Page 1

A E T E R N U M

V A L E

Hamartia97 translator: 98.degrees


aeternum vale (1) author: hamartia97 translator: 98.degrees relationship: kang daniel/park jihoonÂ


hence these tears and sorrow

“Jihoon,” cái cách người kia gọi cậu sao mà xa lạ, mơ hồ còn có áy náy, và điều đó khiến cậu không hề thoải mái. “Có một chuyện mà cả đội đã không nói với cậu.”

Khẽ nuốt xuống nỗi sợ hãi, Jihoon buộc mình không quay sang hướng khác. “Là chuyện gì?”

“Kang Daniel đã trở lại—”

Jihoon đông cứng người.

“—và hắn đang truy lùng cậu.”

- lệ nhòa thương đau -


Tiếng tra tấn ồn ào, dã man cùng thanh âm kim loại chát chúa hạ trên da thịt vang vọng khắp căn phòng tràn ngập thứ ánh sáng mờ ảo nằm sâu dưới lòng đất. Nó kéo dài rất, rất lâu, trước khi tất cả đều dừng lại. Không còn âm thanh nào phát ra nữa, ngoại trừ từng đợt la hét khản đặc và tuyệt vọng đến rợn ngợp.

(Người đàn ông với nụ cười đỏ không chút lưu tình vung kiếm.)

Máu tanh nhuốm thẫm trên làn da tái nhợt của hắn, từng làn khói tím xanh lan tỏa dày đặc trong không gian u tối. Mùi xác chết giữa giai đoạn phân hủy xộc thẳng vào mũi, nhưng hắn không bận tâm. Hắn giơ cao lưỡi kiếm bạc dính đầy máu, thư thái hạ một nhát uyển chuyển xuống. Bên tai là tiếng xương răng rắc vỡ vụn. Có kẻ nào đó thống khổ gào lên.

X-Xin đừng giết tôi, bọn chúng cầu xin.

Hắn phun một ngụm máu từ đôi môi nứt nẻ và tiếp tục cuộc săn lùng.

X-Xin hãy tha mạng cho tôi, lại cầu xin trong vô vọng.

“Thưa Ng—” Daniel dừng động tác khi nhìn thấy một cái bóng đen qua khóe mắt. Hắn từ tốn nghiêng đầu về phía giọng nói phát ra. Người mặc áo choàng đội mũ trùm khuất nửa gương mặt khựng bước chân ngay trước ngưỡng cửa, dường như vừa nhận ra sai phạm của mình. “X-Xin hãy thứ lỗi vì sự thiếu kiên nhẫn của tôi, thưa Ngài.” Hắn lơ đễnh cười với kẻ kia. “Mọi người đều đang đợi Ngài ở bên ngoài.”

“Đã hiểu,” hắn nhếch môi, mái tóc vàng rũ xuống che đi đôi mắt hung ác. “Khi nào thì ta có thể gặp họ?”

“Dĩ nhiên là càng sớm càng tốt ạ,” tên thuộc hạ hồ hởi đáp, hai tay vỗ vào nhau. “Giờ thì xin phép Ngài, tôi nghĩ họ cần sự trợ giúp từ tôi. Chúc Ngài một ngày tốt lành.”

Kết thúc câu nói, người nọ tự cho phép mình lui ra ngoài. Cánh cửa đóng kèm theo tiếng sập lớn.

Không lâu sau đó, có thanh âm ma sát trên sàn nhà, giây tiếp theo căn phòng lại được lấp đầy bởi tiếng hét thất thanh hòa lẫn mùi máu. Daniel cúi lưng nhặt vũ khí bám đầy bụi, vung tay vẫy thứ chất lỏng màu đỏ tươi vấy xuống mặt đất. Hắn đứng yên một lúc, khóe môi kéo rộng, để lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn. Giơ thanh kiếm thật cao, máu bắn tung tóe trên cả đầu.

“Hãy chờ tôi, Jihoon-ah,” hắn thì thầm, nhìn xuống bàn tay còn lại

03


đang nắm chặt. Bên trong lòng bàn tay là một bông hoa mộc lan, vài cánh hoa héo tàn rơi xuống sàn, tạo thành vòng xoáy đan xen hai màu trắng và đỏ. Từng ngón tay lần lượt mở ra, bông hoa không lưu luyến rơi xuống.

“Tôi sẽ khiến họ phải đau khổ,” hắn rít lên. “Hệt như cái cách họ đã đối xử với chúng ta.”

04


chúng ta không sợ hãi trước cái chết, nhưng chúng ta nghĩ về cái chết, hãy nhớ tôi đã từng như em, và rồi em cũng sẽ như tôi.


C H A P T E R O N E Đã hai tháng trôi qua kể từ hôm cậu rời Seoul để thực hiện nhiệm vụ và hiệp hội vẫn bận rộn hơn bao giờ hết.

Jihoon nhìn mọi người đi tới đi lui trong sảnh lớn, nhiệt tình trò chuyện, tranh cãi với nhau và cậu có cảm giác lạc lõng giữa đời sống thường nhật diễn ra xung quanh. Cậu đã dành vài tiếng đồng hồ ở trong văn phòng của Jonghyun, báo cáo chi tiết về phi vụ mới nhất và đội trưởng đã nhìn chằm chằm vào cậu suốt hai phút liền, miệng không ngừng lẩm bẩm ‘tại sao’ và ‘anh quá già để đảm nhận những vụ này rồi’.

Kết quả không mấy ngạc nhiên, Jihoon bị cấm không được phép tham gia vào bất kì nhiệm vụ nào cho đến lúc vết thương được chữa lành hoàn toàn, đồng nghĩa với việc cả đội cũng sẽ không nhận lệnh từ cấp trên trong một thời gian dài. Vậy nên xuyên suốt những tuần nhàn rỗi, họ thường hẹn nhau cùng luyện tập kĩ năng hoặc lang thang khắp thủ đô để thăm dò tình hình. Sau những gì mà họ đã phải trải qua, tận hưởng những giây phút bình yên hiếm hoi là cách để hồi phục hoàn hảo nhất.

Cũng chẳng có mấy đổi thay trong khoảng hai tháng cậu rời đi, ngoại trừ việc địa điểm phòng họp đã chuyển sang chỗ khác và thực đơn bữa sáng được làm mới bằng những món ăn phong phú hơn. Jihoon băn khoăn liệu mình có bỏ lỡ điều gì hay không.

“Không, vẫn vậy thôi, cậu biết đấy,” Woojin nói khi cả hai dành cả buổi chiều để luyện tập ở sân đấu. “Chỉ có vài thứ lặt vặt không đáng kể.”

“Thế thôi?” Jihoon nhanh nhẹn đỡ một nhát kiếm của Woojin. “Mình đã đi trong khoảng hai tháng, cậu chắc là không có gì thay đổi chứ? Không nhận thêm thành viên nào? Không bất thình lình tập kích ổ của bọn ma cà rồng?”

“Cậu không thể dừng nghĩ về việc giê—” Woojin cúi thấp, tránh mũi kiếm nhắm thẳng vào đầu từ đối phương. “Này, suýt thì tiêu rồi đấy

06


thằng ngốc. Ngắm kỹ mục tiêu vào chứ.”

“Mục tiêu là cái đầu heo của cậu đấy,” Jihoon cầm một cục đá và ném về phía Woojin nhưng người kia rất nhanh liền né được. “Dù gì mình cũng xin lỗi…” Giọng cậu bắt đầu lung lay vì kí ức về những ngày qua chợt xẹt ngang trong tâm trí.

