Page 1


Lời mở đầu

Cây chẳng xanh lá đủ bốn mùa. Lá thay màu, cây thay lá. Cứ từng giây trôi qua, kể cả khi chúng ta ngồi yên, Trái đất vẫn quay quanh trục của nó, tóc chúng ta vẫn đang dài ra, hàng tỉ phân tử vật chất vẫn chuyển động,... Cho dù chúng ta cảm nhận được hay không cảm nhận được, cuộc sống vẫn biến đổi chưa bao giờ ngừng lại. Cổng trường cấp 3 vừa giống một thấu kính hội tụ, vừa giống một thấu kính phân kì. 6 năm trước, khi chúng ta 15 tuổi, chúng ta “ hội tụ” ở đó. 3 năm trước, lúc 18 tuổi, chúng ta, như những tia sáng, đi qua thấu kính phân kì và tỏa đi nhiều nơi. Chúng ta đi xa khỏi tuổi 18 áo trắng tóc xanh rồi, năm dài và tháng rộng hơn nhiều rồi. Thời gian vốn không màu nhưng trải nghiệm làm nó có màu. Tuổi 20 của bạn màu gì? Trưởng thành bao hàm nghĩa khác đi nhưng khác đi không có nghĩa là trưởng thành. Chỉ dám nhận là khác đi, không dám nhận là đã đủ trưởng thành. Năm tháng vội vã, đi qua những ngày cả mê mải lẫn hời hợt, cả rực rỡ lẫn nhạt nhòa của “tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại”, tình yêu với quá khứ còn nhưng cách yêu đã khác. “Như mùa cây thay lá”, là một cách yêu khác. 20-11 luôn là một phần của mùa thu. “Như mùa cây thay lá” cũng sẽ là một phần kí ức mùa thu của chúng ta được chứ? Ngày xưa, chúng mình đã từng học chung một lớp cơ mà… Ban biên tập.


QUÊ Trần Thị Quyên

Ngày bé cứ ước ao ra Hà Nội để ngồi trên những con ngựa gỗ xinh xắn hay ngó ngang những tiệm ăn chỉ thấy trên Tivi, muốn ra Hà Nội vì cái suy nghĩ ở đó hẳn có nhiều thứ ăn ngon lắm chơi thích lắm...Rồi bao nhiêu là thứ trong cái đầu ngốc nghếch tự tạo ra và gắn cho nó những cái tem của bao vùng đất xa lạ..và rồi khi thời gian đi qua ,ngồi giữa lòng Thủ Đô phồn thịnh có cái gì đó da diết quá, thân thuộc quá đang tràn về từ tận đáy tim. Tôi mơ về 1 nơi... nơi ấy rất gần, gần lắm trong tâm trí nhưng nó lại mơ hồ với nước ảnh hoen ố màu thời gian... Tôi mơ về “ngày xưa” ấy.. Tuổi thơ là những trưa trốn ngủ chạy tót theo những bậc tiền bối “cầm que nhựa mít chích đít ve” =))). Tuổi thơ là những chiều rong ruổi trên cánh đồng bất tận hít hà hương sen phảng phất và nối tay nhau bẻ những bông sen gần bờ. Tuổi thơ là những chiều ngồi ngắm mây và vẽ ra cả bầu trời mơ ước trên cái nền xanh biếc ngọc ngà ấy. Tuổi thơ là những chiều mải mê chạy theo tiếng sáo diều vi vu rồi cùng nhau nâng con diều lên cùng tiếng sáo để thả ước mơ bay thật cao ,vươn thật xa ,cứ bay mãi vào tầm không trí nghĩ. Tuổi thơ ấy... tôi thả trên đồng!!!!! Ngồi lại và cười ngờ nghệch vì nhớ,vì thương những ngốc nghếch bé dại. Nhớ lắm, thương lắm những nụ ánh mắt trong veo thuở bé. Nuối tiếc lắm những gương mặt bé thơ với nụ cười trong sáng không màu phiền muộn hay chút lo toan của cuộc sống xô bồ. Những kí ức ấy có lẽ chỉ còn có thể tìm kiếm trong nỗi nhớ hòa vào giấc mơ khi khát khao quá lớn... Tôi nhớ tuổi thơ tôi.


20 Sắp hết năm 2013 cũng có nghĩa là sắp hết tuổi 20 tính theo năm chứ không tính theo sinh nhật, tự nhiên muốn viết cái gì đấy để kỉ niệm cái tuổi được cho là đặc biệt này. Đầu năm đã viết 1 bài lảm nhảm tự hứa sẽ sống cho xứng đáng với tuổi 20 “tim đang dào dạt máu” mà nhìn lại thì có vẻ như chưa hoàn thành mục tiêu mà đã hết năm mất rồi. Càng lớn càng thấy sao thời gian trôi nhanh quá, 1 ngày 1 tuần 1 tháng 1 năm như chẳng là gì cả, cứ quanh quẩn với cuộc sống thường ngày thôi mà thoắt cái đã sinh viên năm 3, đã sắp hết cái khoảng thời gian 3 năm như thời cấp 3 ngày nào. 20 tuổi có cảm giác bao nhiêu điều phải nghĩ, sống như thế nào đây, sống làm sao cho đúng, sống để làm gì, sống vì cái gì? Băn khoăn, mơ hồ, mất phương hướng giữa những lựa chọn và những luồng suy nghĩ thật là 1 cảm giác khó chịu kéo dài luôn thường trực trong đầu. Có đứa bạn bảo nó có 2 ước muốn, thứ nhất là tìm được công việc phù hợp nó yêu thích và thứ hai là…chết, và là nói thật. Chắc hẳn khi cảm thấy sự sống vô nghĩa thì người ta nghĩ đến cái chết, nhưng có phải chết là hết, là giải thoát không thì chẳng thể nào biết được bởi chẳng thể hỏi ai. Có cảm giác như để giải quyết bế tắc thì muốn chết mà bản thân cái chết lại là 1 bế tắc to đùng. Con người chắc sợ nhất là cô độc, hay đối với bản thân mình và những người quanh mình thì là thế. Từ bé đến lớn luôn phải cố gắng tìm xem mình thuộc về đâu, thuộc về tổ chức nào. Cấp 1 thì lo cấp 2, rồi cấp 3 rồi đại học rồi nơi làm việc sau khi ra trường. Lạc ra khỏi 1 nhóm nào đấy là cảm thấy

thật bất an lúng túng rồi vội tìm 1 chỗ nào đó mà níu vào. Kể cả những người coi là sống tự do không thuộc 1 tổ chức cụ thể nào có thể gọi tên thì về cơ bản họ vẫn thuộc 1 nhóm nào đó có những người giống họ. Trong cuộc sống cần biết mình thuộc về đâu, làm việc gì cũng phải biết chỗ đứng của mình, là những điều cô giáo dạy. Có lẽ tuổi này là lúc phải bắt đầu tìm kiếm những thứ ấy nên mới hoang mang như thế. Tự dặn lòng, mọi người ngoài kia sống tốt được thì mình cũng làm được và mạnh mẽ tiến lên dù cảm giác rằng phía trước vẫn còn mơ hồ và xa xôi vô định. Tuổi trẻ, chẳng phải là mũi tên cứ lao về phía trước là gì? Tình cảm cũng là 1 thứ dễ gây bực mình vì ta chẳng thể nào kiểm soát được, dù là tình cảm tốt hay xấu thì chúng cũng dần phai nhạt đi sau 1 khoảng thời gian nào đó dù bản thân có muốn níu giữ đến mức nào. Vì thế mình luôn có mong muốn rằng có thể gộp hết tình cảm yêu quý mà người khác dành cho mình vào một thứ hữu hình, như cái gối chẳng hạn. Hẳn nhiên là “chiếc gối tình cảm” của mỗi người sẽ có kích cỡ khác nhau, của người này thì lớn đến không tưởng tượng được, của người kia thì có thể chỉ khiêm tốn như chiếc gối thông thường. Dù thế nào, nó cũng sẽ là một chỗ dựa thật ngọt ngào và ấm áp cho mỗi người khi mệt mỏi nản lòng đau khổ…khi mà không thể tìm được ngay lập tức người để tâm sự giãi bày cho khuây khỏa hoặc giả có tìm được đi chăng nữa thì có thể khi ấy người đó cũng không có tâm trạng dành cho mình. Nhưng chiếc gối ấy chẳng bao giờ có thực vì đơn giản tình cảm là vô hình và tồn tại trên cảm nhận, mà những thứ thuộc về cảm nhận thì chẳng làm sao mà định hình cho được. Giống như


cảm giác về khoảng cách. Thật sự chưa bao giờ mình nghĩ mình và gia đình, bạn bè cũ ở cách xa nhau gần 2000 cây số, hay ở đầu này đầu kia đất nước. Chỉ đơn giản là cảm thấy đang sống ở 1 thành phố ngay bên cạnh mà không thể về được, thế thôi. Có lẽ 1 phần là do may mắn mỗi lần đi về đều đi máy bay nên không thấy được sự xa xôi về địa lý. Nhưng ở sâu bên trong mình biết rằng khoảng cách thật sự chỉ tồn tại trong đầu người ta mà thôi. Có thể sống trong cùng 1 thành phố, có thể ở sát cạnh nhau mà khoảng cách vẫn xa vời vợi bởi khi người ta không có liên hệ, không quan tâm đến nhau thì dù ở đâu, xa hay gần thì khoảng cách lúc nào cũng tồn tại. Như khi ngồi trên xe buýt nhìn xuống đường, thấy mình dù thật gần với những người ngoài kia nhưng đồng thời cũng biết rằng mình cũng sẽ chẳng khi nào chạm đến thế

giới của họ, đơn giản là chỉ lướt qua nhau trên 1 đoạn đường cụ thể, không hơn không kém. Thế đấy, thế giới ngoài kia thì rộng lớn mà bản thân mình thì nhỏ bé, muốn khám phá muốn tìm hiểu thì phải nỗ lực tiến lên và chấp nhận trả 1 cái giá nào đó cho sự trưởng thành. Món quà sống thật đáng giá và quý báu, nhưng sử dụng nó như thế nào thì thật khó và lại rất khác nhau ở mỗi người. Đứng ở tuổi 20, thấy thế giới rộng lớn, phức tạp và mở ra nhiều chiều không tưởng, có hoảng sợ và lo lắng cũng là lẽ thường tình. Nhưng chắc hẳn nếu sống và tin tưởng vào tương lai, vào bản thân mình thì sẽ chẳng bao giờ phải hối tiếc. Ít nhất trong thời điểm này, mình đang tin như thế. Phạm Thanh Huyền


TUỔI ĐỜI MÊNH MÔNG “Ôm cuộc sống trong tay bên đời quá rộng, tuổi đời mênh mông quá, búp non đầu cây…’’ Mỗi người có một câu chuyện cho tuổi trẻ của mình. Hôm nay xin được viết về tuổi trẻ, cho tôi và chúng ta… Lớp Một, cô giáo, bố mẹ cầm tay chúng ta vào lần đầu ta tập viết chữ. Ai đó nói mười tám đôi mươi là lớp vỡ lòng của cuộc đời. Hình như vẫn có ai đó đang cầm tay chúng ta, vào cái tuổi mười tám đôi mươi này, muốn chúng ta viết cuộc sống theo ý nguyện của họ . Tôi tham gia khóa học Tự đổi mới lần thứ 118 của Tâm Việt. Họ hỏi học viên: Tôi là ai? Có người viết: tôi tên A, học trường B. Không, chúng tôi không hỏi bạn điều đó. Bạn là ai, nghĩa là bạn hiểu gì về con người bên trong mình, giá trị của bạn là gì. Tất cả những thứ như tên tuổi, trường lớp, hay xuất thân, chỉ là

vỏ bọc, nó không phải là bạn, không định nghĩa bạn. Thế hệ của tôi? Thời đại của tôi? Hoài bão của tôi? Những câu hỏi làm tôi thấy lòng mình như đại dương thẳm sâu đầy sóng, có cảm giác chết chìm. Thế kỉ trước, thanh niên được thời đại tặng cho một lí tưởng: Cách mạng giải phóng dân tộc. Chúng ta bây giờ, sống giữa bình yên độc lập, nhưng khủng hoảng lí tưởng và quá tải cảm xúc. Tôi luôn có cảm giác mình sống trong hộp: hộp nhà, hộp trường, hộp xe bus, hộp… chính mình - những chiếc hộp vuông vức, cân đối tỉ lệ, ở trong hộp người ta thấy an toàn và nhàn hạ, hộp có chiều rộng và chiều cao như những giới hạn của cuộc sống. Tôi, sinh viên năm 2, tự nhận thấy 2 năm rồi mình cứ bò từ hộp này qua hộp khác, sợ hãi, bất an, dù trong lòng luôn muốn ra khỏi hộp để làm một con ngựa chạy nhảy tung tăng với bầu trời cỏ cây, để được biết cảm giác mỏi gối chồn chân… Tôi học FTU nhưng lại không đam mê kinh tế. Tôi vốn nghĩ có thể nhét mình vào cái hộp đó, vốn nghĩ sao mình không


cố mà đơn giản đi, và rất có thể, khi rời cái hộp FTU , bố mẹ tôi muốn nhét tôi vào cái hộp tiếp theo là một cơ quan nhà nước, coi như đã mua bảo hiểm cho cuộc đời rồi. Em họ tôi, đứa từng nói tôi hãy học kinh tế, đứa đang làm nhân viên kế toán nhà nước, nghĩa là có cái thứ bảo hiểm cuộc đời đó, có một ngày nói : « Lâu lắm rồi em không có cảm giác thích thứ gì chị ạ, nếu em chọn sư phạm, có lẽ sẽ có gì để thích hơn «. Lâu lắm rồi, tôi không nhìn kĩ cái đứa trong gương. T-Ô-I–L-À-A-I? Cái hộp chính mình, là cái hộp lớn nhất. Tôi biết đến TNTN sông Mã ngẫu nhiên, khi mà trong đầu đang lảng vảng ý nghĩ đã là sinh viên cũng nên biết mùa hè xanh là gì. Ai đó nói tuổi trẻ là mùa xuân, mùa xuân là mùa đầu tiên của năm mới. Tôi thích nói trẻ như mùa hạ. Mùa hạ nắng bải hoải, mùa hạ mưa rào tầm tã. Người ta như cây, đến mùa hạ bỗng vươn lá xanh rợp. Tôi chưa phải thành viên của TNTN sông Mã, chỉ là CTV truyền thông theo lời gợi ý của Hà và Phương. Cảm ơn Phương rất nhiều đã trả lời không biết bao nhiêu câu hỏi của mình và khích lệ mình viết ở mảng truyền thông cảm thấy yêu thích. Cuộc sống như một dòng sông, không ai tiên liệu hết những bến bờ ta sẽ đến, nhưng việc của chúng ta là học bơi và hòa mình vào dòng chảy . Tôi viết không vì lí do nào quá đặc biệt, đơn giản là thích. Tình yêu với chính mình và tuổi trẻ, điều đó đẹp đẽ, đẹp đẽ thuần túy. Tôi muốn ra khỏi hộp. Tôi, 20, có QUYỀN ĐƯỢC SAI LẦM. Thất bại không phải là phí thời gian. Vì có một khoảng thời gian từ khi bắt đầu đến lúc thất bại, cái lúc chúng ta luôn nghĩ mình không thất bại, đầy lòng tin, ko phải đẹp lắm sao??? Còn trẻ, ngây thơ như Bạch Tuyết, rồi tôi biết chắc cuộc sống không thiếu những trái táo đỏ. Tôi cũng không cố trở nên tốt nhất hay cái gì đại loại thế. Không có ai tốt nhất. Luôn có ít nhất một việc mà một người sẽ làm tốt hơn những người còn lại, chắc chắn thế. Và tôi, chỉ cố tốt hơn chính mình ngày hôm qua. Ra khỏi hộp ư? Sợ không? Có. Bất an không? Có. Nhưng có muốn biết bên ngoài hộp là gì không? Có. Cái gì cũng « Có « , nhưng tôi ạ, phải mất thì mới mong được. Chúng ta như đang đóng băng tuổi trẻ của mình trong sự an toàn và những mẫu hình cuộc sống mà người lớn sắp đặt, có phải không? Cho một tương lai không có bảo hiểm. Mùa hè đến rồi, hãy là những tảng băng biết cháy! Thân Ái Đài Trang


LÃNG MẠN? Có người nói lãng mạn là một phần nào đó của ảo tưởng và tưởng bở. Quả thực là vậy. Nó là một món quà hấp dẫn nhưng cũng đầy nguy hiểm mà Thượng Đế đã ban tặng cho con người. Bất kì ai cũng đã từng ít nhất một lần sử dụng “món quà” đó. Nó khiến ta có khoái cảm lạc quan hơn, diệu kì hơn khi nhìn cuộc sống thực quá trần trụi. Và cái hiện thực trần trụi đó cũng là một món quà Thượng Đế ban xuống thế gian. Nó khiến cho con người biết tới thực tế để không bay bổng với những thứ quá viển vông.

