Issuu on Google+

quÓc gia

K› niŒm 19-06-2011

ngày quân l¿c viŒt nam c¶ng hòa

132

06-11


CỘNG ÐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA VÙNG MONTRÉAL Møc Løc QG132 BAN GIÁM SÁT BS TrÀn ñình Th¡ng .........................................Chû TÎch

Møc løc Lá thÜ chû nhiŒm, ñào Bá Ng†c Tin tÙc th©i s¿, Nguœ Kh¡c Quái Hình änh ngày Gi‡ t° và 30-04 LÍ thÜ®ng kÿ tܪng niŒm ngày QuÓc hÆn, BAN CHƒP HàNH Minh ñÙc BS ñào Bá Ng†c...............................................Chû TÎch 14 ñêm thÖ nhåc th¡p sáng niŠm tin, NhÜ Lan Cô TrÀn NhÜ Lan...........................Phó Chû TÎch N¶i Vø BS ñ‡ QuÓc Bäo.......................Phó Chû TÎch Ngoåi Vø 16 Chi‰n tranh VN ván bài Çã lÆt ngºa, Bà NguyÍn Thanh Vân..................................T°ng thÖ kš Lê QuÓc Lâm Ông Hà TuÃn ChÜÖng........................................ Thû QuÏ 23 ChÓng ngoåi xâm b¢ng ngoåi nhân, Ng†c Trân C– VƒN ñOàn 26 Ngày 11 tháng 5..., NguyÍn Huy Hùng BS Thân Tr†ng An, Bà Lâm HÒng Hà, Bà TrÀn ThÎ MÜ©i, 31 ñÙc Huÿnh Phú S° và nông dân VN, Ông NguyÍn Væn Phú, Ông VÛ Væn Thái TrÀn Gia Phøng CÓ vÃn pháp luÆt 34 M¶t tân ch‰ Ƕ quân chû chuyên ch‰, Ông NguyÍn An Låc Phåm ñình HÜng CÁC ÑY VIÊN 38 Nam b¶ bÎ Çäng CSVN lØa gåt và nhu¶m ÇÕ Y t‰ và xã h¶i: Bà Tå Mai Anh; Gi§i trÈ: BS ñ‡ QuÓc th‰ nào, Tôn ThÃt ThiŒn Bäo; Væn NghŒ: Ông Duy Ng†c; Thông tin: Ông DÜÖng 43 Nh»ng ngÜ©i Çã tØng là CS h† Çã nói và Tâm Chí; Th‹ thao: Ông ñ¥ng VÛ Hoàng; Du lÎch: Ông vi‰t nh»ng gì?, Lê Minh Khôi ñ¥ng TÃn Sï; Tài chánh Ç¥c trách tài tr® cûa chính phû:Bà NguyÍn Kim Chi; Sinh hoåt: Ông ñào Bá Anh Khoa 46 B© vÅn quá xa, Phåm ñÙc Nhì 48 Death by China, Hà Giang phø tá ÇiŠu hành: ông TrÜÖng QuÓc Thông 52 TØ Ç¶c tài t§i dân chû, Ruaridth Arrow TåP CHí QUÓC GIA 55 Công ܧc LHQ vŠ luÆt bi‹n, tài liŒu VOA Chû nhiŒm : BS ñào Bá Ng†c 57 Danh sách Månh ThÜ©ng Quân, C¶ng ñÒng Chû bút: BS TrÀn M¶ng Lâm (kiêm nhiŒm cho ljn 58 Theo con thuyŠn ngÜ®c, Håo Nhiên khi BCH chÌ ÇÎnh tân chû bút cho QG) NguyÍn TÃn ´ch T°ng thÜ Kš: Ông NguyÍn Væn Khiêm 70 ChuyŒn ngÜ©i nghiã quân, Phåm Thanh Châu BAN BIÊN TÆP 75 BÓ tôi ngÜ©i lính VNCH, Häi Lê Ông Lê QuÓc, Ông NguyÍn Bá Hoa, Ông Lâm Væn Bé, 78 SÜ phø Antonio, TrÀn Dzu Dzu BS Thân Tr†ng An, BS TrÀn M¶ng Lâm, 82 Chi‰c lá vàng, ñ‡ Dung BS NguyÍn LÜÖng TuyŠn 85 Không bán dÓi lØa, NgÜ©i buôn gió VỚI SỰ HỢP TÁC CỦA QU´ VÎ: Ti‰n Sï NguyÍn ñình CÜ©ng......................Phó Chû TÎch Bà Phan ThÎ SÏ............................................T°ng ThÜ Kš Ông Lê Ng†c DiŒp..............................................Ñy Viên BS NguyÍn NhÜ Thành.......................................Ñy Viên

Cấn T. Bích Ngọc, Dư Mỹ, Dương Tử, Ðặng Chương, Ðông Phước, Hồ Mạnh Trinh, Lâm Chương, Lâm Lễ Trinh, Lâm Xuân Quang, Lê Bạch Lựu, Lê Hữu Mục, Lê Mai Lĩnh, Lê Quang Xuân, Lê Quỳnh Mai, Lê Thái Lâm, Lê Văn Châu, Lọ Lem, Lưu Nguyễn Ðạt, Lưu Thư Trung, Mộng Thu, Ngô Minh Hằng, Nguyễn Bá Dĩnh, Nguyễn Ðăng Tuấn, Nguyễn Hải Bình, Nguyễn Khánh Hoà, Nguyễn Tấn Khang, Nguyễn Thanh Bình, Phạm Ngũ Yên, Phan Nhật Nam, Phan Tấn Khôi, Phan Xuân Sinh, Quan Dương, Tiểu Thu, Thái Việt, Thuỷ Trang, Tôn Thất Tuệ, Tốt Ðen, Trà Lũ, Trần Cao Thăng, Trần Thị Lý, Trần Văn Dũng, Trần Trung Ðạo, Trần Hoài Thư, Trương Chi

1 2 3 10 12

TH÷: Lê PhÜÖng Nguyên (42), Lê Chân (47) Hình bià: TÜ®ng chi‰n sï VNCH Thư từ, bài vở, chi phiếu xin gửi về điạ chỉ : CỘNG ÐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA VÙNG MONTRÉAL 6767 Côte des Neiges suite 495, Montréal, Québec, CANADA,H3S2T6 Tél : (514) 340-9630 Fax: (514) 340-1926 Web site : http://www.vietnam.ca E-mail : cdvietnam@hotmail.com

QuÓc Gia 1


Kính thưa quý độc giả, Từ ngày thành lập Cộng đồng NVQGVM, cứ 2 năm một lần, đồng hương chúng ta lại sốt sắng đi bầu 1 Ban Giám Sát, 1 Ban Chấp Hành mới, phục vụ cho chúng ta, những người đã xa lìa quê hương yêu dấu, lúc nào cũng trông chờ một tình thương đùm bọc, các vị đắc cử với tấm lòng thiện nguyện đã hy sinh thời giờ, công sức xây dựng một CĐ vững mạnh. Các vị trẻ thể hiện một tấm gương sáng tiêu biểu cho một thế hệ gương mẫu để chúng ta noi theo. Vừa mới đây, Đại Hội Đồng đã bầu xong một Ban Giám Sát và một Ban Chấp Hành đầy đủ. Thành phần BCH gần như gồm các vị đại diện trẻ nhiều nhiệt huyết nhiệt tâm thực hiện được hoài bão của đồng hương và của chính họ. Trong quá khứ, các BCH tiền nhiệm với bao khó khăn đã vượt qua giúp cho CĐ được tồn tại đến ngày nay. Thay mặt cho đồng hương Montréal và vùng phụ cận, chúng tôi xin chân thành ghi ơn các BCH tiền nhiệm. Sau đây là những quan điểm mà BCH CĐNVQGVM nhiệm kỳ 2011-2013 sẽ thực hiện : - Những sinh hoạt thường lệ trong năm: Hội chợ Tết, Nhạc Hội Đón Xuân, Tiệc Gây Quỹ Chợ Tết, Tiệc Gây Quỹ cho Tờ Báo Quốc Gia, Giỗ tổ Hùng Vương và Ngày Quốc Hận. - Ngày Y Tế với Liên Hội Y Nha Dược. - Các buổi nói chuyện để mở mang kiến thức, hội nhập với xã hội, thời cuộc. - Các lớp vi tính, sinh ngữ, công dân (vô quốc tịch), huấn nghệ . . . - Tổ chức những chuyến du lịch, những buổi du ngoạn ngoài trời. - Kết hợp với các Hội Đoàn để tăng thêm số hội viên sinh hoạt, cảm tình. - Kêu gọi các Hội Đoàn tham gia, đóng góp, đảm trách các sinh hoạt của Cộng Đồng. - CLB Thanh niên sẽ tăng thêm số thành viên (trường Đại Học, Cégep, các Hội đoàn, Nhà Văn hoá, Cơ sở . . . ) - Xin các Cộng Đồng tôn giáo khuyến khích vận động các thành viên gia nhập Cộng Đồng. - Kết hợp với các Cộng Đồng bạn để mở rộng các mối giao dịch. - Thường xuyên theo dõi mọi biến chuyển bên nhà để đáp ứng với tình thế. Ngoài ra nếu thời gian cho phép và cơ hội thuận tiện, BCH cũng có những hoạt động khác góp phần vào việc củng cố CĐ chúng ta. BCH xin hết lòng cám ơn sự tín nhiệm của quý đồng hương và tin tưởng rằng chúng ta sẽ cùng nắm tay nhau thực hiện những hoài bão chung trong tình đoàn kết chân thật. Thay mặt BCH CĐNVQGVM BS Đào Bá Ngọc Montréal tháng 06 năm 2011 QuÓc Gia 2


* Tình hình chi‰n s¿ Libya Tình hình chi‰n s¿ tåi Libya vÅn chÜa ngã ngÛ. ñåi tá Kadhafi vÅn ngÒi lì cÓ thû ª thû Çô Tripoli trong khi giao tranh vÅn ti‰p diÍn gi»a quân chính phû và phe n°i dÆy và NATO ti‰p tøc không kích lớn vào thủ đô Libya Tripoli, có sự tham gia của trực thăng chiến đấu của Anh và Pháp. Ngày19/06, lần đầu tiên, khối NATO thØa nhÆn không kích nhắm vào một căn cứ tên lửa ở thủ đô Tripoli, tối 18/06 làm 9 thường dân thiệt mạng, Trước đó một ngày, NATO cũng đã phải thừa nhận tấn công nhầm vào một đoàn xe của lực lượng nổi dậy Libya. Về mặt chính trị, Bắc Kinh theo Çuôi các nܧc ˆu MÏ, vừa loan báo Çang ti‰p ki‰n ông Mahmoud Djibril, một trong những lãnh đạo chủ chốt của phong trào nổi dậy tại Libya, Càng ngày càng có nhiŠu nܧc công nhÆn chính phû chuy‹n ti‰p cûa phe n°i dÆy Lybia. * Syria hứa hẹn nhiều cải cách chính trị Tại Syria, tổng thống Bachard al Assad Çã đọc một bài diễn văn hứa hẹn nhiều cải cách chính trị nhưng ông cÛng nói rằng không thể tiến hành cải cách trong bối cảnh rối loạn và phá hoại. Ngay sau bài diễn văn, các cuộc biểu tình chống chính phủ lại tiếp tục xẩy ra ở nhiều thành phố. Trong khi Çó, Liên Hiệp Châu Âu đã thông qua một

tuyên bố sẵn sàng tăng cường các biện pháp trừng phạt Syria và kêu gọi Hội Đồng Bảo An ra nghị quyết theo hướng này. Thế nhưng, tổng thống Nga Dmitri Medvedev cho biết Matxcơva sẽ bỏ phiếu chống lại nghị quyết lên án chính quyền Damas. và ông không muốn thấy có một nghị quyết tương tự nhÜ nghÎ quy‰t vŠ Lybia ÇÓi v§i Syria. * Hoa Kỳ có thể sử dụng biện pháp quân sự nếu bị tấn công trên mạng Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ sẽ đưa ra chính sách chống lại các cuộc tấn công trên mạng trong mấy tuần lễ sắp tới, trong Çó ÇŠ cÆp ljn các biện pháp mà Hoa Kỳ có thể sử dụng để trả đũa. Hai tuần trước, Tòa Bạch Ốc đã công bố Chính Sách Quốc Tế về Không Gian Ảo của mình, tuyên bố rằng Hoa Kỳ sẽ sử dụng tất cả mọi phương tiện cần thiết để bảo vệ những tài sản quan trọng trên mạng của mình trong đó đặc biệt giành quyền đối phó bằng hành động quân sự. phòng ở New York. * Tướng Ratko Mladic đã bị bắt Tổng thống Serbia Boris Tadic xác nhận nghi phạm tội ác chiến tranh người Bosnia, tướng Ratko Mladic, đã bị bắt. Ông bị cáo buộc có liên quan đến vụ thảm sát 8000 ngÜ©i Hồi giáo trong thị trấn Srebrenica hồi năm 1995 dܧi th©i cựu tổng thống Bosnia Radovan Karadzic ở Serbia

QuÓc Gia 3


trong suốt cuộc chiến Bosnia.

Ông Philipp Rösler sinh năm 1973 tại Sóc Trăng; mÒ côi khi m§i 9 tháng tu°i, ông đã được một gia đình người Đức nhận làm con nuôi. Năm 1992 ông gia nhập quân đội Đức và trở thành bác sĩ quân y, gia nhập đảng Tự Do Dân Chủ cùng næm Çó và đã giữ những chức vụ như: chủ tịch đoàn Thanh Thiếu Niên Tự Do tại thành phố Hanover, tổng thư ký, rồi chủ tịch đảng Tự Do Dân Chủ của tiểu bang Niedersachsen, dân biểu thành phố Hanover, bộ trưởng Bộ Y Tế Liên Bang và hiện nay ông là Bộ trưởng Kinh Tế, đảng trưởng đảng Tự Do Dân Chủ và phó thủ tướng Cộng Hòa Liên Bang Đức. Làm việc tại Berlin, nhÜng những ngày cuối tuần ông vẫn trở về Hanover là thành phÓ nơi vợ và hai cô con gái sinh đôi 2 tuổi rưỡi của ông đang cư ngụ. * Cái chết của Osama Bin Laden Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama trong buổi xuất hiện truyền hình đặc biệt từ Tòa Bạch Ốc lúc 11 giờ 30 tối Chủ nhật.cho biết Osama bin Laden thiệt mạng trong một vụ nổ súng với các lực lượng Hoa Kỳ bên trong Pakistan. Xác Bin Laden Çã ÇÜ®c Çem ra tàu MÏ và thu› táng theo nghi lÍ HÒi giáo. NhÜ vÆy chÌ 10 năm sau các vụ tấn công kinh hoàng do các thành viên al-Qaida thực hiện tại Hoa Kỳ vào ngày 11 tháng 9 năm 2001 Bin Laden m§i bÎ gi‰t là do chính quyŠn Pakistan che chª cho y vì nÖi Bin Laden bÎ gi‰t là khu nhà gÀn sát v§i m¶t trÜ©ng võ bÎ cûa Pakistan, nÖi ông ta sÓng v§i 3 ngÜ©i v® và các con. Vø này làm bang giao MÏ và Pakistan cæng th£ng. * Phi Luật tân sẽ kiện TC lên LHQ Tàu chi‰n và máy bay phän l¿c cûa Phi LuÆt Tân Çã lÆp tÙc xua Çu°i khi tàu của Trung QuÓc xâm nhập hải phận hay vùng kinh tế đặc quyền của Phi, m¶t hành Ƕng quy‰t liŒt bäo vŒ ÇÃt nܧc cûa h† trái ngÜ®c v§i thái Ƕ khi‰p nhÜ®c cûa b†n VC bán nܧc. Song song v§i biŒn pháp quân s¿ này Phi Çã sº døng biŒn pháp ngoåi giao: Tổng Thống Phi Benigno Aquino tuyên bố sẽ kiện Trung QuÓc trước LHQ sau những vụ xâm phạm hàng loạt của các tàu TC vào lãnh hải của Phi. *Trung Quốc yêu cầu Hoa Kỳ ngừng can dự vào tranh chấp Biển Đông Theo hãng tin Reuters, sau khi thượng

Ratko Mladic

300 người thiệt mạng vì lốc xoáy tại Hoa Kỳ Các giới chức ở bang Missouri cho biết một trận lốc xoáy đã quét qua một thị trấn ở đây, làm ít nhất 89 người thiệt mạng. LÓc xoáy và bão Çã tràn vào các ti‹u bang khác n»a nhÜ Minnesota, Wisconsin, Oklahoma...gây nhiŠu thiŒt håi vŠ nhân mång và nhà cºa, xe c¶ vv..T°ng sÓ ngÜ©i ch‰t Çã lên ljn khoäng 300 ngÜ©i. Tổng thống Barack Obama đã bày tỏ ‘sự cảm thông sâu sắc’ tới các nạn nhân, gia đình họ cũng như cam kết rằng chính phủ liên bang sẽ ủng hộ hoàn toàn cho nỗ lực phục hồi. * Tổng Giám đốc IMF bÎ b¡t vì tấn công tình dục Ông Dominique Strauss-Kahn Người đứng đầu Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) Çã bÎ ÇÜa ra tòa án ở thành phố New York sau cáo buộc cûa một người dọn phòng khách sạn da Çen đưa ra. Strauss Kahn được coi là ứng viên hàng đầu trong cuộc bầu cử tổng thống sắp tới của Pháp, đã bị tÓ tấn công tình dục, mưu toan cưỡng hiếp và giữ người trái phép. Một luật sư cho nhà văn Pháp Tristane Banon cho biết bà cũng d¿ ÇÎnh nộp đơn kiện ông StraussKahn Çã từng tấn công tình dục bà năm 2002. * Một người gốc Việt trở thành Phó thủ tướng Đức - Ngày 13 tháng 5 vừa qua, ông Philipp Rösler - một người Đức gốc Việt đã trở thành Phó thủ tướng kiêm Bộ trường Kinh tế Đức.

Roesler và nữ Thủ tướng Đức Angela Merkel

QuÓc Gia 4


nghị sĩ John McCain tại một cuộc hội thảo ở Washington đã kêu gọi Hoa Kỳ giúp các nước Đông Nam Á tăng cường lực lượng trên biển để đối phó với những đòi hỏi chủ quyền « không có cơ sở vững chắc » của Trung Quốc trên Biển Đông., thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Thôi Thiên Khải Çã yêu cầu Hoa Kỳ nên rút ra khỏi tranh chấp chủ quyền Biển Đông., Theo Khäi, viŒc Mỹ can dự có thể khiến tình hình xấu thêm. Trong khi đó, theo hãng tin AP, Philippines cho r¢ng chiếu theo hiệp ước Mỹ- Philippines 1951, nước này có nghĩa vụ giúp nước kia phòng thủ trong trường hợp bị một quốc gia khác tấn công trên lảnh thổ chính quốc hoặc trên vùng Thái Bình Dương và yêu cÀu MÏ phäi giúp bäo vŒ Philippines. Nhưng vấn đề đang được đặt ra là hiệp ước này có thể được áp dụng trong trường hợp quân đội Philippines bị tấn công trên một vùng lãnh thổ đang tranh chấp với Trung Quốc và một số nước khác hay không. MÏ phe l© không bình luÆn gì vŠ hiŒp ܧc này. * Tàu chiến CSVN thăm Trung Quốc Sau khi bÎ tàu TQ c¡t dây cáp hai tàu thæm dò dÀu khí, CSVN vÅn muÓi m¥t cho hai tàu hải quân Việt Nam tuần tra chung v§i tàu TQ tại Vịnh Bắc Bộ và bắt đầu thăm chính thức Trung Quốc. Báo Quân đội Nhân dân cûa VC nói hai tàu HQ375 và HQ376 thuộc Đoàn M62 (Vùng D Hải quân) đã “hoàn thành đầy đủ nhiệm vụ được giao” là tham gia cuộc tuần tra liên hợp trong hai ngày 19/0620/06 với tàu Trung Quốc. Đây là lần thứ 11 tàu hải quân hai nܧc tuần tra chung trong vùng biển Vịnh Bắc bộ theo thỏa thuận đã ký giữa hai bên từ n��m 2005. Sau khi kết thúc tuần tra chung, tàu Việt Nam theo kế hoạch lên đường thăm Trung Quốc. * Cuộc chiến hackers Việt-Trung? Một số website của Trung Quốc Çã bị hacker Việt Nam tấn công, dẫn tới việc ‘hàng trăm website Việt Nam’ bị hack. Một số website của chính phủ Trung Quốc, với đuôi gov.cn, bị tấn công và hacker để lại hình ảnh cùng các thông điệp như ‘Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam’. ñáp låi, hàng trăm website của Việt Nam, tức có đuôi .vn, đã bị tấn công. Trong số này, có cả các tên miền của cơ quan bộ ngành.

Các cu¶c tÃn công cho thÃy có liên hệ trực tiếp

tới làn sóng phản đối chính sách Biển Đông của Trung Quốc, và phản ứng trước việc này trong một số tầng lớp dư luận Trung Quốc. * Tàu TQ lại ‘phá cáp’ của tàu Việt Nam thuê Bộ Ngoại giao Việt Nam nói một tàu thăm dò dầu khí khác của Việt Nam thuê cûa Pháp có tên là Viking 2 vừa bị tàu Trung Quốc phá hoại thiết bị, hai tuần sau vụ tàu Bình Minh 02. Tàu địa chấn Bình Minh 02 của PetroVietnam hôm 26/05/201 đang tiến hành khảo sát địa chấn tại khu vực các lô 125, 126, 148, 149 trên thềm lục địa miền Trung của Việt Nam thì bị ba tàu hải giám của Trung Quốc cắt cáp. Sự việc xảy ra tại vùng biển miền Trung chỉ cách mũi Đại Lãnh của tỉnh Phú Yên 120 hải lý, mà PetroVietnam nói hoàn toàn trong thềm lục địa thuộc chủ quyền của Việt Nam. PetroVietnam đã họp báo về sự việc mà hãng này gọi là “hành động hết sức ngang ngược, vi phạm trắng trợn chủ quyền của Việt Nam, gây thiệt hại lớn về kinh tế và cản trở hoạt động của PetroVietnam”. Nh»ng vø c¡t cáp và xua Çu°i ngÜ dân VN trong thời gian gần đây đã dẫn tới hai cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh hôm Chủ nhật 05/06. * Lãnh đạo Ủy ban An ninh Nga thăm Việt Nam Thư ký Ủy ban An ninh Liên bang Nga Nikolai Patrushev, cựu giám đốc Cục An ninh Liên bang Nga FSB (hÆu thân KGB), tư vấn Tổng thống Vladimir Putin về các vấn đề an ninh quốc phòng, vừa vi‰ng thæm Việt Nam để thảo luận vŠ viŒc hợp tác năng lượng và an ninh quốc phòng, xây dựng nhà máy ̣ hạt nhân đầu tiên cho Việt Nam, hoạt động của liên doanh dầu khí Vietsopetro và hợp tác giữa hai quân đội. Chuyến thăm vi‰ng này diễn ra trong lúc Việt Nam và Trung Quốc căng thẳng quanh vấn đề chủ quyền tại Biển Đông. Nga là đồng minh cÛ của CS Việt Nam và hiện đang thực hiện các đơn đặt mua vũ khí khổng lồ cho Hà Nội. Ngoài 6 tàu ngÀm Kilo së giao, Nga vừa giao cho Việt Nam hai tuần dương hạm Gepard đời mới, và bán nhiều chiến đấu cơ Su-30MK2. * Đức giúp Việt Nam xây tuyến xe điện ngầm mới Việt Nam và Đức Çã ký thỏa thuận tại Hà

QuÓc Gia 5


Nội để Đức tài trợ Việt Nam hơn 210 triệu euro, (trên 295 triệu đôla Mỹ) xây tuyến xe điện ngầm mới tại Saigon. Ngoại trưởng Đức Guido Westerwelle ký thỏa thuận khi đến Hà Nội để nới rộng quan hệ kinh tế và chính trị gi»a hai nước. Tuyến xe điện ngầm mới tại thành phố Saigon dự trù tốn hơn 1 tỉ đôla. Thủ tướng Đức Angela Merkel cũng së đến thăm Việt Nam cùng với ông Philipp Roesler, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Kinh tế. Thương mại hai chiều giữa Việt Nam và Đức lên gần 6 tỉ đôla một năm và Đức là nước đối tác lớn nhất của Việt Nam trong số các nước EU. *VN vÅn gi» š ÇÎnh đặt mua lò phản ứng hạt nhân của Nhật Bản Trương Tấn Sang, Thường trực Ban Bí thư CSVN, trong chuyến thăm Nhật Bản ngày 1/6 cho biết Việt Nam giữ nguyên kế hoạch đặt mua 2 lò phản ứng hạt nhân từ Nhật Bản. * Ngoại giao VN dính đường dây buôn lậu xe? Nhân viên sÙ quán Việt Nam và Bắc Hàn đang bị điều tra dính vào đường dây nhập xe hơi lậu vào Ấn Độ sau khi cảnh sát bắt giữ 40 xe hơi hạng sang. Nh»ng xe này có thể đã bị đánh cắp ở Anh, Pháp, Singapore và Nhật Bản rÒi nhÆp lÆu vào Ấn Độ. Hai nhà ngoại giao còn dÃu tên bị nghi sử dụng đặc quyền của đại sứ quán để nhập khẩu xe vào Ấn Độ mà không phải trả thuế nhập khẩu ở mức 100% đối với xe mới. Đây không phải lần đầu nhân viên sÙ quán Việt Nam ở ngoåi quÓc bị đưa lên truyền thông nước sở tại vì dính líu vào buôn lÆu. Cuối năm 2008, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã phải triệu hồi một nhân viên sứ quán bị cáo giác buôn bán sừng tê giác lậu tại Nam Phi. Nhưng kể từ đó Bộ Ngoại Giao Việt Nam không cho biết biện pháp xử lý cán bộ ngoại giao này là gì. * Kết quả phiên xử 7 nhà dân chủ ở Bến Tre Dù bÎ quÓc t‰ phän ÇÓi nhÃt là tåi MÏ, Canda, EU...phiên tòa xử 7 người, gồm 4 dân oan và 3 nhà hoạt động dân chủ bị cáo là đảng viên Việt Tân tại Tòa án Nhân dân tỉnh Bến Tre vừa kết thúc v§i nh»ng bän án n¥ng nŠ. Tòa đã tuyên án bà Trần Thị Thuý 8 năm tù giam, ông Phạm Văn Thông 7 năm tù giam, mục sư Dương Kim Khải 6 năm tù giam, 5 năm tù cho ông Cao Văn Tình. Ông Nguyễn Chí Thanh, ông

Nguyễn Thành Tâm và bà Phạm Ngọc Hoa mỗi người 2 năm tù giam. * Nga giao chiến đấu cơ cho Việt Nam Công ty Rosoboronexport của Nga đã giao đợt đầu bốn chiến đấu cơ thế hệ mới Su-30MK2 cho không quân Việt Nam. Việt Nam, Ấn Độ và Algeria, là khách hàng mua nhiều chiến đấu cơ đời mới nhất từ Nga. Việt Nam đã ký hai hợp đồng mua tổng cộng 20 chiếc Sukhoi-30MK2. Tổng trị giá của hai hợp đồng này ước tính lên tới một tỷ đôla. Su-30MK2 có hai chỗ ngồi, có khả năng phóng tên lửa chống tàu, tiêu diệt mục tiêu mặt nước và mặt đất. *Việt Nam mua kỹ thuật hỏa tiễn Nga Việt Nam đã mua lại cûa Nga bản quyền sản xuất một loại hỏa tiễn tầm trung có khả năng bảo vệ lãnh hải với tầm bắn 300 km. Chiếc hộ tống hạm trang bị hỏa tiễn và có khả năng “tàng hình nhẹ” Gepard 3.9 đang được chuyển lên tàu vận tải và về tới Việt Nam trong khoảng một tháng. Ðây là chiếc thứ hai trong hợp đồng ký mua của Nga từ 4 năm trước với giá khoảng $350 triệu USD. Năm 2006, Việt Nam là nước đầu tiên đã ký hợp đồng mua 2 hệ thống hỏa tiễn phòng vệ bờ biển di động có tên K-300P Bastion-P của Nga. Nga đang chuẩn bị hợp đồng hỗ trợ Việt Nam sản xuất tên lửa chống hạm Yakhont. Hợp đồng này trị giá ước 300 triệu USD. Tên lửa Yakhont được phóng từ hệ thống Bastion-P do công ty NPO của Nga nghiên cứu và chế tạo, dùng để tấn công các mục tiêu trên đất liền và trên biển. Phạm vi tấn công là 300 km, có thể dùng để bảo vệ đường bờ biển dài hơn 600km. Hợp đồng này có thể ký vào lúc ông Vladimir Putin, thủ tướng Nga, đến thăm Việt Nam vào tháng 7 tới đây. Phiên bản gắn trên xe tải đặc dụng gọi là “hệ thống Bastion-P” để phòng thủ bờ biển. Ðầu tháng 5 vừa qua, Hải Quân CSVN đã tiếp nhận chiếc Gepard 3.9 đầu tiên ở Cam Ranh và đặt tên là Ðinh Tiên Hoàng. Việt Nam cũng đã hoàn thành việc mua giấy phép đóng mới tàu tuần tra tên lửa Project 1241.8 (Molniya, tàu tuần cỡ nhỏ, trang bị hỏa tiễn). Ngoài ra, Phía Việt Nam cũng đã hoàn thành việc ký kết hợp đồng mua 10-12 tàu tuần tra cao tốc Project 10412. (tin ñÃt ViŒt). * Human Rights Watch kêu gọi Việt Nam trả tự do cho luật sÜ Cù Huy Hà Vũ

QuÓc Gia 6


Human Rights Watch đã cho công bố một bản báo cáo nhan đề : “Việt Nam: Đảng đối đầu với nhà hoạt động pháp lý Cù Huy Hà Vũ”. Human Rights Watch tố cáo CSVN đã vi phạm các nghĩa vụ, chiếu theo luật pháp quốc tế khi bắt giam, xét xử và phạt tù tiến sĩ Vũ, chỉ vì ông đã phê phán một cách ôn hòa các hoạt động của chính phủ và các lãnh đạo Việt Nam. Human Rights Watch kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức, vô điều kiện cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ. * Thêm người Việt bị bắt ở Moscow Cục quản lý di trú Liên bang Nga (FMS) Moscow cho biết đã bắt giữ 320 người Việt Nam cư trú và lao động bÃt h®p pháp trong một xưởng may tại làng Lesnoy vùng Pushkino ngoại ô Moscow. H† sinh sống và làm việc ngay trong xưởng may và hầu hết đều không có hộ chiếu, Ça sÓ là những thanh niên tuổi từ 18 đến 25 đến từ các vùng thôn quê VN, không có công ăn việc làm ở quê nhà nuôi mộng lao động ở ngoåi quÓc Ç‹̉ kiếm tiền. *Trung Quốc khoe giàn khoan sẽ hoạt động ở Biển Đông Ngày 23/05/2011, một giàn khoan dầu khổng lồ hoạt động ở vùng nước sâu đã được một xưởng đóng tàu ở Thượng Hải bàn giao cho Tập đoàn Dầu khí ngoài khơi quốc gia Trung Quốc (CNOOC). Sau khi được thử nghiệm, giàn khoan sẽ được đưa xuống Biển Đông để bắt đầu hoạt động từ tháng bảy tới đây. Giàn khoan này có tên CNOOC 981, trị giá khoảng 900 triệu đô la, rộng bằng một sân banh, có thể hoạt động ở vùng có độ sâu 3000 mét,. * VC bán nܧc dÀn dÀn cho Tàu: Bình Dương sắp có ‘China town Công trình xây dựng một ‘China town’ đầu tiên của Việt Nam đã được khởi công sáng 22 tháng 5 tại tỉnh Bình Dương. ñây là một trung tâm thương mại có tên Ðông Ðô được xây dựng tại thành phố Bình Dương trên một diện tích hơn 8,000 m2, cao 3 tầng, “mang đậm nét kiến trúc truyền thống của người Hoa”. Gần đây, người Hoa từ Trung Quốc tràn xuống Việt Nam làm ăn sinh sống ngày một đông dần. Người ta ước tính tại tỉnh Bình Dương hiện có khoảng 120,000 “người Hoa mới” đến làm ăn sinh sống, đông nhất là vùng Lái Thiêu, thị xã Thuận An, thị xã Thủ Dầu Một, Tân Uyên...

*Một cô gái Việt Nam bị chồng người Nam Triều Tiên giết hại Ÿ thị trấn Cheongdo đông nam Nam Triều Tiên, một người đàn ông Nam Triều Tiên đã giết chết người vợ Việt Nam. Nạn nhân, là cô gái họ Hoàng, 23 tuổi, đã bị người chồng họ Im, 37 tuổi, đâm chết. Im đã khai với cảnh sát rằng anh ta đâm vợ trong một cuộc cãi vã. Vụ này xảy ra chưa đầy một năm sau một thảm kịch tương tự đối với một cô gái người Việt Nam khác ở Nam Triều Tiên khiến nước này phải phát động chiến dịch truy quét các tổ chức môi giới hôn nhân quốc tế.   * Kinh tế VN ‘lao đao mức nghiêm trọng’ Bất ổn kinh tế vĩ mô ở mức nghiêm trọng khiến lạm phát tiếp tục tăng và chỉ số chứng khoán tụt xuống mức thấp nhất trong hai năm. ñó là tình trång kinh t‰ VN hiŒn nay, khi‰n Ç©i sÓng Çåi Ça sÓ dân nghèo låi nghèo thêm. * Kiều hối về Việt Nam giảm Các chuyên gia đánh giá lượng kiều hối sẽ tăng trong nửa sau năm nay. Tình hình kinh tế thế giới khó khăn và những bất ổn gần đây được biết đã khiến cho lượng kiều hối gửi về Saigon giảm trong mấy tháng đầu năm 2011. Ngân hàng nhà nước Việt Nam cho biết lượng kiều hối gửi về Saigon trong tháng 4/2011 là 367.6 triệu USD, giảm 19.6% so với tháng Ba. tin c¶ng ÇÒng VN häi ngoåi * Võ sĩ Đạt Nguyễn tranh đai vô địch NABA Tối thứ Bảy 11 tháng 6 Võ sĩ Đạt t¿ ‘‘Be Đạt” Nguyễn së đấu với võ sĩ người Puerto Rico Luis Del Valle tranh đai vô địch hạng nhẹ của Hiệp hội quyền Anh Bắc Mỹ (NABA). Nếu thắng, anh sẽ được xếp vào nhóm 15 võ sĩ hàng đầu thế giới, một bước tiến gần hơn đến cơ hội tranh đai vô địch thế giới WBA. * Hung thủ giết Annie Lê lãnh án 44 năm tù NV Friday, June 03, 2011 4:18:45 PM   Kỹ thuật viên phòng thí nghiệm Ðại Học Yale vừa bị kết án 44 năm tù về tội giết một nữ sinh viên gốc Việt 24 tuổi. Trước tòa Thượng Thẩm New Haven, Raymond Clark III, 26 tuổi, thú nhÆn đã siết cổ Annie Lê, rồi đem giấu xác cô trong hốc tường phòng thí nghiệm. Thi thể cô được tìm thấy hôm 13 tháng 9, 2009, năm ngày sau khi người ta nhìn thấy cô lần cuối ở trong trường, và cũng

QuÓc Gia 7


đúng vào ngày cô dự định làm lễ cưới. Annie Lê là sinh viên tiến sĩ dược, thực tập thí nghiệm trên loài chuột về một loại diếu tố, hy vọng có thể dùng để chữa trị bệnh ung thư, tiểu đường và bệnh co rút bắp thịt. * Bốn học sinh gốc Việt đoạt giải thưởng khoa học quốc tế Society for Science & the Public và Intel Foundation đã tuyên bố trong tháng 5 vừa qua, trên 350 học sinh từ 50 tiểu bang và 65 quốc gia trên thế giới đã đoạt giải thưởng đặc biệt Hội Chợ Khoa Học Kỹ Thuật Quốc Tế 2011 (Intel ISEF) tại Los Angeles. Trong số các học sinh xuất sắc trên có 4 em học sinh gốc Việt: Nguyễn Duy Quốc-Bảo, 17 tuổi, Vũ Mai-Anh 15 tuổi từ Westwood High School and McNeil High School, Austin; Lê Travis, 16 tuổi, Punahou School, Honolulu, Hawaii; và Trần Andy, 16 tuổi, Michael E. DeBakey High School for Health Professions, Houston, Texas. Ðây là những giải dành cho thí sinh lớp chín tới lớp 12 sau khi đã qua những chặng thi vòng loại cấp địa phương, vùng, tiểu bang hay các hội chợ khoa học toàn quốc. *Một người Việt trở thành giám mục giáo phận Melbourne

Cha Vincent NguyÍn Væn Long

Cha Vincent Nguyễn Văn Long sẽ trở thành giám mục gốc Việt đầu tiên và cũng là giám mục châu Á đầu tiên ở Australia. Tân Giám mục Vincent Nguyễn Văn Long và gia đình rời khỏi Việt Nam vào năm 1980. Năm 1983, cha Nguyễn Văn Long trở thành Tu Sĩ Dòng Thánh Phanxico và được huấn luyện để trở thành Linh Mục tại Melbourne. * Đại học Santa Ana College vinh danh bác sĩ gốc Việt Buổi lễ tuyên dương bốn cựu sinh viên xuất

sắc, xuất thân từ trường đại học cộng đồng Santa Ana, trong đó có một bác sĩ gốc Việt tên James H. Nguyễn, đã diễn ra vào lúc 3 giờ 30 chiều Thứ Sáu, ngày 20 tháng 5, tại sảnh đường Phillips Hall.  Những sinh viên đã tốt nghiệp và thành công trong đủ các ngành ngh��� này sẽ được khắc tên vào Bảng Vàng Danh Dự Ðại Học Santa Ana năm 2011, gồm Giáo Sư Tiến sĩ giáo dục Jessica Ayo Alabi; nhà hoạt động cộng đồng, ông Steve Delgadillo; Giáo Sư Ignacio Muniz và Bác Sĩ James H. Nguyễn.

(TÜ©ng thuÆt cûa phóng viên QuÓc Gia) *Lễ truy-điệu chiến-sĩ Q.L.V.N.C.H. và thuyền nhân tº nån Hồi 10 giờ sáng ngày thứ Bẩy 30 tháng 04 năm 2011, nhân dịp ngày Quốc-hận và Giỗ Tổ Hùng Vương, Cộng-đồng và các hội-đoàn quốcgia vùng Montréal đã tổ-chức lễ truy-điệu các chiến-sĩ Quân-lực Việt-Nam Cộng-Hòa đã hy-sinh vì tổ-quốc và các thuyền nhân tử nạn trên đường đi tìm tự-do tại Đài Tưởng-niệm trong khuôn-viên Nghĩa-trang Việt-Nam với sự tham-dự của gần 200 đồng-hương. Sau lễ rước quốc quân-kỳ do Gia-đình Mũ đỏ Montréal phụ-trách, lễ chào quốc-kỳ Canada, ViệtNam Cộng-Hòa và phút mặc-niệm, Ông Lê Quốc đã lên đọc văn-tế chư vị đã bỏ mình cho lý-tưởng tự-do. Trong phần diễn-từ, Bà Đặng-Thị Danh, Chủ-tịch Ban Chấp-hành Cộng-đồng đã nhắc nhở chúng ta luôn luôn nhớ đến công-ơn của Quốc-Tổ Hùng Vương và ngày đau thương của dân-tộc 30 tháng Tư. Sau cùng là phần nghi-lễ tôn-giáo với Linh-mục Lê An-Khang, Thượng-tọa Viện chủ Chùa Huyền-Không Thích Viên-Diệu, ông Lê TânDân và các tín-hữu Cao-Đài giáo. *ñại-hội khoáng-đại cộng-đồng Ngày Chủ-Nhật, 05 tháng 06 vừa qua, 120 hội-viên đã đến tham-dự Đại-hội khoáng-đại tại Đại-sảnh Trụ-sở Cộng-đồng. Sau phần nghi-lễ, Bà Đặng-Thị Danh Chủtịch Ban Chấp-hành đã ngỏ lời cám ơn toàn-thể hội-viên và các thiện-nguyện-viên đã giúp Ban Chấp-hành nhiệm-kỳ 2009-2011 thi-hành nhiệmvụ trong những điều-kiện khó khăn, nhưng vì lý-do riêng, bà không thể đảm-trách công-việc thêm 1

QuÓc Gia 8


nhiệm-kỳ nữa. Sau phần báo-cáo và đặt câu hỏi của các hội-viên, Ban Chấp-hành và Ban Giám-sát xin từ-nhiệm. Điều-hợp-viên ông Nguyễn-Tấn Khang giới-thiệu Ủy-ban Bầu-cử gồm có quí ông Bác Sĩ Trần-Văn Dũng, ông Lê Minh-Thịnh và cô Dược Sĩ Đỗ Trí-Minh. Ban Bầu cử đã nhận được 7 đơn ứng-cử vào Ban Giám-sát nhưng vào giờ chót có 1 vị rút đơn. Mỗi ứng-viên có 3 phút để tự giới-thiệu và các hội-viên có 20 phút để đặt câu hỏi. Trong lần bỏ phiếu vòng 1, có 4 vị đắc cử vì đã đạt được đa-số tương-đối phiếu và để bổ-túc thành-phần Ban Giám-sát, Đại-hội tín-nhiệm thêm 1 vị nữa trong vòng 2. Thành-phần Ban Giám-sát Cộng-đồng nhiệm-kỳ 2011-2013 như sau : Bác Sĩ Trần Đình Thắng Chủ-tịch Tiến Sĩ Nguyễn đình Cường Phó Chủ-tịch Bà Phan Thị Sĩ Tổng-Thư-ký Ông Lê Ngọc Diệp Thành-viên Bác Sĩ Nguyễn Như Thành Thành-viên Trong phần bầu-cử Ban Chấp-hành, sau khi ông Bác Sĩ Đào-Bá Ngọc là Thụ-ủy liên-danh duy-nhất ứng-cử trình-bầy chương-trình hoạtđộng trong 2 năm tới và trả lời những câu hỏi do hội-viên đặt ra, Đại-hội đã tín-nhiệm liên-danh của ông với tỷ-lệ 90% tổng-số phiếu. Thành-phần Ban Chấp-hành Cộng-đồng nhiệm-kỳ 2011-2013 như sau : Bác Sĩ Đào-Bá Ngọc Chủ-tịch Cô Trần Như-Lan Phó Chủ-tịch Nội-vụ Bác Sĩ Đỗ Quốc-Bảo Phó Chủ-tịch Ngoạivụ Bà Nguyễn Thanh-Vân Tổng Thư-ký Ông Hà Tuấn-Chương Thủ-quỹ Chiếu theo điều 34 Nội-quy, thành-phần Tân Ban Giám-sát và Ban Chấp-hành sẽ được coi là chính-thức nếu đến ngày 19-06-2011, Ban Bầucử không nhận được đơn khiếu-nại. Trong phần thảo-luận, nhiều vấn-đề đã được hội-viên nêu ra như thành-lập Nhà ViệtNam, sửa đổi điều-lệ Cộng-đồng cho thích-hợp với tình-thế, quân-bình ngân-sách v…v… Tân Ban Chấp-hành đã ghi-nhận, sẽ nghiên-cứu và đem ra thảo-luận trong Đại-hội bất-thường. Đại-hội-đồng đã bế mạc lúc 17 giờ 30. *Lễ Giỗ tổ Hùng Vương và kỷ niệm Quốc hận 30-04 (tÜ©ng thuÆt cûa NKQ)

Sau thành công của đêm thơ nhạc “Thắp sang niềm tin” (xem bài tường thuật trong số báo này) đêm hôm trước, ngày 30-04-2011 tại Hội trường 6767 Côte Des Neiges Cộng Đồng NVQG vùng Montréal đã tổ chức long trọng ngày Lễ Giỗ Tổ và Kỷ niệm Quốc hận 30-04-2011 với gần 200 đồng hương tham dự. Buổi lễ được điều khiển linh động bởi MC BS Trần Văn Dũng. Sau nghi lễ chào Quốc kỳ Canada và Việt Nam Cộng Hoà hùng hồn, là một phút mặc niệm, do nhạc sĩ Tùng Nguyên thổi saxophone bài Hồn tử sĩ thật ai oán. Tiếp đó, các cụ trong Hội Tuổi vàng Rồng vàng do cụ Đặng Tấn Nghi chủ lễ đã cử hành Giỗ Tổ trong bầu không khí trang nghiêm, với lòng nhớ ơn đời đời của con cháu đối với Quốc Tổ. Bà Đặng Thị Danh, chủ tịch Ban Chấp hành Cộng Đồng nối tiếp với bài diễn văn chào mừng quan khách . MC Trần Văn Dũng giới thiệu giáo sư Trần Gia Phụng với đề tài “ 30-04 lòng dân không thống nhất” (xin xem bài thuyết trình trong số báo này) và nhà văn Tiểu Thu giới thiệu diễn giả nhà văn Trần Trung Đạo với đề tài “ Cách mạng dân chủ từ đâu đến”. Cả hai đề tài đều có sự tham gia ý kiến của khán giả và giải đáp của tham luận đoàn gồm quí vị: Trần Gia Phụng, Trần Văn Thanh (cho đề tài I) và Trần Trung Đạo, Lê Minh Thịnh (cho đề tài II). Mọi ý kiến đóng góp đều được tham luận đoàn giải đáp thỏa đáng. Đặc biệt Ç‹ giúp cho buổi lễ thêm hào hứng, Montréal đã đưa ra một ban hợp ca gồm Tường Loan (ca bài Người di tản buồn), Ngọc Anh ( ca bài Trở về thôn cũ), Tiểu Thu, Tân Dân, Duy Ngọc với ban The Memories và Trần Văn Dũng. Toàn ban đã hợp ca bài “Thề không phản bội quê hương”. Riêng tay saxo Tường Nguyên của đoàn bạn đã trình diễn bài Đêm Nguyện cầu” của Lê Minh Bằng nhắc ta nhớ lại những đêm Saigon thổn thức cầu nguyện cho VC thôi chém. giết để toàn dân được hưởng thanh bình. Than ôi! Giờ đây lại phải chắp tay nguyện cầu lần nữa để chúng đừng bán nước cho giặc Tàu.! Buổi lễ chấm dứt lúc 17 giờ cùng ngày sau khi trao bảng đồng lưu niệm cho hai diễn giả và Thụ lộc tổ với những món ăn truyền thống của ngày Lễ Tổ.

