Issuu on Google+

Vietnam DANH TÁC

Ì c l

£ :

___ )

i A KJ A

Sóch C á Ngựa

J

l I


MỤC LỤC

T H A Y L ỜI T Ự A ................................................................................ 7 D Ự N G ....................................................................................................13 P H Ở BÒ, M Ó N Q U À C Á N B Ả N .............................................21

PHỞ G À ............................................................................37 B Á N H C U Ố N .................................................................................. 41 B Ả N H Đ Ú C ..................................................................................... 55 B Á N H K H O Á I ................................................................................. 63 B Á NH X U Â N C Ầ U ....................................................................... 65 C Ố M V Ò N G .....................................................................................73 R Ư Ơ I .............................................................................................89 N G Ô R A NG , K H O A I L Ù I ....................................................109 G Ỏ I ................................................................................................ 119 Q U À B Ú N .......................................................................................129 C H Ả C Ả ...............................................................................................141 T H Ị T C Ầ Y .......................................................................................147 T I Ế T C A N H . C H Á O L Ồ N G .................................................... 167 H ẤU L Ố N .......................................................................................183 T R Ư Ớ C KHI N G Ừ N G B Ú T .................................................... 197

Sách Có Ngựa


I

DIIIG Sau mQt cuqc bien th ien , d at nu*ö*c doi th ay nh ieu lam . A i höi c ir n äm 19 4 8 -19 4 9 cö cön nhö* rän g su o t t i r B^ich M ai v e d en c h a Hörn, cö h än g d äy p h o bi p h ä k h ö n g ? H än g Da, H än g T h ie c, H än g D on g, ch i cön t r a lai m äy cäi nhä lö n g leo, m ät cä trän , cä cira. C ö p h o cö mQC ra cä d ir ö n g di. N hieu cai ngö hem bj n g h en , k h ö n g q u a lai diro-c, vi g ach n göi c h ä t c a o len n h ir nüi. Bäy giö* th än h pho Hä Noi lai cö mQt v£ m $t m ö i röi. N h ieu pho ngäy xira hep vä khuät khüc, vö i n h ü n g cäi nhä ly p xup m ot täng, trö n g väo toi täm nhu* mQt ngäy m üa döng, nay d a cö n h irn g cän nhä rong, lo&* m#Vi n « c A k;«- u«-» t h a y t h e .c

Säch Cä Ngi/a

M i £n g n g o n H A N 0 l

cuoi 13


phố, người ta thấy nhà cửa thầng tăm tầp như vẽ trong bản đồ. Ấy là vì nhu càu của văn minh đó. Xe nhiều, ngưòi lầm, có sửa sang như thế mới dẻ bề giao thông. Ngưừi di bộ đờ chết, mà ông vặn lái ô tô củng thích. Nhưng đổi vói nhửng ngưòi nhàn tản, thích nhìn vào những cái nhỏ mọn, cũ kỹ đe tìm lại dấu xưa vết CÜ của Hà Thành, có lẽ cái tỉnh thành mới này không gọi cho trí óc nhiều cảm tưỏng nên tho* lắm, như trước hòi chiến tranh. Người ta bâng khuâng nhớ một cái gì đã mất, và chính người ta không biết rỏ ià cái gi. Tuy núi Nùng hãy còn, tháp Rùa (với một ngọn đèn máy ở trên đinh tháp!) vẩn còn sờ sờ ra đẩy, nhưng không khí Hà Nội cũ thì hình như dã đổi thay. Nóng khồng phải là cái nóng Hà Nội cù, mà rét cũng không phải cái rét của Hà Nội cũ. Ngưòi tàn cư đi tha than hết cả “Hà Nội 36 phổ phường”, vào một buổi đầu thu kia, nghiệm thấy rầng: tâm tánh ngưòi Hà Nội đổi thay, phố xá, nhà cửa thay đổi, mà cái mặc của người Hà Nội cũng khác xưa, duy chi cổ một thứ không thay dổi: là cái ăn của neưòi Hà Nôi.

Sách Cá Ngựa

n hirr 14

*

rợ ng ăn, 5n nói vè Vú Bằng


tánh cách ăn của từng ngưòi, nhưng về cái chẩt ăn của đại đa sổ người Hà Nội. Xa Hà Nội một dạo, ngưòi trở lại đế đô có thề ăn các thứ cao lưoTig mỹ vị của Tàu, Tây; nhưng rút lại thì ngưcri Hà Nội rồi cùng quay vè vói nhửng món ăn cố truyèn đặc biệt Hà Nội nó làm cho chúng ta thèm nhỏ'. Ản vây, ăn bóng, ăn hải sâm, bào ngư, gì rồi cũng chán. Một buổi sáng kia, thấy nản vè sự tiêu hóa, ta chọt nhớ rằng com trắng vẫn là lành và họp vói tạng phủ ta. Một bát phò* khói bổc lên nghi ngút, một mẹt bún chả thom ngào thom ngạt, hay một đĩa bánh cuốn Thanh Trì, đế bên cạnh một đĩa đậu rán phòng nóng giãy lên, tự nhiên làm cho ta nhỏ' ra râng nhửng cái đó đã tạo nên một phần nào linh hồn của Hà Nội; sờ dĩ ta thấy không thể quên được Hà Nội cũng vì nhừng thức ăn đặc biệt Hà Nội đó. Có nhừng ngưòi đã qua cái tuối hai mươi, bị nhửng bóng dáng yêu kiều của đô thị văn minh xô đấy, đà bỏ cái mái nhà yên ấm của mình đi theo tiếng gọi của một tình yêu m ói, êm ái hcrn, thẳm tưoi hon. H ưO T>« K A n m ù a rr> t-hp là m r K n h n c a y

nhưng mộ

Sách Cá Ngựa

ng lạc

phách t r ờ ------- , 0 ...... ......— ____0, ...... ....... bỗng M iế n g n g o n h à nộ i

