Page 28

“Con làm được rồi, mẹ ơi!” - cậu bé reo lên khe khẽ trong sự vui sướng. Bà mẹ không nói gì nhưng vẫn đủ để tôi cảm nhận được nụ cười mãn nguyện và ánh mắt chứa chan niềm hạnh phúc đang vỡ oà. Trời vẫn mưa to. Tôi đứng lặng yên ở đó một lúc lâu. Leo cầu thang thật dễ dàng đối với chúng ta - những người bình thường, khoẻ mạnh. Nhưng với cậu bé đáng thương ấy, trèo lên được tầng sáu là cả một niềm khao khát, nỗ lực chinh phục. Nhiều người trong chúng ta luôn phải than phiền, e ngại khi phải leo một lúc sáu tầng cầu thang với hàng trăm bậc nhỏ, muốn sử dụng thang máy cho nhanh, cho tiện. Còn đối với cậu bé và mẹ, đó lại là hạnh phúc và thành công. Kể từ hôm ấy, mỗi bậc cầu thang đối với tôi không còn là chướng ngại, không còn là thứ để tôi than vãn, phụng phịu mỗi khi về nhà mà. Tôi chỉ coi đó như là một thử thách nho nhỏ mà cuộc sống dành tặng cho mỗi người. Nhìn nhận theo hướng tích cực – như mẹ đã khuyên, tôi đã khám phá ra rằng: “Leo cầu thang là một cách hay để rèn luyện thân thể, và quan trọng hơn sẽ giúp tôi đủ kiên nhẫn, mạnh mẽ vượt qua khó khăn.” Mỗi khi tuyệt vọng hay chán nản, hình ảnh những bậc cầu thang và hai mẹ con cậu bé tật nguyền lại hiện hữu. Họ đã cổ vũ cho tôi tiếp tục bước lên phía trước. The_peace21

VTTC News 3  

VTTC News- Let's share to be shared