Issuu on Google+


GIỚI THIỆU NHÂN VẬT NHÂN VẬT CHÍNH

NHÂN VẬT PHỤ

LU HAN

CHEN

LAY

TAO

KRIS WU

và tôi lên một kế hoạch trả thù mọi thứ cậu ta đã làm. Nhưng mọi chuyện dường như không theo mong muốn của tôi!

MỞ ĐẦU:

BẠN - YOO HANA ĐÔI LỜI:

K

ris là một TÊN KHÙNG NGỐC NGHẾCH! Điều đó đã khắc sâu vào tâm trí tôi từ lúc còn bé. Cậu ta luôn trêu chọc và làm tôi cáu tiết, nhưng tất cả chấm dứt khi tôi rời đến nước Mỹ. Thế rồi thời điểm trở về Hàn Quốc cũng tới,

Đ

ã có vô số lần Kris trêu chọc tôi, gây XIU MIN phiền nhiễu cho tôi đến chết, và làm tôi khóc bởi những trò bắt nạt vô tận mà cậu ta gây ra. Tôi trở nên khó chịu khi nhìn thấy Kris. Nhưng tôi lại không có can đảm để ghét cậu ấy. Cậu ấy mãi luôn là KẺ THÙ - BẠN THÂN nhất của tôi. Mặc dù cả tôi và Kris đều nghĩ rằng chúng tôi ghét nhau, có những lúc tôi lại nghĩ chúng tôi đã thực sự thân thiết. Chỉ đơn giản là Kris sẽ lướt qua, làm cho tôi thực sự tức giận và


ước sẽ không bao giờ phải nhìn thấy cậu ta nữa. Mọi chuyện bắt đầu vào mẫu giáo. Giáo viên đã yêu cầu tôi hát trước cả lớp nhưng Kris bất ngờ giáng cho tôi một đòn chí mạng khi nói rằng giọng của tôi “chỉm nghỉm” và tốt nhất là không nên hát nữa. Mọi thứ càng trở nên khó chịu hơn khi tôi phát hiện ra rằng hai đứa chúng tôi là hàng xóm. Vài năm trôi qua, chúng tôi đã trở thành thứ mà người ta gọi là FRENEMIES (Bạn và Thù). “Hana, cậu muốn cái kem này không?” - Kris 10 tuổi trong trang phục ngớ ngẩn cùng chiếc kính gọng to uỳnh hỏi tôi. Cậu ta “tặng” tôi một cái nhìn đáng sợ, khiến tôi ớn lạnh khắp cột sống. Tôi không phải là kiểu con gái nữ tính và mềm mại, tôi phần nào là một cô bé tinh nghịch và hậu đậu. Trông thấy cái nhìn lạnh lùng của Kris làm tôi cực kỳ khó chịu, như thường lệ. “Cậu có thể thôi cái cách nhìn người khác đáng sợ như vậy không? Nó thật khó chịu, Kris luôn chọc phá tôi đến phát khóc... giống như cậu vậy. Cậu muốn thể hiện kiểu người nào của mình với tôi chứ? Tất nhiên trọn thứ kem ngon mát đó. tôi rất muốn cái kem đó. Hãy đưa cho tôi!” “Cậu thật...” - Tôi nhìn Kris chàm chằm và - Tôi ngoắc đầu ngón tay và cố gắng để lấy khi tôi sắp đuổi theo cậu ta, mẹ đột nhiên gọi cây kem. Thật không may, Kris cao hơn và tôi. “Tớ sẽ trở lại, Kris. Hãy chờ sự trả thù tôi thì lại chỉ là một con bé nhỏ tí xíu. của tớ!” - Tôi rít lên ở đỉnh cuống phổi và bỏ “Cậu tốt nhất nên cấm lấy trước khi nó kịp đi. Kris nghe thấy khi cậu ấy dừng lại ở giữa tan chảy” - Kris nói, nhíu lông mày của mình đường. “Đã đi rồi sao?” - Kris bĩu môi và như là một dấu hiệu để trêu chọc tôi nhiều trở về nhà. hơn. Tôi gườm gườm nhìn Kris đầy đe dọa “Gì cơ? Chúng ta sẽ rời đi?” - Tôi đã không và cố gắng hết sức trong việc lấy que kem thể che giấu niềm hạnh phúc của mình, nhưng hương vị bơ và bánh quy đường yêu thích đồng thời cũng có một chút thất vọng. Trước của mình. Tôi búng lưỡi khinh bỉ và nhảy tiên, tôi ghét Kris chết đi được và chuyển đi như con choi choi nhiều lần để làm ấm cơ có nghĩa là tôi sẽ không phải nhìn thấy cậu thể. Cuối cùng, đúng là tôi đã nhảy, nhưng ta trong suốt phần đời còn lại của mình, quả quan trọng hơn, tôi láu cá đá vào đầu gối của là tin tức tuyệt vời. Nhưng thứ hai, không rõ Kris, làm cho cậu ta chới với suýt ngã. Kris lý do tại sao, tôi cảm thấy có điều gì nói với buông lỏng cây kem ra, tôi ngay lập tức chộp mình rằng đừng rời đi. Có một điều gì đó níu lấy và hú hét trong sự hài lòng. Khi tôi hạnh chân tôi. phúc liếm cây kem, Kris đã rít lên đau đớn và rủa tôi trong từng hơi thở. Tôi liếm cây kem “Đúng vậy, con yêu. Chúng ta sẽ tới Mỹ. một lần nữa, Kris đẩy nó và mặt tôi hứng Nào, giờ thì sắp xếp hành lý. Chúng ta sẽ rời đi vào sáng mai”. - Mẹ vỗ đầu tôi, tôi gật đầu


