Page 1


Linh Thao là một giữa nhiều phƣơng thức cấm phòng trong Giáo Hội, chào đời đã hơn bốn thế kỷ rƣỡi, trong nôi kinh nghiệm nội tâm của thánh Inhã Loyola, nhằm thao luyện cho linh hồn, tức là thực tập, trao dồi và bồi dƣỡng cho đời nội tâm. Sống trọn kế hoạch của Chúa là mƣu cầu hạnh phúc cho chính mình. ính thƣa qúy bạn, Thời gian trôi qua thật nhanh, hôm nay tập san linh thao lại hội ngộ với bạn, hy vọng chúng ta sẽ cùng nhau ôn lại những gì trong các năm qua, những Hồng Ân Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Bạn có còn nhớ những bài huấn đức của các cha giảng phòng, những chi tiết đặc biệt mà không bao giờ chúng ta cảm nhận đƣợc nếu không có sự dẫn giải Kinh Thánh giúp chúng ta hiểu những ý nghĩa thâm sâu, tình thƣơng yêu bao la của Chúa cho nhân loại. Chúng ta đã nghe Phúc Âm nhiều lần trong Thánh Lễ, nhƣng chúng ta hiểu đƣợc bao nhiêu, hay chỉ nghe để mà nghe, đón nhận Lời Chúa một cách hời hợt, chẳng hiểu ý nghĩa thâm sâu của vấn đề Chúa muốn nói với loài ngƣời, nhắn nhủ chúng ta điều gì? Phải chăng sự học hỏi tại các khóa linh thao đã giúp chúng ta tham dự Thánh Lễ một cách sốt sắng, hiểu rõ Phúc Âm và ý nghĩa mầu nhiệm Thánh Thể, để từ đó chúng ta được bước theo dấu chân, hiệp nhất với Chúa trong đƣờng gian nan khổ nạn, và nhất là đƣợc cùng Ngài hƣởng tột đỉnh vinh quang của Ngày Phục Sinh. Trang 2

Bạn có còn nghe tiếng lòng của bạn đang thì thầm với Chúa trong những buổi cầu nguyện không ? Thời gian khung cảnh trong nhà nguyện sao im lặng thế, chỉ mình bạn với Chúa! - Bƣớc chân của bạn song hành cùng Chúa trong giờ thong dong, bạn còn nhớ không? Buổi kinh sáng bạn cùng bè bạn ngân nga lời Thánh Vịnh, bạn chọn đoạn nào, câu nào hợp với tâm sự, hoàn cảnh, nói lên tâm tƣ nguyện vọng của chính mình để được cùng cả khóa hợp sức hiệp thông dâng lên Chúa những lời nguyện chân thành, nhƣ những bông hoa tƣơi tốt rất đẹp lòng Ngài. Bạn có còn nhớ lời tâm sự khi ngọn nến từ vòng tay thân thƣơng của các bạn luân chuyển đến bạn không ? Ðêm tâm sự trong Chúa, trong bạn bè cùng khóa có lẽ là một dấu ấn thân thƣơng bạn nhỉ? Các khóa linh thao năm nay lại cũng đang chờ đón mời gọi bạn về tham dự để chúng ta tiếp tục cùng nhau học hỏi, cùng nhau chia sẻ, và cùng nhau: Thinh lặng để lắng nghe; Cầu nguyện để gặp Chúa;

Nỗ lực để hợp tác; Bàn hỏi để nhận định. Ƣớc gì những khóa linh thao sẽ mang lại cho bản thân chúng ta những kết quả tốt đẹp, để chúng ta trở nên là muối là men có lợi ích cho xã hội, cho cộng đoàn và cho Giáo Hội thân yêu của chúng ta. Mong gặp các bạn, để chúng ta cùng dâng lời kinh của Thánh Y Nhã. Lạy Chúa xin hãy nhận lấy tất cả tự do, trí khôn và ý chí con. Tất cả những gì con có và làm chủ, Chúa đã cho con tất cả, con xin dâng lại cho Chúa. Tất cả là của Chúa. Xin Chúa xử dụng hoàn toàn theo tôn ý. Lạy Chúa xin hãy ban cho con tình yêu và ân sủng của Chúa, đối với con thế là đủ. Amen (Thánh Inhã). TM. Ban Tổ Chức Các Khóa Linh Thao Ðặc San Linh Thao ÔB.Trƣơng Xuân Sao Gustavsburgerstr. 23 65462 Ginsheim Germany  +49 (0) 6144-3950 Truongxuansao@gmx.net Linh Thao


của biên giới sống và chết

Năm 2000 tôi tới giúp tĩnh tâm cho cộng đoàn Công Giáo Việt Nam ở Oakland, miền bắc California. Hôm ấy, cuối nhà thờ có ngƣời gọi tôi. Quay lại nhìn, ngờ ngợ, ai ngờ đâu tôi gặp lại ngƣời đàn ông tôi đang muốn tìm từ lâu. Sáu năm làm việc tại trại tỵ nạn Palawan, Philippines 1989 – 1995, tôi gặp ông ở đây. Một ngƣời đàn ông im lặng, ít nói. Ông lúc nào cũng nhƣ có chuyện khổ tâm. Ngày ngày ngồi tráng bánh ở một góc đường trong khu trại tỵ nạn. Ngâm gạo đêm trƣớc, dậy tráng bánh từ hai giờ sáng, bên vỉa đƣờng. Mỗi ngày vài chục pesos. Ngày ấy, 1 US dollar được 25 pesos tiền Philippines. Hoàn cảnh tỵ nạn bấy giờ nhiều ngƣời túng cực. Ông phải đùm bọc hai ngƣời gốc Chàm không ngƣời quen với bốn em bé không thân nhân. Mấy ngƣời sống chung với nhau trong căn nhà tỵ nạn. Kẻ xách nƣớc, ngƣời kiếm củi, ông tráng bánh. Khoảng ba tháng ông góp đƣợc hai chục đô la, lại nhờ cha Crawford, một cha già ngƣời Mỹ trƣớc ở Việt Nam, sau qua trại tỵ nạn giúp đồng bào, gởi qua trại tỵ nạn Hongkong cho vợ.

tháng 9 năm 1989 ghe của vợ ông rời Vạn Ninh, Nha Trang được hai ngày bị bể máy. Ghe lênh đênh trên biển đông, rồi lâm nạn. Vợ ông đem theo ba con nhỏ. Hết lƣơng thực, nhờ mƣa gió có nƣớc uống mới sống sót. Sau nhiều ngày bão táp, một chủ ghe đánh cá ngƣời Tầu ở Hải Nam bắt gặp chiếc ghe lâm nạn nầy. Ông ta chỉ đồng ý tiếp tế gạo, cho nước, và kéo ghe ra khỏi vùng lâm nạn san hô với điều kiện cho ông ta bé cháu trai trên ghe. Cháu bé chính là con của ngƣời đàn ông này.

Kể từ ngày rời bờ biển Vạn Ninh đến khi gặp chiếc ghe ngƣời Tầu rồi cập đƣợc vào đất liền là 25 ngày. Nƣớc Tầu hạn chế sinh sản. Ông chủ ghe ngƣời Tầu mong một cháu trai mà không đƣợc. Cuộc mặc cả là xé ruột gan ngƣời mẹ. Trƣớc biên giới sống và chết, họ phải chọn sống. Vấn đề ở đây là sự sống của toàn thể 44 ngƣời trên chiếc ghe. Nếu không mất đứa bé, toàn ghe có thể chết. Chiếc ghe đánh cá ngƣời Tầu mang theo cháu bé rồ máy chạy vội vã biến mất hút về phía Trung Quốc. Rồi tin ấy đƣa đến cho ngƣời đàn ông này ở Palawan. Mỗi ngày ông ta cứ lặng lẽ tráng bánh, kiếm ăn gởi qua cho vợ ở trại Ông rời cửa biển Cam Ranh tỵ nạn Hongkong. Ðau thƣơng ngày 2.9.1988 vào đất vì mất con. Con tôi trôi giạt Philippines. Một năm sau, nơi đâu? Vợ chồng mỗi ngƣời Linh Thao

mỗi ngả. Ðứa con mất tích sẽ ra sao? Dáng ông buồn lắm. Cháu bé lúc đó mới hơn ba tuổi. Cha Crawford kể cho tôi câu chuyện này. Không biết ngƣời đàn ông đã nhờ cha già gởi tiền cho vợ nhƣ thế bao lâu rồi. Theo ông kể lại, vì không là ngƣời Công Giáo, ông đâu có tới nhà thờ. Một hôm có mấy ngƣời vào cha xin tiền mua tem gởi thƣ. Ông cũng đi theo. Rồi một linh cảm nào đó xui khiến ông gặp cha. Ông kể cho cha già nghe chuyện ông mất con. Một trong những ý định qua trại tỵ nạn làm việc của tôi là thu lƣợm những mẩu đời thƣơng đau của ngƣời tỵ nạn. Tôi tìm gặp ông ta để hỏi chuyện. Câu chuyện bắt đầu... Sau khi chiếc ghe đƣợc kéo vào đảo Trung Quốc, một nửa số ngƣời quá sợ hãi, đi đƣờng bộ trở về Việt Nam. Số còn lại kết hợp với ít ngƣời đã trôi giạt vào đảo trƣớc đó, sửa ghe tìm Trang 3


đường qua Hongkong . Người đàn ông tưởng chừng vợ đã chết trên biển vì hơn ba tháng sau mới nhận đƣợc mấy lời nhắn tin vội bằng bút chì từ trại tỵ nạn Hongkong. Ông đƣa miếng giấy nhàu với nét bút chì mờ cho tôi. Sau khi ông rời trại tỵ nạn, mất liên lạc, tôi chỉ còn giữ tấm giấy nhƣ một kỷ niệm quý hơn chục năm nay. Ðó là lá thƣ thứ nhất ông nhận được. Những lần giảng trong thánh lễ về tình nghĩa vợ chồng, tôi lại nghĩ đến ông. Một ngƣời đàn ông cặm cụi tráng bánh để rồi ba tháng trời dành đƣợc 20 đô la gởi tiếp tế cho vợ. Ông tâm sự với tôi là ông dự tính một ngày nào đó đƣợc đi định cư, dành dụm tiền rồi đi Trung Quốc dò hỏi tin con. Nghe ông nói vậy, tôi thấy ngao ngán cho ông. Bao giờ ông mới đƣợc định cƣ? Rồi định cư xong, biết bao giờ ông mới thực hiện đƣợc mơ ƣớc? Tình trạng tỵ nạn lúc này quá bi đát. Mƣời ngƣời vào phỏng vấn may ra đậu đƣợc ba. Ðất Trung Quốc rộng mênh mông nhƣ thế biết đâu tìm? Bao nhiêu khó khăn nhƣ tuyệt vọng hiện ra trƣớc mặt. Tôi thấy ý nghĩ mơ ƣớc đi tìm con của ông nhƣ cây kim lặng lờ chìm xuống lòng đại dƣơng. - Tại sao không nhờ Cao Ủy Tỵ Nạn, nhờ Hội Chữ Thập Ðỏ Hongkong? Ngƣời đàn ông này sợ lên tiếng nhƣ thế gia đình ngƣời Tầu kia biết tin sẽ trốn mất. Chi bằng cứ âm thầm tìm kiếm. Tôi thấy dự tính của ông khó khăn quá. Những năm làm Trang 4

việc bên cha già, tôi biết một đặc tính của ngài là thương kẻ nghèo. Ngài thƣơng họ vô cùng, ngài sẽ làm bất cứ gì có thể. Tôi đề nghị cha già cứ viết thƣ khắp nơi, kêu cầu tứ phƣơng. Các thƣ đƣợc viết đi. Ngài cầu cứu Cao Ủy Tỵ Nạn, Hội Hồng Thập Tự, cơ quan từ thiện dịch vụ tỵ nạn Công Giáo, từ Manila đến Bangkok, Thailand. Ðợi chờ mãi mà năm tháng cứ bặt tin. Tôi vẫn thấy ngƣời đàn ông cứ dáng điệu buồn bã ngồi bên đƣờng tráng bánh. Trời nhiệt đới nắng và nóng, mỗi khi xe chạy qua, bụi đường bay mờ người. Hàng ngày lên nhà thờ, tôi lại hình dung bóng hình ông. Chỗ ông ngồi không xa tháp chuông nhà thờ bạc vôi sơn và tiếng chuông mỗi chiều là bao. Mỗi chiều dâng lễ, tôi lại nhìn thấy cây thánh giá trên nóc nhà thờ đã nghiêng vi gỗ bị mục. Cây thánh giá trải qua nhiều mùa mƣa nắng quá rồi. Bức hình Mẹ Maria bế Chúa Hài Nhi trên tấm ván ép dƣới cây thánh giá cũng bạc nƣớc sơn. Những ngƣời tỵ nạn đã bỏ một vùng đất rất xa. Quê hƣơng của họ bên kia bờ biển mặn. Nhiều ngƣời cứ chiều chiều ra biển ngồi. Ðêm về sóng vỗ ì ầm. Biết bao ngƣời đã không tới bến. Họ đến đây tìm an ủi trong câu kinh. Giữa tháng ngày cằn cỗi ấy, rồi một chiều bất ngờ tin vui đến. Hội Hồng Thập Tự Hongkong báo tin về Manila. Manila điện xuống báo cho cha Crawford biết ngƣời ta đã tìm được cháu bé. Lúc bắt cháu bé, ngƣời Tầu trên ghe đánh cá kia đã lanh trí che tất cả số ghe. Không ngờ

trời xui khiến, trong lúc thƣơng lƣợng bắt cháu, trên chuyến ghe tỵ nạn Việt Nam có kẻ lại ghi đƣợc mấy chữ Tầu ở đầu ghe bên kia vào một chiếc áo. Không nhờ chiếc áo này lại là chính chiếc áo của cháu bé bỏ lại. Quả thật là chiếc áo định mệnh. Nguồn gốc nhờ mấy số ghe đó mà sau này ngƣời ta mới phanh phui ra đƣợc gốc tích chiếc ghe đó. Ðó là một chiếc thuyền đánh cá ở đảo Hải Nam. Tìm đƣợc cháu rồi, bây giờ lại đến phần gia đình người Tầu đau khổ. Cháu không còn nói được tiếng Việt, vì hơn một năm liền mọi sinh hoạt trong gia đình kia là của cháu. Hồi bị bắt cháu còn bé quá, mới hơn ba tuổi. Bà mẹ ngƣời Tầu cũng khóc, biết mình sẽ mất đứa con mà họ đã nuôi. Họ nhất định không trả. Cao Ủy phải can thiệp nhiều lắm. Gia đình ở đảo Hải Nam kia dựa lý do là cháu đang đƣợc nuôi nấng tử tế, còn ở trại tỵ nạn cháu thiếu thốn đủ thứ, họ không chịu mất con. Nhƣng Cao Ủy bắt phải trả cháu về cho bố mẹ ruột. Ðể thỏa mãn điều kiện kia, sở di trú Mỹ liền cho bà mẹ bị bắt con quyền định cƣ tại Mỹ, dù đã đến trại sau ngày thanh lọc. Trong lúc đó ngƣời đàn ông này đã bị Mỹ từ chối tại Philippines. Ông buồn lắm. Cha Crawford bảo tôi rằng vợ ngƣời đàn ông đã đƣợc vào Mỹ, nên cơ quan Cao Ủy tỵ nạn tại Philippines yêu cầu cho ông cũng đƣợc vào Mỹ theo. Vì nhân đạo sở di trú Hoa Kỳ đồng ý. Tin vui như vậy mà ông cứ đứng nhƣ trời trồng không tin chuyện có thể xảy ra nhƣ thế. Ngày trao trả cháu bé, báo chí Linh Thao


Hongkong đăng hình cháu khóc thảm thiết. Cháu đẩy mẹ ruột ra, đòi về với mẹ nuôi. Ngƣời mẹ nuôi khóc vì thƣơng nhớ cháu. Mẹ ruột cũng khóc vì thấy lại con mà con không biết mình. Tất cả ai cũng khóc. Cao Ủy tỵ nạn bồi thƣờng lại phí tổn nuôi nấng cháu bé cho gia đình ngƣời Tầu kia. Chuyến bay rời Hongkong mang theo bao tình cảm nhân loại của con ngƣời với con ngƣời: Thời điểm bấy giờ không biết bao chuyện thƣơng tâm xảy ra. Hàng trăm ngàn ngƣời chết trên biển, ăn thịt nhau vì chết đói. Hải tặc Thailand tung hoành bắt ngƣời nhốt ngoài đảo, hãm hiếp, chặt răng vàng, giết. Ðối với thế giới chuyện cháu bị bắt cóc chỉ là chuyện nhỏ. Vậy vì đâu họ ra sức đi tìm? Ðây là lý do: Câu chuyện thƣơng tâm của ngƣời mẹ mất con đến tai Mẹ Têrêsa Calcutta. Ấn Ðộ là thuộc địa cũ của ngƣời Anh. Mẹ Têrêsa viết cho chính phủ Anh xin can thiệp chuyện này. Từ London, chính phủ Anh xin bộ ngoại giao Bắc Kinh điều tra tìm chiếc ghe mang số nhƣ thế. Bên ngôi mộ Mẹ Têrêsa ở Calcutta, ngày 14.5.2001 tôi kể chuyện này cho Sơ bề trên dòng. Sơ yêu cầu tôi viết lại cho sơ làm tài liệu. Trong những ngày này, nhân viên Tòa Thánh đang ở Calcutta điều tra để xúc tiến hồ sơ phong thánh. Một linh mục ngồi nghe chuyện tôi kể, ngài nói: - Tâm hồn Mẹ Têrêsa rất bao dung. Mẹ thƣơng ngƣời nghèo. Mẹ là ngƣời của biên giới Linh Thao

giữa sống và chết. Nghe câu nói đó của cha. Tôi hiểu ý là Mẹ luôn đứng bên lề sự sống kéo kẻ chết về phía mình. Chính vì thế tôi đặt tên cho bài viết này là : Ngƣời Mẹ của biên giới sống và chết. Nghe tiếng ngƣời đàn ông gọi. Quay lại nhìn, không ngờ chính ngƣời đàn ông mất con, ngồi tráng bánh ở trại Palawan ngày xƣa, tôi mừng lắm. Sau lễ chiều, tôi tới nhà ông dùng cơm. Ông rời trại tỵ nạn Palawan tháng 6, lên Bataan rồi vào Mỹ tháng 12 năm 1990. Không ngờ mười năm sau tôi gặp lại. Cháu bé bây giờ lớn rồi. Chuyện đã hơn cả chục năm qua. Cháu chẳng nhớ gì. Riêng cha mẹ thì nhớ lắm, nhất là những gì đau thƣơng vì con cái thì trong trái tim cha mẹ không bao giờ quên. Còn tôi, đấy là một kỷ niệm đẹp trong những ngày làm việc bên trại tỵ nạn. Không ngờ có ngày tôi gặp lại ngƣời đàn ông này. Không ngờ có ngày tôi ngồi bên mộ Mẹ Têrêsa trên đất Ấn. Một vùng đất rất xa vời chỗ ngồi tráng bánh của ngƣời đàn ông mất con. Không ngờ tôi lại là kẻ chứng kiến những chuyện tình này, để rồi nối kết khung trời này với khung trời kia. Không ngờ vào ngày lễ Phục Sinh năm 1999 ông đã nhận lãnh bí tích Rửa Tội, nếu ông không đi lễ ở nhà thờ Oakland hôm đó, làm sao tôi gặp lại.

em thật đặc biệt. Còn tôi, tôi thấy ngày em mới hơn ba tuổi phải hy sinh để cứu chuyến ghe là hình ảnh thế mạng sống chuộc thay cho ngƣời khác. Trong câu chuyện này cả ba ngƣời đàn bà đều có những tấm lòng rất đỗi đáng yêu. Ngƣời mẹ sinh cháu bé, bao yêu thƣơng và xót xa. Mẹ Têrêsa với tấm lòng hiểu nỗi thƣơng đau của những ngƣời mẹ. Bà mẹ nuôi ngƣời Tầu đã săn sóc em khi ông chồng đánh cá đem cháu về. Tất cả là tấm lòng bao dung của những bà mẹ. Tôi viết dòng này, cha già Crawford đã chết rồi. Mẹ Têrêsa cũng chết rồi. Ngày mai, giữa biên giới của sự sống và chết còn những chuyện không ngờ nào sẽ xảy đến nhỉ? NGUYỄN TẦM THƯỜNG (Những trang nhật ký của một linh mục)

LỜI NGUYỆN Lạy Chúa, chúng con nài xin Chúa cho ơn Chúa luôn luôn đến trợ giúp và tiếp tục nâng đỡ chúng con, đồng thời cho chúng con hằng chuyên tâm đến việc lành phúc đức.

Tại vùng đất Vạn Ninh, chỉ có một ngôi nhà thờ nhỏ miền quê độc nhất. Ðêm Noel năm 1985 sau khi đến nhà thờ về, em bé chào đời đúng ngày 25 tháng 12 năm 1985. Người đàn ông kể cho tôi ngày sinh nhật của Trang 5


ôi vốn hiểu về Linh Thao cách đơn sơ: là con đường, phương pháp tìm về nội tâm. Có điều tôi vẫn tự hỏi mình, tại sao con đƣờng tu đức qúi báu của một vị Thánh lớn trong giáo hội đã khám phá ra từ mấy trăm năm nay, nhƣng cho đến bây giờ đại đa số giáo dân, và ngay cả đến các linh mục cũng chỉ có qúa ít ngƣời hiểu biết về Linh Thao. Tôi được làm con cái giáo hội từ lọt lòng mẹ, dự lễ nghe giảng hằng tuần, tĩnh tâm cộng đoàn tuần thánh hằng năm hay đọc sách, báo đạo v.v. Mãi đến gần 50 tuổi, định cƣ ở đất Ðan này, tôi mới được nghe đến hai tiếng Linh Thao. Qua một ngƣời bạn, anh kể lại: hơn mƣời năm trƣớc đây, anh đã "nếm thử" chỉ một cuối tuần "khóa bán phần" do cha Nguyễn Thế Minh giảng. Anh thuật lại cho tôi nghe một kinh nghiệm: đã ngồi thinh lặng trƣớc Nhà Tạm suốt một đêm, ngắt lời anh tôi hỏi: chắc sáng ngày mệt phờ ? Anh bác bỏ lời tôi. Không, anh nói hoàn toàn sảng khóai ! Tôi tin anh thành thật, bằng cớ, khi nghe tôi nói về dự tính mở khóa Linh Thao ba ngày, anh rất vui mừng, nhiệt thành ghi danh tham dự. Ðã từ lâu, tôi vẫn thèm những giờ phút hoàn toàn thinh lặng, để tâm tư mình bay bổng, tôi rât ƣớc ao đƣợc đi Linh Thao. Cầu đƣợc ƣớc thấy, Tình cờ, được quen biết cha Giuse Nguyễn Trọng Tƣớc, nhân dịp cha đến thăm một ngƣời con chiên cũ của cha từ Trại tị nạn Phi Luật Tân, bây giờ là ngƣời hàng xóm của tôi. Nhìn thấy cha Tƣớc xuất hiện trong đám Trang 6

những ngƣời trẻ Việt Nam đi đón Ðức Giáo Hoàng đến Denver USA, nghe cha trả lời phỏng vấn, tôi có một ấn tƣợng về cha, khác với các Linh Mục tôi vẫn thƣờng gặp.

Ý chí muốn linh thao vẫn nung nấu, nhƣng làm thế nào thực hiện ƣớc mơ, trong lúc tôi chỉ là phó thƣờng dân, làm sao vƣợt qua đƣợc những khó khăn xuất phát từ cái não trạng việc đạo thì nhất cử nhất động phải chờ tiếng nói cổ võ, giới thiệu hay công nhận của Linh Mục, giáo sĩ, vả lại, Linh Thao còn quá mới mẻ đối với đại đa số giáo dân Việt Nam tại DK. Cơ duyên Linh Thao đến với Ðan Mạch: Hằng năm CÐ Công giáo Việt Nam tại Ðan Mạch vẫn họp Ðại Hội, thành phần tham dự đại hội chỉ gồm các chức sắc, các các vị đƣơng kim làm việc trong các Cộng Ðoàn CG địa phƣơng và cha Tuyên Úy, lần đầu tiên phá lệ, mời đại diện một đoàn thể mới mẻ vốn đã gây nhiều luồng dƣ luận kẻ ƣa, ngƣời ghét, đó là Phong Trào Tông Ðồ Giáo Dân VNHN lần đầu tiên đƣợc phó hội đại hội. Ðại hội lần ấy bầu bổ khuyết hai thành viên cho Ban Mục Vụ CÐ, gần 40 đại biểu hiện diện cùng với hai

LM tuyên úy nhất tề giơ tay biểu quyết chọn tôi vào Ban Mục vụ. Chỗ đứng này trong Ban MV mơ ƣớc Khóa Linh Thao đã thành hiện thực. Nhƣng truớc ngày khai khóa, việc tìm kiếm cơ sở tổ chức theo điều kiện phòng riêng của cha Tƣớc cũng đã làm tôi toát mồ hôi, vì giáo hội Ðan Mạch nghèo nàn phƣơng tiện. Tôi tin vào Lời Chúa : xin thì sẽ đƣợc, gõ thì sẽ mở cho và chắc chắn Thánh Inhã đã cầu bầu cho việc tông đồ này, và tôi mơ một mùa hoa quả xum xuê..... Tôi đã nghe và đọc bài Tin Mừng Ngƣời Cha Nhân Hậu, trƣớc đây quen gọi là Ðứa con hoang đàng trở về, có đến trăm lần, nhƣng khác với những lần trƣớc, lần này tôi mới thật sự thấm thía, cùng với cảm súc sâu xa, phải chăng do bởi cách phân tích, cắt nghĩa văn bản của cha giảng huấn, hay khung cảnh lẫn bầu khí thanh tĩnh của Khóa Tĩnh Huấn Linh thao, hoặc cả hai. Sáng sớm ngày thứ Ba của khóa tĩnh huấn, tôi thức giấc sớm hơn thƣờng lệ. Không muốn làm mất bầu khi yên tĩnh, thanh tịnh thật qúi hoá của buổi sáng, tôi rón rén từng buớc xuống nhà nguyện, đến truớc cửa phòng, tôi khe khẽ vặn tay nắm cánh cửa phòng dùng làm nhà nguyện, một tiếng "cạch nhỏ" cánh cửa mở nhẹ nhàng. Căn phòng đặt Mình Thánh Chúa chỉ một ngọn nến lung linh, nhà nguyện hoàn toàn vắng vẻ. Ngồi xếp bằng trên thảm thinh lặng giây lát miệng lẩm bẩm cầu nguyện với Kinh Lạy Linh Thao


Cha, Hình ảnh nguời Cha Già ngày ngày, chiều chiều đứng trƣớc cửa mắt dõi ra đầu ngõ mong ngóng đứa con, Tin Mừng Ngƣời Cha Nhân Hậu, mặc dù nó ra đi không hề hẹn một ngày trở lại. Không biết Ông ngóng nhƣ vậy đã bao nhiêu ngày! Có lẽ nhiều lần đôi mắt đã mờ đi, vì mòn mỏi, tim Ông có lẽ đã nhiều lần quặn đau, bởi hành vi vô tình, bội bạc của đứa con hƣ hỏng, nhƣng Ông vẫn một mực thƣơng nhớ, vẫn mong, và mãi chờ một ngày nó quay trở về. Tôi hồi tƣởng về một kinh nghiệm bản thân, không lâu trƣớc đây vào một đêm Mùa Ðông Ðan Mạch, tuyết đổ ngập đƣờng, mà đứa con tôi đi dự ngày sinh nhật với bạn bè đến khuya chưa về, nó lại vừa mới lấy bằng lái xe, chƣa có kinh nghiệm chạy xe khi đường trơn trượt. Ngồi trong nhà, tôi dán mắt nhìn qua cửa kính, tuyết đổ càng lúc càng nhiều, cứ mỗi lần thấy ánh đèn

Trang 7

xe chiếu sáng, quẹo vào khu chung cƣ, tôi lại phập phồng hy vọng đó là xe con tôi về đến! Khi ấy trong lòng tôi nửa thƣơng, nửa giận, tại sao nó về muộn mà không gọi điện thoại về nhà.. Nhƣng thƣong vì biết đâu giờ này xe nó bị nằm đường đang bi.. lạnh cóng, lo sợ.. Tôi không dám nghĩ xa hơn nữa. Mỗi phút đợi chờ dài nhƣ một tháng!

khi phạm tội là đánh mất địa vị của ngƣời con cái Thiên Chúa có phẩm gía cao trọng, tôi là "tên chăn heo". Chúa cũng chờ từng Kitô hữu, mong mỏi họ đến với Ngài bằng tâm tình con thảo, bầu bạn trò chuyện ủi an hơn là tâm tình kẻ tôi tớ chỉ giữ luật của chủ, hoặc là nhƣ ngƣời con cả dù không bỏ nhà Cha, nhƣng vẫn xa cách trong lòng, đã đành đứa đi xa thì xa mặt cách lòng, nhƣng còn đứa ở trong nhà mà lòng vẫn xa cách nhƣ chính lời hắn nói: Tôi làm tôi hầu hạ ông... Nỗi khắc khoải chờ mong những tâm lòng con thảo đã và đang làm Tim Cha già đau nhói, se thắt, rạn vỡ, Từ bấy lâu nay, tôi đã mải miết sự đời, thờ ơ lãnh đạm xem như chẳng hề có sự hiện diện của Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể.

Chúa đã chờ đợi tôi bao nhiêu năm rồi ? Chúa Giêsu Thánh Thể trên bàn trƣớc mặt tôi, cũng đang chong đèn ngồi ngóng ra cửa chờ tôi cả đêm, từng này tuổi đời, tôi vẫn mải miết đeo đuổi những gì phù phiếm, gỉa trá chóng qua, Ngài mong tôi "quay trở về" từ bỏ nếp sống phóng túng, buông xuôi, chuộng dễ dãi, ƣa nhàn hạ .. đi theo Con Ðƣờng Sự Thật, Ngài chờ tôi, cả một đời, Trầm ngâm trong dòng tôi cũng đã phung phí những suy nghĩ ấy, tôi thấy mình thật vốn liếng, khả năng, thời giờ, tệ bạc, đáng trách, nhìn ngọn sức khoẻ là Ân Huệ Chúa ban, nến bên cạnh Mình Thánh

Linh Thao


Chúa vẫn lung linh, cho tôi liên tƣởng đến đôi mắt nhân từ hiền hậu Chúa đang nhìn tôi âu yếm. Chợt ánh nến dƣờng nhƣ nhỏ dần, nhỏ dần, ánh sáng trong phòng nhạt nhòa, tôi cảm thấy một chút mặn trên môi ! Trong phút giây cảm xúc này, tôi có ý nghĩ kỳ lạ, mong thời gian ngừng trôi,tôi mong trời đừng vội sáng. Nối tiếp dòng suy tư, tôi thấy Ngƣời Cha mặc dù đã được vui mừng vì đứa con thứ đã trở về nhưng vết thương trong tim ông còn rỉ máu, vì tuy nó về, chỉ vì nó đói, và dƣờng nhƣ chỉ muốn làm tôi tớ "Con chỉ xin Cha xem con như kẻ làm công". Ðiều mà Cha Già cố ý ngắt ngang, ông không hề muốn nghe lời này từ miệng nó, ông chỉ muốn nó mãi là con, cho dù nó đã bội bạc. Trong khi tâm sự với các Môn Ðệ trong phòng tiệc ly, trƣớc giờ hấp hối trong vƣờn cây dầu (Phúc Âm Thánh Gioan ghi) Chúa nói Từ nay Thầy không còn gọi các con là tôi tớ, nhƣng là bạn hữu.. Chúa Giêsu muốn bạn, muốn tôi, mọi Kitô hữu trở nên những bạn hữu, những ngƣời con để chia xẻ công việc nhà Cha mình, hơn là làm tôi tớ, vì tôi tớ không biết việc chủ nó làm, tôi tớ chỉ làm những gì chủ giao cho, khác với tôi tớ, là con, vì đƣợc thừa hƣởng phần gia nghiệp, tôi phải xem sự hƣng vong của Giáo Hội, Sự Nghiệp của Cha, việc của Nhà Cha là việc của tôi. Tôi sẽ không thụ động chờ đợi điều kiện, hoàn cảnh thuận lợi, chờ lệnh của hàng Linh Mục, hay đợi chủ chăn động viên, nhắc nhở hay chờ đợi gì khác nữa. Trang 8

Thêm nữa, Cha Già còn phải đau lòng vì hành vi, thái độ hờn giận của ngƣời con cả, từ chối vào nhà, mặc dù Cha ra tận ngòai năn nỉ, hành vi này hàm chứa lòng dạ nhỏ nhen ghen tị, tôi cậy mình là Kitô hữu ngoan đạo, lên án, từ chối, đòi trục xuất những người anh em khác, thái độ cƣ xử này làm cho trái tim Cha Già tan nát, Có nỗi đau đớn nào lớn lao hơn cho bậc làm cha mẹ khi thấy con cái mình chia rẽ, bất hòa, bất thuận, thâm chí khai trừ nhau. Nhìn vào thực trạng thế giới các tôn giáo cùng thờ Một Thiên Chúa gây chiến thù hận với nhau, Kitô hữu anh em cùng Tin Nhận một Phúc Âm cũng khai trừ nhau.. bất giác tôi bật lên tiếng nói Con muốn chia xẻ với Chúa nỗi đau đớn này. Trong giây phút lòng tràn ngập súc động, Tôi ý thức sâu sắc về bổn phận,sứ mệnh kẻ làm con cái Chúa xuất phát từ Ơn gọi do Phép rửa tội, tôi có trách nhiệm, bổn phận làm việc tông đồ, việc rao giảng Chúa Kitô cho thế giới, đây là một vinh dự lớn lao, vì đƣợc Chúa cho tham dự vào công cuộc cứu rỗi anh em mình thay vì chỉ xem là việc phải làm, tôi đã hứa với Chúa : Lạy Chúa con xin theo Chúa, xin dạy con biết làm điều đẹp lòng Chúa. Tôi cảm nhận tiếng nói thúc đẩy trong lòng: hãy hy sinh, quảng đại, hãy mở rộng tâm hồn để ý Chúa đƣợc thể hiện..

ÐỜI SỐNG (Isaya 49:13) Con sung sƣớng đƣợc là dụng cụ Trong tay Thầy dẫn lối đƣa đƣờng Con sung sƣớng nhận lãnh tình thương Bao phủ trọn đời con nhỏ bé Vẫn có những buồn đau nhè nhẹ Nhƣ trăng thu len lén đổ về Nhƣng ánh sáng chiếu dọi vỗ về Lấp lánh dáng Thiên Ðàng ẩn hiện … Thầy ơi ! Biết bao nhiêu là chuyện Nói với nhau không hết sáng chiều Có những lúc thầm lặng cô liêu Và những ngày reo vui nồng ấm Vƣờn nhà con hoa vàng lấm tấm Hàng khổ qua chen lấn lên giàn Rau muối xanh với làn phấn trắng Ðẹp nhƣ nàng thiếu nữ thôn trang Lá rau muối mong manh mềm mại Bát canh chiều ngon ngọt màu xanh Hạnh phúc dịu dàng nhƣ giọt nƣớc Thoáng mƣa trời rơi nhẹ long lanh … Cây xanh xanh, mây nƣớc yên lành Gió lay cành, chim về trƣớc ngõ Chim không nói Thầy đang ở đó Nhƣng hót hoài nhạc điệu tình yêu. Mây với gió ngày nào không có Tình Yêu Thầy có thuở nào ngƣng ? Mỗi sáng mai là một Tin Mừng Mỗi giây phút bóng Thầy đây đó Từ nhụy hoa, màu lá, nhựa cây Từ tiếng hót chim hiền nhỏ bé Dù nơi đâu, vẫn thấy dấu tay Dấu Tình Yêu nhân lành cứu độ ! Thầy ơi !Cho con on bền đỗ Ðể theo Thầy con đến quê Cha Nhƣ cây leo bám mãi rừng già Con dâng trọn vui buồn trong tay Chúa .. (Trích từ tập thơ Tiếng Lòng của Ðông Khê)

Trần Viết Khoái Khóa Linh Thao Ăbenrăa Danmark Linh Thao


Linh Thao

Trang 9


ôi trao phó cho Mẹ Maria... những hy vọng, những mong đợi của các bạn trẻ khắp hang cùng ngỏ hẻm của hành trình, đang lặp lại lời của Mẹ :”Này tôi là tớ nữ Thiên Chúa. Tôi xin vâng nhƣ lời thiên thần truyền”(Lc 1,38)... Các bạn sẵn sàng loan báo cho những ngƣời trẻ cùng lứa tuổi với mình, nhƣ các tông đồ đã làm: “Chúng tôi đã gặp Ðấng Thiên Sai” (Ga 1,41) (Gioan Phaolô II, Sứ điệp NQTGT XII, số 10)

Các bạn hỏi tôi, Ðức Mẹ đã giúp tôi vƣợt bao thử thách trong đời tôi thế nào. Tôi sẽ thuật lại cho các bạn một vài chuyện dang còn tƣơi rói trong ký ức tôi. Lúc còn là một linh mục du học ở Rôma, tháng 9 năm 1957, tôi đi Lộ Ðức để cầu nguyện với Ðức Mẹ, tôi nghe nhƣ Ðức Mẹ nói với tôi nhƣ đã nói với thánh nữ Bernadette: - Bernadette, Mẹ không hứa cho con hân hoan và an ủi ở trần gian này, nhưng hứa đau khổ và thử thách.

Con cá thứ nhất:

Mẹ Maria, mối tình đầu của tôi. ÐHY Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận

“Mẹ Maria Vô Nhiễm là mối tình đầu của tôi”, câu nói đó là của thánh Gioan Maria Vianney, cha xứ Ars, tôi đã đọc trong sách của cha Francois Erochu, hồi tôi còn ở tiểu chủng viện. Mẹ tôi đã đổ vào tim tôi lòng kính mến Ðức Mẹ, từ tuổi ấu thơ. Bà nội tôi, mỗi buổi tối, lúc gia đình đọc kinh xong rồi, bà còn ngồi lần thêm một tràng hạt. Tôi hỏi bà, bà đáp: Mệ lần một chuỗi cầu nguyện cho các cha. Bà tôi không biết đọc biết viết, nhƣng chính những ngƣời bà, ngƣời mẹ nhƣ thế, đã vun trồng họat giống ơn thiên triệu trong lòng chúng tôi. Ðức Maria có một vai trò đặc biệt trong đời tôi. Tôi đã bị bắt ngày lễ Ðức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, 15 tháng 8 năm 1975. Tôi ra đi với hai bàn tay không, trong túi không có gì cả, ngoại trừ một tràng hạt, và tôi đi bình an. Mẹ tôi đã dạy tôi như vậy từ thuở bé. Ðêm ấy trên tuyến đƣờng dài 450 km, tôi đã đọc không biết bao nhiêu lần kinh “Hãy Nhớ”.

