Issuu on Google+

quÓc gia

sÓ Ç¥c biŒt : cao niên và bŒnh alzheimer

133

08-11


CỘNG ÐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA VÙNG MONTRÉAL BAN GIÁM SÁT

BS TrÀn ñình Th¡ng .........................................Chû TÎch

Th. S. NguyÍn ñình CÜ©ng........................Phó Chû TÎch Bà Phan ThÎ SÏ............................................T°ng ThÜ Kš Ông Lê Ng†c DiŒp..............................................Ñy Viên BS NguyÍn NhÜ Thành.......................................Ñy Viên

1 2 3 4 10 14

BAN CHƒP HàNH

BS ñào Bá Ng†c...............................................Chû TÎch Cô TrÀn NhÜ Lan...........................Phó Chû TÎch N¶i Vø BS ñ‡ QuÓc Bäo.......................Phó Chû TÎch Ngoåi Vø Bà NguyÍn Thanh Vân..................................T°ng thÖ kš Ông Hà TuÃn ChÜÖng........................................ Thû QuÏ C– VƒN ñOàn

BS Thân Tr†ng An, Bà Lâm HÒng Hà, Bà TrÀn ThÎ MÜ©i, Ông VÛ Væn Thái CÓ vÃn pháp luÆt LuÆt sÜ NguyÍn An Låc CÁC ÑY VIÊN

Y t‰: Bà Lê ThÎ Kim Oanh; Gi§i trÈ: T.S. Lê Minh ThÎnh; Væn nghŒ: Ông NguyÍn Duy Ng†c; Thông tin: Ông Lâm Quang HÒ; Th‹ thao: Ông DÜÖng Tâm Chí; Du lÎch: Bà ñ¥ng thÎ Danh

18 21 21 23 29 32 34 42 48 50 57

giám ÇÓc ÇiŠu hành: T.S. Lê Minh ThÎnh phø tá ÇiŠu hành: Ông TrÜÖng QuÓc Thông

TåP CHí QUÓC GIA Chû nhiŒm : BS ñào Bá Ng†c Chû bút: BS TrÀn M¶ng Lâm Phø tá chû bút: BS CÃn ThÎ Bích Ng†c T°ng thÜ Kš: Ông NguyÍn Væn Khiêm

63

BAN BIÊN TÆP

Ông Lê QuÓc, Ông NguyÍn Bá Hoa, Ông Lâm Væn Bé, BS Thân Tr†ng An, BS TrÀn M¶ng Lâm, BS NguyÍn LÜÖng TuyŠn VỚI SỰ HỢP TÁC CỦA QU´ VÎ:

Cấn T. Bích Ngọc, Dư Mỹ, Dương Tử, Ðặng Chương, Ðông Phước, Hồ Mạnh Trinh, Lâm Chương, Lâm Lễ Trinh, Lâm Xuân Quang, Lê Bạch Lựu, Lê Hữu Mục, Lê Mai Lĩnh, Lê Quang Xuân, Lê Quỳnh Mai, Lê Thái Lâm, Lê Văn Châu, Lọ Lem, Lưu Nguyễn Ðạt, Lưu Thư Trung, Mộng Thu, Ngô Minh Hằng, Nguyễn Bá Dĩnh, Nguyễn Ðăng Tuấn, Nguyễn Hải Bình, Nguyễn Khánh Hoà, Nguyễn Tấn Khang, Nguyễn Thanh Bình, Phạm Ngũ Yên, Phan Nhật Nam, Phan Tấn Khôi, Phan Xuân Sinh, Quan Dương, Thái Công Tøng, Tiểu Thu, Thái Việt, Thuỷ Trang, Tôn Thất Tuệ, Tốt Ðen, Trà Lũ, Trần Cao Thăng, Trần Thị Lý, Trần Văn Dũng, Trần Trung Ðạo, Trần Hoài Thư, Trương Chi

65 69 71 75 77 82

Møc Løc QG133

Møc løc Lá thÜ chû bút, TrÀn M¶ng Lâm ThÜ ngÕ, chû tÎch c¶ng ÇÒng Tin tÙc, Nguœ Kh¡c Quái Du ngoån Safari, NguyÍn Bá Hoa TÜ©ng thuÆt chuy‰n du ngoån C¶ng ñÒng và diÍn hành væn hóa quÓc t‰ tåi New York tháng sáu næm 2011, Hà Bºu Phܧc & Lê Minh ThÎnh Bu°i ti‰p xúc ÇÒng hÜÖng gi§i thiŒu L¿c LÜ®ng Dân t¶c cứu nguy tổ quốc và đài phát thanh đáp lời sông núi, NguyÍn Bá Hoa Camp Len Duong, Jonathan Le Voyage culturel en Grèce, Justine Le Minh Hien Bi‰n Ç°i khí hÆu và vÃn nån lÜÖng th¿c toàn cÀu, Thái Công Tøng NhÆn thÙc kém, NguyÍn Væn Hoàng Y khoa håch nhân và bŒnh Alzheimer, N. P. S¿ kém trí nh§ cûa ngÜ©i l§n tu°i và bŒnh Alzheimer, BS ñ¥ng ñông MÏ Công hàm 1958: tØ lŒ thuÓc chính trÎ trª thành bán nܧc, NguyÍn Quang Duy CÜ©i, Trà LÛ Sông B‰n Häi, Phåm H»u Trác Ai bán Hoàng Sa, TrÜ©ng Sa cho Tàu c¶ng?, Lê Tr†ng Uyên Hoàng Sa n¶ khí phú, Kha TiŒm Ly TH÷: Lê PhÜÖng Nguyên (13), Lê Chân (47), Lê ThÎ Công Nhân (55), Lan ñàm (56) MÃy Çoån ÇÜ©ng Ç©i, NK Con Öi, MË xin l‡i, TTN Phøng và tôi, Song Thao Phân Üu CÖ duyên, Ti‹u Thu ñÙa con dÎ chûng, Minh ñåo & NguyÍn T. Hãn

Hình bìa: ñÜa em ljn cuÓi cu¶c Ç©i Thư từ, bài vở, chi phiếu xin gửi về điạ chỉ : CỘNG ÐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA VÙNG MONTRÉAL 6767 Côte des Neiges suite 495, Montréal, Québec, CANADA,H3S2T6 Tél : (514) 340-9630 Fax: (514) 340-1926 Web site : http://www.vietnam.ca E-mail : cdvietnam@hotmail.com

QuÓc Gia 1


Lá ThÜ Chû bút

Q

uốc Gia 133 xin trân trọng gửi đến bạn đọc một tin vui, đó là việc bà Cấn T.Bích Ngọc đã nhận lời c¶ng tác thường xuyên với Quốc Gia trong cương vị phụ tá chủ bút. Thực ra Quốc Gia cần một gương mặt mới trong chức vụ chủ bút nhưng vì nhiều lý do, trong đó phải kể đến những công tác, nhiệm vụ dang dở, cần hoàn thành cho các đoàn thể bạn, bà Bích Ngọc chưa hoàn toàn rảnh rỗi để lo cho cơ quan thong tin, nghị luận, văn học của Cộng Đồng trong lúc này. Mong rằng trong một tương lai gần, bà sẽ đóng góp nhiều hơn cho chúng ta. Trở về với thế giới của những người Việt Hải Ngoại, thời gian gần đây người ta bàn tán nhiều đến cái chết đột ngột của ông Nguyễn Cao Kỳ. Chúng tôi không tham gia vào công việc phân tách, khen hay chê ông Kỳ. Việc đó không cần thiết đến độ chúng ta mất thì giờ và giấy mực nhiều hơn nữa. Chỉ nhân đây ôn cố tri tân, nhìn lại dĩ vãng, kể từ khi có “Nội Các Chiến Tranh” hay “Uỷ Ban Hành Pháp Trung Ương” với “Chính Phủ Của Người Nghèo”. Chuyện đã lâu mà cứ ngỡ như ngày hôm qua! Nay ông đã nằm xuống, để chúng ta thấy rằng : - Cuộc đời thực ngắn ngủi. - Danh vọng như phù vân. - Tham vọng như độc dược. - Tự Thắng (để chỉ huy) rất khó khăn. - Chữ Khiêm rất khó học. Lời tuyên bố huênh hoang như cái boomerang, không đánh trúng đối thủ thì nó quay lại đánh trúng mình. Đó là chuyện nội bộ của người Việt với nhau. Tình hình quốc tế thời gian vừa qua có 2 việc khiến chúng ta cần ghi nhận, đó là vụ tàn sát những người Na Uy gây ra bởi một tên quá khích. Tuy rằng hung thủ là một tên tâm trí không bình thường, nhưng sự thảm sát gây cho ta sự suy nghĩ là: Islam là một vấn đề càng ngày càng quan trọng cho nhân loại. Âu Châu ngày nay như một thùng thuốc súng, không biết sẽ nổ lúc nào. Các vụ bạo động mới xẩy ra tại Anh Quốc càng làm chúng ta ghê sợ hơn nữa. Thống kê cho biết vào năm 2050, tỷ số người quốc tịch Pháp theo Islam sẽ đạt tới một tỷ lệ đáng kể, làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt của dân tộc Pháp. Nhân loại phải sửa soạn tâm lý để sống với một tình thế không thể chối bỏ đó. Việc thứ 2 cần lưu ý là tình hình kinh tế của toàn thể thế giới càng ngày càng xấu đi. Dân Mỹ sống quá phí phạm, trên mức mà túi tiền của họ cho phép. Hơn nữa, tiền của của dân Mỹ đổ vào các cuộc chiến tranh tại Irak và A Phú Hãn quá nhiều, mà kết quả không đem lại gì cho nước Mỹ. Bí mật gì đã khi‰n Mỹ phải lâm chiến ở những vùng đất này, chúng ta hoàn toàn không đoán ra được. Chỉ biết là hậu quả là khủng hoảng kinh tế của Mỹ đưa đến khủng hoảng kinh tế của cả thế giới. Canada ở cạnh Mỹ. Mỹ chết thì Canada cũng ngất ngây. Là người dân tầm thường như chúng ta, việc duy nhất chúng ta có thể làm là đừng bao giờ mang nợ ngân hàng hay các công ty Visa, Master Card quá nhiều. Đó là những cái hố có thể chôn chúng ta lúc nào không biết. Không phải số tiền chúng ta kiếm được là quan trọng. Quan trọng là chúng ta tiêu những số tiền đó ra sao. Đó là quy luật của Kinh Tế. Nhân nói đến kinh tế, xin nhắc độc giả thân mến của Quốc Gia là “ xin quý vị tham gia nồng nhiệt” vào tiệc gây quỹ cho tờ báo . Sau cùng, xin trân trọng giới thiệu đến tất cả các thành viên của Công Đồng buổi nói chuyện và các bài viết về bệnh Alzheimer và Tuổi Già. Chúng tôi đã lấy đề tài này làm chủ đề cho Quốc Gia số 133, vì vấn đề này liên quan đến tất cả chúng ta, những người già hay những gia đình có thân nhân già yếu. Xin trân trọng cám ơn các tác giả và chúc buổi nói chuyện thành công.

QuÓc Gia 2


Quテ田 Gia 3


TIN TH‰ GI§I * Tổng thống Obama ký dự luật dung hòa về nợ quốc gia Tổng thống Barack Obama đã ký dự luật nâng mức trần vay nợ của Hoa Kỳ, tránh được việc chính phủ có thể bị vỡ nợ chỉ vài giờ trước kỳ hạn đã định, sau khi Thượng viện thông qua dự luật với 74 phiếu thuận và 26 phiếu chống. Thỏa hiệp sẽ cắt giảm hơn 2 ngàn tỷ đôla thâm hụt ngân sách và là bước đầu quan trọng để bảo đảm Hoa Kỳ sẽ chi tiêu trong giới hạn khả năng của mình. Đạo luật cho phép Ngân khố vay thêm ngay 400 tỷ đôla, và những khoản vay khác sẽ được cho phép về . Đạo luật cũng nhắm cắt giảm ít nhất 2,1 tỷ đôla trong mức thâm hụt ngân sách 14,3 ngàn tỷ đôla trong thời gian 10 năm. Hạ viện đã chấp thuận dự luật này trước đây với 269 phiếu thuận và 161 phiếu chống, sau nhiều tuần lễ tranh luận ráo riết. Một ủy ban lưỡng đảng tại Quốc hội sẽ làm việc để tìm cách tiết kiệm thêm trong ngân sách liên bang. Tiếp sau thỏa hiệp này, thị trường chứng khoán các nước châu Á tiếp tục sụt giá sau khi Hoa Kỳ, vào cuối tuần trước, bị Standard & Poor, một cty chuyên đánh giá tín dụng toàn cầu, hạ điểm về khả năng thanh toán nợ công, từ AAA xuống còn AA+. Chỉ số Nikkei 225 của Nḥật Bản giảm 0,9%, và chỉ số tại các thị trường Hàn Quốc, Singapore, Australia và Đài Loan đều giảm.

Standard and Poor’s còn cho biết có 33% khả năng mức tín nhiệm tín dụng của Hoa Kỳ sẽ bị hạ thấp thêm trong vòng từ 6 đến 2 năm sắp tới, nếu các món nợ công chưa ổn định và Washington vẫn chưa đạt được đồng thuận nhanh chóng hơn. Trên đài CBS, ông David Axelrod, cựu cố vấn Tòa Bạch Ốc đổ lỗi cho phong trào Tea Party đã gây ra chuyện đánh tụt hạng này. Ông cho rằng có nhiều nhà làm luật “muốn thấy đất nước vỡ nợ” hơn là đạt thỏa hiệp về giới hạn (mức trần) nợ quốc gia. * Ông Lobsang Sangay tuyên thệ nhậm chức Thủ tướng Tây Tạng lưu vong

Là người đứng đầu chính phủ lưu vong, ông lên thay Đức Đạt Lai Lạt Ma người đã tuyên bố rời chính trị từ trước. Đức Lạt Ma chủ trì buổi lễ nhậm chức tại Dharamsala, Ấn Độ. Ông sẽ có những chính sách cứng rắn hơn đối với Trung

QuÓc Gia 4


Quốc. Nhiệm vụ mới của ông Sangay sẽ là dẫn đầu phong trào toàn cầu đòi nhân quyền và tự do cho người Tây Tạng và điều hành chính phủ lưu vong. “Ở Tây Tạng không có chủ nghĩa xã hội mà chỉ có chủ nghĩa thực dân Trung Quốc... Sự cai trị của Trung Quốc ở Tây Tạng là bất công và vô phương bào chữa.”, ông tuyên bố. Sinh năm 1968 ra trong một gia đình người Tây Tạng lưu vong, ông là học giả tốt nghiệp Harvard và ông chưa từng về thăm Tây Tạng, nay còn thuộc Trung Quốc. * Tàu Cộng đứng đàng sau các vụ tin tặc McAfee vừa phát hiện một đợt tin tặc chưa từng thấy trên toàn cầu, nghi là có bàn tay của các chú Ba, dù hãng này không nói ra. Mục tiêu chúng nhắm tới ít nhất là 72 websites của các chính phủ và các tổ chức quốc tế hàng đầu thế giới. Trong số các nước mà website chính phủ bị tấn công có Việt Nam, Hoa Kỳ, Đài Loan, Ấn Độ, Hàn Quốc và Canada. Các tổ chức bị tấn công có cả Liên Hiệp Quốc, khối Asean và Ủy ban Olympic Quốc tế. Trong trường hợp của LHQ, các tin tặc đã đột nhập vào hệ thống máy tính của Ban thư ký tổ chức này ở Geneva năm 2008, nằm vùng tại đó trong khoảng thời gian gần hai năm nhằm lục lọi vô số các dữ liệu mật. Dmitri Alperovitch, phó chủ tịch bộ phận nghiên cứu an ninh, người đã viết bản báo cáo dài 14 trang của McAfee, nói ông cũng rất ngạc nhiên trước sự đa dạng của các tổ chức bị tấn công và vô cùng sửng sốt trước sự cả gan của các tin tặc. Trung Quốc im lặng trước bản báo cáo. Phát ngôn viên của Bộ quốc phòng Hoa Kỳ bà April Cunningham nói : “hiện vẫn chưa rõ ai là thủ phạm của các vụ tấn công. …Về Trung Quốc, chúng tôi đã báo cáo với Hạ viện vào năm 2010 rằng Trung Quốc đang tích cực nâng cấp năng lực mạng với mục tiêu là thu thập thông tin chiến lược hay để sử dụng trong lĩnh vực quân sự. ” * Binh sĩ Syria giết 55 người tại 2 nơi Vào ngày 07-8-11 có ít nhất 55 người thiệt mạng trong cuộc tấn công của quân đội Syria trong khi họ tấn công 2 thị trấn có biểu tình phản đối chính sách cai trị độc đoán của Tổng thống Bashar al-Assad. Tại Deir el-Zour thị trấn ở miền đông,

có 42 thường dân bị giết sau khi binh sĩ có xe tăng hậu thuẫn đã mở cuộc truy quét vào lúc sáng sớm. Ở miền trung tại thành phố Houleh, có ít nhất 13 thường dân bị quân đội giết. Quốc tế đang ra sức gây sức ép buộc Assad ngưng đàn áp dân. Ông Robert Ford, đặc sứ Hoa Kỳ tại Syria nói trên đài truyền hình rằng các vụ đổ máu mới nhất là đáng ghê tởm, và Hoa Kỳ đang tăng sức ép lên chính phủ Syria. Tổng thư ký liên đoàn các nước A-rập, ông Nabil al-Arabi, kêu gọi Tổng thống Assad hãy ngưng ngay các vụ bạo động. * Trực thăng Hoa Kỳ bị bắn hạ ở Afghanistan, 30 biệt kích Mỹ thiệt mạng   Các phần tử nổi dậy ở tại tỉnh Wardak miền đông Afghanistan đã bắn hạ trực thăng Chinook CH-47 của Mỹ, giết chết 30 biệt kích Hoa Kỳ, cùng 5 lính biệt kích Afghanistan,. Đây được coi là số tử vong cao nhất cho các lực lượng liên minh trong cuộc chiến kéo dài một thập niên nay. Phần lớn các quân nhân đã chết trong vụ này thuộc đơn vị đã giết chết thủ lãnh khủng bố Osama bin Laden, trong một cuộc truy kích tại Pakistan hồi tháng 5 vừa rồi. Nhưng không có người nào tham gia cuộc truy kích Bin Laden trên chiếc trực thăng bị bắn hạ. Tổng Thống Obama và Tổng thống Afghanistan Hamid Karzai cùng gửi t thông điệp chia buồn với gia đình của tất cả 38 người đã thiệt mạng trong cuộc tấn công này. Trong m¶t cuộc hội thoại truyền hình, tướng John Allen nói với các phóng viên tại Ngũ Giác Đài rằng một cuộc không kích của liên minh đã hạ sát nhiều quân nổi dậy Taliban chịu trách nhiệnm trong vụ bắn hạ chiếc trực thăng tại Wardak. M¥t khác, NATO cho biết trong m¶t cuộc không kích chính xác đã hạ sát thủ lãnh Taliban Mullah Mohibullah và tên phiến quân đã bắn phát đạn liên quan tới chiếc trực thăng CH-47 bị rớt ở thung lũng Tangi. * Lãnh đạo phe nổi dậy Libya giải thể ‘nội các’

QuÓc Gia 5


Mustafa Abdel Jalil Lãnh đạo phong trào nổi dậy Libya, ông Mustafa Abdel Jalil, đã giải thể toàn bộ Ủy ban điều hành, Phát ngôn viên của phe nổi dậy nói quyết định này được xem như phản ứng sau cái chết của Abdel Fattah Younes tư lệnh quân nổi dậy hồi tháng Bảy. Sau khi phụng sự ban lãnh đạo chính quyền Libya kể từ cuộc đảo chính năm 1969 đưa Đại tá Muammar Gaddafi lên cầm quyền, tháng hai năm nay tướng Yones đã đào tẩu sang hàng ngũ phe nổi dậy. Người ta tìm thấy thi thể cháy xém của ông cùng với hai sĩ quan thân cận ở ngoại thành Benghazi hôm 28/7 sau khi có lệnh triệu tập ông để giải trình về các chiến dịch quân sự chống Đại tá Gaddafi. Bộ tộc của Younes đã yêu cầu mở cuộc điều tra đầy đủ. Một số người thuộc phe ủng hộ tư lệnh nói ông đã bị ám sát bởi Abaida Ibn Jarrah Brigade, một nhóm dân quân Hồi giáo đồng minh với NTC. Trong khi đó, những người trong phe nổi dậy lại buộc tội chính quyền Gaddafi liên can trong vụ này. Hàng ngũ lãnh đạo của quân nổi dậy vốn đã chia rẽ nay với cái chết của tướng Younes lại càng chia rẽ trầm trọng hơn khiến người ta lo ngại rằng ngay cả khi quân nổi dậy chiến thắng quân đội của đại tá Gaddafi, họ vẫn chưa đủ khả năng lãnh đạo Libya. * Tuần hành lớn ở London phản đối cắt giảm Hơn 200 ngàn người từ khắp nơi trên cả nước đổ về tuần hành tại thủ đô London của Anh Quốc để phản đối việc chính phủ liên minh cắt giảm chi tiêu công cộng. Lãnh tụ Đảng Lao động, Ed Miliband, đã phát biểu trước đám đông tại Hyde Park trong khi các bộ trưởng chính phủ nói việc cắt giảm là cần thiết, nhằm khắc phục tài chính công. Trong mấy ngày qua đã có hơn 400 người bị bắt sau các vụ bạo loạn, tấn công cảnh sát, phá hủy và

cướp các tòa nhà, đốt xe hơi tại Tottenham phiá bắc London. Cuộc biểu tình có bạo loạn là để phản đối việc cảnh sát bắn chết ông Mark Duggan, 29 tuổi, hôm thứ Năm 04-08-11. Bạo loạn nay lan ra cả khu người Việt và đã có nhiều cửa hàng của người Việt bị cướp phá. Biểu tình bạo loạn kiểu London đã lan đến Birmingham, Liverpool, Nottingham và Bristol . Thủ tướng Anh David Cameron cắt đứt kỳ nghỉ hè để quay về London chủ trì cuộc họp khẩn cấp sáng hôm nay sau khi nạn cướp phá lan ra khỏi thủ đô London. Hình ảnh lửa cháy ở nhiều nơi tại London đã trở thành biểu tượng không hay về London, nơi sẽ diễn ra Olympics 2012. * Hoa Kỳ giúp 100 triệu đô la cứu đói cho Đông Phi Hoa Kỳ sẽ cấp ngân khoản 100 triệu đôla cứu đói do hạn hán mới cho Đông Phi. Trước đây Mỹ đã viện trợ hơn 450 triệu. Một phái đoàn do bà Jill Biden, phu nhân Phó tổng thống Joe Biden dẫn đầu, đã đến Kenya để lượng định tác hại của nạn hạn hán nghiêm trọng ở Đông Phi này. Bà Biden đi thăm các trại tỵ nạn ở Dadaab, nơi hàng chục ngàn người trốn nạn đói Somali đã chạy tới trong những tuần vừa qua. Bà Biden sẽ gặp tổng thống Kenya Mwai Kibaki, và phó thủ tướng Raila Odinga, để bàn phương cách đối phó với khủng hoảng. Liên Hiệp Quốc cho biết 12 triệu người suốt vùng Sừng Phi Châu hiện đang cần được trợ giúp thực phẩm khẩn cấp.

TIN VIỆT NAM

*

Võ mồm: Hà Nội yêu cầu Bắc Kinh chấm dứt vi phạm chủ quyền trên Biển Đông Hôm 2/8/2011 Tân Hoa Xã đưa tin: trong khoảng thời gian từ 13/6 đến 30/7/11, Cục thăm dò địa chất Trung Quốc đã đưa một tàu thăm dò có tên gọi “Tan Bao Hao” đến vùng biển phía Tây quần đảo Hoàng Sa (Trung quốc gọi là “Tây Sa”) đến phía Bắc quần đảo Trường Sa (Trung Quốc gọi là “Nam Sa”) để tiến hành đo lường khảo sát khoa học. CSVN một lần nữa đã phải lên án việc này và yêu cầu Bắc Kinh chấm dứt vi phạm chủ quyền trên Biển Đông. Đại diện của Bộ Ngoại giao CSVN đã gặp phía Trung Quốc để bày tỏ thái độ.

QuÓc Gia 6


Tàu thæm dò Tan Bao Hao * Tư lệnh Hạm đội 7 Hoa Kỳ Scott Van Buskirk thăm Hà Nội Thứ Sáu, 5/8/2011, ông đã làm việc tại Bộ Quốc Phòng và hội kiến Trung tướng Trần Quang Khuê, Phó Tổng tham mưu trưởng quân đội CS Việt Nam. Tùy viên quân sự Mỹ tại Việt Nam cho BBC biết chuyến thăm của Phó Đô đốc Van Buskirk chỉ kéo dài hai ngày và không cho biết thêm chi tiết. Báo Việt Nam cũng chỉ nói rằng mục đích chuyến đi là để tăng cường quan hệ giữa hai hải quân và hai quân đội. Gần đây Hạm đội 7 đã có nhiều hoạt động hợp tác với hải quân Việt Nam trong bối cảnh căng thẳng Biển Đông gia tăng. Hạm đội 7 là hạm đội chủ lực của Hải quân Hoa Kỳ ở khu vực châu ÁThái Bình Dương.

Ngay sau khi bị bắt giam trở lại hôm 25 tháng 7, linh mục Nguyễn Văn Lý đã thực hiện tuyệt thực một tuần để phản đối việc nhà cầm quyền đưa ông trở lại nhà tù sau một thời gian được tại ngoại để chữa bệnh. Quyết định của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đưa linh mục Nguyễn Văn Lý trở lại trại giam với lý do tiếp tục những hoạt động chống chế độ liền sau đó đã bị Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu, Canada và nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế lên án mạnh mẽ, đồng thời yêu cầu phải trả tự do ngay lập tức cho ông. * Người dân lại xuống đường ở Hà Nội . Ch ủ nhật 07-08-11, ở khu vực Hồ Hoàn Kiếm Hà Nội, Việt Nam đã lại có một cuộc biểu tình chống Trung Cộng sau một tuần gián đoạn..Một người biểu tình nói với BBC số người tham gia lên tới 500-600. Biểu tình bắt đầu vào lúc gần 8:30 sáng và kéo dài hai tiếng. Lực lượng an ninh tỏ ra mềm mỏng hơn với người biểu tình ôn hòa. Những người biểu tình hô vang khẩu hiệu “Đả đảo Trung Quốc xâm lược”, “Bảo vệ tổ quốc Việt Nam”, “Hoàng Sa – Việt Nam”… Ngoài những gương mặt trí thức quen thuộc, các blogger như Mẹ Nấm từ Nha Trang cũng có mặt trong số những người biểu tình. Anh Nguyễn Chí Đức, người bị đạp vào mặt trong một lần biểu tình, và luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, vợ Tiến sỹ Cù Huy Hà Vũ, cũng như em gái ông, bà Cù Xuân Bích đều tham gia cuộc biểu tình. * Na Uy quan ngại về việc linh mục Nguyễn Văn Lý bị bắt giam trở lại  

* Nguyễn Cao Kỳ qua đời Cựu Phó Tổng thống Việt Nam Cộng hòa (VNCH) Nguyễn Cao Kỳ đã qua đời, thọ 81 tuổi tại một bệnh viện ở Kuala Lumpur hôm 23 tháng Bảy do tai biến đường hô hấp. Thi hài ông Nguyễn Cao Kỳ, đã được đưa từ Malaysia về California. Theo lời ông Nguyễn Cao Đạt, con trai thứ của ông Nguyễn Cao Kỳ, gia đình cử hành tang lễ cho ông theo đúng nghi thức của người Việt Nam và theo ước nguyện của ông là được chôn tại Sơn Tây, Việt Nam là quê nhà của ông, nhưng việc đó chưa thể thực hiện được vào lúc này. Hình: REUTERS * Linh mục Nguyễn Văn Lý tuyệt thực Linh mục Nguyễn Văn Lý tại Nhà Chung thuộc Tòa Tổng QuÓc Gia 7


giám mục Huế (ảnh chụp ngày 15/3/2010)

Trong Thông cáo đăng trên website của Bộ Ngoại giao Na Uy: Ngoại trưởng Na Uy, Bà Gry Larsen nhấn mạnh chính phủ Na Uy hết sức quan ngại trước việc linh mục bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Lý bị CSVN bắt giam trở lại. Bà kêu gọi Hà Nội trả tự do cho linh mục Lý ngay lập tức và tôn trọng quyền tự do bày tỏ quan điểm, tuân thủ các cam kết với quốc tế. Chính phủ Na Uy cũng thúc giục chính quyền Hà Nội phóng thích tất cả các tù nhân lương tâm khác. Bà Larsen cho biết bà rất lo ngại về tình trạng của các nhân vật bất đồng chính kiến tại Việt Nam. Ngoài Na Uy, Hoa Kỳ, Canada cùng nhiều tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới đã bày tỏ quan ngại và kêu gọi Việt Nam phải trả tự do vô điều kiện cho linh mục Lý. Để đáp lại, phát ngôn viên Bộ ngoại giao CSVN Nguyễn Phương Nga, nói rằng “…Việc Nguyễn Văn Lý tiếp tục thi hành án do tòa án quyết định đúng theo các quy định của pháp luật về thi hành án tại Việt Nam.” Linh mục bất đồng chính kiến Nguyễn Văn Lý bị bắt giam trở lại hôm 25/7 trong tình trạng sức khỏe chưa hồi phục. Năm 2007, ông bị tuyên án 8 năm tù với tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước” và được tạm ngưng thi hành án 1 năm từ tháng 3 năm ngoái để trị bệnh.

TIN CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM * Nam Nguyễn, niềm tự hào của cộng đồng Việt hải ngoại Mới 12 tuổi, Nam Nguyễn, cậu bé gốc Việt đã đăng quang ngôi Vô địch Trẻ Quốc gia về Trượt Băng Nghệ Thuật năm 2011 tại Canada. Biệt danh là “Super Nam”, Nam đã được giới truyền thông Canada ca tụng là “tương lai của bộ môn trượt băng nghệ thuật Canada”. Năm 8 tuổi, Nam Nguyễn đã trở thành nam vận động viên trượt băng nghệ thuật nhỏ tuổi nhất đoạt ngôi Vô địch Quốc gia Thiếu Nhi-Nam Trượt Băng Nghệ Thuật tại Canada. Đến nay em đã 4 lần giữ vững ngôi vị vô địch. Với thành tích mới nhất, Vô địch Trẻ Quốc gia Trượt Băng Nghệ Thuật 2011, em trở thành niềm tự hào của Canada, và là niềm hãnh diện chung của người Việt hải ngoại.

Nam Nguyễn - Vô địch Trẻ Quốc gia Canada về Trượt Băng Nghệ Thuật năm 2011

* Nguyễn Xuân Nam, một trong những bác sĩ giỏi nhất nước Mỹ Bác sĩ Nguyễn Xuân Nam chuyên khoa về giải phẫu trẻ em vừa được trường đại học Harvard bình chọn là một trong những bác sĩ giỏi nhất nước Mỹ. Sinh tại Bá Hà gần vịnh Hòn Khói tỉnh Khánh Hòa trong một gia đình làm nghề chài lưới, bác sĩ Nguyễn Xuân Nam có một thời niên thiếu sống thiếu thốn, khổ.cực Mẹ mất sớm khi vừa 4 tuổi, sống với cha và người mẹ kế, bác sĩ Nguyễn Xuân Nam phải vừa đi bán bánh vừa đi học để giúp cha và mẹ kế nuôi dạy 8 anh chị em ruột và anh em cùng cha khác mẹ với mình. Tháng 4 năm 1978, lúc 19 tuổi, bác sĩ Nam vượt biên đến trại tị nạn Palawan, Philippines, sau đó được chuyển sang trại tị nạn tại Manila.Tháng 11 -1978, bác sĩ Nam được bảo trợ định cư tại thành phố Lincohn, bang Nebraska. Tại đây ông theo học trung học tại trường Norris. Tốt nghiệp cử nhân toán học và hóa học năm 1987, bác sĩ Nguyễn Xuân Nam là một trong 105 sinh viên được nhận vào ngành y trường Y khoa thuộc đại học Creighton, Nebraska trong hàng ngàn sinh viên nộp đơn. Sau khi tốt nghiệp y khoa bác sĩ vào năm 1991, bác sĩ Nguyễn Xuân Nam học thêm về phẫu thuật tổng quát và phẫu thuật nội soi cũng tại trường đại học Creighton từ năm 1991 đến 1994. Trong thời gian từ 1994 đến 1997, bác sĩ Nguyễn Xuân Nam tiếp tục trau dồi về phẫu thuật tổng quát tại đại học New Mexico tại Albuquerque, bang

QuÓc Gia 8


New Mexico. Năm 1997-1999, bác sĩ Nam theo học chuyên ngành phẫu thuật nội soi trẻ em tại bệnh viện trẻ em đại học Pittsburgh, bang Pensylvania. Bác sĩ Nguyễn Xuân Nam đã giữ nhiều chức vụ quan trọng tại trung tâm y khoa đại học Irvine, California như là trưởng khoa giải phẫu trẻ em, đồng Chủ tịch Khoa Ung bứơu Nhi, Giám đốc Khoa phẫu hạn chế can thiệp… Hiện nay ông làm việc tại bệnh viện Nhi đồng Los Angeles và một số bệnh viện khác thuộc miền Nam California. Ông cũng có nhiều bài viết có giá trị được đang trên các tạp chí y học Hoa Kỳ và được các chuyên viên y tế trường Y khoa Đại học Harvard bình chọn là một trong những bác sĩ giỏi nhất nước Mỹ.  * Người Mỹ gốc Việt được tổng thống Mỹ đề cử thẩm phán liên bang

Philippines. Chủ đề của lần đại hội 6 này kéo dài từ 4 tháng 8 đến 7 tháng 8 là “Vượt tường lửa! Họat động mạng, cùng thay đổi xã hội.”

Tổng thống Mỹ Barack Obama đã đề cử Bà Miranda Du - luật sư thành phố Reno làm thẩm phán liên bang ở Las Vegas. Đề cử này đã được chuyển tới quốc hội Mỹ để chờ thông qua. Thông cáo của TT Obama có đoạn nói: “Miranda Du sẽ góp phần làm tăng uy tín cho hội đồng thẩm phán liên bang ở Nevada”,. “Tôi rất cảm kích trước sự cống hiến của cô ấy cho hoạt động phục vụ cộng đồng”. Bà Du sinh ra tại Việt Nam và di tản sang Mỹ khi còn bé. Bà sẽ là người Mỹ gốc Á đầu tiên ở Nevada làm thẩm phán liên bang. Hiện bà là thành viên của công ty luật McDonald Carano Wilson ở Reno. * CSVN theo dõi và đe dọa Đại hội TNSV Việt nam Thế giới Đại hội thanh niên sinh viên Việt nam Thế giới vừa kết thúc vào ngày 7 tháng 8 tại Manila,

Mặc dù kết quả đuợc xem như thành công như mong đợi nhưng các bạn trẻ không khỏi lo ngại vì CSVN đã có những nổ lực nhằm can thiệp vào sinh họat của Đại hội .Thông cáo báo chí đề ngày 7 tháng 8 của Ban Tổ chức đại hội tố cáo công an bạo quyề n CSVN đã theo dõi, trà trộn vào và đe dọa đại hội. Thông cáo báo chí của Ban Tổ chức còn nêu rõ “có một nhân sự công an tên Thái Văn Dung sinh ngày 3 tháng 6 năm 1988, quê Nghệ An giả dạng ghi danh tham dự và bị khám phá trục xuất ngay trong đại hội.” Một quan ngại lớn nhất của Ban Tổ chức cũng như chính những thành viên tham dự hội nghị là vấn đề an tòan của các bạn trẻ từ trong nước Việt Nam đến Philippines: khi trở về nước các bạn có thể bị sách nhiễu hay bắt bớ. Đại hội Thanh niên Sinh viên Việt Nam thế giới lần thứ sáu do Mạng lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên đường chủ xướng và cùng tổ chức với các hội đòan khác. Đòan Việt Nam từ trong nước ra tham dự có hơn chục bạn trẻ từ nhiều vùng khác nhau và là đoàn đông nhất.

QuÓc Gia 9


thi sĩ Xuân Tâm:

NGUYỄN BÁ HOA

DU NGOẠN - PARC SAFARI

T

háng bảy nghỉ hè, quê hương đất thi sĩ Xuân Tâm “Chín mươi ngày nhảy nhót ở miền quê, lạnh tình nồng Gia Nã Đại, nơi đây Ôi tất cả mùa xuân trong mùa hạ !... người ta chờ đợi qua mau những Các bạn hởi, trời mai đầy ánh sáng “. tháng mùa đông giá lạnh, để hè về nắng tung nguồn Những làn gió mát lay động cành lá như sống khắp nơi nơi, bừng lên với những ngày hội hè vui vẻ kéo dài suốt trong những tháng ngày xanh tiếng thì thầm của những hàng cây quanh phố Plamondon, khiến tâm hồn người viễn xứ rộn lên thắm nét cười, lòng tha thiết yêu đời. Trong chương trình sinh hoạt hè năm nay, niềm thương nhớ quê hương, thoáng tưởng đến Cộng Đồng Người Việt Quốc gia vùng Montréal mùa hè ngày xưa, ngôi trường một thời để nhớ mà tổ chức chuyến du ngoạn đến Parc Safari vào ngày nuối tiếc “Thời đuổi nắng sân trường nay đã mất”! Từng nhóm người đang bàn về cảnh đẹp 10-7-2011. Sáng sớm, bà con đến điểm hẹn Métro Plamondon (sortie Van Horn) để tham dự chuyến thiên nhiên, về những con thú lạ của Parc Safari du quan (du ngọan và quan sát) cảnh thiên nhiên mà chúng ta sẽ đến tham dự chương trình sinh hoạt Parc Safari, vừa là công viên vừa là sở thú (Thảo hè, thì các bạn trẻ vui mừng reo lên : xe bus đến rồi. Ban tổ chức (BTC) mời tất cả tập họp lại cầm viên). Nắng đẹp, không khí mát mẻ, trong khi chờ bên đường Victoria, điểm danh chuẩn bị lên xe. xe bus đến, chúng tôi cùng vài bạn cao niên ngồi Đoàn gồm 2 xe car Deluxe, 2 xe van và nhiều xe ngắm cảnh sinh hoạt trong buổi bình minh. Hè nơi nhà. Ban tổ chức cho biết :số người tham dự là: đây không có tiếng ve râm ran như ở quê nhà Việt 179 nguời, có 151 người ghi danh dùng chung bữa Nam, nhưng bù lại là nhiều tiếng chim hót líu lo cơm trưa (picnic ). Theo sự phân công của BTC, bạn Lê trên cành lá xanh non trang điểm sắc hoa màu tưoi thắm làm chúng tôi liên tưởng đến câu thơ xưa của MinhThịnh mời du khách lần lư®t lên xe số 1 theo QuÓc Gia 10


thứ tự trong danh sách. Chị Đặng thị Danh hướng Sau một ti‰ng đồng hồ lái xe, đến Parc dẩn xe số 2, anh Đào Bá Ngọc chủ tịch BCH Cộng Safari, BTC làm thủ tục vào cửa, trong khi đó các đồng chịu trách nhiệm tổng quát (Tổng tư lệnh), tham dự viên trại hè có đủ thì giờ, tiện nghi nếu ai với sự giúp đ« của các bạn trẻ như Trần Như Lan, có nhu cầu ‘’xả nước nhẹ thân ‘’. Xong, tất cả lên Trương Quốc Thông và một số bạn trẻ khác mà tôi xe đi một vòng ngắm đồng cỏ mênh mông, những không nhớ ”quí danh”…Tất cả đều vui vẻ, công cụm rừng thiên nhiên, các loài dã cầm, dã thú thả việc diễn tiến đúng theo kế hoạch. tự do đi kiếm ăn trong Parc: Ngoài ra, BTC còn có “bộ tham mưu”: - Văn nghệ: bạn Lê Xuân Lộc, “ với “công lao hãn mã” của anh chị Lê Đại Quang - Luyện tập sức khỏe có lớp Càn Khôn Thập Linh do bạn Lại Thế Bình hướng dẫn, - Trang trí trại hè: bạn Lê Ngọc Diệp - Ban ẩm thực: chị Đặng thị Danh Được biết, chương trình sinh hoạt trong ngày như sau: 8 : 30 Khởi hành tại Métro Phamondon trực chỉ Parc Safari 9 : 45 Vào Parc, lấy bracelet cho từng đại diện mỗi gia đình theo sự ghi danh. BTC sắp xếp, Ngựa rằn (ngựa vằn), hươu cao cổ chuẩn bị cho khu vực picnic của Cộng Đồng, treo hiền lành chào mừng quí khách cờ vàng VNCH và cờ ngũ sắc truyền thống VN để Sau hơn một giờ ngồi trên xe nhìn những bà con dễ thấy, khỏi mất thì giờ đi tìm. con lạc đà, đà điểu đưa mỏ dài chào khách, muốn 10 : 30 Tất cả lên xe theo thứ tự như lúc đòi ăn, có những con thú khác đã được ăn rồi như khởi hành, vào thăm sở thú. muốn nói lời cám ơn nhưng không biết nói mà lưu 12 : 00 Ăn trưa tập thể, có chương trình luyến đứng hoài trước đoàn xe đến nỗi người ‘‘trật văn nghệ trên sân khÃu cạnh khu vực picnic Cộng tự viên’’ phải can thiệp để nhường đường cho đoàn Đồng. xe tiếp tục đi tới. 13 : 30 Sinh hoạt tự do 15 : 30 Hướng dẩn tập Càn Khôn thập linh tại khu picnic. 16 : 00 Sinh hoạt, trò vui chơi lanh trí, tập thể có giải thưởng 16 : 45 Tập trung tại cổng chính của parc 17 : 00 Trở về Montréal 18 : 00 Về đến Metro Plamondon. Trước khi khởi hành, anh Đào Bá Ngọc, Chủ tịch BCH Cộng đồng, lên xe bus vui vẻ chào mừng, cám ơn tất cả và chúc thương lộ bình an, được một ngày sinh hoạt hè vui nhộn. Lạc đà lưu luyến nhìn khách du quan Gần 9 giờ sáng, đoàn xe bắt đầu lăn bánh trên Sau hơn một giờ ngồi xe ngắm cảnh, cỡi đường Victoria trực chỉ đến Parc Safari. ngựa xem hoa, đã đến giờ ăn trưa- picnic, tất cả Qua khỏi cầu Champlain, mọi người vui ‘‘trại viên’’ tập trung duới tàn cây bóng mát có bàn mừng ngắm cảnh bình minh ngoại ô, những hạt ghế mà anh Lê ngọc Diệp đã chọn sẵn có treo lá sương đêm còn đ†ng trên cành lộc non phản chiếu cờ vàng VNCH và cờ ngũ sắc cổ truyền VN. tia nắng mặt trời như những hạt kim cương lóng Đúng giờ cơm trưa, tất cả dùng bữa cơm lánh. ngon lành, ngoài ra còn có đủ các thứ  bánh ngọt, QuÓc Gia 11


trái cây ăn dessert, nước giải khát và đáng chú ý là có phần văn nghệ giúp vui trên sân khÃu. Sau giờ ăn trưa, là giờ sinh hoạt tụ do, bà con tản bộ đến các vườn hoa xem các loài thú hiếm: Lions tunnels, chuồng cọp...

Một hoạt cảnh trong hồ nước mát lạnh

(Lions tunnels) – Sư tử nhớ rừng : ‘‘Đâu những bình minh cây xanh nắng gội, Tiếng chim ca giấc ngû ta tưng bừng’’.

Đến 15 giờ 45, có luyện tập sức khoẻ, lớp Càn Khôn Thập Linh do bạn Lại Thế Bình hướng dẫn các động tác căn bản để giữ gìn sức khỏe tốt  cho tất cả lứa tuổi nhứt là các vị ‘’sồn sồn’’ và cao niên:

Luyện tập sức khoẻ tập Càn Khôn Thập Linh

Hổ nhớ rừng: ‘‘H«i oai linh, cảnh núi non hùng vĩ, Nơi thênh thang, ta vùng vẫy ngày xưa ! ?’’. hoặc đến các hồ bơi, glissades và những cascades... trẻ em rất thích các trò chơi trong nước. Theo quảng cáo của Parc năm nay có thêm nhiều trò vui chơi trong hồ nước mát :

Zone fraicheur - Trẻ em rất thích chạy, nhảy, bơi trong hồ nước mát

Trước khi kết thúc ngày sinh hoạt hè tại Parc Safari, có trò vui chơi lanh trí và nhanh nhẹn do bạn Lê Ngọc Diệp đã nhiều năm kinh nghiệm trong sinh hoạt Hướng đạo ở Việt Nam, hướng dÅn QuÓc Gia 12


như sau: tất cả có 3 tóan, mỗi toán là 27 người tham dự, mỗi người cầm 1 tờ giấy dày (carton) có một chữ như A, B. C... có đủ các màu xanh, đỏ, trắng, vàng.... Tất cả sẵn sàng, người hướng dẫn hô: trò vui bắt đầu. Mỗi người tìm đúng thứ tự xếp thành hàng chữ : ‘‘HÈ CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM PARC SAFARI’’ (như trên tấm ảnh). Có phần thưởng nhứt, nhì, ba gồm 27 tờ vé số 6/49, 27 tờ vé Québec 49 và 27 vé số Mini. Nhưng cuộc vui nào rồi cũng qua, ngày hè qua mau, còn chăng là những kỷ niệm êm đềm trong ký ức. Ngày vui thu ngắn thêm dài ước mơ cho kỳ sau. Trước khi ra về, Bs Đào Bá Ngọc ngỏ lời cảm ơn tất cả quí khách, quí tham dự viên trại hè, các anh chị công tác thiện nguyện trong đó có ‘‘bộ tham mưu ’’. Cám ơn Parc Safari dễ thương Cám ơn lòng hiếu khách Đã ưu ái Cộng đồng ngườiViệt Chúng tôi trở về Montréal Còn nhiều kỷ niệm khó quên.

Nhöõng baøi thô ngaén Leâ Phöông Nguyeân Bướm vàng Hiu hắt mây giăng gió chuyển mùa Em từ vạn dặm biệt trời quê Vàng mơ cánh bướm ngoài song ấy Anh ngỡ như em chở nắng về. Rau dền Len mình trong cỏ rối bời Ung dung uống ánh mặt trời, em xanh Nuôi đời, trong đó có anh

Thay cơm Phiếu mÅu, chén canh mát lòng.

