Page 1

No.8

May 2008

Ao làng - Nơi ộp oạp của họ nhà Cóc


Mỗi chú cóc khi sinh ra trong Ao làng đều có những trách nhiệm và quyền lợi cá nhân nhất định, công bằng cho tất cả.

03 05 07 13 19 24 28 30 32 34 36

Cóc tin - Một vòng quanh FU Cóc tin - Cóc buôn

Cóc luận - Luận bàn chuyện làng Cóc Thiếu niên đăng quang đại bất hạnh

Hot Cóc - Tiêu điểm trong tháng Trao đổi với thầy Nguyễn Xuân Phong

Cóc sống - Chuyện đời sống sinh viên Sống về đêm

Cóc ăn chơi - Chơi mà học, học mà chơi Sắc màu Ngày hội văn hóa Nhật Bản

Cóc mộng mơ - Góc vườn sáng tác Mùa hạ xa nhà

Ếchnology - Cập nhật công nghệ Lựa chọn máy tính xách tay - Dễ hay khó?

Cóc gương - Những tấm gương về cóc Khi nghị lực làm nên tất cả

Cóc lạc - Góc câu lạc bộ Buồn vui cùng svfpt.net

Ếchlish - Ngôn ngữ của họ nhà Ếch To meet our new comer...

Cóc cười - Đã cười là phải sướng, đã sướng là phải cười Truyện về cán bộ và sinh viên FU

Tuy nhiên việc hiểu và sử dụng cho đúng quyền của mình cũng là một việc không đơn giản. Có những quyền hiển nhiên như được sử dụng các tàu lá, các góc hang, các tài nguyên khác của Ao làng hay quyền được hỏi han, tư vấn các thầy đồ cóc để học hành và phát triển thì không hẳn đã được sử dụng tốt bởi tất cả các chú cóc của chúng ta. Trong khi đó có một số chú “cóc học”, thi không qua lại đòi hỏi những điều như thay đổi chương trình học với lý do chương trình của lũ ếch không phù hợp với cóc chúng ta khiến các cóc cụ phải bật cười. Biết được vị trí của mình, hiểu được quyền và sự đúng mực cũng là những điều mà các chú cóc của chúng ta cần học, đặc biệt là khi mới được sống trong một Ao làng với một bầu không khí dân chủ hãy còn khá lạ lẫm. Hiểu và sử dụng đúng quyền của mình đã khó, hiểu rằng quyền lợi bao giờ cũng phải đi đôi với trách nhiệm cũng là điều chẳng dễ. Mà thường thì trách nhiệm bao giờ cũng cần phải đi trước. Chưa bắt được sâu, sao đã có gì mà đòi ăn? Những chú cóc không chịu học và nỗ lực, không tuân thủ những quy định của Ao làng thì tiếng ộp oạp sẽ mất dần trọng lượng, lâu dần có thể chỉ còn như những tiếng ồn ngoài đường phố. Ngược lại, những chú cóc có ý thức, có trách nhiệm và nỗ lực hết mình luôn được các cóc cụ lưu tâm và tin tưởng giao phó những trách nhiệm và quyền hạn ngày càng lớn. Đó cũng là quy luật hiển nhiên của cuộc sống, dù là cóc, ếch hay nhái bén.


Cóc tin

Một vòng quanh FU

Cóc tin TRAO ĐỔI SINH VIÊN VỚI ĐẠI HỌC SHINSHU (NHẬT BẢN) Tiến sỹ Atsushi Komiyama – Hiệu trưởng trường ĐH Shinshu (Nhật Bản) cùng đoàn đại biểu đã có chuyến thăm và làm việc với ĐH FPT về chương trình hợp tác, trao đổi giảng viên và sinh viên giữa hai trường. Theo đó, ngay từ tháng 5/2008, ĐH FPT sẽ bắt đầu chọn sinh viên tham gia chương trình trao đổi sinh viên tại ĐH Shinshu trong khoảng thời gian từ 6 tháng – 1 năm. Ngoài ra sinh viên tham gia chương trình này trong năm 2008 còn được một suất học bổng trị giá 800USD/ tháng hỗ trợ sinh hoạt phí cho toàn bộ quãng thời gian học tập tại Nhật. Theo thỏa thuận hợp tác giữa Đại học FPT và Đại học Shinshu, trung bình hàng năm sẽ có 2 sinh viên tham gia chương trình này. Sinh viên Đại học FPT sẽ có 2 đợt nhập học vào tháng 4 và tháng 10 hàng năm, và được tự do lựa chọn chương trình học 6 tháng hoặc 1 năm với các khóa học về tiếng Nhật chuyên sâu hoặc các khóa học chuyên ngành về CNTT.

Tiêu chí lựa chọn sinh viên tham gia chương trình trao đổi sinh viên của ĐH FPT là các sinh viên có thành tích cao trong học tập, có ưu tiên cho những bạn đạt kết quả tốt trong môn tiếng Nhật. Sau khi lựa chọn theo các tiêu chí trên, sinh viên Lê Thị Mai Anh- lớp SE0103 sẽ là sinh viên Đại học FPT đầu tiên tham gia chương trình này. Hiện nay nhà trường đang tiến hành hoàn tất các thủ tục để sinh viên Lê Thị Mai Anh nhập học tại Đại học Shinshu vào tháng 10/2008. ĐẠI HỌC FPT TỔ CHỨC HỘI THẢO CUNG ỨNG NGUỒN NHÂN LỰC CNTT CHO THỊ TRƯỜNG NHẬT BẢN Việt Nam đang thu hút sự chú ý với tư cách là tiêu điểm phát triển nguồn nhân lực phần mềm trong lĩnh vực CNTT, được kỳ vọng là điểm đến cho các đơn đặt hàng từ Nhật Bản. Với lợi thế về sự tương đồng văn hóa, hiện nay Việt Nam đang được các công ty Nhật Bản

đánh giá là đối tác chiến lược thứ 3 sau Ấn Độ và Trung Quốc trong lĩnh vực sản xuất phần mềm. Trong bối cảnh đó, trường Đại học FPT đã phối hợp cùng trường Quản trị Kinh doanh HSB tổ chức buổi hội thảo “Nguồn nhân lực phần mềm cho thị trường Nhật Bản”, thảo luận về vấn đề phát triển nguồn nhân lực cho thị trường nhiều tiềm năng này. Các đại biểu đã cùng thảo luận về những vấn đề liên quan đến việc đào tạo và cung ứng nguồn nhân lực hướng tới thị trường Nhật Bản. Với cương vị là nhà tuyển dụng, các công ty phần mềm Việt Nam và Nhật Bản nêu ý kiến về yêu cầu đối với những kỹ sư phần mềm làm việc cho các đối tác Nhật. Trong khi đó các đơn vị đào tạo cùng trao đổi về việc thu hẹp khoảng cách giữa đào tạo và nhu cầu của doanh nghiệp, những kiến thức và kỹ năng cần thiết phải trang bị cho sinh viên để có thể sẵn sàng cho công việc trong tương lai cũng như đáp ứng được yêu cầu khắt khe từ các đối tác Nhật. Cũng trong dịp này, ông Takeo Ogawa, nguyên Chủ tịch Công ty Hitachi Software, Cố vấn cấp cao của Đại học FPT đã trao tặng Trường Bộ từ điển Nhật-Nhật và Bộ từ điển tiếng Nhật dành cho chuyên ngành CNTT. Với việc chú trọng trang bị tiếng Nhật như một ngoại ngữ thứ hai, sinh viên Đại học FPT sẽ có rất nhiều lợi thế trong công việc tương lai. GIAO LƯU VỚI CÔNG TY HỆ THỐNG THÔNG TIN FPT (FIS) Nằm chương trình hợp tác giữa Đại học FPT và Công ty hệ thống thông tin FIS, ngày 17/5/2008 một đoàn sinh viên Đại học FPT đã sang thăm quan và tìm hiểu về Công ty hệ thống thông tin FPT, đặc biệt là cơ hội việc làm. Sinh viên Đại học FPT đã được giao lưu, gặp gỡ với các lãnh đạo, các tài năng trẻ thành đạt tại FIS để tìm hiểu thêm về các công việc tại đây, nhất là lĩnh vực phần mềm. Công ty hệ thống phần mềm FPT cũng cam kết với Đại học FPT về việc tiếp nhận các sinh viên về thực tập cũng như các công việc part-time phù hợp với sinh viên Đại học FPT.

No.8 May 2008 I

3


Cóc tin

Một vòng quanh FU

Cóc buôn Ngày hội thi lại Triết Một số hãng sản xuất các mặt hàng nhắm vào đối tượng sinh viên vừa qua đã có cuộc tiếp xúc với Phòng Công tác sinh viên để đề nghị được tài trợ một ngày hội nhân dịp trường tổ chức thi lại môn Triết cho khóa 2 do lượng sinh viên thi lại môn này rất đông đảo. Các mặt hàng nhà tài trợ dự kiến đem tới trong ngày hội này có thể kể đến như cà phê, trà đặc, thuốc hoạt huyết dưỡng não, thuốc sáng mắt Tobicom… phần lớn nhằm giúp sinh viên có thêm khả năng thức học vì khối lượng kiến thức được đánh giá là khá lớn. Nguyên nhân của Ngày hội Thi lại môn Triết theo nhìn nhận sơ bộ được đánh giá của các nhà chuyên môn là do các Cóc khóa 2 đã quá chủ quan trong việc học tập môn Triết và đến khi “chiến lược” ra đề thay đổi thì các Cóc đã không kịp trở tay và đành phải có mặt trong ngày hội này.

Cóc rụng lông Bước sang mùa hè, đội ngũ các chị tạp vụ phản ánh là Ao làng có hiện tượng tăng đột biến về số lượng …lông chân rụng. Lo lắng đây là căn bệnh của các Cóc, Phòng công tác sinh viên đã có điều tra nguyên nhân và biết rằng việc lượng lông chân của các Cóc rụng nhiều xuất phát từ việc sinh viên rất chăm mặc “quần ngố” đến trường. Nếu như một số Ao khác trong nước đang có quy định khá ngặt nghèo về trang phục đến trường cho sinh viên thì tại Ao trường ta, các Cóc được tự do trong trang phục, chỉ lưu ý là không mặc quần ngắn quá gối, không mặc áo hai dây hoặc không được mặc đồ ngủ, còn lại các cóc tha hồ mà mát mẻ. Hy vọng sự thoải mái này sẽ là cơ sở cho các Cóc sáng tạo hơn, tiếp thu bài tốt hơn còn việc lông chân rụng nhiều thì nhà trường sẽ có biện pháp khắc phục.

Bất cập Ngày hội Văn hóa Nhật bản

Tập bơi trong phòng thi Theo tự nhiên, Họ nhà Cóc là loài lưỡng cư, tức là có khả năng sống cả trên cạn và dưới nước, do đó không phải bàn về khả năng bơi lội của các Cóc. Tuy nhiên thực tế cho thấy, khá nhiều cóc trường ta chưa biết bơi. Do vậy nhà trường đã nỗ lực trong việc kêu gọi và xây dựng CLB Bơi lội dành cho các Cóc trong mùa hè. Tuy nhiên trong kỳ thi Triết học và OS vừa qua, một số Cóc không biết bơi do quá chăm chỉ tập bơi đã mang cả “phao” vào phòng thi. Việc tập bơi không đúng chỗ đã bị xử lý nghiêm theo quy chế của nhà trường nhưng điều đó cũng khiến các cóc trong Ao phải suy nghĩ về ý thức và sự

Ngày hội Văn hóa Nhật bản diễn ra thu hút được khá nhiều lớp đăng ký mở gian hàng để nuôi mộng buôn bán. Hầu hết các lớp đều đầu tư khá nhiều và cầu kỳ nhằm thu hút khách mua, đặc biệt đối tượng cán bộ trường nào “trót dại” mon men lại gần là sẽ quyết tâm “chém” không tha. Tuy nhiên kết quả không như mong muốn khi tất cả các gian hàng đều lỗ vốn do chiến lược kinh doanh và marketing có vấn đề, chưa kể một gian hàng còn bị kiện vì “can tội” dám tự chế món sushi để bán không tuân thủ đúng chuẩn JSS (chuẩn về làm sushi của Nhật bản).

tự tin của mình. Chúng ta trân trọng giá trị thật, học thật, thi thật, thành công thật, cho nên đừng vì sợ đối mặt với thất bại mà vội tập bơi không đúng chỗ để tự phủ nhận giá trị của chính mình và bạn bè đang dầy công xây dựng.

4

I No.8 May 2008

Ngày Hội văn hóa Nhật bản dự kiến kéo dài trong 3 buổi, sáng chiều tối, song do tinh thần của người tham gia quá máu, chương trình văn nghệ buổi tối đã được đẩy lên buổi chiều và khép lại một ngày hội vui vẻ từ 18h30. Chính vì điều đó, Ban tổ chức đã phải cử những người dũng cảm, đai đẳng Vovinam cao đứng đợi ở cổng trường và giải thích cho các khán giả đến xem chương trình văn nghệ buổi tối về việc “hoàn thành trước tiến độ” xem tiếp trang 35 của Ban tổ chức.


Cóc luận

Luận bàn chuyện làng cóc

Cổ nhân có câu “Thiếu niên đăng quang đại bất hạnh”, ý răn rằng việc thu được thành công lớn từ quá sớm đôi khi lại là điều chẳng lành. Ngẫm sơ sơ thì thấy thật vô lý, đời người ai chả mong thu được thành công, mà thu được càng sớm thì càng tốt chứ sao, phải lấy đó làm mừng chứ sao lại lo là “đại bất hạnh”. Thế nhưng cổ nhân không phải không có lý khi nói vậy, bởi lẽ trong thực tế cuộc sống, đâu đó quanh chúng ta, sự lo lắng đúc kết từ bao đời này vẫn đang xảy ra một cách đầy đáng tiếc. Nói xa xôi thì thấy ngay, chuyện thi thoảng có cầu thủ trẻ này sớm thành công đã không thoát khỏi cám dỗ của tiền bạc và tiếng tăm mà sa ngã, gần gần hơn một chút thì thi thoảng cũng có chuyện một vài “thủ lĩnh trẻ” trong FPT chúng ta bị “đập” tơi bời vì mới có chút thành công đã vội vã chủ quan để ôm lấy thất bại. Mà nói gần luôn thì chúng ta sẽ thấy ngay trong FU chúng ta, bạn A nổi lên như một “siêu sao” học tập, tự nhiên một thời gian mất hút vì mải chăm lo cho tiếng tăm hơn là duy trì phong độ học hành. Có bạn B hoạt động tích cực, đóng góp cho phong trào lừng lẫy một thời nay cũng im hơi bởi vội nghĩ rằng thành công như mình là quá tuyệt vời và có lẽ không cần cố thêm nữa, kết quả là cứ ôm lấy niềm tự hào quá khứ đó mà chìm dần, rồi mất tăm. Sơ sơ đó cũng đủ thấy sự nguy hiểm của những thành công đến sớm là thế nào.

Bản lĩnh để vượt qua thành công

Người đời hay nói “Thất bại là mẹ thành công”, càng ngẫm thấy càng có lý, những “đứa con” thành công được “bà mẹ” thất bại chăm sóc bao giờ cũng lớn mạnh và cứng cáp hơn là những “đứa con” thành công vắng sự “chăm lo” của những thất bại. Lý do là vì đôi khi một thất bại lại cho ta nhiều điều hơn một thành công. Những thất bại cho ta biết chính xác ta đang ở đâu để có thể tìm đường đi tiếp, những thất bại cho ta kinh nghiệm để lần sau gặp lại những khó khăn tương tự, ta sẽ vượt qua, những thất bại cho ta bản lĩnh để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã và đi tiếp, những thất bại khiến ta phải tìm kiếm nhiều con

đường khác để đi tới thành công, do đó nó còn cho ta vốn sống với những trải nghiệm phong phú.

Trong khi đó, thành công đến sớm hoặc đến dễ dàng sẽ như đôi cánh nâng vút chúng ta lên đỉnh cao mà bỏ qua tất cả những đoạn đường. Nó bao phủ quanh ta một mầu hồng của hào quang và khiến ta đôi khi lầm tưởng thành công thật đơn giản và đồng thời cũng cướp đi của chúng ta những trải nghiệm quý giá. Đó chính là thành công rỗng, mà nếu ta không đủ tỉnh táo và lấp đầy nó thì đương nhiên khó mà bền vững dài lâu. Thế mới biết,

“Một vấn đề muôn thủa nữa là Khiêm tốn. Sự khiêm tốn khi thành công phải xuất phát từ suy nghĩ thực của mình, chứ không phải cái kiểu khiêm tốn mồm để mong 1 lần khiêm tốn bằng 4 lần tự cao”

No.8 May 2008 I

5


Cóc luận

Luận bàn chuyện làng cóc

ngay cả thành công cũng rất cần có bản lĩnh để… vượt qua. Trong thời đại phát triển như vũ bão ngày nay, những ngành mà thành công đòi hỏi phải có yếu tố nhanh nhạy và sức trẻ như ngành CNTT thì “nguy cơ” thành công khi tuổi còn rất trẻ là điều rất dễ xảy ra. Vấn đề chúng ta bàn ở đây không phải làm kìm hãm nó mà là vấn đề cần có thái độ nhìn nhận nó một cách đúng nhất để có thể tiếp tục thành công hơn. Theo sự phát triển bình thường của vòng đời, những người trẻ tuổi có lợi thế rất lớn bởi sự nhanh nhạy, dám nghĩ, dám làm cộng với một khát khao cháy bỏng muốn được khẳng định mình, muốn được ghi lại dấu ấn trên cuộc đời này. Tuy nhiên, những người trẻ tuổi lại không có nhiều kinh nghiệm và bản lĩnh thì chưa được rèn luyện nhiều, nên khi thành công, họ phải đối mặt với rất nhiều các vấn đề đi kèm và thật không dễ để vượt qua. Thành công khiến những người trẻ có 1 sự tự tin rất lớn, sự tự tin này lớn quá sẽ dẫn đến sự chủ quan trong những lần làm việc tiếp theo và đó là nguyên nhân của thất bại, sự tự tin quá đôi khi lại thành tự mãn, sớm hài lòng với những gì mình có, khinh thường những gì xung quanh, luôn coi mình là trên hết, mình đã có đầy đủ và đó chính là nguyên nhân của việc tự mình làm lãng quên chính mình.

