Page 1

Dạ Lai Hương

0


Dạ Lai Hương

1


Dạ Lai Hương

2


Photo:

Kerstin Frank, Marcelo Penna & Meca7777


Mục lục Lời ₫ề tặng 1 Lời tác giả 3 Ôm 5 Tình 23 Soi 33 Đời 55 Nhớ 69 Bỏ 75 Đêm 83 Tim 99 Tóc 109 Hương 119 Về tác giả 127


Tôi có thực hiện một trình ảnh ₫ộng ₫ể minh họa cho quyển Hiến Hương này. Mời bạn xem qua trên youTube. Tựa là Dạ Lai Hương — Year 2012.


Lời ₫ề tặng

Dạ Lai Hương

1


“Tìm Bụt anh thấy thơ Tìm thơ anh thấy em Hay em Bồ Tát hiện? Dạy anh rải tâm Hiền.” – Dạ Lai Hương —

Dạ Lai Hương

2


Lời tác giả Đầu năm 2011, tôi bắt ₫ầu làm quen với việc viết nhật ký trực tuyến. Ban ₫ầu chỉ là một thú vui. Chẳng ngờ rằng càng ngày tôi càng mê say với nó. Tôi mày mò tự học thêm một số kỹ thuật chỉnh sửa ảnh, biên tập phụ ₫ề phim và xử lý các loại tài liệu… … Vậy là 2 năm ₫ã trôi qua, tôi không nghĩ mình ₫ã là một blogger mà vẫn ₫ang trong quá trình tập sự viết lách. Quyển Ebook này gồm 10 ₫oản văn tôi ₫ã viết trong năm 2012. Trong ₫ó có những ₫iều ₫ang là tôi và cũng có những ₫iều sẽ là…Dự ₫ịnh của tôi chỉ là tạo ra một tập tin ₫ịnh dạng .pdf ₫ể tặng người thương và bạn hữu. Nhưng theo những phản hồi mới nhất thì tôi thấy có rất ít trong số ₫ó thích ₫ọc sách trên máy tính cá nhân. Vậy là tôi tạo thêm 2 ₫ịnh dạng nữa. Đó là .prc và .epub ₫ể họ có thể ₫ọc trên những thiết bị di ₫ộng khác. Quá trình tạo ebook lần này với tôi thật sự là một trải nghiệm rất mới mẻ. Tôi tự mình thiết kế bìa, chỉnh sửa nội dung, trình bày bố cục rồi còn phải học hỏi thêm quá trình chuyển ₫ổi qua lại giữa những ₫ịnh dạng tài liệu khác nhau. Tất cả chỉ nói lên 2 sự thật: - Tôi không thông minh. - Và tôi hoàn toàn ₫ơn ₫ộc. Dạ Lai Hương

3


Nhưng tôi nghĩ ₫iều này cũng là lẽ thường tình. Tôi ₫ang ₫ặt những bước ₫ầu tiên trong cuộc hành trình, hành trình của một kẻ học việc. Và những ngày tháng dò dẫm, ₫úc kết, rút tỉa kinh nghiệm của tôi vẫn còn dài lắm… Khi ₫ọc sách nếu phát hiện những sai sót nào về mặt ngữ pháp, chính tả hoặc có ₫iểm nào không hài lòng về nội dung thì tôi rất mong quý anh chị sẽ nhắn gửi, góp ý và soi sáng thêm cho tôi. Quý anh chị có thể viết thư bỏ vào Gmail, nhắn tin qua facebook hoặc cũng có thể ₫ể lại nhận xét trên trang blog của tôi. Xin chân thành chờ trông nhưng phản hồi của quý anh chị. Sau quyển Ebook Hiến Hương này, tôi có dự ₫ịnh sẽ in thành giấy 10 câu chuyện khác. 10 câu chuyện mới tinh, chưa từng công bố. Đó sẽ là phần tiếp theo, phần 2 của Hiến Hương. Nhưng thôi, ₫ó là những diễn biến ở thì tương lai. Còn bây giờ tôi xin ₫ược tận hưởng chút ít niềm vui khi ₫ã hoàn tất phần việc mong ước của mình. Xin thành tâm gửi chút hương thơm này ₫ến người thương và cuộc ₫ời…

Dạ Lai Hương 02.01.2013 Dạ Lai Hương

4


Ôm

Dạ Lai Hương

5


“Những dòng chữ dưới ₫ây ₫ã thành hình sau những ngày tu ₫ầu năm ở Hà Nội. Tôi rất thích cảm giác này, cảm giác ₫ược sống bằng nhịp ₫ập trái tim của một người con gái…”

Dạ Lai Hương

6


Ôm em, ôm cả đất trời ***

Buổi sáng, Huệ Lan đi vòng quanh khắp chùa. Nó  sẽ  ở  đây  trong  vòng  4  ngày  sắp  tới.  Chưa  bao  giờ  Huệ  Lan  lại  ở  chùa  lâu  đến  như  vậy.  Nó  cũng  đã  tham  gia  một  hai  buổi  quán  niệm.  Nhưng  lần  này  là  một  trải  nghiệm  hoàn  toàn  khác  biệt.  Một  khóa  tu  dài  ngày  sắp  diễn  ra.  Như  vậy,  Huệ  Lan  sẽ  có  mặt  trọn  vẹn  4  lần  24  giờ  nơi  đất  tịnh.  Và  nó  đã  quyết  định  đến  sớm.  Đến  thiệt  là  sớm!  Huệ  Lan  muốn thấy khung cảnh người ta chuẩn bị mọi thứ.  Huệ Lan không muốn bỏ lỡ bất cứ phút giây nào.    Ngôi  chùa  này  luôn  đem  đến  cho  Huệ  Lan  một  niềm  hứng  khởi  không  thể  nào  diễn  tả.  Một  vườn  rau nho nhỏ. Những trái bưởi chín vàng tươi. Hay  cành nhãn sum suê mát rượi… Tất cả đã in hằn vào  tâm  khảm  cô  gái  trẻ  một  vết  son  đỏ  chói,  rạng  ngời…    Huệ  Lan  nhớ  lại  những  ngày  buồn  bã  nhất,  ảm  đạm  nhất.  Nó  không  biết  đi  đâu.  Không  phương  hướng!  Nó  chẳng  biết  đi  đâu  giữa  chốn  đô  thành  ồn ào và khói bụi. Một cách vô thức nó lang thang  khắp những ngôi chùa. Đó là không gian duy nhất  đưa  tới  cho  nó  những  khoảnh  khắc  bình  yên.  Một  Dạ Lai Hương

7


người bạn đã  giới thiệu cho nó  về tổ đình này. Và  ngay khi bước qua cánh cổng tam quan, mới chỉ có  vài  bước  chân  vậy  mà  một  xúc  cảm  nồng nàn  vừa  mới  lạ  nhưng  lại  vừa  thân  quen  bủa  vây,  siết  níu  tâm  hồn.  Nó  cảm  động  như  vừa  tìm  lại  được  một  món  quà  hay  một  người  bạn  mà  nó  vô  cùng  quý  yêu nhưng đã đánh rơi hay thất lạc.    Lâu lắm…  Lâu lắm…  Lâu lắm…    Huệ  Lan  ngồi  hằng  giờ  liền  trong  một  góc  chùa.  Lục  lọi  trong  những  hộc  tủ  của  thời  gian.  Lần  dỡ  nơi những trang dĩ vãng. Nó cam đoan rằng nó đã  từng  ở  đây.  Nó  chắc  chắn  rằng  nhất  định  nó  đã  ở  đây.  Đưa  mắt  nhìn  về  khung  trời  trước  mặt.  Trên  cao, những áng mây đan vào nhau giăng kín cả bầu  trời.  Không  có  lấy  một  tia  nắng.  Nhưng  mây  làm  sao  có  thể  kiềm  tỏa  được  muôn  ngàn  hạt  nắng.  Những  đứa  con  của  mặt  trời  dũng  mãnh  xuyên  thấu màn mây. Từng hạt, từng hạt nối tiếp nhau kết  thành  những  dải  sóng  vô  sắc,  vỗ,  lượn,  đong  đưa  rồi  bất  chợt  đánh  sập  xuống  nền  sân  bé  nhỏ.  Ánh  sáng tới tấp, tràn trề…    Huệ Lan nhìn thấy một đôi cánh tay đang vươn ra.  Từ  trái  tim  Huệ  Lan  một  đôi  cánh  tay  đang  vươn  ra. Mười ngón tay thon dài với vọng về phía trước.  Bấu  víu,  ghì  chặt  lấy  muôn  mảnh  không  thời.  Dạ Lai Hương

8


Trong một  phút  giây  lắng  đọng,  Huệ  Lan  nhìn  rõ  tâm tư mình hơn bao giờ. Nó thấy đời sống này sao  thênh thang, mênh mông quá. Huệ Lan cứ ngồi yên  như thế để thâu nhận hết hình ảnh từng viên gạch  trên sân và cả khung trời cao rộng.    Bên ngoài ánh sáng vẫn tràn trề...    Và  bên  trong  cõi  lòng  Huệ  Lan  những  ngón  tay  đang  tỉ  mỉ,  nhẫn  nại  sắp  xếp  bao  nhiêu  ô  màu  kỉ  niệm…    Buổi chiều, Huệ Lan bắt đầu làm quen với các bạn  trẻ  hay  đến  phụ  giúp  công  việc  chùa.  Nhưng  đối  tượng  mà  nó luôn  hướng về  là  những sư cô. Hình  dung  và  nếp  sống  của  một  người  xuất  gia  có  một  hấp  lực  nào  đó  khiến  cho  nó  tò  mò  và  say  mê. Từ  bao giờ? Nó cũng chẳng biết nữa.    Huệ Lan trò chuyện với một sư cô rồi hai sư cô, rồi  ba, bốn, năm…    Nó  đếm  mấy  con  số  một  cách  thích  thú  và  hồn  nhiên chi lạ.  Một sư cô, hai sư cô, ba sư cô…  Như bài tập đếm những vì sao.  Lấp lánh…những ngôi sao trời..   

Dạ Lai Hương

9


Một ngôi sao,   hai ngôi sao,   ba ngôi sao…    Những ngôi sao thay nhau tỏa sáng trên vầng trán  thơ  ngây  của  Huệ  Lan.  Nhưng  không  có  sắc  vàng  nào ở đây cả. Những ngôi sao của nó có màu nâu.    Lạ  lùng!  Màu  nâu  –  cái  màu  mà  nó  đã  từng  nghĩ  quê  ơi là  quê  – giờ đây đã chiếm lấy cảm tình của  nó  một  cách  trọn  vẹn.  Nó  phát  hiện  đó  là  màu  không  bao giờ  cũ.  Màu  nâu là màu luôn tươi mới.  Nó chỉ còn thích màu nâu. Gặp được những tấm áo  nâu với nó đã là ưu tiên số một. Tất cả lời mời gọi  khác  bị  ùn  tắc,  phải  xếp  hàng  chờ  đợi.  Tuy  nhiên  dù cho có nhiều mến phục nó vẫn giữ một khoảng  cách  nhất  định.  Tựa  như  một  người  đã  yêu  thích  lắm  nhưng  vì  tính  cách  con  trẻ  cho  nên  vẫn  tỏ  vẻ  bàng  quan  và  ra  chiều  vô  tư  lự.  Nó  cũng  không  muốn  những  liên  hệ  quá  thân  mật.  Huệ  Lan  cứ  lặng lẽ tìm hiểu, âm thầm tìm hiểu. Và không một  ai biết được những ước muốn sâu kín đang ngự trị  trong lòng nó.    Ngay  từ  những  lần  tiếp  xúc  đầu  tiên,  nó  đã  dõi  theo những sư cô như em bé thơ áp đôi mắt trong  veo nhìn những món đồ chơi trong lăng kính thủy  tinh.  Nó  nghĩ  tưởng  về  những  sư  cô  như  viên  kẹo  đủ màu sắc trên những gian hàng chợ Tết mà nó đã  thấy  khi  được  mẹ  bế  bồng  trong  những  quá  vãng  Dạ Lai Hương

10


xa xôi. Đối với nó, những người tu tựa như những  gì lấp lánh và ngọt ngào nhất thế gian này.    “Lấp lánh và ngọt ngào!”    Hai tính từ ấy cứ chạy chơi trốn tìm trong tâm thức  Huệ Lan.  Đêm cũng như ngày.    Huệ  Lan  cứ  nghĩ  tưởng  và  dõi  theo  sắc  màu  nâu  dung dị ấy.  Ngày cũng như đêm...     ~Ngày thứ nhất~    Huệ Lan được nghe hướng dẫn tổng quát. Thế nào  là ngồi thiền thế nào là đi thiền. Thế nào là ăn cơm  yên lặng. Rồi Huệ Lan bắt đầu được nghe về thiền  buông  thư.  Nó  có  vẻ  thích  thú  với  phương  pháp  này.  Nằm  buông  thư  hết  toàn  thân,  thả  lỏng  tay  chân, theo dõi hơi thở.    “Có khó gì đâu chứ. Dễ như bởn!”    Huệ  Lan  tỏ  vẻ  đắc  thắng  lắm.  Nó  khám  phá  ra  chuyện  tu  hành  cũng  đâu  có  gì  khổ  não.  Vậy  mà  bấy  lâu  nay  nhiều  người  đã  nhồi  nhét  vào  nó  bao  nhiêu là những hình ảnh, ý nghĩ sai lạc về người tu.  Huệ Lan giật mình. Nó nghĩ về những gì được dạy  ở nhà trường. Cái nào là đúng, là sự thật? Cái nào  Dạ Lai Hương

11


là giả,  là  ngụy  trang?  Những  câu  hỏi  này  chắn  ngang niềm an lạc mà nó đang có. Nhưng Huệ Lan  cũng  nhanh  chóng  bỏ  lại  mọi  vấn  nghi  sau  lưng.  Nó  đi  tới  một  kết  luận:  Chỉ  có  cảm  nhận  trực  tiếp  thì  mới  nhận  biết  được  thế  nào  là  thật,  thế  nào  là  giả.    Và ngay giây phút đó, Huệ Lan thò tay vào túi áo.  Nó đưa nhanh vào miệng một viên kẹo bạc hà. Lại  nghĩ:    “Cứ  như  cục  kẹo  này,  chỉ  khi  nào  mình  cho  vào  miệng  thì cảm giác the mát mới thật sự thấm tan..    Những quảng cáo lòe loẹt trên vô tuyến. Nhưng tờ giấy  sặc sỡ dán khắp phố phường. Tất cả chỉ toàn là ảo vọng.  Chỉ có cảm giác ngay trong phút giây này mới là thật.”    Huệ  Lan  sung  sướng  với  cái  thấy  này.  Nó  tưởng  như  vừa  mới  phát  minh ra một cái gì đó  ghê gớm  lắm.  Nó  gọi  đây  là  triết‐lý‐kẹo‐bạc‐hà.  Và  nó  mường tượng đến việc tên của nó sẽ được đưa vào  danh  sách  những  triết  gia  của  thế  giới.  Nhưng  rồi  nó  lại  thôi.  Nó  mau  lẹ  xóa  sạch  mọi  sự  hả  hê.  Nó  chẳng  thích  mấy  ông  già  đó.  Bởi  nó  thấy  mặt  mũi  ông nào cũng đăm chiêu, nhăn nhó và khoắc khoải.  Nó  không  thích  như  thế.  Nó  chỉ  thích  khuôn  mặt  Bụt  và  các  vị  Bồ  Tát.  Ban  đầu  thì  nó  len  lén  nhìn.  Rồi  dần  dà,  nó  chẳng  còn  chút  nghi  ngại.  Nó  tập  nhìn thẳng. Nó tập có một cái nhìn trực diện. Nó để  Dạ Lai Hương

12


ý đôi mắt. Đôi mắt lúc nào cũng khép hờ. Nó quán  sát  khuôn  mặt.  Khuôn  mặt  lúc  nào  cũng  thư  giãn.  Hình  ảnh  đó  đánh  động  nó  rất  nhiều.  Và  nó  bỗng  muốn  khuôn  mặt  nó,  đôi  mắt  nó  cũng  đạt  được  một  trạng  thái  như  thế.  Cũng  phải  thư  giãn,  cũng  cứ khép hờ như vậy. Nó nằm yên.    Lim dim…  lim dim…  …zzz ... zzz…    ~Ngày thứ hai~    Sáng  hôm  nay,  Huệ  Lan  thấy  một  sư  cô  khóc.  Có  một  cái  gì  đó  rúng  động,  Huệ  Lan  bàng  hoàng.  Chưa  bao  giờ  Huệ  Lan  thấy  một  người  tu  khóc.  Vậy  mà  đúng  ngay  thời  điểm  gần  cuối  của  buổi  chia sẻ, nó quả quyết, nó cam đoan rằng nó đã thấy  một  người  tu  khóc.  Và  bằng  trực  giác  của  một  cô  gái  19  tuổi,  Huệ  Lan  tin  rằng  đó  không  thể  nào  là  một giọt nước mắt của khổ đau…    Huệ  Lan  có  một  tuổi  thơ  đáng  quên.  Cha  nó  hay  đánh đập nó không rõ lý do. Nó không nhớ từ khi  nào. Cứ hễ uống rượu say là cha nó lại đánh nó. Nó  giận  cha  từ  ngày  ấy.  Nó  đoạn  tuyệt  với  cha.  Một  câu  nó  cũng  không  nói.  Nó  muốn  trả  thù.  Nhưng  nó  dại  dột  lắm.  Vì  làm  theo  cách  này  nó  càng  đau  khổ.  Nó  càng  trở  nên  xa  cách  và  cô  đơn.  Rồi  một  buổi sáng mùa đông giá lạnh, Huệ Lan nhận được  Dạ Lai Hương

13


một bức  thư  tình.  Huệ  Lan  giờ  đã  là  một  cô  thiếu  nữ.  Đẹp!  Đẹp  mà  lại  luôn  xa  cách  và  cô  đơn.  Và  chính  sự  xa  cách  và  cô  đơn  lại  khiến  cho  Huệ Lan  càng  trở  nên  nổi  bật.  Có  một  chàng  trai  để  ý  nó.  Ngay khi đọc thư xong, nó khóc ngon lành. Những  giọt  lệ  nóng hổi  chảy đổ  trên khuôn mặt thanh tú.  Bức  thư  chẳng  có  gì  hay  ho.  Nhưng  đọc  lên  là  nó  khóc.  Nó  biết  rằng  cái  nhu  yếu  được  hiểu,  được  thương  bấy  lâu  chôn  dấu  nay  đã  được  khai  quật.  Và nó khóc, khóc như cơn mưa đầu mùa. Mỗi một  hạt rơi khỏi khóe mắt là lòng nó như trút bớt đi một  nỗi niềm sầu khổ. Nhiều khi nghĩ về mẹ, nhớ về đôi  bàn tay ấm áp của mẹ hay nhận được một tin nhắn,  một  lời  hỏi  han  của  mẹ,  nó  cũng  khóc,  khóc  trong  thầm  lặng.  Y  nguyên  một  kiểu  khóc  như  vậy.  Nhiều  lần  lắm,  nó  ngồi  khóc  một  mình  trong  căn  phòng  chật  hẹp.  Không  một  ai  biết.  Không  một  ai  hay.  Nhưng  nó  không  thấy  cô  đơn.  Nó  khóc  mà  lòng ấm áp. Ấm áp vì biết vẫn còn một người nhớ  mong mình. Ấm áp vì biết rằng vẫn còn một người  để mà mong mà nhớ.    Và  vì  vậy  khi  nhìn  thấy  những  giọt  nước  mắt  lăn  dài  trên  đôi  má  sư  cô,  Huệ  Lan  tin  là  hạnh  phúc  không hề thiếu vắng. Nó tin rằng sư cô khóc nhưng  sư cô không cô đơn. Vì mình vẫn còn một người để  mà hướng về. Vì mình vẫn còn có một người để mà  quan  tâm, thương yêu và hy vọng. Khi mình khóc  tức là mình vẫn còn có khả năng thương yêu. Giọt  nước  mắt  là  dấu  hiệu  của  tình  thương.  Giọt  nước  Dạ Lai Hương

14


mắt là bằng chứng cho thấy tình thương đang hiện  hữu.     Nó thấy sư cô khuyên mọi người sau buổi hôm nay  hãy nhắn tin về cho cha, mẹ, cho những người thân  thích. Nó phát hiện bao nhiêu người làm theo lời sư  cô.  Nó  thì  không  thích  chiều  theo  đám  đông.  Nhưng  lúc  bấy  giờ  hình  ảnh  mẹ  sống  động  trong  tâm trí Huệ Lan. Và lạ lùng thay, bóng dáng người  cha lại khe khẽ, len lén lách qua những khe cửa trái  tim. Nó bồi hồi...    …Cha đã tập cho nó biết đi. Cha đã dạy nó chạy xe  đạp.  Cha  đã  làm  ra  bao  nhiêu  là  phép  lạ.  Nó  phát  hiện hình như cha nó đã từng khóc. Nó nhớ có lần  tỉnh  dậy  nhìn  vào  gối  của  cha.  Nó  thấy  thấm  ướt.  Cha luôn ngủ với mái đầu khô. Nó đã quen với mùi  vị của nước mắt. Chắc chắn là nước mắt…    Huệ  Lan  như  bừng  tỉnh  cơn  mê  mộng.  Một  ánh  sáng lóe lên trong đầu của Huệ Lan. Nó đi ra ngoài  vườn.  Huệ  Lan  không  muốn  cho  ai  thấy  bộ  dạng  mình lúc này… Mất thăng bằng. Hơi lảo đảo. Lòng  nặng  trĩu.  Nó  ngồi  bệt  xuống.  Một  thứ  gì đó đang  rơi  rụng,  đang  vỡ  ra.  Huệ  Lan  đã  được  nghe  khổ  đau  trong  lòng  mình  cũng  giống  như  một  cục  đá.  Gọi là gì? À nó nhớ rồi. Gọi là nội kết. Cho nên sự  thực tập mỗi ngày chính làm sao cho tan chảy khối  nội kết đó. Nó đã nghe như vậy. Nó hiểu về nội kết  nhưng  còn  phần  làm  sao,  làm  như  thế  nào  thì  nó  Dạ Lai Hương

