Page 1

CHIẾN DỊCH TÌNH NGUYỆN SINH VIÊN KINH TẾ 2016

KỶ YẾU CHIẾN DỊCH

LƯU HÀNH NỘI BỘ

1


KỶ YẾU CHIẾN DỊCH CHỊU TRÁCH NHIỆM NỘI DUNG BAN THƯỜNG VỤ ĐOÀN TRƯỜNG BAN THƯ KÝ HỘI SINH VIÊN TRƯỜNG

THỰC HIỆN

ĐỘI HÌNH CHUYÊN THÔNG TIN CHIẾN DỊCH

Biên tập

Lê Hoàng Thảo Ly

Kỹ Thuật

Phạm Văn Thịnh Cùng sự thực hiện của các chiến sĩ thông tin Trần Việt Anh Võ Đình Anh Nguyễn Thị Thanh Bình Nguyễn Văn Cường Quách Thu Dung Nguyễn Thị Thu Hằng Thân Đức Huy Trần Thị Mỹ Huyền Nguyễn Thị Huyền Mi Nguyễn Thị Ngọc Minh Lê Nguyễn Bảo Ngọc Phạm Nguyễn Quỳnh Như Đào Thanh Phong Đinh Gia Phú Trần Yến Phương Ngô Uyên Thảo Hồ Nguyễn Diệu Thi Lê Nguyễn Thị Trúc Thủy Nguyễn Hoàng Ngọc Trinh Huỳnh Tố Thanh Vy Cùng sự hỗ trợ của Đội Công tác xã hội 2

MỤC LỤC Thư của ban biên tập Lễ xuất quân - Tự hào chiến sĩ tình nguyện Bù Gia Mập - Về miền biên giới Khơi thông rạch Cả Bốn - Hành động vì môi trường xanh Nhà tình thương - Để ngôi nhà không còn là mơ ước Công trình thanh niên - Dấu ấn tình nguyện Nhà tình bạn - Hạnh phúc trao tay Tổng hợp hoạt động tại mặt trân TP.HCM Mùa hè xanh trong tôi là... Mảnh ghép màu xanh Khoảnh khắc năm ấy gửi cho ai Bình Phước - Mùa hè xanh đầu tiên của nó Thơ chiến sĩ Đức Hạnh Yêu thương lan tỏa từ “Vui hội trăng rằm” Khoảnh khắc chiến dịch Kết quả thực hiện chiến dịch 2016 Lời cảm ơn

04 06 08 10 12 14 16 18 20 22 25 26 28 30 32 38 39 3


Thö cuûa Ban bieân taäp “Có những miền ký ức mang đậm một màu xanh. Xanh màu mắt, xanh màu tóc, và xanh cả tâm hồn tuổi trẻ. Những ngày xanh đong đầy kỷ niệm nhanh chóng vụt qua với biết bao tình cảm nồng đượm cứ chợt vấn vương…” Mới ngày nào còn quãng đường dài phía trước, vậy mà chớp mắt một cái, Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 đã hoàn thành cả hai chặng. Một hành trình của các chiến sĩ với những tháng ngày gian khổ nhưng là quãng thời gian không thể nào quên. Một thoáng buồn, vài áp lực, nhiều niềm vui,…mỗi thứ một chút, hòa trộn vào nhau tạo nên miền ký ức chẳng thể xóa nhòa. Những ngày không còn là chiến sĩ, cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ chợt nhớ, nhớ nụ cười em nhỏ vang vọng khắp rẫy cao su xanh ngắt, nhớ những hôm dậy sớm làm nhiệm vụ, hay buổi trưa chia nhau miếng cơm cháy ngày mưa,…Có những điều cứ ngỡ rất đỗi bình thường, vậy mà khi chia xa, cứ ước ao một lần được quay về… Dẫu biết chẳng con chữ, ngòi bút nào có thể diễn tả hết những tháng ngày áo xanh, nhưng Ban biên tập chúng tôi vẫn hy vọng quyển Kỷ yếu Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 sẽ giúp bạn lưu giữ được một phần nào kỷ niệm của mùa hè tình nguyện. Mong rằng, mỗi lần khẽ chạm vào từng trang kỷ yếu, cũng như chạm đến những ngày hè tình nguyện ấy, bạn sẽ được trở về một thời rất xanh của tuổi trẻ.

Trân trọng, Ban biên tập 4

5


LỄ XUẤT QUÂN TỰ HÀO CHIẾN SĨ TÌNH NGUYỆN Sáng ngày 28/6, tại hội trường A116, Đoàn Thanh niên – Hội Sinh viên Trường Đại học Kinh tế TP.HCM đã tổ chức “Lễ ra quân Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế năm 2016” với sự hiện diện đầy đủ của các bên lãnh đạo, đại diện các đơn vị và hơn 500 chiến sĩ Mùa hè xanh.

đến từ các phòng ban và các khoa. Phát biểu trong buổi lễ, thầy Trần Thế Hoàng – Phó Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế TP.HCM đã đại diện nhà trường gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các nhà tài trợ, đồng thời thể hiện mong muốn các chiến sĩ Mùa hè xanh giữ gìn sức khỏe thật tốt, tham gia chiến dịch hiệu quả, tuyệt đối an toàn. Năm nay, chặng 1 Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 diễn ra từ ngày 28/6 đến 25/7 thu hút sự tham gia của hơn 500 chiến sĩ trải đều trên 2 mặt trận: Mặt trận Thành phố Hồ Chí Minh và mặt trận Tỉnh Bình Phước. Từ nhiều năm nay, bên cạnh sự đóng góp nhiệt tình, hết mình của các chiến sĩ, không thể không kể đến sự hỗ trợ về mặt vật chất cũng như tinh thần đến từ các nhà tài trợ hảo tâm như: Công ty TNHH Sơn TOA, Công ty Cổ phần Sản xuất Hàng gia dụng Quốc tế, Công ty TNHH Betagen Việt Nam, Công ty TNHH Nam Phương V.N, Công ty TNHH Uber.

N

gay từ sáng sớm, bóng áo xanh tình nguyện quen thuộc đã phủ kín cơ sở A. Nhiều chiến sĩ đã ở lại từ đêm trước đó để chủ động hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng cho chiến dịch. Dù phải thức khuya và tập trung từ lúc 5h30 sáng, nhưng không vì vậy mà không khí sục sôi của chiến dịch bị suy giảm. Trái lại, sự háo hức, khí thế nhiệt huyết của các chiến sĩ áo xanh như lan tỏa khắp A116 khiến ai ai cũng cảm nhận được sức nóng trước giờ G. Mở màn cho buổi lễ là tiết mục biểu diễn đầy ấn tượng đến từ Đội Văn nghệ xung kích. Tiếp ngay sau đó, tất cả các chiến sĩ dường như đều hướng ánh mắt tập trung về phía clip xuất quân đến từ

6

đội hình chuyên Thông tin. Những tiếng hò reo cổ vũ, tiếng vỗ tay hưởng ứng nhiệt tình khi mỗi khi đội hình được giới thiệu trên clip như khiến cả hội trường bùng nổ. Các chiến sĩ Mùa hè xanh như được tiếp thêm động lực khi đến tham dự buổi lễ có sự xuất hiện của các thầy cô

Thay mặt cho chiến dịch, anh Dương Minh Mẫn – Chỉ huy trưởng Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 chính thức nhận nhiệm vụ và hứa hoàn thành thật tốt các nhiệm vụ đề ra. Sau những tiết mục văn nghệ đầy sôi nổi, một hồi trống xuất quân cất lên dõng dạc vang dội khắp hội trường hòa

cùng tiếng hô đồng thanh “Sẵn sàng” từ con tim những chiến sĩ tình nguyện như một lời hứa hẹn đầy quyết tâm để hoàn

thành thật tốt chiến dịch. Những chiến sĩ đến từ những khoa khác nhau, có thể không cùng một khóa, thậm chí mới đây còn là những người xa lạ nhưng rồi chỉ trong một khoảnh khắc, tất cả đã nhanh chóng hòa thành một khối đông với cùng màu áo xanh. Màu áo của những người cùng chung một quyết tâm, cùng một niềm tin và luôn sẵn sàng với trái tim nhiệt huyết đong đầy. Màu áo xanh tình nguyện luôn rực rỡ và những sinh viên Kinh tế khoác lên mình chiến áo ấy sẽ luôn là những chiến sĩ may mắn nhất, đáng tự hào nhất. Hy vọng các chiến sĩ Mùa hè xanh sẽ mang cả tấm lòng của tuổi trẻ đến những nơi họ đi qua để 28 ngày xanh mãi là những kí ức đẹp đẽ, đáng nhớ nhất đời sinh viên. Chào Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016! Chúng tôi – những chiến sĩ tình nguyện UEH – đã sẵn sàng!

Đội hình chuyên Thông tin

7


BÙ GIA MẬP VỀ MIỀN BIÊN GIỚI

Hè về trong cái nắng xôn xao, trong những cơn mưa bất chợt. Chúng tôi chào hè tháng bảy bằng cách thả mình trong màu xanh tình nguyện. Không phải những chuyến đi chơi, không phải điều thú vị nào khác cho cá nhân, điều sẽ lấp đầy tháng bảy của chúng tôi chính là được khoác trên mình màu áo xanh, đội mũ tai bèo trên những nẻo đường quê hương thân thuộc, cùng xây nụ cười hạnh phúc.

T

ạm biệt Sài Gòn náo nhiệt, đoàn xe lăn bánh chở những chiến sĩ áo xanh về với mảnh đất đỏ thân thương Bù Gia Mập thuộc tỉnh Bình Phước. Địa bàn năm nay chúng tôi hoạt động có gì đó quen thuộc nhưng cũng nhiều điều lạ lẫm. Quen vì vẫn là Bình Phước xanh tươi của bạt ngàn rẫy điều, cao su, nhưng lạ bởi cái tên Bù Gia Mập – một huyện biên giới đầy mới mẻ. Sau hơn 5 giờ di chuyển, Bù Gia Mập đón chúng tôi bằng một cơn mưa nhỏ, đủ làm ươn ướt mảnh đất bazan đỏ ngầu, đủ để làm dịu đi cái mệt mỏi trong mỗi người sau một hành trình dài, để nụ cười càng thêm ngọt ngào và tươi trẻ. Bù Gia Mập đỏ dần, một màu đỏ huyền ảo che phủ khắp cảnh vật, màu đất bazan đỏ ngút ngàn phủ quanh những con dốc uốn cong ngoằn ngoèo xa tít. Màu đỏ của sự trù phú, màu mỡ vẫn chưa vực người dân ra khỏi cái nghèo, vẫn nhuộm nơi đôi mắt họ một màu lo toan. Bụi đỏ

8

bám đầy trên những bộ quần áo công nhân cũ kỹ, bám chặt cả một đời người rong ruổi bên hàng điều, hàng cao su xanh ngát. Bụi nhuộm đỏ những mái nhà tranh, đỏ au cả song cửa, màu đất đỏ lấm lem trên mái tóc lơ thơ những đứa trẻ miền quê. Và Bù Gia Mập còn được tô điểm bởi cả màu đỏ nhiệt huyết của sức trẻ đang rạo rực chảy trong người những chiến sĩ tình nguyện. Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 đã bắt đầu, chúng tôi tự cho mình là những người may mắn nhất, hạnh phúc nhất khi được trở thành chiến sĩ, được mang sức mình đến với mảnh đất biên giới xa xôi nhưng đầy nghĩa tình. 28 ngày sắp tới, Bù Gia Mập thân thương sẽ tràn đầy sắc xanh hòa cùng màu đỏ gian khó. Tháng bảy của chúng tôi sẽ thật xanh bởi màu áo tình nguyện và nơi chúng tôi đặt chân đến hứa hẹn sẽ được thắp đỏ niềm tin. Chào Bù Gia Mập! Chào Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 – Chúng tôi đã sẵn sàng.

