Page 1


2


MỤC LỤC 1. MẸ ĐẺ VÀ MẸ NUÔI 2. NƠI CHUẨN BỊ CHO NHỮNG CHUYẾN ĐI XA 3. LÊN MẶT ĐẤT, GẶP NGƯỜI CHỊ TỐT BỤNG 4. GẶP LẠI NHỮNG NGƯỜI BẠN 5. NHẠC SĨ PHONG CẦM VÀ VIỆC ĐỔI TÊN BAN ĐỒNG CA 6. TIẾNG LÀNH ĐỒN XA 7. NHỮNG VỆT SÁNG LẠ BAN ĐÊM. NHẠC SĨ PHONG CẦM MẤT TÍCH GIỮA BAN NGÀY 8. BÍ MẤT ĐƯỢC KHÁM PHÁ. TRƯỚC LỜI MỜI THIỆN CHÍ. 9. TỪ LÀNG TRE XANH ĐẾN BIỂN XANH 10. NHỮNG CHIẾC PHAO BƠI VÀ TIẾNG VỖ TAY 11. BỨC TƯỜNG VÔ HÌNH. VÀ TIẾNG GỌI ĐI XA 12. NHỮNG NGƯỜI LÍNH TRONG RỪNG XA MỘC 13. CHIẾN TRANH! 14. CHUYẾN XE VỀ THÀNH PHỐ. NHỮNG TỜ QUẢNG CÁO 15. MÙA HÈ SẮP TẮT VÀ BÀI HÁT CUỐI CÙNG 16. ĐOẠN KẾT

3


Mỗi người đến, hát bài hát của mình, rồi đi… M.GORKI

4


1. MẸ ĐẺ VÀ MẸ NUÔI Các bạn trẻ thân mến ơi, chắc các bạn đều sống qua những mùa hè tươi đẹp rực rỡ ánh nắng. Và chắc là các bạn đều đã gặp gỡ họ nhà ve chúng tôi. Nếu có bạn nào đó cố tình không nhìn đến chúng tôi đi nữa thì bên tai hẳn cũng đã có lần vang lên tiếng ve mùa hè ca hát. Nhưng các bạn có biết không, trước khi đến với mùa hè tươi sáng, mỗi chúng tôi đã phải sống trong bóng tối dưới mặt đất mười tám năm kia đấy. Mười tám năm, đấy là thời gian đủ cho một đứa trẻ vừa cất tiếng chào đời trở thành một công dân, một người lớn. Còn đối với họ nhà ve chúng tôi, mười tám năm ấy, chúng tôi sống trong sự nuôi dưỡng, chăm sóc của Mẹ Đất, chắc các bạn sẽ ngạc nhiên về điều tôi vừa nói. Nhưng đấy là điều hoàn toàn có thật. Các nhà sinh vật học của các bạn nghiên cứu đời sống chúng tôi đã bảo đảm điều đó trên giấy trắng mực đen. Ở đây tôi không muốn làm công việc của nhà sinh vật học. Tôi chỉ là một ca sĩ mùa hè, và tôi chỉ muốn kể với các bạn về cuộc đời những ca sĩ ve sầu bè bạn của tôi. Họ nhà ve chúng tôi không một ai được biết mặt người mẹ đẻ của mình. Tôi cũng vậy, tôi không biết mặt mẹ tôi. Mẹ tôi là một ca sĩ. Sau mười tám năm học hành, tập luyện trong lòng Đất, đến tuổi trưởng thành, bà bay lên với mùa hè. Mùa hè, đấy là mùa biểu diễn giọng hát của bà. Bà hát say sưa đến nỗi, khi mùa hè tắt, bà gầy rạc đi, không thể cất giọng lên được nữa. Lúc ấy, bà bò từ cành cây xuống đất để sinh nở. Bà sinh những cái trứng màu nâu nhỏ xíu. Sinh xong, bà kiệt sức. Gửi trứng cho đất rồi, bà yên lòng trút hơi thở cuối cùng. Đất là bà mẹ thứ hai của tôi. Bà ôm ấp quả trứng bé xíu bọc tôi trong đó liền mấy năm. Hơi ấm của Mẹ Đất nuôi tôi lớn dần lên trong bọc trứng. Đến một ngày tôi từ giã bọc trứng và trở thành con Sâu Đất bé con. Mẹ Đất ôm tôi vào lòng, vuốt ve. Tôi lấy làm 5


