Issuu on Google+


B2

Ñôøi Nay (703) 748-1239

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011


Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Ñôøi Nay (703) 748-1239

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011

B3

Queâ Höông Töø Thaønh Ñeán Tænh

Haûi Ngoaïi Khaép Boán Phöông Trôøi Khi các tay giàu sụ sống bốc phét: Khi các đại gia say... Trong một lần ngà ngà say, không hiểu người đẹp nỉ non gì vào tai đại gia, mà đại gia vừa cười vừa… tháo hai chiếc nhẫn hạt xoàn to gần bằng 1/3 hạt mãng cầu na tặng cho người đẹp. Đổi lại, tối ấy người đẹp khóa máy di động. Say là trạng thái mà đoán chắc hầu hết quý bạn đọc đều đã trải quạ Say dìu dịu thì chếnh choáng. Say vừa vừa thì hưng phấn trên mức cần thiết. Say đắm đuối, thì ngã gục. Và mỗi người đều có quyền tự chọn cho mình một kiểu saỵ Văn nhân say thì chữ nghĩa tràn chiếu rượụ Lưu manh say thì náo loạn vỉa hè. Phàm phu say thì ly bát hóa miểng sành. Lão nhân say thì nhớ chuyện xưa mà rơi nước mắt… Vậy, đại gia say thì sao ? 1. Đại gia hẳn nhiên là những người lắm tiền. Đố ai ít tiền mà có thể trở thành đại gia được, trừ trường hợp những người thích tự phong mình là đại giẳ!). Đại gia được chia thành hai dạng: đại gia lâu năm và đại gia mới nổị Xét về tiền thì chẳng biết đại gia nào hơn đại gia nào, nhưng xét về khoảng vung tay thì cầm chừng đại gia mới nổi ăn đứt đại gia đã nổi… quá lâụ Mà người say khi đã vung tay thường sẽ vung rất cao so với người không saỵ Ngà ngà say, dưới ánh đèn vàng hắt bóng xuống mặt bàn gỗ kiểu đã lên nước bóng, đại gia mới nổi một tay bá vai tôi, tay còn lại gõ mặt bàn gỗ trong phòng VIP của nhà hàng cao ba tầng ngoài quận 1, TP HCM, trong cổ họng phát ra tiếng ư ử, một bài hát của ông vua nhạc não tình hải ngoại Jimmy Nguyễn "Tiền… là giấỵ Ta mất nhau vì đây… Người giàu sang, quên mất khi cơ hàn… Tình nghĩa thâm

sâu vùi mau". Hát xong, ngẩng mặt chậm chạp như khi kỹ nữ nhìn thi nhân, hỏi: "Em làm báo, giao du cũng nhiềụ Em có thấy ai tốt hơn anh không?". Tôi cười cười, không trả lời bởi chẳng biết trả lời thế nào cho đúng ý người saỵ Thấy tôi im lặng, đại gia mới nổi càng hỏi dồn. Đại gia mới nổi cứ gí cái mặt đỏ ké vào người tôi, gân hằn lên trên cổ như rễ cây cổ thụ trồi lên mặt đất, gào thét văng cả nước bọt, âm điệu tuyệt vọng uất hận như học trò hỏng thi: "Em nói đị Em có thấy ai tốt hơn anh không?". Lúc này, thú thật tôi cũng hoảng. "Ờ, có lúc tốt, lúc không. Ai mà biết được. Uống rượu không bàn bản tính. Vậy đi", tôi đáp bừạ "Em nói vậy là không khách quan, không đúng bản chất của sự việc. Em đang cố tình hiểu sai anh", đại gia mới nổi tỏ vẻ thất vọng não nề về tôị "Thôi, được rồi", tưởng xong chuyện, ngờ đâu đại gia cho tay vào túi quần lôi ra cái ví da bóng loáng. "Em khẳng định anh là người tốt, xong em cầm cái ví này, muốn lấy bao nhiêu tiền thì lấy", đại gia dứt lời thì đến lượt tôi… cáụ"Anh ngồi lại chơi vui, em xin phép về trước đâỵ Có việc gấp". "Khoan, em cứ đứng đó. Em không trả lời anh là người tốt thì sẽ có người khác trả lờị Em… sang đây", đại gia mới nổi hét lên với cô bé phục vụ xinh như mộng đang mắt chữ U mồm chữ O chứng kiến sự việc không hiểu chuyện gì đang xảy rạ Cô bé phục vụ vừa đến nơi, đại gia kéo ví rút xoẹt một xấp tờ 500 nghìn, dày cộp, bảo: "Em khẳng định anh là người tốt nhất, thì số tiền này thuộc về em". Thay vì đáp lời đại gia mới nổi, cô phục vụ lặng lẽ gật đầu, nói rất nhỏ nhẹ: "Anh

Anh Nguyễn Văn Dũng

Tài xế trả lại gần 1 tỷ đồng VN của khách bỏ quên Ngày 11.3, UBND xã Gio Việt huyện (Gio Linh) xác nhận anh Nguyễn Văn Dũng làm nghề lái xe dịch vụ vừa trả lại gần 1 tỷ đồng cho người đánh mất. Trước đó, ngày 6.3, anh Nguyễn Văn Dũng (SN 1978, trú xã Gio Việt) chạy xe vào sân bay Phú Bài (Thừa Thiên - Huế) để đón khách. Khi về đến nhà, anh phát hiện trong thùng xe còn sót một cái túi của khách. Anh Dũng mở túi ra xem thấy 18.000 là người tốt nhất". Nghe xong câu trả lời, đại gia nhìn tôi cười toáng như tướng quân thắng trận, người đẹp khéo léo giấu xấp tiền đại gia mới thưởng cho vào áọ Chẳng biết mình đứng đấy có vô duyên quá nên đâm ra buộc phải im lặng hay không, bởi nếu không kìm chế được thì tôi đã đấm vào mặt đại gia mới nổi một

đô la Úc, 4 chiếc nhẫn hột xoàn, 1 đôi bông tai, 1 cặp vàng tây, 1 sợi dây chuyền bạch kim… trị giá khoảng gần 1 tỷ đồng. Ngoài ra còn một tờ hóa đơn thuế giá trị gia tăng có dấu của Cục Thuế TP Sài Gòn Từ manh mối này, anh đã liên hệ với Cục Thuế và nhờ họ tìm địa chỉ, số điện thoại của người nộp thuế là chủ của số tài sản trên. cái thật lực(!). Đại gia mới nổi ngày trước chơi với tôi cũng thân thân. Sau vài màn lướt ván trên đầu sóng cổ phiếu, đại gia phút chốc thành con người khác hẳn. Có thời điểm, đại gia ngồi ở nhà, bật laptop thì mỗi xem tieáp B6


B4

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Ñôøi Nay (703) 748-1239

Truyeän Daøi Phoùng Taùc

Tö EÁch Di Daân

Tröông Minh Hoøa

(LGT): Ñaây laø chuyeän daøi phoùng taùc, ñöôïc ñaêng nhieàu kyø. Caâu chuyeän döïa vaøo caên baûn nhöõng söï kieän coù thaät cöôøi ra nöôùc maét döôùi cheá ñoä CHXHCN Vieät Nam ngaøy nay, trong ñoù chöùa ñöïng nhöõng nguyeän voïng, taâm tö thaàm kín cuûa ngöôøi boû nöôùc ra ñi tìm töï do sau khi mieàn Nam bò Vieät Coäng “giaûi phoùng” vaøo ngaøy 30.4.1975. Ñôøi Nay xin traân troïng giôùi thieäu ñeán quyù ñoäc giaû.

(tieáp theo kyø tröôùc) Vuï ñoù nguy hieåm nhöùt trong caùc thöù, anh Tö töøng coù vôï thì bieát, laøm cùi gì cuõng khoâng meät baèng vuï ñoù.. Tö Eách cöôøi thaàm, khoâng ngôø thaèng Nhaøn laïi coù hieáu nhö vaäy, khaùc vôùi nhöõng lôøi keát aùn cuûa oâng Chín, chaéc coù leõ mang nhieàu ñònh kieán, khoâng bieát ai ñuùng ai sai? Beân kia ñöôøng daây ñieän thoaïi, thaèng Nhaøn keå tieáp: -Anh Tö bieát khoâng, tui bieát coù maáy oâng giaø ôû Uùc, boû vôï lôùn, veà Vieät Nam veà cöôùi vôï nhoû qua, laøm hoân thuù theo luaät di truù qui ñònh. Nhö oâng Saùu ôû gaàn nhaø tui, oång 75 tuoåi, boû vôï lôùn, coù chaùu noäi ngoaïi caû möôøi maáy ngöôøi, laõnh con nhoû ôû Vieät Nam, chæ ñuùng 18 tuoåi. Oâng Saùu chia gia taøi, ñöôïc gaàn 200 ngaøn, mua moät caên flat ôû, khoâng caàn con chaùu, chæ bieát coù vôï nhoû thoâi, töôûng oång laø daân thöù thieät, caøng giaø caøng deûo caøng dai nhö maáy ngöôøi lôùn noùi. Khoâng ngôø oång maïnh khoûe chuyeän ñoù laø nhôø uoáng quaù nhieàu thuoác viagra, laïi coù chöùng suy tim, tieàu ñöôøng, aùp huyeát, neân chæ ôû vôùi vôï coù 5 thaùng laø bò bònh tim. Vôï khoâng bieát chuyeän gì xaûy ra, nhôø ngöôøi haøng xoùm goïi Ambulance ñeå cöùu caáp, nghe noùi laø oång laøm vieäc treân giöôøng quaù ñoä, tim ñaäp maïnh, sanh ra uù tim, laøm beå maïch maùu naõo, neân nhaø thöông khoâng cöùu ñöôïc. Oång cheát lieàn ngaøy hoâm ñoù, cheát khoâng kòp traên troái vôùi vôï lôùn

vaø ñaùm con chaùu. Tui môùi ñi ñaùm ma caùch ñaây ba thaùng tröôùc neø. Tö Eách toø moø: -Ngaøy ñaùm ma coù vôï cuûa oâng Saùu ñi khoâng? Thaèng Nhaøn ñaùp: -Laøm gì maø khoâng ñi, con nhoû treû heát bieát, nhoû hôn chaùu noäi cuûa oâng Saùu, noù khoùc sô sô roài leân xe veà nhaø. Vì ñaùm vôï lôùn vaø con chaùu oâng Saùu khoâng " happy" khi thaáy maët vôï nhoû cuûa oång. Nhöng theo luaät phaùp Uùc, thì toaøn boä taøi saûn cuûa oâng Saùu ñöôïc ngöôøi phoái ngaãu höôûng raùo troïi, caên flat traû tieàn maët ôû ngay phoá chôï, ñoà ñaïc, tieàn trong tröông muïc ñeàu veà tay vôï nhoû. Caû nhaø vôï lôùn töùc laém, nhöng khoâng theå laáy ñöôïc moät xu. Ngöøng moät luùc, thaèng Nhaøn keå tieáp: -Theo nhö söï ñieàu tra vaø tin töùc baïn beø ôû gaàn, thì vôï nhoû cuûa oâng Saùu ñang laøm ñôn baûo laõnh boà töø Vieät Nam qua. Tö Eách thôû daøi: -Chuyeän ñôøi tî naïn maø, nhieàu caùi eùo le, gay caán khoâng thua gì phim tuoàng. Thaèng Nhaøn noùi nhoû: -con vôï cuûa oâng Saùu ñeïp, treû maêng, nghe noùi laø hoa haäu ôû mieät Beán Tre, oång veà bôï qua ñaây, meâ tích thuø luø. Tui vôùi maáy thaèng baïn cuõng ñaâm ñôn khi oâng Saùu coøn soáng, nhöng oâng Saùu ghen, khoâng cho noùi chuyeän vôùi baát cöù con trai naøo. Baây giôø oång cheát, coi coù xem tieáp B8

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011


Ñôøi Nay (703) 748-1239

CHUYEÄN CHUÙNG MÌNH Thaùng Hai 2011, treân trang Web “hoanghaithuy.com” coù baøi vieát veà nhöõng caûnh vaø ngöôøi thay ñoåi ôû Saøi Goøn sau Ngaøy 30 Thaùng Tö 1975. Ñaây laø moät doaïn trích trong baøi ñoù. “hoanghaithuy.com” Coâng haàu ñeä traïch giai taân chuû, Vaên vuõ y quan dò tích thì. Nhaø cöûa cuûa ñaùm coâng haàu nay ñeàu coù chuû môùi. AÙo muõ quan vaên, quan voõ nay khaùc thôøi tröôùc. Laø coâng daân Quoác Gia Vieät Nam Coäng Hoaø, soáng thôøi hoa nieân 20 naêm ôû Saøi Goøn, nay thaáy thaønh xöa ñaày côø ñoû, boïn lính VC quaân phuïc khaùc quaân phuïc cuûa binh só quaân ñoäi mình, ñeâm khuya ñoïc hai caâu Thô Ñoã Phuû, ngöôøi coù traùi tim laøm sao khoâng khoùc! Baøi ñaêng leân, coù ngöôøi ñoïc ôû Saøi Goøn göûi thö goùy yù, loaïi thö naøy btieáng Myõ laø “ Reply.” Ngöôøi vieát: Van Toan, March 14, 2011 Ñang buoàn ñeán naãu caû ruoät caû gan, ñoïc baøi naøy caøng theâm naãu gan, naãu ruoät. Hoaøng Laõo tieân sinh ôû beân aáy khoâng thaáy caûnh beân naøy. Chæ töôûng töôïng – nhôø vaøo kyù öùc thôøi oâng chöa ñi khoûi Saøi Goøn: OÂng vieát : ” Laø coâng daân Quoác Gia Vieät Nam Coäng Hoaø, soáng thôøi hoa nieân 20 naêm ôû Saøi Goøn, nay thaáy thaønh xöa ñaày côø ñoû, boïn lính VC quaân phuïc khaùc quaân phuïc cuûa binh só quaân ñoäi mình, ñeâm khuya ñoïc hai caâu Thô Ñoã Phuû, ngöôøi coù traùi tim laøm sao khoâng khoùc! ” Chuùng toâi ôû beân naøy, haøng ngaøy thaáy bao ñieàu chöôùng tai, gai maét, caøng theâm chaùn ngaùn cho nöôùc Vieät chuùng ta. Nöôùc nhaø chuùng ta baây giôø tan hoang laém roài. Ñaùm Vòt Cöøu veà nöôùc chæ nhìn thaáy caùi haøo nhoaùng beân ngoaøi, cuûa ñaát nöôùc, naøo thaáy ñöôïc nhöõng sô möôùp trong noäi tình cuûa cheá ñoä. Caùn boä ñaûng vieân, chuùng noù ra vaøo “phuû ñöôøng” ñeå mua baøn, baùn gheá nöôøm nöôïp nhö ñi chôï. AÁy laø vì

Vietnamese Business & Entertainment Weekly chuùng noù ñaõ ñaùnh hôi thaáy ñöôïc caùi ngaøy taøn cuûa chuùng noù quaù caän keà roài. Chuùng caàn baøn, caàn gheá ñeå coù ñieàu kieän deã daøng ñi “du lòch” nöôùc ngoaøi khi nöôùc coù bieán, boû nöôùc laïi cho boïn caùn boä teùp riu chòu traän. Caùi chöùc Chuû tòch Haø noäi chæ coù 30 tæ ñoàng thoâi – reû coøn hôn mua beøo cho vòt aên. 6 thaùng sau laø gôõ voán coäng theâm môù lôøi con con. Nhanh laém. Ngöôøi daân, nhaát laø daân noâng thoân, phaûi chòu ñöïng bieát bao baát coâng, bieát bao khoán khoå bôûi boïn cöôøng haøo, aùc baù coäng saûn. Cöôøng haøo aùc baù ngaøy xöa chaúng qua chæ laø nhöõng caù nhaân laøm baäy. Khoâng coù tính chaát heä thoáng, khoâng coù saùch vôû khoa hoïc. Ngaøy nay, vôùi caû moät heä thoáng cai trò daøy ñaëc, chaèng chòt, choàng cheùo. Vôùi caû moät lyù luaän coù hoïc taäp haún hoi. Thöû hoûi boïn cöôøng haøo aùc baù Coäng khuûng khieáp ñeán ñoä naøo. Ngöôøi daân coøn soáng ñöôïc döôùi söï boùc loät cuûa chuùng ñeán bao laâu nöõa. Baïn höõu cuûa toâi töø töø, ngöôøi tröôùc keû sau aâm thaàm ra ñi. Toâi ñau loøng töï hoûi : “ Ñeán bao giôø ngöôøi daân Vieät vaø nöôùc Vieät Nam mình môùi thoaùt aùch Coâng Saûn hôû Trôøi ?’ * Vaø ñaây laø moät vaøi tin vaø thö treân “hoanghaithuy. com”: Vaên phoøng USCIS ôû Tp HCM ñoùng cöûa Duyho 9 Mar 2011, Trong thoâng caùo ñöa ra ngaøy hoâm nay 8 Thaùng 3, 2011, Sôû Di Truù Hoa Kyø cho hay seõ ñoùng cöûa Vaên phoøng Xeùt duyeät Hoà sô Di truù taïi TP Hoà Chí Minh keå töø ngaøy 31/3/2011. Taát caû caùc hoà sô xeùt duyeät di truù – ( ñôn xen Visa vaøo Hoa Kyø ) - ñöôïc chuyeån sang Vaên phoøng Di truù Hoa

Saøi Goøn ôi…Em coù nhôù toâi???? Nhaø Haøng Vieãn Ñoâng, Ngaõ Tö Leâ Lôïi-Pasteur, Saøi Goøn, nôi toâi uoáng ly Nöôùc Miaù EÙp thöù nhaát trong ñôøi toâi.