Quyền được thất bại Để khắc phục những điều này, cần rất nhiều yếu tố, và chúng ta có thể thực hiện luôn những biện pháp sau. Trước hết là trách nhiệm của những người đi trước như cha mẹ, thầy cô hay anh chị phải có một cách “đối xử” phù hợp trước những thành công hay thất bại của con em mình. Việc động viên con em mình sau những thất bại là việc đương nhiên ai cũng biết, nhưng việc cần phải tỏ ra “bình tĩnh” trước những thành công của con em mình thì chưa chắc ai cũng nhận ra. Chắc ai yêu bóng đá cũng biết được biệt tài “chăm sóc” những cầu thủ trẻ và tài năng của ngài Alex Ferguson – HLV MU, khi những cầu thủ trẻ thu được những thành

6

I No.8 May 2008

công, ông luôn khen ngợi một cách còn thiếu xót để không ngừng hoàn vừa đủ đồng thời rất thận trọng trước thiện thành công đó, đồng thời không việc “tung hô” của báo chí vì ông lo sợ ngừng khát khao vươn tới những các cầu thủ trẻ mắc bệnh “ngôi sao”. thành công khác. Một vấn đề muôn Trước đây là Beckham, sau này như thủa nữa là Khiêm tốn. Sự khiêm tốn Rooney hay Ronaldo khi có bất kỳ biểu khi thành công phải xuất phát từ suy hiện kiêu ngạo hoặc hài lòng với thành nghĩ thực của mình, chứ không phải công của mình là ngay lập tức “bố già cái kiểu khiêm tốn mồm để mong “1 máy sấy tóc” sẽ “đập” cho một trận ra lần khiêm tốn bằng 4 lần tự cao”. Sự trò hoặc thậm chí cho ngồi dự bị vài khiêm tốn thực sự sẽ cho ta thái độ hôm cho biết mặt. Nhờ đó mà những đúng mực và sáng suốt trước những cầu thủ này ngày một trưởng thành lời khen, nó không làm ta mất đi sự tự hơn trong suy nghĩ và thành công hơn tin mà ngược lại, nó làm ta vững chắc trong sự nghiệp của mình. Cũng có hơn tựa như việc chúng ta chủ ý hạ những người lớn lên trong những lời thấp người để đứng trung bình tấn khen tặng quá mức của cha mẹ, thầy trong Vovinam vậy. Nó không làm ta cô, để rồi luôn nghĩ mình là “trung tâm ăn phải “bả danh vọng” để mù quáng vũ trụ” và …lâng lâng bước vào đời. mà đi những bước lầm lạc sau này. Đến khi bị sóng gió cuộc đời quật ngã Chẳng ai có thể biết một đời người thì không gượng dậy được nữa hoặc thì bao nhiêu thất bại là đủ, bao nhiêu sẽ lầm lạc lụi tàn bởi thành công là vừa. Đơn giản là ta đơn giản, người cứ đi và rồi tự nhiên những này đã bị thất bại và thành công “tước” “Cũng có những sẽ đến. Chúng ta mất sớm hài lòng với người lớn lên trong những lời thành công nào khen tặng quá mức của cha mẹ, thầy đó, đồng nghĩa cô, để rồi luôn nghĩ mình là “trung tâm với việc ta bắt đầu dừng vũ trụ” và …lâng lâng bước vào đời. Đến lại, chúng ta khi bị sóng gió cuộc đời quật ngã thì không gục ngã ở gượng dậy được nữa hoặc sẽ lầm lạc lụi tàn thất bại nào đó, đồng bởi đơn giản, người này đã bị “tước” mất nghĩa với “quyền” được thất bại, và bản lĩnh không hề việc chúng được trui rèn qua những trải nghiệm thất ta đang bỏ lỡ những thành bại đó. Thế mới biết cái sự tai hại của công đang chờ động viên quá mức là thế nào” đợi phía trước. Do đó, hãy luôn thẳng tiến “q u y ề n ” trên đường đời của mình được thất và hãy coi chuyện thành công bại, và bản lĩnh hay thất bại chỉ đơn giản là những cột không hề được trui rèn qua những trải mốc của con đường mà thôi. Cuộc đời nghiệm thất bại đó. Thế mới biết cái sự sẽ không có toàn những “mốc son” tai hại của động viên quá mức là thế chói lọi của thành công và cũng không nào. phải toàn là những “mốc đen” thất bại. Điều gì cũng có thể xảy ra, do đó, cột mốc tiếp theo của đời bạn là “mốc son” Bao nhiêu là đủ? hay “mốc đen” phụ thuộc rất nhiều vào Với mỗi người trẻ tuổi thì luôn cần thái độ của các bạn trước những “cột có một “cái phanh” cho chính mình và mốc” của con đường đã qua. luôn để 1 chân vào đó. Khi thu được Chúc các bạn thành công ! thành công, luôn phải biết tự giữ mình Cóc Thất bại lại, nhìn nhận một cách thấu đáo hơn vấn đề và đừng vội quên những gì


Hot Cóc

Tiêu điểm trong tháng

Trao đổi với thầy Nguyễn Xuân Phong Việc đối thoại giữa sinh viên và nhà trường là không thể thiếu trong quá trình chúng ta xây dựng đại học FPT thành môi trường giáo dục thế hệ mới. Với mục đích giúp sinh viên hiểu thêm về nhà trường, giải toả được những băn khoăn, trăn trở của bản thân, phóng viên báo Cóc Đọc đã thực hiện một cuộc phỏng vấn thầy Nguyễn Xuân Phong – Phó Hiệu trưởng nhà trường về các vấn đề đang được sinh viên quan tâm .

Các kênh thông tin của nhà trường Phóng viên (PV): Thưa thầy, câu hỏi đầu tiên các bạn sinh viên muốn hỏi thầy: nếu sinh viên có ý kiến muốn đóng góp hay thắc mắc thì có thể tìm tới các kênh thông tin nào? Thầy Phong: Có các kênh thông tin chính thức và không chính thức. Kênh thông tin chính thức là các kênh mà nhà trường thường xuyên theo dõi, có trách nhiệm bắt buộc trả lời ví dụ như các địa chỉ email: Fu.idea@ fpt.com.vn hoặc daihoc@fpt.com.vn. Ngoài ra sinh viên có thể gửi các bản kiến nghị, các loại đơn từ, các thư góp ý về cho phòng CTSV hoặc giáo vụ để được các anh chị chuyển đến nơi cần thiết. Các kênh thông tin không chính thức thì theo tôi việc gặp gỡ trực tiếp các thầy cô, các anh chị cán bộ và thậm chí là Ban giám hiệu là một cách rất hiệu quả để có thể có được ngay thông tin phản hồi. Cá nhân tôi chưa

bao giờ từ chối gặp hay trao đổi với sinh viên và sẵn sàng tư vấn cho sinh viên về mọi vấn đề, kể cả những vấn đề mang tính chất cá nhân. Tôi nghĩ và tin chắc rằng đại đa số các thầy cô, cán bộ của trường cũng sẵn lòng như vậy.

PV: Vậy còn vai trò của forum Svfpt. net trong việc truyền thông giữa nhà trường và sinh viên như thế nào, thưa thầy? Thầy Phong: Xét về bản chất, forum là kênh thông tin đa chiều không chính thức. Các bạn có thể thấy ngay vấn đề là forum có hàng trăm box và topic khác nhau với hàng nghìn bài viết, hiển nhiên không ai có thể theo dõi để trả lời tất cả các vấn đề nêu ra được. Vì vậy nhà trường không có trách nhiệm trả lời tất cả các câu hỏi của sinh viên trên forum. Tuy nhiên các cán bộ nhà trường vẫn theo dõi chặt chẽ nội dung của forum để biết thêm về tâm tư nguyện vọng của sinh viên và sẽ có

giao lưu trao đổi khi cần thiết. Ngoài ra, có thể trong thời gian sắp tới sẽ mở một box riêng về Ý kiến sinh viên trên forum và có thể coi đây như một kênh bán chính thức để trao đổi.

PV: Thực tế các kênh thông tin chính thống đã phát huy được hết sức mạnh chưa? Thầy Phong: Thực tế là sinh viên FPT chưa khai thác hết hiệu quả các kênh này. Đây cũng là căn bệnh chung của nền giáo dục Việt Nam: sinh viên chưa có tính chủ động tìm cách giải quyết triệt để các vấn đề của mình mà chỉ biết kêu ca. Kênh thông tin qua lớp trưởng còn ít phát huy tác dụng. Trong các buổi họp lớp trưởng, các bạn chưa thực sự đại diện cho tiếng nói của tập thể lớp. Và khi đi họp về các bạn cũng không truyền tải được thông tin từ phía nhà trường tới sinh viên. Nhà trường rất ít khi nhận được những đề nghị của lớp

No.8 May 2008 I

7


Hot Cóc

Tiêu điểm trong tháng

trưởng về các biện pháp hỗ trợ như sử dụng tài nguyên, mở các buổi tư vấn, các buổi phụ đạo hay các hoạt động hỗ trợ học tập khác. Về việc tiếp nhận ý kiến của sinh viên, các bạn cần hiểu là không phải cứ 1, 2 cá nhân góp ý là nhà trường sẽ ngay lập tức phải thay đổi hay phải giải thích. Nhà trường lắng nghe từng ý kiến của sinh viên nhưng chỉ có thể có biện pháp xử lý khi đó là ý kiến của số đông, phản ánh đúng thực tế hoặc là những vấn đề nhạy cảm như tiêu cực, gian lận thi cử, … Về nội san Cóc Đọc, một số sinh viên phản ánh Cóc Đọc là kênh thông tin hơi một chiều. Tôi thấy điều này có phần đúng và rất mong có nhiều bài phản ánh ngược chiều có chất lượng từ sinh viên. Đặc thù của báo giấy – một kênh thông tin chính thống là thông tin phải được chọn lọc, tiêu biểu, các bài viết cần có chất lượng và có chiều sâu. Chúng ta không thể đăng trên báo Cóc đọc những bài viết kiểu như entry trên forum, mang nặng tính chủ quan, thiếu lý lẽ và dẫn chứng khách quan được. Tuy nhiên, ngoài những bài phân tích dài, ý kiến cá nhân sinh viên có thể được thu thập và đăng dưới dạng ví dụ hỗ trợ cho bài viết.

PV: Vậy theo thầy, thực tế những kênh thông tin này chưa phát huy hết sức mạnh xuất phát từ đâu? Thầy Phong: Có những thông tin không đến được với tất cả sinh viên do khâu tuyên truyền chưa tốt. Có những việc đang bị hiểu sai. Chúng ta tôn trọng dân chủ, tôn trọng ý kiến cá nhân nhưng mỗi cá nhân cũng cần hiểu giới hạn, khả năng và trách nhiệm của mình để môi trường dân chủ mang lại lợi ích cho tất cả. Ví dụ như có sinh viên kiến nghị thay đổi chương trình học, môn học, khối lượng học hay kêu là “chương trình nước ngoài không phù hợp với sinh viên Việt Nam”. Điều này có lẽ chỉ xảy ra ở FU khi sinh viên được sống trong môi trường quá dân chủ trong khi chưa có đủ độ chín chắn, trưởng thành để hiểu quyền và trách nhiệm của mình. Đó là một việc rất mất thời gian vô ích vì chắc chắn sinh

8

I No.8 May 2008

viên chưa thể đủ tầm và khả năng để bàn về các vấn đề này. Sinh viên chúng ta cũng chưa có thói quen chủ động, tìm tòi, khai thác tối đa tất cả các điều kiện mà nhà trường tạo ra cho việc học của mình mà vẫn bị động theo kiểu trường và các thầy cô yêu cầu làm gì thì làm nấy. Mà từ bậc đại học thì chính điều này sẽ quyết định sinh viên nào sẽ học giỏi và thành công sau này.

PV: Trước những tình trạng trên, nhà trường có những biện pháp gì để “nâng cấp” và “phản hồi” các kênh thông tin này? Thầy Phong: Cung cấp thông tin đầy đủ hơn về các kênh truyền thông cho sinh viên bằng nhiều cách. Giáo dục nhận thức để sinh viên hiểu đúng hơn về quyền, nghĩa vụ và trách nhiệm của mình trong môi trường FU. Trường cũng sẽ tổ chức việc gặp gỡ, trao đổi với lớp thường xuyên hơn, ít nhất 1 lần / học kỳ và vẫn tiếp tục duy trì họp định kỳ với lớp trưởng và chủ nhiệm các CLB.

Vấn đề học tập và ý thức của sinh viên PV: Một câu hỏi được nhiều sinh viên quan tâm thưa thầy: Thầy nghĩ sao về con số 20-30% sinh viên thi lại và học lại?

Thầy Phong: Con số 20-30% là không nhiều nếu nhìn vào ý thức và thái độ học của một số sinh viên FU. Tôi đã dự báo trước điều này khi thấy

tình trạng thiếu ý thức trong một số lớp học và việc các thầy cô rất ít bị “quay”, bị hỏi trong cũng như ngoài giờ. Thậm chí nếu con số đó thấp quá thì mới là có vấn đề. Tôi cũng không ngần ngại khi nói đó cũng sẽ là tỷ lệ sinh viên không thể tốt nghiệp nếu như ý thức của sinh viên chúng ta không thay đổi.

PV: Vậy thầy nghĩ vấn đề then chốt ở đây là gì? Thầy Phong: Vấn đề then chốt ở đây chính là ý thức và thái độ của sinh viên. Sinh viên FU vẫn chưa thoát được cái lối mòn chỉ học những gì bị bắt buộc và học để thi chứ không phải học để lấy kiến thức. Các bạn có thể thấy, các buổi tư vấn học tập của các môn có số lượng sinh viên tham gia rất ít mặc dù thực ra đây là các hoạt động rất hữu hiệu ở các trường nước ngoài để giúp sinh viên có phương pháp học và hiểu môn học. Một số hoạt động ngoại khóa rất có ích khác như hội thảo nguồn nhân lực Nhật Bản trong ngày Japanese day cũng chỉ có 60 sinh viên tham dự. Mặc dù nội dung buổi hội thảo rất có ích trực tiếp cho sinh viên và diễn giả đều là những người có trọng trách trong các công ty phần mềm và rất có thể sau này sẽ là “sếp” của các sinh viên FU. Một ví dụ khác là việc học Triết. Quan điểm của nhà trường muốn sinh viên được sử dụng tài liệu khi đi thi, không chỉ môn Triết mà còn trong tất cả các môn khác vì điều đó là phù hợp với đòi hỏi của cuộc sống, chỉ cần sinh viên hiểu chứ không bắt thuộc lòng. Nhưng khi biết kiểm tra được dùng sách, một số không nhỏ sinh viên lập tức có thái độ học chểnh mảng, coi thường khiến tổ bộ môn buộc phải thay đổi cách thi. Nói về ý thức, cũng môn Triết, nếu sinh viên có thái độ tích cực, hợp tác và cố gắng khai thác những điểm hay của môn học này thì các bạn có thể thấy sự chuyển biến rõ rệt trong không khí học cũng như trong sự hứng khởi muốn truyền đạt của thầy.


Hot Cóc

Tiêu điểm trong tháng PV: Vậy câu hỏi đặt ra là tại sao có quá nhiều sinh viên FPT chưa nhận thức rõ được mục đích và ý thức học tập như vậy? Thầy Phong: Đây là thực trạng chung của sinh viên Việt Nam chứ không riêng gì ở FU. Nếu các trường khác thi cử nghiêm túc thì tỷ lệ trượt chắc chắn cũng không kém. Tất nhiên một phần trách nhiệm không nhỏ là ở nhà trường khi chưa thay đổi được nhiều nhận thức của các bạn cho phù hợp với những yêu cầu khắt khe của trường. Nhà trường sẽ vẫn phải tiếp tục duy trì sự nghiêm khắc trong vấn đề quản lý sinh viên cũng như phải tăng cường sự trao đổi, giáo dục nhận thức cho sinh viên trong một thời gian dài hơn nữa thì mới có thể thay đổi được những suy nghĩ này.

Chương trình học - giảng viên PV: Có ý kiến cho rằng: chương trình học cần phù hợp hơn với sinh viên Việt Nam bởi cường độ học hiện giờ quá nặng, đặc biệt với sinh viên khoá 1. Ngoài ra còn có một số môn không cần thiết. Thầy có nghĩ chương trình học tại FPT cần thay đổi? Thầy Phong: Khái niệm “phù hợp với sinh viên Việt nam” hơi buồn cười. Chẳng ai biết thế nào là “phù hợp với sinh viên Việt Nam” và thế nào là không? Với FU, tất cả những gì nhà trường quan tâm là đầu ra phù hợp với yêu cầu của xã hội. Doanh nghiệp cần gì? Sinh viên phải có cái gì để vừa có nền tảng của giáo dục đại học vừa có thể làm việc được ngay? Còn nếu để theo cái gọi là “phù hợp với sinh viên Việt Nam” nhưng sau đó ra không làm được việc thì phù hợp để làm gì? Chương trình đào tạo của nhà trường có phần khung tuân theo chuẩn ACM. Chuẩn này đưa ra những quy định cụ thể đối với khối lượng kiến thức của từng lĩnh vực mà chương trình phải có như Toán, Cơ sở lập trình, Quản trị dự án, … Dựa vào phần khung xương đó, nhà trường bổ sung “phần thịt” từ các giáo trình của

các trường đại học nước ngoài, của các hãng công nghệ, tham khảo các yêu cầu từ các doanh nghiệp như Fsoft, Hitachi Software ,… Mặt khác như đã nói ở trên, đây là đề tài không phải dành cho sự tranh luận của sinh viên. Tất nhiên chương trình của FU sẽ cập nhật và thay đổi theo thời gian nhưng chắc chắn không phải là xuất phát từ đề xuất của sinh viên.

PV: Một số sinh viên phàn nàn về việc chắp nối khập khiễng giữa tài liệu nước ngoài và giảng viên tiếng Việt. Thầy nghĩ sao về vấn đề này? Thầy Phong: Tôi thấy không có gì mâu thuẫn giữa 2 việc này. Tài liệu thì hiển nhiên là nên giữ bằng tiếng Anh rồi vì mục tiêu của nhà trường là sinh viên phải làm việc được bằng tiếng Anh khi ra trường. Giảng viên giảng bằng tiếng Việt hay tiếng Anh thì đó là phụ thuộc vào điều kiện chúng ta đang có và trình độ tiếng Anh của sinh viên. Dần dần tỷ lệ giảng viên nói và giảng hoàn toàn bằng tiếng Anh sẽ cao hơn.

PV: Một lí do mà nhiều sinh viên lấy đó giải thích cho sự “chán học” là giảng viên dạy không hay. Thầy có ý kiến gì? Thầy có nghĩ nên thống nhất phương pháp dạy cho tất cả các giảng viên?

Thầy Phong: Tại bậc đại học, ngoài một số điểm chung nhất như đã hướng dẫn các bạn tại tuần Orientation, không thể có một phương pháp dạy giống hệt nhau cho các thầy và các sinh viên khác nhau dù là cùng một môn học. Thậm chí ở các trường đại học nước ngoài, cùng một môn học nhưng 2 giáo sư khác nhau dạy còn có nội dung khác nhau. Do vậy việc các lớp khác nhau áp dụng các cách tiếp cận khác nhau với môn học là bình thường. Điều quan trọng là sinh viên phải luôn tích cực, chủ động trao đổi với thầy cô để tìm ra cách học phù hợp nhất cho lớp và cho bản thân. Nếu không trao đổi thì làm sao các thầy cô biết bạn vướng mắc chỗ nào để hỗ trợ hay chỉnh sửa? Và cũng đừng nghĩ rằng giảng viên đại học sẽ phải có phương pháp sư phạm để làm cho bạn hiểu bằng mọi cách giống như ở các bậc học dưới. Ở bậc đại học, yêu cầu về chuyên môn cao hơn hẳn một bậc so với yêu cầu sư phạm. Điều này các bạn tham dự giờ giảng của một giáo sư hàng đầu đến từ University of Leed trong tuần trước chắc cũng đã thấy rõ, thậm chí có sinh viên FU còn nhận xét thẳng là giờ học rất chán và buồn tẻ. Vậy phải chăng sinh viên ở Anh cũng sẽ học kém, thi trượt và đổ tại giáo viên như chúng ta? xem tiếp trang 18

No.8 May 2008 I

9


Hot Cóc

Tiêu điểm trong tháng

Kì thi tuyển sinh đầu vào của Đại học FPT đã qua nhưng dư âm đằng sau đó vẫn còn đọng lại. Đại học FPT có màu gì trong mắt các thí sinh? Bài báo này xin tổng hợp các ấn tượng về Đại học FPT qua kì thi tuyển sinh đầu vào để lưu giữ lại những kỉ niệm đầu tiên tại FPT của các Cóc tương lai… Nòng nọc “buôn lỗ” tại FU Từ nhỏ em đã thấy ngưỡng mộ họ hàng nhà ông trời, lại còn là cậu ông trời nữa chứ - chính là nhà Cóc đấy ạ. Em tự nhận thấy mình có một số đặc điểm giống họ nhà Cóc ví dụ như thích đá đểu, có khả năng chọc ngoáy, châm chích đồng bọn. Chính vì vậy, em đã quyết định đi đăng kí cuộc thi “CẮT CÁI ĐUÔI CON NÒNG NỌC” để trở thành một Cóc chính cống. Nghe theo lời khuyên của một Cóc anh vừa cắt đuôi năm ngoái, em đi xin xỏ một tờ giấy đăng kí dự thi và làm một số thủ tục như: chụp ảnh, xin xác nhận để làm sơ yếu lý lịch, xin xác nhận của thầy cho cái bảng điểm yêu sờ quý … Sau khi làm xong thủ tục của mình em còn rủ rê thêm mấy chú Nòng Nọc bạn bè đi thi cho có đồng bọn nữa. Cuối cùng, em nhờ Cóc anh đi nộp hồ sơ dự thi. Nộp xong hồ sơ rùi nhưng chưa được thông báo thi ở đâu thì đột nhiên có một tờ CÓC ĐỌC xuất hiện mang theo một số thông tin tối mật mà người ngoài không biết (đấy là em suy luận vì trong tờ CÓC ĐỌC có bốn chữ lưu hành nội bộ ạ), chẳng hạn như thông tin Nòng Nọc bọn em sẽ phải thi ở sân vận động Mỹ Đình ấy, lại còn phải ngồi lều chõng như ông cha ta ngày xưa chứ, ối ối choáng. Nhưng một vài ngày sau, anh Cóc thông báo cho em biết là em không phải thi ở SVĐ nữa và hình như cái thông tin thi ở SVĐ Mỹ Đình là một con cá to tướng.

