Page 1


CƯỜI RA NƯỚC MẮT VĂN THƠ HỌC TRÒ NHÍ Đề: Tả buổi sáng ở gia đình em. Buổi sáng mẹ em dậy sớm nhất nhà. Sau đó mẹ quát: “Bố con chúng mày không dậy mau còn nằm ườn ra đấy à!” Đề: Hãy nêu ý nghĩa của lời ru. Lời ru có ý nghĩa quan trọng đối với cuộc đời mỗi người. Ngay từ khi lọt lòng, những lời ru của bà và mẹ đã đưa em vào giấc ngủ ngàn thu... Đề: Tả ông nội. Nhà em có nuôi một ông nội. Ông nội em hai chân gầy như hai que củi, đôi tay chỉ con da bọc xương. Ông thoắt ẩn, thoắt hiện. Lúc trên nhà trên, lúc đã dưới nhà ngang. Đề: Tả con mèo Nhà em có nuôi một con mèo. Đôi mắt chú như hạt tiêu. Thân hình chú cong cong như cầu Thê Húc. Mỗi lần đi học về con mèo lại chạy cái vèo ra để đón cô chủ nhỏ của mình. Đề: Tả về cô giáo. Cô giáo em người cao dong dỏng, cô có sống mũi dọc dừa. Đặc biệt mái tóc của cô dài và đẹp. Mỗi khi cô đi xe máy, mái tóc cô bay lên bối rối. Đề: Kể lại truyện “Thánh Gióng” ... Đến chân núi Sóc Sơn, Thánh Gióng cởi hết quần áo, rồi cả người và ngựa từ từ bay lên trời. Đề: Tả cây mít. Nhà ngoại em có trồng một cây mít, cây tuy nhỏ nhưng năm nào cũng giúp cả làng em vượt đói. Đề: Tả con sông quê hương. Nhà em nằm bên con sông Đà nên thơ. Vào mùa lũ, những con sóng như những cô sơn nữ dở chứng đuổi nhau va vào bờ kêu phành phạch. Đề: Hãy nêu những hiểu biết của em về nhà thơ Hàn Mặc Tử. Hàn Mặc Tử là một vĩ nhân của

thiên hạ, là một nhà thơ giàu có, là một người gan dạ hơn ai hết. Ông dám đem trăng - tài sản của nhân loại ra mà rao bán. Đề: Hãy tả một người thân của em. Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội da trắng hồng, đôi mắt sáng long lanh. Mỗi khi đói ông nội hay khóc nên bà nội phải chăm sóc rất cực. Đề: Tả buổi lao động ở trường em. Buổi lao động diễn ra rất nhộn nhịp, em đang đứng thì thầy chủ nhiệm hỏi: “Sao em không lao động cùng các bạn?”. Em đi làm ngay vì sợ thầy la. Em cầm con dao chặt mạnh vào mấy bụi cỏ, chúng nó van xin cho chúng một con đường sống, nhưng vì lệnh thầy khó cãi nên em quyết tâm làm sạch lũ cỏ đã hại chúng em phải lao động... Đề: Tả công việc của bác bảo vệ. Lúc ra chơi em và các bạn thường ra cổng để mua quà vặt. Khi tới cổng phải kêu là thưa thầy bảo vệ cho em ra ngoài thì mới được cho ra cổng. Đề: Tả về chú công an. Em rất yêu quý chú cảnh sát khu vực nơi em ở. Mắt chú rất tinh, tai chú rất thính, một lần gặp thằng ăn trộm, chú lao ra bắt ngay. Đề: Tả cây chuối. Sau vườn nhà em trồng rất nhiều giống cây ăn quả, nhưng em thích nhất là cây chuối do ông nội em trồng. Mỗi sáng em thường ra vườn, trèo lên cây hóng gió. Gió thổi làm những cành lá chuối rung rinh. Em rất thích ngồi trên cây chuối hóng mát. Đề: Tả bữa ăn đầm ấm của gia đình. Nồi lẩu sôi sùng sục như núi lửa sắp phun trào. Em nhìn thẳng nồi, há hốc mồm như để hít hết hương thơm của nồi lẩu. Anh em nói trêu: “Cắm đầu vào đấy thì hết ăn!”. Cả nhà cười hì hì

Nguồn bài viết từ: http://sinhviennganhang.com


ĐỪNG BAO GIỜ NÓI KHÔNG VỚI NHỮNG THỬ THÁCH MỚI VỚI NHỮNG THỬ THÁCH MỚI ĐỪNG BAO GIỜ NÓI KHÔNG Chắc hẳn độc giả của News còn nhớ anh chàng Trương Minh Giang, nguyên chủ tịch CLB Sife đã từng xuất hiện ở mục Gương mặt FMT (cái anh mà giành được suất đi thực tập ở Microsoft í á), và hôm nay thật vui khi chúng tôi lại có dịp được phỏng vấn một gương mặt khác đến từ Sife Hanu- chị Lý Khánh Hậu, chủ tịch đương nhiệm CLB. Hãy cùng chúng tớ gặp gỡ và khám phá con người chị ấy nhé! Dịu AC10; Linh FB10 Name: Lý Khánh Hậu DOB: 28/12/1990 Tình trạng hôn nhân: độc thân Nickname: Tiến sĩ, Hậu đậu >.< Sở thích: nghe nhạc Coldplay, đọc sách của Nicolas Spark, du lịch Công việc hiện tại: Chủ tịch Sife Hanu, Phó chủ tịch ban đối ngoại dự án “Doanh Nghiệp Xã hội cho sinh viên mang tên Giant Gurus of the Odyssey”” Câu nói ưa thích: “No one can make you feel inferior without your consent” – Eleanor Roosevelt