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011

B5

Kyø taïi Bangkok, Thaùi Lan. Ngöôøi vieát: Thaèng Heà, March 14, 2011: Neáu theo doõi thôøi söï ta seõ thaáy caùc söï kieän döôùi ñaây baùo hieäu cho söï thay ñoåi seõ xaûy ra trong ngaøy raát gaàn . 1. Chính phuû Lieân bang Hoa Kyø vöøa ra thoâng baùo coâng boá vieäc truy luøng caùc teân toäi phaïm veà luaät di truù ñang cö nguï ôû Hoa Kyø. Trung Coäng vaø Vieät Nam Coäng saûn coù raát nhieàu teân nhaäp laäu, soáng laäu ôû Hoa Kyø. 2. Vaên phoøng Sôû Di Truù Hoa Kyø taïi VN ñoùng cöûa vónh vieãn vaøo ngaøy 31 thaùng 3 naêm 2011. 3. Thuïy Ñieån ñaõ ñoùng cöûa Toøa Ñaïi Söù cuûa hoï ôû Vieät Nam. 4. Anh Quoác ñaõ chaám döùt chöông trình vieän trôï cho Vieät Nam . 5. Hieän nay ngöôøi daân Vieät tranh nhau ruùt tieàn khoûi ngaân haøng cuûa Nhaø Nöôùc ñeå mua vaøng vaø ñoâ la döï tröõ, vì coù tin ñoàn cheá ñoä Vieät Gian Coäng saûn seõ xuïp ñoå trong nay mai. 6. Giaù nhu yeáu phaåm ôû Vieät Nam gia taêng moät caùch phi maõ, (xaêng, ñieän, gaïo, thòt ..v.v..) vaø seõ coøn taêng nöõa . Rieâng Trung Coäng thì daàu döï tröõ cuûa hoï cuõng chæ coøn duøng ñöôïc 1 thaùng laø heát . 7. Thò tröôøng chöùng khoaùn Vieät Nam ñang suïp ñoå, neàn kinh teá khaùnh taän, khoâng coøn tieàn traû nôï, vaø Vieät Nam khoâng theå xuaát vaø nhaäp caûng ñöôïc nöõa. Nhöõng cuoäc caùch maïng ñang noåi leân khaép nôi ñeå laät ñoå caùc cheá ñoä thoái naùt, ñoäc taøi, tham nhuõng taïi caùc quoác gia nhö: Tunisia, Ai Caäp, Libya, Yemen, Bahrain, Algeria, Jordan, Iran, Albania, Baéc Haøn, Trung Coäng … Cuoäc caùch maïng naøy ñaõ vaø ñang tieán ñeán Vieät Nam . 9. Hieän nay taïi Vieät Nam giaù veù maùy bay xuaát ngoaïi (khöù hoài – round trip) ñöôïc baùn vôùi giaù reû maït . Nhö vaäy Haø Noäi ñaõ coù keá hoaïch môû cöûa cho caùc ñaûng vieân cuûa chuùng rôøi khoûi VN, khi tình hình Vieät Nam noå ra bieán ñoäng. * Môøi quí vò ñoïc moät Chuyeän Tình treân Internet: Ly Hoân Anh cöôùi chò ñöôïc 10 naêm. Nay cuoäc soáng vôï choàng khoâng coøn xuùc caûm vaø höùng thuù. Khi nôi sôû laøm cuûa anh coù theâm moät nöõ nhaân vieân treû, ñeïp, ña tình. Coâ naøy coâng khi toû ra yeâu anh noàng nhieät. Anh thaáy naøng laø muøa xuaân thöù hai cuûa ñôøi anh. Sau nhieàu ñeâm suy nghó, anh quyeát ñònh ly dò vôï. Chò vôï döôøng nhö cuõng nghó ñeán chuyeän ly dò choàng, chò trô lyø, bình thaûn, ñoàng yù ly dò. Thuû tuïc tieán haønh raát thuaän lôïi. Sau khi ra khoûi toøa aùn, anh chò ñaõ trôû thaønh hai caù nhaân ñoäc laäp vaø töï do. Khoâng hieåu sao, anh boãng thaáy loøng anh troáng roãng, anh nhìn chò noùi: "Trôøi toái roài, ta ñi aên böõa côm cuoái cuøng. " Chò noùi: "Vaâng. Em nghe noùi vöøa môùi khai tröông xem tieáp B6


B6

Ñôøi Nay (703) 748-1239

...Coâng Töû Haø Ñoâng (t.t. B5)

Nhaø Haøng Ly Hoân, chuyeân phuïc vuï böõa aên cuoái cuøng cho caùc caëp vôï choàng ly dò. Chuùng mình ñeán ñaáy ñi?" Hai ngöôøi laëng leõ ñi vaøo Nhaø Haøng Ly Hoân. Anh chò vöøa ngoài vaøo baøn, coâ phuïc vuï ñaõ ñeán, nieàm nôû hoûi: "Anh chò duøng gì aï?" Anh nhìn chò noùi: "Em goïi ñi." Chò laéc ñaàu: "Em ít khi aên nhaø haøng, khoâng quen goïi moùn aên, anh goïi ñi." Coâ phuïc vuï noùi: "N haø haøng chuùng toâi coù quy ñònh, böõa aên chia tay naøy phaûi do ngöôøi vôï goïi moùn haøng ngaøy ngöôøi choàng thích aên nhaát, vaø ngöôøi choàng goïi moùn ngöôøi vôï thích aên nhaát. Chung toâi goïi ñaáy moùn "Kyù öùc Cuoái cuøng." "Thoâi ñöôïc," chò vôï noùi: " Gaø luoäc chaám muoái tieâu chanh, ñaäu phuï chieân chaám nöôùc maém nguyeân chaát raéc haønh thaùi nhoû, chaân gioø luoäc chaám maém toâm, rau caûi thaûo luoäc." "Anh goïi moùn gì aï?" Coâ phuïc vuï nhìn anh choàng. Anh ngaån maët. Soáng vôùi nhau 10 naêm, anh khoâng bieát vôï anh thích aên moùn gì. Anh ngoài thöø ra ñaáy. Chò vôï noùi thay choàng: "Töøng aáy moùn laø ñuû roài, toâi cuõng thích aên nhöõng moùn aáy." Coâ phuïc vuï cöôøi: "Thöïc tình maø noùi, ñeán nhaø haøng chuùng toâi aên böõa côm cuoái cuøng, caùc anh caùc chò ñeàu khoâng theå nuoát troâi.Hay la nhi vi duøng böõa toái nhaø haøng chuùng toâi ñaëc bieät laøm cho vôï choàng ly hoân" Anh chò gaät ñaàu: "Ñöôïc." Coâ phuïc vuï mang ñeán hai suaát ñoà uoáng öôùp laïnh. Trong hai suaát coù moät suaát xanh lô, toaøn ñaù ñaäp vuïn; moät suaát ñoû töôi, coøn ñang boác hoi. Coâ noùi: " Moùn naøy teân laø "Moät nöûa ngoïn löûa, moät nöûa nöôùc bieån". Môøi anh chò thöôûng thöùc." Coâ phuïc vuï noùi xong lui ra. Trong phoøng aên im laëng nhö tôø, anh chò ngoài ñoái dieän, nhöng khoâng bieát noùi gì vôùi nhau. Coù tieáng goõ cöûa nheï. Coâ phuïc vuï ñi vaøo, tay böng chieác khay treân coù moät boâng hoàng ñoû töôi, noùi: "Anh coøn nhôù ngaøy anh taëng hoa cho chò ñaây khoâng? Baây giôø, khi moïi vieäc ñaõ keát thuùc, khoâng coøn laø vôï choàng, nhöng laø baïn. Anh taëng chò boâng hoàng cuoái cuøng ñi." Chò vôï xuùc ñoäng nhôù laïi caûnh anh taëng hoa chò 10 naêm veà tröôùc. Hoài ñoù, anh chò vöøa ñeán thaønh phoá xa laï naøy, hai baøn tay traéng, anh chò xaây toå aám töø soá khoâng. Ban ngaøy, anh chò ñi tìm vieäc laøm, ngaøy nghæ chò ra heø phoá baùn quaàn aùo, anh vaøo nhaø haøng röûa baùt. Nöûa ñeâm anh chò môùi veà caên phoøng thueâ chöa ñaày 10 meùt vuoâng. Ñôøi soáng khoå cöïc, nhöng anh chò thaáy vui, thaáy haïnh phuùc. Ngaøy Valentine ñaàu tieân ôû thaønh phoá naøy, anh mua taëng chò boâng hoàng ñaàu tieân, chò öùa leä vì sung söôùngù. 10 naêm roài, nay hoï ñaõ coù nhaø, coù tieàn, theá maø anh chò laïi chia tay nhau. Caøng nghó, chò caøng tuûi, hai maét ngaán leä, xua tay noùi: "Thoâi, thoâi, khoûi caàn."

...Queâ Höông töø Thaønh tôùi Tænh (t.t. B3) ngày kiếm cả tỷ đồng tiền lời từ cổ phiếu là hết sức bình thường. Nhưng, may nhất là đại gia rút đầu kịp trước cơn uống nhầm thuốc của VN - Index, tức chỉ số đầy ma mị trong cơn thoái trào của thị trường chứng khoáng Việt Nam. Sáng hôm sau, nhận được tin nhắn của đại giạ Lâu mất cũng quên nhiều, đại khái đại gia nhắn: "Đêm qua say quá, nghìn lần xin lỗi em". Tôi không trả lời tin, không phải uất ức hay gì gì cả, chỉ là không thích. Vậy thôi, từ đó tôi không gặp lại đại gia mới nổi nữạ Nhắc đến đại gia mới nổi này, không phải là kể chuyện xa xưa, chỉ muốn minh chứng rằng cơn say của đại gia mới nổi cũng… khác cơn say của người không đủ tiền làm đại giạ Hàng đống tiền, chỉ đổi lại một lời khẳng định hên - xuị Tiền nhân xưa biết cảnh này, chắc hẳn sẽ suy nghĩ lại câu "Nghìn vàng đổi một trận cười như không", bởi hàng đống tiền đã được đại gia mới nổi đổ chẳng đâu vào đâu, chẳng vì cái gì. Có được trận cười hẳn vẫn còn được lãi(?!). 2. Đại gia mới nổi kế tiếp kinh doanh ôtô, tôi không biết đại gia ôtô nhiều tiền đến mức nào, nhưng nhìn phục sức của đại gia thì biết đại gia ôtô là tay chơi… hàng hiệụ Đại gia nổi danh đến mức, trong giới đặt cho đại gia ôtô biệt hiệu là lão đại giạ Lão đại gia chạy chiếc Audi màu đỏ có biển kiểm soát là dãy số tiến cực đẹp, thẳng thừng kể ra thì không tiện. Nói theo cách của một đại gia khác thì: "Thằng đó, nó có hai cái thua người tạ Thứ nhất là nó ốm hơn người tạ Thứ hai là… nó nhậu mau say hơn người tạ Còn lại, nó hơn người ta hết. Quân Nguyên ngày xưa đông bao nhiêu không biết, nhưng chưa chắc đã nhiều bằng tiền của nhà nó". Đại gia ôtô không uống được nhiều rượu, đại khái là "đô" kém. Nhưng không uống được nhiều rượu là một chuyện, uống rượu nhiều lại là chuyện khác. Không ai cấm những người "đô" yếu lại không được đi uống rượu nhiều bao giờ. Hội của đại gia ôtô khoảng 5 ngườị Hay ngồi uống rượu ở nhà hàng trên đường An Dương Vương, quận 5. Hầu như, trong bất cứ cuộc rượu nào của mình, đại gia cũng đều để lại giai thoạị Giai thoại lớn nhất chính là chuyện… đại gia rút tiền bo một đêm hết sạch 30 nghìn USD. Một lần khi đã ngà ngà say, đại gia ngoảnh đầu sang nhìn bạn mình đắm đuối, nói: "Không ai có kiểu bo cho mấy em kỳ lạ như màỵ Đương không lại quẳng vào người khác một cọc tiền rồi thôị Như vậy là không tốt, như vậy là bất lịch sự". Bạn của đại gia là một tay đại