(Trích thư em Nguyễn Kiều Nga Khối Phổ thông Đại học Sư Phạm Hà Nội).

10

I No.8 May 2008

iệt

t thi ẽ đợ đời l ó C nhỉ? n trong nào ê i t ế h t u . nói g? n đầ hộp Phải ồi là lầ ấy hồi nh khôn ứ h ì r t c m a ng vừ ng cảm FPT thực sự thấy giố sống lư trịch. i o h mìn bạn nà hòng th ng trình ình ặ p n Có ồi m ô c v g ngực a mãi r chút, ú l i c n Trướ uốt, lồn nọ thi k lớn hơ g lai ã b i đ ơn h h ư ờ t t i n lạ rước ? Có lẽ g iều cho g nặng t a Thủ bị vậy n, lo nh ý càn ơ âm l có đâu y nghĩ h ơn nên t , cơ su h ngủ ừ m biết ng việc a t h cô chơi tỉnh dậy C m a cho , t h A, B ười ự bậ nề. nh là ng đó đã t đáp án nữa, n ì 0 ẩ M 2 nổi qu sáng cứ luẩn mà ngủ à m vậy ng đầu tài nào õ là o ro thi r ở 4h; t ; chịu k m h ể i đ nọ át p n này ê! ở đế vô ăn b i, gắp h h m g ô khổ vậy hă ng mình g ôi th đến n n ờ ư ố Đã ư h u đ rên hi đói. N là bỏ, m t , sớm ợ lúc t n gắp à s ố ổ m kẻo đúng b anh. ài c ian d ờ h c g đượ g thật n nơi, ch g thời là n n n trườ ình đế thi. Quã uả thật i q M ờ i mỗ ó g đ : cứ ến ợi n đ đ ấ i a t tra chư ngồ ặc b

iđ y th Ngà


Hot Cóc

Tiêu điểm trong tháng

Anh DũngĐT được Nòng Nọc “hâm mộ” Rồi giờ thi cũng đến, Nòng Nọc bọn em phải thi 2 môn liền trong một buổi sáng. Môn thứ nhất: thử trí thông minh của họ Nòng Nọc với 90 câu hỏi xoay quanh … mọi vấn đề. Nếu tinh thần không vững thì không thể làm được, đấy là chưa kể đến những người yếu tim sau khi nhìn thấy một cái đề dài gần 20 trang sẽ ngất ngay tại trận. Phù, và 2 tiếng đã trôi qua, em làm bài đó một cách bình thường như bao Nòng Nọc khác. Chỉ được nghỉ khoảng 15 phút lại đến môn thứ hai. “Cái gì thế? Mình chưa nhìn thấy đề này bao giờ!” - Đó là câu Nòng Nọc thốt ra khi nhìn thấy đề. Sau mấy giây chết đứng, em lấy lại tinh thần và bắt đầu “hùng hục” làm bài. Được khoảng 15 phút, Cóc đàn anh DũngĐT đột nhiên lên phòng mà Nòng Nọc đang thi. Chít chít, cảm hứng đang dạt dào mà lại gặp người nổi tiếng mà em đang hâm mộ thế. Hiếm khi gặp được thần tượng, thế là bỏ bê bài làm tập trung vào sự nghiệp bon chen ngắm nghía anh Cóc đẹp trai.

Một vài phút sau anh nhắc đến tên Nòng Nọc, oạp, hoá ra là ở môn thứ nhất em chưa khoanh mã đề. Em lại quên mất mã đề chứ, lập… cập… lập… cập…. Nhưng không sao, anh DũngĐT hỏi hai chú Nòng Nọc bên cạnh thì mã đề của hai chú lần lượt là 002 và 004, vậy em là 003 rùi. Anh còn cầm cái bút chì đỏ ở trên bàn đưa cho em khoanh vào nữa chứ, hứt… hứt, xúc động đậy quá chừng (trong trường hợp này mà thi ở chỗ khác chắc đã bị mắng té tát mất). Mặc dù không bị mắng câu nào nhưng sau đó em cũng mất trên dưới 10 phút để nghĩ về anh Cóc Dũng ĐT, hê hê... Rồi ngồi tự sướng, tự thấy mình thật may, nếu lúc đó mình khoanh mã đề vào rồi thì làm sao được nói chuyện với anh Đê Tiện, hehe (Ối, liệu mình có đen tối quá không nhỉ????). Nhưng em là FAN hâm mộ thứ thiệt của anh đấy ….

(Trích thư em Nguyễn Kiều Nga - Khối Phổ thông Đại học Sư Phạm Hà Nội).

g b ụ n meo, hở hư ng 1 bát p g đau n i c đó i ớ đó t ợc tặ i ra đượ ặc dù n ớ ư ò h l đ n n thí đầu áng mà ãi mớ đỗ. M oi ời cò triển biết? ra từ , các i ngư nh dịch m cũng đã g cũng c ổi s ỗ u b m phút c” thêm ế không cũng có ì n ề . h i v ư m n h ì h t à a “mọ ào g th cắt. ước khi r ó, về nh ôm đó m ý lắm n y hòng sinh mà đôn i thủ n ư là vậ ìđ ợc p đứa, 5 h Tr g i ư ố í h đ a đ t r h c nh qua đọc” 0 o c ì ợ 0 à a K ư p 2 v . ừ ạ đ ” đâu , trông v t c n bước “Cóc ó đế hế i FPT cuốn “Cóc Đọ uả không cũng g phải c Đã t ả. ữ kỳ th ấn phẩm ốn đóng q giấy h h ề t c u n v ế ì ẩ n à c k i l m ư . m mu ình vớ ết vọng ối cùng, hòng nh uạt trần ợng với ở từng m bi nguyện. g của m tiếp xúc t mê và ô h q ư h u p t i C tượn ược toại ấy rấ hí sin hía mẩu ọi là ất ấn i 4 cá như ững ấn khi đã đ cảm th ôi! g ưng mỗ là mình r nh của t g n g o ng – a n h ự m u h a ợ s h N i ắ a C ực iết Tù inh) y, s ị ...n phải nó ố báo d gồi ng n tư iết h V â ấ t h t n đ . h u ễ ờ ó y n V s i ìn n u ứ điề yv giám tượng, tên và đó. G ường, m bé cho h Ng ương Thế ình c thi. Một y. Tờ giấ ong n i s m í Ấn x4 ghi , r ỏ L t h ê gh đề 3 của phần nh thư t và dầ giấy, tr ng PT TH hiệp phát nhỏ ắng ( Trích Trường óp 1 nhỏ huyên ng đến lúc t đẹp, tr . Nhìn tờ môi trườ n g C nữa i thậ cho ung c chuyê bàn. mãi là giấy th cả màu ể hình d việ ó lúc đ giấy ới mình ại còn in nh có th kiện làm đây. Đến ận v l mì iều ghiệp ở đề lu ì nữa luận đầu và đ n làm th

No.8 May 2008 I

11


Hot Cóc

Tiêu điểm trong tháng Em sẽ không bỏ cuộc Em thi đại học FPT không chỉ đơn giản là sự đam mê công nghệ thông tin mà còn là vì tình yêu em dành cho nó nữa. Và cũng chẳng hiểu tự bao giờ FU có 1 vị trí đặc biệt trong em. Vào được FU đó là niềm mơ ước của em, là mục đích, là mục tiêu của bản thân em nữa vậy mà em không hề cố gắng, đã không thực sự cố gắng hết sức mình...Để rồi đến hôm biết điểm, thiếu 2 điểm, em đau, em cảm giác như không có gì tồi tệ hơn điều đó đối với em, em cảm thấy thật kinh khủng và rồi em khóc...Em thất vọng và chán ghét chính bản thân mình. Và em nghĩ rằng mình sẽ gục ngã.... Nhưng rồi sau một đêm không ngủ, một đêm suy nghĩ em hiểu mình cần phải làm gì? Phải cố gắng, phải đứng dậy và bước tiếp để thực hiện bằng được ước mơ của mình...

(Trích blog của thí sinh có số báo danh FU-1717) Mình đã thất bại rồi. Nhưng thành công vì đã có được một bài học quý giá “Phải chắc, phải nhanh”. Xã hội có bao nhiêu người tài. Người tài hơn mình thì vô khối. Vì vậy, phải chăm chỉ hơn, mạnh dạn thêm và liều mình nữa…Trước kia, mình thấy 59 điểm (điểm thi vừa rồi của mình) đúng với sự chậm chạp, chậm tiến của bản thân. Nhưng bây giờ mình đã sẵn sàng, đủ khả năng và tri thức, lẫn phong cách, đẳng cấp để kiếm cái suất học bổng trong kì thi tháng 8/2008. Em sẽ là một thành viên của đại gia đình FPT. “Mọi con suối nhỏ sẽ chảy ra biển lớn”.

(Trích thư em Đoàn Văn Thành) Gửi báo Cóc đọc mến thương Đã cho tôi biết những gương học hành Có học thì mới thành danh Hữu danh vô thực ai dành phần ai? Đường phía trước lắm chông gai Quyết tâm, vững bước tranh tài với nhau Sướng trước rồi lại khổi sau Vậy thì ta chọn trước sau thế nào? Vào FU các bạn thấy sao? Học hành căng thẳng sức nào chịu đây Sinh viên chúng tớ biết vầy Nhưng càng cố gắng để xây dựng đời

Thân tặng báo Cóc đọc Thí sinh Tạ Thị Ngọc Anh – Nghĩa Đàn, Nghệ An

Nỗi niềm bậc cha mẹ: Bác rất tự hào khi em đủ điểm để được phỏng vấn học bổng. Đó là cảm xúc chung của các bậc cha mẹ. Trước khi thi vào FPT, gia đình đã xác định cho em học FPT. Chỉ có điều do học phí ở FPT quá cao nên bác cố động viên em thi đạt điểm cao để lấy học bổng. Thú thực rằng, nếu em không được học bổng thì bác cũng không thể cho em học FPT vì điều kiện kinh tế của gia đình. Đó chính là lí do vì sao em cố hết sức để có được số điểm cao như vậy. (Cảm xúc của phụ huynh em Trần Trung Kiên một thí sinh đã được 90 điểm trong kì thi đầu vào FPT)

Trên đây chỉ là trích đoạn ngắn của rất nhiều lá thư chan chứa tình cảm của các Cóc tương lai và những tâm sự từ các bậc phụ huynh gửi đến báo Cóc Đọc. Có đôi khi, chúng ta nghi ngờ về con số 10000 đăng kí dự thi, trong đó có bao nhiêu người yêu FU, yêu Công nghệ thông tin? Nhưng những lá thư này phần nào khẳng định thêm về sức hút của Đại học FPT… Đó là những bằng chứng xác thực nhất làm cho chúng ta tin tưởng về những thế hệ sinh viên kế tiếp của Đại học FPT. PUPPY Tổng hợp

12

I No.8 May 2008


Cóc sống

Chuyện đời sống sinh viên

Ngày… tháng… năm…. 11:00 PM Trời đã về khuya, chung quanh tôi chỉ còn là một màn đêm tĩnh mịch. Như đã thành thói quen, cứ đến giờ này là tôi lại login vào Yahoo Messenger để tán gẫu với những anh hem trong hội sống về đêm. Có thể nhiều người sẽ bất ngờ khi nhìn vào group FPT University trong list Y!M mà tôi đang mở: vẫn còn hơn 50 nick online tại thời điểm này. Nhưng với tôi, điều đó hoàn toàn bình thường. Thậm chí khi so sánh với mấy đứa bạn trong đội chat đêm thì độ dài cái list đó đâu đã nhằm nhò gì. Sau những giờ học trên lớp hay mệt mỏi vì phải đối phó với đống bài tập chất cao như núi, chat đêm đã trở thành một thú vui không thể thiếu của một bộ phận không nhỏ sinh viên FPT, trong đó có tôi. Ở đó tôi như thấy mình đã xả hết được những căng thẳng trong cuộc sống hằng ngày: Nỗi buồn khi giận dỗi hay điểm kém…tất cả như bỗng qua đi. 12:00 AM Mười ngón tay tự động tìm lấy bàn phím, gõ lên thanh Address tên miền quen thuộc: “svfpt.net”. Shout box vẫn còn nhộn nhịp lắm, những hàng chữ xập xình lên xuống đều đặn cùng đủ loại emotion icon. Shoutbox giờ này cũng rực rỡ hơn với các nick name đầy màu sắc: Da cam, xanh lơ, xanh lá cây…đủ cả. Những câu chuyện phiếm đủ loại được đưa ra bàn luận, xoay vòng liên tục đúng theo từ mà người ta nghĩ ra để dành riêng cho nó “Buôn dưa lê” Đêm khuya tĩnh mịch cũng là lúc số page views trên blog tôi tăng lên nhanh nhất. Ngón tay nhỏ bé, gầy gò của tôi liên tục ấn phím F5 hoặc click liên tục trên list friend để xem những update mới nhất. Lặp đi lặp lại điệp khúc “click và gõ quick comment”… thỉnh thoảng tôi lại khẽ mỉm cười khi đọc được những câu đùa cợt hóm hỉnh trên blog của mình. Cứ thế, cứ thế…thời gian cứ nhè nhẹ trôi đi theo tiếng kì cạch của bàn phím.

Sống về đêm ...

3:30 AM Tôi chìm vào giấc ngủ gấp, trong đầu vẫn còn luẩn quẩn hình ảnh những câu chữ, những icon… 7:30 AM Cố gắng để có thể tập trung nghe giảng nhưng đôi mắt chỉ trực nhắm nghiền lại. Tôi vẫn nghe giảng đấy nhưng đôi tai giờ đã ù đi, kiến thức vào tai này rồi lại chui qua tai kia. “Tôi ơi ngủ đi! Nghe giảng làm chi nữa? Có hiểu gì đâu mà nghe! Thôi cứ ngủ đi cho khoẻ. Đêm nay còn dài để có thể học lại mà” Ngày… tháng… năm…. Hôm nay, mẹ gọi điện hỏi thăm sức khoẻ. Mẹ nói rằng nhìn vào số buổi nghỉ tiết của tôi đã lên đến hơn 15%

mỗi môn, mẹ nói cả nhà lo lắng cho sức khoẻ của tôi lắm. Vì mẹ biết rằng từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ cúp cua để đi chơi, chỉ nghỉ học khi có vấn đề về sức khoẻ. Mẹ đâu biết những buổi thức thâu đêm “chat chit” có khi đến tận 5h sáng đã vắt kiệt sức lực của tôi, làm sao tôi có thể kịp ngủ bù khi buổi học bắt đầu lúc 7h? Ngày… tháng… năm…. Tôi soi gương nhìn lại chính mình, đã có những nếp nhăn ở đâu đó trên khuôn mặt của cô bé 19 tuổi. Đôi mắt sau những đêm dài mất giấc đã được đánh dấu bởi hai quầng xem tiếp trang 31 thâm.

No.8 May 2008 I

13


Cóc sống

Chuyện đời sống sinh viên

Bài viết về “Du lịch bụi” trong số báo trước thực sự đã kích thích tôi thực hiện chuyến đi có phần hơi mạo hiểm này. Nói là mạo hiểm vì nếu như bạn nhìn vào lịch thi học kì của sinh viên khoá 1, bạn sẽ thấy rằng trừ những người thật giỏi và những kẻ buông xuôi thì chẳng ai đủ tự tin để xả hơi trong những ngày đầu hè này cả, mà tôi thì không thuộc về cả 2 loại trên.

14

I No.8 May 2008

Kì thi vừa kết thúc, một ý tưởng bất chợt hiện lên trong đầu tôi và thế là quyết định được đưa ra rất nhanh. Chúng tôi có 2 người, tôi và Tiến, Tiến quê ở Thanh Hoá nhưng đã chuyến vào Sài Gòn từ nhỏ. Chúng tôi xuất phát từ Hà Nội, thu xếp hành trang (càng gọn nhẹ càng tốt), tiền bạc để thực hiện chuyến đi, dự định rằng nếu như kết quả kì thi tốt đẹp, chúng tôi cứ thế xuôi dần về phương Nam, đi hết chiều dài của Tổ Quốc. Chúng tôi cũng đã thiết lập trạm thông tin ở nhà, chỉ cần có điểm bất cứ môn học nào, kể cả chúng tôi đang ở đâu, thì dù ngày hay đêm, chỉ sáng hôm sau là chúng tôi có mặt ở Hà Nội. Vừa đi chơi vừa lo lắng một việc gì đó ở nhà đúng là chẳng thú vị chút nào, nhưng chúng tôi đều là những người trẻ, quyết đoán và có một trí tò mò, ham muốn mở rộng tầm mắt. Thế là gạt qua tất cả những băn khoăn, chúng tôi vẫn lên đường.