đồng ý. Là một đứa con gái ngoan, tôi theo sau mẹ và đóng gói tất cả những thứ là của mình, Tôi nhìn sang căn phòng bên cạnh qua cửa sổ phòng và tôi thấy Kris đang nhìn mình. “Cậu sẽ rời đi?” - Kris hỏi. Đôi mắt cậu ấy ánh lên điều gì đó không thể giải thích. Nó hoặc là tổn thương hoặc hỗn loạn, tôi không nhận ra cũng không chú ý đến nó. Kể từ khi trở thành hàng xóm của nhau và phòng của tôi ở ngay bên cạnh phòng Kris, tôi có thể dễ dàng nói chuyện với cậu ấy mà không cần la hét hay làm bất cứ điều gì. Thậm chí, có lúc, tôi trèo sang phòng cậu ấy mà chẳng gặp bất cứ khó khăn nào. Hai ngôi nhà gần nhau đến mức đó. “Ừ. Là vậy đó. Nhưng đừng lo lắng quá. Tôi sẽ sớm trả thù. Đợi đấy, Kris!”. Tôi chìa mặt ra và lè lưỡi. Nhưng tên khùng ngu ngốc Kris, kẻ trêu chọc tôi trong suốt thời gian qua lại ngồi phịch xuống giường và nhìn trân trân lên trần nhà. Cậu ấy mất hút trong dòng suy nghĩ sâu xa của mình và không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Sự hỗn loạn bao lấy Kris nhưng cậu gạt bỏ nó, quyết định bỏ đi ngủ sớm.

CHƯƠNG I:

S

au 7 năm ở Mỹ, tôi trở nên thực sự xinh đẹp và trưởng thành. Cô gái bé tí xíu và vụng về của ngày xưa nay đã thay đổi, theo một cách tốt hơn. Thật vậy, đã có cả tấn kẻ mê mẩn tôi nhưng điều đó chỉ khiến tôi khó chịu. Trên thực tế, tôi không làm bất cứ điều gì để khiến mình có được vẻ ngoài như hiện tại. Hãy nói là do tuổi dậy thì đã làm đi! Nhận được những lời khen ngợi vô tận, điều đó hẳn là tuyệt vời, nhưng nó cũng quá mệt mỏi. Ngay cả khi tôi cảm nhận được mức độ nổi tiếng của mình, sự khiêm tốn về bản thân cũng không xa rời tôi - quả là điều cực tốt! Cuối cùng tôi cũng trở về Hàn Quốc, quê hương mà tôi nhớ da diết. Tôi chọn mặc một chiếc mini dress màu vàng với băng đô màu hồng pastel trên đầu. Là loại dị ứng với những đôi giày cao gót, tôi phối hợp trang phục tuyệt vời kể trên với một đôi giày converse. Tôi cũng kéo theo một chiếc va li màu hồng. Có vẻ là hơi nữ tính nhưng đó là cách tôi thực hiện lời hứa với bản thân là phải bắt đầu chăm chút đến vẻ ngoài của mình. Trước đây, tôi chỉ là một kẻ không bận tâm về việc trông mình thế nào, có thể đi học mà không chải tóc, quấn áo luộm thuộm và thậm chí không bao giờ cảm thấy phiền với lũ rỉ mắt. Tôi có thể cảm nhận được cái nhìn của mọi người. Một chút khó chịu nhưng có thể họ nghĩ tôi là một nữ diễn viên dựa trên ngoại hình của tôi. Nhưng nếu chỉ vì tôi đã phát triển xinh đẹp hơn không có nghĩa là tôi muốn thay đổi những đặc điểm của của mình. Tôi đã giữ chúng cẩn thận trong 7 năm và không thể chờ đợi hơn nữa việc cho thấy “ông hoàng bắt nạt” Kris thấy điều đó. “Nói về Kris, phải nói gì về anh chàng này đây? Tôi tự hỏi cậu ta bây giờ trông thế nào. Chắc chắn vẫn là một thằng ngốc!”.


