Page 1

le postmoderniste n째2 - 03/2013


Năm 2012 là một năm nổi bật của điện ảnh thế giới. Bên cạnh các phim đại diện những luồng văn hóa đa dạng được giới phê bình vinh danh, các phim giải trí của Hollywood cũng đạt được nhiều tiến bộ về chất lượng thẩm mỹ. The Avengers, The Dark Knight Rises, The Hunger Games, Skyfall, The Hobbit, The Amazing Spiderman, vân vân không chỉ đơn thuần làm khán giả choáng ngợp với kỹ xảo điện ảnh hoành tráng mà còn thể hiện những cách kể chuyện sáng tạo và truyền đạt những tư tưởng nhân văn. Tin đáng mừng là các phim nghệ thuật đang dần được công chúng đón nhận một cách nồng nhiệt hơn, với nhiều phim doanh thu lên đến 9 chữ số (USD), tạo áp lực đối với những phim giải trí kém chất lượng khác. Trong khi cục diện điện ảnh thế giới đang có những biến chuyển tích cực thì tình trạng điện ảnh Việt Nam bắt đầu xuống dốc. Phim nghệ thuật không có những kiệt tác kinh điển mới, đa số mang nội dung nhạt nhòa, khô khan, cổ hủ, không truyền tải được những cảm xúc mãnh liệt vốn có trong nghệ thuật. Trong khi phim giải trí lại luẩn quẩn những mô tuýp kịch bản nghèo nàn về trí tuệ, coi thường khả năng thưởng thức điện ảnh của khán giả. Diễn viên trong những phim này thường xuyên có những câu thoại vô nghĩa, vô lý và vô duyên, là nỗi thẹn của những người nói tiếng Việt. Trong khi đó, giải Cánh Diều Vàng, giải thưởng điện ảnh lớn nhất Việt Nam, lại hoan nghênh và khen tặng những tác phẩm thị trường kém chất lượng này. Không khác các nước trên thế giới ngoại trừ Ấn Độ, Nigeria và Hàn Quốc, rạp phim Việt Nam chủ yếu thu hồi vốn từ những phim nhập từ Hollywood. Đây không phải là điều đáng buồn, mà là một cơ hội để tạo ra sự khác biệt và động lực tìm tòi thể hiện bản lĩnh dân tộc. Đó là điều đang diễn ra ở nước Pháp và đã trở thành truyền thống văn hóa điện ảnh ở đó, nơi mà tính auteur của nhà làm phim được đặt cao hơn tính đại chúng của tác phẩm. Chỉ có một loại người mới đam mê phim giải trí Việt Nam, đó là những người đã vượt xa tuổi trưởng thành mà vẫn mang bộ óc của đứa trẻ mới dậy thì bỏ học mê chơi, vô tâm vô cảm, hỗn láo xấc xược, mất căn bản về lôgic và hoàn toàn xa rời xã hội loài người. Trong số thứ 2 của le postmoderniste, ban biên tập quyết định dành trọn ấn phẩm để giới thiệu và phê bình một số tác phẩm điện ảnh xuất sắc nhất của năm 2012 để tiếp nối việc vinh danh các tài năng thành công tại giải Oscar lần thứ 85 và giải Cánh Diều Vàng 2012. Ban biên tập rất tiếc không bao gồm một phim Việt Nam nào trong số này vì không đủ số trang cho phép. Thứ tự của các phim trong số này không mang ý nghĩa tăng dần hay giảm dần về chất lượng, mà chỉ dựa trên tính đa dạng về cảm xúc của các tác phẩm. _le cerveau droit

note de la rédaction


looper a simple life argo zero dark thirty lincoln django unchained silver linings playbook the sessions holy motors les autre films excellents rian johnson

ann hui

ben affleck

kathryn bigelow

steven spielberg

quentin tarantino

david o. russell

ben lewin

leos carax

sommaire


looper đạo diễn & biên kịch: Rian Johnson diễn viên: Joseph Gordon-Levitt, Bruce Willis, Emily Blunt ngôn ngữ: tiếng Anh

