Page 90

Tắc thứ sáu: Mười lăm ngày của Vân Môn

Khứ khước nhất, niêm đắc thất. Thượng hạ tứ duy vô đẳng thất Từ hành đạp đoạn lưu thuỷ thanh Tung quan tả xuất phi cầm tích Thảo nhung nhung, yên mịch mịch Không Sinh nham bạn hoa lang tạ Đàn chỉ kham bi Thuấn-nhã-đa Mạc động trước, động trước tam thập bổng. Trước ngữ về kệ tụng »Vất bỏ một.« – Ông ấy bắn trúng bảy, tám lỗ! [Có lẽ đây là một trò chơi với những hòn bi mà người tham dự phải đánh hoặc ném vào lỗ.] – Nhưng ông ấy muốn gì bây giờ? – Hắn từ khước đánh chiêu đầu. [Ông ta hoàn toàn không để ý đến câu hỏi tự đưa ra; »Mười lăm ngày sau« chẳng là gì đối với ông ấy.] »Nhưng lại bắt được bảy.« – Chẳng bắt được gì cả! [Bởi vì cái ông ta muốn nắm bắt, nó chẳng để nắm bắt.] – Ngược lại, ông ấy chẳng để sót lại gì cả. [Bởi vì cái ông ta nắm lấy, nó bao trùm tất cả.] »Trên dưới, bốn phương, xung quanh – chẳng có gì có thể so sánh« – Như vậy thì có thể so sánh với sự gì, vật gì? So sánh với trời phía trên? Với đất bên dưới? Hay là bốn phương tám hướng xung quanh? [Có thể nào lại có một sự việc nào đó không thể so sánh được như thế?] – Như vậy thì có gì để so sánh? [Vì sao lại làm ra vẻ như có những cặp đối đãi nhị nguyên?] – Ta nên làm gì với cây gậy trên tay bây giờ? [Ông ấy ngứa ngáy, cựa quậy có vẻ như muốn xuất một chiêu. Viên Ngộ, với nội tâm đang rung động cảm nhận sự thật, không thể nào tự chủ trước chúng đệ tử đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.] »Thong dong dạo bước trên mặt nước rì rào.« – Chớ có hỏi là dưới chân đang có gì? – Nhưng mà thâu đắc hoàn toàn và thâm nhập nó mới thật là khó! – Bây giờ thì hắn đang bước vào đám cát đằng! [Thi sĩ Tuyết Đậu đang say mê, hứng chí quá đáng!] »Ngây ngất hướng nhìn dấu chim bay.« – Nhưng trong mắt chẳng có dấu vết gì của sự việc này! – Kiến giải của loài chồn tinh! – Ông ta vẫn còn ở trong hang cát đằng như trước đây. »Cỏ dầy đặc!« – Bây giờ ông ta rút mũi tên sau ót ra và bắn trả lại địch thủ! – Tin tức gì mới vậy? – Hắn đã rơi trở về sự thật tầm thường! »Khói sương mù mịt!« – Vẫn chưa ra khỏi hang động cát đằng. – [Nhưng hãy xem kìa:] Dưới chân ông ấy sinh mây! [Ông ta đã nhấc bổng lên trên.] »Hoa rơi loạn quanh chỗ ngồi bên sườn núi của Không Sinh« – Hắn ở nơi nào? – Một kẻ nói loạn chẳng nghe được! – Khám phá rồi! »Đáng thương thay Thuấn-nhã-đa – chúng ta khảy tay, ngươi biến mất!« – Bốn phương tám hướng cả thảy đều là Pháp giới. [Mỗi thành phần cực nhỏ của thế giới hiện hữu, mỗi khoảnh khắc, mỗi ý niệm đều chứa đựng sự thật.] Hãy nói một câu hay và dùng nó xỏ mũi Thuấnnhã-đa! Nói xem! – Nó [Thuấn-nhã-đa] ở đâu? »Chớ có động đậy!« – Vậy thì những gì nói trước đây bây giờ ở đâu? [Tuyết Đậu vừa rời chỗ tán thán ngây ngất quay trở về »đám cỏ dày đặc«!] – Nhưng sự việc gì xảy ra nếu ai đó vẫn cử động? »Động đậy ăn ba mươi gậy!« – [Thi sĩ] Cứ tự đưa mình cho gậy đập đi! – Và bây giờ đánh đây!

Bình xướng về kệ tụng Cách tán tụng cổ nhân của Tuyết Đậu trình bày thiện nghệ của Sư như nó đích thật là. Đầu tiên [với hai dòng kệ đầu], Sư vung thanh bảo kiếm của Kim Cương vương. Và sau đó thì Sư đã hiển bày ngay phong qui của mình. Tuy bố cục như thế nhưng cuối cùng, cả hai phần cũng không phải là hai. »Vất bỏ một, nhưng lại bắt được bảy.« Phần lớn mọi người đều lấy toán số giải thích, cho rằng cái ›Một‹ ông ta vất bỏ là ›Mười lăm ngày đã qua‹. Nhưng ngay lúc đầu Tuyết Đậu nói một mạch hai câu, đóng dấu ấn của mình [với câu kệ thứ hai] và chính qua đó mà Sư đã làm

90

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Advertisement