Bất kì ai cũng có thể chọn những món quà mà Thượng Đế ban tặng. Kẻ thông minh là kẻ biết sử dụng món quà đó đúng lúc và đúng chỗ. Chỉ có kẻ ngốc mới chỉ biết chọn một và giữ mãi nó đến suốt cuộc đời. Trong xã hội ngày nay, nơi mà đồng tiền có sức mạnh “đổi trắng thay đen”, người người cần tiền, nhà nhà dùng tiền thì chúng ta phải sống thế nào cho đúng? Chẳng có gì là tốt hoàn toàn, hay xấu toàn bộ bởi ngay cả ranh giới giữa cái thiện và cái ác cũng rất mong manh. Đối với tuổi trẻ, điều này càng quan trọng, đặc biệt là trong tình yêu. Chẳng còn “một túp lều tranh, hai trái tim vàng” bởi “không có tiền

thì cạp đất mà ăn”!? Thế nhưng sống mà không có tâm hồn thì chẳng khác gì máy móc. Chẳng phải vẫn cần chút ảo tưởng để tâm hồn mình được giải thoát khỏi bức tranh hiện thực đó sao! Tình yêu đôi khi vẫn cần chút thi vị để cuộc sống sống động và nên thơ. Có như vậy hai tâm hồn sẽ gần nhau hơn bởi: “Em cần anh như biển xanh cần sóng Có mặt biển nào yên lặng được đâu anh Em yêu anh bởi vì anh là nắng Có hạt sương nào thiếu nắng lại long lanh” (Sương và nắng -Pushkin-) Nguyễn Hoài Trang


Lâu lắm rồi mới đặt bút viết, lại thấy thèm những giờ học Văn ghê gớm ^^ Sắp đến 20-11, lũ bạn lại í ới rủ nhau viết tập san tặng cô. Chợt nhớ ra cả năm nay chẳng gặp gỡ cái lũ quỷ 12 Văn. Nhưng mình biết, dù không gặp nhau nhiều, đứa nào cũng bận học, bận yêu, bận đi làmthêm… bận bịu với cuộcsống hối hả ngoài Hà Nội, thì tình cảm dành cho nhau vẫn luôn ở đó Thời gian trôi nhanh quá! Vèo một cái đã thành sinhviên năm 3 rồi. Thấy bản thân ngày càng hời hợt, cảm xúc nông cạn và đôi khi sợ mình quên mất ngày xưa mình đã từng học văn, từng yêu văn. Cũng may làvẫn thích nghe nhạc Trịnh,vẫn nghêu ngao hát theo Hồng Nhung những bài hát về mùa thu Hà Nội và nhiều khi nổi hứng lên là đi dạo một mình .Ừm phải rồi, cái cảm xúc của một con bé chuyên văn đôi khi bị quên mất, nhưng chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có thể vĩnh viễn mất đi. Mình luôn biết thế giới mình thuộc về, dù đã bước sang năm thứ 3 gắn bó với những con số, những bài toán, những định lý kinh tế khô khan. Nhiều khi buồn ngủ trong giờ lại thèm cảm giác ngồi trong lớp say sưa nghe giảng văn, thèm được quay về những ngày học đội tuyển nữa Có hôm từ quê lên Hà Nội, đi qua Chuyên Bắc Ninh thấy vừa buồn, vừa nhớ. Trường bây giờ có hàng rào mới, sân trường cũng khác, đẹp hơn, khang trang hơn. Nhưng dẫu sao vẫn thích nó vẹn nguyên như những ngày mình còn ở đó. Rồi lại thấy thèm cảm giác đứng trên tầng 2 nhìn xuống sân trường, nhớ mái ngói chi chít tên trước cửa lớp. Nhớ cả người ấy nữa… Dù là đã chia tay cả năm trời rồi nhưng kí ức của những năm tháng cấp 3 vẫn luôn thật đẹp và sâu đậm. Hồi lớp 12, hay đứng nhìn cậu ấy đi dưới sân trường, vẻ mặt rất vênh và kiêu. Chẳng nghĩ là mọi thứ đã trôi qua nhanh chóng như vậy, hẳn là 3 năm cũng chẳng dài lắm nhỉ. Dù có thể ngày hôm nay chẳng còn nhiều cảm xúc như những năm tháng ngày xưa, hời hợt, vô tâm hơn một chút. Nhưng sẽ mãi là con bé chuyên văn, yêu Chuyên Bắc Ninh, yêu 12 Văn bằng một thứ tình cảm bình yên mà sâu đậm. Sẽ luôn có một nơi cho mình trở về và luôn muốn trở về.:) Cảm ơn cô, và cảm ơn bọn mày nhiều lắm. Nguyễn Thị Nhung


Những cuộc gặp gỡ trong đời thôi thì tạm gọi nó là định mệnh. Để tìm được một người bạn hiểu mình quả thực không dễ. Thời gian gặp nhau quen nhau rồi chơi với nhau không phải là tất cả để trở thành tri kỉ. Quen mày chưa lâu bằng một số người thân mày hình như từ hồi cuối năm lớp 11 thì phải cơ mà sao tao thấy mày là đứa bạn không thể thiếu của tao con điên ạ. Mỗi lúc có chuyện gì cần giải tỏa là y như rằng mày chính là lựa chọn số một. Tao là một đứa cứng rắn hay cười phải không? Vừa mới nhoẻn miệng cười để có một bức ảnh đẹp thế mà ngay sau đấy chưa đầy 1 phút tao đã òa khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc trước mặt mày. Mày nhớ cái lần đang học năm nhất tao gọi cho mày khóc nức nở chứ? Những lần như thế là những lần bức bối đến ngột ngạt nhưng chẳng hiểu sao nếu có mày nghe tao khóc tao thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Không phải lúc nào mày cũng đủ tinh ý để hiểu ý tao hay vấn đề tao đang gặp phải như vài người khác. Cũng nhiều lúc mày làm tao phát điên vìc ái sự ngây quá đáng của mày nói mãi mà không chịu hiểu ý gì cả. Những lúc đấy chỉ muốn tổng sỉ vả một trận cho bõ tức. Thật lòng nhé đôi lúc tao thấy tao nói

cũng hơi quá đáng, nặng lời với mày. Xin lỗi nhé con điên Ai bảo mày cứ dễ dãi, cứ cười xòa với tao những lần như thế... Tao nhớ vô cùng khoảng trời đêm nhìn từ tầng 4 kí túc xá đêm hôm đấy. Dẫu biết rằng quá khứ có tươi đẹp đến đâu chăng nữa vẫn chẳng thể nào quay lại được như chiếc lá đã lìa cành vậy. Thế nhưng những khoảnh khắc ấy cứ ở mãi trong lòng làm chỗ dựa khi tao chới với, mất phương hướng. Tao nhớ cái nắm tay cái ôm của mày khi tao nhòa trong nước mắt. Mày luôn lắng nghe tao vô điều kiện kể cả đấy là những điệp khúc không có kết thúc. Một người tao tình cờ gặp trên bờ hồ đã nóivới tao rằng: Ta có thể cười khi đang khóc vậy thì sao lại phải khóc hãy sống với tất cả những gì mình đang có bằng trực giác của mình. Cơ mà tao cá rằng tao vẫn sẽ còn khóc nhiều. Những lúc như thế hãy cứ nghe tao như đã và đang nghe nhé. Mày đã tỏ tình với tao nhiều rồi nhưng giờ tao mới làm ngược lại với mày: Tao yêu mày con điên ạ. Confession cho Phương Phiền Phức nhé. Ngô Thị Mai Hương


VÔ ĐỀ Gió rít Cây rung Lá bay khắp chốn Cỗ xe của Thần Mặt Trời Đã dừng ở biển Nữ thần Bóng Đêm Với tấm áo choàng Trải khắp thế gian Trùm lên đường phố Người người hối hả Đang tìm chốn về Nơi góc phố nhỏ Riêng một bóng hình Lặng lẽ Ngác ngơ Giọt nước mắt rơi Nơi phố phường Mọi người vẫn bước đi Vội vã. Nguyễn Hoài Trang


Mấy ngày gần đây mọi người nô nức với những ngày chụp ảnh kỷ yếu rồi thì chia tay giảng đường. Theo đó, bạn bè dường như cũng bị ảnh hưởng mà lo lắng nhiều hơn về tương lai, cảm nhận nhiều hơn về sự vội vã của thời gian. Ở trường, ở lớp hay trong cái xóm trọ nhỏ xíu thì tần suất được nghe câu nói “nhanh thật đấy” quả là nhiều chưa từng thấy. Các bạn hỏi “Mày định ở Hà Nội hay về Bắc Ninh”. Mình đáp lại ngay tức khắc “Tao về Bắc Ninh chứ, quê tao tươi đẹp là thế còn phải đi đâu nữa”. Nhiều n g ư ờ i bảo mình không có chí tiến thủ không có hoài bão hay là ước mơ bé như con kiến. Trong khi người người nhà nhà muốn được sống ở cái đất thủ đô này thì mình lúc nào cũng chỉ muốn chui về quê sống. Hà Nội đẹp lắm, đèn hoa rực rỡ lắm, tiện

nghi lắm, hiện đại lắm nhưng em chẳng thích. Em thấy Hà Nội vồn vã lắm, nhanh chóng lắm, vội vàng lắm mà chân em chẳng bước theo kịp. Em sợ cái không khí ngột ngạt kể cả khi đường thoáng chứ đừng nói đến cái đặc sệt khói xe khi tắc đường. Em sợ cảnh 7h sáng ra đường đi làm rồi 6h chiều lại tất tả bon chen trong dòng xe cộ chợ chợ búa búa rồi nấu nấu nướng nướng để rồi sớm là tám chín giờ mới xong xuôi, mới có thể ra đường dạo phố phường hay đơn

giản là xem một tập phim, vài trang truyện. Lại còn công viêc nữa nên 12h mới là giờ để đi ngủ rồi sáng mai lại tiếp tục thời gian biểu như vậy. Cảm giác

như không đủ sức lực, không đủ niềm tin, không đủ năng lượng để có thể chịu được cái guồng quay nhanh và mạnh như thế. Hà Nội có công viên có những hồ nước thoáng rộng đủ sắc màu của đèn điện xanh đỏ lung linh lắm nhưng em lại thích cái hồ nước đầu làng in bóng hàng bạch đàn dưới anh trăng huyền ảo cũng nên thơ không kém. Hà Nội có trung tâm thương mại, có siêu thị bán không thiếu thứ gì nhưng em thích chợ quê không chỉ bày bán h à n g hóa mà còn rộn r à n g tiếng c ư ờ i nói, ấm áp tình l à n g xóm. Hà Nội có nhiều khu vui c h ơ i hiện đại lắm nhưng em thích tìm sự yên bình khi được nhìn đám trẻ quê chơi quay, chơi bi, chơi nhảy dây ở đầu xóm nhà… Hà Nội còn nhiều


lắm điều thú vị nhưng với em đó không phải là nơi để ở mà chỉ là chốn để chơi để thăm thú mà thôi. Em chẳng thể nào quen với cảnh cửa đóng then cài nhà nào biết nhà đấy chốn thị thành. Em đã quen với những buổi chiều hóng gió bên tán cây trước nhà cùng các bác hàng xóm với chuyện đồng áng, làng nước. Cứ như thế cái ý nghĩ học xong về quê tìm việc và sinh sống ăn sâu bám rễ vào tư tưởng cho đến một ngày… Đó là ngày anh xuất hiện và em cũng đã xác định là sẽ chọn anh là người đi cùng suốt quãng đường đời. Công việc của anh khiến anh phải chọn Hà Nội là nơi lập nghiệp mặc dù anh cũng thích sống ở quê. Từ đó, suy nghĩ trong em có đôi chút xáo trộn. Để gìn giữ tình yêu này nên chăng mình cũng sẽ làm việc ở Hà Nội? Rồi muốn tính chuyện xa hơn thì chắc chắn là phải như thế rồi. Ở Hà Nội, về Bắc Ninh hai luồng suy nghĩ thỉnh thoảng chạy ngay trong đầu mặc dù giờ tính chuyện đó có vẻ chưa phải đã gấp gáp. Sợ cái vội vã ở Hà Nội, yêu cái yên bình ở Bắc Ninh. Nhưng ở Hà Nội có người em yêu và người yêu em còn ở Bắc Ninh có bố mẹ ông bà những người cũng thương em không kém. Thế đấy đến giờ đây vẫn là câu hỏi còn bỏ ngỏ chưa có câu trả lời. Em lo sợ một ngày không xa sẽ phải đưa ra chọn lựa đầy khó khăn và có tính quyết định đến tương lai sau này. Quả thật, khi đã lớn hơn đã có nhiều mối quan hệ phức tạp hơn thì suy nghĩ cũng

sâu hơn, nhiều nhánh hơn để cân nhắc, để suy xét trước khi lựa chọn. Đó là lý do vì sao em không muốn lớn, muốn mãi chỉ là đứa trẻ không suy tính, không đắn đo. Thế nhưng quy luật tự nhiên nào ai có thể bé mãi, sợ lớn nghĩa là đã lớn thật rồi. Khi ấy, ta mới thấy được giá trị của những ngày tháng bé dại được bao bọc tuyệt đối trong vòng tay mẹ cha; những ngày áo trắng thơ ngây còn bên nhau, bên thầy cô và mái trường – nơi mà ta vẫn luôn muốn tìm về mỗi khi chùn chân mỏi gối, nơi cho ta cảm giác được yêu thương và dạy ta biết yêu thương. Trời cuối thu trong xanh và em vẫn ngổn ngang những suy tư của cái tuổi không còn bé nhưng vẫn chưa thành người lớn... Ngô Thị Mai Hương


