Page 52

Tắc thứ ba: Mã Tổ Nhật Diện Phật, Nguyệt Diện Phật

công lực để làm gì? – Đừng cố gắng không đúng chỗ! [Ý nghĩa nằm sau câu này: »Chí đạo« đâu có »khó«! Viên ngọc giác ngộ mỗi người ai cũng đã mang trong tâm!] – Nhưng chớ có bảo đây không phải là kì đặc! »Đã có lần cong lưng.« – Làm cho người ta buồn chết đi được! Kẻ âu sầu không nên nói với những người âu sầu khác! »Rồi lại thẳng lưng.« – [Hãy hình dung cảnh con sâu đo uốn cong lưng để kéo những cặp chân phía sau ra phía trước, để qua đó mà đẩy mình tiến tới.] Nói chuyện với ai vậy? [Chỉ có người đã trải qua mới hiểu nổi.] – Nếu kể chuyện này cho kẻ âu lo thì ông ta buồn cho đến chết. [Thâm ý: Chính việc này sẽ làm ông ta vui trở lại.] »Nạp tăng sáng mắt vì ta chớ khinh thường« – Người ta lúc nào cũng phải nhìn nhận chính xác rõ ràng. [Ngay khi đã có ngộ nhập, đã kiến tính, hành giả cũng cần một thời gian dài tu tập để thông hiểu Mã Đại sư từ tận đáy lòng mà không bị nhầm lẫn.] – Im lặng! – Thất bại! Thoái lui ba nghìn lí! [Hễ càng tiến gần đến bí mật của Mã Đại sư thì bí mật này càng trở nên khủng khiếp. Hay hơn hết là chẳng đá động gì đến nữa!]

Bình xướng về kệ tụng Thời Tống Thần Tông trị vì [1068-1085] có lời đồn rằng, bài kệ này chế nhạo đất nước. Vì lí do này mà Bách tắc tụng cổ của Tuyết Đậu không được đưa vào đại tạng kinh điển. Nhưng khi Tuyết Đậu trước hết tụng: »Nhật Diện Phật, Nguyệt Diện Phật« rồi sau đó lại tiếp: »Ngũ Đế Tam Hoàng là cái gì« – thì hãy nói thử xem: Ông ta nghĩ gì với những lời này? Ta vừa mới giải thích [tức là: »Họ phải được tôn trọng, phải được khinh khi«]. Dòng kệ này chính là lời giải đáp của Tuyết Đậu dành cho những câu vừa được nói. Chúng thuộc vào những chủng loại mà qui về chúng, người ta có thể nói rằng: »Sư quăng dây câu xuống biển chỉ muốn bắt rồng mà thôi«. Với dòng kệ [về Ngũ Đế Tam Hoàng], sư đã kết thúc toàn bài kệ. Trong những dòng kệ sau, Tuyết Đậu tự thuyết về chính mình, về quá trình nghiên cứu thâm nhập chân lí tối thượng. »Hai mươi năm ta nhọc nhằn tìm lấy một dòng kệ, đã bao lần vì bạn xuống tận hang rồng xanh.« Sư tự so sánh mình với ai? Với một người dám bước vào động rồng xanh để đoạt lấy hạt minh châu. Và như sư đập tan thùng sơn của chính mình [tự giải thoát ra khỏi những cấu uế được tích lũy bởi trí phân biệt và thân kiến Mã Đại sư từ nội tâm], người ta có thể gọi là kì đặc! Và nguyên lai, sư chỉ tận dụng công lực để tìm ra được câu: »Ngũ Đế Tam Hoàng là cái gì«. Hãy nói xem, Tuyết Đậu muốn nói gì với câu kệ này? Đến lúc này, mỗi người nên quay về nhà tự tìm hiểu [tức là hướng nội tìm hiểu thay vì vỡ đầu nát óc vì câu nói trên]. Chỉ như thế, bọn ngươi mới thấy điểm thâm áo của những chữ này. Há chẳng thấy thị giả Hưng Dương Thanh Phẫu ứng đáp Viễn Lục công như thế nào hay sao? Viễn bước ra với câu hỏi: »Nếu Long vương Sa Kiệt vụt lên từ đáy biển thì trời đất rung động. Nó hiện giờ đứng trước mặt đây! Ông nói thế nào?« Phẫu đáp: »Kim sí điểu2 vương dám đương đầu với vũ trụ. Ai trong đó dám bước ra trình diện?« Viễn bảo: »Nếu có một ai đó bỗng nhiên đứng trước mặt nó thì sao?« Phẫu đáp: »Trường hợp này tương tự như diều hâu vồ lấy bồ câu. Nếu ngươi không tin thì cứ đưa đầu lâu ra thử! Chỉ khi ấy ngươi mới biết đá biết vàng.« Viễn Lục Công đáp: »Như thế thì…«, rồi chắp tay trước ngực và thối lui ba bước. Phẫu bảo ông ta: »Con rùa lai quạ dưới Tu-di toạ! Chớ nghĩ là có thể đến trước mặt ta làm cá chép vượt thác thành rồng, để rồi sau đó rơi xuống vỡ đầu tan thân!« – Như thế thì các ngươi thấy vì sao Tuyết Đậu lại nói: »Ngũ Đế Tam Hoàng là cái gì?« Nhưng mọi người phần lớn không hiểu ý Tuyết Đậu, chỉ biết nói sư chế diễu bản quốc chúng ta. Nếu hiểu như thế thì họ vẫn còn vướng vào tình kiến. [Nhìn chung thì Viên Ngộ muốn nói rằng, những câu này chẳng xuất xứ từ Tuyết Đậu mà từ một vị Thiền sư khác hiệu Thiền Nguyệt, cũng nổi danh với tư cách của một thi sĩ và hoạ sĩ. Trong thời nhà Đường suy vong, sư hoằng hoá tại đất Thục, tỉnh Tứ Xuyên ngày nay. Sư sống từ 833-912, thậm chí được một chư hầu kính phục, mặc dù, hay chính vì sư can đảm, thỉnh thoảng nói thẳng sự thật trước ông ta. Trong mọi trường hợp, Viên Ngộ tiếp tục bình xướng:] Một bài thơ của Thiền sư Thiền Nguyệt với tựa »Công tử đi dạo« có nội dung như sau: 2 ◊ Cũng được gọi là Ca-lâu-la (迦 樓 羅; s: garuḍa); một loài thần điểu, nửa người nửa chim. Ca-lâu-la được xem là một trong »thiên long bát bộ«, là thần vật của Phật Bất Không Thành Tựu (s: amoghasiddhi), là khắc tinh của những loại rồng rắn.

52

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Bich Nham LucPDF  

BÍCH NHAM LỤC Chân Nguyên dịch Việt ngữ Thiền sư Tuyết Đậu Trọng Hiển & Viên Ngộ Khắc Cần trứ Giáo sư Wilhelm Gundert dịch Đức ngữ và bì...

Advertisement