Page 1

QKAMEJOKO DESIGNER: TUỲN PUCCA

NGƯỜI DỊCH:

90

CHÂU TINH TRÌ


HỨA KIM PHONG - NHIẾP ẢNH: MÃ KIẾN TRUNG NGƯỜI DỊCH: QKAMEJOKO - DESIGNER: TUỲN PUCCA

TÁC GIẢ:

TOP NHÂN VẬT CỦA NĂM

CHÂU TINH TRÌ LÀ TÔI TUẦN BÁO SỐ RA NGÀY 28/12/1990


CHÂU TINH TRÌ LÀ TÔI NGƯỜI DỊCH:

QKAMEJOKO

"Châu Tinh Trì chính là tôi đây. Châu Tinh Trì chỉ là một kẻ hậu sinh bình thường thôi. Tôi cho rằng hắn có một chút năng khiếu về diễn xuất, cũng có khả năng còn có vài năng khiếu khác như bơi lội hay là chính trị, nhưng chỉ là khả năng thôi có khi không phải đâu. Bởi vì hắn ta có một số ý tưởng, gặp được nhân duyên và thêm chút may mắn, nhờ rất nhiều thứ tổng hợp lại như vậy mới có được một chút thành tích..." (1)

VÔ LI ĐẦU (2)

Trong năm 1990, Châu Tinh Trì có thể coi là một truyền kỳ. Tại thời điểm điện ảnh có xu hướng thoái trào, anh ta đã dùng một chiêu "Đổ Thánh" phá banh kỷ lục phòng vé từ trước tới nay. Trong suốt cả năm làm phim, bao gồm cả bộ phim cuối cùng của năm là "Đổ Hiệp", doanh thu phòng vé đã vượt một trăm tám mươi triệu (HKD). Quan trọng hơn là "kỹ thuật diễn hài vô li đầu" đã dấy lên cả một trào lưu, trở thành một thứ văn hóa vô li đầu riêng biệt. Chúng tôi đã tiến hành khảo sát độc giả, có gần một nửa những người được hỏi đề cử Châu Tinh Trì là Top nhân vật của năm 90 tại Hương Cảng. Xếp hạng trên biết bao nhân vật phong vân như "Tứ Viện Nghị Sĩ" Đàm Huệ Châu, "Vua Cờ Bạc" Hà Hồng Sân và cả Ngôi sao khiêu gợi Diệp Tử My. Dưới đây là bài phỏng vấn của Tuần Báo đối với Top nhân vật mới hai mươi tám tuổi này.

Tuần Báo: Anh cảm thấy anh có ảnh hưởng thế nào tới xã hội? Châu Tinh Trì: Chưa từng nghĩ qua. Tất cả những việc tôi làm đều chỉ là đóng phim, chỉ biết cố gắng làm tốt việc của mình. Thực sự chưa từng học tới, cũng chưa từng nghĩ tới mình có ảnh hưởng tới không khí của xã hội. Tuần Báo: Người ta nói anh gây ra phong trào văn hóa vô li đầu, điều này là tốt hay xấu? Châu Tinh Trì: Xét cho cùng thì có gì xấu đâu. Nhưng tôi không thừa nhận phong trào này là mình gây ra (cười). Kỳ thực cái gọi là vô li đầu, nếu như gọi là trào lưu ấy mà, nhiều khả năng sẽ biến mất nhanh thôi, là chuyện không đáng kể. Tuy vậy nói tới vô li đầu, nếu lấy xuất phát điểm từ những bộ phim mà tôi đã đóng mà luận, thì nó thực ra đều là những thứ mà tôi học được từ những bộ phim khác, học được từ những người khác. Bởi vậy thực ra ngay cả tôi cũng là học từ người ta thôi. Bất quá trải qua tư duy, trải qua sửa đổi, nó có khác đôi chút.

TRỞ VỀ QUÁ KHỨ Tuần Báo: Những trải nghiệm nào đã tạo nên tính cách của anh như bây giờ?

"Ngay cả nhìn cũng chẳng có ai ngó tới một lần, cảm giác này đối với tôi rất khó chịu."