15


chưa biết.  Nhưng  hôm  nay  dường  như  nó  cũng  chẳng cần phải biết nữa. Ngồi dưới những trái bưởi  thơm,  nó  nghĩ về  cha. Và những mảnh băng trong  tâm hồn đang vỡ vụn.    Những mảnh băng đang tan chảy, tan chảy....    ~Ngày thứ ba~    Buổi  trưa,  Huệ  Lan  thấy  một  em  bé  đang  bước  đi  tập  tễnh.  Ngay  theo  sau  là  một  sư  cô.  Thế  rồi  đột  ngột hai cánh tay sư cô vươn tới. Cả một vòng tay  bao  la  và  bát  ngát.  Em  bé  thơ  nằm  gọn  trong  lòng  sư  cô.  Giây  phút  đó  đối  với  Huệ  Lan  sao  mà  đẹp.  Đẹp huyền ảo và lung linh như một câu chuyện cổ  tích. Huệ Lan dừng hẳn lại. Sững sờ và bàng hoàng.  Hình  ảnh  sư  cô  ôm  em  bé  thơ  như  một  bức  tranh  tuyệt  tác  giữa  lòng  sự  sống.  Huệ  Lan  không  biết  làm gì hơn. Nó bất động. Nó đứng im thưởng thức  toàn bộ khung hình. Không gian đất trời và cả chiếc  kim  đồng  hồ  như  dừng  lại.  Tâm  điểm  bấy  giờ  là  một vòng ôm.    Ôm em – ôm cả đất trời.  Ôm em – ôm cả đất trời.    Huệ Lan lẩm bẩm. Câu nói đó cứ râm ran trên khóe  môi Huệ Lan. Như một lời kinh. Như một tiếng kệ.  Huệ Lan bỗng nhớ tới mấy câu trong Bát Nhã Tâm  Dạ Lai Hương

16


Kinh. Và Huệ Lan như thể nhập vào nhịp điệu của  bài kinh ấy.    “Ôm em – ôm cả đất trời  Ôm em – ôm cả đất trời”    Mấy câu nói đơn sơ cứ thi nhau đánh đu trong lòng  Huệ Lan. Theo lẽ thường thì Huệ Lan chắc chắn sẽ  muốn làm em bé thơ. Nghĩa là người được ôm. Ai  mà  không  thích  được  ôm!  Nhưng  không,  kỳ  lạ  thay,  Huệ  Lan  chẳng  muốn  như  vậy.  Và  Huệ  Lan  cũng  không  muốn  mình  là  người  ban  phát  cái  ôm  đó.  Huệ  Lan  cũng  không  muốn  là  người  ôm.  Thật  lạ  kỳ,  Huệ  Lan  chẳng  còn  sự  phân  biệt  nào.  Nó  –  Huệ Lan nhân chứng của giây phút thần tiên này –  không còn sự phân biệt nào. Nó thấy nó cũng là em  bé  thơ.  Và  nó  cũng  là  sư  cô  nọ.  Cả  ba  người  cùng  đồng thời có trong nhau. Nó nhìn thấy trong vòng  ôm  đó  cả  một  biển  trời  của  thương  yêu.  Có  bao  nhiêu  là  thương  yêu  trong  đó.  Nó  quả  quyết  như  vậy.    Là một người tu, là một sư cô thì sẽ không sống đời  sống chồng vợ. Đời sống chồng vợ như thế nào thì  làm sao mà nó biết được. Nó thấy mẹ nó khổ lắm.  Nó  nhìn  xung quanh và nó phát  giác  không  nhiều  người  có  được hạnh phúc với chồng hay vợ mình.  Nhưng  nó  cũng  chứng  kiến  mỗi  khi  lo  lắng  cho  chồng  con,  mỗi  khi  sửa  soạn  một  bữa  ăn,  mỗi  khi  phơi  xong  quần  áo,  có  một  niềm  vui  lan  tỏa  trên  Dạ Lai Hương

17


khuôn mặt mẹ nó. Nó hiểu rằng: hạnh phúc là khi  ta có một người để sống, một người để lo lắng dẫu  cho người đó có thể nhiều khi làm cho ta khổ đau.  Rồi khi lên thành phố, tiếp xúc với xã hội, Huệ Lan  lờ mờ hiểu được cảm giác hạnh phúc khi được làm  vợ,  làm  mẹ.  Đó  là  thiên  chức  của  người  phụ  nữ.  Vậy  thì  một  sư  cô  –  một  người  đã  khước  từ  thiên  chức  đó  –  sẽ  tìm  kiếm  suối  nguồn  hạnh  phúc  nơi  đâu?  Huệ  Lan  chưa  từng  quyết  liệt  tìm  ra  lời  giải  cho câu hỏi đó. Nhưng chắc chắn thắc mắc này đã  bám  rễ  nơi  chiều  sâu  tâm  thức.  Để  rồi  phút  giây  nhìn  thấy  vòng  tay  của  sư  cô  ôm  em  bé  thơ  vào  lòng  không  khác  gì  một  nhát  cuốc  trúng  ngay  vào  bờ đê người ta ngăn nước. Bao nhiêu là nước vọt ra,  xối xả, thấm ướt cõi lòng Huệ Lan.    Huệ Lan đã hiểu, một cái hiểu trực diện không cần  tới ngôn từ và lý lẽ. Thiên chức làm mẹ trong một  người  tu  chẳng  mất  đi  đâu  cả.  Hình  như  có  một  cuốn  sách  mang  tựa  đề  “Mẹ  là  biểu  hiện  của  tình  thương”.  Huệ  Lan chỉ  mới xem  lướt qua. Nó chưa  biết  nội  dung  bên  trong  là  gì.  Nhưng  nó  thấy  câu  nói ấy đúng lắm. Chắc chắn! Mẹ chính là biểu hiện  của tình thương. Và nó thấy tình thương thật sự có  mặt.  Tình  thương  nở  ra  như  một  bông  hoa  thơm  ngát nơi những sư cô mà nó tiếp xúc. Và nếp sống  của  một  người  tu  cho  nó  cái  cảm  giác  đó  là  một  chuyến  hải  trình  hướng  ra  biển  khơi.  Một  chuyến  hải trình đi vào bể lớn. Tình thương như một dòng  sông  được  nối  liền  càng  ngày  càng  lớn  thêm  hơn.  Dạ Lai Hương

18


Tình thương của người tu thì bao la như trời biển.  Không  có  dồn  chứa  cho  riêng  một  đối  tượng  nào.  Và Huệ Lan có cảm tưởng khi làm một người tu thì  người ta lại càng có thể sống trọn vẹn hơn, đầy đủ  hơn với thiên chức của mình.    Huệ Lan bỗng nhớ lại hôm trước nó nghe giảng về  Từ ‐ Bi – Hỷ và Xả. Phải rồi, Tứ Vô Lượng Tâm. Đó  là  tấm  lòng  của  một  người  tu.  Khi  nghe,  nó  chưa  hiểu  là  bao.  Nhưng  trưa  hôm  nay,  nó  đã  hiểu  rồi  đó. Nó đã khơi thông được suối nguồn. Suối nguồn  của  tình  thương.  Bất  giác  từ  khóe  môi  Huệ  Lan  ngân rung lên một giai điệu thân quen nhẹ nhàng.    Mahasattvaya Mahakarunikaya  Tadyatha: Om Dhara Dhara…    Đó là bài hát ưa thích của nó. Khi mới biết đến lần  đầu, nó  thích ngay tức thì. Nó thích mà chẳng cần  hiểu lý do và ý nghĩa. Nó chỉ biết là bài này mang  tên  Chú  Đại  Bi.  Và  nó  để  ý  khi  hát  với  một  tâm  trạng sâu lắng và an bình thì trái tim nó trở nên bao  dung  và  dễ  chấp  nhận  mọi  người,  mọi  sự  trong  đời.Trưa hôm nay khi thấy hình ảnh em bé thơ và  sư  cô,  cảm  giác  đó  lại  ùa  đến.  Nó  thấy  lòng  mình  rộng  lớn  thêm hơn. Nó muốn được như sư cô. Nó  muốn  mình  phải  làm  được  một  cái  ôm  như  vậy.  Một  cái  ôm  chứa  cả  thiên  hà  đại  địa.  Một  cái  ôm  không có chủ đích muốn nắm giữ. Một cái ôm như  xóa nhòa mọi ranh giới giữa nhận và cho.  Dạ Lai Hương

19


Huệ Lan muốn  ôm lấy em bé thơ, ôm lấy đất trời,  ôm lấy tất cả…    ~Ngày thứ tư~    Hôm  nay  là  ngày  cuối  cùng.  Huệ  Lan  không  thấy  luyến tiếc gì cả. Nó đã đốt tâm nguyện của nó trong  đêm hoa đăng. Nó đã nghe pháp thoại về mười bốn  bài  kệ  chỉ  quán.  Nó  đã  được  bốc  quẻ  Kiều.  Nó  đã  được đón thời khắc giữa năm cũ và năm mới. Thật  đặc biệt! Lần đầu tiên nó đón năm mới ngay trong  chùa  giữa  đại  chúng,  giữa  những  tiếng  chuông,  tiếng mõ. Vậy là quá đủ rồi còn gì!    Nó được nghe nhiều về Sư Bà. Nhưng nó không có  một  ý  niệm  nào  cả.  Nó  chưa  từng  gặp  Sư  Bà.  Những  gì  đọng  lại  trong  nó  chỉ  là  những  bức  thư  pháp  và  bài  kệ  truyền  đăng  được  treo  khắp  thiền  đường.  Huệ  Lan  nghe  kể  về  vị  thiền  sư  nơi  ngôi  làng  thật  xa  ở  tận  Pháp  Quốc.  Nó  thấy  thư  viện  toàn là sách đề tên Thầy. Rồi nó nghe loáng thoáng  về  một  buổi  lễ  nào  đó.  30  năm  kỉ  niệm  thành  lập  làng.  Ôi  chao,  biết  bao  nhiêu  điều  mới  mẻ  ập  đến  với nó ngay trong những giờ phút cuối cùng!    Huệ Lan đi một vòng quanh chùa ngang qua vườn  rau,  mấy  gốc  nhãn.  Những  trái  bưởi  chín  vàng  thơm  hương.  Huệ  Lan  lại  tìm  đến  góc  ngồi  quen  thuộc.  Thêm  một  lần  nữa,  Huệ  Lan  thâu  nhận  hết  Dạ Lai Hương

20


ảnh hình của từng viên gạch trên sân và cả khoảng  trời cao rộng.    Ánh  sáng  vẫn  chưa  tắt.  Ánh  sáng  vẫn  đang  ngập  tràn…    Và Huệ Lan ý thức được rằng những ngón tay nơi  trái  tim  mình  vẫn  không  thôi  nhẫn  nại  và  tỉ  mỉ.  Mười ngón tay vẫn đang sắp xếp, lắp ghép những  khối  màu  rực  rỡ.  Bức  tranh  chân  dung  của  Huệ  Lan,  bức  vẽ  hình  dáng  thật  sự,  khuôn  mặt  thật  sự  của Huệ Lan đang dần tỏ hiện thành hình…    Huệ Lan linh cảm có một cái gì đó lấp lánh và ngọt  ngào đang đón đợi mình phía trước.    Một cái gì đó lấp lánh…  Một cái gì đó ngọt ngào…  Không xa nữa…  Không còn xa…    Tháng giêng, 2012 

Dạ Lai Hương

21


Blog.dalaihuong.me

Dạ Lai Hương

22


Tình

Dạ Lai Hương

23


“Tôi viết bài này ₫úng ngay ngày Lễ Tình Nhân. Nhưng chủ ₫ề của nó không phải là những cảm tình giữa 2 người khác phái mà là sự Bình An. Sự Bình An có thể tìm nơi ₫âu? Câu trả lời ₫ược tác giả bài hát hé lộ. Đó là hơi thở.”

Dạ Lai Hương

24


Em là cuộc tình của tôi ***

“Hoa là nụ cười của đất  Em là cuộc tình của tôi.”      2  câu  hát  này  có  lẽ  đã  quen  thuộc  với  rất  nhiều  người bạn của Dạ Lai Hương. Hôm nay, khi đi trên  đường thì những giai điệu, ca từ của bài này lại rộn  ràng  trong  tâm  trí.  Hôm  nay  cũng  là  ngày  Tình  Nhân.  Một  ngày  có  lẽ  là  được  mong  chờ  nhất  với  nhiều người. Có ai mà không mong chờ ngày này.  Có ai mà không mong chờ yêu và được yêu. Nhưng  bản thân chúng ta phải chăng nên tự hỏi và tìm ra  câu trả lời thỏa đáng.    Ai mới là người tình đích thực?  Ai mới là người yêu đích thực của mình?    “Nghìn yêu thương gửi vào đôi chân nhỏ  …Bước đầu ngày xin bước, bước yêu thương”    Nghĩa là mình gửi tất cả tình yêu, tình mến thương  của mình vào từng bước chân.   

Dạ Lai Hương

25


Buổi sáng,  thức  dậy  đón  ánh  nắng  mặt  trời,  mình  thấy rõ ràng mặt trời bên ngoài cũng là trái tim của  mình.  Mình  có  một  trái  tim  bên  trong  đang  đập,  đang thổn thức. Tiếng động ấy, tiếng thổn thức ấy  cho mình biết là mình đang sống. Mình có một trái  tim bên ngoài. Vì không có mặt trời, không có ánh  sáng,  không  có  hơi  ấm  mình  cũng  thể  nào  hiện  hữu. Cho nên mình thương. Mình thương mặt trời  đã  dành  cho  mình  một  tình  yêu  không  điều  kiện,  một tình yêu không cần sự đáp trả. Cho nên mình  nguyện sống như thế nào, mình nguyện bước như  thế  nào  để  xứng  đáng  với  tình  yêu  ấy.  Và  vì  vậy,  mình  dùng  bước  chân,  mình  dùng  hơi  thở  của  mình. Mình đặt hết tình thương của mình vào bước  chân. Mình dùng hơi thở để thắp sáng ý thức về sự  có  mặt  của  mặt  trời  và  sự  có  mặt  của  mình.  Và  mình thấy sự sống là một phép lạ. Mình thấy mình  và  mặt  trời  có  trong  nhau.  Mình  không  phải  tìm  kiếm ở đâu nữa. Mặt trời ý thức, ánh sáng của hơi  ấm, của tình thương đang có mặt. Đó là một nguồn  năng lượng vô tận. Nguồn năng lượng của sự hiểu  biết thẳm sâu và tình thương rộng rãi. Và mình có  thể làm ra năng lượng ấy mỗi ngày.    “Sáng mở cửa đất trời thơm thơm lạ.”    Thơm  nhưng  mà  là  thơm  lạ.  Hương  thơm  ấy  đến  từ đâu?      Nó đến từ trong lòng mình. Khi mình đã thắp sáng  Dạ Lai Hương

26


ý thức về sự hiện hữu của mình thì sự biểu hiện của  mình rất đẹp và rực rỡ. Mình có mặt ở mọi nơi. Và  cái  thấy  đó  đến  với  mình  trong  một  ánh  chớp  lòe  của  thời  gian.  Nó  làm  cho  mình  thấy  lạ  lùng.  Một  cái thấy mà bao năm qua mình không thấy. Có thể  là  mình  bận  rộn  quá.  Mình  đi  tìm  một  tấm  bằng.  Mình  đi tìm một công việc. Mình đi tìm một danh  hiệu. Cho nên mình không thấy được sự hiện hữu  của  mặt  trời  là  một  sự  mầu  nhiệm.  Không  có  mặt  trời thì cũng không có mình. Vậy mà mình vô tâm  trước  ʺngười  tình  lý  tưởngʺ  đó.  Mình  lãng  quên  mặt trời.     Nhưng  hôm  nay  khi  mình  đã  có  thể    bước  một  bước yêu thương, khi mình đã có khả năng thở một  hơi thở ngập tràn tình thương thì mình ý thức được  sự có mặt của “người thương” đó. Và lòng biết ơn  giăng đầy phủ kín cõi lòng mình. Mình thấy mình  đâu có lẻ loi và cô độc. Sự lẻ loi và cô độc chỉ là một  thứ ảo ảnh giả trá giam hãm lòng mình. Đó chỉ có  thể là thứ bóng đêm do chính mình tạo dựng. Mình  đã  giơ  tay  đóng  khép  cánh  cửa  tâm  hồn.  Cho  nên  mình  thấy  cuộc  đời  mình  vô  vọng  và  đen  tối.  Nhưng buổi sáng hôm nay mình đã có thể mở cửa.  Ánh  nắng  mai  lùa  vào  căn  phòng  chật  hẹp.  Ánh  nắng  mai  rạng  rỡ  khiến  cho  lồng  ngực  mình  căng  phồng.  Mình  thấy  có  tự  do.  Mình  thấy  có  không  gian.     Tất cả là do đâu?   Dạ Lai Hương

27


Tất cả  là  do  mình.  Sự  thật  này  đến  bây  giờ  mình  mới hiểu. Sự thật của ngàn đời. Hạnh phúc ở trong  lòng  mình,  nguồn  sáng  trong  lòng  mình  chứ  ở  đâu. Ngay bây giờ thì mình đã thực sự trải nghiệm  cảm  giác  này.  Nhưng  hình  như  vẫn  còn  chưa  tin  vào mắt. Mình thấy khó tin…    Chỉ một bước chân, chỉ một hơi thở thôi sao?  Chỉ đơn giản vậy thôi sao….?    “Em là cuộc tình của tôi…”    Mình là một người con trai và mình nghĩ rằng hạnh  phúc của mình nằm ở một người con gái.  Mình là một người con gái và mình nghĩ rằng mình  chỉ có thể nương tựa vào một người con trai.    Ở  một  mức  độ  giản  dị,  chúng  ta  thường  tin  rằng  hạnh phúc của mình nằm ở một bóng hình nào đó.  Nhưng làm gì có ai có thể cho ta hạnh phúc được?  Tình  yêu  của  ta  có  thể  trọn  vẹn  hay  đứt  đoạn  nhưng làm gì có ai có thể bên ta trọn đời? Ai cũng  không thể nào thoát khỏi ốm đau hay cái chết. Mối  liên  hệ  nào  rồi  cũng  sẽ  đi  đến  giai  đoạn  kết  thúc.  Không gì có thể kéo dài mãi mãi. Tình yêu nam nữ  như một ngọn lửa. Và mức độ lụi tàn nhanh hay là  chậm là do khả năng giữ lửa của hai người. Dù cho  bốc cao dữ dội, dù có cháy mãnh liệt bao nhiêu nữa  thì một mai cũng lụi tàn.  Dạ Lai Hương

28


Ở một  mức độ  cao hơn,  chúng ta có thể nghĩ rằng  hạnh  phúc  của  mình  nằm  ở  một  vị  giáo  chủ  một  tôn  giáo.  Nhưng  rồi  khi  đi  đến  tận  cùng  chân  lý,  khi đi đến những bài học cao xa và tột đỉnh nhất lời  khuyên mà ta thường nghe nhất là gì?     Phải  chăng  sẽ  là  “con  hãy  trở  về  với  chính  con  đi.  Con có thể nương tựa vào những chỉ dẫn của ta. Ta  chỉ có thể dạy và bơi cùng con một đoạn thôi. Sau  cùng  thì  con  phải  tự  bơi  một  mình.  Con  phải  tự  mình  trở  về  với  sông  nước  của  tình  thương  trong  lòng con”?    “Em là cuộc tình của tôi.”    Em là ai?  Chúng ta thường nghe người ta hát.  ~Em là lẽ sống của đời anh.  ~Thiếu em, sự sống của anh chẳng còn gì ý nghĩa.    Nhưng  rồi  chúng  ta  cũng  thấy  khi  đã  lấy  được  người  thương,  khi  đã  chung  sống  với  nhau  người  ta  cũng  không  còn  hát  nhiều  những  câu  như  vậy.  Có đôi khi, họ chẳng thèm hát nữa. Có đôi khi, họ  nói những điều hoàn toàn ngược lại.  Thực  tế  đó  có thể làm cho chúng  ta  phải bình tâm  hơn.    Dạ Lai Hương

29


Em ở đây là ai?    Nguồn  cội  của  hạnh  phúc  của  đời  mình  sao  lại  đi  tìm nơi chốn khác, nơi một người đàn ông hay một  người con gái?    Tương lai của mình, ước vọng hạnh phúc của mình  sao lại phải đặt vào tay người?    Sao lại phải để trôi tuột đi quyền yêu và được yêu?    Hôm nay, bạn có quyền cảm nhận hạnh phúc.    Và  nguồn  sáng  đó  nằm  trong  chính  bạn.  Suối  nguồn đó nằm chính nơi tự thân.      Em là cuộc tình của tôi.    ʺEmʺ ở đây có thể một bông hoa thơm lúc chiều tà.  ʺEmʺ ở đây có thể là một làn gió mát giữa trưa hè.  ʺEmʺ ở đây có thể người thương, là cha mẹ, anh chị  em của mình. ʺEmʺ ở đây cũng có thể là lý tưởng, là  con đường mà mình đang theo. Lý tưởng của mình  dù  cho  là  gì  nhưng  nếu  mình  thấy  lý  tưởng  đó  đang  đi  về  những  nẻo  lành  thiện  thì  mình  được  nuôi dưỡng, mình có được một điểm tựa. Lý tưởng  đó làm cho đời mình có một chiều hướng đi lên.Và  Dạ Lai Hương

30


ʺemʺ ở đây trên hết cũng có thể là bước chân, là hơi  thở của mình.    Mình đặt hết tình thương của mình vào bước chân,  vào  hơi  thở.  Và  nhờ  biết  cách  thở  như  vậy,  bước  như  vậy  cho  nên  mình  nhận  diện  ra  tất  cả  vẻ  đẹp  của  sự  sống  đang  có  mặt  xung  quanh  mình.  Hơi  thở, bước chân trở thành người tình lý tưởng. Đó  là những đối tượng xứng đáng để mình có thể đặt  hết tâm tư, đặt hết niềm tin của mình vào đó. Mình  biết rằng nếu mình đầu tư không gian và thời gian  để làm nên cho đời mình những bước chân và hơi  thở  có  hiểu  biết,  có  tình  thương  như  vậy  thì  mình  có tương lai. Nhờ biết tìm đúng ʺngười thươngʺ cho  nên mình sẽ không bao giờ rơi vào nghịch cảnh của  buồn đau và tuyệt vọng.    Chỉ  cần  thở,  chỉ  cần  bước  cho  giỏi  là  mình  có  đầy  đủ hết điều kiện của hạnh phúc.    Chúc  bạn  tìm  thấy  người  thương,  người  thương  đích thực của đời mình.    Và ngày hôm nay là một dịp hiếm có…  Bạn hãy thử đi…    Hôm nay, bạn hãy thử mở cửa thật nhẹ nhàng.  Hôm  nay,  bạn  hãy  thử  bước  từng  bước  với  lòng  thanh thản.  Dạ Lai Hương