Tôi mỉm cười với ý nghĩ đó, Tôi nhớ cậu ta nhưng tôi sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó, nó giống như là tôi đã đánh mất ý tưởng chống lại cậu ta vậy. Tôi gọi một chiếc taxi và yêu cầu người lái xe chở đến khu phố cũ của mình. Đã được một khoảng thời gian rồi. Tôi thở dài, nhớ lại nhưng kỷ niệm với Kris, anh chàng ngốc nghếch chỉ thích trêu chọc và bắt nạt tôi. Chiếc taxi dừng lại, cuối cùng, tôi cũng nhìn thấy ngôi nhà cũ của mình. Tôi trả tiền taxi và đặt vali xuống cạnh một gốc cây.

“Chào mừng trở lại, Hana!” - Họ cười rạng rỡ. Tôi xúc động trước sự nhiệt tình của họ. Cha mẹ của Kris giống như cha mẹ thứ hai của tôi., Lớn lên cùng với họ vô cùng thú vị và họ cũng có mối quan hệ bền chặt với gia đình của tôi. “Ôi trời ơi! Nhìn vào con bé mà xem này! Xinh đẹp như mẹ vậy! Hai bác nghe ba cháu báo cháu sẽ trở lại, vì vậy, hai bác quyết định sang thăm cháu” - Bà Wu nói. Bà Wu vóng tay ôm tôi thật chăej. Bà Wu là một người phụ nữ xinh đẹp và tôi không thể chắc về độ tuổi thực sự của cô ấy. “Đây là một vài món hai bác đã nấu. Bác hi vọng cháu thích chúng” - Ông Wu đặt mấy hộp thức ăn lên bàn và vỗ vỗ nhẹ vài cái lên vai tôi, giống như một người cha vẫn thường làm. “Cảm ơn hai bác rất nhiều. Hai bác không phải...”

“Không sao đâu, cô gái trẻ. Hãy ăn thật ngon, được không? Cháu có thể đến nhà hai bác khi nào cháu thấy đói” - Bà Wu tặng tôi Tôi nhớ Kris nhưng không thừa nhận... một nụ cười và nói thêm: “Ngày mai cháu phải tới trường đúng không? Bác sẽ bảo Tôi trở về Hàn Quốc một mình vì cha mẹ Kris dẫn cháu đi một vòng trường. Thôi chào tôi vẫn còn phải bận bịu một vài việc cho cơ cháu yêu nhé!”. quan của họ ở New York. Tôi rút chìa khóa khỏi túi, tra chìa vào ổ. Một tiếng “cạch” và Tôi vẫy tay, chào tạm biệt hai người và tôi đẩy cửa bước vào. Tất cả mọi thứ đều gọn đóng cửa lại. “Mình sẽ học chung trường gàng, mọi đồ nội thất đều ở đúng nguyên vị với kris? Một lần nữa?” Tôi cười thầm. Tôi trí như thời điểm tôi rời đi. Tôi tới phòng của không thể chờ tới lúc gặp cậu ta và làm vài mình và dỡ đồ đạc ra. Tôi liếc nhìn cửa sổ trò vui vẻ với Kris. Nói cách khác, tôi sẽ trả phòng Kris và những kỷ niệm ùa về trong thù cậu ta, làm phiền cậu ta đến chết, giống tâm trí. “Thật tốt vì tôi đã trở lại và hãy đón như những gì Kris đã từng làm với tôi. nhận sự trả thù của tôi, Mr Kris”. Tôi mỉm cười và hình ảnh Kris với chiếc kính nerdy ngốc nghếch hiện lên trong đầu tôi. Nghe thấy tiếng chuông cửa, vội vàng xuống cầu thang và mở cửa, tôi ngạc nhiên nhìn thấy ông bà Wu với những hộp nhựa đựng thức ăn trên tay.