Thảo Ly Đội hình chuyên Thông tin

9


Sáng ngày 10/07/2016, Chiến dịch tình nguyện Mùa hè xanh TP.HCM lần thứ 23 chính thức khởi động bằng các hoạt động bảo vệ môi trường, ứng phó biến đổi khí hậu. Một số tuyến kênh, rạch lớn tại các Quận 12, Tân Bình, Gò Vấp, Bình Thạnh và Thủ Đức được Ban Chỉ huy cấp thành chọn làm công trình trọng điểm từ những ngày xuất quân đầu tiên. Hưởng ứng không khí sôi nổi của lễ ra quân, các chiến sĩ trường Đại học Kinh tế TP.HCM cùng các đơn vị bạn như Đại học Văn Hiến, Đại học Bách Khoa - ĐHQG TP.HCM, Đại học Giao thông vận tải TP.HCM, Đại học Tài chính - Marketing, Đại học Sư phạm Kỹ thuật TP.HCM,... đã tham gia thực hiện công trình khơi thông 700m dòng chảy rạch Cả Bốn (khu phố 1, phường Thạnh Xuân, Quận 12). Đây là một tuyến kênh ngập trong lục bình và rác thải, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng và ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống của khu vực xung quanh.

KHƠI THÔNG KÊNH CẢ BỐN Khi vừa đặt chân đến đây, nhiều chiến sĩ áo xanh dường như bị “choáng ngợp” bởi hằng hà sa số lục bình, cây cỏ chen chúc lấp đầy cả mặt sông. Hai bên bờ sông loe hoe vài đám cỏ úa vàng, khô cháy và những cây xanh bị đốn ngã nằm la liệt trên nền đất phủ đầy rác thải. Bấy nhiêu đó cũng chưa là gì so với thứ nước đen ngòm, đặc quánh, quyện giữa bùn và rác làm dậy nên mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, choáng váng. Thế nhưng những chiến sĩ tình nguyện không chút ngại ngần, nhanh chóng hỗ trợ các chú công nhân vệ sinh môi trường tổ chức trục vớt lục bình, rác thải... Từng tốp người xắn tay áo, vén ống quần lội xuống dòng nước, người thì mang bao tay, cầm cuốc xẻng dọn dẹp trên bờ. Vất vả nhất vẫn là những bạn chiến sĩ ngâm mình hàng giờ dưới kênh. Nước bẩn, bùn lún sâu, chưa kể những nguy hiểm tiềm ẩn dưới kênh. Nhìn đồng đội ướt sũng ngồi trên bờ, những cô gái chiến sĩ hậu 10

cần vội trao tận tay những ly nước mát đong đầy, vừa giúp giải tỏa cơn khát, vừa thay cho lời động viên, cổ vũ và sự quan tâm chân tình. Quẹt vội những giọt mồ hôi rơi, những chiến sĩ áo xanh vẫn cười toe dù mặt mũi lấm lem bùn đất, quần áo ướt sũng. Những bài hát tình nguyện từ vài bạn chiến sĩ cất lên rồi nhanh chóng hòa nhịp bởi một tập thể, bao mệt mỏi dường như được xua tan đi chỉ trong tích tắc. Mùa hè xanh thật sự có phép màu của riêng mình, bởi, nó có thể khiến mọi người xích lại gần nhau, biết yêu thương, san sẻ và trân trọng mỗi giây phút ở cạnh nhau hơn. Với tinh thần làm việc không mệt mỏi, chỉ sau ba ngày, con rạch đã được trả lại vẻ thoáng đãng như thuở ban đầu. Hình ảnh rác thải, cỏ dại tràn ngập hai bên bờ, tràn xuống làm ô nhiễm cả lòng sông nay được thay bằng hình

HÀNH ĐỘNG VÌ MÔI TRƯỜNG XANH

ảnh gọn gàng và sạch đẹp hơn cùng với không khí không còn vẩn mùi khó chịu như trước. Ngắm nhìn con kênh khơi thông, nghe bà con xung quanh cảm ơn rối rít, tôi bỗng thấy tự hào khi mùa hè này được khoác lên mình chiếc áo màu xanh tuổi trẻ, được góp chút công sức cho xã hội. Những chiếc áo xanh mang dòng chữ “Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế” vẫn sẽ tiếp tục tỏa ra khắp những nẻo đường Sài Gòn hoa lệ, để mang sức trẻ đến muôn nơi, để sắc xanh ngập tràn mọi miền Tổ quốc.

Đội hình chuyên Thông tin 11


NHÀ TÌNH THƯƠNG

ĐỂ NGÔI NHÀ KHÔNG CÒN LÀ MƠ ƯỚC

T

ính đến nay, Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế đã trải qua một hành trình dài và ngày càng khẳng định được những giá trị to lớn. Không chỉ kêu gọi được sự cống hiến của tuổi trẻ cho đất nước, mà chương trình còn lan tỏa sức hút đến nhiều tầng lớp trong xã hội, đặc biệt là các doanh nghiệp, để tất cả chung tay làm cho cuộc sống cộng đồng ngày một tốt đẹp hơn. Đồng hành cùng chiến dịch từ nhiều năm nay, Sơn TOA Việt Nam - thương hiệu sơn nổi tiếng đã kết hợp với Đoàn Thanh niên – Hội Sinh viên trường Đại học Kinh tế TP.HCM thực hiện nhiều việc làm mang ý nghĩa thiết thực. Ngay từ những ngày đầu ra quân, Sơn TOA Việt Nam đã theo bước các chiến sĩ UEH chuyển sơn đến tận địa bàn 8 xã huyện Bù Gia Mập - những nơi có các nhà văn hóa, trường học được hỗ trợ sơn mới. Mỗi thùng sơn như

góp thêm phần tô điểm cho cuộc sống vất vả, nghèo khó thêm màu sắc tươi vui. Những mảng tường vẽ xinh xắn, những hình ảnh trang trí ngộ nghĩnh đang dần hiện lên trong sự háo hức mong chờ từng ngày của các bé thiếu nhi và người dân nơi đây. Nhìn những khuôn mặt rạng rỡ của họ, mới có thể cảm nhận hết ý nghĩa cao đẹp sau những giọt mồ hôi, những nỗ

12

lực cống hiến không mệt mỏi của các bạn sinh viên và cả sự hỗ trợ tận tâm của Sơn TOA Việt Nam. Bên cạnh những hoạt động quen thuộc như dạy học, làm đèn đường, sinh hoạt thanh - thiếu niên - thiếu nhi, văn nghệ xung kích,... thì dự án “Để ngôi nhà không còn là mơ ước” chính là điểm son để lại dấu ấn khó quên cho chiến dịch năm nay. Còn nhớ cách đây nửa tháng, hai hộ nghèo là cô Phạm Thị Nụ (xã Phú Văn) và bà Điểu Thị Vớ (xã Phước Minh) đã vui đến thế nào khi bất ngờ nhận được đề nghị trao tặng nhà tình thương trị giá 30 triệu mỗi căn. Đến ngày 13/7, niềm vui ấy như được nhân lên gấp bội khi buổi lễ khởi công xây dựng căn nhà có sự tham gia của các cấp chính quyền địa phương tỉnh Bình Phước, đại diện công ty TNHH Sơn TOA Việt Nam, các thầy cô trường Đại học Kinh tế TP.HCM và đặc biệt là sự góp mặt của những chiến sĩ tình nguyện UEH. Không giấu nổi những giọt nước mắt vui sướng xen lẫn niềm xúc động khó tả, cô Nụ chia sẻ: “Nhà có hai mẹ con, con gái bị bệnh tim, bản thân tôi cũng đau ốm liên miên, chỉ biết nhặt điều sống qua ngày nên chẳng bao giờ dám mơ

ước đến một ngôi nhà khang trang. Hôm nghe xã thông báo được hỗ trợ xây nhà, tôi vui lắm. Nếu không có sự giúp đỡ của chính quyền và các nhà tài trợ cùng các em sinh viên thì không biết bao giờ mới thành hiện thực. Mong rằng không chỉ tôi, mà nhiều bà con có hoàn cảnh khó khăn khác cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ tương tự”.

Cũng như cô Nụ, đông đảo người dân địa phương và nhiều ban ngành đoàn thể cũng bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc đến nhà tài trợ và các chiến sĩ tình nguyện vì sự giúp đỡ thiết thực ấy. Điều này như một món quà thể hiện tấm lòng tương thân tương ái của cộng đồng, không những mang đến cho họ niềm tin, hạnh phúc giữa những vất vả lo toan bộn bề, mà còn khích lệ họ nỗ lực vươn lên trong cuộc sống và an tâm đóng góp những điều tốt đẹp cho xã hội. Chia sẻ về lý do Sơn TOA đồng hành cùng Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế từ

nhiều năm nay, chị Lưu Thị Phùng Uyên – Quản lý nhãn hàng Sơn TOA cho biết: “Sơn TOA đã đồng hành cùng chiến dịch từ năm 2011. “Để ngôi nhà không còn là mơ ước” là một hoạt động rất ý nghĩa, thông qua chương trình, Sơn TOA mong muốn cùng sinh viên Kinh tế góp một phần công sức trong việc xây dựng cộng đồng, mang đến cuộc sống tốt đẹp hơn cho những gia đình có hoàn cảnh khó khăn”. Việc hỗ trợ sơn sửa và trao tặng nhà tình bạn cũng là hoạt động thường niên nằm trong Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế. Được khởi xướng từ nhiều năm trước, chương trình vừa làm đẹp cuộc sống vật chất và tinh thần của, vừa góp phần xây dựng chiến lược phát triển gắn kết với cộng đồng của doanh nghiệp. Sự đồng hành và tâm huyết của công ty thể hiện tấm lòng, tình cảm, tinh thần và trách nhiệm của một tập đoàn danh tiếng dành cho cộng đồng. Hy vọng rằng, từ sự đồng hành của Sơn TOA Việt Nam, sẽ có nhiều hơn nữa các doanh nghiệp đóng góp cho sự phát triển của xã hội, để cùng chung tay làm nên điều tốt đẹp cho cuộc sống, để niềm vui nối tiếp niềm vui và lan tỏa khắp cộng đồng.

Thu Hằng, Thảo Ly Đội hình chuyên Thông tin 13


Phú Nghĩa, Đa Kia, Bình Thắng. Hoạt động này đã giúp người dân có những tuyến đường an toàn hơn vào ban đêm.

CÔNG TRÌNH THANH NIÊN DẤU ẤN TÌNH NGUYỆN Dù chỉ trải qua một tháng ở huyện Bù Gia Mập - tỉnh Bình Phước, nhưng lực lượng chiến sĩ của Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 đã để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng mỗi người dân địa phương, cùng với đó là những công trình thanh niên mang đậm dấu ấn sức trẻ tình nguyện UEH.

14

Nhiều hoạt động ý nghĩa Tại địa bàn 8 xã, các đội hình thường trực đã có nhiều hoạt động thiết thực giúp bà con nhân dân như: lắp đèn đường, sơn sửa trường học, dọn dẹp nghĩa trang, trao tặng nhà tình bạn, lắp bồn nước, xây dựng khu vui chơi thiếu nhi, dạy tin học,... Phát huy sức trẻ tình nguyện, tại 8 xã, các chiến sĩ Mùa hè xanh tích cực sơn mới nhà văn hóa thôn, gia đình chính sách, trường tiểu học cho các em thiếu nhi. Không khác gì những người thợ chuyên nghiệp, mỗi chiến sĩ chia nhau một việc để nhanh chóng hoàn thiện vì đây là công trình thanh niên do các chiến sĩ áo xanh dành tặng địa phương trong chiến dịch năm nay. Cùng với đó, các chiến sĩ tình nguyện cũng tham gia lắp đèn chiếu sáng dọc các tuyến đường ở địa bàn xã

Tại các xã Đa Kia, Phú Nghĩa, Phước Minh, các chiến sĩ Mùa hè xanh phối hợp với thanh niên địa phương tổ chức thăm hỏi, tặng quà hộ gia đình chính sách, giúp nhân dân dọn vệ sinh. Đặc biệt, đội hình thường trực xã Phước Minh đã khảo sát tình hình địa phương và lắp đặt 3 bồn nước cho người dân, góp phần giảm bớt khó khăn trong cuộc sống thường ngày. Đồng thời, tại xã Đức Hạnh, hoạt động lắp ráp sân chơi cho thiếu nhi đã mang lại cho các em một khu vui chơi mới lạ, bổ ích.