31


Hôm nay, bạn hãy hát một bài hát có chứa đựng sự  bình an.  Hôm nay, bạn hãy thở thật sâu sắc trong mỗi phút  giây.  Hôm  nay,  bạn  hãy  thắp  lên  ánh  sáng  ngay  tại  những góc khuất của linh hồn.    Bạn làm thử đi và tôi tin rằng bạn sẽ có được món  quà quý báu nhất thế gian này.  Mòn quà đó là gì bạn biết không?    Đó là sự bình an.    Bạn hãy tìm lấy sự bình an trong lòng mình.  Sẽ không có ai trao cho bạn đâu.  Không có ai hết.  Không một ai đủ năng lực để trao cho bạn.    Chỉ có bạn mới có đủ chủ quyền để quyết định đời  mình. Chỉ có bạn mới có thể làm ra sự bình an.    Có bình an bạn sẽ không còn cần gì nữa.  Có bình an bạn sẽ có hết...  Có tất cả…        viết những dòng dông dài   gửi đến người thương  nhân ngày 14.02.2012  Dạ Lai Hương

32


Soi                                       Dạ Lai Hương

33


“Năm 2011, tôi có quen biết một người bạn tên là Hoa Chớp Mưa. Nàng có tặng tôi một tập thơ do nàng viết. Tôi xem qua và nhớ ₫ược 2 bài. Lý do ₫ược tôi trình bày trong một bức thư viết vào tháng 3.2012.”       Dạ Lai Hương

34


Giang sơn này là của chúng ta   ***      Em,    Nhớ có lần em hỏi:  Thế nào là thơ?  Làm sao để biết được đâu là một bài thơ hay?    Em  biết không, anh đã mừng vui lắm khi thấy em  có những thắc mắc này. Thích thơ, thích tìm hiểu về  thơ điều đó có nghĩa hành trình trở về với tự thân,  trở về với những gì chân thật nhất trong em đã bắt  đầu  rồi  đó.  Mừng  vui  là  vậy  nhưng  anh  cũng  không  biết  làm  sao  để  trả  lời  cho  em.  Hai  câu  hỏi  này lớn lao quá. Anh không đủ khả năng để cho em  một  lời  giải.  Phải  có  một  tâm  hồn  rộng  lớn,  thuần  khiết lắm mới có thể làm sáng tỏ tất cả vẻ đẹp của  thi ca. Mà anh thì bé nhỏ, em à. Anh chỉ là một cái  ao tù chật hẹp. Dẫu vậy, anh cũng đã ôm ấp và gieo  vào  lòng  mình  những  vấn  nghi  của  em.  Thời  gian  qua đi, nhìn lại khu vườn tâm, anh phát giác đã có  một chút đổi thay biến chuyển. Cũng không phải là  những  gì  thơm  hương,  ngọt  ngào  nhưng  anh  xin  thu hái để đưa về cho em.  Dạ Lai Hương

35


Chắc là em sẽ thất vọng.  Vì cái mà anh trao cho em không phải là thế nào hay  là  làm  sao.  Anh  đã  nói  rồi.  Anh  không  đủ  sức  để  đem đến cho em một lời giải. Anh chỉ có những câu  chuyện nhỏ mọn và vụn vặt. Mong sao sẽ giúp cho  em được ít nhiều.      Nuôi dưỡng và trị liệu    Anh  nghĩ  là  bất  kỳ  ai  trong  chúng  ta  ‐  một  người  Việt Nam ‐ thì từ khi mới lọt lòng mẹ đã được tắm  mình  trong  cả  một  biển  trời  thi  ca  nhạc  họa. Mình  giàu  có  quá,  phải  không  em?  Mình  có  cả  một  kho  tàng văn hóa dân gian đồ sộ. Mình có bao nhiêu là  tác gia, đại thi hào. Có ai mà chưa một lần ghi chép  mấy  dòng  thơ  ưa  thích  vào  trang  giấy  nhỏ.  Có  ai  mà chưa từng thuộc một câu lục bát, một khúc hát  đồng  dao.  Thành  ra  cái  hạt  giống  ưa  thích  văn  chương  đã  có  mặt,  đã  ẩn  tàng  đâu  đó  trong  tâm  thức mỗi người. Nó chỉ chờ đợi một cơ duyên, một  điều  kiện  thuận  lợi  để  biểu  hiện  rồi  kết  thành  hoa  thơm quả ngọt.    Trong trường hợp của anh thì cái điều kiện, cái cơ  duyên  đó  chính  là  nếp  sống  theo  tinh  thần  5  giới.  Từ  ngày  đọc,  hiểu  và  thực  hành  theo  5  phương  pháp thực tập chánh niệm thì anh có cảm tưởng đời  sống  văn  nghệ  của  mình  có  phần  trở  nên  phong  Dạ Lai Hương

36


phú và sâu sắc hơn trước. Về mặt vật chất thì mình  vẫn  vậy.  Mình  không  gom  góp  được  thêm  bao  nhiêu.  Hình  như  mình  cũng  chẳng  có  nhiệt  tâm  gom góp. Nhưng về mặt tinh thần thì mình có cảm  tưởng ngày càng đi xa hơn, sâu hơn và cao hơn. Và  mình cảm thấy hạnh phúc khi được đi lên như vậy.    Sự  thực  tập  của  mình  không  phải  chỉ  là  có  một  ngày tụng giới, đến đó, có mặt, tuyên đọc rồi về. Sự  thực tập của mình là sự nhúng thả, là cầm nắm, là  xách tay. 5 giới ở đây là 5 giới cầm tay, là 5 giới bỏ  túi.  Mình  đem  5  giới  vào  trong  nếp  sống  thường  nhật.  Mình  cài  đặt  5  giới  vào  sự  tiêu  thụ,  vào  cái  xem‐nghe‐nhìn  của  mình.  Anh  muốn  nói  tới  giới  thứ 5: Tiêu thụ chánh niệm (hay là Nuôi Dưỡng và  Trị  Liệu).  Anh  cạn  nghĩ  nội  tiêu  đề  không  thôi  thì  cũng  đã  diễn  bày  hết  những  gì  cần  phải  diễn  bày.  Trong vấn đề thưởng thức văn nghệ, nếu mình biết  chọn lọc, nếu mình biết tìm tới với những tác phẩm  lành  mạnh  thì  đời  sống  tinh  thần  của  mình  sẽ  có  một  chiều  hướng đi lên. Nếu câu hỏi ở đây là làm  sao mình biết được thế nào là lành, thế nào là mạnh  thì lời đáp sẽ rất giản dị. Lành và mạnh là khi đọc,  khi  xem,  khi  nghe  mình  cảm  thấy  được  nuôi  dưỡng, mình được trị liệu.    Có những người họ tìm tới với những chốn nơi ồn  ào  và  náo  động.  Họ  tìm  tới  với  bia  rượu,  với  dục  tình.  Họ  muốn  được  khuây  khỏa,  họ  muốn  được  giải  trí.  Họ  khao  khát  một  món  ăn  cho  tâm  hồn.  Dạ Lai Hương

37


Trong số  đó  nhiều  người  được  no  đủ,  được  thỏa  mãn nhưng dường như họ lại không có được sự an  ổn.  Bia  rượu,  dục  tình  được  đáp  ứng  nhưng  thân  thể thì lại hao gầy, tàn tạ. Vậy nên mình có thể thấy  đi  theo  con  đường  đó  thì  mình  giống  như  là  phải  đánh đổi. Mình tiêu thụ bia rượu nhiều, mình chạy  theo dục tình nhiều thì mình vừa tổn thất tiền bạc,  sức  khỏe  đã  đành  mà  mình  còn  đánh  mất  đi  sự  thanh  thản  trong  tâm  hồn.  Đánh  đổi  nhiều  nhưng  thâu  về  không  bao  nhiêu.  Rồi  thì  người  ta  cứ  lại  tiếp tục đói khát, tiếp tục bắt đuổi…    Nếu  mình  thích thơ, thích đọc  thơ,  muốn tìm hiểu  thế nào là một bài thơ hay thì mình cũng giống như  họ  thôi.  Mình  cũng  đang  đi  tìm  một  món  ăn  cho  tâm hồn. Nhưng sự khác biệt ở đây là mình có một  điểm  tựa  để  kiểm  định,  mình  có  một  lăng  kính để  chiếu soi. Mình biết là chỉ nên tìm tới với những gì  có khả năng nuôi dưỡng mình, có khả năng trị liệu  cho  mình.  Em  thấy  mình  may  mắn  hay  không?  Mình  chẳng  cần  phải  đánh  đổi  gì  cả.  Mình  không  phải  tổn  hao  gì  cả.  Mình  chỉ  cần  thắp  sáng  ý  thức  về  sự  nuôi  dưỡng  và  trị  liệu.  Khi  tiếp  cận  với một  tác  phẩm  thi‐nhạc‐họa  nào  đó  thì  mình  sẽ  không  vội vàng tiêu thụ. Sự thực tập của mình là dừng lại  và thắp sáng  lên ngọn đèn ý  thức. Mình dò xét và  phán đoán.        Dạ Lai Hương

38


Mình đặt câu hỏi:   Liệu  những  gì  mình  sắp  xem‐nghe‐đọc  có  nuôi  dưỡng và chữa trị cho mình hay không?    Giống  như  là  mình  đang  làm  công  việc  của  một  nhân viên kiểm duyệt văn hóa vậy. Những gì lành,  đẹp  và  thật  thì  mình  giữ.  Những  gì  không  lành,  không  đẹp,  giả  trá  thì  mình  bỏ  đi.  Ban  đầu  thì  có  thể  là  mình  chưa  thạo  việc.  Mình  có  những  vụng  về,  lúng  túng.  Mình  làm  công  tác  kiểm  định  chưa  tốt.  Mình  có  thể  đưa  vào  tâm  thức  mình  những  món ăn không có lành và đẹp lắm. Nhưng qua thời  gian thì mình biết lắng tâm nhìn lại. Mình có nhiều  kinh  nghiệm  là  nhờ  những  cảm  xúc  ở  lại  trong  mình. Mình thấy rõ ràng là có những hình ảnh, có  những  âm  thanh,  có  những  ngôn  từ  nó  làm  cho  mình  không  an  ổn.  Nó  đưa  tới  cho  mình  những  tình  cảm  tiêu  cực.  Nó  dẫn  dắt  mình  vào  sự  thèm  khát, tham đắm, hận thù, kỳ thị… Đầu óc mình mê  muội.  Thân  xác  mình  mệt  nhoài.  Đôi  mắt  mình  nặng  trĩu.  Trái  tim  mình  quặn  thắt.  Cõi  lòng  mình  đớn  đau.  Đời  mình  chỉ  còn  là  những  hố  đen  sâu  tăm tối.     Ở  một  diễn tiến ngược lại, có những bức tranh, có  những  bài  hát,  có  những  câu  thơ  giúp  cho  mình  biết  nghe  một  tiếng  cười,  biết  nhìn  một  đóa  hoa  tươi. Nó gieo vào tâm trí sự thanh cao, thánh thiện.  Nó gột rửa tâm hồn, xoa dịu những vết thương. Nó  hướng tầm nhìn của mình về những khung trời cao  Dạ Lai Hương

39


rộng. Nhiều khi chỉ một vài con chữ, vài nốt nhạc,  vài  nét  phác  họa  mà  mình  được  sống  lại  một  đời  sống khác. Và nếu mình thực tập giỏi, nếu mình gia  công mỗi ngày thì sau một thời gian mình sẽ dựng  xây nên những con đường, những lối đi trong tâm  thức.  Sự  tiêu  thụ  có  ý  thức  khiến  cho  mình  định  hình  một  phương  hướng  tư  duy  riêng  biệt.  Mình  chỉ  còn  tìm  tới  với  những  gì  nhẹ  nhàng,  tĩnh  lặng  và an vui.    Đó  là  chút  ít  kinh  nghiệm  mà  anh  muốn  chia  sẻ.  Anh  không  thể  giúp  em  tìm  ra  định  nghĩa  về  một  bài  thơ  hay.  Anh  chỉ  mong  em  sẽ  nhớ  về  hai  tác  dụng “nuôi dưỡng và trị liệu”. Đọc thơ mà chỉ tìm  những  bài  có  hai  tác  dụng  đó  thôi  thì  sẽ  có  lợi  ích  cho em nhiều lắm...    Lợi ích của việc đọc thơ    Giờ  thì  anh  muốn  viết  thêm  cho  em  về  cách  thức  anh  tiếp  cận  một  bài  thơ  như  thế  nào.  Điều  quan  trọng  ở  đây  không  phải  là  hay  hay  là  dở.  Mình  không  cần  phải  đi  tìm  những  ngôn  từ  biến  ảo,  những  ý  tình  cao  siêu.  Mình  chỉ  cần  chong  ngọn  đèn ý thức của mình lên mà thôi. Em nhớ rồi phải  không? Đến với thơ là đến với những gì sáng trong  và chân thật. Việc của mình là dừng lại, lắng đọng  tâm tư và nhìn sâu vào một bài thơ nào đó. Cái gì  hay, cái gì đẹp, cái gì lành thì mình lưu giữ. Đừng  để  sự  phán  xét  án  ngữ  trái  tim  mình.  Cũng  đừng  Dạ Lai Hương

40


quá câu nệ vào từ ngữ. Câu thơ có thể hay về chữ  nhưng cũng có thể hay về ý. Mình không muốn tốn  quá  nhiều  thì  giờ  cho  những  tranh  cãi,  bình  luận,  khen chê. Mình chỉ muốn được nuôi dưỡng. Cái gì  mình cảm thấy không phù hợp thì mình buông bỏ.  Nếu mình đã phát lên tâm nguyện là “con chỉ muốn  tìm tới với những gì nuôi dưỡng cho con và trị liệu  cho con” thì mình sẽ giống như một thỏi nam châm  vậy. Tâm nguyện đó sẽ không bao giờ mất đi. Nếu  mình biết thực tập gìn giữ nó mỗi ngày thì qua thời  gian ý thức sẽ lớn mạnh và thu hút những gì tương  thích ...    Như  anh  đã  chia  sẻ  từ  đầu  đến  giờ,  đọc  thơ  là  để  được nuôi dưỡng và trị liệu. Đó là lợi ích thứ nhất.  Lợi ích thứ hai là mình có thêm cơ hội làm giàu vốn  từ vựng tiếng Việt. Mình đọc thơ, tìm tới với thơ tức  là  mình  đang  chạm  vào  tinh  hoa  của  nghệ  thuật  diễn đạt tâm ý. Nếu mình thực tập cho đàng hoàng,  mình  biết  gạn  đục  khơi  trong  thì  vốn  liếng  của  mình  sẽ  tăng  trưởng.  Vốn  liếng  ở  đây  là  khả năng  diễn  giải.  Một khi mà vốn  từ  của mình giàu có thì  cùng một sự kiện, một hiện tượng mình sẽ có nhiều  cách  diễn  đạt  khác  nhau.  Khả  năng  vận  dụng  từ  ngữ của mình trở nên điêu luyện và linh hoạt. Khi  có  một  điều  cần  phải  nói  ra,  viết  ra  thì  mình  nói,  mình  viết  rất  là  dễ  dàng  và  mạch  lạc.  Đây  là  điều  vô cùng  quan trọng. Khi mình đã giỏi diễn đạt thì  khả năng truyền thông của mình với mọi người sẽ  tăng  tiến.  Nhưng  trên  hết  là  mình  có  khả  năng  Dạ Lai Hương

41


truyền thông  với  chính  mình.  Truyền  thông  được  với chính mình là một sự khác biệt rất lớn.     Mỗi ngày trôi qua, có bao nhiêu là cảm xúc đẩy xô  vào bãi bờ tâm hồn mình. Và nhiều khi mình lại bị  chính những cơn sóng lòng đó cuốn trôi đi theo hai  nhịp  vào  ra.  Lắm  lúc  nó  vùi  dập,  nó  đánh  chìm  mình.  Và  mình  có  cảm  tưởng  như  đang  ở  giữa  dòng nước xoáy. Mình chỉ còn biết quẫy đạp, vùng  vẫy  trong  tuyệt  vọng.  Sở  dĩ  mình  rơi  vào  những  trạng huống như trên là vì mình không có khả năng  gọi  tên  những  cảm  xúc  đã  đẩy  xô  mình.  Mình  không thể nào làm chủ những cảm xúc này. Muốn  làm chủ thì mình không thể chỉ nói suông là mình  có thể làm chủ được. Mình phải có một hành động  cụ thể nào đó. Mình phải có một giải pháp thực tế.  Do  đó  chuyện  viết  xuống,  việc  gọi  tên  những  gì  đang biến chuyển, đang khuynh đảo cõi lòng mình  là một công tác rất hệ trọng. Đó là bước đi đầu tiên  mang tính chất quyết định.     Ban đầu thì mình chỉ gọi tên nó ra thôi. Mình chưa  biết  làm  gì.  Nhưng  một  khi  đã  gọi  tên,  đã  viết  xuống  được  thì  tình  trạng  đã  đổi  thay  chút  ít.  Những cơn sóng cảm xúc dần lắng dịu. Mình đã có  thể  bơi  được  vào  bờ.  Rồi  mình  có  thể  ngồi  yên  và  thực tập nhìn sâu vào những gì đã khống chế mình.  Ngày tháng qua đi, càng thực tập thì mình càng có  thêm nhiều kinh nghiệm. Công việc diễn đạt tâm ý  của mình đã trở nên thành thạo. Tâm ý biến chuyển  Dạ Lai Hương

42


như thế nào, nó biểu hiện, nảy nở, nhạt phai ra làm  sao mình đều nhận biết và ghi chép một cách tường  tận.  Mình  không  có  khuynh  hướng  xua  đuổi  hay  đàn  áp,  chạy  trốn  với  những  cảm  xúc  trong  lòng  mình  nữa.  Mình  đã  có  khả  năng  làm  lành,  giảng  hòa  với  chính  mình.  Tức  là  mình  đã  có  khả  năng  truyền  thông  được  với  chính  mình.  Truyền  thông  với  chính  mình  cũng  có  nghĩa  là  mình  biết  mình  hơn, mình hiểu mình hơn. Có ai trong đời sống này  lại không có nhu yếu đó phải không em? Ai mà lại  không muốn biết mình, hiểu mình. Thành ra chuyện  đọc  thơ,  chuyện  thưởng  thức  văn  nghệ  nếu  có  sự  cẩn trọng, có sự thực tập cho đàng hoàng thì nhiều  khả năng sẽ đưa tới cho mình rất nhiều lợi lạc. Một  chuyện  tưởng  chừng  bé  nhỏ  như  là  đọc  mấy  câu  thơ  nhưng  nếu  mình  để  hết  dạ  hết  tâm  vào  đó  thì  kết quả thu được có thể sẽ rất lớn...    Em soi em    Nhân nói về chuyện đọc thơ thì thành thật với em  là anh đọc cũng không nhiều. Anh chẳng biết ngâm  và  cũng  chưa  từng  làm  ra  được  một  bài  thơ  đúng  nghĩa.  Dường  như  anh  không  thuộc  vào  nhóm  thiểu  số  có  khả  năng  sáng  tạo.  Anh  chỉ  là  một  gã  trai bình thường trong đám đông, kiên nhẫn đứng  xếp hàng, mỏi mòn chờ đợi đến phiên mình để rồi  có thể mất ăn mất ngủ vì một chữ ký tặng. Em biết  không,  trong  hơn  một  năm  qua,  anh  được  tặng  ba  tập thơ. Được tặng có nghĩa là mình được tiếp xúc,  Dạ Lai Hương

43


được nói chuyện, trao đổi với những người đã làm  ra thơ. Tác giả đầu tiên là một nữ thi sĩ rất nổi tiếng  mà xét về tuổi tác thì mình có thể gọi là “ngoại của  con”.  Người  thứ  hai  là  một  vị  thầy  của  truyền  thống  Phật Giáo Bắc Truyền. Cuối cùng  là một  nữ  phóng viên. Đó thật sự là một dịp may hiếm có. Vì  có  nhiều  dữ  kiện  hơn  thông  thường  cho nên mình  có thể đi vào lồng ngực họ, mình sống đời sống của  họ....    Anh  thấy  mình  là  một  bà  lão  đang  ngồi  an  tĩnh  trong  một  buổi  sớm  mai  mát  dịu.  Nắng  vàng  sưởi  ấm những trang thơ làm dậy lên bao nhiêu hương  vị của thời gian. Đặt  từng bước chân  thầm  lặng đi  về  phía  ánh  sáng,  anh  dang  tay  mở  tung  hai  cánh  cửa  Tử  Sinh  ‐  Vô  Hữu.  Cảm  giác  được  khoác  lên  người  chiếc  áo  nâu  sồng  mới  nhẹ  nhàng  và  thanh  thoát  làm  sao.  Anh  khe  khẽ  ướm  thử  bàn  chân  mình vào trong đôi hài của một người con gái đang  yêu và được yêu. Rồi anh nối gót theo nàng, được  nàng siết chặt tay rong chơi khắp phố phường...     Em  có  bao  giờ  đọc  thơ  theo  cách  này  chưa?  Nếu  chưa thì em có thể thử. Rất đáng để thử … Tức là ta  đặt  mình  vào  vị  trí  của  họ.  Trái  tim  ta  đập  theo  nhịp  đập  của  họ.  Ta  thở  bằng  hơi  thở  của  họ.  Ta  nhìn ngắm thế gian bằng đôi mắt của họ.    Trong  cả  ba  tập  thơ  này  thì  không  có  bài  nào  thật  sự  làm  anh  rung  động  cả.  Nhưng  như  anh đã  nói:  Dạ Lai Hương