Về quê thăm mộ

Quê cũ Cha nằm nghỉ với Ông Hoang vu trời đất chiều mênh mông Vội vàng con ghé về thăm mộ Đốt nén hương lên nặng chĩu lòng. Biền biệt

Anh Đào Bá Ngọc, Chủ tịch BCH Cộng đồng tươi cười ngỏ lời cám ơn tất cả quí khách và Ban tổ chức. ‘’Bóng chiều đã ngả, dặm về còn xa ‘’ : - 17giờ 15 tất cả tập họp tại cổng chánh, lần lượt lên xe về trong không khí vui vẻ nhưng còn lưu luyến ngày sinh hoạt hè, nhìn lại cảnh thiên nhiên Parc Safari lắng trong chiều về, lòng thấy lâng lâng. Để kết thúc lời ghi nhận chuyến du ngoạn hè nầy, tôi mượn lời nói của một người bạn ‘’Còi’’ khi đi du ngoạn về :... Mais toute bonne chose a une fin, nous revoilà de retour au boulot, mais la tête pleine de beaux souvenirs ‘’. -/.-

Quê nhà lâu đã thật lâu Sân ga còn đó con tàu vẫn qua Mẹ già xa đã thật xa Ngang trời mây trắng mắt nhòa dõi theo. Thoát nghèo Áo bao mảnh vá trên người Anh còng lưng đẩy cuộc đời nghèo đi Đường toàn sỏi đá ngu si Chân rướm máu, nét xuân thì tàn phai

QuÓc Gia 13


Tường thuật chuyến đi Du ngoạn Cộng đồng và Diễn hành Văn hóa Quốc tế tại New York tháng Sáu năm 2011 Cộng đồng người Việt Quốc gia vùng Montréal (CĐNVQG) tổ chức thành công chuyến du ngoạn và tham gia Diễn hành Văn hóa Quốc tế lần thứ 26, tại thành phố New York từ ngày 23 đến 26 tháng 6 năm 2011. Chương trình diễn hành chủ đề “Sài gòn – Hòn ngọc Viễn Đông” thu hút khoảng trên 800 đồng bào từ nhiều cộng đồng người Việt quốc gia tại khắp Hoa kỳ và Canada. Từ Montréal, có 60 đồng hương tham dự từ ba hội đoàn: CĐNVQG, Hội Nhớ Huế, và Hội Chiến sĩ và Cựu Tù nhân Chính trị. Những vấn đề như tài chánh, di chuyển, du ngoạn, khách sạn của ba hội đoàn hoàn toàn độc lập. Đây là cuộc diễn hành lần thứ 26 tại New York, và lần tham gia thứ 11 của cộng đồng người Việt tại New York. So với những lần trước, số người tham gia nói chung, và từ cộng đồng Việt Nam nói riêng giảm vì lý do nêu dưới đây. Từ nhiều năm và luôn cả năm 2011, chủ nhân của khách sạn Carter – nhà hảo tâm Trần Đình Trường - đã có nhã ý cung cấp phòng cho tất cả đồng hương từ những tháng đầu năm. Tuy nhiên, năm nay do sự trả lời chậm trễ của nhà chức trách New York, nhiều phòng của khách sạn Carter (vì không biết có được phép diễn hành văn hóa hay không) đã được Ban giám đốc khách sạn cho khách vãng lai mướn. Vì thế, khi đồng hương từ khắp nơi ghi danh đông đảo, số phòng còn lại không thể cung ứng cho tất cả mọi người. Kết quả là Ban tổ chức tại New York phải sắp 6-7 người một phòng thay vì 4 người một phòng như đã dự tính. Để giữ uy tín với đồng hương từ Montréal, BTC của CĐNVQG đã phải mướn thêm phòng ở ngoài tại khách sạn Crowne Plaza. Cũng vì thế vấn đề chuyên chở hơi phức tạp hơn các năm trước.

Chuyến du ngoạn bắt đầu vào sáng ngày thứ Năm, mặc dù trời mưa gần suốt đoạn đường từ Montréal đến New York, nhưng nhờ các phần văn nghệ đặc sắc của bác Đặng Tấn Nghi, anh Đỗ Thanh Đạm, chú Phan Thế Hậu, cô Trần Thị Sa, anh Lê Minh Thịnh, và nhất là giọng ca ngọt ngào truyền cảm của Bs. Đào Bá Ngọc nên cho dù “đường xa ướt mưa” nhưng không khí trên xe rất thân mật và vui vẻ. Vì phái đoàn khởi hành sớm nên qua trạm quan thuế Mỹ cũng không phải đợi xe nào. Thuận buồm xuôi gió, đến trưa thì mọi người cùng vào ăn chung ở một tiệm buffet Á đông tại khu Albany, nghe nói nhà hàng phục vụ 120 món ăn và món tráng miệng. Giá tiền phải chăng, ăn ngon miệng, ai cũng cảm thấy vui và thoải mái. Ngày hôm sau thứ Sáu, cả đoàn đi xem thạch động Luray Carverns (thuộc tiểu bang Virginia). Dù đường đi có xa, nhưng phong cảnh trong thạch động thật là kỳ vỹ và huyền diệu - rất “đáng đồng tiền”. Đường từ quốc lộ vào thạch động ngoằn ngoèo, lên xuống. Phong cảnh hùng vỹ được trang điểm bởi những nông trại địa phương. Khu di tích thạch động được phát triển cân đối bởi những phòng triển lãm nhỏ, tiệm bán quà lưu niệm, và nhà hàng do người địa phương quản lý. Theo các hướng dẫn viên, Luray Carverns là một thạch động đẹp nổi tiếng miền Đông nước Mỹ. Vì địa hình ngoằn ngoèo, lên xuống không hẳn là xoắn ốc, chiều rộng của thạch động chưa được đo cụ thể, nhưng chiều cao (hay chiều sâu đo được khoảng 79 m). Luray Caverns có những bức tranh thiên nhiên đẹp và rất khó tả chẳng hạn như: Double column, hay Dream Lake.

QuÓc Gia 14


Hình trên: Dream lake (phản chiếu thạch nhũ trên mặt nước phẳng lặng như gương) Hình trái: Double column (hai trụ: một lớn, một nhỏ)

Tưởng cũng nên ghi chú ở đây một thạch động lớn nhất thế giới – Sơn Động - mới vừa tìm thấy vào mùa xuân năm 2009 tại khu vực Công viên Quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng, thuộc tỉnh Quảng Bình, Việt Nam. Theo tường thuật của National Geographic, Sơn Động phần lớn rộng 80m, cao 80m ở nhiều chỗ. Tuy nhiên có một vài chỗ rộng 140m, cao 140m. Các chuyên viên thám hiểm đã dùng kỹ thuật laser để đo các khoảng cách này chính xác đến millimet. Chiều dài của Sơn Động là 4.5Km. Thạch động vừa bị mất danh hiệu vô địch là Deer Cave (Động Nai) ở đảo Borneo, thuộc Mã Lai có chiều rộng 91m, cao 91m, và dài chỉ khoảng 1.6Km. *** Ngày thứ Bảy là ngày Diễn hành Văn Hóa Quốc tế. Từ 11 giờ sáng, phái đoàn từ các nơi tụ tập ra góc đường 6 và 44. Hoành tráng nhất là xe hoa chở các hoa hậu và á hậu sinh viên New York và New Jersey. Kế đến là phái đoàn hai xe bus hùng hậu đến từ Georgia. Trong đoàn Montréal nổi bật

nhất là ba chiếc áo dài mang quốc kỳ, ba chiếc nón lá của ba cô gái Huế từ Montréal. Kế đến là ba cô “hiền như Ma Soeur” mang ba chiếc đại kỳ Canada, Việt Nam, và Québec. Những vị đàn ông mặc dù có oai dũng đến đâu cũng chỉ là những thanh kiếm mờ nhạt trang trí cho một rừng hoa áo dài vàng ba sọc đỏ, muôn màu muôn dạng. Sau cuộc diễn hành, đồng bào di chuyển tới trụ sở Liên Hiệp Quốc tham dự cuộc biểu tình chống Trung Cộng lấn đất lấn biển. Tại đây, cộng đồng Montréal đã sát cánh cùng các cộng đồng bạn hô to các khẩu hiệu lên án việc Trung Cộng lấn đất lấn biển của Việt Nam cùng lên án thái độ ươn hèn của nhà nước Việt Cộng. Đặc biệt, cộng đồng Tây Tạng (Tibet) cũng tích cực tham dự cuộc biểu tình này. Hai cộng đồng Việt – Tây Tạng cùng lên án chủ nghĩa bá quyền của Trung Cộng tại Việt Nam và tình trạng chà đạp nhân quyền một cách dã man tại Tây Tạng. Sau đó, cộng đồng Montréal có tặng khăn quàng hình cờ VNCH cho phái đoàn Tây Tạng.

.

QuÓc Gia 15


Đoàn Montréal

Ba cô gái Huế và các Hoa/Á hậu NY/NJ

Biểu tình chống Trung Cộng tại trụ sở LHQ

Phái đoàn Tây Tạng

Sau buổi biểu tình, dù BTC Diễn hành tại New York có mời tất cả đồng bào tham dự tiếp tân tại khách sạn Carter (vào 7 giờ) nhưng trưởng ban tổ chức của phái đoàn Montréal vợ chồng BS Ngọc – Danh mời phái đoàn Montréal dùng cơm chiều tại nhà hàng Ping trong khu Phố Tàu (và sao đó trở lại khách sạn Carter dự tiếp tân). Đặc biệt, anh Thịnh có mời được các anh chị sinh viên, hoa hậu, á hậu, và những anh thanh niên thiện nguyện tại New York-New Jersey tham dự hộ tống xe hoa trong buổi diễn hành văn hóa cùng đi tới phố Á đông (vì lý do cá nhân, các anh chị sinh viên chỉ đi chung chứ không dùng cơm với phái đoàn Montréal). Phố xá New York nhộn nhịp, “ngựa xe như nước, áo quần như nêm”, đường tới tiệm ăn bị kẹt xe nhưng các trao đổi hào hứng giữa phái đoàn Montréal và các anh chị sinh viên NY-NJ làm cho bà con quên mất thời

gian. Các anh chị sinh viên đã thể hiện trình độ văn hóa Việt rất đáng cảm kích qua các tiết mục bài hát, điệu hò, làm thơ và câu đố không thua các cô chú bác, anh chị Montréal. Cũng xin nhắc lại là dù vợ chồng Bs Ngọc và phu nhân Danh mời phái đoàn Montréal bữa cơm sau khi biểu tình, phái đoàn Montréal ‘nhất trí’ không chịu và cùng hùn trả tiền ăn. Ngày về là Chủ nhật, phái đoàn ghé qua Woodbury Outlets đễ mua sắm. Trên đường tới Woodbury, phái đoàn có xem DVD mới phái hành của Asia với tựa đề là “Sài Gòn Nỗi Nhớ”. Qua video này, anh Thịnh chia sẻ các cảm nghĩ rất xúc động của anh về quê hương Sài Gòn và hiện trạng tại Việt Nam. Sau đó ‘Ba Soeur’ (Sa - Tuyết - Hạnh) cũng nói lên cảm nghĩ của mình và về tương lai của Việt Nam. Tiếp theo là những lời chia sẻ đầy nước mắt của cô Danh. Hay nhất và cảm động nhất là lời tâm

QuÓc Gia 16


huyết của Chủ tịch Cộng đồng Bs Đào Bá Ngọc. BS rớt nước mắt kêu gọi sự đoàn kết cộng đồng để tạo điều kiện xây dựng tương lai cho Việt Nam.

Nhờ tổ chức quy củ nên phái đoàn không bị kẹt tại trạm quan thuế Canada về đến Montréal khi trời còn sáng. Ban tổ chức cũng không quên mời bà con tham dự picnic cộng đồng tại Parc Safari vào ngày 10 tháng 7 sau đó.

Hà Bửu Phước và Lê Minh Thịnh tường trình.

Phái đoàn Montreal chụp tại phòng Du lịch tại St-Bernard-de-Lacolle

DANH SÁCH MẠNH THƯỜNG QUÂN

Công đồng Người Việt Quốc Gia vùng Montréal và tạp chí Quốc Gia trân trọng cảm tạ quí vị Mạnh Thường Quân. QuÓc Gia 17


Buổi Tiếp xúc Đồng Hương Giới Thiệu

LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC VÀ ĐÀI PHÁT THANH ĐÁP LỜI SÔNG NÚI

H

iện tình đất nước Việt Nam đang đứng bên bờ vực thẳm, dân tộc Việt Nam điêu linh vì nạn “lưỡi bò điên”, ngư dân điêu đứng vì bọn “tàu lạ”.Theo bản tin đài BBC: đảng cộng sản Việt Nam (CSVN) có một quan hệ bất cân xứng với Trung cộng: “Phải tỏ ra lễ phép và thần phục thì mới được yên thân”. Cách hành xử với Việt Nam của Trung cộng (TC) là tìm cách thiết lập một cơ chế quan hệ “chư hầu” cho thời nay. Đảng CSVN đang từng bước tạo điều kiện cho Trung cộng thôn tính nước ta, từ việc xăm nhập văn hoá, lũng đoạn kinh tế, lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải; đáng chú ý là sự hiện diện của nhìều cán binh TC đội lốt công nhân tại các công trường trên lãnh thỗ Việt Nam. Do đó, người Việt hải ngoại chúng ta cần phải có một lực lượng đoàn kết với đồng bào quốc nội để cứu nước và chống lại đại họa Bắc thuộc. Ngày 31 -7- 2011, lúc 14 giờ, Cộng Động Người Việt Quốc Gia vùng Montréal đã kết hợp với Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc, Phong Trào Quốc Dân Đòi trả tên Sài Gòn, Phong Trào Yểm Trợ Tự Do Tôn Giáo & Dân chủ cho Việt Nam tại Canada và Hội Nhớ Huế - Montréal, đã tổ chức buổi lễ giới thiệu : LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC và Đài Phát Thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI Buổi lễ có sự hiện diện của các Đại diện các Hội đoàn và đông đảo đồng hương, nhân sĩ, trí

thức. Sau nghi thức khai mạc, Ban tổ chức trình chiếu một đoạn ngắn phim giới thiệu Lực Lượng Dân tộc Cứu nguy Tổ Quốc.

Từ trái qua : Ô. Đào Bá Ngọc, Linh mục Nguyễn Hữu Lễ và Ô, Trần Quốc Bảo Tiếp theo chương trình, ông Trần Quốc Bảo, Chủ tịch Hội đồng Điều hợp Trung ương, trình bày về LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC và Đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI, gồm các điểm chính như sau :

Ông Trần Quốc Bảo

I.- NHU CẦU THÀNH LẬP ( tóm tắt ) Đất nước Việt Nam đang đứng bên bờ vực thẳm. Một mặt, đảng CSVN đang từng bước tạo điều kiện cho TC thôn tính nước ta, lấn chiếm lãnh thổ, lãnh hải … Mặt khác, vì tôn thờ chủ nghĩa ngoại lai,

QuÓc Gia 18


phi nhân, đảng CSVN biến dân tộc ta, một dân tộc vốn trọng nhân nghĩa đạo lý, đầy tình nhân ái thành một dân tộc coi gian dối, lừa đảo, ích kỷ, nghi kỵ là lối sống bình thường. Hậu quả tất yếu là dân tộc Việt Nam đã giảm sút sức đề kháng, tinh thần tự chủ bị huỷ hoại, quên cả bản sắc, cội nguồn, luôn sống trong tình trạng chia rẽ, hận thù lẫn nhau.

sinh viên, dân oan, các cựu cán bộ, đảng viên, bộ đội nhận thức đưọc trách nhiệm phải loại bỏ chế độ độc tài đảng trị để cứu nguy dân tộc…

V.- CHƯƠNG TRÌNH HÀNH ĐỘNG - Giai đoạn xây dựng : Kết nạp đoàn viên, huấn luyện cán bộ, tạo dựng phương tiện hoạt động, xây dựng cơ sở Lực Lương tại hải ngoại cũng như II.- DIỄN TIẾN HÌNH THÀNH trong nước. Trước viễn ảnh đen tối của đất nước, một - Soạn thảo đề cương sách lược hưng quốc : Mời số đoàn thể và cá nhân, trong thời gian dài đã liên gọi những người có khả năng chuyên môn, có lạc, bàn thảo tìm phương cách hữu hiệu để cứu đất chung niềm thao thức đóng góp khà năng vào công nước thoát khỏi nạn diệt vong. Một cuộc họp sơ cuộc xây dựng tương lai lâu dài của dân tộc. bộ được tổ chức trong tháng 12 năm 2009 tại Los - Mở cuộc đấu tranh toàn diện : Đẩy mạnh mũi Angeles, California, Hoa Kỳ xác định nhu cầu tiến nhon chiến lược trong nước cũng như tại hải ngoại tới việc thành lập một tổ chức đấu tranh chung. - vận động dư luận quốc tế - đấu tranh trực diện Cuối tháng 2 năm 2010, Đại hội Thành Lập trong nước. đã diễn ra tại Sydney, Úc Châu, LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC, gọi tắc là VI. –CƠ CẤU - VẬN HÀNH LỰC LƯỢNG CỨU QUỐC đã chính thức ra đời Cơ cấu tổ chức của Lực Lượng gồm : Đại tại nhà thờ Quốc Tổ, nơi đây các đại biểu đã đồng Hội Đồng, Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương, Hội tâm tuyên hứa trước Linh Vị QuốcTổ sẽ đem hết Đồng Cố Vấn và Yểm Trợ, Ban Giám sát, Uỷ Ban tâm lực phục vụ cho tương lai dân tộc. Nghiên Cứu Sách Lược Hưng Quốc và các đơn vị địa phương. III.- MỤC TIÊU Các đoàn thể tham gia Lực Lượng giữ 1- Loại bỏ chế độ cộng sản độc tài toàn trị đang đày nguyên bản sắc, nhân sự và cơ cấu của đoàn thể đoạ dân tộc Việt Nam. mình. 2- Chận đứng đại hoạ ngoại xâm đang đẩy đất nước vào vòng Bắc thuộc một lần nữa. VII.- THÀNH PHẦN THAM GIA THÀNH 3 -Xây dựng nước Việt Nam phú cường, dân chủ LẬP LỰC LƯỢNG hiến định, pháp trị, đa nguyên, nhân quyền được Bước đầu Lực Lượng gồm các đoàn thể : tôn trọng, văn hiến được tôn vinh. * - Phong Trào Quốc Gia Đòi Trả Tên Sài Gòn - Gọi tắt là Phong Trào Sài Gòn, do Linh mục IV.- SÁCH LƯỢC ĐẤU TRANH Nguyễn Hữu Lễ khởi xướng. Mục đích của - Chủ trương xây dựng một lực lượng chính trị gồm PhongTrào là xóa tan huyện thoại giả trá Hồ Chi những con người chân chính, lý tưởng trong sáng, Minh, để trả lại tên Sài Gòn. Phong Trào qui tụ quyết tâm vững chắc để thu phục niềm tin của quần nhiều thành phần trong nước cũng như hải ngoại chúng, qui tụ được sức mạnh đoàn kết của dân tộc. có cùng ý hướng. - Triệt để vận dụng sức mạnh dân tộc qua việc khơi * - Tập Hợp Đồng Tâm - Là hậu thân của Liên dậy nền Văn hiến, trong đó ý chí quật cường và Minh Hải Ngoại Phục Quốc Việt Nam, sau đổi truyền thống bất khuất là nét đặc thù của Dân Tộc thành Lực Lượng Dân Quân Yểm Trợ Phục Quốc Việt. Việt Nam. Đến năm 1995 đổi danh xưng thành - Đẩy mạnh công cuộc nâng cao dân trí, đặc biệt là Tập Hợp Đồng Tâm. hướng dẫn, giáo dục quần chúng thấu triệt ý nghĩa * - Tổ chức Phục Hưng Việt Nam - Thành lập đích thực về dân chủ, nhân quyền và độc lẫp. năm 1978 để tiến hành công cuộc đấu tranh xây - Vận động sự tham gia của toàn dân, đặc biệt là dựng một nước Việt Nam dân chủ, hiến định, các thành phần trí thức, văn nghệ sĩ, công nhân, pháp trị và đa nguyên, song hành với nỗ lực phục QuÓc Gia 19


hưng văn hoá dân tộc. Ngoài các hoạt động đấu tranh tại hải ngoại cũng như ở trong nước, Tổ Chức đã đặc biệt khai dụng vũ khí truyền thống với nỗ lực thực hiện các đài phát thanh Tiếng Nói Tự Do từ Mạc Tư Khoa, Diễn Đàn Dân Chủ phát về Việt Nam. Trong mục tiêu bảo tồn văn hoá dân tộc, Tổ Chức đã thành lập hệ thống Trung Tâm Việt Ngữ Văn Lang tại nhiều nơi ở hải ngoại từ năm 1979. Bên cạnh các đoàn thể còn có một số nhân sĩ như Giáo sư Nguyễn Thanh Trang, ông Đỗ Như Điện đã tham gia hoạt động trong Lực Lượng. VIII.- NHÂN SỰ ĐIỀU HÀNH - Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương: Chủ tịch : Ông Trần Quốc Bảo Phó Chủ tịch: Các ông Đặng Thành Tâm, Ngô Quốc Sĩ, Chu văn Cương Tổng Thơ Ký: ông Trần Minh Trung - Hội Đồng Cố Vấn - Yểm Trợ: Chủ tịch: Linh mục Nguyễn Hữu Lễ Phó chủ tịch: GS Nguyễn Thanh Trang Phó chủ tịch đặc trách Úc Châu: BS Thái thị Thu Nguyệt - Ban Giám Sát: Trưởng Ban : ông Đỗ Như Điện - Ủy Ban Nghiên Cứu Sách Lược Hưng Quốc : Chủ tịch : GS Nguyễn Thanh Trang Phần tiếp theo của chương trình : Linh mục NGUYỄN HỮU LỄ, Chủ tịch Hội Đồng Cố Vấn & Yểm Trợ, trình bày về Kế hoạch yểm trợ LỰC LƯỢNG DÂN TỘC CỨU NGUY TỔ QUỐC và đài phát thanh ĐÁP LỜI SÔNG NÚI

Để đẩy mạnh chiến dịch Sự Thật nhằm phá vỡ sự bưng bít thông tin, vạch trần những phỉnh gạt, giả trá của đảng CSVN, Lực Lượng Cứu Quốc đã thực hiện Đài phát thanh Đáp Lời Sông Núi phát về Việt Nam mỗi ngày, từ 9 giờ 30 đến 10 giờ tối, giờ Việt Nam, trên làn sóng trung bình AM 1503 kí lô chu kỳ ( tần số của đài BBC Luân-Đôn cũ). Các chương trình phát thanh của Đài được lưu trữ trong website : http://www.radiodlsn.com Liên lạc : * HOA KỲ : P.O. BOX 6005, TORRANCE, CA 90504 * ÚC CHÂU : 187 THE HORSLEY DR, FAIRFIELD. NSW 2165 * Website : http: // lldtcntq.org Đến phần thảo luận và giải đáp thắc mắc: Sau khi nghe ông Trần Quốc Bảo, chủ tịch Hội Đồng Điều Hợp Trung Ương và Linh mục Nguyễn Hữu Lễ, Chủ tịch Hội Đồng Cố vấn & Yểm trợ trình bày Mục tiêu, Sách lược đấu tranh và kế hoạch yểm trợ Lực Lượng Dân Tộc Cứu nguy Tổ Quốc, đài phát thanh Đáp Lời Sông Núi, và đã giải đáp thỏa đáng những câu hỏi thắc mắc, toàn thể cử tọa nhiệt liệt hoan nghinh. Buổi lễ kết thúc lúc 17 giờ, trong không khí vui tươi phấn khởi, được đồng hương, các mạnh thường quân nhiệt tình ủng hộ một số tiền theo bảng sơ kết là 3.825 đô-la. Cô Tôn nữ Quỳnh Loan thay mặt Ban tổ chức trao số tiền tận tay cho đại diện Lực Lượng DTCNTQ. Ban Tổ Chức cám ơn tấm thạnh tình của quí quan khách, quí nhà hảo tâm, quí đồng hương và mời tất cả dùng tiệc trà trước khi ra về. Đồng thời Linh mục Nguyễn Hữu Lễ ký tên vào DVD “Ho Chi Minh The Man and The Myth” tặng cho cử tọa.-/Người ghi : NGUYỄN

Linh mục Nguyễn Hữu Lễ QuÓc Gia 20

BÁ HOA


Camp Len Duong 2011 Voyage culturel en Grèce dans le cadre du Jonathan Le Dernièrement, j’ai eu l’opportunité d’aller projet « Avoir 20 ans en à un camp dont je ne connaissais même pas l’existence auparavant. C’est par l’intermédiaire de la Communauté Vietnamienne de Montréal, qui m’a encouragé et subventionné que j’ai pu découvrir ce camp auquel des centaines de jeunes vietnamiens d’un peu partout dans le monde y participent à chaque année. Avant mon arrivée au Texas (l’État où a eu lieu le camp), je n’avais pas la moindre idée du but de cet endroit ou de ce qu’ils attendent de nous. Je me suis lancé quand même, sans la moindre information, j’ai voulu laisser le camp parler en espérant qu’il saura me surprendre. C’est avec grand soulagement que je vous annonce que c’était une des meilleures expériences de ma vie. En effet, le Camp Len Duong m’a permis de me connaître davantage, de pousser mes limites ainsi que d’acquérir plus de confiance en moi. J’ai eu la chance de faire plusieurs activités et projets qui demandent un certain niveau de leadership dont je vous épargne les détails, question de ne pas gâcher la surprise. Tous les jeux sur le camp nécessitent un travail d’équipe, ceci étant dit, personne n’est oublié, personne ne croise les bras. Il y a environ douze équipes en compétition sur le site, l’aide de tous est donc essentielle à la victoire. Malgré que nous sommes tous en rivalité, tout se fait dans le plus grand respect, les campeurs ont une belle complicité entre eux. D’ailleurs, des «workshops» sont mis à notre disposition, ce sont des sessions d’ateliers qui nous aident à faire les bons choix dans la vie et d’atteindre nos buts. Dans un autre ordre d’idées, mon séjour n’a duré qu’une longue fin de semaine ; néanmoins, j’ai eu l’impression que j’y ai passé une semaine complète, non pas parce que j’ai trouvé le camp long et ennuyant, mais surtout parce que j’ai tellement appris dans l’espace de si peu de temps. Bref, je suis retourné chez nous épuisé, mais heureux. J’ai acquis beaucoup d’expériences, mais principalement, je suis devenu une meilleure personne.

2015 » Justine Le Minh Hien

Avant de raconter mon expérience en Grèce, je vais d’abord expliquer la raison pourquoi j’y suis allée. Je fais partie d’un projet culturel qui se nomme « Avoir 20 ans en 2015 ». Pour résumer en quelques lignes, ce projet de Wajdi Mouawad (un metteur en scène très réputé) se fonde autour du monde théâtral. Cinq groupes de dix jeunes venant de villes francophones différentes à travers le globe (dont Mons, Namur, Nantes et l’Île de la Réunion) font également partie de cette aventure de cinq ans. Nous avons tous 15 ou 16 ans, donc allons atteindre les 20 ans en 2015, d’où le nom du projet. Parmi des centaines de candidatures, nous avons dû passer une audition et une entrevue pour être choisis. C’est avec grande fierté que je vous annonce que je suis une des 10 montréalais à faire partie de cette aventure incroyable. À chaque année pendant ces 5 ans, nous nous rencontrons entre montréalais au Théâtre du Nouveau Monde, sur la rue Sainte-Catherine, afin d’accomplir des travaux mensuels portant sur l’actualité. De plus, à chaque été, nous faisons un voyage à l’étranger pour se retrouver entre nous, les 50 jeunes venant de différents continents. Chaque voyage symbolise un apprentissage; lire, écrire, compter, parler et penser. En juillet dernier, j’ai eu la chance de faire un voyage d’une semaine en Grèce en compagnie de gens inspirants. J’ai fait contact avec les autres participants ainsi qu’avec la ville d’Athènes et ce qui s’y trouvait. J’ai pu visiter des endroits inimaginables, dont le Parthénon et l’Acropole, parmi tant d’autres! Ma partie préférée du voyage, c’est lorsque j’ai pu assister à une pièce de théâtre de 7 heures dans un théâtre ancien à ciel ouvert! Wajdi Mouawad est le metteur en scène de ces représentations qui se feront successivement tout QuÓc Gia 21


au long de ces 5 ans. Bref, tout ceci peut sembler très confus, mais la seule façon de comprendre ce que je vis, c’est de le vivre. Ne pensez pas que ce projet n’est qu’une partie de plaisir! C’est seulement qu’il est impossible pour moi d’entrer dans les détails. Donc pour conclure, je peux vous dire que j’ai vécu la plus belle expérience de ma vie. Je vis quelque chose d’unique qui change constamment ma perception des éléments qui m’entourent.

J’en sors une personne beaucoup plus consciente et meilleure. Vous vous demandez sûrement une tonne de questions… alors pour vous éclaircir, vous pouvez visiter la page web officielle d’  «  Avoir 20 ans en 2015 », toutes les informations y sont. http://tnm.qc.ca/avoir_20ans.html

Hắn quỳ thổn thức. Trưa hè thật vắng, nhà thờ chẳng có ai. Hắn thì thầm với Chúa, điều mà trước đây hắn chưa bao giờ làm. Chúa ơi! Hôm nay bác sĩ đã xác định thằng con trai của con bị autism - một chứng bệnh mới lạ, khó chữa. Hèn chi thằng nhỏ chẳng chịu nói và có nhiều biểu hiện khác lạ. Cô vợ hắn đã phải khổ sở biết bao để lo cho đứa con này. Muốn nó học một bài toán cộng, một chữ viết, không biết phải tốn bao nhiêu thì giờ, sức lực. Bệnh nó còn tương đối nhẹ, nên khó mà phân biệt được với đứa trẻ bình thường, nhất là khi cả hai vợ chồng hắn đều thiếu kinh nghiệm với con nít. Trước giờ hắn chỉ đi làm, tháng tháng hãnh diện đem cheque lương về thảy cho vợ là xong. Nếu nhà cửa dơ dáy, đứa con ngu xuẩn thì hắn trút hết lên đầu vợ. Hắn suy nghĩ cũng hợp lý thôi: Tại vợ hắn cưng con không biết cách giáo dục mà ra nông nỗi này. Thằng con vô tâm ích kỷ, suốt ngày chỉ lầm lì ôm cái computer rồi ăn cho mập ú, trong khi chính vợ hắn là người mua game computer về và suốt ngày nấu ăn, chăm sóc cho nó. Càng bực vợ ghét con, thằng nhỏ càng trốn tránh không muốn gần gũi hắn, vì vậy có mấy hắn đã hét và đuổi thằng nhỏ ra khỏi nhà. Hắn nhớ có lần vợ hắn đã khóc nức nở nói: Tại sao anh không hiểu cho em, cho con? Anh chỉ có khối óc chứ không có trái tim! Bây giờ hắn mới thấm thía câu nói này. Cô đi làm nhà máy đâu đuợc ngồi văn phòng như hắn, về nhà phải nấu ăn dọn dẹp, lo tất cả mọi việc. Vì trong hãng máy chạy ồn ào rồi về nhà phải la hét với đứa con riết thành thói quen, vợ hắn nói hơi to, hắn chửi vợ cái miệng như cái loa mà không tìm hiểu nguyên nhân. Hắn còn tỏ ra chán ngán khi so sánh vợ mình với vợ người khác. Hắn chỉ chờ dịp để moral, dạy vợ cách dạy con mà chính hắn chẳng làm điều gì thực tế cho gia đình. Vợ hắn gầy gò già trước tuổi trong khi hắn vẫn bảnh bao phơi phới, con gái có đứa mê! Hắn yên lặng nhìn tượng Chúa, thấy mình quả thiếu trái tim thông cảm, thiếu hành động yêu thương. Không khóc được, nhưng lồng ngực của người đàn ông không tim bỗng thổn thức.... QuÓc Gia 22


BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU VÀ VẤN NẠN LƯƠNG THỰC TOÀN CẦU                       

THÁI CÔNG TỤNG

  1.Nhập đề Xin nhập đề bằng câu ca dao quen thuộc:  Người ta đi cấy lấy công Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề Trông trời, trông đất, trông mây, Trông mưa, trông gió, trông ngày trông đêm Trông cho chân cứng, đá mềm Trời yên biển lặng mới yên tấm lòng

ngập chìm nhiều nơi; New South Wales hết nóng thiêu đốt lại mưa như trút nước ; Bắc Úc bị dập vùi bởi trận bão Yasi v.v.  Đó là những biến đổi khí hậu, tạo ra nhiều hậu qủa tiêu cực về tài sản, tính mạng, lương thực.

Môi trường sống bị ảnh hưởng trầm trọng nên để nâng cao nhận thức, trên truyền hình có chương trình J’ai vu changer la Terre, ngoài xã hội thì có Ngày Quốc Tế về Nước, ngày Trái Đất, Ngày Môi  Câu ca dao trên đã cho thấy khí hậu với trường Thế giới (5-6) và Năm quốc tế về rừng Trời, Mây, Mưa, Gió tác động sâu xa đến nông (2011), trong chính trường thì có Parti Vert v.v. nghiệp. Người nông dân muốn cho trời yên biển   Ngày nay, chúng ta thấy sự thay đổi khí lặng . hậu nhưng các nhà khoa học trên thế giới đã ‘thấy’ Nhưng nhiều năm trở lại đây, trời không sự biến đổi khí hậu  (BĐKH) từ mấy chục năm nay yên:   -năm 2010, rất nhiều tỉnh Trung Quốc bị 2. Liên Hiệp Quốc và sự biến đổi khí hậu. hạn hán, Vài dòng lịch sử: -nhiều hồ chứa nước ở VN bị khô nước, -Hai  cơ quan  Tổ chức khí tượng thế giới sông Hồng trơ đáy (World Meteorogical Organization) và Chương -mùa Đông năm nay, bão tuyết đã làm phi trình môi trường Liên Hiệp Quốc (UNEP) đã cùng cảng Paris và London bị tê liệt nhiều ngày cũng nhau thiết lập vào năm 1988 một tổ chức mang tên như tuyết ngập tràn thành phố Moscova và biển là IPCC, tức International Panel Climatic change. không lặng với những cơn mưa bão: Đây là cơ quan liên chính phủ với 194 quốc gia -miền Trung ViŒt Nam cũng bị bão nhưng thành viên. IPCC là cơ quan khoa học chịu trách các năm gần đây, bão liên tục. Có nhiều chỗ mùa nhiệm biên tập và soạn thảo các báo cáo đặc biệt mưa đến chậm hơn 20-25 ngày so với nhiều năm với những thông tin về khoa học, công nghệ và trước, có chỗ lượng mưa chỉ đạt 70% so với trung kinh tế xã hội trên toàn thế giới. bình nhiều năm trước. -Bản phúc trình đầu tiên của IPCC vào năm -bão Katrina tàn phá miền Nam Hoa Kỳ, 1990 đã dẫn đến Công ước Khung của Liên hiệp tổn thất sinh mạng và tài sản hàng trăm tỷ Mỹ kim quốc về Biến đổi khí hậu (UN Framework ConƠ Úc Châu nổi tiếng là ít mưa nhưng các vention on Climate change, tiếng Pháp là  Convennăm gần đây mưa bão lụt lội liên tiếp: tiểu bang tion-cadre des Nations Unies sur les changements Queensland lũ lụt, mưa lớn ; Victoria mưa lũ làm climatiques) do nhiều nước cùng ký năm 1992 tại QuÓc Gia 23


Hội nghị thượng đỉnh về Trái đất  ở Rio de Janeiro (Bresil) 3. Con người vừa là nguyên nhân, vừa là -Bản phúc trình thứ hai của IPCC năm 1995 nạn nhân của BĐKH đã dẫn tới Nghị định thư Kyoto (Kyoto Protocol)  3.1. vừa là nguyên  nnhân năm 1997 với mục tiêu cắt giảm lượng khí thải gây -overpopulation.Trước đây, nhà thơ Tú hiệu ứng nhà kính. Xương có viết: -Bản phúc trình thứ ba của IPCC năm 2001 Lẳng lặng mà nghe nó chúc con: cập nhật hoá nền tảng khoa học của sự biến đổi Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn. khí hậu (BĐKH) và đề nghị các phương thức thích Phố phường chật hẹp, người đông đúc nghi và giảm thiểu khí nhà kính Bồng bế nhau lên nó ở non. -Bản phúc trình thứ tư năm 2007 chi tiết Xưa kia, đất rộng và người thưa . Chúng ta hơn cho thấy rõ các hiểm họa do nước biển dâng vẫn còn nhớ lúc học Tiểu học thời Pháp thuộc, cả Cũng cần nói thêm là   tổ  chức IPCC đã  được giải Đông Dương (Viet Nam, Ai Lao và Campuchia) thưởng Nobel về  Hoà  Bình cách đây vài năm. chỉ có 25 triệu người; ngày nay, chỉ riêng Viet Nam Sau nhiều lần họp tại nhiều thành phố khác đã trên 80 triệu người. Thế giới ngày nay (2011) đã nhau trên thế giới và tham khảo nhiều tài liệu, 7 tỷ người trong khi đầu thế kỷ 17, mới chỉ có 500 nhiều thống kê, nhiều đo đạc thì IPCC đã đồng ý triệu người. Sự gia tăng dân số xảy ra chủ yếu ở các cho rằng chính các hoạt động của loài người với nước đang phát triển, trong đó có những quốc gia các khí nhà kính đã làm nhiệt độ trái đất nóng lên. nghèo nhất thế giới. Vậy thế nào là khí nhà kính ? Tính trong khoảng thời gian 40 năm nữa, Bức xạ mặt trời một phần do mây trời hấp đến 97% dân số gia tăng sẽ xảy ra ở châu Á, châu thụ, một phần đến được mặt đất, giúp cho đời sống Phi, châu Mỹ Latinh và vùng Caribê. Dân số đông thực vật và động vật. Bức xạ mặt trời chiếu xuống đòi hỏi  nhu cầu lương thực, nhu cầu chuyên chở, trái đất gồm  tia sóng ngắn (tia cực tím[1]),  tia nhu cầu vật liệu tiêu dùng (áo quần, dày giép..). sáng nhìn thấy[2] và thường bị lớp khí quyển độ Nhu cầu sản xuất lương thực thì phải có nhà máy cao 25-30km hấp thụ. Bức xạ mặt trời từ mặt đất để biến chế lương thực, để tạo ra phân hoá học[4], phát xạ vào khí quyển gồm những tia sóng dài  (tia nhu cầu chuyên chở thì phải có xe cộ, nhu cầu vật ngoài đỏ, còn gọi là tia  hồng ngoại[3] ) và  bị lớp tiêu dùng cũng phải có cơ xưởng để sản xuất . Tất khí cacbon điôxít (CO2) cũng như hơi nước ngăn cả các nhà máy đều sử dụng nhiên liệu hoá thạch lại và bị hấp thụ trong không khí nên nhiệt độ Trái như  than đá hay xăng dầu nên phát thải ra trong Đất ta ở nóng dần. bầu trời nhiều khí CO2, có nguồn gốc cacbon tích Gọi là khí nhà kính làm trái đất nóng lên vì tụ hàng trăm triệu năm dưới lòng đất   cũng tương tự trong nhà kính trồng cây vào mùa Lượng khí nhà kính trong bầu trời tăng dần đông, lớp kính  (thủy tinh) giữ không cho sức nóng từ thế kỷ 19 đến nay vì trước thế kỷ 19, kỹ nghệ ra ngoài, giúp cho rau hoa sinh trưởng được. chưa phát triển nhiều. Thực vậy, nồng độ CO2  Thật ra, không phải chỉ có khí CO2 tỏa ra trong khí quyển đã tăng từ 280 đ ến 350 ppm và do việc đốt các nhiên liệu hoá thạch, do phá rừng tăng nhanh những năm gần đây do hai nước Trung mà còn có các loại khí khác như :CH4 (methane), Quốc và Ấn Độ trên đà phát triển kỹ nghệ. Ngoài SO2(anhydric sunphurơ), N2O v.v. ra, phá rừng cũng làm khí CO2  tăng lên .Các loại Trung bình, Trái đất hấp thụ khoảng 60% khí này ảnh hưởng đến khí hậu của Trái đất. năng lượng mặt trời, 40% còn lại sẽ phản xạ ngược -overcutting. Phá rừng để canh tác, chất trở lại vũ trụ. Nhưng do  hiệu ứng nhà kính (effet mùn sẽ bị tiêu huỷ, thải hồi CO2 vào lại không khí. de serre, tiếng Anh là greenhouse effect ), lượng Đốt thực vật (đốt rừng, than củi), đốt than đá là nhiệt mà Trái đất hấp thụ sẽ ngày một tăng. Các nguồn thải hồi chánh ở Việt Nam. Ngập nước (như phép đo gần đây đã chỉ ra rằng, hàm lượng CO2 đã làm đập chứa nước) thảo mộc và chất hửu cơ sẽ vượt quá 380 ppm và như vậy, nhiệt độ toàn cầu có thải hồi CO2 và methane vào lại không khí. Thảo thể tăng từ 1,4-5,8o C vào 2100. mộc là thức ăn của sinh vật (vi sinh vật, động vật QuÓc Gia 24


nhỏ, thú vật, con người), nên sinh vật chứa C trong các nơi sản xuất dầu cọ ở Mã lai bị ngập, khiến giá thân xác, nhả lại CO2 qua hô hấp và qua huỷ hoại dầu thực vật tăng. thân xác khi chết đi. Phá rừng trên thượng nguồn Thời tiết bất lợi như nhiệt độ nóng lên ban kia cũng tác động đến dòng chảy vì phá rừng sẽ đêm thì sản xuất tinh bột giảm do sự hô hấp thực làm dòng sông suối bị bồi lắng, làm lượng nước vật tăng. Còn nhiệt độ thấp, số giờ nắng trong ngày chảy ít đi và không dủ mạnh để đẩy mặn ở hạ lưu . thấp sẽ  hạn chế quá trình hấp thu dinh dưỡng, Còn phá rừng ở hạ nguồn, nghĩa là phá rừng ngập quang hợp và đẻ nhánh của cây lúa. mặn, phá rừng tràm làm nước mặn tiến sâu hơn vào -sa mạc lấn rộng do hạn hán. UNDP tiên nội địa.  liệu cuộc xâm lăng hành tinh xanh của sa mạc sẽ   -overgrazing dẫn đến sa mạc hoá. Chăn khiến vùng cận Sahara có thể mở rộng thêm 60thả quá mức (overgrazing) như ở Bắc Phi dẫn đến 90 triệu hecta vào 2060, gây thiệt hại khoảng 26 sa mạc hoá vì làm đất chai cứng, nước mưa trôi tỷ USD. Một số nhà khoa học ước tính, sa mạc chảy, không thấm vào lòng đất và thực vật không hóa “đẩy” 1 tỷ tấn bụi có từ vùng Sahara vào bầu thể mọc hay nẩy mầm. Những vùng đất láng cứng khí quyển mỗi năm. Ở sa mạc Gobi, mỗi năm diện (như sân chơi hockey !) đầy rẫy ở Burkina Fasso, ở tích bụi cát tăng 10.000km2, xâm lấn các đồng Niger, ở Mali, Mauritanie v.v. Bộ lạc Peul là bộ lạc bằng, khu dân cư. Sự gia tăng các cơn bão bụi liên du mục, đưa từng đàn bò hàng ngàn con thả rong quan tới sa mạc hóa được coi là nguyên nhân gây nên thường gây ẩu đả giữa nông dân định canh vì bệnh: sốt, ho, đau mắt trong mùa khô. Nigeria (một phá hủy muà màng. Những mùa bão bụi ở Sahara trong những quốc gia có tốc độ chặt phá rừng cao lại đem thêm bụi vào khí quyển mỗi năm, gây ra nhất châu Phi) mất khoảng 350.000ha diện tích đất ho, đau mắt   . Có hai tỷ người đang sống tại các trồng trọt mỗi năm do cát từ sa mạc Sahara xâm vùng đất khô, có nguy cơ bị sa mạc hoá. Những lấn. Khoảng 35 triệu người ở miền Bắc Nigeria bị vùng này trải dài từ Bắc Phi tới những dải đất ở ảnh hưởng do tình trạng sa mạc hóa. Phần lớn họ Trung Á. Sa mạc hoá làm mất đi diện tích canh tác . kéo về thủ đô Lagos để kiếm sống, gây tình trạng  -overpumping. Bơm nước quá mức (over- quá tải ở thành phố này. pumping) làm nước ngầm dưới đất bị sụt qúa sâu Ít ai biết Trung Quốc là một quốc gia sa nên nước mặn dễ lấn sâu hơn vào đất, làm đất mặn mạc! Thực vậy, gần 30% tức 2.5 triệu km2 của hơn, cản trở cho sản xuất. Nhiều nước dùng nước Trung Quốc là đất sa mạc cằn cỗi . Ngay cả thủ đô ngầm để tưới hoa màu nhưng với hạn hán, nhiều Bắc Kinh cũng đang sợ bụi cát bay từ sa mạc Gobi. dự trữ nước ngầm cũng bị suy sụp, giếng khô cạn . Con đường tơ lụa chạy từ Trung Đông đến Trung Theo một nghiên cứu của World Bank thì ở Ấn Độ Quốc ngày xưa hầu như trên toàn sa mạc trong đó có 175 triệu người sống nhờ lương thực sản xuất sa mạc Tân Cương là lớn nhất. Cụ Nguyễn Du khi ra nhờ nước ngầm bơm quá tải. Ở Trung Quốc, đi sứ ở Trung Quốc về cũng đã tả sa mạc trong bơm nước ngầm giúp nuôi 130 triệu người. Nếu tài truyện Kiều: nguyên nước ngầm thiếu hụt (do hạn hán, do bơm Mịt mù dặm cát đồi cây! quá tải) thì khó lòng tăng thêm lương thực.  -nhiều vùng đất thấp bị ngập vì  băng hà   tan do nhiệt độ nóng lên. Các châu thổ đất thấp 3.2. vừa là nạn nhân (Bangladesh, Viet Nam ..) bị ngập, khiến một diện Như một phản ứng dây chuyền, khi nhiệt tích lớn đất nông nghiệp biến mất kéo theo nhiều độ tăng, tốc độ bốc hơi từ đại dương và các mặt hậu quả: đồng bằng sông Cửu Long với  nhiều cửa sông, hồ sẽ tăng. Điều này sẽ ảnh hưởng đến việc sông rất rộng thuộc sông Tiền và sông Hậu, sông hình thành và phân bố các đám mây, thay đổi lượng Vàm Cỏ, sông Hàm Luông, v.v. là nơi tiếp nhận tất mưa trên diện rộng. cả những biến động của nước biển dâng và chuyển - nông nghiệp bị ảnh hưởng do thời tiết. Vài tải những biến động đó vào nội đồng. Trung bình ví dụ: hạn hán làm thất thu lúa mì ở Nga; hạn hán có trên 1,5 tỉ m3 nước mặn đổ vào các cửa sông ở Trung Quốc năm vừa qua làm họ phải nhập cảng Tiền, sông Hậu vào mỗi ngày mùa nước kiệt, khi lúa mì nhiều hơn để đề phòng đói. Mưa nhiều làm nước biển dâng lượng nước mặn khổng lồ này tăng QuÓc Gia 25