Xinh đẹp và giỏi giang

Trước khi gặp mặt, bọn mình đã được nghe những câu nhận xét đầy ngưỡng mộ về chị, đặc biệt là về ngoại hình như: “Nhìn chị ấy thích lắm, rất cao và tự tin ” (Mai Thùy AC09). Đến khi được tiếp xúc với chị ấy thì quả thật ấn tượng đầu tiên là một cô gái có đôi mắt to và thông minh, phong cách ăn mặc đơn giản mà cá tính, cùng cách nói chuyện thẳng thắn, cởi mở! Mở lại lý lịch trích chéo, hóa ra chị là cựu học sinh trường Hà Nội Armsterdam. Khi vào Hanu, chị ấy học chuyên ngành một là Tiếng Anh và chuyên ngành hai là Tài chính Ngân hàng. Đến năm thứ ba, chị giành được 1 trong 4 suất học bổng du học kéo dài 1 năm trong chương trình “Global undergraduate exchange program” được tổ chức hàng năm bởi Bộ Ngoại Giao Mỹ. Chị đã được chọn vào học tại Grand Valley State University thuộc bang Michigan, Hoa Kì. Ngoài ngành học chính là Tài chính Ngân hàng, chị còn học thêm một số khóa học về Quản trị và Khởi nghiệp, tham gia các chương trình tình nguyện, và thực tập tại các doanh nghiệp Mỹ.

Cuộc sống bên Mỹ cùng niềm đam mê du lịch

Tham gia giao lưu với các bạn sinh viên quốc tế ở Washington ( mặc áo dài bên trái)

Phần này là để dành cho những bạn còn “tò mò” về cuộc sống bên Mỹ nè! “Trước khi sang Mỹ, chị nghĩ về nó một cách ngây thơ lắm! Tất cả thông tin chị chỉ biết qua phim ảnh, báo chí và bạn bè thôi! Chị đã mường tượng về một đất nước mà thứ đều tuyệt vời - không bất công, không kì thị^^. Cho đến khi được trực tiếp tiếp xúc, và tham gia một khóa học bắt buộc về văn hóa và xã hội Mỹ, chị mới có được cái nhìn đúng đắn hơn về đất nước và con người nơi đây. Mỹ, cũng giống như nhiều quốc gia khác - tồn tại những vấn đề về sắc tộc, tôn giáo, giới tính, và các tệ nạn. Tuy nhiên, chị lại học được ở


họ những tính cách rất tốt như cách họ nhìn nhận và đối mặt với những sai sót của bản thân, luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến người khác” - cái này rất đáng để học tập à nha^_^! Là người yêu thích du lịch, chị ấy đã đi qua khá nhiều nơi, từ Malaysia, Singapore và đến Mỹ thì cũng không bỏ lỡ cơ hội khám phá các địa điểm trên đất Mỹ. Vậy chị ấy có được thêm những kiến thức gì qua những chuyến đi ấy nhỉ?- “(cười mỉm) Ngoài việc học hỏi và trải nghiệm sự khác nhau của các nền văn hóa, chị còn nhận ra rằng kiến thức của mình về Việt Nam còn ít ỏi quá. Khi đi du lịch, mình có nhu cầu học hỏi văn hóa của người bản sứ, thì họ cũng như vậy, muốn được biết thêm về văn hóa của mình. Chị đã bị hỏi rất nhiều lần, và cũng rất nhiều lần ăn quả “bí” đấy em ạ!( cười phá lên)”

SIFE và những hoạt động ngoại khóa

Tháng 8 vừa qua, chị ấy được bổ nhiệm vị trí chủ tịch SIFE một trong những CLB đang gặt hái được nhiều thành công của ĐH Hà Nội. Chia sẻ về sự kiện này, chị cảm thấy rất cảm kích trước sự tin tưởng của các bạn trong CLB dành cho mình và càng băn khoăn, trăn trở về việc làm sao để dẫn dắt câu lạc bộ đi lên và tiếp nối thành công của những năm trước. Tuy nhiên đối với các dự án của SIFE, chị coi sự hiệu quả và tầm ảnh hưởng các dự án với cộng đồng là điều quan trọng nhất chứ không phải giải thưởng. Để làm được điều đó, kĩ năng làm việc nhóm hiệu quả là một điều cần thiết. Mong muốn lớn nhất bây giờ của chị là xây dựng một nền văn hóa riêng cho SIFE đậm chất Hanu và một môi trường giao tiếp Một chuyến tình nguyện tại YWCA- một trung hiệu quả hơn trong nội bộ cũng như đối ngoại. tâm dành cho phụ nữ và trẻ em bị bạo hành gia đình (Người thứ 2 từ bên phải) Ngoài ra, trong dịp hè vừa qua, chị ý còn làm lễ tân tại khách sạn InterContinental Hanoi Westlake. Tuy không liên quan trực tiếp đến chuyên ngành học nhưng nhờ nó, Hậu có cơ hội hiểu thêm về ngành dịch vụ, trau dồi khả năng tiếng Anh và hơn hết là mở rộng mối quan hệ với nhiều người, có thêm nhiều bè bạn. Hiện nay, chị ấy tiếp tục thử sức mình với vai trò Phó chủ tịch về đối ngoại trong dự án “Doanh nghiệp xã hội cho sinh viên”.