LỚN ĐI ĐỪNG SỢ Tôi chẳng dám nói mình đã trưởng thành. 20 tuổi, non xanh biếc rờn, thỉnh thoảng muốn tắt nắng buộc gió kiểu Xuân Diệu vì sợ cái độ phai tàn sắp sửa. Những lúc ấy thấy đời mơn mởn sao đó. Từng nghĩ nếu một tảng thiên thạch lao vào Trái Đất lúc này, mình sẽ ra đi ở cái lúc đẹp nhất đời. Hay nhỉ. Vì ai đó nói trưởng thành đáng sợ lắm. Phan Ý Yên viết Người lớn cô đơn. Có bài hát Khi người lớn cô đơn. Đại loại thế, thiên thạch rơi xuống lúc này là mình không bao giờ biết con quái vật trưởng thành đáng sợ đến mức nào đâu nhỉ. Tôi vẫn tưởng tượng khi mình đang ngồi im ở đây thì ngoài kia cây vẫn đang thay lá, Trái Đất vẫn quay quanh mặt trời, móng tay và tóc mình vẫn đang dài ra. Cuộc sống, về bản chất là luôn vận động, dù chúng ta có cảm nhận được điều đó hay không cảm nhận được điều đó. Nên chẳng có cớ gì mà chúng ta lại không buộc phải trưởng thành, cứ bé mãi được. Sâu róm hóa bướm phải thoát kén

đau đớn. Không có trưởng thành không đau đớn. Khủng hoảng tôi có thừa. Khi đứng trước gương tự hỏi Mày muốn là ai, muốn theo đuổi điều gì, làm nghề gì. Khi đi giữa trung tâm thương mại sáng choang đông đúc và sặc mùi nước hoa đắt tiền, nhìn những người giàu có và nghĩ xem họ có hạnh phúc không. Khi nghe tiếng tích tắc đồng hồ và thấy rằng bao lâu không có thời gian ra bãi cỏ thảnh thơi đọc một cuốn sách, gặp một đứa bạn hay về thăm gia đình, mình bận rộn thật hay đang sống gấp làm liều đây. Ăn 500 bữa cơm một mình, ngạc nhiên sao mình chẳng thấy buồn, hay là bị bệnh vô cảm? Câu hỏi, câu hỏi và câu hỏi. Đầy vấn nghi về cuộc sống rộng dài phía trước. Nhưng chẳng có lấy một câu trả lời. Ai đó nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nhưng chắc đối với người trưởng thành, cửa sổ đó phải là loại Eurowindow. Dù bên trong có gào thét hay kêu la, bên ngoài vẫn bình thản như mặt hồ không có sóng. Tôi gọi giai đoạn ở giữa trẻ con và người lớn là khi “ thoát kén”, ngột ngạt, hoang hoải, nghi vấn, vùng vẫy. Như con sâu sắp hóa bướm. Một là bạn


sẽ chết ở tuổi hai mươi nhưng vài chục năm sau mới được chôn cất, nghĩa là bạn chết vì cái kén, sâu vẫn hoàn sâu. Hai là bạn sẽ tung cánh bay ra bầu trời khi xanh thẳm khi bão tố ngoài kia, như con bướm vậy. Hãy nghĩ về cách mình sẽ sống. Tôi không dám nói đã biết mình sẽ sống thế nào, nhưng ít nhất tôi đã luôn nghĩ về nó. Đơn giản thôi, không biết nơi mình sẽ đến, thì đi làm gì. Không biết cách mình sẽ sống, thì là sống hay tồn tại? Có người nói: “Bạn hỏi tôi sẽ sống thế nào à? Tôi sẽ học xong đại học, rồi học tiếp thạc sĩ. Tôi kết hôn. Tôi muốn làm ở một công ty danh tiếng. Tôi …..” Dừng lại. Đấy chỉ là những việc bạn sẽ làm thôi. Tôi nhớ câu nói này: Chỉ là sống thôi mà, mục đích là hạnh phúc, tất cả mọi thứ khác đều là phương tiện. Có một người thầy từng dạy tôi, trên 40 tuổi, doanh nhân thành đạt, khi trẻ từng nghĩ mình phải kiếm thật nhiều tiền và đúng là như thế. Rồi cuộc hôn nhân của thầy tan vỡ, thầy tâm sự: “ Tôi đã không bao giờ cố để hiểu vợ, tôi áp đặt cô ấy, tôi

gặp khó khăn trong quản trị cảm xúc bản thân. Tôi không có lấy một ngày vui vẻ. Tôi có nhiều tiền, nhưng tôi đã bỏ vị trí giám đốc rồi, để đứng đây, dạy kĩ năng sống” “Làm người thành công” – cụm từ được nói nhiều nhất, nhưng ai cũng chỉ quan tâm đến vế thành công mà quên mất muốn thành công trước hết phải làm người, phải học kĩ năng sống. Có lẽ tôi không cần nói nhiều về kĩ năng sống nữa. Nó là quản trị cảm xúc bản thân, vượt qua khủng hoảng, thấu hiểu chính mình, ứng xử hài hòa trong các mối quan hệ, tư duy tích cực, quản lí thời gian, biết điều gì là quan trọng trong cuộc sống,…. Tôi thấy rằng hình như nỗi buồn là cái gì thời thượng lắm. Như thể bạn ngồi cafe một mình, hay đọc tiểu thuyết ngôn tình, post và share những status buồn thì mới là trưởng thành, mới sành điệu, vì bạn quan niệm trưởng thành cô đơn và kinh khủng lắm. Tôi đồng ý cái giá của lớn lên là cô đơn và thậm chí khủng hoảng. Nhưng đã bao giờ bạn tự hỏi có phải mình ngộ nhận sự nhích lên ở con số tuổi tác là trưởng thành không,

có bao giờ bạn từng nghĩ về những giá trị mình theo đuổi chưa ? Như thế mới thật sự là trưởng thành. Tôi là người bình thường. IQ 108, mức trung bình. Chiều cao 1m59, cân nặng 46, mức trung bình. Người thiên về não phải. Mũi không cao, da mặt không đẹp bằng da chân, ngoại hình trung bình. Cứ thấy máy ảnh là cười, 1000 kiểu ảnh thì có một kiểu cười. Học kinh tế nhưng mù kinh tế. Thấy đại học đúng là trò nghịch dại. Không có ý định chụp ảnh kỷ yếu vì không biết tạo dáng yểu điệu. Thích áo quần free size và sneaker. Thích quan sát, viết lách, hứng thú màu sắc. Người bình thường có quyền hạnh phúc không? Thời đi học tôi không nghĩ là mình thông minh, vì học Toán bình thường. Bây giờ vẫn thế, vì tôi không biết về kinh tế. Trong khi, Toán và kinh tế, là đơn vị đo chung về thông minh của xã hội. Tôi có lúc nghĩ mình không giống con gái nữa, vì mẹ muốn tôi đi đôi giày búp bê đế cao có nơ thì mới giống, thì mới may ra có anh chàng nào để ý. Tôi thì có đức tin là anh ta sẽ thích sneaker và sẵn sàng


đi bộ với mình cơ. Tại sao cuộc sống cứ phải là văn mẫu nhỉ ? Kiểu như kiếm vài trăm triệu một tháng mới đáng sống còn ít hơn thì không phải à? Bạn sẽ biết một người là thông minh màu sắc khi người ta rất biết cách mix trang phục và phụ kiện. Đi mua đồ với họ hẳn rất thích. Bạn sẽ biết một người là thông minh nhạc điệu khi người ta hát nguyên một bài tiết tấu nhanh và ngắt nghỉ khó khi bạn thậm chí không theo kịp nhạc. Nghe họ hát hẳn rất thích. Bạn sẽ biết một người thông minh không gian khi nhìn vào bố cục bức ảnh người ta chụp, nghĩa là không có cái chuyện chân ở mép dưới bức ảnh và đỉnh đầu án ngữ mép trên bức ảnh, chẳng thấy cảnh vật gì đâu nhé.

Được họ chụp hình cho hẳn rất thích…. Nhưng không ai nói họ thông minh, vì đó không phải toán. Không ai nói họ thành công, vì họ không kiếm bộn tiền từ sở thích đó. Trưởng thành, nghĩa là bạn sẽ hiểu và trân trọng chính mình và cuộc sống. Tâm tĩnh khi đời rất động. Trưởng thành, là cái ngày tôi mở lòng ra, bình thản ôm cả cuộc sống rực rỡ và gay gắt vào lòng, là cái ngày tôi đứng trước gương và Say cheese với cái đứa không hoàn hảo trong gương. Như những nốt nhạc, khi bổng khi trầm, cuộc sống chảy vào lòng mình như những giai điệu bất tận. Và nghĩ, nếu bố mẹ chúng ta cũng mãi mãi không trưởng thành, thì ai là người bao bọc cho đứa ích kỉ không muốn lớn lâu như vậy? Ai rồi cũng sẽ trưởng thành. Vậy nên, lớn đi đừng sợ.

Thân Ái Đài Trang


Bước xuống chuyến xe khách 9 tiếng từ Cao Bằng về Hà Nội, điều đầu tiên tôi làm là bước vào một cửa hàng tạp hóa. Và thứ đầu tiên tôi lục tìm ở cửa hàng tạp hóa là que kem Tràng Tiền 3000. Trên những con đường xuyên núi đội cả bầu trời nắng mưa lên mũ tai bèo, que kem là một loại hạnh phúc xa xỉ. Đứng giữa bao la núi đồi một bên núi cao, một bên vực thẳm, hát Nồng nàn Hà Nội thấy lòng mềm nhũn, mềm đến nỗi muốn chảy ra thành nước, thấm xuống đất theo sông suối trở về, hoặc bay hơi lên cao, trú ngụ vào một đám mây bay theo gió, đến quê mình chợt hóa thành mưa rồi trút xuống. Có ai trong một chuyến đi xa lại không có ít nhất một lần muốn bỏ tất cả để về, cho dù trước đó đã bỏ tất cả để đi? Tôi đứng lạ lẫm nhìn đèn đường xe cộ, que kem trong miệng chỉ còn vị ngọt đường hóa học, thấy ngậy ngậy chan chát, bất giác bỏ nó vào thùng rác và uể oải về nhà sau chuyến đi xa, có đôi lần hụt hẫng tự hỏi nó cũng là que kem mình đã từng ăn ở đất Cao Bằng. Tôi không giỏi Vật lí nếu không nói thẳng ra là chẳng biết gì. Chúng ta nghĩ ánh sáng chỉ có một màu và đồ vật có nhiều màu. Nhưng ai đó nói với

tôi ánh sáng có nhiều màu và màu của đồ vật là màu của ánh sáng phát ra từ chúng mà mắt ta cảm nhận được. Nghe khá hàn lâm. Tôi không hiểu lắm. Tôi chỉ nghĩ đến que kem. Nó đổi màu dưới ánh sáng của núi đồi và thành thị. Con người cũng vậy, cũng như que kem, cũng đổi màu. Như việc tôi ngồi lì ở bến xe bus khi về thành phố, không giống với lúc thứ duy nhất giúp bạn di chuyển là đôi chân, bạn sẽ buộc phải dùng đến nó, leo dốc, lội suối, đi bộ. Ngày đầu về đau cứng gót chân, những ngày sau không còn đau nữa. Đường không ngắn lại, nhưng tôi thì đã bớt sợ hãi hơn. Ra đi, cũng

chúng ta ở Hà Nội, ở nhà, ở đồng bằng, đến vùng đất này. Những hóa mĩ phẩm đủ loại trong hành lí chật chội, smartphone, mạng Dcom 3G, và vẫn truy nhập facebook hay Gmail, chỉ có điều ít hơn. Và mang vác cả một thứ văn hóa có sẵn trong con người mình. Đi, mới biết thế nào là 3/4 diện tích đất nước là đồi núi trong sách Địa lí thời trung học. Đi, mới biết mình ở cái vùng 1/4 còn lại, tuy là ở vùng thấp hơn, nhưng thực ra lại cao hơn, bởi may mắn, bởi thuận lợi.

là để bớt sợ hãi hơn. 11 ngày sống tại Cao Bằng, nhưng tôi sẽ không nói 11 ngày trải nghiệm cuộc sống Cao Bằng. Vì chúng ta đã mang vác một phần cuộc sống của

Đứng trên đỉnh núi chỉ muốn hét lên Xin chào Việt Nam, rồi bỗng thấy mình nhỏ bé, nhớ những ngày thức dậy muốn buông xuôi mọi thứ, một vài tia nắng chiếu cũng sợ hãi lập cập

MÙA HÈ XANH TRONG TÔI LÀ...


cập đi tìm kem chống nắng, thỉnh thoảng ném lên News Feed những dòng buồn vu vơ như không thèm biết mình có gì. Tôi đã như thế, đã may mắn như thế, có nhiều thứ như thế, nhưng cũng đã từng bé nhỏ run rẩy sao đó, đến leo lên xe bus đi học cũng muốn thở dài để tháng ngày trôi tuột

qua cửa kính vào phòng, chẳng biết là con gì, con giống chiếc lá xanh, con giống nhánh tre nhỏ, bướm kì dị đủ màu lừ lừ đậu vào lưng áo người, lao vào nước uống, vào nồi canh, những con bọ cánh cứng chậm chạp lì lợm. Có những cây không biết tên làm xanh cả vùng đồi, có cây mận cây cam hai

qua kẽ tay. Đức Thông trong tôi…. Có những con côn trùng bay như liều mạng

bên đường không được hái. Những con đường xuyên núi nhẫn nại, những con người nhẫn nại đội cả nắng gió lên

đầu đi qua ngày tháng. Người Tày nuôi lợn đồi, gà đồi xung quanh chân nhà sàn, treo những bắp ngô vàng ruộm như nắng trên mái hiên trước cửa. Trẻ con đi học có khi cả 5km đường núi, trưa nghỉ lại trường không ăn gì. Có bà cụ 70 tuổi đến chương trình cấp phát thuốc nặng 29kg. Đ ộ i c h ú n g tôi làm đường c ù n g n g ư ờ i dân. Tôi là đứa chưa bao giờ cầm cuốc. Tôi lẳng lặng q u a n sát mọi n g ư ờ i và nghĩ, những bàn tay ấy, những cuốc xẻng thô sơ, họ tạo nên đường qua núi trong bao lâu? Khi tôi sinh ra những con đường đã ở đó, những con đường ở đồng bằng – những con đường tôi chưa từng quan tâm vì sao nó lại có

ở đó, khi Thượng đế là không có thật, khi việc dùng đôi đũa thần biến quả bí ngô thành cỗ xe kéo chỉ có trong cổ tích? Khi nỗi nhớ nơi mình ra đi lắng xuống, tôi bắt đầu thích việc mình bi bao phủ bởi màu xanh. Đi giữa nội đô ồn ào mà có lúc thấy ai cũng vội vã cô đơn, có nhiều người xung quanh tôi, tôi nhìn họ và suy nghĩ về thứ họ mặc, về nghề nghiệp mà có thể họ nắm giữ, về nét mặt, và rằng anh ta hay cô kia thuộc kiểu người nào, đôi khi nghĩ mình phải thành ai trong số kia. Những ý nghĩ bủa vây tôi. Họ vô hồn, họ mệt mỏi dừng xe trước đèn đỏ, chui vào những bộ đồ chống nắng như bao tải. Họ mặc đồ công sở và có cuộc đời kiểu mẫu. Ở đó những cái cây xung quanh tôi. Cây không có nét mặt, không có cuộc đời, không nói, không khiến tôi mệt mỏi vì so sánh. Dưới chân nó là đất. Trên đầu nó là trời. Không ai cắt tỉa nó. Nó lớn lên với những gì nó có. Tôi chỉ muốn là cây. Và tôi bắt đầu nghĩ


ở thành phố, người ta cũng buồn. Giữa thành phố hay núi đồi, chênh lệch vật chất đâu phải là tất cả? Đến mảnh đất ấy tự nhiên thương nhau. Thương cái đứa có khi chưa bao giờ biết mặt. Là một bọn đói cồn cào ào vào mâm, nhưng có đứa đang ăn ngừng lại xới cơm cho bọn xung quanh. Là đang đánh răng nhưng đưa ngay cốc nước cho đứa vừa mới đến. Là cầm một bát chè lỏng như chỉ có nước với đường đứng vẫy tay gọi đứa đi làm xa về. Là có người cúi xuống buộc dây giày cho mình trên con đường dài nắng mưa… Là những gì, không còn nhớ, chỉ nhớ ta đã tự nhiên thương nhau nhiều đến thế sao. Tôi chia đôi mùa hè, dành cho tình nguyện Mùa hè xanh một nửa. Tôi chia đôi chính mình, để lại một nửa tại Hà Nội, tại căn phòng đầy tranh vẽ trên tường mỗi tối lại đọc sách trong ánh đèn vàng thấy yên bình đến lạ. Một nửa đem đi, đến những con đường xa nắng gió, mỗi lần ngắm hoàng hôn xuống núi lại nhớ về nửa còn lại kia. Cái bánh nướng mua ở chợ phiên thì chia cả làm mười, cốc chè đỗ đen cũng chia làm năm bảy phần. Hay bát cơm nguội, miếng cháy cuối nồi…. Đi cũng là để về. Vì không ai có thể đi mãi. Tôi về rồi, nằm giữa phòng mình nghe ngày tháng qua như một giấc mơ, nhắm mắt thấy núi non mây trời qua cửa kính xe như là chạm được vào, những cung đường đã qua, những con người đã đi qua mùa hè của mình. Đi hết mùa hè, nhưng chưa đi hết chữ xanh. Xanh là cả tuổi trẻ. Còn những ngày phía trước đón đợi. Tôi từ rừng về, chi muốn như cây, sống tự nhiên tự do và tự nguyện sống thế mà thôi. Cây thay lá. Mỗi chuyến đi làm cho tôi thay lá. Bỗng muốn ôm cả cuộc sống vào lòng.