QuÓc Gia 9


Quテ田 Gia 10


Quテ田 Gia 11


LỄ THƯỢNG KỲ Tưởng niệm ngày Quốc hận 30 tháng 4

Đã

... “Là giống Lạc Hồng, là giống hiên ngang, Khắp nơi cất cao bóng cờ …” (KKH).

qua lắm lần tưởng niệm ngày Quốc hận buồn thảm, ngày quốc hận lần thứ 36 năm nay 30-4-2011, bầu trời trong sáng, n¡ng ấm, gió phớt nhẹ. Nhìn ánh nắng ban mai, tâm hồn mọi người nhất là người Việt ly hương cảm thấy lòng mình phấn khởi muốn hát to lên những khúc ca hùng tráng với tràn đầy hy vọng một ngày gần đây một luồng gió mới tưng bừng thổi lên quét sạch bụi bặm rác rến từ mấy chục năm nay làm hoen ố đất nước Việt Nam, làm đau khổ dân tộc chúng ta. Hy vọng một ngày rất gần ngọn cờ vàng Việt Nam Cộng Hoà sẽ phất phới vương khí thiêng trên bầu trời Tổ quốc thân yêu của giống Lạc Hồng. Trong suốt 36 năm, sau ngày Quốc hận 30-4-1975, lá cờ vàng Việt Nam vẫn luôn tung bay trong tất cả mọi sinh hoạt của ngưỡi Việt tự do trên khắp thế giới. Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia vùng Montréal cùng sự hợp tác của Hội Cựu Chiến sĩ và Tù Nhân Chánh Trị Việt Nam, có sự giúp đở tích cực của Luật sư Lâm Chấn Thọ và các Hội đoàn đã tổ chức long trọng Lễ Thượng Kỳ Việt Nam Cộng Hoà QuÓc Gia 12


với sự hiện diện đông dảo của các đại diện Tôn giáo, các hội đoàn, đoàn thể, thân hào nhân sĩ, đồng bào cư ngụ tại Montréal và các vùng lân cận. Quan khách đến dự buổi lễ hôm nay có quí ông Alexandre Plante, đại diện Thị trưởng thành phố Brossard, bà Alexendra Mendes, dân biểu sắp mãn nhiệm kỳ và là ứng cử viên dân biểu của đảng Tự Do, bà Mary Deros, cố vấn thành phố Montréal, các đại diện sắc tộc thành phố Montréal, đại diện Hội Cựu chiến binh Canada, các ứng cử viên dân biểu của đảng Tự Do, đảng Bảo Thủ, được chú ý là đảng Tân Dân Chủ có một ứng cử viên dân biểu gốc người Việt Nam là ông Mai Hoàng (sau đó đã đắc cử dân biểu) cũng có mặt hôm nay. Đúng 9 giờ sáng ngày 30-4 -2011, tại kỳ đài của Tòa Thị sảnh thành phố Brossard, 2001 Đại lộ Rome, Brossard, Lễ Thượng Kỳ được tổ chức rất long trọng, diễn tiến đúng theo chương trình, khởi đầu là phần rước quốc kỳ do các cựu chiến binh các binh chủng Quân lực Việt Nam Cộng Hoà đảm nhiệm, tiếp theo là Lễ Thượng Kỳ, QuÓc kỳ VNCH được từ từ kéo lên đỉnh kỳ đài, đồng thời Quốc ca Canada và Việt Nam được lần lượt trỗi lên trong nhịp điệu hùng tráng với tiếng hát của ca sĩ Đoàn Chính. Tiếp theo là một phút mặc niệm để tưởng nhớ những vị anh hùng có công xây dựng, bảo vệ Tổ quốc và cũng tưởng niệm các chiến sĩ, đồng bào đã hy sinh vì lý tượng tự do. Sau nghi thức chào quốc kỳ VNCH và phút mặc niệm, đại diện Ban Tổ chức nói lời chào mừng tất cả quí vị hiện diện trong buổi lễ và giới thiệu quan khách. Ông Alexandre Plante, đại diện của Thành phố Brossard chúc mừng buổi lễ thành công rực rỡ. Đáp lời chúc mừng của

ông Alexandre Plante, Luật sư Lâm Chấn Thọ cám ơn ông Thị trưởng đã tiếp đón và công nhận quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà. Nối tiếp chương trình, Bác sĩ Trần Đình Thắng, chủ tịch Ban Giám Sát Cộng ĐÒng người Việt vùng Montréal, bày tỏ lời cảm ơn sự quan tâm của chính quyền thành phố Brossard mặc dầu rất bận công tác bầu cử Quốc hội Canada, đã dành thời giờ quí báu đến dự buổi lễ hôm nay, đồng thời chân thành cảm ơn các đoàn thể và tất cả đồng bào hiện diện trong Lễ Thượng Kỳ VNCH. Đ‹ ghi nhớ sự quan tâm của chính quyền và sự giúp đở thiện nguyện của nhiều người đối với Cộng Đồng người Việt, bà Đặng Thị Danh, Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt vùng Montréal đã ngỏ lời cám ơn và trao quà lưu niệm đến quí vị ân nhân. Buổi lễ kết thúc với tinh thần đề cao ý chí đấu tranh của các nhà dân chủ trong nước và đòi hỏi cộng sản VN phải thực thi dân chủ, tự do, nhân quyền cho đồng bào cả nước. Sau khi buổi lễ kết thúc, ban tổ chức mời tất cả tham dự tiệc trà tại phòng tiếp tân của toà thị chính. Vào khoảng 10 giờ 20, tất cả mọi người lên xe đến Đài Tưởng Niệm để cử hành Lễ Truy điệu Chiến sĩ Quân Lực VNCH và thuyền nhân tử nạn trên đường đi tìm tự do. Thật là một niềm vinh dự cho chúng ta, nhìn lá cờ vàng Việt Nam Cộng Hoà tung bay trước gió trong ánh nắng ấm ban mai bên cạnh cờ Canada, Québec., trước Toà Thị Sảnh thành phố Brossard. Lễ Thượng kỳ năm nay biểu hiện tinh thần đoàn kết mạnh mẽ của Cộng đồng Người Việt quốc gia, các hội đoàn, các tôn giáo, và quí vị thân hào nhân sĩ vùng Montréal.-/

QuÓc Gia 13

Người ghi Minh

Đức


ĐÊM THƠ NHẠC “THẮP SÁNG NIỀM TIN” Kỷ niệm ngày Quốc Hận 30 tháng 4 nhÜ lan tÜ©ng trình

T

uy đã 36 năm rời xa quê hương, ngày 30 tháng 4 vẫn còn âm ỉ trong lòng người dân Việt Nam như một ngọn lửa thiêng không bao giờ tắt. Nỗi uất hận mất nước và lòng căm thù chế độ Cộng sản đã thôi thúc chúng ta đoàn kết, đấu tranh dành lại độc lập tự do cho đất nước Việt Nam thương yêu. Chúng ta luôn tin tưởng rằng sẽ có một ngày nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam sẽ phải sụp đổ và nước Việt Nam sẽ được tự do thật sự. Để kỷ niệm ngày Quốc Hận 30 tháng 4 và để nói lên lòng tin sắt đá của đồng bào Việt Nam ở hải ngoại, ngày 29 tháng 4, Cộng đồng người Việt vùng Montreal đã tổ chức đêm thơ nhạc với chủ đề “Thắp sáng niềm tin” vào lúc 7 giờ 30 tối, tại trụ sở Cộng đồng người Việt, 6767 Côte des Neiges, Montreal. Chương trình bắt đầu bằng lời chào mừng của MC Bác sỉ Trần Văn Dũng. Ông cám ơn quý khách đến tham dự đông đảo để ủng hộ đêm thơ nhạc vì đây là một khích lệ lớn cho Cộng đồng. Trong phần nghi lễ khai mạc, Ca sĩ Đoàn Chính hát bài quốc kỳ Canada và Việt Nam Cộng Hòa. Nhạc sĩ Tùng Nguyên thổi saxophone bài “Hồn tử-sĩ” trong một phút mặc niệm tưởng nhớ các chiến sĩ và đồng bào đã hy sinh vì lý tưởng tự do. Sau đó là bà Đặng Thị Danh, Chủ tịch Cộng đồng người Việt vùng Montreal ngỏ lời chào mừng quan khách. Chương trình văn nghệ gồm các màn đơn ca, hợp ca và ngâm thơ do những ca sĩ địa phương cùng các nhạc sĩ và thi nhạc sĩ từ Boston, Toronto đến, mở đầu với bài “Hội nghị Diên Hồng” của Lưu Hữu Phước do ca sĩ Đoàn Chính trình bày. Không khí hội trường sôi động hẳn lên khi tất cả mọi người cùng với ông đưa tay lên thề “quyết chiến!”. Trong phong cách duyên dáng, quý phái và

giọng ca đầy truyền cảm, ban hợp ca Hương xưa gồm Dương Anh, Ngọc Sang, Mai Điệp, Mai Khoa và Quỳng Lan đã cùng ca sĩ Đoàn Chính hợp ca bài “Việt Nam quê hương ngạo nghễ” của Nguyễn Đức Quang và “Việt Nam đất nước tôi” của Lại Vũ Hán Dương đã được khán giả nhiệt tình ủng hộ. Những ca sĩ và thi sĩ địa phương như Bác sĩ Trần Văn Dũng, Tường Loan, Tân Dân, Thu Hà, Ngọc Anh, Dương Anh, Tiểu Thu, Nhật Yến, Duy Ngọc, Quỳnh Mai đã thu hút kháng thính giả qua những bài hát bất hủ vượt thời gian như “Ngày về” (Hoàng Giác), “Tôi biết tôi sẽ buồn” (Nhật Ngân), “Quê nghèo” (Phạm Duy), “Quê hương bỏ lại” (Tô Huyền Vân), “Sài Gòn vĩnh biệt” (Nam Lộc), “Người ở lại Charlie” (Trần Thiện Thanh), “Mầu kỷ niệm” (Thơ Nguyên Sa & Phạm Đình Chương phổ nhạc), “Anh vẫn mơ một ngày về” (Nguyệt Ánh) và bài thơ “Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” (Trần Trung Đạo)... Bài hát “Người lính già vừa mới chết đêm qua”, thơ Trần Trung Đạo, Tùng Nguyên phổ nhạc và trình bày đã làm nhiều thính giả xúc động và rơi lệ. “Người lính già Việt Nam Vừa mới chết đêm qua Trên đường phố San Jose bụi bặm Anh đã đi bao nhiêu nghìn dặm Ðến nơi đây chỉ để chết âm thầm Không một phát súng chào Không cả một người thân Không ai nói với anh một lời tiễn biệt.” Bài hát nói về một người lính không may chết trong một tai nạn giao thông sau khi đến Hoa Kỳ theo diện HO. Điều đáng buồn là thi thể của ông bị giữ lại đến một tháng sau mới được chôn cất vì không thân nhân ký nhận. Lời thơ đơn sơ nhưng đầy ý nghĩa và rất là cảm động. Đặc biệt bài hát “Hạt cát Trường Sa”, thơ Trần Trung Đạo, phổ nhạc Phan Ni Tấn do nhạc sĩ Tùng Nguyên điều khiển cho cả hội trường cùng hát đã

QuÓc Gia 14


khơi dậy lòng yêu nước thiết tha trong từng thính giả. Đêm thơ nhạc “Thắp sáng niềm tin” đã được đồng bào hưởng ứng mạnh mẽ với sự hiện diện khoảng 100 quan khách. Thính đường chật ních nhưng khán giả đã hoà nhập vào bầu không khí thân mật, gần gũi và hào hứng từ lúc mở màn cho đến khi kết thúc. Chương trình chấm dứt lúc 11 giờ tối với phần thắp nến hy vọng và đồng ca bài hát “Việt-Nam, Việt-Nam” của Phạm Duy. Mọi người ra về, lòng bùi ngùi tiếc nuối đêm thơ nhạc đã chấm dứt nhưng tin rằng một ngày gần đây, chúng ta sẻ có dịp thưởng thức lại những bài thơ và nhạc bất hủ này trên đất nước Việt-Nam tự do thân yêu.

Phan Ni Tấn, Trần Trung Đạo và Tùng Nguyên đồng ca “Hoàng Sa - Trường Sa” (Thơ Trần Trung Đạo, phổ thơ Phan Ni Tấn)

Ban hợp ca Hương xưa và ca sĩ Đoàn Chính trong bài “Việt-Nam quê hương ngạo nghễ của Nguyễn Đức Quang. Phan Ni Tấn, Trần Trung Đạo, Tùng Nguyên và BS Trần Văn Dũng đồng ca với hội trường bài “Hạt cát Trường Sa”

danh ngôn

Ban hợp ca Montreal trong bài “Trên đầu súng” của Anh Việt Thu

- Đời sống chỉ là một khoảnh khắc nhưng với khoảnh khắc ấy người ta có thể làm nên những việc vĩnh cửu. - Để thành công trong cuộc đời, hai yếu tố bạn cần thiết bạn phải học là bỏ cái gì và đặt niềm tin ở nơi đâu S.L.CLEMANT

QuÓc Gia 15


CHIẾN TRANH VIỆTNAM:

VÁN BÀI ĐÃ LẬT NGỬA LÊ QUẾ LÂM “ Đến ngày 30/4, lại có thêm một nhân chứng lịch sử quan trọng của cuộc chiến VN ra đi. Đó là ông Trần Bạch Đằng vừa qua đời tại Sàigòn ngày 16/4/2007, thọ 81 tuổi. Ông là đảng viên CS kỳ cựu, gia nhập đảng Cộng sản Đông Dương từ năm 1943. Ba năm sau, mới 20 tuổi ông đã là Thường vụ Thành ủy Sàigòn-Chợlớn, đặc trách Tuyên huấn, đến năm 1954 là Trưởng ban Tuyên huấn Xứ ủy Nam bộ. Khi Mặt trận GPMN ra đời, ông là Ủy viên Chủ tịch đoàn Ủy ban Trungương, phụ trách thông tin báo chí. Năm 1965 ông là Ủy viên Thường vụ Đặc khu ủy Sàigòn-Gia định, phụ trách Bí thư nội thành Sàigòn. Ông lãnh đạo cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân 1968 tại Sàigòn Gia định. Đây là chiến trường trọng điểm nên CSBV và Cục R thành lập Đảng ủy trung tâm để chỉ đạo chung, do Nguyễn Văn Linh làm bí thư, Võ Văn Kiệt, Trần Bạch Đằng và Trần Văn Trà là Phó bí thư. Tổ chức chỉ huy chiến trường cũng được sắp xếp: Bộ Tư lịnh Tiền phương Bắc còn gọi là Tiền phương 1 doTrần Văn Trà, Mai Chí Thọ và Lê Đức Anh chỉ huy. Bộ Tư lịnh Nam tức Tiền phương 2 do Võ Văn Kiệt và Trần Bạch Đằng phụ trách.” Ông Đằng cho biết từ năm 1965, ông cư ngụ tại trung tâm Sàigòn, kế cận nhà Phó Đại sứ HK. Ngoài việc lãnh đạo chung, nghiệp vụ chuyên môn của ông là tuyên truyền & huấn luyện, trong đó có công tác “trí vận”. Trong cương vị này, ông đã vận động móc nối nhiều giới trẻ, lãnh tụ các phong trào đấu tranh của sinh viên học sinh như: Hồ Hữu Nhựt, Trần Thiện Trí, Trần Quang Long, Trần Triệu Luật, Lê Quang Lộc, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Đăng Trừng…Và một số trí thức tên tuổi Sàigòn như: ông bà Ls Trịnh Đình Thảo, vợ chồng ông Phú hữu Nguyễn Thạnh Cường -một kỹ nghệ gia tên tuổi Sàigòn, Bs Dương Quỳnh Hoa, GsNguyễn Văn Kiết, Gs Nguyễn Văn Chì, Gs Lê Văn Chí, Gs Lê Văn Giáp, Ks Lâm Văn Tết, Ks Cao Văn Bổn, Ks

Nguyễn Hữu Khương, nhà văn Thiếu Sơn,Thanh Nghị, Lữ Phương, nhà báo Võ Ngọc Thành, Thiên giang Trần Kim Bảng…Những thành phần trên đã tham gia Liên minh các Lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình được thành lập sau Tết Mậu Thân. Đó là “sáng kiến của Đảng, tạo ra một tổ chức ‘đệm’ giữa MTGPDT và các thế lực khác, gọi là “lực lượng thứ thứ ba”. Đây là chủ trương lớn của Đảng nhằm tranh thủ tất cả những ai tán thành độc lập dân tộc, dân chủ, trung lập vàhòa bình (không nhất quyết phải tán thành chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa xã hội), làm cho kẻ thù bị cô lập cao độ”. (1) Cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân được CS gọi là “Tổng công kích & Tổng khởi nghĩa” (TCK & TKN): Lực lượng vũ trang đảm nhận việc TCK. Còn “Liên minh các lực lượng…” kêu gọi nhân dân tổng nổi dậy cùng quân giải phóng giành chánh quyền. Tại khu Sàigòn-Gia định,Liên minh do Gs Lê Văn Giáp làm chủ tịch và sinh viên Hồ Hữu Nhựt phó chủ tịch. Ủy ban Nhân dân Cách mạng do Gs Nguyễn Văn Chì làm chủ tịch và dược sĩ Phạm thị Yên phó chủ tịch. Đến ngày 10/4/1968, Ủy ban Trung Ương Liên minh các Lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình VN ra đời do Ls Trịnh Đình Thảo làm chủ tịch, Hoà thượng Thích Đôn Hậu và Ks Lâm VănTết đồng phó chủ tịch Ngày 8/6/1969 Liên minh kết hợp với MTDTGP thành lập Hội đồng Cố vấn và Chánh phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa MNVN. Ông TBĐ tiết lộ trưa 18/2/1968 tại xã Tân Túc Bình Chánh, ông tổ chức một bửa cơm thân mật đãi các nhân sĩ vừa rời Sàigòn ra chiến khu. Ông trình bày các diễn tiến của chiến dịch, phân tích triển vọng của tình hình…Vừa ăn xong đã xế chiều có tin cấp báo Mỹ hành quân vào vùng này. Ông cùng số khách chạy đến các hầm bí mật. Ông kể lại“. Thế là cởi bộ quân phục, ở trần, mặc quần đùi cặp nách bộ quân phục lom khom bước theo bảo

QuÓc Gia 16


vệ. Khốn khổ! Bảo vệ dẫn tôi theo một líp và tôi qua trước mặt vợ chồng Ls Trịnh Đình Thảo, Gs Nguyễn Văn Kiết [Khiết?], anh Lê Hiếu Đằng… Qua trước mặt họ trong tư thế không mấy gì oai phong -trái ngược với buổi tôi tiếp họ. Tôi hơi bực, cự các đồng chí bảo vệ: Sao dẫn ngả này? Họ trả lời: Đâu còn ngả nào khác! (2) Sau khi ông qua đời, Nguyễn Công Khế -Tổng Biên tập báoThanh Niên (19-4-2007) đã ca ngợi ông là một con người, một ngòi bút“ minh bạch, thẳng thắn, thông minh và hiểu biết rộng” nhưng cuộc đời“không phải lúc nào cũng thông suốt”. Quả thật, từ sau 1975 ông không còn giữ chức vụ quan trọng nào cả. Một nhà báo khác nêu thắc mắc: “là một cán bộ cở lãnh đạo ở miền Nam, và đặc biệt ở Sàigòn, trong cả hai thời ‘kháng chiến’ như Trần Bạch Đằng tại sao lại có một vai trò quá mờ nhạt, gần như ‘bung xung’ sau năm 1975. Đây không chỉ là một sự hiếu kỳ về cuộc đời một con người. Nó còn là vấn nạn của những người nghiên cứu chính trị và lịch sử. Tiếc thay, dường như cái chết của ông đã đóng lại-có thể như vĩnh viễn những bí mật lịch sử.,thay vì cho thấy thêm vài tia sáng”. Bài báo kết luận “Cách đánh giá hiện nay ở Sàigòn còn hời hợt, vì người ta chưa nói hết về ông. Điều khó khăn của những nhà viết sử là hiện nay người ta vẫn chưa sẳn sàng với “ván bài lật ngửa”. (3) Sau 1975, dân Saigon biết nhiều đến ông qua quyển tiểu thuyết được quay thành phim “Ván bài lật ngửa” xoay quanh nhân vật Phạm Ngọc Thảo -trưởng phòng mật vụ Nam bộ kháng chiến, được phân công hoạt động trong lòng “địch”. Thảo được chế độ Ngô Đình Diệm tín nhiệm, làm việc trong cơ quan mật vụ của Trần Kim Tuyến. Sau này là đại tá, Tùy viên QLVNCH tại HK.Câu chuyện được kết thúc vào buổi chiều ngày (đảo chánh) 1/11/1963, trước khi anh em TT Diệm rời Dinh Gia long, ông cố vấn Nhu cho gọi Thảo tới, ông nói: “Tôi đã thua anh trong một ván bài mà tất cả các con bài đều đã được lật ngửa. Tôi có thể “khử” anh ngay bây giờ, nhưng tôi không bao giờ làm điều đó. Anh hãy trốn ngay đi”. Hai hôm sau, Thảo đến cúi đầu trước mộ ông Nhu thì thầm “Dầu sao đi nữa,tôi đã mất đi một đối thủ có tầm cở. Chúc anh ngủ yên”. Ngoài ván bài trên có nhiều hư cấu trên, ông TBĐ và CSVN còn chơi một ván bài lớn với

HK trong cuộc Tổng tấn công Tết Mậu Thân,mà vì hoàn cảnh, chưa cho phép ông được “lật ngửa” để đồng bào cùng chia xẻ. Hai mươi năm sau, ông đã dành cho ký giả Úc Clayton Jones một cuộc phỏng vấn về biến cố này. Ông nói: “Chúng tôi bị dồn vào thế phải tổng công kích, dù chúng tôi đã cố gắng tìm kiếm nhiều giải pháp chính trị khác. Tôi đã thông báo điều này với chính Đại sứ Bunker vào năm1967 khi chiến tranh sẽ là một điều tất yếu”. Đằng cho biết từ năm 1966 đến 1969, VC đã tiếp xúc nhiều lần với Mỹ để trao đổi tù binh. Chính Bunker đã can thiệp để trả tự do cho vợ của Đằng là Nguyễn Thị Bình, Bộ trưởng Ngoại giao Chánh phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam. (4) Ký giả Clayton nhầm lẫn chi tiết này: vợ TBĐ là bà Nguyễn Thị Chơn, phụ tá đắc lực của bà Bình tại bàn đàm phán Paris, chớ bà Bình không phải là vợ ông Đằng. Trong cuộc phỏng vấn trên, TBĐ còn tiết lộ, mỗi lần muốn gặp ĐS Bunker, ông nhắn mật hiệu trên báo “Sao và Sọc”của quânđội Mỹ ở VN, sau đó tòa đại sứ cho xe đến đón trước Tòa Đô chánh Sàigòn. Ngoài ra, vợ Trần Bửu Kiếm -bà Dược sĩ Phạm Thị Yên cũng được Mỹ phóng thích năm 1967 “để thực hiện một âm mưu chính trị mới”. Ông TBK là trưởng phái đoàn đầu tiên của MTGPMN tại hòa đàm Paris. Bà Yên là trưởng ban trí vận thành phố Sàigòn bị bắt khoảng năm 1961, bị giam ở Côn Đảo. Năm 1967, Mỹ “đưa bà đến một đảo xa xôi, giam trong một biệt thự. Người Mỹ phục vụ ăn uống hàng ngày. Quần áo mới đầy đủ. Bác sĩ Mỹ khám bệnh và khuyên bà dùng nhiều thuốc…Nhiều tên Mỹ tiếp xúc với bà tỏ ra lịch sự, tế nhị, nhưng vẫn không lay chuyển được bà. Cuối cùng, Mỹ đưa bà về Sàigòn vào bệnh viện tư của bác sĩ Nguyễn Duy Tài, cho gia đình đến thăm nom. Vài tuần sau địch chở bà lên biên giới Tây Ninh, đưa ít tiền Rien và bảo: Bà đi thẳng thì lên Pnôm Pênh, có sứ quán của Việt Cộng ở đó. Bà rẽ tay mặt, thì vào chiến khu Việt Cộng. Tùy bà lựa chọn. Bà quyết định lên Pnôm Pênh. Năm 1968, bà xin trở về Nam, được phân công giúp đở các nhân sĩ trí thức trong Liên minh các Lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình Việt Nam ở khu giải phóng. Bà qua đời sau một cơn sốt ác tính hồi1971”. (5) Bí ẩn lịch sử trong cuộc chiến VN Tiết lộ của TBĐ về việc ông tiếp xúc với Đại sứ

QuÓc Gia 17


HK Bunker trước khi xảy ra biến cố Tết Mậu Thân đã giải toả một bí ẩn lớn mà từ trước nay những ngưòi nghiên cứu chiến tranh VN luôn thắc mắc. Họ tin rằng đã có một thỏa thuận ngầm nào đó giữa HK và CSVN về biến cố này…Nhưng chưa có tài liệu chứng minh, phải dành chonó hai chữ “tồn nghi”. Người ta còn có lý do để nghi ngờ, vì Kissinger chỉ cho phép công bố một số tài liệu bí mật của ông sau khi ông chết 5 năm. Lịch sử VN trong hơn 60 năm qua từ khi Nhựt đảo chánh Pháp tháng 3/1945 đến nay diễn tiến có lớp lang, xuyên suốt theo qui luật nhân quả. Tuy nhiên có một khoảng thời gian không rõ ràng -từ tháng 2/1967 đến biến cố Tết Mậu Thân 1968. Sau biến cố này, Mỹ đã đạt được mục tiêu, đưa Hànội vào bàn đàm phán, sau đó ký kết HĐ Paris 1973 và giải kết trách nhiệm ở VN. Có điều mà người nghiên cứu lịch sử thắc mắc: từ cái “nhân” nào đã đưa đến cái “quả” là trận tổng tấn công Tết Mậu Thân? Như mọi người đều biết, đúng một tháng sau khi HK đưa hai tiểu đoàn TQLC đổ bộ lên Đà Nẳng, TT Johnson tuyên bố tại Đại học Johns Hopkins ngày 7/4/1965: sẳn sàng thương lượng không điều kiện với các phe liên hệ dựa trên những hiệp ước cũ hoặc bổ túc bằng những hiệp ước mới. Mục tiêu của HK là nền độc lập của miền Nam VN được bảo đảm để họ có thể quyết định mối liên hệ riêng của họ mà không có sự can thiệp từ bên ngoài. Hôm sau, Hà nội trả lời bằng “đề nghị 4 điểm”, HK chấp nhận điểm 1, 2 và 4, chỉ còn điểm 3 qui định “công việc miền Nam do nhân dân miền Nam giải quyết theo cương lĩnh của Mặt trận GPMN” thì HK yêu cầu được thảo luận thêm tại bàn đàm phán. Nhưng Hànội bác bỏ, từ đó chiến tranh ngày càng leo thang. Mãi đến ngày 8/ 2/1967, qua trung gian của TT Kosygin (LX) và TT Wilson (Anh), hai nước này là đồng chủ tịch Hội nghị Genève 1954 về Đông Dương, TT Johnson gởi Chủ tịch Hồ Chí Minh bức thư đề nghị: HK sẽ ngưng ném bom MB [miền Bắc] và ngưng tăng cường quân lực Mỹ ở MN [Miền Nam], nếu BV cũng đình chỉ gởi người và vũ khí vào MN. Sau đó Mỹ và BV sẽ tiến hành những cuộc mật đàm để giải quyết vấn đề miền Nam VN. Trong thư trả lời, Chủ tịch HCM cho biết nước

VNDCCH “không thể thương lượng dưới sự đe dọa của bom đạn Mỹ. HK phải chấm dứt vĩnh viễn và không điều kiện việc ném bom và mọi hành động chống lại nước VNDCCH, khi đó hai bên mới có thể đàm phán và thảo luận những vấn đề mà hai bên quan tâm”. (6) Từ đó có nhiều nổ lực quốc tế giúp HK và Hànội đến bàn hội nghị, đáng kể nhất là trung gian của Pháp từ tháng 6/1967. Ông Raymond Aubrac (một người CS từng quen biết HCM hồi năm 1946) và Hervert Marcovich -cả hai là khoa học gia Pháp, nhiều lần đi Hànội gặp HCM và TT Phạm Văn Đồng để giúp BV và HK trao đổi những đề nghị. Phía Hànội do đại sứ Mai Văn Bộ phụ trách, còn phía HK là Henry Kissinger. Hànội đòi HK ngưng ném bom MB vô điều kiện. HK đồng ý nhưng với điều kiện Hànội phải ngồi vào bàn hội nghị để giải quyết vấn đề miền Nam. Hànội đòi HK phải rút khỏi MN và thừa nhận MTGPMN. Cuối cùng BV nhấn mạnh: “chỉ sau khi HK chấm dứt không điều kiện việc ném bom và bất cứ các hoạt động gây hấn nào khác chống VNDCCH thì họ mới có thể nói chuyện”. Ngày 6/10/1967, Wallner -đại diện HK ở Paris nhờ Marcovich trao cho đại diện Hànội ở Paris một dự thảo thông điệp xác nhận: Mỹ chấm dứt mọi hình thức đánh phá nước VNDCCH mà không nói đến điều kiện, Hànội có thể nhanh chóng tiến hành thảo luận với HK. Wallner nói thêm nếu đại diện Hànội đồng ý, Kissinger sẽ sang Paris trao tận tay cho BV thong điệp với nội dung trên. Hànội không trả lời, việc trung gian giữa ông Marcovich và Aubrac với HK và Hànội xem như chấm dứt (7) Có thể nói, ông TBĐ đã báo cho Đs Bunker biết ý định cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân vào thời điểm này. Sau này, Thượng tướng Trần Văn Trà nhận xét: “Đi vào tổ chức thực hiện một quyết định lớn như vậy mà Bộ Chính trị chỉ dành cho các cấp ở chiến trường có ba tháng, thật là quá ngắn ngũi”. Ông cho biết mục tiêu đề ra là “Tiêu diệt và làm rã tuyệt đại bộ phận quân đội Sàigòn, đánh đổ chính quyền các cấp và giành toàn bộ chính quyền về tay nhân dân” và “tiêu diệt một phần quan trọng sinh lực và phương tiện chiến tranh của Mỹ” thì thật là vượt quá nhiều khả năng thực tế ta có. Thứ nhất ta không đủ sức -lực lượng ta chỉ bằng 1/5 của Mỹ và quân đội Sàigòn về bộ binh. Còn không quân, hải

QuÓc Gia 18


quân và cơ giới thì chúng có ưu thế tuyệt đối”… Ông chua chat kết luận: “Như vậy đề ra chủ trương TCK-TKN để giành toàn bộ chánh quyền về tay nhân dân” mà cán bộ và chiến sĩ ta diễn đạt gọn và đơn giản lúc đó là “dứt điểm” thì thật là hoàn toàn không thực tế, không thể thực hiện nổi, vượt quá sức của ta và coi thường khả năng và phản ứng của Mỹ”. (8) Trong một bài khác, tướng Trà viết: “trong Tết MậuThân, ta không đánh giá đúng về tương quan lực lượng ta địch cụ thể lúcấy, không thấy hết khả năng còn lớn của địch và điều kiện còn hạn chế của ta, đề ra yêu cầu cao quá sức thực tế ta có. Nghĩa là ta không dựa vào sự tính toán khoa học, cân nhắc sâu sắc mọi yếu tố mà có phần ảo tưởng dựa vào sự mong muốn chủ quan. Chính vì vậy…chúng ta đã phải chịu một hy sinh thiệt hại lớn lao về sức người, sức của, đặc biệt là cán bộ các cấp, làm cho sức ta yếu xuống rõ rệt. Sau đó không những ta không giữ được tất cả các thành tựu đã đạt được mà còn chịu muôn vàn khó khăn tiếp theo trong những năm 1969-1970. (9) Trong khi Hànội đang chuẩn bị kế hoạch tổng tấn công toàn miền Nam, thì quân đội Mỹ lại tập trung vào cứ điểm Khe Sanh, ở tây bắcQuảng Trị, cách khu phi quân sự 18 cây số. Đầu tháng 10/1967, HK gởi những đơn vị TQLC tinh nhuệ đến trấn đóng Khe Sanh, thiết lập một hệ thống cứ điểm chiến lược kiên cố với quân số lên đến 6 ngàn. Với căn cứ Khe Sanh, HK tin rằng họ có thể kiểm soát và phá vỡ các mạng lưới tiếp vận vũ khí và các hành lang xâm nhập quân BV trên đường mòn HCM. Nhưng sau đó, không thám và các máy điện tử khám phá BV đã bố trí nhiều trận địa pháo và hỏa tiễn ở những đồi núi bao quanh căn cứ, trong khi nhiều sư đoàn chủ lực đang dồn về mục tiêu này. Đêm 20/1/1968 Cộng quân bắt đầu khai hỏa với hàng ngàn hỏa tiễn, tiếp theo là các trận mưa pháo vào căn cứ. Tướng Westmoreland khẩn cấp gởi 1500 quân tăng cường lực lượng phòng thủ.Quân Mỹ đổ bộ xuống Khe Sanh dưới làn mưa đạn. Lúc bấy giờ cứ điểm nàyđang bị bao vây bởi khoảng 19 ngàn quân BV và có khả năng bị tràn ngập với chiến thuật biển người bất cứ lúc nào. Cục diện này tương tự trận Điện biên Phủ hồi đầu tháng 5/1954, khiến nhiều người lo ngại Khe Sanh có thể là chiến trường sẽ kết thúc chiến tranh

VN…Nhưng tình hình lại diễn ra theo hướng khác với cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân ngay sau đó.Lúc bấy giờ, có nhiều nguồn tin nói rằng HK và Hànội đã thỏa thuận “án binh bất động” để Lực lượng vũ trang GPMN dốc toàn lựcvào cuộc TCKTKN khắp các thị trấn, đô thị miền Nam. Nếu quả thật MTGPMN có ưu thế, được sự ủng hộ của dân chúng như họ thường rêu rao “kiểm soát 3/4 dân số và 4/5 đất đai” thì HK sẳn sàng rút quân để MTGP quản lý công việc MN theo cương lĩnh của họ. Nếu không thắng, MTGP sẽ cùng chánh quyền Sàigòn đàm phán, giải quyết chiến tranh bằng con đường hòa bình. Như vậy, có thể nói chiến trường Khe Sanh là kế “dương Đông kích Tây” để đánh lạc hướng âm mưu trên. Lúc đó, ai cũng thấy CSBV và HK đều dồn nổ lực vào Khe Sanh, nơi sẽ quyết định cuộc chiến. Mặc nhiên, họ để Quân Giải phóng Miền Nam đọ sức với QLVNCH trong dịp Tết,thời điểm mà người lính Cộng Hòa lơ là trong phòng thủ vì đã có lịnh hưu chiến để ăn Tết cổ truyền. Sử gia Don Oberdorpher nhận xét trận Mậu Thân như sau: “Việt Cộng đã chịu một thất bại quân sự nặng nề. Hàng chục ngàn cán binh cuồng tín nhất,có kinh nghiệm nhất từ vùng rừng núi nhẩy vào vùng đồng bằng và thôn quê gánh chịu những trận mưa bom chết người. Việt Cộng mất cả một thế hệ chiến binh và nhân dân thành phố cũng không chịu nổi dậy theo chúng”. (10) Tuy nhiên, cuộc chiến bước vào giai đoạn mới: đàm phán để kết thúc. Tháng 5/1968, cuộc hòa đàm Mỹ và Hànội đã bắt đầu ở Paris giữa Harriman và Xuân Thủy. Trước đó vào cuối tháng Ba, TT Johnson tuyên bố không tái ứng cử nhiệm kỳ hai, sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ và dành cho BV vinh dự đến bàn đàm phán: không phải dưới sự đe dọa của bom đạn Mỹ mà là chiến thắng Mỹ. Ba tháng trước khi rời Bạch Cung, Johnson quyết định ngưng hoàn toàn việc ném bom miền Bắc, mời hai chánh phủ ở miền Nam tham dự đàm phán với HK và BV để hai bên miền Nam tự quyết định công việc nội bộ của họ. Hànội tự hào “thắng lợi Mậu Thân có ý nghĩa chiến lược to lớn và toàn diện, đã kéo Mỹ xuống thang chiến tranh phá hoại miền Bắc và buộc Mỹ phải nhận họp hội nghị hai bên ở Paris” Và “từtháng 1/1969, đế quốc Mỹ đã buộc phải nói chuyện chính thức với đoàn đại biểu của Mặt trận dân tộc GPMN ở hội nghị bốn bên ở Paris”.(11) MTGPMN muốn

QuÓc Gia 19


liên hiệp với VNCH, không có sự can thiệp từ bên ngoài Trong mấy tháng đầu của cuộc đàm phán bốn bên, Hànội vẫn chưa có giải pháp nào mới cho vấn đề MN. Họ vẫn căn cứ vào lập trường 4 điểm đề ra từ 8/4/1965. Còn MTGP thì dựa vào cương lĩnh ngày 20/12/1960 do Hànội soạn thảo: đòi Mỹ chấm dứt xâm lược, rút quân và từ bỏ chánh quyền Sàigòn. Bất ngờ, ngày 7/5/1969 trong cuộc mật đàm với Xuân Thủy, đại sứ Lodge cho biết sẽ đề nghị một giải pháp mới cho vấn đề MNVN theo như tuyên bố của ông Trần Bửu Kiếm (MTGP) trong phiên họp thứ 14 ngày 26/4/69: “Tổng tuyển cử tự do có thể mở đường cho một cuộc thảo luận bổ ích và đề nghị MTGP nói chuyện vớiSàigòn”. (12) Lúc bấy giờ, thực lực của MTGPMN ngày càng suy yếu: lực lượng vũ trang hầu như bị nướng sạch trong ba đợt tổng công kích hồi năm 1968, hạ tầng cơ sở bị đánh bật khỏi nông thôn, số lực lượng vũ trang còn sót lại phải chạy sang bên kia bên giới Miên.Trong tình thế đó, lập trường mới của MTGPMN rất mềm dẻo, khác xa nhiều với Cương lĩnh 10 điểm trước đây. Họ không còn đòi giải quyết công việc nội bộ MN theo cương lĩnh của họ, mà sẽ do nhân dân MN tự quyết định, không có sự can thiệp của nước ngoài. Và “trong thời gian từ khi hòa bình đưọc lập lại cho đến khi tổng tuyển cử không một bên nào được cưỡng bức nhân dân miền Nam VN phải chấp nhận chế độ chính trị của mình” (điểm 4 & 5). Ngày 8/6/1969, MTGPMN kết hợp với Liên minh của Ls Trịnh Đình Thảot hành lập Chánh phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa MNVN. Sau đó, Trần Bửu Kiếm, trưởng phái đoàn CP/CMLT công bố toàn văn “Lập trường 10 điểm”ngày 8/5/1969 trong một phiên họp công khai tại hội nghị bốn bên. Mấy ngày sau, trong cuộc mật đàm, Kissinger nói với Lê ĐứcThọ: khi TT Phạm Văn Đồng đưa ra “lập trường 4 điểm” ngày 8/4/1965 để trả lời đề nghị đàm phán của TT Johnson, tổng thống Mỹ chấp nhận ba điểm. Duy chỉ có một điểm, HK không thể chấp nhận, đó là nội dung điểm 3: “Công việc miền Nam do nhân dân miền Nam tự giải quyết theo cương lĩnh của Mặt trận Giải phóng miền Nam, không có sự can thiệp bên ngoài”. Từ đó đến nay quí vị vẫn duy trì “lập

trường trước sau như một của nước VNDCCH”, nay cương lĩnh của MTGPMN đã thay đổi. Chúng tôi thấy lập trường 10 điểm của Chánh phủ CMTL có nhiều điểm trùng họp với kế hoạch hòa bình 8 điểm của HK. Hai bên HK và VNDCCH có thể dung hòa hai đề nghị trên để kết thúc chiến tranh. Kế hoạch 8 điểm của Mỹ được TT Nixon trình bày trên hệ thống truyền hình ngày 14/5/1969: Mỹ muốn rút quân nhanh chóng, không muốn tìm kiếm căn cứ quân sự ở NVN, đòi hai bên cùng rút quân trong vòng 12 tháng sau khi có hiệp định để nhân dân miền Nam VN quyết định công việc nội bộ của họ. HK đồng ý để Mặt trận GPMN tham gia vào đời sống chính trị ở NVN, tham gia vào tổng tuyển cử tự do có giám sát và kiểm soát quốc tế. (13) Từ đó cuộc đàm phán Paris đi thẳng vào vấn đề chính làgiải quyết cuộc chiến tại miền Nam VN. Sau này, ông Lưu Văn Lợi phụ tá Lê Đức Thọ tiết lộ: “Đây là một bất ngờ” mà Hànội không tiên liệu vìlập trường mới của MTGPMN. Từ trước đến giờ, trên bàn đàm phán chỉ cóhai kế hoạch giải quyết vấn đề VN. Mỹ với hai điểm chủ yếu là quân miền Bắc cùng rút với quân Mỹ và giữ chánh quyền Sàigòn. Còn phía VNDCCH thì đòi giữ quân miền Bắc ở lại MN sau khi Mỹ rút, xóa bỏ chánh quyền Sàigòn”. Nay lập trường 10 điểm của Chánh phủ CMLT chủ trương liên hiệp giữa hai chính phủ ở miền Nam. Hànội nhận xét: “Mỹ đang có ưu thế ở MN và tất nhiên muốn giải quyết vấn đề trên thế mạnh. Phía VN phải chờ đợi thời cơ. Cần có thời gian để khôi phục lại tình thế cách mạng và chiến tranh nhân dân ở MN”. Họ phê phán MTGP: “Ngay trong vấn đề chính phủ liên hiệp đưa ra trong hoàn cảnh hạ tầng cơ sở của ta tan ra như lúcđó, nếu địch nhận ra thì có thể cũng là một khó khăn cho ta”. (14) Hậu quả, Trần Bửu Kiếm mất chức trưởng phái đoàn Chánh phủ CMLT. Từ khi bà Nguyễn thị Bình thay thế “Hai đoàn chúng ta tại hội nghị Paris -VNDCCH và MTGPMN- tuy hai mà một, tuy một vẫn là hai: cùng chịu sự chỉ đạo chung, nhưng là hai đoàn độc lập”. (15) Ngày 16/7/1969 TT Nixon gặp Sainteny nhờ trao thư cho HCM và yêu cầu ông ta nói thêm rằng: “nếu từ nay đến 1/11 (1969) là hạn cuối cùng không có sự khai thông nào trong thương lượng, Mỹ sẽ dùng những biện pháp gây hậu quả lớn, những biện pháp mạnh mẽ”. Trong thư Nixon nhắc lại đề nghị trong diễn văn ngày

QuÓc Gia 20


14/5 là “thích đáng cho các bên” và “sẳn sàng thảo luận cả những kế hoạch khác” đặc biệt là 10 điểm của MTGP. Ông kết luận “Đã đến lúc phải đưa bàn hội nghị đến một giải pháp nhanh chóng cho cuộc chiến tranh bi thảm này, Ngài sẽ thấy chúng tôi sẳn sàng và cởi mở trong một nổ lực chung để đem lại những lợi ích của một nền hòa bình cho nhân dân VN anh dũng. Hãy để cho lịch sử ghi lại rằng trong giai đoạn quyết liệt này hai bên đã hướng về phía hòa bình chớ không phải hướng về gây hấn và chiến tranh”. Trong thơ trả lời ngày 25/8, HCM cho rằng kế hoạch 10 điểm của Mặt trận GPMN là cơ sở logic và họp lý để giải quyết vấn đề VN.“Muốn có hòa bình, Mỹ phải chấm dứt chiến tranh xâm lược và rút quân ra khỏi MNVN, tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân MNVN và của dân tộcVN. Đó là con đường để Mỹ rút khỏi cuộc chiến tranh trong danh dự. Với thiện chí của phía Ngài và phía chúng tôi, chúng ta có thể đi tới những cố gắng chung để tìm một giải pháp đúng đắn cho vấn đề VN”. Đây là văn kiện đối ngoại cuối cùng của HCM (16) Cuộc chiến vẫn còn kéo dài vì sự bất đồng giữa Hànội (chủ trương phải chờ thời cơ để đánh bại chánh quyền Sàigòn) và Chánh phủ CMLT Cộng hòa Miền Nam (chủ trương lập chánh phủ liên hiệp với VNCH).Mối xung đột trên chưa kịp phát triển nhờ phía VNCH đang có mối bấtđồng lớn với HK xuất phát từ “lập trường bốn không” của TT Nguyễn VănThiệu. Ván bài lật ngửa:một canh bạc bịp khổng lồ Mở ra các đợt Tổng tấn công từ Tết Mậu Thân, CSVN đã mượn tay HK và VNCH tiêu diệt gần như toàn bộ Lực lượng vũ trang giải phóng miền Nam. Những gì xảy ra hai thập niên trước, nay lại tái diễn. Năm 1946, CSVN mượn tay Pháp tiêu diệt các đảng phái Quốc gia để giành độc quyền yêu nước trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Nay, từ sau Mậu Hàn���i gia tăng lực lượng xâm nhập từ miền Bắc vào, toàn quyền thao túng trên cả hai mặt trận đánh và đàm với Mỹ. Cuối cùng chiến tranh được kết thúc theo như cương lĩnh mới của MTGPMN phù hợp với quan điểm của HK: “Nhân dân miềnNam VN tự quyết định công việc nội bộ của mình, không có sự can thiệp của bên ngoài”. Nhờ đó, giúp HK chấm dứt chiến tranh, giải kết trách nhiệm đối với VN, rút đi trong danh dự với cam kết góp phần hàn gắn

vết thương chiến tranh VN. Nhưng nhân dân miền Nam chưa bao giờ được hưởng quyền tự quyết của mình, thì làm sao hàn gắn vết thương chiến tranh được ! Ngày 30/4/1975 được ký giả nổi tiếng thân Cộng là nhà văn Jean Larteguy ghi lại trong quyển “L’Adieu Saigon”: “Sàigòn không được giải phóng. Nó bị một đạo quân xa lạ từ miền Bắc đến chiếm đóng. Sự thật là thế. Chúng tôi 120 nhà báo ngoại quốc ở đây để chứng thật điều ấy… Này anh bộ đội, anh đội mũ sắt từ pháo tháp của xe tăng ló đầu ra cũng giống như bọn lái xe tăng Xô Viết trước đây tàn sát thường dânTiệp khắc ở Prague, giết công nhân nổi dậy ở Budepest, ở Berlin. Anh từ đâu tới? Từ Hànội, từ Hànội…” Đất nước thống nhất, CSVN thựchiện ngay NQ Đại hội Đảng lần III (1960): “giải phóng miền Nam để thiết thực tăng cường phe Xã hội chủ nghĩa” bằng cách đổi tên nước thành Cộnghòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, theo đúng khuôn mẫu LX. Cuối năm 1978, Hànội ký hiệp ước hữu nghị với LX, ngay sau đó đưa quân sang Cam Bốt lật đổ chánh quyền Pol Pot, còn LX đưa quân sang Afghanistan. TC liền lên án LX là Đế quốc XH thực hiện chủ nghĩa bá quyền sau khi HK rút lui. Bắc Kinh kêu gọi HK, Tây Âu và Nhật Bản hợp lực với họ chống LX.Thập niên sau, Liên Xô sụp đổ, chiến tranh lạnh kết thúc. Còn VN ngày nay là một trong bốn nước CS cuối cùng với chế độ độc đảng chuyên chínhvô sản thì làm sao có dân chủ tự do với tình trạng tụt hậu ngày càng thê thảm. Cuộc chiến VN là một canh bạc bịp khổng lồ với những tay chơi đều nặng ký. Vị thế càng cao, bịp bợm càng lớn, chỉ tội người dân bị “sạch túi”, chỉ vì họyêu nước một cách ngây thơ. Người dân bị Trần Bạch Đằng -người yêu nước theo CNCS “bịp”. Rồi Đằng lại bị cấp trên “bịp”. Cấp lãnh đạo đất nước “bịp” cả đàn anh nên bị Trung Cộng dạy cho bài học vì sự phản bội. Và sau hết là tay “đại bịp” LX, chưa bị coi là kẻ thù vì họ không đưa quânvào đánh VN như bọn thực dân Pháp, đế quốc Mỹ và bành trướng Bắc Kinh.Đế quốc xã hội tinh khôn hơn đế quốc tư bản: không thực hiện chủ nghĩa thực dân “kiểu mới” mà xâm lược “kiểu mới”, do những người VN theo CNCS thực hiện, để đánh bại “chế độ thực dân kiểu mới” của Mỹ ở miền Nam VN. Chiến tranh lạnh,thực chất là Thế chiến III giữa Quốc tế CS và Thế giới Tự do,hai đối thủ LX

QuÓc Gia 21


và HK “chung sống hòa bình”…Nhưng chiến tranh nóng xảyra ở VN khi những người CSVN tự nguyện làm tên lính xung kích của phong trào giải phóng dân tộc đứng lên chống chủ nghĩa thực dân đế quốc theo chủ trương của trùm Đỏ Stalin. HK không còn sự lựa chọn nào khác, đành phải can thiệp vào VN -một đối thủ bất cân xứng về mọi mặt cách đất Mỹ gần nửa vòng trái đất. Vì thế, HK không chủ trương giành chiến thắng, như tuyên bố của TT Reaganvề binh sĩ Mỹ tham chiến ờ VN: “Các anh chiến đấu trở về không mang theo chiến thắng, không phải các anh bị đánh bại, mà vì người ta không muốn các anh chiến thắng” (They came home without avictory not because they’d been defeated, but because they’d beendenied permission to win”. (17) Những người CS lại diễn dịch:“đánh mà không thắng tức là thua”, nên thừa thắng xông lên, tin tưởng:“Chủ nghĩa đế quốc -giai đoạn phát triển tột cùng của chủ nghĩa tư bản,đang rẫy chết dưới sức đẩy của phong trào giải phóng dân tộc”. Nào ngờ,đó lại bước rẫy chết của chính họ. HK đã thắng QTCS với giá quá rẻ so với Thế chiến I và II, đương nhiên họ có bổn phận đối với nạn nhân bất đắc dĩ là VN, với sự đền bù xứng đáng, một khi người Việt chúng ta hiểu được vấn đề. Chiến tranh lạnh kết thúc, nhưng mối thân tình giữa Reagan và Gorbachev vẫn không thay đổi. Tháng 4/1981, chưa đầy 6 tuần sau khi mới nhậm chức tổng thống, Reagan nhận được bức thư của tổng bí thư đảng Cộng sản kiêm chủ tịch nước Liên Xô Leonid Brezhnev, tái khẳng định chính sách của LX bằng những lời lẽ cứng rắn. Reagan muốn bắt đầu một thời kỳ tan băng và đáp lại bằng một giọng mềm mỏng hơn. Ngài Chủ tịch kính mến, Tôi lấy làm tiếc nhưng tôi có thể hiểu được những lời lẽ có phần gay gắt của ngài…Trong bức thư của mình, ngài ám chỉ rằng vì những tham vọng mở rộng lãnh thổ của Mỹ,chúng tôi có những mưu đồ đế quốc và vì vậy là một mối đe doạ đối với an ninh của nước ngài và các quốc gia mới nổi. Không những không có bằng chứng cho lời cáo buộc đó, mà còn có bằng chứng rõ ràng rằng Mỹ,trong khi đã có thể làm bá chủ thế giới mà không gặp nguy hại gì, đã không theo đuổi nỗ lực nào tương tự như thế. Khi Thế chiến II kếtthúc, nước Mỹ có nền công

nghiệp không bị tổn hại duy nhất trên thếgiới. Sức mạnh quân sự đạt tới đỉnh cao và riêng mình chúng tôi có thứvũ khí mạnh nhất, bom nguyên tử, cùng khả năng không cần phải bàn cãi là có thể đưa nó tới bất kỳ nước nào trên thế giới. Nếu chúng tôi muốn làm bá chủ thế giới, ai có thể chống lại chúng tôi? Nhưng nước Mỹ đã đi theo một con đường khác -con đường độc nhất vô nhị trong lịch sử nhân loại. Chúng tôi sử dụng sức mạnh và sự phồn vinh của mình để xây dựng lại những nền kinh tế bị chiến tranh tàn phá, bao gồm cả những nước đã từng là kẻ thù của chúng tôi. (18) Chú thích: 1- Bài viết của Hồ Hữu Nhựt, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sàigòn 1966-67, Tuổ i trẻ Sàigòn MậuThân 1968, NXB Trẻ, TP/HCM, 2003, Tr. 223-225 2- Bài viết của Trần Bạch Đằng, Sđd, Tr. 53-54. 3- Hoàng Ngọc Nguyên, Ván bài lật ngửa với Trần BạchĐằng, Tuần báo Văn nghệ Úc châu, Thứ năm 26/4/2007. 4- Clayton Jones, Twenty Years Ago: The Tet Offensive– Viet Says: We Were Forced into Tet, The Christian Science Monitor,Vol 80, Feb 1-7, 1988. 5- Chung một bóng cờ (Về MTDTGPMNVN), NXB Chính trịQuốc gia, Hànội, 1993, Tr.947-48. 6- Lyndon b. Johnson, The Vantage Point: Perspectivesof the Presidency, Redwod Press Ltd, London, 1972, P.595. 7- Nguyễn Đức Thiện, Diễn tiến và hậu quả HĐ Paris1973 về Việt Nam, Tự Lực HK, 2005, Tr.162-179. 8- Trần Văn Trà, Chung một bóng cờ, Sđd, Tr. 305. 9- Trần Văn Trà, Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm,NXB Văn Nghệ, TP/HCM, 1982, Tr.75-76. 10- Don Oberdorpher, Tet, Doubleday & Co., 1971, New York, PP. 329-330. 11- Ban Nghiên cứu lịch sử đảng trung ương, Bốn mươi lăm năm hoạt động của Đảng Lao động Việt Nam, NXB Sự Thật, Hànội, 1975,Tr. 140-41. 12-14- Lưu văn Lợi - Nguyễn anh Vũ, Các cuộc thương lượng Lê đức Thọ & Kissinger tại Paris, Tr. 70 & 75. 15- Nguyễn Thị Bình, MTDTGP, Chính phủ Cách mạng Lâm thời tại Hội nghị Paris về Việt Nam, NXB Chính trị quốc gia, Hànội, 2001, Tr. 40) 16- Lưu văn Lợi, Sđd, Tr. 85-86. 17- Ronald Reagan, Remarks on Presenting the Medal of Honor to MasterSergent Roy P. Benavidez (February 24th, 1981) 18- Thư Reagan gửi Brezhnev (7), VN Express, Thứ tư

QuÓc Gia 22


CHỐNG “NGOẠI XÂM” BẰNG “NGOẠI NHÂN” NGỌC TRÂN, thông tín viên RFA 2011-04-29

ách nay 36 năm, chiến tranh Việt Nam Có nhiều bằng chứng cho thấy, khi phát động kết thúc với chiến thắng thuộc về những cái gọi là cuộc chiến “chống ngoại xâm”, những người Cộng sản. người lãnh đạo Cộng sản đều hiểu rằng, sự hiện diện của người Mỹ ở miền Nam chỉ nhằm ngăn chặn Chủ nghĩa Cộng sản, chứ hoàn toàn không phải để chiếm miền Nam làm thuộc địa như những gì mà họ tuyên truyền. Có thể dùng chính các ý kiến của ông Hồ Chí Minh để dẫn chứng về việc giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam hiểu một cách tường tận tại sao người Mỹ có mặt và hỗ trợ chính quyền miền Nam Việt Nam. Ngay từ năm 1944, ông Hồ Chí Minh đã từng hợp tác với Sở Hành động Chiến lược (OSS) và Sở AFP photo Tàu hải quân HQ-504 đến cảng Vũng Tàu, miền Nam Thông tin Chiến tranh (OWI) của Hoa Kỳ, và phía Việt Nam chở người tị nạn tại biến cố 30/4/1975 Mỹ đã từng giúp quân du kích Việt Minh chống lại Cuộc chiến kéo dài 21 năm, do những người Nhật. Qua các tuyên bố của chính phủ Mỹ, lãnh đạo Cộng sản miền Bắc tiến hành, được cho là cuộc chiến “chống giặc ngoại xâm”, dần dần cho thấy, miền Bắc, Việt Nam hiểu rất rõ Hoa Kỳ không có thực chất đây không phải là mục đích của cuộc ý định chiếm Việt Nam làm thuộc địa. Sách “Hồ chiến.  Chí Minh Toàn tập”, tại trang 90, tập 4, đã đăng Câu hỏi được đặt ra, vì sao những người cộng bài trả lời báo chí về các tuyên bố của Tổng thống sản chiến thắng? Ngoài những sai lầm của chính quyền miền Nam và đồng minh Hoa Kỳ mà giới Mỹ Truman, liên quan đến các nước Đông Nam Á, phân tích đã nêu ra từ trước tới nay, còn có nguyên ngày 2 tháng 11 năm 1945, ông Hồ Chí Minh từng nhấn mạnh: “Điểm thứ nhất ‘Hoa Kỳ không nghĩ nhân nào khác? Đánh tráo mục đích cuộc chiến tới một sự mở mang bờ cõi nào vì những mục đích Cuộc chiến Bắc – Nam được những người ích kỷ’. Về điều này từ trước đến nay dân tộc Việt Cộng sản gọi là chiến tranh “chống Mỹ cứu nước”, Nam đã hiểu rõ chính sách quang minh của Mỹ, “giải phóng dân tộc”, nhưng gần đây, qua các tài nhất là từ ngày Mỹ thừa nhận Phi Luật Tân độc liệu mới được giải mật, ai cũng có thể thấy, về thực chất, đó chỉ là cuộc chiến của những người Cộng lập, thì dân VN càng tin tưởng chính sách rộng rãi sản, muốn biến Việt Nam thành một quốc gia Xã của Mỹ”. hội Chủ nghĩa. QuÓc Gia 23


Những người lính Pháp cuối cùng rời Hà Nội vào ngày 29 tháng 10 năm 1954. AFP photo

của đế quốc Mỹ”. Chính lối tuyên truyền đó đã kích động hàng triệu người Việt không tiếc máu xương, không ngại hy sinh mạng sống của mình, bởi họ tin rằng, cần “quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”. Hàng triệu người đó không hề biết rằng, họ đã chiến đấu và hy sinh cho sự bành trướng của Chủ nghĩa Cộng sản, nay đã bị phá sản gần như trên toàn thế giới. Trong một lần trả lời phỏng vấn Đài Á châu Tự do, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Tụ, bút danh Hà Sỹ Phu – một trong những người  sống cùng thời với hàng triệu người chấp nhận hy sinh để Việt Nam trở thành một quốc gia Cộng sản – nhận định: “Chủ nghĩa Cộng sản đã lẻn vào Việt Nam qua cổng chống ngoại xâm, chứ nó không vào theo cổng chính của đất nước, thông qua vọng gác của trí tuệ. Cho nên giới khoa học, tức là giới tinh hoa của đất nước, từ trước tới nay không đủ năng lực để rà soát chủ nghĩa đó về mặt trí tuệ. Trái lại nó đã bị chủ nghĩa đó lôi cuốn, biến thành kẻ tòng phạm đắc lực”.  Dùng “ngoại nhân” để chống “ngoại xâm” Tuy là phía phát động cuộc chiến “chống ngoại xâm”, thế nhưng giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam đã bí mật cho phép rất nhiều “ngoại nhân” từ Liên Xô, Trung Quốc và một số quốc gia Cộng sản khác đến Việt Nam tham chiến, chống lại đồng bào của mình. Hàng loạt tài liệu mới được giải mật trong thời gian vừa qua cho thấy, tuy giới lãnh đạo Cộng sản miền Bắc lên án kịch liệt về sự hiện diện của lính Mỹ ở miền Nam, nhưng ngay tại miền Bắc, luôn có rất nhiều lính Liên Xô, Trung Quốc. Sử gia Dan Ford dựa trên một số tài liệu, cho biết, ngoài 320.000 người Trung Quốc có mặt ở Việt Nam mà các nhà sử học nhắc tới, có khoảng 22.000 người Liên Xô đã từng phục vụ ở Việt Nam với vai trò cố vấn và tham gia lực lượng phòng không, không quân. Sự hiện diện của những người lính Liên Xô này đã bị cả giới lãnh đạo Cộng sản Việt Nam lẫn giới lãnh đạo Cộng sản Liên Xô phủ nhận cho đến khi chế độ cộng sản ở Liên Xô sụp đổ.