thêm 25% làm gia tăng xâm nhập mặn và ngập triều. Nước biển dâng sẽ làm giảm đáng kể khả năng thoát nước của cửa sông trong mùa lũ, gây ngập lụt kéo dài. Nước biển dâng sẽ làm cho các nguồn nước ngọt sẽ bị nhiễm mặn, gây khó khăn cho cấp nước sinh hoạt, nông nghiệp và công nghiệp. Khi thiếu hụt nguồn nước cho sản xuất và sinh hoạt dẫn đến việc khai thác quá mức và không thể kiểm soát việc khai thác nước ngầm. Hiện tượng nhiễm mặn và ô nhiễm nước ngầm đã và đang xảy ra sẽ ngày càng tăng. Theo IPCC, khi nước biển dâng cao hơn 1 mét so với hiện nay thì khoảng 40.000 km2, chiếm 21,1% diện tích của Việt Nam sẽ bị ngập nước biển (Schaefer, 2003)

là F (feed: thực phẩm chăn nuôi), - tạm gọi là cây 3F- , nên một phần đất đai, thay vì sản xuất lương thực cho người thì lại sản xuất nguyên liệu để chế nhiên liệu. Chẳng hạn như Mỹ thì 1/3 sản lượng bắp là dùng để chế ra ethanol, cho thêm vào xăng xe hơi mà 1/3 sản lượng này có thể nuôi 350 triệu người ăn trong 1 năm. Tóm tắt: -về phần Cầu thì dân số tăng,- mỗi năm, trái đất có thêm 80 triệu người mới sinh - về phần Cung thì đất đai mất đi cả lượng (đô thị hoá, ngập vì băng hà tan) lẫn phẩm (xói mòn, nước ngầm cạn kiệt do khô hạn, nước mặn xâm nhập..) nên  gây ra khủng hoảng lương thực với giá gạo, giá lúa mì, giá dầu ăn đều tăng theo. Thiếu lương thực toàn cầu và giá lương thực tăng theo là một tsunami thầm lặng. Thực vậy, trong khi 4. Khủng hoảng lương thực toàn cầu, trên các xứ Tây phương, trung bình chỉ chi tiêu một tsunami thầm lặng . 10% lợi tức vào lương thực thì tại các xứ chậm -sư biến đổi khí hậu với  sa mạc hoá, với tiến, hầu như lợi tức thu nhập phần lớn là để mua nước biển tiến sâu vào đất làm thiếu đÃt trồng trọt. thức ăn do đó khi giá lương thực tăng cao thì  bạo Hạn hán,  bão lụt xẩy ra nhiều hơn  (thiên tai) thêm loạn xã hội xẩy ra (Phi Châu cách đây 2 năm, Trung vào sự phá rừng (nhân tai) làm sự bồi lắng sông Đông hiện nay). Còn ở Việt Nam hiện nay thì: suối nhiều hơn nên chế độ thuỷ văn bị đảo lộn, nên “Hơn một tuần sau khi giá xăng tăng lên mưa không thuận, gió không hoà do đó mùa màng hơn 21 nghìn đồng/lít, giá thực phẩm ở miền Bắc bị thất bát, làm giá lương thực tăng cao đã tăng chóng mặt. Báo trên dẫn lời bà Chi, một -lực đẩy và lực kéo (push/pull system). Nhu cán bộ nghỉ hưu ở ngõ 351 Lĩnh Nam, quận Hoàng cầu xăng nhiều đã đẩy giá xăng tăng (từ 80$ một Mai (Hà Nội), cho hay : "Đi chợ dịp này, cứ mỗi thùng dầu lên 130$ ngày nay) nên mọi chi phí sản ngày một giá, chẳng biết đằng nào mà lần". xuất lương thực đều lên cao, từ phân bón, thuốc Mới cuối tuần trước, bà Chi còn mua thịt bảo vệ thực vật, gieo, gặt, chuyển vận đến các xứ ít bò với giá 120.000 đồng/kg, nay đã lên 180.000 có điều kiện sản xuất như các xứ Trung Đông, Bắc đồng/kg, thịt lợn mông sấn từ 85.000 đồng/kg, lên Phi nên làm giá tiêu dùng cũng lên cao .. Và nhà 110.000/kg. Rau củ quả cũng tăng chóng mặt. Chỉ nước các xứ đó phải trợ cấp giá cả cho nhiều mặt riêng rau xanh cho mỗi bữa cơm 4 người cũng hết hàng từ dầu ăn đến lúa gạo để làm nhẹ gánh nặng 15.000 đồng. cho dân nên phải lại kéo giá bán xăng dầu cho các Còn theo tìm hiểu của báo Nông nghiệp nước Tây phương. Và cứ thế lực đẩy về Giá (Cost Việt Nam, cá trôi loại vừa, mới thời gian ngoài Push) và lực kéo về Cầu (Demand Pull) tiếp tục Tết bán 40.000 đồng/kg, nay lên 80.000 đồng/kg; mãi ., những loại cá to đều trên 100.000 đồng/kg... Các -cây 3F .Vì xăng dầu đắt nên các chính loại thủy sản như tôm, cua, cá giá đều cao hơn từ phủ khuyến khích sản xuất nhiên liệu sinh học như 10-15%. Sau Tết, rau xanh không tăng giá, thậm ethanol để chế thêm vào xăng. Canada buộc trong chí còn giảm thì nay bắt đầu tăng tốc. xăng phải có 5% ethanol. Mỹ, Canada sử dụng Chị Thanh, bán hàng rau ở ngõ 351 Lĩnh bắp còn Bresil sử dụng mía để sản xuất ra ethanol. Nam cho biết: đi lấy hàng mỗi hôm một giá. Người Trung Quốc mua thêm khoai mì từ Thái Lan để trồng rau nói phân đạm tăng giá nên giá nhiều loại chế biến ra ethanol. Nhưng vì các cây này vừa là F rau cũng phải tăng theo vì chi phí đã lên rồi. Rau (food: lương thực), vừa là F (fuel: nhiên liệu), vừa mồng tơi 8.000 đồng/mớ; su hào giá 8.000 đồng/ QuÓc Gia 26


củ; cải thảo hiện ở mức 20.000 đồng/kg; khoai tây 20.000 – 22.000 đồng/kg; cải xoong 9.000 đồng/ mớ…’ (trích Thanh Niên, 14 tháng 4 2011) Riêng Canada, tuy là một người lùn quân sự nhưng lại là người khổng lồ về nông nghiệp. Để dễ so sánh, diện tích đồng bằng Châu thổ sông Cửu Long là 4 triệu hecta . Riêng diện tích lúa mì Canada là 12 triệu hecta. Hàng năm, Canada xuất cảng lúa mì trên dưới 20 triệu tấn sang nhiều xứ, đem về gần 5,4 tỷ Mỹ kim mỗi năm. Á Châu thì Nhật và Đại Hàn, Phi Châu thì Ai Cập, Algerie là những khách hàng lớn . Canada xuất cảng cả 2 loại lúa mì vì có loại lúa mì chỉ làm được bánh mì (Triticum estivum), có loại khác (Triticum turgidum), giàu gluten mới làm được couscous, spaghetti, macaroni. Hàng năm, Canada cÛng xuất cảng 2 triệu tấn lúa mạch làm bia qua nhiều thị trường Âu châu và Á châu. Còn dầu ăn thì Canada cũng có sản xuất và xuất cảng dầu Canola, chế biến  từ một loại cải bông Brassica hoa vàng.  Canola thật ra chỉ là vắn tắt từ 2 chữ Can (Canada) và ola (oil: dầu) . Để tránh cuộc khủng hoảng lương thực do nhiều nước không đủ đất trồng trọt nên họ phải đi mua hay thuê đất. Điển hình là : Sudan rao thuê 1 triệu ha với nước mua: Kuwait, Đại Hàn, Qatar để sản xuất: lúa mì, khoai tây, bắp. Ethiopia cũng cho Trung Quốc, Ấn Độ, Saudi Arabia thuê đất trồng hoa màu. Uganda và Tanzania cho Bangladesh thuê 40.000 héc-ta đất sản xuất lương thực, cho Ai Cập thuê 840 000ha  để sản xuất bắp. Gần hơn với Viet Nam là Lào với người mua là Trung Quốc và các nước vùng Vịnh để sản xuất cao su, gạo, khoai mì. Campuchia với 2 nước vùng Vịnh là Qatar, Kuwait mua đất để sản xuất gạo, cao su, dầu cọ. Các nhà đầu tư Mỹ và châu Âu cũng đang ồ ạt mua hoặc thuê gần 60 triệu hecta đất nông nghiệp,- tương đương với diện tích toàn nước Pháp-ở các xứ châu Phi như Ethiopia, Mali, Mozambique, Sierra Leone, Sudan, Tanzania và Zambia nhằm kiểm soát nguồn cung cấp lương thực trong tương lai.

số.  Điều hoà dân số nghĩa là bớt đẻ nhất là các xứ chậm tiến. Sự bùng nổ dân số, từ 1,6 tỷ người năm 1900 đến khoảng 7 tỷ hiện  nay và dự trù sẽ lên đến 9 tỷ năm 2042, vẫn là một yếu tố đe dọa . Tại Việt Nam, hàng năm, dân số  tăng thêm gần một triệu người và dự báo gần đây nhất của UN-HABITAT, đến năm 2020, dân số Việt Nam sẽ lên tới hơn 101,6 triệu người, trong đó 34,7% (tương đương với 35,2 triệu người) sẽ sống trong các thành phố. Như vậy, đất thành phố sẽ lan rộng ra và chiếm vào qũy đất nông nghiệp trong khi đó thì nhu cầu lương thực, nhu cầu rau cải đều tăng cao. Chính sách ‘một con’  của Trung Quốc từ mấy chục năm nay cũng đã giúp cho xứ này bớt được 500 triệu người còn nếu không còn gây sức ép lên giá lương thực -tránh overconsumption vì tiêu thụ qúa nhu cầu sẽ gây suy thoái tài nguyên và làm khí thải tăng lên. Biết đủ là đủ, không xài quá mức -tránh overpumping: bớt tiêu thụ nước ngầm vì tiêu thụ quá mức sẽ làm nước mặn xâm nhập vào đất. Trái lại, nên tận dụng nước mưa ở những vùng mưa nhiều -ăn chay, giúp giảm áp lực trên đất nông nghiệp. Giảm thịt có nghĩa bớt đi diện tích đất trồng cỏ nuôi bò, dùng đất đó để sản xuất lương thực, bớt đi nhu cầu nước tưới.. Giảm thịt có nghĩa là bớt đi nhiều giai đoạn sản xuất khác như lò sát sinh, kho đông lạnh, bao bì, chuyên chở v.v. như vậy giảm được phế thải kỹ nghệ, giảm được nhu cầu năng lượng, giảm được ô nhiễm đất và nước. -sử dụng năng lượng tái tạo. Vì các năng lượng như than đá và dầu hoả gây thêm ô nhiễm nên càng ngày người ta càng chú trọng đến các năng lượng xanh như năng lượng thủy điện, năng lượng gió, năng lượng mặt trời vì các năng lượng này dựa vào các tài nguyên tái tạo được và không bao giờ cạn kiệt. Từ  những bãi chứa chất thải, từ các trại nuôi heo, từ vỏ trấu, từ bả xác mía khí métan được sản sinh tự nhiên có thể dùng để sản xuất ra điện, lại giúp cải thiện điều kiện vệ sinh đô thị (bớt ruồi muỗi). Quebec có may mắn là các công 5. Nếu con người vừa là nguyên nhân, trình thủy điện rất nhiều, không toả ra khói và sản vừa là nạn nhân của BĐKH thì cũng chính xuất từ vùng xa như Baie James, Baie Comeau. con người phải là chủ nhân của sự khống chế Ngoàì ra chính phủ Quebec cũng dự trù xây thêm BĐKH. nhiều quạt gió gần bờ biển phía Gaspésie để sản -tránh overpopulation, tức điều hoà dân xuất thêm điện từ gió. QuÓc Gia 27


-trồng rừng.  Một giải pháp khác là trồng thêm rừng vì cây cối qua hiện tượng quang hợp có khả năng hút bớt khí CO2 trong khí quyển, và chuyển vào không khí nhiều oxy hơn, giúp làm giảm hiệu ứng nhà kiếng. Rừng ngập mặn ngoài khả năng hút khí nhà kính lại có chức năng cản sóng, giữ phù sa trầm tích.  Việt Nam thì đồi trọc không cây cối càng ngày càng nhiều do nạn phá rừng, lấy củi với hậu qủa là lụt lội càng ngày càng nhiều. Rừng ngập mặn thì phá nuôi tôm. Ngày nay, không phải con hổ nhớ rừng như trong bài thơ của Thế Lữ : Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả cây già Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi mà chính con người ngày nay nhớ rừng hơn bao giờ hết ! Thảo mộc là nguồn tích tr» C. Cây xanh hấp thụ CO2 của không khí tạo thành chất h»u cơ và thải Oxy vào lại không khí qua hiện tượng lục hoá (photosynthesis) khi có ánh nắng.. Trung bình 20% trọng lượng cây là C. Khi cây chết và mục thì một phần C được trả lại không khí (qua hiện tượng phân huỷ hửu cơ, hô hấp vi sinh), một phần được tồn tr» dưới dạng h»u cơ như thân rÍ g‡ (chưa mục), hay huỷ hoại như chất mùn, than bùn (peat). Than đá là một dạng tồn tr» C từ thực vật tạo thành từ thời cổ đại.   6.  Kết luận. Chúng tôi mở đầu bằng câu ca dao quen thuộc; nay cũng xin kết thúc bài viết bằng câu Kiều thân quen: Vả trong thần mộng mấy lời Túc nhân  âu cũng có trời ở trong Kiếp này nợ trả chưa xong Làm chi thêm một nợ chồng kiếp sau?  Túc nhân có nghĩa là đủ các nguyên nhân. Nói theo thuyết nhân qủa của nhà Phật thì con người đã tạo nghiệp xấu như phá huỷ thiên nhiên, phá rừng, gây điên đảo. Trong ba Tam Độc tham, sân, si của nhà Phật thì chữ THAM đứng trước. Con người tham ăn, tham uống, tham xe, tham đủ thứ  thì ngày nay, con người phải cải nghiệp xấu, phải biết hối cải bằng cách cải thiện cái Tâm của mình; phải yêu thương tạo vật, xem thiên nhiên là hơi thở của mình.

Biến đổi khí hậu đang trở thành một thách thức lớn nhất mang tính toàn cầu mà chúng ta và các thế hệ mai sau phải đối mặt. Trên trái đất này, mọi việc đều tương quan với nhau: sự suy thoái của cái này kéo theo cái kia. Thực vậy, trái đất là một toàn thể (holism). Biến đổi khí hậu không phải đơn giản là băng tan, nước biển dâng mà bài toán có tính cách nhiều chiều vì vấn nạn BĐKH kéo theo nhiều lãnh vực: dân số, cải thiện sử dụng nước, bảo vệ các hệ sinh thái biển, trồng rừng ..  Loài người phải nhận thức rằng hành tinh Trái Đất ta đang ở đang có xu hướng gặp thảm hoạ do dân số tăng, do sự kiệt quệ các tài nguyên tự nhiên như đất, nước, dầu mỏ, sự xuống dốc môi trường sống và tình trạng thiếu lương thực. Dân cư đông nhưng tài nguyên đất đai bị hư do xói mòn, do mất phì nhiêu, do sa mạc hoá sẽ tác động tiêu cực đến sự sống của loài người. Phải biết dung hoà giữa phát triển kinh tế và nhu cầu bảo vệ môi trường, bảo vệ đa dạng sinh học. Như lời Đức Cố Giáo Chủ Gioan Phaolô II đã nói chúng ta có một nền văn minh khoa học, kỹ thuật tiên tiến thật đó, song là một “nền văn minh sự chết”, vì chấp chứa trong nó những mầm mống sự chết, giết chóc và huỷ diệt…Yêu thương tạo vật có nghĩa là sử dụng tài nguyên môi trường mà không làm tổn hại đến thiên nhiên (đất, nước, rừng..), sản xuất hàng hoá mà không đem lại hậu quả xấu như gây ô nhiễm cho kinh rạch sông suối, tạo thêm ô nhiễm không khí, nói khác đi tạo một nền kinh tế xanh..                                               Thái Công Tụng

QuÓc Gia 28


NHẬN THỨC KÉM nnnnn

Nguyễn Văn Hoàng

nnnnn

  Lời nói đầu. amnestic (1) MCI): Sự suy kém này không phạm Trên các báo thương mại hàng tuần, trong gì tới ký ức cả nhưng chỉ ảnh hưởng nhẹ tới sự chú mục hiếu hỉ, ta thấy tuổi thọ bà con ta ngày một tâm và sự ước lượng không gian bằng mắt (vision cao. Điều đáng mừng này không khỏi che dấu spatial skill). Hình thức này ít gặp, nếu có lại cảnh được mối e-ngại của chúng ta là khi tuổi hạc càng báo bệnh vùng trán thấp có Lowy bodies, có triệu cao lại càng lú lẫn nhiều, chỉ lo là sự lú lẫn này sẽ chứng giống Parkinson. khơi mào cho bệnh Alzheimer. Cá nhân chúng ta B-Nhận thức nhẹ có quên (amnestic MCI): khi lớn tuổi, chẳng ít thì nhiều, bắt đầu quên, cũng lại thông thường hơn.Vì là nhẹ nên chưa đủ để coi thường quan tâm tới vấn đề này, và mong được một là mất trí. Bác sĩ Thần kinh hay Bác sĩ Tâm trí giải đáp mọi Thân nhân bắt đầu thấy bệnh nhân quên thắc mắc. Câu lạc bộ Y giới cao niên đã cố gắng nhìều: quên đã hẹn gặp ai, quên chuyện mới xẩy ra tổ chức một buổi nói chuyện nhưng không thành. mà bình thường họ vẫn quan tâm tới. Phảỉ nhìn nhận ngay, đây là một công tác đòi hỏi Chính bệnh nhân và thân nhân mới nhận là: nhiều thời gian soạn thảo bằng danh-từ Y-khoa 1- Trí nhớ kém. tiếng Việt khi mà các bạn trẻ lại rất bận với gia2- Múc độ sinh-hoạt dở: lái xe, tiền bạc, ăn đình và sự nghiệp. Trong khi chờ đợi, chúng tôi đã uống, dùng thuốc tham khảo một vài tài liệu về suy kém nhận thức để 3- Tâm trạng, hành-vi: bồn chồn, không chúng ta cùng học hỏi. cảm xúc không tự kìm hãm Nhận thức là khả năng thâu được các tin 4- Các điểm khác về nhận thức kém: ngôn tức. Vào tuổi già khả năng này tất kém, khởi đầu từ, định hướng, khó khăn làm việc nhà. gọi là nhận thức suy kém nhẹ (mild cognitive Rồi tới người ngoài nhận ra: impairment) MCI. 1 -Khó khăn quản lý tiền bạc I ) Cái quên thông thường cuả tuổi già: 2 -Nhắc hoài chuyện cũ Người già chúng ta, ai mà chẳng hay quên; 3 -Lạc lối trên lộ trình quen thuộc từ trên lầu xuống, phút chốc quên phải làm gì, 4 -Quên tên bạn bè không nhớ bỏ đâu chià khoá xe, cặp mắt kiếng 5 -Suy-diễn rất dở. v.v... Các nhà thần kinh học cũng cho là không dễ I I I -Sự mất trí: gì để phân biệt cái quên tuổi già vớí chứng nhận Tới đây, gia-đình sợ là mất trí, bệnh nhân thức kém nhẹ. được cho đi bác sĩ. BS, sau khi đã thẩm vấn sẽ thấy I I )Nhân thức kém nhẹ; là: Nhận thức kém nhẹ là tình trạng nằm giữa 1-Ngôn-ngữ suy- thoái (aphasia) sự thay đổi tự nhiên của tuổi già,với chứng mất trí 2-Động tác mất đi (apraxia): cầm cái lược (demence) của một số bệnh thoái hoá thần kinh, không biết tự chải đầu, phải có người làm gương trong đó có Alzheimer. Nhận thức nhẹ có hai hình mới bắt chước thức: 3-Không nhận ra người và cảnh vật A-Nhận thức nhẹ không quên (non (agnosia) QuÓc Gia 29


4-Suy-thoái phán-quyết phải hành động gì, -Tuổi dưới 60 -Nhận thức suy kém nhanh chóng từ 1 hay hay làm thế nào? Tới đây, BS phải xem sự mất trí có phải là 2 tháng, không lý do rõ rệt -Mất trí dưới 2 năm trầm cảm không, để đề phòng nạn tự tử, nếu bệnh -Chấn- thương sọ não đáng kể gần đây. nhân buồn bã trầm cảm, kém nghị lực. -Có triệu chứng thần kinh không căn cứ (tỷ Nếu không thì lại hỏi thêm: Có tư tưởng lộn xộn, hoang đường, không chú tâm, không ý thức như nhức đầu, kinh phong ) -Bệnh ung thư có vị trí và thuộc loại làm được việc mình làm. Mất trí lúc nặng lúc nặng lúc chuyển di vào não bộ nhẹ -Dùng thuốc kháng đông hay có bệnh xuất Như thế có thể là hoang-tưởng (délusion), cần được giải quyết ngay, trước khi xét tới NĂM huyết -Có chứng đái dầm (incontinence) và dáng BỆNH sau đây; đi lộn xộn khi mới bị mất trí 1- Alzheimer: Nhận thức từ từ kém đi theo -Có các dấu chứng cục bộ về liệt bán thân thời gian -Có dấu chứng bất thường khác lạ về nhận 2- Tai biến mach não: suy-thoái đột ngột về thức như: thất ngôn và dáng đi lộn xộn nhận thức, nhưng sau đó bớt lần Sau khi đã định bệnh, BS sẽ: thảo luận với 3- Bệnh mất trí vùng thái dương và trán: thay đổi hành vi, giao tế vụng về gây vấn đề, không gia đình về định bệnh và tiên liệu .Phát triển liên hê với nhân viên điều dưỡng chút quan tâm tới người khác, coi thường xã-hội .Giới thiệu các hội tương tế Alzheimer 4- Bệnh mất trí có Lowy bodies kèm chứng .Thảo luận với gia đình. Hẹn ba tháng coi Parkinson: Nhận thức lúc tốt lúc dở, chú-tâm lúc chuyên lúc xả, có thị aỏ giác (visual hallucination) lại một lần.Trị cao áp huyết. Khuyên tập thể dục .Tránh hết sức chuyển bệnh và mọi thay đổi tới lui hoài và thêm chứng Parkinson không cần thiết 5- Bệnh tràn dịch não không cao áp (normal pressure hydrocephalus): Có chứng đái dầm và KẾT LUẬN dáng đi lộn xộn Tóm lại, có vài điểm đáng lưu ý là: Sau khi nghĩ là Alzheimer, BS mới lập hồ -Căn bản là định bệnh bằng quan sát và sơ: thẩm vấn do ngườì thân thực hiện 1-Bệnh sử căn cứ vào thẩm vấn -Các xét nghiệm tân kỳ bằng y-ảnh (2) 2-Làm trắc nghiệm tâm thức 3-xét những hoạt động cơ bản hằng ngày không mấy đuợc đề cập tới vì rất tốn kém, chỉ được thực hiện tại các trung tâm khảo cứu, lại không của bệnh nhân (basic activities of daily living ) 4-xét những hoạt động xử dụng các dụng cụ đem lợi ích gì nhiều. -Chưa có cách điều trị tiệt căn để phá các hàng ngày của bệnh nhân (instrumemtal activities tảng và đám rối gây ra bệnh (3). Di truyền học mới of daily living ) 5- Thăm hỏi sự săn sóc có vấn đề gì không thử tìm ra có 10 gene khả dĩ can dự vào bệnh. -Sự tìm hiểu cơ chế của bệnh là cần thiết ? có stress không ? dể dùng thuốc làm chậm trễ sự tốn hại lúc ban đầu. 6- Duyệt lại các biện pháp an ninh -Việc phục dịch bệnh nhân sẽ rât nặng nề, Chỉ sau đó BS mới cho đi thử sinh-hóa : đòi hỏi nhiều hỗ trợ và tình thương. Đếm máu Thử tuyến giáp trạng Các chất điện giải Nguyễn Văn Hoàng Calcium (xem phần chú thích (4)) Glucose PHỤ CHÚ Về Y-ảnh: Sau đây là những tiêu chuẩn trong khuyến cáo của Hội nghị Canada về bệnh (1) do tên của Mnémosyne, là thần Ký ức Hy-lạp mất trí : (2) Y ảnh: PET (positron emitted tomogaphy) QuÓc Gia 30


Dùng đồng vị phóng xạ chế bằng máy gia tốc vòng (cyclotron), còn SPECT (single photon emitted tomography) dùng truyền dich năo bằng chất Technetium 99 ít tốn kém hơn, Cộng hưởng từ chức năng (functional MRI) cho biết tổn thương não lại đo được kích thước của Hải -Mã (3) Tảng và đám rối: Tảng là do một protein là AB Amyloid , gây loạn năng sự truyền đi các chất phát báo thần kinh (neurotransmitter) ,đám rối làTau Protein hay là Phospho Tau phá hoại sự chuyên chở của tế bào não. Hai chất này, khi xuất hiện trong

nước tủy sống là ấn chỉ gíá trị nhất để định bệnh (4) Calcium: có nhiếu trong não làm độc hại. Memantine hydrocloride (Ebixa) làm giảm sự độc hại này, còn thuốc Aricept (Chlorhydrate de donepezil ) để tăng cường cho chất phát báo thần kinh Acétylcholine. Để biết thêm về cơ chế của Alzheimer xin đọc bài Những tác nhân và cơ chế của bệnh Alzheimer trên Tập san Y-sĩ tháng 10.

Bån có bi‰t?: CI Tà QUI CHÁNH Kevin Mitnick : Trùm hacker đầu tiên làm rúng động các tập đoàn tin học quốc tế Thanh Hà - NV Kevin Mitnick biệt hiệu con Kên Kên là ông trùm tin tặc đầu tiên nổi tiếng trên thế giới. Năm 1983, Mitnick mới 17 tuổi đầu, đã len lỏi vào máy vi tính của bộ Quốc phòng Mỹ qua mạng ARPANET, ông tổ của Internet, và dĩ nhiên là anh đã bị bắt ngay tại trận. Nhưng thành tích của Kevin Mitnick không ngừng lại ở đó. Ông trùm tin học này dùng máy vi tính để thâm nhập các đường dây và thẻ điện thoại của người khác. Năm 1987 Kevin lại bị bắt một lần nữa và ba năm sau đó anh tự đặt mình trong tầm ngắm của Cục điều tra Liên bang Hoa Kỳ. Con Kên Kên nằm trong danh sách 10 tội phạm « nguy hiểm nhất » của FBI, do việc cảnh sát Mỹ nghi ngờ anh đã « làm chủ » được cả hệ thống điện thoại của bang California rộng lớn để nghe lén nhân viên có nhiệm vụ truy lùng anh. Kevin Mitnick là một tay hacker thông minh không bao giờ để lại dấu vết sau khi ra tay. Sinh năm 1963 tại bang California Kevin từng là cơn “ác mộng” của những tập đoàn tên tuổi như Pacific Bell, Nokia hay Motorola … Cuối cùng thì Mitnick đã bị bắt vào ngày 15/05/1995 nhờ trung gian của một tay tin tặc gạo Kevin Mitnik (gi»a) cội khác. Kevin bị kết án 5 năm tù giam. Đó là một bản án khá nặng đối với một tội phạm tin học. Anh bị cấm bén mảng đến gần bất kỳ một máy vi tính hay máy điện thoại nào. Theo Cục điều tra liên bang FBI, Mitnick càng trở nên nguy hiểm khi biết rằng anh ta hành động không phải để kiếm lợi. Một nhà báo của tờ New York Times đã từng khẳng định là các hoạt động tin tặc của Kevin Mitnick có thể gây ra một cuộc Đại chiến thứ ba. Kevin Mitnick được trả tự do một năm trước khi mãn hạn tù, nhưng anh đã phải đợi thêm hai năm sau đó mới được « đụng » vào máy vi tính để viết cuốn sách đầu tiên. Kevin Mitnick vĩnh viễn từ bỏ « tà đạo » đem tài năng của mình phục vụ cho chính nghĩa: anh viết sách và trở thành một trong những chuyên gia giỏi của Mỹ về an toàn tin học.Vụ án Mitnick đã để lại dấu ấn trong lịch sử tin học của thế giới: ông chánh án đã xử phạt tù Mitnick năm 1995 vào tháng 2/2011 vừa được chỉ định để điều hành cả mạng lưới an toàn tin học của Washington. Về phần Kevin anh hiện là cố vấn cho một cơ quan an toàn tin học. QuÓc Gia 31


Y-Khoa Hạch Nhân và bệnh Alzheimer n. P

C

ho tới nay, bệnh Alzheimer vẫn được chẩn bằng lâm-sàng, tức là bằng quan sát, thẩm vấn và trắc nghiệm tâm thức, ít khi dùng tới Y-ảnh; chỉ khi không rõ là sự sút nhận thức do tai biến mạch não hay vì bệnh Alzheimer, người ta mới dùng tới kỹ thuật này, vì rất tốn kém và chỉ những trung tâm y-tế lớn mới được trang bị làm việc này. Kỹ thuật y-ảnh chẩn đoán các bệnh thoái hóa thấn kinh có hai loại chính: 1-Y-Khoa Hạch -Nhân dùng: a/ PET(Positron emitted Tomography). Chụp căt lớp dùng Dương-tử b/ SPECT(Single Photon emitted Tomography). Chụp cắt lớp dùng đơn Quang tử 2-Y-ảnh Thần kinh dùng : Cộng hưởng từ chức năng (Functional MRI) tử)

PHOTON dội lại ngược chiều nhau, phát sinh ra cái gọi là Bức-Xạ Hủy diệt (annihition radiation), đặc tính của PET. Hai hay nhiều camera đối chiều nhau, theo dõi hai Photon này, sẽ chụp hình được sự phân phối đồng vị phóng Xạ trên não tức là sự biến dưỡng của Glucose (coi Xạ dược FDG ở phần dưói ). SPECT khác PET là SPECT chụp hình trực tiếp tia Gamma và tia này là MỘT(đơn) PHOTON, còn PET dùng HAI PHOTON (hình1)

I-Positron và Photon (Dương tử và Quang

Trong nhân, có Proton mang điện dương (+) và Neutron, không có điện, được gắn chặt vào nhau II-Chất Đồng Vị Phóng Xạ( Radioisotope) bằng lực hạnh nhân mạnh (force nucleaire forte). Chất Đồng vị Phóng Xạ là những chất có Trong nhân cũng có lực điện từ (force electro cùng một số Proton, nhưng kác số Neutron, nghiã magnetique) khiến cho điện cùng dấu đẩy nhau là có Khối lượng nhân khác nhau. Phóng-Xạ có thể và điện nghịch dấu hút hau. Như vậy hai Proton là tự nhiên (naturelle) hay là nhân tạo (artificielle). gần nhau sẽ đẩy nhau. Nếu nhân có tỷ-số Proton/ Khi nhân bị một điện -tử (-) phóng tới kích thích, Neutron cao, lại có lực Hạnh nhân yếu (force nhân không bền vững nữa, mất bớt năng lượng, để nucleaire faible) thêm vào thì nhân sẽ không bền trở nên bền vững hơn. vững (tỷ như nhân của Technetium 99 có 43 Proton và 56 Neutron). Để trở nên bền vững hơn, nhân III- Tia Gamma: Sự phóng-xạ sẽ phóng ra phải bớt đi một phần điện dương (+) bằng cách thải tia Gamma cùng với tia Beta, dưới ảnh hưởng của ra một Positron. lục hạnh nhân yếu. Trong Y-khoa Hạnh nhân, người Khi bị phóng vào các lớp mô, trên đường đi, ta thường dùng Technetium 99 có 56 Neutron và Positron cũng Ion-hóa các nguyên tử khác, nên gần 43 Proton phát ra năng lượng MỘT PHOTON tia mất hết động năng (energie cinetique). Sau khi tiến Gamma là 140 kev. chưa tới được một milimét, nó sẽ va chạm một điện Tia Gamma cũng giống tia X chỉ khác nhau tử (electron) có điện (-). Hai hạt này hủy diệt nhau, ở chỗ ; khối lượng của chúng biến thành năng lượng điện -Tia Gamma có năng lượng cao hơn tia X từ (energie electromagnetique) dưới dạng HAI -Tia Gamma được tạo ra từ các chất phóng QuÓc Gia 32


-xạ

-Còn tia X là do các điện -tử (-) phóng ra từ một Cathode phóng vào một tấm bia là Anode, dội ra, thành tia X IV-Camera tia Gamma (hình2)

Khi ta chích vào máu hay uống chất phóng -xạ, cơ thể phát ra tia gamma, ta sẽ thâu được bằng một camera, Camera gồm có một ống chuẩn trục (collimator), có những lá chắn bằng chì để hướng dẫn tia gamma đập vào một màn huỳnh quang (fluorescent sodium iodide) đằng sau là một bộ phận tăng cường quang tử (photo multiplier ) trước khi vào máy điện toán để phô hình. Hình của PET thường rõ nét hơn hình của SPECT, nhưng SPECT lại phổ cập hơn vì ít tốn kém hơn

dược này thoát thai từ chất mẹ là Molybdene 99 trong một bộ phận tạo sinh (Molybdene cow= con bò sữa). Người ta cho molybdene làm “ngoại hấp” (adsorption) lên những hạt nhôm Alumina AL2 Ỏ3 (ngoại hấp là cho khí hoặc nước chạy phớt qua lên chất đặc) Molybdene bị tự hủy, phóng ra một electron để sanh ra technetium 99 sau 67 giờ ngoại hấp. Muốn lấy ra Tc 99, người ta cho Normal Saline chạy qua hợp chất để “vắt” ra như ta vắt sữa (hình 3). b/ Xạ dược Fluorodeoxy glucose của PET: Chất này FDG, giống Glucose nhưng được đánh dấu bằng Fluor18, có thể qua được rào máu não (blood brain barrier) FDG dùng để vẽ bản đồ não muốn chế tạo người ta cần tới máy gia tốc vòng (cyclotron). Ngoài ra Fluor18 có “nửa đời” rất ngắn là 2 giờ, do đó SPECT lại phổ cập hơn. VI-Truyền dịch não bộ Khi gặp người bị nhận thức kém nhẹ, BS muốn biết là bệnh nhân có thể đi tới mất trí không và mất trí loại nào.? Với kỹ thuật truyền dịch não với chất đồng vị phóng xạ technetium 99 (để đánh dấu tức là “tracer”) người ta có thể thẩm định được những thay đổi cục bộ của các hoạt động trên não bộ bị thoái hóa thần kinh. Muốn chất này đi vào não, người ta gắn nó với một hóa chất là Hexamethyl propylene amine oxime, viết tắt là HMPAO và xạ dược có tên là 99Tc HMPAO để chích vào tĩnh mạch, Xét nghiệm này không thay thế được CTScan và MRI để phô hình các tổn thương trên não, nhưng ngược lại, xét nghiệm này lại có thể giúp ta đoán được sự mất trí có thể là do loại bệnh nào: Alzheimer có truyền dịch kém vùng thái dương phía trước gyrus cingulaire và vùng cận Hải Mã, Bệnh mất trí trán và thái dương có truyền dịch kém ở vùng thái dương và trán; bệnh lewy bodies có truyền dịch kém ở vùng ót (occiput) ; bệnh thất ngôn sơ cấp lũy tiến (aphasie primaire progressive) có truyền dịch kém ở vùng thái dương bên bán cầu não trội (dominant) và dần dà tiến về phía trán. Nói tóm lại truyền dịch não là một xét nghiệm phụ vào CT-Scan và IRM đểcó thêm tiên liệu về chứng nhận thức kém nhẹ, ngày nay đã có thể làm được tại các bệnh viện lớn và phổ cập hơn PET.

V- Xạ-Dược (Radiopharmaceutical ) Những chất phóng xạ đem ra dùng thường phải được gắn vào một hóa chất khác để có thể tới được các cơ quan liên hệ tỷ như Iốt để đi vào tuyến giáp trạng, sulfur colloidal để đi vào lưới nội mô (reticuloendothelium). Các Viện bào chế làm sẵn các bộ đồ nghề (kits), các bác sĩ chỉ việc hòa ráp với nhau. Khi dùng để chẩn bệnh, thì Xạ dược phải hội đủ các đặc tính này: 1-Không độc hại 2-Dễ dàng để tiếp liệu 3-Chỉ phóng ra tia Gamma 4-Có “nửa đời” thích hợp (thời gian để chất phóng xạ tan rã phân nửa) nghĩa là đủ dài để sửa soạn và bắt vào cơ thể nhưng cũng đủ ngắn để tan hết khi xét nghiệm xong. a/ Xạ dược technetium 99 của SPECT: Xạ QuÓc Gia 33


SUY KÉM TRI NHỚ ( TROUBLES DE MÉMOIRE ) CỦA NGƯỜI LỚN TUỔI VÀ BỆNH ALZEIHMER BS. ñẶNG ñÔNG MỸ

I - MỔ DẦU Gần dây với sự gia tăng số nguời lớn tuổi trong dân chúng, thì thấy càng nhiều người từ 65 trở di thường phàn nàn về trí nhớ kém di : như - không nhớ dể kính, chìa khóa, hàm giả ở dâu, chạy vội vào phòng, rồi ngẩn ra, không biết dịnh lÃy gì gặp ai cười chào mình thì cũng cười chào lại, không nhớ ra tên người ấy Rồi tôi còn dược nghe gia dình có người thân bị lẫn than là: hôm trước mẹ cháu ra ngoài không thấy về, dổ di tìm, cuối cùng thấy ở Cảnh Sát. Họ nói bà dưa dịa chỉ, nhưng là dịa chỉ ở Việt Nam. Từ dó, dời sống của cháu dảo lộn hết dể lo cho Bà . Ai có những dấu hiệu như vậy thì thường bắt dầu thắc mắc hay lo âu: chắc là tôi bắt đầu Alzeihmer. Về bệnh này, hàng năm, Société d’Alzeihmer đều tổ chức một cuộc đi bộ để ủng hộ việc nghiên cứu, điều trị và săn sóc bệnh này. Bệnh này tính khoảng 260 000 người tại Canada. Hiện nay là một trong những bệnh tốn kém cho xã hội và gia đình, lại huy động nhiều nhân lực cho việc săn sóc người bệnh. Trong buổi nói chuyện của HYSCN, tôi xin trình bầy phần : . Suy kém trí nhớ là gì ? . Những suy kém trí nhớ đều báo hiệu bệnh Alzeihmer hay không ? . Cách chẩn đoán diễn tiễn ra sao  ? Còn phần trình bầy sâu rộng về bệnh Alzeihmer sẽ thuộc phạm vi bài cuả B.S. NGUYEN VAN HOANG. QuÓc Gia 34


Trước khi vào đề tôi xin nói qua về Trí Nhớ. II - TRÍ NHỚ Hành trình của trí nhớ gồm : 1 -Khởi dầu, Óc tiếp nhận từ cảm giác và lúc đó cần phải có sự chú ý. Sau đó óc ghi điều tiếp nhận như dó là một ý nghĩ, một đồ vật hoặc một chữ, đồng thời Óc ghi nhận tinh thần, thời gian và không gian liên hệ với diều dó. Như vậy, điều mà Óc vừa nắm bắt được trở thành một thông tin. 2 - Rồi Óc lưu trữ các thông tin vào phần vỏ não, trong một khoảng thời gian nào dó. 3 – Sau dó, Óc có thể tìm lại thông tin được tồn trữ để nhớ lại. NHỚ cũng giống như lưu trữ hồ sơ trong văn phòng. Nếu không giữ hồ sơ hoặc không tìm lại được tức là mất và đối với bộ não tức là QUÊN Có hai loại trí nhớ :

- Trí nhớ ngắn hạn : thì ghi nhớ những sự việc mới xẩy ra, với một số ít thông tin ( từ 5 đến 9 thông tin ) và lưu giữ tạm một thời gian ngắn ( vài phút ), thường hoạt động lúc ta làm tính nhẩm, lúc học tập hay tìm hiểu, và cần cho đời sống hàng ngày. - Trí nhớ dài hạn: thì lưu trữ rất nhiều thông tin ( vô hạn ) và từ nhiều ngày đến nhiều năm.

Loại trí này giúp cho ta nhớ hết nguồn gốc của gia đình và của bản thân hay tất cả giai đoạn của đời mình, giữ kỷ niệm của từng khuôn mặt, từng nơi chốn. . Giúp cho nhớ những điều đã học được ( ngôn ngữ, nghề chuyên môn,…) nghĩa là kiến thức văn hóa . .Giúp nhớ một số kỹ năng sau khi đã học và thực hiện liên tục, trở thành một thói quen. Trung Tâm của Trí Nhớ Hiện nay thì những cơ cấu của Óc dảm trách Trí Nhớ duợc biết dưới tên Circuit de Papez, gồm : - Vỏ Não là nơi xử lý các thông tin nắm duợc ( thí dụ : phần vỏ não phía ót cho ký ức thị giác ….) - và một khu vực ở sâu chính giữa Óc liên quan dến Trí Nhớ dài hạn.

ÌÌI - KHI CÓ NGƯỜI THÂN SUY KÉM TRÍ NHỚ THÌ PHẢI LÀM GÌ ? GIAI ĐOẠN ĐẦU TIÊN : NGƯỜI XUNG QUANH QUAN SÁT CÁC DẤU HIỆU Ở ĐƯƠNG SỰ. Chúng ta được Société d’Alzeihmer khuyến cáo là gia đình hay những người săn sóc đương sự nên quan sát các dấu hiệu suy kém nơi đương sự theo Test 1. TEST SỐ 1 ( soạn thảo theo SDS : Symptôms of Dementia Screener ) Test này được soạn để cho người xung quanh dù trình độ học vấn nào cũng dùng được.

QuÓc Gia 35


TEST 1 ( gồm 11 diều ) Có Không Không biết 1 - Dương sự cứ hỏi di hỏi lại một câu với chính mình hay với người xung quanh. 2 - Chiều huớng quên có vẻ tăng lên dần . 3 - Dương sự có luôn cần sự nhắc nhở dể làm một số việc trước dây vẫn tự lo dược ( như di công chuyện , uống thuốc....). 4 - Có hay quên các hẹn quan trọng như buổi xum họp gia dình , các ngày lễ tết... 5 - Có tỏ vẻ hay buồn, xuống tinh thần hoặc khóc nhiều hơn so với trước dây , mà không có lý do rõ rệt. 6 - Gặp nhiều khó khăn hơn trước dể làm toán hay dể quản lý tiền bạc. 7 - Có vẻ mất hứng thú trong các sinh hoạt thường lệ hay xã hội , và giải trí. 8 - Có cần sự trợ giúp trong những việc thường ngày như ăn, mặc, tắm vệ sinh . 9 - Dương sự tỏ ra hay nóng giận, bồn chồn, hoặc ngờ vực nhiều hơn trước, và một cách bất ngờ, không tiên liệu dược. hoặc là : bắt dầu có những tưởng tượng không thực. 10 - Dương sự lái xe lạc dường hay là lái một cách nguy hiểm hoặc là dã ngưng lái xe . Khi ra ngoài, có lạc dường ở những nơi quen thuộc như khu mình dang ở. 11 - Gặp khó khăn khi tìm chữ muốn nói, hay quên ở nửa chừng câu, hoặc quên tên người, tên dồ vật. TEST SỐ 1 GIÚP TRẮC NGHIỆM CÓ NHỮNG SUY KÉM TRÍ NHỚ NÀO ? -

Trí nhớ ngắn hạn bị suy giảm

-

Khó khăn để làm các động tác quen thuộc

-

Khó khăn với những ý niệm trừu tượng

-

Thay đổi tính khí vô cớ : buồn bã, kém hứng thú hoặc bắt đầu có ảo tuởng

-

Lẫn lộn về không gian và thời gian

-

Rối loạn về ngôn ngữ, quên tên người hay tên đồ vật

-

Sự xét đoán dở đi

Ý NGHĨA KẾT QUẢ CỦA TRẮC NGHIỆM Test này nhắm mục dích: là tuỳ theo kết quả của trắc nghiệm mà hướng dẫn cho đương sự biết dó là tình trạng bình thường ở người lớn tuổi hay là cần làm những trắc nghiệm tiếp theo với bác sĩ tổng quát. Nếu kết quả cho thấy: trả lời CÓ cho 5 điều trong bản trắc nghiệm thì dược xem là mức tiên liệu nên đi khám bác sĩ tổng quát để có một chẩn đoán tiếp theo sâu rộng hơn. Nhưng cũng nên biết rằng xác xuất tiên liệu mức 5 diều CÓ này có thể dẫn đến bệnh Alzeihmer là QuÓc Gia 36


85,9 % hay là có thể không dẫn đến bệnh này là 84,6 %. Xin nh¡c điều quan trọng này: bệnh Alzeihmer có biểu hiện ban đầu là những suy kém trí nhớ, nhưng ngược lại các suy kém trí nhớ không tất yếu sẽ dẫn đến bệnh Alzeihmer hay những bệnh Sa Sút Trí Tuệ tương tự. Bởi vì giảm trí nhớ cũng là hiện tượng thông thường thấy ở người bắt đầu lớn tuổi. Vì Trí óc cũng đòi hỏi chú ý mới nhớ được, nếu thiếu tập trung lúc đó thì họ có thể không nhớ được. Thỉnh thoảng họ bị cái gọi là lỗ hổng trí nhớ ( Trous de mémoire ) bỗng nhiên họ quên một chi tiết nhưng lúc sau thì lại nhớ ra được Ngoài ra, còn có những nguyên nhân khác: - như với một cơn lao lực trí óc ( Fatigue intellectuelle ) - một cơn ưu tư ( Anxiété ), họ cũng có thể bị xáo trộn làm suy kém trí nhớ nhưng chỉ tạm thời thôi. Những trường hợp đó được xem là hiện tuợng lão hóa bình thường ( Vieillissement cognitif normal ). Theo điều tra PAQUID ( theo rõi diễn biến lão hóa của 2800 người tại Pháp từ 1988-2001 ) cho thấy là : nếu 55 % trong số đó than phiền về trí nhớ thì chỉ có 17, 8 % là có kết quả xấu trong các trắc nghiệm và 3,7 % là mắc bệnh Alzeihmer sơ khởi. Thế còn những suy kém trí nhớ báo hiệu sẽ đưa tới bệnh Alzeihmer hay tới những Sa Sút Trí Tuệ tương tự ( Évolution démentielle ) thì ra sao ? IV - GIAI ĐOẠN KHÁM BÁC SI TỔNG QUÁT : SU CHẨN ĐOÁN NHƯ THẾ NÀO ? Sau trắc nghiệm vơí Test 1 , nếu được khuyến cáo nên đến gặp bác sĩ tổng quát thì nguời bác sĩ không thể coi nhẹ bất cứ một trường hợp phàn nàn yếu kém trí nhớ nào cả, mà sẽ - phải dựa vào mọi báo cáo của người thân hay người săn sóc - phải xác định các nguồn tin về đương sự - và phải thẩm vấn đương sự. Nghĩa là bác sĩ tổng quát - lập hồ sơ gồm các thông tin về đương sự Và - cho đương sự làm trắc nghiệm TEST MMSE Từ 1975 đến nay, bác sĩ tổng quát dùng TEST MMSE ( Mini Mental State Examination ) để nhắm phát hiện ở những trường hợp nghi ngờ bệnh Alzeihmer có những SUY KÉM NHẬN THỨC NHẸ ( Déficit Cognitif Léger = DCL hay Déficit Neuro-Cognitif Minimes = DNCH ). TEST MMSE gồm 18 câu, làm trong 15 phút, cho điểm từng câu, tổng số điểm trả lời đúng là 30 điểm : ñiểm Tối da 5

Số ñiểm cho

Câu Hỏi

.... ..... ..... ..... ..... .....