CHƯƠNG II

T

rưởng học lân cận khu phố, vì vậy, tôi quyết định đi bộ vui vẻ trong khi ngân nga một bài hát. Tôi nhìn thấy rất nhiều sinh viên đổ xô đi, rất gấp gáp và tôi theo sau họ. Cuối cùng tôi cũng dừng lại ở cổng trường và há hốc mồm như chưa bao giờ miệng mình mở to đến vậy. Mọi người đều trong trạng thái hỗn loạn. Họ chạy như thể đó là cuộc sống của mình. Tôi bị đám đông xô đẩy, chao đảo. Tôi muộn học. Tôi cố sức chạy và may mắn thay, tôi đã ở bên trong khuôn viên trường. Nhưng vấn đề là, tôi thực sự không biết nơi này là đâu và làm cách nào đến được văn phòng trường. Tôi nhìn thấy những cô gái chạy tới chỗ nào đó, la hét và la hét, tôi nhìn theo và nhận ra họ phát điên vì một nhóm các chàng trai. Trưng ra bộ mặt chán ghét, tôi quyết định đi tìm văn phòng theo bản năng. Tôi nhìn xung quanh và đi cho đến khi đụng phải vai của một người nào đó. Túi xách của tôi bay vèo đi và một ai đó đã hứng trọn nó. “Xin lỗi”. Chàng trai cúi đầu. Anh ta liếc nhìn tôi vài giây và nghiêng đầu, tiếp tục cắm cổ chạy theo hướng anh ta đang đi.

Anh ta đẹp trai và khoe cơ thể đẹp của mình trong một chiếc áo polo bó sát với 3 nút trên cùng mở. Có thể nói, đó là một thân hình hoàn hảo.

Một ạnh chàng đẹp trai với thân hình hoàn hảo xuất hiện...

“Đây có phải túi xách của bạn?” Chàng trai cười và cuối cùng, tôi cũng thoát khỏi sự “Bạn nên để ý nơi mình cần đến thì hơn” - mê đắm. Cứ như thế, anh ta cứ như thể đang Tôi lầm bầm và lắc đầu trước sự bất cẩn của trêu chọc tôi với một nụ cười siêu quyến rũ. anh chàng. Tôi nhớ ra túi của mình và tìm kiếm nó cho đến khi cảm thấy ai đó gõ nhẹ “À, phải. Cảm ơn anh!” - Tôi hồi hộp nói vào lưng mình. và quay lưng đi. Đây chỉ là ngày đầu tiên ở trường học và tôi đã mắc ngay vào một vài “Xin lỗi” - Giọng một chàng trai. Giọng tình huống. Tôi đoán mình đã muộn học mất anh ta khàn và tôi nghĩ đó là một anh chàng rồi. to béo, nhưng khi quay lại, đôi mắt tôi mở to bởi một chàng đẹp trai ngay trước mắt. Nóng “Bạn dễ thương thật!” - Chàng trai nói. Đôi quá! Tôi không thể không ngất đi! “Làm thế mắt của tôi mở rộng trước lời khen đột ngột. nào lại có thể có một ai đó vừa nóng bỏng lại Ró ràng anh ta là một người táo bạo “Nhưng như một thiên thần cùng lúc?”. Tôi cảm thấy bạn có vẻ ngốc?”. Anh ta nhướn mày như vô số hình trái tim quay quanh đầu mình. thể nghi ngờ sự tồn tại của tôi ở tại nơi này.


Trái tim của tôi trong giây lát ngừng đập, cố EXO? M?” - Bạn bật ra một tiếng cười rất gắng để hiểu những gì anh ta vừa nói. Một hợp hoàn cảnh. Sao ai đó lại có thể có một chàng trai hoàn hảo như vậy, nhưng các dây cái tên như vậy chứ? thần kinh của anh ta, có vẻ hoạt động không tốt lắm (!?!).. “Cái gì? Ng-ngu ngốc?” - Tôi cười hô hố và đảo mắt một cách mỉa mai. Anh ta chỉ vừa khen tôi vài phút trước, làm rung động trái tim tôi bởi vẻ đẹp trai để rồi nói rằng tôi là đồ ngốc. Một sự khởi đầu vô nghĩa với tôi. Tôi đã làm gì để anh ta nói như vậy? Tôi ngờ rằng có phải anh ta đang thể hiện một thái độ khó chịu bằng một biểu cảm vui tươi đến vậy. “Ừ. Ngốc nghếch. Thực tế là bạn đang đi trên con đường quý giá của chúng tôi, nơi chỉ dành riêng cho EXO M. Và bạn có biết hậu quá nếu các fans nữ thấy bạn ở đây? Hử?”. Anh chàng nghiêng người gần với tôi hơn “Hử?”. Anh ta nghiêng người một lần nữa và tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh ta có mùi như bạc hà. Trái tim tôi đập cuồng loạn vì hồi hộp. Anh ta ở rất gần và anh ta chỉ là một người lạ. Một người lạ hành động gần gũi khiến tôi khó xử. Cái nhếch mép cười của anh ta khiến tôi lo lắng vì nó quá đáng sợ. Giống như anh ta sẵn sàng cưỡng hiếp (!) tôi ở thời điểm đó vậy!