Không những ông Hồ Chí Minh hiểu rõ điều đó, mà chính ông Hồ Chí Minh đã từng xác nhận rằng, Hoa Kỳ luôn bênh vực cho tự do, độc lập của các dân tộc khác trong khu vực. Báo Cứu quốc, cơ quan ngôn luận của Tổng bộ Việt Minh, hôm 31 tháng 12 năm 1945 có đăng bài “Thế giới với Việt Nam”, trong đó ông Hồ Chí Minh khẳng định: “Chúng ta không thể quên nước bạn của chúng ta là nước Mỹ, một nước dân chủ bao giờ cũng bênh vực sự tự do, độc lập cho các dân tộc nhỏ yếu. Thấy bọn thực dân Pháp và Hà Lan đang hoành hành ở miền Nam, Á châu, Tổng thống Tơruman (Truman) lên tiếng cảnh cáo bằng lời tuyên bố trong ngày Hải quân ở Nữu Ước: ‘Tất cả các dân tộc đã bị vũ lực đè nén đều được giải phóng nếu sự thay đổi ấy thích hợp với quyền lợi của họ. Tất cả các dân tộc đều được tự trị lấy xứ sở mình. Họ phải có một chính phủ tự trị của họ’.” Sau khi hiệp định Geneva được ký, nhận ra Việt Nam xung phong làm tiền đồn của khối Cộng sản ở Đông Nam Á, quyết tâm giúp Liên Xô truyền bá Chủ nghĩa Cộng sản trong khu vực, Hoa Kỳ mới hỗ trợ cho chính phủ miền Nam Việt Nam, chống lại sự bành trướng của Chủ nghĩa Cộng sản trên toàn Việt Nam. Tuy hiểu rõ lập trường của Mỹ trong vấn đề hỗ trợ miền Nam, thế nhưng, lúc phát động chiến tranh, giới lãnh đạo Cộng sản vẫn đánh tráo mục đích cuộc chiến. Trong tuyên truyền, họ bảo: “Mỹ là một tân đế quốc, can thiệp vào miền Nam để biến miền Nam thành thuộc địa, một căn cứ quân sự của Mỹ”, và kêu gọi toàn dân đứng lên “giải phóng miền Nam thoát khỏi ách thống trị tàn bạo QuÓc Gia 24


đã thành công: hai tên lửa bắn trúng đích. Chúng tôi cũng hạ được một máy bay và sau đó còn đánh gục được một máy bay trinh sát không người lái”. Tháng 4 năm 1975, cuộc chiến Việt Nam kết thúc. Chứng kiến thực tế Việt Nam, không ít người đã từng cầm súng hoặc hy sinh cho công cuộc “chống ngoại xâm”, may mắn còn sống, bắt đầu tự hỏi về sự cần thiết của cuộc chiến được gọi là “chống ngoại xâm”, kéo dài trong 21 năm, cũng như mục tiêu của cuộc chiến. Đã có rất nhiều người Thanh niên Mỹ biểu tình trước Tòa Bạch Ốc ở Washington, DC ngày 30/11/1965, phản đối Hoa Kỳ can trong số họ cảm thấy hối tiếc và phản kháng về những bất toàn của một chính thể, hình thành bởi thiệp quân sự trong cuộc chiến VN. AFP photo máu xương của hàng triệu triệu người. Năm 2008, Đài truyền hình Nga, Russia Today, cho biết, đã có hàng ngàn binh lính Liên Xô tham gia chiến đấu tại miền Bắc Việt Nam. Ông Nikolay Kolesnik, một cựu chiến binh Liên Xô đã từng chiến đấu ở miền Bắc Việt Nam, cho biết: “Chúng Buồn tôi chính thức được mọi người biết đến như là một Một ông than thở với bạn. nhóm chuyên gia quân sự. Người chỉ huy đơn giản - Tôi buồn qua ông ạ ,có thằng con mới tí tuổi đầu được gọi là chuyên gia cao cấp. Như vậy, về mặt kỹ mà đã nghiện rượu rồi ! - Thế thì tai hại quá! Vậy bây giờ anh tính sao ? thuật, không có đơn vị Liên Xô nào tại Việt Nam. - À... giờ thì tui đành phải tự đi mua rượu thôi, Điều duy nhất chúng tôi biết rằng chúng tôi là dân chứ sai nó đi mua lúc về đến nhà chỉ còn một nửa! Liên Xô, binh lính Liên Xô, và chúng tôi phải làm bất cứ điều gì để ngăn chặn các cuộc không kích. Nhậu say Đó là những gì chúng tôi đã làm”. Một chú sau một trận nhậu say bét nhè, rủ bạn Đáng nói là ngay vào lúc những người lãnh đạo cùng mâm về nhà và giới thiệu: chính quyền Cộng sản ở miền Bắc cho phép sự hiện - Giới thiệu v§i cậu đây là phòng khách nhà tớ. diện của các cố vấn, chuyên gia quân sự, cũng như - Lịch sự thật! binh lính nước ngoài cầm vũ khí vào Việt Nam, thì - Còn đây là nhà bếp. họ vẫn lên án sự có mặt của các cố vấn Mỹ ở miền - Ồ,quá đẹp ! Nam. Ông Hồ Chí Minh đã từng phản đối chính - Còn đây là phòng ngủ của vợ chồng tớ - Rất ấm cúng! phủ Hoa Kỳ, về các cố vấn Mỹ ở miền Nam. Ông - Cậu thấy đấy trên giường là vợ tớ và tớ. nói: “Danh từ ‘cố vấn’ dùng để ngụy trang số binh - Ờ...ờ... sĩ Mỹ, không lừa bịp được ai cả”. Sau khi có khá nhiều tài liệu liên quan đến sự Bụi cỏ tham gia của quân đội Liên Xô vào cuộc chiến Việt Ông chồng nằm mơ ú ớ la hoảng, bà vợ thúc cùi Nam được Nga bạch hóa, cách nay vài năm, báo chỏ hỏi: chí Việt Nam cũng bắt đầu xác nhận về sự hiện - Anh mơ gì mà la hoảng vậy? diện của quân đội Liên Xô trong cuộc chiến Việt Ông chồng tỉnh dậy vẻ mặt còn kinh hoàng bảo Nam. Một trong những bài báo này đã giới thiệu vợ: nhật ký của một đại tá Liên Xô, nguyên văn như - Trời ơi anh nằm mơ thấy đang leo núi, trợt chân sau: “Ngày 24-7-1965, trong vùng rừng núi, chúng té xuống vực sâu, tưởng chết rồi chứ, may quá anh quơ tay nắm ngay được bụi cỏ. tôi triển khai tên lửa SAM. Vừa ngụy trang xong, Bà vợ thủng thẳng bảo chồng : chúng tôi phát hiện máy bay Mỹ bay về hướng Hà - Bây giờ tỉnh rồi thì buông ‘‘Bụi Cỏ’’ ra chứ, nắm Nội, theo hai tuyến, chỉ cách trận địa tên lửa 10km. hoài đau thấy mồ nè ! Đơn vị tên lửa AA bên cạnh nổ súng đầu tiên và họ QuÓc Gia 25


NGÀY 11 THÁNG 3 NĂM 1945,

QUỐC GIA VIỆT NAM ĐỘC LẬP THỐNG NHẤT, SAU 61 NĂM BỊ THỰC DÂN PHÁP THỐNG TRỊ (1884-1945) NGUYỄN-HUY HÙNG.

T

rong suốt thời gian dài hơn 60 năm qua, hỗ trợ Cao trào các Tiểu nhược quốc Thuộc địa trên nhóm người Cộng sản Việt Nam theo toàn Thế giới, đang bị các nước Thực dân Đế quốc chủ nghiã Tam Vô chuyên chính toàn trị da trắng đô hộ cai trị áp bức, vùng lên giành lại vong nô bán nước hại dân, đã cố tình dùng những Độc lập Tự do cho Dân tộc mình, để xây dựng Thể phương tiện tuyên truyền xảo quyệt gian dối lừa chế Chính trị theo mô thức Dân chủ Tự do Tư bản. bịp nhân loại, bóp méo sự thật về hoàn cảnh lịch Khối Quốc tế Cộng sản do Liên Xô Viết Nga sử mà toàn dân tộc Việt Nam đã sát cánh bên lãnh đạo (phe đối nghịch với khối Thế giới Tự do nhau giành lại được Độc lập cho đất nước sau 61 Tư bản) cũng nhân cơ hội này, dùng các tay sai năm bị Thực dân Pháp thống trị, khi Thế giới Đại người bản xứ lôi cuốn các nhóm công nông vô Chiến II chấm dứt. sản dùng bạo lực hăm dọa song hành với phương Người viết là một nhân chứng, sống trong lòng thức truyên truyền xảo quyệt, buộc quảng đại quần dân tộc Việt Nam trên đất nước Việt nam suốt từ chúng dân lành phải đi theo dưới mỹ từ làm Cách cuối Thập niên 1920 cho đến giữa Thập niên 1990, mạng giải phóng quê hương, để bành trướng thế lực thấy có bổn phận phải ghi lại sự thật những gì đã nhằm thực hiện sách lược Xích hoá toàn Thế giới xẩy ra trên đất nước Việt Nam, để giúp cho các thế theo chủ nghĩa Cộng sản Tam Vô chuyên chính. hệ Trẻ sau này biết được sự thật về giai đoạn lịch Tại Việt Nam có tay sai bán nước Hồ Chí Minh. sử này của Dân tộc Việt Nam, để thấy được những 2.- HOÀN CẢNH DÂN TỘC VIỆT NAM gì Cộng sản Việt Nam tiếm nhận khoe khoang phổ VÀO NĂM 1945. biến cho đến nay đều hoàn toàn không đúng với sự  A.- Trong nước, vào ngày Chủ Nhật 11 tháng 3 thật hiển nhiên đã xẩy ra. năm 1945 (hai ngày sau khi quân Nhật lật đổ Pháp   1.- TÌNH HÌNH QUỐC TẾ KHI THẾ GIỚI nắm toàn quyền cai trị Đông Dương), Vua Bảo Đại ĐẠI CHIẾN II CHẤM DỨT. được Vua Nhật giúp tái lập Quốc Gia Việt Nam   Sau khi Hoa Kỳ thả 2 quả bom nguyên tử Độc Lập (thống nhất cả 3 miền Bắc Trung Nam) xuống đất Nhật, san bằng 2 thành phố Hiroshima trong Khối Đại Đông Á do Nhật chủ xướng. Ông ngày 6 tháng 8 năm 1945, và Nagasaki ngày 9 Trần Trọng Kim đã được Vua Bảo Đại cử làm Thủ tháng 8 năm 1945, Hoàng Đế  Nhật Bản phải tuyên Tướng thành lập chính phủ điều hành Quốc gia, và bố đầu hàng vô điều kiện vào ngày 15 tháng 8 năm ban bố chương trình hưng quốc vào ngày 8 tháng 5 1945. Nhờ vậy, Thế giới Đại chiến II, do phe Trục năm 1945, trong đó quy định Đức-Ý-Nhật chủ xướng từ năm 1939 được coi là Quốc Kỳ là cờ Quẻ Ly, nền vàng giữa có biểu chấm dứt hoàn toàn trên cả 5 Châu : Âu, Phi, Á, tượng Quẻ Ly mầu đỏ nằm dọc theo bề dài nền Úc, và Mỹ. cờ (2 vạch dài liền, nằm song song 2 bên 1 vạch Hết Thế giới Đại chiến II, Chính phủ Hoa Kỳ đứt quãng chính giữa, trông như chữ CÔNG của QuÓc Gia 26


Hán tự). Quốc Ca là bài “Việt Nam minh châu trời Hải Thần và các nhà Cách mạng Nhân bản Việt Đông” của nhạc sĩ Hùng Lân. Nam chống Pháp đang lưu vong bên Trung Hoa, thấy Hồ Chí Minh và phe Việt Minh của hắn ta Việt Nam minh châu trời Đông! cũng đang hoạt động đấu tranh chống Thực dân Việt Nam nước thiêng Tiên Rồng! Pháp, nên đã vì tình nghiã Đồng bào không kỳ thị Non sông như gấm hoa uy linh một phương, khuynh hướng chính trị Cộng sản mà Hồ Chí Minh Xây vinh quang ngất cao bên Thái Bình Dương. đang theo, đồng lòng vận động bảo lãnh xin cho Hồ Từ ngàn xưa tài danh lừng lẫy khắp nơi, Chí Minh được tha ra khỏi ngục tù của Trung Hoa Tiếng anh hùng tạc ghi núi sông muôn đời. Dân Quốc, để cùng nhau hợp tác tiếp tục công cuộc Máu ai còn vương cỏ hoa, chống Pháp và Nhật giành lại quyền Tự do Độc lập Giục đem tấm thân xẻ với sơn hà. cho Dân tộc và quê hương Việt Nam. Hồ Chí Minh Giơ tay cương quyết, Ta ôn lời thề ước. được tha vào ngày 10 tháng 9 năm 1943.] Hy sinh tâm huyết, Ta báo đền ơn nước. Vào ngày 28-8-1945, trong khi quân đội Mỹ Dầu thân này nát tan tành gói da ngựa cũng đổ bộ lên chiếm đóng đất Nhật Bản thua trận đầu cam, hàng, thì 5 Đoàn quân Trung Hoa Dân Quốc của Thề trọn niềm trung thành với sơn hà nước ông Tưởng Giới Thạch đại diện Liên Hiệp Quốc Nam. do Tướng Lư Hán chỉ huy, cũng tiến vào Việt Nam   bằng 5 ngả : Lạng Sơn, Lào kay, Lai Châu, Hà Khoảng hơn 5 tháng sau, vào ngày 17 tháng Giang, Móng Cáy, để thực hiện việc giải giới quân 8 năm 1945 (hai ngày sau khi Vua Nhật tuyên bố Phiệt Nhật tại phiá Bắc Vĩ Tuyến 16 của Bán đảo đầu hàng quân Đồng Minh do Hoa Kỳ lãnh đạo), Đông Dương. Đi theo các Đạo quân Trung Hoa các đoàn thể Công chức và quần chúng Việt Nam này, có các toán thuộc Việt Nam Cách Mạng Đồng họp mít tinh trước Nhà Hát Lớn tại Hà nội, để ủng Minh Hội về theo, để phối hợp cùng các Đoàn thể hộ ông Trần Trọng Kim tiếp tục làm Thủ Tướng. Việt Nam đấu tranh ở trong nước, thành lập Chính Nhưng, đã bị nhóm Việt Minh của Hồ Chí Minh phủ Liên Hiệp gồm thành phần đại diện của mọi Phe trà trộn vào lèo lái biến thành cuộc xuống đường nhóm Đảng phái, cũng như vận động quần chúng đòi Chính phủ Trần trọng Kim từ chức. Đồng thời, tham gia ứng cử và bầu cử đại diện vào Quốc Hội nhóm Hồ Chí Minh và Việt Minh cũng đưa người Lập Hiến cho Việt Nam. Mọi chuyện tiến hành êm vào Huế làm áp lực buộc Vua Bảo Đại phải thoái đẹp, Hồ Chí Minh (thuộc phe Việt Minh Cộng sản vị, để nhường quyền cho nhóm Việt Minh thành chiếm đa số trong Quốc Hội) được bầu làm Chủ lập các Ủy ban Nhân dân Cách mạng thay thế các tịch Chính phủ Liên Hiệp, Cụ Nguyễn Hải Thần tổ chức hành chánh của Chính phủ Trần trọng Kim. làm Phó Chủ tịch, và cựu Hoàng Bảo Đại (ông Vua B.- Nơi Hải ngoại, những nhà yêu nước thuộc thoái vị) được mời làm Cố vấn cho Hồ Chí Minh các Phe nhóm và Đảng phái Cách mạng Nhân bản Chủ Tịch Chính phủ Liên Hiệp. Việt Nam chống Thực dân Pháp, đang lưu vong Ngày 2 tháng 9 năm 1945, Hồ Chí minh, đại bên Trung Hoa Lục địa (trong đó có cả nhóm Việt diện Chính phủ Liên Hiệp đọc bản Tuyên ngôn Minh và Hồ Chí Minh*), được Chính quyền Trung Độc lập của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, hoa Dân quốc của Tưởng Giới Thạch bảo trợ giúp trước đông đảo Đồng bào Việt Nam tham dự cuộc hoàn cảnh cho ngồi lại với nhau, lập ra một tổ mít tinh tại vườn hoa Ba Đình* ở Hà Nội. [*Vườn chức đoàn kết hợp nhất với danh hiệu VIỆT NAM hoa Ba đình thời Pháp thuộc gọi là vườn hoa Con CÁCH MẠNG ĐỒNG MINH HỘI (VNCMĐMH) Cóc, một bùng binh (rond point) ở giữa có những do Cụ Nguyễn Hải Thần làm Chủ Tịch. tượng con cóc bằng đồng đúc, ngồi quanh một [Ghi chú *: Hồ Chí Minh bị chính quyền tỉnh chiếc hồ phun các vòi nước từ miệng ra, được xây Quảng Tây bắt giam vào tháng 10 năm 1942 trong dựng trước Phủ Toàn quyền Pháp cũ, đã được ông ngục tối ở Tĩnh Tây, vì hoạt động gián điệp cho Trần Huy Lai Đốc lý Hà Nội thời Chính phủ Trần Cộng sản Nga trên đất Trung Hoa Dân Quốc, đến Trọng Kim đổi tên là Quảng trường Ba Đình từ tháng 5-1943 bị giải sang Liễu Châu. Cụ Nguyễn ngày 3 tháng 8 năm 1945.] QuÓc Gia 27


Ngày 28 tháng 1 năm 1946, quân đội Vương Quốc Anh (England) đại diện tổ chức Liên Hiệp Quốc, đổ bộ xuống Saigon để phụ trách việc giải giới quân Phiệt Nhật tại các vùng ở miền Nam Vĩ Tuyến 16 của Bán đảo Đông Dương. Quân Anh đã dung túng cho nhóm 200 quân Pháp tháp tùng để tái chiếm miền Nam Việt Nam, và ngày 4 tháng 2 năm 1946 Pháp đã công khai tuyên bố thành lập Chính quyền Hành chánh cai trị dưới danh xưng Nam Kỳ Tự Trị. [Trong thời Pháp thuộc từ trước năm 1945, Nam phần Việt Nam là một nhượng địa cho Pháp gọi là Cochinchine có hệ thống Hành chánh cai trị riêng biệt không lệ thuộc Hoàng triều An-Nam, y như trường hợp nhượng địa Hồng Kông của Trung Hoa cho Vương Quốc Anh vậy.] Lợi dụng cơ hội này, Hồ Chí Minh Chủ tịch Chính phủ Liên Hiệp đã gian manh tổ chức TUẦN LỄ VÀNG, kêu gọi nhân dân Việt Nam đóng góp vàng để mua súng chống Pháp tái xâm lăng Việt Nam. Nhưng thực tế, Hồ Chí Minh đã dùng số vàng thu được để đút lót (hối lộ) mua chuộc Tướng Lư Hán và các Tướng, Tá trong Ban Tham mưu quân Tầu tại Hà Nội cũng như tại các thành phố có quân Tầu đang trấn đóng, làm ngơ cho phe Việt Minh và Hồ Chí Minh mở các cuộc hành quân Cảnh sát tiêu diệt thành viên các Đảng phái Quốc gia không thuận theo Cộng sản, để chiếm độc quyền cai trị dân tộc Việt theo Chế độ Cộng sản Quốc tế do Liên Xô Viết Nga lãnh đạo. Trong cùng lúc đó, Hồ Chí Minh và nhóm Việt Minh lén lút tiếp xúc rồi ký Hiệp ước Sơ bộ với Saintenay (đại diện Pháp) vào lúc 4 giờ chiều ngày 6 tháng 3 năm 1946 tại căn nhà số 38 đường Lý Thái Tổ Hà Nội. Theo bản Hiệp ước, thì Chính phủ do Hồ Chí Minh lãnh đạo thoả thuận cho Pháp được tự do đổ quân chiếm đóng nhiều Tỉnh trọng yếu tại miền Trung và miền Bắc Việt Nam (kể cả Thủ đô Hà Nội). Các đảng phái chính trị không Cộng sản trong Chính phủ Liên Hiệp tổ chức biểu tình chống đối, đã bị Hồ Chí Minh và phe Việt Minh gian manh xảo quyệt phao tin vu khống là các Đảng phái Quốc gia cấu kết với Pháp phản bội Tổ quốc, để công khai dùng Binh lực và Công An tổ chức các cuộc hành quân thẳng tay tiêu diệt các thành phần đối lập với Cộng sản, ngay tại Hà Nội và tại các Tỉnh khác mà quảng đại quần chúng sợ bị liên lụy không dám phản kháng.

Đêm 19 tháng 12 năm 1946, chiến tranh giữa quân Pháp và quân Việt Minh bùng nổ trên toàn lãnh thổ Việt Nam, vì tranh chấp thương thảo chia chác quyền cai trị đất nước giữa Việt Minh và Pháp không êm xuôi. Quân của Hồ Chí Minh thua phải bỏ Thủ đô Hà Nội và nhiểu Thành phố trọng yếu khác để rút vào rừng vùng Việt Bắc (gọi là Bưng). Trước khi rút vào bưng, Hồ Chí Minh ra lệnh bắt buộc nhân dân Việt Nam cả thành thị lẫn thôn quê, phải thực hiện chính sách “Tiêu thổ kháng chiến” (tức là phá bình địa tất cả các nhà gạch to lớn đồ sộ của tư nhân, cũng như cơ sở công cộng, Nhà Thờ, Đình, Chùa, đào đường đắp mô, phá cầu cống…) gọi là chiến lược chống Pháp tái xâm lăng. Nhưng mục đích thực sự sâu xa của việc làm này là, để thực hiện bước đầu tiên bần cùng vô sản hoá toàn dân, chuẩn bị xây dựng chế độ vô sản chuyên chính độc tài tàn bạo theo mô hình của Quốc tế Cộng sản do Liên Xô Viết Nga chỉ đạo. Thời gian tiếp theo, dân chúng phải sống dưới cảnh một cổ 2 tròng, y như thời gian từ 1940 đến 1945 bị Pháp và Nhật song hành cai trị. Công việc làm ăn mưu sinh hàng ngày của dân chúng rất khổ cực, và luôn luôn lo lắng cho phần an ninh cá nhân và gia đình, vì hệ thống Công an của cả 2 bên Pháp và Việt Minh hoạt động khủng bố ngày đêm rất là tàn bạo. Mãi đến giữa năm 1947, những thành phần Nhân Sĩ Quốc Gia sống sót sau chiến dịch Cộng sản tiêu diệt hồi đầu năm 1946, ngồi lại với nhau tìm giải pháp giành lại Độc Lập cho đất nước bằng đường lối hoà bình, và đã quyết định mời Cựu Hoàng Bảo Đại đang lưu vong tại Hồng Kông, đứng ra thương thuyết với Chính phủ Pháp về việc tái thiết một Quốc Gia Việt Nam Độc lập Thống nhất trong Khối Liên Hiệp Pháp tại Đông Dương. Năm 1946 sau khi ký Hiệp ước Sơ bộ tại Hà Nội với Saintenay, Hồ Chí Minh cũng đã sang Pháp thương thuyết nhưng đã bị thất bại ê chề. Ngày 19 tháng 8 năm 1947 tại Hồng Kông, Cựu Hoàng Bảo Đại chấp nhận lời kêu gọi đứng ra tiếp xúc với Chính phủ Pháp, và ngày 5 tháng 6 năm 1948, Hiệp định Hạ Long được ký kết giữa Thủ Tướng Chính phủ Trung Ương Nguyễn văn Xuân đại diện Việt Nam Thống Nhất cả 3 miền Bắc Trung Nam, và ông Bollaert đại diện Chính phủ Pháp (trước sự chứng kiến của Cựu Hoàng Bảo

QuÓc Gia 28


Đại) trên chiến hạm Duguay Trouin của Hải quân Pháp đậu tại Vịnh Hạ Long, Bắc phần Việt Nam. Hiệp định công nhận Quốc Gia Việt Nam Độc Lập Thống nhất cả 3 miền Bắc Trung Nam trong Khối Liên Hiệp Pháp, có Chính phủ độc lập và Quân đội riêng, cũng như có toàn quyền thiết lập bang giao với mọi nước trên toàn Thế giới ngoài nước Pháp, về Kinh tế và Khoa học Kỹ thuật thì ưu tiên giao dịch với Pháp và các nước thuộc Khối Liên Hiệp Pháp. (Khối Liên Hiệp Pháp tại Đông Dương lúc đó gồm 3 nước Việt nam, Lào, Cao Miên, và tại Phi Châu gồm các nước Algéria, Tunisia, Maroc, và Sénégal.) Quốc Kỳ của Quốc Gia Việt Nam, được định lại là nền vàng với biểu trưng quẻ Càn mầu đỏ (3 vạch dài bằng nhau) nằm dọc chính giữa suốt bề dài của cờ, trong dân gian thường gọi nôm na là Cờ Vàng Ba Xọc Đỏ. Quốc Ca* là bài “Tiếng gọi Công dân”, nguyên là bài “Sinh viên hành khúc” nhạc của Lưu Hữu Phước, lời do một ủy ban sinh viên Đại học Hà Nội đặt gồm 3 Đoạn và 1 Điệp khúc. Bài “Sinh viên hành khúc” được các sinh viên trình bầy hợp ca lần đầu tiên vào ngày 15 tháng 3 năm 1942, trong buổi trình diễn văn nghệ do sinh viên tổ chức tại Viện Đại Học Hà Nội, để lấy tiền giúp các bệnh nhân nghèo tại các bệnh viện mà sinh viên Y Khoa Đại học Hà Nội đến thực tập. (*ghi chú: Quốc Ca chỉ dùng có Đoạn I của bài “Sinh viên hành khúc” mà thôi. Tên bài hát được đổi thành “Tiếng gọi Công dân”, và các từ “Sinh viên” trong bài ca đổi thành từ “Công dân”.) Đoạn I. Này sinh viên ơi! Đứng lên đáp lời sông núi! Đồng lòng cùng đi, đi, mở đường khai lối. Vì non sông nước xưa, truyền muôn năm chớ quên. Nào anh em Bắc Nam! Cùng nhau ta kết đoàn! Hồn thanh xuân như gương trong sáng, Đừng tiếc máu nóng, tài xin ráng! Thời khó, thế khó, khó làm yếu ta, Dầu muôn trông gai vững lòng chi sá. Đường mới kíp phóng mắt nhìn xa bốn phương, Tung cánh hồn thiếu niên ai đó can trường. (Điệp khúc) Sinh viên ơi! Ta quyết đi đến cùng! Sinh viên ơi! Ta thề đem hết lòng!

Tiến lên đồng tiến! Vẻ vang đời sống! Chớ quên rằng ta là giống Lạc Hồng!   Đoạn II. Này sinh viên ơi! Dấu xưa vẫn còn chưa xoá! Hùng cường trời Nam, ghi trên bảng vàng bia đá! Lùa quân Chiêm nát tan, thành công Nam tiến luôn, Bình bao phen Tống Nguyên, từng ca câu khải hoàn. Hồ Tây tranh phong oai son phấn, Lừng tiếng Sát Thát, Trần Quốc Tuấn. Mài kiếm cứu nước nhớ người núi Lam, Trừ Thanh, Quang Trung giết hằng bao đám. Nòi giống có khí phách từ xưa chớ quên, Mong đến ngày vẻ vang ta thắp hương nguyền. (trở lại Điệp khúc)…   Đoạn III. Này sinh viên ơi! Muốn đi đến ngày tươi sáng! Hành trình còn xa, chúng ta phải cùng nhau gắng! Ngày xưa ai biết đem tài cao cho núi sông, Ngày nay ta cũng đem lòng son cho giống dòng. Là sinh viên vun cây văn hoá, Từ trước sẵn có nhiều hoa lá. Đời mới kiến thiết đáp lòng những ai, Hằng mong ta ra vững cầm tay lái. Bền chí quyết cố gắng làm cho khắp nơi, Vang tiếng người nước Nam cho đến muôn đời. (trở lại Điệp khúc)…   Vào tháng 3 năm 1945, sau khi Nhật đảo chánh Pháp, một phong trào Thanh niên Tiền phong được tổ chức tại miền Nam Việt Nam, nhóm này lấy bài “Sinh viên hành khúc” dùng làm Đoàn Ca, nhưng đổi tên bài hát là “Tiếng gọi Thanh niên” và các từ “Sinh viên” được thay bằng từ “Thanh niên”. Sau khi Quốc Trưởng Bảo Đại bị ông Ngô Đình Diệm tổ chức trưng cầu dân ý để truất phế vào ngày 23 tháng 10 năm 1955, miền Nam Việt Nam thành lập nền Đệ Nhất Cộng Hoà, Quốc hội Lập Hiến năm 1956 đã quyết định tiếp tục dùng bài “Tiếng gọi Công dân” làm Quốc Ca (nhưng lời ca được đổi lại như ghi dưới đây), và Quốc Kỳ cũng vẫn là Cờ Quẻ Càn của thời Quốc Gia Việt Nam

QuÓc Gia 29


dưới quyền lãnh đạo của Quốc trưởng Bảo Đại, và hiện nay tập thể các Cộng Đồng Người Việt lưu vong tỵ nạn Cộng sản trên toàn Thế giới vẫn tôn trọng là Quốc Ca và Quốc Kỳ chính thống gốc Việt của mình: Này Công dân ơi! Quốc gia đến ngày giải phóng, Đồng lòng cùng đi hy sinh tiếc gì thân sống. Vì tương lai quốc dân, cùng xông pha khói tên, Làm sao cho núi sông từ nay luôn vững bền. Dầu cho thây phơi trên gươm giáo, Thù nước lấy máu đào đem báo. Nòi giống lúc biến phải cần giải nguy, Người Công dân luôn vững bền tâm trí. Hùng tráng quyết chiến đấu làm cho khắp nơi, Vang tiếng người nước Nam cho đến muôn đời. (Điệp khúc) Công dân ơi! Mau hiến thân dưới cờ! Công dân ơi! Mau làm cho cõi bở! Thoát cơn tàn phá vẻ vang đời sống, Xứng danh ngàn năm dòng giống Lạc Hồng.   Kể từ sau khi Đại diện Việt Nam và Đại diện Pháp ký Hiệp Ước Hạ Long ngày 5 tháng 6 năm 1948 trở đi, Quốc Gia Việt Nam do Quốc Trưởng Bảo Đại đứng đầu, được cả trăm nước trên toàn Thế giới lần lượt tuyên bố công nhận, và trao đổi cơ sở Ngoại Giao với hàng Đại Sứ. Trong khi đó Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà do Hồ Chí Minh và phe Việt Minh cướp đoạt ôm giữ từ ngày 2 tháng 9 năm 1945 cho đến lúc đó tháng 6 năm 1948, vẫn không được một nước nào trên Thế giới nhìn nhận, kể cả Liên Xô Nga và các nước trong khối Cộng sản theo Nga. Quốc Trưởng Bảo Đại đã chính thức công khai gửi lời mời Hồ Chí Minh và nhóm Việt Minh hợp tác chấm dứt chiến tranh, để cùng toàn dân xây dựng kiến thiết đất nước mau hùng mạnh thịnh cường. Nhưng vì Hồ Chí Minh là đảng viên trung kiên của Quốc tế Cộng sản luôn luôn phải tuân hành lệnh của Quốc tế Cộng sản do Liên Xô Viết Nga chỉ đạo, nên đã từ chối và tiếp tục được Nga Xô và Trung Cộng yểm trợ đẩy mạnh chiến tranh du kích khủng bố dân lành không cho làm ăn phát triển kinh tế, đốt làng xóm, phá hoại cầu đường giao thông, và các cơ sở công cộng tiện ích xã hội do Chính phủ Quốc Gia Việt Nam xây dựng để phục vụ quảng đại quần chúng tại các thành thị và

thôn quê.   3.- ĐỂ KẾT LUẬN. Qua các sự kiện lược kể trên đây, chúng ta thấy rõ ràng nhóm Hồ Chí Minh và Việt Cộng không hề có công đấu tranh giành lại Độc lập Tự do, hay làm cách mạng để đem lại hạnh phúc ấm no cho Dân tộc và phồn vinh cho quê hương Việt Nam. Tất cả những gì Cộng sản khoe khoang vơ vào bấy lâu nay, đều là xảo trá láo khoét, trâng tráo vô liêm sỉ của nhóm mafia vong nô tay sai của Quốc tế Cộng sản nay đã tan rã. Sự thật bao giờ cũng vẫn là sự thật, cây kim dù bọc kỹ lưỡng đến đâu, lâu ngày cũng sẽ bị rỉ sét làm lòi ra giữa ánh sáng mặt trời. Tất cả những điều trình bầy trên đây đều là những sự kiện thật đã xẩy ra, và là những dấu ấn được khắc ghi sâu đậm trong bộ não của người viết, theo thời gian chung sống hoà đồng cùng dân tộc đồng bào của mình ngay trên đất nước Việt Nam, chớ không hư cấu tưởng tượng cường điệu để tuyên truyền. Quý Vị độc giả có toàn quyền tự do phân định giả chơn, và tự quyết định nên đứng vào hàng ngũ những người đang tranh đấu hỗ trợ quảng đại quần chúng dân tộc Việt Nam ở trong nước, đẩy mạnh cuộc đấu tranh loại trừ bè lũ Việt Cộng gian xảo vô nhân đạo, để giành lại Tự do Dân chủ Nhân quyền và cuộc sống bình đẳng ấm no hạnh phúc cho toàn dân tộc Việt Nam, đã bị bọn bạo quyền này tước đoạt từ hơn nửa Thế kỷ nay, hay vì lợi ích riêng tư vị kỷ cá nhân cố tình giả ngộ ngu ngơ tiếp tục tin theo lời tuyên truyền xảo trá gian ngoan mời gọi nịnh vuốt ngọt ngào của bè lũ phản dân hại nước Cộng sản VN này, mà hoà hợp hoà giải quên đi quá khứ tàn bạo khát máu của chúng đối với dân tộc suốt hơn 60 năm qua, và làm ăn buôn bán cộng tác tiếp tay cho chúng có thêm thời cơ kéo dài cường quyền tiếp tục bán nước hại dân lâu thêm nữa./.   Little Saigon, Orange County, California. NGUYỄN-HUY HÙNG. cựu đảng viên Phục Quốc hoạt động tại Thị xã Lạng Sơn trong thập niên 1940, cựu Đại Tá Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, cựu Tù nhân Chính trị, 13 năm khổ sai trong các trại tập trung của Việt Cộng.

QuÓc Gia 30


ĐỨC HUỲNH PHÚ SỔ VÀ NÔNG DÂN MIỀN NAM (Trình bày trong Đại lễ Kỷ niệm Ngày Khai đạo Phật Giáo Hòa Hảo tại Toronto 12-6-2011)

TRẦN GIA PHỤNG

ñÙc Huÿnh Phú S°  

1.-   MIỀN NAM NHẬP VIỆT TỊCH  Thật khó xác định niên đại miền châu thổ sông Cửu Long nhập Việt tịch.  Chỉ biết khi Sãi Vương Nguyễn Phúc Nguyên, con của Nguyễn Hoàng, lên cầm quyền ở Đàng Trong năm 1613, biên giới phía nam của Đại Việt lúc đó mới ngang đến dãy núi Đèo Cả, nằm ở phía nam tỉnh Phú Yên ngày nay.  Lúc đó, nước Chiêm Thành vẫn còn tồn tại.  Dầu vậy, vào năm 1620 (canh thân), Sãi Vương gả người con gái thứ hai là Nguyễn Phúc Ngọc Vạn cho vua Chân Lạp là Chey-Chetta II (trị vì 1618-1628).  Nước Chân Lạp tức Cao Miên, nằm ở phía nam Chiêm Thành.  Chân Lạp lúc đó gồm đất Cao Miên ngày nay (Lục Chân Lạp) và châu thổ hạ lưu sông Cửu Long (Thủy Chân Lạp). (Nếu theo chiều bắc nam, Đại Việt

đến Chiêm Thành rồi mới đến Chân Lạp.)  Ba năm sau cuộc hôn nhân nầy, Sãi Vương cử một sứ bộ sang Chân Lạp xin vua Chey-Chetta II nhượng khu dinh điền ở vùng Mô Xoài, gần Bà Rịa ngày nay.  Nhờ sự vận động của hoàng hậu Ngọc Vạn, vua Chey-Chetta II đồng ý cho người Việt đến đó canh tác.  Đây là bàn đạp để người Việt tiến xuống châu thổ sông Cửu Long.   Vua Chey Chetta II từ trần năm 1628, con là Ang Saur hay To lên kế vị.  Từ đây, nội bộ hoàng tộc Cao Miên liên tục xảy ra tranh chấp ngôi báu.  Các hoàng thân tranh quyền thường chạy qua Đại Việt nhờ giúp đỡ.  Mỗi lần chúa Nguyễn gởi quân qua Chân Lạp giúp đỡ, các vua Chân Lạp do Đại Việt ủng hộ thường cắt đất để đền ơn.    Người Việt tiến dần xuống phía nam châu thổ sông Cửu Long, nhất là sau khi Chiêm Thành

QuÓc Gia 31


không còn tồn tại năm 1692 (nhâm thân).  Sở dĩ người Việt xuống miền châu thổ sông Cửu Long dễ dàng và càng ngày càng đông vì hai yếu tố: 1) Đại đa số dân Chân Lạp (Cao Miên) sinh sống ở vùng Lục Chân Lạp, đất đai cao ráo, khí hậu điều hòa.  2)  Vùng Thủy Chân Lạp, tức hạ lưu châu thổ sông Cửu Long khí hậu ẩm ướt, dân Chân Lạp sinh sống quá ít, đất đai vùng nầy gần như bỏ hoang.  Nhờ vậy, người Việt đến đây canh tác tự do.  Cũng vì vậy các vua chúa Chân Lạp dễ dàng cắt đất tặng cho chúa Nguyễn.   Năm 1757, triều đình Chân Lạp xảy ra biến động, vua Nặc Nguyên từ trần, chú họ là Nặc Nhuận làm giám quốc.  Nhuận muốn xin chúa Nguyễn cho làm vua nên tặng đất Praah-Trapeng (Trà Vinh) và Srok-Trang (Sóc Trăng), nhưng ông bị con rể là Nặc Hinh hạ sát.  Tướng Trương Phúc Du được chúa Nguyễn gởi sang đánh Nặc Hinh.  Hinh thua chạy rồi bị thuộc hạ giết chết.  Con Nặc Nhuận là Nặc Tôn nhờ Mạc Thiên Tứ xin chúa Nguyễn cho lên làm vua Chân Lạp.  Chúa Nguyễn chấp thuận, sai Mạc Thiên Tứ đưa Nặc Tôn về lên ngôi.  (Mạc Thiên Tứ là con của Mạc Cửu).    Cũng trong năm nầy, hai đạo Kiên Giang ở Rạch Giá, đạo Long Xuyên ở Cà Mau được thành lập.  Đất nước chúng ta được mở rộng như ngày nay.  Như thế, so với hai miền Bắc và Trung, miền Nam Việt Nam nhập Việt tịch trễ nhất.   2.-    SỰ THÀNH LẬP ĐẠO PHẬT GIÁO HÒA HẢO  Người Việt vốn tính hữu thần.  Vào cuối thế kỷ 16, đầu thế kỷ 17, khi chúa Nguyễn mở nưóc về phương Nam, ba tôn giáo chính của người Việt là Phật giáo, Nho giáo và Lão giáo.  Tiến xuống phía Nam, lưu dân Việt mang theo cả niềm tin tôn giáo của mình làm hành trang lập nghiệp.  Xin chú ý hai điểm:    Thứ nhất, từ thế kỷ 15, Nho giáo rất thịnh hành. Giềng mối xã hội trong Nho giáo dựa căn bản trên ba mối quan hệ trong đạo làm người (tam cương) là quân thần (vua tôi), phu phụ (chồng vợ) và phụ tử (cha con).  Trong ba mối quan hệ nầy, quan niệm “trung quân” (trung với vua) được xem là đạo chính trong “tam cương” của Nho giáo.  Khi tiến vào Nam xây dựng cơ đồ, tách ra khỏi vua Lê và chúa Trịnh, chúa Nguyễn làm sao có thể nói

chuyện trung quân?  Vì vậy chúa Nguyễn tránh nhắc đến Nho giáo và thay thế Nho giáo bằng cách đề cao Phật giáo, xây dựng nhiều chùa ở Thuận Hóa và các dinh phía nam.  Thứ hai, Phật giáo đã được truyền bá vào Chân Lạp trước khi người Việt đến.  Đạo Phật truyền vào Chân Lạp qua đường biển từ phía tây nam, và trở thành quốc giáo ở Chân Lạp.  Vì vậy, khi người Việt mang theo đạo Phật vào đất Chân Lạp, người Việt được đón nhận dễ dàng.    Sau khi chúa Nguyễn Phúc Ánh thống nhất đất nước, lên ngôi tức vua Gia Long (trị vì 18021819), người Việt tiếp tục công cuộc khẩn hoang miền Nam, phát triển vùng đất mới.  Dân số càng ngày càng đông, nhu cầu tâm linh càng ngày càng gia tăng.   Dựa trên nền tảng giáo lý nhà Phật, năm 1851, Đoàn Minh Huyên (1807-1856) khai sáng tông phái Phật giáo mới là Bửu Sơn Kỳ Hương, tại làng Long Kiến (Chợ Mới, An Giang).  (Chùa nầy lập năm 1849, về sau được gọi là Tây An Cổ Tự.)   Lúc đó, chính quyền địa phương nghi ngờ ông hoạt động chính trị, nên chuyển ông về núi Sam (An Giang), ở chùa Tây An.  Có thể vì vậy người dân gọi ông là Phật Thầy Tây An.   Ông chủ trương bài trừ mê tín dị đoan, giản dị hóa nghi thức đạo Phật cho phù hợp với đời sống nông dân vùng đất mới còn nghèo nàn, không xây chùa, mà tổ chức khẩn  hoang, lập trại, cho nông dân vừa tu học vừa sản xuất.  Về tu nhân, ông khuyến khích mọi người luôn luôn đền đáp “tứ đại trọng ân” (bốn ân lớn) là ân tổ tiên cha mẹ, ân đất nước, ân tam bảo (trong đạo Phật), ân đồng bào và nhân loại.  Tư tưởng của Phật Thầy Tây An ảnh hưởng rất lớn đến dân chúng miền Nam.   Trên căn bản giáo lý Phật giáo Tứ Ân của Đức Phật Thầy Tây An, Đức Huỳnh Phú Sổ khai sáng đạo Phật Giáo Hòa Hảo (PGHH) ngày 18 tháng 5 năm kỷ mão (4-7-1939), tại làng Hòa Hảo, quận Tân Châu, tỉnh Châu Đốc, nơi sinh trưởng của Đức Huỳnh Phú Sổ.   3.-   LÝ DO CỘNG SẢN TIÊU DIỆT PGHH  Tiếp nối Phật giáo Tứ Ân, PGHH chủ trương cải cách đạo Phật theo đời sống bình dị thực tế của nông dân miền Nam, không thiết lập giai cấp tăng lữ, không tổ chức giáo quyền, không tích lũy giáo

QuÓc Gia 32


sản, không chú trọng hình thức, không làm chùa nguy nga, không tạc tượng, không đúc chuông, không đốt vàng mã, khuyến khích các nghi thức đơn giản trong các nghi lễ như thờ phụng, cưới xin, tang lễ...   Có thể nói, PGHH đã đưa đạo Phật đến với từng người, từng gia đình, ở bất cứ đâu, tại nhà hay ngoài ruộng, hoặc trên một chiếc xuồng ba lá của nông dân miền Nam, chứ các tín đồ PGHH không phải đến chùa mới lễ Phật, học Phật.  Kinh kệ của PGHH giản dị, dễ hiểu, thực tế, dễ thuộc, hướng dẫn con người luôn luôn gìn giữ đạo đức thường ngày, không cao siêu, không xa rời cuộc sống.   Đồng thời, PGHH theo quan niệm dấn thân nhập thế, “tu trong đạo nước”, phát triển nhanh chóng.  Năm 1944, Đức thầy Huỳnh Phú Sổ thành lập Bảo An Đoàn PGHH tại một số tỉnh miền Tây.  Vào đầu năm 1945, về mặt đạo, Đức thầy hình thành ban trị sự tỉnh bộ PGHH tại các tỉnh miền Tây, về phương diện chính trị Ngài lập Việt Nam Vận Động Hội để tranh đấu đòi hỏi độc lập và thống nhất cho xứ sở.  Do giáo lý PGHH thích hợp với tâm thức nông dân miền Nam, nên chỉ trong một thời gian ngắn, hàng triệu tín đồ ở đồng bằng miền Tây Nam Kỳ gia nhập PGHH.  Đây là một hiện tượng tôn giáo đặc biệt chẳng những ở Việt Nam mà cả trên thế giới, nếu chúng ta so sánh lịch sử hình thành của các tôn giáo.  Đây là điều chẳng những làm cho người Pháp lo ngại, mà cả một tổ chức chính trị mới nổi lên tranh đấu vào thời đó lo ngại.  Đó là Việt Minh cộng sản (VMCS).     Việt Minh cộng sản nổi dậy năm 1945, cướp chính quyền ở Sài Gòn (miền Nam) ngày 25-81945 và cướp chính quyền ở Hà Nội (miền Bắc) ngày 2-9-1945.  Có ba điểm cần chú ý:  Thứ nhất, về phương diện chính trị, VMCS rất sợ những tổ chức có quần chúng, được quần chúng ủng hộ.    Thứ hai, VMCS theo chủ trương của Mao Trạch Đông, lấy nông thôn bao vây thành thị, và xem nông dân là thành phần nòng cốt của cách mạng ở các nước nông nghiệp như Việt Nam, trên cả công nhân, nên VMCS quyết lôi cuốn nông dân về theo VMCS.    Thứ ba, về phương diện tôn giáo, CS luôn

luôn bách hại tôn giáo, và chia tôn giáo thành hai hạng: tôn giáo quốc tế và tôn giáo địa phương.  Đối với tôn giáo quốc tế như Phật giáo và Ky-Tô giáo, VMCS tránh đàn áp công khai, mà chỉ ngấm ngầm đàn áp, vì sợ các nước trên thế giới phản đối.  Ngược lại, đối với những tôn giáo địa phương như Cao Đài giáo hay PGHH, VMCS thẳng tay đàn áp, tiêu diệt vì không sợ quốc tế chỉ trích.  Nói nôm na là VMCS ăn hiếp dễ dàng các tôn giáo địa phương cô thân cô thế như đạo Cao Đài hay PGHH.  Phật giáo Hòa Hảo bao gồm hai yếu tố chính bên trên:  1) PGHH là một tôn giáo có quần chúng, được đông đảo quần chúng ủng hộ ngay từ khi mới thành lập năm 1939 và phát triển nhanh chóng.  2) Quần chúng của PGHH lại là đại đa số nông dân miền Nam, được tổ chức thành đoàn thể chặt chẽ.    Hai yếu tố nầy là hai thách thức lớn đối với VMCS trên con đường tranh giành quyền lực.  Trong khi đó, PGHH lại là một tôn giáo địa phương, không có thế lực quốc tế, dễ bị đánh phá mà không được ai bênh vực.  Tất cả những điều nầy giải thích vì sao từ năm 1945, VM đàn áp PGHH một cách thô bạo và cho đến nay CS vẫn tiếp tục đàn áp PGHH cũng một cách thô bạo.   TRẦN GIA PHỤNG (TORONTO, 12-6-2011)

thÜ tín Tòa soån QuÓc Gia Çã nhÆn ÇÜ®c 2 bài vi‰t vŠ bŒnh Alzheimer cûa BS NguyÍn Væn Hoàng. Chúng tôi së chuy‹n ti‰p 2 bài vi‰t này cho Ban Biên TÆp s¡p t§i cûa tåp chí QuÓc Gia thu¶c Tân Ban ChÃp Hành CñNVQV vùng Mpntreal vì báo QuÓc Gia sÓ này không Çæng kÎp. Trân tr†ng cáo l‡i và cám Ön BS NguyÍn Væn Hoàng.

