Issuu on Google+

GÓC THƯ GIÃN NGẪU HỨNG TOÁN HỌC


THẦY TOÁN VÀ TRÒ VĂN Giá công thức bỗng biến thành thơ nhỉ Thì trò văn có lẽ chẳng nhức đầu Và thầy giáo chẳng phải cần thước kẻ Khi cô trò trót mải ngó đi đâu Câu hỏi ấy dẫu không là vô nghiệm Đừng trách em ấp úng chẳng nên lời Sao thầy cứ nghiêm như là định luật Tất cả chỉ là tương đối thầy ơi Thầy lắc đầu “các em hư lắm” Phút lặng yên rồi thầy bỗng bật cười Chắc môn toán và trò văn trái dấu Trò học bài nhớ mãi tiếng thầy thôi !


BÀI TOÁN THƯƠNG YÊU Cuộc đời là quỹ tích Tình yêu tựa phương trình Anh và em, hai điểm Biến thiên theo thời gian. Tình yêu là thương số Nhớ nhung tựa lũy thừa Cuộc đời mang duyên số Đôi khi là gió mưa . Cộng, trừ, nhân, chia lại Thương cảm trên đôi tay Ví như ta làm lại Bài toán thương yêu dài


HỌC TOÁN Tay trái cầm chiếc compa Tay phải cầm thước đi ra đi vào Lấy hơi em nói thì thào Rằng học như thế không vào đúng thôi Đạo hàm ai lại nhân đôi Tích phân trở lai nó dôi ra liền Giới hạn thí nhớ lấy biên Tích phân xác định trong miền không gian Đồ thị trục dọc trục ngang Không cần nhớ hết mà hoang mang mình Đến khi gặp phải phương trình Không khai căn được thì bình phương lên Với bất phương trình không nên Cần xem xét dấu mới nên nhân vào Em giống như một đao hàm chưa giải Để cho anh phải mò mẫm tích phân Thân hình em một hàm số bình phương Những uốn cong vô cùng kỳ diệu


LÃNG MẠN TOÁN HỌC Tôi yêu em trong tình yêu toán học Cái nhìn đầu của hai biến x, y Bao buồn vui là cực trị cõi lòng Rằng tiệm cận giận hớn sẽ bằng không. Và hằng số phương trình là em đó Gắn với nhau bởi bao hàm biểu thức Phép cộng trừ thử thách cõi lòng anh Quá yêu em anh vượt qua tất cả .


Dù phân thức được chia làm nhiều ngã Gán cộng, trừ, lũy thừa ,lại khai căn Nếu em biết định mệnh là cân bằng Rằng đôi lứa là từng cặp ánh xạ Rằng tình yêu là đồng biến đôi ta Dẫu tình yêu có trăm ngàn thử thách Anh sẽ gắng tìm nghiệm để vượt qua.


TOÁN TÌNH YÊU Mỗi chúng ta là một miền xác định Sống trên đời như một số tự nhiên Và lắm khi đường thẳng lại hóa xiên Tình ta đó biến thiên theo hàm số Đời là thế như một câu tính đố! Nhíu cau mày lắm lúc nghĩ không ra Lòng chúng ta là một góc alpha Tan, Sin, Cos không thể tính ra


Ta muốn kẻ lòng ta trên cậy thước Chẳng hiểu sao nó lại hóa đường cong Đạo hàm đó nó vẫn cứ y nguyên Đã lồi lõm, lại còn thêm điểm uốn Đường biểu diễn chính là đường ý muốn Tăng dần lên đến tận maximum Còn lòng ta tiến về phía vô cùng Và nơi đó chính là âm vô cực


MA TRẬN TÌNH YÊU Mời em vào không gian vec tơ Ta khảo sát với số chiều hữu hạn Nhưng tình yêu có bao giờ giới hạn Dẫu chỉ là tổ hợp của đời nhau. Tình lạc vào ma trận thương đau Tìm hạnh phúc bên kia bờ nghịch đảo Và định thức như một trời giông bão Lấp đời nhau những ẩn số vô tình


Ta tặng em vô số phương trình Em muốn khóc vì hình như vô nghiệm Có lẽ ta lỡ quên điều kiện Ma trận nào suy biến, hạng khác nhau Thôi đành hẹn lại ngày sau Ta gặp gỡ trong một không gian khác!


Góc thư giãn