Nhồi vịt và ăn thịt lừa Ngày 1/5, trời mưa to từ đêm hôm trước, thời tiết chẳng có vẻ gì là ủng hộ cho những kẻ muốn phiêu bạt. Lưng đeo ba lô, áo phông và quần Jean xắn đến đầu gối, 2 thằng lên xe khách đi Hạ

Long. Xe đã chật kín người rồi nhưng tay lơ xe vẫn không ngừng vẫy khách trên đường đi, ngồi trên xe nửa tiếng đồng hồ mà vẫn chưa ra khỏi khu Mỹ Đình. Chỉ đến khi thấy không thể nhồi thêm được nữa, chiếc xe 16 chỗ nhưng mang trong lòng gần 30 con người mới vù ra khỏi Hà Nội. Lái xe là một anh chàng trẻ tuổi, trông rất xì tin, trên xe thì bật inh ỏi mấy bài hát nhạc trẻ, anh ta vừa lái xe vừa nhún nhẩy hát theo. Chiếc xe đưa chúng tôi đến thành phố Hạ Long lúc gần trưa, 2 thằng chui ngay vào bến tàu mua vé thăm quan Vịnh Hạ Long. Vừa vào đến cửa bến, chúng tôi bị mấy tay mồi chài mua vé tàu níu lại, mời chào mua vé thăm quan Vịnh. 40k một vé thăm quan 4 tiếng, 2 thằng mừng húm, kêu rẻ mua liền, không ngờ sau đó hắn ta bảo: “2 em cho xin 300k tiền tàu” “Sao anh bảo có 40k?” “Thì 40k là tiền vé vào thăm Vịnh, thăm Động chứ đã là tiền tàu đâu” 2 thằng không chịu, nhất quyết chỉ trả 200k, cuối cùng thì là 250k để lên tàu. Chiếc tàu chở chúng tôi dường như là chiếc xấu nhất ở đây, trên tàu toàn khách nước ngoài, Thái, Nhật, Malaysia,…chỉ có chúng tôi và một đôi vợ chồng già là người Việt, họ đi du lịch tour. Gió biển thổi lồng lộng và phong cảnh tuyệt vời của tự nhiên nơi đây làm


Cóc sống

Chuyện đời sống sinh viên

chúng tôi quên đi những mệt mỏi, bí bách, mùi mồ hôi và cả những khó chịu trên suốt chặng đường đi. Đúng lúc đó thì tay chủ tàu tiến lại: “Hai em là khách lẻ, cho anh xin 100k tiền ăn trưa”. Thôi thì đã lên tàu, không nhẽ người ta ăn mình lại đứng nhìn, chúng tôi bấm bụng trả tiền. Nghỉ lại một đêm ở Hạ Long sau một ngày mệt mỏi trên tàu và trên xe, hai thằng bảo nhau “Chán Hạ Long rồi, mai bắt xe đi về quê Tiến ở Thanh Hoá”.

Thanh Hóa thẳng tiến Chiếc xe khác chở chúng tôi chỉ dừng lại ở Ninh Bình, nhưng vì ở đây bắt xe đi Thanh Hoá rất khó, nên đành phải đi vậy. Đằng trước xe có tấm biển ghi “An toàn là bạn”, nhưng dường như tay lái xe rất thích cuộc sống cô đơn. Vì thế nếu bạn là một người yếu tim, thì thật là may mắn vì đã không phải chứng kiến những pha uốn lượn ngoạn mục. Về đến quê ngoại của Tiến, một thôn nghèo ở vùng ven Thanh Hoá, nhưng tôi thật sự cảm động trước tình cảm của con người nơi đây. Từ người lớn tới trẻ con đều rất thân thiện với tôi, một người lạ. Bác và các chị của Tiến đã đứng tuổi, thậm chí đến con của các chị ấy đều trạc cỡ tuổi tôi, nhưng họ vẫn xưng hô với tôi như với Tiến, họ coi tôi như người trong nhà. Mọi người nằng nặc giữ hai thằng ngủ lại ở đây nhưng vì chúng tôi đã có hẹn với Giang- một người bạn trong lớp, quê ở thành phố Thanh Hoá nên 2 thằng lại lên đường. Bố mẹ Giang đón tiếp chúng tôi rất thân tình và đồng ý ngay khi chúng tôi ngỏ lời rủ Giang cùng tham gia chuyến đi. Tối hôm đó chúng tôi ngủ lại nhà Giang và sáng hôm sau thì chuyến đi lại tiếp tục và đích đến là bãi biển Cửa Lò.

chưa có điểm, nếu như tiếp tục đi sâu vào Nam thì sẽ khó có thể về kịp. Thế nhưng nắng, gió và cả mùi của biển nữa lại khiến chúng tôi quên đi tất cả. Thuê phòng, ăn trưa thật nhanh và thế là chỉ còn có biển trong đầu óc chúng tôi. Thôi thì không thiếu một trò gì mà chúng tôi không nghịch ở biển, đắp cát đầy người, nhảy sóng, thậm chí chúng tôi còn nhảy san tô và biểu diễn Vovinam ở đây, có lẽ đây là lần đầu tiên tắm biển vui như thế này. Cửa Lò là đất du lịch, giá cả tuy không đắt như Sầm Sơn nhưng cũng khiến những kẻ mỏng túi như chúng tôi rùng mình, chỉ ăn uống và vui chơi một đêm ở đây đã làm túi tiền vơi đi đáng kể. Chúng tôi lại bàn nhau, sáng mai lên đường vào đất Cố đô, thành phố lãng mạn, đẹp nhất trong suy nghĩ của tôi - thành phố Huế.

ước lượng được trong khoảng 2m2 đó có những 10 người chưa kể tivi, quần áo…Trên xe có cả trẻ con. Những người say xe không chịu được nôn thốc tháo ra sàn làm cho chiếc xe càng trở nên khủng khiếp. Chúng tôi ngồi như vậy suốt 8 tiếng đồng hồ để đến được Huế.

Dịu dàng xứ Huế Huế thì ở xa mà ngày thi lại thì đã rất gần, đã vậy bố mẹ Tiến gọi điện bắt ra sân bay về Sài gòn ngay, chuyến đi của chúng tôi đứng trước nguy cơ tan vỡ. Lại một suy nghĩ rất nhanh, chúng tôi quyết định gọi điện cho thầy TríTD để hỏi điểm thi DSA và C++, và kết quả thật sự bất ngờ, cả 3 thằng đều “qua” hết, cuộc hành trình lại tiếp tục dù chỉ còn 2 người. Tôi và Giang lên xe khách đi Huế lúc 12h30 trưa hôm đó, trên xe đã nêm chặt người, 2 thằng bị lèn cứng giữa người và đồ đạc, chúng tôi

Khi lần đầu tiên đến đây, tôi vẫn là một đứa trẻ. Bây giờ đứng dưới chân cầu Trường Tiền, tôi vẫn có cảm giác như ngày xưa, nơi đây là nơi đẹp nhất, bình yên nhất, hơn cả Hà Nội của tôi. Thực ra, điều đầu tiên mà chúng tôi hài lòng nhất ở đây là giá cả, nếu không phải là khách du lịch hạng sang thì với một khoản tiền vừa phải, bạn sẽ có một kì nghỉ thực sự ở Huế. Huế đẹp

Nhảy santo và “biểu diễn” Vovinam trên bờ biển Ngày thứ 3 của cuộc hành trình, chúng tôi bắt đầu lo lắng về điểm số ở nhà khi mà chỉ còn 3 ngày nữa là bắt đầu thi lại môn đầu tiên, vậy mà vẫn

No.8 May 2008 I

15


Cóc sống

Chuyện đời sống sinh viên

thật, đẹp cả ở những nét đền đài cổ kính, dòng Hương Giang chầm chậm trôi, có thể ngồi ở một quán cà-phê bụi ngay cạnh bờ sông cả ngày mà không biết chán, chẳng vậy mà đã có không biết bao nhiêu bài ca, bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của vùng đất này. “Vẻ đẹp Huế chẳng nơi nào có được Nét dịu dàng pha lẫn trầm tư…” Huế còn đẹp bởi cả con người nữa, chúng tôi bước chân vào trường Quốc Học và thực sự ngỡ ngàng trước khung cảnh nơi đây, một môi trường sư phạm hoàn hảo. Nữ sinh mặc áo dài trắng rất đẹp, và giọng nói thì rất dễ thương, nhất là tiếng “dạ”, chỉ muốn được hỏi chuyện để được nghe “dạ” mãi thôi. Tối hôm ấy, chúng tôi biết điểm cuối cùng, môn OS, 2 thằng

cũng thoát “cả”. Kết quả kì thi thật sự tốt đẹp, vậy là điện thoại về gia đình xin thêm kinh phí để ở lại Huế chơi vài hôm. Chúng tôi đã chết mê chết mệt thành phố này mất rồi. Ba ngày ở Huế, chúng tôi đã đi thăm cả Đại Nội, các lăng của vua Nguyễn, chùa Thiên Mụ, nghe hát dân ca Huế trên sông Hương, thưởng thức hết những món đặc sản của Huế như cơm hến, bún bò, giá cả thì rất bình dân và ngon. Tối nào chúng tôi cũng ngồi uống cà-phê ở một quán dưới chân cầu Trường Tiền, cô chủ quán trẻ và dễ thương lắm, chỉ trạc tuổi tôi, có cái tên rất đẹp Khánh Nhật. Cái tên quán thì rất ngộ “Cà Rốt”, hỏi ra mới biết đó là tên gọi thuở bé của cô. Chúng tôi chỉ trò chuyện trong đôi phút, vậy mà 2 đứa tôi đều cảm thấy lưu luyến giọng nói ấy biết bao. Ngày về, chúng tôi mua tặng Nhật cuốn sách để kỉ niệm đã gặp nhau, và tự nhủ nhất định sẽ quay trở lại thăm Huế, sớm thôi. Bẩy ngày đã trôi qua, kì nghỉ sắp kết thúc và chúng tôi cũng không muốn đi sâu vào phía Nam Tổ Quốc nữa, một phần vì hết tiền, nhưng phần nhiều vì chúng tôi muốn nơi đây sẽ là nơi đẹp nhất trong suốt chuyến đi. Chiều ngày 7/5, chúng tôi lên tàu về Hà Nội. Chuyến du lịch bụi đã kết thúc, tôi cảm thấy mình được mở mang tầm mắt rất nhiều. Những địa điểm của chuyến đi tôi đều đã từng đến nhưng là với người thân, gia đình và lần này là những cảm giác hoàn toàn khác. Tôi đã được tự đối mặt với những bất trắc, những khó khăn trên suốt chặng đường đi, chứng kiến cuộc sống của người dân suốt nửa chiều dài đất nước, được cảm nhận tình cảm nồng ấm của vùng quê yên bình và được nghe những câu hát ngọt ngào nhất trên sông Hương. Điều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn, hãy thử đi, sẽ thấy rất thú vị đấy! Hoàng Thịnh

16

I No.8 May 2008

Chương trình học nặng oằn đôi vai, thế nhưng không vì thế sinh viên FU (SVFU) mất đi tính năng động của tuổi trẻ, mà dường như “cái khó lại ló cái khôn”. Họ vẫn tích cực tìm kiếm những công việc làm thêm phù hợp để tăng thêm thu nhập và tích lũy vốn sống.

“Giết nhầm còn hơn bỏ sót” Bất chấp xu hướng tìm việc của sinh viên (SV) hiện nay là học ngành nào thì thường tìm việc làm thêm liên quan đến ngành đó, SVFU chủ trương “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”. Họ sẵn lòng đón nhận mọi loại công việc, chỉ cần có lợi nhuận và rủi ro nằm trong vòng kiểm soát là đầu tư. Những SV không có nhiều thời gian rảnh thì tham gia những công việc thời vụ như trông thi, gấp bì thư, viết báo hay “buôn hoa bán lá”... Một số khác rảnh rỗi hơn, thì sắp xếp tranh thủ đi gõ đầu mấy đứa trẻ, vừa vì lợi ích trồng người, vừa để chống trị căn bệnh trầm kha “viêm màng túi”. Còn những ai có chút vốn liếng về vi tính và web, thì tìm kiếm cơ hội tham gia thiết kế web, hoặc làm mod cho một số website. Có một FU contribution như thế!


Cóc sống

Chuyện đời sống sinh viên

Nếu bạn đang cần trang bị một món đồ nào đó, và còn băn khoăn về giá cả cũng như chất lượng, thì forum www.svfpt.net chính là điểm đến vô cùng lí tưởng. Bạn không chỉ được tận mắt chứng kiến sự đa dạng, phong phú về mặt hàng, chủng loại, kiểu dáng; mà điều đặc biệt nhất là được tận tay, tận mắt mổ xẻ chất lượng của mọi sản phẩm thông qua những khách hàng đã và đang sử dụng sản phầm – điều mà bạn khó có thể tìm thấy ở các nơi khác. Thêm vào đó, giá cả cũng rất “sinh viên”. Dẫn đầu danh sách các mặt hàng bán chạy nhất hiện nay là những chú Sim ngày sinh của trùm sò Kaze (HùngBQ). Nhờ nắm bắt nhanh được nhu cầu đang hot này trong giới trẻ, Mr.Kaze đang ăn nên làm ra. Bên cạnh những Sim trong list được đưa ra chào hàng, khách hàng còn có thể đặt Sim theo sở thích, và sẽ được trả lời sớm nhất khi có thể. Lẽ đương nhiên, giá cả có thể thỏa thuận (nhưng không nhiều vì nó vốn đã rất “ét vê”). Đứng thứ hai là các mặt hàng cao cấp của “ông chủ” Tophits (ThụyTM) như điện thoại di động, Laptop, thiết bị vi tính... Nhờ sự chăm sóc khách hàng chu đáo, tư vấn nhiệt tình từ khâu chọn máy cho phù hợp với nhu cầu và giá tiền, cho tới khâu bảo hành sau khi mua, box này cũng đang thu hút được nhiều sự quan tâm của khách hàng lẫn đối thủ cạnh tranh. Ngoài ra còn rất nhiều mặt hàng khác như Ram, HDD, máy ảnh, loa, USB, và thậm chí là cả xe máy.

lao động mình làm ra, dù ít đi chăng nữa, tiền sạch hoàn toàn, hơn nữa tham gia kinh doanh hoa với nhóm bạn tớ còn học được cách làm việc nhóm từ khâu phân chia công việc, phối hợp làm việc hiệu quả cho tới khâu “gánh vác” hậu quả ( vì kinh doanh có lời, nhưng sau khi ăn nhậu xong lại thành ra lỗ)” Cuộc sống của MinhPN thì thật là sung túc khi mà “tháng nào cũng dăm bữa ăn thịt chó, tối nào cũng lê la các quán xá, mà chả mất đồng nào”. Còn với những ông chủ như Kaze và Tophits thì không chỉ được thu hoạch “lai rai” mà những kinh nghiệm họ tích lũy được thật không ít. Tuy nhiên đằng sau những trái ngọt đó là một dãy những khó khăn, thế nhưng họ đã mỉm cười mà nói với tôi rằng: “Khó khăn chỉ là lẽ thường”! “Buôn hoa thì phải dậy sớm để ra chợ đêm lấy hoa, chứ ngủ tới nửa ngày thì chỉ còn... lá” - Yến cười. Với ThụyTM thì “Kinh doanh trong FU là cả một vấn đề nan giải. Thứ nhất, SV không có nhiều tiền. Thứ hai, họ là anh em, làm ăn không cẩn thận bị chửi ngay, mất hết uy tín. Nhiều lúc gặp chú cáo, chơi mình nữa. Thứ ba, thị trường hẹp, Thụy chưa có danh tiếng hay thương hiệu nên phải đợi một số người sử dụng rồi mới lấy được lòng tin của

mọi người. Kinh doanh là mạo hiểm, tuy nhiên FU cũng là môi trường kinh doanh tốt, nếu kinh doanh được trong FU thì mình có thể dễ dàng kinh doanh ở bất cứ đâu” – Thụy lạc quan phát biểu. Còn với TB – nhân viên kinh doanh đa cấp, dù rất bức xúc khi bị nhiều người hiểu lầm là kẻ lừa đảo, TB vẫn giữ vững lập trường của mình. TB nói: “Mỗi người có một suy nghĩ khác nhau và lòng tin khác nhau. Kinh doanh đa cấp cơ hội hay cạm bẫy? Đây vẫn là một câu hỏi còn bỏ ngỏ, nhưng riêng mình đây là một cơ hội để mình có thể học tập các kỹ năng mà chỉ có mối quan hệ, những sự giao lưu giữa người với người mới có thể xây dựng được. Mình đi làm không phải chỉ để kiếm tiền mà mục tiêu chính là để học hỏi kinh nghiệm và tím kiếm những mối quan hệ tốt ”. Sinh viên ngày nay cần năng động và làm thêm là một nhu cầu chính đáng của sinh viên. Những lợi ích của nó mang lại không ai có thể kể hết được, nhưng hãy luôn nhớ rằng, tất cả những gì ta làm hôm nay chỉ là bước đệm cho ngày mai. Đích ta cần đến vẫn chưa đến, hãy luôn vững tay chèo, như bạn đã làm trong trường đời này SVFU nhé! Chonno

Trái ngọt đầu mùa! Nói “đầu mùa”, bởi đích đến cuối cùng của SVFU vẫn là những nhà lập trình tài ba. Nhưng chính những thành công ban đầu này làm nền tảng cho những thành công sau này của mỗi SV. YếnVH cho biết: “Niềm vui nhất của tớ là được tiêu đồng tiền do chính sức

Sinh viên FPT kinh doanh trong ngày hội Nhật Bản

No.8 May 2008 I

17


Hot Cóc

Tiêu điểm trong tháng

(Tiếp theo trang 09) Một điều rất bức xúc với nhà trường và các thầy cô chính là thái độ trong lớp học của không ít sinh viên. Nói chuyện riêng, ăn quà vặt, ngủ trong lớp, điểm danh đối phó rồi chạy đi chơi điện tử, chơi games trong giờ lab, không chuẩn bị và làm bài ở nhà là hiện tượng khá phổ biến. Chưa nói đến việc không có giao tiếp tích cực với thầy cô để tìm ra phương thức học, chỉ riêng thái độ học như vậy thì chắc chắn là không có phương pháp nào hay thầy cô nào có thể giúp được cả. Và nhà trường cũng sẽ chẳng có chút đắn đo nào khi phải loại những sinh viên này ra khỏi môi trường của mình.

PV:Tại sao nhà trường lại có chủ trương học lại song song với học đi. Ví dụ: sinh viên chưa pass C nhưng đã học C++. Liệu cách đó có hiệu quả. Thầy Phong: Việc học song song không phải là chủ trương của nhà trường bắt buộc mà là do chính một số sinh viên tự nguyện xin học như vậy để không bị mất thời gian và nhà trường thấy là có thể chấp nhận được. Bạn phải phân biệt chưa pass và chưa học khác nhau rất xa. Sinh viên chưa pass tức là chưa đáp ứng hoàn toàn yêu cầu nhưng vẫn có những kiến thức nhất định để có thể học tiếp. Còn nếu sinh viên nào cảm thấy mình quá yếu thì có thể dừng hẳn học đi để học lại C cho chắc. Mặt khác, thực ra người ta có thể học thẳng vào C++ ngay chứ không nhất thiết phải học qua C mặc dù những kiến thức C sẽ giúp các bạn học C++ tốt hơn.

PV: Thưa thầy, ngay từ đầu khi chúng em vào nhập học đã được kí bản cam kết trung thực, đặc biệt trong thi cử. Nhưng kì thi lại triết vừa qua không thể hiện điều đó, không chỉ từ phía sinh viên mà còn từ phía cán bộ coi thi. Vậy môi trường trong sạch là thế nào thưa thầy?

18

I No.8 May 2008

Thầy Phong: Bộ phận tổ chức và quản lý thi của trường đã làm không đúng quy định và hết trách nhiệm của mình nên một số cán bộ tổ chức thi và coi thi sẽ phải chịu những hình thức kỷ luật khiển trách thích đáng. Nhà trường sẽ chấn chỉnh ngay trong học kỳ tới để không lặp lại tình trạng này. Đây là lỗi thuộc về không hoàn thành trách nhiệm chứ không có bất cứ dấu hiệu tiêu cực hay không trong sạch nào từ phía cán bộ. Về phía sinh viên, nhà trường cũng đã có hình thức kỷ luật thích đáng với các sinh viên không trung thực trong thi cử, trong đó có 1 trường hợp bị đình chỉ học tập 1 năm. Những trường hợp này nếu tái phạm sẽ bị xử lý kỷ luật ở mức cao hơn như buộc thôi học hoặc đình chỉ học tập có thời hạn. Mong các bạn sinh viên đặc biệt lưu ý vấn đề này để tránh rơi vào tình trạng đáng tiếc, đặc biệt nếu thi hộ hay gửi bài thi cho bạn sẽ bị đình chỉ 1 năm ngay lần đầu vi phạm và bị cho thôi học nếu tái phạm. Các sinh viên giỏi không nên giúp bạn

bằng bất cứ hành vi gian lận thi cử nào vì như thế là hại bạn và có thể có hậu quả nặng nề cho bản thân. Nếu vi phạm, các sinh viên thuộc diện học bổng hay vay tín dụng ngoài việc bị đình chỉ học sẽ bị cắt ngay toàn bộ học bổng và tín dụng mà không cần xem xét.