Một bộ phim khoa học viễn tưởng kinh điển thường đặt ra một câu hỏi nhân đạo cho xã hội loài người trong tương lai, đồng thời áp dụng nó vào hoàn cảnh của thế giới hiện tại. Câu hỏi hướng đến khán giả, khiến họ phải suy nghĩ về ý nghĩa của sự tồn tại của bản thân. Tương tự như Metropolis (1927), Blade Runner (1982) hay The Dark Knight (2008), Looper mô tả một đô thị phồn hoa đang bị mục rữa bởi bất bình đẳng kinh tế và sự xuống cấp của đạo đức cộng đồng. Nhưng người hùng của Looper lại mang một lý lịch kém phần hào nhoáng hơn: một kẻ giết mướn cho một băng đảng tội ác ngầm. Điều thú vị là nạn nhân bị đưa vượt thời gian từ tương lai 30 năm sau về để trừ khử. Như vậy thân xác của họ sẽ mất tích hoàn toàn trong tương lai đó. Tuy nhiên trong bản hợp đồng với băng đảng, khi một sát thủ đến tuổi về hưu, phiên bản tương lai của hắn sẽ được gửi về để thủ tiêu bởi chính hắn hòng để diệt khẩu, bảo toàn bí mật công nghệ vượt thời gian.


Mọi việc thay đổi một ngày nọ, khi Joe, tên giết mướn (Joseph Gordon-Levitt), nhận ra nạn nhân tiếp theo chính là bản thân mình, già hơn 30 tuổi (Bruce Willis), của thế giới tương lai. Lẽ ra Joe hiện tại không được chần chừ nhưng Joe tương lai lại lợi dụng tính bất ngờ của sự việc để tấn công anh và trốn thoát được. Băng đảng quyết định tìm diệt cả hai phiên bản của Joe. Một trong những cảnh thú vị nhất của phim là khi hai Joe gặp nhau ở một quán ăn để đàm phán. Cũng là một người nhưng ở hai độ tuổi khác nhau: một người thông thái, duy tâm hơn, một người lêu lổng, bướng bỉnh hơn. Phải chăng chúng ta ai cũng cảm thấy điều này khi suy nghĩ về quá khứ của mình? Nhưng phim không chỉ dừng ở những cuộc rượt đuổi đẫm máu. Nó thưởng thức những quãng chậm, tạo thời gian suy nghĩ thông suốt cho Joe trẻ, với sự xuất hiện của mỹ nhân (Emily Blunt), người làm anh giác ngộ ra cái đẹp của cuộc sống trong một xã hội thối rữa. Khoảnh khắc giác ngộ đó giúp Joe tìm ra lối thoát cho rắc rối của bản thân và của cả nhân loại. Và đó chính là lúc anh trở thành người hùng. Looper có thể được so sánh với loạt phim The Terminator của James Cameron dựa trên sự khai thác chủ đề du hành vượt thời gian. Nhưng nó xuất sắc hơn vì nó không quá chú tâm vào lôgic và luân lý của việc vượt thời gian mà chú trọng sử dụng vốn kiến thức của khán giả về đề tài khoa học viễn tưởng này để diễn đạt một câu chuyện sáng tạo, bất ngờ và đầy chất nhân văn. Đó là câu chuyện về thế giới quan của một chàng trai trẻ bị thay đổi do tác động của những trải nghiệm bất lợi cho bản thân, từ một xu hướng ích kỷ với những ham muốn tự nhiên đến sự khám phá những tố chất làm nên con người và cuối cùng đến một lý tưởng quên mình vì người khác. Joe đã cảm nhận được trách nhiệm, sự tổn thương, lòng vị tha, tình yêu chân chính và nhiều cảm xúc khác của một con người văn minh. Có lẽ chính sự thay đổi của bản thân đã đem lại cho anh niềm tin về khả năng thay đổi của xã hội và quyết định hy sinh thân mình để cứu giúp nó. Looper là một trong những phim xuất sắc nhất của năm 2012 và là một trong những phim khoa học viễn tưởng đáng ghi nhớ nhất mọi thời đại.