Châu Tinh Trì: Tôi không có trải nghiệm nào ghê gớm cả, đều là những chuyện hết sức bình thường. Bất quá, lúc tôi còn nhỏ thì rất nghèo. Nhưng rất nhiều người cũng nghèo vậy, thực chẳng có gì đáng kể. Điều đặc biệt nhất của tôi có lẽ là ba mẹ tôi li dị. Bởi vậy từ nhỏ tôi đã đi linh tinh khắp nơi, lúc thì theo mẹ, lúc lại theo ba, có lúc lại ở chỗ bà. Chạy qua chạy lại nhiều lúc cũng vui.


"Phải đặt tính giải trí lên đầu, điện ảnh hiện tại quan trọng nhất phải có tính giải trí."

Tuần Báo: Những trải nghiệm đó liệu có ảnh hưởng tới góc nhìn của anh về chuyện tình cảm? Châu Tinh Trì: Bản thân tôi là người có khả năng nhận thức tốt. Tôi lang thang ngoài đường từ bé tới lớn, nhưng chẳng bao giờ học nói bậy. Nhận thức này của tôi như là bẩm sinh, thấy chuyện xấu liền ghét, nhất định không học theo. Tôi biết ba mẹ tôi chia tay, đó là chuyện đơn giản thôi, không hợp nữa thì chia tay. Thậm chí tôi nghĩ rằng nếu đã không hợp thì nên chia tay. Hơn nữa, ngay từ lúc nhỏ tôi đã nghĩ như vậy rồi. Tuần Báo: Anh học tiểu học ở đâu? Châu Tinh Trì: Đông Hoa Tam Viện. (3) Tuần Báo: Trung học thì sao? Châu Tinh Trì: Trường San Marino, hiện tại đã bị phá dỡ rồi. Trường đó ở đường Nam Kinh, tầng 2, về sau có nhà chuyển tới đó mở quán lẩu. Tuần Báo: Vậy thực ra việc học hành của anh... Châu Tinh Trì: (chen lời) Quan trọng, quan trọng là tôi rất thích đọc sách. Tôi đọc văn học Trung Quốc, đọc các bài thơ từ.

ĐỜI VỐN LÀ MỘT CANH BẠC

Tuần Báo: Về mặt biểu hiện thì anh có vẻ vô li đầu, nhưng dường như từng bước từng bước anh đều tính toán rất cẩn thận? Thực ra anh đánh cược rất lớn đấy, với điện ảnh trước đây nếu dùng một phương pháp phi truyền thống để diễn một nhân vật, ắt là chuyện cược thành bại sinh tử đấy. Lúc đó anh cần dũng khí lớn cỡ nào để quyết định? Châu Tinh Trì: Ngày đó tôi quyết định vô cùng đơn giản. Diễn mà ngay cả nhìn cũng chẳng có ai ngó tới một lần, cảm giác này đối với tôi rất khó chịu. Khi tôi có cơ hội được đóng "Cái Thế Hào Hiệp", phải cảm ơn các nhà giám chế đã cho tôi phạm vi tự do rất lớn. Lúc đó họ chủ yếu muốn nâng đỡ một người mới như tôi. Khi ấy bản thân tôi cho rằng học diễn thoại quá quy củ, cược một ván. Tôi cảm thấy diễn quan trọng là phải yêu thích, nếu như không gây chú ý thì người ta đương nhiên cũng sẽ chẳng để ý tới mình. Tôi có điểm lợi, ấy là tôi chẳng có gì cả. Nên tôi không sợ đánh cược. Nếu thua thì cũng vẫn chẳng có gì, đằng nào cũng thế. Nhưng nếu tôi thắng, không chừng sẽ có thêm nhiều cơ hội. Tôi ôm tâm thái như vậy, nguyện chịu tiếng thối vạn năm, cũng may không ai biết chuyện đó.