ngạc nhiên sao mình nở ra không trở thành Ve ca sĩ như mẹ tôi. Chả là Mẹ Đất vẫn thường kể cho tôi nghe về Mẹ tôi mà! Tôi hỏi Mẹ Đất: - Mẹ Đất ơi, sao con không là Ve mà chỉ là Sâu Đất? Mẹ Đất mỉm cười nói: - Trước khi thành Ve, con hãy là Sâu Đất đã! - Vì sao thế ạ? - Tôi hỏi. - Vì con còn ít tuổi. Con mới chỉ chớm tuổi nhi đồng thôi. Rồi con sẽ vào lớp mẫu giáo. Phải học tốt con ạ. Qua tuổi nhi đồng con không còn là Sâu Đất nữa. Lúc ấy con sẽ trở thành Ve Đất. Ve Đất là thiếu niên rồi. Nhưng con phải học tập nữa. Học đến lúc thành nghề, con mới trở thành Ve Sầu được. - Thế thì lâu quá mẹ nhỉ? - Tôi lại hỏi. Mẹ Đất ân cần nói: - Lâu, nhưng đừng nóng vội, con ạ. Những người hay nóng vội thường chẳng làm nên được trò trống gì. Phải đủ sức mới có thể đi xa được. Tôi lắng nghe như nuốt từng lời dạy bảo của mẹ nuôi. Và tôi ao ước được cắp sách tới trường. Trường học, đấy là nơi chuẩn bị cho những chuyến đi xa - Mẹ Đất đã từng nói với tôi như thế.

6


2. NƠI CHUẨN BỊ CHO NHỮNG CHUYẾN ĐI XA Đến trường, tôi mới biết cô giáo chính là Mẹ Đất của tôi. Bà dạy từ mẫu giáo đến đại học. Vì thế, bà bận bịu suốt ngày. Mỗi mùa hè đến, bà phải chuẩn bị cho một loạt học sinh tốt nghiệp đại học ra trường. Nhờ thế mà mùa hè nào mặt đất cũng được tiếp nhận họ nhà Ve chúng tôi. Tiễn học sinh ra trường xong, bà lại nhận thêm một lớp mẫu giáo mới. Và thế là dưới mái trường của Mẹ Đất, bao giờ cũng tấp nập học sinh với nhiều lứa tuổi khác nhau. Bạn học cùng lứa với tôi rất đông. Những người bạn gần gũi thì phải kể đến An Tô, Sô-pờ-ra-nô, Thanh Trầm, Mét Dô… Những cái tên ấy đều do mẹ đất đặt cho, tùy theo giọng nhát của từng đứa. Chả là chúng tôi cùng học lớp ca hát với nhau mà. Trong âm nhạc, từ an-tô có nghĩa là giọng nữ trung; sô-pờ-ra-nô có nghĩa là giọng nữ cao… Giọng hát của tôi thanh thoát và trong trẻo nên được Mẹ Đất đặt tên là Thanh Thanh. Trong đám bạn bè, tôi thân An Tô hơn cả. Tính tôi hay bốc đồng, nhanh nhẩu, còn An Tô thì trầm lặng, chín chắn. Tôi học không cần cù chăm chỉ như An Tô, nhưng mỗi lần trả bài, điểm tôi thường cao hơn. Tuy vậy, Mẹ Đất vẫn thường nói: Nếu có chí, An Tô sẽ trở thành một ca sĩ vào loại xuất sắc. Hai chúng tôi có quen thân với một cậu bạn trai học bên khoa sáng tác ca khúc. Tên cậu ta là Phong Cầm. Phong Cầm vừa học sáng tác vừa chơi đàn ác-cooc-đê-ông. Những buổi liên hoan văn nghệ, Phong Cầm thường mang đàn đến đệm cho chúng tôi hát. Cậu ta mơ ước sau này sẽ trở thành một nhạc sĩ và sẽ thành lập một bạn đồng ca gồm toàn những bạn bè thân thích. Chúng tôi hứa với Phong Cầm là sau khi ra trường, chúng tôi sẽ tham gia ban đồng ca ấy. 7