Trang 10

Tôi run sợ, nhƣng tôi chấp nhận và phó thác trong tay Mẹ. Tôi tiếp tục học hành thi cử, và trở về Việt Nam; làm giáo sƣ, Giám đốc Tiểu chủng viện Hoan -Thiện, Tổng Ðại diện, Giám mục Giáo phận Nha Trang năm1967. Cảm ơn Chúa, công việc mục vụ của tôi nói đƣợc là thành công. Tôi trở lại Lộ Ðức nhiều lần và nhiều lần tôi tự hỏi: “Có lẽ lời Ðức Mẹ đã nói với thánh Bernadette không phải Mẹ cũng nhắc lại với tôi?” Thánh giá bổn phận của tôi không đến nỗi quá nặng, dù sao tôi sẵn sàng chấp nhận thánh ý Chúa. Tiếp đến mùa hè 1975, tôi bị bắt, bị cầm tù, ở trại cải tạo, bị biệt giam... hơn 13 năm gian truân! Bấy giờ, tôi mới hiểu đƣợc Mẹ đã muốn chuẩn bị cho tôi từ năm 1957: “Mẹ Không hứa cho con hân hoan và ủi an ở trần gian này, nhƣng hứa đau khổ và thử thách”. Mỗi ngày tôi càng hiểu thâm thúy hơn ý nghĩa của sứ điệp ấy và tôi phó mình trong tay Mẹ. Lúc những khổ đau thể xác và tinh thần trở nên quá nặng nề, tôi

không đọc kinh nổi, tôi chỉ lặp đi lặp lại “Ave Maria”, không biết bao nhiêu lần mỗi ngày: “Lạy Mẹ, con quá yếu nhƣợc, con không đọc kinh nổi nữa, con chỉ biết dâng lên Mẹ muôn vàn “Ave Maria”, xin Mẹ ban phát cho giáo dân của con, cho mọi ngƣời, cho toàn thể Hội thánh đang cần đến lòng thƣơng xót của Mẹ. Tất cả với Mẹ, vì Mẹ và trong Mẹ”. Không những tôi cầu xin Mẹ ban ơn, nhƣng tôi năng thƣa với Mẹ:”Lạy Mẹ, con có thể làm gì giúp Mẹ đƣợc? Con sẵn sàng theo lệnh Mẹ, chịu đựng tất cả, làm tất cả vì “Nƣớc Chúa Giêsu, con Mẹ”. Lúc ấy, tuy ở giữa gian lao, tôi cảm thấy hết lo sợ và bình an. Lúc nào cầu nguyện với Mẹ Maria, tôi không thể quên thánh Giuse bạn trinh khiết của Mẹ. Vì đó là nguyện ước của Chúa Giêsu và Mẹ. Thánh Giuse là ngƣời được Chúa Giêsu và Mẹ yêu mến cách đặc biệt nhất. Mẹ tôi đã dạy cho tôi điều này. Mẹ Maria Vô Nhiễm không bỏ quên tôi. Mẹ đã sát cánh tôi dọc đường gập ghềnh đen tối của lao Linh Thao


tù. Trong những năm tháng thử thách triền miên ấy, tôi đã cầu xin Mẹ cách đơn sơ và đầy tin tƣởng cậy trông: “Lạy Mẹ, nếu Mẹ biết con không thể làm ích gì để phục vụ Hội thánh nữa thì xin Mẹ cho con đặc ân được chết trong tù, để hy sinh trọn vẹn. Ngược lại nếu Mẹ biết con còn phục vụ Hội thánh được, xin Mẹ cho con một dấu chỉ: “ra khỏi tù trong một ngày lễ của Mẹ!” Một hôm trời mƣa, tôi đang thổi cơm trƣa,tôi nghe điện thoại của chiến sĩ trực reo: “Biết đâu có tin gì cho tôi? Ðúng rồi, bữa nay là lễ Ðức Mẹ dâng mình vào đền thánh, 21 tháng 11 mà!” Năm phút sau, anh chiến sĩ trực đến: - Ông Thuận ơi, ông ăn chƣa? - Chƣa ạ, tôi đang thổi cơm đây. - Ăn xong, ăn mặc sạch sẽ, đi gặp lãnh đạo. - Lãnh đạo là vị nào vậy? - Tôi không biết, tôi chỉ báo thế. Chúc ông may mắn. Tôi đã đƣợc đƣa đến nhà khách chính phủ, bên hồ Ha-Le, và tôi đã gặp ông Mai Chí Thọ, Bộ trƣởng Nội vụ (Bộ công an). Sau lời chào hỏi xã giao, ông Bộ trƣởng đã hỏi: - Ông có nguyện vọng gì không? - Thƣa có, tôi muốn đƣợc tự do. - Bao giờ? - Hôm nay Ông Bộ trƣởng có vẻ ngạc nhiên, thƣờng phải có thời gian cho cơ quan nhà nƣớc xếp đặt. Nhƣng hôm nay là lễ Ðức Mẹ nên tôi tin chắc và xin nhƣ vậy. Ðể đánh tan bầu khí lúng túng và ngạc nhien ấy, tôi nói: - Thƣa ông Bộ trƣởng, tôi ở tù lâu lắm, suốt đờì Giáo hoàng: Phaolô VI, Gioan Phaolô I và Gioan Phaolô II. Về phía xã hội chủ nghĩa thì tôi đã ở tù bốn đời Tổng Bí thƣ Liên Xô: Brezhnet, Andropov, Chernenko, va Gorbachev. Ông Bộ trƣởng bật cƣời và nói : Linh Thao

- Ðúng! Đúng! Ông quay qua bảo ngƣời bí thƣ: - Hãy liệu đáp ứng nguyện vọng của ông. Trong lòng tôi vui mừng tạ ơn Ðức Mẹ Maria, không những được tự do mà còn được cả dấu chỉ. Chắc Mẹ tha tội tôi cả gan thách đố Mẹ. Các bạn hỏi tôi về vai trò của Mẹ trong đời tôi, đặc biệt là sự chọn lựa triệt để theo Chúa Giêsu? Tôi cảm nghiệm rằng trên Thánh giá Chúa Giêsu đả bảo thánh Gioan: “Ðây là Mẹ con!”. Sau phép Thánh Thể thì Chúa Giêsu không thể để lại cho loài ngƣời sự gì cao qúy hơn là chính Mẹ của Ngài. Ðức Mẹ với tôi là một cuốn Phúc Âm sống, loại bỏ túi, phổ biến rộng rãi nhất, dễ hiểu nhất, yêu thƣơng nhất. Ðức Mẹ là Mẹ của Chúa Giêsu, chính Ngài trao Mẹ lại cho tôi. Chính điều này cho tôi thấy sự hiệp nhất giữa Mẹ Maria, Chúa Giêsu và tôi. Mỗi khi dâng thánh lễ, đọc lời truyền phép, tôi cảm thấy tôi là con Ðức Mẹ hơn cả, vì tôi hiệp nhất với Chúa Giêsu. Ðức Mẹ không những lo lắng cho Chúa Giêsu mà còn lƣu tâm giúp đỡ bà Isave, thánh Gioan, đôi tân hôn ở làng Cana... mọi ngƣời, toàn thể Hội thánh. Tôi rất thích câu nói của thánh nữ Têrêxa Hài Ðồng: “Tôi muốn làm linh mụcđể giảng về Ðức Mẹ”. Cuộc đời Mẹ Maria có thẻ tóm gọn trong ba tiếng: “Ecce, Fiat, Magnificat”. “Này tôi là tớ nữ của Thiên Chúa” (Lc 1,38). “Tôi xin vâng như lời thiên thần truyền cho tôi”... (Lc1,38). “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa” ... (Lc 1,46)

Cầu Nguyện

Maria, Mẹ chúng con Lạy Mẹ Maria, Mẹ Chúa Giêsu, Mẹ chúng con, con muốn gọi Mẹ là Mẹ chúng con, để cảm thấy mình hợp nhất với Chúa Giêsu và mọi ngƣời anh em của con. Xin Mẹ hãy đến và sống trong con. Cùng Chúa Giêsu, con rất yêu dấu của Mẹ. Trong sự thinh lặng, tỉnh thức, cằu nguyện, hiến tế. Trong sự thông hiệp với Hội thánh và Chúa Ba Ngôi. Trong kinh Magnificat, sứ điệp đổi mới toàn diện của Mẹ. Trong sự kết hợp với thánh Giuse, bạn chí thánh của Mẹ. Trong lao động đầy khiêm tốn, yêu thƣơng, để thực hiện di chúc của Chúa Giêsu. Trong tình yêu của Mẹ đối với Chúa Giêsu, thánh Giuse. Hội thánh và tất cả nhân loại. Trong đức tin sắt đá của Mẹ, giữa muôn vàn thử thách vì nƣớc trời. Trong niềm hy vọng của Mẹ, luôn hành động để xây dựng một thế giới mới, đầy công lý, hòa bình, hạnh phúc và yêu thƣơng thật sự. Trong sự vẹn toàn các nhân đức của Mẹ trong Chúa Thánh Thần, để nên nhân chứng của Ph6uc âm, nên Tông đồ truyền giáo. Trong con, Xin Mẹ tiếp tục làm việc, cầu nguyện, yêu thƣơng, hy sinh. Xin Mẹ tiếp tục thi hành thánh ý Chúa Cha, tiếp tục làm Mẹ loài ngƣời. Xin Mẹ tiếp tục sống sự Thƣơng khó và Phục sinh của Chúa Giêsu. Con xin dâng mình cho Mẹ. Tất cả cho Mẹ Hôm nay và mãi mãi đến muôn đời. Con sống tinh thần của Chúa Giêsu, khi sống tinh thần Maria và Giuse. Với Chúa Giêsu, thánh Giuse, các thiên thần, các thánh và tất cả các linh hồn. Con yêu mến Mẹ, Mẹ chúng con, và con xin chia sẻ, Công việc của Mẹ, Nỗi thao thức của Mẹ, Cuộc chiến đấu của Mẹ vì nƣớc Chúa Giêsu. Amen. Biệt giam tại Hà Nội, 1.1.1986 Lễ Ðức Maria Mẹ Thiên Chúa Trang 11


haày Gieâsu ñöôïc veõ dieãn taû döôùi nhieàu chaân dung khi töø toán, khi giaän döõ, khi toaû ra moät söùc maïnh uy quyeàn bao phuû chung quanh, khi khieâm nhöôøng ñaày loøng tin töôûng vaøo Thieân Chuùa Cha, khi toû ra yeáu theá bò nhuïc maï, bò baét bò ñieäu ra phaùp tröôøng vaø sau cuøng bò ñoùng ñinh treân thaäp giaù, khi chieáu saùng haøo quang saùng röïc chieán thaéng sau khi soáng laïi… Vaäy ñaâu laø khuoân maët ñích thöïc cuûa Thaày Gieâsu ? Vaø ta coù theå tìm thaáy khuoân maët cuûa ngaøi trong cuoäc soáng ngaøy hoâm nay ñöôïc khoâng? Taám khaên lieäm xaùc Thaày Gieâsu in laïi khuoân maët hình haøi Ngaøi coøn giöõ laïi, nhö di tích thaùnh vaø lòch söû ôû thaønh Turino beân nöôùc YÙ, laø moät chöùng tích hình aûnh veà khuoân maët cuûa Ngaøi. Nhöng nhö theá thoâi, cuõng ñaâu ñaõ dieãn taû ñaày ñuû veà moät Ñaáng laø aùnh saùng, laø tình yeâu laø söï soáng cho taâm hoàn con ngöôøi. Khuoân maët ñoù khoâng theå giôùi haïn trong moät hình chuïp, moät böùc töôïng taïc baèng goã ñaù ximaêng, hay nhöõng neùt coøn in thaám vaøo khaên lau hay khaên lieäm. Khuoân maët ñoù phaûi soáng ñoäng vaø phaûn chieáu chính ñôøi soáng cuûa Ngaøi. Chuùng ta vaãn thöôøng noùi: Xem quaû bieát caây! ñeå nhaän bieát veà nguoàn goác. Vì theá, nhìn vaøo göông ñôøi soáng cuûa nhöõng taâm hoàn tin yeâu theo Thaày Gieâsu, coù theå nhaän ra nhieàu daáu neùt veà chaân dung khuoân maët cuûa Thaày Gieâsu. Thaày Gieâsu thu huùt, haáp daãn con ngöôøi tin theo Ngaøi khoâng phaûi vì nhöõng neùt veõ dieãn taû veà Ngaøi nôi caùc tranh aûnh hay töôïng taïc Ngaøi, nhöng vì lôøi Ngaøi. Trang 12

Lôøi Ngaøi giaûng daïy töø hai ngaøn naêm nay, ñöôïc ghi laïi trong Phuùc AÂm khoâng phaûi laø toa thuoác hay moät coâng thöùc toaùn lyù hoaù coù pheùp maàu hoaù giaûi moïi vaán ñeà cho cuoäc soáng. Khoâng, Lôøi trong Tin Möøng cuûa Ngaøi laø Lôøi cho taâm hoàn con ngöôøi. Con ngöôøi ai cuõng caàn côm baùnh, thöùc aên, rau coû, nöôùc uoáng cho söï phaùt trieån vaø söùc khoûe cuûa thaân xaùc. Vaø cuøng luùc con ngöôøi cuõng caàn löông thöïc cho taâm hoàn mình. Vì cuoäc soáng con ngöôøi ñaâu chæ coù thaân theå töù chi,

Khuoân maët

Thaày Gieâsu Lm. Nguyeãn ngoïc Long

nhöng coøn coù ñôøi soáng tinh thaàn naèm saâu thaúm trong traùi tim, trong taàng thaàn kinh caûm giaùc, taàng hieåu bieát vaø taàng voâ thöùc nöõa. Lôøi Ngaøi laø löông thöïc, thöùc aên cho ñôøi soáng tinh thaàn naøy vaø coù söùc bieán ñoåi cuoäc soáng. Vaø moät baøi haùt quen thuoäc ñaõ dieãn taû taâm tình nieàm tin naøy nhö sau: “ Lôøi Ngaøi laø söùc soáng cuûa con. Lôøi Ngaøi laø aùnh saùng ñôøi con. Lôøi Ngaøi laøm chöùa chan hy voïng, laø ñöôøng ñeå con haèng doõi böôùc.“ (Ng.Duy) Nhìn vaøo ñôøi soáng caùc ngöôøi tin yeâu theo Thaày Gieâsu, maø Hoäi Thaùnh toân vinh laø nhöõng ngöôøi Thaùnh, hoï laø nhöõng ngöôøi ñöôïc neâu danh moïi ngöôøi bieát ñeán

haâm moä toân kính vaø caû nhöõng ngöôøi coù ñôøi soáng thaùnh thieän, nhöng aâm thaàm khoâng ñöôïc neâu teân, khoâng ñöôïc ai bieát ñeán, coù theå nhaän ra ñöôïc ñieàu naøy.Vì ñôøi soáng hoï laáy lôøi cuûa Thaày Gieâsu laøm löông thöïc thöùc aên cho taâm hoàn cuoäc soáng cuûa hoï: ñôøi soáng tin nhaän Thieân Chuùa laø Cha vaø ñôøi soáng baùc aùi vò tha mang nieàm an uûi hy voïng cho ngöôøi ñoàng loaïi. Khuoân maët Thaày Gieâsu ñaâu phaûi chæ tìm thaáy nôi nhöõng ngöôøi ñaõ qua ñôøi maø chuùng ta vinh danh laø nhöõng ngöôøi Thaùnh, nhöng khuoân maët Thaày Gieâsu haèng aån hieän chieáu toaû töø nhöõng taâm hoàn coøn ñang soáng treân traàn gian vaø coù ñôøi soáng tin yeâu theo Ngaøi. Hoï laø nhöõng nhaân chöùng cuûa tình yeâu coù taâm hoàn kính troïng thieân nhieân, coâng trình saùng taïo cuûa Thieân Chuùa. Hoï coù ñôøi soáng kính troïng vaø baûo veä phaåm giaù con ngöôøi. Vì tin raèng söï soáng con ngöôøi coù nguoàn goác phaùt xuaát töø Thieân Chuùa vaø sau cuøng taát caû ñeàu trôû veà vôùi Ngaøi. Hoï yeâu meán baûo veä nhöõng giaù trò vaên hoaù ñaïo giaùo tình ngöôøi cao ñeïp trong ñôøi soáng. Ñôøi soáng hoï khoâng ñoùng khung chæ cho mình. Traùi laïi goùp phaàn mang nieàm vui, nieàm hy voïng baèng lôøi noùi vaø vieäc laøm thaám nhuaàn ñaïo giaùo, tình ngöôøi, nhö aùnh saùng caây neán ngaøy laõnh nhaän bí tích röûa toäi, cho moïi ngöôøi xung quanh. Khuoân maët Thaày Gieâsu soáng ñoäng vaø chieáu toaû ra töø trong taâm hoàn, töø ñôøi soáng nhöõng ngöôøi tin yeâu theo Ngaøi. Linh Thao


cuoäc

ñôøi

hấc điện thoại lên tôi nghe tiếng nói của một ngƣời quen xƣa. Chị tâm sự với tôi về những vấn đề Chị đang gặp. Một điều Chị nói là cộng đoàn nơi Chị ở đang trong thời gian bầu ban chấp hành giáo xứ. Chẳng hiểu tại sao nhƣng chỉ nghe rằng có rất nhiều khó khăn. Không biết chuyện rắc rối thế nào mà Chị nói ngƣời ta ở đây làm rối reng tùm lum nhƣ những ngƣời điên vậy. Nghe Chị nói tới đây tôi không kềm đƣợc nên cắt lời Chị: Chị ơi, ngƣời điên không điên như Chị nghĩ đâu. Chị dùng hình ảnh của ngƣời điên để so sánh với những người gây ra những chuyện rắc rối và lộn xộn nơi Chị ở thì sai lầm rồi. Ngƣời điên ngƣời mát họ không rắc rối nhƣ thế đâu. Tôi dám nói với Chị nhƣ vậy, vì tôi đang sống với người điên và ngƣời mát. Từ ngày tôi đƣợc phép chia sẻ cuộc sống với họ trong một mái nhà, ngồi cùng bàn với họ, chia cùng họ một nồi cơm và một tách tràø, cùng chơi với họ và cùng đi dạo để nhìn cuộc đời với họ, tôi đã hiểu đƣợc thêm cái nền tảng căn bản của cuộc sống. Cái nhìn của tôi về ý nghĩa cuộc đời được lộ rõ hơn. Ðặc biệt đôi mắt của tôi đã được những ngƣời bạn điên-mát-khùng thánh hóa và biến đổi. Họ đã tháo cặp mắt kiếng cuộc đời Linh Thao

Maét kieáng Cuoäc ñôøi & giaù trò ñôøi ngöôøi

mà một số ngƣời đƣợc coi là trƣởng thành cũng chẳng biết cặp miếng kiếng cuộc đời trao cho họ có giúp họ nhìn cuộc sống trung thực và đúng nghĩa

ñôøi ngöôøi

mà tôi đang đeo xuống, thay vào đó họ chỉ cho tôi thấy nên nhìn cuộc sống với ánh mắt hay không. Tới đây, tôi không nào và từ góc độ nào. thể quên đƣợc một xì-căng-đan nơi quê tôi ở xƣa. Khi nghe tới Nhớ thuở xưa khi còn nhỏ, chuyện đó tôi đã rùng mình và gần nhà tôi có một vài ngƣời bị chẳng còn biết ai là kẻ điên và bệnh tâm thần. Tôi chẳng biết ai là ngƣời mát. Chuyện là một gì nhiều về họ, nhƣng chỉ biết anh chàng thanh niên thông rằng ngƣời ta kêu họ là kẻ điên minh, tuấn tú đẹp trai bỗng và ngƣời mát. Suốt ngày họ chợt dụ dỗ một cô gái mát gần ngồi trong nhà, chân tay co nhà và đã ăn nằm với cô ta. rúm lại và cứ vậy mà gãi. Ðôi Thú vui đã qua, trách nhiệm khi ngồi chán rồi họ lại đâm ra cũng biến mất. Cô gái mát kia cƣời. Một giọng cƣời ròn rã làm sao biết phải chăm sóc kéo dài mƣờn mƣợt. Giọng thân thể càng ngày càng nảy cƣời đó hấp dẫn bọn trẻ hàng nở của mình đây. Cái bào thai xóm và rồi ngƣời mát kẻ điên lớn dần với thân là gái mát thì đó trở thành ,,món đồ chơi của biết phải kiêng cữ sao đây. lũ trẻ tinh nghịch. Chúng hùa Ðâu rồi ngƣời đàn ông đƣợc nhau kêu ơi ới, để ngƣời điên coi là bình thƣờng? Cô gái mát kẻ mát đƣợc dịp hùa theo kêu ngày ngày vẫn đi qua đƣờng lên inh ỏi. Kêu đã rồi chúng lại phố và phụ giúp ngƣời mẹ bán rủ ngƣời điên kẻ mát kia chạy gánh rau kiếm sống hàng ngày. tới chạy lui xung quanh khu Ngƣời ngƣời nhìn cô với bào xóm, vừa chạy vừa hò phá tan thai trong bụng, nhƣng chẳng bầu khí yên tĩnh của một góc ai trách cô gái mát, chỉ trách phố nhỏ. Chơi xong lũ trẻ đuổi ngƣời đàn ông bình thƣờng sao ngƣời điên kẻ mát về nhà và lại điên khùng và thiếu trách rồi lấy đá ném họ nữa. Mọi nhiệm nhƣ vậy. ngƣời thấy vậy nhƣng vẫn coi là chuyện bình thƣờng, ngƣời Thực vậy, cuộc đời nhìn kẻ điên kẻ mát mà có giá trị gì điên người mát là những con đâu. ngƣời hạng bét. Ai muốn chửi ngƣời khác một câu, thì có thể Không chỉ lũ trẻ được cuộc thốt lên rằng: ,,Ðồ điên. Câu đời đeo vào cặp mắt kiếng đó nhẹ hơn sẽ là: ,,mày mát rồi Trang 13


hả? Ngƣời điên kẻ mát trở thành một mực thƣớc thấp nhất trong bậc thang giá trị của cuộc đời. Ðến nỗi trong lịch sử của thế giới nhà độc tài Hít-le đã cố ý tìm cách triệt hạ những con ngƣời điên, mát và khùng ra khỏi đời sống của xã hội. Với ông ta những con ngƣời này không đáng gía gì cả, vì họ chẳng làm gì giúp ích cho xã hội mà ngƣợc lại trở thành một gánh nặng cho mọi ngƣời và cho đất nƣớc. Vì thế, giết quách họ cho xong. Cũng có một số bậc làm cha mẹ và một số ngƣời có trách nhiệm trong xã hội đang có chiều hƣớng cản trở những thai nhi sinh ra vào đời, vì họ biết rằng những thai nhi đó khi chào đời sẽ bị tật nguyền, sinh ra sẽ không là đứa trẻ bình thường, vì thế phá bỏ những thai nhi đó ngay từ trong trứng nƣớc là hay nhất. Có ngƣời còn coi đó là một điều tốt lành nữa chứ, nghĩa là đỡ khổ cho những thai nhi đó và đỡ gánh nặng cho ngƣời thân và xã hội. Mọi ngƣời đỡ phải nghe những tiếng kêu ơi ới bất bình thƣờng. Ở đây tôi không muốn đi vào trong phạm vi của luân lý, để phân tích xem những cái nhìn đó có đúng hay không, nhưng tôi muốn ở lại trong thực tế cuộc đời, đặc biệt lúc này ở bên cạnh các anh chị em bị gọi là mát và điên, lắng nghe họ, cùng cảm với, cùng nhìn với họ, cùng cƣời với họ và đôi khi cùng đau với họ. Tôi tin rằngï họ sẽ trả lời cho cuộc đời về những gì cuộc đời đã khinh thường họ. Rời thành phố nhộn nhịp và ồn ào đang sống, tôi đến thăm một số ngƣời quen. Thật vui khi gặp lại bao ngƣời thân yêu. Nhƣng tôi cũng đã phải lắng Trang 14

nghe biết bao nhiêu chuyện đau khổ trong cuộc đời. Những hằn thù, bao chia ly, những khổ đau, bao sự bất mãn về cuộc sống và về cả Thiên Chúa. Tâm hồn tôi lúc đó không chỉ chan chứa niềm vui mà còn chất chứa cả những đớn đau của đời người. Tôi chẳng hiểu tại sao cuộc đời của những con ngƣời bình thƣờng này lại có nhiều chuyện rắc rối đến vậy.

Sau đó, tôi nhận ra Marc chính là một trong những chủ nhà của cộng đoàn nơi đây. Nhƣng anh ta là một ngƣời mát mà. Vâng, đúng thế, nhƣng ở đây các anh chị em bị coi là mát và điên chính là chủ nhà. Họ chính là trung tâm điểm của cộng đoàn nơi đây. Tất cả đều hƣớng về họ và mọi ngƣời đều nhìn cuộc sống qua chính các anh chị em này.

Từ lúc đó, tôi được các anh chị em bị bệnh tâm thần tháo xuống cặp kiếng cuộc đời đã đeo cho tôi suốt hơn ba mươi năm qua. Sau đó tôi đến làm quen với họ. Tôi chẳng biết làm gì cả. Ngƣợc lại tôi còn hơi sờ sợ vì chẳng biết điều gì sẽ xảy ra. Nhƣng cuộc sống của những ngƣời điên và kẻ Chào cuộc đời bình thƣờng, tôi mát không rắc rối và bất bình bƣớc vào một cộng đoàn có tên thƣờng nhƣ cuộc đời đã dạy tôi là ,,Arche, nơi các anh chị em đâu. bị bệnh tâm thần đang chia sẻ một mái nhà với các anh chị Tới bữa cơm tối, tôi ngồi vào em bình thƣờng khác. Vừa tới bàn ăn. Nhƣng tôi ngạc nhiên nơi, tôi đƣợc ngƣời hƣớng dẫn nhìn các anh chị em bình giới thiệu chỗ ở và sinh hoạt, thƣờng đút cơm cho các anh sau đó đi thăm và chào các anh chị em bị bệnh tâm thần vừa chị em khác. Vừa bƣớc vào mát, vừa liệt, cừa câm và vừa phòng khách tôi thấy một số mù. Ngồi ăn mà lúc đầu tôi ngƣời bị bệnh tâm thần. Kẻ thì không thể nuốt đƣợc. Tôi đang ngồi ghế xe lăn, người thì chẳng còn thấy ngon lành gì đang nằm trên ghế sa-lông, cả, vì bữa ăn không đƣợc bình ngƣời khác nữa thì đang đứng thƣờng nhƣ mọi khi. Lúc này đó và thân thể đang di động tới tôi mới nhận ra rằng mình cần lui nhƣ trong tƣ thế của ngƣời phải tháo đôi kiếng cuộc đời đang tập thể dục. Bỗng chợt xuống, để nhìn các anh chị em một khuôn mặt hơi man mát bằng đôi mắt của tình ngƣời. chạy đến bên tôi và đƣa tay: Nhờ vậy, bữa ăn qua đi mà ,,Hello! Tôi xòe bàn tay của lòng tôi cảm thấy vui nhiều. mình ra nắm lấy bàn tay anh ấy và cũng thƣa ,,Hello. Nụ cƣời Lúc đó tôi sực tỉnh và hiểu ra và thái độ chân tình của Marc, rằng đã từ lâu cuộc đời này dạy tên anh ấy đã sƣởi ấm tâm hồn cho tôi khám phá giá trị đời tôi ngay giây phút đầu tiên ngƣời qua đôi kiếng của sự này, Marc đã làm dịu đi trong thành danh, của sự giàu sang, tôi những băn khoăn và nặng của sự giỏi giang và của những nề tôi đang có về cuộc sống. gì đƣợc coi là đẹp mỹ miều và Linh Thao


thông minh vô vàn. Nhƣng những giá trị đó tôi không tìm được nơi các anh chị em bị bệnh tâm thần. Nơi họ tôi nghe một tiếng chào Hello đi với nụ cƣời chân tình phát xuất từ tấm lòng chân thành của họ. Có lúc tôi ngồi bên cạnh một cô gái ngoài ba mƣơi tên là Pêtra bị bệnh tâm thần từ khi mới sinh. Cô không nói đƣợc và tối ngày chỉ ngồi đó, nếu không có ai dẫn cô đi dạo. Sau gần một tiếng ngồi chơi với cô, tôi nhìn cô và cƣời với cô. Ðáp lại thì cô nhìn chỗ khác và đôi khi nằm xuống che mặt đi. Nhƣng bỗng chợt cô nhìn tôi và nở một nụ cƣời. Nụ cƣời của cô đã nói cho tôi biết rằng cô đã hiểu tôi và cô muốn trao cho tôi tình ngƣời chân chính. Lần khác tôi ngồi gần Elke, một cô gái khác đã bị bệnh tâm thần từ hồi nhỏ, ngoài ra cô còn bị liệt và thân thể bị co quắp lại, Elke cũng bị mù và không nói đƣợc rõ, chỉ ơi ới vài câu, nhƣng nơi cô tôi cảm đƣợc một sức sống rất mãnh liệt. Lúc đầu tôi chẳng hiểu những âm thanh phát ra từ miệng cô có nghĩa là gì. Sau đó tôi đã hiểu đƣợc chút ít. Tôi khám phá cô rất thích bài hát ,,Neues Lied im alten Land - Bài hát mới trong miền đất cũ. Tôi ngồi và hát cho cô nghe. Lòng cô phấn khởi biết chừng nào. Tôi cảm được nỗi vui mừng của cô, tôi khám phá đƣợc một tâm hồn tràn đầy yêu thƣơng đàng sau những gì mà cặp kiếng cuộc đời chê là không giá trị.

Linh Thao

Ngồi bên cô, cầm tay cô tôi hát với cô. ,,Kennst Du das alte Lied? Bạn có quen bài hát ngày xƣa? Ngƣời ta đã hát từ lâu lắm rồi, bài hát về tình yêu, về niềm vui, về khổ đau và về cả sự vĩnh cửu. Mọi ngƣời đang ở trên đƣờng, nhƣng ai sẽ nắm tay họ, giải thoát họ ra khỏi sợ hãi, khỏi cô đơn và dẫn đƣa họ về miền đất hứa? Lời của bài hát diễn ta đúng tâm trạng của cô. Lời của bài hát nhƣ là câu hỏi cô đặt ra với tôi. Lời của bài hát làm tôi nhớ lại Jean Vanier, một ngƣời đã cảm đƣợc nỗi cô đơn thê thảm mà các anh chị em bị gọi là mát và điên đang phải chịu đựng, ông đã hiểu được sự sợ hãi và những đau khổ đang chất chƣa trong tâm trạng của những ngƣời bị xã hội khinh miệt, vì thế ông đã quyết định rời ghế giáo sƣ đại học, dứt bỏ thanh danh và sự nghiệp của mình, để làm bạn với những kẻ điên và người mát. Cùng với hai ngƣời điên và mát ông đã thành lập cộng đoàn Arche đầu tiên cách đây hơn 40 năm ở gần Paris. Cộng đoàn này cần trở thành một miền đất hứa, nơi đó cả ngƣời điên, ngƣời mát và những ngƣời bình thƣờng sẽ trở nên ngƣời thực sự, dù họ chẳng giàu có chi, dù họ chẳng nổi tiếng gì, dù họ chẳng đƣợc coi là đẹp đẽ và thông minh. Hơn nữa, tƣơng lai của họ cũng không sán lạn. Nhƣng nơi họ, trong mái nhà của họ có những trái tim chân thành, những tâm hồn đầy tràn yêu thƣơng. Nơi họ tôi cảm thấy Thiên Chúa đang hiện diện và tình yêu của Ngài đang sống động thật sự trong mỗi cử chỉ, mỗi nụ cƣời, mỗi ánh mắt. Tình yêu là tất cả nơi đây. Tình yêu vƣợt qua tất cả. Tình yêu

thúc đẩy ngƣời thành danh trở nên kẻ mạt vận. Tình yêu khiến ngƣời ta từ bỏ sự nghiệp lớn lao để ngồi đó đút cho những ngƣời mát và điên bát cơm hàng ngày. Tình yêu khiến ngƣời ta không sợ hôi hám chăm sóc cho các anh chị em bị bệnh tâm thần từ chuyện thay quần áo, đến chuyện tắm rửa và dẫn họ đi vệ sinh. Thực vậy, tình yêu làm nên con ngƣời và giúp ngƣời khác cùng trở nên ngƣời. Tình yêu này nối kết với con ngƣời Giêsu Na-gia-rét. ,,Ngài đã sống trong hy vọng, vì Ngài muốn ban tặng tình yêu, ánh sáng và sức mạnh. Ngài muốn chỉ cho chúng ta một con đƣờng của yêu thƣơng, con đƣờng của tình ngƣời. Câu hỏi còn lại với chúng ta là chúng ta có muốn đi con đường này một cách vô vị lợi và với thái độ sẵn sàng cho đi hay không? Ðó là lời kế tiếp của bài hát mà tôi cùng hát với Elke. Câu trả lời cho câu hỏi của lời hát trên tôi đã khám phá nơi các anh chị em trẻ đến từ Canada, từ Pháp, từ Hung và Ðức, mà tôi được gặp gỡ trong cộng đoàn ,,Arche nơi đây. Tôi hỏi họ về cảm giác trong công việc. Tất cả đều trả lời với sự chân thành là rất vui và giá trị. Họ đã phục vụ và học đƣợc rất nhiều từ các anh chị em bị bệnh tâm thần. ,,Nhưng sống phục vụ như vầy chắc chắn phải đòi hỏi nhiều hy sinh? Họ gật đầu, nhƣng nụ cƣời vẫn nở trên môi. ,,Ðiều quan trọng là làm sao để giúp cho các anh chị em bị bệnh tâm thần khám phá ra đƣợc cái vẻ đẹp riêng tƣ của họ. Ðó là tâm tình của một chị chia sẻ. Con đƣờng của tình yêu, của Trang 15


tình ngƣời thật quý báu, nhƣng chẳng dễ dàng chi. Thực vậy, khi sống nơi đây tôi mới hiểu được cái ngày sống bình thƣờng phục vụ các anh chị em bị bệnh tâm thần vất vả và cực nhọc nhƣ thế nào. Nhƣng tôi tin rằng tình yêu sẽ đƣa lại ý nghĩa cho tất cả những nhọc nhằn và hy sinh. Nhƣng ai có thể giúp cho chúng ta đọc đƣợc ý nghĩa và giá trị của những hy sinh và vất vả trong ngày thƣờng? Thiên Chúa.

nói đƣợc rằng ,,các bạn Arche của tôi. Từ khi nào anh cảm được những người sống trong cộng đoàn trở thành những ngƣời của anh. Cái thể sở hữu cách nếu đƣợc diễn tả trong quan hệ giữa ngƣời với ngƣời thì cần phải chú ý lắm đó. Ai sẽ là ngƣời yêu của tôi? Ai sẽ là ngƣời bạn của tôi? Ðâu phải một ngày hai ngày là có thể nói đây là người thuộc về tôi đâu. Hơn nữa cái gì sẽ dẫn đƣa

,,Ngài đang cùng đồng hành trên đường, Ngài gần gũi bên cạnh con ngƣời, cụ thể trong Một Ngƣời thuộc làng Nagia-rét. Ðó là Giêsu, Giêsu đã tự giác trở thành ngƣời nhƣ chúng ta. Nơi đâu hy vọng nhƣ đang tắt lịm, thì con ngƣời sẽ nhìn thấy một ánh sáng lớn Marc đến chỗ nhìn những anh lao. Hãy tin vào Thiên Chúa và chị em ở Arche là ngƣời thân sự sợ hãi sẽ bị đẩy lùi. của Marc? Lời bài hát của tôi với Elke đã đưa tôi trở lại trên đường. Trên đường đó tôi nghe một tin vui. Marc,ngƣời bạn mát đầu tiên của tôi nơi đây đã đƣợc nhận vào làm trong một tiệm bán thực phẩm. Vào ngày khai trƣơng tiệm anh đã mời mọi ngƣời trong cộng đoàn đến tham dự. Khi mọi ngƣời ngồi cùng bàn hứa ngày mai sẽ tới chỗ tiệm anh làm, anh nhảy cẫng lên, đôi tay anh xoa tới xoa lui và miệng cƣời tủm tỉm. Niềm vui nhƣ lớn mãi. Sau đó anh thốt lên: ,,Ô, vui quá vì ngày mai các bạn Arche của tôi sẽ đến! Câu nói của anh làm tôi ngạc nhiên vô cùng. Tôi tự hỏi làm sao anh có thể Trang 16

Cả buổi tối hôm đó tôi đã suy nghĩ về niềm vui của Marc và câu nói của anh. Sau đó mấy ngày, tôi gặp Marc mới đi làm về. Mỗi lần về tới nhà anh đều đến chào mọi người. Tay bắt mặt mừng anh vui với mọi ngƣời. Tối đến ngồi với nhau trong phòng sinh hoạt Marc đã nói anh rất thƣơng Elke, anh rất thƣơng Pêtra, anh rất thƣơng Christian, rất thƣơng Jutta, rất thƣơng Simone, rất thƣơng Marta và mọi ngƣời trong cộng đoàn, Anh không chỉ nói mà Marc còn dang tay ôm mọi ngƣời và hôn mọi ngƣời với nụ hôn trìu mến. Ngoài ra anh chỉ tôi, một ngƣời lạ mới tới cộng đoàn, và nói:

,,tôi cũng thương anh nữa“. Ðến đây tôi mới hiểu đƣợc rằng tình yêu thƣơng đã chỉ cho Marc biết những ngƣời anh sống chung trong một mái nhà, đồng hành với anh trên cùng một con đƣờng là những ngƣời của anh. Những ngƣời biết anh và anh biết họ. Tới đây tôi nhớ lại lời Giêsu đã nói: ,,Ta biết chiên của ta và chiên của ta biết ta. Cái biết mà Gioan diễn tả trong lời nói của Giêsu không chỉ là cái biết bên ngoài, nhƣng cái biết hàm chứa một tâm tình đổi trao rất chân thành. Vâng, cái biết của Thầy về chiên của Thầy chất chứa một tình yêu thƣơng, một sự gần gũi đƣa lại ánh sáng sƣởi ấm cuộc đời, đốt lên tia sáng hy vọng trong chính những khi thất vọng. Niềm hy vọng giúp con ngƣời can đảm tiếp tục sống, dù cuộc đời chẳng dễ thƣơng chi với họ, dù cuộc đời với vẻ đẹp bên ngoài nhƣng chất chứa nhiều cạm bẫy bên trong. ,,Bạn có quen bài hát ngày xƣa? Ngƣời ta đã hát từ lâu lắm rồi, bài hát về tƣơng lai thuộc về Thiên Chúa, bài hát về sự công bằng. Mọi ngƣời đang ở trên đường và tìm giàu sang và họ đã trở thành nô lệ của tiền bạc. Hy vọng rằng bàn tay của Thiên Chúa sẽ dẫn bƣớc họ, để cuối cùng họ trở nên những ngƣời tự do thực sự. Elke ơi, lời hát này tôi muốn tặng cho cuộc đời và muốn trao gởi cho tất cả những anh chị em đặc biệt ở quê tôi đang cùng hoàn cảnh với Elke, với Linh Thao


Marc, với Petra, với Jutta, với Christian, với Susana, với Gisela và với Simone. Tiếc rằng họ không có đƣợc một mái nhà nhƣ các bạn. Cuộc đời đã không trao cho họ một chỗ trú ngụ, nơi họ có thể yêu và đƣợc yêu. Cuộc đời vẫn coi họ là hạng bần cùng đáng vất đi. Kẻ mát ngƣời điên mà lại. Chỉ đẩy chúng vào nhà thƣơng điên là xong. Cuộc đời tàn nhẫn đến nhƣ vậy sao? Cuộc đời có biết rằng, giá trị cuộc đời chỉ tồn tại khi giá trị đó xuất phát từ tình yêu? Ðừng lầm tƣởng rằng chỉ đồng tiền có thể mua tất cả và đem lại hạnh phúc. Ðừng nghĩ là chỉ có thanh danh và sự nghiệp lớn lao sẽ làm cho cuộc đời vững vàng mãi mãi. Cái đẹp cũng sẽ tàn phai. Phấn son rồi cũng phai tàn. Trí thông minh cũng sẽ già cỗi. Cuối cùng còn lại cái gì nếu tình yêu không hiện diện? Trong cuộc đời có nhiều anh chị em khuyết tật, nhiều con ngƣời bị coi là mát và điên. Khi ở trong hoàn cảnh nhƣ vậy họ không thể làm giàu, không thể có đƣợc sự nghiệp lớn lao và đôi khi họ cũng chẳng có khuôn mặt đẹp đẽ và một cái đầu thông minh mà cuộc đời coi là có giá. Nhƣng bù lại họ có một kho báu lớn hơn tất cả. Cuộc đời biết đó là gì không? Ðó là tình yêu, là trái tim đầy tràn tình ngƣời.

giá trị của cuộc đời mà vẫn thiếu tình yêu thì tƣơng lai cuộc đời sẽ đi về đâu? Tương lai không nằm trong những gì mà cuộc đời coi là giá trị đâu. Tƣơng lai nằm trong tay Thiên Chúa. Ngài là chủ của thời gian, của đời ngƣời. Ngài lớn hơn tiền bạc và mạnh hơn cái chết. Mà Ngài lại là tình yêu nữa chứ. Vì vậy, cuộc đời hãy cởi cặp mắt kiếng cuộc đời xuống và nhìn với đôi mắt của Thiên Chúa, nhìn với đôi mắt của tình yêu. Tất cả những gì cuộc đời coi là giá trị cần trở nên giá trị thực sự khi chúng hƣớng về tình yêu. Trong tình yêu mọi người đều như nhau. Trong tình yêu mọi người đều có giá. Nhưng mọi người chỉ có giá thực sự, mọi người chỉ là người thực sự, khi biết sống yêu thương nhau.