Học tập và những dự định

Đảm đương nhiều công việc như vậy, lại học cùng lúc hai ngành, vậy làm thế nào để chị quản lý quỹ thời gian hiệu quả? Chị chia sẻ: “Hậu cho rằng điều quan trọng là phải biết phân chia công việc theo thứ tự ưu tiên trong từng thời điểm khác nhau. Bên cạnh đó, việc lên kế hoạch và làm theo đó là điều cần thiết. Công cụ nhắc việc trên máy tính hay sổ planner cũng rất hiệu quả cho việc quản lý thời gian.” Ngoài ra, khi bản thân cảm thấy áp lực và mệt mỏi, chị ấy khuyên lúc đó không nên cố gò ép bản thân, tranh thủ nghỉ ngơi sẽ giúp đầu óc thoải mái. Chia sẻ với FMT Newsletter về dự định trong tương lai, trước hết chị muốn hoàn thành tốt việc học ở trường cũng như những hoạt động tại CLB SIFE. Nếu có thời gian, chị dự định học thêm tiếng Tây Ban Nha (chị ý có rất nhiều bạn bè nói ngôn ngữ này nha ^^) và đặt chân tới nhiều vùng đất hơn để yêu và hiểu nhiều hơn về quê hương, đất nước mình đang sống. “Thay cho lời kết, nhân dịp kỉ niệm 10 năm thành lập FMT, Khánh Hậu chúc các bạn sinh viên FMT mạnh dạn hơn, dám thử thách bản thân để đạt được thành công trong cuộc sống. Em cũng muốn gửi lời tri ân sâu sắc tới các thầy cô giáo luôn nhiệt tình chỉ dạy, ủng hộ chúng em trong học tập cũng như hoạt động ngoại khóa. Chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, công tác tốt, và tiếp tục truyền lửa cho các thế hệ sinh viên khoa mình!”.


<Sưu tầm>

L

isa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông... -Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần? Cô giáo đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe:" 70 nhân 7 lần! " Lisa kéo tay Brent - em trai cô: - Thế là bao nhiêu lần? Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rồi bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Câụ học pianô từ năm lên bốn, kèn darinet năm lên bảy và giờ đây cậu đang chinh phục cây kèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi một thứ: bóng rổ, hai chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô. Sau giờ học, hai chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm. - Em ổn cả chứ? Chị lỡ tay thôi mà! - Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thú 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé! Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm. Hôm sau, hai chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng "chiến thắng". - Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ. Lisa đỏ mặt: - Chị xin lỗi! Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ cộng 488 lần thôi, phải không? Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ một biểu đồ với 490 hình vuông: - Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai & em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo một ô. - Miệng nói, tay Lisa đánh dấu hai ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường. Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent & đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích. - Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì vơi em nữa đâu.


Brent chỉ cười :"Phải, phải". Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực. Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện :" 2 giờ chiều ngày mùng 10 nhé!" Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại. - Brent này, khi nào con biểu diễn? - Mẹ hỏi. - Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời. Lisa lặng mãi mới lắp bắp: - Ôi! .... Hôm nay ngày mấy rồi ạ? - 12, có chuyện gì thế? Lisa, bưng mặt khóc nức lên: - Biểu diễn... 2 giờ.... mùng 10.... người ta gọi điện.....tuần trước.... Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào những gì Lisa nói. - Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi??? - Brent hỏi. Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại một mảnh giấy dặn mọi người yên tâm. Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: " Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa". Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi. Rất lâu sau, có lần gặp lại người láng giềng cũ, bà Nelson. -Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... - Bà ta mở lời. Lisa ngạc nhiên: -Sao ạ? Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà. Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có một tờ giấy lớn: "Lisa yêu quý, Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị. Yêu thương, Brent" Mặt sau là một tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hối bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có một ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ : "Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi!"


Ngân Giang Nguồn www.hotcourses.vn


LỄ TỰU TRƯỜNG VÀ NGÀY RA MẮT, TUYỂN DỤNG CỦA CÁC CÂU LẠC BỘ Như đã thành thông lệ, một năm học mới bắt đầu cũng là tiếng chuông báo hiệu cho hàng loạt các hoạt động trường lớp được diễn ra. Ngay khi các tân sinh viên mới nhập học thì các câu lạc bộ đã bước ngay vào chiến dịch opening và tuyển dụng. Mọi ý tưởng đều được vận dụng với hi vọng đợt tuyển dụng này sẽ thu hút được nhiều nhân tài cho câu lạc bộ mình. Chúng ta có thể theo dõi lịch tuyển dụng để có thể dễ dàng đăng kí tham gia như sau: LAF Opening vào ngày 6/10 FMT Newsletter sẽ có đợt tuyển dụng vào 8/10 SIFE Hanu Opening đựơc tổ chức vào ngày 11/10 CLB khác như HJC và DEL sẽ tuyển dụng vào cuối tháng 10 đầu tháng 11/2012

CÁC CUỘC THI VỚI CƠ HỘI THỰC TẬP HẤP DẪN Các câu lạc bộ đầu năm học đã tổ chức các cuộc thi quy mô để giúp sinh viên thể hiện bản thân và tìm kiếm những phần thưởng, cơ hội thực tập giá trị. Cuộc thi " Tìm kiếm tài năng lãnh đạo 2012" của DEL Hanu với chủ đề "Master of Marketing". Hiện tại cuộc thi đang bước vào giai đoạn gay cấn. Người thắng cuộc sẽ có cơ hội thực tập tại Sunway Hanu. Dự tính vòng chung kết sẽ diễn ra vào ngày 11/10/2012. Clb HAC với cuộc thi “The future accountant contest 2012” cũng vừa kết thúc vòng hồ sơ. Các vòng sau kéo dài từ 6/10 – 29/10. Đội giành giải nhất, ngoài học bổng từ Sunway Hanu, còn nhận được cơ hội thực tập tại KPMG.

