Page 79

Bình xướng về bản tắc

đám cát đằng dành cho các ngươi. Sau đó, cầm gậy chống xuống đất, bảo: Các ngươi có thấy Tuyết Phong đây chăng? Hãy cẩn thận! Lệnh vua khá nghiêm, cấm đoạt hành lí người qua đường. Đại Qui Triết [Triết gia tại núi Đại Qui] nói: Ta còn muốn ném một đống bùn trước mặt cho bọn ngươi xem. Và chống gậy xuống đất nói: Xem, xem! Gã Tuyết Phong ỉa ngay trước mặt các ngươi. Ái chà! Bọn ngươi ngửi phẩn mà không biết hay sao? Tuyết Phong thị chúng như sau: Tận đại địa, nếu ta nắm trên tay, nó chẳng lớn hơn một cọng lúa. Cổ nhân có những cách tiếp vật lợi sinh rất đặc biệt. Và họ chỉ đạt được trình độ như thế khi cố gắng nhiệt tình hết mực. Sư ba lần leo núi Đầu Tử [để yết kiến Thiền sư Đại Đồng]. Chín lần đến Động sơn [tham học nơi Thiền sư Lương Giới]. Nơi đây Sư đánh mất thùng sơn lẫn muỗng cháo. Đến đâu Sư cũng giữ chức phạn đầu [lo việc cơm nước], và làm như thế cũng chỉ để thấu suốt được sự việc ấy. Một hôm, Động Sơn hỏi Tuyết Phong: Ngươi làm gì thế? ›Con vo gạo‹ là câu trả lời. Động Sơn hỏi tiếp: Ngươi đãi cát đổ gạo, hay đãi gạo đổ cát? Tuyết Phong đáp: Đổ cả cát lẫn gạo. [Sư muốn tỏ bày: Chỗ si độn và chỗ thông suốt của con chẳng khác.] Động Sơn hỏi tiếp: Như thế thì đại chúng lấy gì ăn? Thay vì trả lời, Sư liền lật úp thau gạo. Động Sơn liền bảo: Cơ duyên của ngươi nơi Đức Sơn, và khuyên Sư đến tham kiến vị này. Vừa đặt chân đến Đức Sơn Sư đã hỏi: Trong sự việc được truyền từ xưa nay của tông thừa, học nhân có phần hay là không? Đức Sơn đập một gậy rồi nói: Ngươi nói gì thế? Sư nhân đây có chút tỉnh.1 Sau, trong lúc gặp bão tuyết ở Ngao sơn, Sư thuật lại Nham Đầu: Lúc ấy, dưới cây gậy của Đức Sơn thì đệ có cảm giác như thùng vỡ đáy. Nham Đầu liền quát một tiếng, bảo: Ông chưa bao giờ nghe sao: Những gì [từ bên ngoài] bước nhập cửa nhà chẳng phải gia bảo. Ông phải cho nó tuôn ra từ lồng ngực của chính mình để che trời đậy đất, như vậy mới được ít phần tương ưng. Tuyết Phong hốt nhiên đại ngộ, quì lạy tạ rồi bảo: Sư huynh, hôm nay mới thật là thành đạo tại Ngao sơn. Người thời nay thường bảo rằng, cổ nhân chỉ đưa ra những ngôn cú [như lời của Tuyết Phong trong bản công án] chẳng mục đích nào khác hơn là trói cột hậu nhân vào phép tắc, qui củ. Nếu quả quyết như thế thì chẳng khác gì phỉ báng cổ nhân, như chúng ta thường nói, làm tuôn chảy máu Phật. Cổ nhân chẳng cẩu thả như người thời nay. Họ không hề hướng xoay ngôn từ về những sự việc tầm thường cho dù một lời hay là nửa câu đi nữa. Nếu người nào phù dương tông giáo thì mới thật là kéo dài thọ mệnh Phật, và chính vì vậy nên ông ta mới có thể cắt đứt lưỡi thiên hạ một cách tự nhiên với mỗi lời nói, mỗi câu phát biểu của mình. Và trong những câu này thì các ngươi cũng chẳng thể nào tìm thấy đường lối để vọng sinh tình giải, không có chỗ để biện lí biện đạo. Hãy nhìn xem Sư thị chúng như thế nào! Không phải vô cớ mà Sư đã tham học với những tác gia và cũng chính vì thế nên Sư bây giờ cũng có kiềm có chuỳ, đạt những khí cụ của một bậc đại tông Sư. Phàm Sư đưa ra một lời hay nửa câu thì nó chẳng bao giờ là một lời phát biểu tạp nhạp lạc vào tâm cơ, ý thức tình lượng, tạo nghiệp sống trong hang quỉ mà siêu việt ngay lũ phàm, đập tan ngay những sai lạc xưa nay, chẳng cần suy nghĩ gì lâu. Đó chính là cách dụng công hoằng hoá của Sư. Một lần Sư bảo đại chúng: Phía Nam núi này có một con rắn mũi rùa, các ngươi phải xem qua mới được. Lúc ấy Đạo giả Lăng [tức Thiền sư Trường Khánh Huệ Lăng sau này] bước ra khỏi đại chúng bảo: Như vậy thì hôm nay nhiều người trong thiền viện táng thân mất mệnh đây! Một lần lại nói: Tận đại địa chẳng khác gì hơn là một con mắt trí huệ của Sa-môn. Như thế thì các ngươi muốn đại tiện, tiểu tiện nơi nào? Lại nói: Chúng ta đã gặp nhau ở đình Vọng Châu rồi mà! Trên đỉnh Ô Thạch chúng ta đã thấy nhau. Chúng ta đã thấy nhau trước tăng đường. – Sau này, Bảo Phúc [một trong những môn đệ đầu tiên của Tuyết Phong] hỏi Nga Hồ: Chuyện gặp nhau trước tăng đường gác qua một bên. Nhưng ông ấy bảo đã gặp chúng ta trên đình Vọng Châu và đỉnh Ô Thạch, như vậy là thế

1 Tuyết Phong cũng đảm nhận chức vụ phạn đầu nơi Đức Sơn, học hỏi đức tính của thầy mình nơi đây, nhưng lúc nào cũng có cảm giác như thâm tâm còn thiếu điều gì đó. Sau khi Đức Sơn tịch năm 865, Sư cùng bạn đồng học là Nham Đầu Toàn Hoát lại một phen hành cước. Lúc ấy là mùa đông, và khi hai người đang đi qua Lễ Châu, đến núi Ngao, tỉnh Hồ Nam thì bị bão tuyết cản trở, phải xin tá túc trong một căn nhà. Đoạn văn tiếp theo của Viên Ngộ thuật lại những gì xảy ra tại đây.

79

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Advertisement