Page 32

một cục đá khổng lồ nào đó chèn giữa cổ họng tôi. Nó không cho tôi phát ra một âm thành nào cả. và rồi tiếng khóc vỡ òa trong tôi: - Mình… xin … lỗi. Mình đã sai. Cậu có thể kéo mình ra khỏi cái nơi địa ngục này không? Thư nắm lấy tay tôi, kéo tôi chạy thật nhanh. Dường như chúng tôi đang bay vậy. Tôi mới chợt nhận ra, Thư đang chạy! Cho dù còn ngạc nhiên, nhưng nhìn gương mặt tươi vui của cậu ấy, tôi cũng nhìn về phía trước và chạy… Chúng tôi dừng lại ở một cánh đồng cỏ. Chúng tôi ngồi xuống trên đồng cỏ xanh bát ngát ấy, tôi nhớ đến hương đồng cỏ quê tôi – nới có con đê với bãi cỏ xanh rì. Tôi hỏi Thư về đôi chân cậu ấy, Thư nhìn tôi, cười thật cươi: - Từ ngày đầu tiên cậu đẩy chiếc xe lăn cùng mình trở về, mình đã thấy những giọt mồ hôi lăn dài trên má giữa buổi trưa oi ả, nhưng bạn vẫn luôn nở nục cười. Nụ cười ấy mình mãi không bao giờ quên… Mình đã ước có thể đưa gạt áo lên thấm mồ hôi cho bạn. Nhưng mình không đứng dậy được. Từ đó, ngày nào mình cũng nhờ ba mẹ tập luyện… Bạn thấy rồi đó, giờ mình đã có thể chạy, có thể lau nước mắt cho bạn. Nếu không có bạn luôn bên cạnh, mình cũng không thể có động lực để tập đi với đôi chân dường như tê liệt hoàn toàn… Thư nắm lấy bàn tay tôi: - Chúng ta cùng dắt tay nhau đi tiếp chặng đường nhé ! Chúng tôi nằm trên đồng cỏ, ngắm nhìn bầu trời. Nơi đó có những đám mây trôi nhè nhẹ, nhưng chỉ cần mây đi qua, bầu trời sẽ trở lại trong xanh…Tôi thấy lòng nhẹ nhõm, vì bầu trời trong xanh ấy đang quay về với tôi. Những đám mây kia đã đi xa, nhờ có Thư – ngọn gió mới trong cuộc đời của tôi… ST: Comayman

VTTC News 3  

VTTC News- Let's share to be shared

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you