ALOHA VÀ ĐẠI LỄ KỈ NIỆM 10 NĂM THÀNH LẬP FMT Những ai là thành viên của đại gia đình FMT không thể không biết tới một chương trình tầm cỡ được diễn ra hàng năm, vào đầu năm học, nhằm chào mừng tân sinh viên của khoa: đại lễ ALOHA. Năm học mới 2012 này đối với khoa FMT còn đặc biệt hơn nhiều bởi sự kiện kỉ niệm 10 năm thành lập. Vì vậy, sự kết hợp của hai sự kiện đặc biệt này vào tháng 11 tới sẽ báo hiệu một chương trình không thể bỏ lỡ, vô cùng hoành tráng và náo nhiệt. _Nguyễn Thị Giang_


Trong số báo đặc biệt kỉ niệm 10 năm thành lập Khoa, hãy cùng lắng nghe những chia sẻ rất chân thành, sâu lắng của cô Đỗ Vân Anh, Phó Chủ Nhiệm Khoa Quản Trị Kinh Doanh và Du Lịch của chúng ta nhé.

C

âu chuyện bắt đầu với những chia sẻ của cô về thú vui đọc sách. Đối với cô, việc đọc sách có lẽ đã trở thành một thói quen. Nhớ lại hồi còn đang du học ở University of Sydney, cô đã đọc rất nhiều sách, có lẽ vì có quá nhiều thời gian rảnh rỗi bên đó. Thông qua việc đọc sách, cô đã có một vốn kiến thức về cuộc sống, về lịch sử Việt Nam, và thậm chí là về giới trẻ hiện nay nữa  Nói về khoảng thời gian đi học của mình, cô thừa nhận mình có duyên với học hành và thi cử. Mặc dù hồi cấp 3 học trường Hoàn Kiếm, cô “học dốt” năm lớp 10, do bỡ ngỡ bởi những thay đổi so với hồi cấp 2, nhưng đến năm lớp 12 thì cô lại “học tốt”, đã thi đậu đại học với số điểm rất cao và được học bổng đi học ở Hungari. Tuy nhiên, cô quyết định ở lại Việt Nam và học ngành Kế Toán. Lúc ra trường, cô đã đi làm ở KPMG và cũng bắt đầu học ACCA. Chỉ một thời gian ngắn sau, cô lại thi đỗ học bổng du học thạc sĩ tại University of Sydney. Sau khi trở lại Việt Nam, cô đã tiếp tục học và lấy được chứng chỉ ACCA. Quãng thời gian đi học của cô thật là… dài! Năm 2004, số phận đã đưa cô đến với gia đình FMT. Lúc này, Khoa còn rất “mới’, nhưng đã có một môi trường làm việc thân thiện và hiện đại. Cô cảm thấy rất “OK” và quyết định ở lại đây. Cô cũng

là một trong những giảng viên đầu tiên của Latrobe. Dần dần, tình yêu với nghề giáo lớn lên và cô hiện tại đang chuyên tâm vào công tác giảng dạy tại trường. Cô cũng hào hứng kể rằng, có lẽ vì “học dốt” nên cô luôn tìm cách để bài giảng của mình thật đơn giản, dễ hiểu để các bạn sinh viên dễ tiếp thu hơn. Cô giảng rất kĩ và chi tiết, khuyên các bạn sinh viên phải nỗ lực hết mình, đơn giản vì “đa số chúng ta chỉ là người bình thường”. Cô luôn muốn sinh viên của cô phải “có kiến thức” và “thành người”. Nói về các bạn sinh viên FMT, cô cảm thấy hài lòng vì sinh viên FMT học hỏi rất nhanh, và có khả năng chịu áp lực cao. Cô cũng rất “hâm mộ” vì sự năng động của sinh viên hiện nay, và cũng kể về một vài “tấm gương” mà cô thấy ấn tượng. Đối với sinh viên FMT, cô luôn cảm thấy có động lực để cố gắng truyền đạt kiến thức. Tuy nhiên, cô cũng nhắn nhủ với các bạn rằng chúng ta cần hiểu rõ bản thân, biết khiêm tốn, và luôn có ý thức cầu tiến. Mỗi chúng ta cũng cần có một kế hoạch học tập rõ ràng, và nên cố gắng ra trường đúng hạn. Một lời khuyên từ cô: để có được 1 vị trí ở một công ty tốt, cần phải tạo ra một sự khác biệt trong CV của bản thân- market yourself, gây được ấn tượng với nhà tuyển dụng. Khi đến với bất kì một công việc nào, chúng

Profile Full name: Đỗ Vân Anh Hobbies: Đọc sách (Đủ các thể loại: Trinh thám, lãng mạn, kinh điển, hiện đại, cả “teen” nữa nha…) Favorite Quotation: We have the word “best”. But we also have the word “better” ta cũng cần có tâm huyết để làm việc đến nơi đến chốn và sự tự tin cũng đóng vai trò quan trọng không kém đấy nhé. Cô tin rằng, sự thành công của sinh viên cũng là sự thành công của bản thân cô và các thầy cô giáo khác – “sản phẩm” của các thầy cô mà! Chỉ có một quãng thời gian ngắn ngủi được chuyện trò với cô, nhưng chúng tôi đã được nghe những tâm sự, chia sẻ và những lời khuyên quý báu của cô cho tương lai. Cô cũng rất cởi mở và hào hứng khi kể về khoa mình, các bạn sinh viên và những kỉ niệm ở đây nữa. …Và cô luôn cười rất tươi, không giống trên lecture chút nào đâu. Thay mặt cho các bạn sinh viên FMT và FMT Newsletter, chúng em cảm ơn những đóng góp lớn lao của cô dành cho Khoa, cũng như những bài giảng rất hay và dễ hiểu. Chúng em chúc cô luôn hạnh phúc, khỏe mạnh để tiếp tục nuôi dưỡng những thế hệ sinh viên FMT tài năng tiếp theo. Thực hiện: Anh Vũ- Triệu Trang