PV: Vẫn một câu hỏi về thi cử thưa thầy. Việc công bố danh sách sinh viên thi lại chậm chễ là do đâu?

Thầy Phong: Với mô hình 3 học kỳ / năm, thời gian để trường tổ chức thi học kỳ rất ngắn, chỉ gói gọn trong 3 tuần cho cả thi đi và thi lại không cho phép chúng ta có nhiều thời gian. Tuy nhiên, việc công bố danh sách sinh viên thi lại quá chậm trong học kỳ vừa rồi, chỉ ngày hôm trước ngày thi là lỗi của bộ phận Quản lý đào tạo và bộ phận Khảo thí. Chúng tôi đã rút kinh nghiệm nghiêm khắc về vấn đề này và sẽ có những biện pháp để đảm bảo trong những học kỳ sau việc công bố điểm sẽ được thực hiện trước ngày thi lại ít nhất 2 ngày.

PV: Thưa thầy, chúng em rất cảm ơn thầy đã dành thời gian cho buổi phỏng vấn. Cuối cùng thầy có muốn gửi gắm điều gì tới sinh viên? Thầy Phong: Tôi mong muốn sinh viên FU hiểu rằng tất cả những gì mà trường và các thầy cô đang làm kể cả việc phải đánh trượt hay kỷ luật sinh viên cũng chỉ bởi một mục tiêu duy nhất là có được một thế hệ sinh viên có chất lượng và thành công. Bởi điều đó chính là việc quyết định sự tồn tại và phát triển lâu dài của trường. Đó cũng chính là mong muốn của tất cả các bạn và gia đình. Nếu hiểu rằng chúng ta cùng nghĩ tới một đích, đi cùng một con đường, cùng chung một tương lai thì chắc chắn là nhiều việc sẽ trở nên dễ dàng hơn. Còn nếu có những sinh viên nào không thể chia sẻ những giá trị này, hãy sớm chọn cho mình một con đường khác chứ đừng nên lãng phí thời gian, tiền bạc và công sức để “cố đấm ăn xôi”, theo đuổi một mục tiêu không phù hợp với bản thân mình.

PV: Chúng em cảm ơn thầy một lần nữa. Chúc thầy luôn mạnh khoẻ và càng được sinh viên yêu mến. Cóc hỏi


Cóc ăn chơi

Chơi mà học, học mà chơi

Trong không khí hân hoan cả nước kỉ niệm 35 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao Việt nam – Nhật Bản, trường Đại học FPT đã tổ chức Ngày hội văn hóa Nhật Bản cho sinh viên giao lưu và tìm hiểu về văn hóa của xứ xở hoa anh đào. Đây là một hoạt động nằm trong chương trình phát triển cá nhân – Personal Development Program (PDP) của trường. Lễ hội chính thức bắt đầu vào lúc 13h30. Từ tiền sảnh Detech, hơi hướng Nhật Bản đã len lỏi khắp các phòng ban qua những bài hát tiếng Nhật vui nhộn.

Bẩy gian hàng của các lớp với 2 gian dành cho lớp học cắm hoa Ikebana và lớp học gấp giấy Origami. Đi sâu vào trong, người ta còn thấy CLB Manga và CLB cờ, mỗi CLB chiếm đóng một phòng. Tất cả dường như rất hào hứng với lễ hội cho dù không gian còn hơi chật hẹp. Đi từ ngoài vào trong, các lớp khóa 3 tô vẽ tương đối nhiều, chơi trội có bức tranh Fujisan đặc biệt ấn tượng và hoàng tráng. Cóc khóa 2 lại đơn giản hơn. SE0207 thể hiện sâu sắc kiến trúc Nhật qua gian hàng được dựng bằng tre trúc, tô điểm bằng mô hình quan viên kiến trúc Nhật. Gian bên cạnh, SE0209 lại tập trung vào văn hóa game mà nổi bật là Yugi-oh. Gian hàng cuối cùng là của SE0210 đơn giản nhưng cũng đậm đà bản sắc Nhật Bản với chi chít những hàng chữ tiếng Nhật, cổng ra vào được đặt thêm hai chậu cây cảnh và một bể cá nhỏ. Ở đây bày bán Sushi – món ăn nổi tiếng của Nhật và một số đồ ăn thức uống Việt Nam. Nếu như các gian hàng thu hút được sự chú ý của rất nhiều người thì khu nghệ thuật lại nóng bức đến ngạt thở. Tại lớp Nghệ thuật gấp giấy Origami, vì điều kiện không cho phép, chỉ có khoảng chục người may mắn

được ngồi học gấp giấy trong khi 10 lần số ấy đứng chờ trong sự háo hức tột cùng. Ai cũng muốn gấp được một thứ gì đó như hạc giấy, trái tim, ngôi nhà, thậm chí hình hộp… để tặng người yêu, người thân hay đơn giản là tặng chính mình. Làm sao mà không háo hức, không ham muốn khi trên bàn bày biện những sản phẩm Origami tuyệt vời do chính CLB Origami lâm thời tác nghiệp. Chẳng hề kém cạnh, lớp nghệ thuật cắm hoa Ikebana cũng lôi cuốn được một số lượng người đông không kém. Người ta tới đây không phải để học cắm hoa, mà đơn thuần chỉ là để… chụp ảnh. Thực sự, những bông hoa đó rất đẹp, nghệ thuật cắm hoa cũng không thế bỏ qua nhưng số lượng hoa ngày hôm đó là không đủ cho nhu cầu cắm hoa của các thượng đế. Nằm sâu bên trong sảnh, các CLB Manga & Anime cũng như CLB cờ đóng đô tại hai phòng học. Bên cạnh việc show hàng gần một tấn truyện tranh các thể loại, CLB Manga còn tổ chức cuộc thi “Ai là triệu phú Manga”. Không quản nóng nực, khán giả bâu kín xung quanh MC và người chơi. Giống như Ai là triệu phú của VTV3, gameshow do TùngNT (SE0209) làm MC cũng có 15 câu hỏi với ba mốc rất quan trọng 5, 10, 15. Chỉ có điều, giá trị giải thưởng giữa hàng thật và hàng nhái giống như cái đũa so sánh với que tăm: 120 triệu VND và 100 nghìn VND. Sau vài tiếng đồng hồ, gameshow bị hủy vì ban tổ chức phá sản. Nguyên nhân là người chơi Linh (SE0204) đi vào lịch sử khi vượt qua 15 câu hỏi về manga & anime dễ như ăn kẹo. Trong khi đó, ở phòng bên cạnh, CLB cờ lại im hơi lặng tiếng hơn. Đây là điều dễ hiểu vì người chơi cần sự tập trung cao độ cho việc học đánh cờ và đánh cờ (cờ vây, cờ vua, cờ tướng). Ngoài ra, một lý do nữa là cũng chỉ có vài

chục người xuất hiện trong địa phận của CLB cờ. Một hoạt động cũng rất hấp dẫn là giới thiệu về nghệ thuật trà đạo – một trong những nét văn hóa tiêu biểu của Nhật Bản. Cô Mariko Yamamoto, một nghệ nhân về trà đạo tại Nhật Bản đã được Đại học FPT mời sang Việt Nam để dạy sinh viên về nghệ thuật trà đạo, cũng như giới thiệu và trình diễn về nghệ thuật cao quý này trong Ngày hội Văn hóa Nhật Bản tại Đại học FPT. “Khi nhắc đến văn hóa Nhật Bản, nhiều người thường nghĩ tới Trà đạo. Trà đạo được biết đến tại Nhật Bản từ thế kỷ thứ 13, bởi nhà sư Murata Juko khi ông nhìn thấy cái đẹp giản dị trong văn hóa uống trà và đưa tinh thần thiền vào trong việc thưởng trà. Uống trà không chỉ là một nhu cầu giải khát bình thường mà còn là thú vui tinh thần khi ngồi nhâm nhi chén trà và ngẫm nghĩ về cuộc sống nhân sinh. Tôi đã học trà đạo được 13 năm, và sẽ còn phải tiếp tục học trong 10 năm nữa để có thể đạt được trình độ cao nhất trong nghệ thuật Trà đạo”, cô Mariko chia sẻ. Sinh viên FU đã được tìm hiểu về những triết lý trong trà đạo, những nghi thức khi thưởng thức trà đạo, thậm chí thực hành cả cách pha trà với cô giáo Mariko. Ngày hội văn hóa Nhật Bản được kết thúc bằng chương trình ca nhạc “tự sướng” …đậm đà bản sắc FU. Dù thiếu thốn không gian hoạt động, nhưng Lễ hội đã diễn ra thành công tốt đẹp, đảm bảo đúng tinh thần người người vui, nhà nhà vui. Một Lễ hội rất có ý nhĩa, sinh viên được tiếp cận và hiểu rõ hơn về văn hóa Nhật Bản. Đây sẽ là hành trang để các bạn có thể làm việc tốt với các đối tác Nhật Bản sau này. Rất hi vọng sẽ có nhiều hơn những hoạt động PDP như thế này trong thời gian tới - để “cóc chơi”, “cóc tìm hiểu”. HoàngPT

No.8 May 2008 I

19


Thầy TùngLT: “Híc, tê chân quá mà mãi chưa được thưởng thức Trà Đạo

Anh BìnhTG: “ Bộ Trà Đạo này quý lắm đấy, sứt miếng nào là toi”

Góc dạy cắm hoa Ikebana

GS. Văn Như Cương (đang uống trà): “Thưởng thức Trà Đạo là việc thanh tịnh mà sao cái cậu đeo kính kia cứ nhăn nhở cười vậy”

Gesha FU chất lượng cao


Thầy PhongNX: “Oái, sao đắt thế???” SV: “Dạ em đang ế, mãi mới vớ được khách sộp”

“Một con vịt xòe ra hai cái cánh”

- Mày có biết đánh cái này không? - Hờ, tao đang nghiên cứu xem đã.

Hướng dẫn gấp giấy theo nghệ thuật Origami

“Ô cái này có chôm được không nhỉ?”

Biểu diễn Karate - Môn võ đến từ Nhật Bản


HiênLNV: “Híc, không đệm guitar thì lo trượt Vovinam, đệm thì thấy có lỗi với âm nhạc”

Thiếu nữ ... như hoa Huệ tây (loa kèn)

Thầy Kamo và cô Mashimoto: “ Sinh viên ăn nhanh quá mỏi hết tay mà vẫn không kịp”

“Làm bao nhiêu mà chẳng thấy khách nào tới mua”

Góc Manga (Truyện tranh Nhật Bản)


Cóc ăn chơi

Chơi mà học, học mà chơi

Dù may mắn được học hè trong khi nhiều trường đại học trên địa bàn thành phố đã lăm le cho sinh viên nghỉ hè xả stress, sinh viên FU nhiều khả năng vẫn sẽ học không quên nhiệm vụ…chơi. Hè mà! Không đi xa thì cũng phải kiếm nơi gần phục vụ nhu cầu muôn màu muôn vẻ. Và đi bơi là hành động khôn ngoan nhất trong những ngày hè nóng bức. Mặc cho hiện tượng La Nina cảnh báo rằng mùa hè năm nay “lạnh” hơn hè năm ngoái, các bể bơi đã bắt đầu tấp nập hoạt động trở lại từ đầu tháng 5. Người ta coi đi bơi là thú vui tao nhã và là “mốt” không bao giờ lỗi thời vào mỗi hè. Thế thì tại sao Cóc nhà mình không rủ nhau đi bơi nhỉ. Trên địa bàn Hà Nội hiện nay có khá nhiều bể bơi đang hoạt động, đấy là chưa kể sông Hồng, sông Tô Lịch hay sông Kim Ngưu – những con sông từng làm say “đắm” dân Hà Thành một thời. Xin điểm qua một số bể bơi phổ biến ở Hà Nội để dân làng chọn lựa. Bể bơi được đánh giá đẹp nhất Hà Nội hiện nay là bể bơi Sao Mai. Nằm trên đường vào Phủ Tây Hồ, một mặt giáp hồ Tây, quang cảnh thơ mộng thoáng đãng, nơi này rất phù hợp với những ai thực sự muốn xả stress. Tuy nhiên điểm bất lợi là giá vé 25,000đ/ người không phải là rẻ đối với học sinh sinh viên. Luôn sát cánh cùng Sao Mai, bể bơi Tây Hồ nằm trong khu biệt thự Tây Hồ nhỏ nhắn xinh xắn với giá vé 15,000 đ/người cũng rất đáng được quan tâm. Quận Tây Hồ còn chiếm ưu thế hơn nữa với bể bơi thứ ba nằm trên đường Thụy Khuê. Đó là bể bơi trong nhà của Hội liên hiệp phụ nữ, tòa nhà nằm đối diện dốc La-fo. Thiết kế hợp lý về mọi phương diện, đây là điểm dừng chân lý tưởng với các bạn nữ không hứng thú với ánh nắng ngày hè. Tuy nhiên giá vé 30,000 đ/người cũng là một “chướng ngại vật” đáng kể. Khu Hoàn Kiếm, Hai Bà Trưng có các bể Bách Khoa trên phố Tạ Quang Bửu và bể Thanh Niên số 1 Tăng Bạt Hổ. Dù chất lượng không tồi nhưng việc bơi theo ca (mỗi ca 45 phút) không thực sự thoải mái với cóc nhà ta vốn dĩ rất ham chơi. Khu Đống Đa, Cầu Giấy có bể Thái Hà cho bơi tính giờ (block 45 phút). Trên đường Cầu Giấy có bể Quan Hoa giá vé hợp lý, chỉ 10,000 đ/giờ, bơi thoái mái hơn (ca sáng và ca chiều). Bể Quan Hoa ghi điểm trong mắt thần dân FU ở môn “cự ly”, khoảng cách đến FU là không xa. Thực sự đây là điểm bơi lý tưởng cho Cóc con hoạt động trong phạm vi quanh trường. Còn chần chừ gì nữa, hãy chọn cho mình một địa điểm phù hợp và thỏa mình vùng vẫy trong làn nước mát. Dưới đây là một vài địa chỉ các bể bơi ở Hà Nội cho các Cóc lựa chọn:

Bể bơi Bách Khoa: Ngõ 40, phố Tạ Quang Bửu (ĐT: 8692247): Mở cửa từ 6h-19h hàng ngày; 4.000đ/người/45 phút. Bể bơi Thanh Niên: số 1 Tăng Bạt Hổ: Giá vé 3.000đ/lượt/45 phút CLB bơi lặn - bể bơi thiếu niên: 5 Tăng Bạt Hổ (ĐT: 9716158), có máy lọc nước tuần hoàn; 5.000đ/lượt/45 phút. Bể bơi khách sạn Tây Hồ - Quảng An - Tây Hồ (ĐT: 8232381) - mở cửa 6h-19h, bơi theo buổi: 15.000đ/người (vé tháng là 300.000đ). Khách sẽ tự bảo quản hành lý theo bàn. Bể bơi Sao Mai: 10 Đặng Thai Mai (ĐT: 7183180). Giá vé: 15.000đ/người lớn (350.000đ/ tháng). Mở cửa từ 6h- 19h hàng ngày. Ngoài ra bể bơi còn có dịch vụ trông, giữ đồ cho khách: 1.000đ/người; khách tự túc quản lý đồ dùng bể bơi sẽ cho mượn giỏ. Bể bơi Thái Hà: 5 Thái Hà (ĐT: 8572726) - có hai ca mở cửa: Sáng 6-9h; chiều 14h30 18h30 (sẽ tăng giờ bơi vào giữa hè, và có lớp dạy bơi); giá vé 5.000đ/người lớn/ 45 phút (vé tháng: 120.000đ/người). Trông giữ đồ đã được tính vào giá vé. Bể bơi Không quân: 171 Trường Chinh (ĐT: 5632686): Giá vé đồng loạt, mở cửa: Sáng 5h30 - 9h30 (5.000đ/lượt); chiều 14h-19h (7.000đ/ lượt). Dịch vụ trông quần áo sẽ tính vào giá vé, vào giữa tháng 5 sẽ có lớp dạy bơi. Bể bơi Quan Hoa: 165 Cầu Giấy (ĐT: 8330221) - tính tiền theo buổi, buổi sáng 6h12h (7.000đ); chiều 14h-19h (10.000đ); có dịch vụ cho thuê quần áo 5.000đ/người, khách sẽ được mượn tủ để cất đồ không tính tiền; có lớp học bơi: 200.000đ/người lớn/tháng. LamborghiniPtH (tổng hợp)

No.8 May 2008 I

23


Cóc mộng mơ Góc vườn sáng tác

Tiếng mưa rơi trên mái nhà lộp độp và tiếng sấm ù ù xa xa khiến nó giật mình tỉnh giấc. Cơn mưa đầu mùa báo hiệu mùa hạ đã về, không khí buổi sáng mưa rào thật mát mẻ, nó nhỏm dậy với tay tắt quạt và lại nằm dài ra để hưởng thụ cái không khí buổi sáng đầu hạ. Cho dù tối qua nó đã phải thức khá khuya để đánh vật với đống bài tập về nhà nhưng trong một buổi sáng thế này thì ngủ bù thật là phí.

tiếng là thằng khinh bạn bè. Nó bất giác thở dài khi nghĩ về ngày chia tay mái trường cấp 3. Có lẽ đó là ngày dũng cảm nhất đời nó khi tới bên “ai đó” làm quen và mời chụp chung kiểu ảnh, một cái kết đơn giản cho hơn một năm để ý, giá mà thời gian quay lại, chắc nó ước mình mạnh bạo sớm hơn một vài tháng, biết đâu giờ này đã có việc khác để nghĩ thay vì nằm dài trong căn gác trọ nghe mưa rơi. Haizz…

Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà đã 1 năm rồi, bằng giờ này năm ngoái, sáng nào nó cũng tỉnh dậy trong tiếng gọi (hoặc đe doạ) của mẹ vì sợ nó dậy muộn giờ học. Lịch học của năm cuối cấp thật kinh khủng, sáng, chiều, tối, lúc nào cũng học, học và học. Biết làm sao được, đám học sinh chúng nó chả ai muốn mình để tuột mất cơ hội vào đại học và mơ ước về tương lai tươi sáng sau này.

