Issuu on Google+

củy

Jilt tnàm , >/1 f t ' c ' #

•n h a x u ầ t THOI ĐAI

ban


Lòi tựa của mẹ Đao Khoảnh khắc bị thông báo mắc bệnh ung thư máu, đúng là nhớ mãi không quên. vẫn nhớ hôm đó, một mình đôi diện bác sĩ, hai mắt đỏ hoe, đạp xe, về đến nhà còn thấy mình rất dũng cảm. A i ngờ chồng ở nhà đã đầm đìa nước mắt từ lâu, nhìn thấy tôi thì gần như suy sụp, tôi không còn kiềm chể được nữa, khóc òa ngay trong tiệm thuốc. Vẫn chưa đủ, tôi chạy lên phòng ngủ, nhìn từng căn phòng, khóc trong từng căn phòng, thậm chí ngồi ở phòng bóng bàn trên tầng bốn vừa kêu vừa khóc, không còn phân biệt được mồ hôi hay nước mắt nữa. Ngay tối hôm đó, tôi nhẫn tâm bỏ mặc một chàng trai khóc lóc ở nhà, đi ra Kim Thạch Đường, mua một Lèo bốn cuốn sách về huyểt học, đây không phải là phong cách thường ngày của tôi, nhưng có lẽ trong thâm tâm từ khi đó đã bắt đầu chuẩn bị chiển đấu. Đúng lúc mẹ chồng đang về nhà ngoại, ba thằng con trai đều đang học ở Đài Bắc, chúng tôi thấy cô đon vô vọng biết bao. Vào nằm điều trị ở khoa huyết học và u bướu, bệnh viện Chưong Cơ, sau đó về nhà thì đã bổn mươi ngày sau. Ở trong phòng bệnh cách ly, sốt, ngất, ngã, ho ra máu, ba đứa con trai thành tâm cầu xin Bồ tát phù hộ, chép Tâm kinh và niệm Tâm kinh cho tôi, mỗi đứa nguyện giảm thọ sáu năm dể chuyển cho


6

Cửu (B ả 2 )a o

tôi, chồng thì bảo giảm thọ mười năm để cho tôi, tôi băng lòng tiếp nhận những tình yêu đó của mọi người. Thật vậy, bởi vì tôi cần những năm tháng đó biết chừng nào, tôi còn rất nhiều việc chưa kịp làm, lâu nay tôi cứ tưởng mình là robot vô địch, không đời nào ra đi sớm. Sống trong sụ động viên của yêu thương, hóa trị liệu càng ngày càng thuận lợi, hiện tại tôi Làm theo hướng dẫn của bác sĩ điều trị Vương Toàn Chính, mỗi tháng vào Chương Cơ lấy máu xét nghiệm theo dõi một lần, chú ỷ đề phòng cảm cúm, tôi đi bơi để tăng cường vận động, tự tập khí công, mỗi tuần đi chợ hai lần như trước, làm những món ăn mà tôi thấy có lợi cho sức khỏe, ăn trong niềm vui. Còn cả đi du lịch ở N hật Bản và Đại lục vói đôi giày bạn đọc Tỏa N hi của Cửu Bả Đao tặng nữa, tôi vô cùng hạnh phúc. Cảm giác được sống lại bao trùm quanh tôi mỗi ngày. Tôi trimg bày cuốn sách của Cửu Bả Đao trên giá trong tiệm thuốc, khoe với bà con hàng xóm. Ngày tháng của tôi đầy đặn và vui vẻ. Sắp tói con dâu trưởng sinh nở, một sự sống mới mang lại hy vọng mới cho tôi. Chúng tôi đã chuẩn bị cho em bé Umi một căn phòng mói, bắt đầu mua sắm rất nhiều thứ, gia đình tôi sắp tới chắc chắn rất đông vui. Vui lắm.


