Page 1

NGUYỄN PHƯƠNG MAI LÊN DƯỜNG

:-XV

VỨI TRÁI TIM TRẦN TRỤI


BẠCH

1. Rốt cuộc, tôi là m ột con lừa 1 15

Tự

®

M ự c LỤC

2. N gủ-yên Phú-ông Mai 1 21 D

(viy ^ ) 'D <tì

s A Ph

3. Đ ỉn h cao không ngọt ngào 1 33 4. N gôi nhà cuộc sống 1 43 5. M ột ngày như trong m ơ 1 53 6. H ành trình qua 23 nước: lần đẳu con lừa đi bụi 1 63


SUY N G Ẫ M

7. Tôi trở thành một người đàn ông da trắng đã có gia đình như thế nào? 1 101 8. Đi nghỉ mát khác gì với du lịch? 1 109 9. Phương Tây qua lăng kính của mẹ 1 117 10. Những người bạn của thế giới phẳng 1 125 11. Con mắt soi mói với văn minh 1 133

SẺ C H IA

@

12. Nếu còn có ngày mai

139

13. Chân không đi làm sao biết bị xích xiểng?

149

14. “Tôi hớn hở”, “đàn bà” và “tự do rong chơi” 1 161 15. Gửi những người bạn trẻ 1 173


Cảm ơn mẹ, vì đã buông tay cho con được tự do


Trước mỗi lần lên đường, tôi cố gắng trút bỏ mọi định kiến, mọi hình dung. Tôi dốc cạn để đầu óc trống rỗng, không mong chờ, khôngphán đoán. Tôi liều mạng để trái tim mình rộng mờ, trấn trụi. Và tôi lên đường như một tờ giãy trắng, với niềm khát khao được phủ kín, được lấp đầy, được đối thay.


pnươngMai-mộtcon lừa Gọi phụ nữ xinh đẹp là con lừa thì kinh khủng quá. Trên đời này còn bao nhiêu con khác sang trọng hơn, mềm mại hơn và lấp lánh hơn. Nhưng cá nhân tôi thấy con lừa rất tuyệt. Tai nó vểnh lên, dễ dàng quay tứ phía, mắt nó mượt như nhung và to đến mức nhìn thấy cả đuôi m ình. C hân nó thì khỏi phải nói, vừa khỏe lại vừa êm. Trước lừa, mọi thứ đểu bình an, mọi cái ác đểu tan biến. Nếu bạn hay xem phim , bạn sẽ thấy anh hùng luôn cưỡi ngựa còn thần thánh lại cưỡi lừa. C hẳng phải Jesus tiến vào Jerusalem trên lưng m ột con lừa đó sao, chưa kể các vị tiên tri và ông tổ khác như Abraham hay Moses! C hỉ ngồi bên lừa ta mới suy tư. Điểu tuyệt đẹp ở lừa là nó không đứng im. Trâu bò thong thả nhai cỏ, còn lừa thong thả đi. Lừa đi hoài, đi hoài, không đi quá nhanh, hẳn rồi, nhưng bao giờ cũng tới đích và đi nhiều lắm thì củng thành nhanh. Phương Mai đi nhiều. Phần lớn chúng ta cũng thế, nhưng đấy là đi kiếm ăn, đi tìm bổ hoặc đi trốn nợ. N hững sự đi ấy tuy quần quật nhưng luôn trở về chỗ cũ. C húng ta phi nước đại hằng ngày trên con đường m òn đến kiệt sức. Mai thì không phi. C ô cắp tấm thân m ình dưới nách. Chạy nước kiệu qua hết chỗ nọ chỗ kia. Ở đâu cô cũng ngạc nhiên, vùng đất nào cô cũng hổi hộp. Phương Mai không già, và tôi có cảm giác với kiểu đi


12 i Nguyễn Phương Mai

này, cô sẽ không già cho đến chét. Hầu hết chúng ta sẽ chết ở nhà, điều đó phải được coi là bi kịch chứ không thể là sự an tâm như nhiều kẻ vẫn chắc mẩm, kể cả côi. Tôi thường tự an ủi mình là ngồi trong nhà, mở ti vi xem Discovery hoặc National Geographic cũng là “đi” rồi. Sau khi yên tâm như thế, tôi thường đi... ngủ. Trong lúc tôi chìm sâu vào trong tấm chăn êm đểm (nhưng thực ra tẻ nhạt), thì có không biết bao nhiêu con lừa vẫn vừa thở dốc vừa vui vẻ khởi hành. Đi với lừa trở thành m ột bản năng đến mức đôi khi mắt nó phải che bởi chả cần nhìn đường. Mai củng thế, dù mắt cô không che. Có cảm giác cô không hỏi ai trước khi lên đường, không bị định kiến của thiên hạ làm chùn bước. Những kẻ như Mai có khả năng đi lung tung, nhưng không khi nào đi cuối cùng. Tôi rất mong có ngày sẽ được nắm đuôi Mai. N hiều nhà khoa học tuyên bố loài người ra đời khi khỉ biét đứng thẳng hai chân. Nhẩm. Khi họ đi mới đúng. C ó nhiều định nghĩa vể tự do. Nhưng tôi nhớ mãi câu của m ột nhà văn khi vừa mới ra tù, thoát khỏi cổng sắt: “Tự do là di chuyển”. Hay thiệt. Không di chuyển thì tự do để làm gì ? Lê Hoàng