44


Quan trọng  không  phải  là  hay  dở.  Mình  không  phải là một nhà phê bình hay là ngôn ngữ học. Việc  của  mình  không  phải  là  nghiên  cứu,  chất  chứa  những  khái  niệm.  Cái  mình  cần  không  phải  là  sự  ưa thích thường tình. Mình tự hứa là sẽ không đọc  bằng  tâm  phân  biệt  hay  phán  xét.  Mình  chỉ  đơn  giản là thắp sáng lên ý thức của mình mà thôi. Thử  dò lại thêm một lần nữa thì có một bài làm anh chú  ý. Tiêu đề là “Em soi em”.     Mình thử đọc toàn bài:    Gió thốc ánh nhìn  Chênh vênh trên mép sông  Bóng cầu Đỏ không nghiêng mà rơi thẳng  Em soi em đẹp đến trong ngần  Thế mà ai nỡ để rơi em  vào một chiều không gợn sóng  Mặc đám dừa run rẩy vớt em lên...    Ở  đây  người  con  gái  đang  soi  mình  trong  dòng  nước và nàng thấy mình đẹp, đẹp đến trong ngần.  Mình  có  thể  nhìn  vào  dòng  nước  hay  nhìn  vào  gương  để  thấy  mình  đẹp.  Nhưng  có  khi  cũng  không  cần  gương  hay  nước,  sống  nhiều,  trải  nghiệm nhiều, đi qua những khó khăn và thử thách  thì người ta cũng có thể tự khám phá ra những nét  đẹp hiện hữu nơi tự thân mình.    Dạ Lai Hương

45


Một người con gái khi đến tuổi trưởng thành thì bắt  đầu  khám  phá  ra  những  đổi  thay  nơi  thân  thể  mình.  Nàng  bắt  đầu  học  cách  điểm  tô  khuôn  mặt.  Nàng dần dần quan tâm đến cách phục sức. Nàng  nhìn vào gương nhiều hơn mỗi ngày. Nàng để tâm  đến  những  khác  biệt  giữa  mình  và  một  người  con  trai. Ý thức về giới tính bắt đầu tăng trưởng. Nàng  biết  mình,  ý  thức  mình  là  một  người  con  gái,  một  người con gái đẹp. Đã là một người con gái thì dù  cho đẹp hay là không đẹp thì cái nhu yếu lớn nhất  là  được  chiều  chuộng  và  yêu  thương.  Điều  họ  cần  nhất là lắng nghe, quan tâm và chăm sóc. Đó là nhu  yếu  mà  có  khi  cũng  là  một  đặc  quyền  nữa.  Và  người  con  gái  nào  cũng  vậy,  cũng  điều  mong  chờ  được  thụ  hưởng  đặc  quyền  này.  Nhưng  sự  mong  chờ có thể làm cho họ khổ đau ít nhiều. Vì thực tế  là đâu phải người con trai nào cũng biết cách hiểu,  biết cách thương.    Đọc mấy dòng ngắn ngủi là chúng ta có thể nhận ra  dường  như  là  có  sự  trách  móc,  hờn  tủi  hay  phiền  muộn  trong  đó.  Tại  sao  mình  đẹp  nhưng  mình  lại  không  được  quan  tâm?  Tại  sao  không  có  ai  công  nhận  những  giá  trị  của  mình?  Đây  là  một  tâm  lý  thường  tình.  Nhìn  xung  quanh  thì  em  có  thể  thấy  hầu như ai trong chúng ta cũng đều có những nghĩ  suy  như  vậy.  Câu  chuyện  ở  đây  không  phải  chỉ là  câu  chuyện  của  một  người  con  gái.  Đây  là  câu  chuyện của anh và em, câu chuyện của tất cả chúng  ta.  Dạ Lai Hương

46


Mình có  nhiều  tài  năng  nhưng  không  có  ai  trân  quý.  Mình làm bao nhiêu điều tốt lành nhưng không ai  khen ngợi.  Mình dành trọn vẹn trái tim cho một người nhưng  mình không nhận lại những gì tương xứng.    Trong  bài  thơ  này  có  một  chữ  rất  hay  và  nhiều  ý  nghĩa.  Đó  là  chữ  “soi”.  Soi  có  nghĩa  là  mình  đem  ánh  sáng  hướng  về  một  điểm  nào  đó  như  là  soi  đèn. Soi có khi là mình nhìn vào một vật nào đó có  khả năng phản chiếu hình ảnh của mình. Ví dụ như  là  soi  gương.  Mình  cũng  dùng  chữ  soi  trong  “soi  trứng”.  Tức  là  mình  cầm  nắm  một  vật  để  cho  ánh  sáng  xuyên  thấu  qua.  Tóm  lại  mình  có  thể  hiểu  “soi” là việc dùng ánh sáng hay một vật phản chiếu  nào  đó  để  nhìn  cho  rõ.  Ở  đây  nhân  vật  chính  của  chúng  ta  soi  mình  vào  dòng  nước.  Và  nàng  thấy  hình  ảnh  của  mình.  Đó  là  hiểu  theo  mặt  từ  ngữ.  “Em  soi  em”  cũng  có  thể  hiểu  là  mình  lắng  đọng  tâm tư để soi chiếu vào nội tâm. Khi mà dòng nước  bên  ngoài  tĩnh  lặng  thì  khuôn  mặt  của  nàng  cũng  trở  nên  rõ  ràng  hơn.  Khi  mà  dòng  cảm  xúc  bên  trong tĩnh lặng thì nàng cũng sẽ có nhiều cơ hội để  nhìn thấu trái tim, những nghĩ suy của mình.     Trong cuộc sống, chúng ta rất cần những giây phút  như  vậy.  Ai  cũng  phải  làm  công  việc  soi  mình.  Nhìn sâu vào tự tâm thì mình mới có thể hiểu mình  Dạ Lai Hương

47


hơn. Nhưng đây mới chỉ là một bước thôi. Đây mới  chỉ là một cánh chim. Để con chim bồ câu của lòng  mình  có  thể  bay  lên,  có  thể  tự  do  sải  cánh  về  với  bầu trời trong xanh thì mình phải có cánh chim còn  lại.  Mình  cần  phải  có  hai  cánh.  Nàng  đã  biết  soi  mình nhưng nàng chưa biết dừng lại mình. Dừng ở  đây  là  dừng  lại  sự  mong  chờ.  Cố  nhiên  là  trong  chúng ta, không ai là không có sự mong chờ hay là  hy  vọng.  Không  ai  sống  mà  không  có  những  khát  khao, những trông đợi. Nhưng nếu mình đặt hết tất  cả những khát khao những trông đợi đó vào những  đối  tượng  bên  ngoài  mình  thì  mình  có  nguy  cơ  sẽ  đánh rơi tất cả niềm vui sống.    Em  có  thấy  không,  sự  công  nhận  của  người  ta,  sự  chú ý của người ta, sự đền đáp của người ta, sự ghi  nhớ,  ngợi  khen  của  người  ta.  Tất  cả  đều  là  của  người  ta.  Tại  sao niềm vui  sống của mình lại phải  đặt  hết  vào  “người  ta”?  Tại  sao  mình  lại  đặt  cược  hạnh phúc, tiếng cười của mình vào tay người? Lẽ  dĩ  nhiên  là  hạnh  phúc  có  thể  đến  từ  bên  ngoài.  Nhưng  mà  hạnh  phúc  đó  mong  manh  lắm.  Nó  không  bền  lâu  và  mình  hoàn  toàn  bị  động.  Trong  khi đó sự thật là hạnh phúc có mặt nơi tự thân của  mình. Và tin mừng là mình hoàn toàn có khả năng  nhận diện. Nếu mình biết thực tập dừng lại, tự soi  chiếu  vào  lòng  mình  thì  mình  có  thể  nhận  diện  được.  Không  cần  ai  ban  phát,  hạnh  phúc  ở  trong  tầm  tay  của  mình.  Và  nếu  mình  thực  tập  cho  giỏi  thì mình còn có thể làm ra hạnh phúc, mình làm ra  Dạ Lai Hương

48


niềm vui  mỗi ngày.  Vì  vậy, nếu có  cơ  hội được kề  cận với nàng, em hay là anh có thể nhẹ nhàng chia  sẻ:    “Bạn biết không,     mình  vui  khi  thấy  bạn  đã  biết  cách  tự  soi  chiếu  mình.  Nhưng  mình  nghĩ  là  cũng  như  mọi  thứ  trong  đời  này  cái gì cũng phải có đôi. Trong trường hợp của bạn, bạn  đã biết cách nhìn vào trong tự tâm mình. Nhưng bạn lại  chưa  biết  cách  làm  sao  để  dừng  lại.  Bạn  vẫn  còn  mong  chờ một điều kiện hạnh phúc ở ngoài mình.     Khi  chúng  ta  soi  mình,  chúng  ta  rọi  ánh  sáng  vào  đời  mình  thì  chúng  ta  có  thể  thấy  bản  thân  mình  có  rất  nhiều giá trị. Và trong thực tế đời sống, những gì chúng  ta nhận được không có tương xứng. Do đó, chúng ta khổ  đau. Sự soi chiếu riêng lẻ có thể tạo cho ta nhiều phiền  muộn.    Mình đã từng như vậy. Và đôi khi trong đời sống hằng  ngày mình vẫn có những suy nghĩ như vậy. Nhưng may  mắn là mình biết cách thực tập dừng lại, dừng lại những  mong chờ bên ngoài mình. Sự thực tập của mình là quay  về  với  tự  thân,  nhận  diện  những  điều  kiện  hạnh  phúc  đang có mặt. Và mình cảm thấy hạnh phúc lắm. Bạn có  muốn thử không? Bạn đã làm được một chuyện rất quan  trọng là soi mình rồi. Bây giờ thì mình mời bạn cùng với  mình  thực  tập  dừng  lại.  Khi  dừng  lại  thì  ta  có  sự  tập  trung. Khi ta có thể bước một bước chân có ý thức,  Dạ Lai Hương

49


thở một hơi thở có ý thức thì sự tập trung của ta trở  nên sâu dày. Rồi thì mặt trời ý thức sẽ ló dạng trên biển  cả hồn ta. Nội tâm ta tràn trề ánh sáng. Và công việc soi  chiếu của ta sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.     Dừng lại mình và soi mình. Hai cái này phải đi đôi  với  nhau,  bổ  sung  cho  nhau.  Mình  dừng  lại  cho  giỏi  thì  sự  soi  chiếu  của  mình  sẽ  rõ  ràng  hơn.  Sự  soi  chiếu  của mình càng rõ ràng thì mình càng có khả năng dừng  lại.  Sự  dừng  lại  giúp  mình  nhận  diện  những  điều  kiện  hạnh phúc đang có mặt. Sự soi chiếu giúp cho hạnh phúc  tự tâm của mình trở nên sâu sắc hơn.”    Đó là những điều mà anh nghĩ chúng ta có thể nói  với người bạn này.    Giờ thì anh mời em đi tiếp qua một bài nữa. Trong  cái  thấy  của  anh  thì  bài  này  cũng  hay  lắm.  Hay  ở  cái ý của nó...    Giang sơn này là của chúng ta     Bối cảnh ở đây có thể là khu vườn nhà nàng. Mình  có thể mường tượng một buổi sớm mai hồng tươi,  nàng  nhẹ  nhàng  dạo  bước  ra  vườn  nhà.  Nàng  đặt  tên cho từng bông hoa theo cách của nàng.    Nào “chớp mưa”  Nào “nhíu nắng”  Nào “lùa đông”  Dạ Lai Hương

50


Nàng gặp  một  gã  cóc  xấu  xí  trong  lùm  cỏ.  Nàng  nghe  gã  nói:  “Giang  sơn  này  của  mình  ta.”  Rồi  nàng  khen  gã  đẹp  trai.  Thế  là  gã  sướng  quá,  sảng  khoái cất tiếng: “Giang sơn này là của chúng ta.”    Đọc  bài  thứ  nhất  thì  anh  và  em  có  thể  hơi  lo  cho  người  bạn  mới  này.  Nhưng  qua  bài  này  thì  mình  thấy được nuôi dưỡng hơn.     Hẳn nhiên là chẳng có con cóc nào có thể nói được  tiếng người cả.  Tiếng nói đó là tiếng lòng của nàng.   Đó là lời hát của trái tim nàng.  Nàng đang vui, nàng đang có sự an ổn.  Nàng không còn thấy đời mình chật hẹp.  Nàng  không  còn  giam  chứa  mình  trong sự  cô đơn  hay là buồn tủi.  Nàng thấy không gian thênh thang.  Nàng đang có tự do.  Nàng không phải đi đâu hay mong chờ gì cả.  Mọi thứ đang có sẵn ngay trong giây phút hiện tại.    Trong  ánh  mắt  của  chúng  ta,  một  mét  vuông  đất,  một lùm cỏ thì chẳng đáng là bao. Nhưng với một  con  cóc  thì  đó  là  cả  một  vương  quốc,  một  giang  sơn.  Cái  rộng  lớn  hay  bé  nhỏ  chỉ  mang  ý  nghĩa  tương  đối.  Nó  tùy  thuộc  vào  sự  nhìn  nhận  của  mình. Tâm ý mình làm ra mọi thứ. Và nếu mình có  sự lắng đọng, nhìn sâu vào nội tâm thì mình có thể  Dạ Lai Hương

51


thấy rằng  cái  không  gian  bên  ngoài  mình  là  do  không gian bên trong mà ra. Khi mà mình có khả  năng  trở  về  với  chính  mình,  mình  biết  cách  nhận  diện được những điều kiện hạnh phúc đang có mặt  thì mình không còn bị trói buộc bởi bất cứ tình cảm  tiêu cực nào nữa. Đôi mắt mình còn sáng. Trái tim  mình  còn  biết  rung  động.  Mình  còn  có  thể  chạy  nhảy.  Mình  còn  có  thể  tư  duy  được.  Đó  chính  là  những  phép  màu.  Mình  thấy  sự  sống  mênh  mông  quá,  bao  la  quá.  Sự  thảnh  thơi  và  nhẹ  nhàng  phủ  kín lồng ngực. Cõi lòng mình trở nên rộng mở. Nhờ  không  gian  bên  trong  rộng  mở  cho  nên  mình  tiếp  nhận được với cái đẹp, cái lành xung quanh mình.  Đất trời, cỏ cây, chim chóc, những hạt mưa, những  tia  nắng,  tất  cả  là  của  mình,  tất  cả  nằm  gọn  trong  tay  mình.  Giang  sơn  này  là  của  mình.  Thành  ra  mình  sướng  vui.  Mình  có  thể  dung  dăng  dung  dẻ  hát ca.     “Giang sơn này là của chúng ta” không phải là một  câu  nói  hay  tuyên  bố.  Mình  không  cần  phải  có  người đồng tình, ủng hộ. Mình không cần bất kỳ ai  công nhận hay trao quyền cho mình. Đây là một cái  thấy  rất  sâu  sắc.  Ai  trong  chúng  ta  bất  kể  tuổi  tác  hay  giới tính  trong một khoảnh khắc  của đời sống  đều có thể có một cái thấy như vậy. Nhưng vấn đề  là làm sao ta có thể giữ vững, đào sâu và thắp sáng  ý  thức về  nó mỗi ngày. Vì  vậy cho nên “giang sơn  này  là  của  chúng  ta”  trở  thành  một  sự  thực  tập.  Giang  sơn  này là  của mình tức là mình không còn  Dạ Lai Hương

52


phải tranh  đấu  hay  giành  giật  với  ai  cả.  Mọi  thứ  nằm  trong  tay  mình.  Mình  có  chủ  quyền,  mình  có  tự do. Cái chủ quyền, cái tự do đó phát khởi trong  lòng  mình.  Và  nếu  mình  biết  cách  thì  mình  có  thể  làm ra tự do, mình có thể thiết lập chủ quyền chính  nơi tự thân mình.     Cách đơn giản nhất là mình tìm tới với những nơi  chốn  tĩnh  lặng,  mình  trở  về  với  thiên  nhiên.  Tuy  mình  nói  là  không  gian  bên  ngoài  là  một  sự  biểu  hiện  của  không  gian  bên  trong  nhưng  khi  mà  sự  thực  tập  của  mình  chưa  có  giỏi  thì  mình  rất  dễ  bị  ngoại  cảnh  chi  phối.  Thành  ra  mình  cần  phải  đến  với  những  môi  trường  lành  mạnh,  mình  phải  tìm  tới  những  người  bạn  lành  thiện.  Khi  mình  đi  vào  những nơi chốn đó, tới với những người bạn đó thì  mình không cần phải gia công hay lao tác gì nhiều.  Trời  sao  lấp  lánh  hay  một  đoàn  thể  tu  học  sẽ  có  công năng yểm trợ và tiếp sức cho mình rất nhiều.  Trở  về  với  trăng  sao  hoa  cỏ  thì  mình  được  nuôi  dưỡng,  kề  cận  với  những người  bạn  lành  thiện thì  khu vườn tâm của mình được chăm sóc. Và rồi đời  mình sẽ có thêm bao  nhiêu là niềm vui, bao nhiêu  là  tiếng  cười.  Những  tiếng  cười,  những  bông  hoa  tươi  mình  đã  từng  nghĩ  là  nó  đến  từ  bên  ngoài.  Nhưng  giờ  thì  mình  thấy  rõ  ràng  âm  thanh  đó,  hương  sắc  đó  đang  phát  khởi,  đang  nảy  nở  ngay  trong lòng mình. Mà mình có cần phải làm gì đâu.  Mình  chẳng  cần  phải  làm  gì  nhiều.  Chỉ  có  hai  chuyện mình cần làm đồng thời. Đó là dừng lại. Đó  Dạ Lai Hương

53


là soi mình. Và khi mà mình đã có khả năng dừng  lại  và  soi  chiếu  thật  lâu,  mình  đặt  hết  tâm  ý  của  mình vào đó thì tiếng cười của mình sẽ ngày càng  giòn tan, đóa hoa của lòng mình sẽ ngày càng thơm  hương rực rỡ...    Chuyện  này  là  chuyện  mà  anh  và  em  có  thể  làm  được, phải không em?  Mình phải nhắc nhở nhau mỗi ngày nghe em.    Thôi anh xin dừng lại ở đây.  Viết dông dài quá thì người đọc sẽ chán lắm.  Mong  em  sẽ  tìm  được  nhiều  bài  thơ  hay  và  có  giá  trị nuôi dưỡng.    Hẹn em ở những bức thư sau...    Thân thương,  dạ lai hương  tháng 3, 2012                      Dạ Lai Hương

54


Đời                                         Dạ Lai Hương

55


“Đầu năm 2012, tôi bắt ₫ầu bước vào kinh doanh sách. Tôi ₫ã nghĩ rằng tôi có ₫ủ khả năng ₫ể viết ₫ều ₫ặn những bài ₫iểm sách. Nhưng tôi ₫ã lầm. Bánh Xe Cuộc Đời có lẽ là ₫iểm sáng duy nhất. Dường như là tôi không có ₫ủ kiên nhẫn với những mảnh ₫ời xa lạ. Chắc là tôi ₫ã thất bại rồi? Dẫu sao trải nghiệm này cũng rất cần thiết. Tôi ₫ã biết giới hạn của mình.”   Dạ Lai Hương

56


Bánh xe cuộc đời (Tóm lược tác phẩm Ngọc Sáng Trong Hoa Sen)    ***      Từ Tây....     Cậu  bé  John  sinh  ra  trong  một  gia  đình  trung  lưu  tại Regentʹs Park, London. Và cha cậu, một thương  gia,  hẳn  nhiên  muốn  con  trai  tiếp  nối  con  đường  của  mình.  Tuy  vậy,  ngay  từ  thuở  cắp  sách  đến  trường, đứa bé vốn mồ côi mẹ từ năm lên sáu đã có  những biểu hiện khác lạ. Cậu bị ám ảnh bởi những  câu hỏi  về  sự  hiện  hữu  của mình và thế giới xung  quanh.  Cậu  có  cảm  tưởng  tất  cả  chỉ  là  một  giấc  mộng.     Đến  năm  15  tuổi,  cậu  mới  biết  đến  danh  từ  Bụt  (Buddha).  Nhưng  trước  đó  vài  năm,  khi  được  người  cô  Jessie  của  mình  dẫn  vào  một  tiệm  bán  hàng  lưu  niệm  thì  thay  vì  chọn  một  món  đồ  chơi  như bao đứa trẻ khác John lại chọn một pho tượng  Bụt. Ít lâu sau, cậu mua thêm một cái khám thờ và  trịnh  trọng  đặt  tượng  Bụt  lên  đó  với  tất  cả  lòng  thành kính.     Mỗi ngày em bé John tự tay chọn những bông hoa  Dạ Lai Hương

57


đẹp nhất  trong  vườn  nhà  đặt  lên  bàn  thờ.  Rồi  em  ngồi yên, chú tâm vào khuôn mặt an tĩnh của Đức  Thế Tôn. Thỉnh thoảng John lại mở thêm một đoạn  nhạc  giao  hưởng.  Lòng  John  cảm  thấy  bình  an  và  khoan  khoái  lạ  kỳ.  Nhưng  giáo  lý  của  nhà  thờ  với  mười điều răn trong đó có điều thứ ba ʺkhông được  thờ cúng hình tượngʺ đã làm cho cậu trở nên ý thức  hơn và chấm dứt hoàn toàn ʺtrò chơi con trẻʺ này...    Ký ức dịu êm đó tưởng chừng như đã mờ phai qua  năm tháng thì bỗng một hôm lại tuôn trào sóng dậy  khi  John  xem  một  bộ  phim  có  tên  là  Ánh  Đạo  Phương  Đông  (Light  of  Asia).  Ý  niệm  về  Bụt  trở  nên rõ ràng và lấp lánh hơn bao giờ. Khi trở ra khỏi  rạp  chiếu  bóng,  cậu  bé  mừng  vui  chi  lạ.  Tâm  hồn  John sung sướng. Trái tim John rạo rực.    Và trên môi John,   John phát hiện đôi môi mình cứ mấp máy...  những thanh âm ngọt ngào...    ...Śākyamuni...  ...Śākyamuni...  ...Śākyamuni...    Khi bắt đầu vào trung học, John gần như chỉ quẩn  quanh trong thư viện. Danh mục sách ưa thích của  cậu chỉ có thể là Phật Giáo, Ấn Giáo, Hồi Giáo, Lão  Giáo hay Khổng Giáo... Đến kỳ thi đại học, John thi  đậu vào trường Cambridge. Và tất nhiên người vui  Dạ Lai Hương