“Vì cái gì?” Woojin dừng tấn công khi thấy Jihoon đã không còn đứng trong tư thế chiến đấu, khó chịu tặc lưỡi. “Đồ ngốc này, chúng ta đã cùng nhau vượt qua rất nhiều khổ ải, đúng không? Đã bao nhiêu lần mình nói rằng chẳng một ai trong đội tức giận về cậu rồi hả?”

“Đếm không xuể,” Jihoon cười khẩy. “Chỉ muốn đảm bảo cậu không thay đổi suy nghĩ thôi.”

Woojin nhìn chằm chằm vào tên kỳ quái trước mặt, thầm nghĩ tại sao đôi lúc người này lại phiền phức đến thế. “Bộ cậu thật sự là một thằng ngốc đấy à?”

“Này, ý cậu là gì vậy hả?” Jihoon lập tức dựng lông phản ứng. “Nhớ rằng mình vẫn lớn tuổi hơn cậu đấy, đồ nhóc ranh.”

“Sao cũng được,” Woojin thờ ơ nhún vai, nhưng đột nhiên lại thay đổi thái độ.

Ngẫm đến nụ cười bừng sáng của Jihoon, người bạn cùng đội thân thiết nhất, không hiểu sao cảm giác tội lỗi lại dấy lên trong lòng.

Không, Woojin không thể tiếp tục giấu nữa.

“Jihoon, cậu biết rằng cậu không hề đơn độc mà, phải chứ?”

Jihoon chau mày trước việc chủ đề bị biến đổi, nhận ra Woojin đang tránh giao mắt với cậu, đành di tầm nhìn đi nơi khác. “Ừ, mình biết,” Jihoon liếm môi dưới. “Nhưng tại sao cậu lại hỏi vậy?”

“Jihoon,” cái cách người kia gọi cậu sao mà xa lạ, mơ hồ còn có áy náy, và điều đó khiến cậu không hề thoải mái. “Có một chuyện mà cả đội đã không nói với cậu.”

Cậu trai tóc màu mật ong đứng sững trong vài giây, quay đầu lại cũng vừa vặn bắt được ánh mắt của Woojin dán trên người mình. Có điều gì đó ẩn giấu trong đôi ngươi ấy; điều gì đó mà cậu không sao lý giải được. Dù cho nó có ý nghĩa thế nào chăng nữa, hay chuyện Woojin muốn nói là gì, Jihoon đều có dự cảm chẳng lành.

Khẽ nuốt xuống nỗi sợ hãi, cậu buộc mình không quay sang hướng

07


khác. “Là chuyện gì?

Woojin vẫn nhìn cậu, hoặc là nhìn về một điểm xa xăm nào đó phía sau lưng, Jihoon cũng không rõ.

“Kang Daniel đã trở lại—”

Jihoon đông cứng người.

“—và hắn đang truy lùng cậu.”

Nhất thời không một ai nói gì, không một ai di chuyển.

Cậu để thoát ra hơi thở run rẩy.

Hắn đã trở về.

Cậu phải làm gì đây?

Tại sao hắn lại chọn ngay lúc này?

Vỡ tan.

Jihoon chớp mắt, chóp mũi cảm nhận được vật lạnh lẽo.

“A,” cậu ngẩng đầu, mỉm cười đắng cay trước những bông tuyết từ nơi chân trời nhẹ nhàng rơi xuống. Nó làm cậu nhớ về đêm đó của mười năm trước. “Sắp đến Giáng sinh rồi nhỉ.”

“Này,” Woojin hạ giọng, cố thu hút sự chú ý từ Jihoon. “Cậu ổn chứ?”

Trầm mặc, và sau đó;

“Ừ,” Jihoon vẫn cười, nhưng bên trong ngực trái lại âm thầm rỉ máu. “Mình rồi sẽ ổn thôi.”

Ba giờ và hai phút sau, tuyết ngừng rơi, nhưng sự im lặng nơi Jihoon vẫn còn đó.

08


chúng ta là những hạt bụi trong màn đêm, ngay từ giây phút chào đời, vĩnh viễn mang theo lời nguyền đen tối.


Cuối cùng thì Giáng sinh cũng đến.

(Một ngày tràn ngập niềm vui, sung sướng và ấm cúng. Một ngày dành cho mọi điều tốt đẹp và tươi sáng. Một ngày hạnh phúc, có lẽ vậy. Họ nói rằng trái tim mỗi người trong chúng ta đều được nuôi dưỡng bằng kí ức thời thơ ấu và tình thương từ người thân, gia đình, nhưng tất cả những gì Jihoon nhớ được là góc tối nuốt chửng lấy cậu trong căn phòng lặng như tờ, lấy cái bóng đơn độc hắt trên tường làm người bầu bạn hằng đêm.)

Jihoon nhớ cậu chưa một khắc được sống trong sự quan tâm, lo lắng; lúc nào cũng một mình chống chọi, tuổi thơ bị bỏ lại phía sau. Cậu nhớ nụ cười lần cuối của người anh trai, u uất và sầu muộn, nhớ máu chảy dồn xuống đôi chân dần ngã quỵ, nhớ cơn quặn thắt kéo dài nơi bụng dưới.

Cậu muốn chôn vùi mọi kí ức vào miền quên lãng, hi vọng sẽ không còn phải đối mặt với chúng nữa.

(Bất hạnh làm sao, cậu biết. Cậu cũng muốn tuổi thơ thật đẹp như bao người, nhưng sẽ chẳng có nhiệm màu nào xuất hiện cả.)

Jihoon chà xát đôi bàn tay lạnh cóng, chớp mắt gạt đi tầm nhìn phủ mờ, nhận ra còn đường đã trải đầy tuyết trắng, như một tấm chăn khổng lồ bao trọn cả lòng thủ đô. Đôi chân đi dọc theo lề đường trơn trượt, cẩn thận để bản thân không bị ngã, nhưng tâm trí lại lang thang đến tận phương trời nào.

Ngày hôm nay, cậu lại chạy trốn.

Cậu chạy trốn khỏi tất cả. Chạy trốn khỏi buổi tiệc Giáng sinh, khỏi trách nhiệm đè nặng trên vai, khỏi những người đồng đội, khỏi quá khứ không cách nào xóa sạch—

(Và cả hắn; Park Jihoon chạy trốn khỏi Kang Daniel.)

Cậu đang chết dần theo từng ngày, nhưng không ai đủ khả năng đưa đến một bàn tay cứu rỗi. Đã quá muộn rồi. Sau từng ấy năm trôi qua, cậu đã chẳng còn bất kì cơ hội nào.

Hạt tuyết tan ra, ẩm ướt trên gương mặt tái nhợt.

Jihoon nhắm mắt, mộng tưởng về một nơi rất xa.

. . .

10


Jihoon có thể ngửi được mùi chocolate cùng gỗ thông hòa quyện trong không khí, hơi thở ấm nóng phả trên đầu lưỡi tê dại, nhưng nơi ngực trái vẫn không truyền đến sức sống.

Đã vài tiếng đồng hồ trôi qua kể từ lúc cậu rời đi. Một thời gian dài, nhàm chán sải từng bước trong bóng tối cùng vầng trăng bạc treo lửng lơ nơi đỉnh đầu. Hẳn là bây giờ cả đội đang nháo nhào tìm cậu đi? Chắc là họ lo lắm, nhưng không sao, cậu đã để lại một tờ ghi chú rồi. Mong rằng họ sẽ hiểu cho cậu.