Thân Ái Đài Trang


Những ngày cuối thu , trời tối nhanh hơn. Bóng tối trên thành phố Hà Nội càng vội vã khi những ánh đèn đường đua nhau bật lên khi mặt trời còn chưa xuống núi. Những âm thanh của buổi đêm lần lượt xuất hiện, chen chúc nhau trong thế giới nhỏ hẹp này. Bữa cơm tối vừa xong, nó thu dọn và ngồi trên bặc cầu thang lên phòng trọ nó hóng gió. Trước mắt nó là khoảng sân nhỏ kéo dài tới khu vườn sau đầy cỏ dại. Từ xa, những tiếng hò dô của buổi tiệc nhậu nơi quán bia đầu ngõ vẳng lại, tiếng ô tô, xe máy trên phố lần lượt vút qua tai bỏ lại mình nó trong nỗi nhớ về một ngày xưa đầy kỷ niệm. 20 tuổi, cái tuổi thanh niên tràn đầy sức sống mà sao nó cứ hoià niệm về những gì đã qua. Phải chăng hiện tại không có gì để nó vấn vương nên nó phải tìm về miền ký ức không thể lấy lại. Nó mong muốn được trở về những năm tháng cấp 3, ngồi trong căn phong ký túc hàn huyên cùng lũ bạn những chuyện của ngày xửa ngày xưa. Nó lại muốn được một lần bị phạt quét sân vì nói chuyện trong giờ học như ngày nào, được khoác tay đứa bạn đi dọc hàng cây keo để thưởng thức cái khí trời dịu mát của mùa thu.

Phút lặng Ngay cả khi một mình ngồi ban công tầng 4 nhìn ra cả một khoảng trời mênh mông nó cũng không cảm thấy cô đơn như lúc này. Thế giới bấy giờ với nó bình yên lạ. Rời xa mái trường cấp 3, đứa nào cũng nhủ rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhiều lần, chúng ta sẽ tụ tập trên thành phố hà nội này và ôn lại những kỷ niệm của ngày xưa. Nhưng rồi, mỗi nhiên trở nên thật to lớn khiến cho những người tưởng rất gần nhau lại xa nhau vô cùng. Cứ mỗi độ cuối thu, chưa hết tháng 10 nó đã ngó xem lịch tháng 11. Nó biết tháng 11 đại học là những tháng ngày thi cử, nó hy vọng 20 tháng 11 sẽ rơi vào ngày nghỉ. Khi ấy nó và bạn bè có thể cùng trở về mái


trường xưa dự buổi kỷ niệm ngày nhà giáo Việt Nam, gặp lại thầy cô giáo đã từng dạy dỗ mình một thời, ngắm nhìn các em trong bộ áo dài trắng. Nó và lũ bạn sẽ nhìn nhau, mỉm cười và nói rằng:” chúng ta già rồi”. Hai năm qua nó đã quen dần với Hà Nội đông đúc, nhộn nhịp từ ngoài phố tới khu trọ, từ khi bình minh bắt đầu lên tới lúc tiếng chuồn báo ngày mới điểm lại lần nữa. Thành ra, mỗi khi không gian xung quanh nó trở nên tĩnh lặng nó lại thấy buồn, lại nghĩ, nhớ về bồi hồi. Công việc và những âm thanh náo động giúp nó tạm quên đi sự trống vắng. Hai năm qua đi nó vẫn không thể tìm thấy cảm giác thân thiết như một gia đình, một ngôi nhà thứ 2 trên mảnh đất Hà Thành này. Nó nhớ bạn bè, nhớ thầy cô và nước mắt cứ âm thầm rơi lúc nào nó không hay biết.

Tiếng tin nhắn điện thoại kêu kéo nó về với thực tại. Dòng tin của đứa bạn đại học hỏi lịch học ngày mai khiến nó nhận ra rằng trước mắt nó còn rất nhiều việc phải làm. Quá khứ là những gì đã qua đi, tương lai còn ở phía trước không thể biết trước, hiện tại mới là thứ đáng trân trọng hơn cả. Quá khứ đẹp không có nghĩa tương lai không đẹp. Xung quanh nó vẫn còn bao nhiêu người yêu thương nó, nó cần xây dựng cho mình một tương lai tốt đẹp. Nó sẽ nhớ mãi những người bạn, những câu chuyện của ngày xưa và tiếp tục đi tìm những điều đem lại cho nó cảm giác hạnh phúc trong tương lai kia. Vũ Thị Minh Nguyên

Hai mươi tuổi, đánh một dấu mộc quan trọng mà mọi người thường hay đùa là tuổi mãn teen. Hai mươi năm sống ở trên đời ngẫm thấy chưa làm được gì cho đời cả nhưng với những đứa tinh thần lạc quan ngút tận mây xanh như mình thì thiết nghĩ sống vui, sống khỏe cũng đã là có ích rồi. Một đứa ốm đau, xanh xao hẳn sẽ tốn công chăm sóc của bố mẹ và cũng ngốn không ít tiền thuốc thang. Cứ lấy đó làm niềm an ủi mà nó đã vui vẻ sống và cảm thấy thỏa mãn với cuộc sống suốt hai mươi năm qua. Niềm lạc quan không tưởng đã giúp nó vượt qua những khó khăn, những cú sốc tinh thần một cách dễ dàng hơn. Cứ đau khổ, ủ dột thì nào có ích gì chứ, mỗi lần vấp là một lần đau nhưng nào ai có thể ôm mãi một nỗi đau. Cuộc đời còn nhiều lắm những điều đẹp đẽ đang đón chờ ở ngày mai, ngày kia và những ngày sau nữa. Nó học được điều đó từ cô giáo Toán của mình. Cô dạy nó tự gây dựng cho mình một niềm tin rồi lấy đó làm mục tiêu phấn đấu và cũng tự biến nó thành cái phao cứu sinh để bám vào mỗi lúc mệt mỏi khổ đau. Ngày hai mươi tháng mười, có con bé giận dỗi cậu người yêu mà đăng một bài viết đầy tâm trạng trên trang cá nhân để tìm sự đồng cảm của cộng đồng mạng. Thế nhưng dường như chẳng tìm được bạn tri âm, nó bèn nhắn tin cho cô. Rằng thì cô ơi em buồn lắm, sao cả ngày vẫn nói chuyện mà chẳng chúc em một câu trong khi đó lại đi tổ chức tiệc chúc mừng cho các bạn gái trong câu lạc bộ tình nguyện thế bảo sao mà không tức không buồn được. Cô nhẹ nhàng an ủi, rồi khuyên nó hãy nói thẳng nói thật lòng mình rằng hôm nay đáng ra em phải rất vui nhưng anh đã làm em buồn... Thế là


con bé đã chuyển tiếp tin nhắn đó đến số của người yêu mình. Anh người yêu bằng tuổi trẻ con, rối rít xin lỗi và giải thích. Lúc mười hai giờ anh ngủ quên nên không là người đầu tiên chúc mừng nó được nên quyết định ngày hôm đó không gửi lời chúc đến ai cả và đợi đến mười hai giờ đêm mới chúc mừng nó. Khi ấy, nó là người đầu tiên cũng là người cuối cùng và duy nhất mà anh chúc mừng . Lãng mạn dở hơi, cô bảo nó thế. Cái lãng mạn dở hơi ấy đã khiến nó tốn không ít nước mắt, để rồi khi nghĩ lại nó thấy thật trẻ con và buồn cười. Cô bảo nó sao phải khóc, mình phải tự yêu mình thì mới mong được người khác yêu. Nhưng tự yêu bản thân không phải là một điều dễ dàng. Người ta có thể trao đi yêu thương một cách tự nhiên như thể việc ăn việc uống hàng ngày nhưng lại không biết cách tự yêu quý bản thân mình. Và cô bảo đời đã dạy cô biết yêu bản thân mình bởi lẽ không ai có thể yêu mình hơn mình được, đày đọa, dằn vặt bản thân rốt cuộc cũng chỉ tự chuốc cực nhọc vào mình mà thôi. Tự mình làm mình khổ thì còn kêu ai nữa. Thế là nó nhẹ nhõm đi vào giấc ngủ để rồi sáng mai tỉnh dậy mắt sưng vù không cả dám ra đường, thế là đã tự mình chuốc khổ rồi đấy. Nó ngẫm nghĩ lời cô nói quả không sai. Nó luôn mong muốn được như cô, một con người từng trải, dày dạn kinh nghiệm sống, đầy nghị lực vượt qua những chông gai mà không phải ai cũng có thể đi qua được. Dù đôi chân có lúc bị rớm máu vì những mũi gai nhưng cô vẫn luôn lạc quan, tin yêu cuộc sống và tin yêu con người. Đền đáp lại cô có một người chồng lãng mạn yêu thương mình và những đứa con ngoan giỏi. Thế mà đã có lúc nó hiểu lầm cô, nghĩ những điều không hay về cô và có thể đã làm những điều không phải không nên. Nó đã từng nghĩ sẽ là rất gượng gạo khi gặp cô hay cô sẽ không quý nó nữa. Nó sợ điều đó nên bế giảng năm ấy đã không về thăm trường với các bạn và hè cũng không dám xuống thăm cô cho dù mẹ luôn nhắc. Nó đã nghĩ cô ích kỷ và trẻ con như nó nên hẳn là trong trường hợp như thế cô sẽ phản ứng như thế. Câu trả lời là nó đã sai, sai lầm lớn. Nó quên rằng cô là cô giáo nó, hơn nữa lại là cô giáo vô cùng yêu quý học sinh, luôn lấy học sinh làm nguồn vui. Cô không hề giảm yêu quý nó, nó cảm nhận và tự cho là thế. Nó càng tôn trọng và quý trọng cô hơn. Cô không chỉ là cô giáo, là tấm gương để noi theo mà cô còn là người bạn lớn rất gần gũi để nó chia sẻ tâm sự. Có thể nói với nghề giáo sự thành công được đo đếm bởi những tình cảm, sự yêu quý mà học sinh dành tặng cho giáo viên và cô là một cô giáo thành công hơn ai hết khi nhận được vô số sự yêu quý của lớp lớp học sinh mà nó chỉ là một trong số rất nhiều đó. Cảm ơn cô đã cho nó những bài học tri thức và quan trọng hơn là những bài học ngoài trang giáo án, những bài học mà không sách vở nào có thể đem đến được. Nó cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc biết bao...

Ngô Thị Mai Hương


Có ai giữ được bước thời gian? Phạm Thị Ngọc Đồng hồ cát dù chảy chậm đến mấy thì cuối cùng những hạt cát bé tí xíu rồi cũng theo quy luật mà rời khỏi vị trí ban đầu. Và sẽ có lúc chúng được trở lại vị trí ấy, vòng tuần hoàn cứ lặp lại mặc định vô thức nhưng không có nghĩa là thời gian có thể quay ngược trở lại để ta được sống lại, được tồn tại với những gì ta đã sống. Những kỉ niệm, những gì thuộc về yêu thương chỉ còn lại trong miền kí ức để ta mãi nhớ, mãi thương, mãi đợi, mãi chờ.

dậy muộn vội vã đến trường với nỗi lo bị ghi tên trên bảng đen, sẽ chẳng còn những buổi chiều tan học đạp xe đi chơi, sẽ không còn những giờ học im phăng phắc truyền ý nghĩ bằng ánh mắt, những khoảng khắc lặng yên nhìn ra khoảng trời mênh mông trước cửa lớp… Nhớ tiết học cuối cùng của thời học sinh nhòa trong nước mắt, nhớ cái nắm tay siết chặt, nhớ cái ôm ấm áp… Nhớ da diết những ngày tháng ấy!

Trái Đất có hơn 7 tỉ người, gặp gỡ nhau đã là một cái duyên. Có thể khi không còn ở cạnh nhau, ta không Nhắm mắt để được chạm lên còn thân thiết, hiểu nhau như trước, yêu thương một lần nữa… không cùng nhau Chúng ta tâm sự những “...vòng tuần hoàn cứ đã cùng nhau đi chuyện xảy ra xung lặp lại mặc định vô thức qua một chặng quanh ta. Nhưng vị đường dài. 3 năm nhưng không có nghĩa trí trong tim nhau với biết bao niềm là thời gian có thể quay thì không thể thay vui, nỗi buồn của thế. Tôi không tuổi mới lớn, của ngược trở lại để ta được trách bạn vì đã cái tuổi mộng mơ, sống lại...” không liên lạc với trong sáng, nhiều tôi, vô tư quên đi ước mơ và hoài bão cho tương lai. ngày sinh nhật tôi vì tôi đã từng như Mỗi ngày trôi qua thật nhanh, những thế L, không giận bạn vì bạn nhớ tên giây phút chậm rãi sâu lắng mà ta cảm tôi cuối cùng trong danh sách lớp bởi nhận được không nhiều. Phải chăng vì thời gian làm khoảng cách giữa bạn bản thân ta đã sống quá thờ ơ, nhợt và tôi không còn gần như những ngày nhạt?!? Bước vào cánh cửa Đại học là tháng ấy… mỗi người đã chọn cho mình một con Chỉ cần đôi lúc ta nhớ vể nhau đường riêng không ai giống ai. Cuộc một chút, như thể là quá đủ trong sống mới bắt đầu với những mối quan cuộc sống bề bộn này, đủ để không hệ mới… quên nhau giữa ngày tháng dài bất tận Sẽ chẳng còn những buổi sáng phía trước J.