Cuộc đời ơi, ngày hôm nay xin mời bạn cùng chúng tôi, với Elke và các bạn mát - điên - khùng của chúng ta trên khắp hành tinh cùng hát lên bài hát mới trên miền đất cũ. ,,Bạn có quen bài hát hôm nay? chúng tôi đang hát trong cuộc đời. Hát về tình ngƣời sƣởi ấm khổ đau, Hát về tình Trời xuống mƣa cứu độ. Mọi ngƣời đang ở trên đƣờng. Tay trong tay chúng ta cùng bƣớc. Bƣớc chân tiến lòng vui ngập tràn. Niềm vui của tình ngƣời. Tiếng cƣời của tình Chúa.

Còn cuộc đời có thể có tất cả những gì cuộc đời cho là có giá, nhƣng nếu thiếu tình yêu thì cuộc đời sẽ ra sao? Mà thiếu tình yêu thì cuộc đời có trở nên là kẻ tật nguyền và một Vài tâm tình chia sẻ với các cách nào đó là ,,kẻ mát và điên bạn mát và điên mà tôi đƣợc hay không? hân hạnh làm quen.

Arche - Ravensburg, ngày 15.03.02

Cuối cùng với những kho tàng Linh Thao

LỜI NGƢỜI TRÊN NÚI Phúc thay! Ai sống đon sơ Không ham phú qúy, không mơ dục tình Tâm hồn tỏa ngát hương trinh Ðược Ngài ban thưởng cho mình nước Cha Phúc thay! Ai sống thật thà Không lừa, gian dối, điêu ngoa cho người Sẽ được Ðất Hứa thảnh thơi Ðể làm cơ nghiệp đời đời cho ta Phúc thay! Ai khóc lệ nhòa Ăn năn thống hối hồn đà đổi thay Trở về đường chính nẽo ngay Sẽ được Chúa Cả an bày ủi an Phúc thay! Lòng chẳng gian tham Sống thật công chính, chẳng ham của người Dù nghèo cũng vẫn vui tươi Chúa ban no thỏa khôn nguôi đời đời Phúc thay! Ai biết thương người Thông chia nỗi khổ tiếng cười với nhau Giúp người cùu hủi ốm đau Sẽ được Chúa thưởng mai sau bên Ngài Phúc thay! Cuộc sống dẻo dai Tâm hồn, thân xác trong ngoài thơm tho Mai sau Chúa sẽ ban cho Thấy mặt Thiên Chúa thỏa no tâm tình Phúc thay ! Ai tạo hòa bình Giúp người hòa thuận trong tình thương yêu Sớm mai, hay buổi xế chiều Ðược là con thảo diễm kiều Chúa thương Phúc thay ! Ai chịu muôn đường Gông cùm, khổ lụy, tuyên dương Chúa Trời Ðạo ngay tiến bước sáng ngời Sẽ được Chúa thưởng nước trời mai sau. (Dựa theo Mt. 5,3-11) Thanh Sơn

Nguyễn ngọc Thế SJ Trang 17


ĐIỀU KIỆN NỘI TÂM ĐỂ LÀM LINH THAO Có phải tất cả mọi người đều có thể làm Linh Thao được không?

1. Khao khát nên thánh a. Thiếu lòng khao khát sống tốt hơn, không thể làm Linh Thao b. Ao ƣớc khao khát nên trọn lành hơn nữa Để có thể làm trọn vẹn Linh Thao, cần phải có thái độ nội tâm cần thiết: lòng khao khát thuộc trọn về Chúa, ao ước nên trọn lành, ước mong nên thánh.

2. Lòng quảng đại Lòng quảng đại là thái độ duy nhất cần thiết để chuẩn bị và làm Linh Thao. a. Dâng trót con ngƣời mình cho Chúa Thánh Y-nhã nói: “Người luyện tập Linh Thao sẽ được nhiều ích lợi nếu bước vào với lòng quảng đại và hào hiệp với Đấng Tạo Hóa và Chúa mình, dâng trót cho Ngài cả ý muốn và tự do của mình cho Chúa Chí Tôn, để mặc Ngài sử dụng chính mình cũng như mọi sự mình có theo Thánh Ý Ngài” (LT.5). b. Để tùy Chúa làm tất cả những gì Ngài muốn Quảng đại, theo ngôn từ của thánh Y-nhã, là thái độ sẵn sàng để Chúa làm bất cứ điều gì Ngài muốn về mình; Mình sẵn sàng mở lòng ra trước tác động của Thánh Thần, để tùy Chúa lôi kéo mình, và mình sẵn sàng đáp trả mọi đòi hỏi của thánh ý Chúa. Quảng đại, hàm chứa tin tưởng và phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa để Ngài định đoạt về đời mình, để Ngài làm cho mình những gì Ngài muốn; và chắc chắn đó là điều tốt nhất đối với mình. Khao khát nên thánh , lòng quảng đại sẵn sàng thực hành tất cả những gì Chúa muốn về mình, là yếu tố cần thiết để làm Linh Thao. c. Lòng quảng đại đƣợc cụ thể hóa Quảng đại, chính là tình yêu của mình đối với Thiên Chúa. Lòng quảng đại được biểu lộ một cách cụ thể trong chính cuộc sống, trong từng hành vi cụ thể của chúng ta, và trong trọn cả ngày sống. i. Giữ thinh lặng bên ngoài qua việc kiềm chế ngũ quan Linh Thao là thời gian đặc biệt mà người làm Linh Thao muốn dành trọn vẹn cho Thiên Chúa. Thế nên, người làm Linh Thao sẽ cầm giữ ngũ quan để không bị những tác động bên ngoài chi phối: giữ con mắt, lỗ tai, miệng lưỡi. Để nếu cần, nghe như không nghe, nhìn nhưng như không nhìn, không nói khi không thực sự cần phải nói. ii. Giữ thinh lặng nội tâm Người làm Linh Thao gạt bỏ mọi bận tâm thường ngày cũng như những gì không phải suy nghĩ, để dành tất cả thời gian và con người mình cho Thiên Chúa trong những ngày này. Người làm Linh Thao gạt bỏ những tư tưởng "chia trí" và “không hợp” không chỉ trong giờ cầu nguyện, mà còn cả trong suốt ngày sống nữa. Tuy vậy, trong lúc xét gẫm và xét mình, người làm Linh Thao phải tìm hiểu nguyên do tại sao mình lại hay bị chia trí và thường bị bận tâm về những điều đó, để có thể nhận biết về mình hơn. iii. Ý thức mình sống trƣớc nhan Chúa Trong thời gian Linh Thao, người tĩnh tâm luôn sống dưới con mắt Chúa, luôn ý thức Chúa đang hiện diện với mình và đang yêu thương mình, và luôn sống trong tâm tình của mầu nhiệm mình đang cầu nguyện suốt cả ngày. Trang 18

Linh Thao


CẦU NGUYỆN ể con ngƣời đƣợc cứu độ, Ngôi Lời Thiên Chúa đã nhập thể làm chứng cho tình yêu, hầu con ngƣời nhận biết Thiên Chúa yêu thƣơng mình vô cùng, để rồi yêu lại Thiên Chúa.

a. Ý thức Thiên Chúa hiện diện và yêu thƣơng mình Thiên Chúa luôn yêu thƣơng tôi dù tôi có biết và có ý thức về điều đó hay không. Thiên Chúa luôn nhìn xem tôi và can thiệp vào đời tôi một cách kịp thời, vì Ngài luôn yêu thƣơng tôi. ”Ngài chặn tôi trƣớc, Ngài ngừa tôi sau... bàn tay của Ngài đặt trên tôi” (Tv.139,5).

Con ngƣời khi tin nhận đức Yêsu là Thiên Chúa, thì nhận ra tình yêu thƣơng vô bờ của Thiên Chúa đối với mình. Rồi khi con ngƣời tin nhận rằng Thiên Chúa yêu thƣơng mình vô cùng, con ngƣời có Khi cầu nguyện ngƣời ta thể phó thác đời mình trong tay cần ý thức Thiên Chúa đang Thiên Chúa Tình Yêu. hiện diện và yêu thƣơng mình. Nhƣ vậy trong suốt ngày, nếu 1. Cầu nguyện tôi làm việc mà vẫn luôn ý thức Thiên Chúa đang sống với Cầu nguyện[1] là một tôi, thì tôi cũng đang cầu cách để thông hiệp với Thiên nguyện và đang kết hiệp với Chúa Tình Yêu trong cuộc Thiên Chúa một cách nào đó. sống thƣờng ngày của con ngƣời, để con ngƣời sống hạnh Ý thức Thiên Chúa đang phúc với Thiên Chúa. sống với mình trong đời sống thƣờng ngày, không đòi chúng [1] Các bước gợi ý cho một lần cầu nguyện: ta phải ngừng công việc mình 1. Sau khi đã chọn địa điểm tốt nhất để cầu đang làm. Trong cả ngày, nguyện như mình thấy, đến chỗ đó, và ý thức chúng ta vẫn làm việc bình mình hiện diện trước Thiên Chúa Ba Ngôi, rồi thƣờng trong tâm trạng “Thiên kính cẩn chào Chúa (diễn tả với thân xác nếu Chúa ở bên mình và làm việc không có gì ngăn trở). 2. Xin Chúa Cha ban Thánh Thần của Chúa với mình”. Yêsu Phục Sinh cho mình , để Ngài thanh tẩy mình, để Ngài giúp mình bỏ những vướng bận đặc biệt trong giờ cầu nguyện này, và xin Ngài

b. Lắng nghe và tâm sự với Chúa

giúp mình gặp gỡ Thiên Chúa. 3.

Đặt khung cảnh (vì thân phận con người,

chúng ta đến với Thiên Chúa qua những gì hữu hình). 4.

Ơn xin (Mỗi bài cầu nguyện đều có ơn xin;

Thao viên cần khao khát điều này trước khi xin). 5.

Điểm

6.

Tâm sự với Chúa (Sau mỗi điểm, chúng ta

nên tâm sự với Chúa, chứ không nhất thiết phải chờ đến cuối giờ cầu nguyện, vì các điểm gợi ý chỉ là phương tiện giúp chúng ta gặp gỡ và tâm sự cùng sống hạnh phúc với Chúa ).

Linh Thao

i. Lắng nghe Thiên Chúa Thiên Chúa nói với mỗi ngƣời chúng ta qua lƣơng tâm mỗi ngƣời, qua những biến cố xảy tới với mình trong đời, qua Lời Chúa trong Kinh Thánh… 1. Chúa nói với tôi, tôi có lắng nghe?

2. Thái độ đáp trả của tôi với Lời Ngài nhƣ thế nào? Tôi vâng phục, hay từ chối, hay lẩn tránh? Tôi có sống theo Lời Chúa nói với tôi không? ii. Thân thƣa với Chúa Khi tôi thấy con ngƣời của tôi dƣới ánh sáng Lời Chúa, tôi hãy nói với Ngài những gì Thánh Thần soi sáng và thúc đẩy trong lòng tôi. Nếu tôi có những bận tâm và ao ƣớc, tôi hãy nói với Chúa, để Lời Chúa nhƣ gƣơm hai lƣỡi phân tách (Dt.4,12), để tôi được tinh sạch hơn (Yn.17,17) và tự do hơn (Yn.8,32). c. Để trở nên một với Thiên Chúa Có nhiều ngƣời mong ƣớc kết hiệp với Thiên Chúa trong giờ cầu nguyện. Đây là ao ƣớc chính đáng và tốt lành thánh thiện. Nhƣng làm sao có thể kết hiệp với Thiên Chúa trong cầu nguyện? i. Khao khát ƣớc mong kết hiệp với Thiên Chúa Để hiệp nhất với Thiên Chúa trong giờ cầu nguyện, đòi người đó luôn khao khát mong ƣớc kết hiệp với Thiên Chúa. Chính lòng khao khát ƣớc mong, sẽ giúp ngƣời đó luôn kết hiệp với Thiên Chúa trong cuộc sống thƣờng ngày bằng việc chấp nhận thánh ý Trang 19


Chúa ngay cả khi điều đó trái ý mình, và nếu đƣợc nhƣ vậy, sẽ giúp ngƣời đó kết hiệp với Thiên Chúa trong giờ cầu nguyện.

Thánh Ý Chúa trong suốt ngày sống. Nói cách khác, cuộc sống “đồng hình đồng dạng” với Đức Yêsu trong tƣ tƣởng, lời nói và hành động, sẽ giúp ngƣời đó kết hiệp với Thiên ii. Hy sinh từ bỏ chính Chúa sâu xa hơn trong giờ cầu mình nguyện. Có ngƣời cho rằng họ đã đạt đến mức kết hiệp với Thiên d. Cầu nguyện chủ yếu là tâm Chúa cách rất đặc biệt trong sự cầu nguyện, nhƣng trong cuộc Có thể nói, cầu nguyện sống thực tế cho thấy ngƣời đó chủ yếu là tâm sự. Đã đành rất khó sống với ngƣời khác, trong suy gẫm, suy nghĩ cũng và họ thƣờng “khá kiêu ngạo”! quan trọng; trong chiêm niệm, Thánh Y-nhã lƣu ý một số anh nhìn ngắm cũng quan trọng; em Dòng Tên: “cầu nguyện lâu nhƣng có thể nói, tâm sự là giờ mà không có tinh thần hy phần quan trọng nhất. sinh từ bỏ, thì chỉ làm cho i. Cầu nguyện và suy nghĩ ngƣời ta thêm cứng đầu”. Suy nghĩ, và ngay cả suy Để có thể kết hợp với nghĩ về những sự thiêng liêng Thiên Chúa trong giờ cầu và thần học, cũng chƣa là cầu nguyện, ngƣời ta cần phải liên nguyện. lỉ kết hiệp với Thiên Chúa Cầu nguyện là nói trong suốt ngày sống. Họ phải chuyện, thân thƣa hoặc tâm sự luôn từ bỏ ý riêng để vâng với Thiên Chúa. Nếu một suy phục Thánh Ý Thiên Chúa, để nghĩ giúp mình tâm sự thân yêu thƣơng và chấp nhận anh thƣa với Thiên Chúa, thì suy em, để thông cảm với những nghĩ đó cũng thuộc về cầu giới hạn của anh em và những nguyện; chẳng hạn, sau một trái ý từ bên ngoài đƣa tới. Một suy nghĩ, một ngƣời có thể ngƣời cho rằng mình đã có thể thấy một ánh sáng nào đó, và kết hiệp dễ dàng với Thiên điều này giúp họ tạ ơn Thiên Chúa trong cầu nguyện mà Chúa hay nói chuyện với không có đời sống từ bỏ và yêu Thiên Chúa hay nài xin Thiên thƣơng, e rằng đó là ngƣời “ảo Chúa điều gì đó, thì suy nghĩ tƣởng”, và chƣa biết mình cách đó cũng là cầu sâu xa và đích thực. nguyện.

với Thiên Chúa. ii. Cảm nghiệm (LT.2) Để hướng dẫn người Linh Thao, thánh Y-nhã khuyên họ nên cầu nguyện ngắn gọn và trung thực, vì “không phải sự hiểu biết nhiều làm thỏa mãn linh hồn, nhƣng chính sự cảm nếm bên trong mới làm thỏa mãn linh hồn” (LT.2). Trong cầu nguyện và đặc biệt trong tâm sự, chúng ta có thời gian để sống với Thiên Chúa và cảm nghiệm tình yêu của Ngài dành cho chúng ta. Trong ý nghĩa này, chúng ta có thể nói cầu nguyện là giờ phút cảm nghiệm hạnh phúc với Thiên Chúa. iii. Tâm sự Tâm sự là nói chuyện thân thƣa với Chúa nhƣ một ngƣời bạn với một ngƣời bạn, nhƣ một ngƣời tôi tớ với chủ mình. Được coi là tâm sự, 1. khi thân thưa với Thiên Chúa về chính con người và nhu cầu của mình, 2. khi dâng lời cảm tạ tôn vinh Thiên Chúa, 3. khi xin một ơn, 4. khi xin tha thứ lỗi lầm, 5. khi phó thác công việc hay

iii. Đồng hình đồng dạng Điểm với Ngài trong tƣ tƣởng lời chính yếu nói và hành động của cầu nguyện Để kết hiệp với Thiên không là Chúa trong giờ cầu nguyện, có nhiều ý cần kết hiệp với Thiên Chúa t ƣ ở n g trong suốt ngày sống. Sống đời phong phú, sống “từ bỏ” qua yêu mến đức nhƣng là khó nghèo và sẵn sàng chịu xỉ tâm tình và nhục và khinh chê vì thái độ của ChúaYêsu Kitô, chấp nhận mình đối Trang 20

Linh Thao


trọn cả con người cho Thiên Chúa, 6. khi xin dạy bảo hay hướng dẫn (LT.54.61.109.199.224).

nguyện, tƣ thế nào (ngồi, đứng, qùy, phủ phục, ...) giúp mình dễ dàng gặp Chúa, thì mình i. Nhìn, nghe, quan sát, suy dùng tƣ thế đó; Và một khi nghĩ để rút ích lợi dùng tƣ thế đó mà gặp đƣợc Nhìn đức Yêsu, suy nghĩ để rút Nếu xét gẫm mà chúng ta thấy Chúa, thì không nên thay đổi ích lợi; Nghe đức Yêsu, suy giờ cầu nguyện khô khan và (LT.76). nghĩ để rút ích lợi; Quan sát không có tâm tình, phải xem cung cách hành xử của đức xem mình có dùng giờ để tâm 2. Nhiều cách cầu nguyện Yêsu, suy nghĩ để rút ích lợi: sự thân thƣa với Thiên Chúa Cầu nguyện là ý thức đó là cách cầu nguyện “chiêm không. sống với Chúa, cảm nghiệm niệm”. Có những đề tài cầu nguyện Tâm sự là lắng nghe và Chúa yêu thƣơng mình, dâng không thể chiêm niệm đƣợc, nói chuyện với Chúa bằng cả lên Chúa những tâm tình mình nhƣng nếu đề tài cầu nguyện là con ngƣời với tất cả tâm tình, có: lời cảm tạ tri ân, lời tán về Chúa Yêsu, thì có thể áp là ở lặng bên Chúa mà cảm dƣơng, cảm nghiệm hạnh phúc dụng cách cầu nguyện chiêm với Chúa, lời khẩn cầu khi ý nghiệm hạnh phúc. niệm. thức mình bất lực,... Có nhiều cách cầu Suy nghĩ, chƣa phải là ii. Để nên đồng hình đồng cầu nguyện; suy nghĩ và tâm nguyện, chẳng hạn nhƣ đọc dạng với Chúa Yêsu hơn sự với Chúa, mới là cầu kinh, xét mình, suy gẫm, Chúng ta nhìn, nghe, nguyện. Những gợi ý cầu chiêm niệm; nhƣng dù dùng quan sát, để thấy Chúa đã nhìn nguyện, là những gợi ý để giúp cách thức nào, nó cũng phải nghe hành xử nhƣ thế nào chúng ta hiểu biết hơn về mình giúp chúng ta gặp gỡ và tâm sự trong những trƣờng hợp và và về Thiên Chúa, để rồi chúng với Thiên Chúa. tình huống khác nhau, để mình ta có thể tâm sự với Thiên trở nên giống Thiên Chúa hơn, a. Cầu nguyện nhƣ suy gẫm Chúa dựa vào những điều Đứng trước một biến cố giống đức Yêsu hơn. chúng ta đã thấy hoặc đƣợc soi Trở nên giống đức Yêsu hay một lời nào đó, chúng ta sáng. hơn, nên đồng hình đồng dạng có thể suy nghĩ, và nhờ đó nói với Ngài, không phải trên bình iv. Điểm gợi ý và tƣ thế khi chuyện với Thiên Chúa. Chúng ta có thể dùng diện thể lý, nhƣng trên bình cầu nguyện diện thiêng liêng: có con tim Những điểm gợi ý cầu những đoạn Kinh Thánh, để “nhân từ, bao dung, thƣơng nguyện, chỉ là những gợi ý, là suy gẫm nhƣ cầu nguyện: yêu” nhƣ Chúa, có ánh mắt phƣơng tiện giúp chúng ta cầu 1. Trước hết, chúng ta xem “nhân từ, trong sáng, cảm nguyện; nó chỉ có giá trị tƣơng Thiên Chúa hay đức Yêsu, qua thông” nhƣ Chúa, có cung cách đối và “rất là tương đối”. tác giả Kinh Thánh, muốn dạy hành xử “độ lƣợng, kiên nhẫn, Chính vì thế, chúng ta chỉ dùng gì trong đoạn Kinh Thánh đó; cƣơng quyết dứt khoát” nhƣ những điểm gợi ý trong mức 2. Sau đó, xem chúng ta đã Chúa. độ nó giúp chúng ta cầu sống điều được dạy đó như thế Chúa Yêsu luôn là mẫu nguyện, và chỉ dùng số điểm nào; để chúng ta noi theo và bắt nào đó nhƣ chúng ta thấy cần 3. Và cuối cùng chúng ta tâm chƣớc: quan điểm lập trƣờng và có ích, chứ không dùng tất sự thân thưa với Thiên Chúa. của Ngài, cách sống của Ngài. cả mọi điểm đã đƣợc gợi ý “Để yêu Chúa hơn và theo b. Cầu nguyện nhƣ chiêm (LT.2.76.228)[2]. Ngài hơn”, đó là mục đích của niệm Trong những bài cầu những bài cầu nguyện tuần thứ Về tƣ thế khi cầu nguyện về mầu nhiệm nhập hai này. [2]

Tuy vậy cần lƣu ý về tình trạng biếng lƣời của mình; có ngƣời không muốn dùng điểm vì họ làm biếng suy nghĩ cầu nguyện. Cũng có bài cầu nguyện cần dùng tất cả số điểm đƣợc cho, nhƣ trƣờng hợp bài cầu nguyện về “Tội tôi” (LT.55 tt).

Linh Thao

thể, giáng sinh, ..., thánh Y-nhã c. Các bƣớc cầu nguyện đều chỉ cách chiêm niệm. Cầu nguyện là gặp gỡ Thiên Chúa, là nói chuyện thân Trang 21


thƣa với Ngài nhƣ một ngƣời bạn với một ngƣời bạn, nhƣ trò đối với thầy, như tôi tớ đối với chủ, nhƣ ngƣời con đối với cha mình, và nhƣ một tạo vật đối với Thiên Chúa. Những bƣớc cầu nguyện được trình bày dưới đây, nhằm giúp ngƣời ta dễ dàng cầu nguyện hơn; nhƣng một khi gặp gỡ đƣợc Thiên Chúa rồi, thì những bƣớc cầu nguyện không còn cần thiết nữa. i. Ý thức Chúa hiện diện và chào Chúa Để nói chuyện với ai, cần họ hiện diện với mình một cách nào đó; cũng vậy, để nói chuyện với Thiên Chúa, cần ý thức Thiên Chúa hiện diện với mình. Thiên Chúa ở khắp mọi nơi, Ngài luôn nhìn xem, yêu thƣơng và chăm sóc chúng ta, Ngài luôn hiện diện với chúng ta dù chúng ta ý thức hay không; tuy vậy về phƣơng diện con ngƣời, chúng ta vẫn cần ý thức Ngài hiện diện để có thể nói chuyện với Ngài.

giúp mình chọn Thiên Chúa trên tất cả Nếu chúng ta còn nhiều bận tâm, và không chú ý tới lời nói của ngƣời đang nói chuyện với mình, thì không thể nói chuyện thân mật với ngƣời đó được. Cũng tương tự như vậy, nếu chúng ta không đặt Thiên Chúa lên trên hết, nếu chúng ta không gạt bỏ mọi vƣớng bận, thì chúng ta cũng không thể nói chuyện thân mật với Ngài được. Cùng với tâm tình này, chúng ta gạt bỏ mọi chia trí đến trong đầu chúng ta, và để hết tâm trí vào đề tài cầu nguyện.

giúp mình gặp gỡ Thiên Chúa Để gặp một nhân vật quan trọng, chúng ta phải xin gặp, và nếu đƣợc ƣng thuận chúng ta sẽ đƣợc hẹn giờ. Không phải bất cứ lúc nào mình muốn, đều có thể gặp được họ. Cũng tƣơng tự nhƣ vậy, gặp gỡ Thiên Chúa là một hồng ân lớn lao mà chúng ta cần ý thức để trân trọng. Chỉ ii. Xin Chúa ban Thánh có điều Thiên Chúa rất muốn Thần gặp gỡ mình vì Ngài yêu thƣơng mình; tuy vậy, đƣợc thanh tẩy tâm hồn mình gặp gỡ Thiên Chúa vẫn luôn Khó có thể nói chuyện luôn là một hồng ân đặc biệt. thân tình với ai, nếu ngƣời đó iii. Hội nhập khung cảnh đang thù hận với họ. Cũng tƣơng tự nhƣ vậy, chúng ta Trí tƣởng tƣợng rất quan không thể gặp gỡ nói chuyện trọng đối với con ngƣời. Phần với Thiên Chúa, nếu chúng ta lớn hành vi phạm tội của đang ở trong tình trạng thù chúng ta đều có sự đóng góp nghịch với Ngài. của trí tƣởng tƣợng. Tƣơng tự Trƣớc khi cầu nguyện, nhƣ vậy, để nên thánh, chúng chúng ta hãy xin Thánh Thần ta cũng dùng trí tƣởng tƣợng. tẩy luyện thánh hóa con ngƣời Thân xác cũng góp phần giúp chúng ta, để chúng ta có thể chúng ta nên thánh, nhƣ nó đã gặp gỡ thân tình với Ngài. góp phần trong hành vi tội của chúng ta. Hình dung khung cảnh Trang 22

câu chuyện, và đặt mình trong bối cảnh và trƣờng hợp đó, giúp chúng ta dễ cầu nguyện hơn. iv. Ơn xin của bài cầu nguyện Mỗi bài cầu nguyện đều có một yêu cầu cần đạt đƣợc, đó thường là “ơn xin” của bài cầu nguyện. Ở tuần thứ nhất, chúng ta xin Thiên Chúa cho chúng ta hiểu biết sâu xa về tội và những tác hại của tội, cho chúng ta nhận biết mình là tội nhân và ơn đƣợc trở về với Ngƣời. Ở tuần thứ hai, chúng ta xin Thiên Chúa cho chúng ta được hiểu Ngôi Lời Nhập Thể hơn, để yêu mến Ngài hơn và theo Ngài hơn. Ở tuần thứ ba và thứ tƣ, chúng ta xin Thiên Chúa cho chúng ta đƣợc đồng hình đồng dạng với Ngài; cụ thể trong tuần ba xin Thiên Chúa cho chúng ta đƣợc chia sẻ với Ngài trong đau khổ và xỉ nhục, đƣợc thông phần với Ngài trong cuộc thống khổ; và trong tuần thứ tƣ, chúng ta xin cho đƣợc chia sẻ niềm vui và hân hoan của Chúa Phục Sinh. v. Điểm cầu nguyện Mỗi bài cầu nguyện có một hay nhiều điểm cầu nguyện. Điểm cầu nguyện là những gợi ý, nhằm giúp mình có chất liệu để suy nghĩ và cầu nguyện với Thiên Chúa. Tuy mỗi bài có thể có nhiều điểm cầu nguyện, nhƣng mỗi ngƣời chỉ dùng một số điểm mình thấy ích lợi, trừ phi ngƣời hƣớng dẫn nói khác trong trƣờng hợp cụ thể.

Linh Thao


ĐỂ DUY TRÌ VÀ PHÁT TRIỂN ƠN LINH THAO LM. Phạm Thanh Liêm SJ

Một bận tâm của ngƣời làm ngày với ý thức Thiên Chúa Linh Thao “đạt kết qủa” là, luôn hiện diện và yêu thương làm sao để duy trì và phát triển mình. ơn Linh Thao? Tâm tình của Thánh Vịnh 139 Đây là một bận tâm rất chính (138): Thiên Chúa luôn yêu đáng! thƣơng và nhìn xem săn sóc Linh Thao không là kết thúc mình. Chúa Yêsu dạy: “Chúa hay điểm cực đại của đời sống Cha và Ngài luôn ở với chúng thiêng liêng, nhƣng nó là khởi ta” và “Thánh Thần luôn ở với đầu của một giai đoạn sống chúng ta” (Yn.14,23.16). Thiên mới thân thiết hơn với Chúa và Chúa luôn ở với chúng ta vì quảng đại hơn với anh chị em. Ngài yêu thƣơng ta. Chúng ta cần ý thức rõ điều này, để luôn Nguyên tắc tổng quát: mỗi sống với tâm tình Thiên Chúa ngày tiếp tục làm điều đã tập luôn hiện diện với mình. trong thời gian Linh Thao. Một Nếu Thiên Chúa luôn ở với cách cụ thể, luôn sống với ý chúng ta, chúng ta đâu còn cô thức Chúa đang hiện diện với đơn nữa; cho dù tất cả có bỏ mình và yêu thương mình, chúng ta thì Thiên Chúa vẫn chấp nhận mọi biến cố xảy tới không bao giờ bỏ chúng ta: với mình trong niềm tin “Thiên Ngƣời luôn yêu thƣơng chúng Chúa có thể làm nó thành tốt ta. đối với mình”, hy sinh liên lỉ Nếu Thiên Chúa yêu thƣơng nhất là giữ gìn ngũ quan để chúng ta nhƣ vậy, chúng ta còn luôn kết hiệp với Chúa. sợ gì nữa? Nếu Thiên Chúa yêu thƣơng chúng ta nhƣ vậy, a). Luôn sống đời sống thường chúng ta không cảm thấy yên tâm và hạnh phúc sao?

cuộc sống, trong từng biến cố của cuộc sống thƣờng ngày. Lắng nghe và thực hiện Ý Chúa, chấp nhận và lấy Ý Chúa làm ý mình, đó là kết hiệp với Thiên Chúa trong hành động. Giờ cầu nguyện chính thức là cao điểm của giờ cầu nguyện liên lỉ suốt này; kết hiệp với Thiên Chúa trong giờ cầu nguyện là cao điểm của tiến trình kết hiệp với Thiên Chúa trong suốt ngày. c). Hy sinh hãm mình liên lỉ Từ bỏ mình liên lỉ, quảng đại với Chúa, sẽ giúp mình dễ dàng cầu nguyện hơn, dễ dàng gặp Thiên Chúa hơn.

Từ bỏ mình, chấp nhận trái ý vì ích lợi của tha nhân, giữ gìn ngũ quan để luôn sống thân thiết với Thiên Chúa, luôn vâng phục thánh ý Chúa trong từng biến cố nhỏ, chọn Thiên Chúa trên hết, là dấu chỉ cho thấy mình đang thuộc về Thiên Sống tâm tình Chúa luôn hiện Chúa. diện, là đã khởi đầu giờ cầu Linh Thao chỉ là khởi đầu của nguyện liên lỉ. một giai đoạn mới trong đời b). Vui nhận Ý Chúa làm ý sống thiêng liêng. Xin Chúa mình giúp chúng ta quảng đại với Thiên Chúa vẫn nói với chúng Chúa, để chúng ta tăng trƣởng ta mỗi ngày bằng nhiều hình mỗi ngày một hơn về đời sống thức khác nhau: qua lƣơng thiết thân với Chúa, bằng: tâm, những gì lý trí nhận thấy 1. ý thức liên lỉ Thiên Chúa luôn qua những biến cố, ngay cả yêu thương và hiện diện với những biến cố trái ý mình, lời chúng ta, 2. sẵn sàng vâng phục Thánh Ý nói của ngƣời này ngƣời kia, Thiên Chúa, trang sách này tập vở kia. Nhƣ 3. từ bỏ mình, vậy, chúng ta phải lắng nghe 4. xét mình và xét gẫm mỗi ngày. Chúa qua mọi dấu chỉ trong

Linh Thao

Trang 23


TING VỌNG

TRONG SA MẠC Trâm

rong sa måc, Yoan TÄy Giä xuÃt hiện rao giäng thanh tÄy hÓi cäi, nhÜ Çã vi‰t trong sách tiên tri Ysaya: Này ta sai sÙ thÀn Ta Çi trܧc m¥t ngÜÖi, kẻ së d†n ÇÜ©ng cho ngÜÖi. Ti‰ng cûa ngÜ©i hô trong sa måc :

m¥t tr©i ban ngày làm cho mình thÆt khát nܧc, ngÜ©i Çi trong sa måc thÜ©ng có mang theo nܧc d¿ trù thÆt nhiều, nhÜng bi‰t Çâu cÛng có nh»ng ngÜ©i lãng trí, h† quên mang theo cái quan tr†ng nhÃt cûa cu¶c hành trình. RÒi khi khát quá, trong sa måc mênh mông, Hãy d†n ÇÜ©ng Chúa, h† nhìn thÃy nh»ng giòng suÓi Hãy båc lÓi ngÜ©i Çi, mát v§i ÇÒng cÕ xanh rì nhÜng M†i thác ghềnh së ÇÜ®c l¡p ÇÀy, khi ljn gÀn, h† thÆt là thÃt M†i núi ÇÒi së ÇÜ®c hå thÃp, v†ng, vì Çó chÌ là nh»ng äo NÖi cong queo nên th£ng t¡p, änh mà thôi. Màn Çêm buông Ch‡ gÒ ghề, ÇÜ©ng Çi ph£ng lì. xuÓng, nhiệt Ƕ cÛng Ƕt nhiên Và m†i xác phàm së thÃy s¿ cÙu hå thÃp. TØ s¿ nóng bỏng khó thoát cûa Thiên Chúa. " chÎu cách Çây mÃy gi©, ngÜ©i (Mc 1, 1-5 / Ys 40, 3-5) Çi trong sa måc gi© phäi m¥c Khi ch†n Çề tài này Ç‹ chia sẻ áo Ãm, trong Çêm Çen lånh cùng các bån, Trâm muÓn chia buÓt. sẻ về đ©i sÓng ÇÙc tin cûa mình và nhÃt là Ön g†i cûa Sa måc không phäi là nÖi có Thiên Chúa dành riêng cho nhiều ngÜ©i qua låi, nhÜ th‰ thì tåi sao Thánh Yoan TÄy Giä låi mỗi ngÜ©i chúng ta. Çi vào sa måc Ç‹ rao giäng kêu Sa måc mênh mông, trÓng m©i con ngÜ©i phải æn næn hÓi v¡ng. NgÜ©i Çi trong sa måc t¿ cäi trª về cùng Thiên Chúa ?

Ƕ cûa trÀn gian. Tôi miệt mài tåo d¿ng hình änh cûa "Tôi" cho trÀn gian. ñ‹ ngÜ©i trÀn gian khi nhìn tôi v§i Çôi m¡t trÀn gian së trÀm tr¶ khen ng®i " Hay quá, anh Çó giÕi thÆt, tài ba, thông minh, thành công trong m†i lãnh v¿c : hånh phúc gia Çình, s¿ nghiệp ÇÒ s¶, Çåo ÇÙc thÜÖng ngÜ©i...". Th‰ là tôi thÆt hài lòng. Nh»ng lo âu tham v†ng Çã ÇÄy tôi Çi xa hÖn, tôi chÌ nghe ti‰ng cûa trÀn gian làm chû tâm hÒn tôi. Tôi t¿ nhû r¢ng " Tôi có lòng tin v»ng månh, tôi luôn ÇÒng hành v§i Chúa Çây mà ", và rÒi ngày tháng trôi qua tôi vÅn cÙ "ngû ngon" v§i l©i ru êm dÎu cûa cu¶c Ç©i, tôi quên r¢ng Chúa Çang ch© tôi.

Trong tâm hÒn tôi không có m¶t chỗ trÓng nào cho Thiên Chúa cä, tôi không nhÆn ra ti‰ng cûa Ngài. Tình yêu và s¿ Ç®i ch© cûa Thiên Chúa Çã ÇÜ®c Thánh Yoan TÄy Giä Çem thÃy mình nhÕ bé, chung quanh mình chÌ có tr©i và cát Tâm hÒn tôi cô ÇÖn trÓng ra áp døng b¢ng l©i kêu m©i mà thôi. S¿ nóng b°ng cûa ánh v¡ng, sÓng v¶i vàng theo nhÎp thanh tÄy tâm hÒn cûa tôi. Trang 24

Linh Thao


Tôi nghe ti‰ng tâm hÒn cûa tôi nói gì ? TØ v¿c sâu th£m cûa cõi lòng tôi, có ti‰ng v†ng gì không ? Tâm hÒn tôi mênh mông trÓng v¡ng, cô ÇÖn mỏi mệt, khô c¢n ch© Ç®i suÓi mát cÕ xanh, nhÜng chÌ là äo änh.

nܧc, thì Thiên Chúa së là nguÒn suÓi nܧc trong tôi. o änh xa v©i cûa cu¶c sÓng trÀn gian, tôi cäm thÃy quá tÀm thÜ©ng. TØ nay Thiên Chúa së là ngÜ©i chû duy nhÃt cûa tâm hÒn tôi. Cu¶c Ç©i tôi tØ nay së quy‰t sÓng theo Ngài.

Tôi run s® khi màn Çêm về, giá buÓt cô ÇÖn m¶t mình. Tôi t¿ tåo ra nh»ng cu¶c vui Ç‹ t¿ an ûi lòng mình, tôi s® thinh l¥ng, tôi s® ti‰ng g†i lòng tôi. Và rÒi ánh sáng tình yêu Thiên Chúa Çã chi‰u soi vào tâm hÒn bæng giá cûa tôi, s¿ thinh l¥ng cûa sa måc Çã giúp tôi nghe ÇÜ®c ti‰ng Ngài. L©i m©i g†i cûa Ngài thÆt ÇÖn sÖ nhÕ bé " Hãy bÕ mình, mà theo ta".