QuÓc Gia 33


ăm 1945, sau khi cướp chánh quyền chỉ còn tồn tại ở Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Hàn từ trong tay Vua Bảo Đại, đảng Cộng và Cuba. Nói cách khác, các chế độ chánh trị hiện sản Việt Nam đã đưa ra khẩu hiệu “bài nay của Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Hàn và Cuba phong, đả thực” (chống phong kiến, đánh thực đều là các tân chế độ quân chủ chuyên chế trong dân) để kích động lòng dân oán ghét triều đình thế kỷ 21. nhà Nguyễn và căm thù thực dân Pháp. Dưới tác  I- SỰ SUY TÀN VÀ BIẾN THỂ CỦA CHẾ động của hệ thống tuyên truyền cộng sản, quảng ĐỘ QUÂN CHỦ CHUYÊN CHẾ đại quần chúng từ Bắc chí Nam đã vội quên đi Cựu   Trước cuộc Cách mạng khoa học kỹ thuật Hoàng Bảo Đại, cúi đầu chấp nhận sự lãnh đạo của lần thứ nhứt bùng nổ giữa thế kỷ 19 tại Âu châu, Hồ Chí Minh mà không cần biết nhân vật nầy là chế độ quân chủ chuyên chế (absolute monarchy) ai và cũng không tìm hiểu quá trình làm tay sai rất phổ biến tại Âu châu và Á châu. Chế độ khắc cho Cộng Sản Nga-Hoa của người cán bộ cộng sản nghiệt nầy đã tàn tạ với thời gian. gốc Nghệ An đã được Đệ tam Cộng sản Quốc tế Tại Trung Hoa, triều đình Đại Thanh đã bị lật tuyển dụng và huấn luyện từ năm 1924. Ngay từ đổ năm 1911 bởi cuộc Cách mạng Tân Hợi do Tôn đầu, nhân dân Việt Nam đã bị đảng Cộng Sản lừa Dật Tiên (Sun Yat Sen) lãnh đạo và thay thế bằng gạt đúng như lời nói của Thủ tướng Đức Angela một nền Cộng Hòa lấy quốc hiệu Trung Hoa Dân Merkel và cựu Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản Liên Quốc (Republic of China). Xô Mikhail Gorbachev: Chế độ cộng sản là một Tại Âu châu, sau cuôc Cách mạng tư sản dân chế độ dối trá, lừa bịp. quyền Pháp năm 1789, chế độ quân chủ chuyên  Thật vậy, sau ngày thôn tính miền Nam (30-4- chế đã suy tàn và biến thể thành chế độ quân 1975) để độc chiếm quyền thống trị trên cả nước chủ lập hiến theo mô thức của Anh quốc để tồn tại trong 35 năm qua, đảng Cộng Sản Việt Nam đã theo trào lưu tiến hóa của nhân loại.Chế độ quân thiết lập một chế độ cai trị khắc nghiệt không khác chủ Pháp hoàn toàn sụp đổ sau khi Vua Louis XVI gì chế độ quân chủ chuyên chế đã bị người cộng sản bị xử tử năm 1793 dưới thời Robespierre. Ngày chửi rủa thậm tệ. Hành động nầy của đảng Cộng nay, hầu hết các quốc gia dân chủ phú cường ở Sản Việt Nam đã trắng trợn phản lại chủ trương Tây Âu và Bắc Âu đều áp dụng mô thức quân chủ “bài phong, đả thực” của họ đã đề ra khi chưa nắm lập hiến (Constitutional monarchy): Vương quốc được chánh quyền. Anh và Ái Nhĩ Lan, Bỉ, Hòa Lan, Luxembourg, Với các dẫn chứng cụ thể, người viết sẽ chứng Na Uy, Đan Mạch và Thụy Điển. Tại Tây Ban minh chế độ cộng sản Việt Nam hiện nay về thực Nha (Spain), sau khi chiến thắng trong cuộc nội chất là một tân chế độ quân chủ chuyên chế. chiến năm 1939, tướng Francisco Franco đã xóa bỏ Chế độ cộng sản Việt Nam là một khuôn đúc triều đình Madrid và thành lập một nền Cộng Hòa. của Cộng Sản Quốc Tế vì đảng Cộng Sản Việt Nhưng năm 1947, tướng Franco đã tái lập Vương Nam là một bộ phân của Cộng Sản Quốc Tế hiện quốc Tây Ban Nha. Trước khi qua đời năm 1975, QuÓc Gia 34


tướng Franco đã tìm kiếm được một hậu duệ của Giám Sát Ngự Sử có quyền ghi chép lại các hành vua Tây Ban Nha (Juan Carlos) và suy tôn làm vua vi tốt hoặc xấu của Vua, hoàng tộc, quý tộc và các quan lại trong triều đình, đàn hặc các quan lại trong một chế độ quân chủ lập hiến. Tại Hy Lạp (Greece), sau ngày một nhóm Đại tham nhũng, lợi dụng quyền thế hoặc có tác phong, tá lât đổ nhà Vua (21-4-1967), đất nước đã có một đạo đức kém. Các Giám Sát Ngư Sử thường có tinh nền văn hóa sáng chói và nhiều nhà hiền triết bậc thần cương trực và bất khuất (như Tư Mã Thiên, thầy (Socrate, Aristote, Platon, Hippocrate v.v…) Đổng Hồ v.v…)   ngày nay suy yếu rõ rệt và suýt khánh tận nếu III- HÌNH THÀNH MỘT TÂN CHẾ ĐỘ không được Liên Âu (European Union) viện trợ QUÂN CHỦ CHUYÊN CHẾ TẠI VIỆT NAM tài chánh.  Tại nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Tại Á châu, Nhựt Bổn và Thái Lan đã khôn khéo noi gương nước Anh thành lập chế độ quân Nam, chế độ quân chủ chuyên chế đã được đảng chủ lập hiến để duy trì độc lập và phát triển kinh tế. Cộng Sản tái lập trong thực tại dưới lớp sơn cách  Chế độ quân chủ lập hiến có một ưu điểm đáng mạng vô sản. Chế độ cộng sản Việt Nam có các đặc đề cao: duy trì tính chánh thống và sự liên tục lãnh điểm như sau giống như chế độ quân chủ chuyên đạo của nhà cầm quyền, đồng thời ngăn chận nạn chế:  1-Chủ quyền quốc gia thuộc về một người độc tài chuyên chế. Thể chế nầy là một yếu tố ổn định chánh trị khả dĩ đóng góp tích cực vào công (Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản) hoặc một nhóm cuộc phát triển đất nước, tạo lập dân chủ và tự do, 14 người trong bộ Chánh trị Đảng. Nhóm Thập Tứ Nhân Bang có toàn quyền quyết định vận mạng hạnh phúc cho dân tộc. quốc gia Việt Nam nhân danh nhân dân, bất chấp   II- ĐẶC ĐIỂM CỦA CHẾ ĐỘ QUÂN CHỦ Hiến pháp và luật pháp quốc gia. Tất cả quyền lực đều tập trung trong tay của Tổng Bí Thư hoặc bộ CHUYÊN CHẾ  Chế độ quân chủ chuyên chế có các đặc điểm Chánh trị. Theo quan niệm “dân chủ tập trung” của Cộng Sản Việt Nam, không có sự phân quyền và sau đây: 1- Chủ quyền quốc gia thuộc về một người kiểm soát hỗ tương giữa các cơ quan Hành Pháp, (nhà Vua) hoặc một dòng tộc (Hoàng tộc và Lập Pháp và Tư Pháp. Tất cả các cơ quan của Đảng quý tộc). Vua Pháp Louis XIV đã từng tuyên bố: và Nhà nước đều thống thuộc quyền lãnh đạo của “L’Etat, c’est moi” (Quốc gia, chính là quả nhân). bộ Chánh trị do Tổng Bí Thư đứng đầu. Bộ Chánh Tất cả quyền lực đều nằm trong tay nhà Vua. Vua trị cai trị nhân dân bằng các Nghị quyết có giá trị cao hơn Hiến pháp và luật pháp quốc gia. có toàn quyền quyết định việc nước theo ý mình. Cố Tổng Bí Thư Lê Duẫn đã cai tri nước Việt  2- Đất đai trong nước là tài sản của nhà Vua. Vua có quyền ban cấp đất cho các hoàng thân, quý Nam thống nhứt không khác gì một ông Vua. Lê tộc và quan lại theo chế độ phong điền kiến ấp. Thứ Đức Thọ, Trưởng Ban Tổ Chức Trung ương Đảng dân chỉ là nông nô hay tá điền của nhà Vua và các dưới triều đại Lê Duẫn đả có quyền uy tột đỉnh của một Chúa thượng. Bắt chước Hồ Chí Minh khi lãnh chúa.   3- Nhà Vua, hoàng tộc và quý tộc có đặc chuyển nhượng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường quyền cha truyền con nối về ngôi Vua và tước Sa cho Trung Quốc năm 1958, cựu Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu đã bán đất và hiến biển cho Tàu năm vị đúng theo câu ca dao phổ biến trong dân gian: 1999 và 2000 không cần phải thông báo cho Quốc “ Con Vua thì lại làm Vua” Hội bù nhìn. Đi theo gót chân của Hồ Chí Minh Con sải ở chùa thì quét lá đa”  4- Ở Việt Nam, quan lại của triều đình được và Lê Khả Phiêu, đương kim Tổng Bí Thư Nông tuyển dụng thông qua chế độ thi cử để tuyển chọn Đức Mạnh đã mời Trung Cộng đến xâm chiếm Cao nhân tài phục vụ đất nước. Chế độ thi cử đã được nguyên Trung Phần dưới danh nghĩa hợp tác khai nhà Vua đặc biệt quan tâm. Vua trực tiếp đứng làm thác bauxite và độc chiếm biển Đông dưới hình thức hợp tác đánh cá ngoài biển không cần có sự Chánh Chủ Khảo trong kỳ thi Đình.   5-Riêng tại Trung Hoa cổ thời, các quan chấp thuận của Quốc Hội, cơ quan “quyền uy nhứt QuÓc Gia 35


nước” ở Việt Nam xã hội chủ nghĩa. ở tại Hà Nội, ban cho cấp bậc Trung tá Quân đội  2-Theo điều 4 Hiến pháp 1992, đảng Cộng Sản nhân dân để lảnh lương mặc dầu không có đi lính Việt Nam có quyền cai trị vĩnh viễn nước Việt ngày nào. Nam. Triều đình Bắc Bộ Phủ có thể kéo dài đến cả - “Quý tộc” Nguyễn Chí Vịnh, con chánh thức 100 năm với sự chống lưng của Trung Quốc, thiên của cố Đại tướng cộng sản Nguyễn Chí Thanh triều của đảng Cộng Sản Việt Nam. Để tận hưởng (thân Tàu), con nuôi của Đại tướng An Nam Quốc lâu dài vinh hoa phú quý đến đời con cháu, người Vương Lê Đức Anh, hiện là Thứ trưởng quyền uy cộng sản Việt Nam hi vọng triều đại cộng sản sẽ của bộ Quốc Phòng sau khi đứng đầu Tổng Cục 2 lâu dài hơn triều đại nhà Nguyễn (1802-1945). (Tình Báo).  3-Trong tất cả cơ quan của Đảng và Nhà nước  - “Quý tộc” Nguyễn Tấn Dũng, con tư sinh cộng sản, các chức vụ chỉ huy đều phải giao phó của cố Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, hiện là Thủ cho cán bộ, đảng viên cộng sản đúng theo lời tướng có nhiều quyền thế từ năm 2005 sau khi giữ dạy của Hồ Chí Minh: “Hồng hơn chuyên”. Mặc nhiều chức vụ quan trọng: Phó Thủ tướng đặc trách dầu không tốt nghiệp trung học hoặc đại học, hầu Kinh Tế và Nội An, Thống Đốc Ngân Hàng Nhà hết các cấp chỉ huy của Cộng sản Việt Nam hiện Nước. nay đều có bằng “Tiến sĩ” hoặc “Thạc sĩ” giả do  - “Quý tộc” Phạm Bình Minh, con của cố Bộ Đảng cấp hoặc mua của các trường đại học hàm trưởng bộ Ngoai Giao Nguyễn Cơ Thach (tên khai thụ không ai biết tên và trường sở. sanh là Phạm văn Cương), hiện là Thứ trưởng bộ  4- Hầu hết các Đại biểu Quốc Hội đều phải Ngoai Giao. là cán bộ, đảng viên cộng sản để dễ dàng sai  - “Quý tộc” Nguyễn Thiện Nhân, con của Y khiến Quốc Hội. Vì vậy, tất cả các ứng cử viên Đại sĩ Nguyễn Thiện Thành, một cán bộ cộng sản cao biểu Quốc Hội đều phải được Măt Trận Tổ Quốc, cấp tỉnh Biên Hòa, hiện là Phó Thủ tướng sau khi một cơ quan ngoại vi của đàng Công Sản do  cán kiêm nhiêm chức vụ Bộ trưởng bộ Giáo Dục và bộ cộng sản lãnh đạo, giới thiệu căn cứ vào mức độ Đào Tạo. trung thành với Đảng. Từ năm 1946 đến nay, tổng  - “Quý tộc” Trần Anh Tuấn, con của cựu Chủ tuyển cử Quốc Hội đã được tổ chức theo lối “đảng tịch nước Trần Đức Lương, đã giữ chức vụ Tổng cử, dân bầu”. Người dân không có quyền tự do ứng Lãnh sự Việt Cộng tại San Francisco, tiểu bang cử và bầu cử. California, Hoa Kỳ.  5- Các lãnh tụ và cán bộ  cộng sản có đặc  Ngoài các “hoàng thân” và “quý tộc” đỏ, có quyền cha truyền con nối về chức vụ trong Đảng người nông dân hay công nhân nào có con cháu và Nhà nước. Con cháu của Hồ Chí Minh và các được ngồi trong triều đình Bắc Bộ Phủ hay không? lãnh tụ cộng sản đều đã trở thành “hoàng thân” Hay là họ chỉ được đảng Cộng Sản cho phơi thây hoặc “quý tộc” đỏ: ngoài chiến địa trong thời chiến và làm nông nô   - “Hoàng tử” Nông Đức Mạnh, con tư sinh hoặc lao nô trong thời bình. của Hồ Chí Minh và Nông thị Ngát bí danh Nông  6- Tất cả đất đai trong nước đều thuộc về thị Trưng, đã giữ một chức vụ cao nhứt nước từ toàn dân tức thuộc quyền sở hữu của Đảng và năm 2001 đến nay: Tổng Bí Thư đảng Cộng Sản cán bộ đảng viên cộng sản vì Đảng là đại diện của Việt Nam. Nông Đức Mạnh là một người thiểu số toàn dân. Nhân dân không có quyền sở hữu ruộng dân tộc Choang của Trung Quốc trong tỉnh Quảng đất. Đảng chỉ cấp đất cho nông dân để canh tác và Tây. có quyền thâu hồi đất bất cứ lúc nào và bất cứ vì   - “Hoàng tôn” Nông Quốc Tuấn, con của lý do gì. Dân đen bị thâu hồi đất không có quyền Nông Đức Mạnh, tuy ít học vẫn được bầu giữ chức khiếu nại hoặc khiếu tố. Do đó, cán bộ và đảng vụ Bí thư Tỉnh ủy Bắc Giang để chuẩn bị vào bộ viên cộng sản đã trở thành địa chủ, đại địa chủ, Chánh trị đảng Cộng Sản.. triệu phú, tỷ phú  nhờ có quyền lực thâu hồi ruộng  - “Hoàng tử” Nguyễn Tất Trung, con tư sinh đất của dân đen thấp cổ, bé miệng. Về điểm nầy, của Hồ Chí Minh (Nguyễn Tất Thành) và Nông chế độ cộng sản Việt Nam thua xa chế độ thực thị Xuân, đã được Đảng và Nhà Nước cấp cho nhà dân Pháp vì luật pháp của thực dân Pháp và nhà QuÓc Gia 36


cầm quyền Pháp tôn trọng quyền sở hữu ruộng đất Trạch Đông. Khi Mao Trạch Đông còn sống, Hoa của nhân dân Việt Nam. Quốc Phong từ một người vô danh được tôn lên  7- Các cán bộ cộng sản ngày nay tự xưng là làm Bí thư tỉnh ủy Hồ Nam để chuẩn bị nhảy lên “quan chức” (mandarin) nghĩa là họ là những ông ngôi lãnh tụ tối cao của triều đình Bắc kinh. quan lại của triều đình Bắc Bộ Phủ. Họ đã trở thành Tại Bắc Hàn, Kim Nhựt Thành (Kim il-Sung) ông quan nhờ có tư cách đảng viên cộng sản chớ không thông qua chế độ thi cử. Họ không cần có đã truyền ngôi Chủ tịch nước kiêm Chủ tịch đảng văn hóa cao. Nếu cần có bằng cấp, họ không ngần Lao Động cho con là Kim Chánh Nhựt (Kim ngại mua bằng Tiến sĩ, Thạc sĩ giả. Tệ trạng mua Jong-il). Mới đây, Kim Chánh Nhựt lại chuẩn bị và sử dụng bằng cấp giả của cán bộ cộng sản đang truyền ngôi lãnh đạo tối cao của Bắc Hàn cho con lan tràn khắp nước Việt Nam. Về điểm nầy, chế độ cộng sản Việt Nam thua trai út là Kim Chánh Ân (Kim Jong Un) bằng cách xa chế độ thực dân Pháp và các chế độ quân chủ bổ nhiệm “hoàng tử” 26 tuổi nầy làm Đại tướng mặc dầu chưa đi lính ngày nào. chuyên chế ở Trung Hoa và Việt Nam.  8- Chế độ cộng sản Việt Nam không chấp nhận Tại Cuba, vì lý do sức khoẻ suy kém sau nửa bất cứ sự chỉ trích hoặc phê phán nào về các hành vi thế kỷ trị vì nước Cuba từ năm 1959, nhà độc tài tham nhũng, bóc lột, phí phạm công quỹ, dĩ công vi Fidel Castro đã truyền ngôi Chủ tịch nước kiêm tư hoặc phản dân, hại nước của người cầm quyền. Các “quan chức” cộng sản không bao giờ nhận Chủ tịch đảng Cộng Sản Cuba cho em ruột là Đại trách nhiệm về các  việc làm của họ. Về điểm nầy, tướng Raoul Castro, nhân vật số 2 của nước Cuba. chế độ cộng sản Việt Nam thua xa chế độ quân Tại Việt Nam, một người dân tộc thiểu số chủ chuyên chế của Trung Hoa cổ thời đã dám Choang của Trung Quốc tên Nông Đức Mạnh, con chấp nhận sự phê phán của các Giám Sát Ngự Sử. tư sinh của Hồ Chí Minh, đã nối ngôi cha trong Do đó, quốc nạn tham nhũng do các “quan chức” cộng sản gây ra để làm giàu trên mồ hôi nước mắt chức vụ Tổng Bí thư đảng Cộng sản Viêt Nam của đồng bào lao động đã và đang lan tràn khắp (nhân vật số 1 của Việt Nam cộng sản) từ 2001 đến nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Hậu nay sau khi đã giữ chức vụ Chủ tịch Quốc Hội. quả của quốc nạn nầy vô cùng khủng khiếp: đất Nông Đức Tuấn, con của Nông Đức Mạnh, nước bị bán đứng cho ngoại bang, xã hội bị băng cháu nội của Hồ Chí Minh, cũng đã được tôn lên hoại cùng cực, dân tộc Việt ngày càng suy yếu và làm Bí thư tỉnh ủy Bắc Giang để chuẩn bị vào bộ dễ bị Hán tộc mua chuộc,đồng hóa.  Nói tóm lại, chế độ độc tài đảng trị của Cộng Chánh trị nắm giữ một chức vụ lãnh đạo cao cấp Sản Việt Nam không những giống chế độ quân chủ trong tương lai mặc dầu trình độ văn hóa rất thấp chuyên chế của thời xa xưa mà còn có nhiều điểm kém. thua kém hai chế độ phong kiến và thực dân đã tan Sự ngự trị khắc nghiệt của các tân chế độ quân biến từ lâu trên quả địa cầu. chủ chuyên chế tại Việt Nam, Trung Hoa, Bắc Hàn Cùng một lò sinh ra, tân chế độ quân chủ và Cuba với đặc quyền cha truyền con nối ở cấp chuyên chế trong thế kỷ 21ở Việt Nam đặc biệt giống các chế độ cộng sản Trung Hoa, Bắc Hàn và lãnh đạo tối cao như các vua chúa thời Trung Cổ Cuba ở một điểm chung: quyền lãnh đạo quốc gia là một thách đố ngạo mạn đối với cao trào dân chủ ở cấp tối cao đã được cha truyền con nối như đang lan rộng khắp thế giới để quét sạch các chế độ dưới thời phong kiến ở Đông phương. thống trị bạo tàn còn sót lại đến ngày nay.                                                                          Tại Trung Cộng, sau khi Mao Trạch Đông                   qua đời năm 1976, Hoa Quốc Phong đã đưọc truyền ngôi Chủ tịch nước Cộng Hòa Nhân Dân PHẠM ĐÌNH HƯNG Trung Hoa kiêm Chủ tịch đảng Cộng Sản Trung Quốc. Hoa Quốc Pong là con tư sinh của Mao QuÓc Gia 37


NAM BỘ Đã BỊ ĐẢNG CSVN LỪA GẠT VÀ “NHUỘM ĐỎ” THẾ NÀO? Vy Thanh (“Lớn Lên Với Đất Nước” )

ñi‹m sách:

Tôn ThÃt ThiŒn   Nói lên s¿ thÆt méo mó tác trí vận chống Mỹ trong tươong lai. Nhưng Vào khoảng năm 1990-91, nhân dịp ghé những quan sát và suy tư của anh trong thời gian Paris, tôi đuợc một nguời cộng sản đã bỏ Đảng giới “ở trong bưng,” rồi “về thành,” và ở Mỹ, đã làm thiệu với ông Phạm Ngọc Thuần. Ông này từng anh ta tỉnh ngộ. Và may cho anh ta, khi học ở giữ chức lớn trong hàng ngũ Việt Cộng, làm đại Mỹ xong về lại xứ thì tổ trí vận Sài gòn-Chợ sứ ở Đông Đức, nhưng sau 1975 ông bỏ cộng sản lớn bị vỡ, anh mất liên lạc, và cũng nhờ khi vô và tỵ nạn ở Pháp. Trong cuộc nói chuyện ông tỏ “vô bưng,” rồi “về thành” anh đều bị đổi tên nên ra không ưa thích cộng sản, nhung khi tôi gợi ý không còn trong danh sách cán bộ trí vận đó, nên ông nên viết hồi ký kể lại những chuyện mà ông chẳng ai biết anh còn sống hay chết, nay ở đâu, đã nghe tận tai, thấy tận mắt trong thời gian ông đi làm gì, và không bị ai móc nối nữa. Dù sao anh với cộng sản thế nào thì ông trả lời: “Mình đã đi đã quyết định rằng tinh thần yêu nuớc “đi kháng với nguời ta lâu, không lẽ nay lại nói này nói nọ về chiến…giống như con nít thấy nguời lớn đi coi họ...” hát, chạy theo, vô rạp [như hồi đám ma Trần Văn Thái độ của ông Phạm Ngọc Thuần là thái độ Ơn, 1950]…giờ không còn hợp thời nữa.” Anh của rất nhiều nguời gốc Nam Bộ đã đi với cộng nói với thân phụ anh rằng: “ý định của con là sản. Hậu quả là tuy chúng ta biết rằng người Nam không muốn trở vào bưng hay ở ngoài thành hoạt Bộ, cũng như nguời Việt ở những vùng khác, đã động nữa. Đối với con, mất bao nhiêu năm đó là bị Đảng Cộng Sản lừa gạt lợi dụng chiêu bài đủ rồi” (tr. 338-339). Sau ngày cộng sản chiếm chống Pháp giành độc lập thế nào để thực hiện Sài gòn, anh ta bị đi trại học tập một thời gian, ý đồ sâu xa của họ là biến nuớc Việt Nam thành nhưng sau đó anh vuợt biên đuợc với gia đình, và một quốc gia cộng sản, một “tiền đồn của khối định cư tại Mỹ. xã hội chủ nghĩa” do Liên xô cầm đầu, chúng ta Trong Lớn Lên Với Đất Nuớc, anh Vy Thanh không đuợc biết tuờng tận, chi tiết Nam Bộ đã bị đã kể lại cuộc đời của anh từ lúc anh ta 12 tuổi, Đảng Cộng Sản “nhuộm đỏ” thế nào. Nay, nhờ vào lúc Thế Giới Chiến II tiếp diễn và anh mục tác phẩm Lớn Lên Với Đất Nuớc ta trám đuợc kích cảnh nguời Việt bị hiếp đáp, hành hạ, chà một lỗ hổng lớn về sự thiếu sót này. “Miền Nam đạp, giết chóc. Truớc là bởi nguời ngoại quốc: bị nhuộm đỏ,” cụm từ mà Vy Thanh dùng (tr.43), Nhựt, chủ mới của Việt Nam sau khi lật đổ Pháp; cũng có thể là tít của tác phẩm có tính cách hồi rồi đến quân đội Pháp trở lại, mang theo những ức này... lính Lê dương, gốc Ả rập, gốc Phi; rồi nguời Việt Vy Thanh là một trí thức gốc Nam Bộ đã nhân danh độc lập và “Cách mạng.” “xếp bút nghiên lên đuờng tranh đấu,” “bỏ thành Lớn Lên Với Đất Nuớc chia thành 10 chương, vô bưng,” tham gia kháng chiến chống Pháp, đã dầy 753 trang, trong đó 396 trang là bản chính, đuợc chỉ định làm công tác ở Ban Tuyên huấn 400 trang là chú thích. Tác giả đã tham khảo 208 c���a Khu 9 [vùng từ Cần thơ đến Rạch giá và tài liệu, một phần lớn là tài liệu của “bên kia” U minh], và đã đuợc đi học lại để làm công tác (cộng sản). Đó là chưa kể báo chí. Một điều đặc trí vận ở vùng (Đặc Khu) Sài gòn-Chợ lớn. Sau biệt, rất hiếm, mà có thể nói là chưa hề có trong khi Hiệp Định Genève đuợc ký, anh ta lại đuợc các sách Việt Nam, là sách có một Danh mục Đảng chấp nhận cho đi Mỹ học để chuẩn bị công (Index). Có thể nói rằng Lớn Lên Với Đất Nuớc QuÓc Gia 38


là một công cụ nghiên cứu và một kho tàng vô giá cho những nhà sưu khảo về lịch sử, cùng các môn học địa lý, xã hội, tâm lý, canh nông, tôm cua cá, cây trái, của Miền Hậu Giang.

thánh của “Ta.”  Sự thật đã hiển hiện như thế nào khi nhóm Đệ Tam triệt hết những nguời yêu nuớc như, xin kể một vài vị, các ông Phan Văn Hùm, Tạ Thu Thâu, Hồ Văn Ngà, v.v. Văn nhân như các cụ Phan Khôi, Phùng Cung cùng các bằng hữu đã làm gì đến nỗi bị tù đày? Báo Nhân Văn có tội với đất nuớc chẳng bằng việc vác cả bộ Das Kapital về lệnh cho dân Việt thờ phụng tụng niệm hằng ngày?” “Ta” dạy dân thù ghét thực dân Pháp. Nhưng thầy giáo của “Ta” dạy học trò phải tin yêu Liên Xô, thành trì xã hội chủ nghĩa. “Ta” mắng Lê Tắc cầu vinh phương Bắc. Nhưng “bác Sáu Lê” với y phục cổ đứng 4-túi kiểu Bắc Kinh, vào chầu “Bác” Mao truớc khi tới Paris phó hội. “Cộng tác với Pháp là Việt gian, làm việc với Mỹ là Mỹ ngụy. Nhưng “Bác” Hồ sang Moscou xin Stalin viện trợ đánh Tây, “Bác” qua Bắc Kinh yêu cầu Mao Trạch Đông và Đảng Cộng sản Trung Quốc giúp đánh úp miền Nam là yêu nuớc.” “Đấy! Ai Việt gian hơn ai? Ai ngụy chẳng thua ai?” “Về tư tuởng, đã nói: “Ta” chẳng có tư tưởng gì hết. Lạt mềm buộc chặt là phuong pháp “Ta” cột cái gì đó với con nguời. Vợ cả, vợ hai, hai ba vợ đều... là cách giải quyết thỏa đáng từng vấn đề của “Ta.” Đạo đức cách mạng là đó.” .393-395)

Nh»ng chuyŒn Çã nghe, thÃy Tác phẩm hết sức phong phú. Vy Thanh nói về những chuyện “đã nghe, thấy, hiểu biết về đất nuớc từ ngày lớn lên.” Những chuyện ấy “nhiều lắm.” Như đã thấy, nó chiếm 300 trên 753 trương. Ở đây không thể đề cập đến hết những chuyện đó đuợc. Độc giả nào nóng ruột muốn biết ngay Vy Thanh đã đề cập đến những gì, xin lật sách ngay đến những trương 393-395. Trong đó, Vy Thanh đã tóm tắt những chuyện gì anh đa đề cập đến. Ở đây chỉ có thể trích ra một vài chuyện đáng ghi nhất. “Những chiếc ghe hầu của cán bộ lãnh đạo… Tôi đuợc anh liên lạc chèo ghe cho lãnh đạo mời xuống tam bản [dành riêng cho lãnh đạo] uống cà phê sữa trong khi thủ truởng của anh đọc leo lẻo …cần kiệm liêm chính cho cán bộ huyện chép về học.” “Nửa đêm cô nữ sinh tốc mùng chạy, la hoảng trong rừng” [vì bị một ông cán bộ cấp Trung ương lén mò chun vô mùng cô ta để làm chuyện đốn mạt]. “Hơn một trăm ghe chài chở lúa đầy nhóc bị nhận chìm làm thúi khúc sông cả tháng. Những bà già ngồi bên cạnh hai cái nong đựng đầy vịt mới nở, bóc từng con ở nong này đua lên xem rồi đặt sang nong kia… chỉ vì Ủy ban Kháng TÙc l¶n ru¶t chiến–Hành chánh biểu phải bẻ cổ hết” [theo kế Tác giả Vy Thanh nói nhiều về TWC (Trung hoạch “nông thôn bao vây thành thị với chính Ương Cục) vì rất nhiều nguời tham gia kháng chiến sách ngoại bất nhập nội bất xuất” của các ông cán chống Pháp ở vùng Hậu Giang đã là nạn nhân của bộ Trung ương phái vô không hiểu gì tình hình một số nhân vật của cơ quan này, và trong lúc trò địa phuong]. chuyện với nhau đã tiết lộ cho nhau biết những gì “Chương trình tiểu học 5 năm dạy xong trong đã xảy ra cho bản thân họ. Đoạn sau đây tóm tắt 18 tháng…, lên lớp nhứt học trò làm đuợc toán tâm trạng của họ nhân dịp bàn về hai cán bộ cao đại số, chứng minh đuợc những định lý hình cấp của TWC. học phẳng. Nhưng anh học trò giỏi truởng trại ở Câu chuyện xoay quanh vấn đề các ông “lãnh truờng trung học kháng chiến chưa học qua hàm tụ” ở Trung ương đuợc gởi vào công tác ở Khu 2 số y = ax + bx + c. Cô mụ vuờn học một khoá 3 9 –vùng Hậu Giang– đã lớn tuổi và đã có vợ rồi, tháng... đỗ bằng bác si đẻ.” nhưng vào đây lại muốn “xây dựng” với gái sở “Ngay từ ngày đầu của Nam Bộ kháng chiến tại, truớc bằng dụ dỗ, rồi đến cách ép buộc các cô “Ta” kêu gọi thầy cô giáo, sinh viên học sinh, văn làm duới quyền mình, và ban đêm lén vô nhà và nhân ký giả đóng góp cho cuộc kháng chiến thần vô mùng các cô định dở trò. Một cô tên là Thanh QuÓc Gia 39


bị “bác Sáu” chiếu cố, một cô tên là Đao bị “ông đất nuớc tôi ở góc cạnh khác, góc cạnh luôn đuợc Chín Kỳ” chiếu cố. Cô Thanh bị “anh Sáu” ban tô đậm là “sự thật” nhưng là “sự thật méo mó” đêm lén vô nhà chui vô mùng, cô hô hoán lên. Cô để cùng tôi, chúng ta hỏi: “Có đáng hy sinh cả Đao bị “ông Chín Kỳ” biểu xuống ghe tam bản triệu nguời Việt, Pháp, Mỹ cho cuộc chiến đó?, với ông, rồi kéo níu cô, đè cô làm ẩu. Cô ta phải đáng tặng giải “Nobel Hoà bình què” năm 1973 phóng xuống kinh lội, leo vô nhà dân trốn, kêu cho hai nguời đã quàng khăn tang lên đầu các cứu. Kết quả là cô Thanh bị “bác Sáu” ra lệnh goá phụ và những đứa trẻ Mỹ, Việt mồ côi cha đuổi cô khỏi Văn phòng, và cô Đao bị “ông Chín không?” Kỳ” mắng cô về tội “làm nhục cấp Trung ương (tr. xiii) truớc mặt dân.” Khi nói đến “bác Sáu” và “ông Chín Kỳ,” Vy Vô chi‰n khu Thanh góp phần: Lớn Lên Với Đất Nuớc là hồi ức của một “Tôi cũng rõ “bác Sáu” là ai rồi. [“Bác Sáu” thanh niên vùng Hậu Giang của Nam Bộ kể lại là Lê Đức Thọ, Phó Bí thư TWC Miền Nam, gốc hành trình của mình từ lúc “bỏ thành vô bưng” Nam Định]. Tôi cũng rõ Lưu Quý Kỳ là nguời đi kháng chiến đánh Pháp giành độc lập cho đất thế nào. [Luu Quý Kỳ là Vụ truởng Vụ Tuyên nuớc, nhưng sau một thời gian sống trong “bưng” truyền Miền Nam, gốc Quảng Nam]. Mấy đứa mục kích nhiều cảnh chuớng tai gai mắt, thấy bạn trai cùng truờng Nguyễn Văn Tố đã về cơ mình lầm, bị cộng sản luờng gạt và lợi dụng, đã quan này truớc tôi một tháng, bật đèn báo động rút mình ra khỏi tình trạng con chốt bị thí. Nguời về một số nhân vật thuộc loại vừa có râu cằm lại thanh niên đó là Vy Thanh, nhung có thể là một có nanh ở đây khi tôi vào Văn phòng ‘A’.” [thuộc trong hàng ngàn hàng vạn thanh niên Nam Bộ, TWC]. và có thể nói toàn quốc, đã roi vào tình trạng đó. “Tụi nó nói: Nhưng khác với Vy Thanh, họ đã không gặp một “Đây là đất TWC, đọc theo từng âm của mẫu số may mắn giúp họ thoát mạng luới của cộng tự thành tức. TWC là chỗ gây ra cái tức, như tức sản. mình vì thấy quá nhiều chuyện trái tai gai mắt, Vy Thanh lớn lên giữa lúc tình hình quốc tế tức hộc gạch vì ức lòng quá mà nói ra không và quốc nội chuyển biến dồn dập: Chiến tranh đuợc, máu trong tim muốn ộc ra, tức lộn ruột vì Thế giới II bùng nổ, Nhựt đưa quân vô Bắc Việt, đang đứng gặp chuyện nguợc đời thành thử đầu rồi Nam Việt, đảo chính Pháp làm chủ Việt Nam, dộng xuống đất cẳng chổng lên trời.” rồi bị Đồng Minh đánh bại; Pháp mang quân (tr.290) định đặt lại chủ quyền trên Việt Nam. Sự kiện “Tức hộc gạch,” “tức lộn ruột” là động lực này phát động một phong trào kháng chiến chống thúc đẩy Vy Thanh viết Lớn Lên Với Đất Nuớc. Pháp. Đồng thời Đảng Cộng Sản Việt Nam đội Nó là sợi chỉ đỏ xuyên qua suốt tác phẩm này. lốt Việt Minh, nhân danh tranh đấu giành độc lập, Như anh giải thích trong “Lời nói đầu”: cuớp quyền lãnh đạo cuộc kháng chiến chống “Những trang sau đây là chuyện của bốn Pháp. Rồi cựu Hoàng Bảo Đại tái xuất hiện và thế hệ sống trên hữu ngạn Sông Hậu. Bắt đầu ký hiệp định nhận Việt Nam là thành phần Liên từ khi lửa chiến tranh Thế giới thứ II... Trong số Hiệp Pháp, nghĩa là liên minh với Pháp chống chuyện có cảnh tàn ác, dã man. Tôi không vì tính Việt Minh, nghĩa là chống kháng chiến. Cộng sản ác nghiệt, vô nhân đạo ghi nhẹ đi. Vì đó là cảnh có một đề tài tuyên truyền rất hữu hiệu. thật, động tác chính xác xảy ra truớc mắt tôi lúc Những năm 1945-1950 là những năm đời bấy giờ. Tôi chỉ muốn trình với nguời đọc những sống dân Nam Bộ xáo trộn. Một trong hậu quả gì tôi thấy nhưng nguời ta muốn giấu để “thắng” của sự xáo trộn đó là một phần thì truờng ốc đóng nguời dân trong nước, để “khoe” chế độ tiến bộ cửa, một phần thì tinh thần thanh niên dao động, trên thế giới. và bị ảnh huởng lớn của phong trào kháng chiến. Tôi trích dẫn các sự kiện... nhằm giúp nguời Vy Thanh nhận xét: “Tinh thần dao động của đọc thấy rõ cuộc chiến giữa người trong nhà trên nguời quốc gia miền Nam đuợc cộng sản khai QuÓc Gia 40


thác. Thừa nuớc đục, Việt Minh quậy thêm cho tới không có buớc lùi!” Cho nên khi anh nghe đục ngầu với nhiều màn xách động. Học trò, cô truởng cơ quan của anh đề cập đến việc kết nạp giáo nhẹ dạ, bạn hàng rong ngoài chợ, các anh xe vào Đảng, anh ù tai! Anh nói: “Tôi biết đuợc kết đạp xích lô khắp các đuờng phố, thầy thông ông nạp tức là bước vào vòng kềm toả của họ.” Anh phán dễ tin trong mấy công sở ở tỉnh, hễ nghe cũng ý thức được rằng: “Mình đang sống chung Việt Minh xúi đi biểu tình đánh đuổi Tây thì tất với hổ, báo, beo... toàn thú ăn thịt, giết thú lẫn cả xuống đuờng cái rụp.” (tr.120) nguời, không từ một ai” (tr.289). Vy Thanh cũng bị phong trào này lôi kéo. Anh thấy rõ: “mình hiện đang ngồi trên lưng Khởi tiên, anh ta chỉ đi một tháng “vô bưng coi cọp… Nếu tôi nhảy xuống dọc đường, nó sẽ nhai cho biết.” Nhưng rồi, sau “vụ trò Ơn,” bị kích nát đầu tôi” (tr.304). Nhưng anh cũng quyết định động mạnh, lại đuợc hứa sẽ đuợc đi Ba lan, Ấn rằng anh sẽ không có ngày trở về chiến khu và độ học, anh ta xin cha mẹ cho đi “vô chiến khu” “bằng mọi cách, tôi sẽ không là quân cờ nguời luôn. Và từ đây bắt đầu một “đời sống mới,” một trong trận thư hùng giữa họ và Tây” (tr.288). đời sống với tên mới, ngôn ngữ mới, sống theo tiêu chuẩn “tập thể,” biết nhận “giai cấp mới” với CÀn phäi vi‰t tiêu chuẩn “tiểu táo,” “đại táo.” Đặc biệt là đời  Anh Vy Thanh đã thực hiện đuợc ý nguyện sống của mình do nguời khác quyết định. Nguời trên, nhờ một sự may mắn lớn, phải nói là rất khác đó là “Cách mạng,” nghĩa là Đảng Cộng hiếm có trong đời, và nhất là trong thế giới cộng Sản. Và sau khi đuợc giao công tác “những phiền sản: anh đã đuợc một cán bộ cao cấp che chở, cất phức bắt đầu” (tr.157), đặc biệt là phải “học hỏi nhắc vì thấy khả năng của anh lớn. Ông này là để nắm vững đuờng lối cách mạng dân tộc, dân ông “Chín Trản,” Bí thư Khu ủy 9, và Giám đốc chủ nhân dân của Đảng...nhiệm vụ bức thiết hàng trường Đảng Khu ủy 9. Ngay từ đầu ông ta tỏ ra đầu là học tập về chính trị, tư tuởng và tổ chức” có cảm tình với anh Vy Thanh, và trong suốt thời (tr. 163). Vy Thanh đã buớc vào một thế mà chỉ gian Vy Thanh công tác trong Ban Tuyên huấn có tới không có lui. của TWC ông ấy đề bạt anh vào những chức vụ Trong thời gian chỉ hơn nửa năm anh Vy tốt, rồi đề nghị cho anh ấy về thành đi học xong Thanh đã ý thức đuợc điều trên đây. Anh biết Tú tài, rồi lại cho đi Mỹ học. Ý định nói ra của rằng “giặc Tây trước mặt không nguy hiểm bằng ông Chín Trản là chuẩn bị cho Vy Thanh thành kẻ thù trong hàng với mình, đứng ở sau lưng!” một chuyên viên văn hóa cao, và lâm thời kết Anh đuợc biết rằng nhiều chiến sĩ cộng sản hoặc nạp anh ấy vô Đảng để làm công tác trí thức vận. quốc gia có công chống Pháp đã bị loại. Anh đã Nhưng, như đã thấy, sự việc đã không xảy ra thấy “mặt nhám phía sau cái huy hiệu “kháng nhu vậy. Đó là một điều may cho anh Vy Thanh. chiến chống Pháp giành độc lập.” Mặt đó “đuợc Nhưng cũng là một điều may cho chúng ta. Nhờ son toàn màu đỏ”. (tr.227) anh mà nay ta biết rõ thêm đuợc mặt thật của Về “độc lập, tự do, dân chủ” anh nói: cộng sản ở vùng Hậu Giang thời Nam Bộ kháng “Tôi thấy thương dân nuớc tôi quá. Họ chiến chiến. Ta hy vọng rằng sẽ có nguời như anh Vy đấu với Pháp giành lại độc lập, tự do, đặng có Thanh viết về giai đoạn đó về vùng Tiền Giang, cuộc sống hạnh phúc. Hạnh phúc đâu chẳng thấy, Miền Đông Nam Bộ. chỉ thấy bất hạnh ngay từ tháng Tám năm xưa: Đoạn kết thúc tác phẩm của anh Vy Thanh thằng chổng trôi lềnh bềnh trên sông, nguời bị đáng đuợc mọi nguời nghiền ngẫm. Anh viết: bắn ở sân banh, đàn ông bị mổ bụng dồn trấu, bị “Tôi nghi, một ngày nào. Sẽ có nhiều cây viết cho mò tôm, bị bắn sau ót, đàn bà bị hiếp, chồng ghi những dòng tương tự nhu tôi kể trên nhắc sự vắng đang đêm ngủ bị nguời có quyền có chức kiện đã xảy ra ở khắp nước tôi như vậy đó. dỡ mùng chun đại vô, trẻ con đi coi hát cũng bị Phải có thiệt nhiều tác phẩm nói lên chuyện lựu đạn què giò, v.v.,...đủ cảnh!” (tr.232) thật. Từng chuyện liên hệ đến một vùng trên quê Nhưng anh Vy Thanh ý thức rằng anh chỉ là hương tôi. Nhiều chuyện gom lại thành sách phản “một con chốt trên bàn cờ,” và “chốt chỉ có đi ảnh, cảnh ngộ. Từ Bắc vào Nam. Của những nạn QuÓc Gia 41


nhân cộng sản sống lây lất từ 1930 cho đến nay. Của những nguời đã từng sống, đứng trong hàng ngũ kháng chiến chống Pháp. Của những gia đình đã trải qua thời kỳ chống Mỹ cứu nuớc. Sự thật đã rõ: dân nước tôi đuợc dẫn đi phá đường, đắp cản, đào hầm chông, chắt mót cho đầy hũ gạo chống Mỹ, v.v... trong suốt hai thời kỳ đó để rồi “Ta” cho không vùng biển đất nước, cho dời cột mốc biên giới miền Bắc về phía Nam xa hơn đặng đền đáp tình giao hảo như răng với môi. Chuyện ngắn dài không quan trọng. Điều quan trọng là đừng để chuyện thật bị võ trang tuyên truyền bóp méo. Cần phải viết, phải kể đặng các thế hệ đuợc sinh nhưng chỉ đuợc sống rất ngắn ngủi trên đất Việt biết thế hệ ông cha mình đã bị cộng sản sát hại, sỉ nhục, tù đày đến mức nào; đã bất chấp hiểm nguy chẳng nề mạng sống bỏ tất cả lại phía sau để cho con cháu huởng tự do.” (tr.395) Tôn Thất Thiện

Nhöõng baøi thô ngaén Leâ Phöông Nguyeân

Trăng Khuya

Vầng trăng muộn bên trời như thấm mệt, Cuộc hành trình vật vã với mây đen; Trong tĩnh lặng chợt thấy mình đã khuyết, Giữa trời khuya lồng lộng dáng trăng huyền. Việt Nam, Sông Núi Và Người Còn Sông, còn Núi, còn Người Yêu Sông yêu Núi còn trời Việt Nam; Sá gì bão táp mưa chan, Núi nguyên dáng Núi, Sông tràn nét Sông. Cơ duyên Hạt giống nào rất nhỏ Theo gió về nơi đây Giọt sương tràn lá cỏ Rơi xuống đúng chỗ này Một mầm non hé nở Dưới mặt trời xanh cây Chén rượu đời (Gởi các con) Thơm và ngọt vẫn chỉ là hảo vị Chén rượu đời rất đắng thế mà hay Uống lấy sức rồi gượng mình đứng dậy Để cho ta lớn giữa thế gian này. Nghĩ về sống và chết Rất vui khi được làm người Dẫu qua nước mắt nhìn đời vẫn vui Chớ buồn chi lúc chia phôi Chỉ là nhường chỗ cho người đến sau. QuÓc Gia 42


Những Người đã Từng Là Cộng Sản

HỌ ĐÃ NÓI VÀ VIẾT NHỮNG GÌ? Lê Minh Khôi Nguyễn Hộ người có 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Đoàn Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong tập hồi ký Quan Điểm Và Cuộc Sống:

“Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN.  Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968 nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa.  Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do.  Đó là điều sĩ nhục (nguồn: Wikipedia)”.

Cách Ruộng Đất 1953-1956:

“Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược. Tại cuộc mít tinh tối 29/10/1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được!  Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được.  Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời.  Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại” (Nguyễn Minh Cần, Xin Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)

Trung Tướng Trần Độ, Cựu Phó Chủ Tịch Quốc Hội, viết: “Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã.  Nhưng lại xây dựng nên một xã Nguyễn Minh Cần, nguyên Phó Chủ Tịch Ủy hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội, nguyên Đại Sứ phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và toàn trị, nhiều thói xấu giống như và tệ hơn là và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải trong chế độ cũ…” Và trong một lần nói chuyện, QuÓc Gia 43


khi được hỏi về chế độ lao tù, ông nói “Nếu nhà tù Pháp thời xưa mà giống nhà tù cộng sản bây giờ thì chúng tôi chết lâu rồi, làm gì còn có người vượt ngục”. 

Cuối cùng, để biện minh cho những đóng góp của mình vào chế độ, ông Trần Độ làm bốn câu thơ: Những mơ xoá ác ở trên đời, Ta phó thân ta với đất trời Ác xoá đi, thay bằng cực thiện Tháng ngày biến hoá, ác luân hồi. (Nguồn: Trần Độ- Nhật Ký Rồng Rắn)

đầy ra Côn Đảo từ năm 1908 đến năm 1921 mới được trả tự do.  Khi mãn hạn tù cụ được thả về Huế, tại đây, cụ đắc cử dân biểu năm 1926, rồi được cử làm Viện trưởng Viện Dân Biểu Trung Kỳ và đứng ra xuất bản tờ báo Tiếng Dân.  Một người bị tù vì tội chống thực dân còn được thực dân cho ra báo trong khi đó một người từng nắm giữ chức Phó Chủ Tịch Quốc Hội của chế độ mà xin phép ra một tờ báo cũng không được”. (nguồn: Wikipedia)   Cũng nên biết rằng năm 1946 cụ Huỳnh Thúc Kháng đã giữ chức Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ trong Nội Các Chính Phủ Liên Hiệp và giữ chức Quyền Chủ Tịch Nước trong khi Hồ Chí Minh đi Pháp tham dự Hội Nghị Fontainebleau.  Như vậy không thể gán ghép cụ Huỳnh là Việt Gian hay nói cụ Huỳnh vì thỏa hiệp với Pháp nên đã được Pháp cho ra báo. Trần Lâm sinh năm 1925 vào đảng năm 1947, Vụ phó Ủy Ban Kế Hoạch Nhà nước, thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao, đã viết trong bài “Những dòng suy nghĩ từ Đại hội đến Quốc hội” số tháng 9/2007: “Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân.  Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìn.  Đảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm”.

 Hoàng Minh Chính gia nhập đảng từ năm 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một Quốc Hội CSVN, trả lời phỏng vấn của báo Thanh bài phát biểu đã than thở rằng Niên:

“Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tiền của của nhà nước...  Nhưng cái mà chúng ta tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc.  mất lớn nhất lại không phải là tiền, dù số tiền bị  Ngay cả thời kỳ nô lệ, người dân ai muốn ra báo mất lên đến hằng trăm tỷ, mà cái lớn nhất bị mất là cũng chỉ cần nộp một giấy xin phép và bản lưu đạo đức.  Chúng ta hiện sống trong một xã hội mà chiểu.  Điển hình là cụ Huỳnh Thúc Kháng bị thực chúng ta phải nói dối với nhau để sống.  Nói dối dân Pháp xử 13 năm tù về tội chống Pháp và bị hằng ngày trở thành thói quen, rồi thói quen đó lặp QuÓc Gia 44


lại nhiều lần thành đạo đức mà cái đạo đức đó rất mất đạo đức”. Nguyễn Khải, nhà văn, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS, đã viết trong “Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất”:

Quế Dương Viện Quân Sử Hà Nội, Trung Tá Trần Anh Kim người anh hùng chống cuộc xâm lăng từ phương Bắc năm 1979, Sứ Thần Dương Danh Dy, đại diện Hà Nội tại Trung Quốc, và các ông Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Vàng Sao cùng những tuổi trẻ được sinh ra và trưởng thành trong chế độ như Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người Buôn Gió… Nhiều lắm, nhiều lắm, biết kể sao cho hết. Đứng trước sự phẫn nộ của người dân và một số người ý thức trong đảng, Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh trong một lần nói chuyện tại Hội Các Nhà Văn đành phải hô hào cởi trói cho văn nghệ (có nghĩa là Đảng coi giới văn nghệ sĩ như loài cầm thú) và cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt thì hô hào: “Đổi mới hay là chết”.  Mà đổi mới là gì? Là cóp nhặt và làm theo những gì Miền Nam đã làm từ mấy chục năm về trước.  Cũng chính nhờ biết “đổi mới” nên người dân Việt Nam mới có gạo ăn, thay vì cho mãi đến những năm 1989-1990, suốt mấy chục năm trong thời bao cấp, ngoại trừ đảng viên cán bộ và công an là được ăn cơm, còn tuyệt đại đa số nhân dân phải ăn bo bo là loại đồ ăn dành cho bò cho ngựa và mỗi chén cơm có tới hai phần là ngô khoai sắn độn. Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt.  Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình của Miền Nam.  Theo bản công bố của Bộ Lao Động Thương Binh Xã Hội phổ biến ngày 14-12-1998 trên đài Hà Nội thì phía Cộng Sản Bắc Việt đã chết trên 3 triệu người.  Quảng Nam, Quảng Bình bị thiệt hại nặng nhất, trung bình mỗi gia đình một người.  Miền Nam có 300,000 quân nhân tử trận. Theo ông Nguyễn Hộ trong Quan Điểm và Cuộc Sống thì cả hai miền Nam Bắc đã chết trên 11 triệu người.  Cái giá phải trả quá đắt!