Đọng lại nét đẹp tình nguyện Chỉ chưa đầy một tháng, các chiến sĩ tình nguyện mặt trận tỉnh Bình Phước đã mở 36 lớp ôn tập hè cho gần 1500 học sinh tiểu học và trung học cơ sở. Ngoài ra, các chiến sĩ còn phối hợp với lực lượng thanh niên đối ứng tổ chức hội trại thanh niên (xã Bù Gia Mập), giao lưu thể thao thanh niên như bóng đá nữ (Đa Kia), bóng chuyền (Phú Nghĩa, Phú Văn)...

Dẫu thời gian cùng ở và làm việc không dài, nhưng mỗi nơi các chiến sĩ tình nguyện UEH đi qua đều để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng người dân. Đó không chỉ bởi những phần việc, công trình đã thực hiện, mà hơn hết là lòng nhiệt thành, sự cống hiến và sẻ chia. Những ngày ở cùng với người dân địa phương đã trở thành kỷ niệm khó quên khi các sinh viên tình nguyện nhận được không ít sự hỗ trợ của người dân từ chỗ ở đến bó rau, chùm chôm chôm hay những vật dụng phục vụ sinh hoạt hàng ngày. Sự quan tâm, giúp đỡ của người dân đã khiến các chiến sĩ tình nguyện không còn cảm giác nhớ nhà mà thay vào đó là cảm giác gần gũi, thân thương. Mùa hè xanh từ lâu đã trở thành nét đẹp trong phong trào tình nguyện sinh viên và các tầng lớp thanh niên. Với nhiệt huyết của tuổi trẻ, không ngại gian khó, lực lượng sinh viên tình nguyện đã góp nhiều sắc xanh để mỗi vùng đất đi qua luôn luôn để lại những dấu ấn, kỷ niệm khó phai.

Gà Đội hình chuyên Thông tin

15


NHÀ TÌNH BẠN

Hạnh phúc trao tay

Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 đang bước vào tuần hoạt động thứ hai và cũng là tuần sôi động, nhộn nhịp, hứng khởi nhất với dày đặc những sự kiện, chương trình lớn nhỏ được tổ chức bởi tất cả các đội hình. Và buổi lễ khởi công công trình thanh niên sửa chữa “Nhà tình bạn” vào ngày 05/07/2016 được thực hiện bởi các chiến sĩ của đội hình thường trực xã Phong Phú, huyện Bình Chánh chính là một trong những hoạt động đầy hứa hẹn nằm trong khuôn khổ tháng tình nguyện Mùa hè xanh. Từ lúc 7h sáng, các chiến sĩ của đội hình thường trực xã Phong Phú đã nhanh chóng di chuyển đến nhà số D9/265A, ấp 4, xã Phong Phú, Bình Chánh để khẩn trương chuẩn bị cho buổi lễ khởi công sửa chữa nhà tình bạn. Ai nấy đều phấn khích, hồ hởi và xen lẫn cả niềm mong đợi, trông chờ được góp sức cho một công trình đầy ý nghĩa. Xuất thân là một đoàn viên và sau này trở thành một Đảng viên ưu tú đứng trong hàng ngũ Đảng, bạn Lê Văn Mỹ vẫn không quên nhiệm vụ đối với Tổ quốc khi đã hăng hái tình nguyện lên đường nhập ngũ năm 2014 và vừa xuất ngũ

16

trở về địa phương. Công trình “ Nhà tình bạn” là món quà quý giá về cả vật chất lẫn tinh thần xuất phát từ những tấm lòng thơm thảo của người dân cùng chính quyền địa phương như một lời khen thưởng và động viên chân thành đến bạn. Đồng thời, đó còn là minh chứng cho tinh thần tương thân tương ái với mong muốn mang lại một chỗ ở ổn định, yên bình để gia đình Mỹ thêm vững tin xây dựng cuộc sống ấm no, đủ đầy và hạnh phúc hơn. Tấm biểu ngữ đỏ với dòng chữ trắng nổi bật “ Lễ khởi công sửa chữa nhà tình bạn” đã được treo cao trước hiên. Đúng tám giờ, buổi lễ chính thức được bắt đầu.... Bên trong, một không gian chỉ chừng mười hai mét vuông vốn dĩ đã quá bé nhỏ khi có gần hai mươi con người gồm lãnh đạo địa phương, đoàn trường và các chiến sĩ cùng tụ hội. Thế nhưng, giờ đây, chúng tôi chỉ thấy hiển hiện trên khuôn mặt của mọi người, không gì khác ngoài sự háo hức, mong chờ và hy vọng... Sau màn tuyên bố lý do và giới thiệu đại biểu, chúng tôi lại lắng người nghe những lời tâm sự, dặn dò từ địa phương, Ban chỉ huy chiến dịch cũng như từ ba mẹ của bạn Lê Văn

Mỹ. Anh Ngô Đức Tiên, Bí thư Liên chi đoàn, đại diện Trường Đại học Kinh tế TP.HCM đã có dịp chia sẻ: “Tính đến nay, đoàn trường đã vận động được một khoản kinh phí gần 20 triệu đồng cho hoạt động xây nhà tình bạn. Tuy đây không phải là một con số lớn nhưng phần nào minh chứng cho sự nỗ lực hỗ trợ , đồng thời, thể hiện tinh thần tình nguyện của các cán bộ nhà trường đối với xã hội mà đặc biệt là xã Phong Phú, huyện Bình Chánh”. Về phía chính quyền, đồng chí Võ Đình Thâm cũng đã gửi lời thăm hỏi, lời cảm ơn chân thành và tri ân sâu sắc đến ban giám hiệu, đoàn trường kinh tế vì nghĩa cử thiêng liêng này. Hoạt động khởi công sửa chữa nhà tình bạn là một trong các hoạt động trọng điểm và mang ý nghĩa nhân văn cao đẹp trong chiến dịch tình nguyện hè này. Song song đó, căn nhà tình bạn còn đánh một dấu son chói lọi cho sự đoàn kết, hỗ trợ, mối quan hệ khăng khít, gắn kết giữa địa phương và nhà trường. Trong không khí hân hoan của buổi lễ, cô Nguyễn Thị Ngọc Lan và chú Lê Văn Quang, ba mẹ của bạn Lê Văn Mỹ đã không nén được nỗi xúc động,

giọng run run gửi lời cảm ơn đến mọi người. Những nếp nhăn trên gương mặt hằn những vết xước thời gian của hai cô chú bỗng giãn ra rồi được lấp đầy bởi niềm vui và hạnh phúc. Buổi lễ khởi công nhanh chóng kết thúc trong không khí tươi vui, ấm áp. Không chờ đợi lâu, các chiến sĩ đã hăng hái, nhanh chóng bắt tay vào công tác sửa chữa nhà. Chúng tôi bỗng thấy loáng thoáng ánh nắng phản chiếu trên mái tôn mới cóng và mùi sơn mới tô sực nồng hai cánh mũi. Và dường như, có cả những câu hát từ tận nơi đâu xa lắc vọng về trong tâm trí: “Tựa đàn chim tung bay trên những nhịp cầu tre. Mùa hè xanh xôn xao nâng bước chân ta về. Đường làng quê tiếng ve như gọi mời say mê. Ngoài bờ đê có con trâu già nằm ngủ mê...”

Cà phê sữa Đội hình chuyên Thông tin

17


Tổng hợp hoạt động tại thành phố Hồ Chí Minh 1. Tiếp sức người bệnh

4. Thăm mái ấm nhà mở

Sáng ngày 02/07/2016, đội hình chuyên Mái ấm khoa Tài chính đã tổ chức hoạt động hỗ trợ điều phối bệnh nhân tại bệnh viện Chợ Rẫy. Tại đây, các chiến sĩ đã hướng dẫn các bệnh nhân các bước làm thủ tục nhập - xuất viện, xét nghiệm, thanh tóan viện phí,... Đáp lại sự chỉ dẫn tận tình là nụ cười, những lời cảm ơn và niềm hạnh phúc của bệnh nhân và người nhà. Mong các chiến sĩ mãi giữ được nhiệt huyết trong tim mình để cống hiến sức trẻ nhiều hơn!

Là một trong những chương trình quen thuộc của các đội hình mặt trận thành phố khi tham gia chiến dịch, hoạt động thăm mái ấm nhà mở diễn ra rộng khắp địa bàn TP.HCM. Trong thời gian ghé thăm, các chiến sĩ đội hình chuyên Mái ấm ở các khoa như Tài chính công – Toán thống kê, Quản trị, Viện Đào tạo quốc tế,… đã có những khoảng thời gian đáng nhớ ở nhiều mái ấm. Các em ở đây rất hiếu động và hòa đồng nên vì thế những trò chơi mà các anh chị chiến sĩ tình nguyện tổ chức không bao giờ vắng bóng những tiếng cười vang. Bên cạnh đó, đội hình chuyên Mái ấm còn mở lớp ôn tập hè, dạy anh văn, võ thuật cho các em thiếu nhi ở nhiều lứa tuổi khác nhau.

2. Phát cơm tình nguyện Trưa ngày 30/06/2016, các chiến sĩ Đội hình chuyên Mái ấm khoa KQM đã tổ chức buổi phát cơm tình nguyện mang tên “Bữa ăn nghĩa tình” cho các hoàn cảnh khó khăn và hộ nghèo tại đình Tân An, phường Đa Kao, quận 1. Gần 150 suất cơm trao tặng chứa đựng tấm lòng yêu thương, sự quan tâm, chia sẻ của 25 chiến sĩ của khoa KQM. Đâu đó là những lời cảm ơn, những cái cúi đầu, những giọt nước mắt chực lăn của chú công nhân, cô bán ve chai ven đường... và có cả nụ cười, niềm vui trên gương mặt của những chiến sĩ áo xanh tình nguyện.

3. Hoạt động tuyên truyền Sáng ngày 05/07/2016, Quận 1, TP.HCM ngập tràn màu áo xanh của chiến sĩ khoa Quản trị cùng những bảng tuyên truyền giàu ý nghĩa như “Tắt điện bật tương lai”, “20 giây vì môi trường”, ... Song song đó, đội hình khoa Ngân hàng đã tổ chức “Diễu hành tuyên truyền phòng chống bệnh dịch mùa hè” tại xã Hiệp Phước, huyện Nhà Bè với hai hoạt động chính: sinh hoạt phổ biến kiến thức và phát tờ rơi về bệnh mùa hè cho nhân dân địa phương. Bằng hình thức tổ chức mới lạ, cách truyền tải thông tin độc đáo, hoạt động tuyên truyền của các chiến sĩ áo xanh đã thu hút sự tham gia của nhiều người dân địa phương. 18

5. Sinh hoạt thiếu nhi Chiều ngày 01/07/2016, Đội CTXH đã tổ chức buổi sinh hoạt thiếu nhi tại UBND phường 6, Quận 3. Tham gia sinh hoạt, các em còn được trải nghiệm, vui chơi và làm giàu thêm kiến thức thông qua cuộc thi “ Đố vui” nho nhỏ do chiến sĩ tổ chức. Sự nhiệt tình, niềm hăng say sáng ngời trên gương mặt những em thiếu nhi chính là nguồn động lực tiếp thêm niềm tin để chiến sĩ tình nguyện tiếp tục cống hiến sức trẻ vì Mùa hè xanh. Chiều ngày 03/07/2016, nhằm tạo sân chơi thiết thực cho các em thiếu nhi vào dịp hè về, khoa Kinh tế đã tổ chức Lễ ra quân “Chào hè” tại UBND phường 3, đường Phan Đăng Lưu, quận Phú Nhuận với nhiều hoạt động thú vị như Lễ hội ẩm thực, giao lưu văn nghệ với đội hình chuyên Nhảy hiện đại. Lễ ra quân “Chào hè” hứa hẹn sẽ là khởi đầu cho những hoạt động thiết thực của phong trào thanh niên tình nguyện trong thời gian tới của chiến dịch.