(Ngày hôm nay cậu muốn ở một mình.)

“Hyung.”

Không phải chứ.

Jihoon cứng ngắc quay đầu, ngay lập tức chạm phải ánh mắt từ người kia.

Hôm nay không phải ngày may mắn rồi, cậu nghĩ vậy.

Thằng bé đó, thằng bé ngu ngốc đó, đang ở đây cùng cậu.

Làm cách nào mà em tìm được cậu, Jihoon không rõ. Em hiện tại chỉ đứng cách cậu một khoảng ngắn, trông khá thảm hại nhưng đồng thời cũng vô cùng đáng yêu với mái tóc lộn xộn và đôi gò má ửng đỏ.

“Tại sao anh lại bỏ đi?”

Jihoon không biết nên khóc hay nên cười trước tình huống này.

“Chào em, Guanlin-ah,” cậu cất lời, phủi đi những bông tuyết bám trên vai áo khoác. “Nhìn bộ dạng thế kia thì chắc là em vừa có một giấc mơ rất đẹp rồi.”

“Im đi,” người nhỏ tuổi hơn rít qua kẽ răng và tiến về phía cậu, đôi mắt rực cháy chất chứa vô vàn xúc cảm khó đoán. “Trả lời câu hỏi của em.”

Jihoon chớp mắt tỏ vẻ ngây thơ. “Trước đó em bảo anh hãy im đi, giây sau lại bắt anh trả lời. Nè, sao lại mâu thuẫn thế chứ hả?”

Không nhận được lời đối đáp nào, Jihoon đứng thẳng lưng, nhìn Guanlin đã dừng lại trước mặt, hai bàn tay nắm chặt thành quyền, bên trong mống mắt ẩn hiện sắc xanh lục.

“Anh đã bỏ đi,” em nói gọn.

11


“Đúng vậy,” Jihoon gật đầu, nụ cười tinh quái vẽ trên môi. “Và?”

“Hyung đã bỏ đi,” Guanlin gắt gỏng. “Anh chỉ—anh thậm chí còn không—”

“Anh đã để lại một mảnh giấy,” Jihoon ngắt lời em, chau mày. “Chẳng phải biến mất mà không nói lời nào.”

“Nhưng—” Guanlin ngập ngừng. “Nhưng nó không—nó không… đủ.”

Tĩnh lặng bao trùm lấy cả hai. Em nhìn cậu, cũng không còn phân biệt được vẻ mặt kia là tuyệt vọng hay giận dữ.

(Trông như thể em chỉ chực bật khóc.)

Jihoon thở dài, cánh tay quấn thành một vòng quanh thằng bé. “Thôi nào,” cậu vỗ đầu em, mặc dù rất khó vì cách biệt chiều cao giữa họ. “Anh sẽ không rời xa em đâu, Guanlin-ah. Anh chỉ ra ngoài tản bộ thôi, chẳng có gì tồi tệ xảy ra hết, nghe rõ chứ? Xin lỗi vì đã khiến em phải lo cho anh.”

(Guanlin không trả lời cậu, nhưng Jihoon nghĩ như thế là ổn rồi. Giữa họ không cần nói những điều thừa thãi, đứa nhỏ kia đã đủ thông minh để hiểu. Bởi Jihoon không xin lỗi vì đã rời đi; cậu xin lỗi vì nỗi đau năm xưa lưu thành những vết sẹo tinh thần chẳng thể vãn hồi nơi em.)

Jihoon mỉm cười khi Guanlin gắt gao ôm chặt lấy người thấp bé hơn. Cơ thể cậu khẽ run, nhưng nhiệt tỏa ra từ Guanlin lại ấm áp vô cùng. Em như một cái máy sưởi giữa tiết trời khắc nghiệt, và Jihoon thích vậy.

Được cảm nhận hơi ấm của em tiếp xúc trên da thịt, ngấm đến tận xương tủy.

“Nóng,” Guanlin lầm bầm trên cổ cậu, một khắc liền đập tan những suy nghĩ mông lung. “Người anh nóng quá.”

“Sao cơ?” Jihoon cố chớp đôi mắt đang dần trĩu nặng. Đầu cậu đau như búa bổ, nhịp tim đập nhanh bất thường. Cậu cảm thấy chóng mặt, hơi thở ngắt quãng. “A-Anh ổn.” Jihoon gượng cười, không muốn em phải lo lắng thêm.

Guanlin chau mày, không bỏ sót bất kì thay đổi khác lạ nào từ cậu. “Hyung có chắc là mình không sao chứ?”

“Ừ,” Jihoon thở ra, đến cả việc nói cũng trở nên quá khó khăn. “Anh ổn mà. Chỉ là—cơn cảm lạnh. Anh—cơn cảm lạnh…”

12


“Jihoonie hyung?”

Guanlin chủ động đẩy lùi về, nheo mắt quan sát. Gương mặt Jihoon đỏ bừng, đôi mắt mơ màng rớm nước, hàng mi rũ xuống.

“H-Hyung! Anh không hề ổn chút nào!” Guanlin hét lên, bàn tay đưa ra đỡ lấy cơ thể cậu. “Jihoon hyung! Anh làm sa—”

“Anh…” tầm nhìn của cậu dần lu mờ. “Anh xin lỗi…”

“HYUNG—!”

Rồi đột nhiên, trước mắt tối sầm, cả thế giới lặng thinh.

13


ngày chúng ta được sinh ra, cũng là khởi điểm bắt đầu đi về cõi chết.


Woojin hạ tầm mắt trên gương mặt nhợt nhạt của Jihoon, thầm nghĩ kể cả khi cậu vô lực nằm trên giường bệnh như lúc này, vẻ đẹp vốn có vẫn không hề suy chuyển.

Jihoon rất đẹp, dù hiện tại hay mãi về sau vẫn sẽ thế. Ánh hừng đông lọt qua khung cửa sổ, vắt trên người chàng trai đang nằm bất động, mái tóc màu mật ong sáng bừng tựa vầng hào quang. Các vệt nắng như hữu ý góp thêm sắc, tôn lên nước da trắng sứ cùng đôi môi anh đào đầy đặn. Cậu tựa một bức vẽ tinh tế, đẹp đến vô thực, nhưng đồng thời cũng quá mỏng manh và dễ vỡ.

Rằng cậu sẽ tan biến vào hư vô ngay khoảnh khắc đầu ngón tay này chạm đến.

Woojin tức giận cắn môi dưới. Đây không phải là người mà Woojin biết. Jihoon mà Woojin biết là cậu trai có thói quen che miệng cười khúc khích, đôi lúc nói chuyện sẽ pha thêm giọng trẻ con. Jihoon mà Woojin biết là cậu trai phiền phức thích quấy rối thằng bạn thân mỗi khi có cơ hội, hay lẽo đẽo theo sau như gà con.

(Jihoon mà Woojin biết không phải thế này.)

Hít vào một hơi thật sâu, Woojin ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường, đan những đầu ngón tay của mình vào tay Jihoon; chờ đợi, hi vọng đôi mắt nai ấy sẽ hé mở, nụ cười ngọt ngào lại rộ nở trên môi.

Xin cậu, tỉnh lại đi.

“Tại sao,” Woojin nghiến răng. “Tại sao tên khốn ấy lại trở về lúc này chứ?”