Xác ÇÎnh Không gian và Thời gian Ta dang ở năm nào mùa nào tháng nào ngày n��o ngày thứ mấy trong tuần QuÓc Gia 37


_______________________________________________________________ 5

..... Ta dang sống ở xứ nào ….. Tỉnh nào ….. Tỉnh Bang nào ….. Tên của bệnh viện hay phòng khám này là gì ….. Số phòng này là gì ______________________________________________________________________ 3

Sự Học hỏi ….. Nhắc lại 3 chữ vừa dược dọc lên ________________________________________________________________________ 5

Sự chú ý và làm toán ñếm từ 100 trở xuống bằng cách trừ di 7 mỗi lần. Ngừng lại ở 5 kết quả ( 93, 86, 79, 72, 65 ) ________________________________________________________________________ ….

3

Nhớ lại ….. Nhắc lại 3 chữ vừa học lúc nãy ________________________________________________________________________ 9

….. ….. ….. ….. …..

Tổng cộng 30

Ngôn ngữ - Gọi tên vật này ( ñưa ra một bút chì, một dồng hồ ) - Nhắc lại câu sau : Il n y a pas de mais, ni de si, ni de et -Hãy làm việc sau dây: Cầm tờ giấy bằng tay phải , gấp lại làm Çôi, và ném xuống sàn nhà - Chép lại hình vẽ này, các góc cạnh trong hình phải dược vẽ lại. - Viết một câu dầy dủ, có ý nghĩa.

…..

-

Nếu số diểm trả lời ñúng là bằng hay hơn : 28/30 thì coi là Bình thường

-

Nếu số diểm trả lời ñúng là dưới

:

24/30 thì nghi ngờ Có Sa Sút Trí Tuệ

Xem như Nhẹ với số diểm từ 15 dến 21 Vừa Phải với số diểm từ 5 dến 15 Xem như Nặng với số diểm dưới 5 Giá trị của test này còn tùy theo trình độ xã hội, văn hóa của người trả lời các câu hỏi ( một người giỏi thì có thể làm số điểm trả lời dung cao lên, nên trắc nghiệm này có thể không chính xác hòan toàn ). Vì lý do test MMSE chưa được hoàn toàn tốt để phát hiện các triệu chứng Suy Kém Nhận Thức QuÓc Gia 38


Nhẹ , nên từ tháng 1- 2010, test này đã được bổ túc thành test SLUMS ( ST-LOUIS UNIVERSITY MENTAL STATUS, do Dại Học này dề xướng ). Test SLUMS gồm 30 câu hỏi, trắc nghiệm kỹ hơn về sự chú ý, làm toán, ghi nhớ, nhớ ngắn hạn các con số, nhớ tức thì các địa điểm, và vẽ hình cái đồng hồ. Việc Vẽ hình cái đồng hồ có mục đích xem có rối loạn trong chức năng thi hành công việc ( Fonction Exécutive ) vì đấy là một phần trong chức năng nhận thức của người nhuốm bệnh bị tác hại rất sớm. Test SLUMS có tính cách nhậy bén và hữu hiệu hơn để giúp chẩn đoán được các triệu chứng ngay ở buổi thẩm vấn đầu tiên. š NGHïIA TR¡C NGHIŒM CûA TEST MMSE Các câu hỏi trắc nghiệm này nhắm mục đích xem có hay không những điều sau đây : -

Suy kém trí nhớ: quên những việc gần rồi quên những việc càng xưa hơn.

-

Suy Kém ngôn ngữ ( APHASIA ): là ngập ngừng tìm chữ, có nghe mà không hiểu, tư tuởng không mạch lạc, nói chuyện lòng vòng ( do sự phối hợp ngôn ngữ bị mất ).

-

Mất động tác hay thi hành các động tác ( APRAXIA ) :

Là có thể làm các động tác lẻ loi riêng biệt nhưng mất đi sự kết hợp những động tác này thành một chuỗi liên tục để thực hiện một công việc. -

Không nhận ra được cảnh vật hoặc khuôn mặt của các người thân ( AGNOSIA ).

-

Suy Thoái về Phán Quyết Hành ñộng : là Không còn khả năng xắp sếp, và không nhớ ra thứ tự hợp lý để thực hiện được một công việc phức tạp ( TROUBLES DES FONCTIONS EXÉCUTIVES ).

Dựa theo kết quả của trắc nghiệm , Bác sĩ tổng quát ghi nhận: sự có mặt của các triệu chứng này và còn phải khảo sát xem: -

các suy thoái này có ảnh hưởng tác håi ở mức độ nào đến đời sống thường ngày và đến sinh hoạt xã hội của đương sự ?

-

Các suy thoái này có tiến triển chậm ? hay nhanh ? và diễn biến càng tệ hơn, không quay trở lại như trước đuợc.

-

Người bác sĩ tổng quát phải xem xét các suy thoái trên đây có được giải thích ngoài sự suy yếu của tuổi già, bằng những nguyên nhân nào khác nữa không, như nêu ra sau dây .

Nguyên nhân bỆNH NÀO DẪN TỚI SUY KÉM TRÍ NHỚ VÀ NHẬN THỨC Các triệu chứng này có thể xẩy ra do những nguyên nhân khác : . Bệnh Alzeihmer . Bệnh Encéphalopathie de Wernicke: do thiếu Sinh tố B1, nghiện rượư, suy dinh dưỡng kinh QuÓc Gia 39


niên, chứng beriberi, . Chấn thương sọ não . Viêm Não . Tai Biến mạch máu não . Hiện tượng não thiếu dưỡng khí . Bướư ung thư não . Bệnh Çộng kinh . Bệnh Parkinson . Bệnh Sclérose en Plaques . Sốc diện ( electrochoc ) . Trầm cảm . Hoang tưởng KẾT QUẢ CỦA TRẮC NGHIỆM, THẨM VẤN VÀ THEO DÕI : Sau khi khảo sát, trắc nghiệm đương sự qua test MMSE hay SLUMS và xác thực các nguồn tin do thân nhân gia đình cung cấp và nếu gạt được ra các nguyên nhân bệnh lý vừa kể ngoài bệnh Alzeihmer, thì bác sĩ tổng quát sẽ cho biết đường hướng như sau : -

Nếu thấy có rối loạn trí nhớ nhưng còn giữ được sự tự quản thì phải nghĩ tới SUY KÉM NHẬN THỨC NHẸ ( Mild Cognitive Impairement = MCI ).

-

Nếu thấy có rối loạn trí nhớ + suy kém nhận thức + mất tự quản tức là phải nghĩ tới một hội chứng SA SÚT TRÍ TUỆ ( Syndrome démentiel ).

V – GIAI ĐOẠN CHẨN ĐOÁN SA SÚT TRÍ TUỆ ở người lớn tuổi BỞI BÁC SĨ CHUYÊN NGÀNH Hội chứng SA SÚT TRÍ  TUỆ này có thể do bệnh Alzeilmer và còn có thể do vài nguyên nhân bệnh khác nữa ( xin không dề cập trong phần trình bầy này ) .Nhưng có thể nói rằng : Nếu SA SÚT TRÍ TUỆ tiếp diễn chậm với thời gian, và cho thấy trạng thái không quay ngược lại dược thì có thể là bệnh Alzeihmer. ñể xác nhận là bệnh Alzeimer thì dây là giai doạn chẩn dịnh Bác sĩ chuyên khoa. Bác sĩ chuyên ngành sẽ thẩm vấn bằng những trắc nghiệm chuyên biệt, sau đó phối hợp với những kết quả của Y ẢNH và có thể của phương pháp tiêm truyền ( PERFUSION et marqueurs biologiques ). Các xác nghiệm này giúp phát hiện bệnh Alzeihmer rất sớm với mức độ xác quyết 90 %. VI - PHƯƠNG PHÁP TRỊ LIỆU NGĂN NGỪA HAY LÀM CHẬM LẠI NHỮNG SUY KÉM TRÍ NHỚ VÀ NHẬN THỨC Hiện nay dã có những thuốc dang dược chứng minh là có tác dụng kích thích trí nhớ, làm chậm sự tiến triển của bệnh Alzeihmer ngay ở giai doạn sơ khởi , như Galantamine , Rivastigmine , Donezepil, và Ménantine. Tuy vậy , trước tiên , ta nên tìm cách ngăn ngừa bệnh suy kém trí nhớ bằng lối sống rất vệ sinh : -

Có một chế dộ ăn uống vừa dủ các chất dinh duỡng, tránh nhiều mỡ, dường, cholestérol.

QuÓc Gia 40


-

Có giấc ngủ dủ hồi lại sức

-

Tập thể thao dểu dặn

-

Tránh thuốc lá , rượu, và các chất kích thích

VII - KẾT LUẬN Tóm lại có vài điểm cần nhắc nhở chúng ta ở đây là : 1 - Chẩn đoán bệnh Alzeihmer bằng thẩm vấn đương sự và xác thực các nguồn tin từ thân nhân và gia đình để sớm phát hiện các dấu hiệu sơ khởi, sau đó mới đến giai đoạn thẩm vấn và theo dõi bởi bác sĩ gia đình, rồi chuyển qua giai đoạn của bác sĩ chuyên ngành. 2 - Sự hiểu biết cơ chế bệnh Alzeihmer là để phòng bệnh truớc hết và là để chống đỡ tổn hại ngay lúc ban đầu. Do đó phát hiện dấu hiệu sớm chừng nào thì người bệnh sớm được điều trị nên mới có kết quả tốt. Chuơng trình gồm thuốc men, sự săn sóc thường ngày và sự bảo đảm tình cảm và an toàn cho đời sống nguời bệnh. KHẢO THƯ . Les troubles de la mémoire par MARTIAL VAN der LINDEN : 1989, Psychology – pp 305. Pierre Mardaga, Editeur . Les troubles de la mémoire : Correspondance en Neurologie vasculaire, vol. IV, No.2, Oct-Déc. 2004 - Vol. V, No. 1 Janv.-Mars 2005 . Dépister et traiter les troubles de la mémoire : www.surlamémoire.ca, Source Medec. 2002 . Les troubles de la mémoire dans la maladie d Alzeihmer par ERGIS : Solal -2005. 392pp. Collection Neuropsychologie . Troubles de la mémoire CISMEF ( Catalogue et Index des sites médicaux de langue francaise). La maladie d Alzeihmer : Mémoire et Vieillissement par DENIS BROUILLET et ARIELLES : Wikipédia. . Maladie d Alzeihmer : un test de dépistage de la maladie D Alzeihmer par ROBERT W. Griffith , MD. 18-01-2010

THƯ MỜI D¿ bu°i NÓI CHUYỆN VỀ BỆNH ALZHEIMER Trên báo thương mại hàng tuần tại mục hiếu hỉ ta thấy tuổi thọ các cụ ngày một cao. Điều đáng mừng này không khỏi nhắc ta là tuổi hạc càng cao thì bệnh Alzheimer lại cáng nhiều. Chúng ta khi lớn tuổi, ai cũng có những cái quên: quên dù ở nhà bạn, tìm kiếm chìa khoá xe, mắt kiếng, quên tắt đèn v.v... Câu Lạc Bộ Y giới Cao Niên sẽ tổ chức một buổi tìm hiểu về Ký -ức va bệnh Alzheimer vào thựơng tuần tháng chín. Buổi nói chuyện sẽ rất sôi nổi với những câu hỏi về một bệnh chưa có thuốc chữa tiệt căn, đòi hỏi phục dịch rất nặng nề. Xin mời đồng bào tới dự ngày 17 tháng 9 2010 từ 13h30 tới 16h30 tại trụ sở Cộng Đồng 6767 Côte des Neiges lầu 6. Vào cửa tự do. QuÓc Gia 41


Công Hàm 1958:

TỪ LỆ THUỘC CHÍNH TRỊ TRỞ THÀNH BÁN NƯỚC. NGUYỄN QUANG DUY

T

rước 1975, miền Nam vẫn lấy ngày hóa giải Công Hàm này. 20/7 làm ngày Quốc Hận, ngày mà Chúng ta thường nghe phía nhà cầm quyền thực dân và cộng sản đã chia đôi đất Trung cộng tuyên bố chủ quyền trên hai quần nước. đảo Hoàng Sa và Trường Sa là “chủ quyền không Ngày 20/7 năm nay, Báo Đại Đoàn Kết lại thể tranh cãi được”. Chủ quyền này cho phép họ có bài viết đề cập thẳng vào nội dung bản Công vạch một đường chữ U chiếm đến 80 phần trăm hàm 1958. Nhà cầm quyền Bắc Kinh luôn sử dụng diện tích Biển Đông, bao vây hầu hết bờ biển Việt bức Công Hàm này để lập luận rằng Hòang Sa, Nam. Phía Trung cộng lại luôn sử dụng phương Trường Sa và Biển Đông thuộc chủ quyền Trung tiện truyền thông để tuyên truyền cho “chủ quyền cộng. Bởi thế nó xem là Công Hàm bán nước. Thế không thể tranh cãi ” này. Đầu tiên xin giới thiệu nhưng vẫn chưa đựơc nhà cầm quyền cộng sản qúy vị một phần của một bài báo Trung cộng đề chính thức giải bày. cập đến chủ quyền của họ. Bài viết trên Báo Đại Đoàn Kết cố gắng Báo Kim Dương Võng (Trung Cộng) ngày chứng minh Công hàm 1958 không có giá trị pháp 16/06/2007. lý, chỉ là tuyên bố ngọai giao và chính trị. Tất cả Các đảo ở Nam Hải bao gồm quần đảo những lập luận trong bài đều đã được Tiến sỹ luật Nam Sa (Trường Sa) và quần đảo Tây Sa (Hòang học Đặng Minh Thu trình bày từ những năm 1995. Sa) về lịch sử chính là lãnh thổ của TQ, TQ không Gần 20 năm sau các lập luận của Tiến sỹ Thu mới chỉ có chứng cứ đầy đủ về lịch sử và pháp lí, mà cả xuất hiện trên một bài báo Quốc Nội đủ hiểu sự cộng đồng quốc tế trong đó bao gồm cả VN cũng bưng bít thông tin của nhà cầm quyền cộng sản đã thừa nhận chủ quyền của TQ. Ngày 15 tháng 6 Việt Nam. năm 1956, khi Thứ trưởng Bộ ngoại giao VN Ung Điều lạ là đúng ngày Quốc Hận 20/7 năm Văn Khiêm tiếp kiến Đại biện lâm thời Lãnh sự nay, bài viết lại có đọan như sau “ … Có lẽ cần phải quán TQ trú tại VN đã bày tỏ, theo các tư liệu về nhấn mạnh rằng tất cả những hành động ngoại giao VN, xét về mặt lịch sử, các quần đảo Tây Sa, Nam của Thủ tướng Phạm Văn Đồng trong Công hàm Sa nên thuộc về lãnh thổ TQ. Khi ấy, Quyền Vụ 1958 có thể hiểu không phải là ông không nhìn trưởng Vụ Châu Á Bộ ngoại giao VN Lê Lộc có thấy mọi ý đồ của Trung Quốc đối với cách mạng mặt tại đó nói, xét về mặt lịch sử, các quần đảo Việt Nam vì ông đã có kinh nghiệm trong bàn đàm Tây Sa, Nam Sa đã thuộc TQ ngay từ đời Tống. phán Genève năm 1954, khi mà Trung Quốc đã có Ngày 4 tháng 9 năm 1958, chính phủ TQ ra tuyên không ít động thái rất bất lợi cho VNDCCH …” bố chiều rộng lãnh hải là 12 hải lí, báo “Nhân dân” Những tài liệu từ phía cộng sản Việt Nam cho biết của VN đã đăng chi tiết lời tuyên bố này vào ngày vì lệ thuộc vào Trung cộng, đảng Cộng sản Việt 6 tháng 9. Ngày 14 tháng 9, Thủ tướng VN Phạm Nam đã bị đảng Cộng sản Trung Hoa “ép” ngồi Văn Đồng đã bày tỏ với Thủ tướng Chu Ân Lai là vào Bàn Hội Nghị Genève chia đôi đất nước. thừa nhận và nhất trí với lời tuyên bố này. Bài viết này xin bình luận về việc mất độc “Bản đồ thế giới” do Phòng bản đồ Tổng lập ngọai giao chính trị đã biến Công Hàm 1958 tham mưu Quân đội nhân dân VN vẽ năm 1960 thành một Công Hàm bán nước và phương cách để và “Atlas Bản đồ thế giới” do Cục đo đạc và bản QuÓc Gia 42


đồ thuộc Phủ Thủ tướng VN in ấn, cũng chú thích Vì thiếu độc lập, vì lệ thuộc tư tưởng lệ các đảo ở Nam Hải, bao gồm cả quần đảo Nam thuộc chính trị, vì xa rời Tổ Quốc Dân Tộc Việt Sa, thuộc lãnh thổ TQ; sách giáo khoa địa lí trong Nam, đảng Cộng sản đã ký kết và tuyên bố những trường học phổ thông do Nhà xuất bản Giáo dục điều vô cùng bất lợi, Trung cộng luôn lấy đó để của VN năm 1974 đã viết ở bài “Nước cộng hòa khai thác nhằm từng bước hợp thức hóa việc chiếm nhân dân Trung Hoa”: “Từ các đảo Tây Sa, Nam giữ Hoàng Sa – Trường Sa – Biển Đông về mặt Sa đến đảo Hải Nam, đảo Đài Loan… đã tạo thành pháp lý. một bức trường thành bảo vệ đại lục TQ. Tuần vừa qua trên Mạng Tòan cầu lưu hành Nhưng về sau, thái độ của VN đã có sự thay bản sao của trang 274 trong sách với tựa đề “Luyện đổi lớn. Tháng 1 năm 1974, TQ đã thu lại quần đảo kỹ năng đọc hiểu Tiếng Hoa” do Ngọc Huyên biên Tây Sa từ chính quyền Nam Việt, thái độ của Bắc soạn, được Nhà xuất bản Thanh niên ấn hành, có Việt khi ấy đã có phần thay đổi; sau đó VN nêu một in hình bản đồ Trung cộng với đường lưỡi bò liếm cách rõ ràng, các quần đảo Nam Sa và quần đảo gần hết cả Biển Đông. Đủ thấy sự nguy hại của lệ Tây Sa là “lãnh thổ” của VN. Năm 1975, trong quá thuộc ngọai bang. trình thống nhất VN, VN đã chiếm đoạt phần đảo Biển Đông trong chiến lược toàn cầu của Trung đá ngầm thuộc về TQ vốn bị Nam Việt xâm chiếm, cộng rồi tiếp đó lại không ngừng mở rộng phạm vi đã Đầu năm 1979, Trung cộng đã vượt biên chiếm lĩnh. Cho đến nay, con số đảo đá ngầm ở giới Việt Nam để dạy cho đảng Cộng sản Việt Nam Nam Sa do VN khống chế là nhiều nhất, theo thống một bài học. Khi ấy Bộ Ngoại Giao Việt cộng mới kê chưa đầy đủ là có khoảng 29 đảo. chính thức công bố văn kiện “Sự thật về quan hệ Phía Trung cộng còn cho biết ngày Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua (19499/5/1965, nhà cầm quyền Hà Nội đã chỉ trích Mỹ vi 79)”. Văn kiện này vạch rõ chiến lược bành trướng phạm “hải phận Trung Quốc chung quanh các đảo đại dân tộc và bá quyền của Trung cộng. Tây Sa (tức Hoàng Sa)”. Thêm vào đó báo Nhân Để thực hiện chiến lược này, Trung cộng đã Dân nhiều lần đề cập đến không phận Trung Quốc nhiều lần tấn công và chiếm đóng biển đảo của Việt trên đảo Hoàng Sa. Nam. Năm 1956, khi quân đội Pháp rút khỏi Đông Các sự kiện trên đều có chứng minh Dương, Trung cộng cho quân chiếm phía Đông của Ngày nay bức Công Hàm của Phạm văn quần đảo Hoàng Sa. Năm 1959, họ lại xâm lựơc Đồng có thể dễ dàng tìm thấy trên mạng tòan cầu. một số đảo nhưng bị Quân Đội Việt Nam Cộng Công Hàm này đã được phổ biến trên báo Nhân Hòa ngăn chận. Những việc này chắc chắn đã được Dân ngày 22/9/1958. Xin xem phóng ảnh của bài phía cộng sản Bắc Việt nắm rõ. báo. Công hàm cũng đã được tuyên truyền rộng rãi Năm 1974, lợi dụng Hoa Kỳ rút khỏi miền qua các cuộc họp để ủng hộ “Tuyên Bố về Lãnh Nam và Bắc Việt leo thang chiến tranh, Trung cộng Hải của Trung Quốc và lên án đế quốc Mỹ xâm oanh tạc quần đảo Hoàng Sa và chiếm các đảo phía lược”. Tuyên Bố này cũng đã được đăng trên báo Tây, do quân Việt Nam Cộng hoà đang đóng giữ. Nhân Dân ngày 9/9/1958. Báo Nhân Dân là tờ báo Tòan bộ quần đảo Hoàng Sa lọt vào tay giặc Tàu chính thức của đảng Cộng sản Việt Nam. xâm lược. Đến năm 1988, khi Liên Sô muốn rời Bức Công Hàm chính thức xác nhận “Chính khỏi Đông Dương, Trung cộng lại tấn công quần phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và đảo Trường Sa. Sáu đảo đã bị quân Trung Quốc tán thành bản tuyên bố ngày 4/9/1958 của Chính chiếm đóng. Từ đó đến nay họ tiếp tục lấn chiếm phủ nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa quyết định các đảo nhỏ của Việt Nam khi có điều kiện. về hải phận của Trung Quốc.” Nhiều điều trong Hành động chiếm đóng bằng quân sự của Bản tuyên bố ngày 4/9/1958 đề cập đến Hoàng Sa Trung cộng là bằng chứng hùng hồn nhất hai quần và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung cộng (Xin đảo Hòang Sa và Trừơng Sa không phải là “chủ xem Tuyên Bố để rõ). Năm 1977, Phạm Văn Đồng quyền không thể tranh cãi ” được của Trung cộng. đã phải xác nhận rằng: “Lúc đó là thời kỳ chiến Nói rõ hơn Trung cộng chỉ là bọn xâm lược. tranh nên tôi phải nói như thế!”. Những tuyên bố trước đây của Việt Nam QuÓc Gia 43


Dân chủ Cộng hòa không giá trị về pháp lý

không có ảnh hưởng đến vụ tranh chấp.” Nói tóm lại các tuyên bố của nhà cầm quyền Hà nội khi ấy chỉ có giá trị chính trị và hòan tòan không có giá trị về pháp lý. Trước Quốc Tế Trung cộng có thể xem Công Hàm 1958 như một lời hứa. Lời hứa khi chiếm được miền Nam nhà cầm quyền Hà nội sẽ trao hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa cho Trung cộng để đổi lại phía Trung cộng quân viện cho cộng sản Bắc Việt xâm lấn miền Nam. Năm 1974, khi Trung cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa, Hải quân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã một lòng hy sinh cố giữ lãnh thổ ông cha. Ngược lại nhà cầm quyền Hà Nội đã lặng im đồng lõa để thực hiện lời hứa kể trên. Tạp chí Kinh tế Viễn Ðông, ngày 10/2/1994, ký giả Frank Ching viết về vấn đề tranh chấp chủ quyền trên Quần Đảo Hòang Sa nhận xét miền Bắc luôn miệng cho rằng miền Nam là theo đế quốc Mỹ bán nước nhưng hành động của nhà cầm quyền Bắc việt đã chứng minh ngược lại. Theo cách nói của chúng ta Việt cộng là bọn bán nước và Công Hàm 1958 là Công Hàm bán nước. Ký giả Frank Ching đã kết luận bài viết như sau: “Không một ai trong cộng đồng thế giới muốn bước vào để dàn xếp sự bất đồng giữa Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc. Lý do rất rõ ràng: cái công hàm ngoại giao và sự nhìn nhận của Cộng sản Việt Nam không thể nào xoá bỏ được bởi một nước nhỏ như Việt Nam, kẻ đã muốn chơi đểu để lừa dối Trung Quốc. Hơn nữa, Cộng sản Việt Nam không thể nào tránh được Trung Quốc trong khi họ phải bắt chước theo chính sách “đổi mới” của Trung Quốc để tiến lên chủ nghĩa xã hội.”

Từ lâu các học giả Việt Nam đã đặt vấn đề Việt Nam nên nhờ quốc tế phân xử. Do đó câu hỏi về giá trị pháp lý của các Tuyên Bố phía cộng sản Việt Nam đều đã được nêu ra tận tình xem xét. Học giả Tạ Quốc Tuấn nghiên-cứu các lập luận của cả hai nhà cầm quyền Bắc-kinh và Đàibắc liên-quan đến vấn-đề chủ-quyền đã đi đến kết luận: “… cả hai chính-phủ này có luận-cứ vu-vơ, mơ-hồ và võ-đoán. Họ chỉ nói đi nói lại nhiều lần là Trung-quốc có chủ-quyền bất-khả tranh-nghị hay chủ-quyền hợp-pháp và chủ-quyền đó có từ xa-xưa lắm rồi, nhưng lại không đưa ra được một bằng-chứng cụ-thể nào, căn-cứ vào các tiêu-chuẩn lịch-sử, địa-lý hay luật quốc-tế để chứng-minh là chủ-quyền đó thuộc về Trung-quốc.” Chính vì thế ngay từ thời Pháp, đã hai lần người Pháp đề nghị (năm 1932 và năm 1947) nhờ Quốc Tế phân xử tranh chấp lãnh hải đều đã bị Trung Hoa từ chối. Luật sư Nguyễn Hữu Thống nghiên cứu Công Pháp Quốc Tế cho biết Trung Quốc hoàn toàn không có lý lẽ gì để xác minh Hoàng Sa Trường Sa là một phần lãnh thổ của họ. Ông cho biết năm 1995 ông đã gửi một Bản Tường Trình đến 7 vị nguyên thủ các Quốc Gia trong Hiệp Hội các Quốc Gia Đông Nam Á để trình bày nhận định nêu trên. Khi phân tích lập luận của hai phía Trung Quốc – Việt Nam, Tiến sĩ Luật học TỪ Đặng Minh Thu đặt biệt chú ý đến việc: Trung Quốc nói rằng Việt Nam đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc trên quần đảo Hoàng Sa vì những lời tuyên bố trước đây của phiá Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Tiến sỹ Đặng Minh Thu lập luận “Những lời tuyên bố trên không có hiệu lực vì trước năm 1975, Việt Sau Khi Trung cộng tấn công Việt Nam Nam Dân chủ Cộng hòa không quản lý những đảo Năm 1979, khi bị Trung cộng tấn công Việt này. Lúc đó, những đảo này nằm dưới sự quản lý Nam, đảng Cộng sản mới tuyên bố ngược lại. Điều của Việt Nam Cộng hoà; mà các chính phủ Việt 4 của Tuyên bố do Bộ Ngoại giao nước Cộng Hoà Nam Cộng hoà luôn luôn khẳng định chủ quyền Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam về Quần đảo Hoàng của Việt Nam trên hai quần đảo.” và “…đứng trên Sa và Quần đảo Trường Sa (7/8/1979) nhấn mạnh: phương diện thuần pháp lý, nước Việt Nam Dân “…Trung Quốc đã chiếm đóng quần đảo chủ Cộng hòa lúc đó không phải là một quốc gia Hoàng Sa bằng biện pháp quân sự, lúc đó vẫn dưới trong cuộc tranh chấp. Trước năm 1975, các quốc sự quản lý của chính quyền Sài Gòn. Việt Nam gia và lãnh thổ tranh chấp gồm: Trung Quốc, Đài Cộng Hòa lúc đó đã tuyên bố rõ ràng cương vị của Loan, Việt Nam Cộng hoà và Philippin. Như vậy, họ như sau: những lời tuyên bố của Việt Nam Dân chủ Cộng - Chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là những hòa xem như lời tuyên bố của một quốc gia thứ ba câu hỏi thiêng liêng cho tất cả mọi quốc gia; QuÓc Gia 44


- Những khó khăn về biên giới lãnh thổ, dân trở lại với chế độ dân chủ, với quyền dân tộc thường tồn tại trong các cuộc tranh chấp giữa các tự quyết, cho người dân bầu chính phủ dân cử của nước láng giềng do lịch sử để lại, có thể vô cùng họ thì lúc đó mới có thể đấu tranh trên trường quốc rắc rối và nên được nghiên cứu kỹ càng; và tế được. Tức là trả lại quyền dân tộc tự quyết cho - Các quốc gia quan tâm nên cứu xét vấn đề dân, đại diện quốc dân là quốc hội, tức là dân phải này trong tinh thần công bằng, tôn trọng lẫn nhau, bầu lại quốc hội khác. Quốc hội dân cử đó lúc đó sẽ hòa nhã, láng giềng tốt và giải quyết vấn đề bằng có lập trường về vấn đề đó. Quốc hội phải lên tiếng sự thương lượng.” huỷ bỏ công hàm Phạm Văn Đồng.” Khi Đông Âu và Liên Sô sụp đổ, giới cầm Trong Tuyên bố ngày 7-8-1979, nhắc đến quyền cộng sản Việt Nam lại tiếp tục quay về thần bên trên, đảng Cộng sản Việt Nam đã chính thức phục Trung cộng. Từ đó đến nay họ đã ký những xác nhận chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đặt cam kết những mật ước để đổi lấy nền bảo hộ “Chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là những câu hỏi đương thời. thiêng liêng cho tất cả mọi quốc gia.” Gần đây nhất là ngày 25/6/2011, Thứ Ngày 22/7/2011 vừa qua, Ngoại trưởng Trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn đã gặp Ủy viên Hoa Kỳ Hillary Clinton kêu gọi các bên trong vụ Trung Ương Đảng, Ủy Viên Quốc vụ Trung cộng tranh chấp ở Biển Đông đưa ra chứng cớ pháp lý Đới Bỉnh Quốc để “đồng thuận” về vấn đề Biển cho tuyên bố chủ quyền của mình. Bà Clinton cho Đông. Ông Sơn cho biết họ chỉ lập lại những “… rằng những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc nhận thức chung giữa lãnh đạo cấp cao hai nước và một số thành viên ASEAN phải phù hợp với đã được ghi nhận trong các Tuyên bố chung Việt Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển năm 1982. Nam – Trung Quốc nhân các chuyến thăm của lãnh Bà cũng cho biết việc giải quyết vụ tranh chấp này đạo cấp cao hai nước, gần đây nhất là Tuyên bố bằng đường lối hòa bình là phù hợp với quyền lợi chung tháng 10-2008 nhân dịp Thủ tướng Chính quốc gia của Hoa Kỳ. phủ Nguyễn Tấn Dũng thăm Trung Quốc.” Nhưng Nhưng khi chế độ cộng sản vẫn còn thì khi tướng Nguyễn Trọng Vĩnh và một số nhân sỹ Công Hàm 1958, các Tuyên Bố các hứa hẹn Chính Hà Nội muốn tìm hiểu thêm thì Hồ Xuân Sơn và Trị, các mật ước bảo hộ vẫn gắn chặt Bộ Chính Trị Bộ Ngọai Giao đã từ chối tiếp đón. Việt cộng với quan thầy Trung cộng. Khi đất nước Ngày nay dưới mắt người Việt, Bộ Chính chưa có tự do thì sự thực về Hòang Sa – Trường Sa Trị Việt cộng đều do chính Trung cộng sắp đặt. Từ – Biển Đông vẫn chỉ là nhưng bí mật giữa hai đảng đó dẫn đến việc họ phải đối đầu với đòi hỏi thay Cộng sản Việt Nam – Trung Hoa. Bốn chữ “tốt” và đổi chính trị và thoát ly ách chư hầu Trung Cộng. Mười Sáu chữ vàng vẫn ràng buộc hai đảng Cộng Từ ngay bên trong đảng Cộng sản, trong quân đội, sản Việt Trung. Và như thế Hòang Sa – Trường Sa trong giới khoa bảng trí thức, trong giới ngoại giao. vẫn bị quân thù chiếm đóng. Biển Đông sẽ vẫn là Những đòi hỏi này lan rộng đến mọi tầng lớp dân ao nhà Trung cộng. Chỉ có một thể chế tự do hậu chúng trong và ngoài nước. Các cuộc biểu tình liên cộng sản thì mới mong lấy lại được Hòang Sa – tiếp tám tuần qua đã phần nào nói lên nguyện vọng Trường Sa - Biển Đông. của người dân Hoang Sa – Trường Sa Biển Đông Khi chưa có tự do phát biểu chính kiến thì là của Việt Nam. ngụy biện yêu nước vẫn là độc quyền của đảng Trong một cuộc phỏng vấn do Nhã Trân, Cộng sản Việt Nam. Khi chưa có tự do bầu cử, phóng viên Á Châu Tự Do thực hiện Luật sư chưa có một Hiến Pháp Tự Do một Quốc Hội Độc Nguyễn Hữu Thống cho biết: ”Vấn đề lãnh thổ - Lập, thì Trung Quốc vẫn đứng trong hậu trường lãnh hải là do quốc dân. Dân mới quan trọng chứ để thu xếp để lèo lái giới cầm quyền cộng sản Việt không phải đảng. Đảng phải trả lại quyền cho dân Nam, để giới này thực thi chiến lược bành trướng thì dân mới đòi lại được chủ quyền đó. Đảng cộng đại dân tộc và bá quyền cho Trung cộng. sản như thế là vi phạm quyền của người dân. Đảng Đó là chưa kể đến việc giới cầm quyền cộng sản đã toa rập với Trung Quốc rồi thì bây giờ cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục lệ thuộc tư tưởng phải trả lại cho quốc dân quyền đó. Phải cho người Tàu. Việc đảng Cộng sản Việt Nam đeo đuổi Mô QuÓc Gia 45


hình phát triển Tàu là một thí dụ điển hình. Mô hình này lấy kinh tế tự do rừng rú và hệ thống công an sẵn sàng đàn áp mọi bất công hay tiếng nói bất đồng làm căn bản. Một mô hình đang dẫn Việt Nam vào con đừơng phá sản. Lệ thuộc tư tưởng lệ thuộc chính trị là mọi căn nguyên tạo ra một tập đòan bán nước như Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam. Ở hải ngọai nhiều cá nhân (như Luật Sư Nguyễn Hữu Thống) hay tổ chức Cộng Đồng Hải Ngọai (như Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali) hậu duệ của Việt Nam Cộng Hòa vẫn không ngừng lên tiếng trước Quốc Tế để tạo dư luận Hòang Sa – Trường Sa – Biển Đông thuộc Việt Nam. Nhiều công trình nghiên cứu cá nhân và tập thể đã được thực hiện và phổ biến rộng rãi trên mạng lưới toàn cầu nhiều năm nay, cũng do tấm lòng hướng về quê hương của đàn con nơi đất khách quê người. Người Việt tự do cũng luôn luôn nhắc nhở nhau hướng về quê cha đất tổ, nơi một phần quê hương đang bị ngọai bang xâm chiếm. Cũng thường xuyên tổ chức các cuộc biểu tình để xác nhận một phần đất nước đang nằm trong tay giặc Tàu xâm lựơc. Cờ Vàng vẫn chính thức sử dụng trong Cộng đồng Người Việt Tự Do là một thách thức cho tính chính danh của những người cầm quyền cộng sản Việt Nam. Cộng sản Việt Nam không có tư cách đại diện Việt Nam, mọi ký kết công khai hay bí mật với giặc Tàu đều hòan tòan không giá trị. Một chính quyền Tự Do sẽ nhờ Quốc Tế phân xử mọi ký kết bán nước mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đã ký với Tàu. Biểu tình lần thứ tám, bà con đặc biệt tri ân những chiến sỹ hải quân quân lực Việt Nam Cộng hòa đã anh dũng hy sinh trong cuộc hải chiến Hoàng Sa năm 1974, cùng các liệt sỹ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam đã nằm xuống trong trận chiến bảo vệ Trường Sa năm 1988. Một Buổi Lễ tri ân cũng đã được tổ chức tại Sài gòn. Càng tri ân các chiến sỹ bỏ mình vì đất nước lại phải càng phải biểu lộ quyết tậm dẹp bỏ bọn tay sai bán nước cho Tàu. Có dẹp được nội thù thì mới mong chống được ngọai xâm, bảo vệ mảnh đất quê hương do tiền nhân để lại.

Nguyễn Quang Duy

Melbourne, Úc Đại Lợi 28/7/2011 Tuyên Bố của Chính Phủ Nước Cộng Hòa Nhân

Dân Trung Quốc về Lãnh Hải (Ðược thông qua trong kỳ họp thứ 100 của Ban Thường Trực Quốc Hội Nhân Dân ngày 4 tháng 9 năm 1958) Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc nay tuyên bố: 1. Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc. 2. Các đường thẳng nối liền mỗi điểm căn bản của bờ biển trên đất liền và các đảo ngoại biên ngoài khơi được xem là các đường căn bản của lãnh hải dọc theo đất liền Trung Quốc và các đảo ngoài khơi. Phần biển 12 hải lý tính ra từ các đường căn bản là hải phận của Trung Quốc. Phần biển bên trong các đường căn bản, kể cả vịnh Bohai và eo biển Giongzhou, là vùng nội hải của Trung Quốc. Các đảo bên trong các đường căn bản, kể cả đảo Dongyin, đảo Gaodeng, đảo Mazu, đảo Baiquan, đảo Niaoqin, đảo Ðại và Tiểu Jinmen, đảo Dadam, đảo Erdan, và đảo Dongdinh, là các đảo thuộc nội hải Trung Quốc. 3. Nếu không có sự cho phép của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, tất cả máy bay ngoại quốc và tàu bè quân sự không được xâm nhập hải phận Trung Quốc và vùng trời bao trên hải phận này. Bất cứ tàu bè ngoại quốc nào di chuyển trong hải phận Trung Quốc đều phải tuyên thủ các luật lệ liên hệ của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc 4. Ðiều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Ðài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc. Ðài Loan và Penghu hiện còn bị cưỡng chiếm bởi Hoa Kỳ. Ðây là hành động bất hợp pháp vi phạm sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc. Ðài Loan và Penghu đang chờ được chiếm lại. Cộng Hòa Nhân

QuÓc Gia 46


Dân Trung Quốc có quyền dùng mọi biện pháp thích ứng để lấy lại các phần đất này trong tương lai. Các nước ngoại quốc không nên xen vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc (Bản dịch của Trung Tâm Dữ Kiện) Chú thích: Quần đảo Tây Sa (tên tiếng Tàu Xisha) = Quần đảo Hoàng Sa = Paracel Islands; Quần đảo Nam Sa (tên tiếng Tàu Nansha) = Quần đảo Trường Sa = Spratly Islands Tài Liệu Tham Khảo Chính: Bộ Ngoại giao nước Cộng Hoà Xã hội chủ nghĩa Việt (1979), Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua (1949-79), Nhà Xuất Bản Sự Thật Hà Nội. - TỪ Đặng Minh Thu (1995) Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Thử phân tích lập luận của Việt Nam và Trung Quốc, Tạp Chí Thời Đại Mới, Số 11 - Tháng 7/2007 - Nguyễn Hữu Thống (1995) “Hoàng Sa Trường Sa Theo Công Pháp Quốc Tế.” - Frank Ching, Vấn đề Tranh chấp Chủ quyền trên Quần đảo Hoàng Sa: Saigon - Hanoi - Paracels Islands Dispute – 1974 (Tạp chí Kinh tế Viễn Ðông, Far Eastern Economic Review, Feb. 10, 1994) - Nhã Trân, phóng viên RFA phỏng vấn Luật sư Nguyễn Hữu Thống “Sự thật về công hàm của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng”. - Quốc Trung (dịch), Báo Kim Dương Võng (TQ): Việt nam đã từng thừa nhận Nam Sa là của Trung quốc, Nguồn Da Vàng Blog - Tạ Quốc Tuấn, Vấn-đề chủ-quyền đối với hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa: Vài nhận-xét về lập luận của hai chính-phủ Bắc-Kinh và ĐàiLoan, mạng Internet. Tham luận đọc tại Hội Thảo Hè “Vấn Đề Tranh Chấp Biển Đông” tại New York City, ngày 15-16 tháng 8, 1998. - Nguyễn Quang Duy, 2010, Đừng để mất Hoàng Sa – Trường Sa – Biển Đông. http://www.vidan. info/thamluan/2032-2032.html - Sách với tựa đề “Luyện kỹ năng đọc hiểu Tiếng Hoa” do Ngọc Huyên biên soạn, được Nhà xuất bản Thanh niên ấn hành, ở trang 274 có in hình bản đồ Trung Quốc với đường lưỡi bò liếm gần hết cả biển Đông.

TIẾNG MẸ GỌI TỪ NGÀN NĂM LỊCH SỬ  Trỗi dậy con giặc dày xéo non sông Thúc giục con bừng lửa cháy trong lòng Cơn quốc biến phải liều mình cứu nước Cơn quốc nạn tủi nhục nào hơn nữa Cơn quốc biến hô vang lời quyết chiến Đứng lên con vì tổ quốc hưng vong Đứng lên con làm rạng giống Lạc Hồng Việt Nam hỡi ơi hồn thiêng bất diệt Thức dậy con giặc tràn sang chém giết Vạn sinh linh quặn oại với đau thương Tỉnh đi con một giấc ngủ miên trường Hãy trỗi dậy lao mình ra phía trước Ta liều thác quyết đền ơn đất nước Trước gian nan xin hãy ngẩng cao đầu Nay nước nhà đang gặp cảnh bể dâu Ta thà chết không cúi đầu khuất phục Da ngựa bọc thây hỏi ai vinh ai nhục Quốc phá gia vong hào kiệt ở đâu ? Hỡi s ĩ phu sao bỏ ngỏ tuyến đầu Tiếng kêu Mẹ như một lời khấn hứa Đứng lên con tổ quốc đợi chờ ta Góp bàn tay thề cứu lấy sơn Hà Để dân chủ nở hoa hồn dân tộc Rồi đến lúc nước nhà qua tang tóc Con được nằm trong đất mẹ bao la Mẹ ôm con trong suối lệ chan hòa Lời nhắn nhủ này quốc gia là trọng Quê hương ta đó một thời vang bóng Hòn ngọc viễn đông rạng rở góc trời Nay giặc về gây tang tóc nơi nơi Mẹ ơi mẹ mẹ muôn đời phải sống Lê Chân

QuÓc Gia 47


Đạp xích lô Cặp vợ chồng kia hiếm muộn, chữa trị tốn bao nhiêu tiền mà vẫn không có con. Về sau có người mách cho họ một ông thày Tàu rất giỏi về khoa sinh đẻ này. Ông thày xem mạch xong liền cho họ một viên thuốc, dặn rằng khi uống thuốc xong chừng 10 phút thì phải làm tình ngay. Nếu làm tình thong thả thì con đẻ ra sẽ học rất giỏi, học ra bác sĩ lận. Nếu làm vội vàng thì đứa con chỉ làm tới kỹ sư là cùng, còn nếu làm hấp tấp thì đứa con sau này chỉ có thể hành nghề đạp xích lô mà thôi. Hai vợ chồng tạ ơn ông thày và tối đó họ làm tình ngay. Ban đầu họ yêu nhau rất thong thả vì họ quyết định cho con làm bác sĩ. Một lúc sau thì ông chồng hứng chí bảo vợ: Con mình làm tới kỹ sư cũng tốt qúa rồi. Và anh chị đã yêu nhau tới tấp. Ít phút sau thì cô vợ hổn hển góp ý: Anh ơi con nó làm nghề xích lô cũng tốt chán rồi.

vì không ngờ ông già nói trúng tuổi mình. Đúng lúc đó thì xe bus tới. Sáng hôm sau tại quán cà phê ông già đem chuyện này kể cho bạn bè nghe. Ai cũng phục và hỏi ông tại sao sờ vú mà biết rõ được tuổi như vậy, ông già bèn cười khì khì: - Làm sao sờ mà biết được tuổi. Sở dĩ tao nói trúng là vì chiều hôm đó lúc bà ta trả tiền ở nhà hàng thì tao ngồi bàn kế ngay đó, tao nghe rõ bà ta nói tuổi thực với lão chủ mà.