Đội hình chuyên Thông tin

19


Mùa hè xanh

M

ùa hè xanh trong tôi là niềm khát khao kể từ mùa hè năm ấy khi tôi thấy màu áo xanh tình nguyện xuất hiện trên quê hương mình, đó là động lực để tôi cố gắng học thật tốt, hoàn thành tốt học kì của mình để được đi tình nguyện, là niềm vui sướng khôn siết khi biết tin được trở thành chiến sĩ của Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016. Mùa hè xanh trong tôi là những ngày đầu tất bật cùng đội mình chạy vận động, những hôm cùng nhau bán nước, bán bắp, chúng tôi đi khắp các chợ để xin tài trợ, chúng tôi đến các chùa, các nhà sách để xin từng bộ quần áo, từng quyển vở cây bút với mong muốn mang được thật nhiều thứ xuống nơi mà chúng tôi sẽ đi. Những ngày tháng ấy như một sợi dây vô hình gắn kết chúng tôi lại chắc dần, chắc dần… Ngày ra quân, tiếng trống xuất quân cất lên hòa cùng nhiệt huyết của tuổi trẻ đang sục sôi trong mỗi con người chúng tôi. Tôi và đồng đội tôi tự hào khoác vai nhau hát vang lên bài ca lên đường. Hành trang duy nhất tôi mang theo là màu áo xanh là khát khao cống hiến của tuổi 20 đang cháy rực trong tâm hồn mình. Thế rồi chuyến xe đưa chúng tôi đi tỉnh cứ xa dần, tạm biệt thành phố, chúng tôi về với miền đất đỏ Bù Gia Mập. Ngày chúng tôi đến, Bù Gia Mập bắt đầu những ngày mưa dầm dề, đi trên chiếc xe máy cày đưa chúng tôi vào điểm ở vang lên khúc hát tình nguyện, thay cho lời chào của chúng tôi, hứa hẹn 28 ngày sắp tới đầy sự gắn bó và yêu thương. Bù Gia Mập - mang một màu xanh của sự tươi mới, màu xanh của những hàng điều, hàng cao su ngút ngàn, màu xanh tấm áo của những người công nhân lao động và giờ đây có thêm màu xanh của những chiến sĩ tình nguyện như chúng tôi, một màu xanh của tuổi trẻ. Mùa hè xanh trong tôi là những ngày đầu ở địa phương, bất chấp cái nắng gắt rồi bớt chợt đổ mưa của Bù Gia Mập chúng tôi cùng nhau đi dân vận, tôi cảm nhận

20

được sự rụt rè của những người đồng bào nơi đây, họ không hiểu tiếng tôi và chúng tôi cũng chưa kịp biết tiếng của họ. Một mảnh đất còn quá khó khăn, con người nơi đây không biết đến những thứ xa xôi, các thế hệ nối tiếp nhau sinh ra và lớn lên gắn bó cả đời người với mảnh đất này, từng ánh mắt thật thà nụ cười phúc hậu của họ làm lay động trái tim tôi, tôi thực sự thấy thương và cảm phục họ, cám ơn họ những con người đang góp phần gìn giữ bản sắc làm đẹp thêm cho Tổ Quốc mình. Những ngày đi tuyên truyền cho công tác khai giảng Lớp học Mùa hè xanh của chúng tôi thật khó khăn, các em nhỏ cứ thấy chúng tôi là sợ chạy đi mất, khuôn mặt các em lấm lem màu đất đỏ, các em còn nhỏ đã phải phụ giúp ba mẹ nhiều thứ, chưa hiểu được tầm quan trọng của việc học, con đường đến với cái chữ của các em còn chênh vênh như thế. Nhờ sự giúp đỡ của địa phương mà đến ngày khai giảng các em cũng đến, chúng tôi trở thành những người thầy người cô dịu dàng, dần giúp các em bỏ đi sự rụt rè e ngại. Ánh mắt đen láy trong veo của các em nhìn tôi mà tôi thấy thương biết mấy. Rồi dần dần các em quen với chúng tôi, nói chuyện với chúng tôi nhiều hơn, chia sẻ với chúng tôi về hoàn cảnh gia đình, về ước mơ của các em, các em cười khúc khích khi dạy chúng tôi nói tiếng của các em, các em thương tôi như chính tình thương tôi dành cho các em vậy. Mùa hè xanh trong tôi là những tháng ngày được trở về tuổi thơ, những chiều học xong được cùng các em sinh hoạt thiếu nhi, chơi các trò chơi mà ngày bé chúng tôi hay chơi. Những hôm tổ chức ngày hội thiếu nhi cho các em, cùng các em tập vẽ, tập tô, bao nhiêu cảm xúc tuổi thơ lại ùa về. Mùa hè xanh trong tôi là những tháng ngày tập đi chợ, nấu cơm củi, bếp Hoàng Cầm mỗi lần nấu là đứa nào mắt cũng đỏ hoe vì khói, mặt đen nhẻm vì lọ nghẹ, cả nhà quen với những bữa cơm khê, cơm sống, với các món ăn tự chế chưa ăn bao giờ nữa. Thế mà lại vui, chúng tôi hiểu

trong tôi là... nhau nhiều hơn, thuộc lòng sở thích, những món ăn của từng thành viên trong nhà. Chúng tôi quen với thủ tục “à lam xam” trước những bữa ăn, quen với lịch họp nhà mỗi tối, tiếng cười trong nhà cứ thế gắn kết chúng tôi lại. Mùa hè xanh trong tôi là những ngày nắng gắt cùng đồng đội tôi làm công trình thanh niên, đào mương, lắp đèn đường, đồng đội tôi vốn chẳng quen với việc nặng nhọc nhưng vẫn hăng say học tập cách và làm, không ngại khi bàn tay đã rộp lên vì cầm cuốc cầm xẻng. Những ngày chúng tôi sơn sửa lại trường học quần áo đứa nào cũng lấm lem, nhưng ai mà sợ dơ, chúng tôi chỉ có chung một hi vọng là các em nhỏ của chúng tôi sẽ có được một ngôi truờng sạch sẽ để học tập, bởi các em còn thiếu thốn nhiều quá. Từng giọt mồ hôi ướt đẫm lưng áo đồng đội tôi, những tấm áo xanh vương màu đất đỏ, chúng tôi làm cứ âm thầm như thế, không cần ai đong đếm, bởi lẽ chúng tôi xây tình thương trên mảnh đất này bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Những ngày tháng ấy cứ trôi qua như thế, người dân bắt đầu quen với chúng tôi, họ thân thiện và thật thà, họ cho chúng tôi từng bó rau, từng con cá, ở vùng biên giới xa xôi này tôi cảm nhận được tình người ấm áp như thế. Mùa hè xanh cho chúng tôi có thêm một người Má. Má Tư thương chúng tôi như con, giúp đỡ chúng tôi và chia sẻ với chúng tôi nhiều điều, Má dạy chúng tôi sống thiện sống tốt. Tôi thương và quý trọng Má biết nhường nào. Mùa hè xanh trong tôi là dày lên của quyển nhật ký, ghi lại hết buồn vui mà chúng tôi đã trải qua, như một ngăn tủ cất giữ vẹn nguyên mùa hè xanh đầu tiên của cuộc đời tôi. 28 ngày cứ thế trôi qua thật nhanh. Những ngày cuối của chiến dịch, Bù Gia Mập lại mưa nhiều, những cơn mưa như muốn giữ bước chân chúng tôi lại. Ngày bế giảng, mấy đứa trẻ của tôi thường ngày lém lỉnh lắm mà sao hôm nay buồn thế. Chúng tôi phát quà, phát bút vở cho

các em, mắt các em đỏ hoe, làm chúng tôi cũng không dấu được cảm xúc. Các em ôm chúng tôi thủ thỉ “ thầy cô ơi, thầy cô đừng về, thầy cô về tụi em buồn lắm”. Có đứa rụt rè nhét vào tay tôi mảnh giấy nhỏ “ em chúc cô về vui vẻ, có dịp về đây thăm tụi em”. Nhìn các em sao mà đáng yêu đến thế tôi tự thấy mình yếu đuối quá. Những ngày dạy học cho các em không được nhiều, nhưng tôi hi vọng sự nhiệt tình của chúng tôi sẽ tiếp thêm lửa đến trường cho các em, các em sẽ tiếp tục đến trường để hoàn thành ước mơ của mình. Ngày chúng tôi về, người dân cùng các em nhỏ và Má ra tiễn chúng tôi, những cái ôm, những cái nắm tay chào tạm biệt, những giọt nước mắt, những lời chúc, lời gửi gắm mong chúng tôi trở về học tập thật tốt và đừng quên nơi này khiến chúng tôi nghẹn ngào. Rồi những cái vẫy tay xa dần, trên xe ai cũng ngẹn ngào không nói nên lời. Khác với sự rôm rả của ngày đến, ngày về là một sự im lặng, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi, sự luyến tiếc chưa muốn về. Tất cả chìm vào suy nghĩ của riêng mình, cố nghi vào tim những gì đẹp đẽ nhất nơi mảnh đất này. Gửi lại đây sự nhớ thương, niềm hi vọng mong ngày trở lại sẽ thấy nơi này phát triển hơn, trù phú hơn. Mùa hè xanh trong tôi là như vậy đó, nhiều cảm xúc cứ đan xen nhau, nó như một trái bóng nước, mỗi khi chạm đến là lại vỡ òa ra. Mùa hè xanh trong tôi là trải nghiệm, là cống hiến, mùa hè xanh cho tôi những người bạn mới, những người anh người chị yêu thương tôi, Mùa hè xanh giúp tôi trưởng thành, có kinh nghiệm sống và những định hướng mới. Cám ơn Mùa hè xanh!

Thu Hương (Giải nhì cuộc thi viết 2016)

21


MAÛNH GHEÙP MAØU XANH Có một nơi ta gắn bó một thời tuổi trẻ Có một mùa hè không thể nào quên.. Mùa hè năm tôi hai mươi.

