Page 1

Là con út trong gia đình tôi luôn được mọi người dành cho những tình cảm yêu thương nhất. Tôi chưa bao giờ biết cái cảm giác làm anh, làm chị sẽ như thế nào. Nhưng đi mùa hè xanh rồi tôi đã cảm nhận được nhiều điều, biết được cái cảm giác được gọi bằng anh, bằng chị được vui chơi học hành với các em là hạnh phúc như thế nào. Nhìn lại mùa chiến dịch mỗi chiến sĩ như tôi đều có những cảm nhận khác nhau, trong lòng mỗi người ắc hẳn sẽ có vui, có buồn, có đôi chút hào về những điều mình đã làm được và sẽ có tiếc nuối cho những dự định còn dở dang.Nhưng có lẽ diều mà nhóm chiến sĩ cảm thấy thành công nhất của mình là tổ chức được 3 ngày hội tuổi thơ cho các em nhỏ ở Long Hà. Đó là điều may mắn và hạnh phúc cho mỗi chiến sĩ bởi chúng tôi đã có cơ hội được gặp gỡ, vui chơi và tiếp xúc với các em nhỏ ở đây nhiều hơn.Mỗi em đều có những nét đang yêu, gần gũi khác nhau nhưng có lẽ hình ảnh của các em thiếu nhi thôn Bù Ca là để lại trong lòng chúng tôi những ấn tượng sâu sắc nhất!. Chúng tôi không chỉ thấy trong em có sự hồn nhiên như những đứa trẻ khác mà trong em còn có những khác khao, nghị lực phi thường. Những lúc vui chơi bên các em tâm hồn “ già cỗi” của các chiến sĩ dường như trẻ lại, chúng tôi như sống lại. như hòa mình vào âm điệu ngọt ngào của tuổi thơ ấy! Chúng tôi gặp các em lần đầu vào buổi chiều đầu tiên của chiến dịch. Ấn tượng của chúng tôi lúc đó về các em là những em nhỏ rụt rè với đôi mắt mở to nhìn chúng tôi như thể chúng tôi từ hành tinh khác đến vậy. Rồi lại sợ sệt nấp sau váy mẹ khi chúng tôi tiến lại gần.Thật sự nhìn các em lúc ấy trong lòng mỗi chiến sĩ lại trào dâng lên nỗi thương cảm lạ lùng. So với các trẻ em ở vùng quê khác các em có sự khác xa một trời một vực, có cái gì đó thiếu thốn về mặt vật chất lẫn tinh thần. Giây phút đó tôi chợt nhận ra mình là người may mắn, tôi không còn các cảm giác ấm ức khi so sánh tuổi thơ của mình với các bạn ở thành phố nữa. Lúc đó mỗi chiến sĩ như thầm nhủ rằng 20 ngày ở đây sẽ cố gắng làm thật nhiều, thật nhiều cho các em.

Ngày cuối cùng !!! Chiến dịch mùa hè xanh – ngày cuối cùng rồi đây. Chúng tôi không còn được sinh hoạt tại thôn của mình, tất cả đội hình tập trung về Bù Nho. Gặp lại nhau tay bắt mặt mừng,sau 21 ngày làm tình nguyện dường như ai cũng trưởng thành hơn. Tôi đã thấy một tình yêu thương rất lớn với những con người ở đây, tôi đã thấy một sự cảm thông sâu sắc với nỗi nhọc nhằn ở miền đất gian khó này và tôi thấy niềm khát khao cống hiến vẫn sáng rực trong từng ánh mắt. Đi và trải nghiệm mới biết mhx không phải một thiên đường chỉ có niềm vui mà đó là một công việc thực sự nghiêm túc mà mỗi chiến sĩ đều phải chiến thắng chính bản thân mình. Phải chịu khó,chịu khổ và không ngừng sáng tạo. Trong mỗi chúng tôi đều trăn trở một điều “ mình có thể làm gì giúp dân”. Không ai nghĩ rằng về địa phương để được nhận từ bà con bất cứ điều gì, chỉ có hai chứ “ cống hiến”mà thôi