Chia sẻ Một cặp vợ chồng gìa vào quán McDonald’s mua một cái hamburger, một gói khoai chiên và một chai nước ngọt rồi ra ngồi ở góc phòng. Khi đã an tọa thì ông chồng chia phần ăn ra làm hai, và ông ăn trước. Bà ngồi nhìn ông ăn một cách sung sướng. Một ông linh mục cũng đang ngồi ăn trong phòng, linh mục để ý quan sát và thấy hết Biết tuổi mọi sự. Ông nghĩ chắc cặp vợ chồng già này nghèo Một bà xồn xồn kia nghe bạn bè xúi đã đi nên chỉ đủ tiền mua như vậy. Ông thấy tội nghiệp mỹ viện. Bà tân trang lại toàn thể con người. Sau nên liền đứng lên và tiến lại cặp vợ chồng già, rồi đó bà ngắm bà trong gương và bà thấy tự mãn về xin phép họ cho ông được mua tặng họ cũng một sắc đẹp của mình. Bà tự thưởng cho mình một bữa phần ăn như vậy nữa. Bà già liền lên tiếng: Xin ăn sang trọng tại nhà hàng. Lúc trả tiền, bà thấy cám ơn Cha, chúng tôi chỉ mua một phần ăn vì sức ông chủ nhìn bà đằm đuối nên bà lên tiếng: Ông ăn của chúng tôi chỉ có thế, chứ không phải chúng đoán tôi bao nhiêu tuổi? Ông chủ đáp: Tôi nghĩ bà tôi thiếu tiền. Đã bao lâu nay cái gì chúng tôi cũng chỉ vào khoảng 30 mà thôi. Bà thích qúa, liền nói: chia sẻ như vậy. Ông cha hỏi tiếp: Sao bà không Cám ơn ông quá khen, tôi đã 45 tuổi rồi đó. Sau đó cùng ăn với chồng bà cho vui? Bà gia trả lời: Vì bà đi shopping. Trên đường về bà đi xe bus. Đứng chúng tôi chung nhau một hàm răng. Hôm nay là chờ ở trạm xe bus chỉ có một mình bà với một ông ngày ông đeo răng và ăn trước. già. Ông này nhìn bà đăm đăm. Bà nghĩ ông này say mê nhan sắc của bà nên bà liền hỏi: Đố ông biết Người khách đầu tiên tôi bao nhiêu tuổi? Ông già nhìn bà rồi nói : Mắt Một bác nhà quê ra tỉnh lần đầu, bác thấy tôi kém nên không nhin ra tuổi, nhưng nếu bà cho một nhà hàng sang trọng đề ngoài cửa: Người tôi sờ ngực bà 3 phút thì tôi sẽ đoán ra tuổi ngay. khách thứ 100 sẽ không phải trả tiền. Thế là bác Thấy bến xe vắng khách nên bà xồn xồn liền vạch nhà quê quyết làm người khách thứ 100. Bác nấp ngực ra cho ông già sờ. Ông già này sờ nắn chừng gần đó và đếm. Bác thấy rất nhiều người ra vào. 3 phút rồi nói: Tôi đoán bà 45 tuổi. Bà ta giật mình Khi thấy người thứ 99 vừa bước ra thì bác tiến vào, QuÓc Gia 48


ngồi xuống bàn ngay và kêu mấy món ngon nhất và đắt nhất. Khi ăn uống thóa thuê xong thì bác đứng lên và tuyên bố: Tôi là ngươì khách thứ 100 bởi vậy tôi khỏi trả tiền bữa nay nha. Chủ nhà hàng liền đáp: Ông là người khách thứ nhất ngồi xuống ăn, chứ từ đầu đến giờ toàn những người ghé vào hỏi giá tiền và đòi xem thực đơn mà thôi, có ai ngồi ăn đâu!

Một nhà truyền giáo giảng một bài rất hùng hồn về đức bác ái, về việc phải tha thứ cho kẻ thù. Giảng xong ông hỏi: Ai trong chúng ta luôn luôn sẵn lòng tha thứ cho kẻ thù, xin giơ tay lên. Tất cả hội trường đều giơ tay, trừ một ông lão già. Diễn giả liền tiến đến ông lão và hỏi: - Năm nay cụ được bao nhiêu tuổi vàng cơ? - Thưa Ngài, năm nay tôi 90 - Vậy trong 90 năm cuộc đời, không bao giờ cụ có Lý do ly dị kẻ thù sao? Hai vợ chồng đem nhau ra tòa xin ly dị. - Có chứ, nhưng tôi có để chúng nó sống bao giờ Quan tòa hỏi lý do, người chồng đáp: Lý do mà đâu chúng tôi xin ly dị… Vừa nói đến đây thì bà vợ ngắt lời ngay : Chữ TÌNH - Anh để tôi nói Yêu nhau đến lần thứ tư gọi là tư tình - Không, bà phải để tôi nói Yêu nhau đến lần thứ bẩy gọi là thất tình - Thưa Toà, xin toà cho tôi nói thì mới rõ ràng Yêu mà có ý tứ đề phòng gọi là tình tứ chính xác Có nhiều người yêu một lúc gọi là trữ tình - Không đúng… Không có người yêu gọi là vô tình Nghe đến đây thì quan tòa liền phán : Yêu và lấy người nước ngoài gọi là ngoại tình - Hai người không cần giải thích nữa, bây giờ toà Yêu và lấy người trong nước gọi là nội tình đã hiểu rõ lý do rồi Gặp người yêu nơi đánh bạc gọi là bạc tình Yêu người đang có tang gọi là tình tang Ngộ độc Yêu nhau ngay thời kỳ còn đi học gọi là tình trường Một thanh niên rất trẻ và khoẻ mạnh đẹp Bạn hữu yêu nhau gọi là hữu tình trai lấy một bà già làm vợ. Sau tiệc cưới hai người Mời người yêu ăn bánh men gọi là men tình đi trăng mật. Ai cũng lo cho bà gìa vì sợ anh chồng Đi chung với nhau ngoài mưa rồi bị cảm gọi là cảm trẻ măng kia sẽ hung hăng quá sức bà. Nhưng sau tình đêm tân hôn, anh chồng trẻ lăn ra chết. Xác anh Yêu nhau không mặc quần áo gọi là trần tình được đem giảo nghiệm. Các bác sĩ giảo nghiệm Người cha của cô gái yêu mình gọi là phụ tình xong đã tuyên bố : Người yêu làm nghê bán khoai lang gọi là tình lang - Anh chồng trẻ đã chết vì ngộ độc: anh đã uống Người yêu làm nghề bán báo gọi là tình báo phải loại sữa qúa hạn. Yêu nhau mà lúc nào cũng phải thúc dục gọi là tình dục Có khai không? Một nữ điệp viên bị đối phương bắt. Đối Không phương đã tra khảo mọi cách mà nữ điệp viên Một ông đến than thở với bác sĩ : này nhất định không khai báo gì. Cuối cùng đối - Tôi khổ và tôi lo qúa vì đêm nào vợ tôi cũng nói phương nghĩ tới hạ sách là đe cưỡng hiếp. Trưởng mê. ban thoát y, tiến đến trước mặt nữ điệp viên và hỏi: - Bả nói làm sao? Có khai không? Nữ điệp viên không thèm trả lời. - Bao giờ bả cũng nói : Không, không được, Anh Anh tướng này đến sát cô ta và hỏi lớn: Có khai Nam ơi không? - Nếu bả nói vậy thì việc gì ông phải lo Nữ điệp viên lúc này mới lên tiếng : - Vì tên tôi không phải là Nam - Rất khai vì lâu ngày anh chưa tắm - Nhưng một khi bà ấy luôn t��� chối và luôn nói không với anh Nam thì ông phải lo gì! Không có kẻ thù QuÓc Gia 49


Sông Bến Hải PHẠM HỮU TRÁC

H

iệp định Genève 20-7-1954 (*) lấy sông Bến Hải làm ranh giới đình chiến giữa hai miền Nam Bắc, từ đó hai chữ Bến Hải đi vào lịch sử Việt Nam. Sông Bến Hải còn có tên là Rào Thanh bắt nguồn từ vùng núi Động Chân, tỉnh Quảng Trị, thuộc dãy Trường Sơn, cao hơn mặt biển 500m, chẩy theo hướng từ tây nam sang đông bắc, đổ ra biển ở Cửa Tùng, thuộc quận Vĩnh Linh, Quảng Trị. Sông dài chừng 100km, nơi rộng nhất khoảng 200m, hai đầu sông rất hẹp, ở thượng nguồn nơi có nhà thờ Phước Sơn, sông chỉ rộng 20m, ở Cửa Tùng lòng sông rộng 30m. Sông Bến Hải cũng còn được gọi là sông Bến Hói, theo tiếng địa phương hói có nghĩa là dòng sông nhỏ, từ Bến Hói đọc trại ra là Bến Hải. Từ đầu nguồn sông Bến Hải chẩy được 80km thì gặp sông Sa Lung từ phía tây bắc đổ vào, hai sông hợp lưu chẩy tiếp ra biển, qua làng Minh Lương ở bờ bắc nên có tên là sông Minh Lương. Do phải kiêng húy tên vua Minh Mạng, nên cả tên làng và tên sông đều đổi thành Hiền Lương, cây cầu gần ngã ba sông cũng mang tên là Hiền Lương.

Sông Bến Hải (Hình 1) Nguồn: Google Maps

Cầu Hiền Lương nối liền quốc lộ số 1 bắc qua sông Bến Hải, nơi sông rộng hơn 150m, lui một ít về phía nam vĩ tuyến 17, thuộc quản hạt quận Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị. Tính đến nay đã có nhiều lần cấu trúc chiếc cầu bắc qua sông Bến Hải thay đổi, nhưng cây cầu lịch sử vẫn là cây cầu từ 1952 đên 1967. Cầu bắt đầu xây dựng bằng gỗ thô sơ năm 1922 dành cho người đi bộ, thay đổi nhiều lần đến khi xây lại năm 2003 tất cả là 8 lần. Cây cầu mà tôi đã đứng trên đó do người Pháp xây dựng năm 1952 bằng bê tông cốt sắt dài 178m, rộng 4m, hai bên có thành chắn cao 1,2m, trọng tải tối đa 18 tấn, gồm 7 nhịp, mặt cầu lát bằng 894 tấm ván gỗ thông, chia ra miền bắc một nửa, miền nam một nửa, mỗi bên 89m. Ở giữa cầu ngăn ra bằng hai vạch song song, trừ cảnh sát hai bên có thể đi qua hết chiều dài của cầu, người khác chỉ được đứng trong phạm vi giới hạn nam bắc của mình. Cây cầu này tồn tại 15 năm từ 1952 cho đến 1967 khi máy bay Mỹ phá sập. Mỗi đầu cầu có một đồn cảnh sát 16 người (phía bắc gọi là đồn công an) thường xuyên cử hai nhân viên tuần tiễu an ninh trên cầu. Nghe nói ở Cửa Tùng cũng có một đồn cảnh sát ở bờ bắc thuộc xã Vinh Quang và một đồn ở phía nam thuộc xã Cát Sơn. Sau năm 1965, khi chiến tranh leo thang thì hệ thống đồn bót dọc hai bên sông Bến Hải đều ngưng hoạt động. Phục vụ tại sư đoàn 1 bộ binh từ 1963 đến 1965 (1), tôi đã nhiều lần ra thăm cầu Hiền Lương, mổi lần đối với tôi là một kỷ niệm khó quên. Vì là trong vùng 5 cây số phi quân sự, nên mỗi lần đến cầu đều phải mặc thường phục, nếu đi quân xa thì mang phải mang số ẩn tế, có khi vội thì lấy bùn bôi lấp đi bảng số quân xa. Lần đầu tiên vào cuối năm 1963, lúc mới đến đơn vị mới là đã muốn đi thăm Bến Hải. Từ Huế theo quốc lộ số 1, qua Quảng Trị rồi Đông Hà, QuÓc Gia 50


Khoảng giữa tháng 9-1964 vài đồng nghiệp và tôi rủ nhau ra thăm Bến Hải. Hôm ấy tướng Lâm Văn Phát kéo quân vào Saigon áp lực đảo chính, ở ngoài giới tuyến nghe rõ nhạc hành quân trên đài phát thanh Saigon cùng với tin tức và kêu gọi của hai phe, đảo chính và phản đảo chính. Ở trên cầu Hiền Lương hai anh công an miền Bắc đến chào hỏi “đồng bào”, rồi tỏ ý chê bai, nói với chúng tôi là mấy anh tướng miền Nam thích đánh nhau tranh dành quyền hành, anh bạn Lý Hồng Sen nhanh trí đáp lại: Bên tôi dân chủ như vậy đó, ai làm việc không được thì bắt xuống, bây giờ để chứng tỏ dân chủ, ở giữa cầu này, tôi hô đả đảo Nguyễn Khánh, đồng chí phải hô đả đảo Hồ Chí Minh.

Câu Hiền Lương cũ và mới (Hình 2) Nguồn: Google Maps khi vào tới địa hạt Vĩnh Linh là đã thấy lòng nao nao vì nhớ nhà sau 9 năm xa miền Bắc. Dòng sông chẩy chậm, trên cầu gió nhẹ, đứng ở bên này vạch trắng mà nhớ lại những xót xa lúc xuống tầu há mồm rời miền Bắc. Lần khác theo đoàn sinh viên Sài Gòn ra thăm Huế đi cùng với tướng Nguyễn Chánh Thi. Khi đoàn người tới chân cầu thì hai nhân viên công an miền Bắc sang bên này quan sát, quả nhiên không bao lâu sau thì có tin cộng sản phản đối sự hiện diện của tướng Thi ở vùng phi quân sự. Mấy ông Ấn Độ, Ba Lan, Gia Nã Đại trong Ủy hội Quốc tế Đình chiến từ đâu bỗng thấy kéo đến, bên ta trả lời là tướng Thi ngoài chức vụ tư lệnh sư đoàn có là đại biểu chính phủ tại khu 11 chiến thuật, một trách “Nam Bắc Một Nhà” - Giữa nhà sao lại xây cổng? vụ hành chính. Thế là xong một hiệp, mà không Nói xong anh giơ tay hô lớn đả đảo Nguyễn biết trong vòng 21 năm đã có bao nhiêu vụ khiếu Khánh, rồi đòi anh công an trả nợ phần của anh đối nại qua hai bên cầu. với Hồ Chí Minh. Dĩ nhiên anh công an bị ngọng, trách ngược lại người “đồng bào” kỳ cục. Chúng tôi bồi thêm, cật vấn anh ta tại sao chân cầu phía bắc lại có cái cổng lớn trên ghi bốn chữ “Nam Bắc Một Nhà”, giữa nhà sao lại xây cổng? Khi Không quân Việt Nam Cộng Hòa bắt đầu oanh tạc bắc vĩ tuyến 17, nhiệm vụ của quân y sư đoàn là bay trên trực thăng phía nam sông Bến Hải để yểm trợ cứu cấp trường hợp phi công bị trúng thương. Tôi nhớ hình như hồi đó quân đội Việt Nam sử dụng trực thăng loại Huey, chở được tám người, hai cáng thương, thường bay hai chiếc để hỗ trợ lẫn nhau. Trường hợp may mắn, chúng Cầu Hiền Hương (cũ) tôi đã có hy vọng tiếp cứu đuợc phi công Phạm Nguồn: Panoramio (Google) Phú Quốc, nếu máy bay trúng đạn của anh còn bay được sâu về phía nam. Cuối cùng chúng tôi chẳng QuÓc Gia 51


cứu được ai mà trớ trêu hơn nữa, chính chúng tôi phải lo cho mình, số là hôm ấy một trong hai chiếc trực thăng hỏng máy, phải đáp xuống đất, tất cả dụng cụ trang bị quân sự và y khoa phải tháo gỡ cùng với phi hành đoàn đưa sang chiếc thứ hai bay về sân bay thành nội Huế. Ngày 19-3-1965 tôi cũng muốn ra chứng kiến cảnh trục xuất giáo sư Tôn Thất Dương Kỵ, bác sĩ thú y Phạm Văn Huyến và ký giả Cao Minh Chiếm qua cầu Hiền Lương, nhưng vì bận công tác khác nên không thể ra coi được. Năm 1967 cầu bị phi cơ Mỹ đánh sập, đến 1972 khi đem quân chiếm miền Nam, công binh cộng sản bắc cầu phao qua sông Bến Hải lùi 20m về phía thượng lưu cầu cũ. Năm 2003 công việc phục chế cầu Hiền Lương phỏng theo kiểu cũ hoàn thành, mặt cầu được lát bằng gỗ lim. Tôi cứ băn khoăn về những yếu tố nào trong cuộc điều đình mặc cả giữa Pháp và Việt Minh trong cuộc đàm phán Genève đã đưa đến thỏa thuận nhận sông Bến Hải làm ranh giới, Cho đến mấy năm gần đây nhờ những tài liệu mới xuất bản (2) mới có thể lần ra manh mối việc chia đôi đất nước. Xin ghi lại ở đây những nét chính yếu. Vào tuần lễ thứ ba của hội nghị, phương án vạch một giới tuyến nam bắc hầu như đã được công nhận, Phạm Văn Đồng đưa ra ý kiến lấy vĩ tuyến 13 làm ranh giới, các nước phương tây phản đối dữ dội. Chu Ân Lai thấy cần phải thuyết phục phía Việt Minh, trên đường từ Genève trở về Bắc Kinh qua thăm Ấn Độ và Miến Điện, bèn triệu tập một phiên họp tại Quảng Tây với Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, cùng hai cố vấn Trung Quốc bên cạnh Việt Minh là La Qúi Ba và Vi Quốc Thanh, để thông báo cho biết tình hình đàm phán và vấn đề chia vùng. Cuộc gặp gỡ này diễn ra tại Liễu Châu (thành phố thuộc tỉnh Quảng Tây) trong 8 phiên họp từ ngày, từ 3 đến 5 tháng 7, 1954. Sau khi Võ Nguyên Giáp và Vi Quốc Thanh trình bày tình hình chiến trường, Chu Ân Lai thuyết giảng dài về vấn đề chiến tranh và hòa bình. Ông trình bày rất tỉ mỉ, cho rằng trước mắt có ba khả năng, thượng sách là hòa được, trung sách là đánh rồi hòa, hạ sách là đánh tiếp. Cuối cùng ông cho biết có hy vọng vạch đường phân giới tạm thời tại vĩ tuyến 16. Ông

khuyến dụ: từ vĩ tuyến 16 trở ra bắc là nơi Việt Nam hưng quốc, có 13 triệu dân, có hải cảng, có thể xây dựng. Vì người Pháp đòi chia vùng ở vĩ tuyến 18 và vì vĩ tuyến 16 ở phía nam Đà Nẵng nên muốn trấn an người Pháp, ông bảo cảng Đà Nẵng, Huế và quốc lộ số 9 (từ Đông Hà sang Lào, ở phía bắc thị xã Quảng Trị) có thể đặc biệt lưu lại cho Pháp một hai năm, như thế chúng ta có thể đòi các điều kiện khác. Hồ Chí Minh nói vào lúc xế chiều ngày 4 tháng 7, ông nói ta phải giúp Mendès-France khỏi đổ, hạ quyết tâm tranh thủ hòa bình. Buổi tối hôm đó Chu Ân Lai báo cáo về trung ương, xin lùi ngày về Bắc Kinh, họp thêm một ngày nữa liên quan đến phương án giải quyết cụ thể. Trong phiên họp sáng ngày 5 tháng 7, 1954 Võ Nguyên Giáp biểu thị đồng ý chọn vĩ tuyến 16, nhưng nói thêm vì Phạm Văn Đồng đang đề xuất phương án vĩ tuyến 13, nên có thể lùi từng bước, đến vĩ tuyến 16 là giới hạn cuối cùng, khi rút quân miền Nam thì rút từ cấp tỉnh trở lên, nhưng từ cấp huyện trở xuống và đội du kích không rút, đem cất giấu vũ khí. Vi Quốc Thanh đồng ý với ý kiến chủ hòa của Chu Ân Lai, nếu tiếp tục đánh, có thể đuổi được kẻ địch yếu, nhưng lại đưa vào kể địch mạnh (Mỹ). Đó là tình hình đòi hỏi chúng ta phải tránh né nhất. Chu Ân Lai nói xen vào: đó không phải là giả thiết mà là sự thật. Khi kết quả hội nghị Liễu Châu đã thực hiện hoàn toàn theo dự kiến của Chu Ân Lai, Hồ Chí Minh phát biểu có tính cách tổng kết, hiện nay chúng ta đang đứng trước ngã tư đường, có khả năng hòa cũng có khả năng chiến, phương hướng chủ yếu là tranh thủ hòa chuẩn bị chiến. Bởi vì khẩu hiệu trước đây là kháng chiến đến cùng, bây giờ lại muốn hòa, đối với người bình thường thậm chí là cán bộ, rốt cuộc thì cái nào đúng đây. Nên vấn đề hàng đầu là đả thông tư tưởng, nếu chuẩn bị tiếp thu Hà Nội, thì phải chuẩn bị một loạt cán bộ mà hiện nay không đủ, vẫn cần các đồng chí cố vấn giúp đỡ. Ngay trong ngày kết thúc hội nghị, Hồ Chí Minh đã tự tay thảo chỉ thị 5/7 gửi cho Phạm Văn Đồng, xác định “phương án thấp nhất trong đàm phán” (chấp nhận vĩ tuyến 16), chỉ thị này gửi qua Trung ương đảng Cộng sản Trung quốc trước, nếu

QuÓc Gia 52


không có ý kiến, sẽ chuyển cho đồng chí để tiến hành. Tối ngày 5 tháng 7, cử hành phiên họp thứ tám, chủ yếu bàn về tình hình sau khi ngưng bắn, tiếp quản thành thị, hội nghị thảo luận và sửa chữa bốn điều trong “Bố cáo yên dân khi vào thành phố” do La Qúi Ba khởi thảo, tiếp theo bàn luận và sửa chữa “Chính sách vùng tiếp quản” cũng do La Qúi Ba khởi thảo. Cuối cùng Chu Ân Lai tuyên bố kết thúc hội nghị. Một tuần lễ sau khi về Bắc Kinh, Chu Ân Lai trở lại Genève ngày 12-7-1954, nghe các phụ tá báo cáo tình hình đàm phán. Thứ trưởng Ngoại giao Trương Văn Thiên cho rằng đoàn đại biểu Việt Minh lần lữa không chịu theo chỉ thị 5/7 của Hồ Chí Minh là do đã đề cao lực lượng của mình và đặc biệt là đánh giá quá cao chiến thắng Điện Biên Phủ, vì thế đã không nhượng bộ thích ứng, đồng thời còn có tư tưởng Liên bang Đông Dương, không phân biệt nổi cách mạng nhân dân và đấu tranh giải phóng dân tộc là hai loại không cùng tính chất. Khó khăn hiện nay là Pháp chủ trương lấy vĩ tuyến 18 làm giới hạn, trong khi Trung ương Cộng sản Trung Hoa và Việt Nam đồng ý lấy vĩ tuyến 16, nhưng đoàn đại biểu VN vẫn dừng lại ở vĩ tuyến 14-15.

Công Tường thì được biết ngày 11 và 12-7-1954 Phạm Văn Đồng đã gặp Mendès-France, Phạm Văn Đồng thử thăm dò vĩ tuyến 16, nhưng MendèsFrance ngang nhiên từ chối, kiên trì đòi vĩ tuyến 18. Đến nửa đêm, nhận thấy nơi Phạm Văn Đồng trú ngụ không đủ bảo đảm bí mật, Chu Ân Lai đề nghị về nơi ông trú ngụ tại biệt thự Vạn Hoa bàn tiếp, tại đây Chu Ân Lai cho Phạm Văn Đồng biết là nếu tiếp tục đánh nhau, ít ra cũng phải ba năm, thế nhưng Mỹ can thiệp là điều khó tránh khỏi, lúc đó không phải là vấn đề ba năm nữa. Chu Ân Lai cho rằng nếu VN muốn giữ vùng tập kết tại Liên Khu Năm (Quảng Ngãi, Bình Định) thì phía Pháp cũng đòi giữ vùng tập kết tại đồng bằng sông Hồng. Nếu dứt khoát lấy ranh giới vĩ tuyến 16 thì có thể thành lập một dạng quốc gia ở phía bắc, qua phổ thông bầu cử mà hoàn thành thống nhất. Chu Ân Lai còn cho biết sau chỉ thị 5/7, Mao Trạch Đông có thương nghị lại với Hồ Chí Minh và hai người đã đồng ý lấy đường số 9 làm giới tuyến, dù điểm này không viết trong văn kiện 5/7. Ngày hôm sau, 13-7-1954, Chu Ân Lai tiếp Mendès-France lúc 10 giờ 30 sáng tại biệt thự Vạn Hoa. Thủ tướng Pháp trải ra một bản đồ trước mặt Chu Ân Lai và nói: không có đường giới tuyến nào thích hợp hơn vĩ tuyến 18. Nhất định ngài sẽ nói với tôi Việt Minh chiếm nhiều nơi giữa vĩ tuyến 13 đến 16, thế nhưng giữa vĩ tuyến 16 và 18 chúng tôi có vùng chiếm lĩnh. Không thể lấy diện tích ra để so sánh, trên thực tế những thành phố như Hà nội Hải phòng, Huế, Tourane, đồng bằng sông Hồng, tính quan trọng về dân số, chính trị, kinh tế đều lớn hơn những vùng mà Việt Minh rút khỏi. Lấy dân số ra mà nói, vùng chúng tôi phải rút là 300.000 dân, còn Việt Minh chỉ phải rút có 30.000 người. Vạch đường giới tuyến về địa lý, lịch sử và logique đ���u nên lấy porte d’Annam (cổng An Nam tức là Hoành Sơn Quan do vua Minh Mạng Hoành Sơn Quan ở Kỳ Nam, cho xây năm 1833 trên đèo Ngang) gần vĩ tuyến 18 huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh là hợp lý nhất. Vì biết Mendès-France chiều hôm ấy sẽ về Paris gặp Foster Dulles, Chu Ân Lai nhấn 9 giờ 30 tối hôm đó Chu Ân Lai đến khách mạnh muốn để cho hòa bình được củng cố phải có sạn của đoàn đại biểu Việt Nam hội đàm với Phạm sự bảo đảm của các nước tham dự, ám chỉ không Văn Đồng, Hoàng Văn Hoan, Phan Anh, Trần muốn Mỹ đứng ngoài cuộc đàm phán, đồng thời QuÓc Gia 53


khéo léo cho biết Việt Minh có khả năng nhượng vào buổi chiều. Năm giờ bốn mươi lăm phút chiêù bộ. ngày 19-7-1954, thứ trưởng Trương Văn Thiên đến nơi ở của phái đoàn Anh, hội kiến với Caccia, phụ tá Eden. Trương Văn Thiên thông báo nhượng bộ cuối cùng, có thể chấp nhận đường giới tuyến khoảng 10 cây số về phía bắc đường số 9. Thiên nhấn mạnh nếu đối phương không tiếp nhận, chúng tôi chỉ có thể mua vé bay bay về nhà. Caccia nói 10 cây số sợ rằng hẹp quá. Thiên nói có thể bắt chước Triều Tiên, thiết lập khu phi quân sự 5 cây số ở mỗi bên. Caccia đề nghị là giữa đường số 9 và vĩ tuyến 17 có hai con sông, có thể chọn một trong hai con sông đó làm giới tuyến (Bến Hải và Sa Lung?). Tiếp đó hai người bàn đến vấn đề tổng tuyển cử… Chiều tối ngày 20 tháng 7 năm 1954 vì đại biểu Campuchia, đại biểu Lào và đại biểu Việt Nam Ngô Đình Luyện lại có những đề nghị khác, cuộc thương lượng phải kéo dài thêm, mà hạn chót của Mendès-France đối với quốc hội Pháp là nửa đêm, nên đồng hồ trong phòng họp phải ngưng lại vào lúc 24 giờ. Mãi đến 3 giờ 20 sáng đại biểu quân sự cổng An Nam tức là Hoành Sơn Quan do vua hai bên mới có thể tề tựu tại đại sảnh của Liên Hiệp Minh Mạng cho xây năm 1833 trên đèo Ngang Quốc, thiếu tướng Delteil đại diện quân đội viễn chinh Pháp, thứ trưởng Quốc Phòng Tạ Quang Bửu đại diện Việt Minh ký tên trên hiệp định đình chiến. Sau khi ký xong Tạ Quang Bửu tươi cười tới trước mặt Delteil đề nghị bây giờ chúng ta hãy cùng uống một ly sâm banh. Delteil trả lời: chắc ông biết rõ là tôi không thể nhận lời, nói xong ông ta đi thẳng về phía phái đoàn của mình. Sông Bến Hải đi vào lịch sử từ giờ phút đó. (1) Hồi đó Sư đoàn 3 Bộ binh của Quân lực Việt Nam Công Hòa chưa thành lập, Sư đoàn I Bộ binh trách nhiệm hai tỉnh Quảng Trị và Thừa Hoành Sơn Quan do vua Minh Mạng Thiên, tức là khu chiến thuật 11. cho xây năm 1833 trên đèo Ngang (2) Phần lớn tài liệu trích từ quyển “Chu Ân Lai dữ Nhật-Nội-Ngoã hội nghị” bản chữ Hán Đến ngày 19 tháng 7, cuộc đàm phán vẫn do Tiền Giang (钱江,Qian Jiang) viết xong 24-11chưa đạt được thỏa thuận cuối cùng, vấn đề vạch 2004, bản dịch sang Việt ngữ “Vai trò của Chu Ân đường giới tuyến còn giằng co. Hồi 12 giờ 45 Lai tại Genève năm 1954” của Dương Danh Dy. ngày hôm đó, Mendès-France và Eden cùng với các phụ tá đến gặp Chu Ân Lai thảo luận một giờ đồng hồ. Khi kết thúc Eden đề nghị phụ tá Caccia của ông sẽ gặp Trương Văn Thiên thảo luận thêm QuÓc Gia 54


DÒNG SÔNG RỬA TỘI ***** Lê-thị-Công-Nhân ***** Lấy một nắm đất trét lên mặt mình ở đất nước tôi mọi người đều làm / phải làm như thế để ca ngợi Hồ Chí Minh  

Trong nấm mồ như thể khó mà lạnh lẽo được hơn xác ướp nghĩ gì? hỡi ông !

  Nhưng mọi dòng sông đều ô nhiễm cả rồi vì than bùn bô xít vì nước thải độc hại vì sự phát triển vì thuốc trừ sâu và vì những chiến công lẫy lừng năm châu bốn biển (cứ tạm thời vu cho là thế !)  

 

Khi linh hồn còn lang thang khắp nơi trong vũ trụ mông lung, chờ ngày phán xét cuối cùng thì ông đã trót được bọn chúng phong thánh mất rồi còn đâu,  

Hãy từ chối đi, nếu còn có thể Vì sự sám hối sẽ cứu rỗi được ông dù ông không còn cơ hội để sám hối trước chúng tôi nữa rồi,  

Tôi nhìn nấm mồ của ông, và tôi khóc vì tôi, và cả dân tộc này, cùng với cái đảng cộng sản chết tiệt của ông đã bị chôn vùi vào đó cả rồi bằng nhiều cách khác nhau nhưng thời gian thì có thực đó là tuổi thơ của tôi, đó là tương lai của đảng cộng sản và hiện tại của đất nước này đã được nhuộm đỏ nhuộm hồng, nhuộm bằng máu của nhau  

Tôi thường đi tìm một dòng sông chảy ra từ những con suối khởi thủy trong tận rừng sâu  

Tôi ước ao được tắm mình vào đó được úp mặt xuống dòng nước mát trong tinh sạch đó để gột rửa bùn đất và máu và lửa trên cơ thể tôi, trên khắp dân tộc tôi và ở mọi chốn cùng của quê hương Việt Nam   Yêu dấu thương đau !

Anh phải giết em thôi em yêu dấu Con phải đấu tố cha thôi cha kính yêu Còn mẹ ư, mẹ để làm gì? Hàng xóm và bạn hữu ư Xin hãy quên đi  

Tất cả vì lý tưởng cộng sản vì chủ nghĩa xã hội Vì Mác Lê nin vì Mao Trạch Đông Và Xtalin nữa Mà máu dân mình đã nhuộm đỏ những dòng sông  

Tôi tìm mãi dù đã rất cố công Với đôi tay và bàn chân nhỏ bé Xước máu đỏ hồng Chẳng có gì ngoài một cõi mênh mông Của tham tàn cùng cực Dối trá bất công  

Tôi muốn trút bỏ tất cả Mọi y phục và những suy nghĩ ở trong lòng Để được tắm mình trong một dòng sông Chảy ra từ đại ngàn u tịch Là tình yêu, thứ tha Công lý và lẽ thật Khởi đầu, sau cùng và duy nhất. Một lần cho tất cả hồi sinh  

Này hỡi Hồ Chí Minh và sư phụ là Mao Trạch Đông các người còn sám hối được nữa không ? e rằng Không !

QuÓc Gia 55

Lê-thị-Công-Nhân


XUÂN THÌ, EM Sáu mươi, Ø, nhắc mà chi, Để ta vẽ lại xuân thì em xưa. Ngày con gái mắt đong đưa, Thơm môi, đỏ má đủ vừa hồng nhan. Chiều tan học, bước rất ngoan Có trăm khách lạ trần gian thẫn thờ. Người yêu, em hiện trong thơ, Bâng khuâng trang sách, hững hờ áo bay. Đêm thục nữ, giấc ngủ say, Những cơn mơ, tháng năm đầy bướm hoa. Sáu mươi, ừ, đã đâu xa, Xuân thì em, để mình ta giữ gìn.

(Gºi VÛ Hùng, A.C. La, PTChau) Từ đó giòng sông buồn Mây ngại ngùng soi bóng Lầu cũ đầy hoàng hôn Bờ hoa chìm khói sóng Từ đó giòng sông buồn Tiếng tiêu sầu đã lặng Người ôm gối cô đơn Phòng the nghìn hiu quạnh Từ đó giòng sông buồn Thuyền xưa còn trong mộng Ăn năn tình vô ngôn Bầy sếu đùa bến vắng

NgÒi Çi, ta g†i cà phê, Kéo thêm gh‰ Ç®i bån bè ljn sau. Quán trÜa, hè n¡ng, nhìn nhau, ñi‹m sÜÖng mái tóc, trán nhàu tháng næm. Ngày mùa Çông, tr©i lånh cæm, ThÃy trong khói thuÓc mù tæm quê nhà. NgÒi Çi, còn Ãm chung trà, VŠ Ü, thì låi mình ta ngÆm ngùi.

Từ đó giòng sông buồn Lời kinh chiều đồng vọng QuÓc Gia 56


AI BÁN HOÀNG SA, TRƯỜNG SA CHO TẦU CỘNG? LÊ TRỌNG UYÊN (Nguyên Luật Sư Toà Thượng Thẩm Sài Gòn) (Xin ghi nhận rằng những văn-kiện và sự-kiện sử dụng trong bài viết dưới đây phần lớn được trich dẫn từ tập “ HỒ SƠ HOÀNG SA & TRƯỜNG SA và CHỦ QUYỀN DÂN TỘC” của GS Nguyễn văn Canh)

D

ưới chế độ dân chủ biểu tình chỉ đơn giản mang ý nghĩa là sự biểu lộ ý chí của dân chúng. Đây là một quyền căn bản của công dân bất cứ một nước dân chủ nào. Quyền này thường được minh thị công nhận bởi hiến pháp. Hiến pháp được ban hành năm 1992 của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã minh thị công nhận và ghi nhận quyền đi biều tình của dân chúng nơi điều 69 như sau: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình….” Tuy nhiên trong thực tế, khi người dân đi biểu tình để biểu lộ lòng yêu nước, để nói lên sự căm phẫn của dân chúng với bọn Tầu Cộng xâm lăng, công an của nguỵ quyền Cộng Sản lại sử dụng bạo lực Çối với những người yêu nước như đối xử với loài vật. Sự kiện này khiến nhiều người nghĩ rằng đối với nguỵ quyền Cộng Sản, hiến pháp năm 1992 của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam chẳng khác chi là tờ giấy lộn bị vo tròn bóp méo ném trong sọt rác khi không cần thiết, và miếng giấy lộn đó lại được lượm lên từ sọt rác vuốt lại cho phẳng phiu để chứng minh với các quốc gia khác là nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam có Hiến Pháp. Chính vì quan niệm Hiến Pháp như trên của người Việt Cộng mà người Việt Nam trên khắp thế giới có dịp xem đoạn video quay cảnh ba tên công an mặc sắc phục cùng một kẻ côn đồ kéo lê một người đi biểu tình phản đối Trung Cộng xâm lăng quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa theo kiểu “tứ mã phân thây” của Tầu Cộng để ném người này lên xe bus đậu gần đó; nhưng khi người này bị kéo đến gần xe bus, một gã côn đồ đang đứng trên xe đã nhanh nhẹn đạp một đạp vào mặt người đi biểu tình này. Hoạt cảnh này đã diễn tả trung thực

cảnh hiến pháp năm 1992 của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam được vo tròn bóp méo ném vào thùng rác. Trước hoạt cảnh đó, người xem sẽ tự hỏi lòng rằng phải chăng yêu nước Việt Nam là một trọng tội, đối với người Việt Cộng. Dù sao ta cũng nên xem xét qua những văn-kiện và sự-kiện liên-quan đến quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa để hiểu lý do tại sao bọn Tầu Cộng cứ nằng nặc đòi hỏi chủ quyền đối với Hoàng-Sa và Trường-Sa. I.- VĂN-KIỆN và SỰ-KIỆN LIÊN-QUAN ĐẾN TRƯỜNG-SA và HOÀNG-SA. A.- Tuyên bố của Chính Phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc về Lãnh Hải. Sau khi được Ban Thường Trực Quốc Hội Nhân Dân thông qua trong phiên họp thứ 100 ngày 4 tháng 9 năm 1958, chính phủ nước Cộng Hoà Xã Hội Nhân Dân Trung Quốc đã đưa ra bản văn tuyên bố về lãnh hải với nội dung như sau: (1).- Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều khoản này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phẩn đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài-Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông-Sa, quần đảo Tây-Sa, quẩn đảo Trung-Sa, quần đảo Nam-Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc. (2).- Các đường thẳng nối liền mọi điểm căn bản của bờ biển trên đất liền và các đảo ngoài biển, ngoài khơi được xem là các đường căn bản của lãnh hải dọc theo đất liền Trung Quốc và các đảo ngoài khơi. Phần biển 12 hải lý tính ra từ các đường căn bản là hải phận của Trung Quốc. Phần biển bên trong các đường căn bản, kể cả vịnh

QuÓc Gia 57


Bohai và các biển Giongzhu, là vùng nối dài của Trung Quốc. Các đảo bên trong các đường căn bản, kể cả đảo Dongyin, đảo Gaodeng, đảo Mazu, đảo Baiquan, đảo Niaoqin, đảo Đại Va Tiêu Jimmen, đảo Dadam, đảo Dongdinh, là các đảo thuộc lãnh hải Trung Quốc. (3).- Nếu không có sự cho phép của chính phủ Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc tất cả các máy bay ngoại quốc và tàu bè quân sự không được xâm phạm hài phận Trung Quốc và vùng trời trên hải phận này. Bất cứ tàu bè ngoại quốc nào di chuyển trong hải phận Trung Quốc đều phải tuân thủ các luật lệ của chính phủ Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc. (4).- Điều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Đài-Loan và các đảo phụ cận quần đảo Penghu, quần đảo Đông-Sa và quần đảo Tây-Sa, Quần đảo Trung-Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc. Đài-Loan và Penghu hiện còn bị cưỡng chiếm bởi Hoa-Kỳ. Đây là hành động bất hợp pháp vi phạm sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc. Đài-Loan và Penghu đang chờ được chiếm lại. Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc có quyền dùng mọi biện pháp thích ứng để lấy lại các phần đất này trong tương lai. Các nước ngoại quốc không nên xen vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc. B.- Thứ Trưởng ngoại giao Ung văn Khiêm nói về Hoàng Sa và Trường Sa. Hai tuần lễ sau khi Việt Nam Cộng Hoà (RVN) tái xác nhận chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Trường Sa, ngày 15 tháng 6 năm 1956, Thứ Trưởng ngoại giao của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (DRV) đã nói với Đại Lý Sự Vụ của Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc (PRC) rằng quần đảo Hoàng-Sa (Xisha) và quần đảo Trường-Sa (Nansha) về phương diện lịch sử thuộc về lãnh thổ Trung Quốc. Hai năm sau đó, Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc dã đưa ra bản tuyên bố xác định lãnh hải của họ. Bản tuyên bố này đã vạch ra rõ ràng phần lãnh hải trực thuộc lãnh thổ Trung Quốc có bao gổm cả phẩn lãnh hải của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường-Sa. Để đáp lễ, Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (DRV), Phạm Văn Đồng đã gửi một văn thư đến Thủ Tướng Trung Quốc là Chu ân Lai, nhấn mạnh rằng “Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định này.”

C.- Văn thư của Phạm văn Đồng về bản tuyên bố lãnh hải của Trung Hoa. Để hổ trợ cho bản tuyên bố về lãnh hải của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc nói trên, Phạm văn Đồng với tư cách là Thủ Tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (DRV) và dưới sự lãnh đạo của Hồ Chí Minh đã gửi một văn thư cho “đồng chí” Chu ân Lai với nội dung như sau: “ Thủ Tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà. Thưa đồng chí Tong Ly, Chúng tôi xin trân trọng báo tin để đồng chí Tong Ly rõ: Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên ngôn ngay 4 tháng 9 năm 1958, của chính phủ nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc, quyết định về hải phận của Trung Quốc. Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và s��� chỉ thị cho các cơ quan nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hài phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mối quan-hệ với nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Quốc trên mặt bể. Chúng tôi xin kính gửi đồng chí Tong Ly lời chào rất trân trọng. Ngày 14 tháng 9 năm 1958 Ấn ký Phạm văn Đồng.” D.- Việt Nam Cộng-Hoà làm chủ quần đảo Hoàng-Sa đến 1974. Cho đến năm 1974, Việt Nam Cộng Hoà vẩn hoàn toàn làm chủ quần đảo Hoàng Sa, và đã xây dựng trên quần đảo này nhiều cơ sở. Ngày 19 tháng 1 năm 1974, Trung Cộng khởi động cuộc xâm lăng Hoàng Sa. Lực lượng Hải Quân Việt-Nam Cộng-Hoà gồm 1 khu trục hạm, 2 tuần dương hạm và 1 hộ tống hạm đã phải chiến đấu với một lực lượng hùng hậu của Trung Cộng gồm có 11 (mười một) chiến hạm có trang bị hoả tiễn. Hải Quân Việt-Nam Cộng-Hoà sau 5 phút chiến đấu đã bắn chìm 1 tầu của địch, sau đó đã làm hư hại 3 chiến hạm khác của Tầu Cộng. Một trong 3 chiếc này đã bị bất khiển dụng ngay từ phút đầu của trận chiến. Sau này báo chí Trung Cộng đã tiết lộ về tổn thất của chúng như sau: Về phía Trung Cộng, viên Đô Đốc Phương quang

QuÓc Gia 58


Kinh, tư lệnh phó hạm đội Nam Hải và cũng là tư-lệnh mặt trận cùng với bộ tham-mưu hành quân đã tử trận tại Hoàng-Sa. Bốn hạm-trưởng là Đại-tá Quan Đức, soái hạm của chiến dịch, Đại-tá Vương kỳ Uy, hộ tống hạm Kronstadt #271, Đại-tá Diệp mạnh Hai, trục lôi hạm #396, Trung-tá Triệu Quất, trục lôi hạm #389 được liệt kê là những kẻ xấu số trong trận hải chiến đó. Phía Việt Nam Cộng Hoà, hạm-trưởng chiếc NhậtTào là Thiếu-tá Nguỵ văn Thà, hạm-phó là Đại-uý Nguyễn thành Trí và 51 chiến-sĩ đã hy-sinh để bảovệ sự vẹn toàn lãnh-thổ. Sau trận chiến này Trung Cộng làm chủ Hoàng Sa. Nhiều cuộc biêủ-tình phản đối hành-động xâm-lăng của Tầu-Cộng đã diễn ra trên khắp các nẻo đường Việt-Nam từ phia nam vĩ-tuyến thứ 17. Chính phủ Việt-Nam Cộng-Hoà đã đưa ra một tuyên-cáo mà một phần nội dung của tuyên-cáo này như sau: “Quần-đảo Hoàng-Sa và quần-đảo Trường-Sa là những phần bất-khả phân của lãnh thổ ViệtNam Cộng-Hoà. Chính phủ và nhân-dân ViệtNam Cộng-Hoà không bao giở chịu khuất-phục trước bạo-lực mà từ bỏ tất cả hay một phần chủ-quyền của mình trên những quân-đảo ấy. Chừng nào còn một hòn đảo thuộc lãnh-thổ ấy của Việt-Nam Cộng-Hoà bị nước ngoài chiếm giữ bằng bạo-lực thì chừng ấy chínhphủ và Nhân-Dân Việt-Nam Cộng-Hoà còn tranh-đấu đề khôi phục lại những quyền lợi chính đáng của mình……………………… Chính-phủ Việt-Nam Cộng-Hoà cương-quyết bảo vệ chủ quyền của quốc-gia trên những đảo ấy bằng mọi cách……………………” Trong dịp này Việt-Nam Cộng-Hoà cũng đã đề nghị Nguỵ Quyền Việt-Cộng lên án hành-vi xâmlăng của Trung-Cộng đối với Việt-Nam Cộng-Hoà; nhưng những người Việt-Cộng đã từ-chối lên án hành-vi xâm-lăng của Tầu-Cộng; dù rằng lúc đó Nga-Sô cũng đã lên án hành-vi xâm-lăng HoàngSa một cách trắng trợn của Tầu-Cộng. E.- Far East Economic viết về Hoàng-Sa và Trường-Sa năm 1979. Theo Far East Economic Review, ngày 16 tháng 3 năm 1979 trang 11, thì hồi tháng 9 năm 1958, trong bản tuyên-bố của Trung-Cộng về việc giatăng bề rộng của lãnh-hải của họ là 12 hải-lý, Trung-Cộng đã xác-định rằng tuyên-cáo đó áp

dụng cho tất-cả lãnh thổ của Trung-Hoa, bao gồm cả quẩn-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa. Một lần nữa Hà-Nội lại lên tiếng nhìn nhận trên hồ-sơ búttích chủ-quyền của Trung-Hoa trên 2 quần-đảo do Phạm văn Đồng đã ghi-nhận trong bản công-hàm gửi cho lãnh-tụ TC là Chu ân Lai ngày 14 tháng 09 năm 1958. “Chính-phủ nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà ghi-nhận và tán thành tuyên-bố ngày 4 tháng 09 năm 1958 của chính-phủ nước Cộng-Hoà Nhân-Dân Trung-Hoa, quyết-định về hải-phận của Trung-Hoa” (xem Beijing Review 19/6/1958 trang 21 – Beijing Review 25/08/1979, trang 25 – còn giữ bản công-hàm đó và tất cả nội-dung đã được xác-nhận tại Việt-Nam trong BBC/FE, số 6189, trang số 1.) F.- Báo Sài-Gòn Giải-Phóng nhận định về tương-quan giữa Trung-Cộng và Việt-Cộng. Trong một bài báo trên tờ Sài-Gòn Giải-Phóng xuất bản vào tháng 05 năm 1976 đã viết về tươngquan giữa hai nước Cộng-Sản này chẳng khác gì tương-quan giữa hai cha con, cho nên chủ-quyền quần-đảo Hoàng-Sa dù thuộc về Trung-Cộng hay Việt-Cộng cũng thế mà thôi: “ Trung-Quốc vĩ-đại đối với chúng ta không phải chỉ là người đồng-chí, mà còn là người thầy tin-cậy đã cưu-mang chúng ta nhiệt-tình để chúng ta có ngày nay. Vì vậy chủ-quyền của Hoàng-Sa thuộc về ViệtNam hay thuộc Trung-Quốc cũng vậy mà thôi.” (trich từ Làm thân Cỏ Cú của Lê Minh Nguyên.) Đoạn trích dẫn nói trên cũa báo Sài-Gòn giải-phóng khiến người đọc liên-tưởng đến hoạt-cảnh “Mẹ Mìn” ở miền Bắc thường đi bắt cóc trẻ em đem về nuôi, sau đó đem bẻ què quặt tay chân rồi đưa ra đường, cho ngồi ăn xin. Mặc dầu vậy, những đứa trẻ đáng thương này khi biết được Cha Mẹ ruột, lại lén về nhà Cha Mẹ ruột trộm đồ vậy quý giá, đem về dâng biếu cho “Mẹ Mìn” để đền-dáp công-ơn nuôi dưỡng. G.- Phạm văn Đồng giải thích về chuyện bán nước. Theo tạp-chí Kinh Tế Viển-Đông số ra ngày 16/03/1979, Thủ-Tướng Phạm văn Đồng đã tìm cách phủ nhận việc bán nước của mình bằng cách đổ thừa cho chiến tranh. Trên trang 11 của tạp chí nói trên có đoạn như sau: “ Do sự phấn khởi muốn tạo ra một cuộc chiến thê thảm cho cả hai miền Nam Bắc và để góp phần vào