58


mừng hơn ai hết chính là cha của John. Nhưng John  lại không không tìm thấy chút hứng khởi nào trong  việc  học  tại  ngôi  trường  danh  tiếng  này.  John  không  thích  sự  cạnh  tranh  nơi  giảng  đường.  John  không  hề  thích  định  nghĩa  về  thành  công  mà  cậu  được  dạy.  Và  John  cũng  không  muốn  đi  theo  những  hình  mẫu  mà  nhà  trường  đặt  ra  cho  mình.  John viết:      ʺHệ thống giáo dục đã làm tôi thất vọng rất nhiều.     Sinh  viên  đại  học  đối  đãi  nhau  như  kẻ  thù.  Người  ta  cạnh tranh từng li từng tí một để có thể hơn người khác.  Việc giáo dục con người, những con người mà tương lai  sẽ  nắm  giữ  những  địa  vị  quan  trọng  như  chỉ  huy  lãnh  đạo, tiếc thay lại bắt nguồn từ thái độ tranh giành, thù  hận và hơn thua đó.ʺ    Năm thứ tư, khi mà sự chán chường đã lên tới đỉnh  điểm,  John  quyết  định  từ  bỏ.  Một  quyết  định  rất  khó khăn với John. Nhưng John lúc này không còn  là một đứa trẻ nữa. John giờ đã là một thanh niên,  một người đàn ông. Và anh đã có một sự lựa chọn  dũng mãnh. Bỏ dỡ chương trình học ở Cambridge,  rời xa người cha và quê hương yêu dấu, anh tìm tới  với  Á  Châu  ‐  mảnh  đất  mà  anh  luôn  nghĩ  mình  thuộc về...        Dạ Lai Hương

59


Sang Đông...      Điểm dừng chân đầu tiên của John Blofeld chính là  Hương Cảng.     Ông kết giao với một đông y sĩ và cũng là một Phật  tử  tên  là  Tạ  Hải.  Ông  tự  đặt  cho  mình  một  cái tên  mới:  Phùng  Minh  Đạo  và  bắt  đầu  tự  học  tiếng  Quảng Đông. Khó khăn cơm áo ập tới nhưng cũng  dần  vơi  bớt  khi  mà  ông  tìm  được  một  công  việc  phù hợp: dạy ngoại ngữ. Nhờ người anh em họ Tạ  mà  ông  có  được  cuộc  hạnh  ngộ  với  Kim  Cương  Trưởng  Lão  ‐  một  vị  thầy  theo  truyền  thống  tâm  linh  Tây  Tạng.  Cuộc  gặp  gỡ  này  chính  là  bước  ngoặt  trên  hành  trình  về  phương  Đông  của  ông.    Trong  thời  gian  này,  Phùng  Minh  Đạo  cũng  ghé  qua Lan Đảo để tìm hiểu đời sống cũng những đạo  sĩ Lão Giáo. Sau đó không lâu, ông đáp xe lửa đến  Quảng Đông để gặp Tạ ngũ thúc ‐ chú ruột của Tạ  Hải. Tạ ngũ thúc vốn là một thương gia đầy quyền  lực, có một gia sản đồ sộ. Và cũng như phần đông  tầng lớp thượng lưu lúc bấy giờ, ông nghiện thuốc  phiện.  Nhưng  ông  đã  từ  bỏ  tất  cả:  tiền  bạc,  danh  vọng, những người vợ, những đứa con kể cả thuốc  phiện  để  về  sống  trong  một  căn  nhà  nhỏ.  Hằng  ngày, ông tụng kinh, niệm Phật, sám hối những lỗi  lầm trong quá khứ. Thông qua buổi gặp gỡ với Tạ  Dạ Lai Hương

60


ngũ thúc,  Phùng  tiên  sinh  biết  được  nguyên  do  đằng  sau  của  sự  đổi  thay  đột  ngột  và  quyết  liệt  này...    ...Đó  là  một  ngày  mưa  bão,  nhà  buôn  họ  Tạ  buộc  phải  tá  túc  trong  một  ngôi  chùa.  Và  ông  đã  có  duyên may nghe được bài thuyết pháp của một vị  hòa thượng dành cho tăng sĩ ở đó. Vì quá xúc động,  Tạ thúc thúc xin được diện kiến để tham vấn thêm  với vị sư già rồi quyết định ở hẳn trong chùa thêm  3  ngày.  Ông  muốn  được  hướng  dẫn  một  cách  cặn  kẽ đường lối tu tập. 3 ngày sau, người ta thấy một  khuôn  mặt  hân  hoan,  rạng  rỡ  bước  ra  khỏi  cổng  chùa. Khuôn mặt của một con người không còn sợ  hãi, không còn lắng lo, phiền muộn. Khuôn mặt của  một con người đã có một hướng đi sáng đẹp trong  cuộc đời...    Người  đã  khai  thị  cho  Tạ  thúc  thúc  hẳn  nhiên  không phải là một nhân vật bình thường. Đó chính  là Đại Lão Hòa Thượng Hư Vân 1 , truyền nhân của  dòng thiền Huệ Năng.    Từ câu chuyện này, Phùng tiên sinh quyết định đáp  thêm  một  chuyến  xe  lửa  6  tiếng  để  đến  Tào  Khê.  Phước báu của ông có thể nói là rất lớn. Mặc dù trú  xứ  của  Hư  Vân  Hòa  Thượng  là  ở  Nam  Hoa  Tự.  Nhưng ít khi ngài yên vị ở chùa mà thường vân du  1

Hòa Thượng Hư Vân (1840-1959), một vị cao tăng chứng đạo ở bên Thiền-tông vào thời cận-đại Trung-quốc.

Dạ Lai Hương

61


để giáo  hóa  cho  chúng  sinh  ở  khắp  nơi.  John  Blofeld đã có được một cơ duyên, một vinh dự hết  sức đặc biệt. Ông được hòa thượng trực tiếp giảng  giải về Thiền Tông, Tịnh Độ Tông và còn được hòa  thượng  sắp  xếp  để  chiêm  bái  nhục  thân  của  Lục  Tổ.    Sau trải nghiệm này, John Blofeld quyết định đi du  lịch một thời gian. Ông chuyển đến kinh đô và tìm  được  việc  trong  trường  đại  học  Bắc  Kinh.  Tại  đây  ông tiếp tục tham vấn với một vị hòa thượng khác  có pháp danh Đại Lượng. Lúc này đất nước Trung  Hoa  đang  có  rất  nhiều  biến  động.  Biểu  tình  sinh  viên diễn ra ở nhiều nơi (ghi chú của d.l.h: có lẽ là  năm  1919).  Nhiều  trường  đại  học  phải  đóng  cửa.  Do  vậy,  Phùng  Tiên  Sinh  tận  dụng  quỹ  thời  gian  rảnh rỗi để đi Ngũ Đài Sơn. Và ông lại có thêm cơ  hội để đào sâu sự thực tập Phật Pháp của mình với  một tu sĩ khác: Hòa Thượng Ninh Hải...    Rời khỏi vùng núi được xem là nơi cư ngụ của Đức  Văn  Thù (Manjusri),  ông trở về Anh để thăm cha.  Nhưng chỉ được vài tháng, những nhung nhớ trông  chờ  trong  ông  lại  trổi  dậy.  Và  ông  lại  trở  về  Đại  Lục. Đó là thời điểm chiến tranh Trung ‐ Nhật vừa  bùng  nổ.  Khói  lửa  thêu  rụi  thành  phố.  Những  xác  người  không  đầu  bị  treo  ở  khắp  nơi.  Và  ông  đã  miêu  tả  rằng  có  đi  qua  những  tháng  ngày  này  thì  ông  mới  hiểu  thấu  ý  nghĩ  của  hai  từ  ʺbiển  khổʺ.  Theo  dòng  người  chạy  loạn,  ông  đến  Côn  Minh,  Dạ Lai Hương

62


tỉnh Vân  Nam.  Nơi  này  có  một  tu  viện  lớn  mang  tên  Hoa  Thanh.  Và  người  dựng  xây  chùa  từ  đống  đổ  nát  cũng  như  dựng  chúng,  bổ  nhiệm  trụ  trì  chính là Đại Lão Hòa Thượng Hư Vân.       Xuất gia     John  Blofeld  khi  biết  được  thông  tin  này  thì  vô  cùng hoan hỉ. Từ Côn Minh, ông mất thêm 2 giờ đi  đò để đến với Hoa Thanh Tự. Bước qua cổng chùa,  ông thật sự kinh ngạc khi thấy vị thầy trụ trì dường  như  đã  đứng  chờ  sẵn  ông  tự  lúc  nào.  Và  khi  mà  ông  chưa  kịp  cất  lời  thì  chính  vị  thầy  đó  cũng  đã  nói trước ý định của ông ʺmuốn nếm trải đời sống  của  một  vị  tăng  sĩ  nhưng  không  phải  thọ  giới  Tỳ  kheoʺ.    (Về  sau  này,  khi  gặp  được  Hòa  Thượng  Tuyên  Hóa 2   ở  San  Francisco,  John  Blofeld  mới  biết  rằng,  tất  cả  những  ý  định  của  ông  chẳng  hạn  như  đến  Tào Khê, sống đời tăng sĩ, viết sách, đem kinh điển  Phật Giáo đến với người Tây Phương v.v... đã được  Hòa  Thượng  Hư  Vân  tiên  liệu  và  người  đã  dụng  tâm sắp xếp mọi việc...)   

2

Hòa Thượng Tuyên Hóa (1908-1995) là đệ tử kế thừa mạch Pháp của Ðại Lão Hòa Thượng Hư Vân, tổ sư dòng Thiền Tông Quy Ngưỡng, Trung Hoa.

Dạ Lai Hương

63


Đời sống  trong  thiền  viện  đã  giúp  cho  ông  tìm  lại  sự quân bình. John Blofeld hằng ngày đều chăm chỉ  ngồi  thiền,  học  cách  điều  hòa  hơi  thở  và  giữ  tâm  phẳng  lặng...  Ông  viết  trong  hồi  ký  rằng  khoảng  thời gian tu tập ở đây chính là những kỷ niệm đẹp  tươi,  êm  đềm  nhất  mà  ông  không  bao  giờ  quên  trong suốt phần đời còn lại...     Ông lưu lại Hoa Thanh Tự được một năm thì trở về  Anh  và  nhập  ngũ.  Với  vốn  tiếng  Trung  sâu  rộng,  ông  được  bổ  nhiệm  vào  ban  biên  dịch,  sau  đó  trở  thành  nhân  viên  biệt  phái  của  Bộ  Ngoại  Giao.  Và  điểm đến cuối cùng của ông tiếp tục là những vùng  miền châu Á. Nhờ vào tính chất của công việc nên  ông được diện kiến hai vị thầy uy tín bậc nhất vào  thời điểm đó là Hòa Thượng Thái Hư (người khởi  xướng  cho  phong  trào  chấn  hưng  Phật  Giáo  vào  đầu  thế  kỷ  20  tại  Trung  Quốc)  và  Đại  Sư  Hutukhutu  (lãnh  đạo  tinh  thần  của  người  Mông  Cổ) ở Nam Kinh.    Trong lúc làm việc tại Nam Kinh, ông ghé thăm núi  Nga  Mi  với  lý  do  chính  là  nguyện  cầu  cho  người  bạn  thuở  hàn  vi:  Tạ  Hải.  Ông  biết  Tạ  Hải  đã  chọn  Bồ  Tát  Phổ  Hiền  như  một  vị  thầy  chỉ  đạo.  Căn  phòng  của  Tạ  Hải  có  một  bàn  thờ  Đức  Phổ  Hiền  (Samantabhadra)  lúc  nào  cũng  nghi  ngút  khói  trầm.  Và  đều  đặn  vào  mỗi  sáng,  anh  tụng  kinh  Mười  Nguyện  Phổ  Hiền.  Vì  vậy,  khi  đến  Nga  Mi,  Phùng  Minh  Đạo  đã  dành  hẳn  một  ngày  ở  đó  chỉ  Dạ Lai Hương

64


để nguyện  cầu  và  gửi  năng  lượng  bình  an  cho  người anh em của mình. Ông biết ước mơ lớn nhất  của  Tạ  Hải  là  được  đi  hành  hương  đến  nơi  này.  Cho  nên,  Phùng  Minh  Đạo  đã  bước  những  bước  chân với tất cả sự chú tâm, đã tụng những lời kinh  với tất cả lòng thành kính, đã tiếp xúc với đất bằng  tất cả sự cẩn trọng. Ông nhìn cho Tạ Hải. Ông bước  cho Tạ Hải. Ông hồi hướng tất cả công đức cho Tạ  Hải...    Thời  gian  công  tác  tại  Trung  Quốc  không  chỉ  có  những  khoảnh  khắc  bình  an  như  vậy.  Ông  không  được lòng cấp trên vì những biểu hiện ưa thích văn  hóa  và  tôn  giáo  địa  phương.  Cho  nên  ông  bị  trù  dập, cách ly và liên tục bị thuyên chuyển. Bạn thân  duy nhất của ông lúc bấy giờ là Trần Phi Sơn, một  người  chịu  ảnh  hưởng  sâu  đậm  bởi  Khổng  Giáo.  Ông và Trần Phi Sơn đã kết nghĩa anh em. Sau đó,  ông  được  xem  gia  phả  họ  Trần  và  chính  thức  trở  thành  một  thành  viên  của  Trần  Tộc.  Ông  vô  cùng  cảm kích và biết ơn Trần Phi Sơn vì đã cho ông cảm  giác mình là người có gốc rễ. (Khi trở về Anh, ông  truy tìm gốc gác dòng họ mình. Sau đó ông lập bàn  thờ, tập hợp những di ảnh của tổ tiên và mỗi ngày  thắp  hương,  bày  quả,  dâng  hoa,  cúng  vái  rất  cẩn  thận).  Ông  gọi  họ  Trần  là  ʺđại  caʺ  và  được  gọi  là  ʺtiểu  đệʺ.  Từ  đó,  ông  thường  xuyên  đến  thăm  nhà  và được Trần Phi Sơn chỉ dẫn rất nhiều về tinh hoa  của  Khổng  Học  như  Luận  Ngữ,  Kinh  Dịch,  Kinh  Xuân Thu...   Dạ Lai Hương

65


Hòa Bình     Khi  thế  chiến  thứ  hai  kết  thúc,  ông  đến  Hương  Cảng  để  tìm  gặp Tạ Hải. Sau những tháng năm bị  giam  cầm  bởi  quân  Nhật,  Tạ  huynh  đệ  cũng  được  thả tự do. Nhưng sức khỏe đã trở nên suy kiệt. Đó  cũng là lần cuối cùng ông gặp được Tạ Hải. Trước  khi  nhắm  mắt,  Tạ  Hải  đã  vô  cùng  sướng  vui  khi  được kể về chuyến đi đến Nga Mi của ông. Tạ Hải  đã đề nghị Phùng Minh Đạo cùng mình tụng kinh  Mười  Nguyện  Phổ  Hiền  và  bày  tỏ  mong  ước  ông  hãy  chuyển  ngữ  những  kinh  điển  Phật  giáo  để  người Tây phương có thể biết đến lời dạy của Đức  Thế Tôn.    Cái  chết  của  Tạ  Hải  để  lại  một  vết  thương  rất  lớn  trong  lòng  John  Blofeld.  Ông  quy  hồi  cố  hương,  làm  giấy  giải  ngũ  và  rời  khỏi  Bộ  Ngoại  Giao.  Ông  sống với cha cho đến khi cha mất. Rồi ông tìm được  một  công  việc  tại  đại  học  Oxford  và  sau  đó  xin  được một học bổng nghiên cứu về thơ Đường. John  Blofeld  trở  về  Trung  Hoa  thêm  một  lần  nữa.  Thời  điểm  này,  ông  nhận  được  tin  đại  ca  Trần  Phi  Sơn  qua đời.     Chiến  tranh,  sự  mất  mát  những  người  thân  yêu  nhất làm cho John Blofeld rơi vào một cơn trầm uất  nghiêm trọng. Ông mất đi mọi động lực trong cuộc  sống lẫn trong việc tu tập. Mọi thứ với ông dần trở  nên vô nghĩa và tăm tối. Cuộc hôn nhân sau đó với  Dạ Lai Hương

66


Trần Mỹ  Phương  cũng  không  làm  cho  ông  nguôi  ngoai. 3 năm chung sống tại Hương Cảng cùng sự  ra  đời  của  hai  đứa  con  kháu  khỉnh  không  đủ  sức  kiềm  giữ  bước  chân  ông.  Ông  lại  lên  đường,  tìm  kiếm  niềm  vui  trong  những  hành  trình  vô  tận...     Ông xin được một chân dạy tiếng Anh tại Thái Lan  và  bắt  đầu  chuyến  đi  xuyên  Á  qua  các  nước  Thái  Lan, Miến Điện, Ấn Độ và Tây Tạng. Ông gặp được  hai  vị  lạt  ma  Govinda  và  đặc  biệt  là  Tangku.  Ông  đã  tìm  hiểu  Tịnh  Độ,  đã  từng  tu  Thiền  nhưng  chung cuộc ông phát hiện rằng con đường phù hợp  nhất với mình chính là Mật tông.     Ngày xưa, có một dấu chấm nhỏ đã rung động khi  cậu bé John đi ngang qua pho tượng Bụt. Dấu chấm  đó  đã  di  chuyển,  đã  xê  dịch  từ  cái  hôm  ông  tham  dự  vào  buổi lễ quán đỉnh tại đất Hương  Cảng.  Và  ngay  trong  giây  phút  này,  khi  đang  đặt  những  bước  chân  thảnh  thơi  trên  con  đường  lên  núi  Tashiding (Tây Tạng), ông thấy có một đường cong  đang đi đến điểm khởi đầu. Ý thức ông bừng sáng:  Đây đang là một sự trở về. Đây thật sự là một cuộc  trở về.    Những bánh xe đã không còn lăn.  Vòng tròn đã đóng khép...   chấm dứt một chu kỳ...    Tháng 4, 2012  Dạ Lai Hương

67


Blog.dalaihuong.me

Dạ Lai Hương

68


Nhớ                                       Dạ Lai Hương

69


“Những con chữ dưới ₫ây là kết quả của một buổi công phu sáng của tôi vào tháng 5, 2012. Tôi thích dậy sớm. Đó là một thói quen rất tốt. Không phải lúc nào tôi cũng duy trì ₫ược. Nhưng tôi ₫ã từng và vẫn ₫ang cố gắng...”      

Dạ Lai Hương

70


Nỗi nhớ trong anh bay về em     ***        Đúng 4h05ʹ sáng nay, anh ra công viên.  Sau  mấy  vòng  chạy  khởi  động,  anh  trở  về  với  những bước chân chậm rãi.  Nhưng anh không đi lâu được.  Hình  ảnh  em,  tiếng  nói  em,  mắt  môi  em  lấp  tràn  tâm trí.  Anh tìm một chỗ vắng người để ngồi xuống.  Hơi mát của nước, của gió, của cỏ cây làm anh trở  nên an tĩnh.  Một nụ cười hồn nhiên rơi xuống mặt hồ.    Cách đó về phía Đông Bắc 11km theo đường chim  bay,   có một người vẫn còn đang mơ ngủ.  Anh cất bước đi về phía Đông Bắc.  Cách  nhã  chữ,  cách  lấy  hơi  của  em  chiếm  lấy  trái  tim anh.  Không còn chỗ để anh ngồi xuống.  Anh  biến  nỗi  nhớ  nhung  thành  nhịp  ngắt  trong  bước chân mình.  Anh thấy rõ ràng em đang bước cạnh anh.  Dạ Lai Hương

71


Anh thấy  rõ  ràng  hai  chúng  ta  chưa  bao  giờ  xa  cách.  Em đừng nghĩ rằng có mặt cho nhau phải là có mặt  bằng xương bằng thịt.  Anh đang có mặt cho em đây.  Cả thân xác lẫn tâm hồn.    Nhiều lúc anh phiền muộn, em có biết không?  Dường như em chưa bao giờ có mặt cho anh.  Em nói là muốn gặp anh, muốn thấy anh.  Nhưng  khi  bên  em,  anh  chưa  từng  có  cảm  giác  là  em có mặt.  Em vẫn còn lơ đãng lắm.  Muốn có mặt thì mình phải có định tâm, em à.  Và  cũng  chẳng  có  gì  khó nếu em  muốn sở  hữu sự  định tâm đó.  Chỉ cần em làm được một chuyện thôi.  Một chuyện hết sức đơn giản.  Đó là thở bụng.  Nếu  chưa  quen  thì  em  có  thể  đặt  hai  bàn  tay  lên  bụng.  Và  em  có  thể  để  ý  đến  những  đổi  thay  trong  đôi  bàn tay mình.  Tập  trung  vào  đó,  giữ  lưng  cho  thẳng,  buông  thư  toàn thân.  Tập trung vào đó rồi em sẽ có sự tĩnh tại cần thiết.  Tập trung vào đó rồi em sẽ không cần phải hỏi anh  phải làm thế nào, phải sống ra sao nữa.  Một khi đã có sự lắng đọng, tự mình em sẽ tìm thấy  câu trả lời.  Dạ Lai Hương

72


Và em cũng sẽ biết cách để có mặt cho anh.     Sáng nay, anh đã có mặt cho em rồi đó.  Sáng  nay,  anh  đã  biến  nỗi  nhớ  nhung  em  thành  nhịp ngắt trong bước chân mình.  Cách  nơi  anh  đứng  về  phía  Đông  Bắc  11km  theo  đường chim bay,   có một người vẫn còn đang mơ ngủ.  Nụ cười hồn nhiên đã rơi xuống mặt hồ.  Nhưng nỗi nhớ nhung thì đang vỗ cánh, bay lên.  Hướng về phía Đông Bắc.    Thức dậy đi em!       Cuối tháng 5, 2012             

Dạ Lai Hương

73


Facebook.com/dalaihuong

Dạ Lai Hương

74


Bỏ                                     Dạ Lai Hương

75


“Những con chữ rời rạc ₫ược lưu dấu vào quyển sổ tay trong tháng 7. 4 tháng sau thì tôi hoàn tất một bài hoàn chỉnh. Tôi ₫ược biết có nhiều người yêu thích nó. Đây cũng sẽ là lối viết mà tôi sẽ thường xuyên sử dụng trong tương lai. Trong cuốn sách giấy? Có lẽ…”         Dạ Lai Hương