22

Nhưng tiếc thay chúng tôi đã không thực hiện ước mơ đó thật trọn vẹn. Ngay đêm đầu tiên của chiến dịch chúng tôi đã phải di chuyển khỏi Bù Ca do một số hiểu nhầm. Rồi theo sự phân công chúng tôi chuyển đến công tác ở thôn 10 chứ không phải ở Bù Ca như dự tính nữa. Nhóm chiến sĩ chúng tôi chỉ quay về Bù Ca làm công tác thiếu nhi trong 2 ngày. 2 ngày có lẽ là quá ngắn để chúng tôi thực hiện ước mơ làm thật nhiều cho các em nhưng 2 ngày cũng đủ để chung tôi có thể gặp gỡ, vui chơi và hiểu các em hơn. 2 ngày đó đã giúp chúng tôi thu hẹp khoảng cách giữa chiến sĩ và các em, chúng tôi cảm nhận được từ các em sự thân thiện chứ không xa lạ như ban đầu. Và hơn hết là giúp các em hiểu một cách sâu sắc hơn 3 chữ” Mùa hè xanh”. 2 ngày thật sự đã trôi qua với biết bao kỉ niệm. Nhớ khuôn mặt mếu máo của em nhỏ khi nhìn lại kiểu tóc mới lạ và hơi “ model” của mình sau 1 giờ đồng hồ kiên nhẫn ngồi một chỗ để các anh chị “ tạo mẫu tóc”. Nhưng may mà các em đã nhanh chóng nở lại nụ cười với các anh chị chiến sĩ nếu không chắc lúc đó các anh chị sẽ khóc theo các em quá! Hichic. Chắc nhìn những giọt mồ hôi lăn dài trên má chiến sĩ các em cũng sẽ hiểu các anh chị đã nổ lực rất nhiều. Hãy thông cảm cho anh chị các em nhé! Bởi các anh chị chỉ là những thợ cắt tóc ngiệp dư với phương châm “ ngắn gọn-sạch sẽ - dễ nhìn” mà thôi . Và rồi cái cảm giác ngậm ngùi đó cũng nhanh chóng qua đi nhường chỗ cho những vui tươi hào hứng khi các em tham gia các trò chơi. Nhìn các em háo hức tham gia gian hàng câu cá tôi như thấy các em chính là những con cá nhỏ đầy màu sắc đang thỏa sức vũng vẫy. Các em tham gia vào các gian hàng một cách nhiệt tình như thể đó trong đó là cả một thế giới mới lạ mà các em muốn khám phá. Lúc đó hết quà rồi mà các em vẫn còn rất đông chúng Rồi những ngày ở địa phương cùng ăn, cùng ở, cùng làm…tình quân dân cứ thế lớn lên tự lúc nào. Người dân nơi đây đã coi chiến sĩ như con,như em trong một gia đình. Dân tin, dân thương – đó là niềm hạnh phúc không gì sánh được và chính chúng tôi cũng đã yêu mảnh đất này, yêu tha thiết. Tình quân dân thắm thiết như người một nhà nên giờ đây khi thời gian ở lại chỉ còn tính bằng giờ ai cũng nghe lòng mình thổn thức những nỗi niềm. 3h sáng, nhiều người vẫn không ngủ được,chúng tôi lặng yên tìm kiếm kỷ niệm của 21 ngày qua. Nhìn ra khoảng không tĩnh lặng, trải lòng mình rộng mãi: thương quá đi thôi người Long Hà chân chất. Cho đến lúc này tôi càng thấm thía câu nói của John Andrew holmes “ Không một động tác thể dục nào tốt cho tim bằng động tác đưa tay ra và kéo người khác lên”. Điều kỳ diệu nhất không đến trong giây phút bước lên đỉnh vinh quang mà nó đến từ thời điểm ta đưa tay ra nắm chặt lấy bàn tay khác, từ thời điểm ta hoà nhịp đập trái tim mình với mọi người.


