Page 80

Tắc thứ năm: Cọng lúa của Tuyết Phong

nào? Nga Hồ [chẳng kịp đáp lời,] chạy thẳng một mạch về phương trượng. Sư thường dùng những loại ngôn ngữ như thế để thị chúng. Trường hợp Sư chỉ nói giản đơn: »Tận đại địa, nếu ta nắm trên tay, nó chẳng lớn hơn một cọng lúa,« nếu chính ngay lúc này Sư lại dạy như thế thì thử nói xem: Các ngươi có thể lấy tình thức mà phỏng đoán, hiểu biết được hay không? Các ngươi phải đả phá những lồng lưới này, không được hỏi là lời phát biểu này tốt hay xấu, đúng hay sai, phải tự nhiên thấu suốt cạm bẫy của ông ta rồi sau đó mới hiểu được là ông ấy sử dụng [tự do và linh động] như thế nào. Các ngươi thử bảo: Tuyết Phong nghĩ như thế nào [với câu nói ấy]? Phần lớn mọi người đều lấy tình thức để giải thích, cho rằng Tuyết Phong muốn nói: Tâm là chủ vạn pháp; tận đại địa nhất thời nằm trong lòng bàn tay ta. – Vui thay! Chẳng liên hệ gì với sự việc này! Đến nơi này thì một người nào đó phải đứng ngay trong chân lí mới có thể nghe câu này mà để nó khắc vào xương tuỷ, nhìn thấu suốt nó, thay vì sa lạc tình tư ý tưởng. Nếu là một nạp tăng bản sắc có kinh nghiệm thì sẽ nhận ra ngay là Tuyết Phong đã vì người buông lỏng chút ít với những lời dạy trên. Chúng ta hãy xem Tuyết Đậu tụng về chúng như thế nào!

Kệ tụng

K

ẻ đầu trâu vừa đi Tên mặt ngựa lại đến! Trên kính Huệ Năng chẳng một hạt bụi Đánh trống đi tìm! Các ngươi chẳng thấy sao? Xuân đến trăm hoa vì ai nở? 牛 頭 沒, 馬 頭 回! 曹溪鏡裏絕塵埃 打 鼓 看 來! 君 不 見? 百 花 春 至 為 誰 開? Ngưu đầu một, Mã đầu hồi! Tào Khê kính lí tuyệt trần ai Đả cổ khán lai! Quân bất kiến? Bách hoa xuân chí vị thuỳ khai? Trước ngữ về kệ tụng »Kẻ đầu trâu vừa đi« – Cứ như là điện chớp. – Các ngươi đã té nhào rồi. »Tên mặt ngựa lại đến!« – Như đá chạm toé lửa. »Trên kính Huệ Năng2 chẳng một hạt bụi« – Cứ đập nát tấm gương ấy đi! Sau đó đến đây cùng nhau thương lượng. »Đánh trống đi tìm! Các ngươi chẳng thấy sao?« – Ông ấy đâm thủng tròng mắt các ngươi. – Không nên xem thường việc này! – Thùng sơn như thế có gì đâu mà khó thấy? »Xuân đến trăm hoa vì ai nở?« – Mỗi pháp đều có một chỗ riêng, chẳng nhường nhau. – Một đám hỗn tạp! – Ông ta [thi sĩ] chắc vừa rời hang cát đằng đến đây.

Viên Ngộ bình xướng về kệ tụng Tuyết Đậu tự nhiên có một cách nhìn am hiểu cổ nhân. Sư cứ nhắm vào mệnh mạch của vị này [Tuyết Phong] đâm vào một nhát rồi theo đó mà làm bài tụng. »Kẻ đầu trâu vừa đi, tên mặt ngựa lại đến.« – Thử nói xem: Những lời này muốn nói gì? Ai đã đạt được cái nhìn thấu suốt [bản tính] thì sẽ thấy sự kiện trên rất tầm thường, tương tự như bát cháo buổi sáng, bữa cơm buổi chiều. Tuyết Đậu rất từ bi, ngay từ đầu đã cầm búa đập nát, với câu thứ nhất của mình đã tiệt đoạn [tất cả những phán đoán sai lạc]. Chỉ có điều là câu

2

Bản Hán văn trình bày thi vị hơn: »Trên kính Tào Khê«. Ngôi chùa của Lục tổ Huệ Năng nằm ở Tào Khê.

80

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Advertisement