Issuu on Google+

Cám ơn các bạn đã bỏ công sức chuẩn bị cho chúng mình buổi liên hoan thật hoành tráng và đàm ấm. Và cũng cảm ơn các bạn đã tự tay làm cho chúng mình những món quà thật ngộ nghĩnh dễ thương. Cảm ơn các bạn khi đêm hội quân đã vượt qua đoạn đường thật xa lên tận Bù Nho để chia tay chúng mình trước khi về thành phố. Hôm đó mọi người ai cũng buồn, cũng khóc. Long Hà những ngày cuối trời lại đổ mưa tầm tã làm tăng thêm cảm giác buồn, nhớ nhung.Những giọt nước mắt của các bạn, của chúng mình cứ thế lăn dài trên má. Những cái ôm, những cái siết tay thật chặt sao nghe thật ấm áp, thật nghĩa tình. Nhưng đừng buồn vì phải chia tay các bạn nhé.! Bởi cơn mưa nào cũng phải tạnh,gặp nhau chia tay nhau đã là quy luật của muôn đời. Qủa đất hình tròn rồi chúng ta sẽ gặp lại, chia tay nhau bây giờ chỉ là sự xa nhau tạm thời phải không?

Nỗi nhớ Long Hà! “Còn yêu nhau thì về Long Hà Coca coca cocacola! Người Long Hà nhiệt tình thiệt thà Coca coca cocacola! Và chúng ta đã là một nhà Coca coca cocacola! Gặp lại nhau thì chười khà khà Long Hà! Long Hà! Long Hà!” Tiếng gọi thật to, thật trong của khẩu hiệu, đã làm tôi giật mình tỉnh dậy, tôi vô cùng ngỡ ngàng đó là tiếng gọi từ giấc mơ.Không đúng, đó không phải giấc mơ mà chính là cuộc sống hằng ngày khi tôi cùng các chiến sĩ khác sống ở thôn 8, xã Long Hà. Trong màn đêm, bốn bề đều là bóng tối, tôi không biết mình đang ở đâu đây, Long Hà hay Thành Phố Hồ Chí Minh. Sau một hồi tâm trí minh mẫn, tôi chợt nhận ra mình đã rời xa mảnh đất gắn liền với nhiều kỉ niệm vui buồn trong suốt gần 1 tháng qua. Giờ đây giữa phố phường tấp nập,ồn ào,cái nhịp sống hối hả của Sài Gòn, đêm đầu tiên sau ngày trở về, tôi không sao quên được bóng dáng những con người thân thương nơi ấy. Để rồi tôi cùng họ lại được gặp nhau trong giấc mơ. Có lẽ tôi nhớ mọi người quá chăng, thường thì người ta hay nói yêu ai sẽ nằm mơ được gặp người đó, còn tôi, chắc do quá yêu thôn 8 – Long Hà nên đã nằm mơ được gặp lại mọi người.

Chỉ cần trong trái tim các bạn có một khỏang nhỏ dành cho chiến sĩ và mong các bạn nhớ rằng, trong trái tim của chiến sĩ đã có môt góc dành riêng cho các bạn. Mai đây dù cuộc sống có xô bồ,có hối hả, dù vòng quay của cuộc sống đưa mỗi người đi về một hướng khác nhau. Nhưng mong các bạn hãy luôn sống tốt, luôn nhớ mãi về nhau. 8 chiến sĩ chúng mình luôn tin tưởng rằng với sự nhiệt tình và năng nổ của các bạn thì phong trào đoàn của thôn mình ngày càng phát triển mạnh hơn. Cảm ơn các bạn, những người bạn chân thành, những người cộng sự hết sức tuyệt vời. Cảm ơn cuộc sống này đã cho chúng mình gặp các bạn.Hẹn gặp lại các bạn, hẹn gặp lại Long Hà vào một ngày không xa!