桃姐

(a simple life)

đạo diễn: Hứa An Hoa biên kịch: Trần Thục Hiền diễn viên: Lưu Đức Hoa, Diệp Đức Nhàn ngôn ngữ: tiếng Quảng Đông

An Du viết Chị Đào (Đào Tỷ hay A Simple Life) là bộ phim nói tiếng Hoa hiếm hoi gặt hái nhiều thành công cả trên trường quốc tế lẫn các liên hoan phim tiếng Hoa trong năm 2012. Và cũng khác với các phim Hoa ngữ từng được thế giới biết đến trước đó như Thập Diện Mai Phục, Anh Hùng, Triệu Thị Cô Nhi, vân vân hầu hết khai thác đề tài võ hiệp đặc thù của văn hóa Trung Quốc với dàn diễn viên trẻ đẹp, những màn võ thuật được dàn dựng công phu và tiết tấu phim nhanh, dồn dập, Chị Đào lựa chọn một đề tài hết sức bình dị, hết sức đời thường, thậm chí quá mức tầm thường để được các đạo diễn để ý đến: cuộc sống và tâm tư tình cảm của người nô bộc già đã làm việc hơn sáu mươi năm cho một gia đình. Và dàn diễn viên của phim tất nhiên cũng kém tươi trẻ lung linh, Diệp Đức Nhàn trong vai chị Đào hơn bảy mươi tuổi tóc bạc da mồi, thậm chí cả tài tử Lưu Đức Hoa trong vai cậu ấm Roger cũng giản dị hơn bình thường rất nhiều, có khi còn bị nhầm là thợ sửa máy lạnh. Thế nhưng, dưới ngón nghề tinh tế của nữ đạo diễn Hứa An Hoa, có lẽ chính vì những giản dị ấy, đặc biệt là tình cảm tự nhiên và nồng ấm giữa cậu ấm Roger với chị Đào, người làm công đã bồng bế chăm bẵm cả bốn thế hệ gia đình anh trong hơn sáu mươi năm, người đã trở thành một phần gia đình anh, một phần thân thuộc tự nhiên không thể thiếu vắng trong ngôi nhà và trong cả cuộc đời anh, đã làm người xem cảm động từ đáy lòng và thắp lên niềm tin tưởng vào tình cảm chân thành của con người.


Sau khi đại gia đình Roger từ Hồng Kông chuyển đến Mỹ sinh sống, Chị Đào vẫn tiếp tục ở lại chăm sóc một mình Roger, chỉ đến sau khi bị tai biến, sợ mình trở thành gánh nặng cho anh, chị mới nằng nặc đòi đến ở nhà dưỡng lão, rời xa ngôi nhà chị đã cống hiến hơn sáu mươi năm cuộc đời mình. Và Roger, từ vị trí của người luôn được chăm sóc chiều chuộng đổi vai với chị Đào, kề cận lo lắng cho chị đến lúc cuối đời. Đọng mãi trong nụ cười rưng rưng nước mắt của người xem là cái nắm tay tự nhiên, rồi kéo tay chị Đào trang điểm ăn vận duyên dáng như của cậu ấm Roger đóng bộ chỉnh tề khi hai người đi bộ về sau buổi trình chiếu ra mắt phim của Roger, hay cảnh Roger dìu chị Đào lúc này đã phải ngồi xe lăn khiêu vũ trong công viên cũng vậy. Không chỉ tình cảm giữa Roger và chị Đào, mà dường như mỗi nhân vật trong phim đều là một tia sáng ấm áp làm lay động lòng người, như chị Đào dù biết chú Kiên, người đàn ông thích khiêu vũ hay tán tỉnh để mượn tiền chị đi chơi gái, nhưng chị vẫn đưa, vì “cũng còn được đi chơi như thế bao lâu nữa đâu”, hay hình ảnh cả năm thế hệ gia đình Roger từ Mỹ trở về chụp hình chung với chị, hay cảnh người chị gái Roger dành lấy việc lo lắng chi phí hậu sự cho chị Đào, vân vân. Mỗi một chi tiết nhỏ nhưng tinh tế như thế, đều gieo vào lòng người đọc những giọt nắng ấm áp. Có lẽ vì những tình cảm chân thật tự đáy lòng ấy, dưới diễn xuất tinh tế của các diễn viên gạo cội và con mắt thẩm mỹ đặc biệt của Hứa An Hoa, nên mặc dù được dẫn dắt một cách chậm rãi, phim vẫn hấp dẫn người xem và làm nên kỳ tích phòng vé ở các nước nói tiếng Hoa. Và Diệp Đức Nhàn là diễn viên Hồng Kông đầu tiên nhận được giải Nữ Diễn viên chính Xuất sắc nhất tại LHP Venice lần thứ 68. Ủy Ban cơ hội bình đẳng Italy trao Equal Opportunities Award cho phim, giải biểu diễn đặc biệt cho đạo diễn Hứa An Hoa. Hiệp hội điện ảnh Italy trao giải La Navicella cho Chị Đào để biểu dương tinh thần nhân đạo của phim. Phim cũng đoạt giải đạo diễn xuất sắc nhất, nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, nam diễn viên chính xuất sắc nhất Liên Hoan Phim Kim Mã lần thứ 48, và 5 giải gồm phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, nam nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, biên kịch xuất sắc nhất tại Liên Hoan Phim Kim Tượng lần thứ 31. Với đề tài về người già, phim dựng lên một câu chuyện đơn giản về một cuộc đời đơn giản, nhưng ẩn sau sự đơn giản đó là những thông điệp nhân văn sâu sắc làm lay động lòng người.