“Chúng ta đều biết sớm hay muộn gì hắn cũng sẽ quay lại tìm Jihoon,” Hyungseob vỗ vai Woojin. “Dù sao đi nữa thì Jihoon vẫn là bạn đời của Daniel.”

Không, cậu sẽ không hiểu được đâu.

“Bạn đời? Ha, cậu đang nói giỡn đó hả,” Woojin rít lên. “Cậu không thấy Jihoon sao? Tiều tụy như vậy, trông cậu ấy như thể sẽ đột tử bất cứ lúc nào!”

“Jihoon đang phát sốt,” Jonghyun lầm bầm, dùng tay đo thử thân nhiệt của Jihoon. “Anh biết nó sẽ ảnh hưởng đến em ấy, không nghĩ lại chuyển biến xấu đến mức này.”

“Chúng ta có thể làm gì không ạ?” Samuel ngồi bệt dưới sàn nhà hỏi vọng tới, đôi mày chau lại thành nếp. “Có lẽ chúng ta nên nhờ cấp trên

15


giúp đỡ. Nhìn anh ấy thế này em thực không chịu nổi.”

“Muel à, hiện tại Jihoon cũng không gặp hiểm nguy lớn gì,” Jonghyun gượng nhếch môi. “Chỉ là em ấy đang phải trải qua giai đoạn khó khăn vì bị tác động bởi bạn đời sau một quãng thời gian dài xa cách. Bên cạnh đó thì đã có Guanlin chế thuốc để giúp Jihoon hạ sốt. Thường thì nhiệt độ sẽ tự động hạ xuống khi bình minh dần ló dạng, nhưng bởi vì đã hai ngày trôi qua rồi mà bệnh tình vẫn không thuyên giảm, chúng ta cần có biện pháp quyết liệt hơn.”

Woojin vô thức nắm chặt tay Jihoon. “Anh cũng thừa biết việc pha chế thuốc không phải chỉ ngày một ngày hai là hoàn thành. Không còn cách khác sao? Các liều thuốc tạm thời cũng được? Huyết dược thì thế nào? Cậu ấy vẫn thường xuyên uống chúng mà.”

Minki lắc đầu. “Các liều thuốc tạm thời chỉ đủ che giấu mùi hương tự nhiên. Và dù cho huyết dược có thể thỏa mãn cơn khát của em ấy, nó vẫn không hiệu quả tuyệt đối như máu của bạn đời. Giờ thì Daniel trở lại rồi, Jihoon hẳn đã thèm muốn máu của hắn đến phát điên.”

“Vậy chúng ta làm gì đây?” Jinyoung bối rối cắn môi dưới. “Nhìn anh Jihoon thật sự rất tệ.”

“Có một cách,” Jonghyun mệt mỏi thả người xuống cái ghế ở phía đối diện Woojin, từng đầu ngón đan vào mái tóc mềm mại của người nằm trên giường. “Nhưng sẽ không ai hài lòng với nó đâu.”

“Tại sao lại không chứ?” Samuel sửng sốt hỏi. “Làm gì cũng được. Em không muốn nhìn anh ấy trong tình trạng này nữa!”

Woojin dời tầm mắt khỏi những người đồng đội đang tranh cãi ầm ĩ, lần nữa quan sát Jihoon. Cậu nằm đó, say giấc nồng, khuôn ngực phập phồng theo từng nhịp hô hấp.

Yên bình.

Đúng hơn là, không sức sống.

Woojin dùng tay lau khóe mắt, lồng ngực thắt chặt đến khó thở. Cảm tưởng như bản thân chỉ là một kẻ bất lực đứng ngoài vòng. Woojin muốn lại được nhìn thấy một Jihoon khỏe mạnh, tràn đầy sinh lực. Samuel nói đúng, họ sẽ làm mọi thứ vì cậu. Sau những gì mà họ đã cùng nhau trải qua, bỏ mặc Jihoon ngay lúc này là điều không thể.

“Nói đi hyung,” Woojin lên tiếng sau một phút trầm mặc. “Miễn là điều đó giúp ích được cho Jihoon, mọi người đều sẽ cố hết sức.”

16


“Ừm,” Jonghyun thở dài. “Nhưng làm ơn đừng bay vào chửi rủa a—”

RẦM.

Cả đội nhảy dựng vì cánh cửa phía sau bất ngờ nổ tung, các mảnh gỗ vụn văng khắp mọi phía. Mặc dù rất khó để quan sát được cảnh tượng xung quanh bởi lớp bụi dày bay trong không trung, Woojin vẫn nhận ra một cái bóng tầm kích cỡ người thường đứng sừng sững ngay lối vào. Nhưng khi nó bắt đầu di chuyển, Woojin lập tức biết mình đã sai.

Tốc độ đó, hoàn toàn không có khả năng là người phàm.

“Ngươi,” Woojin nghe Jonghyun đứng bên cạnh gằn mạnh từng từ một. “Ngươi đang làm cái quái gì ở đây vậy hả?”

Woojin gầm gừ trong cuống họng, cũng không phải thằng ngốc mà không hiểu tình huống hiện tại. Phải rồi, dĩ nhiên là hắn ta. Tự kiềm chế xúc động dâng trào, Woojin vẫn đứng yên tại chỗ, ánh nhìn hung tàn hướng về người đang nhếch mép cười ở phía bên kia căn phòng.

Không, không phải “người”.

Kang Daniel, một con ma ca rồng thuần chủng, thản nhiên đứng giữa mớ hỗn loạn hắn vừa gây ra, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm về phía cả đội.

“Giao nộp em ấy cho ta,” hắn bình thản đưa ra yêu cầu.

“Ma cà rồng,” Woojin rít lên, cả cơ thể tức giận đến phát run. “Ngươi làm gì ở đây? Là tự tìm đến cái chết?”

Daniel nhếch môi, đôi ngươi lập lòe sắc đỏ hòa cùng tia hổ phách, nhẹ chớp một cái đã tràn ngập tơ máu dọa người. “Đừng quên, ta mới chính là bá chủ nơi này. Đây là địa bàn của ta, ta có quyền đặt chân đến mọi nơi mà ta muốn.”

“Nhảm nhí,” lần này đến lượt Minki đấu mắt với vị ma cà rồng tóc vàng. “Biến khỏi đây ngay đồ thuần chủng. Đừng diễn trò nữa.”

Bỏ qua tất cả ánh mắt căm phẫn và hận thù ném về phía mình, Daniel chậm rãi bước tới, cho đến khi chỉ còn cách họ một khoảng ngắn.

“Giao nộp em ấy cho ta.”

Tên khốn này—

“Không đời nào!” Woojin hét lên. “Ta sẽ không để ngươi làm tổn

17


thương đến Jihoon nữa đâu.”

“Ta nói,” Daniel điềm tĩnh lặp lại, giọng lạnh như băng. “Giao nộp người của ta ra đây.”

Chỉ một câu ngắn gọn cũng đủ dọa Woojin chết sững tại chỗ, đôi vai căng cứng. Đồng tử giãn to, ánh mắt tối sầm, và trước lúc Woojin kịp nghĩ kĩ, cả người đã lảo đảo về trước, trong tâm trí không ngừng thét gào hãy mau chóng xử lý dứt điểm tên khốn kiếp ấy.

Nhưng chưa tiếp cận được đến ma cà rồng thì giọng nói của Jonghyun đã ngăn lại.

