồ nước, giơ hai tay lần mò về phía phát ra âm thanh, cuối cùng cũng bắt được m ột bàn tay mềm mại lạnh buốt. Hai người ôm chầm lấy nhau trong bóng tối. Trác Mộc Cường Ba nhỏ nhẹ an ủi: "Đừng khóc nữa, đừng khóc, anh ở đây. Không sao rồi, anh ở đây rồi này." Đường Mẫn rúc đ ầu sâu vào ngực Trác Mộc Cường Ba, hai vai run rẩy, khóc thút thít đến đau lòng, nói câu được câu mất: "Trong thành... hức... em nghe thấy tiếng anh... em gọi tên anh... hức hức... anh không nghe thấy em gọi anh à? Em... hức... chạy về phía anh... hức... kết quả... kết quả... rơi xuống chỗ này, hức... chỗ này không có đường, lại không nhìn thấy gì, hức..." Trác Mộc Cường Ba chỉ biết tiếp tục an ủi cô: "Được rồi, khóc nhiều quá thì không xinh nữa đâu. Anh m ang theo ba lô của em xuống đây này, bên trong có thứ gì chiếu sáng được không? Ở đây tối om om chẳng nhìn thấy gì cả." "Có." Đường Mẫn đã thôi không khóc to, nhưng vẫn cứ nức nở thổn thức, đón lấy ba lô lục lọi. Chỉ thoáng sau, đèn đã sáng lên, Trác Mộc Cường Ba chỉ thấy gương mặt xinh xắn của Đường Mần đã bị đôi tay lấm lem b ùn đất V

X

xoa lên trông như tranh sơn dâu theo trường phái An tượng, m ắt đỏ mọng vì khóc, nước m ắt vẫn không ngừng trào ra, lại làm nhòa đi những vết bùn trên đôi má phấn, trông như hoa lê đẫm mưa, hoa hồng đẫm sương vậy. Gã

10

t>à JWã


vừa tức vừa buồn cưòi, miệng hoi nhếch lên tủm tỉm. Đường Mẩn nín khóc, ngây ngây nhìn Trác Mộc Cường Ba, rồi hỏi: "Có phải xấu xí lắm không?" Trác Mộc Cường Ba gật gật đầu, cô lại "oa" m ột tiếng rồi tiếp tục khóc lóc. Trác Mộc Cường Ba yêu chiều nâng gương m ặt nhỏ nhắn ấy lên, cười cưòi bảo: "Được rồi, rửa một chút là sạch sẽ ngay thôi. Em có bị thương không?" Bản thân gã cũng bị đập ngưòi vào tường không biết bao nhiêu lần, giờ từ đầu đến chân đều ê ẩm cả.

Bên ngoài giếng Thánh, lạt ma Á La nói: "Quân du kích lại lui xuống rồi, xem ra đám ăn thịt người đã chiếm phần lợi thế. Chúng ta ở đây cũng không thoát nổi đâu, may ra bên trong này còn tìm được đường thoát nào khác." Giáo sư Phương Tân trợn trùng m ắt nhìn lạt ma Á La, hoảng hốt kêu lên: "Không phải ngài cũng muốn... ngài đã nghĩ kỹ chưa đại sư." Lạt ma Á La chắp tay trước ngực nói: "Hoạt Phật sẽ chỉ đường dẫn hướng cho chúng ta." Dứt lời, ông liền chui vào trong giếng theo tư thế ngồi kiết già. Giáo sư Phương Tân há hốc mồm nhìn con người cuồng tín trước mặt, rồi lại nhìn đám phần tử vũ trang đang hò hét xông tới, cuối cùng thở dài một tiếng, ném ba lô xuống miệng giếng, rồi nhảy vào theo.

JWật mã Tâg Tạng

11


Vượt hiểm nguy trở về đất Phật, cạm bãy trùng trùng lại hiện ra... Từ rừng rậm nguyên sinh châu Mỹ vô cùng bí hiểm rơi xuống mê cung tầng tầng địa ngục, cuộc hành trình của đoàn thám hiểm theo dấu Tử Kỳ Lân và Bạc Ba La thần miếu càng lúc càng gian nan, nguy khó, nhưng cũng thật bất ngô vói nhũng phỏng đoán kỳ lạ về nguồn gốc của nền văn minh châu Mỹ xa xưa. Tưỏng đã tan tác kẻ mất người còn, Trác Mộc Cường Ba và những người bạn đồng cam cộng khổ giờ lại tập hợp nơi xuất phát, thu nhận nhũng kiến thức mói về các vương triều cổ đại cùng những bí mật hóc hiểm của môn cạm bẫy học rồi hối hả lên đưòng. Theo chỉ dẫn của tấm bản đồ từ châu Mỹ, vùng đất Bạc Ba La đã ỏ phía trưốc...

NN438: Mật Mã Tây Tạng - Tập 3 (TB 2014) - Hà Mã  

Cho dù là tác giả “hot” nhất tại Trung Quốc hiện nay, tên tuổi thực và xuất thân cụ thể của Hà Mã vẫn là một bí ẩn đối với độc giả. Những th...