Tôi dành rất nhiều thời gian đắn đo với quyết định của mình cho mùa hè tuổi hai mươi. Chọn Mùa hè xanh, tức là chọn không về quê, không học anh văn, không đi làm thêm, không du lịch phượt bụi... Nhưng rồi, sau tất cả, sau bao nhiêu ngày đêm cân nhắc, lạc giữa bao lời khuyên nhủ và cả những giọt nước mắt, tôi để lại sau lưng tất cả những dự định khác của mình, để đến với Mùa hè xanh... Ròng rã nửa tháng trời cho công tác chuẩn bị, mọi thứ cũng đã sẵn sàng. Bỏ lại những chiếc quần jeans bụi bặm, đầm váy điệu đà, bỏ lại những đôi sneaker cá tính, tôi tự hào mặc trên mình chiếc áo Mùa hè xanh, quần thể dục cùng đôi dép tổ ong huyền thoại, trang phục mà chắc chắn tôi không bao giờ động đến khi ở thành phố. Với cái style “chẳng giống ai”, chúng tôi bắt taxi đến A116 để kịp lễ xuất quân, ấy vậy mà không một chiếc nào dừng lại. Mãi gần 20 phút sau mới có bác tài chịu nhận chúng tôi lên xe... Sau giờ lễ, xe lăn bánh đưa gần 300 chiến sĩ chúng tôi thẳng tiến đến mảnh đất Bình Phước. Đăk Ơ đón chúng tôi bằng thời tiết khó chịu, sáng nắng chiều mưa. Bước đến Ủy ban xã, chúng tôi xếp hàng dài chuyển đồ dưới cái nắng gắt cháy da thịt. Sau khi đồ đạc đã được chia đủ về các nhà, chúng tôi theo xe ba gác đến từng điểm ở. 28 ngày chiến dịch chính thức bắt đầu.. Nói sao nhỉ, kể từng ngày của chiến dịch chắc không biết bao nhiêu giấy mực là đủ. Tôi sẽ không viết về những gì mình đã làm được, vì tất cả chỉ là hạt cát nhỏ giữa sa mạc, tôi chỉ viết đôi dòng về tình cảm cho những người đồng đội của tôi, 41 chiến sĩ Đăk Ơ.. Đời sinh viên là một bức tranh đa sắc màu, và tất nhiên không thể thiếu màu xanh của mùa hè. Mùa hè xanh, hãy đi dù chỉ một lần.. Tại sao ư? Đi Mùa hè xanh, cái duyên đưa chúng tôi đến với nhau một cách thật kì diệu. Những con người không quen biết nhau, không cùng quê quán, chẳng cùng khóa, cũng không hẳn chung lớp, hoàn cảnh sống cũng thật khác nhau. Có lẽ, điểm chung duy nhất của chúng tôi là cùng chung khoa KQM và cùng một trái tim muốn làm tình nguyện. Đi Mùa hè xanh, chúng tôi phải tạm biệt chiếc smartphone hay cái laptop yêu dấu, tạm rời xa mạng xã hội, tạm biệt những bộ phim, những câu chuyện ngôn tình nức lòng, tạm ngưng những bức ảnh selfie check in mọi lúc mọi nơi mà trở về với thiết bị mà tụi tôi gọi vui là “cục gạch thần thánh”.

22

Đi Mùa hè xanh, chúng tôi đã phải từ bỏ thói quen thức tới 1-2h sáng, rồi ngủ nướng lăn lóc tới tận 10h trong căn phòng đầy đủ tiện nghi, để hằng ngày phải nghe tiếng báo thức è è lúc 5h, nghe tiếng Má gọi: “Dậy đi mấy đứa ơi”, rồi lại “Hai ơi ngồi dậy”, “Ba Trứng à..”, “Lụm, Rớt dậy nhanh đi nè”... Rồi sau mấy lần lăn lăn, miệng lằm bằm, chúng tôi cũng phải lò mò dậy, vệ sinh cá nhân trong cái tiết trời se lạnh của buổi sớm miền quê.. Đi Mùa hè xanh, chúng tôi phải xếp hàng chờ đợi đến cả tranh giành cái nhà vệ sinh buổi sáng, vì ai cũng có nhu cầu mà. Rồi sau đó, đứa phải thò tay vào thau nước lạnh ngắt để giặt núi đồ bẩn của cả nhà ngày hôm qua, đứa ngáp ngủ cầm cây giẻ lau nhà, đứa hì hụi chẻ củi, đứa ngập mình trong khói bếp để chiên cơm hay nấu mì cho bữa sáng.. Đi Mùa hè xanh, chúng tôi phải quen những bữa ăn “áp lực” với hàng tá quy định: “Không được ăn khi chưa mời”, “Không được làm đổ cơm hay thức ăn”, “Không được để thừa”, vân vân và mây mây.., và dĩ nhiên bữa ăn nào cũng vang lên giai điệu Bíp Bíp quen thuộc để “ghi đũa” một ai đó chẳng may vi phạm. Đi Mùa hè xanh, chúng tôi phải ăn một bữa ăn đầy ắp rau với đậu hũ, phải nếm mòn mỏi những nồi canh đại dương “bơi” mãi không thấy “kho báu”, phải tranh nhau chảo kho quẹt đậm đà vị nước mắm Chinsu.. Đi Mùa hè xanh, đàn em tôi đã bị kìm hãm thói quen ăn quà vặt mỗi lúc buồn miệng, nhiều lúc thèm quá phải năn nỉ “bà chị Hai” hậu cần khó tính cho một cục đường phèn, một cái bánh chợ Lớn hay một bịch snack nho nhỏ, cơ mà, đâu phải nguyện vọng lúc nào cũng được duyệt đâu nhé! Đi Mùa hè xanh, lần đầu tiên chúng tôi phải tắm chung, rồi cả tắm ké nhà hàng xóm, phải chia nhau từng gáo nước, rồi hạnh họe nhau đứa tắm nhanh tắm lâu, la ó lúc có đứa lấy nhầm áo đứa này, mặc nhầm quần đứa kia,... Đi Mùa hè xanh, những buổi sáng rảnh rang cà phê cà pháo trở nên thật xa xỉ. Sau bữa ăn sáng, chúng tôi phải đạp xe xì khói đèo nhau ra chợ xã, rồi lại những bài ca quen thuộc: “Tụi con là sinh viên tình nguyện, không có nhiều tiền, cô bớt bớt cho tụi con đi”, “Dì ơi cho con thêm 2 miếng để chia cho đều 8 đứa”,... Đi Mùa hè xanh, chúng tôi phải quen với nhịp sống 7h sáng bắt đầu đi làm việc, trưa về ăn uống, nghỉ ngơi nửa tiếng, rồi 1h30 đến lớp dạy các em nhỏ, tối đúng 7h lại sinh hoạt thiếu nhi ở nhà văn hóa, về họp nhà, rồi 10h giăng mùng đi ngủ. Nói ra thì có lỗi thật chứ, nhiều lúc mệt mỏi quá, chúng

tôi chỉ mong trời mưa thật to để được ở nhà ngủ sớm một hôm... Đi Mùa hè xanh, chúng tôi tiếp xúc với nhiều việc chưa từng làm, nào phát quang với những dụng cụ nhà nông riêng của người đồng bào, nào đào móng đào mương, nào sơn trường, dựng nhà tranh vách nứa,.. Không quen làm việc nặng, nên bàn tay chúng tôi chẳng mấy chốc đã phồng rộp và bong tróc, màu da chúng tôi chuyển dần sang nâu, đôi dép nặng trĩu cùng bàn chân lúc nào cũng nhuốm màu đất đỏ.. Đi Mùa hè xanh, chúng tôi phải nghiêm túc tuân thủ những quy định bất di bất dịch, đó là chiến sĩ không được đi một mình, là không được rượu bia, không để ướt mưa, không đi xe máy kể cả là ngồi sau xe,... Những buổi ra xã làm chương trình chung, chúng tôi di chuyển bằng xe ba gác, bữa sang hơn đi xe máy cày, rồi có hôm được chở đi bằng xe tải. Lúc đi dân vận, đi phát quà hay đi sửa nhà, dù đường có xa xôi lầy lội bao nhiêu, chúng tôi cũng cuốc bộ, miệng nghêu ngao những câu hát mùa hè xanh.. Đi Mùa hè xanh, tôi còn có cả tỉ câu chuyện kể không biết khi nào cho hết.... Ừ vậy đấy, nghe cứ như than thở trách móc Mùa hè xanh nhỉ, cơ mà nếu không có mùa hè xanh, thì sẽ sao nhỉ? Nếu không có Mùa hè xanh, chắc hẳn chúng tôi đã không xuất hiện trong cuộc đời nhau, hoặc có chăng cũng chỉ là những người-lạ-biết-tên-nhau. Và dĩ nhiên, chúng tôi chẳng có cái lý gì để gọi nhau bằng những đại từ nhân xưng thân mật Nội, Ngoại, Tía, Má, chị Hai, anh Ba, chị Bốn, Út,... Chúng tôi chẳng có cho mình một cái tên trong gia phả và cũng chẳng phải “ăn sẹo” vì gọi sai tên. Thế mà, thách ai không đi mà có thể “được” ăn sẹo như chúng tôi đấy. Nếu không có Mùa hè xanh, không biết với bạn thì sao, nhưng với tôi, ắt hẳn 28 ngày hè ấy sẽ chìm trong mạng xã hội, với những tin tức từ Kênh 14, Yan News, hay những dòng status vu vơ, những đoạn chat vô nghĩa tối ngày mà vô tình quên đi những cuộc điện thoại về cho gia đình, hỏi thăm ba mẹ anh chị, những người thân thuộc nhất.. Không smartphone, ta mới thực sự nhận ra ai là những người nhớ đến ta nhiều nhất. Cầm “stupidphone” trên tay, tôi ấn số gọi về cho gia đình nhiều hơn, hào hứng kể về sự khác lạ của cuộc sống ở Đăk Ơ, kể về những gì tôi và đồng đội mình đang trải qua từng ngày.. Nếu không có Mùa hè xanh, đố ai đủ động lực 28 ngày liền dậy lúc 5h sáng, để biết bình minh thật đẹp, và một ngày thật dài? Ngày ở thành phố, ló mặt ra khỏi chăn khi mặt trời đã lên đến đỉnh, bảo sao không thiếu thời gian cho một ngày cơ chứ? Nếu không có Mùa hè xanh, nếu không nhanh chân lẹ tay tranh cái toilet, chắc chắn bạn sẽ rơi vào tình cảnh “nước tràn bờ đê”. Không đánh răng cùng nhau, làm sao có được những cuộc thi cấp nhà như: “Ai phun nước xa hơn?”, “Ai đánh răng nhanh hơn?”. Không cùng nhau nấu ăn, sao biết ai là người chiến thắng trong cuộc thi chiên cơm buổi sáng giữa hai đối thủ nặng kí Hai Đậu Hũ và Ba Trứng, làm sao biết hương vị cơm chiên Quảng Nam hay Tiền Giang ngon hơn? Không cùng nhau giặt đồ, làm sao biết được ai là người ở bẩn nhất, sao biết size áo người này, kiểu “siêu nhân” người kia cơ chứ? Rồi làm sao có được hàng ti tỉ câu chuyện cười vỡ bụng mà sau này phải nhắc hoài nhắc mãi.. Nếu không có Mùa hè xanh, chắc chúng tôi đã không thể thấy những chén cơm vét sạch đến nỗi không cần rửa, hay