Vậy là đã gần 1 năm xa nhà, một năm bận rộn khiến nhiều khi thời gian trôi thật nhanh. Giờ nằm ngẫm lại, té ra một năm qua nó đã làm được bao nhiêu việc và nó cũng có thêm bao cái mới nhưng có lẽ cái quan trọng hơn cả đó là nó đã khẳng định được lựa chọn của mình là đúng khi theo học FPT. Có nhiều con đường để đi đến thành công, nó biết nó đang đi một con đường mới nhiều thách thức, nhưng chả sao, từ trước đến nay nó vốn không thích hoặc thậm chí sợ những cái bình bình. Sự nhàn hạ, đơn giản đôi khi dễ giết chết cảm hứng sống, nhiều lúc học hành căng thẳng để thi cử, một ngày 24 tiếng dường như không đủ cho nó, thậm chí có lúc nó nghĩ đến chuyện “buông súng”, những lúc như

Tuy học hành bận rộn là thế nhưng thi thoảng nó cũng có thời gian dành cho những việc vu vơ như đứng ngắm những cây phượng bên cửa sổ lớp học ngày một đỏ dần, để ý “ai đó” đi qua cửa lớp hoặc bỏ nguyên cả tiết học ra ngồi viết lưu bút cho mấy đứa bạn mộng mơ của nó để khỏi mang

24

I No.8 May 2008

thế, ngước sang nhìn mấy thằng sinh viên trường khác trọ cùng dẫy lon ton đi đá bóng hoặc đi chơi mà thèm, lại ước ao mình có được 1 tuần nhàn hạ. Ấy vậy mà thi xong, được nghỉ 1 tuần, nó tót về quê, lúc đầu thì sướng, nghĩ ra bao nhiêu dự định, nhưng chỉ được 3 - 4 ngày là lại không chịu được cái sự nhàn hạ, lại lếch thếch bò ra Hà Nội, đến trường chui vào thư viện ngồi. Đến thư viện lại thấy một đống đồng bọn cũng chung cảnh ngộ đã ngồi đó từ lúc nào. Bận quá cũng khổ, mà nhàn quá cũng không thích. Trường nó thời gian học hơi khác, thế nên lúc nó nghỉ về quê thì cũng là lúc bạn bè nó đang đi học xa, lúc bạn bè nó về nghỉ hè thì nó lại đang hỳ hục “cầy” trên trường. Biết làm sao được, một năm trường nó học 3 kỳ và học thông hè luôn. Nghĩ tới cảnh mùa hè nằm trên võng đung đưa ngoài vườn nghe chim hót, cái tủ lạnh trong bếp thì luôn trật ních sữa chua và các loại hoa quả thơm ngon thì cũng hơi tiếc tiếc. Đó là chưa kể những kỳ du lịch đây đó hoặc đơn giản là về quê chơi với đám anh em họ. Thế nhưng thôi, để sau, nó hiểu bài toán về cơ hội và chấp nhận “cày” xuyên hè để củng cố cơ hội thành công của mình. Với lại


Cóc mộng mơ Góc vườn sáng tác

nghỉ có mấy ngày nó còn không chịu được, nghỉ cả mấy tháng chắc buồn chết mất. Thằng phòng bên lại bật cái đĩa nhạc Trịnh buồn buồn như một nghi thức chào buổi sáng của những thằng ẩm ương đang tuổi yêu. Nó chép miệng ngẫm nghĩ về mình, nó cũng 19 tuổi rồi còn gì, bằng tuổi này, ông nội nó đã cưới bà nội nó. Ấy vậy mà giờ nó vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai. Vẫn biết 50% thế giới này là phụ nữ, nhưng sao tìm một nửa cho mình cũng khó ghê. Cả lớp nó được 2 mống con gái, một nàng thì tự nhận mình là “les” và nghịch như quỷ, một nàng nữ tính hơn thì đến mười mấy thằng để ý, nó chả có gì nổi bật, sao mà dám mơ. Cái xóm trọ của nó cũng có mấy nàng sinh viên trọ học, suốt ngày chí choé cải nhau chuyện mắm muối, chưa kể là nhìn cách sống của các nàng thì chán luôn, lấy đâu ra lãng mạn mà yêu bây giờ. Nghĩ đến những trường đại học mấy đứa bạn đang học mà thèm, nghe nói 1 lớp 60 đứa thì 59 là nữ, thằng con trai duy nhất trong lớp thì “gay”. Thích thế không biết, nó mà học ở đó thì chắc tha hồ mà tuyển chọn. Haizz. Bố mẹ nó tính cùng “thanh niên” nên có vẻ không khó khăn với nó chuyện này, thi thoảng mẹ hỏi chuyện “tình duyên”, nó cũng than thở chuyện này nhưng bố nó động viên là ngày xưa bố nó đi bộ đội, mấy năm trời sống trong đơn vị mấy trăm người mà chỉ có mỗi duy nhất 1 bà nhà bếp là phụ nữ thì sao. Haizzz, nói như bố thì nói làm gì, mỗi thời mỗi khác chứ. Bó tay.fpt.edu.vn!

Mưa ngoài trời đã có vẻ ngớt, mấy bác cạnh nhà đang í ới gọi nhau đi chợ. Haizzz, giá cả độ này lên quá, suất cơm bụi cả chục ngàn mà ăn chả ra sao cả. Tiền bố mẹ gửi tháng nào cũng phải xin bổ sung, có lẽ nó phải đi làm thêm việc gì để mà kiếm tiền vậy. Khoản thu thêm ngoài tiền bố mẹ cho hiện nay của nó là tiền thưởng cho thành tích học mỗi kỳ. Nhưng muốn vậy thì nó phải luôn cố gắng học, được 1M là cả vấn đề lớn rồi, nó chưa dám ước được con laptop 1000K, nhưng biết đâu đấy, cũng nên chuẩn bị tinh thần để “nhỡ ra” được 1 cái cũng đỡ shock. Tự nhiên muốn ra trường sớm để đi làm, có tiền, đỡ phải xin bố mẹ. Ngày trước ở nhà, chả bao giờ phải quan tâm chuyện tiền nong giá cả, cái gì cũng mẹ lo. Giờ cũng bắt đầu phải tính toán rồi, đâu là tiền nhà, đâu là tiền ăn, đâu là tiền học, tình phí thì “may” mà chưa mất nhưng thi thoảng ngồi trà đá với mấy thằng bạn gộp lại cả tháng cũng là kha khá. Tháng nào phát sinh quả sinh nhật hoặc đóng quỹ lớp liên hoan là mệt ra phết. Đôi khi nó nghĩ, phải tập cách tiêu tiền từ bây giờ, sau này có trong tay vài trăm tỷ như các đàn anh thì mới không lo hoang phí. Hơi có vẻ chi ly một tý nhưng tốt cho mai sau. He he. Trời hình như đã hửng nắng, cái mùi đất và cây lá sau cơn mưa hăng

hăng len vào phòng. Nó ngồi dậy đẩy cửa sổ ngó ra ngoài, không khí như trong vắt. Thật khoan khoái khi giữa đời sinh viên túi bụi với bài vở lại có được những phút giây thanh thản thế này. Tựa như cái cây đầu ngõ mọi ngày bụi bặm là thế, nay trông cũng xanh mướt sạch sẽ rung rinh trong gió. Mùa hè đã đến, mùa hè đầu tiên không nghỉ hè, mùa hè đầu tiên xa nhà, nó tự nhiên thấy mình cũng đã lớn hơn một chút. Bước đầu có thể tự hào rằng nó đã có thể sống xa nhà khá ổn và bố mẹ có thể dần dần bớt lo cho nó hơn. Theo lịch trình học, nó sẽ đi làm từ năm thứ 3, vậy nghĩa là chỉ còn 1 năm học nữa nó sẽ đi làm như nhân viên FPT rồi, thích ra phết. Nhưng mà 1 năm trôi qua sẽ rất nhanh và sẽ không đợi chờ nó, không có thời gian cho những lơ là. Do vậy có lẽ nên bắt đầu buổi sáng vào hạ đầy cảm hứng này bằng cách lên thư viện trường thay vì nằm dài hưởng thụ. Nó nhỏm dậy vung chân vung tay đi mấy động tác Vovinam đầy phấn khích trước khi chuẩn bị đánh răng rửa mặt và chuẩn bị lên trường. Bụng nó bất giác sôi ùng ục. Haizzz, hậu quả của việc ngủ dậy đúng giờ ăn sáng đây mà, vậy là ngày hôm nay, mục chi tiêu sẽ phát sinh thêm 4K tiền xôi sáng và 1K trà đá. Cóc xa nhà

Nhiều lúc đi học về, thấy mấy thằng choai con cấp 3 đã có bạn gái ôm eo đằng sau mà ghen tị, nhưng nó tính rồi, tình yêu nó cũng có duyên có số của nó. Biết đâu vào một ngày đẹp trời, nó sẽ gặp tình yêu của mình. Mới có 19 tuổi, lo gì, bố nó bảo là ngoài 30 chưa yêu mới sợ hâm hâm. Xếp béng cái chuyện này ra một chỗ cho đỡ mệt đầu.

No.8 May 2008 I

25


Cóc mộng mơ Góc vườn sáng tác

Những mảnh ghép Hà Nội Chapter I: Hà Nội, nắng Hà Nội mấy ngày hôm nay đã hửng nắng, cái nắng mặc dù chỉ đủ để làm ấm góc phòng nhỏ nhưng cũng đủ để bàn tay se lạnh giờ không phải co lại trước cái rét như cắt da cắt thịt của mùa đông vừa qua. Mẹ vẫn nhắc còn đợt rét nàng Bân sắp tới nữa nhưng mấy ngày nắng ấm vẫn làm mấy đứa trẻ con ham vui rong ruổi quần ngố áo phông ra đường tranh thủ cái hương vị “đầu hè”. Cái nắng giả vờ lừa phỉnh những đứa trẻ ngô nghê chỉ kéo dài đến khoảng 5h chiều. Đến tối, hết nắng, trời đẹp và mát nhờ những cơn gió nhẹ. Ngoài đường cũng có lá vàng rơi, sự trùng hợp như tản mây nhè nhẹ làm những người xa Hà Nội lâu năm hay những ai mới đến Hà Thành băn khoăn “phải chăng đây là mùa thu”. Ông già ngồi thẩn thơ nhìn xa xăm ra mặt hồ nói với tôi khi tôi tình cờ thắc mắc.

đầu gối lạnh, nhưng không buốt như cái lạnh giữa đông. Cơn gió làm nó khẽ rung mình, huých nhẹ khuỷu tay vào ai đó, người ta ngoảnh lại, mỉm cười siết chặt tay. Hôm nay cuối tuần, ngoài đường đông. Cả Hà Nội tìm được đoạn đường vắng khó quá. Lòng vòng Hà Nội, không mưa, con hẻm nhỏ, quán cóc, nhà hàng, xe, người…và yêu… Đoạn đường ngắn, chỉ khoảng 500m, vặn ga, thả tay, nghe có vẻ hơi điên rồ, cảm giác ưỡn người hít vào lồng ngực trọn cái mùi lá cây khô và gió. Chapter III: Khúc cua Khúc cua, khẽ chạm vai, im lặng… Khúc cua của tâm hồn khi gió đã tràn đầy lồng ngực, thở nhẹ, hạt nuớc đong từ tán cây nào đó ngang bướng trốn vào đâu mà tránh được cái nắng hồi ngày, giờ rơi nhẹ lên má, long lanh...

Chapter II: Ngõ vắng, gió Đi chơi buổi tối vẫn thích mặc quần soóc cho nó “hè”. Thi thoảng có cơn gió vô tình làm

26

I No.8 May 2008

Chapter IV: 7 Mảnh kí ức Hà Nội những ngày này của một năm trước, kì thi đại học cận kề, gấp

gáp và hồi hộp. Cái cảm giác trốn học lượn hồ, đạp vịt, hát hò nhảy múa vẫn có cái gì đấy thật lạ. Hà Nội cái ngày này của một năm trước hình như mất điện, lang thang trên con hẻm chỉ cách nhà mình có một ngách nhỏ, bất giác nhận ra chưa bao giờ mình đến đó… Đó là khi cuộc sống cuốn mình ra xa cả những điều quen thuộc nhất. Ngày nắng và đêm trở lạnh, tấm chăn mỏng, co ro. Mảnh kí ức của một tháng Xuân Hòa nhè nhẹ tan chảy trong không khí, không vẩn, không nhòe, rõ nét và mằn mặn… Pop Ballad, giọng Michelle Branch vang lên nhè nhẹ, không gợn chút cảm giác tiếc nuối cho quá khứ. Que kẹo mút lần đầu ăn chung, chỉ là trò đùa hay cố tình như chưa hiểu? Vẫn là kẹo mút bảy màu, nhưng lần này dư vị có ngọt ngào hơn? Sinh nhật bố năm trước quên không gọi điện, giấc mơ thơ ấu ngọt ngào và đầy dư vị lần này còn có chút gì đó như ngốc nghếch và vô tâm. Tập ảnh tìm lại được trong hộc bàn, có vẻ như được cất khá kĩ… Bốn đứa, sân sau trường học, gác chân, cười, tóc nhẹ bay và nắng nhẹ, hôm đó giống ngày hôm nay quá. Nguyễn Thuý An – SE0209


Cóc mộng mơ Góc vườn sáng tác

Nơi cuối con đường Hôm nay tôi chợt thấy như người đi xa bỗng nhiên mệt nhoài Cũng có lúc tôi muốn nói lời chia tay với con đường quen Hãy bước tiếp đi chứ khi mà cuộc sống có đâu nhẹ nhàng Sao lại buông ly xuống khi rượu còn say chưa vơi nỗi niềm Cũng có lúc tôi muốn thây kệ mọi thứ để cho nhẹ đầu Nhưng bao nhiêu tiếc nuối con đường vinh hoa biết đâu về sau… Lời bài hát sao hợp với tâm trạng của tôi lúc này đến thế, cái tâm trạng vừa lo lắng khi nhìn về phía trước, lại vừa có sự giục giã từ bên trong thúc đẩy mình cố gắng đứng thẳng lên đi hết cả con đường. Lo lắng bởi vì chặng đường phía trước còn xa, mà con người thì vốn ngại khi nhìn thấy khó khăn trên quãng đường dài. Nhìn ra xung quanh, khi những người bạn đồng hành từ thuở ban đầu đã có người dừng bước, có kẻ mệt mỏi lê lết nặng nhọc để bám theo cả một đoàn người, có những người lại bước rất nhanh, để rồi hụt hẫng khi cố đuổi theo họ mà vô vọng. Cũng có lúc tự hỏi, bao giờ thì đến lượt mình gục ngã, đến đâu thì mình đi bằng đầu gối để bước theo, hòng tìm kiếm một chút thành công, những mong gỡ gạc được công sức đã bỏ ra?

chỉ một chút thôi nhé, cũng có một thoáng mỉm cười, chặng đường mình đã đi được cũng đâu có ngắn, đã đi được một nửa đường rồi, tại sao không hăm hở mà bước tới? Tôi vẫn luôn biết rằng để có thành công thì phải đánh đổi rất nhiều thứ ”Lửa thử vàng, đường xa gian nan”. Những vất vả hôm nay vẫn rất nhẹ nhàng so với cuộc sống khắc nghiệt trên đường đời, nghĩ như thế nên tôi không cho phép mình dừng lại. Chẳng biết mình có đủ sức theo hết cả con đường không, nhưng tôi thích cái cảm giác như thế này, được cuống cuồng lo lắng cho những bài tập, những công việc được giao hơn là ngồi thư giãn quá nhiều. Vì tương lai của bản thân và vì cả những người thân yêu nữa, những người đã đặt hi vọng vào mình. Chỉ có điều, tôi sợ mình sẽ mất đi sự quan tâm đến những người thân, những người bạn tốt khi đóng khung

mình trong một khoảng không gian chật hẹp. Tình cảm có phải vì vậy mà sẽ phai nhạt đi không? Tôi chỉ sợ mình sẽ trở nên trống rỗng trong một vòng quay nhanh như thế, sống vội đến mức không kịp ghi lại cả những cảm xúc trước những điều làm mình rung động cũng chưa hẳn là điều tốt.Tôi chỉ sợ mình sẽ trở nên cô đơn, khi những mối quan hệ cũng chỉ gói gọn lại trong trong cái khoảng không nhỏ bé ấy, ai sẽ là người nắm lấy tay tôi cùng bước đi? Tôi cũng đang viết rất vội, sợ ngày mai khi vòng quay tiếp tục, khi cất bước đi thì những suy nghĩ này cũng đi mất. Hãy để tôi viết thêm một lần nữa, rồi thôi cũng được. Suy cho cùng, tất cả những điều tôi lo sợ kia cũng chỉ là một sự đánh đổi, và tôi chấp nhận vì tôi muốn bước tới tận cuối con đường. HT

Nhìn về phía trước thì như thế, nhưng nếu ngoảnh mặt lại đằng sau,

Ngày còn nhỏ, mùa hè với tôi là mùa của những trò chơi, là những ngày tụ tập bạn bè đi câu cá, thả diều, bắt ve và…rủ nhau hái trộm quả trong vườn nhà hàng xóm. Mùa hè, trong đầu óc con trẻ của tôi, là những ngày tự do nhất, không còn thầy cô, không còn sách vở, không còn sợ ai “bắt” học. Tôi được thoải mái làm tất cả những gì mình thích, dù đã có lúc giữa đường bị say nắng, đã có lúc mải chơi về muộn, hay ham đuổi theo bắt chuồn chuồn mà bị lạc. Sau này khi gia đình tôi chuyển lên sống ở ngôi nhà mới, mùa hè lại trở thành những ngày buồn nhất. Không bạn bè, không có những buổi trưa đội nắng chạy theo lũ bạn, thay vào đó là những buổi học thêm, những phút ngồi đằng sau song cửa sổ, bên cạnh chỉ có cô em gái nhỏ, hay khóc nhè dụ anh đọc truyện cho em.

No.8 May 2008 I

27


Ếchnology

Cập nhật công nghệ

..... Giờ đây, đã đủ lớn để không còn rong chơi, cũng không còn bị bố mẹ “nhốt” sau bốn bức tường, mùa hè là lúc để tôi thực sự được sống cho chính tôi, để tôi thực hiện những dự định của mình. Đó là những lúc ngồi trên chiếc xe đạp cũ, rong ruổi khắp phố phường Hà Nội, qua những con đường, những ngõ nhỏ, những nơi mà trước đây tôi chưa từng biết tới. Đi giữa những hàng cây rợp bóng, nghe tiếng ve giục giã trên những cành cao, qua những hàng quán, chứng kiến cảnh tất bật, nhộn nhịp trên những nẻo đường thủ đô. Có những niềm hạnh phúc giản đơn lắm, như khi tôi được gặp lại thầy tôi. Mất một buổi sáng dò tìm địa chỉ, để rồi tôi lại được ngồi bên thầy. Người thầy của tôi, vẫn hóm hỉnh và hay đùa như 1 năm về trước. Nói chuyện với thầy, tôi thấy mình được sống lại những cảm xúc của một cậu học sinh, của một quãng thời gian đã qua tưởng chừng không bao giờ trở lại. Những ngày nghỉ hè, tôi tự cho phép mình được dậy sớm hơn một chút, cùng bố tập thể dục, đi bộ giữa không gian yên tĩnh và trong lành của một buổi sớm mai mùa hạ. Tôi dành nhiều thời gian bên tủ sách của mình, thói quen đã bị bỏ quên từ ngày tôi bước chân vào trường Đại học. Nghỉ hè, dẫu chỉ là một hai tuần ít ỏi, nhưng cũng giúp tôi có thể bỏ lại đằng sau tất cả những áp lực của chuyện học hành, thấy mình được thư thái hơn, có thời gian để sống cho mình, để quan tâm, và phụ giúp gia đình. Công việc chỉ đơn giản là cùng mẹ chuẩn bị bàn ăn trước mỗi bữa cơm, hay cầm chổi quét dọn lại ngôi nhà nhỏ. Những niềm vui bình dị thôi nhưng cũng giúp tôi thay đổi trạng thái, để tôi được trở lại là mình, và sẵn sàng bước vào một học kì mới. LinhĐT

28

I No.8 May 2008

Đã từ lâu, chiếc máy tính đã trở thành vật bất ly than với cộng đồng FUers. Chiếc máy tính giúp họ nhà Cóc chúng ta rất nhiều. Nhu cầu về học tập kiêm giải trí số di động đã làm laptop trở thành lựa chọn số 1 với nhiều bạn. Có rất nhiều hãng sản xuất laptop, có thể kể đến những thương hiệu nước ngoài như HP, Lenovo, Acer, Dell…và những thương hiệu Việt như FPT Elead, CMS…Mỗi thương hiệu lại có nhiều dòng sản phẩm khác nhau, điều này khiến nhiều người bối rối. Lựa chọn như thế nào để có được một chiếc laptop ưng ý, và nhất là hợp túi tiền không phải là điều đơn giản. Bài viết chia sẻ một số gợi ý để bạn có thể chọn cho mình một chiếc laptop phù hợp. Mục đích sử dụng? Trước hết bạn cần xác định rõ mục đích sử dụng chính của mình là gì? Nếu chỉ đơn thuần lướt web, đọc, soạn thảo văn bản, lập trình đơn giản thì không cần cấu hình cao nhưng nếu muốn sử dụng tốt các ứng dụng nặng như đồ họa, chơi game...thì phần cứng của máy phải đủ mạnh. Xác định rõ mục đích là điều cần thiết, vì nó liên quan trực tiếp đến túi tiền của bạn và để tránh trường hợp phải hối tiếc sau khi mua máy. Kiểu dáng máy cũng là một yếu tố khi chọn mua vì ít nhiều, chiếc laptop bạn dùng cũng thể hiện cá tính của bạn. DungNT (SE0101) chia sẻ, “Mình chọn chiếc HP DV6000 Special edtion vì nó đẹp, ít sợ bị đụng hàng và vì mình thích màu trắng”. Còn TuấnNN thì lại sử dụng Lenovo T60 vì nó mang phong cách của một Business man. Địa chỉ mua hàng tin cậy Công việc tiếp theo là chọn cho mình một cửa hàng để mua máy. Mỗi cửa hàng có những chính sách riêng bên cạnh chính sách của hãng. Bạn có thể tham khảo ý kiến người thân, bạn bè hay các phương tiện thông tin đại chúng để chọn một cửa hàng uy tín. Lời khuyên ở đây là nên chọn những cửa hàng được chính hãng công nhận, giá có thể cao hơn những cửa hàng khác một chút nhưng bạn có thể hoàn toàn yên tâm về chất lượng. Có thể kể đến một vài địa chỉ quen thuộc như Trần Anh, Phúc Anh, Ben, Maytinhxachtaymy.com hay Aqua Computer.