QuÓc Gia 59


phong trào quốc-tế Cộng-Sàn, ông Hồ chí Minh đã hứa, mà không có sự tự-trọng, là một phần đất tương lai sẽ để cho Trung-Quốc lấy, mà biết không chắc gì có thể nuốt trọn miền Nam Việt-Nam hay không. Như ông Đồng đã nói “Lúc đó là thời chiếntranh và tôi phải nói như vậy.” Vậy ai đã tạo ra cuộc chiến Việt-Nam và sẵn sàng làm mọi sự có thể làm được để chiếm miền Nam Việt-Nam, ngay cả việc bán đất. Bán đất trong thời chiến và khi chiến tranh chấm dứt, Phạm văn Đồng lại chối bỏ điều đó bằng cách bịa đặt ra việc đổ thừa cho chiến tranh.” H.- Bộ Trưởng Nguyển mạnh Cầm thú nhận tội bán nước. Ngày 3/12/1992, Thông Tấn Xã Việt-Nam đã ghi nhận sự thú-nhận cũa bộ-trưởng Ngoại-giao Nguyễn mạnh Cầm như sau: “Các nhà lãnh-đạo của chúng tôi đã có tuyên-bố lúc trước về Hoàng-Sa và Trường-Sa dựa trên tinhthần sau: Lúc đó, theo hiệp-định Geneve 1954 về Đông-Dương các lãnh-thổ từ vĩ-tuyến 17 về phía Nam, bao gồm cả hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa là đất dưới sự kiểm soát của chínhquyền Miền Nam. Hơn nữa, Việt-Nam đã phải tậptrung tất cả các lực-lượng cho mục tiêu cao nhất để chống lại cuộc chiến tranh xâm-lăng của Mỹ, nhằm bảo-vệ nền độc-lập của quốc-gia. Việt-Nam đã phải kêu gọi sự ủng-hộ của bè bạn trên toàn thế-giới. Đồng thời, tình hữu nghị Trung-Việt rất thân-thiết và hai nước tin-tưởng lẫn nhau. Đối với Việt-Nam, Trung-Quốc đã là một sự ủng-hộ rất vĩđại và trợ-giúp vô-giá. Trong tinh-thần đó và bắt nguồn từ những đòi-hỏi nêu trên, tuyên-bố của các nhà lãnh-đạo của chúng tôi “ủng hộ Trung-Quốc trong việc tuyên-bố chủ-quyền của họ trên quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa là cần-thiết” vì nó trực-tiếp phục-vụ cho sự đấu-tranh bao-vệ độc-lập và tự-do cho tổ-quốc. Đặc biệt thêm nữa là cái tuyên-bố đó nhằm vào sự đòi-hỏi cần-thiết lúc bấy giờ nhằm ngăn ngừa bọn đế-quốc Mỹ dùng hải-dảo này để tấn công chúng tôi. Nó không dính dáng gì đến nền-tảng lịch-sử và pháp-lý trong chủquyền của Việt-Nam về hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa (tuyên-bố trong một buổi họp báo tại Hà-Nội ngày 2 tháng 12 năm 1992, được loan tải bởi Thông Tấn Xã Việt-Nam ngày 3/12/1992.) II.- NHẬN ĐỊNH VỀ LUẬN-CỨ CỦA TRUNG-

CỘNG ĐỂ ĐỔI CHỦ-QUYỀN quẩn-đảo HOÀNG-SA và TRƯỜNG-SA. Trung-Cộng đã đưa ra những lý lẽ sau để đòi chủquyền quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa: A.- Văn-thư của Phạm văn Đồng, thủ tướng của chính-phủ Hồ chí Minh. B.Tuyên-bố của Ưng văn Khiêm, Thứ-trưởng Ngoại-giao. C.- Sách giao-khoa của Hà-Nội trước năm 1974. A.- Văn-thư cũa Phạm văn Đồng. 1.- Về phương-diện hình-thức. Văn-thư của Phạm văn Đồng gửi cho Chu ân Lai tuy đã sử-dụng giấy tiêu-dề của nước ViệtNam Dân-Chủ Cộng-Hoà, nhưng qua cách hànhvăn cũng như sự kiện trong văn-thư ngắn-ngủi nói trên, Phạm văn Đồng đã nhắc đi nhắc lại danh-từ “đồng-chí” nhiều lần, khiến người đọc nghĩ rằng đây chỉ là văn-thư của hai đảng CộngSản gửi cho nhau; bởi vì những văn-thư chínhthức của các nguyên-thủ quốc-gia trên thế-giới không bao giờ sử-dụng danh-từ đồng-chí… Văn-thư Phạm văn Đồng gửi cho Chu ân Lai chỉ là một văn-thư hành-chánh do ông thủ-tướng Phạm văn Đồng gửi cho ông thủ-tướng Chu ân Lai mà thôi. 2.- Không có ai có thể chuyền nhượng cho đệ tam nhân nhửng (vật hoặc quyền) thứ mà mình không có. Như chúng ta đã biết, để có thể được công-nhận là một quốc gia phải hội đủ 3 yếu tố chính là lãnhthổ, chính-quyền và dân-cư. Dựa theo định-nghĩa này ta phải kết-luận rằng trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, trên thế-giới có một nước Việt-Nam Cộng-Hoà và một nước khác là Việt-Nam DânChủ Cộng-Hoà. Một nước nằm phía Nam và một nước nằm phía Bắc cùa vĩ-tuyến thứ 17, trên mảnh đất mình chữ S kéo dài từ Ải Nam-Quan đến Mũi Cà-Mau. Mỗi nước đều được một số các quốc gia trên thế-giới công-nhận. Quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa thuộc chủ-quyền của nước Việt-Nam Cộng-Hoà. Như vậy, nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà của người Việt-Cộng vô thẩm-quyền đối với hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa dưới mọi lảnh-vực. Không ai có thể chuyển-nhượng cho đệ tam-nhân những thứ gì mà mình không có. Đây là một nguyên-tắc căn-bản mà luật-pháp các nước trên

QuÓc Gia 60


thế-giới đều phải công-nhận, nếu không muốn có một xã-hội hỗn-loạn. Thật vậy, mỗi người sống trong một xã-hội có luật-pháp đều hiều một cách không cần suy-nghĩ rằng ta không thể bán chiếc xe hơi của nhà bên cạnh do ông hàng xóm làm chủ cho một người thứ ba nào đó? Ta lại càng không thể bán nhà ông hàng xóm cho một đệ tam-nhân, nếu chúng ta không phài là sở hữu chủ của căn nhà đó. Nguyên-tắc này đơn-giản và dễ-hiều như vậy mà Trung-Cộng lại tỏ ra ngây-thơ, cố-tình không chịu hiểu và không chấp-nhận khi đưa ra luận-cứ rằng quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa đã được chính-phủ của ông Hồ chí Minh chuyển-nhượng hoặc ít ra là nhìn nhận chủ-quyền của Trung-Cộng căn-cứ vào văn-thư đề ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Phạm văn Đồng, thủ-tướng chính-phủ Hồ chí Minh. Vào khoảng thời-gian đó, quần-dảo Hoàng-Sa và Trường-Sa thuộc chủ-quyền của Việt-Nam CộngHoà; cho dù Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà có nhìn nhận chủ-quyền hoặc giả là Việt-Nam DânChủ Cộng-Hoà có bán hai quẩn-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa cho Trung-Cộng đi chăng nữa thì vănbản nhìn nhận chủ-quyền hoặc mua bán này cũng hoàn-toàn vô giá-trị trên phương-diện pháp-lý. Nói tóm lại, Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà vô thẩmquyền để nhìn nhận chủ-quyền của Trung-Cộng hoặc là mang bán hai quần-đảo thuộc chủ-quyền của Việt-Nam Cộng-Hoà. 3.- Phạm văn Đồng vô thẩm quyền ký kết văn-kiện nhìn nhận chủ-quyền hoặc chuyển-nhượng lãnh thổ cho Trung-Cộng. Ngay trong giả-thuyết văn-kiện do Phạn văn Đồng ký kết ngày 14 tháng 9 năm 1956 minh-thị nhìn nhận Phạm văn Đồng đã bán hai quần-đảo HoàngSa và Trường-Sa cho Trung-Cộng chăng nữa, thì một câu hỏi phải được đặt ra là Phạm văn Đồng có thẩm-quyền và tư-cách ký-kết những văn-kiện trọng-yếu như vậy không.? Như chúng ta đã thấy “ Tuyên bố của chính-phủ nước Cộng-Hoà Nhân-Dân Trung-Quốc về lãnhhải chỉ được đưa ra sau khi đã được Ban ThườngTrực Quốc-Hội Nhân-Dân thông qua trong kỳ họp thứ 100 vào ngày 4 tháng 9 năm 1958. Điều này cho chúng ta đoan quyết một điều là nếu Ban Thường Vụ Quốc-Hội Nhân-Dân không thông qua thì Chính-Phủ nước Cộng-Hoà Nhân-Dân Trung-

Quốc khộng thể đưa ra bản tuyên-bố về lãnh-hải nêu trên. Nói cách khác, nếu Quốc-Hội nước Công-Hoà Nhân-Dân Trung-Quốc không thông qua bản tuyên-bố thì Hành-Pháp của nước CộngHoà Nhân-Dân Trung-Quốc vô thẩm-quyền đưa ra tuyên-bố nói trên. Như vậy, ta có thể kết-luận rằng quyền-hành tối-thượng về vấn-đề lãnh-thổ ngay trong nước Trung-Hoa phải là Quốc-Hội. Cơ quan Hành-Pháp chỉ lãnh nhiệm-vụ thi-hành quyết-định của Quốc-Hội mà thôi. Xem lại văn-thư của Phạm văn Đồng ký gửi cho Chu ân Lai không hề có một dấu-tích nào chứng tỏ là đã có sự bàn-thảo hoặc chuần-chấp từ Quốc-Hội nước Việt-nam Dân-Chù CộngHoà rằng 2 quần-đào Hoàng-Sa và Trường-Sa là một phần lãnh-thổ của Trung-Quốc hoặc là được nước VNDCCH đem bán cho Trung-Quốc. Trên khía-cạnh này chúng ta có thể kết-luận rằng Trung-Quốc đã cố-tình tỏ ra thiếu hiểu biết HiếnPháp và Luật-Pháp, khi cố vịn vào văn-kiện này để tuyên-bố chủ-quyền trên 2 quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa. Mặt khác, nói đến quyền-hành của viên-chức hànhpháp cao-cấp, ta không thể không xem đến HiếnPháp của nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà. Dĩ nhiên đây phải là bản Hiến-Pháp được ban-hành vào năm 1946, vì bản Hiến-Pháp này chỉ bị thay thế b���i Hiến-Pháp công-bố vào ngày 01 tháng 01 năm 1960, và văn-kiện Phạm văn Đồng đã ký vào ngày 14 tháng 9 năm 1958. Tuy bản Hiến-Pháp vào năm 1946 viết rất sơ-sài, chỉ bao gồm tất-cà có 70 điều, nhưng ngay từ trong phẩn mở đầu Hiến-Pháp này đã nhấn mạnh đến nhiệm-vụ của toàn dân là phải bào-vệ sự vẹn-toàn lãnh-thổ. Đây phải là trách nhiệm của mọi người không trừ một ai. dĩ nhiên bao gồm cả Phạm văn Đồng. “ ….Nhiệm-vụ của Dân-Tộc ta trong giai-đoạn này là bảo toàn lãnh thổ…..” Theo bản Hiến-Pháp năm 1946 thì NghịViên Nhân Dân là cơ-quan có quyềnhành cao nhất nước Việt-nam Dân-Chủ Cộng-Hoà và được bầu mổi 3 năm một lần. Nghị-Viên Nhân-Dân được bầu ra nhằm mục-tiêu giải-quyết những công-việc mang tính cách quốcgia. Nghị-Viên Nhân-Dân cũng biểu-quyết ngân-

QuÓc Gia 61


sách hàng năm của chính-phủ, hoặc chuẩn-y các Hiệp-Ước mà chính-phủ sẽ ký-kết với nước ngoài. “Điều thứ 22 Nghị-Viên Nhân-Dân là cơ-quan quyền-lực cao nhất của nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà. “Điều thứ 23 Nghị-Viên Nhân-Dân giải-quyết vấn-đề chung cho toàn-quốc, đặt ra các luật-pháp, biểu-quyết ngânsách, chuẩn-y các hiệp-ước mà chính-phủ sẽ ký với nước ngoài.” Điều 32 của bản Hiến-Pháp lại minh-thị ghi-nhận rằng những việc liên-quan đến vận-mệnh quốc-gia bắt buộc phải đưa ra cho nhân-dân quyết-định tốihậu, nói cách khác là cần phải đưa ra trưng-cầu dân-ý. Như vậy việc chuyển-nhượng một phần lãnh-thổ hoặc nhìn nhận chủ-quyền lãnh-thổ của một quốc-gia nào, trên phần lãnh-thổ nào…v/v.. là những việc hệ-trọng đối với quốc-gia nên NghịViên Nhân-Dân cũng không được toàn quyền quyết-định mà phải đưa ra trưng-cầu dân-ý. “{Điều thứ 32 Những việc quan-hệ đến vận-mệnh quốc-gia sẽ được đưa ra Nhân-Dân phúc quyết…..” Chiếu theo Hiến-Pháp năm 1946 thì chính-phủ là cơ-quan hành-pháp cao nhất trong nước. Chínhphủ bao gồm Chủ-tịch nước, phó Chủ-tịch nước và Nội-Các. Nội-các đứng đầu bởi một Thủ-tướng, có thể có phó Thủ-tướng, Bộ-trưởng và Thứ-trưởng. Tuy-nhiên chỉ có chủ-tịch nước là có nhiệm-vụ đại-diện cho nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà mà thôi. Một nhiệm-vụ chính-yếu của Chủ-tịch nước là ký hiệp-ước với các nước khác. “Điều thứ 49 Quyền-hạn của Chủ-tịch nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà “………….………………………… ………………………………………………….. H) Ký kết hiệp-ước với các nước………………..” Vấn-đề toàn-vẹn lãnh-thổ đã được đặc biệt nhấn mạnh ngay từ lời mở đầu của Hiến-Pháp năm 1946, nên các bản-văn quan-trọng về việc nhìn nhận chủquyền của một nước khác, từ bỏ chủ-quyền trên tất-cả hoặc một phần lãnh-thổ hoặc vạn-nhất là bán một phần lãnh-thồ của nước mình cho một nước khác là những văn-kiện cực-kỳ quan-trọng, đối với bất cứ quốc-gia nào trên thế-giới nên trước hết phải mang hình-thức của một hiệp-ước giửa 2 hoặc nhiều quốc-gia. Ngay khi hiệp-ước về vấn-

đề nói trên đã được Chủ-tịch nước ký-kết với một hay hoặc nhiều quốc-gia khác thì hiệp-ước này cũng phải được chuyển qua Nghị-Viên NhânDân để thảo-luận và biều-quyết hoặc nếu cầnthiết phải đưa ra trưng-cầu dân-ý, đề Nghi-Viên Nhân-Dân chuẩn-y hiệp-ước trước khi được kýkết, chiếu theo điều 49 của Hiến-Pháp năm 1946. Văn-kiện ngày 14 tháng 9 năm 1958, đã được Phạm văn Đồng ký gửi cho Thủ-tướng Chu ân Lai của Trung-Quốc với tư-cách Thủ-tướng chính-phủ Hồ chí Minh, Thủ-tướng Phạm văn Đồng không có tư-cách đại-diện cho quốc-gia, văn-kiện này lại không mang hình thức,không tuân hành thủ tục của một hiệp-ước mà chỉ là một văn-kiện ký gửi giữa hai Thủ-tướng của 2 quốc-gia, tức là giữa hai viênchức hành-chánh cao-cấp của hai quốc-gia. Do đó, nếu văn-kiện ngày 14 tháng 9 năm 1958, được xem là một công-hàm chuyển-nhượng hoặc nhìn nhận chủ-quyền của Trung-Cộng đối với hai quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa thì phải kết-luận ngay là Phạm văn Đồng vô thẩm-quyền để ký vănkiện nói trên, chiếu theo Hiến-Pháp năm 1946. Nói cách khác, văn-kiện đó không có giá-trị pháp-lý. B.- Tuyên-bố của Thứ-trướng Ưng văn Khiêm năm 1956. Để biện-minh chủ-quyền của mình trên quần-đào Hoang-Sa và Trường-Sa, Trung-Cộng còn viện-dẫn lời nói của Thứ-trưởng ngoại-giao nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà là Ưng văn Khiêm với Đạisứ sự vụ của Công-Hoà Nhân-Dân Trung-Quốc Li Zhimin vào ngày 15 tháng 6 năm 1956, rằng Hoàng-Sa và Trường-Sa về phương-diện lịchsử thuộc về Trung-Cộng. Lời tuyên-bố này được phát-biểu tại văn phòng Bộ Ngoại-giao Bắc-Việt. Chiếu theo điều 47 của Hiến-Pháp năm 1946 thì Thứ-trưởng chỉ là một chức-vụ thứ-yếu trong chính-phủ do Thủ-tướng bổ-nhiệm nên vô thẩmquyền để nhìn nhận chủ-quyền của Trung-Cộng hoặc chuyển-nhượng quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa cho Trung-Cộng. C.- Sách giáo-khoa về địa-lý cũa Hà-Nội trước năm 1974. Để biện-minh cho chủ-quyền của mình đối với 2 quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa, Trung-Cộng còn nại rằng theo các sách về địa-lý dậy học-sinh tại nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà nói rằng: Hoàng-Sa và Trường-Sa lập thành vòng-đai bảo-

QuÓc Gia 62


vệ Trung-Quốc, từ đó Trung-Cộng diễn-giải ra rằng Hoàng-Sa và Trường-Sa được dùng để bảovệ Trung-Quốc, ắt những quần-đảo này phải thuộc chủ-quyền cũa Trung-Quốc. Sự diễn-dịch này mang tính-cách cưỡng từ đoạt lý vì sự-kiện nêu trên hoàn-toàn không liên-quan gì đến việc nhìn nhận chủ-quyền của Trung-Cộng về 2 quần-đảo Hoàng-Sa và Trường-Sa. X X X Tóm lại, tuy trên phương-diện pháp-lý, TrungCộng không thể trưng ra được những bằng-cớ khảtín, khi chủ-trương rằng Việt-Nam Dân-Chủ CộngHoà đã nhìn nhận chủ-quyền của Trung-Cộng trên hai quần-đảo Hoàng-sa và Trường-Sa. Nhưng qua văn-kiện do Phạm văn Đồng, Thủtướng chính-phủ Hồ chí Minh, và qua lời thú nhận của Phạm văn Đồng rằng vì lúc đó là thời chiếntranh nên y ta đã phải hành-động như vậy. Cộng thêm lời tuyên-bố của Thứ trưởng Ngoại-giao Ưng văn Khiêm vào năm 1956, và hơn hết tất-cả là lời thú-nhận bán nước của Bộ-trưởng Ngoại-giao Nguyễn mạnh Cầm được đăng tải bởi Thông Tấn Xã Việt-Nam vào ngày 3 tháng 12 năm 1992 rằng: “ Việt-Nam đã phải kêu gọi sự ủng-hộ của bè-bạn trên toàn thế-giới. Đồng thời, tình hữu-nghị TrungViệt rất thân-thiết và hai nước tin-tưởng lẫn nhau. Đối với Việt-Nam, Trung-Quốc đã là một sự ủnghộ rất vĩ-đại và trợ-giúp vô-giá. Trong tinh-thần đó và bắt nguồn từ những đòi-hỏi nêu trên, tuyên-bố của nhà lãnh-đạo của chúng tôi ủnghộ Trung-Quốc trong việc tuyên-bố chủ-quyền của họ trên quần-đảo Hoàng-sa và Trường-Sa là cần thiết….” Khó có ai có thể không kết-luận rằng chính-phủ Hồ chí Minh đã bí-mật bán ít nhất là quẩn-đảo HoàngSa và Trường-Sa cho Tầu Cộng để nhận được việntrợ quân-trang, quân-dụng và vũ-khí…v…/v…từ Tầu Cộng để mở và theo đuồi cuộc chiến-tranh xâm-chiếm Miền Nam Việt-Nam. Đến đây chúng ta đã thấy rõ ràng chân-tướng của kẻ bán nước và người bảo-vệ sự vẹn-toàn lãnh-thổ QUỐC-GIA VIỆT-NAM. AI LÀ NGUỴ QUÂNTỬ NHẠC BẤT QUẦN. LÊ TRỌNG UYÊN Little Saigon 07/28/2011

HOÀNG SA NỘ KHÍ PHÚ KHA TIỆM LY Ngựa cũ quen đường, Đĩ già lậm nết. Việc phế hưng mỗi thuở khác nhau, Mộng bá chủ bao đời y hệt! Ta thấy ngươi, Từ Đông Chu bị họa Thất Hùng, Đến Hậu Hán bị xiềng Tam Quốc. Đất Trường An thây chất chập chùng, Bờ Vô Định xương phơi chất ngất! Đã biết, Hễ gieo chinh chiến là kín đất đau thương, Nếu động can qua thì mịt trời tang tóc. Vậy mà sao, Chẳng lo điều yên nước no dân, Lại quen thói xua quân chiếm đất? Như nước ta, Một dải non sông, nam bắc chung giềng, Trăm triệu anh em, trước sau như nhất. Hoàng Liên, Tam Đảo, Hồng Hà, Cửu Long , là máu là xương, Phú Quốc, Côn Sơn, Trường Sa, Hoàng Sa là da là thịt. Máu xương đâu lẽ tách rời, Thịt da dễ gì chia cắt? Mà là liền tổ quốc phồn vinh, Mà là khối giang sơn gấm vóc. Người trăm triệu nhưng vốn một lòng, Tim một trái dẫu nhiều sắc tộc! Nữ nhi chẳng thiếu bậc anh hùng, Niên thiếu cũng thừa người kiệt xuất. Mười năm phục quốc, gươm Lê Lợi thép vẫn sáng ngời, Ba lượt phá Nguyên, sông Bạch Đằng cọc còn nhọn hoắt. Thùng! Thùng! Thùng! Liên hồi giục, trống Ngọc

QuÓc Gia 63


Hồi hực bước tiến quân. Đánh! Đánh! Đánh! Luôn miệng thét, điện Diên Hồng, vang lời sát thát. Ải Chi Lăng, Liễu Thăng chết còn lạc phách kinh hồn, Sông Nhị Hà, Sĩ Nghị chạy còn đứng tim vỡ mật. Thoáng thấy vó câu Thường Kiệt, Khâm Châu ngàn dặm, không còn bóng quỉ bóng ma,(1) Chợt nghe tiếng sét Đống Đa, Quảng Đông toàn tỉnh chẳng tiếng con gà con vịt. (1) Hùng khí dù dậy trời Nam, Nghĩa nhân lại tràn đất Bắc. Thương ngươi binh bại, tàn quân về còn cấp xe ngựa rình rang (2) Trọng kẻ trung can, hổ tướng chết vẫn được khói hương chăm chút.(3) Mạc Cửu đem quân lánh nạn, chúa ta vẫn mở dạ đón người, Hoa kiều mượn đất ở nhờ, dân ta vẫn chia cơm xẻ thóc. Phúc cùng hưởng khi mưa thuận gió hòa, Họa cùng chia lúc sóng vùi gió dập. Giúp các ngươi như kẻ một nhà, Thương các ngươi như người chung bọc! Thế mà nay, Ngươi lại lấy oán trả ơn, Ngươi lại lấy thù báo đức! Ăn đàng sóng, nói đàng gió, y như đĩ thúi già mồm. Lộn bề ngược, tráo bề xuôi, khác chi điếm già bịp bạc.

Vì khát tự do mà uống nước đìa, Vì đói độc lập mà ăn cơm vắt. Sá chi tóc gội sa trường, Đâu quản thây phơi trận mạc. Hãy liệu bảo nhau, Nhìn thây Gò Đống mà liệu thắng liệu thua, Thấy cọc Bạch Đằng mà nghĩ sau nghĩ trước! Đừng để Biển Đông như Đằng Giang máu nhuộm đỏ lòm, Đừng để Hoàng Sa là Đống Đa xương phơi trắng xác! Nếu ngươi dựa vào hỏa tiển, phi cơ, Thì ta cũng có tuần dương, đại bác. So vũ khí, thì kẻ nhược người cường, Đọ trái tim, coi ai gang ai sắt? Thư hãy xem tường, Hoàng Sa hạ bút. K.T.L. Chú thích: (1) Sử ghi: Khi Lý Thường Kiệt đem quân qua Khâm Châu, Liêm Châu, cũng như khi quân Thanh bại trận Đống Đa chạy về, thì dân Tàu vùng biên giới kinh hoàng chạy theo. “Từ Nam Quan về bắc hàng trăm dặm vắng tanh, không thấy bóng con gà, con vịt”. (2) Sự kiện Lê Lợi cấp ngựa và lương thực cho tù binh quân Minh về nước. (3) Sự kiŒn dân ta lập miếu thờ Sầm Nghi Đống hạ tướng của Tôn Sĩ Nghị)

Kéo neo tuần hạm, ào ào đổ bộ Hoàng Sa, Quay súng thần công, ầm ỉ tấn công Đá Bắc. Chẳng chấp hải qui, Chẳng theo công ước. Quen nết xưa xấc láo, giở giọng hung tàn, Lậm thói cũ nghênh ngang, chơi trò bạo ngược. Nói cho ngươi biết; dân tộc ta: Từng đánh bọn ngươi chỉ với ngọn giáo dài, Từng đuổi bọn ngươi chỉ bằng thanh kiếm bạc. Từng đánh Tây bằng ngọn tầm vông, Từng đuổi Nhật với thanh mác vót! QuÓc Gia 64


MẤY ĐOẠN ĐƯỜNG ĐỜI Bài viết sau đây là tự truyện về gia đình người chỉ huy phó Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch tại Phan Thiết sau biến cố 30 Tháng Tư. Tác giả bài viết là một cô giáo, người vợ tù, một mình nuôi con. Sau nhiều năm cơ cực, gia đình định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. và đây là bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà.

B

ây giờ ở Mỹ đang mùa Xuân. Đi đâu tôi cũng gặp hoa muôn màu muôn sắc rực rỡ, chim chóc hót líu lo, gió mát nhẹ nhàng thổi. Hôm nay tháng tư lại về. Tôi thấy lòng mình chùng xuống khi nhớ lại những ngày sau 304-75. Hồi đó, khi còn ở Việt Nam, tôi đã khóc biết bao mỗi khi tháng tư về. Bây giờ hình như không còn nước mắt để khóc nữa, nhưng vết thương lòng qua bao nhiêu năm tháng vẫn chưa lành. Tôi nhớ sư bà Huyền Không ở Phan Thiết đã từng nói với tôi: “Bao nhiêu đau khổ vây quyện đời con, nhưng dù hòan cảnh nào, con vẫn là một người vợ hiền, một người mẹ tốt nghe con.” Đời tôi, nhờ niềm tin tôn giáo, nhờ Ơn Trên che chở mà tồn tại đến ngày hôm nay. Thuở nhỏ tôi là con bé yếu đuối, đau ốm liên miên, mấy lần suýt chết đuối trên sông Hương, mấy ai ngờ có ngày oằn vai “gánh” cả một gia đình sáu người, rồi cuối cùng vượt đại dương đến Mỹ để sống những ngày cuối đời nơi đất khách quê người nhưng lại đậm tình đậm nghĩa. 1. Những ngày trước 30-4-75 Lúc đó, gia đình chúng tôi ở Phan Thiết, trong khu trại gia binh. Tình hình chiến tranh sôi sục, nhất là những ngày đầu tháng tư. Mỗi ngày tôi hồi hộp theo dõi tin tức thời sự qua đài BBC, hãi hùng với tiếng súng ầm ầm từ những cuộc giao tranh. Ông Chỉ Huy Trưởng Quân Y Viện đã lặng lẽ bỏ đi, để lại cho ông xã tôi, Chỉ Huy Phó, một mình vừa cứu thương, vừa điều khiển Quân Y Viện. Tôi hoang mang, lo sợ. Để rảnh tay lo việc công, anh ấy cho năm mẹ con tôi di chuyển vào Sài Gòn trước ở tạm nhà người bà con. Tôi hồi hộp trông tin anh từng ngày, từng giờ mà không biết hỏi ai, chỉ biết cầu nguyện

Phật Trời che chở. Tôi cứ băn khoăn lo lắng không biết rồi vợ chồng còn gặp nhau không. Thôi thì phó mặc cho số phận đẩy đưa. Ông xã tôi là người lúc nào cũng hết lòng về công vụ. Hồi mới ra trường, anh đổi ra làm việc ở Quảng Trị. Gặp trận Hạ Lào, anh ấy mỗi ngày phải thường trực giải phẫu 24/24 để cứu thương bệnh binh. Lúc đổi về Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch, Phan Thiết, anh vẫn một lòng tận tụy với nhiệm vụ. Anh không mở phòng mạch tư kiếm thêm tiền, không lươn lẹo ăn bớt thuốc men trong Quân Y Viện. Do đó anh rất được quân nhân các cấp trong QYV thương yêu quý mến. Sau khi tôi và các con đi rồi, biết tỉnh Bình Thuận sắp thất thủ, anh ấy lo di tản các thương binh còn nằm ở Quân Y Viện vào Vũng Tàu. Vì mặt sau của Quân Y Viện là biển, và lúc bấy giờ các tàu Hải Quân VNCH còn khá nhiều, nên việc di tản được suông sẻ. Đến lúc tỉnh Bình Thuận bị lọt vào tay Cộng quân (19-4-75) thì ông xã tôi mới theo tàu Hải Quân vào Sài Gòn. Chúng tôi gặp lại nhau. Chỗ ở trọ không tiện chút nào. Người bà con có nuôi hai con chó. Đêm nào chúng cũng leo lên chỗ chúng tôi nằm (vì giành giường của tụi nó) gây tiếng động ầm ĩ, chẳng ai ngủ được. Chúng tôi lại đi xin ở nhờ một người bà con khác. Nhà này có ba tầng. Lúc dọn đến chúng tôi được cho ở tầng ba, còn hai tầng kia Mỹ mướn. Ngày hôm sau, chúng tôi được biết có một tàu Mỹ sắp đi Thái Lan. Nếu chúng tôi lanh trí, ngõ lời xin “quá giang” thì chắc được chấp thuận rồi. Một phần vì lòng yêu quê hương, không muốn rời bỏ quê cha đất tổ, một phần vì chưa sống với Việt Cộng và cũng chủ quan anh ấy thuộc ngành y đâu có tội lỗi gì nên ở lại. Đời mấy ai học được chữ ngờ! Cũng vì không biết chớp lấy thời cơ đó

QuÓc Gia 65


mà cuộc đời xô đẩy gia đình tôi vào hoàn cảnh oan nghiệt. 2. Thời làm vợ tù Sau lệnh đầu hàng của vị “Tổng Thống ba ngày”, chúng tôi trở lại Phan Thiết và rồi tôi trở thành vợ tù. Tôi bị rơi vào hoàn cảnh một thân một mình nuôi chồng và bốn con còn nhỏ dại, chưa được chuẩn bị để thích ứng với tình huống này! Thời trước 1975, cả hai vợ chồng sống bằng đồng lương ít ỏi của nhà nước. Lương nhà giáo quá khiêm tốn, ai cũng biết rồi. Còn anh ấy là một bác sĩ quân y thanh liêm, tận tâm với trách nhiệm, không mở phòng mạch tư kiếm thêm tiền mà dành hết thời giờ cho công vụ. Do đó, tôi đã phải tiện tặn hết mức để không mang công mắc nợ. Khi anh đi tù tôi không còn chút tiền dư bạc để. Do đó tôi rơi vào hoàn cảnh đôi vai gầy guộc, ốm yếu của tôi gánh hai gánh nặng thân tình, ngang ngửa nhau, không thể bỏ gánh nào được cả. Từ khi Việt Cộng chiếm miền Nam, gia đình chúng tôi không còn được ở trong khu gia binh QYV Đoàn Mạnh Hoạch nữa. Tôi phải xin tá túc nhà ông TTP, cũng là sĩ quan của Quân Y Viện. Khi ông xã tôi vào tù, tôi thấy không thể ở nhà người ta mãi nên tìm cách ra ở riêng. Dốc hết tư trang ngày cưới, tôi mua một miếng đất trên động cát thuộc phường Phú Thủy, Phan Thiết. Nơi đó có sẵn một căn nhà lá lợp tôn, để ngoài giờ đi dạy ở trường cấp 2B (tôi được lưu dụng với đồng lương đủ cho chục ngày chơ!), tôi “lao động sản xuất thêm để tự cứu mình và cứu gia đình. Các con tôi bị xô vào hoàn cảnh nghèo khó. Nhờ vậy chúng trở nên khôn trước tuổi. Con chị mới 9 tuổi đã biết đi chợ nấu ăn, giặt đồ, dỗ em. Khi nào em khóc (thằng út mới 3 tuổi) thì con chị ra chặt mía, róc, chẻ nhỏ rồi đút cho em ăn. Thằng em trai kế nó, mới 8 tuổi cũng đã biết cùng với mẹ đi xin phân heo, cuốc đất, tưới nước để trồng khoai lang, khoai mì, biết xắt lát củ khoai phơi khô để dành thăm nuôi cha nó, biết cất lại một phần khoai để ăn độn với gaọ cho đỡ đói, vì gạo tiêu chuẩn có bao giờ ăn đủ cho 5 người! Hình ảnh đáng thương nhất là con bé H. L. 5 tuổi ngồi đưa võng cho thằng em 3 tuổi, vừa đưa vừa hát à... ơi nghe đau lòng đứt ruột! Khi trái chùm ruột chín, con bé tự ý giã muối ớt, đựng chùm ruột trong chiếc rổ nhỏ, rồi

đem ra đầu hẻm nhà mình mời các bạn nhỏ trong xóm mua. Tội nghiệp các con tôi! Các con tôi cũng đói lắm, cũng thèm nhâm nhi chùm ruột với muối ớt lắm, vậy mà... Có người mẹ nào tim không quặn thắt, ruột không đứt từng khúc từng đoạn trước những tình cảnh này! Cuộc sống của 5 mẹ con tôi trong căn nhà lá ấy, không sao kể xiết nỗi thống khổ, vất vả và đói khát. Tôi nhớ một câu văn của Thạch Lam: “Đói như cào ruột, đói như chưa từng thấy bao giờ.” Bây giờ thì tôi đã có kinh nghiệm xương máu cái nghèo, cái đói đây! Nghèo đến nỗi khi đổi tiền, tôi không đủ tiền để đổi nữa. Học trò hàng xóm tốt bụng đưa tiền nhờ đổi giùm, sau đó tặng cho chút đỉnh gọi là “để cô mua bánh cho mấy em.” Ông xã vào tù rồi, phải mất mấy tháng sau, tôi mới được giấy cho đi thăm nuôi. Đây là lần thăm nuôi đầu tiên. Thời gian thật ngắn, vui thì ít mà xót xa lại nhiều. Tôi cảm xúc viết vài dòng thơ nói lên nỗi bi ai của tôi sau khi về nhà: Khóc hết nước mắt đêm thâu Sáng nay tươi tỉnh em vào thăm anh. Chân em thoăn thoắt, nhanh nhanh, Quản chi xách nặng, thênh thênh đường dài. Ra đi định nói bao lời, Đến khi gặp mặt hỡi ơi nghẹn rồi! Bàn ngăn hai đứa ai ngồi Lù lù một đống, muốn sôi gan mình. Nói qua quýt, chuyện loanh quanh.... “Mấy con sức khỏe?” Băn khoăn hai người... Còi huýt: “Năm phút rồi thôi!” Bây giờ đôi ngả, đôi nơi chia lià! Có dạo đi thăm nuôi ông xã, tôi gởi cho anh ấy mấy đồng để mua đồ ăn thêm. Nhiều tháng sau, lúc ra thăm trở lại, hỏi anh tiền hôm đó có mua được gì không. Anh nói vẫn còn nguyên. Tội nghiệp cho cả gia đình tôi! Ở ngoài vợ con nhịn đói để nuôi tù, ở trong nhịn đói vì không nở “nuốt cái đói khát” của vợ con! Còn nỗi chua xót, đau đớn nào cho tôi hơn nữa!!! Ở tù được hai năm rưỡi thì anh ấy được thả về. Thôi thì hết làm thợ mộc, thợ nề, lại đi bốc, đi vác... khi áo blouse xưa không đươc dùng đến nữa. Được hơn ba tháng thì Ủy Ban Nhân Dân

QuÓc Gia 66


Phường gọi anh ấy đến để “động viên” nhắc nhở “đăng ký” đi kinh tế mới”. Anh ấy không chịu, lấy lý do: trong trại cải tạo, anh đã được học tập về đường lối, chính sách của nhà nước là sẽ lưu dụng những thành phần chuyên môn, và anh đang chờ đợi. Không ngờ đó lại là cái cớ để họ bắt anh vào tù lần thứ hai, bị ghép vào tội chống nhà nước. Lần sau này anh bị đưa vào trại biệt giam. Mấy tháng sau họ mới cho thăm nuôi. Khi gặp mặt, tôi thấy anh xanh xao, u buồn. Anh dặn dò: “Lần sau nhớ mua cho anh cây lược dày để chải chí và thuốc Dep để trị ghẻ.” Điều kỳ cục là trại này không cho người tù nhận những món như bánh tráng, gạo..., chỉ cho nhận những thứ ăn chơi như: kẹo, bánh, đường, đậu... Lỡ mang đi, bị buộc mang về. Ra về lòng tôi vừa xót xa... Lão trưởng khóm nơi tôi ở nói với tôi: “Chồng cô sẽ ở tù suốt đời vì tội phản động.” Tôi nghe mà bủn rủn tay chân. Thôi chết rồi, biết làm sao đây! Tiếp theo phường lại “động viên” tôi, biểu tôi đi kinh tế mới. Tôi đáp: “Tôi yếu đuối, 4 con còn quá nhỏ, tôi làm được gì nơi đó?” Cũng may, nếu nghe lời họ, bây giờ mấy mẹ con tôi biết còn sống không? Suốt mấy năm gian khổ, khi không thể cầm cự nỗi nữa (năm 1980) tôi xin thôi việc, bỏ Phan Thiết về Long Xuyên để ở gần cha mẹ tôi. (Lúc bấy giờ ông bà đang sống cùng gia đình người anh của tôi.) Ông xã tôi lúc đó còn trong tù, tôi phó mặc cho Trời, vì tôi không còn sức lực, không còn khả năng đi thăm nuôi nữa. Trên danh nghĩa, tôi về Long Xuyên để nhờ anh tôi giúp đỡ. Chưa đầy một tháng thì anh ấy đưa toàn gia đình đi vượt biên hết. (Sau này tôi mới biết nhiều lần ông ấy đã đi vượt biên không thoát, nên gợi ý tôi về hòng che mắt công an, phường khóm.) Cha mẹ tôi lúc đó đã già. Anh tôi đi, ông bà mất chỗ dựa, lại thêm địa phương làm khó dễ vì nhà có người vượt biên nên bị khủng hoảng tinh thần, lâu dần sinh bệnh, nhất là mẹ tôi, bà đau ốm liên miên. Cuộc sống ở đây tuy gần cha mẹ tôi, nhưng lúc nào lòng tôi cũng thấp thỏm lo âu, cứ nơm nớp sợ không biết ngày nào người ta sẽ đuổi mình ra khỏi nhà, chừng đó biết đi đâu? Hơn một năm sau, 1981, thình lình ông xã tôi được thả về. Từ đây, anh đi chích dạo, bán thuốc lá lẻ, bán vé số, làm đủ mọi nghề cho đến

ngày nộp đơn đi H.O. 3. Từ giấy ra trại tới cuộc phỏng vấn Vì bị tù hai lần, ông xã tôi như một con chim bị đạn, cứ lo sợ không biết còn bị bắt lại nữa không. Vì thế, lúc nghe người ta kể về việc nộp hồ sơ đi Hoa Kỳ theo diện H.O., ông xã tôi vô cùng e ngại, lo sợ bị gạt, phải chờ đến khi có người bạn đi trước gởi thư về khuyên nhủ ông mới mạnh dạn làm thủ tục để ra đi. Giấy ra trại là một vấn đề khiến gia đình tôi không yên tâm chút nào, vì trên giấy ghi rành rành “tội phản động chống chính quyền”! Chúng tôi hỏi thăm nhiều người, không ai có tờ giấy ra trại ghi như thế cả. Chúng tôi cũng được biết chính phủ Mỹ chỉ cho những thành phần quân, cán, chính chế độ cũ ở tù 3 năm trở lên mới được đi định cư ở Mỹ, còn những người chống chính quyền thì không được. Chúng tôi lại hỏi ý kiến bạn bè và được khuyên làm sẵn một tờ tường trình lý do bị tù lần hai. Vậy là có tờ report chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn. Rồi ngày gia đình tôi vào gặp phái đoàn Mỹ cũng tới. Tôi nhận thấy những gia đình H.O. được phỏng vấn trườc, hầu như đều đựơc giải quyết mau lẹ, không như gia đình tôi. Những đêm trước khi phỏng vấn, tôi đã cầu nguyện cho mọi việc suông sẻ. Vậy mà, khi gặp phái đoàn chúng tôi vẫn run, nhất là khi bà Mỹ nêu câu hỏi: “Tại sao anh là bác sĩ mà phải đi cải tạo cả 5 năm rưỡi?” Ông xã tôi khựng lại. Tim tôi đập thình thịch! Lát sau, bình tĩnh lại, tôi nhắc: “Anh, tờ report.” chừng đó anh mới sực nhớ ra và đáp: “Xin bà đọc tờ report.” Sau khi đọc xong, họ OK liền. Vậy là thoát nạn. Lúc ấy cả nhà tôi như vừa chết đi được sống lại. 4. Thời qua Mỹ Gia đình tôi đến Hoa Kỳ năm 1992. Riêng tôi, qua năm sau mới được đi vì phải ở lại điều trị bệnh. Lúc mới qua, chồng và các con tôi đều nỗ lực làm việc và học hành. Con gái, con trai đều đổ ra shop may: con trai thỉ ủi đồ và cắt chỉ, con gái lãnh đồ may. Sau một thời gian, con tôi vào Đại học, nay thì đã tốt nghiệp và đi làm. Ông xã tôi, lúc mới qua, tự thấy lớn tuổi rồi, nếu học lại để lấy bằng thì ai thèm mướn nên cũng đành ra shop may lãnh đóng khuy nút một thời gian, sau đó vô làm

QuÓc Gia 67


ở một hãng Mỹ chuyên sản xuất nữ trang cho đến ngày nghỉ hưu. Riêng tôi, thời gian vất vả trong những tháng năm cũ đã vắt kiệt sức lực của tôi. Tôi chỉ có thể làm những việc lặt vặt trong nhà, chứ không bươn chải nỗi như người khác được. Đến Hoa kỳ, không ngờ chúng tôi có cơ duyên gặp lại những người bạn VN thân quen gần nửa thế kỷ, thật là vui! Có hai ông bác sĩ người Mỹ là Colman và Denatale cùng làm việc với ông xã tôi hồi ở Quảng Trị, trước mùa hè đỏ lửa, cũng tìm tới tận nhà thăm chúng tôi. Ai dám nói người Mỹ thực dụng, thiếu nghĩa tình? Vài tháng trước đây, cô con gái của ông bác sĩ Krainick từ Ohio cũng gọi phone qua hỏi thăm và nhắc lại những kỷ niệm xưa của cha mình với ông xã tôi. (Bác sĩ Krainick ngày xưa dạy ở Đại Học Y khoa Huế, là thầy của ông xã tôi, bị Việt Cộng sát hại năm Mậu Thân.) Thật là đậm đà tình người! Đời tôi, những lúc vui buồn đều có bạn bè chia xẻ. Hôm tôi gởi bài viết của H.L., con gái tôi, kể chuyện thời đi bán vé số ở Long Xuyên bị người ta nhiếc mắng, chị LT người bạn thân ở Phan Thiết, từ Michigan gọi qua nói trong nước mắt: “Tội quá! Sao hồi đó em thiếu thốn, khổ cực thê thảm như vậy mà không chịu nói ra. Em làm chị đang ân hận là đã không giúp em!” Tôi đã câm lặng bao nhiêu năm trời để giữ gìn cái danh dự gia đình của tôi: “Đói cho sạch, rách cho thơm.” “Hãy đứng trên đôi chân mình và ngửng cao đầu tiến bước.” Nhìn lại những chặng đường đã qua, tôi tự thấy mình đã tận lực trong vai trò người mẹ, người vợ của một quân nhân VNCH trước và sau 30-475. Đời tôi sống đơn giản, không đua đòi se sua, không xúi giục chồng làm giàu bằng con đường tắt cong queo. Đó là nguyên nhân tôi nhận lãnh những cay đắng của cuộc đời, và những tủi nhục của tình đời. Tuy nhiên, hạnh phúc nào mà không trả giá bằng đau khổ? Nếm đủ cay, chua, mặn, đắng... chỉ làm cho ta cuối cùng thấy hạnh phúc thêm ngọt ngào hơn. Cám ơn cuộc đời đã cho tôi và gia dình tôi nếm trải qua đủ mùi vị. Cám ơn nước Mỹ đã đưa gia đình tôi qua đây để đựơc sống những ngày an lành, hạnh phúc.

TIN GI© CH¹T: chuÄn bÎ chi‰n tranh ?