SỢ YÊU

H

uy quay lưng bước đi sau khi nói chia tay, không cần quan tâm Vân vẫn sững sờ. Một nỗi sợ hãi ùa về. Phải chăng Huy nói thật, lần đầu tiên trong suốt 3 năm yêu nhau, Huy là người quay lưng về phía Vân và đi trước … Huy không gọi điện và nhắn tin những ngày sau đó. Những câu hỏi dai dẳng đeo bám không chịu buông tha trong đầu, hàng ngàn lí do Vân mò mẫm, rồi nỗi nhớ cồn cào cuộn lên. Cuối cùng, Vân gạt phăng cái tự ái sang một bên mà vớ lấy điện thoại bấm số Huy. Sau hồi chuông dài, Huy nhấc máy. Giọng nói lạnh băng. Huy nói điều gì mà Vân chỉ nhớ rằng: “Chúng ta đã yêu nhau đủ nhiều rồi, chia tay nhau thôi. Thế em nhé.” Tiếng cúp máy tít dài vang bên tai Vân. “Yêu đủ nhiều” – Huy nói Huy đã yêu Vân đủ? Huy tỏ ra không quen Vân khi chẳng may chạm mặt những ngày sau đó. Vân cũng chẳng nhún nhường, trưng cái vẻ mặt lạnh lùng hờ hững mà đáp trả. Huy tránh Vân, Vân tránh Huy, hoặc cả hai cùng tránh gặp mặt nhau. Cái lạnh từ hai phía dần đông cứng

Cánh Gà Nướng khối tình cảm từ lâu vun đắp. Huy xa Vân, Vân chấp nhận không một lần níu kéo. Vì ngày ấy, Vân cao ngạo lắm. *** Vân Tôi tìm thấy mình như con mèo ướt sũng trên vai thằng bạn. Chẳng phải lần đầu tiên tôi khóc sau khi anh nói chia tay. Nhưng hôm nay, tình cờ gặp nhau trong khuôn viên bên thư viện, anh đã kéo tôi lại. Có lẽ nào anh muốn giải thích? Tôi gạt tay anh ra, mỉm cười và bước tiếp, bao kỉ niệm về anh lại lao đến bóp chặt cảm xúc. Tôi là ai chứ? Tôi đã ngẩng cao đầu mà bước đi, thế mà giờ vẫn bẹp dí như một kẻ thất trận. Đã bao lần tôi ước anh quay lại bên tôi, nói lời xin lỗi. Thế mà khi anh níu tôi lại, lý trí của sự cao ngạo không cho phép, hoặc tôi chẳng thể đủ dũng khí mà đối mặt với anh. Thời gian trôi, những tưởng mọi thứ đã xóa nhòa…Tôi đâu có sai gì? Sao tôi phải sợ? Hay vì tôi quá sợ anh nhận ra tình cảm của tôi vẫn còn sâu đậm lắm? Rằng trong tình yêu, ai yêu nhiều hơn sẽ là người thua cuộc? Và

Sợ yêu


trong trò chơi tình yêu này, anh đã thắng. Giờ tôi khóc, vì sẽ chẳng lần nào anh níu tay tôi như thế nữa, chẳng bao giờ được nghe lời xin lỗi đó từ anh. Vì anh, anh cũng cao ngạo lắm. *** Tôi không điên dại mà hủy hoại cuộc sống không anh những ngày sau đó. Tôi kiên cường và bản lĩnh. Tôi mạnh mẽ đủ để biến những ngày sau là chuỗi ngày hò hét trong những chuyến phượt đêm, những sáng triền miên trên thư viện, lang thang nhà sách, đắm mình trong lớp học bơi chiều, gò mình với bài thuyết trình mỗi tối… Thế nhưng, tôi cũng thừa yếu đuối để mỗi đêm về lại lăn lộn một mình với suy nghĩ vẩn vơ. Tôi chưa đủ xinh? Tôi chưa đủ giỏi? Mối tình đầu hằn sâu trong nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, bị quên lãng. Tin vào gì khi tình yêu của ba năm lại có kết thúc như thể một trò đùa của hai kẻ cao ngạo? Cứ đêm đến là nỗi trống trải cô đơn lại ùa về, lôi bóng anh ra, to hơn bất cứ cái lí trí nào. Đêm – nơi mà cảm xúc thật nhất, là khi tôi thấy mình nhỏ bé và bất lực biết bao. Làm sao hai người đã từng gần nhau qua từng hơi thở của những nụ hôn dài, giờ mỗi đứa lại miệt mài tìm đường cách xa nhau trong cuộc sống. Dẫu biết rằng cuộc sống không thiếu được những khoảng trống, nhưng trống tình cảm thì biết bám vào đâu mà lấp đầy?! Tình yêu làm con người ta mụ mẫm, làm lí trí người ta sụt giảm. Tôi tự nhủ hàng nghìn lần rằng tình yêu ấy sẽ chẳng còn là điều mà tôi tôn thờ, thế mà hằng đêm vẫn thiếp vào trong mơ, khi mắt tôi vẫn còn đang nhòe ướt… *** Minh Tôi bên Vân từ những ngày đầu vào đại học, hai đứa hẳn có duyên. Tôi bên Vân đi qua biến động của mối tình đầu, đi qua bao tâm trạng ẩm ương thất thường của nó. Cái ngày đó, cái ngày Vân tèm lem nước mắt, nó như con mèo sũng nước mà Chúa nhặt và vắt lên vai tôi. Yếu ớt mà cứng đầu, dường như chẳng còn chút sức nào nhưng nó vẫn gồng lên mà gào: “Tại sao…tại sao thế?”. Tôi cứ để Vân tựa lên vai, một tay đưa qua quàng lấy vai nó vỗ nhẹ, tay kia buông thõng, lặng thinh chẳng nói gì. Nghe tiếng nó lạc đi, hơi thở đứt từng quãng, tay nó túm chặt lấy áo tôi để giữ cho đôi chân không khụy xuống… Tôi thấy tim mình như thắt lại. Vậy mà, sau cái lần Vân gục lên vai tôi nức nở, chẳng lần nào tôi thấy Vân như thế nữa, dù có lúc, tôi thấy mắt Vân buồn đến não lòng, mà miệng vẫn liến thoắng “liên thiên”. Nó vượt qua nỗi đau một cách đáng ngạc nhiên, hoặc ngụy trang cho vết thương một cách đáng sợ. Vân lanh chanh, nhăng nhố như một con vẹt, lúc nào nó cũng toe toét và tràn đầy năng lượng. Vân lao