Nhưng làm sao để trở thành ca sĩ giỏi? Điều trước tiên là chúng tôi phải học giỏi đã. Phải học giỏi mới được Mẹ Đất cấp bằng tốt nghiệp. Không có bằng tốt nghiệp, sẽ không bao giờ được lên khỏi mặt đất. Bạn bè chúng tôi đua nhau mà học. Hơn nữa qua tuổi Sâu Đất rồi, không còn nhỏ dại gì nữa. Chúng tôi đã là Ve Đất. Ve Đất tức là lứa thiếu niên, cập kê tuổi người lớn. Mọi thứ phải bắt đầu đứng đắn lên, chứ đâu phải chuyện đùa. Chương trình học tập của chúng tôi là chương trình học nghề rồi đấy nhé. Năm đầu của chương trình này, chúng tôi học môn nhạc lý cơ bản. Chỉ có bảy nốt nhạc: đô - rê - mi – pha – son – la – si mà biến hoá đủ thứ nốt đen, nốt trắng, nốt móc đơn, nốt móc kép, vân vân. Trông bản nhạc lắm lúc như trông vào mẹt giá đỗ vậy. Hoa cả mắt. Nhiều bạn đọc sai lung tung cả lên. Chịu khó đọc rồi cũng quen dần đi. Cuối cùng rồi chúng tôi cũng tự đọc được những bản nhạc từ dễ đến khó. Tôi còn nhớ mãi lần đầu tiên trong đời, tôi và An Tô chép được bài Hát cho đời vui trong sách của Mẹ Đất. Chúng tôi chạy về phía cửa hầm, mở hé cửa sổ cho ánh sáng chiếu vào và cùng nhau đánh vần bài hát ấy. Bài hát đơn giản nhưng rất hay. Càng hát chúng tôi càng thích thú rống to lên. Hát cho đời vui Là la lá lá Hát vang lên nào Cùng nhau múa ca Hát cho đời vui Là la lá la Hát cho đời vui Đang say sưa hát, bỗng nghe tiếng động nhẹ sau lưng, chúng 8


tôi giật mình quay lại. Mẹ Đất đã đứng nghe chúng tôi tự bao giờ. Bà mỉm cười nói: - Các con hát đúng nhạc rồi đấy Tôi và An Tô sung sướng reo lên: - Thế ạ? Mẹ Đất nhận xét thêm: - Các con hát đúng rồi đấy, nhưng hát chưa hay. Hát hay, không những nhờ vào giọng hát có sẵn, mà phải nắm vững kỹ thuật hát nữa. Nghĩa là phải biết lấy hơi, nhả chữ, và phải hát truyền cảm bài mình hát. Qua mấy năm học sau đó, chúng tôi mới thực sự hiểu được những lời Mẹ Đất khuyên bảo. Và giọng hát chúng tôi ngày càng đẹp lên trông thấy. Bằng chứng là điểm thi tốt nghiệp của tôi và An Tô rất cao. Tôi được điểm 10, An Tô điểm 9. Ngày trao bằng tốt nghiệp cho khoá học chúng tôi Mẹ Đất rất vui. Bà nói: - Cô rất vui khi các em trong khoá học này đều được cấp bằng tốt nghiệp. Cầm tấm bằng này, các em sẽ bước vào đời để cống hiến tài năng, sức lực của mình. Nhưng các em nên nhớ rằng, những gì học được ở nhà trường mới là sự chuẩn bị cho cuộc đi xa của mình mà thôi. Vào đời rồi các em phải tự vượt qua những chướng ngại dọc đường. Mùa hè bắt đầu rồi đấy. Các em cũng đều mười tám tuổi cả rồi. Mười tám tuổi, không còn là trẻ con nữa… Cô chúc các em lên đường tốt đẹp! Nghe Mẹ Đất nói, tôi cảm động đến trào nước mắt. Tôi sắp phải xa người mẹ nuôi của mình thật rồi. Tôi đã mười tám tuổi. Mười tám năm tôi sống trong sự nuôi dạy, chiều chuộng của Mẹ Đất. Mười tám năm, mắt tôi quen nhìn bóng tối dịu dàng của đất đai. Chỉ còn đêm nay nữa, tôi phải xa lòng đất thân thuộc để đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Nơi ấy trên mặt đất. Nơi ấy chan hoà ánh 9