sẽ không có những lúc ngồi soi từng hạt cơm rơi xuống đất, cũng không thể trải nghiệm những lần bị phạt nếu lỡ vô tư ăn trước khi mời, cả những lần chặn số để ăn hết số cơm còn lại. Chúng tôi sẽ chẳng thể nào hiểu cảm giác thèm thuồng khi “ăn chuyền vòng”. Và tất nhiên như vậy sẽ không có những ánh mắt hình viên đạn ném cho Ba Trứng khi ăn quá nhiều, hay Năm Thịt uống ngụm sữa hơi to,... Rồi lấy đâu ra những tràng cười ngặt nghẽo khi “chia thịt về các hộ gia đình”, khi mà mỗi đứa được 5 lát thịt siêu mỏng :)). Mùa hè xanh dạy cho tôi cách ăn hết, ăn sạch sẽ và ăn mọi thứ bất kể ngon dở. Cơm khê, cơm sống, kho quẹt cháy, đồ ăn mặn nhạt, tất cả chúng tôi đều đã thử qua. Nếu không có Mùa hè xanh, chúng tôi đã thẳng tay chi tiền cho những bữa ăn sang chảnh, những món BBQ hay trà sữa Phúc Long, chứ chẳng thể nào biết được cái cảm giác chóp chép thòm thèm lúc đi ngang hàng trà sữa, bánh tráng trộn hay lúc dạy học tụi nhỏ ngồi ăn vặt mà “thầy cô” thì lại chẳng được mua thứ gì, hay mấy lúc cùng nấu ăn, ngồi kể lại những câu chuyện ăn uống phủ phê ở thành phố... Nếu không có Mùa hè xanh, chắc chẳng thể nào có câu chuyện dở khóc dở cười khi chị Hai cuống cuồng tìm áo vì sợ mất, còn cái người đang mặc nhầm áo kia cũng hăng hái đi tìm phụ mà chẳng hề biết mình đang là tên tội đồ. Cũng chẳng thể có câu chuyện sáng sớm chị Hai nhăn nhó vì đồ mình lại có người mặc nhầm đâu nhỉ. Nếu không có Mùa hè xanh, thử hỏi ai đi chợ mà “lầy” như tụi sinh viên tình nguyện không cơ chứ? À mà, không đi chợ thì làm sao biết được cảm giác lúc được mấy cô bán hàng cho đồ ăn. Lúc mua 2 lạng thịt được cho thêm hẳn 3 lạng, lúc mua rau được miễn phí, hay được cho thêm bịch chả cá, lát đậu hũ,... Cảm giác ấy, mừng khôn tả xiết, hai đứa đi chợ cứ đứng rối rít cảm ơn rồi hí hửng ngồi lên xe, đạp một mạch về nhà khoe “chiến lợi phẩm” với cả nhà. Nếu không có Mùa hè xanh, không có giờ giấc cố định, chắc hẳn tụi sinh viên chúng tôi đã sống theo nhịp sinh học chẳng giống ai. Không cùng nhau chung sống hết một tháng trời, làm sao hiểu được tình yêu thương của một gia đình không cùng máu mủ. Làm sao có được kỉ niệm buổi khuya 2h sáng, đứa lớn gọi Má dậy dắt đi vệ sinh, đứa nhỏ sốt cao gọi Nội Ngoại nấu nước chườm khăn, gọi chị Hai cạo gió, làm sao hiểu được cảm giác của đứa bị “khủng bố” giấc ngủ vì tiếng ngáy của Ba Trứng, rồi làm sao có những tin nhắn trong tình thế cấp bách “Hai ơi mang cho Má cuộn giấy vệ sinh” :))... Nếu không có Mùa hè xanh, và nếu không có những quy định khắt khe mà chúng tôi phải tuyệt đối tuân thủ, thì làm gì có để ghi vào Nhật kí nhà dòng kỉ niệm một buổi sinh hoạt quên mang theo áo mưa, làm Nội phải chạy lạch bạch mang qua, hay lúc thằng Út Rặn sốt nằm li bì, chị Bốn phải hi sinh buổi sinh hoạt để ở nhà chăm em, để rồi phát hiện ra những bí mật cực kỳ thú vị. Nếu không có Mùa hè xanh, chúng tôi đã bỏ lỡ mất cảm giác háo hức đan dép, chà dép thật sạch để đi ra xã, gặp “mấy trăm anh em” nhà khác, chị em gái nhà tôi thay phiên thắt tóc cho nhau, rồi thắt chung một kiểu khăn rằn, với phương châm: “Ở nhà xấu bao nhiêu cũng mặc kệ, ra ngoài là phải đẹp”. Nếu không có Mùa hè xanh, làm gì có cơ hội trải nghiệm cái cảm giác thích thú ngồi trên xe máy cày hay xe ba gác, rung hơn cả máy tập thể dục, tưởng chừng sau chiến dịch, chúng tôi giảm cả ký mỡ bụng ấy. À còn nữa, không đi Mùa hè xanh, chắc chẳng ai thấu cái nỗi niềm khi chui vào thùng xe tải đầy...phân gà, nó khó tả lắm, nhưng vì chương trình đang gấp,

23


cả bọn cũng phải bịt mũi bấm bụng lên xe. Nếu không có Mùa hè xanh, làm sao biết được cảm giác “thèm ngủ”, làm sao thấy được cái cảnh “thầy cô” chỉ mong chợp mắt được 30 phút, mà “học sinh” đã đến đầy nhà, đến mức có bữa áp lực quá, cả nhà phải đóng cửa ngủ trưa, ấy vậy mà mấy em nhỏ vẫn cứ lấp ló thò mặt vào nhìn “thầy cô” ngủ.. Nếu không có Mùa hè xanh, tôi đã không biết được việc dạy học cho các em nhỏ đồng bào khó khăn chừng nào, và vấn đề lớn vẫn chưa giải quyết được là làm sao cho các em có được ý thức học, học để thành người, để vươn tới những ước mơ xa hơn... Và nếu không có Mùa hè xanh, có lẽ tôi đã lỡ bao nhiêu nhịp, bao nhiêu màu sắc của tuổi trẻ, của đời sinh viên... Một chút về nơi chúng tôi đã sống 28 ngày qua.. Thật may mắn khi gia đình cho chúng tôi tá túc là những con người vô cùng tuyệt vời. Cô chú là người đồng bào, nói tiếng Kinh còn chưa sõi, bọn tôi những tưởng sẽ khó khăn để hòa hợp. Vậy mà, bất ngờ thay, mình là ai, gốc gác ra sao, tính tình thế nào, cô chú còn chưa rõ, mà họ vẫn yêu thương chúng tôi như thể những đứa con trong gia đình. Những gì chúng tôi nhận được từ cô chú kể sao xiết, sự quan tâm đến từ những thứ vật chất bình thường như miếng thịt, đĩa măng, cái bánh, hay những tình cảm chân chất thật lòng làm chín đứa chúng tôi không khỏi xúc động. Cô nhớ và gọi tên chúng tôi theo cái cách thân mật gần gũi nhất “chị Má”, “chị Nội”, “anh Ba”, “anh Năm”,... Còn chú không thể hiện nhiều như cô, nhưng chúng tôi vẫn cảm nhận rõ sự quan tâm của chú qua lời hỏi thăm thằng Út Rặn ốm sao, con bé Út Rớt thế nào rồi, có cần đi viện không, hay đôi lúc thấy chị Nội về ngủ lăn quay, chú bảo mấy đứa con nít im lặng cho chị Nội ngủ, chị Nội mệt lắm rồi.. Những tình cảm ấy dẫu đơn sơ mộc mạc nhưng luôn làm chúng tôi cảm thấy xuyến xao. Ngày chia tay với những cái ôm thắm thiết, giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má, chắc chắn chúng con sẽ có ngày quay lại thăm cô chú, thăm ngôi nhà thân thương này... Bà con ở đây, mới ngày đầu vẫn còn lạ lẫm, chúng tôi sang chào hỏi, họ vẫn khá dặt dè, xem chúng tôi như những vị khách trẻ tuổi từ thành phố đến đây chỉ để du lịch, hay thăm thú tìm hiểu cuộc sống. Điều đó khiến chúng tôi thoáng buồn.. Nhưng chỉ vài ngày sau, khi chúng tôi bắt đầu hoạt động, thì đi đến đâu, bà con cũng biết đến chúng tôi, họ chào hỏi bằng những câu tiếng Kinh lơ lớ: “Nay lại đi làm hả”, “Sinh viên tình nguyện đây mà”,... Đi dân vận, con nít chạy theo chúng tôi, bu quanh chẳng cần biết lạ quen. Đi phát quang dọn cỏ, mấy đứa thanh thiếu niên nhanh tay lẹ chân phụ giúp anh chị. Ngày đi sơn nhà văn hóa, sơn trường học, cũng có “500 anh em” hỗ trợ. Dần dà, giữa chúng tôi không còn quá nhiều khoảng cách. Tụi nhỏ cứ hồn nhiên vô tư, có đứa ngoan hiền, đứa nghịch ngợm, có đứa thích chọc phá anh chị, nhưng rồi trong sâu thẳm từng đứa luôn có những tính cách dễ thương rất riêng. Chúng tôi đã quá quen với việc nhà lúc nào cũng có con nít tới chơi, cũng quen với những cái chào nồng nhiệt của mấy cô mấy chú mỗi lúc đi ngang nhà, hay những lúc được bà con mang tới cho nào rau, nào thịt, nào gà, lúc ống cơm lam, lúc tô canh thục, nải chuối sau vườn,... Những thứ ấy, tuy không nhiều, nhưng là tình cảm, là vị quê hương mà chúng tôi luôn mãi trân trọng.. Ngày trở về, tôi sẽ giữ cho mình những khoảnh khắc thiêng liêng của những buổi chia tay..

24

Chia tay lớp học, đối mặt với những ánh mắt thơ ngây, hồn nhiên, chúng tôi mong chiến dịch được kéo dài thêm, để được dạy các em nhỏ thêm vài ngày. Dọn dẹp đồ đạc để trả lại căn phòng học thân quen, dù đã cố kìm nén nhưng chúng tôi vẫn không giấu nổi những giọt nước mắt... Cái đêm chia tay thiếu nhi trong buổi sinh hoạt cuối cùng, mưa to gió lớn khiến chín đứa chúng tôi cảm thấy bế tắc, không khí trong nhà cứ trầm lắng đìu hiu, nhưng ai ngờ, trời vừa bớt trút nước, mấy em nhỏ đã mang áo mưa bất chấp chạy đến nhà chúng tôi, khoảnh khắc ấy, tất cả như vỡ òa.. Rồi đêm văn nghệ và lửa trại chúng tôi cất công chuẩn bị, đến giờ G thì trời lại mưa, thêm một lần nữa chúng tôi chỉ biết nhìn mâm cơm mà lòng buồn rười rượi. Nhưng rồi trời không phụ lòng người, đêm hôm ấy, bữa tiệc tinh thần đậm chất cây nhà lá vườn cũng được diễn ra với bao ánh mắt hân hoan của bà con... Đêm cuối tại điểm ở, thôn tổ chức buổi tiệc nho nhỏ chia tay chúng tôi, ai cũng đôi lời phát biểu, nhắn nhủ, nghe chân thành mà thấm đượm nỗi niềm. Chúng tôi về nhà để chuẩn bị đồ đạc cho sáng ngày mai, thì lại được đón nhận một bất ngờ lớn từ các em nhỏ, những đứa trẻ đã gắn bó với chúng tôi trọn hai mươi tám ngày. Chúng tôi đã bật khóc, khóc trong niềm hạnh phúc, khóc trong niềm xúc động trào dâng, vì ít ra, chúng tôi đã không hề vô hình trong tụi nhỏ... Sáng hôm sau, 9h chúng tôi phải chính thức nói lời từ biệt, cô chú cố gắng đi rẫy về sớm, để làm một bữa ăn nhẹ cuối cùng. Tụi con nít dậy sớm hơn mọi ngày, để được đến chơi với anh chị nhiều hơn dù chỉ một phút. Rồi cũng đến lúc chuyến xe đưa chúng tôi rời đi dừng trước cửa, cô nghẹn lòng ôm từng chiến sĩ chúng tôi mà nước mắt tuôn rơi, mấy đứa nhỏ ôm lấy anh chị hôn lấy hôn để, hứa hẹn một ngày nào đó chúng ta gặp lại nhau... Ngày hội quân hôm ấy ở huyện, chúng tôi đã ôm nhau đứng một vòng, đã cùng cười, cùng khóc khi ôn lại kỉ niệm qua những câu nói “Từ nay,...không còn nữa...”, hay đến những lời “Cảm ơn...”, “Xin lỗi...” và cả những lời thú tội dễ thương “Em lén ăn cái bánh...”, “Hai ăn top cake một mình..”, “Ba Trứng và Rặn đánh lẻ uống nước mía...”. Mặt mũi tèm lem nước mắt, chúng tôi nhìn nhau cười, chỉ muốn được giữ hoài giữ mãi giây phút ấy.. Bài hát chia tay cất lên nghe thật nao lòng... Mùa hè xanh của tôi thật vẹn tròn khi có những người anh em đồng đội dễ thương ấy, để tôi không phải tiếc nuối đã bỏ lỡ một phút giây nào. Tôi quên làm sao được những lúc “sinh hoạt chiến sĩ” muốn tắt thở, lúc thằng quỷ Út Rặn biến hình “dâu tây” để kể câu chuyện bí mật của anh Năm Thịt, rồi cả trò chơi win-win tao nhã của bọn con gái trong nhà, hay trò bùm bùm chat siêu tốc... Tôi nhớ cả cái lúc cắp tay thằng Út Quất nhà Mâm chạy lanh quanh phá phách, làm stylist cho Ba Dừa, Út Rặn, Năm Tôm, lén ăn bánh với Má Đồng, quẩy canxi cùng anh em, hóa thân thành 3 huấn luyện viên khó tính ngồi cùng nhau chém gió trên sân bóng, rồi cười rần rật trong đêm khi bóp mũi Tư Bom đang ngáy ngủ, hay lẳng lặng ngồi nghe cậu Tư Cà Tía kể chuyện tình, để cùng chia sẻ với nhau những mảnh ghép thật đẹp của mùa hè...