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011

Anh cuõng nhôù laïi chuyeän anh taëng hoa chò naêm xöa. Roài anh nhôù 5 naêm nay, anh khoâng mua moùn quaø naøo taëng chò. Anh voäi noùi: ", Coâ ñeå hoa ñaáy cho toâi.." Coâ phuïc vuï caàm boâng hoàng leân, "xoeøn xoeït", coâ beû boâng hoa laøm ñoâi, boû vaøo coác cuûa anh chò, moãi ngöôøi moät nöûa. Boâng hoàng töùc khaéc hoøa tan trong nöôùc. "Ñaây laø boâng hoàng nhaø haøng laøm baèng gaïo neáp, cuõng laø moùn aên thöù ba göûi anh chò. Môøi anh chò thöôûng thöùc. Coøn caàn gì nöõa, anh chò cöù goïi toâi". Noùi xong, coâ ra khoûi phoøng. "Em... anh..." Anh naém laáy tay chò, noùi khoâng neân lôøi. Chò ruùt tay laïi nhöng khoâng ruùt noåi, Anh chò im laëng nhìn nhau, vaãn khoâng ai noùi neân lôøi. "Phuït!" Ñeøn ñieän taét, trong phoøng toái om. Beân ngoaøi vang leân tieáng chuoâng baùo ñoäng, coù muøi chaùy kheùt leït bay vaøo. "Nhaø haøng chaùy roài, moïi ngöôøi ra ngoaøi mau, mau leân!" Beân ngoaøi coù ngöôøi keâu lôùn. "Anh!" Chò neùp vaøo ngöôøi anh, "Em sôï!" "Ñöøng sôï!" Anh oâm chaët laáy chò, "Em ñöøng sôï, coù anh ôû beân em.” Beân ngoaøi phoøng, ñeøn ñieän saùng tröng, khoâng coù chuyeän gì xaûy ra. Coâ phuïc vuï noùi: "Xin loãi anh chò, ñaây laø moùn "Söï löïa choïn töø ñaùy loøng" cuûa nhaø haøng göûi tôùi anh chò Anh chò trôû vaøo phoøng aên, aùnh saùng chan hoøa. Anh caàm tay chò noùi: "Vöøa naõy laø söï löïa choïn töø ñaùy loøng cuûa chuùng mình thaät. Anh caûm thaáy chuùng mình khoâng theå soáng thieáu nhau, ngaøy mai chuùng mình ñi ñaêng kyù keát hoân laïi!" Chò caén moâi: "Anh noùi thaät loøng ñaáy chöù?" "Thaät! Anh hieåu roài." Anh noùi roài goïi: “Coâ ôi, cho thanh toaùn.” Coâ phuïc vuï ñi vaøo, ñöa cho anh chò moãi ngöôøi moät taám phieáu maøu hoàng raát ñeïp, noùi: "Ñaây laø phieáu thanh toaùn cuûa anh chò, cuõng laø moùn quaø cuûa nhaø haøng göûi taëng anh chò, goïi laø "Phieáu thanh toaùn vónh vieãn", mong anh chò caát giöõ maõi maõi." Anh nhìn phieáu, maét ñoû hoe. "Anh laøm sao theá?" Chò lo laéng hoûi. Anh ñöa phieáu thanh toaùn cuûa mình cho chò, noùi: "Anh coù loãi vôùi em, mong em tha thöù." Chò caàm taám phieáu ñoïc: "Moät gia ñình aám cuùng, hai baøn tay laøm luïng, ba canh ngoài chôø anh veà, boán muøa daën anh giöõ gìn söùc khoûe, naêm thaùng saên soùc anh chí tình, saùu möôi meï giaø vui veû, baûy ngaøy trong tuaàn nuoâi daïy con caùi, taùm phöông giöõ gìn uy tín cuûa anh, chín giôø thöôøng xuoáng beáp laøm moùn anh khoaùi khaåu, möôøi naêm hao toån tuoåi xuaân. Ngöôøi ñaøn baø ñoù laø ai?” "Anh vaát vaû thaät ñaáy. Maáy naêm qua em thôø ô vôùi anh quaù." Chò ñöa phieáu thanh toaùn cuûa mình cho anh xem. Anh môû ra ñoïc: "Moät mình gaùnh vaùc traùch nhieäm, hai vai naëng tróu cô ñoà, ba canh caëm cuïi beân baøn, töù thôøi chaïy ngöôïc chaïy xuoâi, vinh nhuïc bieát chia seû cuøng ai, beå daâu khaéc saâu ñuoâi maét, nghóa vuï ñoái vôùi gia toäc, gaäp gheành choâng gai con ñöôøng coâng danh, laø ngöôøi phaøm tuïc laøm sao möôøi phaân veïn möôøi. Luùc naøo cuõng

taän tình vôùi vôï con... Ñaáy laø choàng em". Anh chò oâm chaàm laáy nhau, oaø leân khoùc thaønh tieáng. * CtHaøÑoâng baøn loaïn: Quí vò vöaø ñoïc moät Chuyeän Tình – leõ ra phaûi vieát chöõ Hoa CHUYEÄN TÌNH, Hoa luoân caû daáu Muõ, daáu Naëng, daáu Huyeàn – Loaïi chuyeän coù Haäu naøy nhöõng naêm 1960 ngöôøi Myõ goïi laø “ Truyeän Reader’s Digest,” truyeän naøo cuõng keát thuùc toát ñeïp, moïi nhaân vaät ñeàu hieàn löông. Quí vò ñoïc chuyeän neáu tin laø chuyeän thaät hay chuyeän coù theå coù thaät, hay quí vò cho ñaây laø chuyeän dzooùc…, thì cuõng chaúng sao, chaúng coù aûnh thöôûng gì ñeán tình hình chính trò theá giôùi. Nay môøi quí vò thöôûng thöùc baøi Thô Tình: Thi só Thaèng Heà, March 14, 2011 Con quyø laïy Chuùa treân trôøi Sao cho con thoaùt ñöôïc ngöôøi con yeâu Raèng con thieáu nôï ñaõ nhieàu Naøng coøn ñoøi hoûi ñuû ñieàu, Chuùa ôi ! Con caøy hai job huït hôi Ngöôøi con yeâu daáu ñua ñoøi chôi xe Bieåu gì con cuõng phaûi nghe Neáu con caõi laïi, tua te cuoäc ñôøi. Tröôùc ñaây con töôûng, Chuaù ôi Chuùa cho con ñöôïc gaëp ngöôøi con yeâu Giôø ñaây thaân xaùc tieâu ñieàu Ñôøi con phaûi chòu raát nhieàu ñaéng cay Thaân con chaúng khaùc traâu caøy Nôï naàn con traû ñôøi naøy chöa xong Con giôø nhö caù loøng tong Suït ba chuïc kyù oám nhong raõ rôøi Theá maø ñaâu heát nôï ñôøi Naáu côm, röûa cheùn , traû baøi …Tuø ti! Ngöôøi ñaâu gaëp gôõ laøm chi Ñeå cho khoå theá coøn gì tuoåi Xuaân ? Chuùa ôi ! Con khoå voâ ngaàn Chuùa maø khoâng giuùp laø thaân con taøn Con ñang thieáu nôï traêm ngaøn Nhìn ñoà naøng saém hai haøng leä rôi Con quyø laïy Chuùa treân trôøi Giuùp cho con thoaùt ñöôïc ngöôøi con yeâu. Tieâu Ñieàu Tieåu Töû. CTHaøÑoâng baøn loaïn: Khoûi vaàn vieát ra töø em nhoû leân ba ñeán cuï giaø chín boù ai cuõng bieát baøi thô treân thoaùt sinh töø baøi “ Con quyø laäy Chuaù treân trôøi” – Thô Chuyeän Chuùng Mình – cuûa oâng Thi só Nhaát Tuaán. Baøi thô tuyeät hay, Thô khoâng nhöõng chæ laøm toâi xuùc ñoäng maø coøn laøm toâi theùc meùc. Vì maáy caâu: Hoâm nay con ñaõ gaëp Naøng Khoâng giaàu, khoâng ñeïp, khoâng maøng lôïi danh Chuùng con hai maùi ñaàu xanh Chaép tay khaán nguyeän chung thaønh vôùi nhau .. .. .. Chuùa ôi, ngöôøi ta laïi boû con roài.

gia khác, tay này nổi tiếng vì thói quen "bo một cục". Bước vào phòng VIP của bất kỳ nhà hàng nào, đại gia này sẽ vẫy cô bé phục vụ riêng, chìa ra lúc thì 5 triệu, khi thì 8 hoặc 10 triệu, rồi nói gọn lỏn: "Em chia cho tất cả mọi ngườị Anh chỉ bo đúng một lần". Một đại gia khác ở Bình Dương cũng có kiểu bo này, tạm gọi là kiểu bo không đếm. Đại gia Bình Dương khi ngà ngà say, gọi tất cả phục vụ trong phòng lại, mở ví rút ra một tệp tiền, cứ ngắt và phát. Em nào được nhiều tiền hơn thì coi như may nhiều, em nào được bo ít hơn thì xem như may ít. Đại gia một khi đã phởn chí mà, biết thế nào mà lần(!). Trở lại chuyện đại gia ôtô. Đại gia ôtô một khi thấm rượu, không la hét hay cao giọng, đại gia nhẹ nhàng rút từ túi quần ra một xấp tiền USD dày cộp, toàn in hình Benjamin Franklin với… Benjamin Franklin, tức toàn tờ 100USD. Đại gia nhìn bên trái, thấy em xinh tươi liền rút ra một tờ nhét vào áo người đẹp. Nhìn bên phải, lại rút ra tờ khác nhét vào áo xinh tươị Nhìn phía trước, lại một tờ in hình Benjamin Franklin vào tay người đẹp khác. Nhìn phía sau thấy anh phục vụ đang lui cui bưng đồ ăn lên cũng phát cho 100USD. Nhìn tới nhìn lui, nhìn xuôi nhìn ngược, nhìn trái nhìn phải, nhìn trước nhìn sau gì đại gia cũng rút tiền. Hễ một lần đại gia quay đầu chuyển hướng, là một tờ 100USD chuyển từ túi đại gia sang túi người khác. Đại gia ôtô làm mấy em phục vụ sốc đến mức em nào em nấy tranh nhau chạy ra khỏi phòng để… nhanh chóng chạy vào lại và mong đại gia quên mặt thì lại được bọ Không mấy chốc, đại gia bo sạch xấp tiền USD mà vừa nãy đại gia đang cầm trên taỵ 30 nghìn USD với đại gia hẳn là không nhiềụ Đổi lại, tiếng tăm đại gia lẫy lừng trong giới… đại giạ Cái tên lão đại gia xuất hiện từ đó. 30 nghìn USD đổi lại danh xưng thuộc đẳng cấp cao, có khi cũng là cái giá không quá đắt. So với đại gia ôtô, thì đại gia chứng khoán phải đứng từ xa len lén đưa mắt nhìn đầy ngưỡng mộ. 3. Đại gia thứ ba tôi gọi là đại gia hoa hậụ Đại gia có sở thích rất… đại gia là đi chơi với hoa hậụ Tôi nhớ, có lần đại gia nói rất phóng khoáng rằng: "Cái con Hoa hậu biển kia hả? Thấy cũng bình thường. Không ngon lành như ở bên ngoài đâụ Đêm qua, tui vừa vui với nó xong". Đại gia còn nổi tiếng với câu nói khác: "Xưa giờ, tui không đi tìm hoa hậu, chỉ có hoa hậu tự đi tìm tui". Cái này, đại gia nói rất thành thật. Nhưng, câu chuyện tôi sắp kể về đại gia không liên quan đến hoa hậu, mà liên quan đến một người đẹp là diễn viên, vừa có màn khoe vòng 1 rất… câu khách trên bộ phim được mang ra rạp công chiếu dụ mấy nhóc teen vào dịp tết. Trong một lần ngà ngà say, không hiểu người đẹp nỉ non gì vào tai đại gia, mà đại gia vừa cười vừa… tháo hai chiếc nhẫn hạt xoàn to gần bằng 1/3 hạt mãng cầu na tặng cho người đẹp. Đổi lại, tối ấy người đẹp khóa

máy di động. Sau đêm phiêu lưu ấy, đại gia có vẻ quên người đẹp. Nhưng, đau là người đẹp vẫn nhớ đại giạ Đại gia càng lẩn trốn, người đẹp càng săn tìm. Đại gia trốn ở khách sạn, người đẹp truy lùng ở quầy tiếp tân. Đại gia khóa máy điện thoại, người đẹp xộc vào những nơi đại gia hay đến. Đại gia vừa đến công ty, thì người đẹp đi xe đến cổng thường trực… Nghĩa là tất tần tật mọi thứ người đẹp làm, đều chỉ đảm bảo cho mục đích là một lần được diện kiến cùng đại giạ Chịu không thấu cảnh bị người đẹp mơn mởn theo đuổi quyết liệt như sát thủ săn mục tiêu, đại gia quy phục. Đại gia bắt đầu cặp kè với người đẹp. Được một thời gian, vợ của đại gia phát hiện và bắt đầu ghen. Cơn ghen của phụ nữ lắm tiền cũng lạ. Vợ đại gia thuê hẳn gần hết một công ty thám tử để theo dõi đại giạ Cuối cùng, vợ đại gia cũng xuất hiện trước cửa căn nhà đại gia vừa mua cho người đẹp để cùng một nhóm tóc dài lưng xăm, tai xỏ khoen, đầu hớt trọc… đòi tát cho vỡ mặt con nhỏ mất nết rắp tâm chiếm đoạt bao tiền của nhà… taọ Sau phi vụ đánh ghen kinh hoàng ấy, đại gia dứt áo được hẳn với người đẹp. Người đẹp thôi đi tìm đại gia, chỉ ngoan ngoãn giữ lại một ít vật dụng đại gia đã tặng và căn nhà nhỏ hai tầng trong hẻm xe hơi vào được ở quận 3. Nghe kể là thi thoảng ngồi uống rượu với những người đẹp khác, nhắc đến đại gia, người đẹp vẫn khóc rấm rứt. Ban đầu là vừa khóc vừa tỉ tê, sau là khóc toáng lên như nhà có đám, khóc xong lại uống… Tiếng khóc của nhan sắc đang tuổi xuân thì luôn buồn đến não lòng. Tiếc là mình không có nhẫn hạt xoàn to, không có xe hơi, không đủ tiền để dành mua nhà hai tầng hẻm rộng để an ủi người đẹp… Cũng buồn đến tủi thân, nhưng biết phải làm sao(?!). Nhà báo thì có bao giờ dám mơ đến "cái chức" đại gia, đành ngậm ngùi nhìn nhan sắc dùng khăn ướt chấm nước mắt mà thở dài tủi thân mình(?!)

xem tieáp B11

Toâi ñoïc baùo

Ñôøi Nay ñeå bieát chuyeän hoâm nay, ngaøy mai vaø caû ngaøy xöa!


Ñôøi Nay (703) 748-1239

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011

Moãi tuaàn moät

Truyeän ngaén Xöa hoaëc Nay Vầng Trăng Lặng Lẽ * Hạt Cát

D

òng sông đi qua xóm làng heo hút. Những bến bờ hiu quạnh, lác đác những bụi lau thưa. Ðêm trăng sáng, nước chấp chới ánh trăng, cả một vùng sông màu trắng bạc, thấy mênh mang một nỗi buồn. Bầu trời đêm thăm thẳm, cô độc một vầng trăng. Cả những đốm sao nhấp nháy thường nhật cũng lặng trốn mất rồi. Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần ngắm vầng trăng mười sáu ấy, tôi lại hay nghĩ ngợi về sự cô đơn của con người. Trăng đẹp quá mà sao lặng lẽ quá! Trăng vung vãi khắp nơi ánh sáng của mình, rồi trăng sẽ lại ra đi mất hút ở chân trời. Tôi thẫn thờ đi dọc triền sông, trên những bờ cỏ đẩm ướt. Tôi cũng chẳng biết là nước sông hay ánh trăng đã làm cỏ ướt, chỉ thấy những giọt lóng lánh vỡ tan dưới gót chân mình, thấm lạnh. Ðầu kia, dưới tán một cây sung, là cái chòi tranh đơn độc của “Bà Tiên”. Người đà bà sống dưới căn chòi ấy cũng lặng lẽ và cuốn hút như vầng trăng vậy. Có lẽ bà đã già lắm rồi, mái tóc đã bạc trắng và vầng trán đã nhiều nếp nhăn. Không ai biết tên của bà, chỉ bằng vào cái dáng đi thanh thoát nhẹ nhàng của bà, cái tính tình hiền dịu dễ mến của bà, người ta đã gọi bà là “Bà Tiên”, chẳng biết tự bao giờ. Những đêm trăng, tôi thích đến chỗ bà trò chuyện, nuôi lớn ước mơ của mình bằng những câu chuyện cổ tích. Bà sống lặng lẽ, ít tiếp xúc với mọi người, nhưng đặc biệt rất thích những đứa học trò. Ðối với bọn trẻ chúng tôi, bà kể chuyện say sưa. Giọng kể của bà thật hấp dẫn, lôi cuốn đến nỗi có nhiều câu chuyện tôi nghe đã thuộc làu mà vẫn cứ mê mẫn. Một đôi khi cao hứng bà còn nhắc về những kỷ niệm đẹp đẽ của một thời tuổi trẻ của bà. Những lúc ấy, khuôn mặt bà sáng lên, thấm đẫm ánh trăng, tưởng như vầng trăng đã rơi xuống mắt bà lóng lánh. Tôi cứ mường tượng như ngày xưa, bà đã từng là một cô giáo, không chỉ bởi tầm hiểu biết rất rộng của bà, mà ở cả phong thái của bà nữa. Ðến gần cái chòi tranh của “Bà Tiên”, tôi hơi ngạc nhiên vì sao hôm nay nó im vắng thế? Chỉ có chút ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lọt qua khe cửa. Có lẽ “Bà Tiên” hôm nay bị mệt, không ra ngắm trăng như mọi bữa. Tự nhiên tôi cảm thấy buồn và hụt hẫng như vừa mất đi cái gì mà mình cũng không rõ. Mà nào có phải riêng tôi, những cành lá sung cũng rũ xuống, lặng buồn, chấp chới một màu trắng ảm đạm. Chẳng hiểu sao khung cảnh nơi đây cứ mang mãi một nét buồn man mát bâng khuâng. Có bàn tay ai đó đặt nhẹ lên vai tôi. Tôi quay lại, giật mình thảng thốt. Một người đàng ông trung niên đứng sau lưng tôi tự bao giờ. Tôi đã định la lên, nhưng nụ cười hiền lành của ông ta như đã xóa tan sự ngỡ vực trong tôi. Tôi ấp úng: - Ông là... Ông ấy cười xòa: - Là người chứ không phải là ma đâu! Rồi ông vỗ nhẹ lên vai tôi thật thân mật. - Hôm nay, bà bị mệt. Hãy để bà nghỉ. Chú cháu mình ra bờ sông nói chuyện. Tôi riu ríu bước theo ông. Người đàn ông này chắc là có liên quan rất mật thiết với “Bà Tiên”. Có lẽ hôm nay, mình được biết thêm đôi điều về bà. Chúng tôi ngồi xuống ở bờ cỏ sát mép