Trong cuốn sách Từ tuyết đến mặt trời, Nguyễn Phan Quế Mai có viết về hành trình của cô qua đất nước Buhtan. Người Buhtan thờ hoa làm bằng bơ (sữa), với niềm tin là không có vẻ đẹp nào là vĩnh cửu. Một ngày gần đây khi lục lọi trí nhớ, tôi nhớ rằng 5 năm trước có xem giới thiệu một bộ phim về đất nước Buhtan có tên The traveler and the magician. Thế đấy, cái sự trì hoãn của con người nó đáng sợ thật. Trách cuộc sống quá động khiến ta quên hay trách lòng mình không đủ tĩnh để nhớ ? Ngày mai, tuần sau, tháng sau, năm sau, có khi nào là kiếp sau ? Cũng có thể.¬¬ Nhà sư trong phim nói rằng : “Blossom is beautiful because it’s temporary”. Đại loại, người ta thấy hoa nở đẹp là vì nó sẽ tàn. Hoa giả đẹp không kém hoa thật, nhưng ai bảo nó cứ đẹp quanh năm, không bắt người ta chờ đợi thời khắc bung nở, nên người ta quên luôn rằng nó đẹp. Thời gian như những mùa hoa. Nở nở tàn tàn. Hết mùa này đến mùa khác nối nhau. Áo trắng, mắt đen, tóc xanh, hoa điệp vàng, hoa phượng đỏ, bằng lăng tím, cây xanh, trời xanh. “ Con tàu nào/ Qua sân ga mười lăm/ Em mua vé/ Trốn về miền kí ức …” Tôi yêu trường cấp 3. Ai đó nói đó là quãng thời gian đẹp nhất. Tôi không tin. Tôi cho rằng nếu cấp 3 kéo dài vài chục năm nữa thì chẳng ai yêu nổi nó. Nó đẹp vì nó kết thúc, như hoa đẹp vì sẽ tàn, rồi những mùa hoa mới đến. Thân Ái Đài Trang

Như những mùa hoa


Tôi không thích từ đẹp nhất được nói ra bởi ai đó chỉ vừa đi khoảng1/4 đời mình. Thật cố chấp. Lại còn cái câu danh ngôn này nữa, mà tôi không chắc nó là danh ngôn: “ Cái đẹp nhất là cái chúng ta đã từng có hoặc không bao giờ có được.” Cố chấp với quá khứ đã đành, người ta còn cố chấp với cả tương lai. Tôi vẫn đang nói về bộ phim đó. Có một anh chàng làm nhân viên chính phủ ở Buhtan hăm hở bỏ việc nuôi mộng đến nước Mỹ để làm bất cứ việc gì, kể cả hái táo hay phục vụ, vì với anh, thế mới là cuộc sống chứ, có nhà hàng, thành thị, sexy girls, ai lại buồn tẻ như cái nước Buhtan của anh. “ People get old but jealousy stays young” hay “ Be careful with dreamland because when you wake up, it may be not that worth dreaming”, tôi viết điều này theo trí nhớ, có thể không nên gọi là trích dẫn, nhưng ý nghĩa không đổi. Rằng con người có thể già đi nhưng sự ghen tị và ham muốn cứ trẻ mãi, và hãy cẩn thận với vùng đất hứa trong giấc mơ của anh, khi anh thức dậy, nó có thể không còn đáng mơ ước như vậy. “Chị phát ốm với sự buồn tẻ của Singapore em ơi” Chị ấy inbox với tôi như thế. Tôi có thể tưởng tượng. Một cuộc sống mà người ta động tay động chân động não nhưng không cảm động, như robot. Trong một vụ tuyết rơi dày đột ngột tại Séc năm ngoái, xe ô tô chở hàng của bố mẹ tôi đã “qua đời” và nằm lại ở ruộng lúa mì do đường ngập tuyết và quá trơn. Tuyết, như vậy, không hẳn là thứ xứng đáng để mơ ước vì những gì chúng ta nghĩ chỉ là nó làm background cho những câu chuyện tình lãng mạn. LG – một hãng điện tử dân dụng, viết tắt của Life’s good. LG – trong vở bài tập của chúng ta, nghĩa là lời giải. Tôi nghĩ cuộc sống đẹp hơn nếu chúng ta tìm cho nó lời giải, thay vì cố chấp cái đã qua và cái không có được mới là đẹp nhất. Tôi từng đọc đâu đó, khi bạn ra đời, mẹ bạn phải chịu đựng mức độ đau đớn ngang với gãy 20 cái xương cùng một lúc. Nhưng dĩ nhiên bạn không cảm nhận được nó, bạn coi việc mình có trên đời như cái cây mọc từ đất lên vậy thôi. Trẻ nhỏ mọc răng, đau đớn. Tập xe đạp, ngã, đau đớn. Sâu róm thoát kén để hóa bướm xinh đẹp, đau đớn. Tôi nghĩ rằng nếu Trái Đất biết nói thì nó cũng sẽ kêu đau vì trong hàng triệu năm qua, đất và biển đã xé toạc lẫn nhau để các lục địa trôi dạt, để chúng ta có các châu lục như bây giờ. Không có trưởng thành không đau đớn. Sự có mặt của mọi thứ đều có một câu chuyện đằng sau nó. Câu chuyện nào cũng đẹp. Tôi tưởng tượng nếu một ngày Trái Đất đứng im, có một nửa của quả cầu khổng lồ tiếp xúc với ánh mặt trời ấy sẽ chết cháy, nửa còn lại thì chết rét, tóm lại là chết chóc. Trái Đất phải quay quanh trục của nó để có sự sống. Con người có lẽ cũng phải vận động từ bên trong chính mình để tồn tại. Như câu Dịch chuyển hay là chết vậy. Ngày có mặt trời, đêm có mặt trăng. Trăng lấy ánh sáng từ đâu ? Từ mặt trời. Trăng là mặt trời của đêm. Và tôi nghĩ mặt trời đã không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Nhưng nếu muốn gặp lại mặt trời, trái đất phải quay. Tôi, tin như thế, cái việc nếu bạn cố gắng quay quanh trục của


mình, liên tục, liên tục, rồi cuộc hội ngộ với mặt trời sẽ đến. Ngày hôm nay của bạn thế nào ? Tôi chỉ hỏi hôm nay, vì hôm qua chết rồi. Ngày mai thì cũng có thể chúng ta không sống nữa. Ai nói đời ngắn ngày dài chẳng sai. Thành phố lớn có những tiệm fastfood, fast drink. Một vài nơi du lịch có dịch vụ fast tailor made – may nhanh cho du khách. Và chuyển phát nhanh, và tàu điện siêu tốc, và bản tin nhanh, và khóa học cấp tốc…. Và chúng ta ghét đèn đỏ, và chúng ta cau mày khi cột sóng internet hay tốc độ download cứ bò lê từng KB, và chúng ta không muốn xếp hàng nơi công cộng. Thế giới có thật nhiều những công dân hiện đại bận rộn muốn làm mọi thứ thật nhanh. Nhưng nếu tôi hỏi : “ Ngày hôm nay, bạn, đã làm được những gì ?”. Bạn trả lời được chứ ? Being lazy by staying busy. Sống trong hiện tại không có nghĩa là lấp đầy thời gian, mà là lấp đầy tâm trí bạn. Kiểu như họ thấy đời thật rộng dài quá đi, đi học lên lớp facebook tán gẫu cho hết giờ, hết giờ tụ tập ăn uống vỉa hè vì mặt trời còn chưa lặn cơ mà, tối về còn phải update phim ảnh không lạc hậu – bận rộn kiểu lười nhác với chính mình. Hoặc yêu ai đó lấp đầy sự tẻ nhạt. Hãy cẩn thận với những thứ bạn dùng để lấp đầy khoảng trống, vì một ngày khi bạn rời trường, khi người ta rời bạn, bạn có thêm những khoảng trống không thể lấp đầy, như một miếng xốp rỗng, rồi bạn chẳng hiểu nổi tuổi trẻ của mình là những gì. Hoa tàn rồi sẽ nở. Cứ liên tục như thế. Đừng cố chấp. Đừng phí hoài. Khi bản thân mỗi người đã là hạt giống. Hôm nay thật là một ngày mùa thu đẹp trời.


20 tuổi , có nhiều lúc vẫn thấy hoang mang về tương lai phía trước, để rồi lại tự nhủ “chuyện gì đến rồi cũng đến” , vẫn sống vô tư, vô lo, vô nghĩ... 20 tuổi, đã từng có lúc thấy cuộc sống quá bế tắc, từng buông xuôi trong mỏi mệt... Nếu như ngày ấy không có cô và 1 vài đứa bạn dễ đến cả năm cũng chẳng 1 lần trò chuyện thì có lẽ... Bấm số gọi cho cô, giọng cô vẫn vậy, có lẽ chỉ có 1 đứa vô tâm như tôi là thay đổi... Cô lắng nghe mọi chuyện, khuyên đủ điều. Khoảnh khắc ấy, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả để được quay trở về ngày ôn đội tuyển quốc gia - khoảng thời gian học hết mình, cháy hết mình.

Bấm số gọi cho đứa bạn. Nó lo thay cho tôi , dặn dò cả những điều nhỏ nhất “ăn uống đầy đủ vào”, “nhớ khóa kĩ cửa” hay “có gì gọi cho tao biết”. Đã từng nghĩ mình sống không hòa đồng, chẳng bao giờ đi chơi cùng mọi người, nên khi gặp khó khăn, cũng sẽ chỉ có 1 mình. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm, những người bạn ấy không hề vô tâm như tôi nghĩ, và cũng chẳng ai tự thu mình lại và sống đầy vị kỉ như tôi... Ra trường hơn 2 năm, nhưng lúc nào cũng nghĩ mình còn bé lắm, cứ nghĩ như vừa mới bước chân qua khỏi cánh cổng trường cấp 3. Cứ nghĩ mình còn nhiều cơ hội và thời gian để tới gần với mọi

người, nhưng khoảng cách ấy xa hơn trong ảo tưởng. Cũng chẳng biết đến bao giờ có đủ can đảm để “trở về” gặp cô, gặp bạn bè thật tự nhiên như chưa từng có khoảng thời gian xa cách. Đôi khi có những lời cảm ơn chẳng bao giờ kịp nói. Vẫn muốn cảm ơn 1 người đã từng tạo ra khoảng đời đẹp nhất trong tôi, với những bài học mà tôi cất giữ cẩn thận trong cuốn tập. Cảm ơn cả những người bạn đã không quay lưng lại với tôi những khi tôi cần... Dẫu biết lời cảm ơn chẳng khi nào là đủ. Nguyễn Thị Tố Uyên


Cô giáo dạy Văn

Mẹ là người cho con cảm hứng học Văn… Không hiểu sao những chuyện từ hồi bé tí con vẫn nhớ. Mẹ dạy con học chữ trước khi đến trường, mẹ hay kể chuyện cổ tích, hay đọc thư của bố đi làm xa gửi về cho con nghe. Những bài tập làm văn của con được mẹ sửa từ ngữ cho “hay” hơn, con thích được mẹ ngồi bên cạnh những lúc con tập làm văn, con thích được đọc lại bài văn sau khi đã được mẹ “duyệt” để thấy độ trau chuốt của nó, như thế rất trẻ con phải không mẹ? Rồi mỗi lúc một lớn, con hiểu rằng con thực sự đam mê môn Văn. Kết thúc cấp 2,con đã định học khối A ở trường gần nhà. Mẹ một lần nữa lại đưa con đi theo nghiệp Văn, mẹ mua hồ sơ thi vào chuyên Văn cho con. Rồi con đỗ, và trở thành học sinh lớp chuyên Văn của tỉnh, một niềm vui nho nhỏ của mẹ. Chẳng mấy chốc đã đến lúc chọn trường để nộp hồ sơ thi Đại học, mẹ và cô chủ nhiệm đều muốn con thi Sư phạm nhưng con đã không nghe lời, đơn giản vì con nhát, không dám đứng trước đông học sinh… Nhưng con đã trượt trường ĐH mà con thích, và vào ngày cuối cùng nộp nv2, mẹ đã đưa con đi nộp hồ sơ vào ĐH Khoa học Xã hội & Nhân văn. Ngẫm cũng thấy con có duyên với Văn mẹ nhỉ ^^. Tương lai con sẽ trở thành cô giáo dạy Văn – điều đã từng là dự định của mẹ hồi trẻ. Là cô giáo dạy Văn, con tự hào về điều đó bởi nó mang đến cho con niềm vui từ những gì con đã trải qua và những gì con đã lựa chọn. Con luôn nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu hồng không phải vì con không thấy được những khoảng xám mà vì con không muốn thấy chúng. Cô giáo dạy Văn không phải lúc nào cũng đa sầu, đa cảm, tâm trạng, mộng mơ như nghệ sĩ nhưng những giây phút như thế làm con thấy yêu cuộc sống này hơn, yêu những gì xuất phát từ trái tim, tự nhiên, hiền hòa, chân thật, không giả dối, để con bằng lòng với những gì xung quanh con, không bon chen trong vòng quay xô bồ xung quanh con… Từ đẹp nhất trong Tiếng Anh mà con biết là “Mother” và trong Tiếng Việt cũng có từ đẹp đẽ như vậy. Cảm ơn mẹ đã mang đến cho con tình yêu cuộc sống!


Mùa đông đến rồi... Sao yêu thương vẫn chưa đi ngủ? Phạm Thị Ngọc

Gửi ai đó chút nắng, chút gió của miền kí ức học trò Khoảng thời gian quen nhau dài đủ để tồn tại nhiều kỉ niệm giữa hai đứa. Những va chạm tâm hồn đã làm cho “con gái” xao xuyến “con trai” ở tuổi học trò để rồi quý mến, thích, yêu và hi vọng hạnh phúc. “Con gái” rung động với “con trai” trước có lẽ vì con gái nhạy cảm và yếu đuối hơn . “Con gái” học Văn nên hay mơ mộng, lãng mạn; “con trai” học Toán nên lạnh lùng và thực tế. “Con trai” có sở thích trêu tức “con gái” làm “con gái” giận dỗi nhưng khi không thấy “con trai” đùa vui thì “con gái” lại có cảm giác bất an, “con gái” thấy mình cũng thật khó hiểu:P. Bên “con trai”, “con gái” có cảm giác được chở che. “Con gái” có nhiều điều trăn trở, những băn khoăn ấy chứng tỏ tình yêu của “con gái” chưa đủ lớn, rằng “con gái” chưa đủ niềm tin, rằng “con gái” không tự tin sẽ giữ được con trai. “Con gái” đã ngụy biện sự yếu đuối của mình bằng những lời giải thích về tình yêu đã phai màu. Để rồi đến lúc tình yêu phai màu thật, không lí do. Sẽ nhớ mãi những giờ ra chơi nhìn xuống sân trường từ hành lang lớp học để mong thấy “con trai” ở đó, sẽ nhớ những câu chuyện kể những ngày con trai không ở trường, những bài Toán “con trai” cùng “con gái” ôn thi Đại học, những lời động viên sẻ chia khi “con gái” thất bại, sẽ nhớ những bài hát Tiếng Anh “con gái” và “con trai” nghe hàng ngày… Mọi thứ đã từng tồn tại đều rất đẹp ! Những ý nghĩ xa xăm thời trẻ con về album ảnh cưới được chụp ở trường cấp 3 không thực hiện được nữa nhưng “con trai” và “con gái” đã có album kỉ niệm về thời học trò hồn nhiên, trong sáng! “Con gái” và“con trai” mãi là bạn tốt .


