Page 1

Thơ tình sưu tầm

AI CŨNG CÓ PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ.. Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối Anh bỗng hoá thành người lớn bao dung. Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em Bởi trái tim anh có thừa người khác Những bản tình ca ở bên em anh hát Sẽ có một người nào diễm phúc sau em Em biết rằng rồi anh sẽ quên Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại Dù với em đó sẽ là mãi mãi Anh bận lòng chi với kẻ qua đường Đừng dằn vặt mình vì lỡ nói yêu thương Ai cũng có phút yếu lòng như thế Em chẳng trách đâu vì tình yêu có thể Đến trong nhau bằng những phút dối lừa...

CẢM XÚC Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến Đây là quán tha hồ muôn khách đến Đây là bình thu hợp trí muôn hương Đây là vườn chim nhả hạt mười phương Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc


Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ Nghìn trái tim mang trong một trái tim Để hiểu vào giọng suối với lời chim Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ Mà vạn vật là muôn đá nam châm Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm Sao lại trách người thơ tình lơi lả ?

THUYỀN VÀ BIỂN Chỉ có thuyền mới hiểu Biển mênh mông nhường nào Chỉ có biển mới biết Thuyền đi đâu, về đâu Những ngày không gặp nhau Biển bạc đầu thương nhớ Những ngày không gặp nhau Lòng thuyền đau - rạn vỡ Nếu từ giã thuyền rồi Biển chỉ còn sóng gió" Nếu phải cách xa anh Em chỉ còn bão tố


LÀ VÀ CÂY Chiếc lá nhỏ vô tình rơi xuống nước Nước vô tình cuốn lá mãi xa cây Đối với lá, cây là tất cả Lá đi rồi cây vẫn đứng nhìn theo… Gió cuốn lá theo vòng tròn “Hạnh phúc’’ Cây thẫn thờ với cảm xúc không tên Vẫn mỉm cười cầu chúc lá bình yên Nhưng trong lòng con tim đang thổn thức.

CHO MỘT NGƯỜI Em có khóc đâu anh ?... Đó là nụ cười tan ra đấy chứ , Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ , Một nụ cười dai dẳng niềm đau Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ... Tình yêu có thật nhưng mong manh quá Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố , Trái tim em không đủ sức đối đầu ... Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh , Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác Chỉ có em khi thu về man mác Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!

ĐI HẾT MỘT MÙA THU Lá rụng vàng nơi phố cũ ngày xưa, Thu đọng lại nỗi buồn thời xa vắng


Anh ra đi không một lời từ biệt Phố than buồn đơn lẻ một mình em . Biết đến bao giờ em mới gặp lại anh Để được đi bên anh hồn nhiên như ngày ấy Câu từ biệt ngàn đời không nói nổi Xa anh rồi thương nhớ cứ đầy vơi... Em quay về với con phố bình yên , Sống lặng lẽ tháng ngày không nguyện ước Kỷ niệm xưa một đôi lần đánh thức Những ngọt ngào âu yếm thủa yêu thương ..

ĐÔI DÉP Bài thơ đầu anh viết tặng em Là bài thơ anh kể về đôi dép Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết Những vật tầm thường cũng viết thành thơ. Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia. Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh Đôi dép vô tri khăng khít song hành Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi. Không thể thiếu nhau trên bước đường đời Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại Gắn bó đời nhau một lối đi chung.


Hai mảnh đời thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một nửa Chỉ còn một là không còn gì nữa Nếu không tìm được nửa thứ hai.

EM SẼ KHÔNG KHÓC ĐÂU Em sẽ không khóc đâu Đó là trò trẻ con - anh vẫn thường bảo thế Mà em đâu còn là đứa trẻ... Dĩ nhiên, chia tay là tiếc nuối và có thể xót xa Cũng có thể day dứt Và ám ảnh Nhưng, mọi chuyện sẽ qua Em sẽ không khóc đâu Người đời có ai thừa nước mắt? Anh chỉ là người xa lạ, với em Cũng như em, với anh... Em sẽ không khóc đâu Chỉ là một hạt bụi đường làm mắt đỏ Và xung quanh có nhiều người quá Người ta đang níu áo nhau Người ta đang vẫy chào nhau Người ta đang tiễn biệt nhau... Em sẽ không khóc đâu Khi con tàu chuyển bánh Anh sẽ mờ dần như ảo ảnh Như một điều ngốc nghếch đã qua


Anh đã ở rất xa Chẳng còn ai nhìn thấy Nước mắt em sẽ chảy Cho những kiêu hãnh, lỗi lầm Cho những tổn thương... Cho những ngày xưa cũ Không còn ai cười nữa... Nước mắt em sẽ chảy Cho em và cho anh...

EM VẪN YÊU ANH! Em vẫn còn yêu anh Đơn giản thế ngàn lần em không nói Vì kiêu hãnh nên em tự lừa dối Vì kiêu hãnh nên hai đứa mất nhau. Em biết lắm chẳng thể đi từ đầu Những năm tháng hằn sâu trong ký ức Lòng kiêu kỳ như bức tường vững chắc Dù mong mang dù rất vô tình. Những khoảng đời em sống thiếu anh Lòng kiêu hãnh cô đơn đến tội nghiệp Về đây anh, ta cùng bước tiếp Đường dài lắm em lạc bước mất thôi. Về đây anh em gọi đến khản lời Bức tường ngăn rã rời sụp đổ Em nhận ra tình yêu không có chỗ Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn.


