Page 1

Số đặc biệt Cơ quan ngôn luận của K54 Báo chí truyền thông - ĐHKHXHNV - ĐHQGHN

Báo cái BC54 “làm cô giáo” K54“đổ bộ nhà đài”

Thời trang báo chí hát Báo lớp tiếp lửa yêu nghề

Số 5

20-11-2010

Lưu hành nội bộ


TRONG SỐ NÀY

TIN TỨC

3. CHIA TAY NGÂN

3. CÂU LẠC BỘ NHỮNG NGƯỜI YÊU TRUYỀN HÌNH TUYỂN THÀNH VIÊN

LỜI TÒA SOẠN Tháng 11 đem đến cho Hà Nội những ngày đầu đông lạnh se sắt, xao xác, vội vàng. Và cũng lại là tháng 11 đem đến cho sinh viên trường ĐH KHXH & NV những ngày kỉ niệm lớn: kỉ niệm 65 năm thành lập trường; chào mừng tuổi 20 của mái nhà chung BC – TT và tháng 11 còn đem đến một ngày lễ trọng đại. Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11.

3. TRIỂN LÃM ẢNH MÙA THU

3. MÀN HÓA THÂN ĐIỆU NGHỆ

THỰC TẾ

4-5. K54 ĐỔ BỘ NHÀ ĐÀI.

CHÂN DUNG

6. GẶP GỠ NHÀ BÁO ĐỒNG MẠNH HÙNG

NHÂN VẬT

7. CÔ GIÁO ĐA CHUYÊN MÔN >>> ( TÔ HẢI PHƯƠNG )

8. NGƯỜI ĐẸP TIỀN TỆ ..... >>> ( TRẦN HỒNG THÚY )

9. CÔ GIÁO VỚI NỤ CƯỜI LUÔN NỞ TRÊN MÔI >>> ( DƯƠNG OANH)

BÁO CHÍ HÁT

10-11. BÁO CHÍ HÁT 3 2 1 LÊN SÓNG.

CHIA SẺ

12-13. BÁO LỚP - TIẾP LỬA YÊU NGHỀ !

MỘT CHUYẾN ĐI

14-15. CHUYẾN ĐI ĐẦU TIÊN

THƠ -BLOG

16. THẦY DẠY CON LÀM BÁO

16. LŨ ƠI, ĐỪNG VỀ NỮA!

17. HÀ NỘI NHỮNG MÙA LẠNH

TỔ CHỨC NỘI DUNG

TRUYỆN NGẮN

THỌ PHƯỚC

18-19. NẮNG... GIÓ VÀ MỘT CƠN MƯA!

THỂ THAO

19. TỔNG KẾT GIẢI TIỀN BÁO CHÍ MỞ RỘNG.

PHONG CÁCH

20. THỜI TRANG BÁO CHÍ HÁT 3 >>> ( BC54 )

2 - Phóng bút

Không hề lạnh giá! Phóng bút số này mang đến cho bạn hơi ấm của sự sẻ chia. Lật giở từng trang Phóng bút số 5 tưởng chừng như ta đang được ngồi bên bạn bè trên một góc phố Hà Nội đầy gió, để chia sẻ với nhau sự ấm áp của tình thân, chia sẻ với nhau những tâm tư, tình cảm, những trăn trở, nỗi niềm. Xen vào đó là những câu chuyện của bạn bè ta, kể về những cái mà họ đã và đang làm khiến ta phải ngỡ ngàng. Đọc Phóng bút, thật vui khi nhận ra rằng mình hiểu bạn mình hơn! Nhân ngày hiến chương những người thầy 20/11, Phóng bút xin được gửi tới những thầy cô yêu giáo kính yêu đang ngày ngày đứng trên bục giảng lời cảm ơn và lời chúc tốt đẹp nhất. Chúng em mãi là những học trò của thầy cô, luôn cần lắm sự dạy dỗ của thầy cô. Phóng bút số 5 cũng đánh dấu một năm ra đời tờ báo lớp. Tuy còn nhiều thiếu xót và chưa hẳn đã đáp ứng được yêu cầu của bạn đọc nhưng BBT Phóng bút hy vọng rằng, với sự ủng hộ của đông đảo các bạn sinh viên k54 BC - TT , tờ báo lớp sẽ ngày một hoàn thiện hơn, xứng đáng với sự kì vọng của gia đình BC 54. Mong muốn tiếp tục nhận được sự góp ý và cộng tác của các bạn! Thân mến! BBT