Tự BẠCH ►


Œçt cuộc, tôi ỉà một con Itía Thứ nhất, ông bà mình thường bảo “Thân lừa ưa nặng”. Bằng tuổi tôi, vào một buổi tối mùa đông ướt át cóng buốt như hôm nay, bình thường con gái nhà người ta sẽ ngổi trên ghế sofa, co ro cuón chăn vào chân, dụi đầu vào vai chồng, mắt ỉườm ti vi, mồm cắn hạt dưa, đầu óc mơ mộng nghĩ đến một kỳ nghỉ ở xa xôi đâu đó có spa và nắng ấm. Cái phiên bản ấy mang tên tôi thì khác hẳn: cuốn chân vào một cái áo khoác, dụi đầu vào một khung cửa sổ không kính không chấn song trên một khoang tàu có hai mươi nhâm cái ghế với gần một trăm con người cộng hàng chục con gà và thêm năm cái xe đạp. Nếu không có anh bạn đường đưa vai ra che chắn, hẳn cái đám đông đen đúa nhếch nhác kia đã ngồi chồng cả lên người tôi rồi. Chẳng có ti vi cũng chẳng có ghế sofa, tôi chỉ biết nhắm mắt đếm cừu để tránh những ánh nhìn chòng chọc rất sỗ sàng đặc trứng của người Ấn. Ai từng đến thăm xứ sở này hẳn đểu không thể quên được những tia nhìn không ngại ngùng của cả đàn ông, đàn bà và trẻ con. Đến một con chó ngái ngủ vệ đường cũng có thể ngửi thấy mùi người lạ mà bất thẩn chồm lên ăng ẳng... Vấn để là tại sao tôi lại mua chiếc vé hạng cùng đinh trị


16 i N guyễn Phương Mai

giá còn kém cả m ộ t cuộn giẫy vệ sinh (!) vài rupi trong khi với đ ổng lương châu Au tôi dư sức mua vé hạng n h ất hoặc thậm chí bao cho m ìn h cả khoang tàu? C âu trả lời là tôi ngồi trên chuyến tàu nhếch nhác quay lại D elhi không phải vì vé hạng n h ất đã hết m à vì tôi thích thế, thích được tự m ình chứng thực cho m uôn vàn câu chuyện m ọi người hằng truyền bá về

những chuyến tàu vận chuyến người như vận chuyển gia súc đi lò m ổ của thư ờng dân  n Đ ộ. N h ư đã tự th ú nhận ở đầu bài viết, tôi là m ộ t con lừa, m ộ t con lừa không nhữ ng ùa nặng mà còn (theo ý của m ộ t người bạn)

tự tìm cách đâm đấu

vào vũng nước đế được công n h ận là m ộ t con lừa có cá tín h ”.

:

Vư ợt ba quả đồi, xuyên qua những trang trại đư ợc canh giữ bời hàng chục con chó săn dữ tợn, chỉ một con lừa ưa nặng mới tự hành hạ minh như thế khi nó tò mò về một căn nhà trọ rất đẹp nằm tại ngôi làng nhỏ tít thung lũng trên cao nguyên Quilotoa (Ecuador).


,

“Trước mối lần lên dường tôi cố gắng trút bỏ mọi định kiến, mọi hình dung. Tôi dốc cạn để đầu óc trống rỗng, không mong chờ, không phán đoán. Tôi liều mạng để trái tim mình rộng mở, trần trụi. Và tôi lên đường như một tờ giấy trắng, với niềm khát khao được phủ kín, được lấp đầy, được đổi thay. ” Like a rolling stone - Như một hòn đá lăn. Để không bị bám rêu. Để thấy mình sảng khoái như một cánh chim bay trên thung lũng thăm thẳm. Để đi đến tận cùng sợ hãi khi bước ra khoảng không từ độ cao vời vợi. Để phát hiện ra sự nhỏ bé ngu ngốc của con người trước tự nhiên. Để băn khoăn trước câu hỏi văn minh hay mông muội. Để phá tan những ngộ nhận và định kiến. Để soi vào danh tính và bản ngã con người mình. Để liều lĩnh. Để tươi mới. Để suy tưởng. Để nghẹn ngào. Để hớn hở. Để độc thân mà vẫn có thể long lanh. Nguyễn Phương Mai!

www.nhanam.vn

NN211: Lên Đường Với Trái Tim Trần Trụi - Tôi Là Một Con Lừa - Nguyễn Phương Mai  

“Trước mỗi lần lên đường, tôi cố gắng trút bỏ mọi định kiến, mọi hình dung. Tôi dốc cạn để đầu óc trỗng rỗng, không mong chờ, không phán đoá...

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you