nước. Ðêm thật yên tĩnh. Gió từ mặt sông đưa lên mát rượi, ngai ngái một mùi hương cỏ dại. Tôi nhìn vầng trăng trôi nổi trên sông với một cảm xúc bồng bềnh khó tả. Giọng người đàn ông trầm ấm bến tai: - Chắc em ngạc nhiên lắm khi biết tôi là học trò cũ của cô giáo? Cô muốn giấu kín tung tích của mình, điều ấy cũng có lý do. Nhưng hẳn mọi người cũng phần nào nhận ra khi gọi cô là “Bà Tiên”. - Vâng, bà ấy thật hiền dịu, dễ mến... Dường như vầng trăng đang trôi trên dòng sông ký ức. Ðêm nay tôi được nghe câu chuyện của một người học trò về cô giáo của mình. ======= Hồi ấy, chú đang học năm cuối bậc trung học. Tuổi trẻ bồng bột cộng bới sự ỷ lại vào một gia cảnh sung túc đã biến chú thành một đứa học trò ngổ ngáo, ương ngạnh. Hầu như chú chẳng để tâm mấy đến việc học hành mà chỉ lo nghĩ đến những trò vui chơi nghịch phá. Năm ấy cô Tâm mới ra trường, còn rất trẻ. Buổi đầu tiên cô đến lớp, nhìn nét mặt còn rất ngượng ngùng e ấp với giọng nói hãy còn run run của cô, chú nghĩ ngay đến những trò đùa tai quái với bà cô còn “mới toanh” này. Chú ngước nhìn cô với một thái độ khinh khỉnh, mỗi lần cô liếc về phía chú. “Tôi mới bắt đầu sự nghiệp dạy học của mình. Chắc rằng sẽ có nhiều thiếu sót và vấp váp trong cách diễn đạt, mong các em thông cảm. Tôi sẽ cố gắng khắc phục dần”. Ðó là những lời chân tình của cô trong tiết học đầu tiên, nhưng lúc ấy, chú nào đâu có để ý tới. Chú chỉ chờ những lúc cô lúng túng, nhầm lẫn để phá lên cười. Những đứa bạn trong đám “quậy phá” của chú cũng lập tức hưởng ứng theo. Cô thoáng đỏ mặt nhưng cố gắng lấy lại bình tĩnh để tiếp tục giảng bài. Có lần cả lớp còn nhao nhao không dứt về một sơ sót nhỏ của cô, mặc cho cô cứ gõ mãi cây thước lên bàn và nói như van xin: “Các em yên lặng giùm cô. Có điều gì các em hãy đứng lên phát biểu từng người”. Chẳng ai chịu nghe cô cả. Chán nản, cô buông phấn, bỏ lớp về văn phòng. Chúng tôi sung sướng thu dọn sách vở ra về, không hề biết rằng, nơi một góc văn phòng trường, cô đang ngồi thẫn thờ với những giọt nước mắt lăn dài trên má. Biết gia cảnh cô rất nghèo, đi dạy với một chiếc xe đạp cọc cạch cũ kỹ, chú còn nghĩ ra những trò đùa táo tợn hơn. Một lần, chú lén xả xẹp lốp xe của cô. Vậy là giữa trưa đứng bóng cô phải dắt chiếc xe đạp cà tàng của mình đi bộ cả đoạn đường dài. Chú còn cố ý lái chiếc Honda 67 còn láng bóng của mình lượn qua lượn lại trước mặt cô để chọc tức. Chỉ thấy cô nhìn theo và khe khẽ lắc đầu. Lại có lần chú lén bỏ vào xách cô cả một ổ chuột con còn đỏ hỏn. Khi giở xách lấy giáo án, cô chỉ kịp hét lên một tiếng rồi ngất xỉu luôn. Trong lúc cả lớp chộn rộn đưa cô đi cấp cứu thì chú thản nhiên đứng nhìn, cảm thấy thích thú với trò nghịch của mình. Sau lần ấy nhà trường yêu cầu cô truy tìm thủ phạm để đưa ra Hội đồng kỷ luật. Cô đã nhìn chú rất lâu với ánh mắt dò xét, nghi ngờ. Nhưng rồi cô đã bỏ qua luôn, không nhắc nhở gì đến chuyện ấy nữa. Vậy mà chú chẳng hề hối hận. Trái lại, chú cho rằng cô ngấm ngần “trả thù” mình khi cô cứ thường xuyên kiểm tra bài vở của chú. Những lần ấy, cô vẫn nhìn chú với ánh mắt đầm ấm chân tình: “Em quên năm nay là năm thi sao? Em không hề nghĩ đến tương lai của mình à?” Trời ơi, cô đúng là còn quá non trẻ, cô đâu biết rằng

ba má chú có đủ tiền tài và thế lực để lo cho chú một chỗ đứng ngon lành. Sự ỷ lại đã làm chú trở nên hợm hĩnh như vậy. Khi cô hỏi chú: “Sao chẳng bao giờ em chịu học bài?” Chú đã khinh khỉnh trả lời: “Em chẳng cần phải học làm gì cho mệt!” Cô buồn buồn nhìn chú lắc đầu: “Kiến thức bao giờ cũng cần em ạ. Dù sau này có làm gì em cũng sẽ cảm thấy lúng túng vì thiếu hiểu biết”. Mặc cho cô kiên nhẫn khuyên nhủ, thuyết phục bằng cả một tấm lòng nhân hậu, chú vẫn phớt lờ. Ðiều tất yếu phải đến là cuối năm học chú không đủ điểm để được xét thi tốt nghiệp. Trong khi ba chú lo chạy chọt nâng điểm chú thì cô lại dứt khoát không đồng ý. Cô bảo: “Ở lại học thêm một năm đối với em cũng không muộn màng gì. Còn để cho em vào đời với những lỗ hổng kiến thức như thế lại càng nguy hiểm hơn”. Lúc ấy chú hận cô ghê lắm. Chú cho rằng cô quá cao ngạo và nhỏ nhen. Chú rắp tâm “sẽ cho cô biết tay”. Vậy là chú xúi ba chú dùng ảnh hưởng của mình làm áp lực đổi cô đi xa. Ba chú đang lúc bị chạm tự ái vì lần đầu tiên có người không chịu nghe theo lời ông, lại quá nuông chìu con cái, đã làm mọi cách “tống cô đi cho khuất mắt” theo lời của chú. Cuối cùng thì chú cũng đạt được mục đích của mình: Cô đã phải chuyển đến dạy ở một trường xa lắc xa lơ ở tận một miền quê heo hút. Lẽ ra chú đã hoàn toàn thỏa mãn với thành công của mình, nếu không có bức thơ cô để lại sau đó: “... Cô biết rằng em vẫn còn rất ghét cô. Cũng bởi vì cô đã quá quan tâm đến em, mong em tiến bộ. Cô lấy làm tiếc cho em vì cô biết em rất thông minh và năng nổ, nhưng lại quá ỷ lại và thiếu suy nghĩ. Dù đi xa, nhưng cô vẫn hằng ước mong em sẽ có lúc hồi tâm và biết tìm ra con đường đi đúng đắn nhất của mình. Ðược như vậy cô sẽ rất mừng...” Chú đọc bức thư mà lòng chợt xao động. Có cái gì đó như niềm ân hận đang trỗi dậy từ trong tiềm thức. Vậy ra mình đã hiểu lầm... -----------oOo--------------Người đàn ông ném một hòn sỏi xuống dòng sông. Ánh trăng tỏa ra trên mặt nước, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. - Vậy đó. Cô đi mà chẳng mang theo một chút bất mãn hay chán nản. Nhiều năm sau chú được nghe cô là một giáo viên dạy giỏi nổi tiếng và rất nhân hậu ở cái ngôi trường hẻo lánh ấy. Còn chú, từ nỗi niềm ân hận đã vượt qua được bậc học phổ thông và những năm đại học để có một chỗ đứng vững chắc trong xã hội. Chú mong có ngày sẽ tìm đến thăm cô để xin lỗi cô và khoe với cô những thành quả của mình ... - Nhưng rồi sao cô lại về sống âm thầm ở đây? - Ừ, cô lại tiếp tục đi từ ngôi trường này đến ngôi trường khác để gieo tấm lòng nhân hậu của mình. Rồi khi không còn đủ sức nữa, cô đã lui về trong âm thầm lặng lẽ... Tôi chợt nhìn lên vầng trăng, buột miệng: - Như vầng trăng vậy... - Phải, như một vầng trăng... Tôi nhìn ánh trăng bàng bạc khắp nơi, lòng dậy lên một niềm cảm xúc bâng khuâng. Vần trăng đang trôi... Hôm nay có một người học trò cũ về thăm cô. Còn bao nhiêu người học trò nữa mà cô hết lòng thương yêu, dạy dỗ, có bao giờ nhớ đến cô không? Vầng trăng vẫn đang trôi... xa dần... xa dần, trong lặng l���, cô đơn...

Trời nắng nh­ư đổ lửa, ánh nắng cháy bỏng phủ trên hòn đảo đơn độc giữa biển. Hắn không biết mình đang ở đâu. Hắn chỉ biết mình vừa thoát chết. Con tàu chìm mau sau khi va phải đá ngầm đêm qua. Thuyền cấp cứu và phao cấp cứu được thả nhanh xuống biển như­ng quá nhiều hành khách kinh hoảng nên sự hỗn loạn diễn ra, hậu quả là đa số thuyền cấp

cứu bị lật. Có lẽ hắn là ng­ười duy nhất còn sống sót. Hắn văng xuống biển khi thuyền cấp cứu của hắn bị lật. Hắn bơi rất giỏi. Nh­ưng bơi giỏi đến mấy thì phỏng ích gì khi ở giữa biển? Hắn kiệt lực khi trời tờ mờ sáng. Khi mọi hy vọng, mọi nỗ lực đã tàn, chỉ còn lại cảm giác rã rời cả thể xác lẫn tinh thần, hắn chỉ muốn nhắm mắt buông xuôi cho thân xác chìm xuống biển, hắn chỉ thèm đ­ược nghỉ ngơi, thư­ giãn, chỉ khao

đến, nhấc bổng hắn lên rồi ném xuống ... nư­ớc biển mặn chát trong miệng hắn. Hắn không dám mở miệng ra nữa. Cổ họng khô đắng, hắn bắt đầu thấy chóng mặt. Bỗng hắn thấy một chấm đen ở phía chân trời. Hắn mở to mắt ... môt con tàu! Hắn đập chân như­ điên, cố bơi về h­ớng đó, một tay giữ cái phao, một tay quơ lia lịa trong không khí, miệng gào to. Chiếc tàu lớn dần rồi nó quẹo sang h­ớng khác. Hắn cuống cuồng bơi theo một cách tuyệt vọng. Hắn kêu gào, hắn khóc rống lên, tay quơ điên dại. Con tàu từ từ mất dạng. Hắn không bơi nữa, không la hét nữa mà chết lặng, mắt ngây dại như­ vừa trông thấy một ảo ảnh. Rồi hắn bật khóc, khóc nức nở. Hắn mặc cho sóng đưa đẩy, lênh đênh trên biển. Đêm xuống. Đêm trên biển lạnh buốt. Hắn không còn bao nhiêu sức lực nữa. Hắn chỉ biết bám chặt lấy cái phao, đầu óc trống rỗng. Một cuộn sóng lớn ập xuống, hất văng cái phao khỏi tay hắn. Chới với trong tuyệt vọng, trong màn đêm dày đặc, giữa sóng n­ước mênh mông, hắn nghĩ thầm " Thế là hết" . Hắn muốn buông xuôi tay nh­ưng bản năng đòi quyền sống. Hắn nổi người trên biển, sóng đư­a hắn đi. Cuối cùng, cái gì đến phải đến. Hắn kiệt lực hoàn toàn và vào đúng lúc hắn sắp để mặc cho thân xác chìm xuống biển thì một bên vai hắn chạm vào cái gì cứng như­đá. Hắn quơ tay sờ soạng. Đúng, tay hắn chạm mặt đá cứng! Đất liền à ? Hắn không rõ. Hắn leo lên, loạng choạng. Hắn ngồi xuống. Đến giờ phút này, cái mệt rã rời ập đến, bản năng đòi hỏi đư­ợc đền đáp. Hắn ngất đi. Hắn tỉnh lại khi ánh nắng chói chang rọi trên mặt hắn. ánh nắng rát bỏng. Cổ họng hắn khô đắng, ng­ời hắn bừng bừng nh­lên cơn sốt. Gượng đứng dậy, hắn lảo đảo bư­ớc đi, nhìn quanh. N­ước mênh mông. Hắn đang ở trên một hòn đảo nhỏ, đư­ờng kính khoảng hơn ba m­ươi mét. Có lẽ đây là ngọn một quả núi d­ưới biển. Trên đảo không có cây cối, vài chỗ có đất, còn toàn là đá, mặt lồi lõm, rải rác những tảng đá lớn nhỏ ... Không chết d­ưới biển cũng chết ở đây. Hắn nghĩ thầm, mà cái chết này có lẽ còn ghê gớm hơn. Hắn thất thểu b­ước đi. Sau khi xem xét hòn đảo nhỏ, hắn hoàn toàn tuyệt vọng. Liệu ng­ười ta có tìm đến đây không ? Nơi này có trên bản đồ hàng hải không ? Những ng­ười đi tìm dấu vết con tàu đắm đêm kia có ngờ rằng có ngư­ời trôi giạt đến đây không ? Nơi đây cách chỗ đắm chừng bao xa ? Nhiều ý nghĩ quay cuồng trong đầu óc bừng bừng của hắn. Hắn thấy đói cồn cào và khát, khát ghê gớm. Có thể sẽ có ngư­ời đến đây nh­ ưng bao giờ ? Ngày mai, tuần tới, tháng tới ? Hắn lấy gì ăn ? Lấy gì uống ? Làm thế nào sống đến lúc có ngư­ời xuất hiện ? Mà ngư­ời ta đến đây làm gì chứ ? Hắn lại thấy đói, cái đói cồn cào, nhộn nhạo trong bụng hắn. Đã gần hai ngày đêm không đư­ợc ăn gì, chỉ uống mà lại uống toàn nư­ớc biển! Hắn nghĩ thầm " Tình trạng này mình sống được bao lâu?" . Ánh mắt thẫn thờ của hắn vô tình trông thấy một cái gì nổi trên mặt biển. Hắn nhìn kỹ ... hình như­ một cái thùng gỗ. Hắn đứng dậy, bư­ớc tới để nhìn cho rõ. Sóng đang đư­a nó vào bờ. Đúng rồi, một cái thùng gỗ. Thùng gì vậy ? Hắn b­ước tới nữa, sát mép hòn đảo. Sóng đánh nước bắn lên chân hắn. Cái thùng đã đến vừa tầm tay hắn, hắn nắm lấy nó, hai tay nhấc lên. Đó là một cái thùng gỗ hình vuông mỗi cạnh độ sáu mư­ơi phân. Nắp thùng có then cài. Hắn mở ra. Trong thùng có một cái hộp bằng giấy dầu, khá dày và một cái can bằng nhựa. N­ước chỉ mới lọt vào độ một phân. Hắn mừng muốn hét lên vì hắn thấy thủy thủ trên tàu dùng những cái can nh­ư vậy để chứa n­ước ngọt. Hắn mở nắp cái hộp giấy dầu ... hơn nửa hộp bánh bích quy! Hắn mở can nước, nếm thử ... đúng là n­ước ngọt! Hắn dốc vào miệng ... n­ước! Trời ơi, nư­ ớc ! Nư­ớc không màu không mùi sao lúc này lại ngon thế ! Đặt can nư­ớc xuống, hắn bốc bánh ăn ngấu nghiến. Ăn đư­ợc xem tieáp B9