Ngày xÜa Thánh Yoan Çã vào sa måc Ç‹ thanh tÄy tâm hÒn cûa Ngài trܧc khi Çi rao giäng tin mØng Thiên Chúa. Hôm nay tôi nhÆn ÇÜ®c hÒng ân nên d†n såch tâm hÒn cûa mình Ç‹ m©i Chúa vào thæm tôi. Tôi vui mØng sung sܧng vì Ngài Çã ljn thæm tôi. Dù r¢ng s¿ g¥p g« Ngài thÆt ng¡n ngûi, nhÜng hình änh và Ç©i sÓng cûa Ngài Çã Çi sâu và sÓng Ƕng mãi Nghe ti‰ng g†i cûa Ngài, tôi trong tâm hÒn cûa tôi. cäm thÃy gì ? Tôi thÙc tÌnh là Bruxelles 10/98 mình quên mang theo nܧc khi Çi vào sa måc ? Tôi thÃy lòng tôi cô ÇÖn trÓng v¡ng nhÜ sa Bài thơ tặng Mẹ måc mênh mông ? Tôi nhÆn ra Gió xuân dÎu mát cánh ÇÒng r¢ng cu¶c Ç©i tôi chÌ là äo ñâu Çây thoang thoäng hoa hÒng änh ? Tôi mª m¡t ra, và tôi tình yêu nhìn thÃy Ngài, con ngÜ©i tôi Tr¡ng tÜÖi vẻ ÇËp mÏ miều ÇÜ®c thanh tÄy. Tôi thÃy m¶t Xin dâng lên MË v§i nhiều em bé ngây thÖ n¢m trong tình thÜÖng máng cÕ nghèo nàn, ÇÖn sÖ, tôi HÒng vàng r¿c r« thái dÜÖng thÃy ánh m¡t nhân tØ cûa tình Con Çem t¥ng mË s¡c hÜÖng MË thÜÖng con, tôi thÃy s¿ cu¶c Ç©i khiêm nhÜ©ng cûa ngÜ©i Cha, Dù cho næm tháng Ç°i d©i và tôi thÃy s¿ tôn th©, sùng Hoa hÒng ÇÕ r¿c vÅn ng©i kính cûa các møc ÇÒng, cùng sáng tÜÖi Nhåt hÒng Çi‹m phÃn Çôi mÜÖi Ba Vua. Khi nhìn thÃy nh»ng hình änh này, tôi thÃy tâm hÒn tôi hoan låc, m¶t niềm vui sâu xa không b© b‰n. Tôi không s® khi Çi vào cu¶c hành trình trong sa måc. N‰u l« tôi quên Çem theo Linh Thao

MË Çem Ç°i lÃy cu¶c Ç©i cûa con Chæm nom cho mi‰ng æn ngon MË nuôi dåy dỗ cho con nên ngÜ©i Muôn màu s¡c ÇËp hÒng hoa Con xin t¥ng mË thܧt tha dÎuhiền T¥ng mË ngày lÍ các bà mË 11/05/1997 Catherine T. Trang 25


THAÙNH PHANXICOÂ XAVIEÂ,linh muïc (St. Francis Xavier) Ngaøy 3 thaùng 12 Mc 16,15-20 Thaùnh Phanxicoâ Xavieâ ñöôïc meänh danh laø Phaoloâ theá kyû XVI.Thaùnh nhaân coù tinh thaàn truyeàn giaùo cao ñoä. Ngaøi luoân höôùng tôùi Chuùa vaø yeâu meán caùc linh hoàn.Phanxicoâ ñi ñi maõi tôùi caùc nöôùc Chaâu AÙ. Ngaøi ñeán vôùi AÙ Chaâu, ñeán vôùi nhöõng con ngöôøi chöa bieát Chuùa.Ngaøi luoân mang trong mình Ngaøi hai tình yeâu ñaõ neân moät: tình yeâu Ñöùc Gieâsu Cöùu Theá vaø tình yeâu caùc linh hoàn. CON NGÖÔØI ÑAËC BIEÄT Thaù n h Phanxicoâ Xavieâ (francisco de Yasu) sinh ngaøy 07.04.1506 trong laâu ñaøi Xavieâ taïi Navarra thuoäc ñòa phaän Pampelune, mieàn baéc Taây Ban Nha. Cha laø Don Juan de Yasu, giaùo sö luaät taïi ñaïi hoïc vaø chuû tòch hoäi ñoàng coá vaán hoaøng gia. Meï laø Donna Maria Aznarer de Sada, Xavier y Azpilcueta, laø ngöôøi thöøa höôûng gia taøi moäït doøng toäïc danh giaù. Khi laáùy choàøng baø ñaõ mang theo hai laâu ñaøi Azpilcueta vaø Xavier. Teân Xavier thuoäïc doøng meï vaø baét nguoàn töø laâu ñaøi nôi Phanxicoâ ñöôïc sinh ra. Thaùnh nhaân hoïc haønh raát gioûi vaø coù trí thoâng minh ñaëc bieät, muoán theo göông cha laøm noåi danh doøng toäc neân vaøo naêm Trang 26

1526 khi Ngaøi leân 19 tuoåi, cha meï Ngaøi cho qua tröôøng ñaïi hoïc Sorbonne Paris, troï hoïc taïi trung taâm sinh vieân Barbara ñeå tieáp tuïc coâng vieäc ñeøn saùch. Naêm 1530 Phanxicoâ ñaäu cöû nhaân vaø daïy trieát hoïc, sau ñoù hoïc thaàn hoïc. Phanxicoâ trôû thaønh giaùo sö danh tieáng taïi nöôùc Phaùp thôøi baáy giôø, nhieàu coâng nöông xinh ñeïp chaïy theo vôùi hy voïng loït ñöôïc vaøo maét xanh cuûa Phanxicoâ. Thaùnh nhaân mieät maøi chaïy theo danh voïng traàn tuïc, vaø thoûa maõn vôùi ñòa vò ñang coù ñoù. Ngaøi coi traàn gian laø taát caû, sung söôùng thuï höôûng nhöõng keát quaû maø xaõ hoäi thôøi baáy giôø daønh cho Ngaøi. Cuõng thôøi gian naêm 1929, vaøo muøa thu ñeán troï chung vôùi phoøng Phanxicoâ laïi coù theâm ngöôøi baïn môùi ñeán laø Y Nhaõ Loyola, Y Nhaõ luùc ñoù ñaõ 38 tuoåi, vaø Y Nhaõ bò Phanxicoâ coi thöôøng, vì oâng chæ môùi vaøo hoïc tieáng Latin. Nhöng yù Chuùa nhieäm maàu, cao saâu, huyeàn bí naøo ai hieåu noåi. Chuùa ñaõ saép xeáp nhö theá vaø duøng lôøi noùi xöa cuûa Chuùa qua moâi mieäng Thaùnh Ignatioâ Loyola ñeå nhaéc nhôû, ñaùnh ñoäng taâm linh Thaùnh nhaân baèng caâu noùi cuûa Chuùa : Ñöôïc lôøi laõi caû vaø theá gian maø maát

linh hoàn naøo ñöôïc ích gì? (Mt.16:26). Phanxicoâ khoâng thay ñoåi ngay laäp töùc, khi nghe lôøi aáy, nhöng Chuùa vaãn lieân læ duøng söï kieân trì cuûa Thaùnh Y Nhaõ, moãi ngaøy nhaéc ñi nhaéc laïi. Cöù nghe ñi nghe laïi ñieäp khuùc ñoù cuûa oâng baïn cuøng troï hoïc. Moät ngaøy kia Thaùnh nhaân chôït tænh ngoä Lôøi Chuùa, öø nhæ : Coù ích lôïi gì neáu ñöôïc caû theá gian maø maát söï soáng linh hoàn. Veà phaàn Thaùnh Y Nhaõ ñaõ thuyeát phuïc vaø sau cuøng ñaõ chieám ñöôïc ngöôiø thanh nieân taøi ba Phanxicoâ veà cho Ñöùc Kitoâ. Lôøi cuûa Chuùa ñaõ khieán Phanxicoâ thay ñoåi taát caû vaø bieán ñoåi cuoäc ñôøi cuûa Ngaøi taän caên reå. Phanxicoâ ñaõ duøng lôøi Chuùa bieán thaønh taâm nieäm cuoäc ñôøi mình, rôøi boû taát caû nhöõng gì ñang coù, hôïp löc cuøng baûy baïn, taäp luyeän ñôøi soáng taâm linh döôùi söï höôùng daãn cuûa Thaùnh Y Nhaõ. Ngaøy Linh Thao


15.08.1534 Phanxicoâ gia nhaäp coäng ñoaøn nhoû beù cuûa thaùnh Y Nhaõ (laø Doøng Teân tieân khôûi) vaø taïi nhaø nguyeän Ñöùc Meï treân nuùi Montmartre, caùc ngaøi ñaõ khaán soáng khoù ngheøo, khieát tònh vaø hoaït ñoäng toâng ñoà döôùi söï höôùng daãn cuûa Ñöùc Giaùo Hoaøng. Ngaøi thuï phong linh muïc naêm 1537 taïi Venice.Ngaøy 15.04.1939 nhoùm baïn cuûa ngaøi quyeát ñònh thaønh laäp doøng môùi: Compania de Jesus – Societas Jesu. IHS : vieát taét töø hai maãu töï ñaàu vaø cuoái cuûa teân Chuùa Gieâsu baèng tieáng Hy Laïp. Thaùng 06.1539 Thaùnh Y Nhaõ giöõ ngaøi ôû laïi Roma vaø ngaøi trôû thaønh thö kyù ñaàu tieân cuûa Doøng. Ngaøy 14.03.1540, Thaùnh Y Nhaõ quyeát ñònh gôûi Phanxicoâ ñi truyeàn giaùo thay theá cho moät cha bò beänh. ÑÖÔØNG TRUYEÀN GIAÙO Chuùa ñaõ chieám ñoaït con tim cuûa Ngaøi toaøn veïn, thaùnh nhaân trôû thaønh khí cuï bình an ñem Tin Möøng cho ngöôøi AÙ Chaâu Ngaøy 07.04.1541, vaøo ñuùng ngaøy sinh nhaät thöù 35, Phanxicoâ ñeán Lisbon,vaø töø ñoù leân taøu ñi Aán Ñoä, caäp beán Goa Aán Ñoä ngaøy 06.05.1542 vaø thaùng 10.1542 ñeán haûi caûng Komorin – Muøa xuaân l545 ñeán Malakka – Muøa xuaân naêm 1546 ôû treân ñaûo Amboina (gaàn Neu-Guinea) – 13.01.1548 ñeán Cochin – Ngaøy 24.06.1549 leân ñöôøng qua Nhaät – Ngaøy 17,04.1552 laø chuyeán ñi cuoái cuøng ñeán Trung Hoa, nhung Phanxicoâ Linh Thao

chöa vaøo ñöôïc Trung Hoa maø chæ ôû ñaûo Sancian (gaàn Kanton). Trong voøng hôn 10 naêm Phanxicoâ mieät maøi loan baùo Tin Möng ñaõ tích cöïc hoaït ñoäng ñem ñöùc tin ñeán cho raát nhieàu daân toäc, trong ñoù coù ngöôøi Aán Ñoä, Maõ Lai vaø Nhaät Baûn. Baát cöù choã naøo Ngaøi ñeán, Ngaøi ñeàu soáng vôùi ngöôøi ngheøo, chia seû thöùc aên vaø caùc phöông tieän thoâ sô vôùi hoï, Ngaøi daønh raát nhieàu thì giôø ñeå chaêm soùc ngöôøi ñau yeáu, ngheøo khoå, nhaát laø nhöõng ngöôøi cuøi. Coù ñoâi luùc ngaøi khoâng coøn thì giôø ñeå nguû hoaëc ngay caû ñeå ñoïc kinh haèng ngaøy, nhöng qua caùc thö töø ngaøi ñeå laïi chuùng ta ñöôïc bieát, ngaøi luoân luoân traøn ngaäp nieàm vui. Ngaøi ñi maõi, ñi hoaøi khoâng meät moûi, khoâng lo aâu, sôï seät vaø do döï, cuoäc ñôøi thaùnh nhaân laø moät cuoäc haønh trình daøi khoâng ngöøng. Ngaøi luùc naøo cuõng ñöôïc thuùc baùch baèng taám loøng noàng chaùy caùc linh hoàn. Ngaøi ñaõ ñem khoâng bieát bao ngöôøi veà vôùi Chuùa, vôùi Giaùo Hoäi Taïi moãi nôi Ngaøi ñeán, Ngaøi hoïc tieáng ñòa phöông, rao giaûng cho caùc ngöôøi daân chaát phaùc, daïy giaùo lyù vaø röûa toäi cho hoï, cuõng nhö thaønh laäp caùc truï sôû truyeàn giaùo cho nhöõng ngöôøi muoán giuùp ñôõ coâng cuoäc cuûa ngaøi. Töø Nhaät Baûn, ngaøi mô öôùc ñeán Trung Hoa, vôùi tình thöông leânh laùng, öôùc mong ñem Tin Möøng vaø Giaùo lyù cuûa Chuùa Gieâsu cho moät daân toäc

ñoâng daân nhaát theá giôùi. Nhöng döï tính naøy khoâng bao giôø thöïc hieän ñöôïc. Ngaøi ñaõ töø traàn ngaøy 03.12.1552 taïi ñaûo Taân Chaâu cöûa ngoõ böôùc vaøo luïc ñòa Trung Hoa. Xaùc thaùnh nhaân ñöôïc ñem veà an taùng taïi thaønh Goa. Ngaøy 25.10.1610 ngaøi ñöôïc phong Aù Thaùnh - Naêm 1622, Ñöùc Thaùnh Cha Greâgorioâ XV ñaõ phong Ngaøi leân baäc Hieån Thaùnh vaø ñeán naêm 1904, Ñöùc Giaùo Hoaøng Pioâ X ñaõ ñaët ngaøi laøm quan thaày caùc xöù truyeàn giaùo. Ngaøi luoân yeâu meán vaø kính troïng beà treân cuûa Ngaøi laø thaùnh Ignatioâ. Chuùa ñaõ giuùp Ngaøi baèng nhieàu pheùp laï phi thöôøng vì loøng nhieät thaønh haêng say cuûa Ngaøi ñoái vôùi caùc linh hoàn. Lạy Chúa Kitô, Ðiều làm con khắc khoải khát mong Ngài, chẳng phải là nước thiên đàng Ngài hứa ban cho con, cũng chẳng phải hỏa ngục khủng khiếp, làm con bàng hoàng kinh hãi, khi giáp mặt với cơn giận của Ngài. Lạy Chúa, Ðiều làm con khắc khoải chính là Ngài, bởi thấy muôn vàn tủi hổ Ngài phải chịu trên Thập Giá kia, bởi thấy những thương tích thể ấy trên thân hình Ngài, bởi thấy sự thống khổ, sự chết của Ngài, sau cùng, bởi chính tình yêu của Ngài, làm khắc khoải hồn con. Cho dù không có thiên đàng, con vẫn yêu mến Ngài. Cho dù không có hỏa ngục, con vẫn kính sợ Ngài. Ðể con yêu mến Ngài, chẳng cần Ngài ban sự gì cho con. Bởi vì giờ đây, con không có khát vọng nào khác, là được yêu mến Ngài mãi mãi, không bao giờ thay đổi. Phanxicô Xaviê (1506-1522)

Trang 27


THÀNH KÍNH PHÂN ƯU Ðược tin đau buồn Linh mục G. Dominici ÐỖ MINH TRÍ, SJ Ðược Chúa gọi về lúc 00 giờ 30 ngày thứ hai 03.03.2003 tại Roma Thánh Lễ an táng sẽ được Ðức Giám Mục Antonelli chủ lễ vào lúc 10 giờ ngày thứ tư 05.03.2003 tại Roma. Xin thành kính phân ưu cùng Dòng Tên và tang quyến. Nguyện xin Thiên Chúa từ nhân thưởng công bội hậu cho Linh Mục G. Dominici suốt cuộc đời tận trung phục vụ Chúa và Giáo Hội - được an nghỉ trong nước Chúa muôn đời. Nhóm Linh Thao Việt Nam tại Ðức

Cha Dominici về với Chúa (Ðiện thƣ của cha Elizalde Thành từ Roma – lúc 23:02, Thứ Hai 3.3.2003)

Các bạn thân mến, Sáng sớm hôm nay tôi đƣợc tin đêm qua, lúc 12:30, cha Dominici bình an về với Chúa. Qua thăm ngài ngay, tôi gặp em gái của cha, với hai cháu, kể cho tôi biết những giây phút cuối cùng của ngài. Thực sự ngài ngủ yên trong Chúa. Phòng ngủ của cha biến thành một nhà nguyện nho nhỏ. Ngồi cạnh bên cha tôi cầu nguyện cho ngài và cầu nguyện cho tất cả anh em thƣơng mến ngài. Ngài nằm trên giƣờng, mặc áo linh mục khi dâng Thánh Lễ, hai bàn tay cầm chuỗi lần hạt, cạnh bên là nến Phục Sinh, và hai cây xanh. Bây giờ ngài đang chứng kiến Chúa Ba Ngôi, Chúa Cha, Ðức Chúa Giêsu và Chúa Thánh Thần. Ngài đang chứng kiến điềm lạ lùng, là mình giống Chúa Kitô thực sƣ. Ôi, điềm lạ lùng, và đáng ngợi khen Thiên Chúa! Sáng thứ tƣ, lúc 10:00, Ðức Cha Antonelli, học cùng lớp với cha, sẽ chủ lễ An Táng, và chúng ta sẽ đồng tế. Ngày mai là sinh nhật cha, sinh ra mồng 5 tháng 3 năm 1935. Theo em gái cha kể cho tôi nghe, ở nhà cha là anh cả, có một em trai (mới bị mổ tim, không đến thăm ngài được), và em gái. Lúc ngài mới lên 8 tuổi ba chết vì tai nạn lao Trang 28

động. Má một mình phải làm ra tiền nuôi ba đứa con. Nhà nghèo, sống một thời gian vất vả. Ngài có ơn gọi đi tu, địa phận phải lo cho ngài học tiếp đến khi chịu chức Linh Mục năm 1960. Sau này em trai học làm thợ mộc, em gái may áo giúp gia đình. Gia đình rất đạo đức. Làm linh mục địa phận vài năm, năm 1964 ngài vào Dòng Tên, và học bằng tiến sĩ về Giáo Luật. Sang Vietnam khoảng năm 1968 (tôi không nhớ rõ), sau khi học tiếng Việt hai năm, ngài lên Dalat dạy Giáo Luật tại Giáo Hoàng Học Viện đến năm 1975. Sau đó, ngài phục vụ vài năm ở trại Galăng (Nam Dƣơng), đƣợc mọi ngƣời quý mến và có ảnh hƣởng lớn lao trong tinh thần đạo đức, xã hội và văn hóa của trại. Ngài học tiếng Nam Dƣơng rất giỏi và gia nhập tỉnh dòng Nam Dƣơng. Nhƣng sau một thời gian ngài sang trại Bataan, tại Phi luật tân, phục vụ đồng bào tỵ nạn vài năm nữa. Ngài cũng phục vụ anh em tại Hoa kỳ và Gia nã đại, hƣớng dẫn Linh Thao và làm tuyên úy phong trào Ðồng Hành, đến khi cha Dominic Hùng thay thế. Từ 7 năm nay ngài về Ý đại lợi, phục vụ trong nhà cấm phòng Galloro, hàng năm sang qua Việt Nam dạy Giáo Luật cho các thầy. Cách đây 5 năm các bác sĩ nhận định ung thư cho ngài, mổ và chích thuốc chemio suốt một năm. Ngài có vẻ khỏe hẵn rồi! Nhƣng bệnh ung vẫn tiếp tục hoạt động trong cơ thể của ngài, nhất

là từ 3 năm nay. Ngài chịu đựng rất nhiều vì thuốc chemio, luôn luôn kiên nhẫn, hiền lành và vui vẻ. Kể từ 1 tháng, bệnh ung thƣ phát triển mạnh và gan của ngài ngƣng hoạt động. Ðêm qua Chúa kêu cha về với Ngài. Trong Thánh Lễ An Tang gia đình muốn nghe vài lời biết ơn anh em Viet Nam dành cho ngài. Thực sự tôi có những E-mail rất đẹp, biết ơn cha, mà tôi không đọc được cho ngài khi ngài còn sống bởi vì ngài quá mệt. Ðêm nay tôi sẽ trích một số đoạn, dịch ra tiếng Ý và chuẩn bị cho lễ An táng ngày thứ tƣ. Nhƣ vậy An, Thúy, cha Vũ, Hy... sẽ đại diện anh em Viet Nam, làm vinh quang cho Chúa qua "đầy tớ trung thành" của Ngài là cha Dominici. Bây giờ ngài cầu bầu cho tất cả anh em. Thân ái, cha Thành. "Việt Nam là quê hương của tôi, dù rằng tôi không được sinh ra trên đất nước Việt Nam. Tôi chỉ ở đó có bẩy năm. Bấy nhiêu cũng đủ để trở thành một công dân Việt Nam, theo cách riêng của tôi; mặc dù trên phương diện huyết thống hay pháp lý tôi không được hân hạnh ấy." Dominici Đỗ Minh Trí, S.J.

Linh Thao


Một chút ƣu tƣ về nhóm Sau mỗi lần đi họp nhóm trở về, tôi thƣờng ƣu tƣ một chút về nhóm, ngồi ngẫm nghĩ về nhóm tôi cũng không thể hiểu tại sao nhóm lại trở nên èo uột quá. Vì khi lập nhóm thì chính tự đáy lòng mọi ngƣời đều ao ƣớc rồi cùng nhau ngồi chung lại để nâng đỡ nhau sống linh đạo Y Nhã trong đời sống hằng ngày. Chứ đâu phải do một ngƣời nào tự động lập nhóm rồi kêu gọi mọi ngƣời đâu. Vì có khi đi họp nhóm chỉ đƣợc bốn ngƣời từ xa đến và một ngƣời đứng tổ chức. Nếu nguyên nhân chỉ vì là hoàn cảnh hay phƣơng tiện thì có đúng không? (các anh chị em phần đông làm nghề y tá nên phải làm vào cuối tuần và những ngày lễ nghĩ v.v…?). Nếu nguyên nhân là : - vì mục đích nhóm không rõ ràng? - Không có sinh hoạt gì hấp dẫn? - Không có một động lực nào đánh thức được những ao ước còn dấu kín hay còn nằm ngủ trong đáy lòng?

Hay đa số nhóm viên đã lẫn lộn giữa ƣớc muốn sống linh đạo Y Nhã (đồng hành với Chúa Kitô : Tìm Thánh Ý Chúa và sống gắn bó với Ngài trong đời sống qua những biến cố hằng ngày (vui, buồn, sƣớng, khổ v.v…) với những đam mê của mình? Khi những đam mê được thỏa mãn thì lơ là với ƣớc muốn đồng hành với Chúa Kitô.

đích tương thân tương ái, khuyến khích động viên nhau thường xuyên tham dự các khóa tĩnh tâm trong hy vọng nhận định ý Chúa thao luyện linh hồn giúp cho bản thân, gia đình và bạn bè có thêm số vốn kiến thức sống đạo, hiểu biết tỏ tường về Thánh Kinh, để từ đó đời sống đạo của mỗi người được tốt đẹp hơn lên và có thể đi đúng theo con đường Chúa đã định cho mỗi người như một hồng ân.

Lạy Thầy Giêsu, Thầy giúp chúng con, những anh chị em trong nhóm tìm Chính tại mỗi khóa linh thao được câu giải đáp cho mình và Chúa đã ban cho mỗi người cho nhóm. tham dự được hiểu về chính bản thân mình, được biết đến Xin Thầy chúc lành cho nhóm công ơn cứu độ của Thiên chúng con. Chúa, biết yêu tha nhân, biết TT đón nhận và cho đi trong tình thương bác ái của Chúa. biết cầu nguyện nói chuyện với Chúa. Nhóm lúc thành lập chỉ có 12 anh chị em. Một con số lý tưởng có thể dễ gắn bó và chia sẻ đức tin với nhau qua những thăng trầm và xôn xao của đời sống hằng ngày. Nhóm Y Nhã ở Ðức được thành lập từ năm 1996 sau một Năm sau nhóm Y Nhã II cũng khóa tĩnh tâm linh thao, do được thành lập với mục đích những anh chị em tham dự với tương tự do một số anh chị em lòng ao ước được cùng đồng trẻ cũng sau một khóa linh hành với nhau trong đức tin thao ao ước được tiếp tục bước theo phương hướng linh đạo đi trên con đường linh đạo của Thánh Y Nhã, với mục Ynhã như ý nghĩ của anh chị em nhóm I đã thực hiện. Ðến năm thứ ba thì hai nhóm tự nhiên không giao ước mà cứ nhóm nào có cuộc họp thì các nhóm viên của hai nhóm cứ đến họp chung với nhau, và tự nhiên hai nhóm nhập thành một lúc nào không hay.

NHỚ VỀ NHÓM

Thời gian đầu nhóm viên rất hăng say đi họp đều đặn. Cứ hai tháng một lần họp, địa điểm họp thay đổi hoài, lúc thì miền bắc, lúc thì miền trung, Linh Thao

Trang 29


lúc thì miền nam, kỳ này nhà này kỳ sau nhà người khác, thật là vui nhộn. Nhà nào cũng được nhóm viếng thăm và “hành hạ” thân chủ đứng tổ chức. Nhóm viên ai cũng hăng say và cố gắng có thể đến với nhau. Sự tốt đẹp cứ thế triển nở theo các khóa linh thao, và anh chị em mới tham dự các khóa linh thao cũng thường xuyên đến họp chia sẻ vui đùa học hỏi với anh chị em Nhóm Y Nhã. Không hiểu động lực nào mấy năm gần đây nhóm trở nên èo uột, có phải vì lý do công ăn việc làm hay vì đường sá xa xôi đi lại tốn kém, bận rộn việc gia đình một số anh chị em không liên lạc gì với nhóm, tự nhiên bỏ hẳn không một lời nói, một số anh chị em khi vui thì đến khi buồn lại thôi, chỉ còn lại một vài người luôn gắn bó với nhóm mà thôi. Theo thiển ý của tôi thì qua nhóm mình có thể học hỏi rèn luyện để trở nên người hữu ích cho chính mình trong giáo hội và trong xã hội. Nhóm luôn luôn là một nơi để mình nương tựa sau gia đình, những khi vui, những lúc buồn . Ðến với nhóm tôi luôn luôn nhận được niềm vui, và niềm vui gắn bó nhất là niềm vui trong Tình Yêu Thiên Chúa . Ðồng ý là đến để tìm niềm vui nhưng nếu chỉ để tìm vui không thì chắc chả bao giờ được hài lòng vì sự biến thiên của tạo hóa phải có lúc vơi lúc đầy, lúc vui khi buồn (nói vậy chứ lúc nào đến với nhóm tôi cũng đều nhận được niềm vui nhiều khi hơn tôi nghĩ).

trong nhóm về niềm vui gặp gỡ Chúa hay chia sẻ với nhau những nổi khó khăn, những niềm đau khổ riêng tư, để an ủi nhau và cùng cầu nguyện cho nhau. Ngoài ra chúng tôi còn được thưởng thức những tài nghệ của nhau, những người tổ chức đã đải đằng chúng tôi những món ăn tuyệt hảo đầy hương vị quê hương, tình thương. Chúng tôi cũng trao cho nhau những câu nói vui đùa đôi khi trắng trợn quá trớn nhưng thật thân tình, vì hàm chứa tình yêu thương chân thật: Chúng tôi cũng chia sẻ cho nhau những khó khăn vấp phải trong công việc, trong tổ chức hay những ưu tư của gia đình. Nói tóm lại, đây là một gia đình thứ hai của tôi ngoài xã hội vậy. Tôi nhận được thật nhiều khi đến với nhóm hơn là tôi đã cho đi, nhiều khi tôi còn cảm thấy mình đến với nhóm chả có cái gì để cho cả, cứ vác cái “thân” đến mà nhận được biết bao nhiêu nụ cười thân thương, biết bao nhiêu ánh mắt yêu thương thiện cảm, biết bao nhiêu lời nói chân tình, biết bao nhiêu chọc phá vui đùa, vác cái xác đi thì nhẹ về lại nặng cân nữa chứ.

được dự Thánh Lễ cùng nhau. Lần này họp nhóm mừng Xuân Qúy Mùi nên mọi người hiện diện lại được một buổi tối vui đùa thỏa thích, chọc ghẹo nhau đến tận cùng bằng số và ai ai cũng được cười”pể pụng” đến nỗi khi kết thúc còn quên cả phút hồi tâm làm chị trưởng nhóm cứ “bấu rấu” mãi. Có một em tâm sự: Những ngày cuối tuần này con thấy con sung sướng nhất vì cảm thấy mình giàu sang qúa sức. Ăn uống thì quá đày đủ. Vui chơi thỏa thích trong tình thương yêu của các bác, các cô chú, các anh chị em và trong tình thương của Chúa. Con xin tạ ơn Chúa về hạnh phúc này... Ước chi tất cả anh chị em trong nhóm thường xuyên đến với nhóm như trước đây, chúng ta cùng vui trong Thầy, để nỗi ưu tư lo lắng của nhóm được vơi đi trong niềm vui vẻ hiện hữu,thân yêu, quấn quít cùng nhau bên Chúa.

Xin tạ ơn Chúa, cảm ơn cha Giuse Hoan, chị trưởng nhóm, Hội đồng giáo xứ, các anh chị phục vụ ẩm thực (đặc biệt là anh chị Ðịnh, chị Nga) các anh chị tổ chức tại München, và “Nhận thì nhiều mà cho chẳng những người hiện diện, xin bao nhiêu” Lại còn học được Chúa chúc lành cho nhóm biết bao nhiêu bài học sống chúng ta. MỘT NHÓMVIÊN đức tin qua các anh chị em. Ðược học hỏi và chia sẻ Kinh Thánh với nhau. Cầu nguyện với nhau trong không khí thiêng liêng và thân mật.

Ðặc biệt khi họp nhóm ở München chúng tôi lại còn được cha Hoan cho một bài Chúng tôi chia sẻ với nhau huấn đức và mỗi ngày đều Trang 30

Linh Thao


KHI BẠN MUỐN ĐỌC KINH THÁNH, MÀ CHƢA QUYẾT ĐỊNH ĐƢỢC NÊN ĐỌC ĐOẠN NÀO THÌ HÃY CHÚ Ý BẢN NÀY: HOÀN CẢNH CỦA BẠN

KINH THÁNH

Buồn sầu

Tin Mừng Ga 14

Muốn thành công

Tin Mừng Ga 15

Phạm tộI

Thánh Vịnh 31

Bị ngƣời khác chà đạp

Thánh Vịnh 27

Lo lắng

Tin Mừng Mt 16,19-24

Gặp nguy hiểm

Thánh Vịnh 91

Cảm thấy xa Chúa

Thánh Vịnh 133

Cần củng cố đức tin

Do-thái 11

Cô đơn và sợ hãi

Thánh Vịnh 23

Bị chia rẽ

Thƣ 1 Cô-rin-tô 13

Muốn kinh nghiệm về hạnh phúc

Thƣ Cô-lô-xê 3,1-17

Thắc mắc Kitô Giáo là gì ?

Thƣ 2 Cô-rin-tô 3,15-19

Cần bình an và nghỉ ngơi

Tin Mừng Mt 11,28-30

Làm việc và thăm viếng

Thƣ Rôma 8,1-30

Muốn Đức Kitô che chở

Thánh Vịnh 90

Đang hẹp hòi và ích kỷ

Thánh Vịnh 121

Muốn mơ ƣớc thành hiện thực

Thánh Vịnh 67

Cần được khích lệ

I-sai-a 55

Muốn chung sống với ngƣời khác

Giô-suê 1

Cho và nhận

Thƣ Rô-ma 12

Thất Vọng

Thƣ Rô-ma 12

Túng thiếu

Thánh Vịnh 27

Mất niềm tin nơi ngƣời khác

Thánh Vịnh 37

Cảm thấy có ngƣời muốn hại mình

Thƣ 1 Cô-rin-tô 13

Hồ nghi công việc của mình làm

Tin Mừng Ga 15

Tự coi mình là quan trọng nhất

Thánh Vịnh 19

Cần giải tỏa sợ hãi

Thánh Vịnh 34,7

Cần được an toàn

Thánh Vịnh 121,3

Cần một sự bảo đảm

Tin Mừng Mc 8,35

Cần yên tâm

Thánh Vịnh 145,18

Nếu Cha bảo Nếu Cha bảo: „Con đang lạc lối“ Con xin quỳ, hỏi lại hướng đi, Nếu Cha bảo: „Con ơi im lặng“ Con cúi đầu, thin thít nín thinh, Nếu Cha bảo: “Ðời còn cay đắng” Con ngậm ngùi, nước mắt lung linh Nếu Cha bảo: “Con cần thay đổi” Con xin ơn hối cải liền ngay, Nếu Cha bảo: “Con cần đền tội” Con xin về nhịn đói hôm nay. Nếu Cha bảo: “Ngày mai nắng mới Vui lên đi, nắng dọi bầu trời” Con sẽ đứng Nhìn Cha sáng chói Hát vang vang Khúc nhạc muôn lời. Nếu Cha bảo: “Hôm nay ngày cuối Vì sáng mai Con sẽ lìa đời“, Con xin về đắp mảnh chăn côi Nằm nhắm mắt chờ giờ cuối tới … Ðông Khê

AN THANH – CSsR (Viết lại 01.2002 theo tài liệu có sẵn - Khuyết Danh)

TÂM TÌNH NGƢỜI TRẺ (Trích bài từ HOSANNA giới trẻ Sài gòn)  Trƣơc đây, tôi luôn đặt công việc lên trên hết mọi việc. Thậm chí, ngày Chúa Nhật đi lễ mà tâm hồn tôi trống vắng, thể xác mỏi mệt,… Có ngƣời bạn mới tặng tôi cuốn sách “Con biết con cần Chúa” của cha Nguyễn Tầm Thƣờng. Thực sự lúc ấy trong tôi có một cái gì đó rất vui đang len lỏi vào, có lẽ đó là niềm vui được gặp lại Chúa? Tâm hồn tôi nhƣ được Chúa tƣới nƣớc, tôi cảm thấy yêu cuộc sống hơn, yêu những ngƣời anh em chung quanh mình hơn. Dần dần, tôi biết đặt Chúa là trên hết, từ những dự định cho đến quyết định tôi luôn thấy Chúa đồng hành với tôi hằng ngày. Lạy Chúa, con tin vào sự hiện diện của Ngài. Xin dẫn dắt con trong mỗi bƣớc đi của cuộc đời.

Linh Thao

Trang 31


gợi nên hình ảnh: sẵn sàng, từ xong Chúa bảo ông bỏ và hy sinh. Vì ra khơi nào Simon: „Hãy ra khơi, thả lƣới ai biết đƣợc những gì sẽ xảy ra khi một mình con tàu giữa trời đánh cá“. nƣớc mênh mông. Muốn ra Ông Simon trả lời: „Thưa khơi thì luôn luôn con tàu và Thầy, chúng tôi khó nhọc suốt đoàn thủy thủ phải ở tư thế sẵn đêm mà chẳng bắt được gì, sàng, chuẩn bị đầy đủ hành song vâng lời Thầy, tôi sẽ thả trang và chấp nhận sự hiểm nguy đang chờ đón. lưới“ (Lc 5, 4-5).

Giảng

Ra khơi biết mặt trùng dƣơng, biết trời bao la, biết ta… Khi còn cắp sách đến trƣờng mỗi khi nghe tiếng ra khơi là tôi liên tƣởng ngay đến những chiến sĩ Hải quân với đồng phục màu trắng thật oai hùng đang lênh đênh trên biển cả ngày đêm trong những chuyến hải hành xa xôi, hay trong những sông rạch tràn đầy sóng nƣớc gió mƣa, làm bổn phận an ninh gìn giữ quốc gia.

Chúng tôi đã cùng nhau suy niệm, chia sẻ đoạn Kinh Thánh trên với đề tài „Ra khơi“. Áp dụng lời Chúa vào đời sống của mỗi ngƣời, tôi đã chia sẻ cùng anh chị em ý nghĩ, hiểu biết của tôi về đoạn Phúc Âm trên và đã áp dụng vào đời mình nhƣ thế nào? Do đó một số anh chị em muốn tôi chia sẻ những cảm nhận đó trên trang tâm tình của trang báo nhà.

Thật sự từ khi đƣợc Chúa Ra khơi! từ ngữ ngắn gọn này Thánh Thần thúc đẩy, liều Trang 32

mình đứng ra tổ chức các khóa cấm phòng theo phƣơng pháp linh thao, tôi run sợ lắm, và đâu biết đó là hạnh động „ra khơi“ của tôi nằm trên con tàu của Chúa. Với chút ít kiến thức kém cỏi về truyền thông báo chí, mà tôi thừa hƣởng đƣợc trong hồi son trẻ khi làm việc cho Bộ Thông Tin quê nhà cùng với lòng khao khát đƣợc tiếp tục nếm lại chất ngọt ngào của „đƣờng linh thao“ mà tôi lần đầu tiên đƣợc tham dự ở Bỉ với anh chị em nhóm Tin Yêu của xứ này. Muốn đƣợc chia sẻ với mọi ngƣời chƣa có cơ hội may mắn gặp đƣợc linh thao ở Ðức, để số anh chị em này cùng tôi nếm và hƣởng chất mật ngon thơm lành thiêng liêng của Chúa ban. Tôi nhắm mắt và dấn thân, leo lên con tàu để „ra khơi“. Trong tôi, tôi thầm nhủ : Cứ làm hết khả năng mình có, thiếu sót Chúa Linh Thao


sẽ bổ sung, còn thành công hay đã là mừng rồi. „Anfang gut – thất bại là của Chúa“. Con tàu Ende gut“? thì đã có Chúa điều khiển, còn lo sợ gì nữa. Bây giờ đến việc „quảng cáo“ mời gọi ngƣời tham dự. Chúng Khi xúc tiến tổ chức khóa đầu tôi đã viết thơ mời in ra cả hơn tiên tại Ðức, tôi liên lạc với 100 tờ gởi đến bạn bè quen cha Michael Nguyễn Thế Minh biết và nhờ tiếp tay phổ biến SJ, để xin cha giảng phòng cho tiếp đến mọi ngƣời. Nhƣng ai chúng tôi – cha đồng ý giúp nhìn qua những chi phí ăn ở ba cho chúng tôi một khóa cuối ngày cấm phòng cũng lắc đầu, tuần với điều kiện tổ chức linh sao mà mắc thế, trong lúc các thao thì phải tổ chức cho đàng cha tổ chức cuối tuần chỉ kêu hoàng, khóa phải đủ ba ngày, gọi đóng góp có 10 hay 15 phòng ốc phải có cho mỗi Ðức Mã thôi. Có ngƣời gọi ngƣời riêng tƣ một phòng, điện thoại nói thẳng:“Sao cô tổ tránh nói chuyện làm phiền chức tĩnh tâm mà lấy mắc tiền nhau, giữ thinh lặng tuyệt đối - thế“. Lại phải giải thích rất lâu, để thì giờ suy ngẫm Thánh chứng minh tiền phòng ốc rõ kinh và cầu nguyện với Chúa ràng, nhƣng cũng không đƣợc được tròn vẹn, hữu ích và tốt thông cảm, đành vậy. Nhƣng đẹp. cũng có những niềm ủi an phấn khởi là có ngƣời gọi điện thoại Ðiều kiện đầu tiên thấy đã khó đến để thăm hỏi, khuyến khích, quá rồi, nhƣng tôi cứ phó thác, và hỏi về phƣơng pháp, điều Chúa sẽ dẫn dắt lo toan. Tôi lợi ích của cấm phòng linh cầu nguyện xin cho mƣợn thao, vì thật sự hai chữ linh được nhà vào thời gian đã mời thao còn quá xa lạ với mọi cha đến giảng phòng nhƣ đã dự ngƣời. tính. Ý nghĩ tính toán thì nhƣ thế, nhƣng sự việc thì lại rất Kề cận ngày khai giảng khóa khó khăn, có đôi lúc tƣởng rồi, mới chỉ le hoe, lác đác vài rằng khó thực hiện đƣợc điều bạn thân quen, có lẽ vì nể nang mong muốn. Trong khi bối rối mà ghi tên tham dự. Anh Chi nhƣ thế thì Chúa Thánh Thần Nƣơng đã phải xử dụng tài làm việc, Ngài gởi cha Simon ngoại giao, khéo mồm miệng Huỳnh Ngọc Qúy đến – sau cổ động lôi kéo, mời gọi anh khi biết chúng tôi dang gặp chị em trẻ ca đoàn Düsselsdorf những khó khăn về phòng ốc, đến tham dự, vi thế mẻ lưới cha đã cƣời tƣơi vui vẻ nhấc đầu tiên của chuyến ra khơi điện thoại liên lạc với những nầy có kết quả là con số trên địa điểm có thể tổ chức được 30. mà cha đã quen biết khi cha còn phụ trách mục vụ cho giới Trải qua những ngày tổ chức trẻ - và đã tổ chức cấm phòng này tôi không đƣợc phút nào cho giới trẻ nơi đây. Qua uy tín linh thao, vì bung xung với của cha mà Chúa đã dùng – công việc, thật là một điều Phòng ốc địa điểm tốt đẹp và thiệt thòi cho tôi. lý tƣởng đã có. Sau khóa nầy, vì quá mệt mỏi, „Vạn sự khởi đầu nan“ mà tôi ngủ bù một giấc ngon lành, thấy không còn nan chút nào mãi đến 4 giờ sáng hôm sau, Linh Thao

khi cảm thấy giƣờng mình nằm bị lung lay, nhƣ cơn sóng đang xô đẩy con tàu lắc lƣ tôi giật mình thức dậy nhƣng vẫn nằm trên giƣờng để cảm nhận, thụ hửơng những cảm giác ra khơi trên con tàu của mình và cũng chính lúc đó tôi muốn ôn lại những diễn tiến của ba ngày tổ chức linh thao vừa qua. Tôi mỉm cƣời sung sƣớng ngủ thiếp trở lại và sáng dậy nghe tin tức mới biết vào khoảng 4 giờ sáng đêm qua tại Ðức có động đất. Tôi lại cười to lên: À thì ra mình làm chuyện „động trời“ nên hôm nay „động đất“ ha ha… Kết quả của khóa này theo con mắt trần gian thì thật là tốt, nhƣng thật sự vào chiều sâu thì chƣa đánh động đƣợc tất cả những ngƣời tham dự, nhất là các bạn trẻ, những lời khen ngợi khi họp rút ƣu khuyết cuối khóa thì tốt, nhƣng về địa phƣơng nói với nhau sợ linh thao quá, nào là gò bó trong kỷ luật, phải thinh lặng không được nói chuyện, không thoải mái nhƣ các khóa tĩnh tâm khác, đi linh thao chỉ một lần là đủ, lần sau không đi nữa. Ðến khóa thứ hai, sau đó một năm, chúng tôi chuẩn bị tất cả những điều kiện cần và đủ cho khóa, rút tỉa những kinh nghiệm lần trƣớc, đặt nặng trọng tâm hƣớng dẫn vào khóa, chuẩn bị tinh thần tham dự khóa bằng những tài liệu về linh thao. Nhƣng trở ngại về ngƣời ghi tên tham dự vẫn là trở ngại to lớn nhất. Chúng tôi cũng đã in hơn cả trăm thƣ mời gởi khắp cùng nhƣng không một hồi âm, chồng tôi ngày nào đi làm về cũng la rầy, một hai đòi hủy bỏ không làm nữa, vì làm gì mà không nghĩ đến Trang 33


các yếu tố nhân hòa địa lợi thì sự thất bại cầm chắc trong tay, lại còn cho tôi ôm đồm cƣớp đoạt công việc làm ăn của mấy ông cha bà sơ. Anh chị Nƣơng ngƣời cùng tôi phát động các khóa linh thao cũng đề nghị hủy bỏ. Chỉ còn hai tuần nữa là vào khóa mà con số ghi tên mới chỉ có 4, 5 ngƣời. Tôi đến với Chúa Giêsu với bao nhiêu là nƣớc mắt, sóng gió to quá Chúa ơi! Con phải làm sao đây? Cho con một niềm tin, gởi cho con một tý ánh sáng để con vƣợt qua trong đêm đen giông bảo đang phủ vây quanh đời con. Vẫn tin tƣởng và chờ mong, trong khi chồng tôi đi làm, còn một mình ở nhà tôi loay hoay xúc tiến công việc cho tờ báo của khóa, mà mục đích tôi muốn nhờ nó hổ trợ giải thích cho mọi ngƣời dù có đến tham dự đƣợc linh thao hay không cũng sẽ từ nó biết đƣợc chất ngọt ngào của mật ngọt linh thao, còn tôi thật sự thì chƣa có lối thoát. Mỗi sáng sau khi đƣa cô con gái út đến trƣờng, tôi đạp xe ra bờ sông, ngồi nhìn mây bay, nƣớc trôi, tôi đã khóc và chỉ biết khóc... Mấy ngày liền nhƣ thế, nỗi sầu lo của tôi vẫn tràn ngập. Lúc khó khăn cùng cực nhƣ thế này thì Chúa Thánh Thần lại đến bằng cách Ngài xui khiến con trai trƣởng của tôi đến an ủi và chia sẻ nỗi lo lắng, hứa giúp tôi, tiếp sức tôi về tiền bạc cũng nhƣ sẽ vận động bè bạn thân quen đến cùng tham dự.