TRUNG QUỐC TẬP TRẬN GẦN BIÊN GIỚI VIỆT NAM

Cập nhật: 05:08 GMT - thứ tư, 10 tháng 8, 2011 Trung Quốc nói đây chỉ là hoạt động thường niên. Bộ Quốc phòng Trung Quốc lên tiếng giải thích việc tập trận gần biên giới với Việt Nam chỉ là ‘hoạt động thường niên’. Giải phóng quân Trung Quốc vừa tổ chức tập trận ở Khu Tự trị dân tộc Choang tỉnh Quảng Tây, dọc đường biên với một số tỉnh phía Bắc của Việt Nam. Tuy thời điểm của hoạt động này không được thông báo rõ, nhưng nó cũng làm dấy lên đồn đoán trên các trang mạng của Trung Quốc về một sự “huy động lực lượng” quy mô lớn trong bối cảnh đang có căng thẳng Trung-Việt quanh vấn đề chủ quyền tại Biển Đông. Phản ứng trước các tin đồn này, hôm thứ Ba 09/08 Bộ Quốc phòng Trung Quốc ra thông cáo nói cuộc tập trận do Quân khu Quảng Châu thực hiện mới rồi chỉ là hoạt động định kỳ thường niên và báo chí không nên đưa tin đồn quanh sự việc này. Các kênh thông tin chính thống của Việt Nam chưa thấy có bình luận gì về cuộc tập trận.... (trích tin BBC)

N. K. QuÓc Gia 68


Con Öi !! MË xin l‡i...   TTN  lll 

lll

Một câu chuyện rất cảm động. Thật ấm lòng biết trên đời này có những người bình dị và cao quí đến vậy

thơ được an nghỉ. Trong hẻm nhỏ trên đường Phương Sài (thành phố Nha Trang). Chúng tôi tìm đến số nhà 56/3, nơi đây hiện đang nuôi dưỡng gần 20 đứa trẻ. Sau một thời gian cùng nhóm thiện nguyện thực hiện việc chôn cất những sinh linh bị bỏ rơi, anh Tống Phước Phúc trăn trở “Nếu mình chỉ làm như thế này mãi thì không làm được gì cứu vớt sự sống cho các bé nữa”. Rồi tận sâu thẳm đáy lòng mình, anh Phúc đã đến những bệnh viện, nhà hộ sinh tâm sự nhẹ nhàng với những bà mẹ đang suy sụp tinh thần, trước ý định cắt bỏ phần ruột thịt máu mủ. Anh nói với những cô gái: “Em đừng hủy thai, tội nghiệp lắm! Anh biết không người mẹ nào lại không đau ột cô gái bất hạnh nào đó đã lặng khổ khi bỏ rơi con mình cả. Nếu em khó khăn, anh lẽ bỏ con còn đỏ hỏn lại bệnh sẽ giúp em nuôi bé cho đến khi nào em đủ điều viện. Một người đàn ông nhìn kiện nhận lại. Anh hứa là anh không cho ai khác”. xác bé thơ vô tội nằm lạnh lẽo đã xin bệnh viện Bằng tấm lòng của mình, anh Phúc đã đưa được giải quyết hậu sự cho bé. về nhà hàng trăm bé. Một căn nhà không đủ chỗ ở Nghĩa trang nằm trên triền núi Hòn Thơm cho các em, anh còn liên hệ với một nhà thờ dưới là nơi yên nghỉ của hơn 7000 bé thơ. Cam Ranh để chăm sóc cho gần 50 bé nữa. Từ bé thơ đáng thương đầu tiên, thứ hai, Những bé thơ được anh đưa về nhà nuôi thứ ba...năm 2004. Đến nay, đã có hơn 9.000 sinh dưỡng đều lấy họ anh. Con trai thì tên là Vinh, con linh dù đã tượng hình hay chưa đủ hình hài được gái tên là Tâm. Chỉ khác nhau tên lót. Anh nói tên anh và những người bạn thiện nguyện đưa về từ lót là tên quê của mẹ các bé. Anh đặt như thế để khi những bệnh viện, nhà hộ sinh và cả những thùng mẹ các bé quay lại tìm cho đúng con mình và cũng rác... để tên các bé gắn với quê hương mẹ. Những sinh linh bé nhỏ được chôn cất ở Từ năm 2004, đã có hàng chục cô gái lầm bãi đất trên triền núi Hòn Thơm (Vĩnh Ngọc, Nha lỡ tìm đến nhà anh tá túc. Cũng đã có trên 50 em Trang). Những ngày đầu, vì sợ mọi người dị nghị, nhỏ đã được mẹ quay lại đón về. Anh nói nhìn mẹ anh chỉ âm thầm làm một mình. Nhưng rồi, mỗi lần con đoàn tụ, mình “sướng sướng” và hạnh phúc thế đi xin xác thai nhi, các bệnh viện hiểu tấm lòng của nào ấy, khó diễn tả lắm. anh. Dần dần, nhiều người biết đã cùng anh thiện Nhà anh Phúc vừa là nơi nuôi dưỡng nguyện làm công việc này. những bé thơ từng bị bỏ rơi, vừa là nơi tá túc của Anh Phúc với công việc thiện nguyện của những người mẹ lầm lỡ. mình từ năm 2004. Một trong những bảng danh sách những bé thơ đã Anh Phúc thút thít, đứng chết lặng nhìn lần nữa được cứu sống. Các em đều có tên chung, trai là bé thơ bất hạnh trước khi chôn cất. Vinh, gái là Tâm Những sinh linh chưa đủ hình hài được anh Phúc Từ năm 2004 đến nay, anh Phúc đã là cha hỏa táng. của hàng ngàn sinh linh bé bỏng. Thắp nén nhang cầu cho những linh hồn bé Điều làm anh Phúc vui nhất là sau 6 năm với công QuÓc Gia 69

M


việc thiện nguyện của mình cùng những người bạn là số trẻ bị bỏ rơi, tình trạng phá thai đã giảm nhiều. “Năm 2004, khi mới làm việc này, mỗi ngày nghĩa trang phải có thêm 30 bé an nghỉ. Bây giờ, ngày có ngày không. Mừng lắm chứ!”. Đã không ít lần, anh Phúc dẫn những cô gái có ý định hủy thai đến nghĩa trang, để những người mẹ lầm lỡ thấy cái lạnh lẽo nơi đây mà dũng cảm hơn. Rồi anh dẫn về nhà mình, nơi có những bé thơ xinh xắn đang nô đùa, vô tư tươi cười để họ thấy cần phải có trách nhiệm với các bé thơ chuẩn bị chào đời. Khi nhìn những khuôn mặt bé thơ xinh xắn,

BEER SAIGON

hồn nhiên, ít ai nghĩ các bé đã từng phải nằm giữa ranh giới sự sống và cái chết từ khi chưa chào đời. Có thời khắc, mẹ các bé tưởng chừng đã cắt đứt khúc ruột máu mủ của mình. Để rồi sâu nặng trong tâm khảm một nỗi ân hận: “Con ơi! Mẹ xin lỗi”. Trên đường về, chợt tôi nhớ đến những dòng chữ trên bức tường nhà anh Phúc: “Con nằm đây hai tay chắp khẩn cầu Xin thượng đế cho mẹ cha can đảm Cha thương con, chớ giết con mẹ nhé...”.

Chæ Ñeå Cöôøi Chôi

Có 1 anh chàng về VN, đi nhậu 1 mình. Vừa ngồi xuống bàn, chưa kịp kêu beer thì một cô tiếp thị beer Tiger xinh như mộng mặc váy khá ngắn bước đến gần nhìn anh với ánh mắt đắm đuối: - Anh uống bia Tiger giùm em đi anh. Bia tình yêu đó! Chàng ta : - Tại sao lại là bia tình yêu? - Thì anh hãy giải mã chữ Tiger đi. Tình Iêu Giết Em Rồi ! - À vậy hả? Thôi đi em! Tình yêu bạo lực quá! Tức thì một người đẹp khác bước đến thế chỗ: - Vậy thì anh uống bia của em đi. San Miguel dzô dzô đó. Em sẽ nhớ anh suốt đời. Khi nào quán vắng anh thì em lại thẫn thờ... Sao Anh Nhớ Mà Ít Ghé Uống, Em Lo ! - Ồ không đâu, anh chỉ là khách qua đường thôi. Như thấy phương thức tiếp thị của hai cô kia chưa được ấn tượng, người đẹp thứ ba bước lên vừa đá lông nheo vừa thỏ thẻ: - Anh hãy uống Carlsberg đi, bia này mới là sành điệu đó. Anh uống xong thì Cho Anh Ráng Lấy Sức Bế Em Ra Giường ! Quá kinh hãi, mồ hôi đầm đìa, nhưng chàng ta cũng trấn tĩnh lắc đầu: - Uống xong thì anh xỉn mất tiêu rồi, còn sức đâu nữa em. Cô tiếp thị thứ tư bèn bước lên ra chiêu cuối cùng hy vọng sẽ quật ngã được con tim sắt đá của anh chàng này : - Vậy thì chỉ có Heineken thôi. Anh uống xuôi hay ngược gì cũng được, cũng là tình yêu trọn vẹn cả. Hôn Em Ít Nên Em Khều, Em Nhéo.... hay là ngược lại Nếu Em Khôn Em Nằm Im Em Hưởng. Chàng ta lắc đầu quầy quậy: - Thôi xin lỗi mấy em, tình yêu mấy em sao mà sành điệu quá, anh chỉ uống Saigon thôi! Đến lúc này thì cả 4 cô tiếp thị đều ngạc nhiên: - Trời! Sao anh lại uống beer đó? - Ồ, đây mới chính là tình yêu thiêng liêng của anh đó. Chàng ta bèn chỉ vào cái nhẫn trên tay: QuÓc Gia 70


PHỤNG VÀ TÔI Tác giả : SONG THAO

ôi điếng người sau cú phôn. Phôn sợ hãi. Phụng đang nằm trong sự sợ hãi của một của anh bạn ở Portland. Phụng kẻ bị dồn tới chân tường. Phôn rồi biết nói chi với dính ung thư gan! Tôi loanh quanh Phụng. Ông khoẻ không? Vô duyên! Ông đang làm chẳng biết mình đang làm gì và đang muốn làm gì đó? Lại vô duyên. Phụng không còn cái yên ắng gì. Có lẽ nào! Đang khi không bỗng trời ập xuống. của những người chưa phải thấy cái hàng rào thời Cảm giác này tôi đã có khi nghe tin Trường Kỳ vừa gian chặn trước mặt. Ba tháng để thu xếp một đời. vội vã ra đi. Khi Phụng sang Montreal là ba đứa tôi Có ngắn quá không? Có dài quá không? Kỳ không hàn huyên ríu rít. Cho tới bây giờ tôi không nhớ là có thời gian đối mặt đó. Ào một cái, Kỳ đi. Dứt tôi quen Kỳ lúc nào và quen Phụng lúc nào. Hình khoát. Chẳng phải tính toán chi. Khỏe re! như tình thân có sẵn đó. Chưa bao giờ tới và chưa Chuyện gì cũng vậy. Biết trước vẫn hơn. bao giờ đi. Chỉ có con người đi. Kỳ đã đi. Phụng Không phải bất ngờ đưa đến những sai lầm của vội bên bờ vực! vàng. Nhưng chuyện đi, đi một đường thẳng, chắc Anh bạn luôn sát cánh bên Phụng cho biết có khác. Ba tháng của Phụng nhất định là ba tháng là bác sĩ cho Phụng cái hạn ba tháng. Biết mình chỉ khốn khó. Tôi cũng thấy khó. Làm sao bấm được còn ba tháng trên đời, Phụng tính những chi? Tôi 8 con số để với tới Phụng. Loanh quanh mãi tôi băn khoăn mà không dám nhấc phôn hỏi. Tôi sợ sự cũng bấm được hàng số nằm thản nhiên trên chiếc QuÓc Gia 71


phôn. Hàng số của anh bạn tâm giao với cả tôi và có. Ông nhà thơ Hoàng Xuân Sơn cư ngụ cùng một Phụng. Tôi quen anh bạn từ ngày dạy học ở Vũng thành phố với tôi, có lần đau cổ mất tiếng. Nhà Tầu. Hai đứa đều là giáo sư dân chính dạy giờ tại thơ kiêm nhà…hát mà mất tiếng thì còn ra làm trường Thiếu Sinh Quân trong khi chưa xong nợ sao nữa! Y chang! Ông sang Boston dự ra mắt thơ sách đèn tại Đại Học. Dạy học để có tiền đi học. của ông Phan Xuân Sinh. Dĩ nhiên ông bị điệu lên Trên bãi biển Vũng Tàu, giữa tiếng sóng ầm ì, micro. Xui làm sao bữa đó tôi cũng có mặt tại chỗ. trong những đêm trăng sáng, mấy tên nhà giáo thứ Chàng nhà thơ họ Hoàng thoái thác không được. thiệt có ngạch trật đàng hoàng, bên trường Trung Nghe tiếng hát lạ tai tôi muốn biến mất trên cõi đời Học Vũng Tầu, vẫn mắng chúng tôi là giáo…gian! phiền muộn này. Mang chuông đi đánh xứ người! Chẳng oan chút nào! Phiền cái chuông rè này quá. Không biết có phải vì Dựa vào sự quen biết từ những ngày hàn vết nứt của chuông không mà bạn tôi chịu đi bệnh vi xa lắc xa lơ, tôi vẫn dùng anh bạn làm cục kê viện cho bác sĩ coi cái cần cổ. Trước khi đi, bạn tôi trong những lần ngại gọi thẳng Phụng. Giao hả? dõng dạc đặt điều kiện với vợ. Nếu đúng là ung thư Tôi thầm thì như sợ Phụng nghe thấy tuy nhà anh thì phải cho chàng hút thuốc thả cửa từ giờ tới chết. và nhà Phụng cách nhau tới cả giờ lái xe. Phụng Thiệt xui cho bạn tôi! Không phải ung thư! ra sao? Tai tôi ghé sát ống nghe. Thì như moa đã Ông bạn Du Tử Lê, bạn ông Từ Công mail cho toa. Bác sĩ đã có…phán quyết rồi! Tôi hụt Phụng và là người có nhiều thơ được ông Phụng hẫng. Toa thấy Phụng ra sao? Buồn lắm! Khoảng phổ nhạc, cũng nặng khói thuốc. Nhưng ông này hai, ba năm trước Phụng đã một lần bị anh chàng vốn là…du tử họ Du nên chẳng care chi ai. Ông ung thư thăm hỏi. Lần đó là ung thư túi mật. Theo chỉ care lũ cầm quyền. Khi sang Montreal. Lúc các chị Ái, bà xã của Phụng, chị thấy anh mất cân dần, quán cà phê còn được cho phép thả khói thuốc mịt mặt mày hốc hác nên vội đưa anh tới bệnh viện. mù, ông khen. Cái xứ này văn minh thiệt! Thử mới lòi ra bệnh. Dính chấu! Nhà thương vội Chuyện mê khói mà sánh với chuyện mê mổ ngay. Cắt đứt cái túi phản bội trong con người nhạc là đúng chỉ số. Toàn là thứ sống chết cả! Cuối anh. Tưởng rằng đã yên. Mà yên thật. Anh đã hát cùng tôi cũng sống chết phải phôn. Nhấc cái phôn, hò lại. quay số, chuông reo. Bên kia đầu giây là chị Ái. Phụng rất mê hát. Đó là lẽ sống của anh. Cuộc chuyện trò đẫm nước mắt. Người bệnh đã Nhớ trong lần tôi chở vợ chồng Phụng từ Toronto xong phần cam chịu của người bệnh. Người đầu đi thăm thác Niagara, Phụng vừa hát vừa mở đĩa ấp tay gối có cái đau khác. Cái đau không ở trong nghe mình hát suốt chặng đường. Anh say mê nhạc người nhưng da diết ruột gan. Phụng đang nằm như say mê người tình. Nói như vậy sai bét. Phụng đâu đó trong nhà. Chị Ái đưa phôn cho Phụng. Tôi là người rất gọn gàng trong tình cảm. Người thương chờ một giọng trầm buồn nhưng lại được nghe một anh thiếu giống. Người yêu nhạc của anh và tác giả giọng…bạt mạng. Nó đánh mình thì mình đánh lại! của nó cũng thiếu chi. Nhưng anh chàng văn nghệ Bạn mình khá, tôi nghĩ. này rất có trật tự. Văn nghệ thì được nhưng lai rai Tuổi của lũ chúng tôi bây giờ là tuổi vàng. thì không. Vậy thì Phụng mê nhạc như điếu đổ. Nghe yếu xìu. Thân thể của chúng tôi bây giờ là Cái thứ tương tư thảo Phụng mê thật. Mê trong lén vùng oanh kích tự do của tật bệnh. Chúng muốn lút. Thời buổi bây giờ người ta được khuyến khích lui tới lúc nào cũng được. Ông bạn thân của Từ phụ lòng thứ cỏ thơm. Phụng, cũng như các đệ tử Công Phụng và tôi, nhà thơ Du Tử Lê, đã thấm của khói, chẳng thể lạc hậu được nữa. Nhưng dứt sự…mở cửa của mình. Ngày 30 tháng 4 vừa qua, ngang thì chẳng đặng nên cứ lén lút thỉnh thoảng trong một cuộc phỏng vấn của cô Thuý Anh trên làm vài hơi. Tôi đã có lần nối giáo cho…bạn. Có đài Văn Nghệ Thúy Nga, Du Tử Lê đã cho biết: chết thằng tây nào đâu! “Tôi may mắn được qua cơn bệnh hiểm nghèo là Các bạn tôi nhiều người có tật. Các cụ đã bệnh ung thư ruột. Theo nguyên tắc, các bác sĩ nói, phán là có tật có tài. Họ là những con cháu ngoan khi qua được 5 năm thì coi như bệnh nhân không của các cụ. Có tài mà không có tật sẽ làm buồn còn bị đe dọa bởi cơn bệnh nữa. Tuy nhiên chưa lòng các cụ. Tài họ đã có thì tật dĩ nhiên cũng phải kịp vui trọn thì các bác sĩ lại khám phá trong phổi QuÓc Gia 72


tôi có một cái bướu…Nhỏ thôi. Sau nhiều lần CT Cũng trong cuốn video cuộc gặp gỡ giữa Scan vẫn không thấy cái bướu tăng truởng, nên bác hai người bạn văn nghệ, Phụng, với chiếc mũ nồi sĩ Lê Trần Hoàng, người theo dõi tình trạng phổi sùm sụp trên đầu, vẫn hào hứng chỉ dẫn cho một của tôi, cho hay, ông hy vọng không phải là một di người bạn hát cho đúng một bản nhạc của anh. Đôi căn của cancer. Kết luận tạm thời của bác sĩ Hoàng khi anh hát làm mẫu với tiếng đàn tây ban cầm. là một kết luận tốt. Vì tôi cũng mong là được như Giọng anh không còn là giọng trên sân khấu nhưng vậy. Tuy nhiên nếu có là cancer thì mình cũng vui mắt anh vẫn ngời ngời say sưa. Bệnh tật không lấy thôi!”. đi được âm nhạc của anh tuy nó đã quật anh te Niềm vui ung thư, đó là tên một truyện tua bằng cách ăn cắp của anh một vài ký thịt, một ngắn của nhà văn bác sĩ Trần Long Hồ. Niềm vui nhúm tóc muối tiêu. Có một lúc anh đã giở chiếc trong truyện là niềm vui của ông Parker, bệnh nhân mũ ra, nắm một nhúm tóc, vê vê trên tay, giơ ra cho ung thư phổi của bác sĩ Trần. Ông chán nản phải mọi người thấy. chịu đựng căn bệnh nên tung hê hết. “Tôi đẩy cửa Tóc của Phụng, đó là một mái tóc bồng [phòng vệ sinh] bước vào. Ông Parker đang ngồi bềnh rất nghệ sĩ. Nhất định không thể là Phụng nếu trên bồn cầu, đầu ông dựa ngửa ra sau nhưng mắt không có mái tóc đó. Vậy mà cũng tới lúc anh phải ông nhắm nghiền. Trên môi ông còn ngậm điếu buông bỏ. Những cú phôn của chúng tôi, trước thuốc cháy dở. Bàn tay ông đặt trên đùi còn nắm hay sau khi Phụng vướng bệnh, đều là những tiếng chặt tấm hình trần truồng của [bà vợ] Nancy. Cái cười. Khi đã trải qua mấy lần làm chemo, trong đầu trọc lốc vẫn tựa vào vách. Tôi nhìn kỹ lại thấy một lần Phụng cười nghiêng ngả trong phone, anh mạch của ông không còn đập và ông đã ngưng đã bảo tôi: “Thôi ông, tôi cười đau cái bụng quá!”. thở”. Ông Parker này cũng là đệ tử của khói và Lần đó, Phụng cho biết anh đã xuống tóc. “Nó rụng cũng biết thưởng thức thứ văn nghệ trần truồng hàng nắm, cạo trọc luôn cho khỏi rắc rối!”. Chiếc của bà vợ. Kể cũng nòi...cự phách! Cự Phách là đầu bình vôi đó tôi đã được chiêm ngưỡng. Phụng tên cúng cơm của ông Du Tử Lê. Niềm vui của có khác đi nhưng cũng không đến nỗi nào. Phụng ông bạn này…vui hơn nhiều. Ông bay từ Cali qua đã quen với bệnh thì bạn bè cũng phải quen với cái Portland thăm ông Phụng. Ông ung thư ruột thăm đầu không tóc của Phụng. Như Mai Thảo đã thơ. ông ung thư gan. Coi video cuộc trùng phùng của Bệnh ở trong người thành bệnh bạn / Bệnh ở lâu hai tác giả bản nhạc “Giữ Đời Cho Nhau”, một ông dài thành bệnh thân / Gối tay lên bệnh nằm thanh làm thơ, một ông đặt nhạc, tôi chỉ thấy tiếng cười. thản / Thành một đôi ta rất đá vàng. Bạn tôi đang Trước đây, ông bạn Lê Đình Điểu, cũng ung thư, phải thù tiếp ông bạn không hẹn mà đến, không khi sắp ra đi, còn gửi thư cho bạn bè cho biết rất mời mà ngồi lỳ không chịu đi đó. bằng lòng với số phận vì dù sao cũng đã có mặt Ông bạn bệnh tinh quái đã thay đổi hình trên đời được một hoa giáp. Một hoa giáp là sáu hài của người nhạc sĩ tài hoa lịch lãm. Nhớ, ngày chục năm. Tuổi đó, cả hai ông Từ Công Phụng và vợ chồng tôi cùng vợ chồng Phụng lang thang trên Du Tử Lê đã qua cầu. Vậy thì có chi mà care! Cũng đường phố Vancouver. Trời hây hây lạnh. Phụng trong cuộc phỏng vấn trên, ông Du Tử lê đã hiên khoác chiếc áo dạ nâu dài, thả hững hờ chiếc khăn ngang: “…Sau khi tôi trải qua một cơn bệnh ngặt choàng sọc nâu đỏ dài xuống tới thắt lưng. Đường nghèo và, tôi sống được đến ngày hôm nay, tôi cho phố vào thu. Những chiếc lá vàng lăn tăn chạy theo đó là một điều may mắn. Một sự kỳ diệu. Nên, mỗi gió. Chúng tôi lang thang suốt ngày. Thường thì ngày được sống thêm, tôi đều tận hưởng nó, như sau mỗi lần trình diễn, vợ chồng Phụng trở về liền. một bonus, với tất cả lòng biết ơn đời sống. Biết ơn Lần đó, chúng tôi hẹn nhau. Phụng từ Portland trời đất. Biết ơn gia đình. Biết ơn vợ con. Biết ơn tới, tôi từ Montreal sang. Sau ngày trình diễn, vợ bằng hữu. Nên, tôi luôn thấy mình hân hoan. Mỗi chồng Phụng ở lại để rong chơi với vợ chồng tôi. buổi sáng, khi mở mắt ra, thấy mình còn sống, tôi Lũ chúng tôi xác xơ dần, mỗi lần gặp nhau là một lại nói: “Cám ơn Trời Đất đã cho con sống thêm lần khó. Ngày vui càng lúc càng hiếm. một ngày”. Và tôi mỉm cười với gia đình, với vợ Nhớ, lần Phụng qua Montreal trình diễn. con chung quanh sau câu cám ơn ấy”. Ngày hôm trước Phụng hát ở Montreal. Ngày hôm QuÓc Gia 73


sau, Luân Hoán, Hoàng Xuân Sơn và tôi ra mắt có thể làm quê anh ung thư. Bệnh Phụng khi trồi sách ở Toronto. Chương trình sơ khởi do Lê Hân tổ khi sụt. Có lần tôi phone qua, Phụng mệt không chức chỉ là một chương trình hát tình ca phụ diễn. nói được. Có lần Phụng nhanh nhẹn tán chuyện Tôi phone qua Phụng từ vài tuần trước hỏi Phụng có liên chi hồ điệp. Hỏi thăm về bệnh, Phụng coi nhẹ: chơi văn nghệ với anh em, xuống Toronto hát chùa “Mình đánh nó, nó đánh lại mình, nó thua thì nó trong buổi ra mắt sách không? Phụng…chơi ngay. chạy, mình thua thì mình lui. Lui tới chân tường Vui là chính. Đêm hôm trước, trong khi Phụng hát là cùng!”. Nhiều khi ngại không biết bây giờ bệnh ở Montreal, vợ chồng Luân Hoán và vợ chồng tôi Phụng ra sao (bây giờ tháng mấy nhỉ?) tôi lại đi lái xe xuống Toronto trước. Nửa đêm mới vãn hát, đường vòng phone cho Giao hỏi thăm tình hình sáng sớm ngày hôm sau, từ khi mặt trời chưa thức trước. Nếu không vui thì để Phụng nghỉ, cứ mang dậy, vợ chồng Phụng đã khăn gói ra phi trường. bệnh ra mà tán chán chết, cho cả tôi và Phụng. Nếu Hơn một giờ bay, Phụng tới Toronto, Lê Hân và tôi nghe thấy Phụng khỏe, phone qua Phụng ngay, đã có mặt tại phi trường Pearson của Toronto đón. chia nhau những nụ cười, tiếp chút sức cho bạn. Có Buổi ra mắt sách dự định vào cửa tự do đã phải đổi lần Phụng cao hứng nói huyên thuyên, cười đã, lại thành tặng vé vào cửa. Khán giả sẽ phải tới lấy vé còn hát hỏng coi xem còn được không. Hát được tặng nơi ban tổ chức. Nếu không, chắc rạp hát sẽ bể có lẽ nhờ những tô phở gà của chị Ái. Phụng ưa ăn vì lượng người tuôn tới. Đây là lần đầu tiên Phụng phở. “Bi chừ tôi đâu có ăn được phở bò! Ăn để tiếp hát ở Toronto. Một tập nhạc đã được Lê Hân in đạn cho quân địch sao? Thịt đỏ là thứ anh cancer cấp tốc để Phụng cũng ra mắt sách cho vui. Phụng thích lắm. Cứ phở gà mà chơi”. Phở gà của chị Ái mang thêm một số đĩa nhạc qua. Khán giả xúm xít là thứ phở tinh khiết, không mỡ màng, thứ được vào nơi Phụng ngồi ký sách và băng nhạc. Vui ơi là chọn lọc cẩn thận, Phụng ăn vào là an toàn. Tình vui. Trên sân khấu, trong phần giới thiệu Phụng, tôi trạng của Phụng được tính theo phở. Ít ra là với đệ lên tung hứng với Phụng trong một màn không sửa tử của phở như tôi. Cứ hỏi những bát phở Phụng soạn, không tập dượt nhưng đầy cảm hứng. Nhạc ăn là biết được sức khỏe của Phụng. Từ đầu năm, sĩ Trường Sa ngồi ở hàng ghế đầu cũng được móc tình trạng của Phụng lên dần. Và chót hết lên tới… lên giới thiệu với khán giả. Ông khóc vì cảm động. đỉnh bình yên. Giao mail qua cho tôi. Phụng đã ăn Đã lâu Từ Công Phụng và Trường Sa không gặp hết bay hai tô phở một lúc. Vui mừng phone qua nhau. Có lẽ từ khi hai người, mỗi người một cách, Phụng, chàng xác nhận vết ung trong gan đã teo mỗi người một thời gian khác nhau, bỏ nước ra đi. Nhớ, ngày tôi bắt xe đò từ Seattle qua lại. Quân ta thắng. Trong số quân ta có những người yêu nhạc Portland thăm Phụng. Những buổi sáng, cà phê do của Phụng. Có lần Phụng bi quan nới với tôi khi Phụng pha (Tôi pha cà phê ngon nức tiếng đó ông!) ngay trên lan can phía trước căn nhà cổ của Phụng, anh cho biết có người không biết anh bệnh nên mời chuyện miên man, từ chuyện viết lách, văn nghệ anh đi hát: “Hát hò chi nữa. Chắc kiếp sau!”. Kiếp lan qua tới cả chuyện tâm linh. Phụng có niềm tin sau thì xa quá. Mà lúc đó biết Phụng ở đâu mà tìm tôn giáo rất vững vàng. Chính niềm tin đó đã cứu tới nghe. Phụng vốn galant đâu có làm buồn người ái mộ đến vậy. Giờ, đánh cho anh chàng bệnh lui, rỗi Phụng qua những ngày bệnh ngặt nghèo. Bệnh cứ bệnh, sống cứ sống, bạn tôi vẫn Phụng phải hát lại. Anh phone qua tôi. Anh sẽ “Tạ cười với đời. Khóc chăng là chị Ái, người đã từng Ơn Đời”. Đó là chủ đề và cũng là lý do mà Phụng trải bao gian nan trong cuộc sống. Cú gian nan này sẽ gặp lại khán giả. Khi tôi đến nơi đây nắng rực rỡ ngoài xem ra cũng không làm nhụt được ý chí của người khoang trời xa, và lòng tôi thấy rộng mở những đàn bà đã từng bao lần vươn vai đứng dậy. Chị cuống cuồng giữ hơi thở của chồng. Chemo cứ thiên đường…Phụng đã trở lại với đời. Bởi vì anh chemo, ai chỉ bài thuốc nào chị cũng lăn ra làm. vẫn còn nợ đời! Hay đời còn nợ Phụng? Người Phụng là nơi tiếp nhận đủ cả đông y tây y. SONG THAO Từ những thang thuốc bổ tới lá đu đủ, từ linh chi tới măng tây, cọng sả, hay bất cứ thứ lá lẩu nào 05/2011 QuÓc Gia 74


Quテ田 Gia 75


Chia sẻ Một cặp vợ chồng gìa vào quán McDonald’s mua một cái hamburger, một gói khoai chiên và một chai nước ngọt rồi ra ngồi ở góc phòng. Khi đã an tọa thì ông chồng chia phần ăn ra làm hai, và ông ăn trước. Bà ngồi nhìn ông ăn một cách sung sướng. Một ông linh mục cũng đang ngồi ăn trong phòng, linh mục để ý quan sát và thấy hết mọi sự. Ông nghĩ chắc cặp vợ chồng già này nghèo nên chỉ đủ tiền mua như vậy. Ông thấy tội nghiệp nên liền đứng lên và tiến lại cặp vợ chồng già, rồi xin phép họ cho ông được mua tặng họ cũng một phần ăn như vậy nữa. Bà già liền lên tiếng: Xin cám ơn Cha, chúng tôi chỉ mua một phần ăn vì sức ăn của chúng tôi chỉ có thế, chứ không phải chúng tôi thiếu tiền. Đã bao lâu nay cái gì chúng tôi cũng chia sẻ như vậy. Ông cha hỏi tiếp: Sao bà không cùng ăn với chồng bà cho vui? Bà gìa trả lời: Vì chúng tôi chung nhau một hàm răng. Hôm nay là ngày ông đeo răng và ăn trước. Người khách đầu tiên Một bác nhà quê ra tỉnh lần đầu, bác thấy một nhà hàng sang trọng đề ngoài cửa: Người khách thứ 100 sẽ không phải trả tiền. Thế là bác nhà quê quyết làm người khách thứ 100. Bác nấp gần đó và đếm. Bác thấy rất nhiều người ra vào. Khi thấy người thứ 99 vừa bước ra thì bác tiến vào, ngồi xuống bàn ngay và kêu mấy món ngon nhất và đắt nhất. Khi ăn uống thóa thuê xong thì bác đứng lên và tuyên bố: Tôi là ngươì khách thứ 100 bởi vậy tôi khỏi trả tiền bữa nay nha. Chủ nhà hàng liền đáp: Ông là người khách thứ nhất ngồi xuống ăn, chứ từ đầu đến giờ toàn những người ghé vào hỏi giá tiền và đòi xem thực đơn mà thôi, có ai ngồi ăn đâu! QuÓc Gia 76


Truyện ngắn

- Xin lỗi tôi có thể mời cô bản này không? Bạch Ngọc bỡ ngỡ nhìn người đàn ông đứng trước mặt đang lúng túng thì may quá vừa vặn Đoan Trang bạn nàng ào tới. - Chào chú, chú trốn ở đâu nẫy giờ để cháu tìm mãi ! Người đàn ông mà Đoan Trang gọi chú hiền hòa : - Đến lâu rồi thấy cháu bận rộn nên chú không muốn làm phiền đã xem quà của chú tặng chưa ? Mi lên hai bên má chú Đoan Trang khéo léo : - Đẹp lắm, cháu thích vô cùng, cám ơn chú. - Cháu chưa làm tròn bổn phận chủ nhà! Bị chú trách Đoan Trang ngơ ngác : - Cháu quên … nhưng chợt hiểu ngay khi chú ra hiệu. À đúng thế, xin giới thiệu đôi bên, Bạch Ngọc, nhỏ mà như bà cụ non không thích những chỗ ồn ào náo nhiệt chịu cực hình ở đây tối nay vì cháu bắt buộc. Còn chú, tuổi trẻ tài cao đẹp trai nhà giầu … Chú giơ tay ngăn Đoan Trang không cho nói tiếp: - Đứa cháu này tính nào tật ấy, quảng cáo chú quá lố rồi đó không sợ bạn cháu chê cười mèo khen mèo dài đuôi sao hả. Tôi tên Đông Đoài rất may mắn quen biết Bạch Ngọc. Bạch Ngọc lễ phép : - Dạ thưa chú. Đông Đoài xua tay : - Xin đừng xưng hô như vậy tôi bị tổn thọ mất. Cười khúc khích Đoan Trang trêu : - Ấy mọi lần bạn cháu vẫn kêu như vậy sao chú không sửa hả chú ? - Bữa nay ghét chú nên phá chú há. Đoan Trang le lưỡi nghe giọng chú nghiêm nghị: - Cháu đâu dám. Chú đã mài gót giầy mấy bản rồi? Đông Đoài vừa lắc đầu là Đoan Trang ré liền: - Ôi trời! Sàn nhẩy thiếu chú cũng như bầu trời thiếu trăng sao vậy. - Thôi cô cháu ơi, máy bay thật còn rớt nữa là bằng giấy, cho chú hai chữ bình an đi. Đẩy lưng chú Đoan Trang giục :

- Chú làm ơn dùm cháu đi mà. - Chú đã mời đang chờ câu trả lời tại cháu phá đám. Tròn mắt Đoan Trang chỉ tay vào người: - Tại cháu! Ai? Nẫy giờ chỉ có ba mạng, chỉ bạn, nhỏ này chăng, Đoan Trang cười to đắc ý nhưng ngưng ngang khi thấy chú gật đầu, thật à, được quá chứ cháu đang lo cô ả buồn, cháu báo trước nhẩy giỏi nhưng rất khó, học chưa bao giờ thực hành. Bạch Ngọc sợ bạn nói lung tung vội cuống quít cải chính : - Đoan Trang rỡn thôi, chú đừng tin ạ. - Lại chú nữa rồi! Kể từ phút này bỏ luôn chữ ấy nhé Bạch Ngọc, Đông Đoài yêu cầu. Cái nháy mắt của Đoan Trang chứa đầy ẩn ý trước khi bỏ đi vì mẹ gọi : - Giao cho chú nhiệm vụ săn sóc nó, chúc chú thành công. Dọ ý Bạch Ngọc, Đông Đoài nhắc : - Tôi đang chờ câu trả lời. Bạch Ngọc mất cha mẹ từ bé được cô là em ruột của mẹ đem về nuôi, không con cái nên cô chú thương chiều chăm chút từng ly từng tý. Chú có địa vị trong xã hội, cô lịch lãm giao thiệp rộng vì thế Bạch Ngọc đã từng theo cô chú dự nhiều buổi tiếp tân, dạ tiệc sang trọng, sở dĩ Bạch Ngọc không ưa những chỗ đông người vì bản tính trầm lặng chứ chả phải nhút nhát hay thiếu xã giao. Môn khiêu vũ tuy Bạch Ngọc chẳng thích mà chiều theo ý cô khuyên “biết thêm gì cũng tốt khi cần đến dễ xoay sở vả lại học cũng không nhất thiết phải thực hành”. Hôm nay, lần đầu tiên Bạch Ngọc lâm trường hợp khó xử, từ chối cách nào khỏi mất lòng đối phương ấy mới là khó! Đông Đoài im lặng kín đáo quan sát, cô ta chắc chỉ cỡ tuổi Đoan Trang nhưng trông chững chạc hơn, khuôn mặt mang mác vẻ buồn có lẽ thế nên đã tạo nên nét đẹp rất lạ quyến rũ lôi cuốn. Nhận rõ sự băn khoăn bối rối nơi Bạch Ngọc, Đông Đoài mở lối : - Chúng mình ngồi trò chuyện thôi nhé. Như viên đá nghìn cân được nhắc xuống, Bạch

QuÓc Gia 77


Ngọc hớn hở : -Dạ cám ơn … không phiền chứ ạ. Thấy Bạch Ngọc lúng túng tránh dùng danh từ ngôi thứ để gọi mình nên lấp lửng Đông Đoài trêu : - Câu vừa rồi hình như chưa đủ cóc nhẩy thiếu chữ. Bạch Ngọc có thể thêm vào cho đủ nghĩa cho người được cám ơn đỡ ấm ức. Đỏ hồng đôi má Bạch Ngọc biết chú của bạn dồn tới nước phải gọi chàng ta bằng “anh”, nghĩ ra một mẹo, dấu nụ cười Bạch Ngọc chấm ngón tay vào chén nước viết trên bàn : -Mong chỉ giáo. Không dùng phương thức của Bạch Ngọc, Đông Đoài vào thẳng đề : - Một chữ “anh”. Chẳng gật chả lắc, Bạch Ngọc chỉ cười. - Đâu ăn gian thế nhỉ, Đông Đoài nhất định lấn bắt bí, Bạch Ngọc … Giọng chàng tha thiết nài nỉ khiến Bạch Ngọc xiêu lòng : - Dạ “anh”. * Chuông cửa kêu ngồi trong phòng khách Đoan Trang hỏi vọng ra : - Ai vậy hả chị Ba ? Không thấy chị người làm trả lời mà nghe như có tiếng giầy đang đi vào Đoan Trang vội đứng lên. - Chú đây, ủa sao giờ này công chúa còn ở nhà ? Đoan Trang nhăn nhó : - Cháu bị cảm buồn muốn chết đang mong có người nói chuyện cũng đỡ nghiền mà sao chú cũng thất nghiệp đi chơi thế. - Chú được nghỉ ghé thăm mẹ cháu. Cái con nhỏ láo lếu bộ tưởng chú như cục thuốc phiện à, Đông Đoài cao giọng, Đoan Trang, cháu xấu lắm có cô bạn xinh mà dấu chú nhé. Đoan Trang phân trần : - Chú đâu trách cháu được chứ. Chú đã có ý trung nhân ở phương xa rồi. Đông Đoài thở dài : - Bây giờ chú hối hận ! -Cô ta du học sắp về ngày đám cười đã định, ông bà nóng lòng chờ ngày này lâu rồi chú đừng vớ vẩn để cháu lãnh tội đa Reng … Reng … Reng … -Ai vậy chú ? Lúc lắc sâu chìa khóa Đông Đoài phì cười : - Lẩm cẩm thật sao hỏi chú nghe đi coi chừng chậm họ đặt máy xuống lại thắc mắc à. Bị chú dọa Đoan Trang nhấc liền điện thoại và nhận ngay giọng cười đầu giây bên kia.

- Bạch Ngọc tan học ghé mình chơi … một chút thôi … cái gì … tài xế ốm … chán chưa, ờ thôi chào ! Đoan Trang lầu bầu : - Cái chú này bệnh lúc nào không bệnh lại nhè đúng lúc cần. -Vô duyên vừa vừa thôi cô, nói năng hợp lý lẽ, trên cõi đời này ai lại không muốn khỏe mạnh chứ. Trường hợp cháu thế nào hả? Bĩu môi Đoan Trang gây : - Nhưng cháu đang buồn. Đông Đoài than : - Trông sáng láng thế mà hóa kém thông minh! Đoan Trang vênh mặt : - Cháu biết thừa ý chú. - Úp úp mở mở chỉ là đoán mò chú chẳng mắc mưu. Đoan Trang cười khoái-trá : - Chú chứ gì. Búng ngón tay Đông Đoài khen : - Chịu thua, chịu thua cháu mà làm thày bói đông khách là cái chắc. Đoan Trang giả bộ giận : - Trêu cháu há không thèm nhờ chú đón nó nữa. - Rỡn chút mà thế chú đi nhé. Đoan Trang la : - Còn cả hai tiếng nữa lận chú ngồi chờ cho sụm lưng luôn. Đông Đoài tỉnh bơ ; -Sớm hơn trễ nhỡ kẹt đường kẹt xá còn xoay sª kịp. Nhìn đồng hồ đeo tay còn cả hơn giờ Đông Đoài đậu xe chỗ dễ thấy nhất. - A ! Kia rồi. Dập điếu thuốc cho tắt Đông Đoài mở cửa bước ra. - Bạch Ngọc. Quay lại Bạch Ngọc hơi ngỡ ngàng : -“Chú” … vừa chào xong thấy nét mặt người đối diện thay đổi vẻ hờn dỗi lộ rõ, đưa tay che miệng dấu nụ cười, dạ thưa anh. Đông Đoài hớn hở: - Cám ơn Bạch Ngọc. - Dạ em không dám. Hôm nay Đoan Trang nghỉ ạ. Đông Đoài lắc đầu : -Anh tới đón Bạch Ngọc. Bạch Ngọc ngạc nhiên : - Đón em ? - Vì tình cờ bấm độn biết em không có xe nhà rước bữa nay, anh xin lãnh nhiệm vụ đó mong được chấp nhận. Bạch Ngọc nhỏ nhẻ : - Vậy phiền anh.