argo

đạo diễn: Ben Affleck biên kịch: Chris Terrio diễn viên: Ben Affleck, John Goodman, Alan Arkin ngôn ngữ: tiếng Anh

Chẳng ai có thể cản nỗi Ben Affleck. Là một diễn viên điển trai và nổi tiếng nhưng anh không hề mãn nguyện với vị trí trước ống kính. Dù đã thuyết phục khán giả bằng kịch bản phim Good Will Hunting cùng với Matt Damon, anh bắt đầu được giới phê bình công nhận là một đạo diễn tiềm năng qua phim đầu tay Gone Baby Gone và sau đó là The Town. Với Argo, Affleck thực sự đã vươn đến một tầm cao mới. Bộ phim mở ra một lối đi sáng tạo không chỉ cho Affleck mà còn cho cả nền điện ảnh Mỹ. Argo là một bộ phim kinh điển Hollywood, với đầy đủ các cảm xúc hồi hộp, hài hước và một kết thúc có hậu. Nó kể lại chiến dịch hợp tác giải cứu con tin của CIA, Hollywood và chính phủ Canada giữa cuộc khủng hoảng chính trị đang diễn ra tại Iran vào năm 1980. Affleck vào vai Tony Mendez, điệp viên CIA được giao nhiệm vụ đóng giả nhà sản xuất của bộ phim khoa học viễn tưởng tên Argo. Anh phải thuyết phục nhà cầm quyền Iran rằng nhóm con tin người Mỹ thật ra là đoàn làm phim người Canada để đưa họ khỏi Iran. Câu chuyện dù dựa trên sự kiện có thật nhưng thêu dệt vô số các chi tiết hư cấu hòng đan vào những cảnh hành động ngộp thở. Đây không phải là điểm yếu của phim mà chính là điều làm nên tính giải trí và chất Hollywood của nó. Chẳng trách cả Canada và Iran đều chỉ trích tính phi thực tế của phim.


