Issuu on Google+


ĩriụo tụo ^ẽÁươnq/1:

ka/ (tê/ nẲéú/............

7

c&tueonty 2:

^^Íồnẹ/ lỷ đ a i Ị2Ẳáoy.............

64

cệÁưonẹ/ 3 :

^Leonẹ/ fdiw ứiưiẤ lỳếrv...

122

c&hư<mẹ/ 4:

<~}toàaẹ/đế/ (ù/ám/sát/.......

173

<~€Áuonq/ 5 :

S ơ rv^ ô n ẹ/céy (ilếtv..........

234

cểẨi«m^/ố:

cKẲoái/ mã/XẢUUỷ kíxJv

296

ỊỆPỊỊ1É


TON

m DỆ NtiẨĨ


8

Ngọc Nhược vội chạy ra cửa, reo mừng: - Đến từ Kim Lăng! Là ai đến? Hoàn Nhi lắc đầu: - Nô tỳ không biết, có người cưỡi ngựa đến báo tin, bảo là xe ngựa đã đến cửa Bắc, lát nữa là tới cửa tiệm. Rời Kim Lăng lâu như vậy, đây là lần đầu có người của Kim Lăng tới, Lâm Vãn Vinh cũng thầm vui mừng, liền theo sau Tiêu Ngọc Nhược, hai người vừa đến cửa tiệm, một gã người hầu xúc động lao tói: - Chào đại tiểu thư, chào Tam ca! Lâm Vãn Vinh đặt tay lên vai gã cười lớn: - Giỏi cho Tứ Đức nhà ngươi, sao lại lén lút chạy đến kinh thành thế này? Tứ Đức rưng rưng lệ: - Tam ca, không chỉ có đệ đến, còn có... Hoàn Nhi đứng ngoài cửa reo lên: - Xe tới rồi, xe tới rồi... Tam ca, đại tiểu thư, mau ra đây xem kìa! Lâm Vãn Vinh và Tiêu Ngọc Nhược vội vén rèm cửa ra ngoài. Từ xa, hai cỗ xe ngựa đang chầm chậm tiến tói, tiếng lọc cọc lọc cọc càng lúc càng gần. Trên rèm cửa trước xe ngựa có thêu một


chữ “Tiêu” rất lớn, xung quanh buông kín, còn chiếc xe ngựa đẳng sau hình như chở đồ đạc, trông rất nặng nề. Hai cỗ xe ngựa tiến đến gần, phu xe hô một tiếng, ghìm ngựa dừng lại. Một nha hoàn nhảy xuống, vén rèm lên, từ bên trong bước xuống một thiếu phụ xinh đẹp, mặc bộ váy dài vàng nhạt, dáng vẻ thướt tha, gương mặt rạng rỡ, thấy Tiêu Ngọc Nhược liền xúc động khẽ gọi: - Ngọc Nhược! Tiêu Ngọc Nhược kinh ngạc: - Nương thân! Nàng mừng rỡ, lệ dâng đầy khóe mắt, nhào vào lòng Tiêu phu nhân, trong lòng có ngàn vạn lòi muốn nói nhưng chẳng thốt nên lời, chỉ nghẹn ngào rồi bật khóc thành tiếng. Khóe mắt Tiêu phu nhân cũng đỏ hoe: - Nha đầu ngốc! Bà ôm diầm lấy Tiêu Ngọc Nhược, nhè nhẹ vỗ vào vai nàng. “Không ngờ lại là phu nhân giá đáo!” Lâm Vãn Vinh không dám tin vào mắt mình: “Vì sao phu nhân lại lặn lội đường xa ngàn dặm đến đây? Chẳng phải bà ta bảo không muốn tói kinh thành sao?” Tiêu phu nhân đang thủ thỉ tâm sự với Tiêu Ngọc Nhược, thấy dáng vẻ kinh ngạc của Lâm Vãn Vinh, liền mỉm cười bảo: - Lâm Tam, chắc ngưoi đang ngạc nhiên vì sao ta lại lên kinh thành nhanh như vậy, có đúng không? Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười nói:


- Không ngạc nhiên, không ngạc nhiên đâu! Cao nhân hành sự lúc nào chẳng khiến người khác bất ngờ, nếu lần nào cũng bị đoán được, vậy mới đáng ngạc nhiên đó! Tiêu phu nhân khẽ cười: - Hơn một tháng không gặp, ngươi càng dẻo mồm hon đấy, dám chọc ghẹo cả ta. Nếu ta không khiến ngươi ngạc nhiên, vậy phải kiếm một người khác khiến ngươi phải kinh ngạc thôi... Lời còn chưa dứt, cửa xe đã hiện ra một gương mặt đáng yêu, mắt rưng rưng lệ nhìn về phía Lâm Vãn Vinh, đôi môi mấp máy, thân hình run rẩy. Nữ nhân đó khẽ kêu lên: - Đại ca... Nước mắt nàng lăn dài trên má, luống cuống vội nhảy xuống xe ngựa, lao về phía Lâm Vãn Vinh. - Xảo Xảo?! - Lâm Vãn Vinh còn đang ngỡ ngàng, thân thể mềm mại quen thuộc đó đã nhào vào lòng hẳn, ôm thật chặt. Nàng áp mặt vào lồng ngực hắn, nước mắt tràn xuống chẳng khác gì Trường Giang vỡ đê, khóc như sắp ngất. Mắt Lâm Vãn Vinh cũng đỏ hoe, ôm chặt Xảo Xảo vào lòng, một thứ tình cảm như tình thân chợt dâng trào trong lòng, thứ cảm xúc không thể nào diễn tả được. Chỉ có Xảo Xảo và Thanh Tuyền mói có thể mang lại cho hắn cảm giác ấy, giống như một thể gắn bó khăng khít, như gốc rễ với thân trên cùng một cây. Lâm Vãn Vinh đưa tay lau khóe mắt, thì thầm an ủi: - Nha đầu ngốc, đừng khóc nữa, đại ca đang ở đây mà!


Xảo Xảo níu chặt hắn, n ư ớ c m ắt giọt ngắn giọt dài: - Đại ca, thự c sự là huynh sao? Không phải muội đang nẳm m ơ chứ! Muội n h ớ huynh, n h ớ chết đi được! Lâm Vãn Vinh ôm Xảo Xảo n h ư đang ôm bảo bối trân quý nhất, nghẹn ngào trong cổ họng: - Nha đầu ngốc, không phải nằm m ơ đâu, là thật đó! Đại ca cũng rất n h ớ muội. Tiêu Ngọc N hược lau n ư ớ c mắt, nhìn sang Xảo Xảo đang nức n ở trong lòng Lâm Vãn Vinh, khẽ nhắc nhở: - N ương thân, Xảo Xảo muội, ngoài trời rẩt lạnh, chúng ta mau vào trong nhà rồi hãy nói chuyện tiếp! Lâm Vãn Vinh hùa theo: - Đúng, đúng, m au vào trong nhà thôi. Tiểu bảo bối Xảo Xảo, ông xã bế muội vào nhé! Hắn vừa nói vừa giơ tay Xảo Xảo lên, nàng thấy thế giật thót, lập tức ngừng khóc, ngượng ngùng lùi lại, vội vàng đưa mắt thăm dò nhìn Tiêu Ngọc Nhược và Tiêu phu nhản. Tuy nàng và hắn đã làm đại lễ bái đường, nhưng dẫu sao cũng cảm thấy ngượng ngùng khi hẳn ôm ấp thắm thiết trước mặt người ngoài. Thấy đầu tóc Xảo Xảo vướng đầy bụi đất, dáng vẻ phong trần, có thể đoán được nỗi gian truân trên hành trình. Từ Kim Lăng đến kinh th ành đâu chỉ có ngàn dặm, m ột n ữ nhân m ong m anh n h ư nàng đã trèo non lội suối, tình cảm m ãnh liệt ấy dẫu trời có sập cũng chẳng lấp đi được. Lâm Vãn Vinh thầm xót xa, khẽ th ở dài, bất chấp sự vùng vẫy của Xảo Xảo, đưa tay đ ỡ nàng vào trong.