CHỊU TRÁCH NHIỆM Th. S NGUYỄN THU GIANG

VŨ ĐÀO THIẾT KẾ VÀ TRÌNH BÀY VŨ THÀNH THIỀU QUỲNH HỒ MƯỜI EMAIL: phongbut.bc54@gmail.com PHÁT HÀNH NGÀY 20 HÀNG THÁNG


TIN TỨC

Chia tay “Play” Ngân!

C

hiều thứ hai, ngày 15/11/2010, tại phòng G205, “Play” Ngân đã đến lớp, chính thức nói lời chia tay “chuồng báo K54”. Trong không khí đầm ấm, ngậm ngùi, Ngân “chơi” đã tặng lớp một món quà kỉ niệm có ý nghĩa hết sức lớn lao. Nó thể hiện tầm vóc của những cái loa phát thanh của lớp. Đó là một chiếc loa cầm tay. Thay

Đ

mặt tập thể lớp. Thành lớp trưởng đã vui vẻ nhận món quà này. Để đáp lại, các cá nhân và tập thể lớp cũng đã dành tặng Ngân nhiều tiết mục văn nghệ “cây nhà lá vườn”đặc sắc, mang đậm màu sắc “báo chí” để Ngân mãi nhớ về lớp. Buổi chia tay kết thúc bằng những cái ôm nồng ấm, những cái xiết tay đầy xúc động mà “các con báo

chuồng k54” dành tặng Ngân. Chúc Ngân lên đường may mắn và đạt được thật nhiều thành công nơi nước Nga xa xôi. (PV)

CÂU LẠC BỘ NHỮNG NGƯỜI YÊU TRUYỀN HÌNH TUYỂN MC

ược thành lập dưới sự gợi ý của chị Bùi Thu Thuỷ, Phó trưởng ban Thể thao - Giải trí – Thông tin kinh tế VTV3 Đài THVN trong buổi đi tham quan đài TH và giao lưu với các cựu sinh viên, sáng thứ Sáu, ngày 19/11/2010, tại giảng đường C107 trường ĐH KHXH & NV đã diễn ra vòng loại thử MC của CLB những

người yêu Truyền hình_k54 BC - TT, ngắn gọn, và gây được ấn tượng tốt. do bạn Đỗ Thị Lan làm nhóm trưởng. Kết quả cuối cùng sẽ được công bố Buổi test thử có sự góp mặt của chị chính thức sau ít ngày. (Oanh oanh) Vũ Thanh Hường –Phó trưởng phòng Showgame I, ban Thể thao – Giải trí và thông tin kinh tế, VTV3, Đài THVN cùng 13 bạn tham gia thử giọng. Nhìn chung các thí sinh của chúng ta đều rất tự tin vào chính mình, nói lưu loát,

T

Đây là một hoạt động bổ ích, thiết thực, đáp ứng nhu cầu trao đổi thông tin giữa những người yêu nghệ thuật nhiếp ảnh. (Nguyễn Thắm)

Triển lãm đã trưng bày nhiều tác phẩm hội hoạ đậm chất nghệ thuật thuộc nhiều đề tài khác nhau: từ đời thường, đến Nghìn năm Thăng Long, Lễ hội…

ối ngày 11/11/2010, tại hội thi Tiếng hát cán bộ - sinh viên trường ĐH KHXH & NV đã ghi nhận sự hoá thân tài tình của những diễn viên tài năng đến từ lớp K54 BC – TT trong phần phụ hoạ cho tiết mục Hoạt cảnh Phố cổ. Đầu tiên phải để đến “diễn viên” Nga “xà beng”. Vốn đã thể hiện rất thành công vai mẹ Đốp trong đêm BCH3, lần này, cô cũng đã thể hiện thành công “cái thần thái” của

rong hai ngày 12, 13/ 11/2010, tại khuôn viên nhà G trường ĐH KHXH & NV đã diễn ra triển lãm “Ảnh mùa thu” do nhóm Nhiếp ảnh gia Hà Nội kết hợp với Đoàn thanh niên – Hội sinh viên trường tổ chức. Triển lãm nằm trong chuỗi những ngày kỉ niệm 65 năm thành lập trường ĐH KHXH & NV. Tham dự triển lãm có Đại đức Thích Thanh Phương và đông đảo các nhiếp ảnh gia cũng như các thầy cô, các bạn sinh viên trong trường cũng như các trường bạn.