zero dark thirty đạo diễn: Kathryn Bigelow biên kịch: Mark Boal diễn viên: Jessica Chastain, Jason Clarke, Joel Edgerton ngôn ngữ: tiếng Anh Một kịch bản nhân văn thường đẩy người anh hùng vào sát lằn ranh giữa thiện và ác. Nó đặt câu hỏi về sự hoàn hảo của nhân vật chính diện và tìm một nguyên tắc công bằng để phân biệt người đó với kẻ phản diện. Nhưng đôi khi tính mơ hồ thiện ác này lại làm một tác phẩm điện ảnh mất đi khả năng truyền tải thông điệp nhân văn. Zero Dark Thirty, kể về chiến dịch truy tìm và ám sát trùm khủng bố Osama Bin Laden, là một phim đáng xem nhưng không để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng khán giả vì lý do này. Trong khi Argo, một bộ phim với đề tài tương tự, lại đơn giản hóa sự phức tạp của sự kiện lịch sử đi để giúp khán giả chú tâm vào ý chính của câu chuyện. Zero Dark Thirty là một bộ phim công phu, từ diễn xuất, trang phục, cảnh quay đến âm nhạc lẫn dựng phim. Điều tầm thường nhất của phim lại là kịch bản do Mark Boal viết. Nếu bạn là người thường xuyên theo dõi tin tức, bộ phim chẳng đem lại một thông tin gì mới đối với những gì công dân thế giới biết về vụ ám sát Bin Laden. Điều duy nhất mang tính nhân văn là ý chí của nhân vật chính Maya (Jessica Chastain), một nữ điệp viên CIA mạnh mẽ đầy tâm huyết với chiến dịch đó. Tuy nhiên, câu chuyện kéo dài lê thê và lặp lại nhiều cảnh mang cùng một ý nghĩa (đặc biệt là các vụ tấn công khủng bố nhắm vào người phương Tây). Trường cảnh vô nghĩa nhất là vụ tấn công của biệt đội Hải Quân Mỹ SEALs vào sào huyệt của Bin Laden ở Pakistan, không mấy liên quan đến cảm xúc của nhân vật chính dù chiếm mất 1/3 thời lượng của cả phim. Có thể nói, Zero Dark Thirty là một phim hay nhưng chán.


lincoln

đạo diễn: Steven Spielberg biên kịch: Tony Kushner diễn viên: Daniel Day-Lewis, Sally Field, Tommy Lee Jones ngôn ngữ: tiếng Anh Từ một chàng trai trẻ tò mò với máy quay phim, Steven Spielberg đã đi vào lịch sử nghệ thuật thế kỷ 20 và 21 với hàng loạt các tác phẩm kinh điển của điện ảnh Mỹ. Có thể nói hai thể loại phim mà Spielberg đam mê sản xuất nhất là khoa học viễn tưởng và lịch sử thế giới hiện đại. Nếu phân tích, cả hai thể loại đều hướng đến cùng một đề tài chung, đó là bản chất của nhân loại. Phim của ông thường có nhiều nhân vật đa dạng về tích cách, mỗi nhân vật đều có cả hai mặt tối sáng, và trong bối cảnh lầm than, một anh hùng dám hy sinh quyền lợi bản thân để làm thay đổi xã hội. Những tác phẩm như E.T.: The Extra-Terrestrial, Schindler's List và Saving Private Ryan đều gởi gấm thông điệp này. Ai cũng biết cuộc Nội Chiến Mỹ và biết số phận của Abraham Lincoln sau khi giải phóng được nô lệ. Tuy nhiên trong phim Lincoln, Spielberg và biên kịch Tony Kushner quyết định tránh chú tâm vào những tình tiết khô khan của lịch sử để kể lại một câu chuyện thân mật, cá nhân hơn về vị tổng thống vĩ đại này. Không khai thác những cảnh hành động hoành tráng vốn có của mình, Spielberg đặt Lincoln vào những không gian nhỏ và tối của Nhà Trắng để lột trần một người đàn ông đang dằn vặt giữa lương tâm với người da màu và trách nhiệm kết thúc chiến tranh. Daniel Day-Lewis, một trong những diễn viên tài năng nhất thời đại chúng ta, đã không chỉ làm sống dậy con người thật của Lincoln mà còn làm khán giả phải cảm động vì lý tưởng cao cả của vị tổng thống. Phim là một lời nhắc nhở cho nền chính trị bế tắc của Mỹ, nơi mà hiện tại vẫn bị chia rẽ sâu sắc bởi sự hiện diện của một tổng thống da màu.


django unchained đạo diễn & biên kịch: Quentin Tarantino diễn viên: Jamie Foxx, Christoph Waltz, Leonardo DiCaprio ngôn ngữ: tiếng Anh