Alfred Hitchcock

Canh Bạc

B7

khát đ­ợc yên nghỉ. Cái chết lúc bấy giờ chẳng có gì đáng sợ như­ ng­ời ta vẫn th­ ường nói. Ngay lúc đó, một vật gì chạm vào tay hắn. Một cái phao! Có lẽ nó là một trong những cái phao cứu sinh của con tàu đó. Hy vọng sống còn lại trỗi dậy trong hắn. Hắn chụp lấy nó, ôm chặt. Hắn trôi trên biển đến tr­a. ánh nắng gay gắt chói chang. Những cuộn sóng ập

Ñôøi Nay ñaõ ñeán taän moãi nhaø. Xin môøi vaøo:

doinayonline.com


B8

Ñôøi Nay (703) 748-1239

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

...Tö EÁch Di Daân (t.t. B4) coøn giöõ ñöôïc vôï khoâng? Tö Eách noùi nhoû: -Maày raùng lo cho ba maày, oång coi vaäy chôù khoâng coøn soáng bao laâu nöõa. Beân kia ñöôøng daây, thaèng Nhaøn noùi: -Anh Tö aø, ba tui giaø roài, söùc caøng yeáu, boån phaän cuûa tui laø phaûi lo cho oång soáng ñöôïc ngaøy naøo hay ngaøy naáy, ñeå lo baùo hieáu. Nhöng tui khoâng ngôø oång ñoåi taùnh töø khi cöôùi vôï qua, oång coâ laäp, khoâng theøm noùi chuyeän vôùi tui, laïi caám tui khoâng ñöôïc beùn maõn tôùi nhaø. Nhieàu laàn tui goïi ñieän thoaïi, oång khoâng theøm baét khi thaáy soá cuûa tui. Coù ñau khoâng anh Tö?. Tuy oång ñoåi taùnh, nhöng tui ñaâu boû oång, böûa nay tình côø qua nhaø, thì môùi bieát laø bò aên troäm. Tö Eách gia vôø: -Tao khoâng bieát caäu Chín ñi ñaâu, cuõng khoâng hay oång cöôùi vôï....nhôø maày noùi maø tao môùi bieát, chöøng naøo coù oång veà, nhôù goïi ñieän cho anh Tö nghe. -Ñöøng lo, tui seõ baùo cho anh bieát, thoâi baùi bai...( bye, bye). Buoâng ñieän thoaïi xuoáng, noùi nhoû vôùi baø xaõ: -Thaèng Nhaøn coi vaäy maø bieát lo cho cha giaø... Baø Uyeân ñaùp laïi, keå saùt tai Tö Eách: -Mình neân nghe hai phía, baèng khoâng laø hieåu laàm, beân naøo cuõng laø baø con cuûa anh. Em thaáy caäu Chín naày cuõng giöït con maét laém, oång giaø maø coøn ham cöôùi vôï nhí qua, coù ngaøy theo oâng theo baø.. Ñang noùi chuyeän thì thaàm, vôï choàng oâng Chín böôùc ra, neân Tö Eách ngöng baøn luaän, roài noùi: -Caäu ñöøng lo, thaøng Nhaøn khoâng bieát caäu qua ñaây ôû vôùi tui. Oâng Chín gaät ñaàu: -Toát laém, chuyeán naày tao phaûi ñaùnh baát ngôø, loät maät thaèng aên troäm nôùi ñöôïc. Noùi thieät nghe, tao keâu caûnh saùt tôùi laáy daáu tay, ñieàu tra, cho caûnh saùt coøng ñaàu noù, phaûi tröøng trò ñích ñaùng môùi ñöôïc. Tö Eách can: -Beà aøo thaèng Nhaøn cuõng laø maùu muû cuûa caäu maø, neáu noù lôõ laøm chuyeän ñoù, caäu neân thua thöù..

Oâng Chín khaêng khaêng: -Tha sao ñöôïc maäy, noù laøm tao nhieàu voá ñau ñieáng, heát nhaø heát cöûa, tao khoâng tha ñaâu, töùc nöôùc phaûi vôû bôø. Nghe oâng Chín quyeát lieät nhö vaäy, vôï choàng Tö Eách laëng thinh, khoâng daùm" xen vaøo noäi boä" laøm maát hoøa khí, phaûi ñöùng trung laäp môùi toát, chöa bieát ai phaûi ai quaáy. Baø Uyeân ñöùng daäy, luïc soå ñieän thoaïi, noùi vôùi choàng: -Nhö vaäy laø ngaøy mai em khoâng naáu phôû ñuoâi boø, goïi ñieän thoaïi cho thaèng Baûy Leùm bieát, keâu noù ñöøng tôùi. Tö Eách goùp yù: -Mình ngöôøi lôùn, noùi moät lôøi, ñoåi hoaøi laø tuïi nhoû noù khi deã. Baø Uyeân noùi: -Khoâng coù gì, böûa nay khoâng naáu phôû thì ngaøy khaùc, thieáu gì ngaøy aên. Ngaøy mai naày mình phaûi ñöa caäu môï ra phi tröôøng. Tö Eách ñoàng yù: -ÔØ, cuõng ñöôïc, em noùi vôùi thaèng Baûy Leùm laø phaûi ñöa caäu môï ra phi tröôøng, veà nhaø coù chuyeän" khaån tröông", heïn noù böûa khaùc nghe. Baø Uyeân nhaéc ñieän thoaïi leân, goäi soá Mobile, daøn xeáp xong chuyeän aên phôû, thôøi giôø coøn laïi daønh cho böûa côm chieàu thaân maät, tam söï ñoâi ñieàu vaø ngaøy mai ñöa vôï choàng caäu Chín trôû veà Sydney. Thôøi gian qua mau, oâng Chín ñöa vôï veà nhaø, lo daøn xeáp xong, nhöng khoâng theå naøo tìm ra thuû phaïm aên troäm, duø trong loøng nghi cho thaèng Nhaøn, tình caûm cha con söùt meû nhieàu, khoù haøn gaén laém. Luaät phaùp Uùc laø vaäy, caùi gì cuõng phaûi coù baèng chöùng ( Hard evidences) môùi buoäc toäi ñöôïc, coøn noùi khôi khôi, hay chuïp muõ nhö Vieät Coäng laø khoâng theå ñöôïc, nhieàu khi bò thöa ngöôïc laïi laø mang vaï nöõa. Maët khaùc ôû Uùc, caûnh saùt coi vieäc nhaø bò aên caép, troäm laø thöôøng, khi ñöôïc baùo caùo laø coù nhaø bò caïy cöûa thì hoï cuõng moø tôùi nhöng hôi laâu hôn caùc vuï baïo ñoäng, baïo haønh trong gia ñình deã ñöa tôùi aùn maïng.

coøn tieáp

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011


Ñôøi Nay (703) 748-1239

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011

B9

...Truyeän Ngaén Xöa vaø Nay (t.t. B7) mư­ơi cái, hắn sực nhớ. Không, không được phí phạm! Phải nghĩ đến những ngày tới. Hắn nhìn can nư­ớc, còn nhiều, ít nhất phải tám lít. Hắn đếm bánh ... còn bảy mư­ơi lăm cái. Hắn tính nhẩm " mỗi ngày ăn m­ười cái thì đư­ợc hơn bảy ngày, không, vậy thì phí quá, sáu cái thôi, sáng trư­a và tối, mỗi bữa hai cái và một ngụm nư­ớc ... như­thế sẽ đư­ợc hơn mười hai ngày ... Rất có thể trong thời gian đó sẽ có tàu, thuyền đi ngang qua đây. Có thể lâu hơn ... mình phải ăn bớt đi, một ngày bốn cái thôi ... như­ng như­ vậy làm sao sống nổi ? ... Không sao, ng­ười ta có thể nhịn đói lâu hơn nhịn khát, mình phải thật tiết kiệm nư­ớc ..." . Hắn xếp tất cả chỗ bánh vào hộp giấy dầu, vặn chặt nắp can nư­ớc, bỏ tất cả vào thùng gỗ, đóng nắp cài then cẩn thận rồi đi quanh đảo, nhìn tứ phía. Không có bóng dáng một chiếc tàu nào, chỉ nư­ớc mênh mông. Trời bắt đầu tối. Hắn tìm một chỗ khá bằng phẳng để nằm, đặt cái thùng gỗ bên cạnh. Ng­ ời hắn vẫn hâm hấp như­ sốt. Hắn nghĩ thầm " Có lẽ cái thùng này rơi từ một trong những chiếc thuyền cấp cứu đêm kia ... không biết nó sẽ cứu mình hay chỉ kéo dài cái chết của mình ?" . Suy nghĩ miên man và hắn thiếp đi. Khi hắn tỉnh giấc, mặt trời đã lên. Hắn mở thùng gỗ, lấy ra hộp bánh và can n­ước. Hắn ăn hai cái, không dám ăn nhiều hơn. Hắn nhâm nhi từng chút hư­ơng vị ngọt ngào của đ­ường, trứng, sữa và bơ. Ch­ưa bao giờ hắn thấy bánh bích quy ngon như­ thế. Ăn xong, hắn uống nư­ớc, chỉ dám uống một ngụm rồi cẩn thận xếp hộp bánh và can nư­ớc vào thùng gỗ. Ng­ ời hắn vẫn như­ trong cơn sốt. Ánh nắng bắt đầu gay gắt. Vậy là đã bốn ngày trôi qua, hai ngày trên biển, hai ngày trên đảo. Liệu hắn có còn trông thấy đất liền không ? Có còn gặp lại gia đình, ng­ười thân không? Hắn là nhà s­ưu tập tem. Hắn đi từ lúc đến nhiều nước để xem những con tem quý mà ng­ười ta báo cho hắn đến coi ... hắn không đem theo nhiều tiền mặt, chỉ có ngân phiếu. Tập ngân phiếu đã chìm theo con tàu. Hắn bỗng sực nhớ, thò tay vào túi. Nó vẫn còn. Hắn lấy ra một tờ giấy năm mư­ơi đô-la nhầu nát và một cái kính lúp khá lớn. Cái kính dùng để coi tem. Cái bật lửa nạm vàng ở túi kia đã rơi mất. Nh­ưng những thứ còn lại này sẽ giúp gì đư­ợc cho hắn ? Hắn bỏ tờ giấy bạc và cái kính lúp vào túi áo rồi ngồi thừ ng­ười, nghĩ ngợi mông lung. Tối hôm đó, hắn ăn hai cái bánh và uống một ngụm n­ớc rồi nằm ngủ. Ngày nóng như­thiêu, đêm lạnh cắt thịt, lại không chỗ trú, thế là hắn ốm, hắn lên cơn sốt dữ dội. Hắn rên rỉ trong cơn nhức đầu ghê gớm, trong cái lạnh của đêm trên biển, trong cơn đói khát ... hắn ngủ hay ngất đi lúc nào không hay. Sáng hôm sau hắn vẫn thấy trong ng­ười bừng bừng và cơn nhức đầu mới càng ghê gớm. Hắn ăn hai cái bánh rồi uống một ngụm nư­ ớc. Cổ họng khô khốc, hắn muốn uống thêm một ngụm nữa như­ng không dám. Hắn đứng dậy, lảo đảo đi quanh. Lát sau, hắn trở lại bên thùng gỗ. Ngay khi sắp ngồi xuống thì hắn thấy thấp thoáng hình dáng một con tàu xa mãi phía chân trời. Hắn đứng bật dậy, quên cả đói khát, mệt mỏi. Cơn nhức đầu cũng biến mất. Chạy nhanh đến mép hòn đảo, hắn giơ tay vẫy một cách điên cuồng. Con tàu từ từ mất dạng. Hắn quỵ xuống, gục mặt khóc nức nở. Thế là hết ! Khóc chán, hắn đứng dậy trở về chỗ cái thùng. Bỗng trong đầu hắn nảy ra ý nghĩ " ừ, sao mình không nghĩ ra nhỉ ? Sao mình ngu quá vậy ?" . Hắn b­ước đến bên cái thùng gỗ, mở nắp lấy hộp bánh và can n­ước ra ngoài. Hắn giơ cao cái thùng gỗ, đập mạnh xuống đất. Lát sau, hắn gom tất cả mảnh vụn lại thành một đống. Cầm cái kính lúp trong tay, ngắm nghía thầm nghĩ " ánh nắng xuyên qua mặt kính hội tụ đủ để làm bắt lửa ... nếu có tàu đi ngang qua mình sẽ đốt ... họ sẽ thấy khói ..." . ý nghĩ khác bỗng đến : " Nếu có tàu đi ngang qua ban đêm thì sao, lúc mình đang ngủ ?" . Lắc đầu chán nản. Tuy thế, hắn v���n hy vọng. Cơn nhức đầu trở lại. Miệng hắn đắng nghét. Ánh nắng bắt đầu thiêu đốt thân xác khốn khổ của hắn. Nheo mắt nhìn ra biển ... có cái gì ... một cái thùng gỗ nữa ! Hắn đứng bật dậy, chạy tới. Nó đang tấp vào bờ. Ngay sau đó, hắn nhận ra đó là một cái thùng rỗng, không có nắp. Định quay đi thì hắn sực nhớ " Ô ... phải có thật nhiều khói ... " . Hắn đến bên mép đảo, cái thùng vừa đến đúng tầm với của hắn. Nó lớn hơn cái thùng kia, gần gấp đôi. Hắn lại đập nát nó ra, chất thêm vào đống gỗ tr­ớc. Bây giờ thì chỗ gỗ ấy đủ để quay chín một con heo. Xế chiều, hắn ăn hai cái bánh và uống một ngụm nư­ớc. Hắn vẫn sốt, cơn nhức đầu vẫn không giảm. Đêm xuống, hắn mệt nhọc thiếp đi ... Sáng hôm sau, hắn thức giấc trong cảm giác kỳ lạ. Cơn sốt vẫn còn như­ng đỡ nhức đầu một chút. Hắn thấy hình như­ có cái gì khác thường trên đảo. Nặng nhọc, hắn đứng dậy nhìn quanh và hắn thấy ... Cách hắn độ bảy, tám th­ớc, một con chuột khá to đang đứng trên một tảng đá lớn. Nó dáo dác nhìn quanh. Hắn sững ngư­ời giây lát rồi cười chua chát " mày cũng sẽ chết khô trên hòn đảo này như­ tao thôi!" . Có lẽ nó cũng ở trên con tàu đó, trong hầm chứa lương thực, trôi giạt đến đây. Hắn bỗng thấy thích thú vì không phải chỉ có mình hắn trên đảo này. Hắn có bạn ! Con chuột nhảy xuống và biến mất sau những tảng đá. Không nghĩ đến nó nữa, hắn mở hộp lấy ra hai cái bánh nhấm nháp từng chút. Nửa giờ sau, hắn ăn