22/11/2004

Đ ang ở bên mẹ, thòi gian 8 giờ 44 phút, tối 22 tháng 11 năm 2004. Đ ến phiên tôi và ba. H ô m nay mẹ nằm viện đêm đầu tiên, bệnh bạch cầu tủy cấp tính. Lúc trưa, báo cáo xét nghiệm vừa “ra lò”, bác sĩ sải bước tới trước giường bệnh, tuyên bố tin dữ này với người đang ngồi bên chân mẹ là tôi. T ôi đang bê hộp cơm, mồm đầy giá đỗ với thịt nướng, ngồi khoanh chân trên giường bệnh, đang tỏ vẻ háu đói cho mẹ xem. T ro n g tích tắc bác sĩ nói tên căn bệnh, tôi phát hiện trong phòng chí có mẹ, tôi và thằng út, tôi vụt biến thành chí huy tối cao, nhưng tôi gánh không nổi việc đó. “Đ ợi đã, để cháu gọi anh cháu đến nghe!” T ôi buông vội hộp cơm, lao ra khỏi phòng bệnh đi tìm anh. T ừ khi mẹ ngã bệnh, anh trớ thành trụ cột gia đình, vô số họ hàng đều hỏi thăm bệnh ù n h mẹ qua anh. May vì anh học đại học ngành dược, làm thạc sĩ về dược phẩm thô, làm tiến sĩ về trị liệu ung thư. C àng may sao anh là một người anh đúng nghĩa. T ìm mãi mới thấy anh, bình tĩnh thông báo ý nghĩ ngây th ơ “mẹ chỉ bị thiếu m áu nặng, vất vả ỉâu ngày sinh bệnh m à th ô i” của chúng tôi đã tan thành mây khói, sau đó níu chân bác sĩ ở sảnh để hỏi sau đây phải làm thế nào.


8

C ảu E ả 3 )a o

Bác sĩ họ Vương rất tốt bụng, chẳng chịu nói thẳng gì hết. Trong đầu tôi xoay mòng mòng kết quả google, một bác sĩ quen qua mạng, và một bạn cũ của mẹ đã qua đời mấy năm trước vì căn bệnh tương tự. Bác sĩ nói xong bỏ đi, đầu tôi trống rỗng. Anh cả nắm chặt vai tôi lay lay bằng một thái độ tôi chưa từng thấy: “Làm sao đây!” Làm sao đây? Chúng tôi đều chưa hết bàng hoàng, nước mắt chưa kịp chảy, trong đầu hiện ra mấy cú điện thoại cần gọi. Ba, ông ngoại, mợ, cô hai, cô ba, chú ba, cậu út... Trở lại phòng bệnh, anh tôi thật thà khai hết tình hình với mẹ. Dù sao hồi trẻ mẹ tôi cũng từng làm hộ lý, giấu sao nổi. Sáng nay lúc ớ chỗ đợi, mẹ còn đọc cuốn Phân tích chẩn đoán lâm sàng mới mua, sáng suốt lắm. Ba anh em cùng nhìn mẹ. “Cấm đứa nào khóc.” Mẹ nói. Tỏi cuộn tròn ôm lấy đầu gối mẹ, lén gạt mấy giọt nước mắt. “Đương nhiên không được khóc, bây giờ phát hiện ra sớm, chắc chắn vượt qua được.” Anh cả động viên mọi người, thằng út phụ họa. Nói là phát hiện sớm có khi cũng đúng. Hồi tháng Tư, mẹ thấy mệt đã tự đi xét nghiệm máu, các chí số về máu đều không cho thấy điều gì, mãi tận đến tuần trước. “Mẹ, mẹ là người quan trọng nhất của tụi con, thực sự không thể thiếu mẹ được.” Tôi nắm chặt bàn tay mẹ. “ơ trên mạng, con được công nhận là nhà văn tự cao tự đại tự tin trầm trọng, nên mẹ cũng phải tự tin vượt qua hóa trị liệu.” “Biết rồi mà. Đây là di truyền.” Mẹ gượng cười.