sáng và xanh tươi cây cối. Đấy là nơi chúng tôi sẽ lao động giúp ích cho đời. Đêm ấy, chúng tôi tập trung về nhà Mẹ Đất trò chuyện nhảy múa mãi tới khuya. Sau đó mỗi đứa về nhà của mình, tự mở lấy con đường đi lên mặt đất…

10


3. LÊN MẶT ĐẤT, GẶP NGƯỜI CHỊ TỐT BỤNG Tôi dùng hai bàn tay bới vào đất. Đau đến phát khóc lên. Nhưng rồi tôi cũng mở được con đường cho mình. Khi tảng đất cuối cùng vỡ ra, mắt tôi như mờ đi bởi ánh sáng rực rỡ chiếu vào. Phải một lúc lâu, tôi mới quen với ánh sáng rực rỡ ấy. Tôi bước vội lên mặt đất như sợ nếu chậm, một chút, ánh sáng rực rỡ sẽ biến mất đi. Chọn một mô đất cao ráo, tôi trèo lên, đứng ngắm nhìn bốn hướng. Mặt đất thật kỳ lạ. Những thân cây cao chọc trời vươn tay đỡ lấy tán lá xum xuê xanh mướt. Những rặng tre đứng chen vai nhau vừa gỡ mái tóc xanh dài, vừa cất tiếng hát du dương. Và trên cao vời kia là bầu trời xanh trong, những chị mây diện áo hồng, áo tím bay lượn dung dăng. Tôi nhìn xuống, và ngạc nhiên thấy dưới mặt đất cũng có một bầu trời. Nhìn kỹ mới biết đó là bóng của bầu trời thôi. Trời soi bóng mình vào một cái ao đầy nước, sóng gợn lăn tăn. Chung quanh ao là vườn cây thấp. Sau vườn cây là một ngôi nhà ngói đỏ tươi. Ở đây vọng ra tiếng nói vui vẻ của con người. Tôi nhìn xa hơn nữa, thấy một vầng hoa đỏ rực trên tán lá xanh. Đấy là cây hoa phượng. Hoa phượng là sứ giả của mùa hè… Tôi biết được tất cả những điều ấy là nhờ những bài giảng của Mẹ Đất ở trường. Được học hành cẩn thận, bổ ích như thế đấy. Tôi đang mê mải ngắm nhìn và nghĩ ngợi thì có tiếng gọi từ phía sau: - Chào chú Trũi! Tôi quay lại thấy chị Gió đang đi gần về phía mình. Tôi biết chị Gió nhầm tôi với Dế Trũi. Chị Gió cũng kịp nhận ra điều ấy.