76


Em đã tháo chiếc mặt nạ xuống chưa? ***       Chị vừa mới hoàn thành xong việc thực tập bài  kệ  Quét  Nhà.  Đến  bên  cửa  sổ,  nhìn  ra  vườn,  chị  thấy hắn. Nhìn qua dáng điệu thì chị biết ngay hắn  đang đi thiền hành. Bước đi rất chậm rãi và còn có  phần thành khẩn. “Người mới tu không thể nào đi  như vậy được”, chị bắt đầu so sánh và phán đoán,  “Ai là người vừa mới cười vui, dạn dĩ lúc nãy? Ai  là người đã viết những lá thư lai láng xúc cảm mà  mẹ  đem  ra  cho  chị  xem?  Ai  là  người  đang  đặt  những bước thầm thì giữa vườn?”.     Chị thắc mắc đâu là con người thật sự của hắn. Chị  lấy gối và ngồi xuống. Chị không muốn để cho tâm  trí  phải  lao  tác  lúc  này.  Khung  cảnh  bên  ngoài  đã  an tĩnh lắm rồi. Và giờ đây nội tâm chị cũng trở nên  vắng  bặt.  Qua  từng  làn  hơi  nhẹ  sâu,  những  phản  hồi đầu tiên cũng đã đến với chị. Chị không biết đó  có phải là câu trả lời hay không. Chị đã gửi vào tâm  thức  mình  những  câu  hỏi  về  một  người.  Thế  rồi  thông tin mà chị nhận được lại là những mảng màu  ký ức. Dường như là chẳng có gì ăn nhập với nhau  nhưng chị tin vào trực giác của mình. Trực giác này  không phải tự nhiên mà có. Nó đến từ suối nguồn  niệm lực trong chị.  Dạ Lai Hương

77


Chị vẫn  ngồi  yên,  mắt  khép  rồi  lại  mở.  Chị  không  còn nhu yếu thâu nhận hình ảnh và ánh sáng nữa.  Tất  cả  các  giác  quan  của  chị  giờ  đây  đã  đóng  lại.  Đóng không có nghĩa là chị không cảm nhận được  những diễn biến xung quanh mình. Đóng là vì chị  muốn theo dõi những gì đang xảy ra bên trong chị.  Lúc  này  chỉ  muốn  lắng  đọng  tâm  tư  để  ngồi  xem.  Có  một  cuốn  phim  đang  được  trình  chiếu,  cuốn  phim của đời chị.      Chị  thấy  rõ  ràng  tất  cả  những  khoảnh  khắc  đáng  nhớ  trong  đời.  Chị  thấy  mình  không  khác  gì  hắn.  Hắn chính là ngày xưa, chính là cái dĩ vãng của chị.  Nhìn  vào  hắn  là  chị  thấy  được  mình.  Chị  cũng  đã  từng  như  thế,  đã  từng  có  bao  nhiêu  là  biểu  hiện  như vậy. Sống giữa đời sống này có cảm tưởng như  người  ta  không  thể  sống  với  khuôn  mặt  thật,  với  hình  tướng  thật  của  mình.  Có  nhiều  lý  do  lắm.  Vì  để mưu cầu danh lợi, quyền lực, mưu cầu một tiện  nghi  tình  cảm  mà  người  ta  phải  sống  khác,  sống  khác  với  chính  mình.  Hay  cũng  có  thể  là  vì  muốn  che dấu đi những tổn thương, những điều bất như  ý  mà  người  ta  không  muốn  đối  diện  với  chính  mình.  Rồi  một  ngày  kia  tỉnh  dậy  nhìn  vào  gương,  họ thấy xa lạ:    ‐ Ai đang trong gương? Người trong gương có phải là  tôi?    Dạ Lai Hương

78


Chị có một đời sống no đủ. Vốn liếng khổ đau của  chị  chắc  cũng  chẳng  có  bao  nhiêu.  Nhưng  có  lẽ  chính  vì  một  sớm  mai  đó,  một  buổi  sớm  mai  thức  dậy nhìn vào gương chị thấy xa lạ, xa lạ với chính  mình cho nên chị đã lên đường. Chị quyết định trở  thành một sư cô. 5 năm đã trôi qua kể từ ngày chị  cắt đi mái tóc óng ả. 5 năm là một khoảng thời gian  không  dài  nhưng  đủ  để  cho  chị  có  một  cái  nhìn  tường  tận  vào  đời  sống  của  một  người  xuất  gia.  Nếu có ai hỏi rằng chị có hạnh phúc hoàn toàn với  con đường này hay không thì thật lòng chị sẽ nói là  không. Chị là người tu mà phẩm chất cao quý nhất  của một người tu trong suy nghĩ của chị, suy nghĩ  vẫn  chưa  thay  đổi  từ  hồi còn là một người thế tục  thì đó phải là sự chân thật. Cho nên câu trả lời thật  lòng của chị sẽ là không. Đi tu với chị cũng chông  gai,  cũng  thác  đổ  mưa  ghềnh  như  bất  cứ  một  hướng  đi  nào.  Chị  cũng  thường  xuyên  gặp  khó  khăn  trong  mối  liên  hệ  với  những  người  anh  em  tâm linh của mình. Trong những giấc mơ, hình ảnh  của một mái ấm có khi lại xuất hiện. Và đôi lúc sự  chán ngán cũng có mặt, bấu lấy thịt da làm cho chị  muốn thoát ly đoàn thể. Nhưng mà rốt cuộc rồi chị  vẫn còn ở đây. Chị vẫn còn ở nhà Như Lai, mặc áo  Như  Lai,  ăn  cơm  Như  Lai  và  làm  những  việc  mà  Như Lai giao phó. Có những hôm chị quỳ thật lâu  dưới  Phật  đài,  mắt  đầm  đìa  lệ.  Chị  khóc,  khóc  vì  sung sướng. Khóc vì thấy rõ mọi thứ chỉ là cái thấy,  cái  biết  sai  lầm  của  mình.  Vì  tu  học  còn  yếu  kém  cho  nên  chị  còn  rất  nhiều  khúc  mắc  vẫn  chưa  thể  Dạ Lai Hương

79


nào tháo  gỡ.  Khố  đau  cứ  đến,  cứ  bủa  vây  chị.  Nhưng  chị  tin  vào  thời  gian,  tin  vào  đường  lối  tu  học mà mình đã được trao truyền.    Đi  tu  khổ  lắm,  gian  nan  lắm,  có  nhiều  thử  thách  lắm. Đó có thể là câu trả lời của chị. Nhưng mà có  một nỗi sướng vui như cơn lũ cuốn trôi muôn vàn  chướng  ngại.  Nó  trào  dâng,  lênh  láng  khiến  lệ  chị  phải rớt rơi. Đó là nỗi sướng vui vì được sống với  con  người  đích  thực  của  mình.  Không  phải  đeo  mang  một  chiếc  mặt  nạ  nào  cả  cho  nên  tâm  hồn  thảnh thơi, nhẹ nhàng. “Còn còn niềm vui nào lớn  hơn  nữa”,  chị  chắc  chắn  như  vậy,  “không  còn  có  nỗi sướng vui nào lớn hơn nỗi sướng vui này”.  Cảm giác thanh thản bừng tỏa trên vừng trán, mắt  môi rồi lan tràn khắp toàn bộ cơ thể. Chị thầm nghĩ,  “Tâm thức mình mầu nhiệm quá”. Chỉ đơn giản là  ngồi xuống, trở về với hơi thở và lẳng lặng im nghe  vậy  là  chị  đã  có  được  lời  giải  cho  những  nghi  vấn  của mình. Chị khoan thai đứng lên, chầm chậm đi  về cửa sổ, nhìn ra vườn. Lúc này, hắn vẫn còn đang  đi. Cũng cùng một kiểu cách như chị. Chầm chậm,  khoan  thai.  Bất  giác  một  tiếng  gọi  vang  lên  trong  lòng chị. Chị nhắm mắt, hướng sự tập trung tâm ý  về hắn. Chị muốn chuyền đi nỗi niềm này. Chuyển  mà  không  cần  dùng  tới  ngôn  ngữ  của  thế  gian.  Chuyển  bằng  ý  thức  đang  sáng  soi  thân  tâm  chị.  Một câu nói cứ văng vẳng, vang dội trong tim:  Dạ Lai Hương

80


‐ Dạ Lai Hương!   Dạ Lai Hương!  Em đã tháo chiếc mặt nạ xuống chưa?  tháng 7, 2012                                                  Dạ Lai Hương

81


Facebook.com/dalaihuong

Dạ Lai Hương

82


Đêm                                         Dạ Lai Hương

83


“Với tôi tháng 8 có lẽ là tháng êm ₫ềm và tĩnh lặng nhất trong năm. Không phải bởi ₫ất trời mà là chính tôi. Chính anh em chúng tôi ₫ã làm ra mùa màng cho ₫ời mình.”     Dạ Lai Hương

84


nhẹ bàn chân, hương đêm ơi! *** 19h15’,  Hương  bắt  đầu  buổi  đi  thiền  hành.  Con  đường  hôm  nay  sao  yên  vắng  quá.  Với  Hương,  được đi trong một khung cảnh tĩnh yên như vậy là  một cơ hội quý giá lắm...Hương nhất quyết sẽ tích  gom từng nhịp thở và bước chân mình...    ‐ 15’ đã qua...?    Hương cũng không biết nữa. Hương không bao giờ  đeo đồng hồ nên chỉ phỏng đoán vậy. Hương nghĩ  rằng  mình  vẫn  chưa  hoàn  toàn  an  trú  trong  từng  bước chân. Vẫn còn đó những xao động trong tâm  ý.  Hương  bắt  đầu  để  ý  đến  sự  phồng  lên  và  xẹp  xuống của bụng dưới.    …buzz...buzz...buzz...    Tiếng  rung  của  điện  thoại  làm  Hương  khó  chịu.  Hương  không  trả  lời.  Rồi  Hương  cười  thật  nhẹ.  Hương  phát  hiện  tiếng  rung  vừa  rồi  đã  đánh  thức  Hương  và  giúp  Hương  trở  về  với  phút  giây  hiện  tại...    Dạ Lai Hương

85


Mấy hôm  nay  Hương  ngồi  đọc  lại  thật  kỹ  quyển  Thiền Hành Yếu Chỉ. Cuốn này Hương đọc nhiều  lần  rồi  nhưng  chưa  bao  giờ  thấy  quen  thuộc.  Cứ  mỗi lần đọc là Hương có thêm một cảm nhận hoàn  toàn  mới  lạ.  Sự  thực  hành  đem  đến  cho  Hương  nhiều kinh nghiệm. Và rồi Hương dùng thực tế để  đối  chiếu  với  những  gì  đã  tiếp  nhận  được.  Càng  ngày  Hương  càng  yêu  thích  phương  pháp  đi  có  ý  thức này. Hương thích thú với công cuộc gầy dựng  hạnh phúc ngay trong từng bước chân mình.    Lúc này, Hương thầm đọc một bài kệ. Cứ một tiếng  là một bước chân. Bước một bước, Hương thở một  hơi  thở  vào  thật  sâu.  Bước  một  bước  tiếp  theo,  Hương thở một hơi thở ra thật nhẹ.    Thở vào, 1 bước ~ Walk‐  Thở ra, 1 bước ~ ‐ing  Thở vào, 1 bước ~ on  Thở ra, 1 bước ~ the  Thở vào, 1 bước ~ green  Thở ra, 1 bước ~ Earth    Hương  lập  lại  một  trình  tự  như  thế.  Và  nụ  cười  bừng nở trên môi Hương tự lúc nào. Hương không  cần phải gượng cười. Không có một nỗ lực hay ép  buộc nào. Đây không phải là một hành động tự kỷ  ám thị. Nụ cười đến với Hương tự nhiên như một  làn gió. Cơ mặt Hương giãn ra. Hương lại bước, lại  thở, lại thầm đọc...  Dạ Lai Hương

86


Walk       ‐ing              on           the       green  Earth    Hương  có  cảm  tưởng  như  mình  đang  dần  lún  xuống  lòng  đất.  Hương  đang  chìm,  đang  đắm.  Hương đang chìm đắm một cách có ý thức....    Hương đi cuối đoàn và khoảng cách ngày một lớn.  Nhưng  Hương  cũng không  muốn đi  nhanh để  bắt  kịp  mọi  người.  Tầm  mắt  Hương  chỉ  thường  trực  cách  bước  chân  mình  5m  hay  6m.  Thỉnh  thoảng,  Hương ngước nhìn về phía trước thì phát hiện giữa  từng anh chị em cũng đã có một khoảng cách nhất  định.  Sự  có  mặt  của  anh  chị  em  có  một  tác  dụng  nâng đỡ không hề nhỏ cho sự thực tập của Hương.  Hương  thấy  mình  không  lẻ  loi.  Hương  thấy  rõ  sự  cần  thiết  và  lợi  ích  của  việc  thực  tập  cùng  mọi  người.  Mình  nhìn  lên  và  mình  biết  có  một  người  cũng đang bước từng bước chân an lạc thì mình có  thêm cảm hứng và động lực để thực tập. Cái dáng  điệu  một  con  người  đặt  từng  bước  chân  như  hôn  Dạ Lai Hương

87


vào mặt  đất  sao  mà  đẹp  qua  đỗi,  đẹp  rạng  rỡ.  Hương  thấy  mình  được  nuôi  dưỡng.  Lòng  Hương  bình an. Nguồn năng lượng lành mạnh này là một  cái  gì  đó  rất  chân  thực.  Nó  không  phải  là  một  ảo  ảnh  của  tâm  thức.  Nó  có  thực.  Nó  đang  luân  chuyển  khắp  châu  thân...Ngay  trong  phút  giây  này... Ngay dưới bước chân này...    Hương  thấy  mình  hạnh  phúc  lắm.  Nhưng  Hương  cũng  nhận  ra  những  biểu  hiện  của  tâm  thức  đã  thành hình. Trí năng bắt đầu trỗi dậy và làm công  việc muôn đời. Nó bắt đầu so sánh, đối chiếu, phân  tích, đánh giá, nhận định...     Dòng  suy  nghĩ  miên  man  bắt  đầu  chen  vào  giữa  những bước chân và hơi thở. Hương nhớ lại những  khi  mình  thực  tập  một  mình,  những  khi  mình  đi  trên  những  con  đường  ồn  ào  và  náo  động.  Hẳn  nhiên  những  khi  đó  Hương  vẫn  giữ  được  sự  thực  tập nhưng Hương thường không thấy có sự mừng  vui.  Hương  thấy  giống  như  là  mình  phải  đối  phó  với thực tại. Hương cảm thấy không thoải mái với  việc đi thiền hành trong một khung cảnh như vậy.  Hương  đâu  thể  đặt  hai  bàn  tay  vào  nhau  như  khi  ngồi  thiền  và  bước  từng  bước  cẩn  trọng.  Nhiều  người sẽ để ý đến Hương. Nhiều người sẽ ném vào  Hương những cái nhìn ngạc nhiên và dò xét. Có đi  qua  những  trải  nghiệm  như  vậy  thì  Hương  mới  thấy khả năng thực tập của mình còn yếu kém lắm.  Hương chưa đủ sức để đi thiền hành giữa mọi ngã  Dạ Lai Hương

88


đường, trên từng góc phố. Hương chỉ muốn tìm tới  những  nơi  vắng  vẻ,  tịch  yên.  Và  Hương  phát  giác  rằng  chính  cái  nhu  yếu,  chính  cái  ước  muốn  đó  nhiều  khi  lại  trở  thành  một  chướng  ngại.  Hương  khổ vì chính cái nhu yếu tu tập của mình...    Những  con  gió  lùa  vào  mắt  môi  Hương.  Hương  ngã  đầu  về  sau,  hít  căng  lồng  ngực.  Lòng  Hương  sảng  khoái.  Hồn  Hương  thanh  cao.  Cảm  giác  hân  hoan rì rào dội vỗ vào thành quách trái tim. Hương  phát  hiện  chính  vì  những  cảm  xúc  tiêu  cực  trong  những  lần  thực  tập  trước  đó  đã  giúp  Hương  biết  quý  trọng  khoảnh  khắc  này.  Chính  vì  đã  đi  thiền  hành  giữa  những  chốn  nơi  loạn  động,  chính  vì  những  trải  nghiệm  khó  chịu  đó  mà  Hương  mới  nhận  ra  được  sự  hiếm  có  của  phút  giây  này.  Điều  quan  trọng  là  Hương  đã  thử,  đã  thấy  ra  được  những  giới  hạn  của  mình.  Hương  không  tưởng  tượng. Hương không đi trên giấy. Hương đã đi, đã  thở.  Sự  thất  bại  của  hôm  qua  làm  cho  Hương  có  thêm bao nhiêu là bài học trực diện và sống động.  Vậy là Hương đã có một cuốn Thiền Hành Yếu Chỉ  của riêng Hương rồi đó. Không ai biết. Chỉ có mình  Hương.  Một  mình  Hương  biết.  Một  mình  Hương  hay.  Hương  vẫn  đang  viết  tiếp  những  dòng  nối  theo.Sẽ  không  bao  giờ  có  đoạn  kết.  Sẽ  không  bao  giờ  có  chương  cuối  cùng.  Hương  đang  bước  đi.  Hương  đang  viết  vào  lòng  hiện  hữu  bằng  những  bước chân, bằng những nhịp thở của mình...    Dạ Lai Hương

89


‐ Làm  sao  ta  biết  ta  như  ý  nếu  không  có  những  điều bất như ý?    Câu hỏi ấy bay lên, bay lên giữa bầu trời đêm thênh  thang cao rộng.    Hương  thấy  lòng  phẳng  lặng, mát  trong, mát  trong...    Hạnh  phúc  của  Hương  là  được  nhẹ  đặt  bàn  chân  trên  con  đường  quạnh  hiu  này...  Đâu  có  dễ  để  Hương  có  được  một  buổi  thực  tập  như  vậy  giữa  lòng thành thị sôi động.     Hương  thấy  lòng  sạch  thơm,  thanh  thản,  thanh  thản...    Hương  lại  thầm  đọc  một  bài  kệ.  Cứ  một  tiếng  là  một bước chân. Bước một bước, Hương thở một hơi  thở vào thật sâu.  Bước một bước tiếp theo, Hương thở một hơi thở ra  thật nhẹ.    Thở vào, 1 bước ~ Không  Thở ra, 1 bước ~ gian  Thở vào, 1 bước ~ như  Thở ra, 1 bước ~ có  Thở vào, 1 bước ~ dây  Thở ra, 1 bước ~ tơ  Thở vào, 1 bước ~ Bước  Dạ Lai Hương

90


Thở ra, 1 bước ~ đi  Thở vào, 1 bước ~ sẽ  Thở ra, 1 bước ~ đứt  Thở vào, 1 bước ~ động  Thở ra, 1 bước ~ hờ  Thở vào, 1 bước ~ sẽ  Thở ra, 1 bước ~ tiêu    Có khi Hương nhắm nghiền mắt lại.    ‐ Có ai chú ý mình đâu. Có ai nhòm ngó mình đâu.    Hương sung sướng đặt hết tâm tư vào hai bàn chân  và  từng  nhịp  thở.  Miệng  Hương  mỉm  cười.  Mắt  Hương thư giãn. Hương lại thầm đọc...    ...Không...gian...              ...như...có...                      ...dây... tơ...                           ...Bước...đi...                                 ...sẽ...đứt...                                      ...động... hờ...                                               ...sẽ...tiêu...    Hương nghĩ rằng đến khi đọc được bài thơ này của  Xuân Diệu thì buổi thực tập thiền hành của Hương  mới  chính  thức  bắt  đầu.  Hơi  thở  đã  sâu  hơn,  đã  chậm hơn. Hương quyết định kéo dài thời gian thở  Dạ Lai Hương

91


ra và  rút  ngắn  lại  thời  gian  thở  vào  của  mình.  Hương dùng bước chân để tăng giảm.    Thở vào, 1 bước  Thở ra, 2 bước  Vào, 1 bước  Ra, 2 bước  Thở vào, 2 bước  Thở ra, 3 bước  Vào, 2 bước  Ra, 3 bước  Thở vào, 1 bước  Thở ra, 2 bước  Vào, 1 bước  Ra, 2 bước    Hương  bước  khá  chậm.  Đây  không  phải  là  tốc  độ  thiền  hành  thường  thấy  của  Hương.  Cho  nên  Hương nghĩ rằng 1.2, 2.3 rồi lại 1.2 là phù hợp, Khi  thực tập như vậy thì Hương cảm nhận rõ rệt phẩm  chất của không khí nơi mình đi ngang qua. Hương  nghe được mùi của không khí. Có những đoạn rất  sạch mát. Có những đoạn không được thơm tho...    Cả đoàn giờ đã đi được nửa vòng và bắt đầu quay  lại điểm khởi đầu. Sau buổi đi thiền hành này sẽ là  thời  ngồi  yên  và  chia  sẻ.  Nhưng  Hương  không  hề  muốn  đi  cho  nhanh  để  về  tham  dự  thời  khóa  đó.  Hương không có nhu yếu muốn kết thúc. Hôm nay  là  buổi  đầu  tiên  mấy  anh  em  đi  trên  con  đường  Dạ Lai Hương

92


này. Cảm  giác  vừa  lạ  lẫm,  vừa  hứng  khởi.  Mình  không  đặt  ra  một  khoảng  thời  gian  nào.  Thời  gian  dự kiến đi thiền hành là 30’. Nhưng vì chưa từng đi  trên đoạn đường này nên không thể tính toán được  sẽ mất bao lâu. Điều đó có nghĩa là ý niệm về thời  gian hoàn toàn vắng bặt.  Chưa có chỗ cho những  toan tính xen vào. Mọi thứ hãy còn tươi mới và tinh  khôi. Dĩ nhiên là chỉ cần lôi chiếc điện thoại ra thì ai  cũng  có  thể  biết  mình  đã  đi  mất  bao  lâu.  Nhưng  làm  như  thế  là  ta  sẽ  để  cho  trí  năng  có  cơ  hội  lên  ngôi.  Trí  năng  bắt  đầu  làm  việc  có  nghĩa  là  hành  trình  quay  về  với  nội  tâm  sẽ  phải  gián  đoạn.  Hương  không  muốn  thế.  Hương  không  muốn  những anh chị em của mình như thế. Hãy cứ bước  đi và tận hưởng từng phút giây này!    Hương  rẽ  sang  một  khúc  quanh. Một  âm  thanh  vang lên...  ...đứt đoạn...  ...từng hạt...từng hạt...rơi    …L...e...n...g…    ...K...e...n…g...          ...L...e...n....g...                     ...K...e...n...g...    Dạ Lai Hương