Chiến sĩ tình nguyện thôn 10

Nhưng trong phòng chỉ còn mình tôi, trong nỗi nhớ mọi người da diết. Rồi bao nhiêu kỉ niệm về Long Hà cứ tràn vào trong tâm trí tôi. Hình ảnh các em nhỏ đang vui chơi cùng các anh chị chiến sĩ, các bạn thanh niên địa phương ngại ngùng khi mới làm quen, hình ảnh thân thương của cô chú mà chúng tôi xem như là ba mẹ của chính mình, bữa cơm cả nhà quây quần bên nhau thật đầm ấm trong những buổi chiều mưa,…cứ Và rồi tôi đã không kiềm chế được lòng mình, tôi khóc tự lúc nào không hay, những giọt nước mắt cứ thế tuôn trào. Tôi biết mình khóc cũng sẽ không gặp lại được mọi người, nhưng cảm xúc trong tôi cứ dâng trào, không thể kiềm nén được nữa. Những hình ảnh thân thương của mọi người cứ lần lượt hiện lên trong tâm trí tôi. Tuy chỉ mới quen biết nhau trong hai mươi hai ngày chiến dịch mà tất cả chúng tôi từ những người chiến sĩ đến tất cả bà con thôn 8 – xã Long Hà đã xem nhau như là người cùng một nhà, để rồi ngày chia tay mọi người quyến luyến, bịn rịn, không muốn ròi xa nhau. Ôi! Tình cảm con người có sức mạnh phi thường đến thế, nó như sợi dây vô hình gắn kết mọi người đến gâng nhau hơn, để rồi tình người trong ta càng lớn hơn. Và tôi, một sinh viên năm nhất, năm đầu tiên tôi được đi mùa hè xanh, một mùa hè khó phai. Đã đem lại cho tôi thật nhiều hạnh phúc, làm cho tôi cảm thấy cuộc sống đầy ý nghĩa hơn, mặc dù tôi không làm được gì nhiều để giúp mọi người, nhưng tôi tin chắc rằng với sức trẻ và lòng nhiệt huyết của mình tôi sẽ cố hết sức mang lại niềm tin cuộc sống cho mọi người, để mọi người sẽ có cuộc sống lạc quan và yêu đời hơn. Và mùa hè xanh là một cơ hội đối với tôi, để tôi có thể thực hiện được ước mơ của mình. Chúng ta sống hãy hòa nhập và chia sẽ bạn nhé!

Chiến sĩ tình nguyện thôn 8

21


Thân tặng các bạn thanh niên thôn 10! Một mùa hè xanh đã đi qua và nhiều cảm xúc còn đọng lại trong lòng mỗi chiến sĩ. Vui có buồn có, khó khăn có và có cả những thử thách nữa. Nhưng có lẽ thật hạnh phúc khi chúng mình đã vượt qua tất cả để hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ của chiến dịch. Làm được điều đó ngoài sự nỗ lực của các chiến sĩ thì còn nhờ vào sự giúp đỡ nhiệt tình của các bạn- những đoàn viên, thanh niên thôn 10. Dù chỉ trong thời gian ngắn làm việc và sinh hoạt cùng các bạn nhưng mỗi chiến sĩ chúng mình đều nhận thấy các bạn là những người bạn, những người cộng sự hết sức tuyệt vời.! Có thể nói chuyến dịch mùa hè xanh của chúng mình bắt đầu với rất nhiều biến cố, đầu tiên phải kể đến việc chuyển địa điểm công tác từ Bù Ca sang thôn 10. Đến công tác ở địa bàn mới với chúng mình khi ấy, dường như khó khăn chồng chất khó khăn nhất là trong việc xây dựng thanh niên đối ứng ở địa phương. Bởi vì,ở đây các bạn thanh niên đều đi học và đi làm xa, thanh niên thì nhiều nhưng đoàn viên thì ít. Buổi đi sinh hoạt đầu tiên 8 chiến sĩ đưa ánh mắt lo lắng nhìn nhau khi thấy chỉ có chưa tới 10 bạn đến sinh hoạt. Trong ruột ai cũng bồn chồn lo lắng. Lo cho công tác thanh niên không biết sẽ đi đến đâu, rồi lo cho chặng đường chiến dịch phía trước còn dài với biết bao khó khăn mà những tân binh như chúng mình không thể một mình gánh vác nỗi. Nhưng những nỗi lo lắng , e ngại ban đầu cũng nhanh chóng qua đi khi càng về sau các bạn đến sinh hoạt càng đông hơn và nhiệt tình hơn. Khoảng cách xa lạ,ngờ ngàng ban đầu không còn nữa nhường chỗ cho sự thân thiện, cho những nụ cười và cả tình bạn thân. Có các bạn chúng mình dường như có thêm ba đầu sáu tay, có thể làm bao nhiêu công tác không chỉ ở thôn 10 mà còn ở thôn 11 và Bù Ca nữa. Các bạn biết không? Có các bạn chúng mình không bao giờ cảm thấy lo sợ rằng sẽ không hoàn thành tốt mọi công việc cả!. Bởi đơn giản chúng mình luôn có các bạn kề bên. Đôi chân các bạn cùng chiến sĩ rong rủi trên mọi đường làng ngõ xóm, đến tận từng nhà dân để vận động tuyên truyền. Đôi tay của các bạn cùng cầm cuốc, cầm chổi với chúng mình khi đi làm đường hay đi làm sân bóng. Và đôi mắt các bạn với ánh nhìn thân thiện , đày khích lệ khi các bạn đến “ dự giờ” lớp học giúp chúng mình tự tin hơn trong lần đầu làm cô, làm thầy.