Khoaûnh khaéc naêm aáy göûi cho ai? Xanh năm ấy chọn tôi là chiến sĩ Ghi khoảnh khắc - người chiến sĩ thông tin Ghi tình người qua ảnh hình trang báo Bước chân đi mang một nỗi đam mê.

Tôi thổi hồn vào bức ảnh nhung nhớ Gửi tình tôi qua những ý thơ văn Để giữ lại những khắc giây ý nghĩa Đem sắc xanh lan tỏa đến cho đời

Flash nháy, lens xoay, ánh nhìn bắt trọn Mắt nheo, tay bấm, trời xanh cuộn tròn Mắt trong mắt, gương soi trong ánh nhỏ Xanh nền trời, sáng bừng mắt em thơ

Gửi nhiều lắm biết bao nhiêu hoài bão Tấm lòng tôi, sức lực và niềm tin Xanh một tháng nguyện cho đi tất cả Chỉ vì tôi – người Chiến sĩ thông tin!

Ngọc Thanh Đội hình chuyên Thông tin

Tôi, cùng 40 người đồng đội, đã vẽ nên cho mình Mùa hè xanh thật xanh...

Vi Diệu (Giải nhì cuộc thi viết 2016) 25


Bình phöôùc,

muøa heø xanh ñaàu tieân cuûa noù!

Nhật ký, ngày... tháng... năm... Gửi bạn – những người đồng đội thân thương! Từ khi còn nhỏ, khái niệm “hạnh phúc” đã mau chóng hình thành trong trí óc non nớt của nó, cứ thế theo năm tháng âm thầm trôi qua – trưởng thành và phát triển thành những định nghĩa mang các sắc thái riêng biệt khác nhau của cuộc đời. Còn nhỏ, hạnh phúc là khi không cần phải ngủ trưa mà vẫn được loi choi cùng lũ bạn tắm hồ, bắt ốc. Là những ngày mưa rơi tầm tã, đắm mình trong cơn mưa mà không cần phải nghĩ ngợi chi về “cái ăn, cái mặc”. Lớn lên chút nữa, vào cấp 2, cấp 3, những buổi trưa hè oi bức, nhận được tin nhắn “nghỉ học” của nhỏ lớp trưởng, cảm xúc trào dâng niềm hân hoan, chắc do mình ăn ở tốt quá chăng? Hay những lần không học bài vì “ngủ tí dậy học” và ngay hôm sau không “được” gọi tên – ăn hành. Bước chân vào giảng đường đại học, lớn hơn một tí, trải nghiệm nhiều hơn một tí, nó mới biết thế giới xung quanh thật bao la, rộng lớn. Lúc này đây, nó đã có những người bạn thực sự; những người đồng đội đã cùng nó ăn, cùng nó ngủ, cùng nó làm việc và luôn bên cạnh quan tâm, chăm sóc cho nó. Nó yêu sao khoảng thời gian ấy... 25 ngày – một khoảng thời gian không quá ngắn, cũng không quá dài, nhưng đủ để nó và bạn bè nó cảm nhận về nhau một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất về khái niệm hạnh phúc…

26

Nhớ lắm những buổi trưa hè oi bức, cùng nhau dắt tay đi trên con đường quen thuộc để di chuyển đến điểm dạy học hay là về điểm ở. Nhớ lắm những nụ cười giòn tan trên môi, những câu truyện cười lúc nửa đêm, cùng nhau làm việc quây quần, xua tan đi cái nhọc nhằn của bóng tối, và đã có sự xuất hiện những vai vế trong nhà: con nè, ba má nè, ông ngoại, bà nội hay chị vú, em gái cùng cha khác mẹ.. Tất cả như hòa quyện vào nhau để tạo dựng nên một gia đình “văn hóa” có khả năng gắn kết với nhau rất chặt, cùng nhau tạo nên kỷ niệm, những hoài ước nhỏ nhoi... Ôi! Sao giản dị, ngọt ngào, hạnh phúc biết bao mỗi khi những con người ấy nhớ về nhau. Rồi cả những trái chôm chôm ngọt, cóc chua, mít ướt,... đong đầy tình quý mến của tụi nhỏ dành cho “các anh chị sinh viên trường Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh” - chỉ cần nhắc đến thôi là khóe mắt nó lại cay nhòe. Lũ nhỏ ở đây nghịch ngợm lắm, phá phách lắm, lại hay chọc ghẹo các chị gái “dễ thương” của nhà nó, lũ nhỏ ở đây càng không nghe lời, cứ thích làm theo ý mình, nhiều lần khiến anh chị chỉ muốn “bỏ mặc” mà thôi... Cơ mà chúng nó cũng đáng yêu lắm, yêu thương anh chị lắm lắm luôn. Ngày mà anh chị đặt chân lên chuyến xe buýt đang dần lăn bánh để rời xa địa bàn hoạt động – rời xa lũ yêu này, cũng là lúc những giọt nước mắt nóng hổi tuôn trào

trên bờ má trẻ thơ, một làn sóng cảm xúc trỗi dậy trong tim nó, nó nghẹn ngào, không nói nên lời, chỉ ước: “Nếu thời gian có quay trở lại, thì xin một lần nữa nó vẫn là người chiến sĩ tình nguyện năm nào”. Sắp rồi, chờ ngày nó về nhé - nơi đất khách quê người thân thuộc kia ơi! Chỉ còn vài ngày nữa thôi, nó sẽ lại được đi trên con đường đất đỏ đầy bùn dính như níu kéo chân người ở lại, sẽ được cười nói vui vẻ, ca hát cùng lũ nhỏ, cùng những người đồng đội thân thương, và lại được “tình nguyện” thêm một lần, một lần, và cả một vạn lần một lần như thế nữa... Nó vẽ ra một cảnh tưởng đang cần kề sát bên tai: “Xe cứ thế lăn bánh thật nhanh, thật nhanh, tim nó đập liên hồi, từng hồi rung thật mạnh, thật mạnh.. Cảm giác ấm áp len lỏi vào từng suy nghĩ của nó, Bình Phước sẽ chào đón nó bằng ánh nắng thật dịu dàng, bình yên lắm!” Gửi “những ngày hè xanh”... Trung Thu tình thương - Hẹn ngày gặp lại!

Cẩm Tú (Giải nhất cuộc thi viết 2016)

27


Viết cho Mùa hè xanh Gom yêu thương, viết cho MHX 2016 Ngày mai Khi chúng tôi đi Áo đã một màu… xanh ngắt Xanh không bạc nắng hè Xanh không sờn đường kim, mũi chỉ… Các em gọi đó là màu bầu trời Thanh niên gọi đó là màu hi vọng Còn chúng tôi gọi… là những giấc mơ xanh… Đức Hạnh, Ngày kia Những chiếc áo màu lơ Từ những vùng quê không chung giọng nói Từ thị thành, ruộng đồng hay sóng cả Sẽ đóng hộp tất cả tâm hồn Sẽ gói ghém sức trẻ thanh xuân Lên đường…!

28

Ngày nối ngày Tối ngủ. Vai kề vai Mơ chung một giấc Thức chung một giờ Lối nhỏ thắm xanh Mùa hè vương vấn Tôi đi xa về Em đi xa về Anh đi xa về Ai cũng nhớ, cũng nhắc nhở Mùa hè ấy… Đẹp nhất đời sinh viên…  

Sherry Chiến sĩ xã Đức Hạnh

29


“Em muốn được rước đèn Trung thu”

Yêu thương lan tỏa từ

“Vui hội trăng rằm” Tết Trung thu là dịp để trẻ em khắp nơi háo hức chờ đón ngày được gặp chị Hằng, chú Cuội trong câu chuyện cổ tích; được nhận những món đồ chơi yêu thích từ tay người thân; được tham gia nhiều lễ hội vui nhộn và vui chơi thỏa thích. Thế nhưng, không phải tất cả các em đều được hưởng niềm vui ấy, đâu đó trên khắp cả nước vẫn có những đứa trẻ chưa biết hoặc chưa một lần được đón cái Tết Trung thu đúng nghĩa. Bởi gia đình các em còn nghèo, hoàn cảnh còn khó khăn, cuộc sống vẫn còn nhiều điều phải lo lắng nên chẳng nghĩ nhiều tới việc mua bánh kẹo và đồ chơi cho con vui Tết Trung thu.

...Đó là ước mơ hồn nhiên trong trẻo của những trẻ em nghèo, có hoàn cảnh khó khăn. Thế nhưng, không phải những đứa trẻ nào cũng được hưởng niềm vui trọn vẹn ấy, bởi, với chúng, còn nhiều lắm những khó khăn, vất vả trong cuộc sống mưu sinh. Đâu đó, vẫn còn những mảnh đời xót xa, những ánh mắt thèm thuồng khi các em đi ngang qua những gian hàng bánh trung thu hay lồng đèn. Chỉ một bữa cơm ấm áp, hay mỗi mẩu bánh trung thu với chiếc lồng đèn nhỏ trên tay là cả một ước mơ với các em. Ngắm nhìn những nụ cười hồn nhiên, những ánh mắt tươi vui lấp lánh của các em nhỏ tại các mái ấm, nhà mở mới thấu hiểu ước mơ giản đơn ngày Trung thu ấy. Đồ chơi đủ màu sắc hay lồng đèn nhấp nháy đối với những đứa trẻ nơi đây chỉ là điều mơ ước. Những trò chơi dân gian quen thuộc hay những cây nến đốt sáng cũng có thể thu hút được cả chục đứa trẻ chụm đầu vào để hưởng chút ánh sáng, coi như đó là một chiếc đèn lung linh cho đêm rằm Trung thu. Và chặng 2 “Vui hội trăng rằm” chính là dịp để các chiến sĩ tình nguyện UEH giúp các em nhỏ hoàn cảnh khó khăn có được niềm vui trong đêm Trung thu. Song song với việc học trên trường, trong những ngày Trung thu cận kề, sân trường cơ sở B của UEH khá nhộn nhịp bởi các hoạt động gây quỹ, chuẩn bị cho chặng 2 Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016. Lẫn vào không khí tấp nập ấy là hình ảnh những bạn sinh viên tranh thủ sau giờ học tập hát, tập nhảy để có thể mang đến cho các em những tiết mục văn nghệ đặc sắc nhất. Mang Trung thu yêu thương ngày trở về Sau 28 ngày của chặng 1, trong 2 ngày 10 và 11-9 nhiều khoa như Tài chính, Kế toán, Ngân hàng, KQM, Kinh tế, Quản trị cùng với Kí túc xá và Đội Công tác xã hội đã không quản ngại đường xa về lại với mảnh đất Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước để tổ chức chặng 2 “Vui hội trăng rằm” cho các em nơi đây. Đêm hội đã mang đến cho các em thiếu nhi nhiều tiết mục văn nghệ đặc sắc mang đậm nét văn hóa truyền thống Trung thu cổ truyền, bên cạnh đó, các em