hết cái bánh, không để rơi vãi đi đâu một chút nào. Uống một ngụm n­ước rồi hắn đứng dậy đi quanh đảo. Vẫn trên trời d­ưới n­ớc, n­ước mênh mông, không một bóng tàu thuyền nào. Hắn đi quanh, nhìn về phía xa hút tầm mắt, hy vọng, trông mong ... Lát sau, khi đã mệt, hắn trở lại chỗ cũ. vừa ngồi xuống thì hắn nghe có tiếng động. Hắn lắng tai. Cái gì vậy ? Tiếng động lại phát ra, ngay bên cạnh hắn, trong hộp bánh. Hắn mở to mắt. Một lỗ thủng bên thành hộp. Con chuột ! Hắn chụp lấy cái hộp và nhanh như­ cắt, con chuột thò đầu ra, nhảy xuống, chạy mất trư­ớc khi hắn kịp có phản ứng. Nó ăn bánh của mình. Đồ khốn ! Hắn lấy hết bánh ra và đếm lại. Hắn đã ăn m­ười cái thì phải còn sáu mươi lăm cái, bây giờ chỉ còn bốn m­ươi cái nguyên vẹn, m­ười cái bánh vỡ và vụn bánh ... nó ăn hết gần m­ười ngày lư­ơng thực quý giá của hắn. Mắt hắn tóe lửa nhìn quanh, không thấy nó đâu cả. Như­ng làm sao giết được nó? Hắn cởi áo khoác, đặt tất cả bánh nguyên và vỡ vào rồi cuộn lại. Hắn vét tất cả vụn bánh, để dành cho bữa chiều. Từ bây giờ hắn sẽ không rời gói bánh quý giá này nữa. Xẩm tối, sau khi ăn xong chỗ vụn bánh, uống một ngụm nư­ớc, hắn lại thấy nhức đầu. Hình như­ cơn sốt tăng thêm. Hắn nằm xuống, hai tay ôm gói bánh và mau chóng rơi vào giấc ngủ mê mệt. Sáng hôm sau, khi thức giấc, hắn hốt hoảng khi thấy vụn bánh rơi vãi đầy trên ngực hắn và trên mặt đất, đá, cạnh hắn. Cái áo rách một lỗ lớn. Nó cắn thủng áo mình để ăn bánh! Điên cuồng, hắn giở tung cái áo ra. Chỉ còn hai m­ươi cái nguyên vẹn, chỗ còn lại là bánh vỡ và vụn bánh. Hắn ngồi đờ ng­ười một lúc rồi đứng dậy " Nó phải chết!" . Hắn gói chỗ bánh lại và xách đi. Hắn đi tìm con chuột. Chẳng thấy nó đâu cả. Lát sau, nhức đầu và mệt lả vì cơn sốt và đói khát, hắn ăn hết chỗ vụn bánh rồi trở lại chỗ cũ để can n­ước. Hắn uống một ngụm nước rồi vặn nắp can thật chặt trong khi đầu óc nghĩ cách bắt con chuột. Làm thế nào để bắt nó bằng hai tay ? Hắn lại đi tìm nó. Vẫn không thấy bóng dáng nó đâu cả. Thất thểu quay trở về, hắn đi men theo mép đảo. Đi ngang một tảng đá lớn hình bầu dục, một đầu bẹt, chìa ra biển nh­ư một cái cầu nhảy ở hồ bơi, nửa d­ưới nư­ớc, nửa trên cạn. Con chuột đang bơi ở đó. Hắn đứng lại. Nó đã thấy hắn. Nó giương đôi mắt tròn xoe nhìn hắn như­ trêu chọc. Hắn bư­ớc đến. Ngay lập tức, nó lặn xuống và mất hút. Hắn đứng chờ và chỉ chút xíu sau, hắn thấy nó nổi lên ở đằng kia, cách hắn vài mét, nó nhảy lên bờ. Hắn mới bư­ớc đư­ợc hai bư­ớc thì nó đã biến mất sau những tảng đá. Cơn giận cùng cơn sốt làm hắn ngây ngất cả ngư­ ời. Hắn không biết phải làm gì. Ánh nắng lại tiếp tục thiêu đốt da thịt hắn. Hắn chợt nghĩ ra một cách để giấu bánh. Trên đảo có vài chỗ có đất. Hắn đến đó, dùng cái cán của chiếc kính lúp để đào đất. Hắn đào từng chút, từng chút. Khi mồ hôi đã ­ớt đẫm áo sơ mi thì cái hố cũng vừa xong. Hắn đặt gói bánh vào đó, lấp đất lại, kiếm một tảng đá chận lên trên. Vậy là yên trí. chỉ có hắn mới biết chỗ giấu bánh và chỉ có hắn mới có thể lấy được mà thôi. Suốt buổi chiều, hắn ngồi chịu trận cho cái nắng ác độc hành hạ thịt da. Cơn sốt vẫn đeo đẳng, đầu nhức dữ dội. Trời tối, hắn đào đất, lấy gói bánh và chỉ dám ăn một cái, uống một ngụm n­ớc. Hắn lấp đất và chặn tảng đá lại nh­cũ. Đêm đó hắn ngủ ngon. Sáng hôm sau, hắn quan sát bốn phía mặt biển một lúc rồi quay trở lại chỗ chôn bánh. Lật tảng đá, đào đất lên để rồi hắn bật khóc. Cái áo rách tung. Có một lỗ ngầm bên d­ưới chỗ giấu bánh. Hắn mở cái áo rách b­ơm để nhìn thấy cảnh đau lòng. Chỉ còn chín cái nguyên vẹn, vài cái bánh vỡ và ít vụn bánh. Hắn vừa khóc vừa quỳ xuống liếm hết chỗ bánh vụn. Hắn gói chỗ bánh còn lại vào cái áo rách nát rồi nặng nề đứng dậy, trở lại chỗ để can nước, ngồi thẫn thờ nhìn ra biển. Lại một ngày cực hình. Ánh nắng hành hạ hắn không chút xót thư­ơng, cái nắng ghê hồn làm da thịt hắn như­ bốc khói. Cơn sốt vẫn không giảm. Đầu hắn nhức như­búa bổ. Đêm xuống, hắn ăn một cái bánh, uống một ngụm nư­ớc rồi đi nằm. Trải cái áo rách trên đất, hắn đặt tất cả bánh lên đó rồi nằm đè lên. Bánh vỡ cũng đ­ược miễn con chuột không thể ăn trộm ... Hắn giật mình thức giấc lúc nửa đêm. Hình như­ có tiếng động. Ở đâu ? Có cái gì động đậy dưới lư­ng hắn. Hắn ngồi dậy. Ánh trăng soi rõ cảnh không thể tin được. Con chuột đào một lỗ trên mặt đất, cách hắn vài tấc, đi ngầm d­ưới đất đến dư­ới l­ưng hắn. Chỉ còn ba cái bánh! Như ­ hóa điên, hắn đứng dậy nhìn quanh. Ánh trăng tuy sáng như­ng không đủ để thấy nó, mà có lẽ nó cũng đã chạy mất rồi. Hắn không ngủ được nữa. Hắn ngồi đến sáng. Khi mặt trời đã lên cao, hắn ăn nửa cái bánh rồi không chịu nổi, hắn ăn hết nửa còn lại. Bây giờ chỉ còn hai cái. Hắn uống một ngụm nư­ớc rồi nghĩ ngợi trong cơn nhức đầu lẫn chóng mặt. Sau hai ngày nữa, hắn sẽ ăn gì ? Hắn không dám nghĩ nữa. Nặng nhọc đứng dậy, hắn bước quanh, dõi mắt ra xa mong gặp bóng dáng một con tàu. Vẫn trời n­ớc mênh mông... tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng. Một ngày nữa trôi qua, hắn không thấy bóng dáng con chuột đâu cả. Đêm đó hắn ăn một cái bánh, uống một ngụm n­ớc rồi ngủ.

Hắn thức giấc trong cơn sốt hầm hập và cơn khát cháy cổ. Lại cái nắng cay nghiệt đang hành hạ hắn. Có lẽ hắn ngủ mê vì cơn sốt và đói khát. G­ợng ngồi dậy, hắn với tay lấy can n­ước. Can nư­ớc bổng lên, nhẹ tênh! Ánh mắt ngây dại của hắn nhìn sững cái can nhựa. Chỉ còn một chút nư­ớc đọng ở đáy can. Gần đáy can, có một lỗ thủng nhỏ, vết răng chuột gặm ... Hắn ngất đi. Khi hắn tỉnh lại thì mặt trời đã đứng bóng. Hắn không nghĩ ngợi đư­ợc gì nữa. Hắn ăn nốt cái bánh còn lại rồi tiếp tục ngồi hứng ánh nắng trừng phạt. Đêm đó hắn nói sảng nhiều trong giấc ngủ. Sáng hôm sau, hắn uống một ngụm nư­ớc khi vừa thức giấc. Chả còn gì để ăn. Gắng gư­ ợng ngồi dậy, đi quanh như­ng đầu gối hắn cứ muốn khuỵu xuống. Lát sau, không thể đi nổi nữa, hắn xách can nư­ớc còn lại một chút trở về chỗ cũ. Con chuột đâu nhỉ ? Một ý nghĩ chợt lóe trong đầu hắn. " Tại sao mình không ăn nó? Nó là món thịt t­ươi duy nhất trên đảo này ... ít ra mình cũng sống được thêm vài ngày nữa ..." . Hắn đi tìm con chuột và thấy nó. Nó đứng lấp ló sau một tảng đá gần đó, đôi mắt tròn xoe tinh quái như­ trêu chọc, thách thức hắn. Giả như­ hắn còn mạnh khỏe thì cũng ch­ưa chắc bắt đ­ược nó, giờ đây hắn quá yếu. Biết rằng không thể nào bắt được nó, hắn chán nản ngồi xuống. Chợt hắn nghĩ ra một cái mẹo. " Giả chết ! Nó sẽ đến gần mình, bò lên ngư­ ời mình, có thể nó sẽ bò lên tay, ngay bàn tay mình ..." . Thế là hắn nằm xuống trong ánh nắng hỏa ngục. Hắn không biết mình sẽ chịu đựng được bao lâu. Mắt hắn nhức nhối tuy đã nhắm chặt. Đúng lúc hắn sắp bỏ cuộc thì nó đến. Quả nhiên nó mắc bẫy hắn thật. Nó bò lên chân hắn, đến đùi, bụng rồi nhảy xuống. Hắn tư­ởng nó bỏ đi như­ng không, nó lại nhảy lên, bò trên ngực hắn. Hắn chờ mong nó bò xuống tay hắn như­ng nó đứng im. Hắn không thể chờ đợi lâu hơn nữa. Thu hết sức lực, hắn chụp mạnh và ngồi bật dậy, mắt hắn hoa lên vì ánh nắng. Hắn không nhanh bằng nó, nó chạy mất. Đêm đó, cơn sốt vẫn hành hạ hắn. Sáng hôm sau, hắn không còn sức lực để đứng dậy nữa. Hắn đã uống hết những giọt n­ước cuối cùng. Trư­a hôm đó, hắn thấy các ngón tay bắt đầu tê dại. Hắn biết đó là triệu chứng đầu tiên của sự thiếu nư­ớc trong cơ thể. Chiều hôm đó, cảm giác tê dại lan dần trên cánh tay. Sáng hôm sau, cảm giác tê dại đã ở mặt. Hắn biết đã đến những giờ phút cuối cùng của cuộc đời hắn. Không còn hy vọng gì nữa. Hắn cố gư­ợng ngồi dậy nh­ng lại gục xuống. Hắn nằm nghiêng một bên và trông thấy con chuột. Nó đứng cách hắn khoảng bốn, năm mét, đang nhìn hắn. Không có n­ước thì sao mà sống đư­ợc nhỉ ? Không có n­ước thì sao cứ nhởn nhơ thế kia ? Lại có vẻ mập mạp nữa. Hắn chợt hiểu. Trên đảo có những hốc đá giống như­ hang chuột mà tay hắn không thể cho vào lọt, ban đêm rất lạnh, ban ngày nóng, quá nóng nên nư­ớc bốc hơi, hơi nư­ ớc đó bám vào bờ đá như­ một thứ n­ước cất không còn muối. Nó liếm lớp n­ước đó. Vậy là nó may mắn hơn mình. Hắn thấy tức tối. Nó hại mình, nó sống lâu hơn mình. Hắn nhìn nó, nó vẫn nhìn hắn. Nó bư­ớc tới vài b­ước, nghe ngóng. Thấy hắn nằm im, nó b­ước tới bước nữa, nữa ... hai th­ước, một thư­ớc, nửa thư­ớc. Hắn vung tay ra như­ng cánh tay hắn run rẩy rồi rũ xuống. Con chuột chạy mất. Đầu hắn nhức dữ dội, hắn ngất đi. Hắn tỉnh lại khi mặt trời đã hơi chếch bóng, có lẽ khoảng một giờ trư­a. Không phải tự nhiên hắn thức tỉnh mà có cái gì chạm vào tay hắn. Con chuột ! Nó đang gặm tay hắn ! Nó ăn hắn ! Hắn không ngờ đến chuyện này. Hắn định ăn nó và giờ đây nó ăn hắn ! Hắn rụt tay lại, con chuột chạy mất. Cái đói khát, mệt mỏi bỗng biến đâu mất. Không ! CANH BẠC này hắn phải thắng, con chuột sẽ không ăn đư­ợc hắn, hắn không để nó đư­ợc toại nguyện. Hắn rùng mình giữa cái nắng ghê gớm khi nghĩ rằng con chuột sẽ ăn dần thân thể hắn, mỗi ngày một chút : tay chân, ruột gan ... xác hắn sẽ nuôi nó trong nhiều ngày và hắn sẽ phải chết một cách đau đớn... Không, hắn phải thắng ! ý nghĩ ghê gớm đã hình thành trong đầu hắn. Hắn sẽ dùng cái kính lúp để đốt đống gỗ và hắn sẽ nằm trong đó, ngọn lửa sẽ thiêu xác hắn ra to, nó sẽ không ăn được tí gì của thân thể hắn. Nh­ng chỗ củi đó liệu có đủ để thiêu hắn ra tro không ? Hắn chua chát nghĩ thầm, có lẽ không đủ. Như­ng ít ra mình cũng đã chết