20

Công tác cùng nhau, sinh hoạt cùng nhau giúp chúng mình và các bạn như xích lại gần nhau hơn. Rồi từng ngày trôi qua chúng mình càng khám phá ra nhiều tài năng của các bạn. Có thể mói các bạn là tập hợp của những con người đầy tài năng. Trong khi tụi mình đổ mồ hôi cả giờ đồng hồ mới cắt xong mái tóc cho một em nhỏ, thì dưới bạn tay khéo léo của bạn Toàn trong chốt lác các em nhỏ đều trở nên thật dễ thương và xinh xắn hơn với những mái tóc được cắt ngắn gọn.Có thể nói mỗi bạn có những sở trường khác nhau: Hiền hát hay, Cảnh quản trò giỏi, hay Huệ , Thủy là những “diễn viên múa” thật tuyệt vời.! Và chúng mình vẫn còn ấn tượng mãi với cây chuyền số 6 Ngọc Linh luôn là niềm tự hào của đội bóng chuyền thôn 10 chúng ta. Mỗi khi có khó khăn gì chúng mình đều nghĩ ngay đến các bạn để được giúp đỡ .Có thể nói các bạn là những quan sư quạt mo của chúng mình đấy!.Suốt cả mùa chiến dịch chúng ta đã cùng ăn, cùng ở và cùng làm với nhau, có với nhau biết bao nhiêu là kỉ niệm . Có các bạn chúng mình đi làm chiến dịch thấy vui hơn và thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Gặp được các bạn đã khó giờ chia tay các bạn càng khó hơn. Chúng ta đã xem nhau như anh em vậy nên chia tay nhau ai mà không thấy nhớ, thấy thương. Trong lòng mỗi chiễn sĩ các bạn đã để lại ấn tượng thật sâu sắc,. Xa nhau rồi nhớ lắm các bạn ơi!Nhớ những cái tên như Mr Đàm, Hằng “ mít ướt”, Huệ “ hạt mít” hay đôi bạn “Double” Thu. Nhớ những buổi chúng mình vừa gò lưng đạp xe đạp, vừa ca hát trên đường đi Bù Ca. Nhớ đêm văn nghệ cuối chiến dịch trời đổ mưa tầm tã nhưng các bạn vẫn đến, vẫn ca hát, cổ vũ nhiệt tình. Nhớ nhất có lẽ là trò chơi quay số phải không? Không hiểu sao thôn mình ai cũng mê trò này hết, dù những hôm bị ai đó vô tình bịt miệng hơi mạnh nghe đau buốt. Nhưng tất cả cũng nhanh chóng qua đi nhường chỗ cho những tiếng cười thật giòn. Và còn nhiều thứ để nhớ nữa.! Tất cả đều như đã in sâu, in đậm trong trái tim mỗi chiến sĩ. Với chúng mình các bạn là những người anh em, những người đồng đội. Mỗi bạn có những tính cách khác nhau nhưng các bạn đều có chung sự cởi mở, nhiệt tình. Các bạn đã cho chúng mình cảm nhận được tình cảm nồng hậu của người dân đất đỏ. Chúng mình vui lắm khi được các bạn xem là người con của thôn 10.


Trang 20 21