vào cuộc sống như thiêu thân, dám làm đủ trò dù là “điên” nhất. Thế rồi có những sớm thức giấc, mắt Vân mọng lên. Phải chăng có những chuyến khóc đêm thầm lặng – những chuyến đi về quá khứ một mình? Tôi vẫn đi bên Vân những ngày như thế, như một kẻ im lặng song hành cân bằng với con người ồn áo đó. Có những lúc tôi ngắm Vân và bật cười, rồi giật mình như choàng tỉnh. Vân vẫn thế, đi bên tôi ngô nghê hát, giật tóc, xoa đầu, vỗ vai, kéo áo tôi hồn nhiên như một đứa trẻ. Nó tựa như một thiên thần chẳng cần ai bận tâm… *** Vân Tôi dần cân bằng với cuộc sống, tức là hằng đêm đã bớt mộng mị về Huy. Dù rằng cái kết của câu chuyện là một nỗi tổn thương lớn, cả về vẻ cao ngạo và kiêu sa của tôi trước đây, lẫn cả thứ tình cảm thiêng liêng tôi dành hết cho tình đầu. Do tình yêu hay do chia tay? Nó làm tôi thay đổi, thay đổi đến mức tôi tự nhận ra được điều đó. Tôi học cách chấp nhận rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng theo ý mình, dù có cố gắng thế nào đi nữa. Tôi cũng học cách chấp nhận rằng, tình cảm cho đi và nhận lại không bao giờ có thể cân bằng, nhưng nên hạnh phúc vì điều đó, vì chỉ riêng trao tình cảm cho người mình yêu đã là một niềm hạnh phúc lớn rồi. Nhưng tôi không học cách quên, học cách chấp nhận từ bỏ được, dù không phải cứ đi đến cùng một con đường, cánh cửa sẽ mở với chiếc chìa mình giữ. Tôi đã thấy anh nắm tay một cô gái mới. Cách anh đùa cô gái đó, chẳng giống anh trước đây, và đó như một điều an ủi. Tôi không là tất cả, thì tôi cũng mong tôi là duy nhất. Và, tôi vẫn đợi… Cuộc sống vốn dĩ rất công bằng. Nó mang Huy đi ra khỏi cuộc sống của tôi, thì cũng để Minh xuất hiện làm vơi đi phần nào nỗi trống trải. Dù lối so sánh ấy rõ ràng là khập khiễng: Huy là người yêu, còn Minh lại là một thằng bạn. *** “Because of you, I never stray too far from the sidewalk Because of you, I learned to play on the safe side so I don’t get hurt…” Mắt vẫn nhắm tịt vơ điện thoại, trượt tay lên màn hình, đưa máy lên tai ú ớ: - Vân, xuống dưới sân, mau. (Là giọng của Minh) - I…âu (đi đâu?) - Nhanh. End call. Đưa máy lên nhìn đồng hồ, 8h sáng. Tôi ngóc đầu nhìn ra cửa sổ phòng trọ, nắng đẹp vờn trên mấy chùm nhãn xanh lè. Minh với phong cách ngắn gọn luôn kéo được tôi ra khỏi những cơn lười oằn mình trên giường của một ngày Chủ nhật như thế. Đã bao