để không thấy nó ăn thịt mình. Hắn không thể chịu nổi ý nghĩ bị ăn sống. Gom hết tàn lực, hắn gư­ợng ngồi dậy, lết dần đến đống gỗ. Chỉ độ tám th­ước thôi sao mà hắn thấy xa quá. Cuối cùng hắn cũng đến nơi. Nghỉ một chút rồi hắn lấy cái kính lúp ra. Mặt trời hơi ng­ hiêng, có lẽ khoảng hai giờ. Tay hắn run quá, không cầm vững được cái kính. Hắn xoay sở và sau cùng đặt gác nó lên một cục đá nhỏ. Ánh nắng gay gắt xuyên qua mặt kính hội tụ, chư­a đầy một phút sau, trên mặt một tấm ván đã nám đen, bốc khói. Đống ván đã quá khô vì nhiều ngày phơi nắng ... một đốm lửa đỏ xuất hiện trên mặt miếng ván, khói bốc nhiều hơn, vết cháy đen loang rộng. Ngay lúc đó, hắn thấy con chuột bên kia đống ván, lư­ng quay về phía hắn. Nó đang ngậm trong miệng một con cá nhỏ. Con cá chỉ bằng hai ngón tay. Hắn chợt thấy đói cồn cào, quên cả việc đang làm, vừa bò vừa lết lại chỗ con chuột. Nó vừa nhả con cá ra, có lẽ nó bị sóng đánh văng lên bờ. Con chuột nghe tiếng hắn, nó ngoạm lấy con cá và chạy mất. Đầu óc hắn quay cuồng vì cố gắng quá sức, hắn quỵ xuống. Rủi thay, đầu hắn va phải một cục đá, hắn suýt ngất đi, như­ng không, hắn vẫn tỉnh, cảm thấy một luồng hơi nóng hắt tới từ phía sau l­ưng. Chậm chạp quay đầu lại, hắn thấy ngọn lửa đã bừng lên, đống gỗ khô nẻ bắt cháy nhanh chóng. Hắn đang nằm cách đống lửa khoảng sáu, bảy thư­ớc. Hắn cố lết lại. Cơ thể hắn không còn chút sức lực nào. Hắn ư­ớc sao mình được nằm trong đống lửa đó. Hắn cố nữa, cố nữa, nh­ưng chỉ đư­ợc nửa th­ước. Hơi nóng hắt vào mặt hắn, lên ngư­ời hắn. Hắn chợt ân hận " sao lúc nãy mình không ráng lăn xuống biển nhỉ ? ... Mà không biết có nổi không ? ..." . Hắn ngất đi. Khi tỉnh lại hắn thấy trời chư­a tối hẳn, ánh nắng hoàng hôn còn trên đảo. Đống gổ đã cháy hết, chỉ còn đống than hồng đang tàn. Những cuộn khói trắng bốc cao trên nền trời màu cam. Giờ thì hoàn toàn tuyệt vọng. Từng thớ thịt trong cơ thể hắn đau nhức rã rời. Màn đêm xuống dần. Hắn vẫn thức, vẫn tỉnh và biết con chuột đã đến. Nó đang cắn ngón chân của hắn. Hắn không thấy đau, chỉ thấy nhột vì cơ thể hắn giờ đã tê dại. Hắn không sợ, không kinh hoảng vì sắp bị ăn sống nữa mà chỉ thấy chua chát. Mình đã thua ! Hắn không thể cử động dù chỉ một đốt ngón tay. Hắn nhắm mắt lại. Con chuột vẫn gặm ngón chân hắn. Hắn bỗng thấy ngứa ngáy khắp ng­ười và ngay sau đó hắn nghe có tiếng động. Tiếng xích sắt loảng xoảng và tiếng ngư­ời lao xao : - Đây rồi, có một ng­ười ở đây ! - Tôi đã nói mà ... rõ ràng có khói ... - Kìa, đống than đang tàn kìa ... - Anh ta còn sống không ? - Không biết, để tôi coi ... Họ đặt hắn lên một cái băng-ca, khiêng ra canô để chuyển lên tàu. Lúc đến mép hòn đảo, hắn sực nhớ, hắn mấp máy môi. Qua ánh đèn măng-sông sáng rực, một ng­ời trông thấy, cúi xuống hỏi : - Anh muốn nói gì ? Hắn thì thào, yếu ớt : - Trong túi ... áo tôi ... có năm mư­ơi ... đô-la ... lấy ra ... Ng­ời đó làm theo lời hắn và hỏi : - Để làm gì ? - Trên tàu ... có bánh ... bích quy không ? - Có. - Có n­ước ... ngọt không ? - Có. - Bán cho tôi ... năm mư­ơi đô-la ... cả bánh và ... n­ước ... bỏ lên đảo cho tôi ... tôi đã thắng... Ng­ười đó nói lại cho những ngư­ời kia nghe. Họ nghĩ hắn mê sảng. Nhưng có một ngư­ời nói : - Chắc có chuyện gì đấy, cứ làm theo lời anh ta và lấy tiền đi. Hắn gắng gư­ợng cho đến khi thấy họ mang hai thùng bánh rất to và hai thùng nư­ớc bỏ lên đảo, lúc đó, một màn đen phủ chụp lấy ngư­ời hắn. Con tàu không nhổ neo cho đến sáng hôm sau. Họ tiếp n­ước biển và tiêm thuốc hồi sức cho hắn. Họ muốn biết chuyện gì đã xảy ra với con tàu, với những hành khách ... Dù rất yếu, hắn vẫn đủ sức cho họ biết có lẽ hắn là ngư­ời duy nhất sống sót. Hắn hỏi m­ượn một cái ống dòm, nhìn về hòn đảo. Hắn thấy con chuột đang đứng trên thùng bánh, hai chân tr­ước cầm một cái bánh, gặm ngon lành, cặp mắt dáo dác nhìn quanh ... Alfred Hitcock

Ñôøi Nay ñaõ ñeán taän moãi nhaø. Xin môøi vaøo:

doinayonline.com


B10

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Ñôøi Nay (703) 748-1239

Tuổi Tý Giáp Tý (27 tuổi):Việc làm vẫn ổn định và được cấp trên tận tình nâng đỡ. Có may mắn bất ngờ về tài chánh, nhưng lại phải hao tốn tiền bạc nhiều về những chi phí chẳng đặng đừng. Nhâm Tý (39 tuổi): Tuy vẫn có nhiều điều phải lo âu trong công việc nhưng đây là những khó khăn sẽ giải quyết được vào giờ chót. Canh Tý (51 tuổi): Tài chánh có nhiều may mắn. Tuy nhiên chớ nên cho vay mượn hoặc hùn hạp lúc này. Tuy họ không phải là người xấu nhưng khi bị lún lầy thì mình cũng kẹt luôn. Mậu Tý (63 tuổi): Những chuyện lo lắng về gia đình, con cháu đã qua một cách thoải mái. Tâm tình đã thật sự ổn định. Có may mắn nhỏ về tiền bạc. Nhận được thư từ tin tức của thân nhân.

Tuổi Sửu Ất Sửu (26 tuổi): Những tính toán cho công việc sắp tới nên cứ tiếp tục thăm dò. Sẽ có những dấu hiệu may mắn để có thể thực hiện được trong thời gian rất gần. Tài lộc thoải mái. Quý Sửu (38 tuổi): Phiền muộn vì những chuyện không đâu do thân tộc hiểu lầm. Hãy bình tĩnh, mọi chuyện sẽ sáng tỏ, nóng giận sẽ làm mọi việc trở nên lộn xộn hơn. Việc làm, tài lộc vẫn tiến triển đều. Tân Sửu (50 tuổi): Vẫn còn những vấn đề khúc mắc đôi chút trong nghề nghiệp hiện tại khiến phải suy nghĩ tìm giải pháp. Về tài chánh, tuy còn ưu tư nhưng lại có những cơ may bất ngờ. Kỷ Sửu (62 tuổi): Lưu tâm giữ gìn sức khỏe, ỷ y quá, cố gắng, phí sức quá sẽ có hại lớn. Việc làm ăn vẫn ở mức ổn định, tài lộc phải hao phí bất ngờ vì những chuyền ngoài ý muốn.

Tuổi Dần Bính Dần (25 tuổi): Có nhiều sự rắc rối trong vấn đề tình cảm cũng như trong gia đạo. Cần bình tĩnh, mềm mỏng giải quyết hơn là nóng nảy, cứng rắn chỉ mang lại sự đổ vỡ. Tài lộc, công việc bình thường. Giáp Dần (37 tuổi): Việc làm hơi bị bất ổn, chìm nổi vô thường. Về tài chánh, tuy qua được những cơn khó khăn nhưng vẫn chưa được thoải mái lắm. Có sự buồn phiền nhỏ về gia đình. Nhâm Dần (49 tuổi): Bớt được những phiền hà, buồn bực vì chuyện của con cái. Việc làm chưa được ổn định lắm nhưng cũng qua được cơn khó khăn. Có tài lộc bất ngờ cũng như có tin tức của người thân. Canh Dần (61 tuổi): Hao tốn nhiều về hỷ sự của con cái cũng như trong thân tộc. Chuyện làm ăn đang ở thời kỳ tiến triển khả quan nhưng cũng đừng vì thế mà làm

Baùc só Nguyeãn Traàn Hoaøng Bác sĩ ơi... Nếu thử máu, bệnh nhân mắc phải HIV thì có bị cô lập ngoài xã hội hay không? Người quen của tôi bị nhiễm HIV, tôi có cần phải tránh xa người đó hay không? Sống chung nhà có gì đáng sợ hay không? Ở chung nhà với người bị nhiễm HIV có nguy hiểm hay không? Bắt tay, ăn uống chung mỗi ngày, ngủ chung giường với con, hoặc anh em bị nhiễm HIV, thì có nguy hiểm không? Tôi nghe nói HIV lây qua đường máu, vậy nếu ở chung nhà, rồi muỗi chích, hút máu người bệnh, sau đó con muỗi đó chích sang mình, thì có sợ máu của người bệnh lây sang mình và khiến mình bị lây HIV hay không? Đáp: Một khi xét nghiệm HIV cho kết quả

TÖÛ VI ÑOÂNG PHÖÔNG Töø 18-3-2011 tôùi 24-3-2011 quá sức ảnh hưởng đến sức khỏe.

Tuổi Mão

Đinh Mão (24 tuổi): Đừng giận hờn một cách vô lối chỉ tự rước lấy mệt vào thân. Hãy vui vẻ lên. Công việc hên may đang đưa đến. Tiền bạc hanh thông, thoải mái. Ất Mão (36 tuổi): Chuyện gia đạo không được vui. Đừng nóng nảy chỉ làm thêm mất hòa khí. Mềm mỏng là cách tốt nhất. Công việc làm ăn chưa được như ý. Quý Mão (48 tuổi): Những dự tính thay đổi công việc chưa được thuận lợi, còn nhiều trục trặc, rắc rối. Yên tâm chờ một thời gian nữa. Tài chánh ổn định. Tân Mão (60 tuổi): Có sự hiểu lầm với con cái. Cần cân nhắc kỹ càng kẻo không xảy ra nhiều sự không hay. Nghề nghiệp và tài lộc vẫn ổn định. Lái xe cẩn thận.

Tuổi Thìn

lợi. Dồn hết nỗ lực sẽ đạt được kết quả tốt đẹp hơn.

Tuổi Ngọ

Canh Ngọ (21 tuổi): Trước khi quyết định chuyện gì, cần phải suy nghĩ thật chín chắn kẻo rồi mang những sự phiền toái, lo buồn cho những người thân trong gia đình. Tình cảm cá nhân tốt đẹp. Mậu Ngọ (33 tuổi): Để ý đến những kẻ tiểu nhân ganh ghét, mưu hại cũng như tính chuyện lừa lọc. Việc làm ăn vẫn tiến triển tương đối tốt đẹp. Tài chánh không có gì phải lo nghĩ. Bính Ngọ (45 tuổi): Những tính toán chính xác đưa đến những kết quả thật khả quan và lại hứa hẹn cho một tương lai tốt đẹp. Tuy nhiên, về tài chánh hãy còn ở mức bình thường. Giáp Ngọ (57 tuổi): Chuyện lộn xộn nhỏ trong gia đạo đã giải quyết một cách êm thắm khiến tinh thần rất ư thoải mái. Công việc làm và tiền bạc vẫn giữ được ở mức tốt đẹp.

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011 Giáp Thân (67 tuổi): Nghề nghiệp có nhiều sự may mắn bất ngờ vì có quý nhân giúp đỡ giải quyết được những việc lớn. Tài lộc vẫn tiến triển tốt. Gia đình có nhiều tin vui của con cái.

Tuổi Dậu Tân Dậu (30 tuổi): Chớ nên lo lắng thái quá về chuyện rủi ro xảy ra. Sẽ có quý nhân tận tình trợ giúp. Hãy chọn bạn mà chơi để tránh sự rắc rối sau này. Cẩn thận về xe cộ. Kỷ Dậu (42 tuổi): Công việc làm vẫn ổn định, mặc dầu cũng có những khó khăn xảy đến. Tài lộc tốt đẹp. Chuyện tình cảm, nên tương nhượng nhau để giữ hòa khí. Đinh Dậu (54 tuổi): Lo lắng quá về tiền bạc đưa đến sự căng thẳng không lợi cho sức khỏe. Cứ bình tĩnh, mọi việc sẽ đâu vào đó, mang lại sự ổn định mà thôi. Ất Dậu (66 tuổi): Bớt được những sự rắc rối, xáo trộn trong gia đình. Tinh thần bớt căng nhiều. Việc làm ăn và tài lộc vẫn diễn tiến một cách khả quan.

Tuổi Tuất

Tuổi Mùi

Nhâm Tuất (29 tuổi): Việc làm tuy bận rộn nhiều nhưng bù lại có những kết quả đạt được đáng khích lệ. Tài lộc có nhiều hên may. Chớ quá nóng giận trong lãnh vực tình cảm.

Kỷ Mùi (32 tuổi): Mọi chuyện đã đi vào ổn định, không còn rối rắm như thời gian vừa qua. Công việc có quý nhân giúp đỡ. Tiền bạc tương đối hanh thông. Cẩn thận nhiều về xe cộ.

Canh Tuất (41 tuổi): Phải di chuyển nhiều trong công việc hiện tại. Đừng ước vọng cao quá mà thất vọng. Cứ để mọi sự tiến triển một cách tự nhiên, đỡ mệt mà kết quả đạt được tốt đẹp.

Giáp Thìn (47 tuổi): Việc làm vẫn tiến triển tốt. Tuy nhiên phải đề phòng kẻ tiểu nhân mang lại một vài rắc rối. Có tin vui của bạn bè, thân hữu đưa tới.

Đinh Mùi (44 tuổi): Nhận được những tin vui lớn của anh chị em, cha mẹ. Tài chánh rất thoải mái, tốt đẹp. Công việc hiện tại vẫn tiến triển tương đối khả quan. Tình cảm cá nhân vui vẻ.

Mậu Tuất (53 tuổi): Nên giải quyết một cách phân minh để khỏi bị mang tiếng xấu cho mình. Nghề nghiệp đang ở thời điểm thuận lợi. Tài chánh đỡ phải lo lắng. Gia đạo bình an.

Nhâm Thìn (59 tuổi): May mắn bất ngờ về tiền bạc. Gia đạo đã dàn xếp êm đẹp, vui vẻ. Trong công việc, cần tính toán cho kỹ kẻo dễ bị sai lầm đưa đến vấp ngã.

Ất Mùi (56 tuổi): Phải suy nghĩ cho thật kỹ kẻo khi nhúng tay vào rồi khó rút ra được. Chuyện gia đình cần phải dàn xếp cho thật êm thắm mới tính được việc lớn.

Tuổi Tỵ

Bính Tuất (65 tuổi): Nên hòa mình với con cái, đừng tỏ ra khó tính, khắt khe quá chỉ gây thêm sự rạn nứt. Chuyện làm ăn tiến triển một cách chậm chạp nhưng không có gì phải lo.

Quý Mùi (68 tuổi): Công việc làm ăn phải mất sức thật nhiều để sắp xếp cho có kết quả. Tiền bạc hiện tại vẫn được như ý, tuy cũng phải chi phí nhiều vì con cái.

Tuổi Hợi

Mậu Thìn (23 tuổi): Chơi bời với bạn bè cần phải kén chọn thật cẩn thận kẻo không dễ bị họa lây. Nên chăm chỉ hơn nữa trong học tập cũng như nghề nghiệp để đạt dược kết quả tốt đẹp. Bính Thìn (35 tuổi): Cẩn thận về xe cộ thật nhiều. Chuyện tình cảm còn nhiều rắc rối làm tinh thần không vui. Nghề nghiệp cũng như tiền bạc khả quan.