Xảo Xảo hốt hoảng kêu lên: - Ai da... Thấy vẻ cương quyết của hắn, nàng vừa thấy ngượng nghịu vừa thấy ngọt ngào, thì thầm một tiếng “đại ca” rồi im lặng, áp mặt vào lồng ngực hẳn, mặc cho nước mắt chảy xuống, tất cả khổ sở liền tan biến trong vòng tay của hắn. - Đồ đáng ghét! - Tiêu Ngọc Nhược không phải lúc để ghen tuông, nhưng thấy hắn thân mật với Xảo Xảo cũng khó tránh khỏi cảm giác chua xót. Tiêu phu nhân đưa mắt nhìn nàng: - Ngọc Nhược, con nói gì thế? Tiêu Ngọc Nhược lập tức đỏ mặt, không dám nhìn vào mắt Tiêu phu nhân, vội cúi đầu xuống, khẽ nói: - Nưong thân, ngoài này gió lớn, chúng ta mau vào trong đi. Tiêu phu nhân nhìn sang Lâm Vãn Vinh, rồi nhìn lại Tiêu Ngọc Nhưực, lắc đằu khẽ than, sau đó cất bước vào phòng khách. Tiến vào trong, nha hoàn đã chuẩn bị đầy đủ khăn mặt và nước ấm, đợi hai người lau rửa, Hoàn Nhi lại mang hai chén trà sâm nóng hổi lên, Tiêu Ngọc Nhược tự tay lấy dâng cho mẫu thân một chén, một chén còn lại đưa cho Xảo Xảo: - Muội muội, đường đi gió táp lạnh lẽo, khổ cho muội muội rồi, mau nhấp chút cho ấm người nào! Xảo Xảo vội vàng đưa hai tay đón lấy, cảm ơn Tiêu Ngọc Nhược, xoa xoa hai tay quanh chén trà, định đưa lên trên


T r o n g chuyến du lịch đến núi Thái Son, Lâm Vãn Vinh một giám đốc kinh doanh tài ba - vô tình bị roi xuống vực núi và đến một thế giới hoàn toàn khác, triều đại Đại Hoa, tưcmg đương với thời Đại Tống của Trung Nguyên. Vói kiến thức hiện đại, tài văn chương và bản lĩnh dạn dày của một gian thưcmg, hắn đã giúp khôi phục Tiêu gia - một thương phủ nổi danh nhất nhì thiên hạ lúc bấy giờ đang có nguy cơ bị kẻ khác thôn tính. C ũ n g từ đây hắn vô tình bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực và trở thành con bài chủ lực của Hoàng đế Đại Hoa. Trong suốt cuộc hành trình, Lâm Vãn Vinh luôn nhận được sự giúp đỡ của các bóng hóng vốn đều xinh đẹp mỹ miều và có cá tính ấn tượng. Từ những mối quan hệ này, tình tiết trong truyện được đẩy lên cao trào và trở nên phức tạp, rắc rối nhưng lại vô cùng chân thực, chạm vào trái tim người (jpp tạo nên những cung bậc cảm xúc khác nhau

jg □□

BU □□ 9 •¿C 1

TRUNG TÁM SÁCH VẢN h ọ c ĩ n Ọ i e 176 Thái Hà, Đổng Đa, Hà Nội Tel: (04) 3 722 62 34|35|36 - Fax: (04) 3 722 62 37 Đặt mua sách: lmone@alphabooks.vn

Cực phẩm gia đỉnh 5*

8 936037 748368 Giá: 9 9 .0 0 0 đ


AB261: Cực Phẩm Gia Đinh - Tập 5A - Vũ Nham