Ếchnology

Cập nhật công nghệ

Công việc cuối cùng là đến cửa hàng. Cùng một giá tiền bạn có thể chọn được nhiều model của nhiều hãng khác nhau, thậm chí cùng một hãng. Thương hiêu ở đây là một yếu tố quan trọng, vì mỗi hãng có một chế độ hậu mãi và thời gian bảo hành khác nhau. Đa số các hãng đều có chế độ bảo hành toàn cầu, nhưng bạn cũng nên lưu ý, mặc dù là bảo hành toàn cầu nhưng một số hãng chưa có trung tâm bảo hành tại Việt Nam nên việc bảo hành sẽ phụ thuộc vào nơi bạn mua máy. Chế độ bảo hành phổ biến là 1 năm, bạn cũng có thể mua thêm thời gian bảo hành cho laptop của mình. Bộ vi xử lý Nếu túi tiền vừa phải và chỉ sử dụng cơ bản, bạn có thể chọn những dòng máy tính xách tay sử dụng bộ xi xử lý Intel Celeron, Intel Dual Core hoặc AMD Sempron, Athlon, dung lượng RAM từ 512 MB – 1 GB, HDD thường là 80 GB. Với mức giá này có thể kể đến Acer Aspire AS4715Z (619$, sử dụng CPU Intel Dual Core Processor T2230 2x1.6Ghz), Toshiba USA Satellite® A135-S4656 (638$, sử dụng CPU Intel CeleronM Processer 520 1.6GHz), HP Compaq Presario F761US (665$, sử dụng CPU AMD Athlon 64 X2 DualCore Processor TK-57 2x1.9Ghz) hoặc CMS Sputink S4A3331 của Việt Nam (649$, CPU: Intel Dual Core Processor T2130 2x1.86Ghz)... Để phục vụ cho nhu cầu cao hơn, bạn cần một chiếc laptop có card VGA rời, dung lượng RAM, HDD lớn, tốc độ CPU cao…điều này đồng nghĩa với số tiền bạn bỏ ra cũng nhiều hơn. Sự lựa chọn với mức giá trên 1000$ trở nên

phong phú hơn bao giờ hết. Có thể kể đến Dell Vostro 1500 (1023$ với CPU Core 2 Duo T7250 2x2.0GHz, 2 GB RAM và card VGA nVIDIA Gefocre 8400M GS) hay HP USA Pavillion DV2500t với cấu hình tương đương… Nếu thích sản phẩm nhỏ gọn bạn có thể chọn những chiếc laptop với màn hình dưới 13.3 inches. Có thể kể đến Sony Vaio VGN - SZ640N01, Sony Vaio VGN-SZ780NW hay MacBook Air. Những dòng máy này thường có giá khá cao, trên 1500$. Khả năng kết nối Khả năng kết nối của máy cũng là vấn đề bạn cần quan tâm. Các tính năng ưu việt của laptop không chỉ nằm trong bản thân nó mà còn ở những thiết bị mà nó có thể kết nối. Do đó, bạn cần xem xét các khả năng kết nối mạng không dây, số lượng cổng USB, cổng Bluetooth, đầu đọc thẻ nhớ... Khả năng kết nối mạng không dây được cho là không thể thiếu đối với các laptop, thiếu nó thì laptop chẳng khác gì desktop. Bên cạnh đó, số lượng các thiết bị ngoại vi k ế t nối với máy tính thông qua cổng USB ngày càng nhiều như máy ảnh, máy nghe nhạc, USB... dẫn đến đòi hỏi phải có nhiều cổng USB trên laptop để đáp ứng. Bạn có thể

dùng thiết bị chuyển đổi (từ một thành nhiều cổng USB) để gia tăng số lượng cổng USB. Tuy nhiên bạn cũng không nên chọn loại laptop có ít hơn hai cổng USB. Cuối cùng, nếu có thể được, bạn hãy mua loại tốt nhất có thể so với khả năng tài chính của mình và cũng không nên nghĩ đến chuyện sẽ nâng cấp từ từ vì việc nâng cấp laptop là rất khó, thường chỉ dừng lại ở nâng cấp RAM, HDD, một số ít có thể nâng cấp CPU nhưng việc này khá mạo hiểm. Đó là chưa kể đến chi phí nâng cấp là khá lớn. Đôi khi việc nâng cấp không mang lại hiệu quả bằng việc bạn mua máy mới. Hi vọng bài viết có thể giúp bạn lựa chọn một chiếc laptop cho mình. Nếu có gợi ý nào hay hơn, còn chờ gì nữa, hãy chia sẻ cho mọi người thông qua Cóc Đọc.

(giá trong bài chỉ mang tính chất tham khảo, bài viết có tham khảo ý kiến trên diễn đàn vozforums.com) Mr.Hugo

Địa chỉ một số cửa hàng: • Trần Anh: 1174 Đường Láng - Quận Đống Đa - Tel: (04) 7666666 - Fax: (04) 7667708 • Phúc Anh : 91 Lý Nam Đế - Tel: (04).7.470808 / Fax: (04).7472164 • Ben : 74 Nguyễn Khánh Toàn – Cầu Giấy – Tel: (04).7301955 • Litek : 82 Ngã tư Sở - Đống Đa – Tel: (04).5737629

No.8 May 2008 I

29


Cóc gương Những tấm gương về cóc

Luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác, hết mình vì mọi người nhưng lại không muốn trở thành gánh nặng cho mọi người, muốn tự mình giải quyết các khó khăn. Đó là Thuận, chàng trai vẫn hàng ngày đi làm, ra sân bóng, tham gia các hoạt động học thuật trên chiếc xe lăn. Viết về Thuận thật khó Thuận không muốn nói nhiều về mình. Có nói thì Thuận cũng rất khiêm tốn và có phần ngần ngại. Thế là phải đào bới tư liệu và hỏi thêm những người làm chung với Thuận.

Miệt mài với công việc Những ngày tháng tư, website www.fpt.edu.vn trở thành một địa chỉ nóng của các phụ huynh và học sinh sắp thi vào trường ĐH FPT với hàng ngàn lượt truy cập mỗi ngày. Thông tin được cập nhật bất kể ngày đêm, đáp ứng nhu cầu “được biết sớm nhất” của các thí sinh. Nhưng ít ai biết được rằng, người thực hiện việc cập nhật

30

I No.8 May 2008

đó, cũng như quản lý và phát triển toàn bộ website của Đại học FPT và Aptech Việt Nam lại chỉ là một người. Trao đổi với tôi, Thuận cho rằng thực ra đó không phải là một việc gì ghê gớm. Nhưng khó khăn nhất là những lúc gặp sự cố. Lúc đó, phải biết cách giải quyết một cách nhanh nhất, an toàn nhất và ít tốn kém nhất. Cũng không hiểu sao Thuận luôn tìm được lời giải cho các vấn đề đã nảy sinh và tính đến nay các website Thuận phụ trách chưa gặp phải một sự cố lớn nào. Không ỷ lại vào hoàn cảnh, Thuận luôn muốn tự mình làm những việc mà mình có thể làm được. Trong việc di chuyển, chỉ lúc nào không thể Thuận

mới nhờ đến sự trợ giúp của các em sinh viên hoặc các đồng nghiệp. Nói chung, Thuận luôn nghĩ rằng mình là người bình thường và muốn mọi người cũng nghĩ như mình.

Vượt qua số phận Cứ thế, Thuận đã vượt qua những khó khăn vẫn từng ngày nảy sinh trong cuộc sống, trong công việc để vẫn luôn luôn hoàn thành công việc của mình, để các lãnh đạo hay đồng nghiệp luôn luôn có cảm giác an tâm khi biết phần việc đó đã được giao cho Thuận. Thuận đã vượt qua những khó khăn đó một cách nhẹ nhàng, giống như Thuận đã hoàn thành khoá học 2 năm tại FPT Aptech với bằng tốt


Cóc gương Những tấm gương về cóc nghiệp loại xuất sắc, rồi học 3 năm bổ túc văn hoá trong vòng 1 năm để có tấm bằng tốt nghiệp phổ thông còn dang dở do căn bệnh quái ác hồi lớp 10. Nói thì dễ như vậy, nhưng để có được những thành quả như ngày hôm nay, Thuận đã phải rất cố gắng và có một nghị lực phi thường. Khi còn học ở Aptech, Thuận không nghỉ một buổi học nào và đến bây giờ, khi đã đi làm, cũng rất hiếm khi Thuận nghỉ. Luôn nghiêm khắc với bản thân mình, Thuận cũng rất nghiêm túc trong công việc, không chấp nhận sự hời hợt, xuề xoà. Mọi việc phải được chuẩn bị một cách chu đáo, chỉn chu đến từng chi tiết.

Người anh cả nhiệt tình Nhưng đừng nghĩ Thuận là một người khô khan, khó gần, có một khuôn mặt luôn cau có. Ngược lại,

Thuận là một người rất dễ mến, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người. Ngoài công việc chuyên môn, Thuận còn tham gia quản lý các CLB học thuật của sinh viên, là huấn luyện viên trưởng của ba đội bóng: đội tuyển sinh viên nam, đội tuyển sinh viên nữ và đội bóng giáo viên. Hình ảnh Thuận ngồi trên xe lăn, la hét khản giọng để điều binh khiển tướng đã trở thành một hình ảnh quen thuộc đối với giới hâm mộ bóng đá FPT HCM. Các em sinh viên đã ra trường vẫn sẽ nhớ mãi những lần cùng anh Thuận đánh vật hàng tiếng đồng hồ cùng tháo gỡ các khó khăn khi thực hiện đồ án. Đối với các bạn sinh viên và các đồng nghiệp trẻ, Thuận đã trở thành một tấm gương của tinh thần vượt khó, của một phong cách làm việc mẫu mực, của một tinh thần luôn sống hết mình vì mọi người. Nam Dũng

Ngay khi chào đời, Thuận đã mắc căn bệnh Hemophilia (bệnh máu không đông). Trong thời gian học lớp 10, Thuận bị xuất huyết tủy phải nằm viện một tháng. Khi xuất viện thì Thuận không còn có thể đi lại bình thường, đôi chân luôn phải bó chặt để tránh máu dồn xuống chân. Bệnh tật khiến Thuận phải bỏ học giữa chừng. Bạn bè đã giúp Thuận làm quen với tin học, rồi với Visual Basic, C, Java. Năm 2002, qua báo chí và internet, Thuận được biết về các trung tâm đào tạo lập trình viên quốc tế FPT-Aptech, Thuận gửi thư cho giám đốc trung tâm để bày tỏ niềm say mê, mơ ước trở thành một lập trình viên của mình. Biết hoàn cảnh của Thuận, TS. Lê Trường Tùng - Tổng giám đốc Học viện quốc tế FPT - giám đốc Aptech Việt Nam, hiện nay là Hiệu trưởng trường ĐH FPT đã quyết định tặng Thuận học bổng toàn phần nếu vượt qua kỳ tuyển sinh đầu vào với 2 môn thi là tiếng Anh và tư duy logic Toán. Vượt qua thử thách đầu tiên ấy, Thuận trở thành sinh viên năm thứ nhất của FPT Aptech, và giờ đây là một trong những cán bộ mẫn cán của ĐH FPT.

...tiếp theo bài “ Sống về đêm” trang 13... Có lẽ tôi đã già đi nhiều so với chính tuổi của tôi. Nhớ lại câu nói vui của cô bạn cùng lớp khiên tôi bỗng giật mình: “Mày già đi trông thấy, mấy năm nữa thành bà cô già xấu xí liệu còn ai yêu được?” Ngày… tháng… năm…. Hôm nay tôi nhận được bảng điềm của học kì vừa qua, nhìn vào đó khiến tôi không khỏi xót xa: tất cả các điểm số đều phản ánh sự thật rằng tôi đang trên đường trở thành một sinh viên yếu kém. Giá như tôi biết tận dụng tốt quỹ thời gian của mình hơn thì điểm phẩy tiếng Anh và Toán đâu có thấp như vậy. Giá như tôi biết dành một chút thời gian tán gẫu không đâu để đọc vài trang Triết học thì tôi đâu có phải học lại Triết? Đôi mắt tôi trở nên tối sầm lạị… Tôi lại tiếp tục online với hi vọng những người bạn có thể sẻ chia với tôi trong hoàn cảnh này. Nhưng… Ngày… tháng… năm…. Tôi đã cảm thấy nhàm chán với những câu chuyện phiếm hằng đêm trên Y!M, shoutbox hay blog…Tôi tự hỏi rằng liệu trong hội chat đêm kia, có bao nhiêu người đang trong hoàn cảnh giống tôi? Đúng là tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian cho những cuộc vui không đầu, không cuối…Những tiếng cười hời hợt, cười để rồi quên. Nhưng có lẽ bây giờ còn chưa muộn… Hôm nay: Tôi sẽ đi ngủ sớm. Hồ Thiên Tài

No.8 May 2008 I

31


Cóc lạc Góc câu lạc bộ

Bật máy, online, rồi lướt qua SvFPT.net, đó dường như đã trở thành một thói quen của rất nhiều Cóc FU. Cóc lên forum để xem điểm thi, xem thời khoá biểu, đọc thông báo từ các câu lạc bộ, down load tài liệu học tập, chia sẻ suy nghĩ, tâm sự của bản thân… Đã từ lâu, diễn đàn SvFPT đã trở nên không thể thiếu đối với nhiều sinh viên FU. Đó là những gì chúng ta được thưởng thức trên sân khấu. Còn phía sau cánh gà thì sao? Để giúp các bạn hiểu hơn về SvFPT.net, phóng viên Cóc Đọc đã có cuộc trò chuyện với hai nhân vật “tai tiếng”: TuấnNN và LongBM – những người cha đẻ của forum.

Ý tưởng xây dựng một forum? Sống trong một tập thể, mỗi thành viên đều có những quan điểm của riêng mình. Đặc biệt là ở FU, việc sẻ chia suy nghĩ, đóng góp ý tưởng một cách công khai, dân chủ là điều không thể thiếu. Đó là lí do SvFPT.net ra đời, với mục đích trở thành một nơi đáng tin cậy đối với tất cả các Cóc, nơi mỗi sinh viên có quyền được nói, có quyền được lắng nghe. Tuy nhiên, từ ý tưởng đến hành động là cả một quá trình dài. Còn nhớ TuấnNN đã từng “vinh dự” được trao giải “Cóc vạch ra để đấy” với giải thưởng là một chiếc … quần đùi trong Lễ tổng kết học kỳ I khi chỉ bày ý tưởng về việc thành lập forum trên giấy. Sau này, cũng chính từ giải thưởng ấy, TuấnNN quyết tâm “phục hồi danh dự”, bắt tay cùng một số anh em tâm huyết xây dựng và phát triển forum.

32

I No.8 May 2008

Khó khăn ban đầu khi xây dựng forum TuấnNN nhớ lại những ngày forum mới thành lập: ”Khó khăn nhiều lắm. Vạn sự khởi đầu nan mà. Khó khăn ban đầu là số lượng người truy cập ít. Mình phải động viên anh em trong Ban quản trị rằng forum mới thành lập đừng quan tâm đến số lượng thành viên vội, nếu làm hết khả năng, forum có sức hấp dẫn riêng tức khắc mọi người sẽ vào. Còn nhớ hồi đó lão LongBM lập topic chém gió chuyện anh Đê Tê nghỉ việc ở FU. Mọi người lũ lượt vào reply tới tấp… Tiền duy trì máy chủ cũng là một vấn đề. Nhưng cũng may nhờ dùng chung với ông bạn du học bên Trung Quốc nên cũng đỡ hơn.” Đối với LongBM, vấn đề nhân sự luôn là trăn trở: “Khó khăn lớn nhất là từ chính con người. Ban quản trị nhiều người nhưng không có ai thực sự có kinh nghiệm quản lý forum… Người có kinh nghiệm lại chưa thực sự tâm huyết, và ngược lại…” “Việc đầu tiên là mình liên lạc với phòng Đào tạo xin bộ hồ sơ có địa chỉ liên lạc của sinh viên toàn trường. Mình chỉ lấy email Yahoo vì đoán họ sẽ chat bằng nick này. Rồi mình ngồi add thủ công từng người vào danh sách (gần 300 sinh viên khóa 1). Mỗi khi có việc gì thì send all (gửi tất cả - PV) để mọi người biết đến forum…”. LongBM chia sẻ những khó khăn ngày đầu khi muốn giới thiệu forum đến toàn trường. LongBM nói tiếp: “Tương tự với khóa 2, khóa 3 mình đều làm vậy. Ban đầu, đương nhiên chả ai thích thú gì, thậm chí có người còn phản ứng lại. Nhưng mình luôn tìm các chủ đề nóng như: đề thi, điểm thi, thông báo, lịch thi... những


Cóc lạc Góc câu lạc bộ

vấn đề mà mọi nguời quan tâm. Chuyện vui cũng có nhiều. Nhất là với khóa 2, khóa 3 khi mới vào FU hỏi mình thông tin về trường, về chương trình học. Một ngày mình chat với hơn hai chục tân sinh viên về FU, động viên họ, hướng dẫn họ phương pháp học... Đó là niềm vui nho nhỏ mà mình không thể nào quên”.

Những kỉ niệm ….

Hot topic là một trong những nét đặc biệt của forum FU! Nó xuất phát từ những điều còn tồn tại thực tế của trường. Chỉ cần mỗi thành viên tham gia tôn trọng ý kiến của nhau và không vượt quá quy định của forum là được. Thậm chí là lâu lâu không có hot topic, nhiều người còn thấy buồn và kêu chán nữa ấy chứ.