KHOẢNG CÁCH Chưa bao giờ anh thấy hết yêu em Dù một phút, một giây, hay chỉ là khoảnh khoắc Dù ngày vẫn qua và chúng mình im lặng Bỗng vô tình trở thành sự thách thức trong nhau Chỉ là niềm kiêu hãnh rất không đâu Mà em không nhận về phía mình có lỗi Em cũng như anh chúng ta cùng chờ đợi Một sự mở lời từ phía trái tim kia Sự thực là em có nhớ anh đâu Chỉ cồn cào vì con tim bướng bỉnh Chẳng chịu để tâm hồn em yên tĩnh Nên phập phòng và run rẩy thế thôi. Sự thực là em đã hết yêu rồi Hết cả thương, cả giận hờn, trách móc Những đêm xuống em giật mình chợt khóc Nhắc em về những tháng ngày đã qua . Sự thực là em chưa có người ta Chưa có người thay bóng hình anh trước Em kiêu hãnh mà anh đâu biết được Em dối lòng tự an ủi thế thôi . Sự thực là em chỉ có một nơi Em tin cậy và nép mình vào đó Nhưng trái tim anh đâu còn bỏ ngỏ Cho em làm cái gì..gì đó của anh Rồi mọi chuyện bỗng hoá xa xưa Em không tin trái tim mình có lỗi Tất cả chỉ từ một lần giận dỗi


Mà chúng mình vĩnh viễn mất nhau

NẮNG,MƯA Nắng và mưa giờ bỗng dưng xa lạ Chẳng ấp áp như một thời của nhau Mưa đổi thay hay tại nắng nhạt màu Mà cứ dần xa rời về hai hướng Ừ thì mưa cứ vô tình với nắng Còn nắng thì hờ hững lại với mưa Nắng một mình đi về giữa ban trưa Còn mình mưa đứng khóc hờn vì nắng

NGỐC Em bảo anh đi đi Sao anh còn đứng lại Em bảo anh đứng lại Sao anh vội về ngay... Lời nói thoảng gió bay Đôi mắt huyền đẫm lệ Sao mà ...anh ngốc thế Chẳng nhìn ...vào mắt em. Em bảo anh đi đi Sao anh còn đứng lại


Em bảo: thôi ích gì... Ai ngờ anh xa mãi.

TÔI YÊU EM - PUSKIN Tôi yêu em đến nay chừng có thể Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai, Nhưng không để em bận lòng thêm nữa Hay hồn em phải gợn bóng u hoài Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng, Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm Cầu em được người tình như tôi đã yêu em

TRÁI TIM CON GÁI Trái tim em là trái tim con gái Rất cả tin và dễ tổn thương Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường Bỗng một ngày run lên bối rối Trái tim đập những điều em không nói Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội Nuốt vào trong thành nước mắt của tim Trái tim em chẳng một phút bình yên Cứ gào gọi, cư vẫy vùng thôi thúc Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực Để trao anh minh chứng của tình yêu


Nhưng trái tim phiền muộn đã nhiều Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu Sẽ hạnh phúc hay sẽ là đau khổ Trái tim em trái tim bé nhỏ Trĩu nặng thế em không mang nổi một mình Muốn sẻ bớt nửa thương nhớ sang anh Nhờ anh giữ cùng em trái tim con gái

XA CÁCH Có một dạo em ngồi xa anh quá Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn Em xích gần thêm một chút anh hờn Em vội vã xích gần thêm chút nữa Anh sắp giận em mỉm cười, vội vã Đến kề bên và mơn trớn, em đây! :P Anh vui liền nhưng bỗng lại buồn ngay Vì anh nghĩ thế vẫn còn xa lắm Đôi mắt của ngưới yêu ôi vực thẳm Ôi trời xa, vừng trán của người yêu Ta thấy gì đâu sau nhan sắc yêu kiều Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng Dù tin tưởng chung một đời một mộng Em là em, anh vẫn cứ là anh Có thể nào qua Vạn Lí Trường Thành Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật Kiếm mãi nghi hoài hay ghen bóng gió Anh muốn vào dò xét giấc mơ em Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ Cũng như em giấu những điều quá thực Hãy sát đôi đầu, hãy kề đôi ngực Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài Những cánh tay hãy quấn riết đôi vai Và dâng cả tình yêu lên sóng mắt


Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng Gần hơn nữa thế vẫn còn xa lẵm

YÊU Yêu là chết ở trong lòng một ít Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu - Yêu, là chết ở trong lòng một ít Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt Những người si theo dõi dấu chân yêu Và cảnh đời là sa mạc vô liêu Và tình ái là sợi dây vấn vít Yêu, là chết ở trong lòng một ít

Thơ tình sưu tầm  
Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you