“Ngôn từ là mặt yếu nhất trong các lãnh vực thượng tầng cấu trúc tại các nước xã hội chủ nghĩa vì lãnh đạo các nước đó dùng ngôn từ để che đậy...  Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ .  Người dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo”. Nguyễn Văn Trấn, con hùm xám Chợ Đệm Mỹ Tho, Phụ Tá Bí Thư Đảng Ủy Nam Bộ (1944), Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974).  thì nói huỵch tẹt theo lối nói Miền Nam: “Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết”.  (Viết Cho Mẹ và Quốc Hội trang 345, nhà xuất bản Văn Nghệ, 1995) Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói “Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”.  Ông giải thích: “Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”. Và còn rất nhiều, rất nhiều nữa những trăn trở phản tỉnh của: Lê Hồng Hà Cục Trưởng Cục An Ninh Bộ Công An, Lê Liêm Cục Nội Chính, Nguyễn Trung Thành Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Đảng, Nguyễn Văn Hiếu Ủy Viên Thường Trực Mặt Trận Tổ Quốc, Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nguyên Đại Sứ Hà Nội tại Trung Cộng, Đại Tá Bùi Tín Lê Minh Khôi Phó Tổng Biên Tâp tờ Nhân Dân, Đại Tá Phạm QuÓc Gia 45


Mời cac ban đọc một bài thơ hay.  một bài thơ viết để trả lời một nhà thơ miền Bắc.  

BỜ  VẪN  QUÁ   XA

        

  (Tặng bạn thơ Trịnh Anh Đạt và cô vợ người Hoa.  Trịnh Anh Đạt, một nhà thơ chưa vào Đảng, chưa vào Hội Nhà Văn nhưng đã đoạt nhiều giải thưởng thơ giá trị ở Việt Nam, lúc sang Mỹ dự đám cưới con gái có điện thoại hỏi tôi “Chiến  tranh đã khép lại hơn 30 năm mà sao người Việt hải ngoại vẫn còn nhiều ác cảm, vẫn đối  đầu với  những người Cộng Sản ?”)

PHẠM ĐỨC NHÌ

 Tôi, người lính Lữ Đoàn 1 Nhảy Dù năm 75, 29 tháng tư khi đoàn tàu chở đơn vị tôi chuẩn bị rời Vũng Tàu hướng ra Đông Hải thương cha mẹ già, đàn em dại tôi bước lên bờ ở lại quê hương nhưng cha mẹ già chưa được gặp cũng chưa thấy mặt đàn em các anh, những người chiến thắng súng dí sau lưng đẩy tôi vào trại tập trung   rồi bằng những lời dối trá  trái tim vô tình tia nhìn thù hận các anh cướp mất của tôi những tháng năm đẹp nhất cuộc đời    tôi có người bạn đói lòng moi mấy củ khoai các anh đập nát xương bàn tay mãi mãi mang thương tật một người khác lâu ngày thèm thịt chụp vội con nhái bên đường bỏ vào mồm nuốt chửng báng súng AK các anh lao vào ngực, vào bụng

cho đến khi con nhái phòi ra con nhái lúc vào màu xanh lúc ra thành màu đỏ   tôi trở về trên đôi nạng gỗ nhìn nhà dột, cột lung lay cha chết đọa đày các em tứ tán mẹ tuổi già, sức yếu  vẫn giãi nắng dầm sương tôi cắn răng lìa bỏ quê hương tìm sự sống   trở về thăm quê mấy lần trên đường từ Nam ra Bắc tôi cũng đôi khi nếm được chút dư vị của chiến tranh tôi gặp cả thương binh từ hai phía kẻ chống nạng, người ngồi xe lăn kẻ mất tay, người sẹo đầu, vẹo cổ họ buồn tủi vì phải sống đời nghèo khổ nhưng không thấy ai lên tiếng oán hờn với họ, giữa chiến trường “ chuyện thường tình mũi tên hòn đạn.”   ở Mỹ, tôi quen hai vợ chồng người Hoa vợ cô giáo, chồng luật sư yêu nhau tha thiết QuÓc Gia 46


nhưng định mệnh trớ trêu, oan nghiệt cô vợ bị hiếp dâm ít lâu sau đẻ thằng con đen như cột nhà cháy anh chồng ôm mặt khóc như điên như dại chạy ra khỏi phòng sanh vợ tay nắm chặt thành giường ngất lịm    trở về nhà cô vợ trẻ người Hoa đã có thể cho đi ��ứa con khác màu da để mỗi ngày người chồng khỏi thấy vết thương lòng bị chà đi, xát lại   nhưng các bạn tôi làm sao có thể chặt bỏ bàn tay của mình? làm sao có thể cắt bỏ lá phổi của mình? nên mỗi lúc trở trời, đau đớn lại nhớ đến các anh không giống những thương binh ( mũi tên hòn đạn vô tình ) các bạn tôi mang thương tật bởi đôi tay độc ác bởi trái tim độc ác của các anh   sau chiến tranh đối xử với những người ở bên kia chiến tuyến nhưng cùng tiếng nói, màu da biết bao nhiêu phương cách đưa ra các anh chọn phương cách tàn độc nhất các anh đã tự đào dòng sông ngăn cách nay lại ngồi chễm chệ trên bờ í ới vẫy chúng tôi qua tiếc rằng…… bờ vẫn… quá xa.   Viết xong tháng chạp năm Canh Dần ( tháng 1 năm 2011)

 

PHẠM ĐỨC NHÌ

   

Cảm Tác sau khi đọc bài viết của Nhà văn Quân Đội Phan Nhật Nam   “Tuổi của Anh không còn qúa trẻ” Để ước mơ việc lấp bể vá trời. Xưa tiền nhân Lý Thường Kiệt bảy mươi Vẫn dong ruổi ngày đêm trên yên ngựa.  

Cơn quốc biến phải đồng lòng quyết chiến, Đặng Dung xưa bạc tóc tuốt gươm mài. Đứng lên anh vùng vẫy chí làm trai, Dùng bút thép miệt mài gươm cứu nước.  

Con đường máu là con đường phía trước, Đường non sông quét sạch bóng cờ hồng. Để toàn dân ta giành lại biển đông, Để thế hệ tự hào trang sử mới.  

Kia Tổ Quốc đang chờ ta xốc tới, Trước diệt nội thù sau đánh đuổi xâm lăng. Vận nước ngả nghiêng Ôi! hào kiệt ngủ yên? Gương Bình Trọng, chết vinh hơn sống nhục.  

“Một vũng nước trong trăm ngàn vũng đục, Một ngàn người nhục có một người thanh” Thắp lên anh nghĩa khí đấng hùng anh, Người chiến sĩ đâu màn danh thành bại.  

Nước non ta phải chính tay giành lại, Dẫu phải đánh đổi bằng tất cả máu xương. Giờ chúng ta chỉ có một con đường, Con đường máu con đường xốc tới.  

Kìa lòng dân đang bùng dậy anh ơi, Ta quyết đứng giữa trời thề cứu nước. Xin hãy trọn cuộc đời lao phía trước, Trải mật phơi gan cứu lấy giống nòi.  

Trống Mê Linh vang vọng nơi nơi, Gươm Hưng Đạo sáng ngời Tổ Quốc. Hịch Thường Kiệt  bất khuất ngàn năm, Cứu Non Sông dầu thịt nát xương tan!   LÊ CHÂN 

QuÓc Gia 47


‘Death by China’: THỰC DÂN, VÀ THUỘC ĐỊA, KIỂU MỚI lll

HÀ GIANG

IRVINE, California -Buổi hội thảo có tên gọi “Death By China - Confronting the Dragon - A Global Call to Action,” và giới thiệu tác phẩm cùng tên, được tổ chức tại Bechman Center thuộc thành phố Irvine chiều ngày 7 tháng 6.

lll

Câu trả lời đầy đủ nhất dĩ nhiên nằm trong tác phẩm “Death By China,” hơn 250 trang, kết quả của hơn hai năm nghiên cứu, phỏng vấn và những chuyến viếng thăm nhiều miền khác nhau trên đất nước Trung Quốc của cả hai tác giả, và phụ tá của họ. Với 16 chương, tác phẩm “Death By China” được chia làm hai phần chính, gồm lập luận cũng như dẫn chứng về hiểm họa Trung Quốc, và lời kêu gọi một số hành động mà cả chính quyền, giới đầu từ lẫn người tiêu thụ Hoa Kỳ cần phải làm, và cần làm ngay, để có thể tránh được hiểm họa này. Hai tác giả Navarro và Autry lập luận rằng cứ với đà này, nhân loại sẽ dần dà bị chết hết dưới tay Trung Quốc, vì: Thứ nhất, người tiêu thụ sẽ bị hàng hóa độc hại của Trung Quốc giết dần giết mòn; Thứ hai, chính sách cạnh tranh bất chính của Tiến Sĩ Peter Navarro giải thích về hiểm họa Trung nhà cầm quyền Trung Quốc tạo nên một loạt những Quốc trong buổi hội thảo tại Beckman Center, “võ khí” được sử dụng một cách có hệ thống để Irvine, ngày 7 tháng 6, 2011. (Hình: Hà Giang/ tiêu diệt nền kinh tế của các quốc gia khác, nhất là Người Việt) nền kinh tế Hoa Kỳ; Thứ ba, biện pháp cho gián điệp xâm nhập vào Hai tác giả Peter Navarro, Greg Autry và nước Mỹ, ăn cắp bí mật quốc phòng cộng với việc những diễn giả có thẩm quyền cũng như kiến thức ngày càng tăng ngân quỹ quốc phòng, sẽ khiến về Trung Quốc đã thay phiên nhau vẽ nên một bức Trung Quốc chỉ trong vài năm nữa có thể đuổi kịp, tranh, cận cảnh, rõ ràng, về hiểm họa mà chính rồi vượt qua, Hoa Kỳ về sức mạnh quân sự; sách của quốc gia này đang mang đến cho thế giới. Thứ tư, chính sách tìm đủ mọi cách để chế tạo Trong phần trình bày linh động và cặn kẽ, ra hàng hóa với giá thành rẻ nhất, Trung Quốc sẽ kéo dài suốt gần một tiếng đồng hồ, Tiến Sĩ Peter hủy hoại môi sinh tàn tệ và nhanh chóng đến mức Navarro khiến cử tọa lặng người đi, và bị thuyết khó có thể nào cứu gỡ được. phục, rằng nếu tình trạng hiện tại cứ tiếp diễn, thì Dẫn chứng sự độc hại và nguy hiểm của nhân loại, hay trong một phạm vi hẹp hơn, người hàng hóa Trung Quốc, “Death By China” đưa ra dân và đất nước Hoa Kỳ, sẽ “chết dưới tay Trung hàng loạt những thí dụ như melamine trong sữa, Quốc.” melamine trong thức ăn cho chó mèo (pet food),  Tại sao? quần áo cho trẻ em dễ bốc cháy, thuốc aspirin chứa QuÓc Gia 48


độc tố, thuốc Lipitor và Viagra giả, chất arsenic và điện tử, Trung Quốc lấy đi của Hoa Kỳ hơn 40% trong nước ngọt, chất chì trong trà, than giả, nôi em công ăn việc làm. bé chỉ dùng vài lần là gẫy thành khiến nhiều em bé Theo Navarro và Autry, trong vòng mười năm bị ngã gẫy cổ, trẹo sườn, điện thoại di động bị phát qua, Trung Quốc lấy đi của Hoa Kỳ mỗi năm 1 nổ, “dry wall” chứa độc tố, sofar bị xịt đầy chất triệu công ăn việc làm. Cũng theo họ, trong con “dimethyl fumarate” gây bệnh ngứa ngoài da kinh số 13.9 triệu người đang bị thất nghiệp tại Mỹ, 10 niên, những món ăn chứa đầy chì, vòng đeo cổ và triệu việc làm được chuyển sang Trung Quốc. đồ chơi gây khó thở, và còn rất nhiều ví dụ khác. Vũ khí cuối cùng trong chính sách thâm độc Những dẫn chứng về sự cạnh tranh bất chánh của Trung Quốc là việc mà hai tác giả của “Death cũng nhiều không kém! by China” gọi là “xâm lăng” hay “chiếm lãnh thuộc Trước tiên, Trung Quốc đập tan những quy ước địa” khắp nơi bằng cách lạm dụng tự do mậu dịch về cả tự do mậu dịch lẫn thương mại bằng chính để giành lấy tài nguyên của các quốc gia đang phát sách “vừa con buôn thủ lợi, vừa bảo vệ nền công triển. nghệ nội địa” bằng cách đổ tiền của nhà nước vào Một kịch bản quen thuộc được Navarro và từng nền công nghệ mà họ muốn cạnh tranh với Autry vẽ nên: Một ông Trung Quốc bụng phệ, mang Hoa Kỳ, và cướp đi công việc của người dân Mỹ. ngân phiếu đến một quốc gia nghèo khó nào đó, và Còn những võ khí được sử dụng có hệ thống để hứa sẽ cho quốc gia đó mượn một số tiền khổng lồ giết hại nền kinh tế của Hoa Kỳ thì sao? với tiền lời rẻ mạt để “giúp” xây cất đường sá hay Theo “Death by China,” các võ khí này gồm canh tân quân đội. Ðổi lại, quốc gia này chỉ cần việc hỗ trợ cho các hàng xuất cảng vi phạm luật làm hai điều rất nhỏ cho Bắc Kinh: Trao hết quyền của WTO, sản xuất hàng giả, đánh cắp kỹ thuật, khai thác tài nguyên, đồng thời cho phép Trung hoàn toàn không quan tâm đến những cách sản Quốc được quyền bán những sản phẩm được chế xuất có hại cho môi sinh, và ngược đãi công nhân, tạo bởi chính những tài nguyên vừa khai thác được biến họ thành lao nô. từ nước này cho người tiêu thụ quanh vùng. Ðiểm then chốt của chính sách con buôn trục Tại sao đây lại là mánh lới quỷ quyệt? Vì những lợi bất chấp các quy ước của WTO mà Trung Quốc hợp đồng loại này biến quốc gia vừa ký kết cho đã ký kết là việc thao túng hối suất, khiến hàng Trung Quốc khai thác tài nguyên trở thành thuộc nhập vào Trung Quốc có giá thành rất cao, tạo cho địa của họ. Cả thị trường cũng của Trung Quốc nốt. Hoa Kỳ một nguy cơ như trái bom nổ chậm: Thâm Tóm tắt sự hữu hiệu của Trung Quốc trong việc thủng mậu dịch hàng năm lên đến gần $1 tỉ! áp dụng chính sách “vừa con buôn thủ lợi, vừa bảo Cùng lúc đó, bất cứ công ty nào muốn bước vệ nền công nghệ nội địa”, để cướp đi nhiều kỹ vào thị trường được chính phủ Trung Quốc bảo hộ nghệ của Hoa Kỳ, cuốn “Death By China” đưa ra kỹ càng để bán hàng cho dân địa phương phải chịu một số thống kê tiêu biểu. số phận chung là dần dà sẽ bị đánh cắp hết kỹ thuật và phát minh. Trường hợp của Google và Google China là một ví dụ điển hình. Lý do là luật của Trung Quốc đòi hỏi các công ty muốn vào nước họ phải chuyển bộ phận nghiên cứu và phát triển đến đó. Một vài thống kê trong “Death by China” làm độc giả giật mình. Kể từ khi Trung Quốc gia nhập WTO năm 2001, chủ trương “con buôn trục lợi” và bảo vệ công nghệ nội địa của họ đã khiến nhiều kỹ nghệ của Hoa Kỳ, như may mặc, bàn ghế, hóa chất, giấy, sắt, bánh xe, bị thu nhỏ lại còn một nửa. Riêng kỹ nghệ dệt bị triệt tiêu hơn 70%. Trong ngành vi tính Hình: Dân Huỳnh/Người Việt QuÓc Gia 49


Tóm tắt sự hữu hiệu của Trung Quốc trong việc Hơn thế nữa, Trung Quốc đã cho chiếc máy áp dụng chính sách “vừa con buôn thủ lợi, vừa bảo bay tàng hình J-20 của họ bay thử lần đầu tiên tại vệ nền công nghệ nội địa” của, để cướp đi nhiều kỹ Chengdu ngay trong chuyến viếng thăm Trung nghệ của Hoa Kỳ, cuốn “Death By China” đưa ra Quốc của Bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert một số thống kê tiêu biểu. Gates vào Tháng Giêng vừa qua. Chẳng hạn, Trung Quốc hiện nay cung cấp cho Navarro và Autry cho biết rằng sở dĩ Trung Hoa Kỳ 60% nước táo đặc, 50% tỏi, 70% thuốc Quốc đã làm như thế là vì muốn chọc vào mắt của trụ sinh penicillin, 50% thuốc aspirin, 33% thuốc ông Bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, là vì chính Tylenol, và 90% vitamin C. ông Robert Gates đã từng công khai tuyên bố là Hai tác giả Peter Navarro và Greg Autry khẳng phải đến năm 2020 Trung Quốc mới chế nổi một định rằng khác với trước kia chỉ sản xuất được chuyến máy bay như vậy. Cũng theo Navarro và những loại hàng hóa rẻ tiền, giờ đây Trung Quốc Autry thì nhiều nhà phân tích cho rằng chiếc J-20 đã lấn chân vào ngành sản xuất xe hơi, máy bay, và của Trung Quốc có thể còn chiến hơn chiếc máy cả những dụng cụ y khoa tinh vi. bay tàng hình F-22 của Mỹ. Rồi kết luận là Trung Quốc đã xâm lăng Hoa Thật ra giữa J-20 và F-22, máy bay nào chiến Kỳ về mặt kinh tế, vì với số lượng nhiều mặt hàng hơn là vấn đề còn đang được tranh cãi. khác nhau đổ vào Hoa Kỳ như thế, người tiêu thụ Câu hỏi quan trọng hơn được đặt ra là nhờ đâu thật ra không còn sự lựa chọn vì nếu không mua Trung Quốc đã có những bước tiến nhanh như vậy sản phẩm Trung Quốc thì mua gì bây giờ. trong việc chế tạo máy bay tàng hình? Navarro và Autry dành hẳn 4 chương trong “Death By China” trích lời Ðô Ðốc Davor cuốn “Death By China” để nói về sự nguy hiểm Domazet-Loso, tham mưu trưởng Quốc Phòng của của sự phát triển sức mạnh quân sự Trung Quốc, Crotia, nói rằng Trung Quốc đã đánh cắp kỹ thuật mà theo hai ông, cũng bằng phương pháp bất chính. máy bay tàng hình của Hoa Kỳ bằng cách mua lại Theo “Death By China” thì “Ngũ giác đài” của mảnh của một máy loại này của Hoa Kỳ bị bắn rơi Trung Quốc hiện đang lặng lẽ tiến hành công việc ở Serbia năm 1999. Theo Navarro và Autry, ngay chế tạo những vũ khí tối tân mà họ đã đánh cắp kỹ sau khi chiếc máy bay rơi xuống, Trung Quốc đã thuật từ Hoa Kỳ, qua đoàn quân gián điệp hùng hậu cho một đoàn gián điệp đi lùng khắp vùng để tìm của họ. Những vũ khí có cả tên lửa nhắm vào việc mua bất cứ bộ phận nào của chiếc máy bay bị rơi bắn hạ vệ tinh, tiêu diệt hàng không mẫu hạm của mà người dân Serbia ở quanh đó đã nhặt được. nước Mỹ, hay bắn sâu vào nội địa Hoa Kỳ. Theo Navarro và Autry, ngay sau khi chiếc máy   Tại sao sự bành trướng quân sự của Trung bay rơi xuống, Trung Quốc đã cho một đoàn gián Quốc là điều đáng quan tâm? điệp đi lùng khắp vùng để tìm mua bất cứ bộ phận  Trả lời câu hỏi này, về mặt không lực, hai tác nào của chiếc máy bay bị rơi mà người dân Serbia giả Navarro và Autry trích tờ Aviation Week, nói ở quanh đó đã nhặt được. rằng: “Nếu chiến tranh xẩy ra, theo một mô phỏng Sự cạnh tranh của Hải Quân Trung Quốc với của Rand Corporation, không lực của Hoa Kỳ sẽ Hải Quân Hoa Kỳ cũng ráo riết không kém, và theo đánh thắng Trung Quốc với tỉ số 6-1, thế nhưng “Death By China” thì nhiều nỗ lực được nhắm vào Hoa Kỳ vẫn thua.” việc chế tạo những đầu tên lửa nhằm tiêu diệt hàng Nói đến sự hiếu chiến của Trung Quốc, Navarro không mẫu hạm của Hoa Kỳ, mà Navarro gọi là và Autry tả lại cuộc biểu diễn không lực tại Zhuhai, “carrier killer missiles.” trong đó nước này đã chưng bầy mô phỏng của một Hiểu rõ rằng sức mạnh của Hải Quân Hoa Kỳ chiếc máy bay không không người lái nhắm vào không chỉ nằm ở dàn hàng không mẫu hạm tối tân, một hàng không mẫu hạm của Mỹ và nói rằng với mà còn ở những chiếc tầu ngầm lặng lẽ đi theo để loại máy bay này, hàng không mẫu hạm của Hoa bảo vệ và yểm trợ dưới mặt nước, Trung Quốc đã Kỳ, trung bình mang theo khoảng 5000 lính hải cho xây dựng căn cứ tàu ngầm đảo Hải Nam với quân có thể bị tên lửa (missle) của Trung Quốc bắn các cửa vào có chiều rộng hơn 23 mét, mới được nhắm dễ dàng hơn. phát giác ra trong thời gian gần đây, bên trong ẩn QuÓc Gia 50


chứa nhiều tàu ngầm nguyên tử trang bị tên lửa đ���n đạo JL-2, với có tầm bắn 7,200 km và có thể cải tiến để đưa tầm bắn lên đến 12,800 km. Navarro và Autry giải thích rằng có thể nhiều người sẽ cho rằng xét về mọi mặt, “còn lâu” sức mạnh quân sự của TQ mới bì được với Hoa Kỳ, tuy nhiên họ nêu ra một điểm then chốt mà mọi người không quan tâm đủ là Trung Quốc càng thu ngắn khoảng cách này, với tộc độ ngày một nhanh hơn. Về mặt gián điệp, “Death By China” cảnh báo rằng với khoảng 750,000 người Trung Quốc vào Hoa Kỳ mỗi năm mục đích tối thượng của ngành tình báo Trung Quốc là nhắm vào chính phủ Hoa Kỳ và kỹ thuật quốc phòng để đánh cắp dữ liệu đưa về Trung Quốc. Navarro và Autry than: “Chua xót thay, chính chúng ta, cả chính quyền lẫn người dân Hoa Kỳ đang giúp cho Trung Quốc ngày càng giầu mạnh, và tài trợ cho nỗ lực phát triển quân sự của Trung Quốc.” “Death by China” quả thực đã vẽ nên một bức tranh u ám! Vậy phải làm sao? Theo Navarro và Autry thì điều đầu tiên là mọi người tiêu thụ phải thay đổi nhận thức của mình, và

thay đổi ngay trước khi quá trễ, để hiểu rằng hàng rẻ chưa chắc đã là rẻ. Dẫn chứng bằng sự kiện drywall của Trung Quốc chứa chất sulfurous gase, không những đã khiến cho những ngôi nhà xây bằng drywall này bị có mùi trứng thối làm người cư ngụ bị sưng phổi, ngứa cổ, nghẹt thở, mà còn làm thiêu hủy các ống nước khiến hệ thống HVAC (máy sưởi, thoát hơi và máy lạnh) bị hỏng, không làm việc được. Tài liệu cho biết hàng 100,000 căn nhà của người dân Hoa Kỳ phải sửa chữa tốn khoảng 15 tỉ đô la. Navarro và Autry nhấn mạnh rằng theo họ, chính phủ Hoa Kỳ cần xét lại chính sách đối ngoại của mình với Trung Quốc, và với họ “luôn luôn phải ngờ vực và liên tục kiểm chứng.” Còn người tiêu thụ thì phải suy nghĩ cân nhắc rất kỹ trước khi mua một món hàng nào đến từ Trung Quốc. Phải hỏi mình rằng món hàng này có rẻ thật không, có an toàn không, sẽ tốn bao nhiêu tiền để chữa bệnh hay sửa chữa. Ngoài ra còn phải nghĩ đến những công nghệ Hoa Kỳ đang bị Trung Quốc tiêu diệt, những công ăn việc làm bị tước đi, có thể kể cả việc làm của chính bản thân mình.

QuÓc Gia 51


Từ Độc tài tới Dân chủ

RUARIDH ARROW

Đạo diễn phim tài liệu “Gene Sharp - Cách khởi đầu cách mạng”

Trong một ngôi nhà cũ ở miền Đông Boston một người đàn ông cao tuổi, lưng còng xuống, cặm cụi chăm sóc những cây phong lan quý hiếm trong văn phòng tồi tàn của mình. Chú chó Sally giống Labrador của ông nằm trên sàn giữa đống giấy tờ tài liệu nghiên cứu dõi mắt nhìn theo khi ông đi qua. Tiến sĩ Gene Sharp chính là người nay được công nhận là tác giả chiến lược đằng sau cuộc lật đổ chính phủ Ai Cập. Ông Gene Sharp là chuyên gia hàng đầu thế giới về cách mạng bất bạo động. Tác phẩm của ông đã được dịch sang hơn 30 ngôn ngữ, và các cuốn sách của ông được bí mật chuyền qua biên giới trốn tránh cảnh sát mật ẩn ở khắp nơi trên thế giới. Con đường dẫn tới cách mạng Phát triển một chiến lược để giành tự do và một tầm nhìn xã hội mà bạn muốn Vượt qua nỗi sợ hãi bằng những hành động kháng cự nhỏ bé Sử dụng màu sắc và biểu tượng để thể hiện tình đoàn kết kháng chiến Học từ các ví dụ trong lịch sử về thành công

của các phong trào bất bạo động Sử dụng “vũ khí” bất bạo động Xác định các trụ cột của chế độ độc tài và phát triển một chiến lược phá hoại từng trụ cột đó Dùng các hành vi đàn áp, tàn nhẫn của chế độ như một công cụ để tuyển mộ người tham gia phong trào của mình Cách ly hoặc loại bỏ khỏi phong trào những người sử dụng hoặc chủ trương bạo lực Khi ông Slobodan Milosevic ở Serbia và ông Viktor Yanukovych ở Ukraine bị sụp đổ trong các cuộc cách mạng màu tràn qua Đông Âu, các phong trào dân chủ này đều bày tỏ lòng biết ơn trước đóng góp của ông Sharp, nhưng ông vẫn còn ít được biết đến với công chúng. Bất chấp những thành công này và cả một đề cử giải Nobel Hòa bình vào năm 2009, ông vẫn phải đương đầu với những khó khăn về tài chính thường xuyên, và bị cáo buộc là người của một tổ chức mà thực chất là CIA đứng đằng sau. Viện Albert Einstein đặt trụ sở ở tầng trệt nhà ông thực sự được vận hành bởi sức mạnh và nhân cách của Giám đốc điều hành rất trung thành của ông, Jamila Raqib. Vào năm 2009 tôi bắt đầu quay một phim tài liệu theo dõi những ảnh hưởng mà tác phẩm của Gene Sharp đem lại. Tôi đã đi từ ngôi nhà trên tầng chót với những cây phong lan thanh bình của ông, qua bốn lục địa và cuối cùng tới Quảng Tahrir, nơi tôi ngủ cùng với những người biểu tình đã đọc tác phẩm của ông bằng đèn pin dưới bóng những chiếc xe tăng. Gene Sharp không phải là Che Guevara, nhưng ông có thể có ảnh hưởng nhiều hơn bất cứ nhà lý luận chính trị nào khác cùng thế hệ mình. Thông điệp chính của ông, đó là sức mạnh của chế độ độc tài xuất phát từ sự sẵn sàng vâng lời của những người mà họ chi phối - và rằng nếu người dân có thể phát triển những kỹ thuật để không cho chế độ có được sự đồng ý của mình thì chế độ đó sẽ sụp đổ.

QuÓc Gia 52


Trong nhiều thập niên qua, người dân sống dưới các chế độ độc tài đã thực hiện một cuộc hành hương đến với Gene Sharp để được tư vấn. Bằng những viết lách của mình, ông đã giúp hàng triệu người trên thế giới giành được tự do mà không cần tới bạo lực. “Ngay khi bạn chọn chiến đấu dùng bạo lực tức là bạn đã lựa chọn chiến đấu chống lại vũ khí tốt nhất mà đối thủ của bạn có, mà bạn phải thông minh hơn thế chứ”, ông quả quyết. “Mọi người có thể hơi ngạc nhiên khi họ đến đây, tôi không nói cho họ biết phải làm gì. Họ phải học làm thế nào để cuộc đấu tranh bất bạo động có hiệu quả với họ vì thế họ phải tự làm điều đó.”

Bốc lửa Để làm điều đó, ông Gene Sharp cung cấp trong các cuốn sách của ông một danh sách 198 “vũ khí bất bạo động”, từ việc sử dụng màu sắc và biểu tượng tới các đám tang giả và các cuộc tẩy chay. Được thiết kế để trở thành công cụ tương đương với vũ khí quân sự, đây là những kỹ thuật được tập hợp từ một nghiên cứu có tính pháp y về phản khang và thách thức đối với chế độ độc tài qua suốt bề dày lịch sử. “Những vũ khí bất bạo động là rất quan trọng bởi vì chúng cung cấp cho người ta một sự thay thế”, ông nói. “Nếu người dân không có những công cụ này, nếu họ không thể nhìn thấy rằng họ rất mạnh, thì mỗi lần như vậy họ sẽ lại quay về với bạo lực và chiến tranh.” Sau khi cuộc nổi dậy Màu Xanh ở Iran năm 2009 nhiều người trong số những người biểu tình đã bị cáo buoojc tại các phiên xử họ đã sử dụng hơn 100 trong số 198 phương pháp của Sharp. Cuộc đời bất bạo động

Sinh tháng 1 năm 1928 tại Ohio Bị bỏ tù chín năm 1953-4 vì phản đối việc bắt nhập ngũ của thanh niên trong Chiến tranh Triều Tiên Albert Einstein viết lời tựa cho cuốn sách đầu tiên của ông - Gandhi Wields the Weapon of Moral Power: Three Case Histories, xuất bản vào năm 1960 Luận văn tiến sĩ triết học tại Đại học Oxford D năm 1968 của ông, Chính trị của Đấu tranh bất bạo động, là cơ sở cho một cuốn sách với tiêu đề tương tự, được xuất bản năm 1973 Giáo sư (nay là giáo sư danh dự) của Khoa Khoa học chính trị tại Đại học Massachusetts từ năm 1972, trong khi đồng thời giữ vị trí nghiên cứu tại Đại học Harvard Thành lập Viện Albert Einstein vào năm 1983, một tổ chức phi lợi nhuận thúc đẩy việc sử dụng bất bạo động trong xung đột trên thế giới Tác phẩm được dịch và phân tán nhiều nhất của ông, cuốn Từ Độc Tài đến Dân Chủ, được viết cho phong trào dân chủ Miến Điện vào năm 1993, sau khi bà Aung San Suu Kyi bị cầm tù. Bởi vì ông không có kiến thức chuyên môn về đất nước này ông đã viết một hướng dẫn lật đổ chế độ độc tài nói chung. Nhưng điểm yếu của Sharp đã trở thành sức mạnh của cuốn sách. Nó cho phép cuốn sách dễ dàng được dịch và áp dụng ở bất kỳ nước nào trên thế giới, vượt qua biên giới văn hóa và tôn giáo. Cuốn sách bốc lửa theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Từ Miến Điện, người ta truyền miệng qua Thái Lan tới Indonesia, nơi nó được sử dụng chống lại các chế độ độc tài quân sự ở đó. Thành công của cuốn sách giúp làm sụp đổ chính quyền của ông Milosevic ở Serbia vào năm 2000 và đã đẩy nó vào sử dụng trên toàn Đông Âu, Nam Mỹ và Trung Đông. Khi nó tới Nga, dịch vụ tình báo Nga đã càn quét nhà và các cửa hàng bán sách này bị đốt cháy rụi một cách bí ẩn. Người Iran trở nên lo lắng đến mức họ phát một bộ phim hoạt hình tuyên truyền trên TV nhà nước – về ông Gene Sharp âm mưu lật đổ chính phủ Iran từ Nhà Trắng. Tổng thống Hugo Chavez đã dùng bài phát biểu hàng tuần trên truyền hình của mình để cảnh

QuÓc Gia 53


báo đất nước ông rằng ông Sharp là một mối đe dọa đến an ninh quốc gia Venezuela. Những bản sao bằng tiếng Ả Rập Vào thời điểm tôi đến Quảng trường Tahrir, vào ngày 2 tháng Hai, nhiều người được đào tạo theo sách của Sharp đã bị giam giữ. Những người khác bị các cơ quan tình báo theo dõi chặt chẽ và các nhà báo đến thăm họ bị cảnh sát mật giam giữ nhiều giờ đồng hồ. Thiết bị quay của tôi đã bị tịch thu ngay khi tôi hạ cánh. Khi tôi cuối cùng gặp được một trong những người tổ chức biểu tình ông đã từ chối quay phim ông nói về Sharp. Ông sợ rằng việc biết ở phạm vi rộng hơn những ảnh hưởng của Hoa Kỳ sẽ gây bất ổn cho phong trào, nhưng ông khẳng định rằng cuốn sách đã được phân phát rộng rãi bằng tiếng Ả Rập. “Một trong những điểm chính mà chúng tôi sử dụng là ý tưởng của Sharp để xác định các trụ cột hỗ trợ cho một chế độ,” ông nói. “Nếu chúng tôi có thể xây dựng mối quan hệ với quân đội, trụ cột lớn nhất của hỗ trợ ông Mubarak, để có được họ về phía chúng tôi, thì chúng tôi biết ông sẽ nhanh chóng đi tới hồi kết thúc.” Đêm đó khi tôi nằm ngủ tại một góc của Quảng trường Tahrir một số người biểu tình đã đến cho tôi xem các tin nhắn văn bản mà họ nói là từ quân đội, nói với họ rằng quân đội sẽ không nổ súng. “Chúng tôi biết họ và chúng tôi biết nay họ đang đứng về phía chúng tôi,” họ nói. Một trong những người biểu tình, Mahmoud, được trao các bản sao giấy tờ chuyền tay gồm danh sách 198 phương pháp nhưng ông không biết về nguồn gốc của những phương pháp này. Ông tự hào mô tả bao nhiêu biện pháp này đã được sử dụng ở Ai Cập, nhưng ông chưa bao giờ nghe nói về Gene Sharp. Khi tôi chỉ ra rằng các loại vũ khí bất bạo động đó là tác phẩm của một học giả người Mỹ, ông phản đối mạnh mẽ. “Đây là một cuộc cách mạng Ai Cập”, ông nói. “Chúng tôi đã không bị người Mỹ bảo phải làm gì.” Và tất nhiên đó là chính là những gì Sharp mong muốn. Phim tài liệu của Ruaridh Arrow “Gene Sharp: How to Start a Revolution” (Gene Sharp: Cách khởi sự cách mạng), đã được trình chiếu vào mùa xuân 2011.

Nụ Hôn Chồng đi xa, gửi email về cho vợ : - Em ơi, anh đi công tác xa, đi vội qúa nên không kịp để tiền lương lại cho em. Để bù lại, anh gửi kèm đây 100 nụ hôn. Mấy hôm sau, bà vợ gửi email phúc đáp như sau : - Anh ơi, các nụ hôn anh gửi rất hữu ích. Ông nhà đèn chỉ lấy 6 nụ hôn thay cho tiền điện, ông thủy cục chỉ lấy 4 nụ hôn thay cho tiền nước, ông chủ nhà chỉ lấy 2 nụ hôn cho mỗi ngày, còn ông chủ hiệu tạp hóa lấy 10 nụ hôn và đòi thêm một vài thứ khác. Hiện em còn 10 nụ hôn, chắc đủ xài cho tới khi anh về. Hiền lành. Trước tòa, bà vợ khai lý do tại sao bà lấy guốc phang vào trán chồng: - Bởi vì tôi đã nói hàng trăm lần mà ông ấy không chịu tin rằng tôi là người phụ nữ hiền lành và dịu dàng. Làm qúa sức. Một bà nổi tiếng là lắm chuyện đến phòng mạch xin khám sức khoẻ. Bà nói với bác sĩ : Có lẽ tôi đã làm việc qúa sức! Bác sĩ nhìn bà rồi cười hóm hỉnh : - Nào, xin bà lè lưỡi ra cho tôi khám Thương người. Ông Tư Nhậu nói với bạn bè : - Tại sao tôi không bỏ được bia ư? Rất nhiều lần tôi đã quyết tâm bỏ nghiện bia, nhưng tôi lại xấu hổ rồi lại uống tiếp. Lý do ư ? Thưa vì bác ái. Mỗi lần nhìn ly bia, tôi lại nghĩ tới những công nhân hãng bia cực khổ ngày đêm làm ra nó. Họ đều có vợ con phải nuôi dưỡng, con cái họ đều có những giấc mơ phải thực hiện. Nếu tôi không uống, có thể họ sẽ mất việc và những giấc mơ của con cái họ sẽ phải tan biến. Tôi không thể ích kỷ chỉ lo cho sức khoẻ của riêng mình. Tôi uống bia là để biến giấc mơ của rất nhiều người thành sự thực. Nào, mời các bạn, chúng ta cùng cạn ly đễ giữ đức bác ái.!

QuÓc Gia 54


CÔNG ƯỚC LHQ VỀ LUẬT BIỂN ĐỊNH NGHĨA QUYỀN, TRÁCH NHIỆM CỦA CÁC NƯỚC

Tài liŒu VOA

Bän ÇÒ vùng bi‹n tranh chÃp ông ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển là một thỏa ước quốc tế định nghĩa quyền và trách nhiệm của các quốc gia trong việc sử dụng các đại dương trên thế giới và quản lý các nguồn tài nguyên thiên nhiên. Các quốc gia tham dự Hội nghị lần thứ 3 về Luật Biển của Liên Hiệp Quốc đạt được thỏa thuận về một hiệp ước vào năm 1982 sau 9 năm thương thảo. Công ước có hiệu lực vào năm 1994 sau khi có ít nhất 40 quốc gia theo như con số tối thiểu đòi hòi, phê chuẩn. Tính cho đến tháng 5 năm 2011, có 161 quốc gia và Liên hiệp châu Âu đã phê chuẩn hiệp ước. Công ước đặt giới hạn của nhiều vùng biển khác nhau, tính từ đường cơ sở bờ biển của các nước. Những vùng này bao gồm vùng nội thủy, vùng lãnh hải, vùng tiếp giáp lãnh hải, vùng biển các quần đảo, vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Vùng nội thủy bao gồm tất cả vùng biển và hải lộ trên vùng biển về phía đất liền của đường cơ sở bờ biển một quốc gia. Quốc gia có chủ

quyền hoàn toàn về những vùng biển như thế. Công ước qui định một quốc gia nằm cạnh biển có quyền thiết lập vùng lãnh hải cách đường cơ sở 22 kilômét hay là 12 hải lý. Quốc gia có quyền tự do hành sử chủ quyền trên vùng biển này nhưng phải ban quyền đi lại vô hại qua vùng này cho tàu thuyền của tất cả các nước khác. Quyền đi lại vô hại được định nghĩa như là việc di chuyển tiếp tục và nhanh chóng của một tàu nước ngoài không làm nguy hại cho “hòa bình, trật tự và an ninh” của quốc gia vùng biển. Những hoạt động được xem như làm nguy hại bao gồm do thám, tập trận, làm ô nhiễm và đánh cá. Công ước cho phép các quốc gia vùng biển thiết lập một vùng tiếp giáp lãnh hải qua khỏi vùng lãnh hải để ngăn ngừa tàu bè nước ngoài vi phạm luật của quốc gia đó về hải quan, thuế vụ, ô nhiễm và di trú. Vùng tiếp cận lãnh hải không thể vượt quá 44 kilômét kể từ đường cơ sở.

QuÓc Gia 55


Quốc gia bao gồm một quần đảo có thể thiết lập những đường biên giới bằng cách vẽ những đường cơ sở nối liền những mỏm của các đảo xa nhất, miễn là những điểm đó đủ gần với nhau. Công ước định nghĩa những khu vực được bao trong những đường cơ sở đó là vùng biển của những quần đảo và quốc gia được có chủ quyền hoàn toàn ở những vùng này. Công ước cũng thiết lập quyền đi lại bình thường qua vùng biển đó cho tàu bè của các nước khác. Vùng đặc quyền kinh tế được định nghĩa như là một khu vực vượt quá vùng lãnh hải của một quốc gia nằm ven biển và có thể nới rộng đến 370 kilômét hay là 200 hải lý kể từ đường cơ sở của quốc gia đó. Trong vùng đặc quyền này, công ước nói quốc gia bờ biển có quyền khai thác nguồn lợi thiên nhiên trong khi tôn trọng quyền của những quốc gia khác. Các nước khác có quyền hải hành, bay trên vùng trời và đặt những dây cáp ngầm dưới đáy biển và những đường ống tuân theo những qui định của quốc gia bờ biển. Thềm lục địa được định nghĩa như là vùng nối dài tự nhiên của vùng đất liền của một quốc gia vùng biển đến ngoài cùng của vùng biên lục địa, hay là một khoảng cách 370 kilômét tính từ đường cơ sở của quốc gia , tùy khoảng cách nào dài nhất. Thềm lục địa không vượt quá 648 kilômét tức là 350 hải lý kể từ đường cơ sở. Công ước qui định một quốc gia cạnh biển có quyền thu hoạch khoáng chất và những chất liệu không có sự sống tại đáy biển thềm lục địa. Không có tàu bè nước ngoài nào được thực hiện những hoạt động như vậy nếu không có sự đồng ý của quốc gia cạnh biển. Trong những tháng qua, Philippines và Việt Nam phúc trình một số biến cố liên hệ đến tàu của Trung Quốc trong phạm vi đặc quyền kinh tế của hai quốc gia này tại biển Đông. Trung Quốc nói biển Đông là lãnh thổ của Trung Quốc trong nhiều thế kỷ nay nhưng Philippines, Việt Nam, Brunei, Đài Loan và Malaysia cũng công nhận chủ quyền trên một phần biển và một số đảo nhỏ không người ở và những phần đất nổi trên mặt nước ở vùng này.

Con ơi, 2 giờ sáng rồi đấy, dậy rửa mặt rồi uống thuốc ngủ đi con. Nếu bạn mặc quần áo ra đường mà bị chê xấu thì tốt nhất bạn không nên mặc quần áo nữa. Bom nguyên tử là phát minh để ... kết thúc các phát minh khác. Muốn thắng trong điền kinh thì tốt nhất là vừa chạy vừa ... rải đinh. Bạn có biết Triết học là gì không, tôi xin giải thích "Triết học là 1 hiện tượng luận về hiện tượng mà đôi khi chúng ta luận về hiện tượng đó thì đúng là hiện tượng luận cho nên người ta mới gọi hiện tượng luận là luận về hiện tượng đó nhưng hiện tượng đó đôi khi không là hiện tượng luận nên luận về hiện tượng đó là hiện tượng luận” (thấy chưa, dễ hiểu quá đi, đừng nói triết học khó nữa nhá). Bạn đừng tán tỉnh 1 người phụ nữ đang ... đi với chồng cô ta. Không biết dựa cột mà nghe, cứ le te người ta đấm cho vỡ mõm. Miếng ngon giữa đàng, ai đàng hoàng là dại Nhân nhượng là tự sát , độc ác là huy hoàng Vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản Được voi đòi.....Hai Bà Trưng Ai cũng giữ lời hứa nếu họ còn nhớ đã hứa những gì. Có chí thì .......ghê Kiến tha lâu ngày .... mỏi cẳng Có công mài sắt có ngày...... chai tay Trèo cao ngã đau ,trèo thấp ngã cũng đau Ăn quả nhớ kẻ trồng cây ,chặt cây nhớ coi cảnh sát Ăn trông nồi ,ngồi trông người bên cạnh Nhà sạch thì mát ,bát sạch tốn xà bông để rửa Nhà sạch thì mát ,bát sạch hết cơm

Trung Quốc phê chuẩn công ước của Liên Hiệp Quốc vào năm 1996. QuÓc Gia 56


C¶ng ñÒng NgÜ©i ViŒt QuÓc Gia và Tåp chí QuÓc Gia trân tr†ng cám Ön Quí vÎ Månh ThÜ©ng Quân Çã ûng h¶ C¶ng ñÒng và nguyŒn së cÓ g¡ng Ç‹ xÙng Çáng v§i lòng häo tâm và tin cÆy cûa quí vÎ. QuÓc Gia 57


ơn sốt hành hạ Trần Vũ đã một Vũ rồi với giọng chua chát tháng liền. Những liều thuốc xuyên :- Mất sức còn cho lên đây làm gì nhỉ? Kho, tâm liên, ký ninh nội địa không đủ đâu phải là chỗ dưỡng sức, các đồng chí trên ấy... độ triệt hạ họ hàng lũ vi trùng sốt Chị bỏ lửng câu nói rồi hất đầu về phía dãy nhà chứa thóc bảo rét độc địa đã bám trụ cả ngàn năm tại khu rừng già - Thôi được, anh vào đấy ngồi chờ, tôi đến làm việc nầy. Nhìn khuôn mặt tóp rọp vì thiếu ăn thêm màu với thủ trưởng một khắc, sẽ bố trí công tác cho anh sau. da vàng tái vì mất máu, không ai nhận ra chàng phi Chị quày quả bước chân về hướng khu nhà của Ban công lái chiến đấu cơ thuở nào. Ngày vào tù, Trần Giám Thị. Những căn nhà xây, mái ngói đỏ rực, Vũ vừa tròn hai mươi lăm tuổi, dáng người dong đứng ngạo nghễ trên đỉnh đồi. Một công trình do dỏng cao, khuôn mặt thanh tú. Cặp mắt to đen với sức lực, mồ hôi và nước mắt của tù dựng lên. Vũ hàng lông mi dài đậm khiến ánh mắt nhìn cuả Vũ thở dài ngao ngán Dãy nhà kho nằm lưng chừng quyến rũ lạ thường. Thời “oanh liệt”, không biết có đồi nối dài ba căn. Tất cả đồ tiếp liệu cho trên bao nhiêu con tim nữ giới đã đắm đuối trong vòng một ngàn tù nhân và cán bộ được chứa trong đó. tay chàng trai pilot hào hoa nầy? Nửa giờ sau, cán bộ Hạnh trở lại, hất hàm bảo: Khi ra khỏi bệnh xá, Vũ hoàn toàn kiệt sức. - Tôi tạm thời dùng anh một tuần lễ. Nếu anh Ban giám thị trại sắp hắn vào toán làm việc nhẹ. Vì không đủ sức làm việc, tôi sẽ trả anh về trại. Vũ còn trẻ và nhanh nhẹn nên Vũ được điều đến giúp lặng thinh, bụng bảo dạ: “Nước sông công tù, nơi việc cho cán bộ Quản lý. nào vẫn thế!” Chị quản lý vừa mở cửa kho vừa gọi: Buổi sáng đầu tuần, nhận lệnh của cán bộ - Anh vào đây trực ban, Vũ đến trình diện cán bộ Hạnh. Hắn .Vũ bước theo. Mùi gạo mốc, cá khô, nước lững thững đến khu nhà tập thể tìm chị quản lý. mắm xông lên nồng nặc Vừa tới khu chứa thóc, Vũ chợt thấy một cô gái .- Anh hốt hết gạo đổ trên nền kho, lượm sạch mặc áo trắng quần tây xanh với mái tóc đen dài sạn, cứt chuột, xong dồn vào bao. Chị quản xõa kín bờ vai rất “nữ sinh” cũng lững thững đi lý lệnh cho Vũ rồi chỉ tay về hướng góc nhà: ngược chiều. Vũ gục đầu chào và lên tiếng hỏi: - Ðồ dùng ở đằng kia. - Có phải tên cô là Hạnh không ạ? Vũ lặng lẽ đến nơi chứa dụng cụ lấy cây chổi Cô gái dừng chân, trừng mắt nhìn Vũ rồi nghiêm quét gom số gạo vung vãi vào một nơi. Chị Hạnh nghị hỏi lại: đưa cho hắn chiếc sàng và nia. Vũ xúc gạo vào - Nội qui có cho phép Tù Cải Tạo gọi cán bộ sàng, hai tay đưa chiếc sàng qua lại. Ðất bột, cát và bằng cô không nhỉ? Vũ chưa kịp trả lời, chị tiếp: những hạt tấm lọt qua các lỗ nhỏ, còn lại trên mặt - Anh phải gọi tôi là cán bộ Hạnh sàng là gạo, sạn, lúa và cứt chuột trộn lẫn với nhau. - Vâng ạ, báo cáo cán bộ, tôi tên Trần Vũ thuộc Vũ cố nhớ ngày xưa mẹ hắn đã sàng bằng cách toán làm việc nhẹ được lệnh Ban Giám Thị điều nào mà gạo nhóm vào giữa, sạn thóc nổi lên trên. lên kho phụ việc. Chị cán bộ xẵng lời: Ánh mắt chị quản lý lướt nhanh trên tòan thân - Nhìn cách làm của anh đủ thấy cái thói QuÓc Gia 58