93


Đối với  Hương,  chưa  bao  giờ  âm  thanh  một  tiếng  chuông gió lại hay đến như vậy. Âm vang của tiếng  chuông  huyền  diệu  quá  đỗi.  Hương  phải  dừng  lại  để  lắng  nghe.  Một  cơn  gió  nhẹ  lùa  đến.  Một  dãy  sóng âm thanh vang vọng. Tất cả lắng yên. Một cơn  gió  đến.  Tất  cả  lại  ngân  rung....Hương  thấy  rõ  những hạt sóng đang tràn lan khắp tâm can mình.  Hương  đứng  yên  một  hồi...  Hương  chỉ  còn  thở  và  lắng đọng lòng mình.    ….lắng lòng...             …lắng lòng...   …lắng lòng...                         ...nghe...                                            ...nghe...                             ...nghe...    ***    Khi Hương trở lại phòng thì đồng hồ điểm 19h55’.  Như vậy là Hương đã đi thiền hành trong vòng 40’.  40’  đầy  tràn  năng  lượng  của  sự  tỉnh  thức  đã  trôi  qua.  Hương  có  cảm  tưởng  rằng  đó  là  40’  mình  đã  sống thật sự. 40’ không có một lo toan và nuối tiếc  nào. 40’ sống với mình. 40’ trở về với mình. 40’ giao  hòa cùng cỏ cây. 40’ loãng tan vào trời đất...    ‐ 1 buổi thực tập thành công và có phẩm chất?    Dạ Lai Hương

94


Hương tự hỏi:    ‐ Không hề...    Em Nhuận Bích có cho Hương biết trong khi đi em  nghe ra mùi hoa sữa. Hương hoa ấy đã đến với em.  Hương hoa ấy đã bay trong đêm, bay khắp cõi lòng  em. Hương giật mình. Hương không hề nhận thấy  bất cứ một hương thơm của hoa nào cả. Vậy là đã  có một khúc quanh, đã có một đoạn đường Hương  đánh rơi sự chú tâm rồi đó. Hoặc cũng có thể là đã  có  một  khoảnh  không  thời  mà  hơi  thở  của  Hương  không đủ sâu, không đủ nhẹ...    Lợi ích khi thực tập cùng anh chị em là như vậy.  Đôi khi mình tưởng là mình đã giỏi.  Sự thực: Mình chưa có giỏi gì mấy.  Đôi khi mình tưởng là mình đã có kinh nghiệm.  Sự  thực:  Kinh  nghiệm  của  mình  vẫn  chưa  có  bao  nhiêu.  Đôi khi mình nghĩ là mình không cần phải học ở ai  nữa.  Sự thực: Luôn có điều để mình học.  Mình học từ người cũ. Họ có sự dày dặn.  Mình học từ người mới. Họ có sự tinh khôi.    Sự thực tập của mình qua ngày tháng chắc chắn sẽ  không  còn  như  lúc  ban  đầu.  Nhưng  nếu  không  khéo  léo  thì  mình  sẽ  rơi  vào  sự  nhàm  chán.  Cho  Dạ Lai Hương

95


nên mình cần  phải luôn đặt ra cho  mình một nghi  vấn:    ‐ Làm sao mình mới tươi không ngừng?      Nếu  thực  tập  đơn  thân,  thực  tập  với  tư  cách  của  một  cá  nhân  thì  mình  sẽ  dễ  có  những  ảo  tưởng.  Phần  lớn  những  gì  đến  với  mình  là  những  ảo  tưởng. Cho nên mình cần tới một đoàn thể tu học là  như  vậy.  Mình  không  cần  đòi  hỏi  nhóm  người  đó  phải  như  thế  này  như  thế  kia.  Mình chỉ cần một ở  họ  một  nét  tính  cách  thôi.  Đó  là  lòng  trân  quý  sự  tĩnh  lặng...  Chỉ  có  sự  vắng  yên  mới  có  thể  giúp  người ta bớt đi vào những lối mòn trong tư duy và  sự cằn cỗi của nhận thức...    Lần  tới  Hương  sẽ  điều  chỉnh  lại  cách  đi,  cách  thở  của  mình.  Lần  tới  Hương  muốn  nếm  những  làn  hương  trong  đêm.  Nhưng  Hương  cũng  không  muốn những ao ước đó của mình chắn ngang dòng  suối an lạc đang chảy trôi trong giờ phút này. Lần  tới  sẽ  là  một  câu  chuyện  khác.  Lần  tới  Hương  sẽ  khác. Con đường cũng sẽ khác. Gió sẽ khác và hoa  cũng  sẽ  khác.  Những  người  bạn  đi  cùng  Hương  cũng sẽ khác. Tất cả sẽ cùng lên đường, theo những  vòng tuần hoàn bất tận.       ‐ Nhưng có phải là “sẽ” hay không?   Tại sao phải là thì tương lai?  Dạ Lai Hương

96


Hiện tại, Hương cũng đang khác.  Hiện tại, con đường cũng đang khác.  Gió đang khác.  Hoa đang khác.  Những người bạn đang khác...    Tất cả cùng đang khác..  Tất cả cùng đang mới tươi...  ….triền miên...  …..không ngừng....         (viết tặng Củ Cải Nhỏ,   Lá Phong và Nhuận Bích)   đêm 10.8.2012                     

Dạ Lai Hương

97


Facebook.com/dalaihuong

Dạ Lai Hương

98


Tim                                           Dạ Lai Hương

99


“Thu gom ý chữ từ tháng 7 ₫ến tháng 9 là tôi hoàn tất loạt bài [Em, hãy mở cửa trái tim!] Có tất cả 3 phần và cách viết ở phần 2 khiến tôi ưng ý nhất. Những tháng ngày dò dẫm tìm ₫ường ₫ã kết thúc…”   Dạ Lai Hương

100


Em, hãy mở cửa trái tim!

***      Bốn món ăn lành    Hắn  giật  mình,  bật  sáng  điện  thoại  để  xem  giờ  là  mấy  giờ.  Mới  có  hơn  2  giờ  khuya.  Vậy  là  hắn  đã  ngủ được khoảng 3 tiếng. Thế mà hắn có cảm giác  như mình đã có một giấc ngủ dài, rất dài. Mỗi khi  vào  chùa  thì hắn thấy  rõ ràng phẩm chất giấc  ngủ  của  mình:  Sâu  và  không  mộng  mị.  Hắn  lầm  bầm:    ‐ Mình đang ở đất Tịnh.  Mình đang ở đất Tịnh...    6  giờ  là  thời  điểm  ăn  sáng.  Thức  ăn  dĩ  nhiên  là  những  món  chay  thanh  nhẹ.  Ngày  nào  mà  hắn  không ăn chay. Nhưng bữa ăn hôm nay không chỉ  là  những  gì  nằm  trong  chiếc  bát  trên  tay  hắn.  Đó  còn là không khí thoáng đãng xung quanh. Đó còn  là đại chúng mát tươi bao bọc. Đây là những gì mà  hắn  thiếu  trong  thực  đơn  hằng  ngày.  Có  lẽ  vì  vậy  mà món ăn trở nên ngon hơn, lành hơn, tinh khiết  hơn. Trong một khoảnh khắc lắng sâu, hắn nhận ra  nguồn  ĐOÀN  THỰC  của mình. Chúng có ở khắp  nơi và đang dưỡng nuôi thân tâm hắn.  Dạ Lai Hương

101


45 phút  sau,  hắn  chọn  một  chỗ  ngồi  ở  hành  lang  bên  chánh  điện.  Hắn  lấy  quyển  “Nhật  ký  cuối  cùng” ra đọc. Hắn chỉ mới biết đến vị đạo sư lừng  lẫy này gần đây. Lần đầu tiên google thì hắn đã bắt  gặp ngay tấm hình thời trẻ của ông với đôi mắt đen  láy  và  sáng  quắc.  Có  lẽ  ấn  tượng  đó  quá  đậm  sâu  cho  nên  hình  dung  về  ông  trong  đầu  hắn  là  một  người trẻ, mãi mãi trẻ. Đọc những dòng tâm tưởng  được  thu  âm  rồi  sau  nhuận  sắc  lại  này  hắn  không  có cảm giác đó là của một lão ông đã 87 tuổi. Hắn  nhớ  có  ai  đã  nói  “sách  hay  còn  nhờ  không  gian  hợp”. Câu nói đó có lẽ đúng với hoàn cảnh hắn bấy  giờ.  1  tuần  trước  hắn  cũng  đọc  mấy  trang  này  nhưng không có nhiều cảm xúc lắm. Giờ đây không  gian  yên  ả  và  an  tĩnh  như  giúp  hắn  thể  nhập  vào  từng  câu  chữ.  Tất  nhiên  là  hắn  đang  tỉnh  táo,  rất  tỉnh táo. Hắn đọc và thỉnh thoảng dừng lại để thở.  Hắn  ý  thức  rõ  ràng  mình  đang  ở  đâu.  Đây  không  phải  là  Pine  Cottage.  Đây  không  phải  là  hiên  nhà  Krishnamurti.  Nhưng cái mát trong buổi sớm mai  này, cái phẳng lặng trong tâm hồn hắn liệu có khác  với  thời  xưa,  với  người  xưa?  Trong  một  khoảnh  khắc lắng sâu, hắn nhận ra nguồn XÚC THỰC của  mình.  Chúng  có  ở  khắp  nơi  và  đang  nuôi  dưỡng  thân tâm hắn.    Hắn  gấp  sách  lại,  khẽ  ngân  nga  một  giai  điệu.  Chẳng là mấy hôm nay hắn muốn tìm một bài hát  nào đó về mẹ, về cha, về gia đình. Đây đang là mùa  Dạ Lai Hương

102


Vu Lan  Thắng  Hội  mà  hắn  thì  không  thích  hát  những  gì  đã  trở  nên  quen  thuộc.  Và  hắn  đã  tìm  thấy bài “Người về”.    Hắn được biết tác giả có cảm hứng viết ra khúc ca  này khi đang tản bộ ở Paris. Hắn mường tượng tới  âm vang những bước chân của người nhạc sĩ thiên  tài trong cái đêm thanh vắng đó. “Ông đã bước như  thế nào để có thể viết nên một tác phẩm đẹp và lay động  lòng người đến như vậy?”, hắn thắc mắc. Ông không  thể đoàn tụ với gia đình. Và âm nhạc đã là cánh cửa  mở, là chiếc cầu nối để ông có thể trở về, về với mẹ,  với vợ, với đứa con thơ. Và cánh cửa ấy đã không  còn  mở  cho  riêng  ông.  Chiếc  cầu  ấy  đã  không  chỉ  dành cho riêng Phạm Duy nữa. Nó đã cứu rỗi biết  bao nhiêu linh hồn không nhà.    Bài này khá dài vì có đến 3 phần lời. Đoạn cuối kết  thúc bằng một hình ảnh giàu ngôn ngữ điện ảnh và  đậm chất thi ca:    “con ơi, con ơi, tiếng cười nở chan hòa,  nhớ tới, nhớ tới biết bao trẻ thiếu nhà  ngoài đường trời Đông giá  một đàn chim nhỏ bé  g   ọi về chia sớt miếng cơm khoanh cà”     Hắn  thấy  khung  cảnh  đó  không  khác  gì  diễn  biến  của  một  cuốn  phim.  Góc  quay  từ  căn  phòng  nhỏ  hướng ra phía sân trước mặt rồi phóng lên trời cao.  Dạ Lai Hương

103


Tuyết rơi lả tả và đâu đó vọng về tiếng chim yếu ớt  gọi bầy. Âm hưởng của cả bài tuy buồn đau nhưng  không  bi  lụy.  Khi  hát  lên  đến đoạn  cuối  nước  mắt  hắn như chực trào. Những tình cảm về mẹ cha, về  những  mảnh  đời  bất  hạnh  ngập  dâng  ý  thức.  Sau  nốt nhạc  cuối cùng, tâm tư  hắn  trở nên sạch trong  và cao thượng. Hắn thấy thương mình, thương cha  mẹ, thương tất cả mọi loài. Trong một khoảnh khắc  lắng sâu, hắn nhận ra nguồn TƯ NIỆM THỰC của  mình.  Chúng  có  ở  khóe  môi,  mi  mắt.  Chúng  có  ngay  trong  trái  tim.  Và  chúng  đang  dưỡng  nuôi  thân tâm hắn.    7 giờ 30 sáng, buổi đi thiền hành bắt đầu. Hôm qua  khi mới tới hắn cũng đã đi một mình. Còn hôm nay  hắn đi cùng đại chúng. Sự thực tập nào cũng có giá  trị  của  riêng  nó.  Hắn  không  đề  cao  cái  nào  hơn.  Nhưng nhờ có những lần thực tập cá nhân mà hắn  thêm  quý  trọng  cơ  hội  này.  Trời  như  xanh  trong  thêm.  Nắng  như  lung  linh  hơn.  Hắn  cảm  nhận  rõ  ràng  hơn  bao  giờ  hết  hơi  thở  mình.  Từ  chiều  qua  đến giờ, hắn không gọi điện thoại, hắn không mang  theo  máy  ảnh,  hắn  cũng  không  vào  mạng  xã  hội  hay  viết  nhật  ký  trực  tuyến  gì  cả. Hình  như  ở  đây  không có mạng không dây. Hoặc dã nếu có thì hắn  cũng chẳng đăng nhập làm gì. Hắn tự muốn mình  thoát  ra  mọi  tài  khoản.  Nhưng  hắn  không  hề  có  cảm  giác  mình  đang  ngoại  tuyến.  Hắn  vẫn  kết nối  với vũ trụ đấy thôi. Hắn đang kết nối một cách sâu  sắc nhất như chưa từng. Hắn kết nối bằng mắt, tai,  Dạ Lai Hương

104


mũi, lưỡi  bằng  cả  thân  tâm,  kết  nối  một  cách  trực  tiếp  mà  không  phải  thông  qua  bất  cứ  một  màn  hình,  một  cánh  cổng  điện  tử  nào.  Trong  một  khoảnh  khắc  lắng  sâu,  hắn  nhận  ra  nguồn  THỨC  THỰC  của  mình.  Đó  là  mây  trời,  là  nắng  gió,  là  những  sắc  áo  lam  nâu,  là  toàn  thể  những  gì  xung  quanh  trong  giờ  phút  hiện  tại.  Chúng  đang  nuôi  dưỡng thân tâm hắn. Trong một khoảnh khắc lắng  sâu, hắn nhận ra thức thực, tư niệm thực, xúc thực  và  đoàn  thực  đang  đồng  thời  hiện  hữu.  Đời  sống  hắn trở nên giàu có diệu kỳ...    Gom củi cho nhà kho    1 giờ 45 phút trưa, hắn đi ra bãi củi sau vườn. Nhìn  ngắm những thanh củi được sắp ngay ngắn và xếp  thành khối vuông vức, hắn bắt đầu so sánh và liên  tưởng:    ‐  Sự  thực  tập  5  giới  của  mình  cũng  đâu  có  khác  gì  với những thanh củi này.    Giấc ngủ sâu đêm hôm trước là củi. Giấc ngủ bình  yên trưa nay là củi. Bài kinh tụng Vu Lan, buổi ngồi  thiền  lúc  sớm  mai  là  củi.  Những  bước  chân  thiền  hành  trong  cơn  mưa  nhẹ  chiều  qua  và  giữa  ánh  nắng ấm sáng nay là củi. Đoản văn Bông Hồng Cài  Áo  hắn  đọc  lúc  8  giờ  45  phút  là  củi.  Những  món  chay  thọ  dụng  là  củi.  Cây  chổi  quét  sân  là  củi...Chao  ôi,  bao  nhiêu  là  củi!  24  giờ  qua  hắn  đã  Dạ Lai Hương

105


thu gom không biết bao nhiêu là củi cho mình. Mà  có phải là củi của riêng hắn không? Không phải, củi  của  hắn  mà  cũng  là  củi  của  biết  bao  nhiêu  người.  Mục  đích  của  sự  tu  học,  của  sự  thực  tập  chánh  niệm nói  cho đơn sơ  và giản dị  chỉ là thế thôi. Tất  cả cũng chỉ là để gom củi.    ‐ Gom củi về đâu?  Và gom củi để làm gì?    Câu hỏi thứ nhất với hắn chẳng có gì khó. Trả lời:  Gom về nhà kho.    Hỏi: Nhà kho này ở đâu?  Đáp:  Nhà  kho  này  chính  là  tàng  thức  của  hắn.    Hắn đã từng được nghe:     “Tàng thức là nhà kho  Ý thức là phòng khách.”    Nhà kho đó chứa đầy những hạt giống thiện và bất  thiện. Cho nên nếu không biết thực tập 5 giới, sống  thiếu  ý  thức,  tiêu  thụ  những  thức  ăn  không  lành  mạnh thì tự mình sẽ tưới tẩm những hạt giống bất  thiện.  Và  vì  vậy  chúng  sẽ  nảy  nở,  biểu  hiện  thành  những  nguồn  năng  lượng  xấu  ác  và  chiếm  đầy  trong phòng khách ý thức.    Hắn  nhớ  là  lúc  trước  Giới  thứ  năm  có  tên  là  Tiêu  Dạ Lai Hương

106


thụ chánh niệm. Có lẽ cái tên đó vẫn còn khái quát  cho  nên  về  sau  đã  đổi  thành  Nuôi  dưỡng  và  trị  liệu.  Rất  rõ  ràng  và  cụ  thể!  Không  cần  phải  đọc  nhiều và tìm hiểu sâu sắc ai cũng có thể có một sự  hình dung tức thì về con đường thực tập của Giới  thứ  5.  Đó  là  ta  hãy  chỉ  tìm  kiếm  4  món  ăn  có  tác  dụng  nuôi  dưỡng  và  trị  liệu  cho  thân  tâm  mình.  Vấn đề còn lại là làm sao ta biết đâu là nguồn thực  phẩm  nuôi  dưỡng  và  trị  liệu.  Làm  sao  ta  biết,  làm  sao  ta  nhận  diện  được?  Muốn  thấy  rõ,  muốn  nhìn  đúng bản chất thì phải có ánh sáng.    Hỏi: Ánh sáng từ đâu mà ra?  Đáp: Lửa.  Hỏi: Làm sao có lửa?  Đáp: Củi.    Những câu hỏi đáp cứ như từng đợt sóng nối tiếp  nhau  dạt  trôi  vào  bãi  bờ  tâm  ý  hắn.  “Mình  phải  gom cho thật nhiều củi”, hắn đúc kết. Hắn nhận ra  nhà kho của hắn chưa có nhiều củi lắm nhưng hắn  không quá quan ngại. Hắn đã biết nơi nào có nhiều  củi. Và hắn cũng có thể tự sản xuất ra củi. Một hơi  thở có ý thức cũng là một thanh củi. Một bước chân  có ý thức cũng là một thanh củi. Nếu hắn có sự chú  tâm vào từng động tác thì mỗi một hành động nhỏ  nhặt  sẽ  là  thanh  củi  của  riêng  hắn.  Một  bữa  ăn  chay, một lời nói yêu thương cũng là một thanh củi.    ‐ Vậy 1 tháng ăn chay thì sao?  Dạ Lai Hương

107


Vậy 1 bài viết chia sẻ về giới thì sao?    “Vậy  thì  ta có một  ôm củi chứ  còn sao nữa!”, hắn gật  gù.    Có nhiều củi thì sẽ không lo thiếu lửa. Khi cần nhìn  sâu,  soi sáng những gì mình đang tiêu thụ thì hắn  sẽ  không  lo  thiếu  lửa.  Khi  cần  quán  chiếu  thì  hắn  chỉ cần đem củi từ nhà kho lên phòng khách rồi đốt  lên.  Phòng  khách  hắn  sẽ  sáng  choang,  tràn  trề  hơi  ấm. Ý thức hắn sẽ bừng tỏ, rực rỡ sắc vàng...    Bây giờ là 2 giờ trưa. Ngày tu chưa chấm dứt. Sắp  đến thời khóa cho buổi chiều. Điều đó có nghĩa vẫn  còn  nhiều  củi  để  hắn  thâu  nhặt.  Lòng  hắn  sướng  vui vô hạn. Miệng hắn thầm thì reo ca:    ‐ Mình đi kiếm củi,  mình đi nhặt củi...  Củi! Củi! Củi!  Chỉ có củi mà thôi!           

Dạ Lai Hương

108


Tóc                

                    Dạ Lai Hương

109


“Trong một ₫êm tháng 10, bất chợt một tiếng nói vang lên trong lòng. Tôi ngồi xuống chậm rãi ₫ể cho tâm tư dần lắng ₫ọng. Rồi tôi bắt ₫ầu thu âm lời trái tim mình. Sáng hôm sau tôi chỉ mất gần một giờ ghi chép là ₫ã có một bài viết hoàn chỉnh và mạch lạc. Tôi nghĩ rằng nhưng con chữ hiển bày này không thể nào là của tôi. Chúng không phải thuộc về tôi mà hẳn phải là suối nguồn vô chung vô thủy. Điều tốt nhất mà tôi có thể làm tiếp theo sau là phải dành thì giờ ₫ể chiêm nghiệm và thực tập nếu muốn uống mãi dòng nước thơm trong này.”