Không ai có thể tiên đoán được sức sáng tạo của Quentin Tarantino. Kịch bản mới nhất của ông, thấm đẫm bạo lực, hài hước và bất ngờ, không hề làm phụ lòng fan hâm mộ. Django Unchained, tiếp nối loạt phim chủ đề báo thù bao gồm Kill Bill, Death Proof và Inglourious Basterds, đưa người xem trở lại một miền Nam nước Mỹ thời đồn điền nô lệ và đấu súng cao bồi. Chàng nô lệ Django (Jamie Foxx) được giải phóng bởi Tiến sĩ Schultz (Christoph Waltz), một sát thủ chuyên giết tội phạm truy nã lấy tiền thưởng. Nhận ra tài năng bắn súng và trí tuệ sắc bén của chàng da đen, Schultz quyết định nhận anh làm trợ tá trong những cuộc trinh sát của mình với thỏa thuận sẽ giúp anh cứu thoát vợ mình khỏi tên chủ đồn điền tàn ác Calvin Candie (Leonardo DiCaprio). Django Unchained không chỉ là một phim hài với phong cách nhái những phim kinh dị rẻ tiền những năm 70, mà còn là một anh hùng ca về một người da đen mạnh mẽ, thông minh và có một con tim yêu thương vô bờ bến. Trong một năm mà người dân Mỹ phải điên đầu lựa chọn giữa hai ứng cử viên tổng thống - một người da trắng, một người da đen - cùng với Lincoln, Django Unchained là một tuyên bố ủng hộ đại nghĩa của tổng thống Barack Obama từ giới Hollywood.


silver linings playbook đạo diễn & biên kịch: David O. Russell diễn viên: Bradley Cooper, Jennifer Lawrence, Robert De Niro ngôn ngữ: tiếng Anh

Thật hiếm những phim có cái nhìn nhân đạo về những người mắc bệnh tâm thần. Đa số phim thường dùng bệnh tâm thần để giải thích cho tính bạo lực của những tên giết người máu lạnh. Nếu không thì cũng là những kẻ độc địa, ích kỷ, vô nhân tính. Những kiệt tác như One Flew Over the Cookoo's Nest của Milos Forman tuy nhiên lại cho chúng ta thấy những người tâm thần cũng biết buồn, biết vui, biết quan tâm đến nhân loại và thậm chí biết đem lòng yêu người khác. Silver Linings Playbook của David O. Russell, một câu chuyện khác về bệnh tâm thần, cũng là một bản tình ca tuyệt đẹp của những con người lương thiện. Chàng Pat (Bradley Cooper) mới xuất viện tâm thần, quay về sống với cha mẹ già, mong muốn hàn gắn tình cảm với vợ cũ, gặp một cô hàng xóm xinh đẹp cũng tâm thần (Jennifer Lawrence) và cố gắng chữa bệnh để làm một người tốt. Cốt truyện tưởng như đơn giản nhưng lại chứa đựng rất nhiều những tình tiết và câu thoại dí dỏm, với diễn xuất tuyệt vời của cả Lawrence lẫn Cooper. Phim có những cảnh quay kinh điển nhưng kết thúc bằng những bất ngờ hài hước. Kịch bản của David O. Russell dựa trên tiểu thuyết của Matthew Quick phi truyền thống, kỳ quặc và dễ thương, giống như chính các nhân vật trong phim của anh.


the sessions

đạo diễn & biên kịch: Ben Lewin diễn viên: John Hawkes, Helen Hunt, William H. Macy ngôn ngữ: tiếng Anh

Có bao nhiêu người trên thế gian có cơ hội tìm được tình yêu chân chính và duy trì được tình cảm đó đến chết? Cảm giác yêu và được yêu, không phải bàn cãi, là trải nghiệm tuyệt đẹp nhất trong cuộc đời con người. Điều này làm chúng ta lo sợ rằng chúng ta sẽ không bao giờ cảm nhận được điều kỳ diệu đó và đón nhận một cái chết không toại nguyện. Nhưng thực chất, còn gì đẹp hơn là một cuộc đời mãi mãi đi tìm tình yêu dù cho hoàn cảnh đáng thất vọng đến thế nào chăng nữa? Dựa trên chuyện có thật, bộ phim The Sessions kể về cuộc đời của Mark O'Brien (John Hawkes), một phóng viên và nhà thơ bị mắc bệnh bại liệt. Anh không thể cử động được tay chân và phải sống dựa vào máy trợ phổi.