yêu để tôi bớt phần lo âu, và Nhìn lại hành động „ra khơi“ cho tôi biết rằng lúc nào Chúa của mình, tôi thấy mình liều cũng ở bên tôi, đỡ nâng tôi. mạng quá sức, có lẽ vì „điếc không sợ súng“, và „mù nên Chúa đã lo liệu mọi bề, những không thấy bóng tối“. Nhƣng ngày kế tiếp tôi liên tục nhận có một điều tôi tâm niệm và được những giấy, thơ ghi tên xác tín việc ra khơi trong tập thể, có thơ xin ghi tên năm Chúa, trƣớc tiên sẽ mang lại ngƣời, có thơ dành chỗ bốn hạnh phúc cho riêng mình và ngƣời và v.v… Tôi sung sƣớng cho cả tha nhân – nên tôi phó quá. Niềm vui òa vỡ, tôi ra chợ thác và cậy trông vào Chúa. Vì mua một bó hoa đi ngay đến thế tôi mạnh tiến theo Chúa ra nhà thờ tạ ơn Chúa Giêsu và khơi. Mẹ Maria. Thời gian 10 năm hơn trôi qua, Rồi cứ thế tiếp theo những bây giờ ý thức của tôi càng rõ khóa sau nầy, ông xã tôi không ràng hơn „Vâng lời Thầy, ra thèm chú ý đến việc tôi làm, khơi, con thả lƣới“. ông ta mặc kệ, tôi nhờ giúp đỡ việc gì cũng chỉ làm miễn Xin Thầy trang bị cho chúng cƣỡng và rồi công việc cũng con con thuyền vững chắc, cứ thế trôi đi gƣợng ép. Nhƣng Thầy là thuyền trƣởng, con là kết quả mỗi khóa nhờ ơn Chúa thủy thủy đồng hành, xin trang Thánh Thần trợ giúp đều thành bị cho con những hiểu biết về công.Tôi luôn mong ƣớc có sự bổn phận, nhiệm vụ ra khơi đồng tình, đồng cảm trong của con - mọi điều Thầy dạy cùng một công việc, tôi cầu con „xin vâng“. nguyện thật nhiều, nhƣng ý Chúa chƣa muốn thì tôi đành „xin vâng“. Ðến nay Chúa đã Tình yeâu Chuùa giao cho ông „xã trƣởng“ của tôi mọi việc, từ soạn thƣ mời, tự liên lạc mời các cha giảng Tình yeâu Chuùa ngoït ngaøo phòng, lo sắp xếp các khóa sao Laøm con luoân thì thaøo cho hợp với lộ trình đi đến của Tình yeâu Chuùa nhö möa các cha – cũng nhƣ bài vở, báo Laøm con quaù say söa chí, đều lo lắng hết. Tình yeâu Chuùa bao la Tôi bây giờ khoẻ re nhƣ con bò Laøm con thích ngôïi ca kéo xe. Tình yeâu Chuùa voâ bieân Laøm con yeâu nhö ñieân Còn vấn đề tài chánh thật là nhiêu khê, mấu chốt của mọi Tình yeâu Chuùa cao vôøi sự việc. Dụ ngôn về ông chủ Laøm con neân saùng ngôøi khó tính, đi xa và giao cho đầy Tình yeâu Chuùa leân ngoâi tớ mỗi ngƣời một đồng, đã Laøm con khoâng ñôn coâi đánh động thúc đẩy tôi tiến tới mà không sợ tốn kém: Tôi Tình yeâu Chuùa tuyeät vôøi nghỉ: Chúa cho mình nhiều quá Daét diuø con khoâng ngôøi rồi, mình phải làm đồng tiền Teâ Haùt của Chúa sinh lợi ra cho

Sau lời hứa của đứa con thân Ngài“. Trang 34

Linh Thao


Mình ơi..., mình có biết ở Mỹ hiện nay các anh chị em tổ chức các khóa linh thao bên đó đã gặt hái được nhiều sự thành công về các khóa linh thao cho giới trẻ không? Các em tham dự đông lắm, Anh xem bản tin trong báo Ðồng Hành đây nè. Khóa do cha Long Dòng Thánh Thể (SSS) hƣớng dẫn,.... và báo kỳ này còn đăng lời chia sẻ cảm nghỉ của các em tham dự khóa nữa, lời lẽ thật dễ thƣơng. Tôi im lặng lắng nghe chƣa kịp có phản ứng và ý kiến gì, thì bà xã tôi đã mau mắn bịt miệng bằng cách chuyển đề nhanh chóng, coi nhƣ đã làm tròn bổn phận truyền thông, mang những điều mới lạ vào nhà : Tôi thấy bà ta có vẻ thích thú trong việc này. Thôi anh tiếp tục công việc của Linh Thao

anh đi, không thôi lại trách em quấy rầy này kia, con ngƣời gì đâu mà khó tính,... em xem tiếp báo Ðồng Hành đây, có gì sẽ thông báo thêm, Ok.. Vâng, Ok,... Ok vâng. Tôi chỉ có Ok ngắn gọn, không được phát biểu ý kiến của mình - đó là cuộc sống gần nhƣ cơm bữa của tôi..., sống riết nhƣ thế rồi cũng quen và quên phất đi tất cả, không sao!!!

trƣớc rồi, nhƣng có lẽ tôi không nhạy cảm bằng bà ấy, tôi chỉ xem thoáng qua một cách lơ là, và chỉ muốn xem để biết tin tức, tôi xem, tôi đọc là chỉ cần hiểu biết một cách phổ thông, đại khái để khi cần nói chuyện trao đổi với ai thì mình có đủ vốn liếng để nói chuyện. Tôi chỉ mong hòa vốn với mọi ngƣời. Riêng bà xã tôi thì tôi biết, vấn đề nào đã thích bả thƣờng muốn mọi ngƣời cùng biết. Mà đã muốn ai biết thì Thật ra, trong gia đình, tôi là ngƣời đó nhận lãnh vấn đề kẻ biết rất nhiều tin tức qua chung với bả. Âu đó cũng là máy computer, qua sự liên hệ một cái tính. bạn bè, qua báo chí và qua các chuyện tầm phào đó đây... Tôi biết bà xã tôi thích linh nhƣng tính tôi ít muốn đào sâu thao, và yêu phƣơng pháp này vào vấn đề nào, vì tôi biết bàn của Thánh Y Nhã, chính vì sự sâu, bàn rộng vào vấn đề nào yêu thích đó bà đã không quản rồi thì chỉ khổ vì nó mà thôi!!!, ngại, khả năng, giờ giấc, tiền nhất là bàn thảo với vợ con tôi. bạc đã lao đầu vào các cuộc tổ Vấn đề mà bà ta vừa thông báo chức các khóa linh thao, coi ở trên, tôi cũng đã đọc biết qua nhƣ đó là một cái thú đam mê. Trang 35


Tôi biết mục đích của vợ tôi, sau khi đƣợc tham dự khóa linh thao về, cảm nhận đƣợc thân phận thấp hèn của mình, của tha nhân và lòng yêu thƣơng độ lƣợng của Thiên Chúa. Vợ tôi đã muốn học hỏi hiểu biết thêm về Chúa, sửa đổi chính mình, giúp tha nhân. Muốn tha nhân cũng nhận được ơn ích của Chúa ban như chính mình đã nhận đƣợc. Tôi cho đó là một ý nghỉ tốt, nên tôi tán thành. Sự tán thành của tôi trở thành đồng lỏa lúc nào tôi không hay biết. Riêng vợ tôi cho đó là một ân sủng Chúa đã ban cho tôi qua sự cầu nguyện của bà, do vậy bà càng xông xáo dấn thân hơn, vì nghĩ rằng lúc nào cũng có Thiên Chúa nâng đỡ bà. Bà lôi kéo tôi theo vào cuộc. Tôi đành thua chấp nhận. Và tối nay tôi đƣợc bà đƣa vào bàn hội ý : Anh nghĩ thế nào về bản tin buổi chiều em đã thông báo với anh ? Tin gì ? Tôi trả lời. Ơ cái anh này, đoảng thì thôi, thật đúng là đần ông chứ không phải là đàn ông? Tôi mỉm cƣời chấp nhận trƣớc để đón chận những cau có, dỗi hờn khóc lóc có thể xảy ra. Tôi biết tôi là truyền nhân của ông

Adong, và họ là con cái của bà nhãn tiền để chúng ta vững tin Evà kia mà. Tôi nói : hay sao. Thì khóa linh thao Còm và Xì gì đó mà. Hôm nay đọc trang báo trên nói về giới trẻ - sự thành công Thế thì tụi mình nghiêm chỉnh của các khóa, và sự lợi ích do bàn với nhau nhƣ thế này anh các khóa mang lại cho các em. xem thử đƣợc không? Ðã hơn Em nghĩ có thể đó là một điều 10 năm qua vợ chồng mình đã Chúa muốn xử dụng mình làm chọn con đƣờng linh thao, đầu cầu nối liền những nhịp trƣớc hết là cho chính bản thân mà do Chúa đã sắp xếp trƣớc. mình, sau là công cụ của Chúa Chúa đã chuẩn bị cho những tạo điều kiện cho một số anh khóa này bằng các khóa dành chị em đến với Chúa qua linh cho ngƣời lớn tuổi, và bây giờ thao. Tất cả việc làm trong là thời điểm của các em, vì anh suốt thời gian qua đó mình thử nghiệm xem nhƣ cánh tƣởng là mình thành công, ruộng ngƣời ta trồng từ mùa nhƣng thử suy ngẫm lại từng này, nhƣng cũng phải chuẩn bị ngày xem sao? „Nếu Chúa cho mùa kế tiếp nữa chứ, mùa không cùng canh thức thì uổng gìa chín sẽ đƣợc gặt đi nuôi công ngƣời giử thành“ Nếu sống con ngƣời, thì mùa mạ không có Chúa làm cùng mình non lại đƣợc gieo xuống đểtiếp thì mình có làm đƣợc nhƣ vậy tục, và cứ thế luân chuyển theo không ? Hẳn anh còn nhớ mổi vòng xoay của Chúa. khóa đều đến với mình những khó khăn, tƣởng chừng nhƣ Hạt giống thì đã có rồi đó, ở không bao giờ giải quyết đƣợc, Mỹ họ đã gieo, đã gặt và kết có lần mình đã thối chí muốn quả nhƣ đã biết. Tại sao ở Âu bỏ tất cả, nhƣng luôn luôn phút Châu, hạt giống tốt tƣơi trẻ còn cuối Chúa biết mình chƣa đủ biết bao nhiêu, ta nỡ nào vô khả năng, tính xác thịt còn yếu tình đễ những hạt giống tƣơi đuối, Chúa không kéo dài thêm trẻ đó sẽ mục nát đi trong lãng sự thử thách mà đã gởi đến phí, khi Chúa đã giao cho ta những giải quyết thỏa đáng, những thuở ruộng mênh mông tƣỡng chừng nhƣ không bao còn trống không? Ta có nên giờ đƣợc mà vẫn đạt thành, đó lảng phí hạt giống Chúa sinh không phải là những phép lạ và đất đai tƣơi tốt của chúng ta không?. Xem trang báo trên em cảm nhận đƣợc, Chúa muốn nhắn gởi điều gì với những ngƣời trách nhiệm. Thanh thiếu niên ở Âu Châu thì quá đông, ta phải làm gì cho các em chứ. Các em là hạt giống tốt, ta nên tạo môi trƣờng để hạt giống đó trở nên tốt lành trƣớc kỳ công của Thiên Chúa. Bởi vậy em đề nghị anh nên liên lạc với bên Mỹ để mình lấy những kinh nghiệm của họ.

Trang 36

Linh Thao


Tôi thấy bà xã tôi nói hay quá nhƣ những nhà hùng biện, nhƣng có phải bà xã tôi nói không hay Chúa muốn nói với tôi qua vợ tôi. Tôi thấy khó, vì mỗi quốc gia, mỗi địa phƣơng có những sắc thái khác nhau, ý muốn thì tốt nhƣng điều thực hiện có đƣợc hay không là phải còn do ý Chúa. Năm 2001 nhân về tham dự Họp mặt Ðồng Hành tại Northhampton PA, tôi gặp rất nhiều em trẻ, các em đã điều hành tốt đẹp những buổi kinh nguyện, những giờ chia sẻ Thánh Kinh, Những thánh lễ cộng đồng rất trang nghiêm thánh thiện. Tại những buổi sinh hoạt học hỏi trao đổi giữa các lứa tuổi, các ban ngành, các em thật sự là thành viên, là chi thể của mọi thành phần, với đầy đủ khả năng và thiện chí, những đóng góp chia sẻ của các em đã tạo cho Phong trào ngày thêm vững mạnh. Tôi đã mon men đến trò chuyện làm quen thăm hỏi các em, và tôi muốn biết vì đâu các em lại giỏi nhƣ thế, các em cho biết sự hiểu biết hìện có của các em, các em cho biết ngoài sự giáo dục của gia đình, của cộng đoàn, các em đã tham dự các khóa tĩnh tâm dành cho giới trẻ nhƣ Come and See, nhƣ thalithakoum v.v...chính những khóa này đã tạo sự hiểu biết rõ ràng về Thiên Chúa, kính yêu Thiên Chúa, yêu anh em, yêu tha nhân và qua những học hỏi thu nhận đƣợc trong những khóa này, các em tự tin vào sự hiểu biết đã thu nhận và mạnh dạn tham dự vào những sinh hoạt của cộng đoàn dân Chúa mà không còn những tự ty mặc cảm nhƣ xƣa. Linh Thao

May mắn trong kỳ họp mặt tôi cũng đã gặp cha Ðỗ Bá Long, Dòng Chúa Thánh Thể SSS, ngƣời đã yêu thích linh thao, đã từ linh thao trước khi trở thành linh mục, là ngƣời đã hƣớng dẫn các em thành công trong các khóa trẻ nêu trên. Tôi trình bày với cha về giói trẻ ở Âu Châu và ao ƣớc cha sang giúp cho vài khóa. Ðƣợc cha đồng ý chúng tôi như mở cờ trong bụng, nhƣng cũng mang thật nhiều lo lắng, vì trƣớc đây một năm cũng có một chị trong nhóm chúng tôi đã gợi ý mời cha sang Ðức một lần, nhƣng lần đó không thể nào thực hiện được đành hủy bỏ. Tôi biết nhiều khó khăn nhƣng tin tƣởng Chúa sẽ giúp, nếu mình vững niềm tin và phó thác nơi Ngài. Về Ðức chúng tôi bắt tay ngay vào việc thăm dò và nhờ sự yểm trợ tinh thần của các cha, có cha khuyên chúng tôi nên cẩn thận và phải lo lắng mọi sự đầy đủ cho cha giảng tĩnh tâm. Tôi thì không lo điều này, vì tôi đƣợc một số bạn bè hết mình yểm trợ, khích động tinh thần, cũng nhƣ hằng ngày cầu nguyện cho việc làm của

chúng tôi. Lần thí nghiệm đầu tiên này đƣợc hai khóa, một khóa do linh mục Huỳnh Công Hạnh thực hiện tại vùng của cha phụ trách, mọi vấn đề do cha lo hết, tôi đứng ngoài nghe ngóng để học kinh nghiệm. Vì là khóa quá mới mẻ với lại cha bận rộn nhiều mục vụ khác, nên số tham dự quá ít, khoảng 13 em. Nhƣng sau khóa nhờ kết quả thu lƣợm đƣợc một cách không ngờ, chính các em tham dự rất hài lòng đã thông báo cho bạn bè quen biết khắp nơi. Thế là khóa thứ hai một tuần sau đó tổ chức tại vùng chúng tôi đã có trên hơn 30 em tham dự. Kết quả là một niềm vui không tả, khi thăm dò các em ở buổi thánh lễ bế mạc chia tay: Tất cả các em cho biết : thật là một điều kỳ diệu với các em : Tại khóa các em có Chúa, có bạn để chia sẻ, học hỏi, được sự hỏi han thân yêu của cha mẹ anh chị em ở nhà. Ðƣợc kết thân với Chúa trong nghi thức hòa giải mà các em không sao cầm giữ đƣợc giọt lệ ngắn dài, ủi an. Các em có nói với tôi, bác ráng tổ chức hằng năm cho anh em chúng con những khóa nhƣ vầy bác nhé – Có em nói Trang 37


cho biết chƣa bao giờ tĩnh tâm theo cách thức này, và rất thích, nếu có khóa bác nhớ thông báo sớm để chúng cháu sắp xếp, cũng có em trở về nhà thƣa chuyện với cha mẹ, trình bày những kết quả và niềm vui sƣớng đã tham dự khóa này, cha mẹ em đã gọi điện thoại đến cảm ơn. Thật là hồng ân của Chúa đã ban cho chúng tôi. Những kết quả mà các em tiếp nhận được thể hiện qua những lời mộc mạc chân thành đó chính là những thang thuốc bổ Chúa ban cho chúng tôi. Tôi cũng muốn phô bày ra nơi đây lá thư của một em sau khi ra về đã ngồi cặm cụi viết cho chúng tôi: Cảm ơn Chúa thật nhiều, Qua kết quả mà Chúa đã ban cho những ngƣời tổ chức chúng con những hồng ân của Chúa, Năm nay chúng con lại mạnh dạn mời cha Long sang một lần nữa, và lần này năm 2003, tại Ðức của chúng con lại có những khóa Come and See va Thalithakoum sau đây : Từ 16 đến 18.5.2003 là khóa Thalithakoum tại vùng Neuenkirchen của Cha Hạnh, khóa này là khóa tiếp nối khóa Come and See. Từ 23 đến 25.2003 là khóa Come and See tại vùng Stüttgart của Cha Lƣu. Từ 30.05 đến 01.06.2003 là khóa Come and See tại Vùng München của cha Hoan. Từ 13 đến ngày 15.06.2003 là Khóa Thalithakoum tai vùng trung Ðức của chúng con. Ngoài ra, Chúa cũng cho chúng con nối vòng tay rộng giúp mời cha Long sang giảng các khóa Come and See ở tại Bỉ và Ðan Mạch trong thời gian tháng 2/2003. Chúng con cũng xin Chúa trả công bôi hậu cho cha giảng tĩnh tâm và các cha tổ chức tại các vùng. Viết lại những giòng này để ca tụng Danh Cha cả sáng, nƣớc Cha trị đến. Xuân Tinh Trang 38

Linh Thao


Cho đến năm 1966, „Ananda“ còn là một tu sĩ Phật giáo tại Sri Lanka. Khi còn tu trong Chùa, ông ghi tên theo học tại Vìện Ðại học. Tại đây, ông gặp một Linh mục Công giáo, tình bạn nảy nở giữa hai người đã đưa ông đến việc hiểu biết nhiều hơn về Giáo hội Công giáo. Ðồng thời với chương trình tại Ðại học, ông học hỏi về Giáo hội và nhận thức được con đường thiêng liêng. Ông cho rằng mối liên hệ hổ tương giữa Công giáo và Phật giáo sẽ dễ dàng dẫn đưa nhân loại tới sự giải thoát hơn.

Cách nay sáu năm, đời tôi đã rẽ sang một khúc quanh quan trọng. Tôi không hấp tấp vội vàng, cũng không cẩn trọng quá đáng.Thật ra, tôi đã suy tƣ trong suốt thời gian mƣời một năm trời. Tôi nói quan trọng là vì nó chính là một quyết định có ý nghĩa nhất trong đời sống tôi và hơn nữa, căn cứ vào đời sống tôi trong quá khứ, không ai có thể ức đoán rằng sẽ có một ngày tôi thay đổi hoàn toàn nhƣ vậy. Câu chuyện xảy ra khi tôi đã bƣớc sang tuổi 36. Tôi là một trong những tu sĩ Phật giáo kỳ Linh Thao

cựu trong nƣớc thuộc ngành Phật Sinhala. Tôi còn là thành viên của Hội đồng tu sĩ Phật giáo. Một cách vắn tắt có thể nói tôi là một trong những tu sĩ được những Phật tử ngoan đạo sống trong những vùng chung quanh „kính thờ“. Nhƣng một điều đáng buồn là tôi không thật sƣ nhận đƣợc sự an bình qua cách sống và lề lối tổ chức của tu viện. Ðôi khi cảm thấy nhƣ mình là ngƣời bị nhốt tù trong bốn bức tƣờng chật hẹp. Ðó là lý do giải thích tại sao tôi ghi tên theo học tại Ðại học, tiếp tục chƣơng trình học vấn dang dở. Khoảng thời gian đó, với một tâm trạng nhƣ thế, tôi vẫn luôn dõi tìm một lối thoát hiểu theo nghĩa giải thoát thiêng liêng. Tôi không muốn từ bỏ chiếc áo cà sa, nhất là tôi rất yêu chuộng giáo huấn Dhamma của Ðức Phật Tổ, nhƣng một hạnh phúc trong an bình thật sự tôi vẫn chƣa nhận đƣợc. Tôi biết rầng niềm hạnh phúc này hiện hữu và con ngƣời có thể đạt được nó, nếu chịu khó tìm tòi. Nhƣng coi sự tịch diệt nhƣ là cứu cánh tối hậu, hay tiêu

diệt đi mọi ƣớc muốn trần thế trong con ngƣời đều không phải là những điều có thể tạo cho tôi sự an bình thiêng liêng. Nhƣ là một việc đã đƣợc sắp xếp từ bao giờ. Vào khoảng năm 1961, tôi gặp một Linh mục Công giáo, không phải vì chiếc áo dòng ông đang mặc hấp dẫn tôi, nhƣng có lẽ vì cái nhân cách đặc biệt thoát ra từ con ngƣời ông, và tấm lòng nhân ái vị tha của ông đối với mọi ngƣời. Tôi không ngần ngão làm quen với ông. Theo tôi nhận xét, Ông có thể là ngƣời đã tìm thấy hạnh phúc thật thể hiện rõ ràng qua cách sống. Ông bạn mới này của tôi dƣờng nhƣ hiểu biết rất nhiều về giáo thuyết nhà Phật. Thế mà trái lại, kiến thức của tôi về Công giáo gần nhƣ không có. Những gì tôi biết chỉ là những điều tôi đã được nghe do những ngƣời Phật tử phán đoán, giải thíc, phê bình chủ quan về Công giáo.Tôi biết rằng đó chỉ là những thành kiến sai lầm về Giáo hội này. Do sự chủ quan khi nhìn vào những ngôi nhà thờ xây cất Trang 39


theo Tây phƣơng và lối sống Âu hóa của các Linh mục, tôi vẫn còn ngần ngại trong việc tìm hiểu thêm về Kitô giáo. Tôi cho rằng một tôn giáo không hòa mình đƣợc với phong hóa và lề thói địa phƣơng thì làm sao có thể loan truyền đƣợc chân lý cho dân tộc đó và vì vậy làm sao có thể đáp ứng được sự giải thoát thật sự tôi đang tìm kiếm. Tuy nhiên, tôi vẫn không bỏ qua những cơ hội để có thể bàn luận và chất vấn cha X. trong tình thân hữu tôi đã có đƣợc với cha, nhất là để thử nghiệm những điểm đối kháng chống lại các Thầy tu Công giáo. Ðối với tôi, các Linh mục Công giáo chỉ là những ngƣời đánh cá ra khơi với chiếc bụng lép kẹp, dụ dỗ những con cá ngây thơ bằng miếng mồi giả tạo. Nhƣng chỉ ngay sau đó thôi, tôi thấy rằng mình sai lầm, vì tôi khám phá ra rằng ông Linh mục này không hề mảy may có ý định khuyến dụ tôi về với tôn giáo ông đang theo. Trái lại, trong sự ngạc nhiên của tôi, ông Linh mục này lại còn bày tỏ ao ƣớc đƣợc thử sống lối sống của các tu sĩ Phật giáo nữa. ông cho biết, ông chấp nhận một số những nguyên tắc của Phật giáo và ông đã từng áp dụng phƣơng thế Dhammapada để tĩinh tâm, ông lại còn là ngƣời theo chủ trƣơng ahimsa (không dùng bạo lực) với các sinh vật thụ tạo nữa. Khi đã thân hơn với ông, tôi cho ông biết về những điều tôi đã nghe phê bình về Giáo hội Kitô giáo. Tôi tƣởng ông sẽ nổi giận, lên tiếng bênh vực cho giáo hội. Nhƣng trái lại, với một thái độ hết sức bình thản ông nói rằng ông không hề trách oán những ngƣời đã phê bình Giáo hội Công giáo. Có Trang 40

nhiều những sai quấy trong Giáo hội, nhƣng tất cả nhờ vào sự soi sáng thiêng liêng của Chúa, Giáo hội đã không đi lạc lối và tan rã. Khi đề cập đến những khuyết điểm của Giáo hội hay chính là những khuyết điểm của những con ngƣời trong Giáo hội, ông nhấn mạnh đến sự hiện diện của ơn Chúa, khi bắt đầu thi hành những phƣơng thế sống, ngƣời ta coi nhƣ những việc lành, tốt, nhƣng khi kết thúc nó có thể đƣa đến những thiệt hại nào đó. Chính sự hiện diện của quân đội Bồ Ðào Nha tại Sri Lanka đã là trở ngại cho những nhà truyền giáo trong công việc rao giảng Tin Mừng tại quốc gia này. Thật là một điều tự nhiên, ngƣời ta phán xét về một tôn giáo qua sự tiếp xúc bề ngoài với những ngƣời theo tôn giáo ấy. Ðiều này tôi có kinh nghiệm trong đời sống: Phái Dhamma cực lực chống lại giai cấp quí tộc, nhƣng phái Sangha lại chấp nhận và táng thành giai cấp này. Ông bạn Linh mục này không phải chỉ sửa đổi lại những nhận định sai lầm của tôi về Giáo hội Công giáo, nhƣng dần dần đã giúp tôi hiểu biết nhiều hơn về giáo huấn của Giáo hội và cách sống đạo. Ông không nói bằng lời, nhƣng nói bằng chính đời sống của ông. Ông biểu tỏ mọt hạnh phúc thật sự khi được sống trong đới sống nhiệm nhặt của tu viện. Ông cho biết rằng chính đời sống khổ hạnh của nhà Chúa là yếu tố rất cần thiết cho Giáo hội Công giáo tại Sri Lanka. Ông muốn Kitô giáo hòa nhập vào lối sống địa phƣơng để tTin Mừng của Chúa Kitô có thể được thể hiện và chấp nhận dễ dàng hơn cho những ngƣời đã

sẵn có một lề lối sống đạo, biết tôn trọng luân lý. Tôi nghĩ rằng đây có thể được coi là một cách thế thật tốt thể hiện vai trò chứng nhân của Chúa Kitô trong một xã hội Phật giáo. Một ngày nọ, tôi có dịp hỏi ông về „niềm hạnh phúc thật“, ông cho rằng đây là do Ơn Chúa. Chợt nhận thấy tôi không hiểu danh từ „Ơn Chúa“, ông vội giải thích thêm: „Ðể hiểu về nguồn ơn thiêng liêng này, ngƣời ta cần cảm nhận đƣợc nó trƣớc đã“. "Cảm nhận và nhận chân được chân lý một sự vật“ là một cứu cánh của con ngƣời. Từ thuở thiếu thời, tôi đã đƣợc Phật Tổ khích lệ để kiếm tìm, nhƣng hôm nay đây sự khích lệ đó đã đổi chiều khiến tôi hướng về Kitô giáo. Sau buổi nói chuyện này, ông trao cho tôi cuốn Kristu Anusaraya, bản dịch của Sinhala tác phẩm Gƣơng Chúa Giêsu của Thomas ả Kempis. Tôi đọc cuốn sách này thật kỹ và nhận ra rằng nó đã giúp tôi tiến đƣợc một bƣớc thật xa, xa hơn bƣớc tiến tôi đã có trong suốt những năm tĩnh tâm trong tu viện. Tác giả diễn giải sự hy sinh với một nhãn quan cao hơn. Ðặt căn bản vào sách Phúc Âm, tác giả cho thấy chính tình yêu của Thiên Chúa là động lực chính

Linh Thao


của sự hy sinh. Tôi nhận ra rằng, ngƣời Kitô hữu quan niệm Thiên Chúa là tối thƣợng so với tất cả thụ tạo và một tình yêu vĩ đại nhất của con ngƣời so với tình yêu thiêng liêng của Thiên Chúa chỉ là một hạt bụi vì Ngài là Ðấng Sáng Tạo. Nhƣ thế, khi ngƣời Kitô hữu hy sinh, họ không hy sinh vì phần rỗi cá nhân họ mà họ hy sinh cho tình yêu của Ngƣời-Yêu-Thƣơng-Họ. Ðiều này khiến tôi an lòng. Sự an lòng này… phải chăng là Ơn Chúa? Vâng, chính là Ơn Chúa trong tôi. Rồi, ông bạn dìu tôi vào Tân Ƣớc, nhƣng tiếc rằng sách Tân Ƣớc chƣa đƣợc dịch toàn bộ sang tiếng Sinhala, mà vốn liếng Anh ngữ của tôi lại quá nghèo nàn. Học thêm Anh ngữ, tôi đọc sách của các tác giả Kitô giáo. Ngay cả trong những bài thơ cũg đầy dẫy những hình ảnh về Thiên Chúa: Nào là Thiên Chúa Ba Ngôi, Sự Giáng Sinh Của Con Một Thiên Chúa, Mẹ Maria, Thiên Ðàng - Ðịa Ngục v.v… Ðầu tiên, những ngôn từ này làm tôi chán ngán, ông bạn Linh mục khuyến khích tôi, những lời giải thích chấm dứt bằng hai chữ „mầu nhiệm“ khiến tôi nhƣ Phaolô nhƣng gập chƣớng ngại vật cản bƣớc trên „Ðƣờng đến Damascus“ gập Chúa. Tôi may mắn lại được tác phẩm „Lead, Kindly Light“ của Ðức Hồng Y Newman nâng đỡ. Một Phật tử không ƣa những màu nhiệm, hơn nữa „màu nhiệm“ tiếng Sinhala là „abirahasa“ không có nghĩa giống chữ „màu nhiệm“ của Giáo hội Công giáo, nó chỉ có nghĩa là „một bí mật tuyệt đối“. Tuy nhiên, với sự giải thích rõ Linh Thao

ràng của ông bạn Công giáo, tôi dần dần vƣợt qua đƣợc những khó khăn này. Ôn ggiải thích rằng cho đến bây giờ, đối với các nhà khoa học kỹ thuật tân kỳ hiện đại, con ngƣời vẫn còn là một bí nhiệm. Ðó là phần thân xác, thì phần tinh thần của con ngƣời phải vƣợt xa trí óc của nhân loại. Con đƣờng tôi tìm hiểu về Ðức Tin Kitô giáo nhƣ thế đó. Không phải là một Ðức Tin mù quáng, mà là một Ðức Tin với tất cả hiểu biết, lý luận. Hơn nữa, nó còn giải đáp thỏa đáng trong quan niệm tự nhiên về con ngƣời. Nhờ đó tôi nhận biết đƣợc bản tính nhân loại trong con ngƣời của Ðấng Cứu Thế. Ðiều làm tôi khâm phục nhất trong Giáo hội đó là sự lo lắng của những ngƣời Kitô hữu đối với tha nhân: Những nguời ốm đau, những kẻ bần cùng, những ngƣời tội lỗi… Tôi quyết định đi theo Chúa để thực hiện giới răn „yêu ngƣời nhƣ yêu chính bản thân mình“. Rồi tôi nhận thấy đời sống tôi thay đổi, không còn bị giam trong bốn bức tƣờng chật hẹp nữa, tôi hít thở bầu không khí tự do. Tôi nhìn thấy một ngôi sao từ trên cao đang chờ dẫn đường cho tôi đến một chân trời hạnh phúc vĩnh cửu. Tôi suy niệm mỗi ngày bằng sách Phúc Âm và cuốn „Gƣơng Chúc Giêsu“. Năm 1963, tôi đậu kỳ thi nhập học và theo học tại Ðại học. Anh văn của tôi khá hơn khiến tôi đã có thể đọc đƣợc sách Phúc Âm và các sách khác về Kitô hữu bằng Anh ngữ. Một cuốn sách giá trị tôi đƣợc đọc trong khoảng thời gian này đó là cuốn sách ghi lại Cộng Ðồng Vaticanô thứ Hai. Cho đến lúc đó tôi mới thật sự thấy

rằng việc tôn giáo phải thay đổi hợp với thời đại là quan trọng, đặc biệt cho các thế hệ trẻ ngày nay. Công việc học dù bận rộn, nhƣng cũng không khiến tôi chấm dứt việc tìm hiểu về Giáo hội. Tôi học rất chăm và đƣợc các giáo sƣ khen ngợi. Tôi thấy đời sống sao ý vị quá, đặc biệt khi trong đời sống đó ta biết phục vụ mọi ngƣời qua việc hy sinh chính con ngƣời mình. Sau khi tốt nghiệp, tôi không còn ý định trở lại tu viện nữa, không phải vì tôi có thể tìm được một công việc tốt hay lý do nào khác, nhƣng lý do chính để tôi cởi bỏ chiếc áo cà -sa, đó là tôi đã tìm ra Chúa Kitô, Ngƣời là Thiên Chúa và là Thầy tôi. Ngƣời đã đến tìm tôi, chỉ cho tôi con đƣờng cứu rỗi với hạnh phúc vĩnh cửu… Tôi biết, quyết định của tôi sẽ đưa đến việc tôi phải đối diện với những khó khăn khi đi tìm việc làm. Tôi không có khả năng để diễn đạt hết những cảm xúc của tôi trong quá trình trở lại với Chúa. Bao nhiêu những khó khăn vất vả nhƣng tôi không thể chờ đợi đƣợc nữa rồi. Ý Chúa là nhƣ thế. Tôi học hỏi về Giáo lý, về cách sống đạo và sẵn sàng. Tìm đƣợc sự bình an là kết quả đầu tiên của con đường tôn giáo. Chắc chắn tôi sẽ có đƣợc sự bình an này khi tôi đƣợc nhận vào Giáo hội. Nếu tôi phải tóm tắt lại một cách ngắn gọn nhất những gì Giáo hội có thể đã cho tôi khi tôi trở thành con cái Chúa thì tôi chỉ nói được đó lá „Ðời Sống“. Tôi muốn nói một đời sống mới, được soi sáng và hướng dẫn do ân sủng thiêng liêng. Nhƣng đó chƣa phải là chấm... ..… xin xem tiếp trang 67 Trang 41


thêm, chứ cứ ở một nơi hoài biết ngày nào khôn ? Sau những thủ tục ghi danh đầu tiên, tôi xách túi hành trang lên lầu tìm chỗ nghỉ thì gặp một chàng trung niên xa lạ đang từ trên lầu đi xuống. Gặp nhau giữa lối đi, ông ta chào cƣời và vui vẻ, tôi chào lại và vì thấy lạ nên buột miệng hỏi :

Ngồi buồn nhớ lại Linh Thao Ba năm bốn khóa biết bao ngọt ngào Giở lần kỷ niệm năm nào Thánh Thần hướng dẫn ta vào Linh Thao Tôi vào linh thao một cách thật bất ngờ. Cũng chẳng khao khát cho lắm. Lần nọ tôi nhớ thật rõ. Ðại lễ Phục Sinh năm 1998 nghe có ngƣời nói rằng: Cha Nguyễn Trọng Tƣớc từ Hoa Kỳ sang giảng phòng ở vùng cha Phêrô Nguyễn Trọng Qúy. Thấy đƣờng sá cũng tƣơng đối không xa, lại cũng có thể thu xếp đƣợc, tôi nghĩ có lẽ mình ghi tên tham dự khóa này dù đoán biết rằng chắc cũng như bao lần mình nghe giảng khác vậy thôi. Nghĩ thì nghĩ thế, Trang 42

Anh từ đâu tới... Tỉnh bơ, ông đáp: Từ Mỹ qua. Aha ! tôi hỏi: Chắc anh là cha Tƣớc? Sao biết?, mĩm cƣời. Nghe nói từ Mỹ sang nên đoán thế. Tôi đổi ngay cách xƣng hô sau đó. Qua ba ngày cùng mọi ngƣời được nghe những lời giảng huấn của cha, tôi thấy cha chẳng tầm thƣờng chút nào cả, mà phải gọi là cao siêu mới đúng. Vì càng nghe lời giảng Thanh Sơn càng hiểu thâm sâu thêm Lời Chúa, Ý Chúa và công việc nhƣng tôi còn phân vân lắm, làm của Ngài, qua tài lƣu loát duy có điều thúc đẩy mạnh giảng giải của cha đã thu hút nhất lúc bấy giờ là tôi khám khắp cả mọi ngƣời. phá ra đƣợc rằng ngƣời diễn giảng lại chính là nhà văn Tới ngày cuối, sắp đến giờ chia Nguyễn Tầm Thƣờng, một nhà tay, cha mời tôi lại bàn uống cà văn mà tôi đã có nhiều lần xem phê và nói : qua các tác phẩm về đạo của Năm tới Sơn thu xếp khóa linh ông, với sự thích thú và cảm thao ở vùng bắc Ðức đƣợc phục.Tôi tò mò muốn gặp ông không ? tôi sẽ qua giúp. để xem thử ông tầm thường Nghe hỏi vậy tôi mừng lắm vì đến mức độ nào ? khi chính vẫn ao ƣớc trong lòng nhƣ vậy ông lại là con chim khổng tƣớc sau khi đƣợc nghe cha giảng, to lớn và nặng ký của các loài tôi cũng muốn đem cái hay, cái chim: Thế là tôi dứt khoát lên hữu ích này về với mọi ngƣời đường với hy vọng sẽ được ở vùng tôi, nhƣng chƣa kịp gặp ông và lãnh nhận những ân trình bày thì cha đã mở đầu gợi sủng của Chúa qua thánh lễ ý thật là đúng ý. Thế là tôi Phục Sinh ở vùng xa lạ này, nhận lời ngay. ngoài ra trong chuyến đi này tôi đƣợc biết thêm cảnh đƣờng Tôi về bắt tay vào việc tổ chức, xa xứ lạ, trí óc đƣợc mở mang chuẩn bị mọi việc cho năm tới. Linh Thao


Nhờ có sự giúp đỡ tận tình của cha Tuyên Úy Huỳnh Công Hạnh, nên khóa đầu tiên tại Neuenkirchen năm 1999 đƣợc thực hiện và thành công tốt đẹp với con số 30 tham dự viên. Sau ba ngày trên núi với Chúa, qua thầy không Tầm Thƣờng hƣớng dẫn, giảng khóa, mọi ngƣời ai cũng cảm nhận đƣợc tràn đầy ơn Chúa nên tinh thần lên rất cao. Riêng tôi tôi rất vui mừng và cảm đội ơn Chúa, vì không có Ngài tôi chẳng làm được gì, thật đúng như mấy câu thơ của Kim Hƣờng: Từ trong sâu thẳm xa vời vợi Ấp yêu gìn giữ đứa con thơ Thiết tha ánh mắt ôi trìu mến Ngọc ngà mãi mãi vỗ về con Con yêu con qúy ta thương lắm Con chính hình ảnh của ta trao

Chúng tôi cảm nhận đƣợc sự thƣơng yêu ấp ủ của Chúa, đã hƣớng dẫn chúng tôi theo con đường của Thánh Y Nhã. Năm 2000 là đại Năm Thánh cha Tƣớc lại nhận lời giúp tiếp cho hai khoá, số tham dự viên của hai khóa này qua sự thúc đẩy của chúa Thánh Thần, con số đến tham dự cũng trên 60. Cha Tƣớc rất vất vả, cực nhọc hƣớng dẫn nhƣng rất điềm đạm vui tươi. Ðã cho tham dự viên hai khóa những ơn ích qua sự lãnh nhận hiểu rỏ tƣờng tận lời Chúa, những gi tâm sự thƣơng yêu với Chúa, những giờ chia sẻ tâm tình giữa tình anh em với nhau trong sự hiện diện của Ngài, cũng nhƣ nhận được ơn ích bí tích hòa giải, và của ăn Mình Thánh trong các thánh lễ, để tâm hồn đƣợc tốt đẹp làm bàn thánh đón nhận hồng ân toàn xá năm Thánh 2000. Linh Thao

Con hằng cảm đội ơn Cha Trao ban bao những ngọc ngà cho con Dù đời chẳng được vuông tròn Linh thao điểm thắm sắc son cuộc đời Cuộc đời nhiều ngƣời có thể không đẹp, nhƣng nhờ gặp được những khóa linh thao để theo luyện tâm hồn theo phƣơng pháp của Thánh Y Nhã và từ đó khám phá ra rằng cuộc đời thật đẹp. Năm 2001 tiếp theo đó cha Elizalde Thành sang hƣớng dẫn chúng tôi một khóa Linh Thao ba ngày thật vui sƣớng, thật cảm động. Ðây là lần đầu tiên vùng cha Hạnh tiếp đón một ông cha gốc “Tây Bán Nhà”, từ Roma đến và đã giảng bằng tiếng Việt Nam nguyên chất, không pha trộn lẫn một tiếng ngoại ngữ nào. Thật là cảm phục sƣ phụ Tây Bán Nhà sát đất. Tôi ƣớc chi tiếng Việt mà chính mình học được chỉ bằng tám phần mười của ssƣ phụ thôi thì hay biết mấy. Ba năm bốn khóa đã mở rộng tầm mắt từ thể xác đến tâm hồn của từng tham dự viên rất nhiểu. Qua các khóa tôi vì bận rộn nên chƣa thật sự trọn vẹn linh thao cho chính mình. Tôi ao ƣớc Chúa đã dẫn tôi vào linh thao, cho tôi biết linh thao cũng xin hƣớng dẫn tôi tiếp tục con đƣờng mà Chúa đã cho tôi hạnh ngộ. Hôm nay ngồi hồi tƣởng lại những ngày đầu linh thao, con đường mà tôi đã đón nhận và qua đó tự thao luyện cho mình rất nhiều.

