Page 66

Tắc thứ tư: Đức Sơn cặp áo dọ hỏi

Phi kị tướng quân nhập lỗ đình Tái đắc hoàn toàn năng kỉ cá? Cấp tẩu quá Bất phóng quá Cô phong đỉnh thượng thảo lí toạ Đốt! Trước ngữ về kệ tụng »Khám phá lần đầu!« – Lời còn văng vẳng trong tai. – Qua lâu rồi! »Khám phá lần thứ hai!« – Một công án chưa đủ hay sao mà lại thêm vào công án thứ hai? »Trên tuyết còn thêm sương! Suýt chút nữa rơi xuống vực thẳm.« – Cả ba xuất trình diễn, không xuất nào giống xuất nào. – Rồi đi đến đâu bây giờ? »Phi kị tướng quân bị bắt giữ nơi kẻ địch.« – Nguy hiểm! – Chẳng cần nhọc công hạ thủ tướng quân đã bại trận. [Như Qui Sơn nhân nhượng khi Đức Sơn lạc vào sơn lâm của mình.] – Nhưng cũng đã tan thân mất mệnh. »Thoát ra hoàn toàn, ai được như ông ta?« – Ông ta sống lại ngay trong cái chết. »Kẻ chạy thoát nhanh.« – Chẳng để ý gì cả, cứ nghĩ xung quanh không một ai! – Chẳng còn gì cả – ngay khi ngươi có thể để sẵn ba mươi sáu chiến sách, và vận dụng thần thông thêm vào đó! »Kẻ chẳng buông tha.« – Lí lẽ có thể cảm hoá loài báo. – Ông ta xỏ mũi trâu. »Trên đỉnh cô phong ngồi trên cỏ.« – Các ngươi thấy đấy! Xỏ mũi người vẫn chưa phải là kì đặc! – Vì sao mọi người lại ngồi trong cỏ? »Ái chà, một bài tụng nghèo nàn!« – Hiểu chăng? Hai mũi kiếm chạm nhau. Họ xúm đôi xúm ba đi trên con đường cũ [Qui Sơn, Đức Sơn, và Tuyết Đậu]. – Kẻ thì hát, kẻ thì gõ nhịp. – Và giờ đây có một cuộc ấu đả!

Bình xướng về kệ tụng Mỗi lần tụng một trong một trăm công án, Tuyết Đậu đều thắp hương cầu nguyện. Đó chính là lí do vì sao những bài tụng này được phổ biến ở đời. Sư thông thạo văn chương, có khả năng sáng rọi công án. Sư ngồi bệt xuống đất, hai chân tréo ngang, ấp ủ cho thật kĩ; và chỉ sau đó mới hạ bút. Vì sao? Bởi vì »Rồng rắn dễ phân biệt, còn nạp tăng thì khó mà lừa họ.« Tuyết Đậu tham công án này cho đến khi thấu đắc. Sau đó hạ ba cú ở những nơi then chốt của nó và như thế, gom chúng lại thành một bài tụng. »Trên tuyết còn thêm sương! Suýt chút nữa rơi xuống vực thẳm.« Như vậy thì hành động của Đức Sơn vừa qua có thể so sánh với ai? Độc duy tương tự Lí Quảng, một nhà thiện xạ thiên tính, được vua phong chức Phi kị tướng quân. Thâm nhập doanh trại của kẻ địch, ông ta bị Thiền Vu bắt giam. Ông bị thương và cột vào giữa hai con ngựa, buộc phải nằm yên dưới đất. Ông giả vờ chết, liếc nhìn bên cạnh thấy một rợ Hồ có ngựa tốt phi ngang qua, liền nhảy vọt lên xô hắn xuống ngựa, đoạt cung tên phi về phía Nam, đánh lui đám quân truy kích bằng cung tên và qua đó thoát nạn. Tuyết Đậu lấy đó làm ví dụ cho Đức Sơn, cho trường hợp Sư bước vào lần nữa tương kiến Qui Sơn, để rồi sau đó nhảy vọt lên và biến mất. Hãy nhìn cổ nhân [Qui Sơn], xem ông ta nhìn nhận, nói năng, hành động, xử sự! Chúng ta phải nói ngay: Một bậc anh linh! Sư có bản lĩnh giết người mà không chớp mắt; có thể khiến người thành Phật ngay tại chỗ. Bởi vì ai đó có thể làm người khác trở thành Phật ngay lập tức, người ấy cũng có khả năng giết người mà cặp mắt chẳng hề động. Như vậy chính gọi là: Tự do tự tại. Nhưng ngày nay lại có những hạng người, khi đụng đến một công án thì làm ra vẻ như nạp tăng có khí khái. Nhưng chỉ đâm vào nhè nhẹ một chút thôi, thì đã cong lưng lại, đùi vế xuôi ngang, rũ rượi thành bảy tám phần và vì vậy, mối kết cấu tương tục cũng chẳng còn.

66

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Advertisement