ăn bám vào nhân dân, không chịu lao động. thức cái giây phút ngất ngây: “ăn chuối chín.” Cắn Vũ tức điên người trước thái độ xấc láo của từng miếng nhỏ, nuốt thật chậm, Vũ sợ không cảm con bé quản lý. Anh cố đè nén cơn giận nhận hết chất ngọt ngào và hương vị thơm lừng đang bùng lên. Vũ muốn thét to vào mặt ả: của chuối. Nhìn cái vỏ chuối vàng rực, Vũ chợt - Nghề nghiệp của tao là lái máy bay, đâu phải nhớ đến bài viết về Tân Dưỡng Sinh của một tác nghề làm gạo hàng xáo! Vũ được đào tạo tại giả người Nhật đã khuyên rằng: “Ăn rau thì dùng Hoa Kỳ và đã thực hiện hàng trăm phi vụ với cả luôn cả rể, ăn trái cây đừng bỏ vỏ. Có như thế mới ngàn giờ bay. Mỗi lần máy bay cất cánh là quân kết hợp được âm dương vốn luôn luôn cân bằng thù “hồn xiêu phách lạc”, anh luôn luôn mang về của thiên nhiên”. Một chén sắn trộn cơm đối với chiến thắng. Ðiều khiển một chiếc máy bay biết tù có thấm vào đâu. Nó chỉ làm kích thích thêm bao là động tác phức tạp. Tấm bảng điều hướng cái bao tử thèm ăn kinh niên. Và Vũ không đắn đo, phi cụ chằng chịt những đồ thị, đối với anh chỉ nhai ngấu nghiến cái vỏ chuối còn đắng chát, rồi tự là việc thường tình. Vậy mà cái công việc sàng an ủi mình : “không bổ bề dọc cũng bổ bề ngang!” gạo đối với Vũ lại khó khăn, nhiêu khê đến thế! Trở lại nhà kho, Vũ ngạc nhiên thấy cán bộ Sàng gạo, một việc làm thường xuyên của mẹ. Với Hạnh đã có mặt. Chị trao cho Vũ hai tập vở học đôi tay mềm dẻo, mẹ nhẹ nhàng hất sàng lên, tay trò đã cuốn góc, bảo anh rà soát lại phần xuất và quay đều là gạo nhóm vào giữa, những hạt thóc nổi nhập hàng tiếp liệu có ăn khớp với nhau không. lên trên mặt sàng. Mẹ đã chọn những hạt gạo trên Nhìn vào hai cuốn sổ, đầu Vũ lùng bùng sàng dành cho anh mang ra tỉnh ăn học. Mẹ giữ lại trước sự ghi chép vô cùng cẩu thả, chứng phần gạo nát tấm mẳn cho suốt cuộc đời mình. Ngày tỏ nghiệp vụ của “con bé” còn rất lơ tơ mơ. Vũ trở về nước, mẹ không còn nữa. Người chưa Ðiểm đầu tiên được lòng cán bộ là anh đã phát kịp thấy mảnh bằng phi công của con trai mình. hiện những nhầm lẫn sai biệt giữa phần xuất và Cha Mẹ mất cả rồi. Người chị giờ lưu lạc phương nhập. Qua mấy ngày kế tiếp, Vũ đã bỏ ra rất nhiều trời nào. Vũ cảm thấy thương thân mình đơn độc, thời gian để trình bày hai cuốn sổ điều hành mới bỗng dưng nước mắt Vũ trào ra rơi trên sàng gạo. có tính “chính quy” hơn. Mỗi trang đều có chung Anh giật mình, sợ cán bộ Hạnh trông thấy những cột ghi ngày tháng, số lượng, tên loại hàng, chữ ký giọt lệ, Vũ vội vàng lau mắt vào cánh tay áo. Chợt cuả người nhận, tên giới chức ra lệnh xuất v. v.. nhìn vào sàng gạo, Vũ ngạc nhiên thấy gạo trên sàng Khi hai cuốn sổ khổ lớn bìa cứng trình bày khá nhóm vào giữa chẳng khác gì sàng gạo của mẹ chàng đẹp mắt hoàn tất, cán bộ Hạnh mới thật sự ngày xưa. Thì ra, khi sàng gạo không nên chú ý quá cảm phục óc sáng kiến và sự khéo tay củaVũ. vào đôi tay của mình, Vũ đã tìm ra nguyên tắc... Câu nói ví von của tù: “Làm nhà bếp đánh chết Chị cán bộ đi đâu đó quay về, nhìn đôi tay cũng no, gần nhà kho có lo gì đói”, giờ đây Vũ Vũ quay đều có vẻ sành sỏi y thị gúc gắc đầu. mới nhận chân được ý nghĩa của nó. Thân thể của Mồ hôi vã ra ướt đẫm cả lưng áo, Vũ đã gắng Vũ có phần đầy đặn và da dẻ hồng hào nhờ những hết sức mình vượt thắng đôi tay rã rời để hoàn phần ăn từ nhà bếp do cán bộ Hạnh mang cho cùng tất một công việc mà anh cho là của đàn bà với trứng vịt, chuối, đường bồi duỡng hàng ngày. con gái. Công việc nhẹ của nhà kho dành cho Vào ngày cuối tháng, Vũ ngồi liệt kê các loại thực người mất sức trong buổi đầu như thế đấy! phẩm đã xuất ra. Bàn bên cạnh, cán bộ Hạnh lo Kẻng điểm giờ ăn trưa. Vũ báo cáo cán bộ về trại. Chị phần báo cáo số hàng tồn kho. Bất chợt nàng gọi: quản lý đưa cho chàng một trái chuối chín. Chuối, - Anh Vũ! trước kia là món ăn tráng miệng hàng ngày, bây giờ Vũ ngửng đầu chờ đợi. là món “cao lương”. Qua bốn năm trong tù, lần đầu - Tôi muốn hỏi anh một điều. Nàng ngập tiên Vũ mới ngửi được mùi chuối chín. Tay anh thọc ngừng…, nhưng phải trả lời thẳng thắn kia. vào túi áo vuốt ve vỏ chuối mịn màng, mát rượi. Vũ gật đầu. Vũ mân mê, trân quí nó như thuở còn bé mẹ đi chợ - Anh còn nhớ ngày đầu tiên lúc sàng gạo anh mua quà về cho con mà bé Vũ cố để dành thật lâu. đã khóc. Tôi ngại ngùng bỏ ra ngoài. Có phải vì Ăn xong chén sắn độn cơm, Vũ mới bắt đầu thưởng câu nói của tôi đã làm anh tủi thân? QuÓc Gia 59


- Tôi bực mình thì đúng hơn. Vũ nhìn vào mắt vụng về. Dẫu biết địa vị mình là một “cán bộ cách chị cán bộ, trung thực tiếp, nhưng đó không phải là mạng” và bên kia là tù cải tạo, nhiều lúc Hạnh lại nguyên nhân đâu. thấy lúng túng khi xưng hô xẵng xớm với Vũ. Mỗi - Vậy, vì lý do nào? lần tiếp xúc với chàng, nàng không giữ được bản - Thuở bé, khi mẹ tôi sàng gạo, tôi thường ngồi lãnh của một cán bộ quyền uy. Có một chút gì len bên chờ lượm những hạt thóc trên sàng. Ðôi tay lỏi trong nàng như tình cảm giữa hai người khác mẹ quây sàng thuần thục như ngày nay tôi điều phái. Tính hồn nhiên trong Hạnh dần dà bộc lộ khiển phi cơ. Những thao tác nghề nghiệp trở không gìn giữ như những ngày đầu đối với chàng. thành phản xạ tự nhiên. Tôi ngồi sàng gạo mà nghĩ Từ những câu hỏi vụn vặt cách riêng “con gái”, đến mẹ. Ngày xưa người không bao giờ tưởng cung cách xưng hô, sai bảo đã khiến Vũ cảm nhận tượng sẽ có ngày con trai mình phải cặm cụi làm có cái gì khang khác nơi người cán bộ quản lý. cái công việc tầm thường này, bỗng nhiên tôi nhớ Những ngày có Vũ, nhà kho trở nên ngăn nắp, sạch mẹ xót xa. Mẹ tôi góa bụa từ lúc còn thanh xuân, sẽ. Cán bộ Hạnh tiến bộ nhiều về mặt nghiệp vụ. thủ tiết thờ chồng, nuôi con. Ngày tôi giã từ mẹ Ðặc biệt hơn cả là nàng đã bỏ cách nói năng kiểu lên đường sang Mỹ theo học lái máy bay, miệng “loài vẹt”, trở nên ngọt ngào và trí thức hơn. Sau mẹ nở nụ cười mà nước mắt Người đầm đìa trên nầy, Vũ còn phát hiện bản chất hiền hoà và thương khuôn mặt nhăn nheo. Mẹ vừa mừng, vừa thương người của Hạnh. Có lần nàng tâm sự: đứa con trai đã hai mươi năm chưa lần nào xa mẹ. - Tôi không chịu nổi cái cảnh tù cải tạo đói phải Người dặn dò tôi phải giữ gìn sức khoẻ, cố gắng ăn cả cào cào, châu chấu. Anh biết không, Hạnh học tập để mang mảnh bằng phi công về cho mẹ nhìn Vũ rồi hạ thấp giọng: hãnh diện. Nhưng ngày về, mẹ tôi đã lìa đời. Mẹ - Gia đình ông nội của Hạnh theo đạo Thiên mất vì bạo bệnh mà người chị đã cố ý giấu tôi. Chúa, bố theo cách mạng bỏ đạo. Lần đầu tiên vào - Chị anh bây giờ ở đâu? Hạnh tò mò hỏi. miền Nam, điều làm cho tôi ngạc nhiên nhất là - Bặt tin từ sau ngày 30 tháng 4. Vũ lặng lẽ nhà thờ nào cũng đồ sộ, còn ngoài Bắc thì tàn tạ. tiếp tục làm việc. Hạnh buông tiếng thở dài: Ngừng một lúc, nàng đột ngột hỏi: - Anh lái loại máy bay nào? - Tại sao cấp trung học ở miền nam lại phải học - F5E. tới mười hai năm? Vũ không trả lời trực tiếp câu - Có phải máy bay cánh cụp cánh xoè? hỏi mà chỉ nở nụ cười kiêu hãnh: - Không, đây chỉ là loại khu trục - Vì lẽ đó mà trình độ của học sinh tốt nghiệp chiến đấu dội bom và tác xạ. Trung học giữa hai miền cách nhau một trời một - Nghe nói các nữ sinh Miền Nam mê mấy ông vực. Hạnh đồng ý với nhận xét của chàng và thú giặc lái lắm phải không? Hạnh hỏi Vũ với giọng thật: giè bỉu. Danh từ giặc lái khiến cho Vũ khó - Ngày giải phóng miền Nam, tôi đang theo chịu. Anh cúi đầu làm việc, giả vờ không nghe. ngành Quản lý Xí Nghiệp tại Trường Ðại Học Cán bộ Hạnh không có nét đẹp quý phái nhưng khá Tổng Hợp Hà Nội. Khi tốt nghiệp ra trường họ xét duyên dáng, mặn mà. Một thân hình đầy đặn, cân lí lịch đưa tôi vào đây coi như trong giai đoạn thực đối thêm màu da sáng khoẻ mạnh, thể hiện một tập. Qua nhiều lần tiếp xúc, gặp gỡ với các anh chị mẫu người nghị lực và xốc vác. Khuôn mặt trái ở trong nầy tôi mới thấy mình còn rất non kém. soan, với đôi hàm răng trắng đều, khiến cho nụ - Hạnh nói một hơi dài như ngại không có cơ hội cười của nàng toát lên tính hồn nhiên đầy quyến rũ. bày tỏ một tâm sự thầm kín. Vũ lặng im nhưng Vũ đến giúp việc cho cán bộ quản lý mới đó rất ngỡ ngàng và lòng đầy xúc động. “Con bé” đã mà đã hơn ba tháng rồi. Khác với ngày đầu tiên khi nói thật lòng mình. Rất hiếm những tên cán bôï anh đến trình diện nhận việc, tính đanh đá, chua cộng sản lại bày tỏ lai lịch mình cho tù nhân nghe. ngoa, đốp chát ở cán bộ Hạnh gần như biến mất Hình như tâm hồn trong sáng của một nữ sinh chưa mà thay vào đó là tính điềm đạm, lời nói trở nên bị tập nhiễm lề thói dối mình dối người. Vũ đưa dịu dàng lịch sự. Thái độ dằn mặt làm Vũ hụt hẫng ánh mắt nhìn Hạnh với lòng mến phục và thoáng trong buổi đầu dường như Hạnh đã cảm thấy mình chút biết ơn. Nàng bắt gặp ánh mắt đó và đáp lại QuÓc Gia 60


chàng bằng nụ cười đầy cảm thông và trìu mến. đòi về trại thay áo dù cơn lạnh đã làm cho môi Vũ đang sắp xếp lại số hàng mới nhập, chợt có chàng thâm tím và hai hàm răng đánh vào nhau tiếng gọi: không còn kìm giữ được. Hạnh xốc tới tự động - Vũ à. Ngẫng đầu lên Vũ hỏi: cởi nút áo cho Vũ. Bộ ngực nở nang đầy nam - Cán bộ gọi tôi? tính hiện ra, bất giác Hạnh áp mặt vào ngực Hạnh tiến về phía Vũ, thân mật bảo: chàng khóc nức nở. Lòng chùng xuống, Vũ đưa - Từ nay anh đừng dùng từ “cán bộ” với Hạnh tay vuốt mái tóc ướt đẫm nước mưa của nàng. nữa nhé. Hạnh ngẩng đầu lên với ánh mắt dỗi hờn: Vũ đắn đo hỏi: - Anh bướng bỉnh quá làm cho em đau khổ! - Thế phải gọi bằng gì đây? Trời tạnh mưa. Vũ xin Hạnh về trại trước nửa giờ. - Bằng tên. Chàng không muốn ở đó lâu hơn. Hạnh có tình ý với Câu trả lời của Hạnh gọn và chắc là sự giải chàng, Vũ cảm thấy lo âu, rồi sẽ xảy ra những bất nghĩa trọn vẹn lý lẽ con tim. Vũ hiểu được nhưng trắc mà nàng không thể lường trước được. Bạo lực sẽ không ngờ nó xoay chuyển mau lẹ như vậy. bóp nát trái tim nàng. Người ta sẽ không để cho trái Sự cảm thông giữa hai người trẻ tuổi đến rất nhanh tim cán bộ cách mạng có cùng chung một nhịp đập và chân tình như muốn vượt qua bức tường ngăn yêu đương với trái tim của người tù. Những ngày cách Thù và Ðịch. Hình như dòng máu bác ái sau đó, Vũ thố lộ những cảm nghĩ của chàng và yêu của ông bà nội theo chân Chúa còn tiềm ẩn trong cầu nàng trả chàng về đội. Hạnh buồn bã trả lời: huyết hệ người cháu gái sinh ra bất phùng thời nầy. - Anh nhát gan quá. Hạnh mới là người Từ sáng sớm, cán bộ quản lý nhận thêm một số tiếp chủ động. Em không để phiền lụy đến anh. liệu gồm gạo, mắm, bột ngọt và áo quần tù. Hạnh và Lễ Lao động kết hợp với ngày kỷ niệm 30 Vũ phải làm tất bật cả ngày. Thời tiết chuyển mùa, tháng 4, cả Ban giám thị được lệnh về thành khí trời oi bức, ngột ngạt. Cây rừng đứng chết lặng phố nhận khen thưởng. Tù nhân được nghỉ trước sức ép của bầu khí quyển nặng nề. Rồi mây một buổi. Ðang sửa lại vạc giường nằm, Vũ có đen kéo về che kín cả bầu trời. Gió thổi. Sấm sét. lệnh lên văn phòng quản lý gặp cán bộ Hạnh. Trận mưa đầu mùa trút xuống mờ mịt cả núi đồi. - Chào cán bộ. Mưa đổ trên mái ngói, mưa nổi bong bóng ngoài sân. - Em van anh mà! Hạnh vừa vén mái tóc - “Nước! nước!”, Nước dột từ trên nóc nhà chảy qua một bên vừa buông lời trách móc. Ðâu phải xuống kho, Hạnh vừa hốt hoảng kêu lên vừa vội vã là lúc để cẩn trọng như thế. Vũ cười, giả lả hỏi: lấy vải nhựa đi mưa phủ lên đống hàng mới nhập. - Hạnh không về thành phố à? Vũ phát hiện một viên ngói trên nóc nhà bị bể. Anh - Các đồng chí ấy có công trạng. Em đâu được nhanh chân bắc thang trèo lên mái nhà thay viên ngói cái danh dự đó. Hạnh nhoẻn miệng cười nhìn Vũ: lành . Mưa mỗi lúc mỗi đậm lại thêm sấm sét, gió - Hôm nay ngày lễ, cán bộ được bồi dưỡng, to. Năm phút rồi mười phút Vũ vẫn chưa làm xong. em đem ít thịt heo và xôi để anh ăn tối. Nàng Hạnh cuống cuồng lo cho Vũ, nàng chạy ào ra mưa vừa nói vừa đứng lên cầm gói thức ăn trao cho gọi chàng. Ðúng lúcVũ vừa thay xong viên ngói, Vũ. Anh nhận gói giấy từ tay Hạnh, nói đùa: tuột khỏi mái nhà. Cả người Vũ sũng nước, lưng áo - Vậy là cán bộ hối lộ cho tù nhân đấy nhé. bị rách toạc một đường dài. Hạnh bảo Vũ vào trong - Ừ, thế đấy! Hạnh nhìn Vũ thách thức, rồi choàng nhà thay bộ đồ khác. Anh chần chừ, định chạy về tay ôm cổ chàng, thỏ thẻ: trại, nhưng Hạnh nói như ra lệnh: “Vào đi !.” Nàng - Chỉ là món quà hối lộ nhỏ nhoi đầu tiên cho đẩy Vũ vào trong rồi đóng cửa lại để tránh những anh. Hạnh lại ôm chầm lấy Vũ, ép đôi vú căng đầy cơn gió thốc. Hạnh lấy bộ áo quần tù mới nhập đưa vào ngực chàng khiến máu trong người Vũ chạy cho Vũ. Anh đứng yên, ngần ngại. Nàng năn nỉ: rần rật, nóng bừng trong từng tế bào trương cứng. - Anh nghe lời em, đừng để nước mưa đầu mùa thấm Cảnh vắng lặng của văn phòng kho như đồng lõa vào người, vi trùng sốt rét sẽ hành hạ anh trở lại. cơn dục tình quật ngã ý chí chàng. Vũ nâng đầu Vũ thật sự ngỡ ngàng đến độ bàng hoàng khi Hạnh hôn vào môi, đôi môi dày đầy dục tính. Lưỡi nghe Hạnh xưng em với mình. Vũ một mực chàng quyện lấy lưỡi nàng. Hạnh run lên, toàn thân QuÓc Gia 61


như tê dại. Gió đánh bật cánh cửa văn phòng khép lại, tạo điều kiện thuận lợi cho hai người. Hạnh nằm xuống kéo Vũ theo. Nàng nhanh tay lột hết áo quần phơi bộ ngực trắng ngần vun cao. Không kìm chế nổi, Vũ đặt môi vào núm vú son hồng đó. Hạnh trân người, siết Vũ vào lòng. Ðã trên bốn năm vắng bóng đàn bà, tất cả sinh lực tích tụ dồn vào trong đó. Nàng ưỡn người lên, bấu vào lưng Vũ. Anh chủ động dìu nàng qua những cơn sóng ngầm cho đến khi oà vỡ. Ánh mắt Hạnh đắm đuối nhìn Vũ với gương mặt tràn đầy hạnh phúc. Sau lần ân ái đầu tiên, Hạnh thường tạo điều kiện thuận lợi cho hai người gặp nhau. Càng ngày nàng càng gắn bó với Vũ hơn. Có lần Hạnh thủ thỉ với chàng: - Em muốn có con với anh. - Hạnh sẽ không đạt được ý nguyện đó đâu. Vừa trả lời, Vũ vừa xoa nhẹ bàn tay nàng, lo ngại tiếp: - Nếu Hạnh bảo vệ được đứa bé thì sau nầy, nó sẽ mồ côi cha, tội nghiệp. Nàng xoay người lại, ôm cổ Vũ hỏi: - Câu nói của anh có ý gì vậy? Vũ vén những sợi tóc mai loà xoà trên mặt nàng rồi điềm tĩnh trả lời: - Họ sẽ giết anh! Hạnh thở dài trước sự thực phũ phàng mà nàng chưa hề nghĩ tới.

Cán bộ Hạnh đi công tác về sớm hai ngày. Chiều thứ Hai nàng trở lại làm việc. Vũ vừa bước vào phòng, Hạnh vội kéo anh vào góc nhà ôm hôn cuồng nhiệt. Vũ đẩy nàng ra xa vì sợ có người vào bất chợt. Hạnh thì thầm: - Em nhớ anh, nhớ điên người! Nàng bồng bột tiếp: - Từ nay em bất chấp tất cả. Mấy ngày qua gặp Hoàng, em đã trả lời dứt khoát với anh ta rồi. - Có vấn đề gì thế? Vũ ngạc nhiên hỏi. - Em hủy bỏ lời hứa hôn. Hạnh thẳng thắn trả lời. Vũ sững sờ. Chẳng biết điều gì đã xảy ra cho Hạnh. Tên Hoàng là ai. Tại sao từ hôn? Chờ nàng bình tĩnh,Vũ yêu cầu Hạnh giải thích. Hai tay chống cằm, mắt nhìn về hướng hàng cây bạch đàn chạy dài theo con đường đất đỏ ngậïp ánh nắng chói chang, Hạnh tâm sự: - Trước đây, anh đã từng trông thấy một người đàn ông thường đến với Hạnh vào những ngày lễ hoặc cuối tuần. Ðó là Thiếu tá Hoàng, người dự tính sang năm cưới em. Hoàng hiện giờ là Trưởng Phòng Hình Sự Ty Công An. Chuyến công tác vừa rồi em đã gặp anh ấy và nói rõ quyết định của em. - Ông ta đã nói gì với Hạnh? Vũ thận trọng hỏi. - Anh ấy bảo: “Quyết định đó là đồng chí tự hủy hoại sự nghiệp của mình” Việc xảy ra quá bất ngờ khiến Vũ vô cùng băn *** khoăn và lo lắng. Chúng sẽ theo dõi, điều tra tìm hiểu nguyên nhân nào khiến cho Hạnh thay đổi Em đi công tác bảy ngày. Hạnh báo cho Vũ và dặn tình cảm. Hạnh ngây thơ và nông nổi. Nàng sống dò thêm: cho mình, theo tiếng gọi trái tim mà quên đi những - Anh vẫn làm việc tại kho với cán bộ Toả, ngày thủ đọan tàn độc. Vũ thở dài, rồi nhẹ nhàng trách: mai em lên đường, anh ghi những vật dụng cần - Hạnh cần phải đắn đo trước khi quyết định một dùng để em mua cho. việc làm có ảnh hưởng đến cả cuộc đời mình. Hạnh - Cám ơn Hạnh, đời sống tù quen rồi, tôi chẳng cần có biết việc từ hôn đó sẽ mang đến một hậu quả vô gì đâu, Vũ thẳng thắn trả lời. cùng tai hại không? - Biết chứ, nhưng lấy Hoàng Ngày hôm sau, Toả đến kho. Hắn coi sơ qua hai em sẽ không có hạnh phúc. sổ xuất nhập hàng tiếp liệu. Hắn luôn giữ khoảng - Hạnh mạo hiểm quá và cả Vũ nầy cũng thế! cách giữa hai người. Toả là cán bộ chỉ huy đơn vị Ngày mai Hạnh trả tôi về lại đội, trả gấp. Tôi không võ trang, tạm thời thay Hạnh, vì vậy phần ghi chép muốn thấy sau nầy Hạnh phải chịu khổ đau và ân đều nhờ tay Vũ. Tỏa không nghiêm khắc mà cũng hận. Tôi cũng tránh được ngón đòn thù giáng trả. không thân thiện. Hình như hắn muốn truy tìm Kẻng cơm chiều cũng vừa điểm, chàng vội vã về cái gì đó nên hay lục lọi trong tủ hồ sơ của Hạnh. trại. Nàng nhìn theo Vũ với ánh mắt cảm thông. Buổi chiều, chị cán bộ nuôi quân đến lãnh Sáng hôm sau, chờ các đội xuất trại xong, Vũ mới gạo hàng ngày. Tỏa sai Vũ mang gạo xuống báo cáo cán bộ gác cổng lên kho. Hạnh đang sắp nhà bếp. Chị nuôi nhìn Vũ rồi nói với Toả: xếp lại giấy tờ với đôi mắt đăm chiêu. Hình như có - Người ta đồn “ Có kẻ chê thuốc Bắc khoái thuốc vấn đề gì rắc rối, trông gương mặt của nàng phờ Nam cũng có lý đấy chứ!.” Cả hai cùng cười. phạc hẳn đi. Vũ lấy sổ ghi chép báo cho Hạnh biết QuÓc Gia 62


số lượng thực phẩm mà cán bộ Tỏa đã xuất mấy đã trở lại bình thường, bao tử bớt phần đau rát. ngày nàng đi công tác. Hạnh vừa đến bên Vũ, bất Vũ nghĩ đến Hạnh, không biết tình trạng của ngờ hai công an xông vào phòng la lên: nàng hiện giờ ra sao. Chắc chắn là lũ chúng nó - “Mày làm gì cán bộ Hạnh đấy ?” quần thảo dữ lắm. Chẳng thế mà tên quản giáo Cán bộ quản giáo bảo vệ chính trị đứng bên đã miệt thị nàng là “tên hủ hóa” trước mặt anh. ngoài cửa văn phòng Quản lý ra lệnh còng tay Tiếng mở khóa lách cách, Vũ giật mình nhìn ra Vũ trước cặp mắt ngơ ngác của Hạnh. Họ đẩy cửa, ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt. Hai bóng Vũ ra khỏi cửa tiến thẳng đến khu kỷ luật. Sau đen tiến vào phòng: khi cùm hai chân Vũ, một người trừng mắt bảo: - Ngồi dậy! - “Mầy cả gan thật, dám cuỡng hiếp cả cán bộ”. Một người ra lệnh, người kia mở cùm chân. Cả Vũ đặt lưng xuống mặt sàn, hai cổ chân đau nhói. hai xốc vai Vũ đẩy ra khỏi cửa hầm kỷ luật. Họ đưa Chàng thở dài: “Ðiều mình tiên đoán đã đến rồi!” vào một căn phòng lạ, ấn anh ngồi xuống ghế. Ánh Mỗi ngày, Vũ bị áp giải lên phòng trực hỏi sáng bóng điện tròn tỏa màu vàng vọt trong căn cung và viết kiểm điểm. Chủ tâm của họ là gán phòng xông mùi ẩm mốc. Một người đàn ông trung ghép cho anh tội cưỡng hiếp Hạnh. Hai ngày, niên mặc áo quần đại cán màu xanh rêu bước vào và rồi một tuần, Vũ cương quyết không chịu nhận ra hiệu cho lính bảo vệ mở khóa cùm tay Vũ. Người tội. Ðến ngày thứ tám quản giáo hỏi cung bảo: cán bộ có dáng cao gầy, mặt vuông. Phần quai hàm - Cán bộ Hạnh gởi đơn tố cáo anh đã cưỡng bạnh ra trông khắc khổ. Nhờ đôi gương cận thị hiếp đồng chí ấy và có kèm theo vật chứng. gọng vàng giúp cho khuôn mặt ông ta cân đối phần Anh nên khai báo sự thật và sớm nhận tội. Nếu nào và có vẻ trí thức. Hắn nhếch mép cười gượng ương ngạnh, chúng tôi sẽ chuyển nội vụ qua gạo, rồi một giọng nói sắc, khô của người xứ Nghệ: hình sự. Chừng đó, anh sẽ ngồi tù đến mọt gông. - Tôi là Thanh Hoàng, cán bộ Công an hình Hắn ngừng nói, đưa cho Vũ điếu thuốc, chàng từ sự. Cấp trên có nhận được đơn tố cáo của đồng chối. Hắn tiếp: chí Quản lý Ðỗ thị Hồng Hạnh về việc anh đã - Anh khai rõ tình cảm của anh đối với cán cưỡng dâm đương sự. Hôm nay tôi cần làm việc bộ Hạnh kể cả quà cáp mà cán bộ Hạnh đã cho với anh một số vấn đề. Nhưng trước hết hãy anh. Hắn châm lửa điếu thuốc, hít một hơi dài: xác nhận tên anh có phải là Trần Vũ không? - Như anh thấy đó, Ðảng và Nhà nước ta chủ trương - Vâng, tên tôi là Trần Vũ. giáo dục chứ không trừng trị. Tội giặc lái của anh đã - Anh làm những công việc gì ở kho? giết hại biết bao dân lành vô tội, làng quê bị tàn phá - Làm theo lệnh của cán bộ Quản lý. tiêu điều, đổ nát là do bom đạn của anh trút xuống. - Mà lệnh đó thường là công việc gì? Thế mà cách mạng vẫn khoan hồng, tha tội chết, lại - Quét dọn, khuân vác hàng tiếp liệu, giúp làm còn nuôi duỡng bảo vệ các anh khỏi sự trả thù cuả sổ sách cho cán bộ Hạnh. nhân dân. Một lần nữa, tôi lưu ý anh, đây là lần viết - Láo, anh là tù nhân, ai cho phép anh kiểm điểm cuối cùng, nếu không thành khẩn, buộc làm sổ sách. Anh biết cóc gì về kế toán mà lo chúng tôi phải đưa anh ra trước tòa án nhân dân. chuyện sổ sách. Vũ ngước mắt nhìn ông ta. Ông Vũ nhủ thầm: “ Ðây là thủ đọan họ cố hại ta trừng mắt nhìn lại Vũ trấn áp, rồi hỏi tiếp: mình.” rồi lặng lẽ viết và ký tên vào tờ tự kiểm. - Thời gian ở kho, cán bộ Hạnh có cho anh quà cáp Ðọc bản tự kiểm Vũ vừa trao, cán bộ đập bàn quát: gì không? - Mầy cứng đầu thật. Ðã mấy chục tờ rồi mà - Không. tờ nào cũng chừng ấy lời khai. Mầy không Anh thành khẩn đi, cán bộ Hạnh đã phạm tội gì à, còn đồng lõa với “tên hủ hóa” báo cáo cho cấp trên đầy đủ rồi. Im lặng… đó nữa hả? Ðôi mắt hực lửa, hắn nhìn Vũ Công an Hoàng tiếp: rồi ra lệnh đưa anh vào phòng kiên giam, cắt - Ngày 25 tháng 5 năm 1979 anh đã cưỡng bức thêm tiêu chuẩn phần ăn tối đa để trừng phạt. và xâm phạm tiết hạnh cán bộ Ðỗ thị Hồng Hạnh? Ba ngày yên ổn, Vũ không bị đưa đi hỏi cung. - Không, không bao giờ, Vũ xác định. Những cơn đói hành hạ anh mấy ngày qua, giờ - Láo, láo! Hắn đập bàn hét lên giận dữ. Ðây là bản QuÓc Gia 63


chất của lính ngụy. Trước đây, các anh đã cưỡng ghiền nhau, nhất là Trần Vũ vừa đẹp trai, hiếp biết bao đàn bà con gái trong các trận càn. lịch sự vừa có nghệ thuật đắc nhân tâm thuộc Chứng nào tật nấy. Ðã cải tạo trên bốn năm mà loại siêu đẳng”. Anh đội trưởng rau xanh chưa bỏ được thú tính. Có cả vật chứng và người nhận xét, rồi ghé tai anh bạn bên cạnh hỏi: chứng, anh làm sao chối cãi. Hãy thật thà khai đúng, - Ðằng ấy có nghe mấy cha cán bộ đùa cợt với chúng tôi sẽ đề nghị cấp trên ân giảm, anh mới hy nhau câu: “Thuốc bắc không chịu uống, lại đi vọng có ngày đoàn tụ với gia đình. Vũ im lặng, ghiền thuốc nam!” trong mấy ngày qua không? nghĩ ngợi: “Họ muốn đánh gục mình.” Trước sự Một bạn tù thuộc đội chăn nuôi đột ngột đến báo: lặng thinh khá lâu, tưởng Vũ đã bị khuất phục, cán - Thằng Vũ bị bắt tại trận khi có tiếng kêu cứu của bộ Hoàng mỉm cười, với giọng đầy kịch tính, bảo: chị Quản lý và tịch thu được bộ áo quần của nó. - Như thế là tốt đấy, anh chỉ cần viết vào đây một Người đứng bên cạnh bổ túc thêm: câu thôi. Hắn chìa cây viết và trang giấy cho Vũ - Tên trật tự đem cơm vào nhà cùm, tiết rồi đọc: “Tôi xin nhận đã có hành động sai trái với lộ rằng Vũ bị cán bộ Hạnh đánh vào mặt cán bộ Quản lý trong ngày 25 tháng 5 năm1979.” để thoát thân, mặt mày hắn còn sưng vù. Ngưng một chốc, hắn bồi thêm lời khuyến dụ: Một bạn tù cao niên tỏ ra am tường luật pháp phát - Chừng ấy cũng đủ chứng minh anh đã biểu: ăn năn hối lỗi. Vũ điềm tỉnh cầm viết ghi: - Phàm “bắt dâm bôn lấy l... làm chứng” là “ Tôi Trần Vũ không hề có một hành động áp dụng cho tội ngoại tình kia. Tội hiếp dâm chỉ nào mang tính cách cưỡng hiếp cán bộ Ðỗ Thị cần nạn nhân tố cáo là đủ rồi, đằng nầy còn tịch Hồng Hạnh trong ngày 25 tháng 5 năm1979.” thu được cái quần là thừa tang chứng kết tội rồi. Cán bộ Hoàng nhìn vào tờ khai cung, đôi môi đang Một bạn trẻ xen vào: cười gượng gạo, chợt khuôn mặt đanh lại. Hàm - Ăn vụng mà còn ham cởi cả áo thì bị bắt là răng cắn chặt vào nhau khiến cho quai hàm của đúng thôi. Cả bọn cười ồ! y đã bạnh lại càng bạnh hơn, nom như đầu loài Ông bạn già với giọng từng trải tiếp: rắn mang gương xứ Ấn Ðộ. Hắn đứng dậy chồm - Án cải tạo của thằng Vũ nhiều lắm sáu năm, bây qua bàn, một tay nắm bâu áo của Vũ, tay kia đấm giờ vướng vào án hình sự nầy e ngày ra tù của nó tới tấp vào mặt Vũ. Hắn vừa đấm vừa hét lên: ắc phải chống gậy! “Khốn nạn, đểu cáng”. Máu từ mũi Vũ phụt ra Sáng Thứ Bảy, tù nhân cơm nước xong đợi giờ văng tung tóe, đỏ cả xấp hồ sơ. Thuận đà, y kéo lên đường lao động. Bỗng có lệnh trên ban xuống: Vũ về phía mình. Cạnh sắc của chiếc bàn chấn “Tất cả nghỉ làm ngày hôm nay, chuẩn bị lên hội ngang bụng, Vũ cong người lại vì đau đớn rồi trường.” ngất xỉu trên bàn. Cán bộ Hoàng bỏ giấy tờ vào túi -“Lại có chuyện gì đây?” Mọi người xôn xao. dết, gọi lính bảo vệ áp giải Vũ về lại hầm kỷ luật. Mười lăm phút sau, tiếng kẻng gióng lên. Tù Tin Trần Vũ giúp việc trên kho đã cưỡng hiếp nữ nhân hồi họp kéo đến hội trường. Cán bộ quản cán bộ Quản lý gây xôn xao trong toàn trại. Ðề giáo, cán bộ vũ trang, các chị nuôi đều có mặt. tài nầy được xem là nóng hổi mấy ngày qua. Sau Trên sân khấu được đặt ba chiếc bàn theo hình buổi cơm chiều, anh em tù thường tản bộ trên sân chữ U. Một tốp người vận đồng phục công an hội trường chuyền miệng cho nhau những mẫu tiến vào hội trường, rồi lần lượt ngồi vào ghế đã chuyện vừa nghe lóm được. Một bạn nhận xét: được phân định trước. Bàn giữa gồm có: Giám thị - Quả là một việc làm tầy trời, chỉ nghe trưởng, Thiếu tá công an Thanh Hoàng, và một thoáng qua cũng đủ xanh máu mặt, nổi da người được giới thiệu là cán bộ phòng Kiểm Sát gà. Thế mà thằng Vũ dám “rờ dái ngựa!” Nhân Dân của huyện. Hai Phó Giám Thị và một Phần lớn tù nhân đều chê trách Vũ, nào là: thư ký ngồi bàn cánh trái. Bàn bên phải bỏ trống. “ăn no bò cỡi, được voi đòi tiên”. Những Thiếu Tá Thanh Hoàng mở đầu cuộc họp bằng bạn gần gũi thì tỏ ra không tin, bởi họ giọng nói đầy uy quyền: hiểu Vũ là người có tư cách và giàu ý chí. - Ty Công An nhận được bản tường trình của “Biết đâu, vì gần gũi lâu ngày nên hai người Ban giám thị trại về vụ cưỡng dâm đã xảy ra tại văn QuÓc Gia 64


phòng quản lý trong ngày 25 tháng 5 năm 1979. đó không quan trọng mà quan trọng là điều xác Can phạm là cải tạo viên Trần Vũ, nghề nghiệp: minh của chính tôi. Nhưng trước tiên tôi yêu cầu Trung uý lái máy bay của ngụy quyền Sài Gòn. Nạn Trần Vũ hãy trung thực trả lời câu hỏi của tôi: nhân là cán bộ Quản lý Ðỗ Thị Hồng Hạnh. Ðây là - Anh có công nhận vết sưng bầm trên mặt anh là cuộc họp xét tội công khai trong nội bộ để lấy đầy do tôi đánh? Không thành khẩn, anh là kẻ yếu hèn. đủ lý chứng chuyển qua Viện Kiểm Sát Nhân Dân - Ðồng chí Hạnh không cần phải nhiều lời, nên Tỉnh. Dù có bằng chứng rõ ràng, tên Trần Vũ vẫn đi thẳng vào vấn đề, cán bộ Hoàng chận lại. ngoan cố không chịu nhận tội. Ðể chứng tỏ công Hạnh tiếp: tác thi hành luật pháp của Nhà Nước là vô tư và - Tôi muốn chứng tỏ cho mọi người thấy đúng đắn, hôm nay chúng tôi cho nạn nhân, đồng bản chất của con người mang tên Trần Vũ, một chí Ðỗ Thị Hồng Hạnh đến đây đối chất trực tiếp tù cải tạo, có đủ nghị lực nhận tội hay không. với can phạm Trần Vũ và trưng dẫn vật chứng để Bỗng, từ dưới chân khán đài, Vũ la lớn: chúng tôi đúc kết hồ sơ truy tố can phạm ra trước -Tôi xác nhận là không đúng! Vết thương Tòa Án Nhân Dân. Trước tiên, yêu cầu các đồng chí trên mặt tôi là do cán bộ điều tra gây ra. vũ trang áp giải phạm tù Trần Vũ ra trước Chủ Tọa Công an Hoàng quắc mắt nhìn Vũ rồi nhìn Hạnh. Ðoàn. Yêu cầu đồng chí Hạnh vào bàn bên phải. Chị Quản lý quay mặt về phía bàn chủ tọa, tiếp: Tiếng rì rào nổi lên khi Trần Vũ xuất hiện giữa - Ðược, bây giờ tôi đề cập đến vật chứng. Hạnh hội trường. Với bộ áo quần tù màu xám tro vừa còn mới, trước ngực dính lấm tấm những vệt nói vừa cầm bộ đồ tù đặt trên bàn đưa ra trước mặt máu khô, Vũ bước đi xiêu vẹo, khó khăn bởi hỏi: dây xích chân quá ngắn. Khuôn mặt Vũ bị biến - Trần Vũ hãy xác nhận bộ áo quần nầy của ai? dạng do những vết sưng bầm. Cùng lúc, cán bộ Trần Vũ lớn tiếng trả lời: quản lý Hồng Hạnh cũng bước vào ngồi trên - Của tôi. ghế đã chỉ định, với khuôn mặt bơ phờ, tư lự. Hoàng lên tiếng: Mở đầu buổi tố khổ, cán bộ thư ký đọc bản tường - Tôi xét thấy lời xác nhận của can phạm về vật trình nội vụ gồm có những điểm chính sau: “Ngày chứng như thế là đủ rồi. 25 tháng 5 năm 1979, lúc 8 giờ sáng, tù cải tạo - Không, hãy cho tôi trình bày diễn tiến của sự Trần Vũ bị bắt tại văn phòng quản lý về tội cưỡng việc. Hạnh bác bỏ ý kiến của công an Hoàng, tiếp: dâm nữ cán bộ Ðỗ Thị Hồng Hạnh. Tang chứng - Cách đây trên một tháng, trong trận mưa đầu mùa, thứ nhất là bộ áo quần của can phạm bị tịch thu tại nước từ viên ngói bể trên nóc kho đổ xuống đống phạm trường. Tang chứng thứ hai là vết bầm trên hàng tiếp liệu, Trần Vũ đích thân lên thay viên ngói mặt Trần Vũ là do nữ nạn nhân đánh để thoát thân. bể ấy. Chiếc áo bị rách toạc sau lưng, nước mưa ướt Thứ ba là chứng từ trong lời khai của Trần Vũ đã đẫm cả áo quần, tôi đã tự động ứng trước cho Vũ bộ thú nhận có cảm tình với cán bộ Hạnh.” Bản tường áo quần mới và giữ lại bộ áo quần cũ để đối chiếu trình kết thúc với ý kiến đề nghị: “Yêu cầu cấp trên khi vào sổ sách sau nầy. Ðây là lưng áo bị rách. làm sáng tỏ nội vụ để trừng phạt đích đáng kẻ phạm Cán bộ Hạnh vừa nói vừa trình phần lưng áo ra pháp hầu ngăn chận hành vi tương tự của kẻ khác.” trước cử tọa, rồi tiếp: Công an Hoàng với tư cách là người trách nhiệm - Bộ đồ cũ nầy tôi cất trong kho, bỗng nhiên điều tra vụ án phát biểu: biến mất từ hơn hai tuần nay.” - Sau đây là phần xác minh của nạn nhân Ðỗ Hoàng đập bàn đứng lên, nhưng Hạnh vẫn Thị Hồng Hạnh. Lời khẳng định nầy là dữ kiện tiếp tục nói với nhịp độ nhanh và quả quyết hơn: chính yếu để truy tố đương sự. Yêu cầu đồng chí - Tôi xin xác định rằng Trần Vũ không hề cưỡng Hạnh đứng lên. hiếp tôi. Tôi không phải là nạn nhân của Trần Vũ Với thái độ điềm tĩnh, cán bộ Hạnh nói: mà là nạn nhân của ông, thưa ông Thanh Hoàng. - Tôi xét thấy sẽ vấp phải sai lầm lớn lao nếu - Vừa dứt lời, Hạnh ôm mặt gục lên bàn khóc tức tưởi. không đứng ra tố cáo kẻ phạm pháp. Tôi đoán Những lời chứng của cán bộ Ðỗ Thị Hồng Hạnh là biết thế nào Trần Vũ cũng sẽ không nhận tội. Ðiều cú tát đau điếng đối với Thanh Hoàng. Hắn tái da QuÓc Gia 65


mặt, đôi hàm răng nghiến lại. Bên dưới hội trường, không trả lời trực tiếp mà chỉ bảo từ từ rồi sẽ rõ. tù nhân xúc động, âm thầm bấm tay nhau. Những Hai mươi phút trôi qua, giờ thăm nuôi chấm dứt. âm thanh lào xào nổi lên như khi ta đứng giữa rừng Dù mới gặp nhau lần đầu mà phút chia tay cũng lau sậy trong cơn gió. Ðó là âm thanh của hàng nghe lòng quyến luyến. trăm bàn tay tù xoa vào nhau trong niềm phấn kích. Về đến trại, Vũ vứt xách quà trên sạp, vội mở Cuộc tố khổ bất thành. Nhân chứng đã can gói giấy xem bên trong có gì. “Ôi, thư của Hạnh!”, đảm lội ngược dòng. Giám thị trưởng cho Vũ thốt lên mừng rỡ. Tim anh vừa rộn ràng, vừa lệnh giải tán. Trần Vũ trở lại nhà kỷ luật. thương cảm. Nét chữ thân quen dịu dàng trải đều Ðêm nầy, đôi chân của Vũ nằm trong cùm, nhưng trên mặt giấy vàng đục: trái tim chàng ở bên Hạnh, người con gái can trường. “Anh Vũ Yêu Thương; Hai ngày sau, Hạnh nhận được lệnh về trình diện ty Không thể lên thăm anh được, nên Hạnh nhờ Công an. Dù vô tội, Trần Vũ cũng bị cùm thêm bảy chị Hồng, người chị cả của em cũng trạc tuổi chị ngày nữa mới được thả. Ðôi chân sưng vù, chàng ruột anh. Em muốn mượn chị em để thay thế hình phải lê từng bước. Máu rỉ ra từ những vết thương ảnh chị Hảo của anh hiện giờ ở rất xa. Em đã đến do miệng cùm cứa đứt. Niềm hân hoan trong trận tận quê anh thăm dò mới biết chị ấy đang sống ở “chiến thắng con tim” đã xoa dịu phần nào cơn đau Mỹ cùng với chồng và một con. Ðã có người hứa đang hành hạ thể xác Trần Vũ. giúp liên lạc với chị Hảo để báo tin về anh. Sức *** khỏe của em vẫn tốt. Em đã nộp đơn xin chuyển Ðã hai tháng qua rồi, cán bộ Hạnh không quay cơ quan và đang chờ đợi cấp trên giải quyết. Bố lại trại tù nầy nữa. Trần Vũ được trả về đội sản xuất em đã biết mọi chuyện vừa qua. Ông mắng em là rau xanh cùng làm việc với anh em những tháng thiển cận và hồ đồ. Chị Hồng là người cảm thông ngày vui vẻ. Bạn tù đều cảm thông và thương mến và thương em nhiều nhất. chàng hơn. Buổi sáng Chủ nhật, tù nhân lần lượt Anh yêu ơi, hôm trên hội trường, nhìn những xuất trại làm công tác xã hội chủ nghĩa. Riêng Trần vết sưng bầm trên mặt anh, em rất đau lòng. Thanh Vũ và bốn bạn tù nữa được lệnh ở lại thăm nuôi. Hoàng đã buộc em làm chứng gian để trị tội anh, Ðây là lần đầu tiên trên suốt bốn năm Vũ mới được bởi anh là nguyên nhân của việc em quyết định diễm phúc nầy. Anh vô cùng hồi hộp và nôn nóng từ hôn. Ðối với Thanh Hoàng sự phản bội là một tự hỏi, ai là thân nhân đến thăm mình. Hảo, người sỉ nhục ông ta. Hôm ấy em nói như kẻ lên đồng. chị ruột đã mất tin tức sau ngày 30 tháng 4 năm Em không nói bằng lý trí mà nói bằng trái tim em. 75? Tân, thằng bạn không quân được tha trước? Trước đây, em đã có giao tình với Hoàng. Làm Thời gian đợi chờ là lò lửa đốt nóng tim gan. vợ Hoàng, trên một bình diện nào đó thì có lắm Một giờ, rồi hai giờ người ta mới kêu tên năm phụ nữ mong ước. Bởi anh ấy xuất thân từ một người ra khu thăm nuôi. Bốn bạn kia gặp được gia đình có bề dày công lao cách mạng. Từ ngày ngay vợ con. Họ nắm tay nhau mừng mừng tủi tủi. gặp anh, ngoài những kiến thức hiểu biết tổng Riêng Vũ thì ngơ ngác tìm thân nhân. Chợt, một quát, anh còn cho em những xúc cảm rất mới mẻ thiếu phụ đến bên Vũ hỏi nhỏ: về thể xác lẫn tâm hồn. Hoàng đã đến với em gần - Chú là Trần Vũ? Hai người cùng đến một năm nay, thật tình mà nói em rất khờ khạo. bàn ngồi. Thiếu phụ thấp giọng giới thiệu: Nhờ anh, em mới phát hiện sự cục mịch, thô lỗ - Tôi tên là Hồng, chị của Hạnh. Cô ấy nhờ tôi và ích kỷ của người đàn ông trong tình trường. lên thăm chú. Nó gởi ít quà và mười đồng cho chú Vũ ơi! anh là tù nhân của chế độ. Nhưng trái tim bồi dưỡng. Tôi đã khai báo với cán bộ rằng, tôi không là tù nhân của một ai. Con tim không phân là chị bà con của Trần Vũ và đưa số tiền đó cho biệt kẻ chiến thắng, người bại trận, không phân ông ấy “quản lí” theo nội qui của trại. Chị vừa nói biệt chủ ngục với người tù. Con tim chỉ biết yêu vừa luồn tay dưới bàn chuyển cho Vũ một gói giấy. và dâng hiến. Tại sao phải dựng bức tường ý thức Vũ vội lận vào lưng quần. Hai bên trao đổi với hệ để ngăn cản tình yêu? Em ngồi viết cho anh mà nhau về sức khỏe của Hạnh và đặc biệt Vũ muốn nghe lòng mình tận cùng cô đơn. Em chán ngấy biết hiện giờ nàng đang làm gì, ở đâu? Chị Hồng cái xã hội nầy, cứ để hận thù dày xéo con tim. Em QuÓc Gia 66


yêu anh và muốn được sống bên anh. Có lẽ trọn đời em sẽ không quên quảng thời gian trên ấy. Dù rất ngắn ngủi nhưng lại sâu đậm hơn bất cứ lúc nào. Ta đã từng yêu nhau trong khoảnh khắc, vụng trộm, nhưng đầy ngọt ngào nồng ấm. Với Hoàng, chỉ để lại cho em những giây phút nhạt nhẽo và chán chường. Em không hề đặt hy vọng hai ta là đối tượng hôn nhân của nhau, nhưng em vẫn quyết định từ chối làm vợ của Hoàng, bởi em tin rằng làm vợ Hoàng sẽ không còn hạnh phúc. Thư không viết được nhiều đâu. Bị phát hiện sẽ làm khổ anh. Chị Hồng sẽ thay em thỉnh thoảng lên thăm anh. Rất nhớ anh.

thận giữ thân mình. Không cần phải viết cho em. Vắn tắt mấy lời tin anh rõ. Nhớ anh. Hồng Hạnh.