ơn các cha giảng phòng, cảm ơn cha Hạnh, cảm ơn Thầy Thế, cảm ơn anh chị Sao, Chị Hƣơng chị Phƣớc, và tất cả anh chị em khác đã khuyến khích tinh thần, giúp đở tôi trên đƣờng linh thao và tổ chức. Tôi xin cảm tạ ơn Người Linh Thao thắm điểm cho đời thêm tưoi.

Lời Kinh Dâng Chúa Lạy Thiên Chúa toàn năng Danh Chúa được các thiên thần, Các tầng trời, vũ trụ và tinh tú chúc tụng. Thấp bé, nhỏ hèn Con đây là loài thụ tạo Cũng muốn ca ngợi Danh Ngài Khi ê a tiếng “cha” Khi bập bẹ tiếng “mẹ”. Khi vui cắp sách đến trường. Khi biết tỏ bày yêu thương, Cả khi gặp lúc thất thường. Cô đơn, hiu quạnh, đau thương. Lúc thoải mái, khi thất bại, Lúc hân hoan, khi chán nản. Xin đón nhận đời con Là chuỗi lời kinh dâng Ngtài Lúc trầm, lúc bổng, lúc thanh Ngợi khen Danh Chúa không danh nào bằng!

Công Hạnh

Con xin Cảm ơn Chúa, Cảm Trang 43


thực hiện đƣợc ƣớc nguyện Còn nhớ cách đây mấy tháng, Khóa Come & See anh chị đã điện thoại than thở đầu tiên tại Ðức này.

Còn

nhớ cách đây 4 năm,

nhân dịp sang dự đại hội Ðồng Hành, khi gặp các em nhí, các anh chị huynh trƣởng và cha Ðỗ Bá Long, tôi đã nói lên tấm lòng thao thức về giới trẻ thật cô đơn tại Âu Châu, cha Long rất cảm kích nhƣng cha ngại ngùng, vì ngài không biết tiếng Ðức và các em ở Ðức có đủ tiếng Việt hay tiếng Anh để hiểu những gì cha sẽ gửi tới các em không, đây là trở ngại lớn nhất, do đó ngài đề nghị mời thầy Thế, hiện đang lo cho giới trẻ tại Ðức cùng đi giảng với ngài ở Mỹ và Canada, nhƣng vì lí do giấy tờ và việc học nên thầy Thế đã không Trang 44

Lòng khao khát cho ba đứa con tôi tham dự cứ thế qua dần, mãi đến năm ngoái, nhờ anh chị Sao đi dự đại hội Ðồng Hành và xin cha Long sang giúp, cha đã bằng lòng và anh chị đã can đảm đứng ra tổ chức nên các em ở Ðức mới đƣợc nếm thử.

Và rồi Chúa Thánh Thần đã tác động trên gia đình anh chị Sao, một gia đình đã là khí cụ thật đắc lực của Chúa cách đây 11 năm trong việc tổ chức những khóa linh thao đầu tiên trên nƣớc Ðức, và bây giờ là khóa Come & See cho các em. Sự chuẩn bị của gia đình anh chị đã làm cha Long rất hài lòng và thán phục .

là chƣa có ai ghi danh, tôi đã an ủi và hứa bừa: Anh Chị cứ yên trí đi, mặc dù nơi em ở, cách địa điểm tổ chức hơn 400 km nhƣng em sẽ vận động và chắc chắn sẽ có 10 em tham dự . Nhƣng mọi sự đã diễn tiến tốt đẹp ngoài ước muốn, con số tối đa là 30 em do cha Long đề nghị, nay đã vƣợt qua, nhƣng trở ngại lớn kế tiếp là bạn đường cầu nguyện, ai đây ? Ai có đủ điều kiện ?Nhân dịp Cha Tƣớc sang giảng linh thao, anh chị Sao băn khoăn hỏi cha, ngài cƣời cƣời nói : Thì anh chị làm thôi. -i cha mẹ ơi! Hai ông bà nội đã 60 tuổi làm huynh trƣởng cho cháu ! Linh Thao


Nhƣng rồi cũng có sáu em thật tốt lành và đầy kinh nghiệm đến giúp khóa, đặc biệt là Vũ, mặc dù đã là cha của một con rƣỡi nhƣng cũng đã hy sinh rất nhiều làm anh chị Sao tiếc hùi hụi, vì không có cơ hội để chứng tỏ là gân cốt mình cũng còn dẻo dai nhƣ ai . Càng gần đến khóa, chúng tôi vẫn không hết lo, các anh chị Ðồng hành ở Mỹ cũng gửi thƣ khuyến khích lẫn đe dọa : Cha Long sang Âu châu lần đầu tiên đấy nhá , các anh chị liệu đó, đừng để ngài thất vọng nhé . Chúa Mẹ ơi! Chúng em còn run hơn cả các anh chị nghĩ nữa đấy ! Ngày cha đến, cha run run vào khóa thứ nhất ở bắc Ðức, chúng tôi hồi hộp cầu nguyện, chẳng tìm ra bạn đƣờng cầu nguyện thì chính cha Long và cha Hạnh, cha tuyên úy cộng đoàn lo giúp. Mọi việc tốt đẹp, hai cha thở phào nhẹ nhõm, các em vui, gặp bạn khoe tứ lung tung làm các em khác cứ tiếc hùi hụi . Chúng tôi đỡ lo ... Ngày cha đến khóa trung Ðức, ngài có vẻ bớt run nhƣng vẫn lo lắng vì qua kinh nghiệm khóa trƣớc , một số các em trong giờ chia sẻ hay nghỉ giải lao, cứ ào ào tiếng Ðức nhƣ khạc nhƣ nhổ vào mặt, làm cha không biết tránh nơi mô? Bản dịch từ tiếng Anh sang tiếng Ðức do máy dịch, đọc cứ lùng bùng lỗ tai, thời gian không còn để gọt dũa, thôi thì cứ liều, vừa làm vừa sửa và vừa run, may mắn là các em cũng biết Linh Thao

tiếng Anh và tiếng Việt còn khá nhờ các lớp Việt ngữ cũng nhƣ sinh hoạt với ca đoàn . Khi nghe các em hát thánh ca, chia sẻ trong nhóm hay viết thƣ bằng tiếng mẹ đẻ, cha Long đã ngạc nhiên thích thú trƣớc vốn chữ tiếng Việt của các em . Cha con đã gần gũi, thông hiểu nhau ngay từ phút đầu gặp gỡ nhờ cha duyên dáng, hòa đồng và hiểu tâm lý các em. Phƣơng pháp giảng phòng nhẹ nhàng đi kèm với hành động thực tế, những bài hát cha chọn rất thời trang, gần gũi với đời sống, kèm theo những cử điệu đầy ý nghĩa lẫn tươi vui khiến các em thích thú và đánh động các em dễ dàng khi nghĩ đến Chúa và tha nhân. Lúc đầu tôi đã lo lắng khi nhìn thấy chƣơng trình khá nặng do cha đề nghị, bởi tôi đã từng tổ chức những khóa tĩnh tâm cho giới trẻ, thƣờng chúng tôi chỉ dám đƣa vào một chút về tâm linh, một chút đề tài nho nhỏ, phần lớn còn lại là sinh hoạt vui chơi.

Nhƣng lạ kì thay, các em vui vẻ tích cực tham gia, không có em nào phá rối hay có ý nghĩ bỏ cuộc và thấy thời gian qua đi rất nhanh. Trong các giờ tâm linh, các em đã đƣa cả tâm trí và thân xác lên cùng Chúa, những giọt nƣớc mắt chân thành đã lăn trên đôi má bầu bĩnh, trên khuôn mặt còn quá non trẻ của các em làm tôi không cầm đƣợc nƣớc mắt. Các em đã luyến tiếc trong phút chia tay và đã ôm lấy cha, xin cha tiếp tục hy sinh sang Ðức. Các em cũng nghẹn ngào cám ơn và xin ban tổ chức hy sinh mở các khóa kế tiếp. Các em cũng thắc mắc Linh thao là gì và muốn nếm thử các khóa cho ngƣời lớn. Wow! con cứ trả lời, cứ hứa và phần còn lại để Chúa làm việc nhé ! Minh Huy, một em trong khóa đã mở một trang riêng trong Internet để các bạn có cơ hội trao đổi, tâm sự . Xin gia đình Ðồng Hành hãy mở http:/tran-huu,de/come-n-see/ để xem những hình ảnh trong khóa cũng nhƣ ghi lại tâm tình để làm quen với các em ở Ðức.

Trang 45


Các bạn có thể viết bằng tiếng Anh hay tiếng Việt nhé. Chắc chắn khi nhận đƣợc thƣ, các em sẽ vui mừng lắm đó . Về phía phụ huynh cũng đã rất ngạc nhiên khi thấy sự thay đổi rất lớn nơi con mình, lúc ghi danh đã phải ngọt ngào năn nỉ con, khuôn mặt thiểu não của một số em trong phút đầu tiên đến khóa đã biến đổi thành những khuôn mặt vui tƣơi hào hứng, sự thay đổi này đã lây sang phụ huynh, tôi thấy họ bớt đăm chiêu lo lắng và hòa đồng nhảy múa vui vẻ với các con trong thánh lễ bế mạc. Những phụ huynh vì trở ngại đã không đến đón con, khi nghe và thấy con biến đổi, đã điện thoại cám ơn ban tổ chức, các gia đình đã hứa giúp đỡ ban tổ chức trong những khóa kế tiếp trong việc nấu những món ăn thuần túy Việt Nam cho các em thƣởng thức . Phần thƣởng này thật vô giá cho chúng con, Chúa ơi !

ngƣời lớn và một vào mùa xuân cho các em , nghe đâu đã có bảy khóa đƣợc dự trù tổ chức tại Bỉ và Ðức .

Tuyệt diệu thay việc Chúa thực hiện qua sự tận tụy hy sinh của cha Long. các anh chị huynh trƣởng và ban tổ chức . Chúng con chỉ biết cúi đầu tạ ơn và sẽ tiến bƣớc mạnh mẽ trong tin tƣởng để lo cho các em, những mầm non tƣơng lai của gia đình, cộng đoàn, quốc gia Việt Thừa thắng xông lên , sang Nam và giáo hội để danh Chúa năm 2003, cha Long đã nhận được vinh hiển hơn . lời sang Âu châu hai lần, một Phani vào mùa chay cho các khóa

Ðại Học Hè Khóa VII Tuần lễ Xã Hội Kỳ V Trung Tâm Văn Hóa Nguyễn Trƣờng Tộ thông báo Trung Tâm Nguyễn Trƣờng Tộ sẽ tổ chức: - khóa VII Ðại Học Hè từ 03 đến 10.08.2003 với chủ đề: Tuổi trẻ VNHN và sinh hoạt cộng đồng. - Tuần lễ Xã Hội kỳ V từ chiều thứ năm 7 đến tối thứ bảy 09.08.2003 với chủ đề: Thực trạng và tƣơng lai của Cộng đồng Việt Nam Hải Ngoại. Tại địa điểm Trung tâm: Bruder-Klaus-Heim, St.Michaelstr.15 D. 86450 Violau-Altenmünter Germany Lệ phí: - Ðại học hè = 200 Euro - Tuần lễ xã hội = 90 Euro Ghi danh: Tại Trung tâm Nguyễn Trƣơng-Tộ 13g rue de l’ILL F- 67116 Reichstett, France Tel:0033 3 88205822 EMail trucdang@evc.net Tại Ðức: Lâm Chi Thiên Lý, Im Brückfeld 36, D-65207 Wiesbaden Tel: 0049 6122 704857 E-Mail lylam@gmx.de - Phạm Hồng Lam Blériot Str. 38 D-86159 Augsburg Tel: 0049 8215 95723, E-Mail phamhong@vietchi.de Reichstett, ngày 15 tháng 03 năm 2003

Hội trƣởng :Nguyễn Ðăng Trúc Trang 46

Linh Thao


“Quyø beân cung thaùnh ñoaøn con thieát tha keâu caàu Chuùa. Lôøi kinh thaám leä, nguyeän xin Chuùa thöù tha toäi nhô. Vöôït qua naêm thaùng tình yeâu Chuùa kieân trung beàn vöõng. Ngaøn muoân theá heä cuøng chung tieáng ca toân thôø.” Tieáng haùt vang voïng leân trong nhaø nguyeän Edith- Stein Exerzitienhaus, cuûa 32 tham döï vieân khoùa Linh Thao 2002 do LM. J. Nguyeãn Troïng Töôùc höôùng daãn. Taâm hoàn toâi boàn choàn thoån thöùc, tieáng haùt tieáp tuïc “Leä saàu röng röng ngöôùc nhìn leân Cha tieáng loøng thoån thöùc. Chuùa ôi duû thöông ñöøng minh xeùt bao toäi tình”. Toâi saáp mình tröôùc maët Chuùa Gieâsu Thaùnh Theå ñeå caùm ôn Chuùa cho toâi coù ñieàu kieän ñeán quyø tröôùc maët Chuùa trong giôø phuùt linh thieâng naøy vôùi taát caû oâng baø, anh chò em ñeå ñöôïc nghe tieáng Chuùa nhö haèng naêm Linh Thao

chuùng toâi vaãn tieán veà ñeàn Thaùnh, nhöng ñaëc bieät naêm nay Chuùa Gieâsu Thaùnh Theå ñaõ ñöa toâi vaøo tình yeâu voâ bôø cuûa Ngaøi… Tröôùc vaøi tuaàn ñeå chuaån bò Linh Thao, taâm hoàn toâi naëng tróu buoàn phieàn, caâu chuyeän xaûy ra trong tuaàn Thaùnh, toâi cöù töôûng nhö mình seõ thu goïn laïi trong voû oác cuûa mình ñeå khoûi va chaïm, ñeå khoûi phieàn ñeán keû khaùc, ñeå khoûi gaây theâm toäi cho chính mình vaø cho moïi ngöôøi chung quanh, toâi vaãn nghó nhö vaäy. Sau giôø Chaàu Thaùnh Theå, moïi ngöôøi ra veà, toâi quyø laïi vôùi moät soá anh chò em , nhöng moãi ngöôøi moãi taâm tö, moãi nguyeän voïng traûi daøi ra tröôùc maët Chuùa Thaùnh Theå. Taâm hoàn toâi dòu daàn, dòu daàn, toâi thaáy Chuùa quaù ngoït ngaøo, Chuùa quaù tuyeät vôøi, toâi ñeå loøng mình

thaät laéng ñoäng, toâi khoâng bieát noùi gì nöõa, nhöõng gì xaûy ra cho toâi phôi baøy tröôùc maët toâi nhö môùi hoâm qua. Nhìn vaøo nhaø Taïm, Chuùa ñang hieän dieän trong Mình Thaùnh, taïi sao nhö theá, taïi sao Chuùa phaûi haèng phuùt haèng giôø chôø ñôïi toâi trong nhaø Taïm. Nhöng toâi coù ñeán vôùi Ngaøi khi toâi raûnh roãi khoâng? Ngaøi khao khaùt linh hoàn toâi, nhöng toâi coù nghó ñeán Chuùa thöông toâi ñeán nhö theá khoâng? Coù tình yeâu naøo cho baèng tình yeâu maø phaûi thí maïng soáng vì ngöôøi mình yeâu...Trong tình yeâu vôï choàng chöa chaéc ñaõ phaûi hy sinh cho nhau ñeán nhö theá, ñoâi luùc chæ caàn nhöõng hy sinh nho nhoû thoâi, cuõng khoâng bieát coù nhaän ñöôïc neáu khoâng coù phaàn lôïi ích cho rieâng caù nhaân. Chuùa ñaõ yeâu thöông toâi voâ ñieàu kieän, Chuùa ñaõ yeâu thöông toâi ñeán noåi phaûi chòu cheát treo Trang 47


treân Thaäp Giaù ñeå ñeàn toäi cho toâi vaø cho nhaân loaïi. Nhöõng veát thöông treân maët, treân vai, treân ngöôøi cuûa Chuùa thaäm chí ñaõ bò treo treân Thaäp Giaù coøn bò ñoùng ñinh vaøo 2 tay, 2 chaân, vaø caïnh söôøn cuõng bò ñaâm thuûng. Con ngöôøi cuûa Chuùa khoâng chöøa moät choã naøo nöõa goïi laø eâm aû, ngay goái ñaàu cuõng laø moät voøng gai nhoïn. Toâi xoùt xa, toâi aên naên, toâi keâu caàu Chuùa tha thöù cho toâi, nhöõng va chaïm , nhöõng khoù khaên ñem ñeán cho toâi töø beân ngoaøi ñaõ laøm cho toâi buoàn phieàn, lo aâu, muoán xa laùnh moïi ngöôøi, ñoù chæ laø töï aùi, laø tieâu cöïc.Toâi chæ laø haït caùt trong ñaïi döông ñöôïc Chuùa cho vaøo ñaïi döông tình thöông cuûa Ngaøi, taïi sao toâi phaûi taùch rôøi ra, taïi sao toâi laïi muoán ñi moät mình, toâi ñi moät mình toâi seõ gaëp ai? Chuùa chuoäc toäi cho toâi chöa heát, Ngaøi coøn ôû laïi vôùi toâi moãi ngaøy trong nhaø Taïm, Ngaøi cho toâi Mình vaø Maùu Thaùnh Ngaøi, cuûa aên nuoâi linh hoàn toâi, löông thöïc toâi caàn ñeå soáng, nhöng coù luùc toâi lô laø khoâng nghó tôùi, cuõng nhö bao nhieâu ngöôøi khaùc, vì cuûa aên haèng ngaøy maø ñoâi luùc toâi phaûi lao nhoïc ñeâm ngaøy, taïi sao? taïi sao toâi phaûi khoå taâm tìm kieám ñeå phaûi laøm luïng vaát vaû suoát ngaøy ñeâm, nhöng cuûa aên linh hoàn toâi caøng caàn thieát hôn nöõa, toâi coù nghó ñeán nhö vaäy khoâng? Chính Chuùa ñaõ phaùn: “Ai aên thòt vaø uoáng maùu toâi, thì ñöôïc soáng muoân ñôøi, vaø toâi seõ cho ngöôøi aáy soáng laïi ngaøy sau heát” (Ga 6,54). Taát caû Trang 48

nhöõng gì Chuùa ñaõ laøm, ñoù chính laø tình yeâu thöông cuûa Ngaøi cho toâi vaø cho caû nhaân loaïi, Ngaøi ñaõ trao cho toâi vaø nhaân loaïi moät quaø taëng tuyeät vôøi, chính laø con Ngöôøi cuûa Ngaøi vaø Ngaøi chæ muoán chuùng ta phaûi thöông yeâu nhau, ñoù laø ñieàu raên troïng nhaát. Taâm hoàn toâi thaät bình an, thaät haïnh phuùc, tieáng Chuùa ñaõ thì thaàm trong toâi, khi toâi ñaõ môû loøng ñeå ñoùn nhaän Ngaøi, Chuùa ñaõ chieám haún linh hoàn toâi, toâi ra ngoaøi thanh thaûn vaø queân heát moïi noãi öu phieàn naëng tróu trong toâi nhöõng naêm thaùng qua töø toâi hay töø beân ngoaøi ñem ñeán cho toâi. Toâi phaûi yeâu thöông moïi ngöôøi nhö chính baûn thaân toâi, toâi nhìn khung trôøi thaät bao la, maøu xanh hy voïng cuûa baàu trôøi laøm toâi öôùc mô ñeán ngaøy toâi ñöôïc veà vôùi Chuùa, toâi nhìn taát caû moïi ngöôøi xung quanh toâi thaät laø deã thöông, bôûi vì taát caû laø anh chò em cuûa toâi, ngoâi nhaø chuùng toâi ñang cuøng nhau nghe lôøi Chuùa, ñoù laø nhaø Cha cuûa chuùng toâi, toâi tieáp tuïc ôû laïi 3 ngaøy thaät haïnh phuùc, thaät

eâm ñeàm, toâi coù caûm nhaän thöïc söï 3 ngaøy ôû nhaø Chuùa baèng 3.000 ngaøy ôû theá gian. Toâi muoán vieát vaøi haøng leân ñaây ñeå caùm ôn Cha Töôùc, ngöôøi ñaõ ñem Chuùa Thaùnh Theå cho toâi, cho moãi ngöôøi trong khoaù linh thao vöøa qua, moãi ngöôøi chuùng toâi khoâng nhöõng quyø tröôùc maët Chuùa, nhöng ñöôïc naém Chuùa treân tay, ñeå thì thaàm vôùi Chuùa ñeå caùm ôn Chuùa, ñeå ñöôïc Chuùa choïn vaøo haøng baïn höõu thaân tình cuûa Chuùa. Toâi cuõng khoâng queân caùm ôn Cha Quyù ngöôøi vaãn hoã trôï vaø giuùp chuùng toâi môû loøng ñeå ñoùn Chuùa Thaùnh Linh qua baøi giaûng ngaøy chòu pheùp hoøa giaûi, ngaøi ñaõ giuùp chuùng toâi bieát môû loøng ra, bieát heù môû caùnh cöûa taâm hoàn mình ñeå noun nhaän luoàn gioù môùi cuûa Chuùa Thaùnh Linh coù theå vaøo ñöôïc. Taát caû chuùng toâi thaät söï ñöôïc nguïp laën trong ñaïi döông tình thöông cuûa Chuùa trong nhöõng ngaøy soáng beân nhau, toâi raát hy voïng taát caû anh chò em vaãn noái keát vôùi nhau haèng

Linh Thao


ngaøy trong pheùp Thaùnh Theå cuûa Chuùa Gieâsu, toâi xin göûi ñeán quyù oâng baø anh chò em lôøi kinh tröôùc Thaùnh Theå: “ Laïy Traùi Tim cöïc Thaùnh Chuùa Gieâsu, thöïc söï ñang hieän dieän trong Mình Thaùnh, con xin hieán daâng linh hoàn vaø xaùc con ñeå hieäp nhaát cuøng Thaùnh Taâm Chuùa vaãn haèng ngaøy ñöôïc daâng laøm cuûa leã hieán teá treân baøn thôø khaép theá gian, ñeå toân vinh Ñöùc Chuùa Cha vaø caàu xin cho trieàu ñaïi Cha trò ñeán. Xin Chuùa ñoaùi nhaän cuûa leã heøn moïn laø baûn thaân con, xin Chuùa xöû duïng con theo Thaùnh yù Chuùa, vì vinh quang Ñöùc Chuùa Cha, vaø cöùu roãi caùc linh hoàn. Laïy raát Thaùnh Ñöùc Meï Chuùa Trôøi, xin Meï ñöøng bao giôø ñeå con phaûi xa lìa Ngöôøi Con Thaàn Linh cuûa Meï. Xin Meï che chôû vaø baûo veä con nhö con rieâng cuûa Meï. Amen.” Laïy Chuùa Gieâsu, xin haõy choïn chuùng con, nhö Chuùa ñaõ phaùn:”Khoâng phaûi anh em ñaõ choïn Thaày, nhöng chính Thaày ñaõ choïn anh em, vaø caét cöû anh em ñeå anh em ra ñi, sinh ñöôïc hoa traùi, vaø hoa traùi cuûa anh em toàn taïi, haàu taát caû nhöõng gì anh em xin cuøng Chuùa Cha nhaân danh Thaày thì Ngöôøi ban cho anh em. Ñieàu Thaày daïy cho anh em laø haõy thöông yeâu nhau” (Ga 15, 16-17). MTN ghi

HÂNHOAN VUIMỪNG - BÁOTIN Thầy THẾ của chúng ta được đấng bản quyền Dòng Tên tại Ðức thông báo : Thầy sẽ được nhận chức Phó Tế vào ngày 04.05.2003 tại Frankfurt, Ðức – và sau đó vào khoảng tháng 10 hay 11/2003 sẽ nhận lãnh chức Linh mục. Chúng ta cùng hân hoan – vui mừng với Giáo Hội, với Dòng Tên, với thầy Thế, và với chính nhóm Y Nhã chúng ta. Cùng dâng lên Thiên Chúa lời cảm tạ Ngài đã ban phát cho chúng ta một tân linh mục. Xin chúc mừng thầy Thế cùng gia đình, nguyện xin Chúa đổ tràn đầy Hồng Ân của Ngài trên thầy để thầy chu toàn tốt đẹp nhiệm vụ Chúa đã trao ban. Xin chúc mừng. Toàn thể anh chị em Nhóm Y Nhã. ______________________________________ Niềm vui ơn gọi "Yêu tha thiết nhưng vẫn còn chưa đủ" Nỗi vui buồn con gói trọn tâm tư Theo chân Ngài từ giã cảnh phù du Chỉ có Chúa là Tình Yêu vĩnh cửu Con vốn biết đi tu là gian khổ Sống cuộc đời phục vụ với yêu thương Như người đi chiến đấu chốn sa trường Mà vũ khí là Tình Thương duy nhất Nhưng con vững một niềm tin ký thác Quyết tận trung với ơn Gọi của Ngài Và thành tâm tu luyện cho ngày mai Thành khí cụ bình an của Thiên Chúa ! Linh mục Trần Ðức.

Linh Thao

Trang 49


Lại một mùa nữa đến với tôi trên xứ ngƣời, hơn 10 năm sống ở nƣớc Ðức tôi chƣa có dịp về Việt Nam ăn tết chung với mẹ và em của tôi, cứ tết đến tôi lại nhớ đến mẹ tôi hơn bao giờ hết. Tôi đƣợc sinh trƣởng trong một gia đình chỉ vừa đủ ăn , nên mẹ của tôi lúc nào cũng tính toán, lo lắng, kiến tạo nhiều hơn hƣởng thụ, luôn hy sinh cho chồng và mấy chị em tôi, mặc dù vất vả nhƣng cố gắng lo cho chị em tôi đầy đủ, nhất là ăn mặc. Có những lúc gặp khó khăn, nhƣng ngày tết dù trong hoàn cảnh nào, mẹ tôi cũng mua cho chị em tôi đồ đạc và những chiếc áo dài mới để đi học. Tôi biết mẹ tôi từ khi kết hôn với ba tôi cho tới khi ba tôi qua đời, mẹ tôi phải sống trong ngục tù của gia đình, vì ba tôi rất khó tình nghiêm khắc, độc tài, không bao giờ mẹ tôi đi đâu hoặc làm gì nếu không có sự đồng ý của ba tôi, còn chị em tôi thì sợ ba tôi nhƣ sợ hung thần, tôi là con lớn trong nhà, ba tôi kỵ tôi nhất, bởi vì ba tôi thích con trai hơn con gái, mà tôi lại là trƣởng nữ nữa, ba tôi nói nhất nam viết hữu thập nữ viết vô, ba tôi lại thất vọng hơn. Ngoài ra, tôi còn ba em gái nữa, bởi vậy ba tôi hơi buồn, than nhà vô phúc, Trang 50

đến khi hai em trai tôi ra đời ba tôi mới hài lòng. Cái khổ nhất của ba tôi là bốn chị em gái tôi càng ngày càng lớn, ba tôi càng lo sợ nhiều thêm, đối với ba tôi con gái chƣa lấy chồng chính thức mà vác cái bầu thì thật là trời long đất lở, ba tôi nói thà chết chứ không thể nào chịu nhục nhƣ vậy, ba tôi thƣờng cảnh cáo mẹ tôi, nếu chị em tôi có chuyện gì thì mẹ tôi là ngƣời chết trƣớc, ba tôi kiểm soát chúng tôi không khác nào tù binh ngoài việc đi học, đi chợ chỉ biết ở nhà. Vì phải chuyển trƣờng khác để học, tôi đƣợc đến ở với ông bà ngoại, vừa gần trƣờng còn được bà ngoại kèm cho pháp văn, bà ngoại tôi rất hiền, lúc nào cũng ngọt ngào mềm mại, đối với ông ngoại tôi, bà chiều chuộng săn sóc, nụ cƣời luôn luôn nở trên môi, bà nhằc nhở dạy bảo tôi phải biết mình là phụ nữ, đứng đắn khi ra đường, lịch sự trong phòng khách, còn sạch sẽ ngăn nắp là nền tảng trong gia đình , bà muốn tôi trở thành cô giáo, vì hình ảnh cô giáo không khác nào ngƣời mẹ hiền, lúc tôi với bà tâm sự, bà thƣờng ƣớc muốn nhƣ vậy. Riêng tôi, tôi thích nghề nữ hộ sinh hơn, tôi muốn đƣợc giúp đỡ những phụ

nữ nghèo, tôi từng chứng kiến cảnh nghèo khổ của những phụ nữ gân tới ngày sanh mà phải buôn gánh báng bƣng, hái rau bắt ốc, có ngƣời phải sanh con ngoài vỉa hè, có ngƣời không có tiền mua tã lót cho con, không đủ sữa cho con bú vì không có cơm ăn , không có tiền phải vô bệnh viện miễn phí để sanh cũng chƣa đƣợc yên thân còn bị những nữ hộ sinh chƣởi bới, những hình ảnh này làm tôi thƣơng xót vô cùng. Nhƣng dự định của tôi không thành, vì gia đình tôi bị biến cố không may xảy ra, tôi phải chọn nghề khác, còn em gái kế tôi nghỉ học để vô ngân hàng làm bổn phận của chị em tôi lúc này phải phụ với mẹ lo cho các em còn đi học. Năm 73, tôi lên Sàigòn làm việc, sở thích của tôi là làm việc xã hội, nên ngoài giờ làm việc tôi thƣờng thăm viếng, giúp đỡ ngƣời nghèo, thăm trẻ mồ côi, tôi cũng đƣợc vô hội Phụ Nữ Ủy Lạo Ðô Thành, tôi bắt đầu nhìn thấy những anh thƣơng binh , nạn nhân của chiến tranh mà không bao giờ tôi quên đƣợc, khi tôi đi ủy lạo ở bệnh viện Cộng Hòa, cầm gói quà trao cho anh thƣơng binh, trong gói quà đó có rất nhiều thứ, có cả đôi vớ nữa, Linh Thao


khi tôi nhìn anh thì anh đã cụt hết hai chân, thật tội nghiệp chua xót cho anh quá, bất chợt nƣớc mắt tôi rơi trào lúc nào tôi không hay, tôi tự nghĩ tƣơng lai anh sẽ ra làm sao với cuộc sống tàn phế này- Chúng tôi lại đến trại khác, tôi gặp hai em bé đang ở bên cạnh một anh thƣơng binh, đứa lón đang đút cơm cho anh ăn, tôi mang gói quà đến, mĩm cƣời chƣa kịp nói gì, thì đứa bé nhìn tôi nói trƣớc :“Cô ơi, ba của cháu bị mù hai mắt, mẹ chúng cháu dẫn chúng cháu đến đây gặp ba cháu rồi đi đâu mất“. Tôi cảm động qúa, nhìn anh thương binh thật kỹ, tôi yên tâm vì biết anh không nhìn thấy tôi, dƣới mắt tôi anh rất đẹp trai, mặt vuông vầng trán thông minh, mái tóc bồng thật tài tử, hỏi thăm tôi biết anh là một sĩ quan, khi ra chiến trƣờng bị chất đọc vào mắt nên anh bị mù, vợ anh đến thăm vài lần, sau cùng dẫn hai cháu nhỏ đến giao cho anh rồi đi không một lời từ giã. Qua câu chuyện của anh tôi nghe lòng mình thổn thức, tôi chỉ nói đƣợc vài lời an ủi rồi đi ngay vì không còn can đảm để đứng lại đó. Tôi là một thiếu nữ còn trẻ mà gặp quá nhiều cảnh đau thƣơng nên tôi sợ chuyện hôn nhân, nhất là lấy chồng nhà binh, hơn nữa tôi rất thƣơng mẹ tôi, tôi muốn ở độc thân để giúp mẹ nhiều hơn, còn ba tôi thì ông muốn tôi đi lấy chồng để yên tâm. Ngày qua ngày, tôi có dịp đi đây đó, có dịp gặp gỡ nhiều bạn trai đủ moi giới, mọi nghành nghề trong xã hội, có nhiều ngƣời muốn tiến đến hôn nhân, nhƣng đói với tôi chữ hiếu nặng hơn hết, tôi phải lo cho cha mẹ tôi trƣớc, tôi biết nếu đi lấy chồng thì không còn Linh Thao

tự do giúp đỡ cha mẹ tôi đƣợc, nên dẹp chuyện hôn nhân sang một bên, nhiều ngƣời không biết họ nghỉ tôi khó tính kén chọn, nên đặt tên tôi „Ngƣời đẹp không tim“. Ba tôi sợ tôi bị cám dỗ vì sống trong xã hội bon chen với vật chất, nên theo dõi sát cuộc sống của tôi, riêng mẹ và ngoại biết tính tôi nên yên tâm hơn. Ðến năm 75 miền nam thất thủ, cuộc sống chao đảo khó khăn, bạn của tôi đi nƣớc ngoài hết, tôi cảm thấy buồn cô đơn, mấy năm nhƣ vậy tôi không còn làm gì đƣợc để giúp đỡ cha mẹ tôi, tôi tìm đƣờng vƣợt biên, lúc này thì tôi gặp Nh, Nh trong ban tổ chức còn tôi là khách, trong thời gian quen biết không bao lâu Nh ngỏ ý cầu hôn với tôi, tôi viện nhiều ký do không chịu nhƣng Nh đã gặp ba tôi, đã dùng lời ngon ngọt mánh khoé với phƣơng vị hiện tại để chinh phục ba tôi, ba tôi đã đồng ý gả tôi không cần sự ƣng thuận của tôi, tôi cự tuyệt nhƣng ba tôi đã hăm dọa đủ thứ bắt tôi phãi nhận chịu, còn mẹ tôi là nạn nhân của ba tôi, bị ba tôi dần vặt nặng nhẹ. Lúc đó tôi không thể nhìn mẹ tôi khóc nữa và cũng muốn làm cho ba tôi vui lòng một lần chót, vì biết ba tôi không còn sống bao lâu khi bác sĩ cho biết ba tôi bị ung thƣ bao tử. Ba tôi chỉ còn sống tối đa hai năm, tôi lấy chồng nhƣng lòng tan nát vì đã lấy ngƣời mình không một chút yêu thƣơng, đám cƣới đã được tổ chức ở nhà tôi, gia đình tôi ngoại đạo nên đám cƣới rồi là xong, nhƣng tới ngày hôm sau phải ra nhà thờ, tôi không biết Chúa là ai mà tôi phải gặp Chúa để nói lên những lời mà tôi phải nói, lúc đó tôi nhìn Chúa sao thấy ghét

quá, tôi không biết Chúa là một nhân vật hay trừu tƣợng, tôi nào biết làm dấu Thánh Giá là gì, tôi không biết gì cả, trong suốt thời gian ở trong nhà thờ tôi chán nản vô cùng. Sau đó tôi trốn về nhà bạn của tôi ở đƣợc ba ngày thì tôi lại về nhà em gái của tôi, em tôi có chồng đƣợc hai năm, biết cha mẹ tôi đang buồn, nhất là mẹ tôi khóc hoài vì chịu đựng, bao nhiêu tội lỗi đều bị ba tôi trút lên đầu mẹ tôi, cho là con hƣ tại mẹ. Vì danh giá của gia đình , vì thương mẹ tôi nghe lời em gái tôi trở lại sống với Nh, nhƣng bóng tối luôn bao phủ lấy tôi. Ðối với Nh tôi hoàn toàn không hợp tính, hai chúng tôi nhƣ hai chiếc xe chạy ngƣợc chiều, hai ngƣời không thể nào ngồi nói chuyện với nhau dù chỉ một tiếng đồng hồ, tôi biết giữa tôi và Nh không thể nào kết hợp với nhau đƣợc, hai trái tim không lý tƣởng thì cả bầu trời không tinh tú, tôi nhận thấy quá nhiều bất công đến với tôi, bị thì nhiều mà đƣợc thì quá ít, ba tôi đã lầm lẫn khi gả tôi, cứ tưởng cuộc đời tôi sẽ đƣợc sung sƣớng, nhƣng trái lại ba tôi đã gặp khúc gỗ mục đƣợc sơn

