Page 30

cũng không xa trường lắm, tôi quyết định hàng ngày đẩy xe lăn cùng bạn tới trường. Trên con đường đi học, chúng tôi kể cho nhau nghe thật nhiều chuyện, và về cả đôi chân của Thư. Cậu ấy vì cứu một bạn nhỏ trên đường khi xe đang lao tới, nên đã bị cọ đôi chân. Tai nạn đó khiến đôi chân Thư phải bó bột gần nửa năm. Thời gian ấy dường như quá dài và làm đôi chân cậu bị liệt. Tôi và Thư ngày càng thân thiết, chúng tôi cùng nhau cố gắng học hành, tan học luôn kề vai nhau như đôi sam vậy. Chẳng biết từ bao giờ, chúng tôi lại trở nên thân thiết như vậy. Chúng tôi luôn cùng nhau tiến bước. Nhiều lần tham dự các cuộc thi học sinh giỏi, chúng tôi đều đạt giải cao. Ngày càng hợp nhau về cách suy nghĩ, lối sống, dường như chẳng gì có thể phá vỡ tình bạn ấy. Nhưng mọi chuyện đã bắt đầu thay đổi từ kỳ thi học sinh giỏi cấp tỉnh để chọn thi vòng Quốc gia khi chúng tôi học lớp 9. Thật đáng buồn khi chúng tôi tạm dừng việc sát cánh nhau trên chặng thi này. Tôi đã được chọn vào thi vòng Quốc gia, còn Thư bị loại khi thiếu 0,25 điểm. Nhưng cậu ấy vẫn luôn là chỗ dựa tinh thần cho tôi tiến bước. Tôi tiếp tục giật giải Quốc gia. Vào kỳ thi vượt cấp, chúng tôi cùng đỗ trường chuyên của tỉnh. Một lần nữa, tôi được tín nhiệm làm phó bí thư Đoàn trường. Một lần, tôi được giao nhiệm vụ khuyến khích một nhóm học sinh đi học lại. Tôi bắt đầu nhiệm vụ bằng những lời khuyên chân thành. Nhưng dường như lời nói đó của tôi chẳng có hiệu quả gì. Tôi nhận được một điều kiện: “Nếu tôi đánh thắng ván bạc cùng nhóm học sinh đó, họ sẽ nghe theo tôi, tiếp tục đi học cẩn thận!”. Tôi tự tin vào khả năng tính toán của mình có thể áp dụng vào “ván bạc”đó. Tôi nhận lời và bắt đầu vào “ván bạc đầu đời”. Nhưng kết quả không như tôi mong đợi, tôi đã bị thua. Càng nghĩ tôi càng không hiểu nổi tại sao tôi có thể thua cơ chứ! Dường như cái “máu cay” của tôi ngày càng lớn. Nó khiến tôi thấp thỏm không yên, làm sao để thắng được cơ chứ? Đã có lần tôi trốn học để chơi tiếp những ván bài để “phục thù”. Nhiều lần, nhiều lần như vậy, tôi ngày càng sao nhãng việc học hành. Tôi tự cho mình cái lý do: “Mình học như vậy, để thắng chúng nó rồi quay về ôn lại cũng thừa sức hiểu”. Tôi cũng ít gặp Thư hơn. Ngoài việc nhờ Thư xin cô giáo, ba mẹ thì dường như chúng tôi chẳng thể bên nhau được nổi 1 phút. Thư đã khuyên tôi cần phải giữ sự sáng suốt của mình mọi lúc… Tôi chỉ mỉm cười quay đi, nhưng trong đầu tôi cho rằng đó là điều

VTTC News 3  

VTTC News- Let's share to be shared