Sợ yêu


lâu rồi, nó là cái đứa luôn chủ động kéo tôi đi chơi và lẽo đẽo bị động theo tôi đến những nơi tôi muốn. Cuộc sống giản đơn không vội vã, tôi yêu cái cảm giác nhẹ nhõm yên bình mà thằng bạn mang tới. Cảm giác vững chãi của một điểm tựa, đôi khi dịu dàng như mây mùa nắng. Tuyệt nhiên không phải là tình yêu… Gió hồ lồng lộng, những con thuyền mấp mé bập bềnh. Hương gió, nước, mây, trời hòa quyện một mùi ngai ngái nồng nàn. Tôi đi trước Minh vài bước, lẩm nhẩm mấy bài hát mà lời thì tôi bịa còn nhạc thì tôi xuyên tạc. Tâm trạng cực kì thoải mái, tôi nhắm mắt đón gió mơn man… Bất giác Minh kéo tay tôi lại. Tôi giật mình, mắt tròn xoe nhìn cậu ấy. Minh đưa cả hai tay lên giữ vai xoay tôi lại, tôi vung tay ra mà chẳng được. Minh nhìn, cái nhìn đầy si mê như xoáy sâu vào toàn bộ tâm can tôi vậy. Tim đập loạn nhịp, tôi thấy mình co rúm vào, nhỏ tí và bất động. Tự nhiên sợ cái nhìn đó ghê gớm, tôi đủ nhạy cảm để đoán Minh nghĩ gì. Quay mặt tránh ánh mắt ấy, muốn hét lên mà hơi thở dồn dập ngăn lại, tôi nghe từng từ bên tai lời Minh thì thầm: “Minh thích Vân”. *** Minh Tôi không ngờ Vân phản ứng hệt như một đứa trẻ như thế, khi tôi nói tôi thích Vân. Chỉ là thích thôi nhưng thực sự vẫn muốn Vân biết tình cảm đó. Vân cắm đầu chạy mà chẳng ngoái đầu lại. Cảm giác gì đó dâng đầy, ứ nghẹn. Cố gắng lắm mới dám nói ra tình cảm của mình, thế mà nó phản ứng làm tôi dở cười dở mếu. Vân vẫn luôn dựa dẫm vào vai tôi hồn nhiên như một đứa trẻ, vẫn nũng nịu đòi ăn kem vào mùa hè và hạt dẻ nóng vào mùa đông, vẫn ganh tị so đo với tôi từng hạt ô mai (dù tôi luôn nhường nó hết)… Có lẽ hôm nay, tôi đã làm Vân sợ. Nhạc chuông điện thoại của Vân, bài Because of you đầy tâm trạng. Mấy lần bảo đổi mà Vân chẳng nghe. Giờ này, chắc hẳn nó lại đang bẹp dí ở đâu đó, không nhấc máy tôi gọi để nghe bài hát quái quỷ này, rồi nhớ tới cái mối tình đầu đáng nguyền rủa của nó chứ không phải tôi. Và biết đâu, nó lại khóc. Rồi tôi tìm thấy Vân trong cái xó xỉnh của hiệu sách tí teo treo trên gác 2 trong cái ngõ hẻm quen thuộc. Nép mình vào một quầy sách bụi bặm, Vân mặc cho nước mắt lã chã rơi. Hình như Vân thất vọng về hành động của tôi, vì Vân chỉ luôn coi tôi, đối xử với tôi như một người bạn. Tôi đưa cho nó gói khăn giấy, chẳng nhìn Vân, tôi ngồi xuống bên cạnh, vớ một quyển truyện trong khi đợi nó sụt sịt nốt. Được một lúc, Vân nín thinh, ngồi im lặng. Tôi quay sang và bắt gặp ánh mắt nó, như đang muốn chất vấn tôi.

- Cậu… - Tớ, - Tôi nói – Để tớ nói trước. Có thể, Vân vẫn còn sợ yêu lắm. Nhưng, tớ chỉ muốn Vân đừng để quá khứ đóng cửa trái tim cậu quá lâu. Hãy để một ai đó bước vào cuộc sống và giúp cậu chăm sóc bản thân cậu. Chỉ là thích thôi nhưng thực sự vẫn muốn Vân biết tình cảm đó. 2 tuần nữa Minh sẽ bay vào Nam và làm việc cho công ty của bác… *** Vân Chào tạm biệt Minh xong, tôi ra về trước. Tôi không muốn nhìn thấy hình ảnh thằng bạn quay đi. Lúc khuất sau cửa rồi, tôi mới khóc. Giây phút Minh nói thích tôi là khi tôi sợ nhất, tôi sợ mất một người bạn như nó. Phải làm sao đây? Làm sao để vẫn đi bên Minh mà không cho nó nghĩ về tôi như một người đặc biệt? Nhưng bây giờ, chỉ một tiếng đồng hồ nữa thôi, tôi sẽ cách xa Minh cả nghìn cây số, sẽ chẳng còn cú điện nào của tôi có thể kéo Minh đến với tôi trong vòng 15 phút như mọi lần cả. Chẳng còn những sáng lang thang, những bữa ăn chiều muộn, những bản tình ca dịu ngọt chia đôi tai nghe… Tôi thấy hoang mang và thật sự trống trải. Tôi buồn. Tôi nặng trĩu. Tôi nhớ đến Huy. Tôi để anh đi mà chẳng níu kéo. Anh quay lưng lại, chẳng níu tôi, tôi cho là anh ác lắm. Thế mà giờ Minh đi, tôi cũng chẳng níu nó một lời, dù biết chắc nếu giữ Minh sẽ ở lại. Tôi lại là người ác. Minh ăn nói hời hợt, phủi chuyện cho qua nhưng nó sẽ còn nhớ tôi đủ dài, đủ lâu, đủ da diết để làm đau chính nó. Tiếc rằng, tôi đủ tinh tế của một đứa con gái để cảm nhận, mà chẳng đủ dũng khí cho một tình yêu để đáp trả… Lời Minh nói vẫn còn bên tai: “Vân, liệu khi tớ trở về, ấy có còn sợ yêu?” *** Truyện dừng mà chưa phải là kết. Dù có kết thế nào đi chăng nữa thì tôi đều mong đó là một cái kết có hậu cho tất cả mọi người, vì rằng, trong truyện hay trong cuộc sống, hạnh phúc luôn là điều chúng ta mong muốn, và xứng đáng có được. À còn một điều nữa tôi muốn nói: trong tình yêu, chẳng có ai là kẻ thắng người thua. Nếu còn yêu, hãy níu kéo, chỉ một lần thôi cũng được. Đừng để cái cao ngạo đánh mất đi người mà bạn thực sự yêu thương, tình yêu mà bạn thực sự tha thiết…

Sợ yêu


Điểm tin kinh tế tháng 9 - 2012

4/9

Việc thanh toán cổ phiếu được rút về 9h sáng ngày T+3, so với 15h ngày T+3 như trước đó.