*** Vũ nhận lệnh mang hết đồ dùng cá nhân trình diện Ban Trực Trại. Họ xáo tung áo quần của Vũ và lục soát tất cả không bỏ sót cả lai quần, bâu áo. Chỗ nằm của Vũ cũng có người đến lật từng thanh giường từng miếng gỗ. Chẳng có kết quả nào, Vũ bị chuyển đến một đội khác, đội hình sự. Chỗ nằm của Vũ được sắp vào giữa hai tay tù hình sự khét tiếng ngoài đời, Ðại và Phi. Cả hai mang án tù mười năm về tội đâm chết người trong sòng bạc. Tính trầm tĩnh và kiên nhẫn là hai yếu tố giúp Hồng Hạnh. cho Vũ vươn lên và yêu đời. Chàng làm việc rất hăng say và xốc vác, sẵn sàng tiếp tay cho những Thời gian qua nhanh, nhưng “Hội chứng Trần Vũ” bạn tù yếu sức. Những kiến thức trong trường, vẫn còn âm ỷ trong đám tù nhân. Ngoài hiện trường ngoài đời của Vũ đã giúp cho đội đi cây đạt được lao động hay trong láng trại hễ có dịp là bạn bè tiêu chuẩn của trại ấn định dễ dàng mà lại bớt trêu chọc. Một bạn tù cuốc đất bên Vũ ngâm nga: phần vất vả. Công tác thường xuyên của đội là “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối, còn hơn tù hạ những cây danh mộc xẻ thành ván chuyển về thui thủi biết bao năm?” (nhại theo Thơ Xuân Diệu) cho toán thợ mộc sản xuất bàn, ghế, tủ, giường. Những cặp mắt đổ dồn về phía Vũ rồi những tiếng Trời vào Ðông, cơn mưa phùn rả rích đêm ngày. cười ha hả vang lên. Bạn khác chen vào với giọng Ðây là thời điểm gây khốn khổ nhiều nhất cho đội thương cảm: đi cây.Với dốc đèo trơn trợt, loài vắt, loài ve xuất “Thương cho cây quế giữa rừng, để cho con Mán hiện dày đặc trên lá cây rừng. Vắt bám vào lưng, mụ Mường nó leo.”( nhại theo ca dao) vào cổ người tù. Vắt luồn lách vào nơi kín đáo nhất Tiếp theo là một giọng than vãn: của con người. Chúng hút máu mà ta không hề hay “Muội ơi nắng quá bình khô nước, đời vắng nị rồi biết, đến khi no nê là tự động buông mình rơi xuống ngộ chết khô !” (nhại theo thơ Vũ Hoàng Chương) đất để lại vết cắn máu vẫn tiếp tục chảy ra. Người Bốn tháng sau, Vũ lại được chị Hồng lên đi rừng có thói quen hễ cảm thấy có cái gì ươn ướt, thăm. Lần nầy, sau khi lén đưa được bức thư, nhơn nhớt, lành lạnh trong lớp áo quần là thò tay chị dặn Vũ phải cẩn thận. Chị cho biết Hạnh vào rứt ngay một chú vắt to bằng đốt ngón tay, bụng chưa được Bộ Nội Vụ chấp thuận chuyển cơ trương đầy máu. Ðộc hại nhất là loài ve. Ve tìm quan và hiện phục vụ tại thành phố Hội An. những ngóc ngách có nhiệt độ ấm áp là chui vào đó. Về đến trại, Vũ vội vàng bóc thư ra đọc: Chúng cắn rứt triền miên, lại cố bám lấy “hộ khẩu Anh yêu thương, mới đó mà đã xa nhau hơn sáu thường trú” trong lỗ tai thì thật là khổ cho thân tù. tháng rồi. Em nhớ anh ray rứt trong những đêm dài Trời tạnh mưa, nhưng rừng già còn sũng nước. Ðội thao thức. Có lẽ anh là người mới cảm nhận sâu đi rừng khá vất vả mới hạ được cây gỗ lim. Toán sắc nỗi đau của đợi chờ vô vọng. Hiện giờ, người dùng cưa dứt cây thành từng đọan. Vũ cùng anh ta dùng thế lực gây sức ép không cho em chuyển cơ em khác có trách nhiệm tỉa cành. Ngọn cây ngã quan. Hoàng bảo với em hắn sẽ không bao giờ tha đổ về hướng dốc đứng cao, bên dưới là con suối, thứ trước hai cái tát phản bội của em: Một tình yêu nước nguồn đang chảy về cuồn cuộn. Vũ khó khăn và một nghề nghiệp. Tay nầy khá nhiều thủ đoạn. lắm mới bám được bờ dốc đổ thoai thoải về hướng Em biết hắn đang tìm cách trả thù em. Em nhắc anh suối làm nơi đứng để chặt cành. Tên Phi và Ðại nhớ hãy hủy bỏ những thư em gởi. Thân phận tù đày với áo mưa trùm đầu, cũng đến bên Vũ tìm chỗ của anh như “chỉ mành treo chuông”xin anh cẩn đứng. Vũ đưa chiếc rựa ra xa, người chênh vênh QuÓc Gia 67


trên bờ dốc. Bỗng một bàn chân đạp mạnh vào lưng Vũ. Mất đà, anh lộn nhào từ trên cao rơi dọc theo triền dốc đầy đá tảng rồi rớt xuống dòng suối. Chiếc áo mưa đang mặc trở thành cái phao cứu Vũ. Nước đẩy trôi một đoạn, anh bình tĩnh nắm được ngọn cây chìa ra trên mặt nước. Khi nghe tiếng la: “tai nạn, tai nạn!!” của tên Phi, mọi người chạy dọc theo bờ suối cứu Vũ. Chân trái bị gãy, đầu và mặt có nhiều thương tích. Quản giáo cho người khiêng Vũ về trạm xá. Những ngày chân bị bó bột, nằm buồn, Vũ chợt nhớ đến mẫu chuyện Phúc Họa Khôn Lường trong Cổ Học Tinh Hoa: Ngựa Tái ông đã bỏ đi sang nước Hồ, còn rủ được ngựa quý của đất Hồ trở về, Tái ông vẫn không cho là phúc. Có ngựa hay, con trai Tái ông bị ngã ngựa gãy chân, Tái ông cũng không cho là họa, bởi họa phúc xoay vần. Vũ mỉm cười thầm nghĩ: “chẳng có gì để mà buồn” rồi ngâm nga: “Kìa tụ tán chẳng qua là tiễn biệt, Ngựa Tái Ông họa phúc biết về đâu!” (Thơ Huỳnh Thúc Kháng) Trần Vũ được chuyển qua toán làm việc nhẹ, ngày ngày chẻ mây đan giỏ. Từ khi Hạnh thẳng thừng bác bỏ những cáo buộc Vũ về tội cưỡng dâm do cán bộ Hoàng sắp đặt, anh luôn canh cánh nhớ ơn nàng vì mình mà Hạnh phải gánh chịu bao đắng cay, trù dập.

áo quần tù mới phát. Tất cả đồ cá nhân còn lại, Vũ yêu cầu cán bộ chuyển cho hai tù hình sự tên Ðại và Phi kèm theo mảnh giấy có ghi lời nhắn: “Xem như món quà mọn dành cho hai bạn với lời cảm ơn chân thành của tôi. Trần Vũ.” Vũ lê đôi nạng gỗ suốt quãng đường dài mười cây số. Khi mặt trời chiều vừa gối đầu trên đỉnh ngọn núi cao nhất của Trường sơn, Vũ mới đến được bến xe huyện lỵ. Bác tài xế đỡ Vũ lên chiếc xe khách cuối cùng rời thị trấn. Quyết định đầu tiên của Vũ là đến nhà chị Hồng để hỏi thăm tin tức của Hạnh. Có thể Hạnh đã lấy chồng hoặc đã thuyên chuyển đến một đơn vị nào rất xa. Ðiều quan tâm của Vũ là phải cảm ơn nàng lần cuối cùng, trước khi gởi đời mình vào nơi bị cưỡng bức cư trú: Khu Kinh Tế Mới. Nhà chị Hồng ở làng Cẩm Lệ, một địa phương nổi tiếng trồng thuốc lá. Ngôi nhà màu vàng nhạt, mái ngói lâu đời đã xanh rêu, nổi bật là chiếc sân rộng lát gạch bát tràng. Nghe tiếng chó sủa, chị Hồng ra mở cửa. Chị trố mắt, kinh ngạc kêu lên: - Vũ, chú được tha rồi hả? Nhìn vào cặp nạng với ánh mắt đầy lo âu: - Chuyện gì đã xảy ra cho chú thế? Vũ không trả lời ngay, anh lục túi lấy tiền trao cho bác xe ôm. Chị Hồng ngăn lại dành phần trả, bác xe ôm tươi cười nói: *** - Tôi chở giúp đấy, người anh em cũ của chúng tôi mà. Vũ chưa kịp cám ơn, ân nhân đã vội vàng Sáng ngày 15 tháng 2 năm 1980, sáu tháng sau phóng xe đi. Vũ quay qua chị Hồng hối hả hỏi: ngày Vũ bị tai nạn, tù nhân chuẩn bị xuất trại đi - Hạnh thế nào, bây giờ làm gì, ở đâu? Chị Hồng làm, Vũ được lệnh mang tất cả đồ dùng cá nhân nhìn Vũ bảo: trình diện Ban Giám Thị. “Lại có chuyện gì sắp xảy - Việc ấy sẽ nói sau, giờ đây mời Vũ dùng cơm ra cho hắn?”, bạn tù xì xào bàn tán. Người đoán Vũ với mẹ chị và gia đình. Bóng đêm phủ trùm cảnh bị chuyển qua đội khác, kẻ hoài nghi chẳng lẽ họ vật, nhà nhà đều lên đèn. Bữa cơm đầu tiên với đưa hắn đi Bắc? Dự đoán nào cũng khoác màu đen không khí gia đình đầm ấm khiến cho lòng Vũ lên cuộc đời Vũ. Riêng Vũ thì rất điềm nhiên tự tại, cảm xúc dâng trào. Ðược biết chồng chị Hồng là bởi anh sẵn sàng chấp nhận bất cứ hoàn cảnh nào. công nhân của một Lâm trường cách xa nhà, lâu - “Anh đã thể hiện một cải tạo viên tiến bộ về l��u mới được phép về thăm gia đình. Hồng và mặt tư tưởng và lao động. Nay, Ðảng và Nhà Hạnh là hai chị em cùng cha khác mẹ. Chị Hồng Nước quyết định tha anh về đoàn tụ với gia đình”. ở lại miền Nam với mẹ. Người cha tập kết ra Bắc Lời tuyên bố quá bất ngờ của Giám thị trưởng, lấy vợ khác, sinh ra Hạnh tại thành phố Vinh. khiến Vũ đứng ngây người như trong cơn mơ. Anh Ðầu mùa Xuân mà tiết trời khá oi bức. Chị Hồng không tin lỗ tai mình nữa, đến khi quản giáo trực bắc ghế ngoài hiên cùng Vũ ngồi tâm sự. Sau khi gọi chàng vào ký giấy tờ, Vũ mới chắc chắn rằng nghe Vũ tường thuật những việc xảy ra cho chàng chàng thật sự thoát được cảnh đọa đày. Sau một từ ngày Hạnh bị triệu hồi về Ty, cùng mưu đồ ám giờ làm thủ tục, Vũ nhận một giấy Quyết Ðịnh Ra hại do hai tên tù hình sự thực hiện, Chị Hồng lắc Trại và 20 đồng bạc đi đường. Vũ rời trại với bộ đầu thốt lên: QuÓc Gia 68


- Ghê thật! rồi tiếp: hiện nay đã bị ngưng chức. Hắn bay ra Hà Nội đã - Ðã trên một năm rồi, Hạnh không cho chị nửa tháng nay lên thăm Vũ vì tên Hoàng theo dõi chị. Phần Suốt cả đêm Vũ không hề chợp mắt, trông trời Hạnh thì gặp muôn vàn khó khăn. Một mặt mau sáng. Tình yêu trong trái tim đóng kín giờ đây chúng lưu giữ không cho nó chuyển cơ quan, như được ra khỏi lớp vỏ bọc mặc cảm thân phận mặt khác cố truy tìm những vật chứng về sự liên người tù và đang thôi thúc Vũ nhanh chân đến với hệ mật thiết giữa hai người. Ðó là phương cách Hạnh. duy nhất để hủy họai danh dự của Hạnh mà Hoàng đã thề sẽ không bao giờ tha thứ. Chị Hồng Trời còn tối mịt, chị Hồng cùng Vũ đón ngưng kể, nhìn Vũ một hồi lâu rồi ân cần bảo: xe đi Hội An, một thành phố cổ nổi tiếng ngày Ðêm nay Vũ nghỉ lại đây. Ngày mai chị sẽ đưa chú xưa nằm về hướng đông nam Ðà Nẵng. Hội đến thăm Hạnh. Con nhỏ vẫn còn tốt số, Chúa đã An mới trải qua 6 năm sau ngày “giải phóng” che chở cho nó! Vũ giật mình, nôn nóng ngắt lời: mà như người mắc bệnh cùi, khuôn mặt lở lói, - Hạnh đã gặp tai nạn phải không? Gần như thế, thằng Hoàng hăm he sẽ đòi lại nhớp nháp, xanh xao. Ðường phố loang lổ ổ gà. món nợ đời mà Hạnh đã gây ra cho nó. Rất may Nhà nhà cửa đóng then cài, lưa thưa một vài là thư của Hạnh chú đã tiêu hủy. Bằng không, bóng người thất thểu trên vỉa hè đầy rác rưởi. lần khám xét trên ấy mà họ bắt gặp chỉ một bức Hạnh ở trong một tòa nhà chung cư ba tầng. Thang thư của Hạnh là hai người sẽ bị khốn đốn. Thằng gác chật hẹp lại thêm dốc đứng, với đôi chân đi ấy đầy mưu mô quỉ kế. Mới đây, Thanh Hoàng nạng, Vũ trèo lên vô cùng khó khăn. Trên lan can, bỗng làm lành với Hạnh. Hắn yêu cầu cô ấy rút người ta phơi áo quần giăng mắc khắp nơi. Ngay lời từ hôn trở lại với hắn. Con nhỏ cứng rắn bảo: cả những quần đùi, xì líp họ cũng chẳng ngần - Nước đổ ra sàn còn mong gì hốt lại, đồng chí tìm ngại bày ra. Dọc theo một hành lang tối tăm, ẩm một người khác xứng đáng hơn. thấp là những cánh cửa có ghi số phòng: P311, Hoàng gằn từng tiếng: P312, P313... Chị Hồng dừng lại cửa P319 rồi - Ðến bây giờ mà cô vẫn còn mê muội. gõ vào đó bốn tiếng. Vũ hồi họp đợi chờ. Cánh Con nhỏ nổi giận gầm lên: cửa từ từ xịch mở. Hạnh xuất hiện nơi khung - Ðồng chí nói ai mê muội? cửa, vai trái bó bột, gương mặt xanh xao, tiều Hoàng trợn mắt, hét vào mặt Hạnh: tụy nhưng đôi mắt nàng vẫn còn ngời lên ánh tự - Tôi nói đồng chí mê muội đấy, được tin. Hạnh cười với chị Hồng. Bất chợt nàng trông không? Tao sẽ trị thằng giặc đó liệt đời luôn. thấy người đàn ông đi nạng đứng ngoài xa. Hạnh Con bé không vừa, dang tay tát vào mặt nhìn chị Hồng, rồi nhìn Vũ, bỗng nàng la lên: Hoàng một cái như trời giáng, rồi thét lên: - Vũ, anh đã về! Hạnh chạy tới ôm chầm lấy Vũ. - Quân đốn mạt! Chàng buông cặp nạng gỗ, hai tay giữ đầu Hạnh. Bất ngờ, Hoàng rút súng lẫy cò. Một tiếng nổ Họ gục mặt vào nhau. Dòng nước mắt nhớ thương vang lên chát chúa. Hạnh ngã xuống, máu chảy tích tụ lâu ngày của đôi tình nhân đầy nghịch cảnh tràn trên mặt đất. Người ta vội chở cô ấy đi bệnh viện cấp cứu ngay. Rất may là viên đạn không đã chan hòa. Họ uống những giọt lệ hạnh phúc qua trúng tim mà đi chệch lên trên làm gãy xương vai. làn môi mặn. Chị Hồng lặng lẽ lau khô nước mắt - Sự việc xảy ra bao lâu rồi hả chị? Vũ lo lắng hỏi. đang chảy dàn dụa trên má. Vừng thái dương đã lên cao. Ðôi bồ câu tha - Vừa tròn một tháng. Với tấm chân tình Hồng tiếp: - Hạnh, nó yêu em thật lòng Vũ à. Con nhỏ nầy những sợi rác về làm tổ cũng vừa sà cánh trên nóc cứng đầu lắm. Mẹ ruột nó mắng chửi, ông già dãy nhà dân trước mặt. Nắng chan hòa trên mái khuyên răn mãi mà nó cương quyết không chịu trở ngói rêu xanh làm dịu bớt nét già nua của thành phố cổ. lại với thằng Hoàng, nó bảo: -Vợ chồng mà không hòa hợp làm sao chung sống với nhau cho tròn vẹn. Thiếu Tá Thanh Hoàng QuÓc Gia 69


CHUYỆN NGƯỜI NGHĨA QUÂN. Rừng thiêng sơn trại không hò trận, Chỉ thấy tiêu điều những bóng ma.

PHẠM THÀNH CHÂU.

T

ết năm đó tôi về Việt Nam ghé thăm bạn thân thiết, vong linh họ đang đứng bên cạnh, tò bạn bè. Đến miền Trung, tôi được một mò nhìn xem chúng tôi làm gì? Ý nghĩ đó khiến tôi người bạn rủ thăm mộ một người bạn thêm ngậm ngùi, thương cảm. Tôi khấn lầm thầm. khác. Từ một thị trấn miền biển, chúng tôi ra quốc “Chúng tôi rất hãnh diện có được những người bạn lộ Một, theo hướng bắc, lên một đèo nhỏ, đến đỉnh đã chọn một cái chết hào hùng để bảo vệ tự do, bảo đèo, thay vì xuống dốc, bạn tôi cho xe chạy vào vệ đồng bào. Sự hy sinh của các bạn càng thêm ý một đường mòn dọc theo chân núi. Đây là một nghĩa sau khi cộng sản Bắc Việt chiếm đóng Miền vùng hoang vắng, cằn cỗi, toàn đá, cây lưa thưa, Nam. Dân chủ, tự do không còn nữa!” Tôi cũng cao không quá đầu người. Chiếc xe gắn máy cứ trấn an người bạn học quá cố của chúng tôi khi nói nhảy chồm chồm, như con ngựa trở chứng, mấy về cuộc sống ổn định của vợ và các con của bạn lần suýt ngã xuống vực. Cuối cùng chúng tôi cũng “Anh em đồng môn luôn tìm cách an ủi, giúp đỡ đến được một nơi, hơi bằng phẳng, có mười mấy chị và các cháu”. Khấn xong, chúng tôi đem nhang ngôi mộ đất, nằm rải rác trên một diện tích khoảng cắm lên tất cả các ngôi mộ. một cái sân lớn. Bạn tôi chỉ một mô đất có miếng - Chỉ thằng nầy là dân hành chánh, còn mấy gỗ nhỏ ghi chữ Tư bằng hắc ín bạc màu. cậu nằm chung quanh toàn quân nhân. Nhảy dù với - Nó nằm đây nghĩa quân. Chúng tôi lấy nhang, đốt lên, đứng trước mồ - Có lẽ phải xây một cái khung cho tất cả các ngôi bạn, khấn vái mấy câu. Trong giây phút tưởng niệm, mộ nầy, rồi đổ đất lên mới không bị mồ xiêu mả lạc. tôi như hình dung rõ bạn tôi trong những ngày cùng - Lần trước, lên đây, tôi có gặp anh chàng sống ngồi chung lớp, chung trường. Bạn tôi vui tươi, một mình trong mái tranh đằng kia, mình có thể khỏe mạnh, yêu đời, lúc nào cũng nói chuyện tếu nhờ anh ta lo vụ nầy...Chắc không tốn bao nhiêu. được, khiến cho dù ai có chuyện buồn cũng phải Mới buổi sáng mà nắng đã gay gắt. Tôi đứng nhìn bật cười... Rồi cảm tưởng như tất cả những người quanh. Một bên là núi cao, một bên là sườn núi nằm trong các ngôi mộ rải rác chung quanh đều là thoai thoải, chạy đến một rừng cây xanh có lẽ là QuÓc Gia 70


điểm nước, thấp thoáng sau hàng cây là quốc lộ cũ kỹ, để một bình tích trong trái dừa khô, giúp cho Một, mấy chiếc xe đang chạy trên một cây cầu nước giữ nóng được lâu, mấy cái ly thủy tinh trên nhỏ, bắc qua một con suối, về mùa hè nên nước một dĩa lớn. Có bốn cái ghế dựa để tiếp khách. Anh cạn, chỉ thấy lấp loáng ánh nắng qua những gộp kéo ghế mời chúng tôi rồi xuống bếp thổi lửa nấu đá nhỏ. Bạn tôi chỉ tay về hướng bên kia đồi. nước, pha trà. Chúng tôi ngồi nhìn quanh, hỏi vọng - Nhà anh ta dưới tàng cây lớn kia kìa, nếu để ý, xuống bếp. quá khỏi tàng cây, có cái gò cao, giống hình người -Anh sống một mình sao? đang ngồi. Bạn thấy chưa? Đó là cái gò mối, Anh ta đi lên nhà trên. nhưng người ta đồn đãi là mộ của một cô gái rất - Tôi sống một mình. Cũng hơn mười năm. linh thiêng. Bây giờ mình thử đến đó xem sao. - Không buồn à? Kiếm một bà về ở chung để có Chúng tôi đi băng qua đồi. Đường rất khó đi nên người chuyện trò, ốm đau còn nương tựa nhau. phải đẩy bộ chiếc xe gắn máy, có khi phải khiêng - Tôi có vợ rồi, nhưng vợ mất, tôi ở vậy...thờ vợ. qua những những tảng đá lớn chắn lối hay những Tôi pha trò. rãnh sâu. Cuối cùng thì chúng tôi cũng đến nơi. - Anh có hiếu với vợ dữ! Cô vợ anh chắc sẽ Đó là một căn nhà tranh vách ván, nằm dưới một mỉm cười nơi chín suối khi có được người chồng cây mít có tàng lớn che gần hết mái nhà. Sau nhà chung tình như anh. là một khu vườn vuông vức mỗi cạnh độ vài trăm Anh ta chỉ cười, xuống bếp lấây ấm nước thước, trồng cây lưu niên làm hàng rào, trong vườn lên, mở nắp bình tích, bỏ trà, chế nước sôi vào. là những luống khoai lang, khoai mì và bắp, góc - Sống một mình cũng quen. Xuống phố thấy xe vườn có một giàn bầu hay bí gì đấy. Nhà vắng tanh. cộ, người nói, ồn ào, chỉ muốn về nhà cho yên tĩnh. Chúng tôi lên tiếng - Đất vùng nầy cằn cỗi, sao vườn anh tươi tốt vậy? - Có ai trong nhà không? -Phải xuống suối móc sình lên đắp, mấy đời như Một người đàn ông từ sau bếp bước ra. thế nên mới trồng trọt được. Mấy anh đi thăm mộ - Có tôi ai ở đằng đó? Anh ta khoảng trên bốn mươi, người hơi ốm - Thăm người bạn, tử trận hồi bảy lăm. Bởi vậy nhưng rắn rỏi, da sạm nắng, tóc cắt ngắn, đôi mắt mới định nhờ anh... chơn chất sáng lên niềm vui của kẻ sống cô độc Anh ta ngồi lên giường, gác tréo chân, thong được có người đến thăm. thả vấn điếu thuốc lá - Chào quí anh. Quí anh có chuyện gì mà lên - Thỉnh thoảng tôi có ghé thăm chừng, thắp chỗ hẻo lánh nầy? nhang, dọn cỏ mấy ngôi mộ đó. Mấy anh định xây - Chúng tôi đi thăm mấy cái mộ đằng kia, nhân cho mộ nào? tiện ghé thăm anh, định nhờ anh chút chuyện. - Có ông bạn học nằm đó. Cũng định xây luôn Anh ta cười, đưa hàm răng vàng khè vì khói thuốc. cái khung chung quanh tất cả các ngôi mộ rồi đắp - Lúc mấy anh đi lên, tôi đã thấy rồi. Vậy chứ mấy thêm đất lên cho mưa lũ khỏi trôi mất. Anh có thể anh có thân nhân, bạn bè gì nằm ở đó? giúp được không? - Có ông bạn học...Lên thăm, và định xây cho - Có phải mấy anh định xây mộ cho ông phó nó cái mộ cho tươm tất, để mộ đất, lâu ngày, gió hành chánh nằm đó không? mưa trôi hết, sau nầy tìm không ra. - Sao anh biết? - Mời hai anh vô nhà ngồi uống nước. - Tôi là lính phòng thủ quận hành chánh. Nghĩa Chúng tôi bước vào. Đó là một ngôi nhà tranh quân tụi tôi với ông phó thân lắm. Đúng ra thì ông nhỏ tầm thường. Nhà ba gian, giữa là bàn thờ, có phó không có nhiệm vụ tác chiến, thiếu tá quận tấm màn che. Bên trái là chiếc giường nhỏ, có lẽ trưởng bảo ông đưa gia đình về Sài gòn, mục đích là chỗ ngủ của chủ nhà, bên gối tôi thấy có mấy để khỏi phải đánh nhau, nhưng ông phó chỉ gửi quyển sách, vì phép lịch sự tôi không nhìn kỹ sách vợ con đi còn ông ta thì ở lại. Ôâng phó bảo đã tốt gì nhưng như thế chứng tỏ chủ nhà là người có học nghiệp sĩ quan Thủ Đức mà lại trốn chui trốn nhủi và có thú vui đọc sách. Bên phải là một căn buồng thì nhục lắm. Mời mấy anh dùng trà. đóng cửa. Trước bàn thờ là bàn nước bằng gỗ mộc, Vẻ dè dặt không còn trong cách đối xử của anh QuÓc Gia 71


ta.

- Các anh yên tâm. Nếu các anh muốn xây thêm cái “khuỷnh” cho tất cả các ngôi mộ thì tôi cũng xin góp chút công. Tôi chỉ tính vật liệu thôi, không tính tiền công. Bây giờ tôi đề nghị thế nầy. Các anh ở lại đây nghỉ trưa, chúng ta sẽ có thì giờ bàn lại kỷ hơn chuyện mồ mả. Tôi xin mời các anh một bữa trưa. Chỉ kẹt là không có rựợu, chớ còn mồi thì lúc nào cũng sẵn sàng. Bắt con gà rồi quơ bậy mớ rau thơm là có ngay một nồi cháo. Hai anh cứ ngồi chơi, đợi tôi. Hay là ra sau hè, có gió, mát hơn ở trong nhà. - Tụi tôi đâu biết nhậu, có cháo gà mà húp cũng đủ khoái rồi. Hai đứa tôi ra sau hè, tôi nằm đong đưa trên võng, người bạn ngồi trên cái ghế dài, tựa vào vách nhà. Gió biển thổi lên mát rượi, mấy con chim sâu hót trong bụi rậm, tiếng gió rì rào trong cảnh vắng vẻ, tĩnh mịch... Đúng là cõi thần tiên nơi góc núi. Hai đứa tôi chuyện trò linh tinh một lúc, độ hơn nửa giờ thì anh ta bưng nồi cháo ra, đặt trên một cái bàn nhỏ, thêm mớ chén, đũa, vậy là chúng tôi vừa sì sụp vừa chuyện trò. - Bây giờ anh kể vụ bảy lăm, ở đây, xảy ra những chuyện gì? Tụi tôi chỉ nghe mang máng có đánh nhau dưới cầu kia, anh có tham dự không? - Có chứ! Khi có vụ di tản từ Cao Nguyên xuống thì ở quận, tụi tôi được lịnh ứng chiến. Ông phó hành chánh, tức bạn của hai anh, dẫn trung đội nghĩa quân tụi tôi lên chốt trên kia. Tụi tôi đóng ở đó được mấy ngày thì có một đại đội dù đến tăng cường. Ông phó phối hợp với bên dù cho gài mìn dưới cầu đằng kia, chờ tụi hắn đến thì giật sập cầu và chận đánh. Một toán nằm dọc bờ suối, phục ở đó, chờ địch. Tôi và một anh nhảy dù lo việc giật mìn. Nhiệm vụ tôi hễ bấm xong mìn thì lên chỗ gò kia nằm, theo dõi và gọi máy báo cáo khi thấy địch xung phong lên núi. Thế rồi, địch xuất hiện, chạy một dọc cả chục chiếc xe lớn chở đầy bộ đội. Tôi bấm mìn giật sập cầu, mấy anh nhảy dù thụt M72, cháy mấy chiếc xe đi đầu, rồi xả súng như mưa. Từ ngày tôi đi nghĩa quân, thỉnh thoảng có hành quân lùng sục du kích, nhưng việt cộng chỉ bắn mấy phát rồi bỏ chạy, chứ chưa thực sự đụng độ bao giờ. Đến lúc đó tôi mới biết thế nào là đánh nhau. Ôi thôi! Súng nổ khắp nơi, rầm trời, rầm đất. Tôi bò lên chỗ gò mối nằm dòm chừng để báo cáo tình hình. Đến chiều thì xe tăng tụi nó đến. Đại bác của

xe tăng thụt phe ta chạy tứ tán, phải núp sau mấy tảng đá, hi vọng tụi nó xung phong theo bờ suối thì nhào ra. Vậy mà chúng chỉ bắn cầm chừng, đến tối, chúng vào giở nhà dân bắt cầu, suốt đêm, sáng hôm sau chúng đi mất tiêu. Coi bộ chúng không thiết đánh nhau, chỉ lo chạy vô phía Nam mà thôi. Sáng đó tụi tôi cũng thu dọn chiến trường, chôn mấy người chết, băng bó người bị thương rồi cũng di chuyển theo đường núi về hướng Nam. Đến tháng Năm thì tan hàng, ai về nhà nấy. Tôi về trình diện chính quyền cộng sản, đi học tập, nghĩa là đi nghe chửi, lao động sản xuất rồi được về nhà. Tôi về đây phụng dưỡng ông bà già. Được năm năm hai ông bà qua đời, tôi vẫn ở đây lo hương khói, chăm nom mồ mả cha mẹ, vợ con cho đến bây giờ. Ăn xong chúng tôi phụ nhau dọn dẹp chén đũa. Anh đem bình trà và ly ra. - Trưa nào tôi cũng ra đây làm một giấc. Gió mát lắm! Tôi nhìn lên đồi, thấy cái gò mối giống hình người ngồi xây lưng về phía chúng tôi. - Tôi có nghe kể về chuyện cô gái chết nhưng linh thiêng lắm. Anh biết chuyện đó không? - Chuyện linh thiêng thì tôi không tin, vì đôi khi chỉ là sự trùng hợp tình cờ. Nhưng chuyện về cô gái đó thì tôi biết rõ. Vì nó xảy ra cùng lúc với vụ đụng độ mà tôi vừa kể cho mấy anh nghe đó. - Anh có thể kể vắn tắt cho tụi nầy nghe được không? - Chuyện chẳng có gì lạ lùng cả. Lúc đụng độ thì cái gò mối chưa cao và to như vậy... Tôi đoán chừng - Sau đó cái gò mới nổi lên giống hình cô gái ngồi nên người ta thêu dệt nên một chuyện linh thiêng, phải không? - Cũng gần như thế. Trong toán nghĩa quân, có một anh chàng là chồng của cô gái ở nhà nầy, nên ông phó giao cho hai vợ chồng cái chốt đằng kia, canh chừng địch. Coi như vừa làm việc nhà vừa làm việc nước. Hai người mới cưới nhau được có nửa năm. Anh ta trầm ngâm. - Cô ta có bầu được ba bốn tháng. Lúc đụng độ, cô ta không ở trên chốt mà ở nhà, ở đây. Cô với cha mẹ nấp dưới hầm nên vẫn bình yên. Sáng hôm sau, sau vụ đụng độ, cả đơn vị, dù và nghĩa quân theo đường núi vào Nam. Anh chàng nghĩa quân có hẹn với vợ là sẽ quay lại. Nếu tình hình

QuÓc Gia 72


khó khăn, nguy hiểm thì anh ta sẽ về ban đêm, điểm hẹn là cái gò đó. Thế nên, khi thành phố bị địch chiếm, làng xã bị kiểm soát, cô ta không hi vọng gặp chồng ban ngày nên buổi tối cô ta thường mang chiếc võng, mùng mền ra ngoài chốt kia ngủ để chờ chồng. Thường thì cô ngủ lại ở đó đến gần trưa mới vô. Cha mẹ thấy cô mang bầu, thương con, cứ để cho cô ngủ, khi nào thức dậy thì vô nhà. Bữa đó đến chiều, không thấy cô vào, bà mẹ mới ra đánh thức con. Không ngờ ra đến nơi thì chỗ con gái nằm, mối đã đùn lên ngập xác cô, như một nấm mộ. Hai ông bà chưa biết tính sao thì hôm sau, mối phủ cao lên nữa, đành để vậy. Hôm trước đó, cô gái đã than là trong người khó ở, bị sốt, không chịu ăn uống. Cha mẹ cản ngăn nhưng cô vẫn lên chốt ngủ chờ chồng. Có lẽ cô bị trúng gió hay trở bịnh bất ngờ, không ai cứu giúp nên phải chết, vừa lúc mối đùn gò ngập luôn xác của cô. - Nhưng nghe nói cô linh thiêng lắm, anh có biết tại sao không? - Số là một năm sau đó, có chuyện xảy ra dưới quốc lộ, chỗ đường mòn mà mấy anh dẫn xe vô lúc nãy. Chuyện như thế nầy. Một buổi tối, trời mưa to, có chiếc xe khách chạy lên đèo. Vì mưa quá lớn không thấy đường sá gì cả, anh tài xế phải lái rất cẩn thận. Lúc xe vừa định quẹo cua, đổ đèo thì thấy một chị đàn bà, bụng mang bầu, đi băng qua đường. Anh tài xế hoảng kinh, vội thắng gấp rồi thò đầu ra cửa xe chửi thề chị đàn bà là đui, là ngu. Chị ta không nói năng gì cả, cứ lẳng lặng đi qua rồi khuất trong mưa. Chửi xong anh ta cho xe chạy. Nhưnh chưa kịp sang số thì thấy một chiếc xe tải chết máy, nằm lù lù một đống, không đèn đóm, không dấu hiệu gì cả. Nếu không vì chị đàn bà băng qua đường mà phải thắng gấp, anh ta đã cho xe húc vào đít chiếc xe tải chết máy nằm đó rồi, chắc chắn là xe phải rớt xuống đèo. Thật hú vía! Anh tài xế xuống xe, cứ hướng chị đàn bà đã đi khuất mà vái lạy rối rít. Không hiểu nghe ai kể mà anh tài xế, ít lâu sau, ra kêu người nhờ xây cái miếu chỗ khúc quanh suýt xảy ra tai nạn. Không may cho anh ta, mới đổ gạch xuống đó thì gặp mấy ông công an xã đi ngang. Họ dừng lại hỏi lý do xây miếu, hỏi giấy phép. Anh tài xế kể lại chuyện xảy ra hôm trước, nhưng chẳng ai tin. Vụ xây miếu bị ngưng. Mấy ông công an kéo nhau lên chỗ gò mối, ông trưởng công an xã rút súng bắn vào cái

mộ để thị uy “Chết là hết. Không có ma quỉ, thần thánh gì cả. Cái mộ nầy sẽ bị san bằng nay mai” Vì mấy ông đó đi nhậu về, say quá nên khi xuống đồi, xe bị lọt hố, ông trưởng công an xã bị gãy tay. Thế là người ta đồn rầm lên là ông ta bị “Cô” vật. - Tôi có đọc một truyện ngắn tương tự. Có lẽ người ta dựa theo đó, cùng với lòng thương cảm cô ta mà thần thánh hóa câu chuyện để người đời truyền tụng. Anh ta như không để ý lời tôi, kể tiếp. - Ít lâu sau, anh tài xế được nhắn ra, cho phép tiếp tục xây cái miếu, nhưng không ai dám giúp vì sợ bị bắt. Vừa may gặp tôi, tôi thầu luôn. Xây xong miếu, tôi vào chùa, xin thầy trụ trì viết cho một bài vị bằng chữ nho. Phần trên để mấy chữ thật lớn Anh Hùng, Liệt Nữ. Dưới đó là tên cô gái và tên mấy anh lính chết trận. Tôi đem đến thợ đá nhờ chạm cho một bia nhỏ để thờ trong miếu. Thành ra, ngày rằm, mồng một, xe cộ ngang qua đấy thường dâng lễ vật, khấn vái, xin “Cô”â phù hộ đi đường bình an. - Bộ anh nhớ hết tên mọi người chết trên đó sao? - Nghĩa quân là đồng đội, cùng đơn vị bao nhiêu năm. Với các anh bên nhảy dù, sống với nhau hàng tuần lễ, chỉ cần nghe tiếng nói tôi cũng biết là ai, tên gì. Vả lại phải nhớ tên mấy người đã chết, để sau nầy thân nhân đi tìm mà chỉ cho họ. Thấy trời đã về chiều, tôi bàn đến chuyện xây mả, anh ta đề nghị. - Nên xây từ từ, không cho chính quyền biết, hết tiền tôi sẽ ghé nhà quí anh lấy thêm. - Anh đừng lo, tôi là Việt kiều, anh cứ tính công vào cho sòng phẳng. Chẳng bao nhiêu mà ngại. Tôi để tiền lại, anh cứ ghé bạn tôi mà lấy. Tôi nhờ anh ta đưa chúng tôi ra thăm gò mối là mộ của cô gái. Trông không khác bất cứ gò mối nào ở trong rừng, nhưng rất to, kích thước cũng cỡ một ngôi nhà nhỏ. Đứng gần thì không hình dung được, nhưng nếu lùi ra xa, đi vòng phía bên kia, sẽ thấy giống hình một người đàn bà với mái tóc dài, ngực lớn, ngồi xây mặt vô núi. Có một cái nấm nhỏ hơn, giống đứa bé ngồi tựa vào lòng mẹ. Tôi hỏi. - Trông giống Hòn Vọng Phu, nhưng sao Hòn Vọng Phu nầy lại xây mặt vô núi? Anh ta có vẻ đăm chiêu. - Hai mẹ con chờ người trong núi ra. Buổi chiều âm u, cảnh vật im lìm, tôi cảm thấy rờn rợn, tưởng chừng cái nấm mộ vĩ đại giống hình người kia cũng có linh hồn, có cảm giác và

QuÓc Gia 73


đang lắng nghe chúng tôi chuyện trò. Tôi nói. - Đáng lẽ phải đem nhang ra đây - Vô nhà cúng cũng được. Trong đó có thờ cô ta. Khi vào nhà, chúng tôi xin được thắp nén nhang, lễ trước bàn thờ tổ tiên, thân nhân của chủ nhà. Anh ta vén tấm màn che bàn thờ lên và lấy nhang, quẹt diêm đốt, trao cho chúng tôi. Tôi thấy trên bàn thờ có để hình hai người lớn tuổi, có lẽ là cha mẹ anh ta. Phía trước là hình một cô gái, diện mạo bình thường, hơi mập, mặt tròn, nụ cười hiền lành, chất phác. Cạnh hình cô ta là hình một người thanh niên. - Có phải hình thờ bên cạnh là chồng cô ta không? -Đúng rồi! Vợ chồng phải thờ bên nhau cho có đôi. Tôi nhìn hình người đàn ông, thấy ngờ ngợ như gặp ở đâu? Nghĩ mãi một lúc, quay nhìn anh ta, hóa ra là hình của chính anh. -Ủa, anh chưa chết mà sao lại thờ, hay là hình người khác? - Hình của tôi đó! Cô ta là vợ tôi. Khi cô ấy mất, tôi về đây phụng dưỡng cha mẹ vợ. - Nhưng sao anh lại thờ chính mình? Anh cười buồn, đôi mắt xa xăm - Khi học tập cải tạo, cán bộ bảo rằng nước Việt Nam Cộng Hòa không còn nữa. Tối đó, tôi nằm khóc suốt một đêm. Tôi biết, thế là hết. Đất nước tôi, quê hương, bản quán của tôi đã bị người ta chiếm mất rồi! Cán bộ nói rõ là chúng tôi đáng tội chết, chúng tôi không còn là người dân nước Việt Nam nữa. Chúng tôi sẽ bị kiểm soát, theo dõi như những người tù. Bạn bè, đồng đội, đứa nào cũng buồn, không muốn gặp mặt nhau! Tôi như người lính duy nhất còn sống sót, lang thang giữa một vùng quen thuộc nhưng không còn nơi để trở về. Cảm tưởng rõ rệt nhất là khi tôi đứng trước quận hành chánh nhìn vào. Quận đường vẫn nguyên vẹn, vọng gác trước cổng, nơi tôi thường ngồi gác vẫn còn đó, nhưng tôi không còn quyền yêu thương nơi đó nữa. Tôi đã bị xua đuổi khỏi quê hương tôi. Tôi sống một mình ở đây nhưng lại cảm thấy được gần gũi với bao người thân yêu chung quanh. Thỉnh thoảng tôi ra ngồi tâm sự với vợ con tôi ở gò mả ngoài kia. Khi thì tôi qua bên kia đồi, cạnh các ngôi mộ, chuyện trò với đồng đội nằm dưới đó. Tôi nghe được, hiểu được những gì các bạn nói với tôi. Tôi nghe cả tiếng cười đùa của họ, nghe cả tiếng lách cách của súng đạn va chạm nhau, ngửi được cái mùi lính, mùi quen thuộc của mồ hôi

thấm vào áo trận. Tôi ngồi đó để cảm thấy được an toàn đồng đội như những lúc hành quân, những ngày đóng chốt cũng như khi đụng độ với giặc. Tôi ngồi đó để tưởng nhớ nước Việt Nam Cộng Hòa thân yêu của tôi. Tôi để hình tôi trên bàn thờ là coi như mình đã chết theo với nước Việt Nam Cộng Hòa của tôi. Tôi chỉ sống lây lất, lo nhang khói cho đồng đội, cho cha mẹ, vợ con. Khi nào thực sự nhắm mắt thì tôi đã có sẵn cái huyệt mộ, gần vợ con tôi, ngoài kia.

PHẠM THÀNH CHÂU. Truyeän Thaät Ngaén Trònh Taây Ninh

Nhà hàng Bố con nó rộn ràng sửa soạn, một chút cả nhà sẽ đi ăn nhà hàng mừng sinh nhật chồng tôi. Tôi mắc cuời, anh già rồi mà vẫn còn thích birthday, đòi phải ra ngoài ăn. Đi nhà hàng vừa tốn tiền vừa mất thì giờ, trong khi ăn ở nhà vừa rẻ vừa tiện, lại không sợ dầu mỡ bột ngọt. Tôi lại đang cố gắng gởi tiền về Việt Nam giúp ông anh sửa nhà, nhưng không dám nói vì dù sao cũng là ngày đặc biệt, cản thì chồng tôi lại buồn, trách tôi kẹo! Khi đến nhà hàng, tôi lặng người vì xúc động. Đây là một nhà hàng Tây sang trọng, có nhạc sống, có ánh nến lung linh. Cách đây mấy tháng khi xem TV, tôi có nói với chồng là phải chi mình được đi ăn ở khung cảnh như vậy cho biết. Nhưng tôi nói để mà nói, chứ thật sự không nghĩ tới chuyện phí phạm như vậy. Cô gái tóc vàng đánh piano thật hay, mười ngón tay cô như múa lượn trên phím ngà. Mấy anh bồi bàn to lớn nhưng lịch sự hết sức, không vội vàng đổ tháo như ở nhà hàng Tàu bình dân gần nhà. Rắc thêm có mấy hạt tiêu vào đĩa mà ông bồi cũng trịnh trọng hỏi ý, rồi xay tiêu nguyên hạt tại chỗ cho thơm chứ không dùng loại xay sẵn. Bây giờ tôi hiểu tại sao chồng tôi nhất định phải đi ăn, không phải vì anh ham vui mà vì tôi. Anh biết nếu không lấy lý do mừng sinh nhật, sức mấy tôi chịu đi! Tôi rưng rưng cảm động, nói vu vơ vài câu để che dấu cảm xúc, nhưng tôi biết mình sẽ nhớ mãi bữa ăn đặc biệt này..

QuÓc Gia 74


Bố Tôi, Người Lính VNCH  ---oo0oo--HẢI LÊ Lời mở đầu: Một vài ngày nữa Ngày lễ của Cha lại trở về. Một văn hào đã viết “Nơi chốn bình an nhất của đứa trẻ trên thế giới này là căn phòng của cha nó!” Tình cha nhiều người cho rằng không đằm thắm bằng tình mẹ, có lẽ chỉ vì người cha ít chịu diễn tả mà thôi. Thật ra tình cha như nền móng của căn nhà, giá trị của nó là phần nằm sâu dưới mặt đất. Nhiều người còn ví tình cha như miếng cam thảo, phải ngậm lâu mới ra chất ngọt. Riêng người Việt ly hương chúng ta, Ngày Của Cha (Father’s Day) thường rơi đúng vào ngày kỷ niệm Quân Lực VNCH 19 tháng 6 mỗi năm. Nhớ lại hình ảnh những người trai thời chinh chiến, vừa làm người lính ôm súng gìn giữ quê hương, vừa phải lo cho gia đình chu toàn bổn phận làm cha. Nên người cha trong đất nước khói lửa, hầu như phải hy sinh tình nhà nhiều. Nhưng không vì thế mà tình cha không đậm đà. Nhân ngày Quân Lực và Ngày Của cha, Hải Lê xin đóng góp một câu chuyện nhỏ kể theo Angie Kucer, nhằm vinh danh những người cha bất hạnh, hy sinh nhiều, nhưng nhận... chẳng có bao nhiêu! Nhất là những người đã nằm xuống đ��� vợ con, đồng bào mình được sống mãi mãi. ôi có một người cha già, lại tàn tật, cụt một chân. Khi tôi sinh ra đời bố tôi cũng đã gần 50 tuổi. Trong một thời gian dài, bố tôi đóng vai trò của một người mẹ, tuy di chuyển khó khăn, nhưng ông lo lắng cho tôi không còn thiếu một thứ gì. Bạn bè thường gọi là “Ông nội trợ” và khen là đàn ông mà bố tôi có đầy đủ các đức tính của người phụ nữ Á đông “công, dung, ngôn, hạnh”, nuôi con khéo léo không ai bằng.  Hồi còn bé, tôi không hiểu được, vì sao không phải mẹ tôi, mà bố tôi luôn luôn ở nhà chăm sóc cho tôi. Từ từ tôi mới nhận ra, trong đám bạn bè, tôi là người duy nhất luôn luôn có người bố bên cạnh. Thiếu tình mẹ, tuy nhiên, tôi cũng cảm thấy an ủi, mình là người rất may mắn, còn hơn

T

nhiều đứa trẻ thiếu cả tình thương của cha lẫn mẹ. Sau này tìm hiểu thì tôi biết, bố tôi là một lính VNCH, bị thương trên chiến trường, được mẹ tôi bảo lãnh theo diện đoàn tụ, bà lo cho ông hưởng tiền trợ cấp tàn phế. Lúc tôi được hơn 3 tuổi, bố tôi và mẹ tôi ly dị, bà đã lập gia đình với một người đàn ông khác, nhường tôi lại cho bố tôi nuôi. Trong ký ức trẻ thơ, tôi có hình dung được hình ảnh của mẹ tôi một vài lần, khi bà đến thăm, nhưng rất xa lạ, vì luôn luôn bà đi với một người đàn ông nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng. Tôi có tí mặc cảm về địa vị bố tôi ngoài xã hội, so với bố của những đứa trẻ khác, tuy nhiên việc chăm sóc tôi thì hoàn hảo, ông chăm lo cho tôi từ việc lớn đến việc nhỏ, không phải đụng tay vào bất cứ thứ gì. Trong suốt thời gian tôi học tiểu học, ông còn thuyết phục ông tài xế xe bus đón tôi đi học ngay tại cửa nhà, thay vì ở trạm xe , cách xa nhà tôi 4 dãy phố. Khi tôi bước vào nhà, lúc nào bố tôi cũng chuẩn bị sẵn thức ăn trưa, nào cá kho, thịt kho, rau xào và có cả canh nữa. Lâu lâu cũng có thức ăn Mỹ, sandwich, hamburger, bơ đậu phộng, và còn thay đổi theo mùa. Giáng Sinh bánh có viền xanh hình cây thông, Valentine có hình trái tim..vv... Khi tôi lớn hơn một chút, vào năm đầu tiên trung học, tôi lại thích sống độc lập, tôi muốn thoát ra những cử chỉ yêu thương dành cho con nít của bố, vì sợ chúng bạn trêu chọc. Nhưng chẳng bao giờ bố buông tha tôi cả, một đôi khi tôi rất bực mình. Cấp trung học, tôi không thể về nhà ăn cơm được nữa, phải bắt đầu tập tự lo cho mình. Nhưng bố tôi lại thức dậy sớm hơn thường lệ để chuẩn bị bữa ăn trưa cho tôi. Ông cẩn thận ghi cả tên tôi bên ngoài túi giấy đựng đồ ăn. Lật dưới đít bao giấy, luôn luôn có một vài hình vẽ nhỏ, khi thì căn nhà, khi thì dòng suối, ngọn núi, chim cá và hình trái tim với dòng chữ “I Love You Tammy!” Nào hết đâu, bên trong những chiếc khăn giấy cũng có những dòng chữ trìu mến “Bố

QuÓc Gia 75


thương con nhiều”. Ông luôn viết, hay có những câu nói bông đùa như thế để nhắc nhở là ông yêu thương tôi nhiều, và muốn làm cho tôi vui. Tôi thường lén ăn trưa một mình để không ai thấy được cái túi giấy và khăn ăn. Nhưng cũng chẳng giấu được lâu. Một hôm, một đứa bạn tình cờ thấy khăn ăn của tôi, nó chộp lấy la lên và chuyền đi khắp căn phòng cho mọi người xem. Mặt tôi nóng bừng, bối rối, mắc cỡ muốn chui đầu xuống đất. Bữa hôm đó tôi về, đã làm mặt giận với bố tôi và “cấm” ông ấy không được viết, vẽ “bậy bạ” trên khăn giấy nữa, để bạn bè không coi tôi như đứa con nít lúc nào cũng cần người lớn chăm sóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố tôi buồn, lặng lẽ vào phòng đóng cửa. Ngày hôm sau, tôi vô cùng ngạc nhiên vì tất cả bạn bè bu chung quanh tôi, chờ để được xem chiếc khăn ăn, nhưng lần này thì trống trơn, không có dòng chữ hay hình vẽ gì cả. Nhìn mặt bọn chúng thất vọng, hụt hẫng, tôi mới hiểu ra, tất cả chúng nó đều mong ước có một ai đó biểu lộ tình thương yêu ngọt ngào giống vậy đối với chúng. Lúc đó lòng tôi len lén cảm thấy vui vui, dâng lên niềm tự hào về bố. Tôi vội về làm lành với bố, và những giòng chữ, những hình vẽ yêu thương lại tiếp tục. Những năm còn lại trong trường trung học, tôi vẫn đều đều có những chiếc khăn đặc biệt ấy. Và từ đó, tôi giữ lại, chứa trong một cái hộp riêng, giấu kín. Chưa hết, khi vào đại học, tôi phải rời xa bố, tôi nghĩ thông điệp xưa kia của bố sẽ phải chấm dứt. Nhưng tôi và bạn bè rất vui sướng vì những cử chỉ biểu lộ tình cảm của bố tôi vẫn tiếp tục qua hình thức khác. Ở cấp đại học, dĩ nhiên không còn thấy bố tôi đứng chờ khi tan học, vì thế, tôi hay gọi điện thoại cho

ông, chi phí điện thoại khá cao, nhưng không sao, tôi chỉ muốn nghe được giọng nói của ông mà thôi. Suốt năm học đầu tiên, chúng tôi quen lối nói chuyện như thế và sau đó kéo dài một năm. Thường thì sau khi tôi nói lời tạm biệt, câu cuối cùng không bao giờ thiếu. “Này Tammy”  Tôi thường trả lời “Dạ, gì thế bố?” “Bố thương con nhiều.” “Con cũng thế. I Love You!” Hình như bố tôi nhận ra chi phí mắc mỏ cho những cuộc điện đàm, từ đó, tôi bắt đầu nhận thư mỗi thứ sáu. Ban thường trực phát thư của trường đều biết ai là người thường gửi lá thư này, mặc dù địa chỉ hồi âm luôn luôn ghi là KBC 1678. (Sau này tôi khám phá ra, KBC viết tắc là Khu Bưu Chính, địa chỉ trong quân đội ngày trước nơi bố tôi phục vụ. Còn số 1678 dễ quá, là số nhà tôi hiện tại.) Nhiều lúc bên ngoài bì thư, địa chỉ được viết bằng bút chì và tiếp theo đó là những lá thư có hình con mèo và con chó của gia đình tôi, có vẽ những hình tháp nhiều từng, hình cây cầu nhiều nhịp in trên sóng nước. Hè năm đó, bố tôi và tôi du lịch về Việt Nam, lúc đó tôi mới biết là Chùa Một Cột, Chùa Thiên Mụ, Cầu Tràng Tiền v.v... Sau chuyến du lịch ấy, tôi tìm hiểu về Việt nam nhiều hơn, nhất là cuộc chiến tranh trước 75, tôi bắt đầu thấy thương bố nhiều, ông là người lính bại trận, nhưng quân lực ấy đã chiến đấu dũng cảm cho tự do, cho hạnh phúc của người dân miền Nam trong suốt 20 năm. Nếu không bị đồng minh bán đứng, cuộc chiến chưa chắc ai thắng ai. 