Sau khi bị cô y tá xinh đẹp hằng ngày đến chăm sóc cho mình từ chối tình cảm, Mark trở nên bi quan với triển vọng yêu đương của bản thân. Anh tìm đến chương trình giúp đỡ người bại liệt quan hệ tình dục để ít nhất trải nghiệm nó trước khi chết. Cảm thấy lo lắng về chương trình, anh hỏi ý với cha xứ Brendan (William H. Macy), người ban đầu phản đối nhưng sau đó ủng hộ vì thương cảm cho số phận của anh. Mark được một chuyên viên xinh đẹp Cheryl (Helen Hunt) giúp đỡ giao hợp với cô. Anh biết mình không thể tìm dược tình yêu trong môi trường như thế này, nhưng bản thân là một người sống sót bệnh bại liệt, anh không cho phép mình bỏ cuộc với con tim của người phụ nữ thông minh, hiền hậu và nhạy cảm này. Với tính hài hước và lãng mạn một cách tri thức của mình, anh tạo những bất ngờ cảm động và làm lung lay lòng chung thủy với hôn nhân của cô. Diễn xuất thuyết phục của John Hawkes bộc lộ một cách trung thực tình yêu và tính kiên cường của Mark O'Brien. Anh trao hết lòng mình cho người anh yêu thương mà không mong đợi sự đáp trả. Nếu bị từ chối, anh vẫn tiếp tục sống với một hy vọng mình sẽ tìm được tình yêu chân chính một ngày nào đó. Đó là tấm gương không chỉ cho những người tàn tật và còn đối với cả nhân loại. Một cuộc sống để yêu là một cuộc sống không bao giờ thiếu tình yêu. Dù không thể đáp lại tình yêu của anh, những người phụ nữ được anh yêu luôn ghi nhớ hình ảnh người đàn ông đã làm thay đổi cuộc sống mình. Diễn xuất thuyết phục của John Hawkes chứng minh rằng anh có khả năng thoát ly khỏi nhân cách của bản thân và sống trọn cuộc đời của nhân vật. The Sessions của đạo diễn Ben Lewin, người cũng sống sót bệnh bại liệt, là một bộ phim tuyệt đẹp về tình yêu và cuộc sống con người trong một hoàn cảnh đầy thử thách, một trong những phim sâu sắc nhất của năm 2012.


holy motors

đạo diễn & biên kịch: Leos Carax diễn viên: Denis Lavant, Édith Scob, Eva Mendes, Kylie Minoque ngôn ngữ: tiếng Pháp

Cuộc đời mỗi con người không chỉ là một, mà là tập hợp của một chuỗi rất nhiều các vai diễn. Mỗi vai diễn chỉ được nhập vai ở những tình huống nhất định. Đôi khi bổ sung nhau, đôi khi trái ngược nhau, các vai diễn làm nên sự phức tạp của cuộc sống. Nó không phải là nỗi gian truân trong sự trải nghiệm nhân thế, mà ngược lại chính là vẻ đẹp của cuộc sống. Rất ít môn nghệ thuật nào có thể diễn tả sự chuyển đổi giữa các vai diễn trong cùng một con người một cách trọn vẹn nhất, vì nó đòi hỏi một sự lĩnh hội đa chiều của về thế giới và cuộc đời. Nhưng điện ảnh là một ngành nghệ thuật đặc biệt với khả năng thu giữ cả không gian lẫn thời gian. Giống như một màn ảo thuật, điện ảnh có thể biến một đứa trẻ sơ sinh thành một cụ già trong giây phút, hồi sinh một người đã chết hơn 4000 năm và thậm chí hóa một người trên bờ vực tự tử thành một người hạnh phúc nhất trần gian. Holy Motors, kiệt tác mới nhất của đạo diễn người Pháp Leos Carax, đã truyền tải sự kỳ diệu của điện ảnh và vẻ đẹp phong phú của trải nghiệm con người này.