T

một người phụ nữ vất vả, tần tảo với mủng bánh mì trên đầu đi bán dạo nơi phố phường Hà Nội. Trong khi cặp đôi “Hà Tâm – Thuý Quỳnh” được đóng cặp đẹp đẽ đi lại trên sân khấu thì “Gấu ngơ” (Mai Quyên) lại vào vai một cô thôn nữ mặc áo nâu gụ - yếm đào với rổ hoa trên tay, đon đả mời khách. Với mật độ các chương trình biểu diễn dày đặc như hiện nay thì có lẽ nhưng diễn viên lớp k54 BC - TT chúng ta sẽ chẳng mấy mà thành danh! (PV)

Phóng bút - 3


THỰC TẾ

K54 BÁO CHÍ TRUYỀN THÔNG “ ĐỔ BỘ NHÀ ĐÀI” Chiều ngày 16/11/2010, lớp K54 bắt đầu chụp ảnh kỉ niệm để nhớ về lần BC – TT, trường ĐH KHXH & đầu tiên được tham quan ĐTH. NV có buổi tham quan ĐTHVN và giao lưu, trò chuyện với các Sau khi tham quan hết một vòng “nhà anh chị cựu sinh viên đang làm đài”, cả lớp tập hợp trên phòng họp của việc và đạt được nhiều thành công phòng Trò chơi truyền hình. Tại đây, tại ĐTHVN. Buổi tham quan gồm sinh viên lớp K54 BC - TT được găp có 2 phần: phần 1 tham quan đài; gỡ với chị Thu Thuỷ, Phó trưởng ban phần 2 giao lưu với các cựu sinh Thể thao – giải trí – thông tin – Kinh tế VTV3; chị Thanh Hường, Trưởng viên. KHÁM PHÁ TRƯỜNG QUAY. Dưới sự hướng dẫn của chị Vũ Thanh Hường, cả đoàn được tham quan một lượt các trường quay lớn của ĐTH: trường quay S1, S9, S10_nơi chuyên ghi hình các chương trình truyền hình quen thuộc phát trên các kênh sóng của ĐTHVN. Dường như mọi thứ trong trường quay đều mới lạ đối với các sinh viên lớp K54 BC – TT. Từ sân khấu, máy quay, xe màu, cần quay, ghế khán giả, phòng kĩ thuật, hệ thống đèn…tất cả đều tạo cho các bạn sinh viên một cảm giác hết sức thích thú. Sau màn giới thiệu về các trang thiết bị trong trường quay, các bạn sinh viên

Phóng bút - 4

phòng Trò chơi truyền hình I; chị Bạch Dương, trưởng phòng VTV6 và BTV Minh Vũ. Buổi giao lưu diễn ra với không khí khá sôi nổi và cởi mở. Các anh chị cựu sinh viên đã chia sẻ rất nhiều kinh nghiệm của mình về nghề báo, định hướng và đưa ra những lời khuyên cho các bạn sinh viên. TIẾNG ANH - QUAN TRỌNG HÀNG ĐẦU.

Đây là sự khẳng định của cả 4 anh chị cựu sinh viên nếu như bạn muốn theo ngành truyền hình. Tiếng Anh không chỉ là ngôn ngữ mà các bạn sử dụng để giao tiếp bên ngoài mà nó còn là một phương tiện hiệu quả để bạn có