tôi phải tháo những chùm bong bóng để làm quà tặng nhưng thật bất ngờ các em đón nhận những “món quà bất đắc dĩ” đó một cách rất vui vẻ. Tự dưng thấy thương các em quá, đối với những trẻ em thành phố bong bóng là những thứ tầm thường nhưng với các em thì đó là những thứ xa sỉ và quý giá. Càng gần gũi vui chơi với các em tôi như hiểu các em được nhiều hơn. Nhìn những cánh tay nhỏ nhắn của các em giơ lên cùng những tiếng nói trẻ thơ “ Chị ơi! Cho em chơi với!” tôi như không cầm được lòng. Những lúc hò reo khản cổ cùng các em chơi trò chơi cướp cờ, đá banh tôi như quên mình là cô sinh viên gần 20 tuổi. Trong tôi khi ấy cái kí ức xa xăm của tuổi thơ lại hiện về. Cái kí ức mà tôi đã cố giấu ở một góc nhỏ trái tim khi vào thành phố nhập học. Giữa bộn bề cuộc sống tôi dường như lãng quên mất để rồi hôm nay chính các em đã làm trỗi dậy cảm giác ấy trong tôi. Tôi thấy các em chính là hình ảnh của tôi trong những năm tháng ấu thơ. Tôi chợt nhận ra rằng đã là trẻ em dù là ở thành phố hay ở những nơi xa xôi nghèo khó đều mong muốn được vui chơi và quan tâm như nhau. Giây phút đó tôi thấy mình đã lựa chọn đúng khi đánh đổi mọi thứ để được đi mùa hè xanh. Cuộc thi vẽ mà chúng tôi tổ chức cho các em hôm ấy cũng để lại nhiều cảm xúc khó tả. Chủ đề của cuộc thi vẽ hôm đó là “ Thế giới trong mắt em”. Dù chưa được học vẽ một cách bài bản, dù những nét vẽ còn đơn sơ, nguệch ngoạc nhưng thế giơí trong mắt em hiện lên thật sống động và đầy màu sắc. Những bức tranh của các em đưa chúng tôi đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác. Có em vẽ quê hương em là những ngôi nhà dài của người đồng bào ẩn sâu trong những rừng điều. Cũng có em vẽ bức tranh về một vùng quê thât giàu có với những ngôi nhà cao tầng,đường xá xe cộ tấp nập. . Thoạt đầu tôi cứ nghĩ em vẽ về thành phố nào đó mà em đã từng thấy trong sách vở nhưng thật bất ngờ khi tôi hỏi “ Em vẽ quang cảnh ở đâu vây?” .Thì em nhỏ nhìn tôi với ánh mắt long lanh và trả lời rằng “ Đó là quê em trong vài năm tới tới!” Quê hương em chính là Bù Ca đất đỏ đó !

Tôi còn nhớ như in ánh mắt trong veo của các em nhỏ, nhớ nụ cười móm mém của các già, nhớ cái bắt tay chắc nịch của thanh niên,tôi nhớ và tôi nhớ…Ngồi lặng yên,nỗi nhớ đến tự nhiên như thế, cho dến khi thấy vị mằn mặn trên môi tôi mới hay nước mắt đã trào ra tự lúc nào. Anh điểm trưởng ngồi bên tôi,yên lặng thật lâu,anh hỏi “ năm sau em có đi mùa hè xanh nữa không?” trả lời anh “em không biết.” Phải,tôi không biết mình có đủ can đảm để lại phải chia tay người dân địa phương nơi tôi làm tình nguyện, không biết tôi có đủ can đảm ngăn nước mắt, và không biết có đủ can đảm để thôi lưu luyến?bất chợt tôi muốn đọc và đọc mãi câu slogan của đội : “Còn yêu nhau thì về Long Hà ( Côca côcacôla ) Người Long Hà nhiệt tình,thiệt thà ( côca côcacôla ) Và chúng ta đã là một nhà (côca côcacôla ) Gặp mặt nhau lại cười khà khà (côca côcacôla )”