Dạ Lai Hương

110


TÓC EM ANH SẼ GỌI LÀ MÂY ***     Tóc em anh sẽ gọi là mây  Ngày sau hai đứa mình xa cách  Anh vẫn được nhìn mây trắng bay     ~Nguyên Sa~    Mây  ở  đây  là  Vân.  Mây  trắng  là  Bạch  Vân.  Đó  là  hình ảnh thường thấy trong thi ca.  Nhưng đối với  tôi  thì  câu  gây  sự  chú  ý  nhất  phải  là  câu  thứ  hai.  Ngày  sau  hai  đứa  mình  xa  cách.  Không  phải  là  ngày  sau  hai  đứa  mình  sẽ  xa  cách.  Không  có  chữ  “sẽ”  ở  đây.  Đây  là  một  sự  khẳng  định,  một  điều  chắc chắn. Mình và người thương của mình xa cách  nhau.     Mình thương một người con gái. Mình đặt hết trái  tim của mình cho người đó. “Tất cả tâm hồn và thể  xác  này  của  anh  là  thuộc  về  em”,  chúng  ta  có  thể  tuyên  bố  như  vậy,  nói  một  câu  như  vậy,  viết  một  câu như vậy. Nhưng mà chưa chắc là người đó đã  cảm  nhận  được.  Người  đó  có  thể  cũng  thương  mình  nhưng  chưa  chắc  tình  thương  đó  bằng  tình  thương  của  mình  dành  cho  họ.  Mình  muốn  ở  bên  cạnh họ, mình muốn giữ mãi tấm thân đó. Nhưng  liệu  có  giữ  được  hay  không?  Thương  nhiều  hay  111 Dạ Lai Hương


thương ít rồi thì cũng phải xa cách nhau. Đó là điều  không thể tránh khỏi. Người đó có thể trở thành vợ  của mình, đẻ cho mình một đứa con. Nhưng rồi có  ai tránh khỏi già, chết? Nếu may mắn thì có thể đi  đôi  với  nhau  vài  chục  năm.  Không  may  thì  một  trong  hai  người  bệnh  và  chết  trước.  Hoặc  là  mình  không  có  duyên  với  nhau.  Người  đó  kết  hôn  với  người  khác.  Và  hai  đứa  xa  cách  nhau.  Cho  nên  chúng  ta  thấy  một  điều  rất  rõ  là  người  mà  mình  yêu  thương  hết  mực  đến  một  thời  điểm  nào  đó  cũng  sẽ  phải  xa  cách  mình.  Đó  là  một  sự  thật  mà  chúng ta  phải  công nhận. Ta phải chấp nhận, phải  chuẩn bị sẵn tâm lý của mình trước viễn cảnh biệt  ly, chia lìa, hợp tan.     ...Tóc em anh sẽ gọi là mây...    Chúng  ta  muốn  gọi  như  vậy.  Mình  muốn  gọi  tóc  của  người  thương  mình  là  mây.  Mình  đang  trong  giai đoạn yêu đương thành ra tóc của người thương  mình là một cái gì đó rất là thiêng liêng, rất là quý  báu. Mình mượn người đó một cuốn sách và mình  thấy  trong  cuốn  sách  đó  có  sợi  tóc  của  người  đó.  Giây  phút  đó  trở  thành  giây  phút  thần  tiên.  Cầm  lên  sợi  tóc  mình  cảm  nhận  có  một  sự  nối  kết  giữa  mình và người đó. Mình đi vào phòng và thấy trên  giường rơi vãi vài sợi tóc. Trái tim mình thổn thức.  Lòng mình dâng lên một sự xao xuyến.      “Tóc em từng sợi nhỏ  Dạ Lai Hương

112


Rớt xuống đời làm sóng lênh đênh…”   ~Trịnh Công Sơn~    Khi mình đã lấy nhau rồi thì câu chuyện có thể rất  là khác. Mình ăn canh và thấy trong đó một sợi tóc.  Thế  là  mình  làu  bàu,  mình  cằn  nhằn.  Mình  đi  vào  phòng và thấy một sợi tóc trên sàn nhà, mình đằng  hắng.  Cũng  là  sợi  tóc  của  người  đó  nhưng  tâm  trạng của mình khác hẳn. Nhưng đây là câu chuyện  về  sau.  Giờ  thì  mình  đang  yêu  cho  nên  tóc  hay  là  bất kể cái gì liên quan đến người thương của mình  thì  mình  đều  nâng  niu,  đều  ôm  ấp  và  quý  trọng.  Chạm  được  sợi  tóc  giống  như  là  mình  tiếp  xúc  được  với  người  thương.  Và  ở  đây,  trong  câu  thơ  này,  mình  gọi  tóc  em,  tóc  của  người  thương  bằng  những  yếu  tố  không  phải  là  tóc,  cụ  thể  là  mây.    Không phải nghiên cứu gì sâu xa, chúng ta đều có  thể nhận biết mây được tạo thành bởi nước, gió, lửa  (nhiệt  độ)  v.v…Chúng  ta  chưa  biết  là  có  thể  làm  được  hay  không. Nhưng  chúng ta muốn, chúng ta  có một cái nguyện. Mình muốn thấy mây trong tóc  em.  Mình  muốn  thấy  tóc  không  phải  là  tóc.  Mình  muốn  thấy  những  yếu  tố  không  phải  là  tóc  trong  tóc. Để làm gì? Để mình dọn đường cho ngày mai.  Ngày  nào  mình  cũng  có  thể  thấy  được  mây  trắng,  thấy  được  trời  xanh.  Và  mình  biết  chắc  chắn  ngày  mai  xa  cách  cho  nên  mình  muốn  tìm  một  phương  cách  để  đối  chọi  với  sự  chia  đôi,  sự  cô  đơn.  Mình  Dạ Lai Hương

113


gọi tóc em là mây để mỗi ngày nhìn lên trời xanh,  mình có thể thấy mây trắng, thấy em.     ....Anh vẫn được nhìn mây trắng bay…    Chuyện đó thì ai cũng làm được hết. Mây trắng thì  ai  mà  không  nhìn  được.  Nhưng  với  chúng  ta  thì  chúng  ta  đã  có  một  vế  trước  đó.  Mình  gọi  tên  tóc  của  người  thương  của  mình  là  mây.  Mình  có  cái  ước  muốn  sâu  kín  hơn.  Mình  muốn  nhìn  thấy  những  yếu  tố  không‐phải‐tóc  có  trong  tóc.  Mình  muốn  nhìn  thấy  những  yếu  tố  không‐phải‐em  có  trong em. Mình muốn tìm thấy được sợi dây liên hệ  giữa em với đời sống, giữa em với mình.    Nhà thơ Thanh Tâm Tuyền đã viết một câu:    ʺKhông có gì trơ trọi  Bởi sự vật nằm triền miên cùng nhau…ʺ      Đó  là  một  phát  hiện  rất  sâu  sắc.  Chúng  ta  có  thể  nương theo ý đó. Chúng ta cũng cần phải làm được  như  vậy.  Chúng  ta  phải  tìm  thấy được những  yếu  tố  không‐phải‐em  đang  có  trong  em  và  thấy  được  em  trong  những yếu  tố  không‐phải‐em. Nếu  mình  nhìn  ra  được  sợi  dây  liên  hệ  đó  thì  mình  có  được  thênh  thang,  mình  tiếp  xúc  được  với  thênh  thang.  Vì  biết  được  đầu  dây  mối  nhợ  cho  nên  chúng  ta  được  cởi  trói.  Ta  có  được  tự  do.  Ta  không  còn  sợ  Dạ Lai Hương

114


những xa  cách.  Ta  không  còn  sợ  những  bệnh,  già,  chết đè nén cuộc đời mình.     Nếu  mình  là  một  người  con  trai,  mình  yêu  một  người  con  gái  mà  mình  cho  người  đó  không  gian  thì tình yêu mình có sự thênh thang, tình yêu mình  rất  là  đẹp.  Mình  là  một  người  con  gái,  mình  biết  được cái không gian mà người yêu của mình có thể  vẫy  vùng.  Và  mình  có  ước  muốn  dựng  tạo  nên  khung trời đó cho người mình yêu. Mình tìm cách  đưa  người  đó  đến  với  cái  bối  cảnh  đó.  Nếu  làm  được  vậy  thì  tình  yêu  của  mình  rất  là  đẹp.  Trong  một  mối  liên  hệ  mà  cả  hai  đều  có  nhu  yếu  dâng  tặng cho người kia một không gian cho riêng họ thì  cảm  tình  đó  rất  là  đẹp.  Đây  chính  là  một  trường  hợp lý tưởng. Chuyện tình của mình trở thành một  chuyện  tình  lý  tưởng.  Và  người  tình  đó  là  một  người tình lý tưởng.    Vấn  đề  ở  đây  không  phải  là  người  đó  có  ở  bên  mình  hay  không.  Mình  có  được  nắm  lấy  tay,  có  được ôm tấm thân ngà ngọc đó hay không. Người  đó  có  đẻ  cho  mình  một  đứa  con  hay  không.  Câu  chuyện  giờ  đây  không  phải  để  tìm  ra  lời  giải  cho  những  câu  hỏi  này  nữa.  Vấn  đề  giờ  là  mình  làm  sao,  mình  sống  như  thế  nào,  mình  yêu  đương  ra  sao  để  cho  mình  và  người  đó  nếm  được  không  gian, có được cái tự do, có được bầu trời cao rộng.  Mình  muốn  mình  tìm  thấy  được  không  gian  và  mình  cũng  mong  người  kia  tìm  thấy  được  không  Dạ Lai Hương

115


gian đó, tìm được sự thênh thang đó. Đây là lời ước  hẹn của hai bên.    Vừa  rồi  là  những  suy  nghĩ  của  tôi  về  3  câu  thơ  trong  bài  “Paris  có  gì  lạ  không  em?”.  Với  tôi  thì  làm thơ tức là mình tạo ra một chân trời cho nhiều  người thoả thuê bay nhảy. Làm sao giúp cho người  tiếp nhận thấy được mây trắng, trời xanh trong đó.  Tạo  được  một  bài  thơ  mà  người  đọc  có  được  cảm  giác tự do nghĩa là mình thành công. Tôi nghĩ nhà  thơ Nguyên Sa đã thành công, ít nhất là với tôi. Tôi  rất thích 3 câu thơ này.     Chúng  ta  có  thể  đọc  lên,  có  thể  chép  tặng  những  câu  thơ  như  vậy  không  phải  chỉ  để  tán  tỉnh  nhau,  lấy  lòng  nhau.  Mình  đọc  lên,  mình  chép  tặng  để  cho  mình  có  một  cơ  hội,  có  một  phút  giây  lắng  đọng  để  mà  tìm  về,  quay  về  với  mình.  Mình  tự  nhìn lại và đặt câu hỏi:    ‐ Trong mối quan hệ của tôi, liệu rằng tôi có dám để cho  người  đó  đi  hay  không?  Tôi  có  đang  cho  chính  tôi  và  người ấy cái cơ hội nhìn thấy được mây, thấy được vùng  trời thênh thang hay không?    Rõ ràng là chúng ta ai cũng vậy. Ai cũng đều mong  ước là người mình thương có hạnh phúc, có tự do.  Tất  cả  chúng  ta  đều  có  tâm  nguyện  đó.  Mình  đều  mong  là  cuộc  tình  của  mình  là  một  cuộc  tình  lý  tưởng. Đó là cái ước muốn rất đẹp và thường tình.  Dạ Lai Hương

116


Và nếu  may  mắn  hơn  nữa  thì  chúng  ta  biết  một  phương cách để đạt được cái ước muốn đó. Trong 3  câu  thơ  này  ẩn  chứa  những  gì  mà  chúng  ta  đang  tìm kiếm. Câu trả lời cho việc làm sao là mình nhìn  người  thương  của mình và cụ thể ở đây là sợi tóc.  Mình  nhìn  như  thế  nào  để  cho  mình  có  thể  thấy  được  mây,  thấy  được  trời  xanh,  thấy  được  mây  trắng  trong  tóc  của  người  thương  của  mình.  Mình  nhìn  như  thế  nào  để  thấy  được  những  yếu  tố  không‐phải‐tóc  trong  tóc,  thấy  được  tóc  trong  những  yếu  tố  không‐phải‐tóc.  Nếu  giỏi  hơn  thì  mình  có  thể  thấy  rất  nhiều  chứ  không  phải  chỉ  là  mây…Mình có thể thấy được nước, thấy được gió,  thấy  được  lửa,  thấy  được  không  gian,  thấy  được  tâm thức. Và nhìn được như vậy thì mỗi ngày sự xa  cách về địa lý không còn là khổ đau của mình nữa.  Nước,  gió,  lửa,  mây  trắng,  trời  xanh  vẫn  có  mặt  ở  xung  quanh  mình  mỗi  ngày.  Và  khi  cần  thì  mình  chỉ  việc  ngước  nhìn  lên  trời  xanh…Khi  cần  có  em  thì mình chỉ việc hướng lên trên cao…    ...Anh vẫn được nhìn mây trắng bay...    Chúng  ta  đã có nguyện ước. Và trong câu thơ này  chúng ta có được con đường, chúng ta có được cái  kế  hoạch  để  đạt  được  ước  nguyện  đó.  Điều  quan  trọng còn lại, điều ngọt ngào cuối cùng là mình có  cái quyết tâm thực hành hay không. Mình muốn rồi  đó, mình có phương pháp rồi đó. Nhưng liệu mình  Dạ Lai Hương

117


làm được hay không? Tất cả những gì còn lại chỉ có  bấy nhiêu thôi.     Điều ngọt ngào cuối cùng là   Dạ Lai Hương có làm được hay không?    Có làm được hay không?  Có làm được hay không?                                            Dạ Lai Hương

118


Hương                                       Dạ Lai Hương

119


“Trong lần thứ hai trở lại [Ngôi nhà cổ tích] tôi ₫ã có ý tặng trao một món quà. Món quà ₫ó ₫ược làm bằng những hơi thở nhẹ và bước chân thầm thì.”          Dạ Lai Hương

120


HIẾN HƯƠNG ***         Rời nhà lúc 18 giờ 25 phút. Ngày thật dài và bước  chân gã vẫn chưa thể ngơi nghỉ. Tối nay gã sẽ đến  một điểm hẹn. Mà không, không phải “đến”. Đúng  hơn là “trở lại”, là “quay về”. Gã sắp sửa trở về với  chốn  nơi  được  gọi  là  “ngôi  nhà  cổ  tích”.  Dường  như ngôi nhà ấy sẽ rực rỡ và lấp lánh hơn dưới trời  sao. Nhưng gã không có cái diễm phúc đó. Gã chưa  từng  được  tắm  táp  dưới  muôn  vàn  hạt  nắng  hay  chìm lấp giữa những mùa trăng. Gã chỉ có thể đến  trong đêm, một đêm như bao đêm. Bình dị, đơn sắc  và  sâu  thăm  thẳm.  Với  gã,  từ  lâu  đã  không  còn  phép  màu.  Gã  đã  quên  mất  những  ngày  xửa  ngày  xưa. Lý do cột trói gã có lẽ là mùi của đất, của gió,  mùi  của  quạnh  quẽ  và  đìu  hiu.  Gã  thích  kiểu  khí  hậu đó.    Cánh cổng dần hé...  ...mở...  ...khép...  ...đóng.    Gã chắc mẩm:  ‐ Có một thế giới khác!    Dạ Lai Hương

121


Từ cổng  đến  căn  phòng  khách  là  một  mảnh  vườn  cỏ hoa giăng lối. Chỉ có hơn 20 bước chân nhưng gã  thấy mình mất hút trong một vùng đen sâu mê mải.  Nơi đây dư thừa bóng tối. Và ánh sáng, ánh sáng là  thứ được chắt chiu giữ gìn. Dường như người thiết  kế đã chừa ra một khoảng không để trái tim có thể  đánh  nhịp  khiêu  vũ.  “Không  cần  phải  là  một  ông  thầy  tu”,  gã  nghĩ,  “bất  cứ  ai  cũng  có  thể  dễ  dàng  nghe được lời hát của bước chân, của hơi thở mình  trong  khu  vườn  này”.  Ngồi  trong  vùng  sáng  ít  ỏi,  gã  lặng  im  nhìn  ra  phía  vườn.  Một  hấp  lực  mạnh  mẽ  nồng  nàn  trìu  mến  vẫy  gọi  làm  gã  xao  xuyến.  Mắt  nhắm,  thanh  thản,  gã  hít  một  hơi  thật  dài  rồi  nhỏm  dậy.  Len  lén,  chầm  chậm,  gã  cất  bước,  đi  khắp sân trong một nỗi thẹn thùng đã được cởi bỏ.  Gã  thâu  nhận  vào  lòng  bao  nhiêu  là  thênh  thang.  Rồi gã chọn cho mình một chỗ ngồi thật an ổn.    Lại thêm một lần nữa.  ...Nhìn...  ...Ngắm...  ...Thâu...  ...Nhận...  ...Bao nhiêu là thênh thang...    Một thứ mùa màng lạ lùng đang lùa đến, trôi tuột,  rớt rụng xuống linh hồn. Mùa của diệu huyền, mùa  đêm.  Gã  thấy  mình  đang  tan  loãng.  Gã  đã  là  một  phần  của  khu  vườn,  một  phần  của  “ngôi  nhà  cổ  Dạ Lai Hương

122


tích”. Và  gã  thấy  mình  cũng  đang  là  khu  vườn,  đang là cổ tích. Hai thế giới đó đi vào nhau...    ...Lặng lẽ...Giao hoà...    Gã bước vào nhà tưởng niệm. Cách đó mấy tháng,  “nhà tưởng niệm” vẫn còn là mấy ký tự chạy chơi  trên thanh tìm kiếm google. Giờ thì gã đã có thể vứt  hết  ngôn  ngữ  của  trần  thế.  Tần  ngần  một  lúc  giữa  phòng.  Đông  cứng  như  băng,  gã  không  muốn  bỏ  sót bất cứ một chi tiết tủn mũn nào. Gã tiến gần đến  di ảnh. Một đốm lửa loé lên. Nén nhang bùng cháy.  Bài “Hiến Hương” nhuộm sắc những hồng cầu.      Lúc này đây, gã cần thêm một âm vang. Gã cần lắm  một  tiếng  chuông.  Không  có  chuông.  Bức  tranh  thiếu đi một miếng ghép cuối cùng để trở nên hoàn  hảo. Nhưng đôi khi, lắm khi cái trống trếnh lại tạo  nên  những  kiệt  tác.  Trong  suy  nghĩ  của  gã,  tiếng  chuông cũng chỉ là một hiệu lệnh giục giã vang rền  để  con  tàu  của  những  tạp  niệm  về  hôm  qua,  về  ngày mai phải dừng lại. Đêm nay là một đêm thanh  tĩnh  yên  bình.  Không  có  âm  thanh  nhưng  còn  đó  sắc  hương.  Một  làn  hương  cũng  đã  là  quá  đủ.  Đủ  để thắp sáng ý thức, đủ để đốt hết những gì vẩn vơ,  vụn vặt trong tâm trí. Gã nghiêm trang cúi đầu sụp  lạy.  Cả  thân  người  giờ  gói  ghém  lại.  Bóng hình  gã  không  khác  một  vết  mực  đặc  quánh  trên  hoạ  đồ.  Giữ  nguyên  tư  thế  sát  đất  một  hồi  lâu.  “Ước  gì  có  Dạ Lai Hương

123


thể kéo  dài  mãi  phút  giây  này”,  gã  tự  nhủ. Không  có một miếng đệm nào. Nếu có, chắc gã sẽ quỳ lâu  hơn. Cái quỳ lạy này không phải chỉ để tưởng nhớ  người đã viết ra “Tiếng Thu”. Cái quỳ lạy này cũng  chẳng  phải  để  cầu  mong  điều  chi  hết.  Cái  lạy  của  gã không phải là một hành vi tôn giáo. Cái lạy của  gã là một cái lạy hoang sơ, nguyên chất như nó vốn  là...    Sau 3 lần lên... xuống...gã lấy chổi và bắt đầu quét.  Gã đã thăm vườn, thắp nhang, quỳ lạy như thế nào  thì  bây  giờ  gã  cũng  quét trong một  tâm  trạng như  thế  ấy.  Thành  kính  và  thong  thả  gã  đưa  từng  lớp  bụi đỏ ra hàng hiên.    Đèn  vụt  tắt.  Gã  lại  trở  về  với  khoảng  sân  rộng  và  những  mảng  màu  tối  om.  Nhưng  bên  trong  lồng  ngực,  một  đốm  lửa  cứ  lớn  dần  rồi  lan  rộng.  Cõi  lòng  sáng choang.  Gã thấy ấm  áp và mãn nguyện.  Tất cả những gì cần làm và đáng phải làm gã nghĩ  mình đã hoàn tất. Gã không biết mấy giờ nữa sẽ rời  khỏi chốn nơi này. Nhưng gã đoan chắc một điều.  Rằng gã đã đặt lại giữa “ngôi nhà cổ tích” một món  quà. Không biết người khác nghĩ sao về nó. Không  biết  có  ai  chọn  cách  biếu  gửi  này  không.  Gã  hay  trao  đi  thứ  ấy  lắm  và  nếu  được  nhận  lại  thì  gã  mong chờ cũng chỉ chừng đó thôi.    Chính là sự có mặt.  Liệu người chủ vườn có cần hay không?  Dạ Lai Hương

124


Những gì gã hiến dâng chỉ có thế.  Tặng phẩm của gã chỉ là sự có mặt.  Một sự có mặt...  ...chân thực...  ...vẹn toàn...    viết tặng “ông chú già”  tháng 10, 2012 

 

Dạ Lai Hương

125


‐‐ HẾT ‐‐ 

Dạ Lai Hương

126


Về tác giả

Dạ Lai Hương (tên thật Đặng Chương) là một người bình thường như bao người. Mong ước giản ₫ơn của gã chỉ là một nghề nghiệp chân chính ₫ể có thể gìn giữ những ₫iều thiện lành trong trái tim mình. 3 năm ₫ã qua và gã vẫn chưa có câu trả lời. Gã ₫ã từng hỏi nhiều người. Nhưng chung cuộc, gã ₫ã hiểu một ₫iều. Rằng sẽ không có ai giúp ₫ược gã. Chỉ có thể TỰ MÌNH thắp sáng lên ngọn ₫èn …trong ₫êm dài quạnh hiu… Năm thứ 28 của cuộc đời  Dạ Lai Hương

127


2012

Hiến Hương --Dạ Lai Hương- ***

Biên tập: Dạ Lai Hương  Bìa: Dạ Lai Hương  Ảnh: Kerstin Frank,   Marcelo Penna và “Meca7777”   ***   ~~Nguồn cấp dữ liệu~~  Chữ: blog.dalaihuong.me Ảnh: pics.dalaihuong.me flickr.com/photos/kerstinfrank‐design flickr.com/photos/beliche flickr.com/photos/meca7777   ***  Web: www.dalaihuong.me Face: facebook.com/dalaihuong

    Dạ Lai Hương

128


Dạ Lai Hương

129


Dạ Lai Hương

130


Dạ Lai Hương

131


Dạ Lai Hương

132

Hiến Hương  

Designed and written by Dạ Lai Hương (2012)