Ôi cái thành phố Bắc Ninh nơi có CBN thân yêu lúc nào cũng yên ắng và thênh thang như thế này sao? Trừ nổ mìn, trừ cờ bạc, trừ chém giết, trừ những cái sự tệ nạn bộc phát thì chẳng nơi đâu làm mình thoải mái và sung sướng như thế cả!!!! Hễ lên thành phố là y như rằng phải cố tình mặc đồng phục để đột nhập vào trường cho nó dễ dàng và thoải mái, như chưa bao giờ rời khỏi CBN, phát rồ như

NĂM MỚI NÓI CHUYỆN CŨ

Hôm nay lại cố tình mặc đồng phục nhảy lên xe 54. Lại hội Lim, năm nào cũng thế, đông thật là đông và vô cùng nhiều mông. Cả quãng đường đến Nội Duệ nhớ biệt đội 54 khôn tả, cái kiểu nho nhã khó đỡ của bạn Dương, sự dở hơi của bạn Quý, cơn bạo lực của bạn Nga và nụ cười kim loại của Ninh tình yêu. Đi qua mấy cái bến đấy chỉ muốn nhấc điện thoại lên nháy máy hoặc gào thét như ngày

Nguyễn Ngọc Linh chưa một lần được đạp xe xung quanh trường và đã làm thầy Mạnh tưởng rằng bọn điên nào đó trốn công an nên phóng vào trường giữa giờ học hoặc bọn mới được ra tù, hoặc lũ trốn trại đột kích đồi Búp Lê. Hôm nọ trời đẹp lắm, đi ăn cỗ, đã lên bus trở về đến nửa đường lại bắt xe quay ngược trở lại gọi các chiến hữu ra chém gió. Không nỡ lòng nào kìm hãm cái sự sung sướng được trở về lòng vòng quanh trường, chào 2 cụ yên nghỉ gần sân bóng, lượn lẹo qua cantin, ngó nghiêng lên cái lớp ở tầng 2 và tỏ ra là mình đang học cấp 3.

trước là “Tao lên xe rồi đấy, nhanh lên không muộn!!!” Nhận ra là chả có cái đứa khỉ gió quen thuộc nào chịu xuất hiện cả. Ối giời ơi, buồn ơi là sầu. Buồn ơi là sầu vì nhận ra mình thật sự không phải học cấp 3 mà đang giả vờ thế. Làm gì có em nào cấp 3 CBN mà lại lượn lờ trên xe bus lúc 9h sáng ngày hôm nay (không ngoại trừ khả năng các em trốn học). Và vô tình là nghe mấy thằng cha thanh niên hoi chém gió rằng, ra trường anh không thèm đi xe máy, anh sẽ mua ô tô cho các chú xem! Ôi, tôi muốn lườm


và đấm vào mặt những đứa tỏ ra nguy hiểm biêt bao nhiêu, nhưng vì đang là nữ sinh cấp 3 ngoan hiền nên cứ liên tục xem giờ như thể lo lắng vì bị đi học muộn và đặc biệt là mắt mình quá nhỏ để địch nhận ra sự thù hằn nên mình không động thủ. Mô phật! Tâm chẳng tĩnh bao giờ dù đang đeo chữ Tĩnh trên cổ làm liệu pháp nhắc nhở tinh thần. Bắc Ninh thực sự rất vắng vẻ, vắng vẻ vô cùng đáng yêu (chẳng muốn so sánh với những nơi ồn ào như nơi-màai-cũng-biết-là-nơi-nào-đó). Anh Thiệp bảo là “Trên đất nước mình, đâu đâu chẳng là mảnh đất tình yêu, mảnh đất giữ người?”. Chả biết thế nào nữa, bởi vì đời còn dài, mà sống thì chưa đủ lâu và tầm nhìn thì cứ là sự hạn hẹp bảo thủ cố hữu. Mãi mãi là cảm giác ngồi, thật ra là đứng trên xe 54 và đến Thành phố Bắc Ninh rồi xốn xang và điên rồ và hoang tưởng trong lòng. Ôi phát rồ cái cảm tưởng được đạp xe quanh trường, hết vòng này đến vòng khác, lượn qua cái hội trường, vòng vèo quanh mấy cái ghế đá, chẳng gì bằng ra

con đường hàng cây mà nay đã bị phăng teo ít nhiều. … Chẳng rõ phải phát biểu cảm tưởng ra sao, vì làm gì biết nói gì nữa khi thực sự là gần 2 năm rồi dưng vẫn chưa thể nào chạy được khỏi lực hấp dẫn của quá khứ tươi đẹp tinh tươm bầy ra trước mặt. Lúc trở về cứ đợi một nhóm nào đấy cũng mặc đồng phục trường mình lên xe, nhưng cũng chỉ có 1 em, và áo em thì mới tinh, không cháo lòng và hỏng khóa như áo mình. S ứ c m ạ n h của máy giặt, bột giặt, sự cẩu thả và thời gian làm cái logo trường phai đi biết bao nhiêu, thật là hổ thẹn. Khi đứng trên xe bus và kiễng chân nhìn ra đằng sau, vượt qua những cái đầu xanh đỏ trống choai ngồi ở ghế cuối xe 54, thấy những cái cảnh quen thuộc cứ nhỏ lại và mất hút. Ôi cái cuộc đời, không có quá nhiều thời gian để được trở lại nhưng cam tâm tình nguyện dành rất nhiều thời gian để hối tiếc và nhớ nhung. Chấm hết. CBN thật là... (Câu chuyện khai bút đầu xuân)


Giải trí 1 Đến trường vào chủ nhật trong thời điểm này như là bơi giữa 1 biển bóng bay các kiểu cùng các chị quần hồng, quần xanh, quần tím, quần đỏ, quần vàng...vv..mà người ta có thể tạm coi là đi giữa "cầu vồng quần". Sáng nay thiên thời địa lợi nhân hòa, trời xanh, mây trắng, nắng vàng, gió mát hây hây má phấn môi son không chê vào đâu được. Lúc ngồi ghế đá ngắm các anh chị, bỗng thấy 1 thằng bé tầm 4 tuổi ở đâu lạc vào và thế là có cảm tưởng như mắt thằng bé bị vây quanh bởi "cầu vồng quần" thần thánh nên đâm ra nên đi thẳng thì nó lại đi xiên xẹo các kiểu. Một chàng đã đóng bộ lịch sự véc viếc bóng lộn đi qua, có điều trên tay là cái bánh mỳ Donner bán ở cổng trường nhai ngấu nghiến nhồm nhoàm, trên mép có lỡ dính chút sốt màu ngà ngà có vẻ thơm ngon. 2 chàng nọ đứng nói chuyện với nhau, 1 chàng son bóng nhẫy như bôi mỡ cười duyên dáng vì nhỡ đâu bọn phó nháy nó lại chụp trộm khoảnh khắc lịch lãm của anh. Anh bên cạnh tỏ ra cool ngầu có quả đầu "đâm nát" bầu trời bên trên, tay đút túi quần vừa đứng vừa nhún nhảy ý chừng tao vừa tậu giày cao cổ mới này, nhưng có điều như thể anh quên là chưa tháo cái nhãn 750k màu chuối phản quang trên đôi giày mới đi...Âu cũng là chút hồi hộp sơ suất... Ngồi cạnh mình là mấy chị vừa trang điểm xong, mùi của son phấn và nước hoa nồng nàn quá làm mình định bụng rời đi. Nhưng mình chưa kịp rời đi thì 3 chị lại giơ Smart phone ra tự sướng, nên nhỡ đâu (chắc cũng chẳng có cái sự nhỡ đó) mà 1 mẩu lôi thôi nào đó có lọt vào ống kính thì em cũng xin cáo lỗi ạ T^T. Trong lúc các vị cử nhân đang chuẩn bị trở thành các tân công chức thì các công chức “cụ” đương thời đồng thời cũng lũ lượt kéo tới trường thi một môn gì đó mà nó sẽ giúp các cụ nâng cao học vị, và thế là ném cho lũ trẻ con kia những ánh nhìn ko hiểu có ý gì... Đến đây mình có chút hoang mang về tương lai, quả là 1 đứa ko thích nghĩ về tương lai nhưng khi bị gợi nhắc tới cái tương lai đó thì có chút hốt hoảng.


Giải trí 2 Khi mà đi xe bus thì sẽ được nghe tầm 4 loại quảng cáo như sau:quảng cáo bánh kẹo, quảng cáo vật liệu xây dựng, quảng cáo thuốc và quảng cáo các phòng khám tư nhân... Về cơ bản là phần quảng cáo thuốc có 2 loại: 1 loại bổ não (hôm nay nghe được 1 cái thuốc có công dụng là chống Gốc Tự Do-chả hiểu nó là cái khỉ gió gì, chả có nhẽ là chống lại mọi mầm mống thoát xác tự do) và 1 loại bổ...một số thứ khác (đại ý câu chuyện trên quảng cáo là : A: Dạo này, em... chồng em... không như anh chị, lúc nào cũng.... B: Chị hiểu rồi, em hãy dùng....để... ⊂((・ ▽・ ))⊃.Moazhaahaha Rồi A và B cùng cười mãn nguyện...Happy Ending! Mình tin là cái số người trên cái xe ấy đang cười thầm là phải gần 90% nhưng tuyệt nhiên không ai gây ra tiếng động, mọi khuôn mặt đều bình thản và tỏ ra ơ hờ. 1 chị gái quần short bò lộ cặp giò trắng mơn mởn cạnh mình vừa nghe đến đó khẽ vắt chân nọ lên chân kia, tì tay lên cằm, hướng mắt ra cửa sổ tỏ ra đang miên man suy nghĩ. Mấy bác công chức thì không hiểu ra làm sao mà cứ húng hắng ho này nọ mãi thôi, hết bác này đến bác khác. Chỉ khổ các cháu thiếu nhi 1,2 tuổi là cứ gào ầm ĩ trong cái không gian tĩnh lặng mà người lớn đã dày công tạo dựng đó. Ôi, không phải đâu nhưng mà mình hóng hớt tốt lắm. Nên là đi xe bus chưa bao giờ là nhàm chán vì mình luôn giả vờ hờ hững dưng mà thật ra đang quan sát và hóng hớt để được thấy cách ứng xử của vô số các đối tượng xã hội. Mỗi ngày, không nên để lỡ bất kỳ 1 sự kiện nào xảy ra trước mắt, mình còn trẻ, còn phải xem, phải nghe, phải hóng nhiều! Về cơ bản là đời chưa bao giờ hết tươi đẹp!


Giải trí 3 Học dốt lý, lập hattrick 3 năm 3 con gậy kiểm tra miệng, cô giáo bảo “ Thôi về chỗ, sao được 1 mà mày vẫn cười”. Học dốt toán, cô giáo bảo “Cố gắng thi đại học được đúng 5 điểm là cô phấn khởi lắm rồi!”. Được 5 thật, phấn khởi gọi điện báo cáo ngay. Học dốt hóa, cô giáo bảo đưa vở ghi cô chấm, trước đó đã kỳ công chép cho vở sạch chữ đẹp, vẽ lại những ký hiệu như tổ ong trên bảng, cảm thấy như mình là nhà khảo cổ học lần đầu thấy và miệt mài sao lại những hình vẽ trên hang động từ thời nguyên thủy… Học văn, nhà văn A nói 1, chém ra thành 10, nhà thơ B nói 2, lai rai thành 20…Đã có hệ thống công thức: Thằng Chí ắt phải là thằng bị lưu manh hóa, ngày xưa nó hiền lắm… Thằng Hộ, ắt là nó dù là thằng vũ phu, nhưng mà đấy là vì nó gặp phải bi kịch xã hội thôi, chứ nó vẫn thương vợ nó lắm, đánh vợ tơi tả lả lướt xong, ngủ dậy nó khóc đấy thôi. Lorca, sao phải chết? Người giỏi giang tài năng thì hay bạc phận, (thế người bình thường thì không bạc phận đấy à?) Xuân Diệu thì phải ham sống, yêu điên cuồng. Huy Cận thì phải “buồn điệp điệp”, gom nhặt “sầu nhân thế”. Đừng có dại mà nói là Bác thèm ngô mà ngắm cô sơn nữ… CBN, ở cái thời của mình, không thời thượng, không màu mè, Facebook của mình chỉ có 20 friends, nửa năm lên Face 1 lần để tắm cho con Pet ruồi bâu trong trò Pet’s Society. Mình không quan tâm tới việc phải check notice, cũng không cần thiết đăng stt, inbox, vv..vv. Đã có một cái thời xa xôi như thế ở CBN…Chỉ vì hôm nay con Trang Xtd up ảnh ăn chơi với các bạn ở Bắc Ninh thành ra lại thèm 1 buổi mùa đông ôm nhau chém gió, rất nhiều tay chân, đầu đuôi thụt thò trên cái giường một!


Hàn Quốc,11/11/11 11:11

THỜI GIAN CỦA TÔI 8 tháng qua đi mà ngỡ như mới đây thôi...Trải qua và cảm nhận sự thay đổi của 3 tiết trời: Xuân – Hạ - Thu. Và mỗi ngày đến trường với tôi là 1 ngày vui,mỗi cuối tuần là 1 sự trả nghiệm khó quên. Có lẽ nào tôi đã đặt tình yêu của mình lên “miền đất hứa”. Dù là xa nhà,nhưng chưa 1 ngày thấy cô đơn hay lạc lõng...Đứng giữa điểm giao mùa Thu – Đông,trời lạnh lắm nhưng vẫn thấy ấm áp bởi luôn luôn cảm nhận được lửa của Tình yêu – Tình bạn. Hơn hết đó là tình cảm Gia đình người Hàn. 1 năm được sống ở nước ngoài giúp tôi nhận ra nhiều điều đáng mình cần phải nâng niu và trân trọng hơn,đặc biệt là Thời Gian.

Nhiều lúc tự hỏi bản thân mình rằng: “Mình sẽ làm gì đây? Ngày hôm nay qua nhanh quá...Ngày mai sẽ làm gì???” Vì thế,tôi đã lập ra kế hoạch thời gian thật tỉ mỉ và hợp lí cho mình. Học tập hết mình,chơi nhiệt tình... Luôn bắt đầu ngày mới tràn đầy năng lượng,tôi đang dùng thời gian của mình một cách hợp lí. Sau này,tôi sẽ không bao giờ phải hổi tiếc vì khoảng thời gian mình ở xứ sở Kimchi này. Đây là những dòng tâm sự của bản thân tôi muốn chia sẻ... Quan trọng hơn là những lời tốt đẹp nhất đến Cô và các bạn yêu quý lớp 12 Văn 08-11. Năm đầu tiên thiếu vắng sự góp


mặt của mình nhiều đến như vậy! Cuộc gặp mặt của cả lớp,dù không tham gia được nhưng vẫn cố gắng hỏi thăm xem các bạn đi chơi ở đâu,thăm những cô nào,chụp nhiều ảnh không...