11


- Trời… Ve Đất đấy chứ. Em lên từ bao giờ thế? Tôi lễ phép thưa: - Thưa chị Gió, em mới lên thôi ạ. Chị Gió đến gần, thì thầm vào tai tôi: - Em phải cẩn thận. Coi chừng bọn chim ác đấy! Tôi ngạc nhiên hỏi: - Sao lại phải coi chừng bọn chim ác hở chị? - Đối với bọn chim ác, em sẽ là mồi ngon. Tôi rùng mình khi nghĩ mình bị một xám như hai gọng kìm. - Chị ơi, em chỉ thích nghề ca hát thôi. Thế bọn chim ác không thích ca hát hở chị? Chị Gió nói: - Em ngây thơ lắm. Những kẻ ác làm sao biết yêu giọng hát như chúng mình. Chúng nó bao giờ cũng căm thù tiếng hát… Tôi lo lắng cắt ngang lời chị: - Chị bảo em phải làm gì bây giờ? - Em phải biết giữ mình. Càng hát hay, càng phải biết giữ mình em ạ. Giờ thì em hãy lên gốc cây kia, rũ bỏ chiếc áo màu nâu tươi đi. Em sẽ có một bộ áo màu xanh rất đẹp. Rồi em hãy ngủ một đêm dưới cành cây, màu áo xanh sẽ phai thành màu vỏ cây. Ở dưới những cành ngang, bọn chim ác sẽ không thể trông thấy em đâu. - Em sẽ làm theo lời chị dặn. - Thôi, em đừng chần chừ nữa. Chào em nhé. Tôi nhờ chị Gió, nếu gặp các bạn của tôi thì báo giùm là tôi đã lên cây muỗm xanh trong khu vườn này. Chị Gió đi rồi, tôi trèo lên cây muỗm gần mô đất cao. Vỏ cây xù 12


xì làm tôi hơi chờn. Nhưng rồi tôi vượt qua được những chướng ngại không lấy gì làm nguy hiểm ấy. Được một quãng, tôi dừng lại đưa mắt quan sát xung quanh. Không có gì nguy hiểm cả. Tôi rùng mình trút cởi tấm áo màu nâu tươi. Người tôi bỗng mềm nhũn, nhẹ nhàng không thể tưởng tượng được. Tôi quay nhìn tấm áo màu nâu tươi mắc lại trên thân muỗm và thấy sợ hãi. Tôi chạy nhanh, rời xa tấm áo vừa cởi ra, như có ai đuổi. Cuối cùng tôi dừng lại ở một nách cành. Ở đấy, đúng như lời chị Gió nói, bọn chim ác khó mà trông thấy tôi! Lúc này, tôi không còn sợ hãi gì nữa. Tôi chợt ngắm mình. Trời ơi, sao tôi như một nàng công chúa thế này? Chiếc áo trên mình tôi xanh màu ngọc bích và mỏng mảnh như sương. Tôi đưa tay nâng vạt áo lên. Vạt áo mềm mại lượn sóng. Chưa bao giờ tôi thấy mình xinh đẹp, rực rỡ đến thế. Đúng là tôi không còn là cô Ve Đất nữa. Từ hôm nay tôi là cô Ve Sầu với cái tên riêng của mình: Thanh Thanh. Tôi bỗng mong được gặp An Tô và các bạn cũ. Nhưng bóng tối đã che lấp mọi lối đi. Tôi ước sao chị Gió tốt bụng sẽ gặp các bạn tôi, báo cho họ biết là Thanh Thanh ở trên cây muỗm này. Có lẽ vì mệt quá, chỉ một lát sau, tôi ngủ thiếp đi…