“Lùi về ngay, Woojin,” Jonghyun duỗi một cánh tay chắn ngang ngực Woojin, không cho bước tiếp. “… Mọi người, lùi ra sau.” Anh quay đầu. “Daniel, nếu ta đồng ý giao Jihoon cho ngươi, liệu ngươi sẽ giúp em ấy chứ?”

“Hyung! Anh đang làm—”

“Woojin, em câm ngay cho anh!” Jonghyun ra lệnh. “Giờ thì trả lời câu hỏi của ta đi.”

“Tất nhiên rồi,” ngọn lửa rực cháy trong ánh mắt sắc bén nơi Daniel lập tức giảm xuống khi tầm nhìn rơi trên gương mặt say ngủ của người bạn đời. “Ngươi nghĩ ta đến đây để làm gì?”

Jonghyun mím môi thật chặt.

Đã không còn sự lựa chọn nào khác.

“Được rồi, ngươi có thể mang em ấy đi—”

Cả đội ở phía sau nhất thời khép chặt miệng trước cái liếc mắt cảnh báo từ Jonghyun.

“Mấy đứa rời khỏi đây ngay lập tức.”

“Hyu—”

“Nhanh lên. Đừng để anh phải lặp lại lần hai.”

Jonghyun nhìn những gương mặt thất thần lần lượt bước ra ngoài. Căn phòng thoáng chốc chỉ còn lại anh, cậu và hắn. Thời gian như ngừng trôi khi Jonghyun và Daniel giao mắt nhau, cũng không cần phải nói thêm lời nào. Anh là người quay đi trước, đỡ lấy cơ thể mềm oặt của Jihoon trong vòng tay.

19


“Kang Daniel, có thể ta so với ngươi không cân sức, nhưng ta đã hứa với Minhyun rằng ta sẽ dùng cả mạng sống của mình để bảo vệ đứa em trai này. Vì vậy ngươi hãy nghe cho rõ,” Jonghyun tiến thêm một bước. “Nếu ngươi dám làm tổn thương em ấy thêm một lần nữa, ta nhất định sẽ giết ngươi.”

Daniel thỏa mãn cười.

“Đã rõ.”

20


đứng dưới đức mẹ từ bi, ta nguyện cầu cho những ngày tươi đẹp, cho một cánh cửa tương lai rộng mở.


“Daniel đâu rồi?”

Seongwoo thả phịch người xuống chiếc ghế bọc da êm ái, đưa tay che ngang tầm mắt. Đây là nơi ẩn náu an toàn của bọn chúng. Tòa lâu đài cổ quái và uy nghi, khéo léo núp mình giữa chốn hoang tàn. Tường thành kiên cố cao chọc trời cùng với những khung cửa sổ mở toang, rèm cửa trắng bay tung xõa theo từng cơn gió thổi. Các dãy hành lang dài và hẹp, đón nhận những tia nắng từ bên ngoài lại càng thập phần quỷ dị.

Thành thật mà nói, người bình thường sẽ chẳng ai muốn dành thời gian lãng phí ở một nơi như thế này. Nhưng ngẫm lại thì bọn chúng cũng chẳng phải “người bình thường”, vậy nên đây là chỗ lý tưởng nhất.

“Nè,” Seongwoo khó chịu gầm gừ trong cuống họng khi có ai đó dùng đầu ngón trỏ chọt vào hông. “Trả lời em đi.”

“Không biết,” gã lầm bầm bên dưới lớp vải tay áo. “Chắc nó lại đi săn mồi rồi. Hoặc lén lút theo dõi người của nó từ xa như mấy hôm trước.”

“Dừng lại đi,” Jaehwan đánh mạnh vào đùi Seongwoo. “Em chẳng nghe rõ gì cả. Nói lại nào, cậu ấy đi đâu rồi?”

“Anh không biết, được chưa?” giờ thì đến lượt Seongwoo cáu kỉnh liếc sang Jaehwan, đôi mắt đỏ rực phát sáng trong bầu không gian u tối. “Thằng ấy phiền phức muốn chết. Anh mày chỉ mới ngó lơ nó một giây thôi!” Gã nhấn mạnh. “Một con mẹ nó giây! Và bùm, có trời mới biết nó đã biến đi đâu mất.”

“Được rồi,” Jaehwan thở dài. “Thế còn Daehwi và Seonho? Tụi nhỏ trốn ở xó xỉnh nào?”

“Theo như lần cuối anh thấy thì bọn nó đang dùng bữa. Nhưng anh đoán giờ hai đứa đi gặp lũ khả tử rồi.”

“Tại sao mấy cái đứa nhóc này—” Jaehwan rên rỉ vào lòng bàn tay. “Daniel sẽ giết em mất.”

Seongwoo khịt mũi. “Nó sẽ không, tin anh đi. Có thể nó là tên ma cà rồng đáng sợ nhất trên cái đất này, nhưng chúng ta đều biết rõ kì thực nó lại rất tốt bụng và yếu đuối.”

“Yếu đuối cái mông,” Jaehwan chun mũi, nghiêng người tựa hẳn vào Seongwoo. “Hôm qua anh không nhìn thấy bộ dạng của nó sao? Nó phát điên rồi.”

22


“Không đâu, nó vẫn còn tỉnh táo lắm,” Seongwoo thờ ơ nhún vai. “Chỉ cần Jihoon còn sống, anh cá là kiểu gì nó cũng tự đâm đầu vào vực thẳm thôi.”

Nhất thời chỉ còn nghe được tiếng cửa gỗ kẽo kẹt cùng tấm màn trắng vỗ phành phạch trong gió.

“Jihoon… em tự hỏi không biết bây giờ em ấy sống thế nào. Em ấy đã trưởng thành chưa nhỉ? Lần cuối cùng chúng ta gặp, em ấy chỉ cao đến chừng này thôi,” Jaehwan thở dài, vừa nói vừa đưa tay ngang tầm ngực. “Một đứa trẻ đáng yêu.”

“Anh nhớ em ấy,” Seongwoo hạ giọng. “Thật muốn gặp lại đứa nhỏ năm nào.”

“Nhưng giờ em ấy ghét chúng ta rồi,” Jaehwan tặc lưỡi. “Biết đâu một ngày nào đó sẽ có dịp.”

“Ừ,” Seongwoo nhắm mắt. “Một ngày nào đó.”

23


và nếu chúa trời thấu được, xin hãy cho họ cơ hội đền tội.


Tiếng đồng hồ gõ từng nhịp tíc tắc đều đặn bên tai. Thế giới của Jihoon vẫn chỉ là một mảng đen kịt, đầu đau âm ỉ, và có cái gì đó đang nắm chặt tay cậu.

“Jihoon?” một gương mặt mơ hồ phóng đại trước tầm nhìn. “Em không sao chứ? Cảm thấy thế nào rồi?”

Jihoon chớp mắt, dễ dàng nhận ra thứ sắc đỏ hòa cùng tia hổ phách đặc trưng kia là gì. Bên trong lồng ngực nguội lạnh dần. Sau tất cả, dù cho thời gian có trôi qua bao lâu, giọng nói đó, đôi mắt đó là những điều mà cậu không bao giờ quên được. Cậu không nhớ chuyện gì đã xảy ra và vì sao mình lại ở đây thay vì cùng đồng đội, nhưng chắc chắn cậu gặp rắc rối lớn rồi.

“A-Anh—” giọng Jihoon vỡ ra. “T-Tại sao tôi lại ở đây?”