u

am m ôt cá i

9

Sau đó, từng người lần lượt ra chỗ ti vi bên ngoài bệnh viện lén khóc, rồi phân công nhiệm vụ tiếp theo. Là nhà văn tự do và học viên cao học đang bị treo bằng, tôi quyết định dời nơi ở trọ tù Bản Kiều về Chương Hóa, ngày ngày bám mẹ và viết truyện. Anh cả thì hoãn tiến độ ở phòng nghiên cứu lại, lái con xe mười hai năm tuổi, phi đi phi về giữa Đài Bắc vói Chương Hóa. Thằng út đang học cao học năm hai bận nhất, chỉ dặn nó cố gạt bỏ mọi việc ngoài lề không quan trọng, năng về Chương Hóa với mẹ. Bởi vì là mẹ. Người quan trọng nhất trong nhà. Mọi người lau nước mắt, xốc lại tinh thần, trở về phòng bệnh nói chuyện cùng mẹ. Bảo là “nói chuyện”, thực ra thần sắc của mẹ rất yếu, chỉ muốn mọi người yên tâm mà thôi. Khuyên nhủ vài câu xong, mẹ bắt đầu thử cố nhắm mắt ngủ. Sau đó chị dâu tương lai của tôi đến. Mắt cũng đỏ hoe. Tranh thủ lúc anh cả và chị dâu tương lai ở đây “trấn giữ”, tôi tranh thủ bắt taxi về nhà trám răng, sau đó đi cắt mớ tóc sắp mọc thành cái nấm trên đầu mình. Kể ra cũng lạ, chiều hôm qua lúc tôi dùng chỉ nha khoa móc kẽ răng, không biết tại sao răng cửa bên phải bung ra một miếng ờ mặt sau, đó là miếng trám bằng sứ trước đây, dùng chí nha khoa móc qua móc lại một hồi thế nào mà bung mất. Bung ra dĩ nhiên không dùng lại được, vì xung quanh lỗ thủng đã bị vết sâu răng mới, bây giờ cần đục rộng thêm lỗ răneo để trám lai. Nằm trên ghế tại phòng khám nha khoa êm ái, kể như đang tranh thủ “ăn cắp” chút nhàn rỗi, tranh thủ thở lấy hơi. Đúng lúc mơ màng sắp thiếp đi, đầu óc chợt lóe sáng, nhớ lại một chương trình truyền hình bói toán từng nói rằng, nếu chiêm bao thấy rụng răng cửa, thì trong đòi thực


“Anh nám du m ộ t tuàn trong bụng mẹ, bởi khóng chịu rời khỏi mẹ. Tói nám thiéu m ột tuòn trong bụng mẹ, bói m uốn sờm nhìn thày mẹ. Tháng út ììàm trong bụng m ẹ khòng thiẽu ngáy nào bèn nhày ra, bởi clú hẹn với mẹ. Ba anh em, tù trong bụrty mẹ, dù yéu thương mẹ theo cách cùa rièng m in h .” K h ô n g c á n n h ié u lờ i h o a m ỹ. lõ n g y ê u th ư ơ n g m ẹ c ù a C ủ u B ả Đ a o đ á y á p n h ữ n g tr a n g a n h v iế t tr o n g giai đ o a n b ê n g iư ờ n g b ê n h n g ư ờ i m ẹ Tinh c ả m th iê n g liê n g đ ó v ố n c h ẳ n g riê n g ai. th ậ t d ẻ la n tru y é n tớ i m ò i c h ú n g ta. n ê n m ỗ i khi m ở c u ố n s á c h n à y ra. tim t a lại ru n g lê n n h ữ n g n h ip xốn xa n g v é M ẹ

Giá: 70.000d

Sha nam Ẻ Ün

www.nlunam.vn

vi' I ^

8™?35235

20

7 50


NN366: Mẹ, Thơm Một Cái - Cửu Bả Đao