13


4. GẶP LẠI NHỮNG NGƯỜI BẠN Tôi đang ngủ mơ màng, bỗng nghe tiếng gọi quen quen: - Này bạn Thanh Thanh ơi… Bạn vẫn ngủ say đấy à? Tôi choàng mở mắt, nhận ra An Tô ngồi bên. Tôi sung sướng kêu lên: - Trời, An Tô đến lâu chưa? An Tô ríu rít kể lại là đã gặp chị Gió như thế nào. Đã đi tìm cây muỗm như thế nào. Và tìm suốt từ mơ sớm, mãi tới giờ mới gặp được Thanh Thanh ở đây. Rồi An Tô lùi ra xa, ngắm nghía tôi, vẻ thích thú lắm: - Trông cậu bây giờ xinh đẹp như công chúa ấy. Chả còn giống hồi ở trường mấy tí nữa. Vậy mà tớ vẫn nhận ra ngay được. Tôi vừa nhìn ngắm An Tô, vừa nhìn ngắm mình. Đúng là chúng tôi thay đổi ghê gớm thật. Ngay cả màu áo xanh rực rỡ đêm qua của tôi giờ cũng chẳng còn nữa. Nó đã chuyển thành màu vỏ cây. Màu áo của An Tô cũng vậy. Còn An Tô thì cũng xinh đẹp hẳn lên. Cặp mắt đen lay láy và nụ cười thật có duyên. Tôi khen An Tô, rồi nói với cô ta: - Tớ cũng có phút nào quên bạn đâu. Bạn bè phải thế chứ. Đừng bao giờ quên nhau… An Tô nghe tôi nói, mi mắt chớp chớp. Cậu ta là người dễ xúc động. Im lặng một lát, An Tô nắm chặt tay tôi: - Chúng mình đừng bao giờ quên nhau nhé?... Rồi An Tô kể cho tôi nghe về những đứa bạn cùng khoá học đã lên mặt đất này. Có đứa bỏ nghề mình học, xin vào ngành khác dễ kiếm ăn hơn. Có đứa sống buông thả, không nghe lời Chị Gió, nên trở thành mồi của bọn chim ác… Riêng nhóm bạn thân của tôi 14


như Sô-pơ-ra-nô, Thanh Trầm, Mét Dô… thì vẫn đợi tôi lên để đi tìm Phong Cầm lập thành ban đồng ca. Tôi cắt ngang lời An Tô: - Thế các cậu ấy ở đâu cả rồi? An Tô thong thả nói: - Nhóm ca sĩ đang ôn lại bài hát cũ đằng cây khế kia kìa. – Tôi nhìn theo cánh tay chỉ của An Tô, thấy một khóm cây xa mờ. An Tô nói tiếp – còn Phong Cầm thì ở trên cây hoa phượng ấy. Bây giờ cậu ta là nhạc sĩ rồi. Trông chững chạc lắm. Tớ gặp cậu ta rồi. Cậu ta rất mong chúng mình đến đông đủ như đã hứa với nhau từ hồi còn học. - Thế thì chúng mình đi ngay đi chứ. Còn đợi gì nữa? - Nào, Thanh Thanh bay theo tớ nhé. Nói xong, An Tô mở đôi cánh mỏng bay đi. Tôi bay theo cậu ta qua những khu vườn thật đẹp. Mỗi lần mỏi cánh, chúng tôi lại ghé vào nghỉ ở một cành cây. Và chúng tôi đều nhớ lời Chị Gió, đậu phía dưới cành cây để bọn chim ác không nhìn thấy. Đến cây khế xum xuê lá, chúng tôi kêu lên mấy tiếng trước khi hạ cánh. Sô-pơ-ra-nô, Thanh Trầm, Mét Dô và các bạn khác nhảy lên reo hò chào đón tôi và An Tô. Cuộc gặp gỡ giữa những người bạn cũ thật vui. Mới xa nhau có mấy hôm mà có bao nhiêu chuyện để kể cho nhau nghe. Mà toàn là chuyện lạ. Chúng tôi tranh nhau nói. Phải đến hàng giờ vẫn chưa hết chuyện. Thôi thì cứ ầm ĩ cả lên, như vỡ chợ. An Tô vẫn là đứa chừng mực hơn cả. Cậu xua tay bảo chúng tôi: - Tớ đề nghị thế này nhé. Bây giờ chúng mình sẽ đi gặp nhạc sĩ Phong Cầm bàn thành lập ban đồng ca. Được không? Chúng tôi đồng ý với An Tô ngay. Thế là tất cả cùng lên đường 15


bay về phía cây hoa phượng đỏ rực. Và bài hát thời học sinh vang lên trên những đôi môi: Là la lá lá Hát vang lên nào Cùng nhau múa ca Hát cho đời vui Là la lá la Hát cho đời vui