Tuần Báo: Lần đó anh cược thắng rồi. Cho tới tận hiện tại, rất nhiều phim thậm chí được đo ni đóng giày cho riêng anh, anh đã có được gì? Châu Tinh Trì: Tôi vui nhất là đã có thể dùng niềm hứng thú của bản thân để kiếm tiền. Bây giờ tôi đã đạt được những hy vọng của ngày xưa, bây giờ tôi đã có rất nhiều cơ hội, có thể dùng để kiếm tiền, nhưng tôi cho rằng lắm mối có khi tối nằm không (cười). Đối với tôi mà nói, tôi rất thỏa mãn. Chỉ hi vọng có thể cống hiến tốt hơn chút nữa. Tuần Báo: Tốt hơn chút nữa? Châu Tinh Trì: Tất nhiên tôi đóng phim, sẽ hy vọng ở phương diện phim ảnh sẽ có biểu hiện tốt hơn. Tôi hy vọng ngay cả những người hiện chưa chấp nhận phương pháp của tôi rồi một ngày sẽ khen tôi giỏi, chứ không phải chê tôi làm lung tung.

ÁP LỰC Tuần Báo: Anh năm nay... Châu Tinh Trì: (chen lời) Hai mươi tám tuổi. Tuần Báo: Trẻ tuổi như vậy đã được xã hội công nhận, rất nhiều người cho rằng anh đã thành công. Cảm giác đó thế nào? Châu Tinh Trì: Đương nhiên là vui. Không thể nào nói không vui được rồi. Tuần Báo: Áp lực lớn không? Châu Tinh Trì: Áp lực đương nhiên là có, có rất nhiều áp lực là từ chính mình tự tạo cho mình. Thử hỏi, bộ phim này có thể bán được bốn mươi triệu (HKD) tiền vé. Bộ tiếp theo phải bán được năm mươi triệu, bộ tiếp nữa phải là sáu mươi triệu, làm thế nào bây giờ? Nếu bộ sau làm không đủ hay, cái giá anh thấy sẽ rất thảm, thật là nặng nề. Cho nên yêu cầu bản thân phải suy nghĩ cho chín chắn trước.

BẢNG ƯỚC TÍNH THÙ LAO VÀ DOANH THU PHÒNG VÉ CỦA CHÂU TINH TRÌ NĂM 1990 THÙ LAO (HKD)

DOANH THU PHÒNG VÉ (HKD)

1. Love is love

350.000

13.580.000

Hài

2. Vượt thiên nhai

350.000

15.050.000

Hài

3. Long phụng trà lâu

350.000

8.890.000

Nghệ thuật, Tình yêu

TÊN PHIM

4. Giang hồ máu lệ

250.000

9.270.000

Xã hội đen

5. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

350.000

15.770.000

Xã hội đen

6. Người mơ mộng

500.000

7.970.000

Hài

7. Sư huynh trúng tà

500.000

11.680.000

Hài, Ma

8. Đổ thánh (Thánh bài 1)

600.000

41.330.000

Cờ bạc

9. Vô địch hạnh vận tinh

650.000

18.800.000

Hài

10. Giang hồ tối hậu nhất cá lão đại

200.000 (vai phụ)

5.500.000

Hành động

11. Đổ hiệp (Thánh bài 2)

600.000

35.000.000

Cờ bạc

TỔNG CỘNG

5.050.000

182.840.000

Tuần Báo: Trên thực tế, bây giờ có vui không? Châu Tinh Trì: Vui. Tuần Báo: Muốn diễn một bộ phim như thế nào nhất? Châu Tinh Trì: Tôi muốn diễn nhất là... không nghĩ ra. Chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Tuần Báo: Chẳng hạn như vừa hay vừa đắt vé? Châu Tinh Trì: Đương nhiên hy vọng sẽ như thế. Nhưng đó không phải là mục đích lớn nhất. Tôi hy vọng đóng được một bộ phim phi thường hay. Hay một cách đường đường chính chính. Tất nhiên sẽ vẫn có người nói tôi làm phim thị trường, anh hiểu chứ? Có vài chuyện hiệu quả mang lại thường ngược với kỳ vọng. Bởi vậy tôi sẽ không vì có được sự công nhận của một số người liền vội đi làm chuyện này chuyện khác. Tôi đâu cần phải làm như vậy. Tôi cảm thấy tôi đóng phim thì đề tài phải mới mẻ, đồng thời phải có độ sâu, có nội hàm, nhưng vẫn phải đặt mục tiêu giải trí lên đầu. Hiện tại, quan điểm của tôi điện ảnh quan trọng nhất là tính giải trí.