Trang 51


phết bằng bằng lớp sơn bóng loáng bên ngoài. Ngƣời con gái khác đi lấy chồng thì đƣợc nhờ chồng, còn tôi thì phải nuôi chồng, với những đau khổ đè nặng lên tôi, tôi không dám nói ra vì sợ cha mẹ và các em buồn rầu, mấy tháng sau tôi có thai, bị hành hạ đủ điềƣ, có lần bị đánh đầy thƣơng tích, chỉ vì không có tiền đƣa cho Nh. Tôi sợ bị hƣ thai nên về chung sống với cha mẹ, nhƣng cố dấu những việc xảy ra giữa tôi và Nh, nói dối là vì quá mệt mỏi không thể nấu nƣớng làm việc nhà đƣợc, tôi xin về ở vài tháng chờ ngày sanh nở, tôi không thể nào để cha mẹ và các em phải khổ vì tôi. Cho đến bây giờ mẹ và các em của tôi cũng không biết tôi đã gặp quá nhiều đắng cay như vậy. Lúc đầu ba tôi không cho tôi ở, bảo con gái đã lấy chồng phải theo chồng dù trong hoàn cảnh nào và chỉ cho tôi ở ba ngày rồi đuổi đi. Tôi biết làm sao, theo chồng thì bị chồng đánh, tôi biết đi về đâư khi có thai đƣợc 7 tháng, cũng không ai mƣớn tôi làm gì nữa, tôi rán cắn răng chịu đựng khóc thầm trƣớc sự đuổi xô của ba tôi. Khi tôi sanh đƣợc hai tháng thì Nh vƣợt biên, tôi định mang con tôi đi nhƣ đã hứa, thì ba tôi phát bịnh nặng, tôi cần ở lại chăm sóc cho ba tôi những ngày tháng sau cùng. Ngày cuối khi biết không còn sống bao ngày nữa, ba tôi gọi tôi lại và giao cho tôi những gì mà ba tôi chƣa làm tròn, ba tôi giao cho tôi quyền chị cả thay thế cha, giúp đỡ mẹ, chăm sóc các Trang 52

em. Tôi biết trách nhiệm ba tôi giao quá nặng, nhƣng tôi hứa để ba tôi vui lòng trước khi lìa đời. Trước khi mất ba tôi hỏi tôi một câu :“Con có hạnh phúc không mà sao ba thấy con lúc nào cũng buồn“ nghe ba hỏi tôi cảm thấy quá tủi thân, thay vì trả lời tôi nói trong nghẹn ngào :“Con đi sông đi biển không chết mà ba bắt con về vũng trâu nằm chết“. Tôi biết ba tôi hiểu tôi muốn nói gì, ba tôi đã ra đi

ngày hôm đó. Mai táng ba tôi xong, tôi vơ vét hết những gì gọi là tài sản của tôi mang bán lên thành phố ở, mƣớn ngƣời giữ con rồi đi học may khóa cấp tốc, học đƣợc một tháng tình cờ tôi gặp lại ngƣời bạn trai củ, anh la Thiếu Tá Pilot mới đi cải tạo về, giờ anh cũng nhƣ tôi ai nấy đã yên bề gia thất, chúng tôi rất mừng đƣợc gặp lại nhau, sau biết hoàn cảnh khó khăn của tôi, anh giúp tôi số vốn thật lớn để mở tiệm may, tôi từ chối không dám nhận số tiền đó, nhƣng anh đã nhắc tôi 13 năm trƣớc tôi đã là ân nhân của anh, lúc anh bệnh nặng. Ðây chỉ là ân đền nghĩa trả, thế là tôi nhận số tiền đó. Qua đó tôi bắt đầu có

cuộc sống tƣơng đối trong xã hội, vừa may vừa dạy học trò, cuọc sống tuy bận rộn nhƣng rất vui vẻ, tôi đƣợc gần gũi các học viên của tôi mà mỗi ngƣời một hoàn cảnh đã đem đến cho tôi niềm vui an ủi và ấm áp. Nhờ học trò đông, cửa hàng phát triển nên tôi giup mẹ tôi nuôi các em tôi dể dàng, cuộc sống của mẹ con tôi thật bình yên trong 5 năm nhƣ vậy. Rồi tôi nhận giấy đi Ðức theo diện đoàn tụ, tôi định không đi vì quá sợ Nh, nhƣng mẹ và các em tôi khuyên tôi phải đi vì con của tôi nó phải có cha, mọi ngƣời trong gia đình cũng như dòng họ ai cũng sợ tôi không đi thì sau này con tôi sẽ oán hận tôi đã ngăn cách tình cha con của nó. Sau nhiều ngày suy nghĩ tôi chịu đi va nhìn mọi ngƣời vui mừng hớn hở để chờ đi nƣớc ngoài, còn riêng tôi tuy đi mà lòng buồn rƣời rƣợi chẳng khác nào Chiêu Quân bị cống Hồ. Tôi ra đi mà lòng không thể nào quên được những trận đòn đổ máu, cái sợ và kinh tởm luôn ám ảnh bên tôi, nhƣng tôi phải hy sinh vì con, tôi hy vọng với cuộc sống văn minh đã biến đổi Nh, nhƣng tôi đã lầm, Nh vẫn tính nào tật nấy, tôi đến Ðức chỉ một tuần là sóng gió bắt đầu nổi dậy, tôi bị cấm tất cả những gì mà tôi thích, tôi không đƣợc đi học nghề, tôi muốn gì cũng không đƣợc, tôi không có quyền quyết định điều gì, tôi bị kìm kẹp, có lần vì không thể im lặng đƣợc nữa, tôi đả cải lại và bị đánh Linh Thao


bất tỉnh, sau khi tỉnh lại tôi đi báo cảnh sát, mẹ con tôi đƣợc mang tới Frauenhaus để ở nhƣng Nh không chịu buông tha tôi, vì không có ai hầu hạ nấu nƣớng dọn dẹp, nhất là tiền nhà, tiền ăn phải tự trả, mất tôi Nh cảm tháy mất nhiều nguồn lợi. Sau đó Nh đến với vị Linh mục nhờ giúp đỡ mang tôi về nhà hứa sẽ cƣ xử với tôi tốt hơn, vị này tìm gặp tôi ngài lấy tình thƣơng của ngài và lấy lề luật của Chúa mà mang tôi trở về. Khi tôi trở về, muốn đƣợc yên ổn nên tôi xin vô sở làm việc và đổi ngƣợc ca để hai ngƣời ít gặp nhau, tuy nhiên cảnh chòng chúa vợ tôi cũng còn, tôi quá tuyệt vọng nên đã uống thuốc tự tử nhƣng không chết, chỉ làm loét bao tử, ngày nào vô hảng tôi cũng khóc, mọi ngƣời bảo tôi phải ly dị, tôi muốn và có đề nghị với Nh nhiều lần, nhƣng Nh đã hăm dọa, nếu tôi làm đơn ly dị thì Nh sẽ rạch nát mặt tôi. Tôi sợ quá trƣớc sự đe dọa này, bạn tôi nói tôi là ngƣời ngu, không hiểu tại sao tôi lại sống nhƣ vậy không ai hiểu cho tôi. Tôi đã bị sự áp đảo của ba tôi từ nhỏ nên tính tôi rất nhát, tôi sợ đòn, sợ cải nhau, trong gia đình nếu có chuyện gì ba tôi đánh trước, sau đó hỏi tội, có oan hay ƣng cũng phải chấp nhận, những đau thƣơng từ ngƣời cha cho đến ngƣời chồng đã làm tôi không vùng dậy mặc dầu tôi bị áp chế. Ðứa con thứ hai của tôi ra đời trong hoàn cảnh đau thƣơng, không trách nhiệm của Nh, với sự vô tâm ích kỷ này nên tôi luôn luôn lẫn trốn Nh, sống chung nhà nhƣng mọi việc tách rời. Năm 92 Nh về nƣớc quen và yêu một thiếu nữ trẻ đẹp, do đó chỉ trong vòng sáu tháng sau là Linh Thao

chúng tôi ly dị, tôi đƣợc tự do và đã để lại tất cả tài sản và nhƣờng căn nhà lại cho Nh, ba mẹ con tôi đi nơi khác. Ðối với tôi việc nuôi con cũng nhƣ các công việc khác không có gì khó khăn, ngoài việc trong hãng về nhà đã có con nên tâm rất bình yên, may mắn cho tôi, tôi đã đƣợc giải thoát. Tôi bắt đầu đến Giáo Xứ đi lễ, đi lễ không phải để cho mọi ngƣời thấy tôi đạo đức hay đến xin Chúa những gì tôi cần thiết, mà thật lòng tôi đi đến những với ngƣời quen biết và tìm tình thƣơng cũng nhƣ sự dẫn dắt, vì thật sự đã đƣợc rửa tội hơn 10 năm rồi mà tôi không hiểu về đạo nhiều, nhƣng đến đó tôi đâm thất vọng thêm, vì chỉ nhận sự an ủi thì ít mà sự khinh khi kết án thì nhiều, tôi biết hiện thân tôi bây giờ là con ngƣời ly dị, mọi ngƣời chung quanh sợ tôi đem gƣơng xấu đến mọi ngƣời, họ lạnh lùng khi thấy tôi, dần dần tôi bất mãn xấu hổ, tôi không đến Giáo Xứ nữa, ngã lòng đi theo mấy ngƣời bạn thƣờng xuyên đi đến chùa, họ đƣa tôi đến đó cùng làm việc công quả, ở đó tôi gặp nhiều tình

thƣơng, nhƣng lƣơng tâm có một cái gì không ổn. Cùng thời gian này tôi gặp đƣợc mấy ngƣời công giáo hiểu biết khuyên tôi đi nhà thờ nên tôi trở lại giáo xứ sinh hoạt và được gia nhập vào ca đoàn Thánh Gia cùng những nhóm khác. Tôi lại gặp những lời xầm xì của những ngƣời không thiện cảm với tôi và đây là cơ hội bàn tán, phê bình chỉ trích về tôi mạnh hơn, họ muốn cha xứ và các hội đoàn loại trừ tôi ra khỏi giáo xứ. Vì tự ái với mặc cảm không cho phép tôi chịu đựng thêm đƣợc nữa, sau những lần căng thẳng nhƣ vậy tôi bị bịnh nặng xe cấp cứu phải chở tôi vô bệnh viện, tại bệnh viện nhìn thấy những ngƣời chung quanh họ có thân nhân, bạn bè đến thâm, còn tôi không thân nhân bạn bè, còn hai đứa con thì một đứa học nội trú, còn đứa nhỏ 9 tuổi phải gởi cho cha nó. Trong thời gian nằm điều trị tại bệnh viện, tôi có nhiều thì giờ suy ngẫm những chặng đƣờng mình đã đi qua - đối với cái nhìn thế gian tôi bị khinh khi lên án, bị xa cách, tôi cảm nhận đƣợc thân phận tầm

Trang 53


thƣờng nhỏ bé của mình cũng nhƣ những hạt cát trên sa mạc bị bão tố vùi lấp, tôi không dám mơ ƣớc gì hơn là chấp nhận số phận. Qua những phong ba sống gió của cuộc đời, với sức yếu đuối mỏng dòn của bản thân, tôi nghỉ rằng không bao giờ mình có thể chống chỏi vƣợt qua, nhƣng tại đâu đến nay tôi vẫn còn đây. Tôi chợt miên tƣởng đến cuộc đời khổ nạn của Chúa Giêsu mà tôi đã hờ hững nghe qua trong các buổi nghe giảng hoặc đã đọc xem đâu đó trên những trang sách ?, Tôi tự hỏi vì đâu với quyền uy tột đỉnh của Thiên Chúa, Ngài muốn gì chả đƣợc, thế sao Ngài lại phải chấp nhận thƣơng đau, ngã mình trên thập tự giá cho ngƣời đời dể khinh, Ngài đã bao lần trên đƣờng đi vấp ngã, đã ba lần không gượng dậy nổi. Phải chăng Ngài muốn chia sẻ với thế nhân và chính với tôi niềm đau thế sự. Lạy Chúa con cảm thông niềm thƣơng yêu của Chúa trong niềm đau xót của riêng con. Chúa thật là ngƣời hiền hòa, nhân hậu, thƣơng yêu nhân loại, thƣơng yêu tôi không điều kiện, nâng đỡ tôi mỗi khi tôi vấp ngã, an ủi tôi khi tôi cô đơn chán nản, ban phát cho tôi khi tôi tuyệt vọng, lúc nào cũng dang tay đón chờ tôi, vậy mà tôi vô tình không biết tới. Ngài là Cha nhân từ của tôi, tôi rất hối hận vì những bất xứng của mình, đã nhiều lần bỏ Chúa, nhƣng Chúa không hề bỏ tôi, con cảm đội ơn Ngài. Chính sự bạc đải của cuộc đời đã giúp tôi nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa, thƣơng Chúa hơn, „Chúa đã cho những ngƣời dèm pha để con Trang 54

thấy con, Chúa đã gởi những ngƣời thƣơng yêu giúp đỡ con làm con mạnh dạn tự tin vào sự đở nâng của Chúa hơn“. Tôi tham dự một khóa tĩnh tâm Linh Thao với mong ƣớc tìm hiểu linh thao là gì ? qua những ngày tĩnh tâm tôi cảm nhận đƣợc Chúa đã ban cho tôi nhiều Hồng Ân, Chúa đã dẫn lối cho tôi thấy con ngƣời và trách nhiệm của tôi, những tự ty mặc cảm của tôi. Chúa đã thay vào đó sự can đảm, kiên trì chịu đựng, Chúa đã làm sáng tỏ hơn những ý nghỉ mà tôi đã suy gẫm trong những ngày tại bệnh viện, Chúa đã cho tôi ánh sáng để không còn u mê tăm tối nữa, tôi đã thực sự thức tỉnh. Từ nay tôi nguyện sẽ không còn động lực nào làm tôi xa Chúa, tôi tự quyết một tay níu Chúa, một tay nắm lấy mọi ngƣời, tôi cảm nhận đƣợc rằng đời tôi nếu không có Chúa sẽ trở thành vô nghĩa. Trƣớc đây tôi cô đơn, tuyệt vọng vì không thấy Chúa, không ai để tôi tâm sự, chia sẽ niềm đau riêng của mình, nên tâm hồn lần sâu vào tuyệt vọng. Nay đã gặp biết Chúa lúc nào cũng ở cạnh kề đỡ nâng tôi, có gi là tôi tâm sự với Chúa ngay.

cũng là một ngƣời cha mà tôi cảm thấy đã thiếu trong cuộc đời của tôi, tôi nhận thấy bên anh Chúa đã cho tôi một bóng mát để tựa nƣơng, một nguồn suối trong lành. Anh đã dành cho tôi một tình yêu mà thuở ban đầu tôi không có, anh lo lắng, chăm sóc, bù đắp cho tôi những gì tôi thiếu thốn, anh đã dìu dắt giúp đỡ , luôn luôn đồng hành khuyến khích. Tôi cảm thấy từ tâm hồn lẫn thể xác của tôi đã đƣợc phục hồi, mặc dầu món quà Chúa ban này đến với tôi hơi muộn màng, tuổi hò hẹn của chúng tôi đã qua, tình yêu của chúng tôi nhƣ trái chín, với niềm tin hy vọng thơm ngon, ngọt dọn nhƣ trái đƣơng xanh Lạy Chúa, con vô cùng cảm tạ ơn Chúa, Chúa đã cho con được phục sinh với con người mới, Chúa đã cho con một mái ấm gia đình, trong đó có hình ảnh của Chúa và Me Maria, con cầu xin Chúa cho con biết sống xứng đáng với tình thƣong của Chúa đã dành cho con, xin cho con luôn luôn biết noi gƣơng gia đình Thánh Gia.

Qua những thăng trầm dâu bể cuộc đời, tôi nhận được phần thưởng rất lớn Chúa dành cho tôi, một món quà mà thật lòng tôi không dám nghĩ tới, Chúa đã ban cho tôi một người bạn đời. Từ ngày quen cho đến ngày cƣới đến nay đã hơn ba năm, chúng tôi sống với nhau thật hạnh phúc, êm đềm, anh cho tôi tình thƣơng của một ngƣời chồng mà Linh Thao


Trƣởng

Nhóm Phan thị Hƣơng đã dựa vào phòng ốc sẵn có với sự yễm trợ tối đa của Cộng Ðoàn giáo xứ và sự đồng ý cho phép của Linh mục Jos. Ngô Công Hoan, nên đã chọn München làm nơi họp Nhóm mừng Xuân, thời gian từ chiều thứ sáu 07.02.2003 đến chiều Chúa Nhật ngày 09.02.2003. Vợ chồng tôi sốt sắng ghi tên tham dự, hy vọng sẽ gặp lại một số bạn bè thân quen – trong đó có số anh chị em ở miền bắc đã mấy năm liền không gặp - qua điện thoại liên lạc cho biết họ cũng đã cố gắng thu xếp công ăn việc làm lấy những ngày nghỉ quý báu về tham dự. Ngày gần kề chị trƣởng nhóm cho biết có một vài trăn trở và hỏi ý kiến có nên hủy bỏ buổi họp mặt năm này không? với Linh Thao

lý do vì số ngƣời của nhóm đã „Absagen“ gần hết. Những ngƣời nhóm đặt hy vọng nhiều nhất sẽ tham dự, gần gủi nhất lại là những ngƣời ơ thờ lạnh nhạt nhất, đã từ chối đến dự hay phớt tỉnh không trả lời thƣ liên lạc xem nhƣ không nhận được tin tức nào???.Kết quả rất là bi quan làm chị trƣởng nhóm thất vọng, chán nản. – Tại sao? Tự hỏi có phải là vì công ăn việc làm – bận bịu gia đình vợ con, đường sá xa xôi, mùa đông tháng tuyết hay việc riêng tƣ, tài chính v.v…? Nếu đúng vậy cũng nên cảm thông!!!. Nhƣng nếu vì quá ít ngƣời đến tham dự mà hủy bỏ những gì đã thành thông lệ tốt đẹp thì không nên, nhóm phải nghĩ đến thiện chí của những ngƣời hy sinh giờ giấc, tiền bạc, thời gian vàng ngọc, đã thu xếp hàng tháng trƣớc để có những ngày nghỉ quý báu với hy vọng sẽ đến gặp gỡ anh chị

em. Lại còn những ngƣời những năm trƣớc đây vì lý do nào đó không về tham dự được, năm nay họ ao ước được đến họp mặt với nhóm thì sao? Không lẽ chỉ vì lý do nhỏ nhoi trên mà hủy bỏ. Có bao giờ nhóm họp mặt đầy đủ đâu? Không thiếu ngƣời này thì chắc phải thiếu ngƣời kia thôi. Có bao nhiêu, chúng ta vui bấy nhiêu – Chúng tôi đề nghị vẫn tiếp tục duy trì. Trƣớc khi đến địa điểm họp mặt, chúng tôi rất lo lắng, tội nghiệp cho Hƣơng. Dự định thì cho thật nhiều ngƣời, nhƣng giờ cuối chắc chẳng đƣợc bao nhiêu? chắc chắn phần tổ chức sẽ có nhiều thay đổi xáo trộn ngoài ý muốn. Là những ngƣời đến nơi trể nhất, nên chúng tôi không tham dự đƣợc thánh lễ khai mạc, lại cũng không kịp đƣợc cùng ăn tối chung với anh chị em, anh chị em đã tôn trọng Trang 55


giữ đúng qui luật đánh nhanh đánh mạnh, ăn nhanh, ăn gọn rửa chén rửa bát chuẩn bị cho ngày tƣơng lai, không khí thật vui vẻ, ồn ào, náo nhiệt. Chúng tôi vui lây với mọi ngƣời và tan đi niềm khắc khoải lo âu trong lòng. Gặp cha Hoan vui vẻ cởi mở, chắc cha hài lòng việc gì đó, mong rằng là việc tổ chức của nhóm lần này - gặp lại Quế từ Wüppertal hiền từ dễ thƣơng, Gặp Hiền từ Bonn đến vui nhộn, Gặp lại Oanh khệ nệ mang theo em bé trong bụng từ Karlsruhe đến, - Gặp Anh Châu, Chị Chi, Chị Nga, Quang, Thảo, Tấn, Thuyết, Linh, Ðông, Tiên, đặc biệt nhất hai anh chị lão tƣớng Thân và con gái cƣng đã gặp nhau lần trƣớc cũng có mặt, cùng rất nhiều anh chị em ở địa phƣơng München, những cảm tình viên của nhóm mà chúng tôi quen mặt nhƣng chua nhớ tên!. Sáng thứ bảy tôi cùng năm anh chị em từ xa đến ngủ trọ tại trung tâm, tự giác chuẩn bị buổi điểm tâm cho chính mình để được phần nào góp sức phân chia lao động khó nhọc với anh chị em địa phƣơng– cũng để cho anh chị em địa

Trang 56

phƣơng nhận thấy rằng chúng tôi cũng giỏi giang chứ đâu có lƣời biếng giao khoán cho anh chị em lo đâu? Cũng xin minh xác rằng chúng tôi không dại gì dành giật công việc nặng nhọc này của anh chị em đâu, chỉ xin nhƣờng chia sẽ cho chúng tôi chân làm thợ phụ sờ mó thôi, để chúng tôi khỏi cảm thấy mình bị thất nghiệp, và khi ăn uống đƣợc ngon lành mà lòng không tự thẹn, thứ nữa là đền trả lại những lần hội họp tại địa phƣơng chúng tôi, anh chị em đã hăng say chia sẻ, phụ giúp.

anh chị em đêm qua về nhà đã đến đông đủ, chúng tôi hơn 20 ngƣời quay quần bên nhau trong nhà nguyện ấm cúng của trung tâm, quay thành vòng tròn, giữa ngọn nến sáng, Buổi kinh sáng hôm nay do Hiền phụ trách.

Chúng tôi đọc Thánh Thƣ theo nhƣ các khóa linh thao, thinh lặng, suy ngẫm, nói lên những chữ, những câu đã đánh động chính mình để mọi ngƣời cùng hiệp thông cầu nguyện. Sau đó được nghe đoạn Phúc Âm của Chúa răn dạy. Cuối cùng dâng lên Chúa tâm tƣ cầu nguyện Sau buổi điểm tâm sớm, tất cả của cá nhân, cũng nhƣ đã cùng nhau ca những khúc nhạc tôn vinh danh Ngài. Kết thúc buổi kinh sáng mọi ngƣời đã nắm tay nhau đọc lời kinh Lạy Cha của chính chúa Giêsu truyền dạy, xin Ngài chúc phúc, hƣớng dẫn và soi sáng cho công việc trong ngày. ………. Tiếng cƣời nói nhộn nhịp đƣợc yêu cầu tạm chấm dứt để đi vào buổi học hỏi sáng nay. Lợi dụng thời gian chƣa ổn định trong lúc mọi ngƣời chƣa vào đông đủ nghe cha Hoan trình bày một đề tài hấp dẫn, có Linh Thao


ngƣời còn nhỏ to ghé vào tai nhau thầm thì chuyện riêng tƣ. Cha cũng dể dãi nhìn mọi ngƣời cƣời tình (thông cảm). Thấy cha chƣa lần nào dễ thƣơng nhƣ lần này, hay vì ở xa ít gặp cha nên tôi nhận thấy đó là sự…lạ. Ðề tài hôm nay „thay đổi và biến đổi“ – (Loài ngƣời thay đổi, Thiên Chúa biến đổi). Cha đã trình bày, dẫn chứng và giải thích rõ ràng sự khác biệt của hai từ ngữ thay đổi và biến đổi, những nét tƣơng đồng và dị biệt, ý nghĩa sâu xa và nhiệm vụ đúng của hai từ ngữ đó. Cha đã dẫn đưa mọi người từ sự ngỡ ngàng ban đầu đến nhận chân đƣợc giá trị triết lý, ý nghĩa thâm sâu. Kết luận cha nói: Con ngƣời, nếu muốn sẽ được thay đổi, nhưng biến đổi thì con ngƣời không bao giờ làm đƣợc, duy chỉ có Chúa làm được mà thôi. Cha trình bày dí dỏm quá, vui vẻ quá, dẫn chứng qua nhiều tài liệu, áp dụng vào những câu chuyện thiết thực hằng ngày… Nhƣng !!! giờ ấn định gần hết rồi, cha chỉ còn giờ cho mọi ngƣời chia nhóm nhỏ để thảo luận và trình bày kết quả tiếp nhận,… nhƣng mọi ngƣời vẫn nài nỉ xin cha Linh Thao

trình bày tiếp, có nhiều ngƣời còn đề nghị cha lấy những giờ nghỉ ngơi, giải lao cà phê bánh ngọt điền thay vào đó. Thời gian trôi nhanh qua. Buổi cơm trƣa đã đến, bàn ghế ai (?) đã sắp gọn gàng, cứ ngồi vào là ăn, món ăn lại thật nóng, thơm ngon, cứ y nhƣ là dự buổi tiệc ở khách sạn. Lần về họp này thật là khoẻ re nhƣ con bò khỏi kéo xe, cảm ơn các chị vô danh nhà bếp. Sau buổi ăn trƣa, ngoài anh chị em chính thức của nhóm, một số cảm tình viên cũng đã vào sinh hoạt với anh chị em nhóm, mặc dầu giờ này anh chị em đó đƣợc tự do dạo chơi,

tham quan thành phố München. Thu gọn chƣơng trình, nhóm chỉ đƣa ra những điểm tối cần thiết nhƣ tƣờng trình sơ lƣợc về quỹ nhóm, kiểm soát việc chi thu quỹ, phân chia rỏ ràng quỹ từ thiện và quỹ nhóm, ấn định thể thức và phương cách chi thu, - bàn thảo qua về tờ báo linh thao, tờ vòng tay thân ái - in ấn phát hành, cập nhật hóa số địa chỉ phân phối và gởi báo - phần thu chi của sự việc giữa quỹ từ thiện, và quỹ ủng hộ báo chí đƣợc tách rời làm hai quỹ rỏ ràng, vì quỹ từ thiện chỉ đáp ứng giai đoạn theo nhu cầu vận đông và ủng hộ, chấm dứt khi hết giai đoạn - Riêng quỹ nhóm thì vĩnh viển và quỹ nầy là quỹ chính của nhóm, những công việc chi thu của nhóm, nhƣ báo chí, chi phí sinh hoạt, linh tinh cho công tác của nhóm sẽ do quỹ này chi thu đài thọ. Buổi họp nội bộ nhóm này đã chấm dứt lúc 15 giờ trong ngày, nhƣờng trung tâm lại cho Ban Văn Hóa của trung tâm có giờ sinh hoạt, anh chị em nhóm đƣợc tự do tham dự chƣơng trình văn hóa này. …………. Trong Thánh Lễ chiều Thứ bảy, nhóm đã quyên góp trong anh em đƣợc 100 Euro, số tiền

Trang 57


này sẽ gởi tặng viện dƣỡng lão ở Việt Nam. Sau cơm chiều, anh chị em sắp xếp lại phòng ốc để nhóm mừng Xuân. MC Quang bận rộn tíu tít, mặc dầu có sự trợ giúp đặc biệt của Thảo, với baby còn trong bụng, đôi vợ chồng son trẻ nầy cũng phải kêu gọi sự cộng tác tiếp thêm tay chân của mọi ngƣời, thế là mọi ngƣời đều có việc làm vui vẻ. Ngƣời thì sắp xếp quà bánh, kẻ thì lau ly rót rƣợu, bác kia sửa lại cành mai cho ngay ngắn trƣớc khung vải màu đỏ có gắn chữ „Cung Chúc Tân Xuân“, anh nọ thì điều chỉnh hệ thống âm thanh sao cho chỉnh và rỏ ràng, đèn đuốc để chổ nào cho mọi ngƣời đƣợc đủ sáng, nhƣng cái lung tung vẫn phải lung tung, ngƣời này chạy qua, ngƣời kia xen lại cƣời nói vui tƣơi. Ðêm văn nghệ dã chiến bắt đầu, cũng có hát hò chọc ghẹo, trêu phá qua lại, các tiết mục vui nhộn lần lƣợt qua đi, phần chính mọi ngƣời mong đợi lù lù trƣớc mặt. MC điểm qua thử còn thiếu ai không?, và các món quà trao tặng nhau có đủ cho mọi ngƣời? Kết quả cho biết ngƣời và quà đã đầy đủ. Buổi bắt thăm nhận quà bắt đầu, nhưng theo chiều nào đây? Theo kim đồng hồ hay ngƣợc lại. Ai là kẻ may mắn đầu tiên, và món quà nào có giá trị quý báu nhất, thấy sao có gói to, lại có cả gói nhỏ, tuy gói nào cũng đẹp đẽ dể thƣơng cả. MC Quang láu cá bật mí cho biết: dĩ nhiên là quý vị được may mắn nhận quà đầu năm,… là niềm vui,… là cái hên đến với quý vị, nhƣng quý vị đừng vội mừng món quà mình vừa ý, hay tạm vừa ý, lớn hoặc nhỏ - điều đó không quan trọng, điều quan trọng ở đây Quang muốn cho quý vị biết là Trang 58

lời yêu cầu của ngƣời tặng quà và việc làm … của ngƣời nhận quà sau đó. Thật là thú vị nhƣng cũng chắc nhiều nhiêu khê !!! Hơn 20 phần quà đƣợc tuần tự mở ra, kèm theo 20 hay 40 yêu cầu hợp lý dể thƣơng, nhƣng không kém phần hóc búa. Hơn 20 người nhận quà với hơn 20 trò chơi tự biên tự diển hay bắt mọi ngƣời cùng tham gia. Trò chơi nào cũng vui vẻ, cũng đầy tình thƣơng – có những ngọn nến đƣợc đòi thắp sáng với câu kinh nguyện cầu trang nghiêm, có những màn cổi áo thay giày không kịp thở, với những màn nhảy múa tango, rumba . chàchàchà. Lại cũng có màn hôn hít dành cho những ngƣời thân thƣơng cũng nhƣ những ai dể ghét nhất. Có một màn vui nhộn nhất một em gái phải vẻ râu cho một cụ già, cụ già phải chìa mặt ra cho em gái trang điểm. Màn khác một cô con gái trúng trò chơi phải tỏ tình thƣơng yêu với ngƣời bên cạnh, ngƣời đó lại đúng là mẹ mình, vui ghê - lại có chị có những ngƣời con ngoan hiền ở nhà, đƣợc tiếng là dạy con rất hay ở München, trúng trò chơi dạy con nên siêng năng đi xem lễ, đọc kinh, nhệ nhàng cũng phải làm, mà la mắng cũng phải la, - đóng kịch í mà - vậy mà chị đó đã làm đƣợc tất cả, thật là vui ghê – Hình ảnh thân thƣơng khác là cha Hoan trúng trò chơi nhảy đầm với nhạc điệu Disco. Rất tiếc đêm văn nghệ mừng xuân năm nay vui thật vui, nhƣng thiếu phần báo cáo của táo quân nhóm - thiếu phần này nhƣ thiếu phần tƣờng trình mọi công việc của nhóm thực hiện trong năm củ. Một thiếu sót nhỏ. Ðêm văn nghệ vui nhộn cũng qua vì giờ giấc đã quá khuya,

mọi ngƣời đành phải chia tay vội vã ra về nghỉ ngơi dành sức cho ngày mai phải dậy sớm tham dự chƣơng trình kế tiếp. Không quên cảm ơn MC Quang đã cho một đêm vui. Quá vui chị trƣởng nhóm quên phức, phút hồi tâm, ra về một em nhắc khéo : sao không có phút hồi tâm đêm nay hở chị cƣời thông cảm gọi là hỉ xả thôi cô bé đạo đức ạ ! Chị Hƣơng chả biết sẽ nói với em nhƣ thế nào, xin cƣời trừ với em và xin lỗi mọi ngƣời vậy. Sáng ngày Chúa Nhật cũng nhƣ sáng thứ bảy vào đúng 9 giờ mọi ngƣời tề tựu đông đủ trong nhà nguyện do chị Chi München giúp phụ trách cũng đã lần bước theo những nghi thức đọc kinh sáng của các khóa linh thao nhƣ sáng thứ bảy, nhƣng với đoạn Thánh Vịnh và Phúc Âm khác hôm qua – ai cũng sốt sắng dâng lên Thiên Chúa tâm tình cảm tạ những hồng ân của Ngài đã ban cho anh chị em trong hai ngày vừa qua. Chẳng cho nghỉ ngơi lâu dài sau 45 phút kinh sáng, Nhóm lại tái nhóm giải quyết tiếp những vấn đề còn dang dở của buổi họp hôm qua, nhƣ chị Hƣơng đã tình nguyện thay thế chị Oanh giữ nhiệm vụ thủ quỹ nhóm. Cuộc họp nhóm vui Xuân năm nay của Nhóm Y Nhã tại München đã đƣợc kết thúc lúc 14 giờ ngày Chúa Nhật, sau khi tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật chung với Giáo Xứ tại München, và buổi cơm trƣa chia tay tại trung tâm giáo xứ tọa lạc tại Landsbergerstr. 39 – 80339 München. Buổi chia tay bịn rịn hẹn gặp nhau trong những lần sắp đến – Xin cầu nguyện cho nhau. Người ghi vội Linh Thao


Sự ƣớc mong tham dự Ðại Hội Ðồng Hành năm nay ở New Orleans đã có trong ý nghĩ từ khi chia tay lần họp mặt Ðồng Hành năm 2001 tại Northampton PA. Cuộc họp mặt đã cho nhiều kỷ niệm thân thƣơng khó quên, nơi chúng tôi kết thân đƣợc với nhiều anh chị em, cảm nhận đƣợc sự yêu thƣơng Thiên Chúa ở giữa mọi ngƣời, bản thân học hỏi đƣợc nhiều điều tốt đẹp. Tuy vậy, vấn đề thu xếp để tham dự đƣợc hay không còn tùy thuộc vào việc bà xã tôi có lấy đƣợc ngày nghỉ trong dịp này không? Ngoài ra, thêm một trở ngại khác cũng không nhỏ, Ðại Hội Ðồng Hành lần nào cũng tổ chức vào mùa đông, những ngày mà hàng năm trùng thời gian gia đình chúng tôi tổ chức sum họp mừng đón Chúa Giáng trần, sau đó cùng vui vẽ đón chào Linh Thao

Xuân mới. Nếu tôi đi tham dự đại hội năm nay đành phải hủy bỏ những gì đã có từ trƣớc nhƣ là một truyền thống tốt đẹp thành thông lệ trong gia đình. Chƣơng trình sắp xếp của con cái chúng tôi sẽ bị đảo lộn, điều mà chúng tôi thật sự không muốn. Ðến gần phút chót vẫn chƣa dứt khoát ra làm sao cả Chúng tôi bàn thảo với nhau trƣớc tiên cứ xem nhƣ chuẩn bị, đi đƣợc hay không tính sau, bà xã tôi đến sở nộp đơn xin phép nghỉ mấy ngày “Urlaub”, tôi liên lạc hỏi ý kiến các con. Gần ngày Noel, sở gọi cho phép – Các con tôi nghe đƣợc ý định của bố mẹ, thúc dục nên đi tham dự đại hội cho vui vẻ, khuyên chúng tôi nhân dịp này cho cô gái út của chúng tôi có những ngày nghỉ cuối năm được cùng đi chơi chung với bố mẹ, lại gợi ý sum họp “feiern” sớm một lần!. Nghe đề nghị có lý của các con, bà

xã tôi thúc dục email ngay cho ban tổ chức Ðại Hội, năn nỉ xin ghi tên tham dự trể, đi với tính cách cá nhân. Việc trở ngại sau cùng là làm sao lấy đƣợc vé máy bay đến kịp thời gian khai mạc đại hội, trong khi hỏi mua vé thì không hảng nào còn, các nơi bán vé cho biết các chuyến bay đã “überbuchen. Chỉ còn con đường duy nhất “mua vé chờ (standby)” dành cho nhân viên, cũng may bà xã tôi là nhân viên của hảng Lufthansa, nên dựa hơi vào chút xíu “ƣu tiên” đó để có vé, đành vậy thôi chứ biết tính sao. Mua vé xong vẫn phập phòng không biết có đi được đúng giờ giấc mình mong ƣớc không?, đã ngày 20 rồi. Tôi kêu gọi các con ngày 23 thu xếp về họp mặt gia đình đón Chúa Hài Ðồng và ăn Tết sớm – Ngày 24 khăn gói ra phi trƣờng chờ đợi, hy vọng trƣợt chuyến này thì còn những Trang 59


chuyến các ngày kế tiếp. Chúa đã thương cho đi đúng ngay chuyến dự định, đến Mỹ vẫn còn kịp thời gian đón Chúa (Mỹ đến sau Ðức khoảng nửa ngày). Chúa đã chờ đợi chúng tôi – lòng không còn ái ngại đã bỏ Chúa - Cảm ơn Chúa, Chúa đã biết những gì tận đáy lòng con, Chúa sắp xếp lo toan mà nào con đâu có hay!!! Chiều 27 đại hội khai mạc, ngày 25 chúng tôi còn nhởn nhơ vui chơi ở DC, tin tƣởng Hoa Kỳ lớn mạnh, giàu sang hiện đại nhất thế giới lẽ nào các chuyến bay nội địa lại quá ít, đến lúc nào chả đƣợc, lo lắng làm gì, đã vào Mỹ rồi còn sợ chi. Ngày 26, đến phi trƣờng thì hỡi ôi, tuyến đƣờng DC – New Orleans mỗi ngày chỉ có một chuyến độc nhất, máy bay lại là máy bay loại nhỏ, ít chỗ… thấy mà thảm thƣơng,… rồi thƣơng hại, lo ngại cho tính cẩu thả, thờ ơ của chính mình! - Xét lại thấy nƣớc Ðức về phƣơng diện này khá hơn Mỹ, những di chuyển nội địa Ðức, từ phi trƣờng này đến phi trƣờng kia gần xịt mà cũng có nhiều chuyến bay, loại máy bay lại to lớn có nhiều chổ hơn. Thầm nghỉ có lẽ vì hiện đại tiên tiến, Mỹ tính toán kỹ, tiết kiệm mọi mặt để có tiền phát triển cái hiện đại.

gọi Taxi - chọn một nhà ngủ cở 4 sao trọ qua đêm để ngày mai ra phi trƣờng chờ tiếp – Vì không rành lại gọi thuê khách sạn quá xa, nên lòng bác ái được dịp mở rộng, nuôi thêm ông tài xế taxi nhiều “may mắn” gặp đƣợc khách xộp phƣơng xa lỡ đƣờng. Ngƣợc với lòng bác ái không đúng chổ, ông đã thẳng cánh chém

nặng không nƣơng tay, tội nghiệp bọn nhà quê mới lên tỉnh !!! . Hành lý thì đã vô tình theo máy bay về tham dự đại hội trƣớc, có lẽ giờ chúng cũng đang lạc lõng bơ vơ ở xó xỉnh nào đó, chỉ tội nghiệp cho chủ nhân chúng không có quần áo thay đêm nay. Về đến khách sạn điện thoại ngay cho ban tổ chức, gặp được chàng Tư nào đó chưa lần quen biết, giọng vui đùa lém láu thân thƣơng nên cảm thấy yên tâm. Giờ chỉ còn lo cho cái bụng có chất sinh khí để chống chỏi chịu đựng đến ngày mai, hy vọng sẽ suông sẻ không gặp xui xẻo nhƣ ngày hôm nay.

con chỉ đi hƣớng này, mẹ chỉ đi lối kia, nhiều ngã không biết đi đường nào? Cuối cùng rồi cũng gặp đƣợc đúng mục tiêu mong tìm kiếm,… thế là DC by night thỏa thích…, bụng được dồn nén những thức ăn lạ, ngon. Ðêm khuya.. về lại khách sạn, tắm rửa ngủ nghê thoải mái nhƣ ông bà tổ Adong Evà ngày xƣa. Qua một ngày mệt nhọc, lo âu trƣớc khi đi ngủ vẫn không quên cầu xin Chúa ban cho ngày mai tốr đẹp, …giấc ngủ qua mau, bình minh đến thức dậy ăn sáng xong lại một chuyến tham quan “Shopping” trong thời gian chờ 5 giờ chiều mới lại có chuyến bay nhƣ hôm qua. Có mặt tại phi trƣờng rất sớm,… đợi đến ngƣời hành khách cuối cùng lên phi cơ…với hy vọng sẽ được gọi tên lên những chổ còn trống… nhân viên điều hành cho biết chuyến bay quá đầy,… cũng có nhiều người đi standby, nhƣng họ sẽ ƣu tiên hơn vì là nhân viên chính thức của hảng máy bay đó, trên danh nghĩa là con ruột còn chúng tôi chỉ là con nuôi, nhìn thân phận hiện giờ mới cảm thấy thấm thía cuộc đời, nghỉ thƣơng những đứa con nuôi. Ôi thế gian là thế đó… Với tình trạng hiện tại con ruột cũng nhƣ con nuôi đều vô vọng.