16


5. NHẠC SĨ PHONG CẦM VÀ VIỆC ĐỔI TÊN BAN ĐỒNG CA Nhạc sĩ Phong Cầm ngồi sau tấm biển bằng lá cây xanh thầm có dòng chữ được kẻ rất bay bướm màu vàng tươi: Nhà hát Cây hoa phượng. Anh mặc bộ com-lê, màu ghi xám, cổ thắt cà-vạt hoa. Trông anh ra dáng nhạc sĩ lắm. Mà còn ra dáng gì nữa, chính anh đang ngồi với cây đàn trong tay. Cây đàn vang lên những giai điệu thật mê người. Anh đang sáng tác bài hát. Chúng tôi cố giữ im lặng để khỏi cắt ngang luồng suy nghĩ của anh. Nhưng anh đã ngẩng lên và trông thấy chúng tôi. Anh cứ để nguyên cây đàn trước ngực, chạy ra đón khách: - Chào các bạn thân mến của tôi. Các bạn đến thật đúng lúc. Tôi vừa hoàn thành câu cuối cùng của bài hát mới. - Xin chúc mừng nhạc sĩ! Chúng tôi reo lên, chạy ùa đến bên anh, và đòi anh hát bài hát mới. Nhạc sĩ vui vẻ nói: - Tôi chỉ biết sáng tác và đánh đàn thôi. Nhưng tôi sẽ hát. Có điều khi nghe tôi hát, xin các bạn trừ bì cho và hãy tưởng tượng thêm nhé. - Không sao đâu ạ. – Chúng tôi hào hứng nói. Nhạc sĩ treo bản nhạc lên một cành cây rồi vừa kéo đàn vừa hát. Bài hát có đầu đề là Mùa hè vui Mùa hè vui Ve ve ve! Ve ve ve! Mùa hè đã về đã về

17


Ve ve ve ! Ve ve ve! Mùa hè lại tới lại tới Nắng lấp lánh Mây xanh xanh Dòng sông trôi nhanh trôi nhanh Gió bát ngát Trên quê hương Hát lên đón mùa hè vui Ve ve ve ! Ve ve ve! Chúng tôi bị tiếng đàn, tiếng hát và dáng điệu say sưa của anh cuốn hút. Đứa nào cũng nhún nhảy theo nhịp điệu vui tươi ấy. Và chúng tôi cất tiếng hát theo anh lúc nào không hay. Khi nhạc sĩ đã đóng hộp đàn lại, chúng tôi vẫn còn muốn hát tiếp. - Hôm nay chúng ta thành lập Ban đồng ca được chưa nào? Nhạc sĩ tươi cười hỏi chúng tôi. Tôi nhanh nhẩu đáp: - Được chứ ạ. Những bạn bè thân thích thì đã về đây đông đủ cả rồi. Mấy đứa bạn của tôi nhao nhao tán thành. Nhạc sĩ Phong Cầm bảo chúng tôi trật tự, rồi anh đứng lên chiếc bục vỏ cây, trịnh trọng tuyên bố: - Thưa các bạn, kể từ giờ phút này, Ban đồng ca của chúng ta được chính thức thành lập. Tất cả các bạn ở đây đều là ca sĩ của Ban đồng ca. Chúng tôi vỗ tay thật to, tỏ rõ lòng sung sướng của mình. Đợi dứt tiếng vỗ tay, nhạc sĩ nói tiếp: - Nhà hát chính của Ban đồng ca đặt tại cây hoa phượng này. Lấy tên là Nhà hát cây hoa phượng. Còn tên gọi của ban đồng ca tôi định đặt là Ban đồng ca mùa hè. 18