5/9

21/9

-Ngân Giang ( tổng hợp) Nguồn http://www.mof.gov.vn http://www.moit.gov.vn http://www.petrolimex.com.vn/

Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF) công bố Bảng xếp hạng năng lực cạnh tranh toàn cầu năm 2012 - 2013, theo đó, Việt Nam tụt xuống thứ 75 trong số 144 nền kinh tế, trở thành nước đứng gần cuối trong khu vực ASEAN về năng lực cạnh tranh, chỉ đứng trên duy nhất Campuchia.

Cục Dữ trữ liên bang Mỹ (FED) quyết định bán 400 tỷ USD trái phiếu ngắn hạn của chính phủ Mỹ và mua lại các khoản trái phiếu dài hạn để giải cứu thị trường tài chính. Theo nhận định của các chuyên gia, xuất khẩu của Việt Nam có thể hưởng lợi từ gói kích cầu này. Nhiều ngân hàng TMCP lớn như ACB, Eximbank, Sacombank ráo riết huy động vốn bằng cách đẩy lãi suất lên cao, ở mức 13%/ năm ( kì hạn 13 tháng), đặt ra câu hỏi về thanh khoản ở các ngân hàng trong nửa cuối năm 2012. Giá vàng, dầu thô trên thế giới đang trên đà tăng, kéo theo sự tăng giá liên tiếp của giá vàng và xăng dầu trong nước trong tháng qua. Hiện, giá vàng trong nước vượt mốc 47 triệu đồng/ lượng, giá xăng A92 đạt 23 650 đồng/ lít, giá dầu diesel 0.05S chạm ngưỡng 21,850 đồng/ lít


[DEL HANU] Chung kết cuộc thi CAO THỦ MARKETING 18/10/2012

C

hiều 27/9/2012, tại phòng 801 nhà C trường Đại học Hà Nội, lễ khai mạc và vòng loại cá nhân của cuộc thi CAO THỦ MARKETING được tổ chức bởi câu lạc bộ DEL HANU đã chính thức được bắt đầu với sự góp mặt của các vị khách quý là các thầy cô trong Khoa quản trị và du lịch, các nhà tà trợ cũng như giám khảo vòng loại nhóm cùng với 114 thí sinh tham gia dự thi.

bạn đã học được rất nhiều điều bổ ích. 4 đội chơi xuất sắc nhất được vào chung kết là các đội Neway, Ferbi, F5 và HTML – những HANUers bản lĩnh, tài năng, đam mê và yêu thích Marketing. Với đề thi chính thức đã nhận từ nhà tài trợ vàng SUNWAY , họ đã sẵn sàng lên kế hoạch hành động với những trải nghiệm thực tế của Marketers. Vòng chung kết của cuộc thi sẽ diễn ra vào 17h00 ngày 18 tháng 10 tại phòng 901C, trường Đại học 17h35, buổi khai mạc kết thúc, các thí sinh bắt đầu làm Hà Nội và hứa hẹn sẽ mang đến những điều thú vị, bài thi. Thời gian làm bài kéo dài 1 tiếng, gồm 30 câu bổ ích cho tất cả những ai quan tâm và yêu thích trắc nghiệm và 1 câu tự luận.Tất cả các thí sinh vượt qua Marketing. vòng 1 Thử Thách sẽ bước tiếp vào vòng 2 diễn ra vào ngày 29/9, vòng thi loại nhóm mang tên ĐỐI ĐẦU. Một điều sẽ không khỏi gây háo hức cho tất cả khán giả đến với đêm chung kết là các bạn sẽ có cơ hội NHẬN QUÀ TẶNG CÓ GIÁ TRỊ đến từ Nhà tài trợ TOROTO COFFE VÀ TEENY PIZZA với tổng giá trị giải thưởng dành cho khán giả lên tới 6 TRIỆU ĐỒNG. Cuộc thi Năng lực lãnh đạo 2012 – chủ đề CAO THỦ MARKETING Đơn vị tổ chức: DEL HANU https://www.facebook.com/delhanu Đơn vị tài trợ: SUNWAY HANU http://acca.hanu.vn/ Hotcourses Vietnam http://www.hotcourses.vn/ YESE http://yese.vn/ Tiin.vn http://tiin.vn/ Tiền Phong online: http://www.tienphong.vn/

Toàn cảnh vòng 1 - Các thí sinh làm bài nghiêm túc Chiều ngày 29/9/2012, vòng 2 của cuộc thi "Cao thủ Marketing" đã diễn ra thành công tốt đẹp. Trải qua vòng sơ tuyển và vòng loại cá nhân, 48 thí sinh - 8 đội chơi xuất sắc nhất đã tham gia tranh tài trong không khí vô cùng gay cấn và căng thẳng. Bắt đầu từ 13h15 đối với 4 đội chơi đầu tiên và 15h30 với 4 đội tiếp theo, các thí sinh đã có mặt đông đủ taị phòng 609 và 613C,nét mặt thí sinh nào cũng có chút hồi hộp xen lẫn háo hức chờ đợi. Đội chơi thuyết trình về case của Ban giám khảo Kết thúc cuộc thi là sự đánh giá rất khách quan, những bài học kinh nghiệm vô cũng quý báu của Ban giám khảo dành cho các đội chơi. Dù 4 đội chơi sẽ phải chia tay cuộc thi sau vòng chơi này nhưng tin chắc rằng các

Đội chơi thuyết trình về case của Ban giám khảo


FMTNewsletter_báo tháng 10/2012  
Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you