Kỷ Tỵ (22 tuổi): Không nên bỡn cợt quá độ, dễ gây sự phiền hà, xích mích với những người xung quanh. Cũng cẩn thận thật nhiều khi lái xe cộ. Tài chánh ổn định. Đinh Tỵ (34 tuổi): Đã giải quyết được một phần những trở ngại trong công việc cũng như trong cuộc sống. Vẫn phải cẩn thận trong cách cư xử kẻo dễ bị trách móc, hiểu lầm. Ất Tỵ (46 tuổi): Công việc dồn dập làm căng thẳng nhiều, nhưng bù lại kết quả đạt được lại rất khả quan. Đừng phiền hà quá vì những người xung quanh chưa làm đúng ý, bình tĩnh sẽ đâu vào đó.

Tuổi Thân Canh Thân (31 tuổi): Có tin vui trong gia đạo cũng như về mặt tình cảm. Nghề nghiệp và tài chánh thoải mái. Đề phòng nhiều về kẻ tiểu nhân nói xấu, mưu hại. Mậu Thân (43 tuổi): Chớ nên lơ là, dù đó chỉ là những chuyện nhỏ. Nó sẽ dẫn đến những kết quả không tốt từ sự nhỏ nhặt này. Tài chánh vẫn giữ mức tốt đẹp. Tình cảm cá nhân vui vẻ.

Quý Tỵ (58 tuổi): Mọi chuyện trong gia đạo đã tạm yên, bớt được sự căng thẳng vì lo nghĩ. Công việc làm ăn cũng tiến triển thuận

Bính Thân (55 tuổi): Hãy còn một vài trục trặc nhỏ trong công việc làm hiện tại tuy đã gỡ rối hầu hết. Về tiền bạc, tuy phải chi phí nhiều nhưng không đến nỗi lo lắng vì tiền kiếm được như ý.

dương tính và đã được xác định đúng là bệnh nhân đã bị nhiễm HIV, người xét nghiệm cho bệnh nhân (provider) sẽ (có nhiệm vụ phải) liên lạc với các chuyên viên điều trị, để có kế hoạch báo cho bệnh nhân biết và tham vấn về cách đối phó với bệnh. Nói chung, dù chưa có thuốc trị dứt hẳn (cure), nhưng việc điều trị HIV/AIDS hiện nay đã tiến bộ rất nhiều, và, như hầu hết các bệnh khác, điều trị càng sớm, thì khả năng duy trì sức khỏe và kéo dài mạng sống sẽ càng cao. Việc điều trị sớm cũng giúp giảm thiểu, trì hoãn, ngăn ngừa và đối phó kịp thời với các biến chứng dẫn đến tử vong cũng như suy giảm chất lượng cuộc sống một cách trầm trọng (như suy kiệt, lao, viêm phổi, tổn thương thần kinh, nhiễm nấm toàn thân...) Việc thông báo cho bệnh nhân, luôn được khuyến cáo là nên và cần đi kèm với các tham vấn, nâng đỡ tinh thần, hầu giúp cho bệnh nhân biết cách và được trợ giúp trong việc chấp nhận, đối phó với bệnh một cách hữu hiệu nhất có thể được, nhằm duy trì sức khỏe của mình cũng như tránh lây nhiễm (cũng như phát hiện sớm các trường hợp đã lây nhiễm) cho người khác. Bệnh nhân sẽ được khuyến cáo là cần thông báo cho những người đã có thể bị lây từ họ (qua đường giao hợp hoặc đường máu, như dùng chung kim chích, dao cạo). Nhóm chuyên gia điều trị, và cơ quan y tế công cộng, có thể giúp đỡ bệnh nhân trong việc thông báo cho những người đã có thể bị lây nhiễm, để họ đi xét nghiệm tìm HIV, mà không cho những người này biết ai có thể đã là nguồn lây.

Theo luật lệ hiện hành ở Hoa Kỳ, một khi kết quả HIV dương tính, bác sĩ, hoặc nơi làm xét nghiệm, phải thông báo việc này cho các cơ quan lo về y tế công cộng (public health). Tuy nhiên, luật pháp buộc bác sĩ và các cơ quan y tế phải giữ bí mật việc này với những người khác (như gia đình, bạn bè, chỗ làm việc của bệnh nhân, vân vân), nhằm tránh việc bệnh nhân bị phân biệt đối xử. Cần nhắc lại, HIV (AIDS, siđa), chỉ lây qua hai đường chính là giao hợp không an toàn (không dùng bao cao su) với người đã bị nhiễm HIV, hoặc qua đường máu (như bị truyền máu đã bị nhiễm HIV, bị máu của người đã bị nhiễm HIV xâm nhập vào cơ thể như dùng chung kim chích, dao cạo, vân vân). Ngoài ra, HIV không lan truyền qua các giao tiếp hàng ngày, như làm việc chung, hôn hít, ôm ấp (hug, như ôm con, bạn bè, người thân ôm nhau), ăn chung, dùng chung bồn vệ sinh, ho hen, ách xì, vân vân. Các nghiên cứu cũng đã cho thấy dù muỗi có hút máu người bệnh rồi chích sang mình, cũng không sao cả, vì trong cơ thể muỗi có các yếu tố khiến virus HIV không tồn tại được. Người bị nhiễm HIV, có thể vì nhiều nguyên nhân khác nhau. Bên cạnh các nguyên nhân như dùng chung kim chích xì ke, ma túy, quan hệ tình dục bừa bãi, mà có người cho là đáng chê trách (dù rằng hoàn cảnh, số phận của những bệnh nhân này cũng rất tội nghiệp), cũng không ít trường hợp bị lây bệnh từ chồng, vợ, người yêu, bị truyền máu nhiễm bệnh, từ kim tiêm vô trùng, từ mẹ sang con... rất đáng thương,

Quý Hợi (28 tuổi): Chuyện tình cảm đã tạm ổn. Nghề nghiệp hiện tại chưa có gì khởi sắc lắm nhưng cũng đã hanh thông hơn thời gian qua. Tài chánh thoải mái. Tân Hợi (40 tuổi): Tiền bạc có may mắn nhỏ. Công việc làm ăn tuy có khó khăn đôi chút nhưng sẽ có quý nhân tận tình giúp đỡ. Cẩn thận kẻ tiểu nhân mưu hại. Kỷ Hợi (52 tuổi): Tài chánh tương đối khá, nhưng cũng phải hao tốn nhiều về những chi phí bất thường. Để ý đến những sự giao du với bạn bè của con cái. Đinh Hợi (64 tuổi): Đã giải quyết êm đẹp những rắc rối trong gia đình. Lưu tâm nhiều đến vấn đề sức khỏe cũng như về xe cộ. Có tin vui ở xa tới.

và họ không có lỗi gì cả. Nếu không có những yếu tố có thể truyền bệnh (như giao hợp mà không dùng bao cao su với người bệnh, hoặc dùng chung kim chích, dao cạo của người bệnh, bị truyền máu của người bệnh), thì sống chung nhà, quan hệ giao tiếp hàng ngày với người đã bị nhiễm bệnh, không có gì nguy hiểm cả. Nếu là bạn bè, người thân, của người đã bị nhiễm HIV, thì việc thấu cảm, nâng đỡ người bệnh, là những điều rất hữu ích, giúp người bệnh chống chọi với bệnh, và có một cuộc sống tích cực, an lạc. Tóm lại, ta không nên, không cần và không được cô lập người đã bị nhiễm HIV (nếu họ không có những hành vi nguy hiểm, như cố tình lan truyền bệnh cho người khác). Để bảo vệ người bệnh với những thành kiến sai lầm do thiếu hiểu biết, việc một người đã bị nhiễm HIV, là điều bí mật của người đó, chỉ có cơ quan y tế công cộng và các chuyên gia điều trị trực tiếp cho bệnh nhân mới cần và được biết điều đó. Thân mến, Bác sĩ Nguyễn Trần Hoàng

Ñôøi Nay

ñaõ ñeán taän moãi nhaø. Xin môøi vaøo: doinayonline.com


Ñôøi Nay (703) 748-1239

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

B11

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011

...Coâng Töû Haø Ñoâng (t.t. B6) Thô laøm toâi – CTHÑ- theùc meùc: “Cuoäc Tình quaù ñeïp. Yeâu nhau ñeán ngaøy toùc ruïng, raêng giaû laø caùi chaéc nhö baép rang, nhö cua gaïch. Dzaäy maø vöøa môùi ñoù laïi “ Chuùa ôi, nguôøi ta ñaõ boû con dzoài.” Toäi Chuaù quaù ñi. Khoâng ñöôïc Yeâu, ngöôøi ta goïi Chuaù, ñöôïc Yeâu ngöôøi ta goïi Chuaù, laáy nhau ngöôøi ta môøi Chuaù laøm chöùng,

boû nhau ngöôøi ta than thôû vôùi Chuaù. Bò ngöôøi laøm phieàn nhö theá, Chuaù coøn thì giôø ñaâu maø lo cho Vuõ Truï.” Buoàn quaù toâi taïm chaám dzöùt Chöông Trình Vaên Ngheä Taïp Luïc cuûa Ban Tuøm Lum ôû ñaây. COÂNG TÖÛ HAØ ÑOÂNG

Toâi ñoïc baùo Ñôøi Nay ñeå bieát chuyeän hoâm nay, ngaøy mai vaø caû ngaøy xöa!

Hoäi Thaùnh Tin Laønh Baùp-tít Alexandria

(The Vietnamese Gospel Baptist Church of Alexandria) 2932 King Street, Suite # 9 Alexandria, VA 22032

(703) 371-1630 & (703) 801-8764 Quaûn nhieäm: Muïc Sö LAÂM VAÊN MINH

-

Nôi giaûng daïy ñaïo lyù cuûa Ñöùc Chuùa Trôøi ñeå cöùu roãi con ngöôøi. Nôi boài döôõng taâm linh con daân Chuùa. Nôi ñaøo luyeän ngöôøi phuïc vuï Ñöùc Chuùa Trôøi. Nôi tìm kieám nhöõng ai ñang mang gaùnh naëng bi thöông vì tuoåi giaø. beänh taät, ngheøo thieáu, ly taùn, coâ ñôn, thaát chí, naûn loøng, gia ñình khuûng hoaûng, ñeå an uûi, tö vaán vaø ròt veát thöông loøng baèng lôøi haèng soáng trong Kinh thaùnh. - Nôi giaùo duïc con em bieát coäi nguoàn toå tieân, toân kính oâng baø, giöõ chöõ hieáu, yeâu meán ñoàng höông.

Vò quaûn nhieäm toát nghieäp Tieán Só taïi Liberty University, nguyeân Phoù Vieän Tröôûng Thaàn Hoïc Vieän Baùp-tít Vieät-Nam taïi Myõ, dieãn giaû caùc Ñaïi Hoäi Tin Laønh ôû UÙc Chaâu, AÂu Chaâu, Canada, vaø Hoa Kyø, giaûng cho chöông trình Alfa vaø Omega treân laøn soùng Ñaøi Tieáng Noùi Vieät Nam Haûi Ngoaïi, tö vaán hoân nhaân gia ñình, giaûng luaän moãi Chuùa Nhaät taïi Hoäi Thaùnh naøy.

CHÖÔNG TRÌNH CHUÙA NHAÄT - Hoïc Kinh Thaùnh . . . . . . . . . . . . 12 g 30 - 1 g 30 chieàu - Thôø Phöôïng. . . . . . . . . . . . . . . . . 2 g 00 - 3 g 15 chieàu LÔÙP KINH THAÙNH - THAÀN HOÏC - DEÃ HIEÅU - Thöù Baûy. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 g 30 toái Taøi lieäu saün coù mieãn phí. KÍNH MÔØI ÑOÀNG HÖÔNG THAM DÖÏ 1294-97

Thư mời

Đóng góp bài vở Đặc San Đại Hội VT-NTH 2011 Virginia, 3/3/2011 Kính Thưa Quý Thầy Cô và các Anh Chị Võ Tánh & Nữ Trung Học Nha Trang thân mến: Theo truyền thống trong những năm qua, Ban Tổ Chức Hội Ngộ VTNTH 2011 vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn sẽ thực hiện một Đặc San kỷ niệm phát hành trong ngày Hội ngộ 19 tháng 8, năm 2011. Đặc San Hội Ngộ Võ Tánh Nữ Trung Học Nha Trang 2011, về hình thức, sẽ theo khuôn khổ như những năm trước: 5.5 in x 8.5 in, khoảng 600 trang, với Size chữ 11. Nội dung bao gồm thể loại hồi ký, truyện, tùy bút, thơ, nhạc, phiếm, biên khảo, dịch thuật, hình ảnh, … ưu tiên cho các chủ đề liên quan các đến các sinh hoạt của hai trường VT & NTH hoặc quê hương Nha Trang, Khánh hòa. Ban Biên Tập (BBT) Đặc San Hội Ngộ VT-NTH 2011 gồm các anh chị cựu học sinh VT-NTH sau đây: Phạm Bá Vinh (VT61) Trần Việt Tân (VT61) Bùi Dương Liêm (VT64) Phùng Văn Nguyên (VT66) Và nhiều anh chị em VT/NTH khác đóng góp. Tất cả bài vở gởi gửi về BBT, phải phù hợp với các chủ đề nêu trên và tác giả của mỗi bài viết hoàn toàn chịu trách nhiêm về bài viết của mình. Theo kinh nghiệm, số bài vở, hình ảnh nhận được thường nhiều hơn là số trang quy định . Chúng tôi rất tiếc trong trường hợp không thể đăng tải hết được, chúng tôi không thể hoàn trả lại bản thảo. Bài vở và hình ảnh xin vui lòng gởi đến BBT trước ngày 31 tháng 5 năm 2011.

Nếu có phương tiện, xin dùng Microsoft Word ấn bản 1997-2003, và font tiếng Việt Unicode, font size 11 để viết bài, và gởi về BBT qua email: phambavinh40@yahoo.com - Các hình ảnh và tài liệu, xin scan với resolution cỡ 300 dpi trở lên (photo size cỡ 200kB trở lên). Nếu không có phương tiện scan, xin vui lòng gửi cho BBT một bản in, ghi phụ chú nội dung về hình ảnh và xin ghi rõ nếu cần phải hoàn trả. - Xin gửi về cho BBT, Email; phambavinh40@yahoo.com . Nếu cần biết thêm chi tiết xin liên lạc qua điện thoại: 571-432-7466 - Khi gởi bài xin các anh chị gởi kèm số điện thoại để liên lạc. Nếu có thể xin gởi cho một tấm ảnh của tác giả. - Xin các anh chị chỉ gởi đến cho Đặc San VT-NTH 2011 những bài vở mới sáng tác và chưa được đăng tải trên một ấn phẩm hay website nào khác. Chúng tôi sẽ thông báo với tác giả về những bài vở và hình ảnh đã nhận được. Trong trường hợp bài vở gởi đến, nếu các anh chị không nhận được email hoặc điện thoại xác định trong vòng 3 ngày, xin liên lạc với chúng tôi qua email phambavinh40@yahoo.com BBT Đặc San VT-NTH 2011 cũng như BTC Hội Ngộ VT-NTH 2011 vùng Hoa Thịnh Đốn mong mỏi được sự ủng hộ của quý Thầy Cô và các anh chị đóng góp bài vở và hình ảnh. Xin qúy Thầy Cô và các anh chị tiếp tay phổ biến tin tức và cổ động cho Đặc San cũng như cho Hội Ngộ VT-NTH 2011. Thân Kính. TM . Ban BBT/ Đại Hội VT-NTH 2011 Phạm Bá Vinh (VT61)


B12

Ñôøi Nay (703) 748-1239

Vietnamese Business & Entertainment Weekly

Thöù Saùu Ngaøy 18 Thaùng 3-2011


doinay 990B