QuÓc Gia 76


Thư đến và được phát mỗi ngày sau buổi ăn trưa. Tôi thường đi nhận thư và mang theo mỗi khi đi uống cà phê. Tôi nhận thấy chẳng cần phải giấu giếm làm gì nữa, bởi bạn cùng phòng tôi là những đứa bạn hồi còn trung học, chúng nó biết rất rõ về những chiếc bao giấy, khăn ăn. Và rồi trở thành như một tập tục, tôi đọc thư, còn bì thư và hình vẽ thì được chuyển khắp bạn bè, thư từ bố tôi thành niềm vui của cả phòng. Trong năm cuối cùng đại học, bố tôi bị căn bịnh ung thư hành hạ. Mỗi khi tôi không nhận được thư vào ngày thứ sáu, tôi biết ông ốm nặng, không thể viết được. Ông thường thức dậy lúc 4 giờ sáng để có thể ngồi trong nhà yên tĩnh nắn nót viết những lá thư. Nếu không kịp cho đợt phát thư vào thứ sáu, thì chỉ sau đó, một hai ngày, thế nào rồi thư cũng đến. Bạn bè tôi bình bầu ông là “Người cha thương con nhất trên thế giới này!”. Ngày lễ cha, Father’s Day, chúng nó gởi một tấm thiệp phong tặng ông danh hiệu đó và tất cả đều ký tên trên tấm thiệp. Tôi tin rằng ông đã dạy cho tất cả chúng tôi về tình phụ tử, bạn bè tôi bắt đầu nhận những tấm khăn ăn giống như tôi từ gia đình chúng nó, với những lời để lại ấn tượng mà sẽ thôi thúc họ hãy biểu hiện tình thương của họ với con cái sau này. Suốt thời gian đại học, những lá thư và những cú điện thoại như một chu kỳ đều đặn. Ngày ra trường, tôi quyết định chọn công việc làm gần nhà, để được ở cạnh bố tôi, vì căn bệnh bố càng ngày càng nặng. Thời gian được ở gần bố không còn bao nhiêu lâu nữa. Đó là những giây phút khó khăn, đau khổ nhất cuộc đời tôi phải trải qua. Tôi ở bên cạnh bố tôi một vài ngày trong bệnh viện trước khi ông mất. Vài giờ trước khi hấp hối, ông nắm tay tôi bảo “Bố nhờ con một điều, con về nhà lấy cho bố cái hộp gỗ mà bố để trên đầu tủ, đây là hộp chứa đựng những kỷ niệm đời lính mà bố yêu thương nhất. Bố muốn nhìn nó lại một lần.”

Tôi lái xe về nhà, và cũng tìm ra ngay chiếc hộp phủ đầy bụi thời gian. Có gì bên trong? Tôi tò mò mở nắp hộp. Mắt tôi bắt đầu cay cay nhòa lệ, khi nhìn thấy những tấm hình của bố tôi còn trẻ, trong những bộ quân phục thật oai phong. Có những tấm cầm súng đằng sau chiến trường còn bốc mùi lửa khói. Lật ra đàng sau, những ngày tháng cũ, 68, 70, 71, 72... với những địa danh xa lạ: An Lộc, Bình Long, Đồng Xoài, Khe Sanh... Dưới đáy hộp là căn cước quân nhân, giấy giải ngũ và những tấm huy chương, bộ lon gắn trên cổ áo khi ông mặc những bộ quân phục. Bây giờ thì tôi mới hiểu hết, không còn mặc cảm hình ảnh có ông bố tàn tật chỉ biết lo việc “nội trợ”, ngược lại là đàng khác, Bố tôi đã một thời là một người lính chiến oai hùng, đổ máu hy sinh một phần thân thể mình cho một cuộc chiến đầy chính nghĩa, bảo vệ quê hương. Rõ ràng bố tôi chăm sóc tôi, vui vẻ làm những việc của người phụ nữ bao nhiêu năm nay, chỉ vì tình thương con mà thôi. Ông thật là người cha tuyệt vời Tôi ôm cái hộp, chạy gấp lại bệnh viện, định nói lời xin lỗi với người cha thân yêu của mình, nhưng đã trễ! Người y tá trực cho biết, bố tôi vừa trút hơi thở cuối cùng. Rồi người y tá trao cho tôi chiếc khăn giấy nhà thương, với giòng chữ cuối cùng run rẩy của một người cha dành cho con “Tammy, ba thương con nhiều! Vĩnh biệt!” Nước mắt tôi trào ra như suối, cầm tấm khăn giấy trong tay áp vào ngực, tấm khăn giấy cuối cùng, mà cả cuộc đời mãi mãi không còn nhận được nữa.  Lúc liệm xác, tôi bỏ theo chiếc hộp kỷ niệm đời lính vào hòm cho bố, còn những chiếc khăn giấy tôi sẽ giữ mãi bên cạnh cả cuộc đời tôi. Bây giờ thì những chiếc khăn giấy đã đổi màu vàng khè, nhưng tình tôi dành cho người bố càng ngày càng thấm thiết, bất diệt, muôn đời không thay đổi.

HẢI LÊ

QuÓc Gia 77


ñ‹ t¥ng anh LÜu Thanh Lâm m¶t ngÜ©i bån tâm giao

T

ôi đến Montréal vào một ngày chớm rác, lau sàn nhà khi trời mưa, hay tuyết. Anh ta có đông, khi tuyết bắt đầu rơi. Sau nhiều một đặc tính là miệng luôn tươi cười toe toét, và năm trời bị cải tạo, nhiều năm sống bên rất dễ mến. Tôi để ý đến anh là vì đã đến ăn nhiều lề xã hội mới, và sau một cuộc vượt biên thừa sống lần, nhưng cũng vì mỗi khi tôi ăn xong, anh đều thiếu chết, tôi được nhận vào Québec, Canada,. Đó tiến đến và lấy cái khay đựng đồ ăn của tôi mang là chẳng qua nhờ vào khả năng nói tiếng Pháp khá trút vào thùng rác gần đó. Việc này lẽ ra không trôi chẩy của tôi. Tuy nhiên cũng vì cái khả năng phải việc của anh, vì những thực khách trong các này, mà người ta bắt tôi phải đi kiếm việc làm ngay, tiệm Mc Donald thường tự ý thu dọn khay thức ăn không qua các lớp học về ngôn ngữ dành cho các của mình. Cũng như không ai bắt, nhưng anh luông di dân không nói được tiếng Pháp. Các lớp học này miệng nói lô bô, la ba : bonjour, comment ca va với có cái lợi là giúp cho người mới tới quen dần với khách hàng.Anh ta lại còn luôn giúp đỡ các bà mẹ cái xã hội bắc Mỹ. bận rộn với các con nhỏ, hay các người tàn tật, già Việc làm đầu tiên của tôi là đi làm tạp dịch cho yếu, run rẩy khi vào ăn tại nhà hàng bình dân này. một trừng tiểu học. Lương tối thiểu, công việc vất Tôi biết tên anh ta là Antonio, người xứ vả, lại không dính dáng gì đến nghề nghiệp chuyên Panama, một xứ có lẽ còng nghèo hơn VN. Anh môn của tôi, nhưng có việc làm là may rồi. Mỗi ta cũng như tôi, độc thân và chẳng có ai thân thích buổi chiều, sau một ngày làm việc vất vả, tôi chỉ tại Montréal. Tuy nhiên, trái với tôi, hay cau có, còn biết ra tiệm Mc Donald gần nhà kiếm một cái nhăn nhó, Antonio có vẻ rất sung sướng trong công Big Mac để cầm hơi. Tôi ở trong một khu phố dành việc, tuy hai chúng tôi đều làm một công việc như cho những người di dân gốc Châu Á và Nam Mỹ, nhau : tạp dịch. Tôi thì còn thỉnh thoảng khai bệnh, nghĩa là rất bình dân vì tiến thuê nhà hợp với túi khi thì đau lưng, khi thì đau vai. Antonio hình như tiền của một người lao đông, lãnh lương tối thiểu. luôn luân có mặt, không thấy anh nghỉ bệnh bao Cái lợi của khu phố này là ở đây, người ta sống xô giờ, trong suốt cái năm tôi đầu tiên của tôi tại quê bồ, không se sua, ai cũng là dân tha phương cầu hương thứ hai này. thực, nên khá thoải mái, không giống như những Tôi có bằng cử nhân về khoa học tại Sàigòn, khu phố dành cho dân bản xứ lắm bạc, nhiều tiền. tuy nhiên, để có thể kiếm việc tại Canada, Mỹ, tôi Quán Mc Donald tôi thường ăn có nhiều người thấy mình chỉ còn một cách là học lại. Sau khi đã giúp việc đa chủng tộc, các cô bán hàng thường là khá quen với xã hội mới, tôi xin từ chức và ghi da đen. Thỉnh thoảng về mùa hè, có các sinh viên tên học về informatique, một nghề khi đó đang lên. người châu Á đến làm việc kiếm chút đỉnh để chi Với số tiền dành dụm được, và với sự giúp đỡ của tiêu trong niên học. Người ta gọi các công việc này chính quyền tỉnh bang và liên bang, tôi thấy nếu là Mc Job, không phải ai cũng ưa thích, nhưng dễ người ta có chí, thì việc học để lấy một nghề không xin được việc. quá khó khăn tại Montréal. Chẳng cần phải là con Một trong những nhân viên cố định của nhà nhà giầu mới có thể trở thành kỹ sư, luật sư…v.v. hàng là một thanh niên trạc tuổi tôi, gốc Nam Mỹ Đó là cái hay của đất nước này. Cùng học với tôi, vì nước da bánh mật, và vóc dáng ô dề, phục phịch. có hai người thanh niên người Việt gốc Hoa, một Anh này không làm việc gì hơn là quét dọn, đổ trai, một gái. QuÓc Gia 78


Người con gái tên Vi, và người con trai tên từ con số không, nhưng tôi nghĩ là tương lai của Chung. Hai người này còn trẻ, chưa tới 25 tuổi. Họ con gái tôi có thể sẽ khá hơn nếu cháu thành dân rất thông minh, và có năng khiếu về tin học. Tôi cứ Mỹ. Về được Ca Li, vợ tôi như cá gặp nước. Chị vợ nghĩ rằng đây là một cặp trai tài, gái sắc, và tương tôi làm nghề địa ốc kiếm tiền rất khá nên bà ta chỉ lai của họ sẽ rực rỡ. Nhờ sự chỉ bảo và khuyến bảo cho vợ tôi học nghề. Vợ tôi có khả năng giao tế khích lẫn nhau, chúng tôi qua được một cách khá nên chẳng mấy chốc, cũng thành công không kém dễ dàng 3 năm đại học. Ngày phát bằng, chúng tôi gì bà chị. Duy có điều vì vợ chồng đều phải lo làm hớn hở vui mừng vì từ nay, đã có được một chìa ăn, nên việc chăm nom cho cháu nhỏ không được khóa, để mở ra những cánh cửa, leo dần các bức như ý của tôi, nhưng tôi cũng không làm gì được. thang của xã hội. Vợ tôi kiếm tiền nhiều hơn tôi. Giấc mơ Mỹ Quốc Nhân dịp Vi còn đang bận rộn với bạn bè, tôi của nàng được thực hiện từ từ. hỏi Chung : Ít năm sau, chúng tôi đã có được một cái nhà trị -Khi nào hai người làm đám cưới? giá trên 1 triệu Mỹ Kim, việc mà tôi nằm mơ cũng Chung ngạc nhiên : không dám khi còn ở Canada. Tôi nói với vợ tôi là -Anh nói đám cưới nào? thôi, như thế đủ rồi, nên lo cho sự giáo dục cháu -Thì cậu với Vi nhỏ thì hơn. Vợ tôi không những không nghe, lại -Anh không biết Vi có bồ rồi à. Một người còn nhìn tôi với con mắt khinh bỉ : Hồng Kông, khá giầu. Anh ta là cố vấn tài chánh -Nếu ai cũng như anh thì làm sao có American cho một công ty, lại rất giỏi về chứng khoán. Vi dream. nhiều cao vọng lắm, em không phải đối tượng của Nói là làm, vợ tôi đem căn nhà thế chấp với cô ta. ngân hàng, lấy một số tiền và dung số tiền đó làm Đúng như lời Chung nói. Tôi thấy Vi đang tiền đặt, mua thên 2 căn nhà khác trong cùng một đứng cạnh một người đàn ông Á Châu, ăn mặc khá khu. Nàng tính rằng nếu tình hình tiến triển như diêm dúa, miệng luôn tươi cười. những năm trước, thì chẳng bao lâu chúng tôi sẽ.... Buổi lễ phát bằng đã xong, chúng tôi chia tay vân vân và vân vân. Con gái chúng tôi sẽ trở thành nhau, và hẹn là sẽ cho nhau tin tức. Tuy hơi buồn vì một nhân vật nổi tiếng cỡ Paris Hilton. hai người bạn mà mình yêu mến không thành đôi, Nhưng mưu sự tại nhân mà thành sự tại thiên. nhưng tôi nghĩ đó là việc riêng của họ, không dính Không kèn, không trống, nước Mỹ rơi vào một gì đến mình. cuộc khủng hoảng kinh tế. Giá nhà xuống một cách Năm tháng cứ qua đi như nước chảy xuôi thê thảm. Nhiều nhà băng bị vỡ. Nhiều hãng xưởng dòng. Với mảnh bằng trong tay, tôi tìm được một bị đóng cửa. Chúng tôi có tới 3 cái nhà, với ba món việc làm, lập gia đình với một người do gia đình nợ phải trả mỗi tháng. Vợ tôi hốt hoảng treo bảng giới thiệu. Bên vợ có cơ sở làm ăn tại California bán nhà. bên Mỹ nhưng vì lập gia đình với tôi, nàng sang Một tháng, hai tháng, rồi tám chin tháng. Số Canada sống. Chúng tôi sinh được một đứa con gái nhà treo bán thì nhiều. Số nhà bán được thì gần như rất dễ thương. là con số không.Sau cùng, việc phải đến đã đến, Thời bấy giờ nền kinh tế Mỹ phát đạt lắm. Nhà chúng tôi chỉ còn một cách là tuyên bố phá sản, của bên Mỹ tăng giá một cách nhanh chóng không để nhà băng tịch thu cả 3 căn nhà. Không phải chỉ ai có thể tưởng tượng được, việc làm rất dễ kiếm, có chúng tôi, mà trên nước Mỹ, có cả ngàn, cả vạn lại lương cao. Một người bà con bên vợ kiếm được gia đình rơi vào một tình cảnh tương tự. Tệ hại hơn cho tôi việc làm tại California, lương cao gấp 2 nữa, tôi lại mất việc. lần mức lương của tôi tại Canada. Vợ tôi muốn tôi Vợ tôi trở thành càng ngày càng khó chịu, cau nhận công việc đó để nàng có cơ hội gần gia đình. có, hơi một chút là nổi nóng. Dưới mắt nàng, người Lúc đầu tôi không muốn, vì đã quen với đời sống có trách nhiệm là tôi, tên bất lực không lo được cho an nhàn của Canada, nhưng sau vì vợ tôi nói mãi, vợ, cho con. tôi cũng siêu lòng. Tệ hại hơn nữa, nàng lại lien lạc lại với tên bồ Chúng tôi dọn về bên Mỹ. Lại phải bắt đầu lại cũ, đang có các hành động trái với luật pháp, nhưng QuÓc Gia 79


kiếm ra nhiều tiền. Sau cùng, chúng tôi phải li dị. Hai bố con tôi ngồi nhai nhửng cọng khoai tây Điều may mắn là vì muốn được rảnh rang, nàng chiên, và vật lộn với những chiếc Big Mac. đồng ý cho tôi đem con gái về lại Canada. Đối với tôi thì cái món ăn này rất khô khan, Tôi trở về khu phố lao động dành cho di dân nhưng con gái tôi thì lại có vẻ hợp khẩu vị. Cháu ngày xưa, cũng vì với một lý do tiền thuê nhà rẻ. thanh toán xong cái Big mac nhanh hơn cả bố. Tôi Sau bao khó khăn, tôi cũng kiếm được một việc vừa định thu dọn chiến trường trên bàn ăn để cho làm, tuy lương rất thấp nhưng cũng đủ để hai cha vào thùng rác, thì bỗng có ai nói sau lưng : con rau cháo qua ngày. Con gái tôi đã lên 8, và đã -Ông để đó cho tôi. đi học tiểu học gần nhà. Không có dấu hiệu nào Giọng nói ồm ồm, hơi quen. Tôi quay lại, và cho thấy có thể trở thành một Paris Hilton thứ hai. nhận ra Antonio. Một hôm, trong một tiệm ăn, tình cờ gặp lại Vẫn Antonio của ngày trước, dáng phục phịch, Chung. Chung bây giờ già đi rất nhiều. Một vợ, và cái miệng cười tươi ngoác ra đến tận mang tai. hai con, trong đó có một đứa bị autism, chậm phát Antonio vẩn như cũ, với cái chổi, cái thùng nước. triển.Cũng may Chung có được một việc làm khá Vẫn lau lau, chùi chùi, vẫn mang những đồ rác rến tốt. bỏ vào các thùng rác của tiệm Mc Donald, nơi anh Hỏi thăm về Vi. Chung cho biết những năm sau ta làm đã gần 2 chục năm. này, đời Vi còn khổ hơn. Nhìn nụ cười của Antonio, nhìn cách nói Vi mang chứng ghiền đánh bạc ở Casino. Bao chuyện và vẻ thoải mái toát ra từ người anh chàng nhiêu tiền đốt hết vào cuộc đỏ đen. Lúc đầu còn này, Tôi biết rằng anh ta thực sự hanh phúc. cố dấu chồng. Sau nợ nần chồng chất, lại thêm thị Tôi nói với Antonio : trường Chứng Khoán bị crack, chồng Vi khi hay -Antonio, mày vẫn còn làm việc ở đây à, mày được vợ mình làm mất hết tiền bạc, phẫn chí quyên có nhận ra tao không. sinh. Vi bây giờ không biết trôi dạt nơi đâu. Antonio trả lời : Nghe chuyện Chung, chuyện Vi, và nghĩ đến -Tao thấy mày có vẻ quen quen. Có phải tao than phận mình, tôi thấy được cuộc đời rất vô với mày cùng đến Canada cùng một thời gian phải thường. Bạo phát, thì cũng bạo tàn. không ? Khi đó mày còn độc thân mà. Con gái mày Tôi quay ra nghiên cứu Phật Giáo. Cũng đi phải không, cháu xinh quá, để tao tìm cho con mày chùa, cũng đọc sách, cũng nghe giảng. một món đồ chơi. Cũng biết thế nào là Tứ Diệu Đế. Thế là Antonio tất tả chạy lại một cô bán hàng, Cũng biết thế nào là Bát Chánh Đạo. và lấy ra một món đồ chơi MC Donald, trao cho Nhưng trong lòng vẫn ngổn ngang trăm mối. con bé. Mối lo không đủ sức dậy con cho nên người. Nỗi Antonio có vẻ vui, và con gái tôi cũng vậy. sợ mất việc. Tôi nghiệp cho con bé. Ít khi tôi thấy vui vẻ trong lòng. Ít khi môi tôi Mấy năm nay, không ai cho cháu đồ chơi !!! nở được nụ cười. Con gái tôi ở trong một hoàn cảnh Tôi thật là một người cha tồi bại, chỉ lo giải xấu xa như vậy, cũng trở nên ít ăn, ít nói, rụt rè nhút quyết những chuyện to lớn đối với mình, mà quên nhát, không giống như bạn bè trong lớp. mất con mình chỉ là một đứa trẻ. Một hôm, không kịp làm cơm chiều vì công Tôi hỏi Antonio : việc quá bận, tôi dắt con vào tiệm Mc Donald ngày -Mày có bí quyết gì mà mày sung sướng vậy? xưa. Tiệm Mc Danald này đã thay đổ quá nhiều, Antonio ngơ ngác : về cách sắp xếp, và về các nhân viên, người quản -Tao có làm gì đâu, Tao chỉ làm công việc hàng lý. Đối với tôi, thì việc này cũng thường thôi. Nơi ngày và giúp đỡ mọi người. nào cũng vậy, nhiều khi phải đập những ngôi nhà Câu trả lời của Antonio như một gáo nước lạnh còn rất tốt, để xây dựng lại những ngôi nhà khác dội vào đầu tôi. chưa chắc đã kiên cố bằng. Nhưng quy luật của Thì ra chân lý là đây. kinh doanh là đổi mới, không đổi mới, không thể Cái mà tôi tìm không ra, dù đã đọc nhiều lần thành công. các kinh Phật, dù đã đọc nhiều lần kinh thánh, và QuÓc Gia 80


cả kinh Coran nữa. Cái chân lý đó, Antonio đã tìm ra, và đã được hạnh phúc, bình an trong tâm hồn. Cần gì phải tu. Cần gì phải học các triết lý cao siêu. Chúng ta lạc vào bến mê chỉ vì cái gọi là trí tuệ của ta. Cái mà chúng ta tưởng rằng cao quý, cái mà người ta gọi là « connaissance », nó giúp chúng ta phân tích và hiểu biết thực ra lại rất tai hại. Tỷ như chúng ta biết rằng một chiếc xe mercedès quý giá hơn một chiếc xe camry, một kiểu áo của Yves St Laurent giá trị hơn kiểu áo của một người thợ may Sài Gòn.Có cần phải biết phân biệt như vậy hay không? Và yếu tính của Thiền là gì? Là không vướng

NHỚ VỢ QUÁ !!!

mắc, không vướng bận, không chấp. Thế nào là đạt được Thiền- Là sống, là làm mọi việc mình vẫn làm thường ngày, với tâm không vướng mắc. Ở lãnh vực này, thì Antonio xứng đáng là sư phụ của tôi. Có lẽ vì thế, mà anh ta lúc nào cũng anh nhiên tự tại. Gần hai chục năm nay, tôi đã chạy theo ảo ảnh. Bây giờ, nhờ Antonio, tôi đã mở mắt ra. Cám ơn Antonio. Cám ơn sư phụ Antonio. TRẦN DZU DZU

Chỉ mười lăm phút sau, tất cả thức ăn quái đản này được bày biện trên bàn. Người phục vụ bàn rụt rè : - Thưa ông, ông cần thêm gì nữa không ? Nhìn thức ăn trên bàn, người đàn ông bấy giờ mới dịu giọng : - “ À, phải thêm thế này nữa chứ ! Trong lúc tôi ăn, anh làm ơn đứng chống nạnh, thỉnh thoảng … mắng tôi vài câu, chì chiết tôi vài lời đại loại như : “ Đấy ! Cơm nhà ngon thế này mà lúc nào ông cũng đòi phở là sao ? “, “ Ông đi đâu giờ này mới về ? Ông có biết khuya rồi không ? “, “ Cứ nhìn thấy ông là tôi ngao ngán quá rồi ! “, “ Ông có tôi là sướng như tiên đấy “... Thế là, người bồi bàn làm theo tắp lự và ngạc nhiên chưa, người đàn ông lại ngồi ăn rất ngon lành. Đợi khách ăn xong, anh ta mới hỏi : - Thưa ông, đã hai mươi năm phục vụ tại nhà hàng, thú thật tôi chưa thấy ai lập dị như ông ? Tại sao như thế, ông có thể tiết lộ bí mật được không ạ? Bỗng người khách bật khóc nức nở : - “ Suốt một tháng trời đi công tác, tôi được lên xe xuống ngựa, được thiên hạ hầu hạ cơm bưng nước rót, được phục vụ chu đáo nên tôi nhớ vợ quá ! “

Một người đàn ông lao vào quán ăn như cơn lốc. Vừa ngồi xuống ghế, không kịp cởi chiếc áo khoác phủ đầy bụi đường xa, ông ta đã gọi thảng thốt : - “ Bồi bàn đâu ? “ - Thưa có tôi ! Ông ta trố mắt nhìn anh phục vụ đang đứng trước mặt và hét lớn : - “ Một tô cơm vừa khê, vừa nhão, vừa khét ! “ - Thưa … Ông ta gạt ngang : - “ Chả cần phải thưa với thốt gì ở đây. Này, thêm nữa nhá, một tô canh bầu vừa mặn, vừa chua, vừa ngọt !” -Ồ! Ông ta nói luôn : - “ Ồ với ạ gì nữa, nhớ cho thêm món cá rô chiên khét lẹt nhá ! “ - Thưa ông, ông còn gọi gì nữa không ạ ? - “ Không ! “ trả lời vào câu hỏi, người đàn ông lại hét lớn : - “ Nhanh lên nhá, cực nhanh thì tôi sẽ bo hậu hĩnh ! “ QuÓc Gia 81

NGUYEN TU A


Mừng Ngày Của Cha, mời các bạn đọc chuyện ngắn: Chiếc Lá Vàng.

CHIẾC LÁ VÀNG                                  .                                                        

hiều ba mươi tết, bầu trời thấp, mây xám vần vũ chỉ đợi trút cơn mưa. Bước vào Nursing Home, tôi nhìn ông cụ đang ngồi im lặng như một pho tượng trước màn ảnh TV nhỏ mà lòng thấy nghẹn ngào. Như mọi năm giờ này ông cụ đã sửa soạn nhà cửa xong xuôi để đón tổ tiên và sẵn sàng những phong bao đỏ để đợi con cháu. Đối với Bố tôi, ngày tết là ngày thiêng liêng, đêm giao thừa là lúc giao mùa, tống cựu nghinh tân. Nhà cửa phải sạch sẽ, tươm tất.  Cành mai, cành đào, chậu quất, chậu cúc ... đầy nhà.  Trên bàn thờ đèn nhang thơm ngát, mâm ngũ quả tốt tươi, đỉnh đồng, chân nến sáng choang ... Thế mà hôm nay ông cụ cô đơn ngồi đây, trước màn ảnh TV, nhìn vào cõi xa vắng.  Tôi lặng lẽ đến gần, ôm ông cụ mà nuốt nước mắt. - Bố, Bố có khoẻ không? Bố biết con là ai không? Ông cụ ngước mắt nhìn rồi mấp máy môi: - Dung! Mái tóc Bố trắng như tuyết, khuôn mặt già nua mặc dù làn da vẫn hồng hào, trắng mịn. Tôi ngồi xuống bên, cầm tay Bố, nhắc chuyện ngày xưa. - Bố có nhớ ... ? Bố có nhớ ...???

Đỗ Dung **********

như chị em Vân Loan, Vân Nga, Vân Bằng, chị em Phương Lan, Phương Nga, Phương Trà ... hoặc qua dáng người như chị em Lệ Hằng, Mộng Thúy, chị em Lệ Hà, Lan Trân ... Chị em chúng tôi chẳng đứa nào giống đứa nào, đ���a cao, đứa thấp, đứa trắng, đứa đen ... vì đứa giống Bố, đứa giống Mẹ, có đứa lại giống bà nội, bà ngoại. Thậm chí có hai đứa cùng giống Bố mà trông cũng chả giống nhau vì mỗi đứa chọn những nét riêng của Bố. Tên thì cũng chẳng vào bộ nào. Đầu lòng là ông anh cả Dũng, dây đầu ba nàng Đỗ Dung, Minh Thuận, Vân Hạnh. Sau chú Tuấn là ngũ long công chúa, Phương Nam, Quỳnh Mai, Anh Thư,Tuyết Minh, Thiên Hương. Tiếp đến là chú Minh Duy, chấm dứt bằng cô út Đoan Thuỳ. Bà nội tôi nói mẹ chúng mày thật khôn, có một tràng pháo lẹt tẹt, lâu lâu lại điểm một quả pháo đùng! Ông cụ là nhà binh nên nhà cũng theo trật tự kiểu nhà binh. Nhà có bốn tầng thì tầng nhì dành riêng một phòng dài, rộng, một dãy giường và một dãy bàn học kê liền nhau.  Chúng tôi gọi đó là “Trại nữ binh”. Riêng tôi, con gái lớn nhất được một phòng riêng trên sân thượng, trông ra mảnh vườn con.  Nhà con đàn, lo cái ăn, cái mặc cũng đủ mệt. Các bạn của Bố tôi thường gọi đùa Bố tôi là Mẹ tôi thường đi chợ Cầu Ông Lãnh mua rau trái Ông Tam Tá vì Bố tôi là Trung Tá, tên Tá và có để vừa rẻ, vừa tươi. Mía mua cả bó, ốc mua cả một Tá con. Không những có một tá con mà còn thùng, nghêu mua cả bao, trái cây thì mua nguyên đặc biệt là có chín nàng con gái. Người ta thường cần sé! Riêng cô con gái lớn học Dược đến mùa nói có con gái trong nhà như chứa bom nổ chậm, thi lúc nào cũng có một chục cam sành dưới gầm ấy thế mà Bố Mẹ tôi có tới chín quả bom. giường. Bố Mẹ tôi quan niệm nhà con đông như   Bố Mẹ tôi lập gia đình năm cả hai đều mới một chiếc xe lửa có nhiều toa, nếu toa đầu mà ngay 18. Để rồi năm sau đó anh em chúng tôi lần lượt ngắn thì cả một đoàn xe dài sẽ hùng dũng tiến lên. ra đời, cứ đứa trên hơn đứa dưới hai tuổi. Người ta Ông anh cả đi Pháp ngay sau khi xong tú tài, ở nhà dễ nhận ra nhà chị em đông qua tên đặt, chẳng hạn còn tôi lớn nhất, lại là con gái nên lãnh nhiệm vụ QuÓc Gia 82


cái đầu tàu. Bố Mẹ tôi cùng tuổi Dần còn chúng tôi là một bầy gia súc. Tôi sinh năm Hợi, theo lẽ thường thì khắc với tuổi Dần, nhưng ngược lại tôi là con được cưng. Bố tôi thường hay đùa rằng tôi là Lợn rừng. Lợn rừng nên mới nhờn với Hổ.  Mẹ dạy con theo kiểu của Mẹ. Tôi nhớ ngày đầu tiên khi thấy những vệt hồng trên chiếc quần trắng, tôi cuống quýt chạy đi tìm Mẹ. Sau khi chỉ dẫn cách thức chuẩn bị cho con gái thì ngay buổi tối hôm đó Mẹ đã chui vào giường con thủ thỉ: ‘‘Con lớn rồi, con biết không? Từ nay không được ngồi gần con trai, không được để đàn ông nắm tay, đi đường có đứa con trai nào theo không được trả lời, lúc nào cũng phải nhìn thẳng ... v.v ... v.v’’. Ôi thôi Mẹ dạy đủ thứ làm con bé mười ba tuổi hoảng hồn, lên xe buýt hay xe lam cũng ké né, không dám ngồi cạnh người khác phái. Bố dạy theo kiểu của Bố. Con gái phải như con dao pha, làm cái gì cũng được, hoàn cảnh nào cũng sống được ... Điều quan trọng nhất của Bố là các con phải tốt nghiệp đại học, phải tự lập về tài chánh dù sau khi lập gia đình.  Đến tuổi dậy thì cả Bố lẫn Mẹ đều chăm chút cho cô gái lớn, mặc dù ba chị em sàn sàn bằng nhau và đều cùng học Trưng Vương. Các em mặc áo dài “tetoron” thì được nhưng chị phải áo lụa toàn tơ. Các em phải ở trong “ Trại nữ binh” còn chị được ở riêng một phòng. Bố còn đích thân dắt con lên Vụ Bản để sắm cho con nguyên bộ giường, tủ, bàn phấn màu hồng nhạt. Dù được hưởng nhiều đặc quyền, đặc lợi như thế nhưng tôi bị kỷ luật nghiêm khắc và bị cấm đoán nhiều thứ. Cấm không được mặc áo đầm, cấm không được đi nhẩy, cấm không được có bạn trai khi chưa xong trung học ... Khi đậu xong tú tài tôi muốn lên Đà Lạt học vì tôi yêu thành phố sương mù, yêu những đồi cỏ xanh mướt, những vườn hoa tươi thắm, những rặng thông già với tiếng reo vi vu. Tôi muốn thả hồn với mây, với gió, sống hoà ngợp với thiên nhiên. Bố phản đối ngay, nhất định không cho phép, mặc dù tôi bằng lòng ở nhà bác, chị của Mẹ. Tôi làm reo, ghi tên hầu hết các phân khoa nhưng lang bang không theo học trường nào mà nộp đơn xin đi làm sở Mỹ. Ngày có giấy gọi tôi đi khám sức khoẻ để đi làm, Bố tôi xé ngay, mắng cho một trận nên thân rồi nắm cổ gửi vào lớp của bác T. T. Tuệ để luyện thi vào trường

Dược. Ngày tôi thi đỗ Bố sắm cho tôi từng cái ống nghiệm, từng cái “becher”.  Hai Bố con tôi rất thân nhau vì con hay thủ thỉ với Bố, Bố cũng hay tâm sự với con. Bố đến đón con ở trường thì vào tận giảng đường tìm, khi thấy mặt con Bố giơ chùm chìa khoá lên lắc lắc ra hiệu rồi xuống xe ngồi đợi. Hồi trẻ Bố tôi đẹp trai, nhanh nhẹn, nói năng rất có duyên vì thế nên có nhiều cô ngưỡng mộ. Những buổi chiều hè Bố đưa tôi lên làng đại học Thủ Đức để dạy lái xe, tôi khượi khượi thế là Bố kể hết chuyện của Bố. Tương kế, tựu kế vì biết người biết ta trăm trận trăm thắng (!) . Tôi cứ khươi chuyện và làm như về phe với Bố, Bố đưa tôi đến gặp người ta. Rồi ba chị em bàn nhau đi dẹp giặc giúp Mẹ. Bố nói với chúng tôi:” Bố như kẻ lữ hành đi trên đường thiên lý, thấy bóng mát thì ngừng chân, nhưng Mẹ và các con vẫn là nơi nghỉ ngơi chính thức cuối cùng’’. “Bố ngụy biện, Bố không được ngừng nghỉ ở đâu hết, phải đi thẳng về nhà’’. Chúng tôi đã trả lời thế. Công nhận là Bố tôi rất thương vợ và các con, không hề xao lãng bổn phận với gia đình.  Mặc dù hãnh diện vì có ông Bố hào hoa nhưng tôi sợ. Tôi sợ những người nổi bật trong đám đông, những kẻ dễ quyến rũ người khác phái. Tôi đổi quan niệm về thần tượng. Thần tượng của tôi sẽ là người trung bình về mọi phương diện và điều quan trọng nhất là tấm lòng chung thủy. Thủy chung thì dù có gặp sức quyến rũ đến đâu chăng nữa cũng chẳng thể ngã lòng.  Hai cô em tôi đã chọn được ý trung nhân còn tôi cứ mãi lãng đãng. Mỗi lần đi phù dâu bạn hay các bà chị họ về lại có người nhờ mối mai, các bạn bè cũng cứ muốn - Mày làm chị của tao -... Mẹ sốt ruột thúc giục - Con còn muốn gì ? Như thế mà chưa chịu? Con còn muốn gì đây? - ... Để rồi sau sinh nhật hai mươi bốn tôi quyết bỏ những mơ màng, lãng đãng, lông bông và tôi đã gặp chàng, người tôi se tơ, kết tóc.   Tối hôm trước ngày đám cưới, Mẹ dặn đủ điều. Mẹ dạy con chữ Nhẫn, mẹ muốn con nhớ chữ Nhịn vì đối với mẹ đàn bà Nhẫn Nhịn bao giờ cũng thắng ở trận cuối cùng. Bố khóc, Bố là người đa sầu, đa cảm và mau nước mắt hơn Mẹ. Bố thương con, Bố nhớ con và Bố buông câu nói sau cùng: “ Tử tế thì ở mà không tử tế thì về với Bố!” Đám

QuÓc Gia 83


cưới là ngày vui mà bố con sụt sùi, chị em bịn rịn. Mẹ cũng thương con nhưng chắc Mẹ thở phào vì đầu đi đuôi lọt, con chị nó đi cho con dì nó lớn, Mẹ còn phải lo tiếp cho tám nàng con gái nữa.  Tôi lập gia đình xong. Biết là cái đầu tàu đã ngay ngắn, Bố Mẹ tôi dễ dãi hơn với các con còn lại. Vân Hạnh muốn đi Đà Lạt học Bố cho phép liền. Tiếp đến Thuận đi lấy chồng. Nghĩ lại tôi thấy cũng thật bất công cho các em tôi vì khi tôi thi trung học và tú tài, chỉ đậu bình thứ mà bố mẹ rất là hãnh diện, dắt cả nhà đi ăn cơm tây để khao, còn các em tôi đậu ưu, đậu bình thì Bố nói con của Bố đương nhiên phải học giỏi! Mỗi lần tôi đi thi Bố sửa soạn cho từ cái quần, cái áo, tự tay Bố là ủi phẳng phiu, bảo Vân Hạnh đưa chị đi và trước khi đi Bố ra cổng đứng đợi sẵn để chắc chắn con không ra ngõ gặp gái. Ngày tôi sanh con bé đầu lòng, cả nhà đứng đợi trước phòng sanh. Sau khi con bé chào đời bà ngoại bồng cháu đi trước, các dì, các cậu theo sau như một đám rước. Sáng sớm hôm sau Bố vào thăm đem một chai rượu sâm banh để Bố cùng con gái uống mừng cháu ngoại đầu tiên. Kỷ niệm với Bố tôi còn nhiều. Bố tiếp tục lo lắng, săn sóc cho những đứa con của Bố. Sau khi ba đứa lớn yên bề thì Phương Nam lại là đầu tàu của dây sau. Bố lại o bế, chiều chuộng con búp bê Nhật Bổn của Bố. Lịch sử tái diễn.  Biến cố 75 cả gia đình tôi đều bị kẹt lại ngoại trừ ba người con đi du học từ trước và Thuận di tản theo nhà chồng. Cha và chồng tôi đều phải vào trại cải tạo. Mọi việc trong nhà oằn trên vai Mẹ. Mẹ tôi thật xốc vác, đảm đang. Mẹ công bình hơn Bố, Mẹ thương yêu tất cả các con của Mẹ, đối với Mẹ đứa nào cũng là con vàng, con ngọc, là kim cương, hột xoàn của Mẹ. Mẹ chắt chiu, dành dụm để cứ gom đủ tiền lại kiếm chỗ gửi một đứa con ra đi. Cứ như thế Mẹ tung các con của Mẹ ra đại dương để đi tìm tương lai, còn Mẹ và bé út ª lại để thăm nuôi và chờ Bố. Nhà toàn con gái thế mà đi trót lọt và đoàn tụ lại hết không bị sứt mẻ gì. Hàng đêm Mẹ thắp nhang cầu nguyện và cảm tạ Phật Trời, Tổ Tiên đã phù hộ cho gia đình, cho con cháu của Mẹ. Bố tôi trải hơn mười năm trong ngục tù, từ trại Long Giao trong Nam đến Hà Sơn Bình ngoài Bắc, điêu đứng, đắng cay, đói ăn, rét mặc. Bị đau đớn từ tinh thần đến thể xác. Bố được thả về với hình hài

yếu đuối, tâm trạng rã rời. Cuối cùng các con cũng bảo lãnh được cha mẹ và em út. Đại gia đình, bố mẹ với mười hai người con đoàn tụ lại hết. Nhân số gia tăng đều đều. Bây giờ bố mẹ tôi đã có hai mươi bốn đứa cháu và bốn đứa chắt. Hàng năm vào dịp Thanksgiving chúng tôi đều tụ họp ở Lake Tahoe, dâu rể, con cháu hơn năm chục người. Bố mẹ chúng tôi sống chan hoà Hạnh Phúc mặc dù đôi khi cũng có những chuyện lợn cợn của cuộc đời.  Được vài năm thì Bố tôi bị “stroke”, đôi chân yếu dần, yếu dần. Bây giờ Bố tôi không tự đứng được nữa, nói khó khăn, ăn bằng ống tiếp thẳng vào bụng. Hàng ngày Mẹ tôi phải vào thăm, Bố Mẹ tôi bằng tuổi nhau nên bố già thì Mẹ cũng còm cõi. Mẹ không bịnh nhưng rất yếu, yếu vì tuổi già, yếu vì đã sanh đẻ mười hai lần, yếu vì suốt đời phải nhọc nhằn, lo lắng. Mẹ tôi có tất cả các đặc tính của người đàn bà Việt Nam xưa, chịu thương chịu khó, hy sinh cho chồng con, nhịn ăn nhường mặc, chẳng nghĩ đến thân mình. Đi chợ thì mua con cá rõ to, chọn con gà thật béo, chục xoài phải nhất chợ cho chồng, cho con. Mỗi khi có hàng quà đi ngang, tụi tôi khều khều Mẹ là Mẹ lại móc túi cho tiền. Những lúc chúng tôi nằm dài sát nhau coi TV thì Mẹ nhìn ngắm say sưa rồi nói “ Không chịu khó đẻ thì làm sao có những đứa trẻ này!”. Người Mẹ thật thơm, mùi thơm dịu mát mà đứa con nào cũng thích rúc Mẹ mặc dù đã lớn tướng. Mẹ vào thăm Bố, Mẹ đem những phim ảnh ngày xưa, thời các con còn bé tí, hình đám cưới của từng đứa con, hình ra đời của từng đứa cháu, hình những kỷ niệm của gia đình, ngày lễ bạc, lễ vàng của Bố Mẹ. Có chứng kiến tận mắt mới thấy thế nào là tình nghĩa Phu Thê, thế nào là vợ cái, con cột. Thời trẻ Bố có đi hoang Mẹ vẫn nhẫn nhịn, đợi chờ. Bây giờ hai vợ chồng già chăm chút cho nhau. Hai người như hai chiếc lá vàng đang run rẩy trước gió. Như hai ngọn đèn leo lét, dầu cạn từ từ. Vẫn biết rồi cũng phải chia ly, vẫn biết không ai sống hoài nhưng nhìn hai hình bóng thân yêu không khỏi ngậm ngùi. Măc dù con đàn cháu đống, gia đình lúc nào cũng đông vui, nói cười rộn rã, đi đâu cũng có một lũ con cháu vây quanh ...... nhưng cuộc hành trình cuối cùng thì Đơn Độc.

ĐỖ DUNG

QuÓc Gia 84


Người phụ nữ ra sức nài nỉ, chị ta bỏ một bên tay lái vòng đằng sau sờ quần hắn, hơi thở từ nụ cười nhăn nhở phả vào mặt hắn thối hoắc. Hắn gạt tay chị ta ra nói: - Đi nhìn đường, đâm bây giờ. Chị ta cười cố gắng duyên dáng nói: - Đi mở hàng cho tớ đi, hôm nay chưa có khách, tớ cũng đang máu lắm, lấy rẻ thôi nhé, 100 nghìn cả nhà nghỉ bao 1 tiếng, đi không? Xe đến quán phở, không còn cách nhà bao nhiêu. Hắn bảo xuống đây, chị phụ nữ dừng xe, nét mặt   thẫn thờ như tiếc công sức từ này mồi chài không Người Buôn Gió được, Chị thở dài nhìn hắn vớt vát nài nỉ: - Đi cho chị có chút tiền đong gạo cho cháu, êm đó từ Hải Phòng về Hà Nội, xe về xăng xe của chị cũng chả còn đây em này. Lương Yên đến Bác Cổ dừng lại cho Hắn lặng lẽ lục ví, tìm tờ 100 đưa cho chị. Cầm một số người xuống trước bến. Hắn tờ tiền, cảm tưởng cả lớp phấn trắng bệch rẻ tiền xuống xe dáo dác tìm xe ôm, đáng nhẽ vào hẳn trên mặt chị cũng dãn ra theo nếp nhăn. bến thì có nhiều xe, đằng này lại muốn xuống đây - Chị xin, chị hay đứng muộn ở chỗ ban nãy em cho thoáng, vì hắn sợ cái không khí nồng nặc mùi lên xe, lúc nào muốn giải quyết tìm chị nhé, coi dầu xe, mùi nước tiểu ở bến xe. Bước lững thững như chị nợ em lần này. dọc vỉa hè men viện bảo tàng lịch sử, bỗng tiếng xe Hắn hỏi: máy áp tới và một giọng nữ trung niên hỏi: - Có thật trừ nợ không hay điêu? - Đi không anh ơi? Chị quả quyết: Hắn quay đầu lại nhìn, trên chiếc xe máy wawe - Chị bán thân chứ không bán cái điêu. Trung Quốc cũ là một phụ nữ xồ xề hơn 50, khuôn Hắn cười gật đầu rồi vào hàng phở, chị phụ nữ mặt bự phấn cười nhăn nhở. rồ xe quay đi. Cái lưng sồ sề hai bên eo chảy xệ - Đi trong lớp áo thun trắng, lớp mỡ rung rinh…chắc Hắn leo lên đằng sau xe, người phụ nữ rồ ga vẻ chị lại đi tìm khách. Chuyện chị cầm tiền rồi nhắc hứng chí như vớ được con mồi, chị ta cười nhăn nhở như có vẻ nợ nần, hứa thanh toán bằng xác thịt nhở hỏi: lần sau làm hắn phì cười. Người ta hay cho rằng - Tàu nhanh nhé, nhà nghỉ ngay đây, trong đê gái điếm cầm tiền là xong, nhưng hắn nghĩ chị nói thôi. thật. Nếu lần sau hắn có nhu cầu, chắc chị sẽ trả Hắn không hẳn từ chối, nói: nợ. Những gái điếm già quá lứa, rất cần khách, cần - Cứ đi đoạn nữa đê. tiền, nhưng cũng rất biết chơi sòng phẳng. Không Thấy vẻ không dứt khoát của hắn, chị phụ nữ như bọn gái nhà hàng đôi mươi, nhõng nhẹo kể nài nỉ: chuyện gia đình thương tâm này nọ, mõi tiền khách - Vào đi, tớ chiều hết mình, muốn gì cũng được. xong, lát nữa đã thấy ở quán bar nhảy múa gào thét. Gái già có chiêu của gái già, bọn trẻ kia nó kiêu Một lần nọ, ở một thị trấn tỉnh lẻ, nơi vườn hoa lắm không làm hết mình đâu. trung tâm có đường quốc lộ chạy qua. Hắn chờ xe QuÓc Gia 85

Đ


khách chuyến muộn. Ngồi ở hàng nước của hai mẹ chị lại tần ngần nói: con. Người mẹ dặn con gái: - Thôi chị không nhận đâu, chỉ còn tiền lẻ trả lại - Mày về xem con gà nhốt kỹ chưa, không nó khách, đêm rồi cũng không đổi được bay mất, nhớ cho nó ăn ít cơm nhé. Hắn nói: Hắn tò mò, hắn tưởng đó là một con gà quý, - Em cho chị nợ, lần sau em ghé qua lấy. chắc là gà chọi. Bèn hỏi: Chị nói: - Gà gì mà phải giữ cẩn thận thế - Biết lần nào em qua, hay em cho chị số điện, Chị bán hàng: khi nào chị có chị trả. - À con gà để ngày mai giỗ cho con trai chị. Hắn cho chị số điện, xe đến hắn nhảy lên chào - Mai thịt thì cho nó ăn làm gì từ biệt. Ánh mắt chị phụ nữ nhìn theo đầy biết ơn. - Kệ chứ, đến bữa vẫn cho nó ăn, bao giờ thịt Tháng sau, có người ở trên đó về Hà Nội, người hẵng hay, để nó đói tội ta tìm hắn đưa 100 nghìn, nói là hàng xóm chị bán - Sao không để mai mới mua hả chị. nước, chị ấy biết đi xuống đây nên nhờ gửi tiền chả - Mua hôm phiên chợ cho rẻ em ạ, không đúng hắn. Tờ 100 mới nguyên để trong cái phong bì. phiên đi mua lại hàng buôn mất thêm chục nghìn. Hôm nọ vào ngày 12-6-2011 tại Sài Gòn, những Nghe kể chuyện mới biết, mẹ con chị dành mãi người yêu nước bức xúc trước cảnh quân Trung mới mua được con gà, bán nước này nhặt nhặn một Quốc xâm phạm trắng trợn lãnh hải Việt Nam, họ vài nghìn cả vốn lẫn lãi hai mẹ con sống lay lắt. xuống đường tuần hành phản đối Trung Quốc dưới Giờ giỗ anh trai con bé kia có được con gà, sổng sự kiểm soát gắt gao của cơ quan an ninh Việt Nam, mất thì mất giỗ. Thế nên chị phải bảo con gái về những người không hề mong muốn có bất cứ cuộc canh con gà, con chị cố ngồi thêm đêm nay gắng tuần hành nào dù bởi lý do nào đi nữa. Bởi thế có kiếm thêm đồng mua bát gạo nấu xôi. Chồng chị ở 2 thanh niên trẻ đã bị công an bắt đi một cách thô tù vì trộm cắp, con chị đi lao động đội than ở bến bạo. Sự việc rành rành có bao người làm chứng. tàu, lao phổi ốm rồi chết lúc tuổi 23, đến nay là đã Thế nhưng một người đàn bà lại nói rằng 2 thanh 2 năm. Chị nói thằng đó đẹp trai lắm, cao ráo, lao niên bị bắt vì tội trộm cắp điện thoại. động cực nhọc ở bến xà lan mà vẫn trắng hồng. Sự thực thế nào, 2 thanh niên kia là ai, khi họ Nhưng lúc phát bệnh xuống sức mau quá, không được công an thả về trong ngày, lý do vì sao ai kịp chữa trị gì nữa, nằm viện vài tháng là cháu đi. cũng biết. Hắn lấy ra tờ 200 nghìn đưa chị nói: Thế nhưng người phụ nữ kia lại trắng trợn nói - Em muốn gửi chị 100 thắp hương cho cháu, chị có tiền trả lại em 95 nghìn, em trả 5 nghìn tiền rằng lý do bắt là trộm cắp điện thoại của người khác. nước. Một sự trắng trợn đến đê tiện, vì sao mà người Chị sững sờ, bối rối chị ngại ngùng nói: - Thôi chị không nhận đâu, tự nhiên nhận của phụ n» này có thể dựng đứng một sự kiện rõ ràng như vậy. em Vì tiền ư? Hắn nói: Không hiểu nổi, đến một phụ nữ già làm điếm - Chị nhận đi, chỉ là cân gạo nấu xôi cho cháu, có thể bán thân xác chứ không bán cái điêu, người em cho cháu có cho chị đâu. phụ nữ nghèo bán nước có thể thức cả đêm nhặt Chị vẫn ngại: - Nhưng chị không quen em, sao mà nhận được. từng nghìn lẻ làm giỗ cho con chứ không bán cái điêu chác, lọc lừa. Hắn nói: Nhất là lại vu khống những chàng trai trẻ, xuống - Chị à, đâu phải cần quen, em cũng là dân đầu đường tuần hành vì lòng yêu quê hương đất nước. đường, em cũng ở tù như anh nhà chị. Nói thế là Trong khi bao nhiêu nam thanh nữ tú khác đang hiểu nhau chị đừng ngại. Chị cầm tiền, giở đủ các túi lôi hết ra những phè phỡn, chơi bời bằng đồng tiền cha mẹ móc túi đồng tiền lẻ, cả xấp tiền toàn tờ 1 hay 2 nghìn, tờ từ nhân dân lại được ca ngợi bằng những từ ngữ 500 đồng, có vài tờ 5 nghìn. Không đủ 95 nghìn, mỹ miều. QuÓc Gia 86


Báo Quốc Gia số 132