“Xin em đừng như vậy,” Daniel nói, gương mặt tái xanh hằn rõ nét mỏi mệt. “Em đang ở bên tôi, Jihoon. Em đang ở nhà.”

“Nhà?” Jihoon chỉ muốn bật cười châm biếm. “Nhà nào cơ?”

Tại sao nhất định phải là cậu?

Jihoon cười khẩy. Cậu chẳng hiểu gì cả. Những kí ức còn lưu lại đều biến dạng không chút ấn tượng, vậy nên cậu đành phải tạm cho qua. Hoặc có khi không biết, không nhớ gì lại tốt hơn. Cậu ghét phải ở gần hắn; gò ép, ngột ngạt và—và nó đau, nỗi đau kéo dài dai dẳng.

Quá thật để có thể quên đi.

Tại sao hắn lại trở về?

Trên người cậu hầu như không mặc gì trừ chiếc áo vải satin, cả kiếm và giáp đều bị lấy đi mất. Daniel hẳn là đã giấu chúng để ngăn cậu làm loạn. Từng đầu ngón run rẩy lướt từ vạt áo xuống tấm ga giường mềm mại, trên chóp mũi nhạy cảm còn ngửi được mùi ẩm ướt của mưa và đất bùn. Mùi hương này rất quen thuộc; giống như mùi của nhà.

(Như Daniel.)

“Đừng mộng mơ nữa,” Daniel nói, cẩn thận đặt cái khay có bát cháo cùng cốc nước lọc xuống giường. Hắn chạm trán mình vào trán cậu, không để ý đến sự im lặng bất thường từ cậu trước hành động thân mật, nghiêm túc kiểm tra thân nhiệt. Cảm thấy cơn sốt có lẽ đã thuyên giảm phần nào, hắn mới an tâm thở phào. “Đỡ hơn rồi.” Hắn lẩm bẩm. “Giờ thì ăn đi, kẻo nguội mất.”

25


“Tại sao?” Jihoon hỏi, tự phá vỡ trạng thái xuất thần. “Tại sao anh lại làm những chuyện này?” Giọng cậu mỗi lúc một nhỏ hơn, hai bàn tay hơi dùng lực giữ lấy bát cháo. “Đừng diễn nữa.”

Daniel thở dài và ngồi xuống cái ghế đặt gần đó. “Chúng ta sẽ nói sau, giờ thì em ăn đi. Không muốn cũng phải ăn.”

Jihoon nghiến răng, quay mặt sang hướng khác. “Được thôi.”

Cậu nhìn chằm chằm vào bát hồi lâu rồi mới múc một muỗng đưa vào miệng. Vị rất ngon, lại còn ấm. Cậu đã không biết rằng mình nhớ cảm giác này đến vậy. Sau khi Daniel rời đi, một phần linh hồn của Jihoon cũng đánh mất. Lời nguyền cay nghiệt về người bạn đời mà cậu mãi chẳng thể với tới được; mọi xúc cảm đều bị chai sạn và chính cả tâm hồn cằn cỗi này cũng vậy. Yếu ớt mỉm cười, Jihoon ăn thêm một muỗng cháo, lại thêm một muỗng nữa, và chẳng mấy chốc thì bát đã thấy đáy.

“Nhanh đấy chứ,” Daniel chớp mắt. “Chắc là em đói lắm nhỉ. Chờ ở đây nhé, tôi sẽ lấy thêm cho em.”

Nụ cười trên môi Jihoon vụt tắt vào khoảnh khắc Daniel biến mất khỏi căn phòng.

Thứ duy nhất xoa dịu tâm tình nơi cậu, thứ duy nhất ôm cậu vỗ về, là mùi hương ngọt ngào của Daniel vấn vương kề bên. Jihoon nhắm mắt một lúc rồi lại mở ra, cố hình dung căn phòng thuộc quyền sở hữu của cậu nơi hiệp hội.

Bức tường lạnh lẽo ấy, bóng đêm đặc quánh ấy.

Mọi thứ đều khác.

Bốn vách tường trong căn phòng của cậu, những góc tối, và cả trần nhà nữa; gần như phản ánh con người cậu, nhưng cũng không hẳn là thế. Vách tường nơi hiệp hội không có những dòng kí hiệu viết ẩn bên dưới lớp giấy dán. Bóng đêm trong mọi ngách không ráo riết săn lùng như chỉ chực nuốt chửng lấy con mồi.

Daniel cũng đã phải vượt qua mọi gian khổ hệt như cậu, nhưng dường như thế giới trong hắn lại không đổ vỡ như người bạn đời của mình.

(Hoặc phải chăng là vì sự xuất hiện của cậu mà đổi thay.)

. . .

26


“Em đang làm gì vậy?” Jihoon bị kéo ngược về thực tại bởi một bàn tay đặt trên vai. “Em đã thất thần như vậy mấy phút rồi. Trong người không khỏe sao?”

“À—” cậu cắn môi. “Không có gì. Không… có gì hết.”

Daniel trầm mặc. “Ừ, nhưng phải nói với tôi nếu em cảm thấy chóng mặt đấy.”

Jihoon chỉ gật đầu, quá sợ hãi để thốt lên bất kì lời nào. Bởi vì đây là Daniel; bạn đời của cậu. Là tâm can, là duy nhất mà cậu dành cả sinh mệnh để yêu thương. Nhưng đồng thời cũng là kẻ đã bỏ mặc cậu suốt mười năm ròng rã dù cho cậu có bất chấp vứt bỏ tự tôn để cầu hắn lưu lại. Sau những chuyện trong quá khứ, liệu cậu còn biết nói gì với hắn đây?

(Chính hắn, tên ma ca rồng máu lạnh, đã nhẫn tâm giết chết người anh trai duy nhất của cậu.)

“Jihoonie,” Daniel ngần ngại thăm dò. “Tôi hỏi em một chuyện được không?”

“Nó quan trọng lắm sao?” Jihoon vặn ngược. “Bình thường anh sẽ không “xin phép” trước thế này.”

“Vậy,” Daniel ngừng một chút, nắm chặt tay cậu như thể sợ người kia sẽ chạy mất. “Em vẫn còn dùng thuốc trầm cảm và huyết dược như tôi đã dặn dò chứ?”

Nụ cười nhàn nhạt trên môi Jihoon tắt hẳn. “Anh quan tâm?”

“Ừ—ý tôi là, em biết nếu bản thân mất kiểm soát thì sẽ nguy hiểm thế nào mà—” Daniel liếm môi. “Tôi hiểu em không muốn làm tổn thương đến đồng đội nếu lỡ như cơn khát lại trỗi dậy. Lần cuối cùng em uống huyết dược là khi nào? Guanlin có—”

“Im đi.”

Daniel đóng băng.

“Im ngay đi,” Jihoon rít lên. “Đừng nói như thể anh quan tâm đến tôi!”

Daniel nhìn Jihoon, nhưng cậu lại từ chối thừa nhận sự hiện diện của hắn.

“Nhưng tôi có,” hắn lẩm bẩm. “Tôi thật sự quan tâm đến em, Jihoonie.

28


Dù ra sao đi chăng nữa, em vẫn luôn là ưu tiên hàng đầu trong tôi.”

Jihoon bật cười trước lời vừa dứt từ Daniel, cổ họng đau rát. Không, tại sao cậu lại cảm thấy vừa đủ đầy, lại cùng lúc trống rỗng đến thế?

“Xin em hãy tin tôi,” Daniel thầm thì, hai bàn tay lớn ôm trọn lấy gương mặt cậu, đầu ngón cái cọ trên đôi gò má ướt—

Khoan đã.