Tương lai của SvFPT.net

TuấnNN hào hứng kể lại: ”Kỉ niệm thì nhiều, kể cả ngày chắc không hết. Những ngày chuẩn bị tài liệu để thuyết trình dự án xin sự công nhận và tài trợ với nhà trường, anh LongBM và mình chuẩn bị Bản Thuyết Trình rất kỹ lưỡng dưới sự giúp đỡ của chị Hoài Anh. Có những hôm 3 chị em “làm việc nhóm” ở quán cafe đến tận 11h đêm. Hôm thuyết trình không ngờ nhanh đến thế nhưng bị hỏi là chính. Hóa ra là thầy PhongNX cũng đã theo dõi forum từ lâu”.

FU sẽ lớn rất nhanh trong vài năm nữa. Và SvFPT.net sẽ không còn chỉ là của 800 sinh viên như hiện giờ. Chắc chắn cách “đối xử” với một forum lớn sẽ phải khác cả về mặt quản lí lẫn kĩ thuật. Mặc dù vậy, TuấnNN – admin hiện tại của forum vẫn tự tin khẳng định rằng: Với số lượng thành viên hiện nay, hệ thống vẫn có thể tải được. Theo lộ trình, SvFPT. net sẽ được đưa về đặt server tại trường trong khoảng thời gian sinh viên khóa 4 nhập học.

Một kỷ niệm nhớ đời của BQT là việc mất dữ liệu thời gian sau Tết. Tuần thứ 2 của đợt nghỉ tết, SvFPT.net bị ngừng cung cấp dịch vụ do nhà cung cấp lưu trữ dữ liệu nhận thấy có xuất hiện file torrent (file chia sẻ - PV) và malware (một dạng virus - PV) trên máy chủ. Nhà cung cấp đã khởi động lại máy chủ đồng thời xóa toàn bộ dữ liệu. Lúc nhận máy chủ xong, thấy mọi thứ trống trơn admin TuấnNN cùng toàn thể Ban quản trị rất lo sợ. Bản backup mới nhất cũng từ tháng 12 năm ngoái. Cố gắng email với nhà cung cấp dịch vụ nhiều lần vẫn không được. Tất cả gần như mất hy vọng…

Thay lời kết cho bài viết này, xin chúc diễn đàn SvFPT. net thành công trên con đường thực hiện sức mệnh cao cả. Đó là xây dựng forum trở thành bộ mặt của sinh viên, mang đậm phong cách sinh viên FU, trở thành một cộng đồng mạng đoàn kết, dân chủ của sinh viên và vì sinh viên.

Thế rồi, TuấnNN đánh liều viết một email đề nghị gặp Manager cao nhất. Rất may mắn, nhà cung cấp dịch vụ đã phục hồi bản backup. Số bài viết bị mất cũng không nhiều vì trong Tết mọi người cũng ít vào forum. Nó cũng là chất kích thích để đưa forum về hosting tại Việt Nam.

PUPPY thực hiện

Svfpt.net và những con số 10/7/2007 là ngày Forum chính thức đi vào hoạt động .

Điểm mạnh và điểm yếu của forum trường mình? Sinh viên trường ta có chất rất riêng so với sinh viên trường khác. Vì vậy văn hóa trên forum cũng rất khác biệt. Mọi người có thể nói chuyện rất suồng sã, thoải mái. Các forum trường khác hầu như không có được sự hòa đồng như vậy có lẽ một phần vì họ đông người và chưa có được nét văn hóa riêng. Tuy nhiên nếu so sánh về độ chuyên nghiệp thì SvFPT. net không bằng một số forum khác. Về cách tổ chức, điều hành còn rất nhiều vấn đề tồn tại. Ban quản trị sẽ cố gắng khắc phục trong thời gian tới.

Hot hot hot topic…

10 là số thành viên ban đầu của Ban quản trị: Khoa Azy, Tuấn Dzũng, MinhNX (Lớp trưởng SE0107 cũ), ThụyTM (Lớp trưởng SE0103 cũ), Nguyễn Đức Việt (lớp SE0102 cũ), LongDH (Long đen), LongBM (bụng mỡ) và admin TuấnNN. 182 là số người kỉ lục ghé thăm forum trong cùng thời điểm vào ngày 04/6/2008 lúc 09:21 PM. 300 là số lượng thành viên truy cập trung bình mỗi ngày.

13.306 là số lượt trả lời nhiều nhất cho một topic, thuộc về hot topic “Giải bóng sọt toàn FU lần 1”

Với câu hỏi này, cả TuấnNN và LongBM đều khẳng định:

No.8 May 2008 I

33


Ếchlish

Ngôn ngữ của họ nhà ếch

TO MEET OUR NEW COMER… * Hello Mr. James. This is the forth time you have been in Vietnam, what was your first impression about FPT University? Mr. James: Well! Everybody looks so young and I’m getting old. In my country, when you say “Oh! The policemen are looking so young or the teachers are looking so young. It means you’re getting old”. FPT University is only 2 years old and its structure has been very fresh. It’s all new! So, my first impression is everything is very new, young and fresh.

* So young is one thing that makes you want to work here? Mr. James: In my mind I’m 16 years old. My body is very old but my mind is 16th. I’m very young at heart.

* Have you ever met any student in this university? and what was your impression about him or her? Mr. James: Yes, I met one on the bus this morning coming with me and he was very polite and friendly and very helpful. He helped me off the bus, cross the road - very nice, very enthusiastic, and the more important thing is he is very polite and welcoming.

* Will that be the feeling you have all this semester? Mr. James: I hope so. Also the day I came here to see Mr. Tony and when I was leaving, one of the students happened to leave and came with me; he showed me where to get back to Tue Tinh street where I live.

* You will teach us listening and speaking, do you have any suggestions for our students? Mr. James: From your point of view in listening, it should be watching BBC or CNN, which can be very useful because all BBC and CNN have a repeat of the news every 15 minutes. When you listen to the news, try to hear everything that is happening. For examples, there’s a cyclone in Myanmar, you hear and write it down and after 15 minutes you

34

I No.8 May 2008

Mr. James Doyle – A new English teacher of FPT University. He is from Dublin capital of Ireland.. Having travelled through many Asian countries, James decided to settle in Hanoi. He loves English language and literature and hopes his students in FPT will share his passion

can check your listening. It’s a very good method because the news is kept repeating.

* One last thing, do you think English program will organize activities for us this semester? Mr. James: Well! There will be some co-operation with the American culture center so maybe there will be something like that will happen here.

* Thank you very much! MamaZola


Cóc tin

Một vòng quanh FU (Tiếp theo Cóc buôn trang 4) Náo nhiệt English Melody Contest Cuộc thi tiếng hát sinh viên English Melody Contest đã thu hút được khá đông đảo sự quan tâm và tham gia của các Cóc. Mặc dù sau vòng sơ loại đầy máu lửa và các ý kiến đe dọa về nhiều vấn đề song cuộc thi chung kết vẫn diễn ra an toàn và không có dấu ấn bạo lực. Về chất lượng chuyên môn, chương trình cũng được đánh giá là khá tốt khi rất nhiều ca sỹ hàng ngày không ai nghĩ rằng biết hát thì nay lại có thể lên sân khấu biểu diễn rất tự tin và hoàn thành tốt bài thi. Có nhiều nhóm được lọt vào nhờ cơ cấu của ban tổ chức như nhóm nhạc của ông Tuấn búa – Admin svfpt.net. Nhóm nhạc đã khiến cho cả hội trường hỗn loạn khi đem lại một không khí náo nhiệt như chợ xe máy cũ Dịch Vọng với đủ các loại tiếng ồn và tranh cãi. Cuộc thi không chỉ là một chương trình văn nghệ mà còn là một cơ hội tốt cho ca sỹ, khán giả và Ban giám khảo được thực tập môn tiếng Anh của mình. Sắp tới Trường sẽ nghiên cứu tiến hành tổ chức các chương trình thi hát tiếng Nhật, tiếng Pháp, tiếng Nga… dành cho các Cóc.

diễn gần đây đều được giải rất cao. Rất tiếc là dù có lợi thế sinh viên nhà soát vé vào cửa nhưng sự quan tâm của các Cóc không nhiều, cuối cùng chỉ có đa phần là các Cóc biểu diễn ở lại cổ vũ và nhận giải rồi chụp ảnh. Trong hội trường phần lớn là sinh viên Đại học Thủy lợi tò mò ghé qua xem cho biết. Theo thông tin mới nhất thì sinh viên ĐH Thủy lợi hiện đang đề xuất với nhà trường tăng cường mời FPT về biểu diễn nhiều hơn nữa bởi chưa bao giờ họ thấy một hội diễn nào đa dạng, phong phú và hỗn độn đến vậy.

FU thay đổi chương trình học cho phù hợp với sinh viên Việt Nam Thể theo nguyện vọng của một số nhà cóc học, trường Đại học FPT đã có quyết định thay đổi chương trình đào tạo cho phù hợp hơn với sinh viên Việt Nam. Cụ thể từ học kỳ 2 năm 2008, nhà trường sẽ bổ sung các tiết ngủ cá nhân, ngủ tập thể, chơi games vào chương trình chính khóa. Ngoài ra để đảm bảo có thể điểm danh được hết các sinh viên ở trường, phòng quản lý đào tạo sẽ cử cán bộ điểm danh không chỉ trong lớp học mà cả ở quán nước trà, phòng games, thậm chí là cả ở trong toilet.

Môn thể thao “Vua” ế ẩm ở FU Môn giáo dục thể chất của khóa 1 bước vào kỳ tự chọn bao gồm nhiều môn trong đó có môn bóng đá. Cóc Thể chất Miên kều vốn có nước da không thể đen hơn nên rất hy vọng môn bóng đá sẽ được ủng hộ nhiệt tình.

Tuy nhiên các Cóc (vốn ưa nơi ẩm ướt mát mẻ) cũng không dại gì lại hủy hoại làn da của mình nên môn bóng đá lác đác chỉ có vài cóc tham gia khiến cóc Thể chất Miên kều buồn ghê gớm. Hiện nay anh đang nghiên cứu có khả năng năm sau sẽ chuyển môn bóng đá trên sân thành đá trên máy trong chương trình FIFA.

FU đạt giải nhì Hội diễn Sao chổi FPT Sao chổi FPT với chủ đề Việt Nam quê hương tôi đã khép lại, FU giành giải nhì và thực sự ghi tên mình vào danh sách nhưng đơn vị cực mạnh trong FPT khi hai hội

Thời gian tại FU trôi quá nhanh Giống như khi chàng Từ Thức lọt vào cõi tiên, thời gian tại FU đang trôi rất nhanh. Thoắt cái trường đã sắp có 4 khóa sinh viên trong chưa đầy 2 năm, sinh viên khóa I thì đã sắp đi làm. Mới đây lại có thêm một dấu hiệu cho thấy thời gian trôi nhanh thật, đó là việc có 13 nữ thí sinh khóa 4 rủ nhau viết thư bày tỏ tình cảm với trường, trong đó suy tôn anh DũngDT của các sinh viên FU lên làm chú. Trích thư có đoạn viết: “Chúng em rất ấn tượng với những chiếc áo màu cam mà các anh chị sinh viên đang mặc. Đặc biệt chúng em có ấn tượng rất mạnh với chú DũngDT mà sau này chúng em mới biết là Trưởng phòng quan hệ sinh viên của trường, nguyên là sinh viên bên trồng trọt và cày cấy”. Đón nhận “tin dữ”, anh DũngDT đã chứng tỏ mình đúng là một người đàn ông trưởng thành khi không hề thể hiện cảm xúc ra bên ngoài, vẫn nở được một nụ cười cóc tròn.

No.8 May 2008 I

35


Cóc cười Đã cười là phải sướng, đã sướng là phải cười

về cán bộ và sinh viên FU Đầu gấu Dũng Đê tiện vào quán nhậu, nhậu xong ra thì thấy đôi giầy Adidas của mình không cánh mà bay. Điên tiết, hắn rút súng ra bắn mấy phát lên trời và gầm lên: - Cứ đợi đấy!!! Tao sẽ làm như hồi tao ở Nam Định – Nói xong lếch thếch đi chân đất về nhà. Hôm sau, Dũng lại đến quán và thấy đôi giầy của mình để ngay ngắn ở đó như chưa hề bị mất. Một người tò mò mời hắn ly rượu: - Hồi ở Nam Định mất giầy thì anh sẽ làm thế nào ạ - Người kia rụt rè hỏi. - À thì đi chân đất về nhà chứ còn làm sao nữa – Dũng thủng thẳng trà lời. -!!!

Đi nhờ xe Miên kều và Dũng còi đang phóng xe máy bạt mạng trên đường, bất ngờ Quang tròn vẫy tay xin đi nhờ. Hai chàng đồng ý luôn và tiếp tục phóng nhanh hơn. Được 1 đoạn Quang tròn rụt rè nói: - Anh gì ơi, hình như mình đi hơi nhanh ạ. - Im ngay – Dũng còi ngồi sau gằn giọng – Mày nói to thằng kia nó thức dậy là nó phóng nhanh hơn đó. - ….

Dành cho phụ nữ Quang tròn trong một lần vội vã đã lao nhầm vào nhà vệ sinh nữ. Thật không may, trong đó Dương và Ly đang “online”, hai nàng ré lên: “Thằng kia, cút ngay, chỗ này là chỗ dành cho phụ nữ!!!”

Quang tròn ngẩn ngơ nhìn một lúc rồi đáp: “Thì cái này cũng dành cho phụ nữ mà” Hai nàng: ???!!!.

Sự thật Long mới học thêm một vài sách tâm lý và biết rằng ai cũng có bí mật và rất sợ bí mật bị lộ. Cậu ta quyết định chơi tương kế tựu kế bằng cách vờ như biết tất cả sự thật của mọi người xem sao. Đầu tiên, cậu gặp Dũng Đê tiện, cậu liền nói: -Em biết hết sự thật rồi đấy -Thế à – Dũng hốt hoảng - Cầm lấy 10 nghìn và nhớ giữ mồm nhé. Long cầm 10 nghìn và tiếp tục âm mưu, Long gặp Sir Phong và lại nói: -Em biết hết sự thật rồi nhá -Thế à – Sir cũng lo lắng – Này, cầm lấy 50 nghìn và quên hết đi. Long lại ung dung cầm tiền và rất sung sướng với thành quả của mình. Về tới nhà, đang ngồi thì có bác thợ điện tới thu tiền. Long chạy ra áp dụng bài cũ: - Này bác, cháu biết hết sự thật rồi nhá. - Thế à – Bác thợ điện nghẹn ngào, bất ngờ bác giang tay ra nói - Lại đây với bố nào, con trai của ta, cuối cùng mẹ con cũng nói cho con sự thật.

- Chụt – Azy thơm vào môi Percy - Hết đau chưa? - Thật tuyệt vời, em hết đau rồi – Percy kêu lên – Mình về nhà em đi anh. - Sao? – Azy khấp khởi – Em đau chỗ nào “bí mật” nữa à??? - Không ạ - Percy vui mừng – Ông nội em bị trĩ, đau mấy hôm nay không ngồi được. - Ặc – Azy.

Không biết là phải mặc quần áo Đôi bạn trai gặp nhau. -Nghe nói cậu vừa đi phỏng vấn học bổng của Đại học FPT về, kết quả thế nào? - Một chàng hỏi. -Chán lắm – Chàng kia trả lời - Chắc là trượt rồi. -Sao lại thế - Chàng này ngạc nhiên Cậu vốn rất tự tin cơ mà. -Có gì đâu – Chàng kia buồn rầu – Tao thấy trong giấy mời phỏng vấn đề là “Chỉ đeo cà vạt đỏ”, tao thực hiện đúng như yêu cầu. Ai ngờ đến phỏng vấn thấy bọn ứng viên khác còn mặc cả quần áo. Thế có ức không cơ chứ. -Hic…

Chữa bách bệnh Azy và Percy đang ngồi trong công viên. Azy muốn hôn Percy nên “chém gió”: - Anh có thể dùng môi mình để chữa mọi vết đau – Azy nói. - Thật ạ - Percy – Em bị đau răng - Chụt – Azy thơm vào má Percy - Hết đau chưa? - Thật kỳ diệu, em hết đau rồi – Percy sung sướng – Em bị đau ở môi.

Góc ảnh vui

No.8 May 2008 I

37


Cóc cười Đã cười là phải sướng, đã sướng là phải cười

Mặt nạ dạ hội Long ĐH đi dự Dạ hội hoá trang và làm quen được một cô gái nói chuyện rất dễ thương. Sau nhiều câu chuyện, họ có vẻ rất hợp và quý mến nhau. Long kéo nàng ra hành lang và rụt rè nói: -Nàng, ở đây chỉ còn hai ta, nàng có thể gỡ mặt nạ ra được không? Đừng đeo mãi cái mặt nạ Hà mã nữa, ta muốn được nhìn gương mặt của nàng. -Dạ - Nàng rụt rè trả lời – Em có đeo mặt nạ đâu ạ. -Oáp …

Đánh thức Một bà mẹ đánh thức con: -Dậy đi con – Bà vỗ về - Dậy không muộn giờ rồi. -Không – Đứa con nũng nịu – Con không dậy đâu, con ngủ tiếp cơ. -Ơ hay – Bà mẹ vẫn vỗ về - Sao con lại không đến trường chứ? -Con không đến trường đâu – Đứa con vẫn nhùng nhằng - Ở đó bọn nó toàn trêu chọc làm phiền con thôi. -Kìa Thuý – Bà mẹ ôn tồn – Dù sao con cũng đang là cô giáo đại học. Sao lại không chịu đi dạy là sao???

An ủi vợ Hưng béo (chồng Hà dài) đi làm về, thấy vợ ngân ngấn nước mắt: - Anh yêu, em bực quá – Hà dài bật khóc - Em đã nướng một chiếc bánh ga-tô nhưng con chó của chúng ta đã ăn mất rồi. hu hu - Đừng buồn em yêu – Hưng béo an ủi – Anh sẽ mua cho em con khác.

Lao xe xuống đường Con Innova của trường đang bon bon chạy trên đường cao tốc bất ngờ lao xuống cánh đồng và lao thẳng vào rừng. -Chuyện gì đó – Sir Phong hốt hoảng - Chú lái xe kiểu gì vậy? -Dạ thưa anh - Cường đen trả lời – Có một con chó chạy qua đường ạ. -Ôi giời tưởng gì – Sir Phong gắt – Sao chú không kẹp cho nó 1 phát. -Dạ - Cường đen khoe – Thì em đang đuổi theo nó đây ạ. -…. Sưu tầm và biến thể bởi Cóc Đọc

38

I No.8 May 2008


Nơi ộp oạp của họ nhà Cóc

Cóc Tổng biên tập TS. Lê Trường Tùng

Cóc Phó Tổng biên tập ThS. Nguyễn Xuân Phong

Cóc Cố vấn TS. Nguyễn Khắc Thành TS. Phan Phương Đạt TS. Trần Nam Dũng

Cóc Thư ký tòa soạn Nguyễn Hoài Anh

Cóc Biên tập SV Đỗ Thị Hải Vân SV Lê Duy Quang SV Phạm Thái Hoàng

Cóc Thiết kế H&Tiên

Ao Cóc 15B Phạm Hùng, Mỹ Đình, Hà Nội Điện thoại: 84-4-7688922 Fax: 84-4-7687718 Email: cocdoc@fpt.com.vn

Lưu hành nội bộ

Cocdoc_08  

May 2008 Ao làng - Nơi ộp oạp của họ nhà Cóc Cóc tin - Một vòng quanh FU Hot Cóc - Tiêu điểm trong tháng Ếchnology - Cập nhật công nghệ Cóc...

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you