Dù 20/11 này lại không được tụ tập cùng mọi người nhưng vẫn luôn dõi về lớp mình. Kính gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến Cô-người đáng kính trong lòng chúng em. Chúc cô và cả gia đình luôn luôn dồi dào mạnh khỏe,ngập tràn hạnh phúc,ngày càng dìu dắt được các lớp học trò ngoan,trò giỏi!!!! Nguyễn Thị Lam


5/9 của học sinh lớp 13 Hôm nay là 5/9, định nghĩa thế nào về niềm vui tới trường đây? Học sinh lớp 15 thì phải làm gì? Khi chỉ còn 1 năm có lẻ nữa là chấm dứt chuyện tới trường. Thu này nối tiếp thu kia, chẳng muốn nửa chừng xuân mà lòng đã héo hắt nên đành ngồi mà quan sát, dự đoán với cả mường tượng. Đôi dòng mơ hồ sau đây không nói về bất cứ 1 con người hay sự thật cụ thể nào. Nếu có điểm tương đồng, chắc đó chỉ là trùng hợp. Lòng mề không rõ lý do sự lãng xẹt của không khí xung quanh nhiều ngày nay.Tới trường học sách vở nhưng chưa sắm lấy 1 cuốn sách, bỏ qua mọi bài giảng, tới lớp vật vờ và mơ hồ, đàn đúm và nói chuyện thị phi, làm chuyện thị phi. Không khí bồng bềnh bồng bềnh, mưa giăng giăng, mùi ẩm ướt của

quần áo, hơi lạnh tỏa ra từ điều hòa 1 ngày thu sang. Đâu đâu cũng ngủ gật. Giảng đường đại học như hũ nút, cả lũ tắc lại đó. Trong cái bình tối sâu, giọng giảng viên đều đều chìm đi hoặc thoảng cũng vang lên không tiếng vọng lại. Mấy cặp tình nhân ngồi sát nhau, cười nói chim chuột. Thằng con trai thi thoảng níu tay bạn gái hoặc làm 1 cử chỉ khó hiểu, đứa con gái cười hinh hích. Những thứ công nghệ giăng như mạng nhện. Bồng bềnh trên đầu các cử nhân tương lai là mạng xã hội ảo, Status,Like, comment, biểu tượng cảm xúc, những dấu cách con trỏ chuột, dòng chữ trên màn hình, viết lại xóa, viết lại xóa. 1,2,3 dzo ta, tách tách, mặt trắng, môi đỏ chu lên, mắt nhắm mắt mở, nhấp nháy nhấp nháy, chẳng đến 1 phút, đầy những pha tự sướng ra trò, mau mau sài phần mềm chỉnh sửa, chẳng mấy chốc đã xuất hiện trên mạng xã hội các Hotgirl mê ly thần chưởng da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc vàng như rơm phơi khô. Các Fan của ngôn tình cắm mặt vào di động hay Smart Phone, chàng trai lạnh lùng đa cảm, đẹp như tranh vẽ, cô gái hậu đậu đáng yêu, tình phớt, tình thoảng, cảnh lãng mạn hoang đường, dưới mưa họ đi bên nhau, nhớ nhớ thương thương, thứ gì cũng mơ hồ. Vài sự gay cấn, các Fan cũng chợt hùa theo: nhỡ đâu anh chết, nhỡ đâu chị bỏ đi, anh ơi sao anh làm thế? Con kia sao mày làm thế?…


Rít nhẹ từ cuống họng lên một câu cảm thán, ôi trời ơi chuyện hay quá đi,, ước gì mình gặp chàng trai như thế, ước gì có ai ôm mình từ đằng sau như thế !?!vv.vv.Cặm cụi, cặm cụi. Hội Thanh niên nghiêm túc bàn đầu bặm môi bặm lợi chốc chốc nuốt ực cả 1 vốc kiến thức khô khan khó nhớ, nhét vào ngăn này ngăn kia trong não, cắt đặt đâu ra đấy, đôi chỗ khúc mắc nhăn trán nhíu mày, cắn bút, rồi thở hắt ra 1 tiếng, rồi lại gật gù, À! Ra nó là như này, như này, như này…Thi thoảng ném vài cú lườm với hội vô học, vô văn hóa dưới kia, rồi mai này ra trường, tao mà lỡ đâu không đạt bằng đỏ chói là lỗi ở chúng mày?!!?Các cậu có ý thức không vậy? không học cũng để người khác….! "Mình toàn điểm A, cớ sao kỳ trước lại dính 1 con B, cuộc đời bất công quá, buồn quá thể", 1 status xuất hiện trên Facebook, “Ôi, tại sao, tôi đã làm gì? Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu phấn đấu, quyết tâm…Con xin lỗi bố mẹ, con đã phụ lòng bố mẹ nuôi con khôn lớn. Nếu được làm lại, con sẽ…”.Đầu hậm hực, "thằng kia chẳng học hành gì mà điểm cao thế, chắc mua điểm rồi".Vâng, những người đầy “tài năng” nhưng do “cuộc đời xô đẩy, xã hội bỏ bê, bạn bè

vô ý thức” mà không được như ý nguyện. Giờ ra chơi, mưa vẫn ào ào. Thằng con trai mặt câng câng, tóc hất ngược như bàn chông, giống hệt cún con lê la hết bàn này qua bàn khác, Hỡi cô em trắng xinh! Nói chuyện với anh chút nào! Hôm qua em đăng gì trên Facebook mà buồn cười thế? Ôi quyển sách này hay nhỉ! Ôi em học những chương nào rồi? Tuần sau chúng mình thuyết trình nhé!!!Blablabla. Gái xinh hất tóc, không thèm để tâm, cún con lũn

cũn chạy tới 1 gái xinh khác. Hỡi cô em trắng xinh! Nói chuyện với anh chút nhé!..vv..vv..vv. Hội thiếu nữ xinh đẹp cười nói như hoa nở giữa mùa mưa, cười thế, xuân thế thì héo thế quái nào được, mưa có to thì trong này hoa vẫn nở nhé. Hoa hồng hỏi hoa ly, Mày ơi dùng son nào thì tươi? Hoa hướng dương hỏi hoa cẩm tú, sắp đông rồi, dùng gì để làn da mịn màng như da em bé?


Này này, shop ABC sắp Sale, hàng hè mùa này đang Sale ác lắm, Phải sắm ngay cái túi này, xinh thế kia mà! Không mua được cái đầm ấy thì tao chết mất! Thằng XYZ nó chán con LMN rồi, đang cặp với con OPQ vốn là bạn thân con í!!! Ôi, làm sao lấy được anh 6 múi. Mày ơi, nghe bảo các anh nhà làm đậu phụ, ngày ngày xay đậu 6 múi ngon ơ! À, mà con trai ăn lắm đậu phụ dễ thường lại không được nam tính lắm. Cái anh bán bánh mỳ thịt xiên ấy…. Hoa thì phải có hương, đời quy định thế mới là hoa đẹp, hoa dưa lê “âm thầm” nở rộ trong mưa… Hội học lại, học cải thiện ngồi lầm lũi liếc xéo ngang dọc, không có hội nhóm băng đảng ta như Rồng mất đầu, như Hổ mất nanh, ôi đơn côi mình ta chinh chiến sa trường. Ôi, cô đơn chào mi! Ngáp dài 1 cái, ưỡn mình 1 bận, duỗi cẳng tay cẳng chân, đảo thêm 1 vòng cái lớp này, lòng thầm nghĩ, Biết thế…Cái hồi ấy…Lẽ ra…mình….đã không thế này…Ôi, đáng buồn thay cho các Giao Long mắc cạn…Khuôn mặt vì thế mà mông lung mơ hồ, tựa như bất an, tựa như lòng chất chứa tâm sự biết giải tỏa cùng

ai?...Còn bao gương mặt khó tả, ngồi đâu đó 1 mình, đăm chiêu nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, có lẽ trong lòng đang băn khoăn “Trưa nay ăn gì? Tối nay ăn gì? Xăng tăng giá! Chủ nhà thì đanh đá! Bạn thân thì láu cá! Bạn gái suốt ngày mông má! Ôi ôi con nhớ ba má! Thèm ăn cháo cá quê hương…” Có phần trong mình hơi manh động và mỉa mai nhưng thiết nghĩ đi học mà thấy nhiều chuyện hay như thế cũng là cái thú của đời Sinh viên. Rồi sau này ra khỏi cổng trường này, lại có khi cứ thèm ngồi trong 1 cái giảng đường như thế mãi với hội chém hoa quả, chém gió, chơi candy, đọc ngôn tình xung quanh, được ngắm các bạn xinh đẹp, hóng hớt chuyện này chuyện kia, nhìn mặt người này người khác và gắn cho họ những lời thoại hay câu chuyện nào đó gay cấn kịch tính 1 chút. Ai bảo ngày mưa là buồn chán. Tất cả ở con người mà ra đó thôi. Viết cho một ngày điển hình hạnh phúc tại FTU…. Nguyễn Ngọc Linh


Những giây phút buồn nhất là sau giờ làm thêm, một mình đi bộ ra bến xe, một mình đi về. Xe bus tuyến này thưa hiếm, nửa tiếng mới có một chuyến. Như thường lệ, tôi sẽ đứng 25 phút chờ xe đến. Xe vắng khách. Tôi chọn ghế ngồi gần cửa sổ, áp má vào cửa kính ngắm những cửa hiệu sáng trưng sang trọng ven đường; bài hát phát trên xe cũ lắm, đôi khi xa lạ. Hóa ra mình cô đơn. Phải rồi, ai chả cô đơn. Mà cô đơn thì buồn. Trưởng thành rồi người ta mới học được cách yêu thương, nhưng nỗi cô đơn lớn lên theo tuổi. Trẻ con cô đơn khi không có bạn chơi cùng. Người lớn cô đơn ngay cả khi đứng giữa biển người, ngay cả khi trong gia đình, ngay cả khi ngồi cạnh người yêu. Có những khoảng cách không sao xóa nhòa được, tôi nói, bạn nói, nhưng không ai hiểu cho ai. Ngôn ngữ lúc này trở nên vô tác dụng. Rồi tranh cãi, rồi hiểu lầm, rồi im lặng. Người ta chọn cách bận rộn để quên đi một vài thứ không nên nhớ, ấy vậy mà đầu óc cứ thảnh thơi là bị xâm thực ngay bởi nỗi buồn. Như tôi, những lúc một mình trên xe bus. Có bao giờ bạn quên một người bạn rất thân?

Có bao giờ bạn nhận được một tin nhắn và chợt nhớ ra, ồ, nó học cùng mình hồi cấp 2 mà, nó ngồi cùng bàn với mình ngày xưa? Những người có trí nhớ tuyệt nhất vẫn có lúc quên, và tôi thì rất nhiều lúc quên. Mối quan hệ gần hay xa, bớt thân đi cũng là vì chứng quên. Người ta mải miết học, mải miết xã giao, mải miết kiếm tiền, rồi quên đi những điều thân thương nhất. Tôi đã từng gặp bạn ở trường, đứng nói chuyện thật lâu, cười thật vui, thế rồi về nhà khóc như mưa. Tôi sợ mình rơi vào cõi quên của ai đó. Người đến bên mình có ở lại với mình mãi đâu. Trách sao được cuộc sống quá vội. Chỉ trách trí nhớ không trung thành, chứng quên đã được Thượng đế ghim sẵn khi Ngài tạo nặn nên Con Người. Ừ thì thế, người ta vẫn đi qua nhau. Nguyễn Thị Phương


Trở về Không hơn, không kém câu chuyện về những chặng đường trở về, những ngọn đèn và guồng quay hối hả. Không có giờ trở về nhất định khi con người ta trở nên bận rộn, vồn vã, vội vàng.: Giữa một buổi sáng, giữa một ca học chiều, giờ tan tầm, nhá nhem tối, thành phố lên đèn, đèn cuối ngõ tắt ngấm… Sinh ra để đi và về, ngược xuôi, hòa mình vào đám đông, biến mất, lạc lõng. Thành phố ngủ muộn hơn, đường xá đông đúc hơn, âm thanh dày đặc hơn, cuộc sống có thể vui hơn, buồn hơn hoặc đều đều như nó phải thế. Tuổi 20 uể oải sau những giây phút tưởng như quên hết đi mà tận hưởng, nói và cười và hò hét. Mỗi ngày, ngày ngày đi trên một cung đường quen thuộc, đi như bản năng, đi theo lộ trình, né tránh xe cộ, dừng đèn đỏ, cố đuổi kịp những giây cuối của đèn xanh. Những ngọn đèn đường đầu tiên bật sáng, dòng xe cộ cũng lên đèn, tiếng còi xe inh ỏi, hỗn tạp dòng âm thanh chửi bới, thở dài, cáu gắt, cười khinh thị, động cơ phóng rồ dại. Không cần mở mắt quá to để nhìn cuộc đời, những chặng đường về, chỉ cần nghe là quá đủ. Trường học, cuối cùng, dù có chán nản, vẫn thật an toàn so với cuộc sống bên ngoài cánh cổng đang giữ cho những đứa trẻ 20 tuổi sống ảo tưởng và được tính như mới 2 tuổi đi trên đường đời mà cứ ngỡ mình đã là ghê gớm lắm. Hà Nội không phải không đẹp, chỉ là cái đẹp của nó trở nên hiếm hoi, nó trở nên cộc cằn và già nua bên trong khi bên ngoài giăng đèn nhấp nháy xanh đỏ tân thời hiện đại. Thành phố vừa giống một đứa thanh niên choai choai học đòi làm đỏm lại vừa giống một kẻ có tuổi đã ngán ngẩm lắm, đã xuống sắc lắm nhưng cố giữ cái sĩ diện hão từ đời thuở nào. Đạp xe lòng vòng lòng vòng qua các tuyến phố bụi bặm bầm dập lơ lửng trên


đầu từng chùm dây điện và la liệt chen chúc biển quảng cáo mới thấy những cái cây già cỗi bên đường thực khắc khổ khi phải gánh vác từng ấy thứ mà vẫn trổ lá xanh rì hút bụi cho phố phường. Nhưng Hà Nội cũng có lúc đẹp thật, như mùa xuân năm ngoái, khi cái ngõ nhỏ gần nhà với một nửa con đường nắng ấm đang ôm lấy những bức tường cũ, biết ý chừa lại phân nửa trầm tĩnh nhưng không nhạt nhòa, như chừa lại cái phần ký ức xa xôi cho thành phố yên lòng giây lát trước bộn bề đời thường. Nó cũng đẹp như khi mùa thu năm nay về, vàng ngọt ngào, vàng dịu nhẹ, ngắn ngủi nhưng đáng giá đợi chờ sau suốt mùa hè oi nóng đến ngột ngạt khó thở. Một đứa 20 tuổi, liệu có thể hiểu hết những điều trái ngược phi lý như thế không? Chẳng bao giờ có một câu trả lời thỏa mãn 100% cho sự tò mò, cũng không có chân lý nào cho tất cả mọi người. Những ngọn đèn đường có nghĩa lý gì không?Âm thanh và hình ảnh có nghĩa lý gì không?Những người đã gặp lướt trên những cung, những chặng đường vào những thời điểm khác nhau có ý nghĩa gì không? Khi người ta còn trẻ, người ta thường hỏi rất nhiều, nhưng vẫn thường chẳng có câu trả lời đích xác nào hết. Đã xem một bộ phim mà cứ nhớ mãi nhân vật nam chính là một con người bình thường hạnh phúc thỏa mãn cùng những điều giản dị đời thường trong khi tất cả những người xung quanh đều cố tảng lờ hạnh phúc bình dị đi và mưu cầu điều không tưởng vì họ sợ mình tầm thường. Cuối cùng, hóa ra, anh ta, người luôn khiến người khác cảm thấy ấm áp, là hiện thân của hạnh phúc đời thường lại là người đặc biệt nhất, cô đơn nhất, cũng giống như cái ngọn đèn vàng cuối ngõ ngày ngày đợi mình trở về, ánh sáng của nó thật ấm áp và bình yên nhưng nó đứng đó cô độc và lẻ loi hơn tất cả . Chính là như thế, cuộc sống chính là nghịch lý, không gì hơn cả… Viết cho những chặng đường trở về nhà quen thuộc và những cảm xúc vừa gần gũi, vừa lạ lẫm của tuổi trẻ. Nguyễn Ngọc Linh