Tôi cười vào sự tự mãn của chàng đẹp trai...

“Dừng cười đi. Tôi sẽ không bị đánh lừa bởi vẻ ngoài xinh đẹp của bạn đâu, vì vậy, hãy rời đi, được chứ?” – Anh chàng lắc đầu thích thú. Anh ta nhìn trái, phải mình, cẩn thận để các fan nữ không nhìn thấy có một cô gái ở đây. Đó là một vấn đề lớn, nếu các fan nữ nhìn thấy một cô gái ở cùng với nhóm, những tin đồn vô căn cứ sẽ nổ ra. Tôi bật cười một lần nữa khi nghĩ về sự giáp mặt bất ngờ với anh chàng đẹp trai này. Hình ảnh văn phòng chợt xuất hiện trong đầu và tôi bắt đầu hoảng loạn. “Cái văn phòng ngu ngốc đó ở đâu chứ?” - Tôi ghi nhớ cái tên “Hậu quả? Hử?” tôi cũng nghiêng người EXO M một lần nữa và lắc đầu thú vị. gần hơn “Hử?” Va nghiêng người hơn nữa, bắt chước lại những gì anh ta đã làm. Tôi đã “Phát âm của từ đó khá tốt, giống như bị chọc tức trước sự tự mãn của anh ta. Và một hành tinh, một quán bar kẹo ngọt hay không có sự lựa chọn nào khác là phải chiến một thứ gì đó” - Bạn thì thầm - “Nhưng anh đấu. Tôi chỉ cảm thấy hơi tiếc khi hiện đang chàng ngốc đó, anh ta nghĩ mình là ai chứ? đứng quá gần anh ta. Hai người chỉ cách nhau Đây có phải là đất của nhà anh ta đâu. Gì 1 inch. Chỉ cần một trong hai di chuyển một chứ? Hậu quả nếu fan nữ nhìn thấy mình? chút thôi là môi của cả hai có thể chạm vào Và những tiếng “hử” trong khi nghiêng nhau, Anh chàng đầu hàng và nhanh chóng người đến gần mình hơn?”. Tôi bắt cước rời xa khỏi tôi. cách anh chàng nói chuyện và ngó nghiêng xung quanh để tìm văn phòng trường. Sau “Đối với thông tin mà bạn đưa ra, tôi thậm vài phút tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng đã tìm chí không biết EXO M là cái quái gì. Một ra nó. Giáo vụ đưa cho tôi các dụng cụ học cái tên lạ hoắc. Cái tên đó ở đâu ra chứ? tập cần thiết và dẫn tôi tới lớp học của mình.


“Cả lớp, trật tự! Chúng ta có sinh viên mới” – Giáo viên nói và mọi người bên dưới xì xầm. “Kim Hana, vào đi” – Giáo viên gọi bạn vào lớp học. Khi bạn bước vào, một vài gã trai đã mê mệt bạn. Và rõ ràng, những cô gái thì ghen tị. “Xin chào! Tôi là Kim Hana” – Bạn giới thiệu bản thân với một nụ cười tỏa nắng. “Kim… Hana?” – Mắt của chàng trai mở to ngạc nhiên, theo nghĩa đen, nó gần như sắp rớt ra vậy. Chàng trai hồi hộp. “Không thể như vậy được” – Chàng trai nghĩ. “Em có thể ngồi cạnh Kris Wu” – Giáo viên dẫn bạn tới trước một chiếc ghế trống. Nghe tới cái tên, bạn nhanh chóng liếc nhìn cái gã có tên Kris Wu mà giáo viên nhắc tới. “Không thể là Kris Wu mà mình biết phải không?”. Ngay lập tức, bạn nhận ra rằng, anh ta chính là thành viên của nhóm nhạc EXO M mà mình chạm trán cách đây ít phút. Tương tự như Kris, mắt bạn gần như sắp rời khỏi tròng.

Đó có phải là Kris Wu và Kim Hana mà họ từng biết? “Cậu!” – Cả hai trỏ ngón tay vào nhau với cái miệng há hốc. Bạn không thể tin vào mắt mình. Làm thế nào tên Kris siêu ngốc lại có thể trở nên nóng bỏng dường này?

Kris Wu từ một gã ngốc thành hotboy!



Untitled 3