Vì sao lại ướt?

“Tôi chân thành quan tâm đến em.”

Mình làm sao vậy chứ?

“Tôi cần em phải tin tôi, Jihoon. Tôi không đòi hỏi gì hơn, chỉ cần em tin tưởng tôi.”

Tại sao mình lại khóc?

Jihoon hoàn toàn sụp đổ.

“Tin anh?” cậu cười phá lên—nhưng sao nghe như tiếng khóc bất lực. “H-Ha, cái gì… c-cái gì…”

Cậu nuốt xuống cục nghẹn nơi cuống họng, nhịp tim đập loạn đến mất kiểm soát. Đau. Đau vô cùng.

“Jihoon,” đôi mắt màu đỏ ác quỷ dán chặt trên gương mặt cậu. “Xin em.”

Người nhỏ tuổi hơn quay đầu nhìn hắn, bắt gặp sự khẩn cầu nơi đáy mắt của đối phương, cõi lòng một lần nữa lại nát tan.

“Anh đã giết chết anh trai tôi,” Jihoon cay đắng cười, giọng run rẩy. “Anh, bạn đời duy nhất của tôi, tàn nhẫn giết chết anh ấy ngay trước mặt tôi. Tôi đã chứng kiến hết quá trình bằng chính đôi mắt này. Khoảnh khắc anh đâm thanh kiếm bạc xuyên qua ngực anh ấy, thản nhiên đứng nhìn cơ thể anh ấy hóa thành tro bụi, tôi đã ở đó. Mặc cho tôi cầu xin anh bao nhiêu lần, anh vẫn vứt bỏ tôi. Anh có biết tôi đau đến mức nào khi phải nhìn bóng lưng anh từ phía sau từng chút rời xa không? Và giờ sao anh dám quay trở về, ló dạng sau mười năm dài không một tin tức? Nói đi, Kang Daniel, tôi vì cái gì lại phải tiếp tục tin anh?”

Jihoon nấc lên, hàng mi nhắm chặt.

29


“Ba chúng ta đã từng rất hạnh phúc; anh trai tôi, tôi—” Jihoon mở mắt, một giọt trong suốt chảy ra từ bên khóe, vỡ tan trên ngón tay Daniel. “Và anh. Chúng ta đã từng rất hạnh phúc vậy tại sao anh lại làm thế? Tại sao anh lại phá vỡ gia đình duy nhất mà tôi còn lại? Tại sao, Daniel?”

“Tôi xin lỗi.”

“Đôi lúc tôi chỉ muốn chết đi,” Jihoon thú nhận. “Tôi đã bị bỏ mặc bởi chính gia đình của mình, và người tôi yêu lại là người ruồng rẫy tôi nhiều nhất. Tất cả những gì tôi còn là anh, không có anh tôi chẳng là gì cả. Nhưng sau mọi bất hạnh, khổ đau ấy, tôi—tôi vẫn không thể ghét anh… Tôi không thể.”

“Vậy đừng. Xin đừng ghét bỏ tôi.”

“Tại sao?” Jihoon lắc đầu. “Tôi—Tôi đáng lẽ phải ghét anh ngay từ giây phút anh biến mất khỏi cuộc đời tôi, nhưng tôi đã quá ngu ngốc. Quá yếu đuối để hiểu rằng anh—”

“Mọi chuyện xảy ra đều có nguyên nhân của nó.”

“Vậy của anh là gì?” Jihoon nản lòng hỏi. “Lý do vứt bỏ gia đình ở phía sau?”

Đáp lại cậu cũng chỉ có sự im ắng đến rợn người.

“Để sinh tồn,” Daniel lên tiếng sau vài phút chậm trôi, gạt đi những giọt nước mắt của cậu. “Để bảo vệ một người trân quý, để giải cứu họ. Đôi lúc, ta phải chấp nhận thực hiện điều gì đó vô cùng tàn bạo để cứu lấy người mình yêu.”

Jihoon mím chặt môi.

“Vậy anh sẽ bỏ rơi tôi lần nữa?” cậu hạ giọng.

“Sẽ không trừ phi tôi không còn sự lựa chọn nào khác.”

“Nhưng—”

“Nếu đó là vì sự an toàn của em, hẳn là em đã biết câu trả lời.”

Jihoon bật cười. “Anh thật quá tàn nhẫn. Đây là lí do vì sao tôi không muốn gặp anh nữa. Nỗi đau và tủi hổ khi bị anh ruồng bỏ, tôi không đủ mạnh mẽ để chịu đựng lần hai.”

“Tôi cũng không nghĩ mình chịu đựng được,” Daniel rũ vai. “Em là cả

30


thế giới trong tôi, chính em cũng rõ hơn ai hết. Nếu như em mất—” hắn lưỡng lự, giọng nhẹ run. “Tôi không muốn nghĩ về trường hợp đó. Nhưng tôi quyết không bỏ cuộc. Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến em phải nhận ra.”

Jihoon nhìn sâu vào đôi ngươi quỷ dữ.

“Tôi sẽ không bao giờ rời bỏ em,” hắn nói gọn, như gom vừa đủ những gì có ý nghĩa nhất. “Em là người bạn đời của tôi, Jihoon. Tôi thà chết chứ không buông tay.”

Jihoon chớp mắt. Daniel kéo tay cậu.

“Tôi đã không còn là Daniel của mười năm trước,” hắn mỉm cười, ánh mắt dịu đi. “Nhưng tôi đang ở đây, ngay tại lúc này, cùng với em. Đó mới là vấn đề quan trọng nhất.”

Trái tim Jihoon đập nhanh hơn. “Daniel… tại sao?”

Hắn bất ngờ hôn nhẹ trên môi cậu. “Bởi vì tôi yêu em. Dù là ở quá khứ, hiện tại hay tương lai, mãi mãi không thay đổi.”

Chặn hết từng lời Daniel nói khỏi tai – bởi cậu ghét sự giả dối, ghét cả lí do biện hộ của hắn về thứ tình yêu ngang trái này. Jihoon để bản thân bị kéo lại cho một nụ hôn sâu. Cậu thở hắt trên môi Daniel, tùy ý mặc hắn dẫn dắt.

Daniel hôn Jihoon một cách thô bạo, như kẻ đi săn ngấu nghiến thưởng thức con mồi nhỏ, hai cánh tay di xuống kẹp chặt bên hông. Jihoon thở gấp, cánh môi hé mở, và Daniel liền tận dụng cơ hội để đưa lưỡi mình sang, khám phá vòm miệng ấm nóng. Ở hắn có vị tanh nồng của máu, lại thanh mát như một trận mưa rào, và có lẽ lưu luyến chút hương đào thơm ngát nữa. Cả cơ thể Jihoon như bén lửa cháy rực, nhắm lại đôi mắt chuyển màu hổ phách, cảm nhận từng chuyển động trên làn môi. Hắn mạnh mẽ cắn lấy, sau đó cẩn thận mút mát.

Thật sự rất nhớ.

Jihoon đẩy tay trên ngực Daniel khi hắn ôm sát cậu hơn nữa. Nhiệt độ cơ thể lại tăng thêm, đốt cháy mọi tĩnh mạch, các dây thần kinh đều tê liệt, nhưng nó đã chẳng còn quan trọng, bởi điều duy nhất xúc giác của Jihoon tiếp nhận được chỉ có sự ấm áp từ hắn; chỉ riêng hắn.