Tuần Báo: Nghĩ thông suốt chưa? Châu Tinh Trì: Tôi cảm thấy chắc cũng thông rồi. Thực ra lúc phá kỷ lục doanh thu phòng vé, tôi rất vui. Nhưng sau đó lại cảm thấy không vui mấy. Tôi cảm thấy đời người quan trọng nhất là phải vui, tôi cố gắng kiếm nhiều tiền như vậy, chủ yếu là muốn có cuộc sống tốt hơn một chút, vui hơn một chút. Nếu cứ như vậy, chẳng phải việc mình làm càng lúc càng ngược với mục tiêu của mình? Cứ áp lực như vậy thì làm gì cũng chẳng còn ý nghĩa nữa. Không vui là coi như mất hết. Cho nên hiện tại tôi hy vọng nhất là mình sẽ thấy vui.

THỂ LOẠI PHIM

"Có rất nhiều áp lực là từ chính mình tự tạo cho mình. Muốn bản thân phải suy nghĩ cho chín chắn trước."


Tuần Báo: Anh đạt được những thành tựu như bây giờ, là nhờ cống hiến của những ai?

"Không vui là coi như mất hết. Cho nên hiện tại tôi hy vọng nhất là mình sẽ thấy vui."

Châu Tinh Trì: Rất nhiều người. Số một, khi xưa tôi không tuyển được vào ban huấn luyện của TVB, Thích Mỹ Trân đã giúp đỡ tôi, nói giúp để tôi vào mà không cần thi. Kế tiếp là Lý Thiêm Thắng, khi tôi đang phụ trách tiết mục thiếu nhi, đã mời tôi đóng bộ phim truyền hình đầu tiên "Anh Ấy Là Anh Trai Của Bạn Gái". Từ đó về sau mới được điều về tổ kịch nói. Thứ ba chính là Vạn Tử Lương. Những bộ phim truyền hình nhiều tập đầu tiên của tôi như "Sinh Mệnh Chi Lữ" (1987), "The Justice of Life" (1989) đều là hợp tác với anh ấy. Anh đã dạy tôi các phương pháp diễn xuất truyền thống, hơn nữa còn thường quan tâm tới tôi. Ngoài ra còn có Lý Tu Hiền, anh đã giúp tôi đi bước chân đầu tiên vào điện ảnh bằng Phích Lịch Tiên Phong (1988), nhờ đó đạt được danh hiệu vai phụ xuất sắc nhất. Tuần Báo: Anh sùng bái nhất là ai? Châu Tinh Trì: Tôi kính phục rất nhiều người. Lý Tiểu Long này, Châu Nhuận Phát này, Vạn Tử Lương này. Tuần Báo: Vì sao? Châu Tinh Trì: Tôi cảm thấy họ rất "Lặc". "Lặc" là đáng để sùng bái rồi. Đơn giản vậy thôi. (4) Tuần Báo: Mọi người chọn anh làm Top nhân vật, anh chọn cái nào? Châu Tinh Trì: Cái bên phải.

NÓI VUI VỀ CHÍNH TRỊ Tuần Báo: Sống ở Hương Cảng lâu như vậy, anh có cảm giác gì (về chính trị)? Châu Tinh Trì: Thực ra tôi luôn cảm thấy Hương Cảng là một nơi cực kỳ tốt. Biến động thì cứ biến động, người làm cứ làm, người chơi cứ chơi. Tuần Báo: Liệu có rời đi không? Châu Tinh Trì: Tôi chưa có kế hoạch nào nghiêm túc. Tất cả tạm thời đều chưa tính tới. Sau này thì tôi không biết, hiện tại vẫn chưa nghĩ tới chuyện đó. Từ đầu tới cuối tôi chỉ hy vọng giữ được tâm thái lạc quan để nhìn nhận mọi việc. Giống như tôi đóng phim chủ yếu là mong mọi người được cười được vui, không cần chuyện khác. Cười được là được, lạc quan vậy thôi. Tuần Báo: Liệu anh có tham gia chính trị không? Làm một số việc phát huy sức ảnh hưởng của mình ấy?