Hà Nội, 21/10/2013

Lâu lắm rồi chưa về Chuyên Bắc Ninh, chưa đi lại đường Hàn Quốc hay ngồi lại dãy ghế quen và nghĩ về những giờ ra chơi ồn ào. Năm 3 trên giảng đường Đại học, không sống với quá khứ nhưng 1 chút thôi cho tôi nhớ về chuyến tàu ngày ấy tôi đã đặt tin yêu và rất nhiều thương nhớ! Thu sang, sương nặng quá, cái rét đầu mùa hay cơn bão dữ đi qua làm tớ khoác áo len mỏng, hít 1 hơi căng đầy gió bắc tớ nhớ cậu cô bạn thân thích “mùa đông phải lạnh 1 tẹo mới đúng”, tớ nhớ những buổi trưa rả rích mấy câu chuyện chả bao giờ kết thúc, tớ nhớ cái kiểu tớ giận dỗi cậu và tớ muốn giận cậu 1 lần như thế nữa, vui lắm!!!!  Gió lạnh, bất chợt tớ muốn ngồi đan khăn trong lớp như ngày ấy, tớ muốn đọc mấy số báo của “Lá cải” hay “Sâu tóc đỏ”, tớ cũng muốn ngồi gần cậu nữa,cho ấm và 1 lần tớ muốn ngồi thêm tiết học của ngày xưa... Nghĩ lại ngày ấy đôi lúc cười ngốc nghếch nhưng nhìn lại hình như có chút ố vàng trên nền kỉ niệm, nhớ

nhưng chẳng rõ là gì nữa, chỉ biết là đôi lúc rất nhớ. Thế thôi. Sống trong thực tại người ta thường thương nhớ quá khứ vì quá khứ là cái người ta nhìn thấy nó, cảm nhận được nó nhưng chẳng bao giờ có thể với lấy nó, chạm vào nó :3 Đi học Đại học cứ ngỡ là sung sướng nhưng học rồi mới biết cấp 3 vẫn đích thị là Thiên Đường chốn nhân gian. Ngồi trên giảng đường gặm nhấm mấy tiết nào là Mác, Ăng ghen, nào là Đường lối Đảng Cộng Sản hay mấy học thuyết kinh tế trọng hết cái này đến cái kia mới thấm thía rằng mình muốn quay về học Công Nghệ với Giáo dục công dân biết mấy. Nghe mấy thầy dạy hết Vi mô rồi Vĩ mô, hết 1 sang 2 mà lòng ngao ngán “muốn tắt’, “muốn buộc” hết lại để “đừng bay” lộn xộn trong khối óc đang “buồn điệp điệp” nữa. Tin dữ cứ liên tục đến làm “nước mắt đầm đìa” khi


thể dục 1 chưa qua, thể dục 3 đã tạch . Có thiên đường nào hại não và nước mắt dư này không????????????? Học Đại học, Ừ, đã là khao khát của tớ, ngay cả bây giờ tớ cũng không hối hận vì đã chọn con đường ấy. Nhưng

tớ vẫn có quyền nhớ những bước chân tớ đã đi qua thuở học trò ẩm ương chứ. Cứ nhớ , cứ thương, có ai đánh thuế tình yêu đâu! Và 1 lần thôi mong về lại lớp học ngày xưa ấy............... Trần Thị Quyên

Tất cả chúng ta đều khác nhau nhưng duy nhất giống nhau ở 1 điểm: KHÔNG HOÀN HẢO. Và độ KHÔNG HOÀN HẢO của mỗi người cũng rất khác nhau. Trong cuộc sống, chúng ta nên hạn chế dùng phép so sánh bởi chúng ta không phải những con số. Có nhiều người cho rằng so sánh để biết mình đang ở đâu để mà cố gắng. Có thể đúng cũng có thể sai. Vì không gì là tuyệt đối, dường như tất cả chỉ mang tính tương đối thôi. Thiết nghĩ phép toán ấy chỉ làm con người ta có thêm khoảng cách. Càng nghĩ thấy cuộc sống cần nhất ĐỘNG LỰC. Khi chưa tìm ra làm việc gì cũng dở. Đôi khi không thành công lại đổ lỗi cho cuộc sống thiếu ưu ái với mình. Giờ nghĩ lại thấy không phải vậy. Cuộc sống không tồn tại dấu chấm mà sẽ chỉ có những dấu phấy. Bởi lẽ sau dấu chấm mọi thứ kết thúc còn sau dấu phấy mọi thứ lại bắt đầu. P/s: Lúc này đây cần lắm động lực ôn thi :v Nguyễn Thị Hương Lâm


Em đi giữa

tết rơm làm hình tháp,

Gần

con dao, bắt châu chấu

những người – gọi – là

biển vàng

ở đống rơm vừa gặt,

– nông – dân.

nhớ ra là mình nghịch lắm, treo nó lên cái kẹp

“ Em đi giữa biển

quần áo rồi bảo mày trẻ

vàng, nghe mênh mang

như vậy sao răng lại đen

trên đồng lúa hát, bông

như bà tao, thế là loay

lúa trĩu trong lòng tay

hoay bẻ mất chiếc răng

như đựng đầy mưa gió

của

nắng……”

khách, làm cái cánh

Bài hát trong trẻo

nó,

cười khanh

xanh rũ xuống.

của Hà Kin nằm giữa

Lớn,

20

năm.

Nhớ

Giữa

một

buổi

chiều lộng gió, tôi ra bờ Hồ và gặp một anh họa sĩ, nói chuyện gần 4 tiếng,

trong

đấy

đoạn: Ngành ngân hàng mà bọn em học chỉ đơn giản là lấy tiền nhàn rỗi cho vay mà có khi nhân

muốn cất

viên ngân hàng được

list nhạc của tôi, giữa

cánh bay cao bay xa,

thưởng cả trăm triệu, bố

bộn bề nhạc không lời

cũng có lúc rũ cánh

mẹ anh- những người

cho tới US-UK, nhạc

xuống như con châu

nông dân đi vay là khổ.

hoạt hình này khác, tự

chấu ngày xưa vậy, rồi

nhiên nghe xong thấy

lại ước đồng hồ quay

nhớ chênh chao mái

ngược.

ngói nâu lầm lì, mùi nắng mới ngai ngái và con đường phơi đầy rơm rạ theo chân mình đi học từ cái thời ngày xửa ngày xưa. Và tôi lớn lên. Cuộc sống rộng lớn thêm, năm dài tháng rộng, mới đó cái ngày

…………………. .

Tôi nhớ mỗi mùa tu hú gọi, cô chú đi bán vải thiều, bán tại gốc có khi chỉ 1500/kg, bán như cho, tự hỏi phải mất

Bố mẹ tôi không là nông dân. Tôi xa họ từ lúc nhỏ xíu, 2 tuổi, đến bây giờ, khoảng cách nửa vòng Trái Đất. Sống với ông bà. Ở nông thôn.

bao nhiêu thời gian và công sức để cái cây đến ngày hái quả. Sự

chênh

lệch

khủng khiếp giữa ngành nông nghiệp và dịch vụ.


Một

ngày

gần

chuối

đắm

bàn

ghế,

những

đây, tôi có ngồi xuống

đuối vì con. Cha mẹ nào

người thầy không đứng

vệ đường nói chuyện

cũng làm thân cá chuối.

trên

với một bà lão bán chuối. Chỉ vì cảm giác người già còng lưng vì

Tôi cho bà 20000, chẳng nhiều, nhưng bà

bục

giảng,

những bài học không được soạn trên giáo án.

không nhận, bà bảo

Khi người ta trẻ,

người ta khinh người

họ có quyền-được-sai-

già, có ai ngồi nói

lầm. Người ta trẻ được

Tôi có thể ngồi ở

chuyện với bà bao giờ

mấy lần? Tương lai như

bất cứ đâu. Tôi mặc

như con đâu. Tôi để đấy

một người đứng xa ta

jeans và đi giày như vừa

rồi đi.

trong sương mù. Tới nơi

gánh trên mình một câu chuyện rất nặng.

dùng vừa xé.

Trong hành trình

Bà lão bán chuối

vội vã của mình, bạn đã

82 tuổi, sinh 5 người

đi qua bao nhiêu người

con, 2 đứa

như vậy?

mất vì

nghiện ngập, một đứa lấy hêt 5 chỉ vàng bà giấu trong vại gạo để đi cặp bồ, mình bà với trợ cấp của Hợp tác xã nông

nghiệp

1

triệu/tháng nuôi đứa con bị bại não đã hơn 30 tuổi. Mắt bà đã thay thủy tinh thể một bên và bên còn lại cứ đau chảy nước mắt. Bà bảo: Bà khổ vì con.

“ Có học như con là sướng” Câu nói của bà cứ luẩn quẩn theo chân tôi. Tôi lên xe bus và để ý thấy một cậu sinh viên đang xách khệ nệ một bao gạo. Xách cả hi vọng của gia đình. Để “ Có học như con là sướng”

mới rõ mặt. Ai biết tương lai? Nhưng xây tương lai trên nền quá khứ. Đi qua con ngõ nhỏ ở thủ đô thấy mấy đứa trẻ chơi bóng nhựa vì nhà chúng không sân, thấy mình có đầy đủ tuổi thơ. Và đi xa hơn, đi qua biên giới chăng nữa, lúc leo lên cái máy bay chặng dài

nhìn

xuống cây cối nhỏ như chiếc súp lơ xanh và

Nhưng bố mẹ ơi,

nhà cao tầng như miếng

có những giảng đường

bánh xốp, đi qua những

trong cuộc đời không

tọa độ địa lí, để đến bữa


ăn thứ 3 trên máy bay đã nhớ nao lòng một

Tò vò ngồi khóc tỉ ti

thìa cơm trắng ở nhà.

nhện đi đằng nào …”

bao giờ biết mình yêu thứ gì đến thế. Như cây yêu rễ vậy. Như suối nhớ nguồn. Tự

như miếng thịt tẩm bột Nhện ơi nhện hỡi

Tựa hồ như chưa

Có con chim cánh quạt xòe đuôi đen trắng bay vụt ra khỏi đám lá khế của những ngày đã

nhiên

nhớ

xa làm chênh chao đầu

nhỏ

với

óc. Vâng, con lớn lên và

khoảng sân rộng. Một

bận lắm, cũng không

góc không nhỏ trong

biết là bận thật hay là tự

cuộc đời rất rộng.

ảo tưởng là đang bận.

ngôi

nhà

Trải

chiếu

thềm tam cấp,

ra nằm

Nhưng

lâu

rồi

con

không về.

xuống những đêm mất điện, có đứa trẻ ném sự

những

hoang đường lên trời,

ngang dọc, cứ đi là sẽ

trời thì ném ánh trăng

đến, phải không?

con nhện Đến khi nó lớn nó quện nhau đi

cung

đường

Biển ngoài Bắc không xanh như miền Trung, bọt nâu sóng sánh

thật đáng yêu. Nhìn

biển

xa

tưởng thấy đường chân trời, tưởng là tận cùng, hóa ra phía sau vẫn còn mênh mông là biển. Nhìn biển xa tưởng bằng lặng, hóa ra sóng hình sin. Biển. Giống như tương lai.

Giới hạn

như

không , dự đoán không. Biển cũng như là thái độ. Với ngày mai ra khơi, có ai không vừa sợ hãi vừa khát khao?

Mùa hè nhớ biển.

“ Tò vò mà nuôi

chiên xù. Cảm giác đó

không , phương hướng

Con đang đi, trên

xuống, bà hát ca dao:

giẫm lên cát trắng nhìn

bọt

capucchino. Chân trần

Nhưng vẫn đi. Em đi giữa biển đời, nghe mênh mang trong lòng sóng hát. Dữ dội và dịu êm…


và khiến bản thân trở nên nhạt nhẽo. Muốn đơn giản hóa, nhưng muốn trở nên đơn giản, trước hết phải phức tạp cái đã-đọc trong truyện Nguyễn Huy Thiệp như thế.

Chúng ta có thể biến mất không? Có, chúng ta có thể biến mất. Thế giới này, nếu ta không đủ vững vàng, thì tất yếu, ta sẽ biến mất. Tồn tại nhỏ bé và đơn độc biết bao nhiêu. Nếu chỉ đứng yên và chỉ biết nhìn kẻ khác chạy thì không khác nào đã bị bỏ lại giữa cuộc đua. Thế giới hóa màu đen trắng hay ta hóa màu đen trắng?Không bao giờ có có vế đầu tiên. Thế giới chưa bao giờ và nhìn chung, sẽ không bao giờ là màu đen trắng. Chỉ có những kẻ đánh mất bản sắc

Nếu không có màu sắc, phải tự tô màu cho mình. Cũng đừng đứng núi này mà trông núi nọ. So sánh mình với người khác là việc làm ngu ngốc nhất trên đời. Nếu so sánh mà thấy mình tụt lùi thì đánh mất tự tin. Nếu so sánh mà thấy mình hơn kẻ khác thì dễ sinh sỹ diện rởm đời. Đôi lúc, màu sắc là do trời ban, cố quá thì thành quá cố, làm mình trở thành sản phẩm tập tô nửa mùa… Những cá tính đặc biệt không bao giờ tỏ ra đặc biệt, cái gì đích thực đặc biệt, không cần quảng cáo, trưng bày, diễu hành, phô diễn. Những kẻ học đòi luôn tỏ ra mình khác người và đặc biệt, khoe khoang và làm quá lên, nhưng đến cuối, nó chỉ là những hành động của người thiếu tự tin đang muốn được chú ý và chưa nhận thức đúng về bản thân.


Ngày, rồi tháng, rồi năm qua đi, có những lúc tự hỏi: “Rồi mình sẽ nhớ ngày hôm nay?”, “Rồi mình có còn suy nghĩ thế này?” Không rõ, đừng khẳng định, đừng phủ nhận, có gì là không thể xảy ra đâu! Cây thì xanh rờn, trời thì xanh biếc, đất phù sa nâu đỏ…Đường thành phố giữa nắng hè chao đảo vì hơi nóng trông như sa mạc, cái gò với mấy khóm tre giữa trưa hè ở quê, con trâu thủng thẳng nhai cỏ, võng đung đưa, không khác ốc đảo là mấy…Mùa hè cũng có ngày gió mát, mùa đông thì cũng có ngày không lạnh..vv.vvv Ngày ngày cứ thu nạp và tích trữ đủ điều, cất nó đi, rồi sẽ có lúc cần tới, hoặc bất chợt nó tự tìm tới. Học hô khẩu hiệu và nói phét, nói dễ, làm khó. Sống dễ thì dễ thật nhưng sống cho ra ra sống thì không dễ! Chém gió chẳng qua cũng vì đời sống dậm chân tại chỗ, Nếu chỉ đứng yên và chỉ biết nhìn kẻ khác chạy thì không khác nào đã bị bỏ lại giữa cuộc đua. Chẳng biết làm gì, nếu chưa bị điểm huyệt phần chức năng điêu dân thì chắc đã thành zombie từ rất lâu rồi. Nhưng mới đây lại xem phải cái phim zombie biết yêu vô cùng điêu trá thật nhưng đầy tính giải trí, nên kết luận là làm zombie

còn tốt chán, và cứ ăn nhiều não thì lại phải làm người, khổ thế đấy. Đáng chán nhất là cái bọn làm người mà cứ lửng lửng lơ lơ, lỡ cỡ, lờ mờ, làng nhàng, bảng lảng, phảng phất, mơ hồ. Cái mặt mà buồn lãng mạn thì đích thị là rơi chưa tới vực mà với không tới trời. Đấy là cái khổ mà như kiểu kiến cắn muỗi chích, dấm dứt, kiểu cảm sốt nửa mùa hục hà hục hặc, nhộn nhạo khó chịu. Không hiểu ngày xưa các cụ làm sao mà sinh ra cái câu “nhảy như con choi choi”, chả biết cái con choi choi của các cụ là con gì, (thời nay chắc phải đổi thành con troll troll) nhưng mà lúc bức bối mà được nhảy được như cái con đấy chắc cũng khá ra ối. Chắc thế! Nguyễn Ngọc Linh


Ban Biên tập Nguyễn Ngọc Linh Thân Ái Đài Trang Ngô Thị Mai Hương Nguyễn Thị Xuyến Nguyễn Thị Phương Nguyễn Thị Hồng Minh

Tap san van 08-11  
Advertisement