thể tiếp xúc với nguồn tri thức lớn lao của nhân loại. Báo chí Việt Nam và nhất là Truyền hình, còn rất non trẻ so với Truyền hình thế giới. Chính vì thế mà những tài liệu của nước ngoài nói về loại hình báo chí này rất nhiều còn tài liệu trong nước thì rất hạn chế. Chính bởi vậy, nếu không đọc được các tài liệu nước ngoài thì bạn sẽ dễ dàng bị tụt hậu so với những người khác ở phương diện làm nghề. “Học ngoại ngữ là một việc làm rất khó khăn. Tuy nhiên khó không có nghĩa là không làm được. Mình phải tự xác định cho mình mục tiêu học tập, cái sau phải cao hơn cái trước để có thêm sự quyết tâm. Học Tiếng anh phải biết kiên định và nhẫn nại mới mong học được. Học đến khi nào mà ngủ mơ ta cũng thấy ta nói Tiếng Anh thì có nghĩa là chúng ta thực sự học được Tiếng Anh.”_chị Thu Thuỷ chia sẻ. SINH VIÊN BÁO CHÍ NHÂN VĂN CÒN THIẾU CHỦ ĐỘNG. Là một người rất tâm huyết với khoa, chị Thanh Hường đã nhận xét một


THỰC TẾ

cách thẳng thắn rằng so với sinh viên chuyên ngành BC ở các trường khác thì sinh viên khoa chúng ta vẫn còn rất thiếu sự năng động và nhạy bén. Chị tâm sự: “ Với những sinh viên khoá đầu tiên như bọn chị, ngay từ năm đầu, việc tham gia viết bài cộng tác cho các báo đã trở thành hết sức quen thuộc. Và đôi khi, bài không được đăng đâu nhưng mà cũng từ đó, mình rút ra được bài học rằng lí do vì sao bài của chúng ta không được đăng và lần sau chúng ta phải viết như thế nào để từ đó mới nâng cao được khả năng nhận biết và phản ánh vấn đề. Nếu như sinh viên chỉ biết ngồi đó than thân trách phận, lấy lí do về cơ sở vật chất học tập thiếu thốn thì đó chỉ là nguỵ biện, là sự cố chấp, lấy cớ mà thôi.” Cũng có cùng ý kiến với chị Hường, chị Bạch Dương nói: “Cơ hội không bao giờ tự tìm đến chúng ta mà cái quan trọng là mình phải bắt mình tự tìm cơ hội cho mình. Việc làm việc trong ĐTH tưởng như rất khó nhưng thực ra lại không hề khó. Công việc truyền hình rất bận rộn và nếu bạn không thể hiện mình là ai, mình làm được những gì thì chắc chắn bạn sẽ bị lãng quên và bị loại bỏ. Bạn có thể bắt đầu cộng tác với ngành truyền hình bằng cách làm khán giả của chương trình, xem và nhận xét những ưu khuyết điểm của nó một cách xác đáng, như thế thôi nhưng nó sẽ giúp bạn có một cái nhìn toàn diện về một chương trình cụ thể, nhìn ra ưu, khuyết điểm có nghĩa là bạn đã biết cách để sản xuất một chương trình truyền hình và với cách đó, bạn sẽ dần nhận được sự ghi nhận của ekip sản xuất. Chỉ đơn giản vậy thôi nhưng nhiều khi, sinh viên chúng ta vẫn bỏ quên, vẫn mơ mộng những gì cao xa quá mà nghĩ chung chung, thiếu tính

thực tế.” Có thể nói, đây là một nhận xét rất chính xác về tình trạng hiện nay của hầu hết sinh viên BC - TT trường ĐH KHXH & NV. Nó chính là một rào cản lớn của sinh viên Báo chí Nhân văn chúng ta. PHẢI TẬP CHO MÌNH CÁCH GHI NHỚ. Được mệnh danh là “Cuốn bách khoa toàn thư” của VTV3, anh Minh Vũ luôn là người được các anh chị trong ban tìm đến mỗi khi gặp bất kì khúc mắc gì chưa tìm ra được cách giải đáp. Anh là người chịu trách nhiệm chính trong việc đưa ra các bộ câu hỏi cho các chương trình truyền hình mang tính trí tuệ như: Đường lên đỉnh Olympia, Ai là triệu phú, Đấu trường 100…Bí quyết để có được sự uyên bác đó chính là việc nhờ việc đọc. Anh Minh Vũ chia sẻ rằng anh rất thích đọc sách và đọc báo giấy. Dù hiện giờ báo mạng được sử dụng rất rộng rãi nhưng anh vẫn thích cái cảm giác được cầm trên tay quyển sách hay quyển báo. Theo anh đọc như thế sẽ dễ nhớ hơn đọc trên mạng. Thêm nữa, anh còn tập cho mình cách ghi nhớ, “rất hạn chế tra Google!” Chị Thanh Hường còn tiết lộ thêm là vào nhà anh Minh Vũ sẽ thấy sách nhiều hơn tất cả! TÂM HUYẾT VỚI KHOA. Là những cựu sinh viên của khoa đã thành danh, các anh chị rất hiểu những ưu và khuyết điểm của sinh viên Báo chí và tận tình chia sẻ những kinh nghiệm nghề nghiệp của mình với lớp. Cũng trên tinh thần ấy, một CLB “Những người yêu Truyền hình”đã được thành lập dưới sự gợi ý của chị Thu Thuỷ. Chị Bạch Dương hứa