Vậy xin các bạn cho ý kiến. Hầu hết chúng tôi đều cho rằng, nhạc sĩ đã đặt cho ban đồng ca một cái tên gọi rất hay, rất đầy đủ ý nghĩa. Nhưng An Tô thì còn băn khoăn, nghĩ ngợi. Chúng tôi chờ ý kiến của An Tô. An Tô mạnh bạo đứng lên. Đôi mắt nó mở to, đen lấp lánh: - Tôi chưa ưng hai chữ “đồng ca”. Theo tôi hai từ này chỉ nên dùng cho thời chúng ta còn là học sinh thôi. Lúc ấy, chúng ta chưa có thể tự mình hay lên được, cần phải dựa vào đôi cánh của nhau mà bay. Còn bây giờ, mỗi chúng ta đều tự mình bay được rồi. ở đây, ai cũng có thể đơn ca… Vì thế không nên gọi là Ban đồng ca! An Tô nói có lý. Nhạc sĩ nghe, gật gù, ngẫm nghĩ. Rồi anh hỏi mọi người: - Theo các bạn thì nên thay từ gì vào đấy? Nhạc sĩ vừa dứt lời. An Tô nói quả quyết: - Tôi đề nghị, đổi tên Ban đồng ca thành Ban ca sĩ mùa hè. Và mỗi ca sĩ sẽ phải cố gắng hết sức để xứng đáng với tên gọi ấy. Từng người tốt thì sẽ có một tập thể tốt. - Ý kiến của An Tô rất hay. – Nhạc sĩ nói như reo lên - Đồng ý không, các bạn? Chúng tôi tán thành ý kiến của An Tô. Riêng tôi, lòng thầm khen cậu ta dám có những ý kiến táo bạo - điều mà hồi còn học sinh, tôi chưa bao giờ thấy ở An Tô.

19


6. TIẾNG LÀNH ĐỒN XA Sau một thời gian ngắn luyện tập, dàn dựng chương trình những bài hát mới, chúng tôi mở cửa Nhà hát Cây hoa phượng, biểu diễn buổi đầu tiên. Tôi không ngờ buổi ra mắt lại thành công rực rỡ đến thế. Khán giả cổ vũ chúng tôi ngay từ phút đầu tiên, sau khi nhạc sĩ Phong Cầm vừa dứt lời giới thiệu về Ban Ca sĩ mùa hè. Riêng bài đơn ca của tôi, tiếng vỗ tay kéo dài đến mấy phút. Các chị Gió thích thú quá, vỗ tay mạnh đến nỗi lá cây nghiêng ngả vào nhau phát ra tiếng rào rào không ngớt. Tôi sung sướng biểu diễn lại bài hát một lần nữa theo yêu cầu khán giả… Tôi bước vào đời ca sĩ như thế, quả là may mắn hơn bạn bè. Các bạn trong ban ca sĩ đến chúc mừng tôi. Ai cũng khen tôi vừa có giọng hát hay lại vừa có duyên sân khấu. Tôi nghe cả những lời hơi quá khen và thấy tai nóng ran lên, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy kiêu hãnh, tự hào. Còn trong buổi rút kinh nghiệm buổi biểu diễn đầu, nhạc sĩ Phong Cầm biểu dương tôi trước mọi người, và anh dặn chúng tôi phải cố gắng hơn trong buổi diễn chiều. Buổi diễn chiều của chúng tôi đông không thể tả được. Tôi nhìn xuống gốc phượng, thấy rất nhiều người lớn đi làm đồng về dừng lại chờ xem chúng tôi hát. Cày, cuốc, quang gánh dung la liệt quanh gốc phượng. Những bác Trâu vừa gặm cỏ vừa ve vẩy đuôi đuổi những con ruồi láo lếu ngồi vắt vẻo trên lưng mình. Thỉnh thoảng những bác Trâu lại ngẩng lên sân khấu, giục: - Mở màn đi chứ!... Từ các ngả đường, những tốp thiếu nhi hăm hở kéo đến. Các bạn trẻ ấy vừa đi vừa chỉ tay về phía chúng tôi như để khoe với nhau một điều gì đấy. Tôi chú ý nhất là một tốp thiếu nhi có một cậu bé trông rất kháu khỉnh, hay cười. Mỗi khi cậu ta cười, hở ra hai chiếc răng khểnh, thật dễ mến. Tôi có cảm giác là cậu ta cười 20

31990226  
31990226  
Advertisement