Thật bất ngờ phải không?. Thiết nghĩ có yêu, có mến nhiều lắm thì các em mới gởi được tình yêu quê hương của mình qua các bức tranh một cách chân thực như thế!. Thế mới biết tình yêu quê hương trong em lớn lao biết chừng nàoCác em yêu quê hương không chỉ qua những gì có sẵn mà tình yêu quê hương đó luôn ngự trị trong em để rồi chắp cánh cho những ước mơ của các em về một quê hương giàu đẹp hơn. Chúng tôi thật vui mừng khi nhận ra điều đó, nhưng rồi trong lòng chiến sĩ lại thoáng lên nỗi buồn khó tả. Lo cho quê em bao giờ hết nghèo khó để các em được đến trường, được học nhiều hơn nữa. Và bao giờ, bao giờ cho những ước mơ của các em trở thành hiện thực chứ không còn là những nét vẽ trên trang giấy nữa. Chia tay các em! Chia tay Bù Ca! Chúng tôi mang theo về câu hỏi còn bỏ ngõ. Nhìn những cánh tay nhỏ xíu xinh xinh của các en khi vẫy chào chúng tôi khi chia tay. Giây phút đó có lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất, đẹp nhất kể từ khi tôi khoác trên mình màu áo chiến sĩ. Cũng chính lúc đó tôi mới cảm nhận được hết cái hay, cái đẹp trong ba chữ “ Mùa hè xanh”. Thật sự chúng tôi chưa làm được gì thật nhiều cho các em cho bà con nơi đây nhưng chúng tôi hi vọng những việc làm dù nhỏ cuả mình cũng để lại một ý nghĩa nào đó. Tôi chỉ mong sao nếu có cơ hội chúng tôi sẽ làm được điều gì đó thật lớn lao để san sẻ được phần nào nỗi khó khăn của bà con cũng như chia đi bớt những thiệt thòi của các em nhỏ nơi đây. Nhìn những bước chân trần nhỏ nhắn của các em tung tăng bước trên đường làng, không hiểu sao tôi lại có niềm tin mãnh liệt rằng chính các em chứ không ai khác là người đem lại cái mới, cái văn minh cho vùng quê này .Tôi chỉ muốn nói với các em rằng mảnh đất thân yêu này đã sinh ra các em thì nó cũng sẽ có đủ sự màu mỡ , giàu có để nuôi nấng các em trưởng thành. Mảnh đất này đã gieo vào các em tình yêu quê hương, tình yêu vào sự sống để rồi cũng sẽ chắp cánh cho những mơ của các em bay cao bay xa hơn nữa. Các anh chị cũng mong các em nhớ rằng các em chính là lớp đất mới nhất, màu mỡ nhất rồi sẽ bồi đắp cho đất mẹ giàu đẹp hơn. Chào các em nhỏ thân thương!Chia tay các em ! Chia tay Bù Ca ! Chia tay những khoảnh khoắc đẹp nhất của thời sinh viên!Các anh chị lại trở về với giảng đường thầy cô, bạn bè. Nhưng hình ảnh của các em vẫn ở mãi trong trái tim các anh chị. Cảm ơn các em đã cho anh chị thấy rằng mình là những người may mắn. Các anh chị cũng học được từ các em tình yêu quê hương, rằng hãy yêu chính mảnh đất đã sinh ra mình dù nơi dó có cằn cỗi khó khăn mấy đi chăng nữa. Và các anh chị sẽ cố gắng phấn đấu thật nhiều để xứng đáng với những tiếng gọi anh, gọi chị mà các em đã gọi. Hi vọng một ngày nào đó trở về thăm lại đất đỏ thân thương, vẫn sẽ vẫn được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên môi cùng sự trưởng thành hơn nữa của các em! TP HCM, chiều nhớ thương! Phan Thị Diệu Đông Chiến sĩ tình nguyện thôn 10

Ngọc Hoa

23

Trang 22 23