Châu Tinh Trì: Tôi hy vọng có thể làm việc gì đó giúp cho xã hội. Bất kể là việc gì, dùng hết sức của bản thân, nếu như tôi thực có ảnh hưởng, nếu như có thể lợi dụng những ảnh hưởng đó giúp cho xã hội, tôi sẽ tình nguyện làm. Tuần Báo: Bao gồm cả chính trị? Châu Tinh Trì: Nếu như có thể giúp được, tôi đều sẽ làm. Tuần Báo: Không biết Cục Lập Pháp mà có một Châu Tinh Trì thì sẽ biến hóa thế nào nhỉ? Châu Tinh Trì: Anh thấy sao? Tuần Báo: Chuyện đó có vẻ như ngược lại với tính cách truyền thống của anh thì phải? Châu Tinh Trì: Truyền thống chưa chắc đã tốt, nhưng bản thân tôi chỉ hứng thú với điện ảnh, với phim. Cho nên ở lĩnh vực đó tôi làm được rất nhiều thứ. Có khả năng một ngày nào đó tôi tham gia hoạt động chính trị cũng không chừng. Nhưng tạm thời cứ đóng phim trước đã.

BÍ QUYẾT THÀNH CÔNG "Đơn giản nhất chính là phải dốc toàn lực. Toàn lực có nghĩa là toàn bộ sức lực. Toàn lực một cách thực sự tức là phải dùng tới nguồn sức lực cuối cùng, để làm việc mà mình muốn làm. Ví dụ như tôi cảm thấy cảnh diễn này đáng diễn, vậy thì cảnh đó phải diễn tới mức đạt hiệu quả. Nhất định phải làm cho nó đạt tới hiệu quả mới thôi. Cảnh diễn đó có khi chỉ là một trang kịch bản, nội dung có khi chỉ là một câu thoại, nhưng tôi sẽ lật đi lật lại xem hàng trăm lần, sau đó đó nhất định làm tới mức đạt nhất mới được."


CHÚ THÍCH CỦA NGƯỜI DỊCH (1): Đoạn này là Châu Tinh Trì tự nói về mình, anh dùng từ "Hắn" để tự chỉ mình, đẩy mình xuống ngôi thứ 3, là một cách nói khiêm tốn. (2): Vô li đầu (mo lei tau) là phong cách hài đặc trưng của Châu Tinh Trì. Bản chất của nó có thể gọi là dạng hài vô lý. Dùng các chi tiết vô lý, hoặc thổi phồng, cường hóa quá lên để gây hài và châm biếm sâu sắc. Ở Việt Nam các báo thường dùng từ "hài nhảm" để chỉ vô li đầu. Điều này dễ bị hiểu sang thành hài + nhảm. Mọi người nên sử dụng cụm từ "Hài vô lý" thì đúng hơn.

(3): Đông Hoa Tam Viện - Tung Wah Group of Hospitals / T.W.G.Hs. / TWGHs là một cơ sở từ thiện có lịch sử lâu đời tại Hong Kong. Ban đầu chỉ là một trạm y tế, sau phát triển thành một tổ chức cung cấp các dịch vụ y tế giáo dục cộng đồng lớn. (4): Lặc (叻) là một từ mà người nói tiếng Quảng rất thích dùng. Đại khái nó nghĩa là một người vừa đẹp trai học giỏi anh minh thần võ thiên thu vạn đại nhất thống giang hồ... blah blah... Đoán là nhiều người sẽ nhận ra cái câu này quen quen!

CHÂU TINH TRÌ - STEPHEN CHOW FANPAGE: WWW.FACEBOOK.COM/CHAUTINHTRIVNFC

Profile for Mê Trai Cổ Mộ

Châu Tinh Trì Là Tôi - Top Nhân Vật Năm 1990  

"Châu Tinh Trì Là Tôi" - Top Nhân Vật Năm 1990

Châu Tinh Trì Là Tôi - Top Nhân Vật Năm 1990  

"Châu Tinh Trì Là Tôi" - Top Nhân Vật Năm 1990

Profile for metraicm
Advertisement