Chúa công bằng vô cùng, với Hôm đó đành phải ở lại DC Xuống đƣờng tìm chổ ăn tối, Chúa mọi ngƣời đều bình đẳng Trang 60

Linh Thao


nhƣ nhau, không phân loại, giai cấp khác biệt. Mọi việc thế gian tƣởng chừng không sao giải quyết đƣợc, nhƣng với Chúa thì trái lại, việc Chúa làm nhiều khi thấy lạ lùng, không tƣởng nhƣng là chuyện thật, Chúa muốn thế nào thì sự việc sẽ nhƣ thể ấy. Một gia đình nhiều ngƣời đến giờ máy bay sắp cất cánh vẫn chƣa đến, thế là chúng tôi những ngƣời con ruột, con ghẻ vừa đủ số chổ lên máy bay,… vài phút sau đó máy bay cất cánh trực chỉ về New Orleans. Lạy Chúa xin hãy nhớ đến gia đình phải ở lại, xin Chúa đừng cho điều gì không may xảy đến với họ. Ngồi trên máy bay thầm cảm ơn Thiên Chúa, nghĩ đến đoạn Phúc Âm “Tin là sẽ đƣợc, xin sẽ cho”. Máy bay đến hơi trễ, chúng tôi lo lắng không biết hành lý hiện giờ ở đâu, thôi mặc kệ sẽ tìm kiếm sau, theo mọi ngƣời tìm đường ra đã, vừa qua khỏi ranh giới kiểm soát thì Ðạt Hải, Phong đã đứng đón tại cửa, anh em vui vẻ trong vòng tay thân thƣơng của nhau, chúng tôi nhƣ những ngƣời anh em xa trở về đƣợc gia đình ra đón, chân tình không sao kể xiết. Chúng tôi đƣợc dịp làm quen với gia đình Phƣơng Linh Nhóm Nazaret cũng mới từ Phoenix, AZ đến. Tạ ơn Chúa, Chúa đã quan phòng lo lắng, đƣa đẩy chúng con đến nơi đúng lúc. Giờ không còn lo lắng gì nữa cả, từ Ðức qua đây thì Chúa làm nhiều phép lạ rồi, còn giờ đây thì Chúa lại ủy nhiệm cho anh chị em Nhóm Lên Ðƣờng New Linh Thao

Orleans lo tiếp cho đến ngày cuối đại hội, Trên đƣờng đi cái gì cũng mới lạ, đƣợc sự thêm mắm muối, chỉ dẫn giải thích của bác tài Phong, kèm lời phụ họa bổ sung của Ðạt Hải về nƣớc Mỹ làm cho sự hiểu biết của mình được rộng mở - Cảm ơn các Ngài nhà cháu thông hiểu cả rồi ạ!!! Vui ơi là vui. Xe chạy vào khu vực có sắc thái hơi khác lạ, đập vào mắt chúng tôi, … sân nhà ai cũng chƣng đầy đèn hoa sáng chóa, các tượng ảnh cao lớn thờ kính, trang trí đặt trước ngõ vào mỗi nhà hay trong vƣờn, khung cảnh này thật là khác lạ gợi tính tò mò, tôi hỏi : Phong ơi – Khu nầy của sắc dân nào ngự trị mà thấy quen quen…là lạ nhƣ chƣa bao giờ thấy, hay thấy ở đâu đó. Phong trả lời cho biết đây là địa điểm tụ họp của anh chị em Phong Trào Ðồng Hành trong những ngày tiền đại hội,… là làng xã của giáo xứ Maria Nữ Vƣơng Việt Nam – do đức ông Mai Thanh Lƣong làm chánh xứ - là quê hƣơng của Nhóm Lên Ðƣờng Ðồng Hành.

được tất cả các Hội Ðoàn Công Giáo nhƣ những xứ đạo quê nhà. Thật đây là một quê hƣơng Việt Nam thứ hai trên Xứ Mỹ.

Chúng tôi đƣợc đƣa đến nhà anh chị Cảnh, một thành viên Nhóm Lên Ðƣờng của Phong Trào Ðồng Hành thuộc xứ sở nƣớc Ngọc Lân (tên ngƣời Việt đặt cho New Orleans). Nơi đây đã có nhiều ngƣời đến trƣớc, kể cả cha Elizalde Thành từ Italia đến, cha đến sớm vì cha sợ đến trể bị mất chổ tốt. Cha Tuấn cũng đã đến rất sớm để kiểm tra xem bọn trẻ ở đây có chu toàn đƣợc công việc nặng nhọc giao phó đang đè nặng trỉu –(bản tính tốt đẹp của cha là nhƣ thế mà). Ðừng lo lắng nhiều cha Tuấn ạ, bọn họ ở đây với thiện chí cùng mình cộng thêm trí khôn vƣợt bực, họ sẽ chu toàn mọi điều rất hoàn hảo, bằng chứng khi đến đây chúng con cũng nhƣ mọi ngƣời không còn thấy lo lắng gì nữa cả, ăn uống phủ phê, lạnh thì có ngƣời choàng cho khăn ấm, khát thì có đôi ba ngƣời mang nhiều loại nƣớc đến, mệt thì đã có những người Ðƣợc biết Giáo xứ này thành lo quạt cho bằng những lời mát lập từ 25 năm trƣớc đây khi dịu êm đềm, đƣợc phục vụ nhƣ đoàn con Mẹ bị bọn Cộng sản xâm chiếm đàn áp thống trị phải gạt nƣớc mắt rời nƣớc ra đi sau những ngày tháng tư đen. Họ đến Mỹ bơ vơ được chính Ðức Tổng Giám Mục Phillip Hannan, Tổng Giáo phận New Orleans mang về cƣu mang tại đây, ban đầu họ chỉ có 16 gia đình, đến nay dân số họ đã có trên 10.000 ngƣời tập trung quây quần bên nhau, họ thành lập đƣợc 2 giáo xứ với ba họ lẻ mà mọi nơi đều có nhà thờ, cơ sở trƣờng học, đài Ðức Mẹ v.v... Họ thành lập Trang 61


một ông hoàng, bà chúa sƣớng ôi là sƣớng. - Lần sau có họp mặt con ghi tên tham dự nữa. Vi thế trong đêm tâm sự ngày đầu tôi đã nghẹn ngào vui sƣớng chia sẻ với anh em : Tôi đang tìm về nhà Cha và hiện đang cùng anh chị em vui vầy sống trong vòng tay thân yêu của Cha – tôi không còn lạc lỏng bơ vơ sợ sệt nhƣ những ngày vừa qua, với những khó khăn trãi dài trên bƣớc chân mình đi. Tôi an bình cùng anh chị em làm phút hồi tâm đêm đầu tiên gặp gỡ này, cùng cầu nguyện cho Ðại Hội đƣợc có kết quả tốt đẹp, cho những bƣớc đi của những anh chị em sắp đến đƣợc bình yên tốt đẹp. Ban tổ chức đã lo chu toàn cho hơn 200 con ngƣời từ bốn phƣơng đến có nơi ăn chốn ở ấm cúng, thoải mái tốt đẹp không phải tập trung ngủ nghỉ nơi hội trƣờng lạnh lẻo. Xin vỗ tay hoan hô ban tổ chức - phục các bạn sát đất rồi, cũng xin cảm ơn những ngƣời cho trú ngụ qua đêm, ở qúy vị chúng tôi nhận thấy đƣợc tình ngƣời – tình yêu Chúa.

phƣơng mình không?, Thấy anh chị em bận rộn tối tăm mặt mày, vẫn sắp xếp cho ngƣời về tham dự tham quan chợ Chồm Hỏm, Uống cà phê Dumond, dạo khu phố French Quarter đông đảo vui nhộn, Xin cảm ơn hảo ý của ban tổ chức nhóm Lên Ðƣờng. Ngày Chúa Nhật Ðại hội đã dự thánh lễ với Cộng Ðoàn Dân Chúa Việt Nam ở đây do Ðức Ông Mai Thánh Lƣơng chủ tế với sự góp mặt đồng tế của các cha về dự đại hội, chúng tôi rời New Orleans bang LA, di chuyển bằng xe Bus về bang MS hơn một giờ, đến Trung tâm Gulfshore Baptist Assembly tọa lạc tại eo biển Mexico thơ mộng. Tại đây mọi ngƣời về tham dự mới thật sự ghi danh nhận phòng ốc, đi vào chƣơng trình chính thức đại hội. Sau thánh lễ khai mạc, Ban Tổ chức giới thiệu chủ đề của Ðại hội Ðồng Hành năm 2002 ÐÔNG HÀNH VỚI CHÚA KITÔ TRONG THẾ GIỚI

HÔM NAY (Called to Be Christ’s Companions and Sent to the World). Chƣơng trình đại hội từ tối Chủ Nhật đến 12 giờ trƣa thứ tƣ ngày 01.01.2003 qua các buổi học tập chia sẻ các đề tài về Tinh Thần và Lý Tƣởng : - Ban Gia Ðình : Dùng linh thao và những phương pháp của Thánh Inhã làm khí cụ hạnh phúc gia đình - biết nhận định chọn lựa ơn Chúa dành cho – áp dụng lối sống đồng hành trong mọi giai đoạn trước và sau hôn nhân - biến gia đình đồng hành thành cộng đoàn tông đồ. - Ban Huấn Luyện và Tài Liệu : - Nhận biết Chúa Thánh Thần là nguồn sức mạnh, hy vọng và Khôn ngoan – Ao ước đi xa hơn trong lối sống đồng hành, giúp anh em nhận ra, đáp lại ơn gọi của Chúa - Những phương tiện đạt đến lý tưởng đồng hành (giới thiệu đường hướng và cung cấp phương tiện cho anh em đang khao khát – Các giai đoạn tiến triển của đồng hành, giúp các nhóm

Về tổ chức – Ban tổ chức chia đại hội ra làm hai giai đoạn, giai đoạn đầu những ngƣời phục vụ gặp gỡ, thảo luận những mấu chót cần thực hiện cho đại hội, đồng thời cũng đặc biệt dành cho những người về tham dự mà không ở trong ban phục vụ đƣợc có những buổi vui chơi du lịch thõa thích trƣớc khi bƣớc vào phần chính giai đoạn hai của đại hội….không biết ngoài ra anh chị em Lên Ðƣờng có muốn dợt le giới thiệu với anh chị em phƣơng xa những nét đặc thù có một không hai của địa Trang 62

Linh Thao


xác định đâu là lý tưởng đồng hành - Nhận định cách phục vụ, giúp nhóm phục vụ hữu hiệu hơn, anh em trong cộng đoàn dễ đến với nhóm. - Ban Youth Ministry : - Giúp các em biết khám phá tình thương và làm triển nở mối tương quan cùng Chúa bằng chính những kinh nghiệm cá nhân, biết đáp trả tình thương của Chúa, sẵn sàng cộng tác vào chương trình của Ngài – Giúp các em hai phương diện sống nhân bản và tâm linh Biết và hiểu mình là ai – Giúp các em xóa tan những dị biệt, ngăn cách, đồng thời gầy dựng sự cảm thông giữa cha mẹ và các em. Mỗi đề tài đƣợc phân chia nhóm, thảo luận, bàn cải đúc kết.

Fairfax, VA trúng cử chức trƣởng, và anh Phạm Trung nhóm Micae Mỹ, Los Angeles CA trúng cử chức phó phong trào - cả hội trƣờng vổ tay chúc mừng hai anh. Sau đó Thánh Lễ tạ ơn, hai anh cựu bàn giao nhiệm vụ cho hai anh tân trƣởng phó phong trào – Ðêm văn nghệ bỏ túi đƣợc MC Tuyết, nhóm Nazaret Phoenix, AX gây vui nhộn, tạo bầu không khí náo nhiệt khi giới thiệu các nhóm tham dự trình diễn – có sự đóng góp của cha Hải Ðăng, New Orleans trong màn ca tếu: Các món quà tặng được MC Tuyết miệng dẽo nhƣ keo rao bán đấu giá nhanh nhƣ phi thuyền vƣợt không gian - Ngƣời mua giá cao ủng hộ không tiết tiền, chỉ sợ không tranh dành mua nổi với quá nhiều ngƣời mau miệng hơn. Giao thừa đến đại hội nâng ly chúc tuổi nhau đón chào mừng Xuân mới. Món ăn sau văn nghệ đƣợc chờ đón mọi người ở phòng ăn, với cháo nóng, bánh tiêu dòn thơm, cua rang muối đậm đà tuyệt vời với rƣợu ngon.

Ngoài ra các Trƣởng, Phó và các tiểu ban Huấn luyện, Lịch trình Linh Thao, Báo Ðồng Hành, Tài Chánh, Truyền thông đều đƣợc phân phối thời khóa biểu trình bày,chia sẻ, rút ƣu khuyết điểm - dự định kế hoạch tƣơng lai. Cha Elizalde Thành cũng giúp Sáng thứ tƣ 1.1.2003, tuy mệt kiểm điểm Kế hoạch 5 năm. mõi sau một đêm vui vô tận, một số ngƣời phải dậy sớm ra Mỗi sáng tất cả họp lại đọc phi trƣờng về lại địa phƣơng, kinh sáng, buổi chiều dâng kẻ ở ngƣời đi bịn rịn - buổi thánh lễ, buổi tối ngồi lại làm kinh sáng lại bắt đầu cho một phút hồi tâm - Trọng điểm của ngày mới, tiếp đến Tổng kết đại hội năm nay là bầu lại đại hội “What do I hear from trƣởng, phó phong trào- một Ðại Hội and where do we go danh sách do các nhóm đã gởi from here?. – Thánh lễ bế mạc về ban bầu cử trƣớc đại hội, và mọi ngƣời chia tay sau 8 ngày đại hội anh chị em đƣợc ngày cùng nhau làm việc, cùng đề cử trình diện đại hội, trình nhau học hỏi, chia sẽ, cùng bày quan điểm cho đại hội nhau vui chơi trong Chúa. chọn lựa bầu cử, sau đó ngƣời Tham dự đại hội từ những đại diện các nhóm hiện diện, ngày đầu cho đến kết thúc và vắng mặt có gởi phiếu ủy được vui chơi ăn uống đầy đủ nhiệm bỏ phiếu- Kết quả anh học hỏi chia sẻ - đƣợc tham dự Lê thanh Liêm nhóm Hy Vọng thánh lễ một cách sốt sắng Linh Thao

được chia sẻ tâm tình cùng các bạn trẻ, nghe đƣợc quan niệm, tiếng nói chân thành, đƣợc quan sát tận mắt những đóng góp của giới trẻ - đƣợc san sẻ niềm vui buồn của những ngƣời đã lập gia đình, những khó khăn trong cuộc sống, những ơn ích hồng ân Chúa ban - Những tâm tƣ khác khoải của bậc cha mẹ - những ƣu tƣ của giáo hội, những thao thức của phong trào. Những giây phút hồi tâm thống hối, xin ơn ích bền đổ dẫn dắt của Thiên Chúa. Nhận thấy đƣợc ý nghĩa của ngày đại hội trọng đại, những công sức đóng góp của mỗi từng cá nhân, gia đình, nhóm, vùng, địa phƣơng. Những hy sinh của phong trào, của các cha. Mỗi ngƣời một phƣơng vị đóng góp cho sự thành công của đại hội. Cảm ơn Thiên Chúa đã cho phong trào mỗi ngày một triển nở, cung cấp cho phong trào những con ngƣời biết dấn thân, biết quên mình lo cho mọi ngƣời. Cũng cảm ơn những ngƣời tổ chức đã lo từng miếng ăn thức uống, nơi ăn chốn ở đầy đủ, thoải mái, đƣa rƣớc quá chu toàn, giữ gìn sức khoẻ của tham dự viên đƣợc bảo đảm, đủ sức tham dự trọn vẹn – có kết quả qua những ngày về dự đại hội. Thật là một kỳ công, một ân sủng Chúa đã ban cho gia đình Ðồng Hành, chúng tôi xin ghi lại những sự kiện dài dòng này để xin các bạn cùng hiệp dâng lên Thiên Chúa lời cảm tạ tri ân. Trƣờng Ðình ghi Trang 63


Trở

về với đời sống thƣờng ngày là trở về với bổn phận, trách nhiệm và thử thách... Niềm vui bên Chúa và bên nhau còn đong đầy trong tim nhƣng ... ngay khi trở về nhà, anh Hóa đã lên cơn sốt và nằm rét run lặp cập, thoa bóp và đánh gió, bớt chút ít, sau đó lại sốt, lại lạnh run và đau nhức ... Cháu Hƣng đƣa bố vào nhà thƣơng cấp cứu, còn một mình trong căn phòng trống trải, Hƣơng chẳng biết phải làm gì? Chỉ biết cầu xin Chúa cho anh, cho mình tìm đƣợc sự bình an trong Chúa.. Sau khi khám nghiệm, thấy không có gì nặng, bác sĩ đã cho anh về lại nhà.. Tạ ơn Chúa. Nếu anh bệnh trước đây vài ngày, không biết Hƣơng có đủ bình tĩnh để đến họp với nhóm không ? Xin cám ơn mọi người đã đem niềm vui đến cho nhau, đem sự cảm thông, an ủi và sức mạnh Trang 64

giúp cho nhau. Hƣơng không bao giờ quên hình ảnh của bác Huyến trai vui tƣơi trong thử thách, hình ảnh bác Huyến gái nhẫn nhục chịu đựng không những lo cho chồng con mà lúc nào cũng vui vẻ và phục vụ mọi ngƣời... Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa đã trao ban hai bác cho nhóm nhƣ một chứng nhân tuyệt vời để chúng con noi theo. Khanh, Tiến, Trung và Tâm mặc dù lần đầu theo bố mẹ đến với nhóm nhƣng tinh thần hòa đồng của các em đã làm Hƣơng quí mến và thầm cầu xin Chúa cho các con của mình cũng đƣợc nhƣ vậy. Bên cạnh các bạn rất trẻ nhƣ Long, Thảo, Quang, Hoa, Tấn, Chung, Hƣờng, Tuấn... Các bác lớn tuổi nhƣ bác Sai, Duyệt, Nguyệt, Khiết, Thân, các anh chị son son nhƣ Nga, Phƣợng, Châu, Sao, Tiết, Chi, Qui, Vinh, Dung... cũng đã chứng tỏ niềm vui trẻ trung không phân biệt tuổi tác để cùng làm việc, nhảy múa, leo

trèo... khiến các em phải bái phục. Riêng những ngƣời ở München cảm thấy hạnh phúc được đón tiếp mọi người, đặc biệt là những ngƣời ở rất xa nhƣ anh Lợi từ miền Bắc đã đáp máy bay đi họp, như Hiền với thân gái nhỏ bé đã vƣợt 600 km đi gặp nhóm. Như Khanh, Bảo, Trung đã hy sinh lái xe đƣa mọi ngƣời đến. Nhƣng có lẻ hai ngƣời đƣợc tuyên dƣơng hàng đầu, đó là bác Sai và bác Duyệt, mặc dù đã trên 70 tuổi, chưa bao giờ tới München nhƣng đã can đảm lên đường... Có lẻ Chúa thấu hiểu tấm lòng khao khát của từng ngƣời nên Ngài đã đổ tràn đầy hồng ân xuống cho nhóm trong cuối tuần qua, hơn 30 người đã ngồi sát bên nhau trong nhà nguyện thật ấm cúng để dâng lên Chúa những lời nguyện chân thành, những giọt nƣớc mắt hạnh phúc cũng đã chảy ra để tạ ơn Chúa và cảm ơn nhau. Linh Thao


Cha Lê Phan Berlin : Xin Thiên Chúa đỗ tràn Thánh Ân trên cha trong Ngày „lễ khấn trọn đời“ trọng đại của cha. Chúng con và gia đình các anh chị Hào Hòa, Kim Khiêm, Sơn Liên không đến dự được, vì ngày đó trùng vào dịp Tết Quí Mùi của Lớp Việt ngữ Heidelberg, mà chúng con lại dính vào tổ chức nên kẹt. Tuy vậy chúng con vẫn hiệp lời cầu nguyện xin Chúa ban nhiều Thánh Ân cho cha. Kính. Chị Tiếu Xuân Houston TX, USA: Như đã thưa với chị trong ngày gặp gỡ ở Ðại hội New Orleans, chúng em đã mượn được tập thơ „Tiếng Lòng“ của chị nơi thầy Thế và xin chị cho đi vài bài trong số này chị nhé. Cảm ơn chị thật nhiều, không thể quên được dáng hiền hòa dễ thương của người thơ và hồn thơ „Ðông Khê“ chị ạ – kính Sr Thérèse Quy, Nazareth, Israel : Ðược biết chị khoẻ mạnh về thăm gia đình và quê hương vào dịp tết Qúi Mùi – Chúng em cầu chúc chuyến đi chị bình an và vui – luôn nghĩ đến chị và cùng cầu nguyện cho hòa bình nơi Ðất Thánh – Thương chị nhiều. Cha Liêm, Canada: Rất tiếc là chúng con không thực hiện được khóa linh thao vào tháng 7/2003 vì tất cả giáo dân đều dồn nổ lực vào ngày „Hội Ngộ NiềmTin“ tại Roma. Linh Thao

Anh chị Hiền & Nghiêu Minh, USA: Nhờ „đài phát thanh“ của anh chị phổ biến „Ngày toàn thể Giáo hội Ðức cầu nguyện cho tự do tôn giáo tại Việt Nam“. Ðã được dân chúng tại các nơi, tại Mỹ hiệp thông cùng Giáo hội Ðức cầu nguyện cho quê hương Việt Nam. Việc làm đầy ý nghĩa này xin Chúa thưởng công cho anh chị. Có dịp nào sang DC tụi này sẽ đến quấy rầy anh chị… thêm. Anh chị Nƣơng, Wiesbaden, Thân. Ðức: Cảm ơn anh chị thật nhiều đã Cha Nguyễn trọng Tƣớc: ngỏ ý cho mượn nguyên căn Hình vườn táo tại Ðức cha nhà để tổ chức tĩnh tâm cho chụp đẹp ghê, lại được cha các em. Hẹn sẽ quấy rày anh đưa lên làm trang bìa cho tập chị lần khác. Xin Chúa trả nhật ký của một linh mục. Như công cho anh chị.Kính. vậy là xứ Ðức con được đi vào đời cha rồi đó phải Anh chị Minh, Einhausen, không?Cảm ơn cha thật nhiều Ðức : đã giới thiệu vô tình kiểu đó Tụi này lúng túng tìm nhà tổ làm tụi con nở phòng cả mũi, chức tĩnh tâm cho các em, sau thích ghê - Tụi con cũng đã khi cha nhận giảng phòng chuẩn bị hai tháng 5 và 6/2004 thông báo cho biết thời gian để nhờ cha sang giảng linh dự tính từ trước phải thay đổi, thao, biết đâu cha lại có thêm tụi này đã xoay trở đủ mọi một vài tấm hình đẹp hơn nữa chiều, liên lạc các nơi nhưng phải không cha? Mong chờ quá trể, không biết tính toán cha năm 2004. Kính. thế nào – Anh chị đã nhúng tay vào đúng lúc, dùng nhiều thì Anh Khoái, Ðan Mạch : giờ liên lạc đến gặp Cha xứ để Cảm ơn anh về hai cuốn sách hỏi mượn chổ giùm tụi này. „mà anh gọi là không có chi“ Anh chị tốt, gặp cha trù trì – Báo đang lên khuôn trong cũng tốt, thành ra công việc lúc khóa „Come & See“ Ðan rồi cũng trở nên tốt luôn. Cảm Mạch bắt đầu, nguyện xin ơn anh chị thật nhiều. Thân. Chúa Thánh Thần ban tràn đầy ơn ích cho 30 em và 5 huynh trưởng tham dự cũng Cha Hùng : Seatle USA : Khi nào có dịp ghé thăm Âu như người tổ chức. Ước mong Châu xin cha cho chúng con các em sẽ gặt hái được nhiều vài khóa linh thao cha nhé. kết quả trong con đường chọn Vừa đi chơi vừa làm lời đồng Chúa làm tình thương và cũng tiền Chúa giao cho, nhất cử xin Chúa dẫn đưa các em năm lưỡng tiện cha nhỉ ? Kính, xin tới tiếp tục khóa Thalithakoum. cầu cho nhau. Ðang liên lạc với cha Tước về các khóa linh thao 2004, Xin cầu nguyện cho nhau, Thân. Trang 65


Anh chi em nhóm Lên Ðƣờng , New Orleans, Louisiana USA : Cảm phục anh chị về gương phục vụ và hiệp nhất, Ai cũng dễ thương và vui vẻ lại rất tế nhị trong khi phục vụ mọi người. Nhìn các anh chạy đi chạy lại biết bao nhiêu cây số đường đưa người đi, rước người đến, „đưa rước“ thức ăn nước uống trong những ngày đại hội. Anh nào cũng mệt „phờ râu“ mà nụ cười luôn tươi nở trên môi. Cảm phục các chị khi cho chúng tôi những bữa ăn tuyệt hảo, chắc chắn các chị đã nấu nướng với một „rezept“ mà gia vị chính là „yêu thương“: Mỗi sáng một món xôi, bánh mì: Mỗi trưa mỗi chiều đều có canh có xào có mặn, có chè ngọt ngào tráng miệng. Rồi nào là những tô bún nóng hổi. Ngày cuối còn được thưởng thức món Gumpo đặc biệt New Orleans nữa chứ. Ðúng Tiết nhớ nhất là món canh rau đay với cà ghém. Phục nhóm Lên Ðường từ đầu mình và tứ chi rồi a nghen, khi nào có cái gì hay hay ở New Orleans thì réo một tiếng nghe. Dân Germany ham ăn lắm qúy vị biết không? – Khi về lại Germany còn được Phan Phong thay mặt nhóm Lên Ðường tặng cho 2 hũ cà to tổ bố. Thăm tất cả anh chị em, cảm ơn thật nhiều - cầu cho nhau nhé. Nhóm Tin Yêu, Bỉ Quốc : Cảm ơn Trâm và Hiệp đã thay mặt nhóm Tin Yêu mời anh chị đi nghỉ hè với nhóm. Anh chị xin lỗi Nhóm một lần nữa vì đã từ chối vào phút chót khi mọi ngươi đã thuê phòng ốc cho mình rồi. Lần đó gần phút khởi hành thì con dâu cả bị bệnh Trang 66

vào nhà thương, mong nhóm Tin Yêu thông cảm.Phần thiệt thòi nào đó xin Thiên Chúa đền bù cho nhóm. Thân thương. Anh Chị Giao Hoàng USA : Anh Giao ơi! Không lúc nào quên được những câu nói anh nhắc nhở và yêu cầu viết bài, mà không làm sao thực hiện được, lòng cứ áy náy mãi anh à. Cũng không lúc nào quên được giáng vẻ dịu hiền, lời nói ngọt ngào nhỏ nhẹ của chị - và những ngày gặp gỡ dễ thương, hạnh phúc trong dịp vừa qua, cầu cho nhau nhé, kính

Thiện Kim Lampertheim, Ðức : Cảm ơn em thật nhiều về những ưu ái đã dành cho anh chị, nhất là dịp vừa qua trong việc tổ chức khóa trẻ Come & See. Vạn sự khởi đầu nan mà luôn có em bên cạnh, với những khích lệ đỡ nâng, anh chị cảm kích và ghi nhớ, nhất là những ý lời cầu nguyện của em, mến nhiều.

Gia đình H6 Heidelberg, Ðức: Cảm ơn gia đình H6 đã tận tình giúp đỡ, hổ trợ, động viên, phổ biến những tin tức về các khóa linh thao, phân phối tờ Anh chị Kim Hoa Bà Bà, bản tin VTTA đến mọi người New Jersey USA : và cầu nguyện cho Nhóm Y Cuốn CD do ca đoàn của h chị Nhã. Xin Chúa trả công cho thực hiện khá lắm - cảm ơn gia đình H6. Thân. nhe. Nhớ anh chị và nhóm nhỏ của anh chị nhiều. Hẹn gặp lại Quang, Tuyết, USA: Anh chị tại Ðức năm 2005. OK! - Sẽ đã gởi 2 tập san Linh thao của chuyển lời của Hoa Bà Bà đến Nhóm Y Nhã sang cho Quang Châu và Thái ở Frankfurt/a.M. Tuyết, đã nhận được chưa? Mến nhiều. Không biết báo có đi chu du khắp thiên hạ trước khi đến tay tụi em không ? - Chờ đợi bài Diễm Trang VN : Tập San Linh Thao 2002 đến của Quang như đã hứa để đi tay Diễm Trang quá trễ vì nó kỳ này, nhưng không chờ được phải còn đi chu du khắp thiên nữa, thôi đành đi trước, mong hạ đó. Ðã chuyển lời thăm hỏi Quang cứ gởi sẽ sắp xếp cho của Diễm Trang đến tất cả anh đi chuyến sau. OK, Thân. chị em nhóm ở Ðức. Kính thăm gia đình và chúc Diễm Trang Chị Mai, New Orleans,USA: nhiều thành công trong công cảm ơn chị Mai thật nhiều việc bác ái mà Diễm Trang và những ngày tụi này lưu tại các bạn trẻ đang thực hiện. New Orleans. Nhớ nhất vườn Mến nhiều, cầu cho nhau. nhà chị, kim quất ở Việt Nam thì chua mà sao vườn nhà chị Thúy, Rôma: Không ngờ gặp ngọt ngào thế không biết! Khi lại Thúy ở Rôma chứ. Thế nào đi hành hương Ðức Mẹ nào? Vật lộn với Ý ngữ và La Mexicô thì nhớ đến em. Cầu ngữ có mệt không? Chắc chắn cho nhau. Thân mến. thế nào người đẹp cũng chiến thắng vẻ vang phải không?, khi nào ghé thăm gia đình ở Ðức nhớ đến với nhóm nghe. Ai cũng nhắc Thúy đó. Mến. Linh Thao


…… tiếp theo trang 41 dứt cuộc hành trình đòi sống tôi, nhƣ tôi đã mở đầu bài viết này, đó mới chỉ là khúc quanh quan trọng trong đời sống để tôi trở thành con cái Chúa vào lúc 36 tuổi. Tất cả đã đƣợc quan phòng, ngay lúc lên 6 tuổi, ba mẹ tôi đã dẫn tôi đến Chùa và dâng tôi cho Phật Tổ để sống đời sống tu trì, vì theo tử vi, khi lớn lên tôi sẽ thành một Vị Sƣ Trƣởng. Nhƣ thế từ thuỏ thiếu thời cho đến hết thời thiếu niên, tôi đã khoác trên mình tấm áo cà-sa, trải qua biết bao thăng trầm của cuộc sống và đó chính là con đường tôi phải đi qua để đến với Chúa Kitô, con đƣờng đã vạch ra ngay thời thơ ấu dƣới mái nhà Chùa. Và, nếu không gặp cha X. để có một tình bạn thắm thiết, có lẽ tôi còn đang lặn lội trong một kiếp sống phong trần… Viết cho cha mẹ đã già đang sống với một ngƣời chị ở cách xa gần 300 cây số về việc từ giả tấm áo cà-sa để trở thành một ngƣời Kitô hữu, tôi nhận được thư hồi âm như sau:… „Con yêu quí! Ðó là số phận đời con!“ …Tôi vội vã viết thƣ hồi đáp, giải thích với cha mẹ tôi về „Chúa Quan Phòng“ và cuối thư tôi đã viết thêm: „Kính thưa Ba mẹ, Có thể gọi là Số Phận hay Quan Phòng, nhưng trong ngôn ngữ Sinhala của chúng ta có câu tục ngữ: Sống mà không có bạn giống như chết mà không ai biết, Ông bạn Linh mục nọ đã giúp con nhìn thấy con đường đi từ mơ hồ bất định đến xác thực tín trung. Từ đây, đường đời con sẽ được hướng dẫn bởi ánh sáng ban sự sống mới. Con không bao giờ quên ông bạn ấy cũng như không bao giờ con quên ba mẹ kính yêu“. (Trích MẢNH XƢƠNG KHÔ TRONG SA MẠC của Lm. J. Bùi Ðức Tiến)

Linh Thao

Trong sÓ này ThÜ Linh Thao ....................................................................... 02 Ngu©i MË cûa biên gi§i sÓng và ch‰t .................................... 03 Hành trang cûa muÓi .............................................................. 04 Чc mÖ Linh Thao ................................................................. 06 ñ©i SÓng (thÖ) ....................................................................... 08 Quä Tim M§i (nhåc) .............................................................. 09 Con cá thÙ nhÃt: MË Maria, mÓi tình ÇÀu cûa tôi .................. 10 Khuôn m¥t ThÀy Giêsu .......................................................... 12 M¡t ki‰ng và giá trÎ Ç©i ngÜ©i ................................................ 13 L©i ngÜ©i trên núi (thÖ) .......................................................... 17 ñiều kiện N¶i tâm Ç‹ làm Linh Thao .................................... 18 CÀu Nguyện ........................................................................... 19 ñ‹ duy trì và phát tri‹n Ön Linh Thao ................................... 23 Ti‰ng v†ng trong sa måc ........................................................ 24 Bài thÖ t¥ng MË (thÖ) .............................................................. 25 Thánh Phanxicô Xaviê, linh møc ............................................ 26 Cha Dominaci về v§i Chúa .................................................... 28 M¶t chút Üu tÜ về Nhóm ......................................................... 29 Nh§ về Nhóm ......................................................................... 29 Ch†n džc Çoån Tin MØng theo hoàn cänh ............................. 31 N‰u Cha bäo (thÖ) .................................................................. 31 Ra khÖi ................................................................................... 32 Tình yêu Chúa (thÖ) ............................................................... 34 Tïnh tâm gi§i trÈ Germany ..................................................... 35 Tình bån h»u .......................................................................... 39 HÒi tܪng ............................................................................... 42 L©i Kinh dâng Chúa (thÖ) ....................................................... 43 Khóa Come & See ÇÀu tiên tåi ñÙc ........................................ 44 Thông báo ñåi H†c Hè 2003 ................................................. 46 ñ‰n v§i Bí Tích Thánh Th‹ ................................................... 47 Chúc MØng & Niềm vui ÷n g†i (thÖ) ................................... 49 Tâm s¿ cûa Lệ ... ..................................................................... 50 Ynhã mØng Xuân Quí Mùi ...................................................... 55 Tôi d¿ ñåi H¶i ñÒng Hành ................................................... 59 HÜÖng tâm s¿ ......................................................................... 64 ThÜ Tín .................................................................................. 65 Møc ñích các Khóa Linh Thao ............................................. 68 Linh Thao 2004 Thời gian 2 tháng 5 và 6 năm 2004 linh mục Nguyễn Trọng Tước đã nhận lời sang giảng Linh Thao ở Ðan mạch, Bỉ và Ðức. Tại Ðức sẽ có các Khóa vùng các cha Nguyễn Trọng Quý, Huỳnh Công Hạnh, Bùi Thượng Lưu, Ngô Công Hoan. Chi tiết sẽ được thông báo sau. Báo Linh Thao

Trang 67


Cha Julian Thành SJ I - Khóa Cuối Tuần (ba ngày):

II - Khóa Năm, Tám Ngày:

Mục Ðích: 1) Dẫn anh em trên đƣờng làm quen và kết thân với Thiên Chúa: - biết nghe, tức cảm nhận các tiếng kêu mời, tác động, soi sáng của Chúa, - vƣợt qua những hiểu lầm về Thiên Chúa (quan tòa, độc tài, khó tính...), - biết “thinh lặng” và giá trị của thinh lặng,, - biết “mở lòng” tức là để những tâm tình thầm kín nẩy nở lên để Thiên Chúa chữa lành vết thƣơng, được Ngài tha thứ tội lỗi, mang lại niềm vui vả bỉnh an đích thực đến chúng ta.

Mục Ðích: Muốn tiến xa hơn trên đƣờng kết thân và làm đẹp lòng Thiên Chúa: - quý mến tình bạn với Chúa Kitô, - muốn hiểu đƣờng lối của Chúa khác đƣờng lối ích kỷ của chính mình ở chỗ nào, - muốn có lòng “bình tâm” thực sự để quý mến Thiên Chúa trên hết mọi sự, - sẵn sàng thoát khỏi những rảng buộc của nội tâm, các thần tƣợng và mở lòng cho tình yêu Chúa, - muốn tỉm hiểu ơn gọi Chúa dành cho chính mình và lựa chọn tƣơng lai. Những ai chỉ muốn “tránh tội trọng” và “cứu linh hồn” thôi, tức là chỉ muốn tuân theo các đìều răn tối thiểu, sống một cuộc sống “đạo đức” và bảo đảm “bình an” tâm hồn, chưa sẵn sàng cấm phòng 5 hay 8 ngày. Ðiều kiện cần thiết để Linh Thao năm hay tám ngày: Anh chị em sẵn sàng cầu nguyện một cách đơn giản: - biết cầu nguyện, xét mình, suy niệm Kinh Thánh một mình, - biết làm thời khóa biểu thích hợp cho mình: giờ suy niệm, xét gẫm, thong dong... - muốn tập cản nhận các tác động của Thiên Chúa không có “nguyên do“, tức không dùng những hình thức có thể gây cảm xúc thiêng liêng. - muốn tập phân biệt thần loại tinh vi hơn, giữa “tốt thiệt“ (từ lúc bắt đầu và kết thúc trong thánh ý Chúa) và “tốt giả” (tức là “tốt” lúc ban đầu mà kết thúc ngoài thánh ý Chúa). Ðối với các anh chị này, thinh lặng không còn là vấn đề. Ngƣợc lại, họ đi tìm thinh lặng hoàn toàn và lâu dài nhƣ điều kiện cần thiết để đạt tới các kết quả trên. Các anh chị cảm thấy Chúa Kitô thu hút càng ngày càng nhiều, - muốn nghe và đáp lại tiếng kêu mời của Ngài một cách khiêm nhƣờng,, - không mơ ƣớc có những kinh nghiệm cao siêu theo ý muốn riêng,, - biết rõ ràng lòng yếu đuối với tham vọng và tự ái của mình, - đáng đƣợc Chúa cứu thoát để sống càng ngày càng tự do và bình tâm...

2) Hiểu và cảm nhận giá trị cao quý của loài ngƣời và mục tiêu cuộc sống theo Thánh Ý Chúa: - vƣợt qua mọi mặt cảm tự ti, chán nản, tội lỗi, và các vết thƣong nội tâm từ quá khứ, - tha thứ và mở lòng chấp nhận tha nhân, - yêu mến anh em, tin tƣởng họ, yêu đời và hy vọng, - mong muốn giúp tha nhân. 3) Hiểu và thực sự ăn năn trở lại với Chúa: - bỏ cuộc sống tội lỗi, ích kỷ, lầm lạc, - bỏ tham vọng, thần tƣợng trong cuộc sống,, - dấn thân và phục vụ tha nhân với lòng rộng rãi, - lắng nghe ơn gọi Chúa dành cho mình. 4) Biết nhận định Thánh Ý Chúa: - phân biệt thần loại, hiểu những mánh khóe giả dối của thần dữ (mang đến sự chết) và hƣơng vị hiền lành, ngay thẳng của thần lành (dẫn đến sự sống). 5) Biết đọc và cầu nguyện với Kinh Thánh, trong các thánh lể, trong Bí Tích Hòa Giải, qua thánh ca, khi cầu nguyện bộc phát, hoặc viết nhật ký, làm phút hồi tâm...

LT2003  

Sống trọn kế hoạch của Chúa là mưu cầu hạnh phúc cho chính mình Linh Thao là một giữa nhiều phương thức cấm phòng trong Giáo Hội, chào đời...

LT2003  

Sống trọn kế hoạch của Chúa là mưu cầu hạnh phúc cho chính mình Linh Thao là một giữa nhiều phương thức cấm phòng trong Giáo Hội, chào đời...