Issuu on Google+

Một chiều Hà Nội, những giây phút yên tĩnh hiếm hoi trong con hẻm nhỏ góc phố. Mùa thu đến với những cơn gió lạnh đầu mùa làm tôi co ro trong chiếc áo thu mỏng manh. Đã lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác Hà Nội yên bình và nên thơ đến vậy. Bật một khúc nhạc, tôi đắm chìm trong giai điệu du dương của bản ballad đầy chất trữ tình. Câu hát cứ văng vẳng bên tai: “If tomorrow never comes - Nếu ngày mai không bao giờ đến…”

Có bao giờ bạn tự hỏi rằng mình sẽ làm gì trườc khi nhắm mắt xuôi tay? Có bao giờ bạn muốn biết cảm giác quỹ thời gian của mình không đếm xuôi mà lại đếm ngược từng ngày để được sống? Có người nói rằng con người chỉ khát khao được sống và mầm sống chỉ trỗi dậy mạnh mẽ khi người đó cận kè cái chết mà thôi. Con người sinh ra rồi cũng về với cát bụi, nhưng liệu những người đang sống có trân trọng và biết ơn quãng thời gian sống của mình? Chàng trai trong bài hát vào một lần tỉnh giấc giữa đêm, ngắm nhìn người yêu trong giấc ngủ êm đềm. Một ý nghĩ chợt đến với anh: “ Nếu anh ấy không bao giờ thức dậy vào sáng ngày mai nữa, cô ấy có nghi ngờ về tình cảm trong trái tim anh giành cho cô hay không?”. Bởi vì, trong cuộc đời, anh đã mất đi nhiều người thân yêu, những người chẳng thể còn biết anh ấy yêu họ tới mức nào. Để rồi, anh phải sống trong niềm tiếc nuối vô hạn khi những tình cảm của anh dành cho họ sẽ chẳng bao giờ được hé mở nữa. Vì thế, anh đã tự hứa với bản thân mình, ngày ngày thể hiện cho người yêu biết cô ấy có ý nghĩa với anh như thế nào, để tránh tình huống trớ trêu kia lặp lại… Không còn thêm cơ hội thứ hai với anh nếu ngày mai thực sự chẳng thể tới với anh. Cuộc đời, tất nhiên chẳng thể lúc nào cũng như ta muốn. Nhưng cuộc sống này, hình hài này, máu mủ này của ta là do cha mẹ sinh ra. Tâm hồn ta do tình yêu thương bồi đắp mà thành. “Chết” không phải là tất cả của vấn đề trái lại cách ta “sống” ra

sao mới là điều quan trọng. Bởi mỗi người chỉ được sống có một lần. Bởi mỗi người chỉ có một cuộc đời để trả ơn tất cả. “Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm” vì nó không thể đong đếm được, càng không thể “trả” hết được. Có thể đi hết cuộc đời này ta vẫn chưa trả hết công ơn cha mẹ, công lao thầy cô; tình anh em, bạn bè liệu có thể trả hết trong ngày một ngày hai? Chỉ bằng cách sống thật tốt và có ý nghĩa, ta mới có thể xứng đáng với tất cả những gì mọi người đã dành cho ta. Mỗi con người đều có quyền chọn cho mình một cách sống: người sống nhiệt tình, sôi nổi, có người âm thầm lặng lẽ, có người sống bon chen, vị kỉ, có người nhân ái vị tha… Không ai có quyền phán xét bạn đã sống thế nào, nhưng khi nhắm mắt xuôi tay liệu bạn có thực sự mãn nguyện vì những năm tháng cuộc đời mình? Nếu ngày mai không bao giờ đến! Tôi muốn bạn hãy trân trọng ngày hôm nay bởi mỗi ngày được sống đã là một cơ hội. Hãy làm tất cả những việc bạn dự định vào ngày “hôm nay”: gọi điện hỏi thăm gia đình, một lời tỏ tình mãi chưa dám nói hay đơn giản là mặc một chiếc áo đẹp. Hãy làm điều đó vào ngay “hôm nay”. Nếu ngày mai không bao giờ đến! Tôi muốn bạn hãy trân trọng những gì mình đã và đang có; hãy sống cuồng nhiệt, say mê, nhưng đừng vội vã bởi nếu sống gấp, sống vội, bạn sẽ không thể có những khoảng thời gian để suy ngẫm và chiêm nghiệm về những điều đã qua; hãy dành những “khoảng lặng” để nhìn lại mình, bạn sẽ có sự chuẩn bị tốt hơn cho những bước đi tiếp theo. Có thể bạn nghĩ rằng: “Nếu quỹ thời gian của tôi không còn nhiều sao tôi lại không sống cho mình?” Không ai có quyền dạy bạn phải sống như thế nào nhưng bạn ơi, điều đáng sợ nhất của con người không phải là cái chết, mà là khi chết đi vẫn cô đơn, sau khi lìa xa cõi đời sẽ bị lãng quên. Con người không ai tồn tại trên đời mà lẻ loi một mình cả mà ngược lại chúng ta sống trong sự hòa đồng và hỗ trợ lẫn nhau. Hãy cho nhiều hơn nhận và đừng suy tính bạn nhé!

không bao giờ đến?

Nếu ngày mai

Hãy làm ngay đi! Hãy để mỗi ngày của bạn là ngày “hôm nay”

Hitomi & Trang Nhung

11/2011


neu ngay mai