15


thấy lòng ân hận, vì đến lúc bấy giờ mới cảm thẩy chỉ có người vợ tám mằn m ói là ngưòi chung thủy vói mình. Một cái quàng tay, một cái nhìn âu yếm, cả một th ò i ái ân xưa kia tưỏTìg đ ã tan biến, bây giờ lại trở

vè, có phần thom ngát hon xưa. Một hcri tho', một miệng cười gọi lại cả một mối tình êm dịu mà kín đáo, củng như một ngưòi xa quê lâu ngày, ngửi thấy mùi lúa chín ở cánh đồng, lại thấy nở ra trong trí bao nhiêu kỷ niệm tươi đẹp noi đồng áng. Miếng ngon Hà Nội, vì thế, nhiều khi làm cho ta yêu Hà Nội thấm thìa, nhớ Hà Nội ê chè, và làm cho ta cảm giác ta là ngưòi Hà Nội hon... Có ai đã xa Hà Nội lâu ngày, một chièu hiu hắt vọng vè Hà Nội nhó* từng cái ngỏ, từng cái nhà, nhớ từng vườn Bách Thảo, hồ Hoàn Kiếm nhỏ' đi, nhớ từ nhừng hoa sẩu rụng ờ trên dư òng đàu thu nhỏ' xuổng, mà tự nhiên ỏ* đâu có người tim đến mang "một chút quà Hà Nội” đến cho mình, người ẩy m ói có thế biết “quà Hà Nội’’ giá trị như thế nào! Kể về đồng tièn thì củng chầng láy gi làm đắt đâu. Một lọ cà cuống không to hon một ngón tay; vài cái bánh cốm, bên một lạng chè mạn sen, hay tính tl 16

Sách Có Ngưa *

[lthứ

bạc. Thế Vũ B ằng


nhung mà những cái quà dó dã dem đến cho lòng ta bao nhiêu sự đắm say, bao nhiêu thú vị, bao nhiêu cảm giác mông lung, nhà lịch! Ta cầm lấy mà thấy như ôm một chút hương hoa của đất nước vào lòng. Ai đã bảo ăn uống là một nghệ thuật? Hon thế, ăn uống là cả một nền văn hóa đấy. Nhiều người viết vè ảnh hư ỏng huyền diệu củ a văn chưoTìg đ ã n h ận rẳ n g đọc m ột quyên sách

hay có như sổng hẳn một kiếp khác vì được làm bạn với thánh hiền. Người sành ăn, người biết ăn ngon cũng thế, ăn một miếng ngon của đẩt nước thẩy bừng lên ỏ* trong lòng một mối hạnh phúc, vì đà được ăn vào trong mình một chút gì của đất nước, một tinh túy truyền từ năm, tháng nọ sang tháng, năm kia. Có phen ta đã ăn quà Nhật, ta dùng com Tây, ta lại ăn tiệc Tàu. Mỗi m iếng ngon của một nước biếu lộ một phần nào cá tính của nước đó, cũng như uống nước trà năm giờ là đặc biệt Ảnglê, ca ri dê, ca ri gà là đặc biệt Ấn Độ hay ăn com rang vói thịt bò trộn đường là đặc biệt Phù Tang. Bây giờ có lẻ cùng đà xa rồi, nhưng vào cái thời 1946-1947 nhữngm Ản một b

hipn lchn rhav Inan fôi nnả rtã nhó* đến

Sách

M iến g n g o n h à nội

C

á

Ngựa *

timphở 17


vỉỆtnam DANH TÁC

"G ió VỄ KHUYA LẠNH HƠN. n h ư g ự i những niêm xa váng. Vợ đặt hai cày bài xuống chiếu và cười: - Kẽt đày. ông ơi!

■ Kết gì? -

Tổt đen! Tỏi ởn kết tốt đen d ả y !

Người chóng thớ dài. làm ra bộ thua, nhưng một lát sau xòe ra hai cây tốt đỏ. khòng nói gì. Vò người vợ đỏ mặt lèn - hai má tươi như hoa dào. - ĩhc là bị đè rói!

Người chóng đổc V cười vang, tihăp thèm một chút nưởc trà sen; doạn. ihong thả lấy ngón tay cải Pứ ngón tay trỏ nhón mộr chiẽc bánh xuân câu màu hoàng yẽn dưa lẻn miệng..."

Sách C á Ngựa Glé: 52.000đ


NN424: Miếng Ngon Hà Nội - Vũ Bằng