Ảnh: Minh Thông còn được phá cỗ đêm trăng và được trao tặng nhiều phần quà, lồng đèn và đồ chơi khi tham dự. Dù có thể không đủ đầy, không rộn ràng, tưng bừng bằng nhiều nơi khác, nhưng những món quà mà các chiến sĩ mang đến cho trẻ em ở 8 xã trên địa bàn huyện đã tạo nên một dịp Trung thu tràn đầy tiếng cười và đong đầy tình cảm yêu thương. Tuy chỉ diễn ra trong 2 ngày ngắn ngủi nhưng các đội hình đã chuẩn bị rất đầy đủ cho chuyến đi lần này, với nhiều chương trình thu hút, kèm theo các hoạt động thiết thực và ý nghĩa dành cho trẻ em. Món quà đêm trăng Cũng trong 2 ngày 10 và 11/9, nhiều đội hình tiếp tục tổ chức “Vui hội trăng rằm” tại Tiền Giang, Bến Tre, Tây Ninh, Trà Vinh; các quận huyện ngoại thành; các mái ấm, nhà mở, khu bệnh nhi tại Tp. HCM… Chương trình diễn ra sôi nổi xoay quanh các hoạt động như thi trò chơi dân gian, tổ chức các gian hàng thu hút đông đảo các em thiếu nhi tham gia. Đêm hội trăng rằm đã diễn ra với những tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn đầy sôi động, hấp dẫn do các đội hình tự chuẩn bị. Bên cạnh đó, các em thiếu nhi còn được giao lưu với chú Cuội, chị Hằng và nghe kể sự tích Tết trung thu. Tham gia chặng 2 của chiến dịch, bạn Quốc Khánh, đến từ Khoa Luật chia sẻ: “Dù chỉ có 2 ngày tổ chức “Vui hội trăng rằm” cho các em nhưng mọi người đã phải chuẩn bị từ trước đó rất lâu. Nhìn các em cười tươi khi nhận quà, vỗ tay nhiệt tình lúc mấy anh chị diễn kịch mình cũng cảm thấy vui lây. Trung thu năm nay thực sự rất đáng nhớ và rất có ý nghĩa đối với mình”. Những hoạt động ý nghĩa đến từ các chiến sĩ UEH đã phần nào làm cho không khí đón Tết Trung thu của các em thêm vui tươi và ấm áp. Hy vọng với sự quan tâm, sự hòa đồng sẻ chia của mọi người sẽ giúp trẻ em có được một mùa Tết tình thân trọn vẹn và ý nghĩa.

Đội hình chuyên Thông tin Ảnh: Minh Thông 30

Ảnh: Trần Sơn

31


KHOẢNH KHẮC CHIẾN DỊCH

32

33


34

35


36

37


KẾT QUẢ THỰC HIỆN CHIẾN DỊCH 2016 Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 – kỷ niệm 23 năm chiến dịch Mùa hè xanh đã diễn ra thành công tốt đẹp, để lại nhiều ấn tượng tốt đẹp nơi diễn ra; nhiều con số ấn tượng trong tất cả các năm: - Số lượng chiến sĩ tham gia: hơn 2500 chiến sĩ tham gia. - Số đội hình thực hiện CDTN Sinh viên Kinh tế: + Chặng 1 – Mùa hè xanh: 30 đội hình; 08 đội hình thường trực + 06 đội hình chuyên tại Bù Gia Mập – Bình Phước; 01 đội hình thường trực tại Xã Phong Phú – H. Bình Chánh, 15 đội hình chuyên tại Tp. HCM. + Chặng 2 – Vui hội trăng rằm: hơn 85 đội hình tham gia tổ chức tại Bình Phước; Tiền Giang, Bến Tre, Tây Ninh, Trà Vinh; các quận huyện ngoại thành; các mái ấm, nhà mở, khu bệnh nhi tại Tp. HCM… Một số công trình thanh niên thực hiện trong chiến dịch 2016: Qua chiến dịch, đã thực hiện được gần 100 công trình thanh niên, trong đó có các công trình thanh niên tiêu biểu như sau: - Xây dựng 03 căn nhà tình thương với tổng trị giá trị 110.000.000 đồng tại 03 xã Phú Văn, Bù Gia Mập, Phước Minh huyện Bù Gia Mập, tỉnh Bình Phước. - Tổ chức Kết nạp Đảng viên cho 15 đồng chí đoàn viên ưu tú. - Tổ chức ngày hội Hiến máu tình nguyện vận động được 150 ca hiến máu với 152 đơn vị máu. - Sơn mới 36 trường học, nhà tình nghĩa, hộ gia đình khó khăn, gia đình chính sách, nhà văn hóa ấp với tổng giá trị 372.637.100 đồng. - Nâng cấp tuyến hẻm Tư Bạn, xã Phong Phú, huyện Bình Chánh, Tp.HCM với tổng giá trị 101.930.000 đ trong đó trường Đại học Kinh tế đóng góp 50.000.000 đồng. - Lắp đặt hệ thống đèn chiếu sáng cho 4 tuyến hẻm với tổng chiều dài 1.200m, tổng kinh phí là 40.000.000 đồng - Xây dựng 03 khu vui chơi thiếu nhi trị giá 29.000.000 đồng - Sửa chữa 01 nhà tình bạn trị giá 20.000.000 đồng và sơn sửa 02 căn nhà chính sách với kinh phí 22.000.000 đồng - Tổ chức các lớp phổ cập tin học cho hơn 195 thanh niên, thiếu nhi địa phương. - Làm đẹp bản tin 08 khu vực trên địa bàn phường tổng kinh phí 1.000.000 đồng - Đóng 42 hàng rào bảo vệ cây trên tuyến đường Võ Thị Sáu, thuộc phường Tân Định, quận 1, TP.HCM với giá trị 6.800.000 đồng - Tặng 05 tủ sách cho điểm trường, phường trị giá 30.700.000 đồng - Xây dựng 03 bồn hoa, tạo 01 vườn lan với 100 cây lan con tổng giá trị là 3.000.000 đ với giá trị 1.500.000 đồng - Sáng tạo Tác phẩm thủ công bản đồ Việt Nam mang tên Góc Quê hương, Thiết kế Sổ tay du lịch với nội dung xoay quanh ẩm thực khu vực Phường 6, quận 5. - 15. 85 đội hình các cấp tổ chức ngày hội thiếu nhi và vui hội trăng rằm cho thiếu nhi tại 08 xã thuộc huyện Bù Gia Mập – Bình Phước; Xã Phong Phú – H. Bình Chánh, xã Hiệp Phước – H. Nhà Bè; các tỉnh lân cận: Tiền Giang, Bến Tre, Tây Ninh, Trà Vinh; các quận huyện ngoại thành; các mái ấm, nhà mở, khu bệnh nhi tại Tp. HCM. Chặng 02 của chiến dịch – Vui hội trăng rằm các đội hình đã trao tặng hơn 10,000 bánh trung thu; 10,000 lồng đèn; trao tặng học bổng cho hơn 300 em học sinh có hoàn cảnh khó khăn tổng trị giá gần 150 triệu đồng; hơn 10.000 phần quà, bánh kẹo tổ chức gian hàng trò chơi thiếu nhi tổng trị giá gần 800 triệu đồng.

38

BAN CHỈ HUY CHIẾN DỊCH

LỜI CẢM ƠN

Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế năm 2016 đã kết thúc thành công tốt đẹp với những con số đánh dấu sự phát triển mạnh mẽ qua các mùa chiến dịch: gần 2500 chiến sĩ của 30 đội hình CDTN Sinh viên Kinh tế – chặng 1 “Mùa hè xanh”, hơn 85 đội hình CDTN Sinh viên Kinh tế – chặng 2 “Vui hội trăng rằm”, trao tặng 3 nhà tình bạn, tình thương, nâng cấp tuyến hẻm, 02 sân chơi thiếu nhi; thực hiện sơn mới trường học, lắp đặt hệ thống đèn đường nông thôn, trao tặng các tủ sách cho thiếu nhi… Với 2 chặng mùa hè xanh và trung thu, các chiến sĩ đã hoàn thành được nhiều công trình thanh niên cụ thể, phục vụ thiết thực cho đời sống tinh thần của bà con, xây dựng văn hóa tinh thần cho thanh thiếu nhi. Qua đó, CDTN Sinh viên Kinh tế 2016 thực sự tạo được hình ảnh đẹp trong lòng bà con và các em thiếu nhi tại địa bàn đóng quân. Để đạt được những thành công đó, BCH Chiến dịch tình nguyện Sinh viên Kinh tế 2016 chân thành cảm ơn: Trân trọng cảm ơn: Đảng ủy – Ban Giám hiệu, Công đoàn trường, lãnh đạo các khoa, phòng ban, trung tâm, đơn vị thuộc trường đã quan tâm, động viên, thăm hỏi và tạo mọi điều kiện tốt nhất cho chiến dịch. Trân trọng cảm ơn các đơn vị đã hỗ trợ, tạo điều kiện và góp phần tạo nên thành công của chiến dịch: - Ban Thường vụ Thành Đoàn Tp. HCM, Ban Thư ký Hội Sinh viên Việt Nam Tp. HCM. - Ban chỉ huy CDTN Mùa hè xanh Tp. HCM, Ban Thường vụ Tỉnh đoàn Bình Phước. - Huyện ủy – UBND, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh huyện Bù Gia Mập và các xã: Phước Minh, ĐaKia, Bình Thắng, Đức Hạnh, Phú Nghĩa, Phú Văn, Đăk Ơ, Bù Gia Mập. - Huyện ủy – UBND, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh huyện Bình Chánh và xã Phong Phú; - Huyện ủy – UBND, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh huyện Nhà Bè và xã Hiệp Phước. - Quận ủy – UBND, Đoàn TNCS Hồ Chí Minh các Quận, Phường khu vực Tp. HCM - Các mái ấm, nhà mở, khu bệnh nhi đã tạo điều kiện cho chiến dịch diễn ra tại đơn vị. - Trung tâm văn hóa huyện Bù Gia Mập, đài phát thanh, truyền hình tỉnh Bình Phước, các đơn vị địa phương hỗ trợ tích cực làm nên chiến dịch an toàn, kỷ luật, đạt nhiều hiệu quả thiết thực. - Các gia đình nuôi quân và người dân tại huyện Bù Gia Mập tỉnh Bình Phước và xã Phong Phú, huyện Bình Chánh. - Các bạn Đoàn viên, Sinh viên đã tham gia chiến dịch và đóng góp cho chiến dịch. Trân trọng cảm ơn các đơn vị đã tài trợ và hỗ trợ cho chiến dịch: - Công ty TNHH Sơn Toa Việt Nam – Đơn vị tài trợ chính - Công ty Cổ phần Sản xuất Hàng gia dụng Quốc tế – Đơn vị Đồng tài trợ - Công ty TNHH Betagen Việt Nam – Đơn vị hỗ trợ - Công ty TNHH Nam Phương V.N - Đơn vị hỗ trợ - Công ty TNHH Uber - Đơn vị hỗ trợ - Các anh, chị là cựu cán bộ Đoàn – Hội đã hỗ trợ cho chiến dịch - Các doanh nghiệp, cơ quan đã cùng tham gia hỗ trợ cho chiến dịch và các đội hình chiến sĩ.

BAN CHỈ HUY CHIẾN DỊCH 39


40

KỶ YẾU | CHIẾN DỊCH TÌNH NGUYỆN SINH VIÊN KINH TẾ 2016  

Thực hiện: Đội hình chuyên thông tin chiến dịch Trường Đại học Kinh tế TP.HCM

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you