QuÓc Gia 78


Cho xe chạy Đông Đoài ân cần : - Bạch Ngọc khỏe không ? - Tối qua thức hơi khuya ôn bài thêm bài toán vừa làm “hắc búa” quá nên hơi nhức đầu Bạch Ngọc thật thà môn đó em hãi kinh khủng. Đông Đoài nói đỡ : - Con gái là chúa hay tính, anh tưởng sẵn được trời sinh như vậy các cô đều giỏi hết tại Bạch Ngọc không thích nên chả chú tâm thôi. - Anh thật dễ thương có lòng biện hộ cái “dốt” của em. - Ngày nào cũng bắt buộc phải mặc đồng phục trắng hả Bạch Ngọc ? - Dạ, Bạch Ngọc cười tươi thú nhận, may là đúng mầu em ưa. Mấy cô khác lầu bầu năm ngày trắng toát chỉ có hai ngày cuối tuần diện thôi. Đông Đoài dọ ý : - Buổi tối nọ em bận mầu tím. Bạch Ngọc gật đầu : - Em cũng thích luôn. Đông Đoài rất tự nhiên : - Chúng mình giống nhau ghê. Bạch Ngọc khát không mình ghé nhà hàng uống nước sau ghé thăm Đoan Trang, chỉ đau sơ sơ là làm nũng mẹ hết cỡ, con gái hay vậy lắm sao Bạch Ngọc ! Bạch Ngọc buồn buồn : -Tùy hoàn cảnh mỗi người. Em mồ côi từ nhỏ đâu có cha mẹ để nhỏng nhẻo nên em chẳng rành anh à. Vô tình gợi cho Bạch Ngọc mất vui, Đông Đoài áy náy : -Xin lỗi anh lỡ lời. * Rời khỏi thư viện ngước nhìn lên bầu trời mây đen kịt Bạch Ngọc chép miệng: - Giá về sớm một tý đỡ hơn. Thời tiết mùa này thật khó lường mưa mưa nắng nắng thất thường. Vì muốn thả bộ nhưng sắp mưa to thì thượng sách là kiếm cách về nhà cho nhanh thôi. Ngó tứ phía kiếm xe bất chợt Bạch Ngọc phát hiện một ông cụ đứng tựa lưng vào tường lộ vẻ đau đớn động lòng trắc ẩn chạy tới gần. - Thưa cụ cần con giúp gì không ạ ? Ông cụ chỉ đủ sức đưa mắt ngó túi áo mình, Bạch Ngọc nhanh trí cho tay vào lấy ra cái lọ theo giấy ghi cho hai viên vào miệng cho ông cụ nuốt. Đỡ ông cụ ngồi xuống đàng hoàng Bạch Ngọc khép hai vạt áo khoác ngoài cho khỏi lạnh, thuốc đã có công hiệu, hơi thở thấy đều hòa vừa lúc chiếc ô-tô trờ tới ngừng lại, người đàn ông chạy xuống lễ phép :

- Thưa cụ … Ông cụ giơ tay ra hiệu cho anh ta đỡ lên xe. Theo cách xưng hô Bạch Ngọc nghĩ là tài xế của ông cụ, Bạch Ngọc lo lắng : - Chú mau đưa cụ tới bệnh viện ngay lập tức. Mưa bắt đầu nặng hạt, Bạch Ngọc nhìn quanh xem có mái nhà để ẩn thì có ánh đèn dọi từ xa càng gần càng sáng, xe dừng, cửa mở, giọng hối thúc : - Bạch Ngọc, lên mau, anh là Đông Đoài. Bạch Ngọc vui mừng : - Hú hồn, may quá gặp anh nếu không nguy to. Đưa khăn cho Bạch Ngọc, Đông Đoài săn sóc : - Lau khô nước đi em sao một mình thế nguy hiểm quá. Vừa định trả lời thì Bạch Ngọc hắt-hơi liên tiếp. Cởi áo đang mặc choàng lên người nàng Đông Đoài xót-xa : - Em bị lạnh rồi ! * Bạch Ngọc cùng Đông Đoài đợi bồi đưa tới bàn. Suối tóc dài đen nhánh buông thả xuống hai bờ vai làm tôn làn da trắng của khuôn mặt, áo dài tím hoa cà ôm khít tấm thân lộ những đường cong tuyệt mỹ, đứng đúng dưới ngọn đèn chiếu từ trên trần xuống nhan sắc Bạch Ngọc càng lộng lẫy đã lôi cuốn những ánh mắt chiêm ngưỡng của những khách đang ngồi ăn. - Em thấy thế nào ? - Ấm cúng, kín đáo, lịch sự. - Muốn biết lý do không ? Bạch Ngọc gật đầu. - Bởi vì nhà hàng cơm tây này toàn ngoại quốc, yên lặng không ồn ào như mấy nơi khác để chúng mình có một buổi tối đầy thơ mộng. - Em rất cảm động, anh thật tế nhị, chu đáo. Bạch Ngọc gắng giữ cho Đông Đoài khỏi thấy “mắt sầu gợn sóng, lòng đau rộn tình (L.T.Lư) của nàng. Lời Đoan Trang nhắn nhủ còn văng vẳng “Chú mình đã hứa hôn không bao lâu nữa vị hôn thê du học nước ngoài về!”. Đúng vậy mình đâu thể làm việc bất nhân đi giành giựt của người. Chàng và ta, có duyên không nợ, đành chịu thua! - Chuyện gì, anh thấy em có vẻ không vui ? Vội dấu ưu phiền, Bạch Ngọc đánh trống lảng : - Dạ đâu có, gọi món ăn đi anh. Đông Đoài vẫn thắc mắc : -Thật nhé, nhìn thần sắc em lúc nẫy anh nhức tim lắm Bạch Ngọc à! Bóp nhẹ tay chàng, Bạch Ngọc cười tươi:

QuÓc Gia 79


- Hứa trăm phần trăm, anh vừa lòng chưa. Tuy Bạch Ngọc quả quyết nhưng Đông Đoài vẫn chưa hết nghi ngờ vẻ mặt còn hằn nét suy tư. Biết thế Bạch Ngọc giả lả: - Anh, em đói rồi ! Đông Đoài cầm tấm thực đơn : - Em dùng gì để anh kêu ? Chẩu cặp môi hồng, Bạch Ngọc ngúng nguẩy: - Chả biết, anh chọn cho em. Điệu dáng Bạch Ngọc như kiểu em vòi vĩnh anh hay sự tình tứ giữa hai kẻ yêu nhau khiến Đông Đoài sung sướng đến ngẩn ngơ. -Em không quen bị nhìn khi đang ăn đâu. - Ngắm em anh no rồi. Bạch Ngọc hứ : - Em nhịn luôn. Gắp con tôm to nhất đặt vào đĩa Bạch Ngọc, Đông Đoài dỗ-dành : - Ngon lắm thử đi em. Bạch Ngọc cầm dao xẻ làm đôi đưa một nửa cho Đông Đoài : - Mình cùng chia nghe anh. Dường như thích thú thấy cử chỉ săn-sóc san-sẻ giữa Đông Đoài và Bạch Ngọc, ông bà cụ ngồi bàn bên cạnh bắt chuyện làm quen. -Thật xứng đôi. Cô cậu khiến chúng tôi hồi tưởng lại lúc trẻ cũng chiều chuộng nhau như hai người. Ông cụ khen : - Cô bé đẹp quá bà nhỉ. Bà cụ gật đầu đồng ý. Trước khi ra về bà cụ nói nhỏ với Đông Đoài. - Ông bà cụ dễ thương ghê. Chắc hồi trẻ đẹp lắm. Anh biết họ ? - Đâu có. Thiện cảm với em. - Bà cụ bảo anh gì vậy ? Cầm tay Bạch Ngọc, Đông Đoài tha thiết : - Hỏi « người yêu cậu hả ». Anh rất muốn gật đầu nhưng không dám, Bạch Ngọc trả lời dùm anh nhé. * Đông Đoài năn nỉ cha mẹ : - Hạnh phúc cả đời con. Con chỉ sống đời với người con yêu. Con xin cha mẹ cho toại nguyện. Ông cụ quả quyết : - Con không thể xử như vậy được. Nó học xong cũng gần về nước. Người lớn chứ đâu phải con nít. Ba nhất định không bằng lòng. Bà cụ hiền từ : -Vậy sao lúc trước con ưng chứ. Đông Đoài biện bạch : - Có lẽ con thiếu suy nghĩ và tại mọi người cứ vun vào nên con mới xiêu lòng …

nở :

Ông cụ ngắt ngang: - Đừng nói thêm nữa. Lo sửa soạn đám cưới là vừa. Đông Đoài năn nỉ : - Cho phép con đưa cô ta tới trình diện ba me. Thương con bà cụ can thiệp : - Ông ạ, để con nó đưa tới gặp mình đi ông. * Bạch Ngọc ngừng bước: - Em sợ run cả người. Ôm ngang lưng Bạch Ngọc, Đông Đoài trấn an : - Đừng lo, có anh bên cạnh em. Vừa thấy Bạch Ngọc, me Đông Đoài vui vẻ niềm

- Cháu lại ngồi cạnh bác. Bạch Ngọc cúi chào : - Thưa bác ạ. Đông Đoài hỏi : - Ba đi vắng ạ? - Ở trong sắp ra. Ngắm Bạch Ngọc bà cụ nẩy sinh cảm tình. Cô bé đẹp, hiền hậu. Cung cách ăn nói đúng vẻ con nhà gia giáo đàng hoàng. Xứng đôi với con mình hơn cô kia. Coi bộ Đông Đoài yêu nhiều lắm. Kín đáo quan sát Bạch Ngọc, ông cụ thầm công nhận con mình tinh mắt. Ngồi yên nghe vợ và cô gái trò chuyện. “Quái lạ, giọng nói mường tượng ta đã nghe thì phải”, nhíu mày cố nhớ, ông cụ lắc đầu, già rối trí óc hềt minh mẫn ! Ông cụ hỏi vợ : - Bà nhận xét cô bạn Đông Đoài thế nào? - Ông thì sao ? Ông cụ thẳng thắn bầy tỏ ý nghĩ : -Lễ phép, dịu dàng, tư cách, tôi rất thích. Trầm ngâm giây phút bất ngờ ông cụ bảo, bà có nhớ cái bữa tôi bị bệnh không? Nhìn chồng bà cụ ngạc nhiên: - Lạ chửa! Đang chuyện nọ nhẩy chuyện kia thế, chả ăn nhập với nhau. Ông cụ như vẫn chìm đắm trong sự suy tư lẩm bẩm : - Hôm ấy, theo bác sĩ nếu không kịp thời uống thuốc thì dù có đưa ngay vào bệnh viện cũng vô phương cứu chữa, tôi dã nằm sâu dưới lòng đất! Bà cụ gắt : - Ông ơi ! Lẩm cẩm quá. Lôi ba cái chuyện cũ ra làm gì nữa. Đột nhiên ông cụ đứng bật dậy, vỗ trán hét to : - Đúng, đúng rồi, là … Đưa tay sờ trán chồng, bà cụ lo lắng : - Ông, ông có sao không ?

QuÓc Gia 80


- Tôi rất khỏe, sung sức nữa là khác. Tôi đang tìm cách nói sao cho người ta khỏi giận để xin hủy bỏ hôn ước. * Dưới bóng mát cây hoa Ngọc Lan, có đặt cái bàn đá trắng. Hai ông lão ngồi thưởng thức chén chè mạn sen thơm ngát. - Này bác, nếu giờ có bàn cờ nữa thì tuyệt bác nhỉ. - Hôm nay hai ta hãy để tâm thần thảnh thơi, thoải mái, mạn đàm chuyện thế thái nhân tình nhé. -Tôi có ý kiến. Tôi và bác mỗi người viết một chữ thử xem có bàn luận chung một vấn đề không hử. Trao đổi giấy, hai người đồng phá lên cười, gật gù : - Hợp, hợp, bên nọ « hôn», bên kia « nhân ». Tương xứng. Lần thứ nhì cùng mở, cả hai cất giọng sang sảng ngâm : Dây tơ hồng không se chẳng thắt Nguyệt Lão đây cũng chịu bó tay! * - Ngày thành hôn của hai con cha chỉ có hai chữ Hạnh Phúc trao tặng. Cha mong rằng, các con mãi mãi nâng niu gìn giữ vì nó là một vật vô giá. Có nó các con sẽ luôn luôn vui vẻ sung sướng. Muốn có không dễ đâu, tiền bạc chả mua được mà chính ở nơi hai con phải vun đắp bồi dưỡng. Cuộc sống lứa đôi chả ai tránh khỏi bất hòa phải không các con, nhưng nếu bớt lời được thì cũng nên bớt, nhường được cũng nên nhường sẽ giữ được hòa khí gia đình. Giữa vợ chồng đâu kể thắng hay thua. Sinh con nuôi lớn, lo ăn học thành tài, lấy vợ gả chồng, xong bổn phận. Thực tế là thế, thật sự tình thương của các bậc cha mẹ bao la bát ngát, vô bờ vô bến, không chân trời, chẳng địa giới. Vui buồn theo con cái. Hai ta hài lòng có đứa con ngoan, nay có con dâu hiền thục còn đòi hỏi gì nữa phải không bà. Nhìn Đông Đoài, Bạch Ngọc tay trong tay đứng trước mặt nghe lời giáo huấn, mắt bà cụ long lanh ngấn lệ, mừng con đã kén được bạn đời, đạt ước nguyện kết duyên với người mình yêu. Vui chung đã đành, ông cụ còn có nỗi niềm riêng, vì chính Bạch Ngọc l�� ân nhân cứu mạng ngày nào. Ông cụ hứng chí giơ cao ly rượu hồng : -Cơ duyên … Kỳ diệu … Mi tới … Ta giữ … Hay./.

Mộng Thu

Trấn An Một bệnh nhân bị căn bệnh hiểm nghèo cố gắng hỏi bác sĩ với mong muốn biết được tình trạng thực sự về căn bệnh của mình. - Bệnh nhân: Xin bác sĩ hãy nói thật. Cơ may được chữa khỏi của tôi là bao nhiêu? - Bác sĩ bình tĩnh trấn an: 100%. Những ghi nhận y học cho thấy rằng cứ mười người mắc chứng bệnh như ông thì có chín người chết. Ca của ông là ca thứ mười mà tôi chữa, không có bệnh nhân nào trong 9 ca trước sống sót. Thống kê rất chính xác. Thế nên, ông nhất định sẽ khỏi bệnh. Phải đeo cà vạt “Nghe nói cậu đi làm ở công ty X rồi phải không?”, một người bạn hồ hởi hỏi nhưng cậu bạn kia trả lời với vẻ mặt đau đớn: “Ừ, nhưng tớ bị đuổi ngay từ ngày đầu tiên”. - Sao vậy? - Trong giấy gọi đi làm có thông báo rõ là “chỉ mang cà vạt đỏ”. Thế mà lúc đến công ty thì tớ thấy mọi người còn mặc cả quần áo! Vợ chồng Hai người bạn tâm sự với nhau. “Buồn quá cậu à. Vợ tớ cứ nhắc tới mấy người chồng cũ của cô ấy”. “Thế là còn may đấy. Vợ tớ tệ hơn kia. Cô ấy cứ luôn mồm nói tới mấy anh chồng tương lai”.

QuÓc Gia 81


mồ hôi bốc lên nồng nặc. Không chịu nổi, tôi phải quay vội cửa kiếng xe xuống. Tôi hỏi chàng “Trẻ Tuổi Bụi Đời”: -Mày muốn đi đâu? -Đi đâu cũng được! -Nhà mày ở đâu? MINH-ĐẠO & -Tôi không có nhà, mới từ OMAHA quá giang xe NGUYỄN THẠCH-HÃN xuống đây. Tôi nghĩ trong bụng:’Gặp thứ thiệt rồi”. -Tao phải đi làm bây giờ, thôi tao thả mày xuống Bút hiệu gồm 2 người: Minh-Đạo là một vị cao niên 86 tuối, viết lách cho... vui, trong khi Nguyễn Clear Lake Park, ở đó có đủ cả phòng vệ sinh và chỗ che mưa nắng đến trưa tao kiếm cái gì cho mày Thạch Hãn, dân Houston, Texas sinh năm 1945, ăn. là một cựu sĩ quan Pháo Binh VNCH, hiện làm Bà xã tôi hay cằn nhằn về vụ cho mấy tay “bụi việc trong một công ty Energy tại thành phố đời” quá giang xe. Kể ra thì cũng nguy hiểm, chẳng Houston. may gặp anh chàng khùng nào đó coi mạng người Lúc gần đây báo chí và các đài TV Việt như cỏ rác, vậy là giống như trứng giao cho ác! ngữ bán tán xôn xao về ông Phó Thủ Tướng Đức Nhưng tôi quan niệm khác, sống chết có số, ngày gốc Việt. Tôi thật sự cảm động muốn khóc, không xưa lúc còn xông pha trận mạc, mình đâu có tránh phải vì ông là người có tài, đẹp trai, ăn nói khôn đạn được, toàn là đạn tránh mình thôi. Cho nên ngoan hay làm lớn mà vì nếu cha mẹ nuôi không mỗi khi lái xe một mình, gặp người xin quá giang, mang ông về Đức, chắc hôm nay ông cũng đã là nếu thuận tiện tôi vẫn “dzớt” như thường. Kể như kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở một nơi nào đền ơn những người từng cho tôi quá giang hồi đó trên đất nước Việt Nam. Bạn tôi muốn kể cho mới chân ướt chân ráo bước chân đến đất Mỹ này. quý vị nghe về một đứa trẻ bụi đời, lang thang đầu Hồi đó, mỗi ngày đi làm phải lội bộ hàng mấy cây đường xó chợ trên đất Hoa Kỳ, nhờ mẹ nuôi Việt số trên đường đầy tuyết. Nếu gặp xe nào cho quá Nam mang về chăm sóc, dậy dỗ đã trở nên người giang thôi mừng hết lớn. hữu dụng. Tôi lượm được thằng Michael ở bên xa Từ sở làm đến hồ Clear Lake chỉ mất vài phút lái lộ 45 South trên đường từ Houston đi Clear Lake. xe, tôi vẫn hay ra đó ăn trưa, dỡn với mấy con chim Dạo đó vào khoảng năm 1982, tôi mới ra trường hải âu bằng cách liệng lên cao một miếng bánh mì và bắt được một job thơm phức làm cho cơ quan sandwitch thế là cả đám nhào xuống kiếm mồi, bu NASA ở Houston trong Mision Control Center, do lại chung quanh, tôi chỉ vung tay ra cũng túm được một ông bạn học cùng lớp giới thiệu. Cuộc đời tôi một chú. Đôi khi buồn ngủ quá bèn đánh một giấc gặp bao nhiêu là may mắn bất ngờ, đúng là trời như “Những Ngày Xưa Thân Ái”. cho. Cho nên tôi vẫn nhớ ơn ông Trời, cố gắng học Buổi trưa tôi mua 2 phần ăn rồi lái xe đi kiếm làm người tử tế, dù có chịu thiệt thòi một chút cũng “Chàng Bụi Đời”. Đậu xe vào parking, nhìn ra mấy bàn picnic sát bờ hồ, thằng nhóc ngồi đó đang cam lòng. Số là hôm đó tôi đi làm trễ, vừa từ xa lộ rẽ vô NASA chăm chú xem cuốn album cũ nát. Thấy tôi đến, road 1, thấy một thằng nhóc đi bộ lang thang bên nhóc vội đứng lên chào và rất mừng rỡ, có lẽ vì túi lề đường, vai mang túi sắc to tướng, kiểu túi sắc đồ ăn khá lớn tôi mang đến. Hắn đưa cho tôi cuốn quân đội, như ngày xưa tôi nhận được khi mới vào album và giải thích: trường Võ Bị. Nhóc đưa ngón tay cái lên ngoắc -Tôi thấy sau kiếng xe của ông có gián cái huy hiệu nhảy dù, chắc ông là người Việt Nam? ngoắc xin quá giang. Tôi vội dừng xe lại hỏi: -Sao mày biết? -Mầy muốn quá giang hả? -Ba tôi cũng từng chiến đấu ở Việt Nam, trên mũ -Yes, Sir! Hắn vội vã quăng cái “sắc” quần áo ra sau xe truck, cũng có cái huy hiệu giống như cái ông gián sau với tay mở cửa và nhảy phóc lên ngồi cạnh tôi. Mùi xe. Đây ông xem có đúng không? QuÓc Gia 82

Đứa Con Dị Chủng


Hắn vừa nói vừa chỉ vào tấm hình chụp một chàng -Ba tôi chết cách nay 5,6 năm rồi. lính Mỹ mặt non choẹt, trên dưới 25 tuổi, đầu đội -Kể tao nghe đi, sao vậy? mũ đỏ của lính nhảy dù Viêt Nam thời xưa, cổ áo -Ổng bị đụng xe trên xa lộ bởi một người say rượu, mang hai bông mai vàng đàng hoàng. Nếu không chết ngay tai chỗ. có cái mặt Mỹ, ai dám bảo không phải là lính nhảy -Má mày đâu mà để mày đi lang thang như vầy? dù VN? -Má tôi có chồng khác, tôi không thể sống với cha Tôi nhìn tấm hình thấy quen quen, đúng là thằng ghẻ nên bỏ nhà ra đi. Doug Salvatore, Trung Úy trong ban Cố Vấn của -Mầy đi má mầy có biết không? tiểu đoàn tôi. Sở dĩ tôi nhớ tên anh ta vì hắn hiền -Cả nhà còn ngủ, nào ai biết. khô it nói, rất thích đội chiếc mũ đỏ nhẩy dù lệch -Mầy còn nhớ số phone nhà không. hẳn qua một bên, gặp ai trong tiểu đoàn bất kể cấp -Tôi có đây, nhưng giá nào tôi cũng không về đâu. bậc, cũng dơ tay chào miệng lẩm nhẩm “hảy đù kú -Tao đâu có nói là bắt mầy về nhà, chỉ là gọi cho gắn”. Ai cũng cười hiểu rằng hắn muốn nói “Nhảy má mày yên tâm thôi, để bả khỏi báo cảnh sát, mầy Dù cố gắng”, Doug cũng cười theo. Hắn hiền khô hiểu không? it nói, nhưng mỗi khi nhờ gì hắn đều giúp đỡ tận -Dạ hiểu. tình, từ việc gọi hải pháo, phi vụ oanh kich, máy -Thôi được rồi, quăng đồ đạc lên xe rồi đi theo tao. bay tải thương đến xin vật liệu xây cất doanh trại. Tôi dẫn thằng bé lại Motel 6 và book cho nó một Mấy chiếc xe của tiểu đoàn hết bình điện muốn nổ đêm, thủng thẳng tính kế giúp đỡ. Dù sao nó cũng máy, kêu hắn đến là xong ngay, đẩy xe chạy băng là con của ngươì bạn đã có ơn cứu mạng với tôi, tôi băng một chút xíu, thả chân số là nổ máy liền. Hắn quyết tâm cứu lại con bạn. có thêm một biệt danh khác là “cargo 5 tấn”, ý nói Có câu của Phật dạy “xây 7 cái gì gì đó, cũng mạnh như xe vận tải 5 tấn. Thỉnh thoảng hắn còn không bằng cứu cho một người”. Biết đâu cha nó mua tặng tôi cả đồ trong PX nữa. Lính trong tiểu đã dẫn nó lại cho tôi? Tôi dặn thằng bé, tắm rửa đoàn gọi hắn là “Đất”. Biệt danh đó cũng gần giống sạch sẽ, thay quần áo đàng hoàng, chờ tôi sẽ tới với tên thiệt. Mỗi lần gọi “Đất” hắn chỉ nhe răng ra đón nó trong vòng 2 tiếng đồng hồ nữa. Tôi lái xe cười. Sau này biết được ý nghĩa của chữ “Đất” hắn về sở, nói chuyện hoàn cảnh của thằng nhóc với càng thích thú hơn. Một lần tôi hỏi hắn, sao tên của xếp và mấy người bạn làm cùng nhóm, xin xếp cho bạn là Salvatore, hơi giống như Salvadore vậy, thế nghỉ vài ngày để giúp đỡ nó. Mỗi người khuyên bạn có phải gốc Nam Mỹ không? Hắn nói chẳng một câu, đại khái nói tôi phải cẩn thận với mấy có liên quan gì cả, tổ tiên hắn đến từ Tây Ban Nha. đứa trẻ bụi đời. Chúng nó có cả ngàn chuyện rắc Hắn đã cứu tiểu đoàn tôi nhiều lần trong các cuộc rối, hút sách, đánh lộn, cướp giựt, có khi nó còn hành quân thời “Mùa Hè Đỏ Lửa” nhờ xin được thưa ngược lại là mình lợi dụng làm chuyện bậy bạ kịp thời những phi vụ yểm trợ vũ bão từ đệ thất v…v…Tôi đã quyết tâm cứu nó nên bỏ ngoài tai tất hạm đội hay từ căn cứ Utapao bên Thái Lan. cả những lời khuyên chân thành đó. Tôi chở thằng Trong trận giải cứu An-Lộc, tuyến phòng thủ của nhóc vào sở và giới thiệu với mọi người, đồng thời đại đội bị chọc thủng. Tôi bị một mảnh cối vào gọi điên thoại cho mẹ nó, cho biết nó đang đứng bụng, cắt hết nửa lá gan, máu ra lênh láng. Thằng cạnh tôi và muốn nói chuyện với bà. Đất một tay bắn M16, một tay kéo tôi vào gốc cây Tôi tránh ra một nơi để hai mẹ con nói chuyện cao xu. Hắn xin trực thăng tải thương vào bệnh được tự nhiên. Một lúc sau trở lại, nhóc nói mẹ viện dã chiến Mỹ, nếu không tôi chắc đã đi luôn nó muốn đươc tiếp chuyện tôi. Bả ngỏ ý trao toàn rồi. Tôi mang ơn cứu tử của Đất từ ngày ấy. Sau quyền cho tôi và cầu xin tôi giúp cháu, bởi vì đời trận An Lộc, hắn về Mỹ. Tôi mất liên lạc với hắn sống trong nhà bà như ở địa ngục, cha ghẻ con ghẻ từ ngày tan hàng. Bây giờ lại gặp con hắn ở đây, không ngày nào là không gây gỗ nhau. Tôi chấp đúng là số Trời. Tôi mừng rỡ ôm lấy thằng bé, hỏi nhận lời khẩn cầu của bà, yêu cầu bà viết cho tôi tờ cuống quýt: giấy, giao thằng Mike cho tôi, hứa không kiện tung -Tao là bạn của Doug, ba mày bây giờ ở đâu? gì cả và phải có thị thực chữ ký đàng hoàng. Tôi Hắn rớm nước mắt: cho bà địa chỉ nhà tôi, số điện thoại sở và phone QuÓc Gia 83


nhà, cần gì cứ gọi cho tôi biết. Tôi nghĩ, có thể sẽ dỗ cha mẹ, chị bắt tôi phải thề trước vong linh các gặp rất nhiều rắc rôi sau này, nhưng chấp nhận vậy. người là không được bỏ học dù bất cứ hòan cảnh Xưa kia tôi đã từng chấp nhận biết bao rủi ro nguy nào, cho nên tôi cố gắng học, vật lộn với tiếng anh hiểm khi ra trận, bây giờ có chút đỉnh nhằm nhò gì? tiếng u, những phương trình đại số và toán giải Tôi phân vân không biết có nên nói thiệt với bà xã tích. Những thứ đó chỉ còn lờ mờ trong trí óc cằn không? Chắc phải nói rồi, nhưng dẫn nó về nhà cỗi của tôi sau bao nhiêu năm lăn lộn ngoài chiến chắc là bả không thể nào chấp nhận được. Đành trường. Nhiều khi làm bài không kịp phải ngủ đêm phải gởi thằng nhỏ lại bà chị. Chị có một quán ăn ngay tại trường trong các phòng học. Có lần mệt VN. Khi còn ở quê nhà, chị cũng mở nhà hàng nho mỏi quá, tôi đã ngủ gục khi lái xe về nhà, rõ ràng nhỏ, từng nuôi nhiều tay anh chị trong quán cho tôi đã thắng xe lại khi đến đèn đỏ, thế mà vẫn tông nên du đãng không đứa nào giám phá phách hay vào đít xe trước mặt. Báo hại phải năn nỉ chủ xe đòi đóng hụi chết!. Tính tình chị phóng khoáng cởi rồi bỏ tiền túi ra thường. Đã bao lần tôi muốn bỏ mở, mấy đứa du thủ du thực đều nể mặt. cuộc nhưng tôi tự nhủ “Nhảy dù cố gắng!” nhưng Buổi chiều, tôi dẫn thằng nhóc lại nhà hàng, kêu phần lớn vẫn là không muốn phụ lòng mong ước cho nó một dĩa cơm đồ biển thật to, thằng nhóc của chị. Ngày tôi ra trường, khi nhìn thấy tôi được chỉ ăn một loáng là hết sạch, như thể đã nhịn ăn gọi tên lên lãnh bằng, chị là người la to nhất hơn cả tháng rồi. Dặn nó ăn xong cứ ngồi đó. Đợi vãn cả mấy đứa nhóc. Chị sung sướng hơn cả tôi, tôi khách, tôi gặp chị, nói rõ hoàn cảnh của nó xin chị ra trường, nhưng mảnh bằng là của chị, công lao mở rộng tay cứu giúp nó, chỉ có chị mới giúp được là của chị. Hai chị em ôm nhau chụp hình kỷ niệm nó thôi. Xin chị cho nó một chỗ ở tạm, còn mọi thứ mà nước mắt chị ướt trên ngực áo tôi. “Thế là tâm khác tôi sẽ lo. Chị hơi lưỡng lự một chút, thở dài: nguyện của chị đã thành, chỉ còn việc cưới vợ cho -Thôi được, sau khi đóng cửa tiệm, cậu chở nó về cậu nữa là xong” chị nói với tôi như thế trong buổi nhà, chúng ta sẽ nói chuyện với nó. tiệc ăn mừng. Tôi đã già đầu rồi, bao nhiêu năm Tôi mừng rỡ quá xá, cám ơn chị rối rít, tôi quay đi chiến trận, đã từng chỉ huy hơn một đại đội nhảy để che giòng lệ tuôn trào, chị lúc nào cũng quan tâm dù, thế mà chị vẫn nghĩ tôi còn con nít. và che chở bao bọc tôi. Cha mẹ mất sớm, chị săn Trở lại chuyện thằng nhóc, 10 giờ tối, tiệm sóc và nuôi nấng tôi như mẹ, lúc nhỏ tôi vẫn sống bắt đầu dọn dẹp đóng cửa. Tôi dẫn nhóc lại giới với chị cho đến khi nhập quân ngũ. Những lần bị thiệu với chị và xin phép chị chở thằng nhóc về thương thập tử nhất sinh, chị vẫn là người bên cạnh nhà trước. tôi. Lớn lên mỗi khi gặp rắc rối trong cuộc đời, tôi Tôi cắt nghĩa qua loa về phong tục tập quán của đều chạy đến chị. Thật là Ông Trời đã cho tôi một người Việt, kính trọng người lớn tuổi hơn mình, bà chị để thay thế mẹ. Chị góa chồng từ năm 1970, nhất là người già cả, thế nào là tiên học lễ hậu học ở vậy nuôi ba đứa con trai. Tôi và gia đình chị đã văn, kính trên nhường dưới. may mắn thoát được trong những giờ phút cuối Những điều căn bản đạo đức của người Việt không cùng của miền nam, nhưng đứa con thứ nhì của tìm thấy trong sách giáo khoa ở trên đất Mỹ này. chị đã ra đi vĩnh viễn trên đường vượt biên, trong Nhóc hứa với tôi từ nay sẽ chăm chỉ học hành lúc con tàu còn lênh đênh trên đại dương. Qua Mỹ, không la cà hút sách nữa. Nghe vậy tôi cũng yên hai chị em xin được việc làm trong một nhà hàng lòng. Tôi thấy thương nó như chính con tôi vậy. tàu. Chị phụ nấu bếp, còn tôi làm chân “chạy bàn”. Buổi tối, cả nhà quây quần trong phòng family Chị bắt tôi phải đi học, chỉ cho làm cuối tuần thôi. room. Thằng nhỏ được mang ra trình diện: Nhiều khi thấy chị vất vả quá, tôi xin chị cho tôi -Đây là Mike, còn đây là bà Ánh, hai người con nghỉ học để phụ giúp gia đình nhưng chị cương của Bà là Dũng và Trí. quyết từ chối. Chị nhắc nhở tôi đó là bổn phận của Cả nhà bắt tay nhau và nói lời chúc tụng xã giao. chị đã được cha mẹ giao phó trước khi nhắm mắt, Bà chị tôi dặn thằng Mike: phải lo cho tôi ăn học đến nơi đến chốn, thành gia -Từ nay con gọi ta là Má Ba, mặc dù tên của ta là thất đàng hoàng, nếu không sau này làm sao nhìn Ánh, ta đã nhận con là con, ta sẽ đối xử với con mặt các người nơi suối vàng. Mỗi năm, vào ngày như hai đứa con của ta, con có chịu không? QuÓc Gia 84


Thằng nhóc nói lý nhí: nuôi thằng Mai như con chị. Chị nói với tôi có lẽ -Yes Má Ba. Chúa mang thằng Mai cho chị, để an ủi chị những -Con bao nhiêu tuổi? lúc thương nhớ thằng con đã bỏ chị ra đi. Thế là chị -Dạ 13. lại có ba đứa con như xưa. Tôi thấy chị lau vội hai -Thằng Trí 16 là anh Hai, Thằng Mike ta đặt tên giọt nước mắt vừa lăn trên má. VN là Mai là anh Ba, thằng Dũng trẻ nhất 12 tuổi * là Út cũng gọi là thằng Tư nghe chưa. Tất cả đều Bà chị tôi áp dụng luật lệ giang hồ và rất nghiêm dạ ran. Thằng Mike chẳng hiểu đầu đuôi ra sao tôi khắc với mấy đứa con. Anh rể tôi qua đời từ khi phải cắt nghĩa cho nó hiểu. mấy đứa còn rất nhỏ. Anh là một Phật tử thuần - Con lớn nhất của Má Ba nick name goi là Number thành, vẫn hay đi Chùa vào những dịp lễ lớn. Chị two, nó được gọi là number three, trên thằng Tư là con chiên của Chúa, hai người khác đạo nhưng một bực. Nó thắc mắc sao không có number one. vẫn sống với nhau hòa thuận, đạo ai nấy giữ, mấy Má Ba trả lời đó là luật lệ. Còn luật nữa là ở nhà đứa con thì vừa cho đi nhà thờ vừa cho đi chùa. chỉ nói tiếng Việt thôi. Bắt Đầu từ ngày mai, thằng Sau khi anh mất, chị ở vậy, làm ăn vất vả để nuôi Mai cũng phải nói tiếng Việt. Má Ba cho một đặc con ăn học. Qua Mỹ, Tôi và chị đi làm công một ân, trong mấy tháng đầu, nếu thằng Mai không biết thời gian, hai chị em để giành được một số vốn nhỏ tiếng Việt cho phép thằng Hai và thằng út nhắc nhở. rồi mở tiệm ăn Việt Nam. Bạn bè Mỹ của mấy đứa Chị tôi nói tiếp: cháu đến nhà chơi phải nói tiếng Việt và ăn đồ ăn -Ngày mai cậu Út dẫn thằng Mai đi xin học, về nhà Việt Nam. Có lần chi giải thích với mấy đứa con: phải học và làm bài tới 9 giờ tối, sau đó muốn coi -Chúng mày tới nhà bạn phải nói tiếng Mỹ, tiếng TV hay làm gì khác tùy ý, 10 giờ tối phải đi ngủ. của cha mẹ chúng nó phải không? Ăn đồ ăn của Chủ nhật phải đi lễ sớm, thằng Mai phải ghi danh cha mẹ chúng nó phải không? Vậy thì chúng nó học Việt Ngữ ở trường Nhà Thờ như hai đứa kia. cũng phải nói tiếng Việt và ăn đồ ăn của tao, thế Thằng Út lên dọn phòng cho thằng Mai ngủ. mới công bình chứ. Tôi cười nói với chị: Mấy đứa con hết ý luôn. - Toàn là “phải” này “phải” kia y như bà “xếp” của Mấy đứa nhóc Mỹ ăn đồ ăn VN riết rồi đâm ghiền, em vậy. Thằng Mai “phải” nghe lời Má Ba nghe món gì cũng không từ, nước mắm, mắm tôm cũng chưa! mê luôn. Chúng gọi mắm tôm là mắm “con chuột”. Nhóc vội vàng trả lời: “Yes, Sir!” Chỉ một thời gian ngắn, thằng Mai đã có thể nói Chị lườm tôi: chuyện thông thường hằng ngày bằng tiếng Việt. -Mấy đứa này phải dặn kỹ càng như vậy mới được, Nó lớn lên trong tình thương gia đình của chị tôi, còn không vào lỗ tai này ra lỗ tai kia mất cậu ơi! nó rất hãnh diện có một mái nhà ấm cúng và một Hướng về thằng Mai, chị tôi hỏi: người mẹ thương yêu chăm sóc cho nó. Ngày -Sao mày bụi đời. thường cả ba đứa nhỏ đều đi học. Ngày Chủ Nhật, Thằng Mai rớm nước mắt, ngập ngừng một lúc sáng đi lễ nhà thờ rồi theo học lớp Việt ngữ tại mới thốt nên lời: đó, chiều đi lên chùa học võ VOVINAM và họp -Má Ba ơi, con rất cô đơn và buồn khổ, lớn lên Hướng Đạo. Ngày này qua tháng nọ, thằng Mai không cha. Cha ghẻ của con là một người cọc cằn, đã thành một đứa nhỏ Việt Nam từ cách ăn nói lễ khó tánh và nghiện rượu, trong nhà cãi lộn xảy ra phép, đi thưa về trình hẳn hoi, biết khoanh tay chào hàng ngày. Tất cả giận giữ của mẹ và cha ghẻ đều người lớn tuổi, biết cầm hai tay dâng đồ ăn cho Má đổ lên đầu con. Cuối cùng con phải bỏ nhà ra đi. Ba, biết quỳ lạy trước bàn thờ cha mẹ tôi. Ngày -Rồi mày ở đâu, làm sao mà sống? Tết cũng biết mừng tuổi chị tôi, biết cầm cờ vàng -Con phải ngủ dưới gầm cầu hay trốn vào mấy căn đi biểu tình ngày quốc hận. Nó hòa đồng với tụi nhà bỏ trống. Ăn cắp đồ, lục thùng rác hay bán cần nhóc VN chẳng khó khăn gì. Gặp người Việt họ xa ma túy để kiếm sống. vẫn tưởng Mai là đứa con lai, ai cũng khen ngoan Chị xoa đầu thằng nhóc và khuyến khích nó rồi dẫn và lễ phép, có đâu ngờ rằng nó là thằng Mỹ con tôi đến thắp nhang bàn thờ cha mẹ, hứa sẽ chăm chính hiệu con nai vàng! Nếu mấy đứa con nít Việt QuÓc Gia 85


Nam lớn lên trên đất Hoa Kỳ bị gọi là “Chuối”, thăm hỏi chị luôn. Đôi khi chúng ngủ luôn lại nhà ngoài da vàng, nhưng trong đầu óc đã Mỹ hóa hoàn chị và coi chị như mẹ chúng. toàn! Thì phải gọi thằng Mai là bánh bao, ngoài thì Một hôm tôi nhận được cú điện thoại của thằng trắng trong thì hầm bà lằng đủ thứ. Mai gọi về: Mai và thằng út học chung một lớp, đi đâu cũng -Cậu Út ơi, cứu con với. có nhau, anh em rất thân thiết. Nó hay săn sóc hỏi -Mày làm sao vậy? thăm sức khỏe chị tôi, bắt chước thằng Út rót nước -Con đang ở City Jail! Cậu đừng cho Má Ba hay mời chị mỗi khi chị đi làm về, đôi khi còn nấu nghe, bả biết được, chửi con thì cả hàng xóm đều những món ăn nhà quê của người bản xứ mời chị biết, con xấu hổ lắm không giám về nhà đâu. ăn. Má con càng ngày càng thắm thiết. Chị cũng rất -Mày biết xấu hổ sao còn làm bậy. thương nó, có khi còn hơn cả mấy đứa con ruột của -Con bị oan Cậu ơi. chị. Chị vẫn hay than thở với tôi “Tội nghiệp thằng -Mấy thằng trong tù, đứa nào mà chẳng kêu oan. Mai, có mẹ cũng như không.” -Cậu không tin con, chứ ai tin con bây giờ? * -Nói tao nghe thử oan nỗi gì. Một hôm chị nhờ tôi vô trường xem có -Con gọi điên thoại trong nhà tù, chỉ được gọi giới chuyện gì xảy ra cho thằng Mai và thằng Út, vì nhà hạn thôi. Cậu lên đây bail con ra rồi con sẽ giải trường yêu cầu chị đón chúng nó về nhà. Hai đứa thích cho Cậu nghe, Cậu phải tin con mới được. đã đánh lộn với một đám học sinh khác trên xe bus Tôi sợ thằng Mai dính vào cần xa ma túy thì tiêu và bị đuổi học hai ngày. Chị tôi chửi cho một trận đời, tôi vội hỏi nó: nên thân và phạt đứng úp mặt vào tường 2 giờ và -Mày buôn bán ma túy phải không? dặn lần sau không được đánh lộn nữa. -Đâu có nào, con bị cánh sát gài bẫy, nói là con -Tại sao hai đứa mày đánh lộn, chị hỏi. solicit prostitutes. Thằng Mai giành phần: Tôi thở ra nhẹ nhõm, chỉ là tội thường phạm thôi, -Tại mấy đứa học sinh trên xe bus chọc ghẹo thằng chắc chỉ bị cảnh cáo hay làm public service vài giờ Út ăn hiếp nó, goi nó là “chink choong” hay “Ê là cùng. Chinese go home”. Con đã nói thằng Út với con là -Thôi được, mai tao sẽ lên đó lãnh mày về. anh em, chúng nó không chịu để yên thằng Út. Thế Sáng hôm sau lên đến nơi, Mai đã dược chuyển là đánh nhau. về nhà tù của County rồi. Tôi phải nhờ văn phòng -Lần sau phải thưa nhà trường, không được đánh “Bail Bond” để lãnh nó ra, trả hết 500 Đô tiền bail lộn nghe không?, tao bảo không nghe, tao không và $250 tiền lệ phí cho văn phòng. Sau khi nạp tiền chửi bằng tiếng Việt nữa đâu. Tao sẽ ra trước cửa bail, thằng Mai được thả ra chờ ngày ra tòa. Tôi nhà chửi chúng mày bằng tiếng Mỹ cho tất cả hàng hỏi Mai: xóm nghe cho xấu hổ cả lũ. -Mày nói cho Cậu nghe, làm sao mà cảnh sát bắt Từ đó thằng Mai không dám đánh lộn nữa. mày? * -Cậu ơi, oan con thiệt mà. Sáng hôm qua con đi đổ Mai và Út ra High School cùng một lượt, rồi ghi xăng, thấy có con nhỏ bị hư xe, con tới coi giúp nó, danh vào UT (University of Texas at Austin) cùng cuối cùng là chẳng có hư gì cả chỉ là hết xăng thôi. với anh Hai của chúng. Tôi mua cho hai đứa một -Nó ăn mặc sexy lắm phải không? chiếc xe Toyota nhỏ để thỉnh thoảng về thăm nhà. -Sao Cậu biết? Tôi nhận phần trợ cấp tài chánh cho ba đứa nhỏ -Thì nó muốn làm mờ mắt mày để nó nói gì thì thêm vào số tiền trợ cấp của chính phủ, để tiếp tục mày cũng OK, tao còn lạ gì chuyện đó. chương trình đại học. Chị tôi cuối tuần nào cũng lái -Cậu còn chọc quê con nữa! Con nhỏ nói nó đi bụi xe lên Austin để tiếp tế đồ ăn cho mấy nhóc. Chị đời vì không ở nhà được với cha ghẻ, mấy hôm một đời làm thân cò lặn lội bờ ao, nay tóc đã bạc nay sài hết tiền rồi, chẳng còn xu teng nào trong quá nửa, con cái đã đi hết, nhà cửa thật trống vắng. túi. Con nghĩ tới hoàn cảnh của con ngày xưa nên Tôi mời chị qua ở chung với tôi, nhưng chị một muốn giúp nó, giống như Cậu đã giúp con vậy. mực từ chối, tôi phải biểu mấy đứa nhỏ nhà tôi qua -Thế tao giúp mày tao có bị cảnh sát bắt không? QuÓc Gia 86


-Cậu đừng la con nữa mà. Nó nói cái gì nhỏ lắm, con nghe không rõ, con nghĩ là nó muốn xin tiền để đổ xăng. Dù nó không xin thì con cũng cho mà, thế là con đưa cho nó 20 Đô. Con nhỏ vừa cầm tiền là đám cảnh sát chìm nhào tới còng tay con liền. Con hỏi tại sao họ bắt con, họ nói là con mắc tội mua dâm. Con nói chỉ là cho tiền con nhỏ đổ xăng thôi, không tin cứ hỏi con nhỏ kia thì rõ, đám cảnh sát nói mai mốt ra Tòa mà cãi. -Con nhỏ đó cũng là cảnh sát chìm để gài bẫy mày thôi, mầy xập bẫy rồi làm sao ra được. -Con xin con nhỏ nói vài lời công bằng cho con, nó chỉ cười cười thôi. Con muốn đục cho nó mấy cái quá đi. -May mà mày không đục nó, chỉ nặng tội thêm, thôi được đi kiếm cái gì ăn đã, tội mày cũng nhẹ, để tao nhờ luật sư lo cho. Lần sau muốn giúp ai phải cẩn thận. Mày phải lựa lời nói cho Má Ba biết, kẻo mai mốt bả biết được thì liệu hồn đó. -Vậy tối nay con sẽ gọi cho Má Ba, Cậu nhớ nói giúp con một tiếng nghe, không thôi bả chửi con sặc máu đó. -Người ta nói “oánh sặc máu” chứ chửi sặc máu sao được mày! -Thì con nói vậy Cậu hiểu rồi, Má con chửi cũng sặc máu đó Cậu ơi! -Biết dzậy sao còn làm bậy. -Con oan mà Cậu. Tôi nhờ văn phòng bail bond giới thiệu một luật sư, giá 300 Đô lệ phí. Vì chưa có tiền án, thằng Mai chỉ bị phạt 2 ngày làm công tác cộng đồng thôi.

College of Medecine ở Houston. Khóa Fall sắp tới sẽ nhập học. Con xin Má cho con về thăm Mẹ con ở OMAHA rồi trở lại ngay. Từ nay con sẽ mãi mãi ở nhà với Má và chăm sóc cho Má suốt đời. Chị tôi rất cảm động khi nghe những lời chân tình đó, không cầm nổi nước mắt, ôm thằng Mai khóc vùi: -Má rất cám ơn con đã lo cho Má, con không cần phải làm vậy, Má tự lo được mà. -Má không sinh ra con nhưng đã cứu vớt con từ bãi xình lầy và ban cho con đời sống mới đầy ắp tình thương, chau chút cho con từng miếng cơm manh áo. Không kể những ngày đau ốm bênh hoạn, Má luôn luôn ở bên con, cầu nguyện cho con chóng khỏi. Tha thứ cho con bao lỗi lầm. -Thiên Chúa đã mang con giao cho Má, Má chỉ làm bổn phận của một ngừơi mẹ như bao nhiêu người mẹ khác trên thế gian này. Mẹ ruột thằng Mai bị ung thư phổi, qua đời chẳng bao lâu sau đó. Tôi và thằng nhóc bay về Omaha đưa đám, đó là lần cuối cùng nó gặp lại mẹ và cha ghẻ. Ông nay cũng đã già lắm rồi, những chuyện cũ hầu như không nhắc lại nữa, nhưng khoảng cách thì vẫn còn đó. Khó cho ai mở đầu một cuộc hòa giải, mặc dầu cả hai đều muốn. Tôi phải làm một nhịp cầu để hai người bắt đầu đối thoại và tha thứ cho nhau. Chỉ là những hiểu lầm thôi. Ngày chia tay, Ông Già và thằng Mai ôm nhau khóc vùi, những giận hờn đều trôi theo giòng nước mắt. * Mấy năm qua thật mau, Thằng Mai ra trường và * nội trú tại Texas Children Hospital trong khu vực Mai và Út ra trường cùng một lượt. Chị Ba Medical Center ở Houston. và tôi cùng đi dự lễ mãn khóa. Chị rất mừng, ôm Nó muốn trở thành một Bác sĩ con nít để săn sóc hai đứa con mà mắt đỏ hoe nói với chúng: cho trẻ em, nhất là những trẻ em bụi đời. Thằng -Các con ơi, đây là sự thành công lớn nhất trong Mai bây giờ đã là một Bác Sĩ, nhưng với tôi, nó đời Má, tất cả các con đã thành tài và nên người. vẫn chỉ là thằng nhóc bụi đời. Nhóc được rất nhiều Mẹ ruột của Mai vì bịnh nặng không thể đến được, trường học và Juvenile Probation Center mời đi nói ba ghẻ của nó cũng không muốn đến. Thằng Út chuyện về đề tài “Run Away From Home” Trẻ Em được hãng Boeing ở Seattle nhận vào làm, Út ở Bụi Đời.. Nó trở thành một thần tượng của đám chơi với Mẹ hai tuần rồi đi nhận việc. Thằng Mai con nít vô gia đình. Nhưng không phải đứa nào đã có ý ở nhà với chị tôi, nên ngỏ ý: cũng may mắn như nó, phải có một cơ duyên và -Má à, đã từ lâu con nghĩ, anh hai và thằng Út một quyết tâm sắt đá mới vượt qua bao thử thách. đều đi làm ở xa, con muốn ở lại nhà để săn sóc Đường đời có bao nhiêu ngã rẽ, được mấy khúc Má, cho nên con đã nạp đơn vào trường Baylor phẳng phiu? QuÓc Gia 87


LỚP KHIÊU VŨ BALLROOM DANCING CLASS Học hằng tuần tại Trung tâm Cộng đồng 6767 Côte-des-Neiges

Câu-Lạc-Bộ Thanh niên Tự do vùng Montréal sẽ tổ chức lớp Khiêu vũ Ballroom Dancing class do Vũ sư / Dance instructor Đỗ Hữu Dư hướng dẫn. Đây là lớp khiêu vũ theo kiểu Pháp, đã được lưu truyền tại Việt Nam từ nhiều thập niên nay. Chương trình gồm có 2 lớp: - Sơ cấp dành cho học viên chưa biết. - Trung cấp cho học viên đã biết qua khiêu vũ. Bắt đầu / Duration: Ngày 9 tháng 9, kết thúc 25 tháng 11, 2011 Thời gian / Time: 19:00 – 20:15: Lớp Sơ cấp, mỗi tối thứ Sáu. 20:30 – 21:30: Lớp Trung cấp, mỗi tối thứ Sáu. Phòng tập / Room: 697 (trừ hai ngày 7-Oct và 4-Nov) Học phí cho 12 tuần/ Fees for the 12 sessions: $ 100 / 12 tuần. Mọi chi tiết ghi danh, xin liên lạc / For registration, please contact: Điên thoại / Telephone: (514) 340-9630

An invitation from the CLB-TNTD vùng Montréal kính mời!

Quốc Gia 88


Báo Quốc Gia số 133