Bộ phim mở đầu với một người đàn ông đang ngủ trên giường bỗng tỉnh dậy, bước đến một bức tường lớn, dùng ngón trỏ của mình để mở nó ra và khám phá một rạp chiếu bóng ngay sau nó. Đây dường như là lời giới thiệu cho cuộc phiêu lưu sắp diễn ra kế tiếp, một ngày trong cuộc đời của Monsieur Oscar (Denis Lavant). Bước vào chiếc limousine của mình từ một biệt thự rộng lớn, Monsieur Oscar được tài xế Céline (Edith Scob) đưa đến các "cuộc hẹn" sắp đặt cho ngày hôm đó. Đầu tiên là một địa điểm đông đúc khách du lịch của Paris. Hóa trang thành một bà già xấu xí, ông rên rỉ xin tiền những người qua đường. Lát sau ông quay lại chiếc xe và biến thành một con quái vật để chui xuống cống và trồi lên giữa Nghĩa Trang Père-Lachaise nổi tiếng. Con quái vật bắt cóc một người mẫu xinh đẹp (Eva Mendes) vào hang động của mình. Ờ một "cuộc hẹn" khác, ông gặp lai người yêu cũ (Kylie Minogue) và lắng nghe cô hát trên một ban công nhìn về phía Nhà Thờ Đức Bà. Các cuộc hẹn tiếp theo nối đuôi, càng ngày càng đa dạng và kỳ lạ hơn. Điều lạ lùng nhất chính là các "cuộc hẹn" hay vai diễn của Monsieur Oscar không được thể hiện trước bất kỳ ống kính hay nhà làm phim nào, mà những người đi đường dường như tin vào tính thực tế của chính những vai diễn đó. Có lẽ ông đang diễn cho không ai khác mà chính bộ phim này, cho đạo diễn Leos Carax và chúng ta.


Giống như Mulholland Drive (2001) của David Lynch, The Holy Mountain (1973) của Alejandro Jodorowsky hay thậm chí Un Chien Andalou (1929) của Luis Buñuel, Holy Motors mô phỏng một giấc mơ, một câu chuyện không đầu không cuối và có thể tiếp diễn mãi mãi nếu không bị đánh thức. Bộ phim làm cho chúng ta thắc mắc, Monsieur Oscar thực sự là ai trong số các vai diễn mà ông thể hiện. Có lẽ nào đó chính là câu hỏi của đạo diễn Leos Carax muốn đặt cho chúng ta? Bài hát do Minogue trình bày, Who Were We?, và do chính đạo diễn sáng tác phần nào xác thực điều này. Thời điểm nào trong ngày chúng ta được làm chính mình? Thời điểm nào trong cuộc đời chúng ta phản ánh thực chất nhất con người thực của mình? Có phải chăng chúng ta không có một con người thực mà chỉ liên tục chuyển đổi từ vai diễn này sang vai diễn khác? Vậy ý nghĩa của trải nghiệm con người là gì nếu như chúng ta không bao giờ sống thật với bản thân? Diễn xuất của Denis Lavant hoàn toàn đáng khâm phục khi ông phải nhập 10 vai khác nhau trong cùng một bộ phim. Một điều đáng chú ý là hầu hết các cảnh quan trọng của phim đều diễn ra trong bóng tối, tôn vinh vẻ đẹp hoa lệ của Paris về đêm, mô phỏng cảm giác của chúng ta bên trong rạp chiếu phim, xóa nhòa ranh giới giữa thực và ảo. Như một cuộc phiêu vô cùng kỳ quặc nhưng lại hấp dẫn đến phút cuối, Holy Motors là một kiệt tác không chỉ của nghệ thuật điện ảnh mà còn là khúc hoan ca về trải nghiệm nhân thế của con người. Đây là phim xuất sắc nhất năm 2012.


les autre films excellents Amour Michael Haneke

How to Survive a Plague David France

Beasts of the Southern Wild Benh Zeitlin

The Imposter Bart Layton

Flight Robert Zemeckis

The Invisible War Kirby Dick


The Master Paul Thomas Anderson

Searching for Sugar Man Malik Bendjelloul

Moonrise Kingdom Wes Anderson

Side by Side Christopher Kenneally

Oslo, 31. August Joachim Trier

Skyfall Sam Mendes


écrivain conception graphique rédacteur rédacteur en chef

le cerveau droit + an du le cerveau droit

an du

le cerveau droit


bìa trước Leos Carax Holy Motors 2012 bìa sau Rian Johnson Looper 2012

facebook.com/lepostmoderniste lepostmoderniste.tumblr.com issuu.com/lepostmoderniste orehnid@gmail.com


le postmoderniste

les films de plus excellents de 2012

le postmoderniste n2  

Số thứ 2 của ấn phẩm 'le postmoderniste' Tháng 03/2013

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you