Cậu cũng chẳng rõ thời gian trôi qua bao lâu. Cuối cùng Daniel cũng buông tha cho đôi môi đã sưng tấy của cậu, hơi thở dồn dập; khuôn mặt cả hai chỉ cách nhau một khoảng ngắn và bàn tay hắn ở dưới đang xoa thành vòng bên eo Jihoon.

31


“Em khát không?” Daniel thầm thì giữa hơi thở ngắt quãng. “Em có muốn—?”

Trước khi Daniel kịp kết thúc câu hỏi, Jihoon đã đặt miệng mình lên hõm cổ hắn. Cậu luồn những đầu ngón tay vào mái tóc vàng, kéo đầu hắn nghiêng sang một bên, dứt khoát cắn xuống, răng nanh ghim sâu nơi vùng da trơn mịn. Cậu rên rỉ, thứ hương vị mê luyến ngập tràn khoang miệng, chậm rãi lan rộng lấn át toàn bộ xúc cảm. Jihoon càng ra sức cắn; gần như phát điên với ngọn lửa bập bùng bên dưới dạ dày.

“J-Jihoon…”

Nghe được tên mình thoát khỏi làn môi Daniel lại càng khiến cậu rên lớn hơn. Jihoon tựa hẳn trên người hắn, điên cuồng hút vào, tham lam đón lấy thứ chất lỏng màu đỏ tanh nồng đang chảy ra, dùng đầu lưỡi liếm loạn xương đòn, một giọt cũng không bỏ sót.

Nhiều hơn nữa.

Không, như vậy vẫn không đủ thỏa mãn cơn khát. Chân cậu yếu dần, trước mắt hiện lên những đốm trắng nhập nhòe. Jihoon đã không còn đủ tỉnh táo, chỉ biết thuận theo bản năng dậy sóng, tập trung thưởng thức vị ngọt trong miệng.

Cần nhiều hơn.

Cậu nghe tên mình được đối phương lặp lại liên tục như niệm thần chú, nhưng nó không rõ ràng, giống như âm thanh dội về từ một nơi rất xa; chỉ còn tiếng vang bị đè nén. Gạt bỏ mọi hình ảnh trong trí tưởng tượng, Jihoon tập trung rê lưỡi trên vùng da tinh tế. Lời thì thầm bên tai lớn dần, chặn hết những tiếng ồn hỗn tạp khác, ngầm cỗ vũ hành động mà cậu đang làm.

“Jihoon,” một bàn tay lạnh ngắt chạm lên gáy cổ cậu. “Đủ rồi.”

(Có thứ gì đó bên trong cậu đang cười giễu cợt, khích lệ cậu hãy tiếp tục trò chơi dở dang; tiếp tục thưởng thức hắn; thưởng thức cho đến khi chẳng còn gì sót lại—cho đến khi hắn chết.)

Jihoon-ah, đừng bao giờ quên.

Cậu giật lùi người.

Nợ máu phải trả bằng máu; em phải trả thù cho anh.

Bên khóe mắt tích tụ những giọt pha lê.

32


"because i love you. always have and always been."


Em à, giết hắn đi, vì anh.

“IM ĐI!” Jihoon hét lớn, cả cơ thể run lên dữ dội, mồ hôi túa ra không ngừng ở hai bên thái dương. Cậu đưa tay nắm chặt tóc mình, mạnh bạo giật chúng, căng thẳng tột độ trước yêu cầu phải giết chết người trước mặt. “TRÁNH XA TÔI RA!”

“Jihoon, xin em—” Daniel hạ giọng cầu xin như một đứa trẻ. “Đừng làm vậy, đừng đẩy tôi đi một lần nữa.”

Em nghe rõ lời anh mà, phải không?

“K-Không,” Jihoon lắc đầu, nấc thành tiếng. Đồng tử cậu giãn to, nhưng thay vì là màu hổ phách, nó đã chuyển sang sắc xanh ngọc bích sáng ngời. “T-Tránh xa tôi ra đồ s-sát nhân—”

Giết hắn đi, vì anh.

“Tôi không hề gian dối, mọi chuyện tôi làm đều là vì em,” Daniel tuyệt vọng ra sức thuyết phục. “Tôi yêu em, Jihoon. Vĩnh viễn yêu em.”

Nợ máu phải trả bằng máu. Đừng bao giờ quên.

“Tại sao?” cậu buông thõng tay xuống giường, ánh mắt vô hồn. Jihoon rất mệt, mệt mỏi vì mọi thứ. “Nói đi… tại sao lại là lúc này?”

“Tôi xin lỗi,” Daniel lảng tránh câu hỏi, từ tốn gạt những sợi tóc mái lòa xòa trước trán cậu. “Tôi xin lỗi vì đã rời đi. Hãy để tôi bù đắp cho em, được chứ?”

“Anh thật sự nghĩ đơn giản vậy sao?” Jihoon cười chua xót. “Bây giờ nó đã chẳng còn nghĩa lý gì cả. Thả tôi ra khỏi nơi này.”

Daniel chau mày. “Sao tôi phải làm vậy?”

“Bởi vì tôi là một tay thợ săn. Hãy trả tôi về với hiệp hội,” Jihoon gằn từng từ một. “Và nếu như anh đã quên, tôi sẽ hảo tâm nhắc lại cho anh nhớ. Tôi đã hứa với anh trai rằng tôi sẽ lấy mạng của anh. Vậy nên xin anh, coi như tự cho mình một cơ hội hoặc không tôi sẽ giết anh ngay lúc này.”

“Jihoon…” giọng Daniel lạc hẳn. “Tôi xin lỗi, nhưng không được.”

“Vì cái gì còn cố chấp?” một giọt nước mắt lăn dài trên má. “Dù thế nào đi chăng nữa thì chúng ta cũng sẽ sát hại lẫn nhau.”

34


Daniel im lặng nhìn cậu, đôi mắt đỏ lóe sáng như muốn thiêu rụi đối phương. “Bởi vì em là của tôi, Jihoon-ah,” hắn trầm giọng. “Mãi mãi chỉ thuộc về riêng tôi.”

Như một ảo ảnh, Jihoon cảm nhận được đôi môi của Daniel chạm vào môi cậu trong giây lát, sau lại tan biến vào hư vô. Hắn bỏ rơi cậu, hệt như cái đêm khủng khiếp vào mười năm trước. Trái tim nơi ngực trái chỉ chực nổ tung, vết thương bên khóe miệng rỉ máu, bao nhiêu lời muốn nói cuối cùng đành phải nuốt ngược vào trong.

Cậu lại khóc.

Thuộc về anh?

“Ha,” Jihoon ngồi bó gối, gục mặt vào chỗ hõm tạo thành. “Quá tàn nhẫn, Daniel hyung.”

tbc—

35


bởi vì ẩn trong mỗi chúng ta đều tồn tại một con quái vật, và gọi nó là đấng cứu tinh.


CHAPTER ONE

hence sorrow

these

tears

and


translated with permission. do not take out or repost.

@wordpress - replei1998

「 Replei 1998 」

@facebook -

@twitter - replei1998


A E T E R N U M V A L E

d a n i e l / j i h o o n

[trans] aeternum vale (1)  

author: Hamartia97 translator: 98.degrees relationship: kang daniel/park jihoon

[trans] aeternum vale (1)  

author: Hamartia97 translator: 98.degrees relationship: kang daniel/park jihoon

Advertisement