sẽ mời lớp đến dự một chương trình truyền hình của VTV6 và sau buổi đó sẽ giải đáp mọi thắc mắc của các bạn sinh viên về việc sản xuất một chương trình truyền hình. Với lời hứa sẽ tạo điều kiện để sinh viên khoa BC - TT có nhiều cơ hội cọ sát với nghành Truyền hình hơn và lời hẹn gặp lại từ các anh chị cựu sinh viên đã giúp cho buổi tham quan, giao lưu tại ĐTH kết thúc trong không khí rộn rã. Sẽ phải phấn đấu nhiều hơn, thấy có tương lai hơn chính là điều mà hầu hết các thành viên K54 BC - TT cảm thấy sau chuyến đi này. Ngọc Miss nói: “Sau những gì mà các anh chị Cựu sinh viên chia sẻ, mình cảm thấy có động lực để phấn đấu hơn, sẽ không để cỗ máy thời gian của mình ì chệ như trước nữa bởi thực sự, mình còn rất nhiều cái phải học.” Hải Phương: “Mình cảm thấy ngành Truyền hình không còn quá xa vời như trước nữa và mình tin rằng buổi nói chuyện ngày hôm nay sẽ đánh một dấu mốc làm thay đổi cuộc đời rất nhiều người, trong đó có mình!” Nhung: “Từ trước đến giờ mình luôn tin rằng mình là người may mắn và rằng cơ hội sẽ tự đến với mình. Tuy nhiên bây giờ mình biết rằng mình phải chủ động hơn, mình muốn đi để chứng tỏ cho mọi người thấy khả năng của mình.”

Bí già.

Phóng bút - 5


CHÂN DUNG DẪN CHƯƠNG TRÌNH PHÁT THANH:

CÔNG VIỆC ĐÒI HỎI SỰ SÁNG TẠO

Chiều ngày 26-10-2010, tại giảng đường A-B 402, K54 Báo chí và Truyền thông đã có một buổi giao lưu, trao đổi với nhà báo Đồng Mạnh Hùng – phó giám đốc Hệ Thời sự - Chính trị tổng hợp VOV1 – Đài Tiếng nói Việt Nam về vấn đề sản xuất chương trình phát thanh. Những chia sẻ của nhà báo Đồng Mạnh Hùng đã giúp cho mỗi chúng ta hình dung rõ hơn về nghề báo và đặc biệt là những người làm báo phát thanh. NHÀ BÁO: “4 TRONG 1”. Là người đã gắn bó với nghề báo gần hai mươi năm, đã từng trải qua nhiều thách thức của nghề nghiệp, đã từng dấn mình vào những miền lũ dữ để đưa tin về Đài, hay những bài phóng sự điều tra hấp dẫn và giá trị, anh chia sẻ: “Với sự đa phương tiện của các cơ quan truyền thông, mỗi người làm báo cần phải trở thành một nhà báo ‘4 trong 1’, tức là anh phải vừa có thể cầm máy ghi âm đưa tin về báo phát thanh, vừa có thể cầm camera để quay video cho báo hình và viết tin bài, chụp ảnh để gửi về cho báo in, báo điện tử”. Trích dẫn ý kiến của nhà báo Trần Hà Bá – phóng viên cơ quan thường trú Đài Tiếng nói Việt Nam tại TP. Hồ Chí Minh, nhà báo Đồng Mạnh Hùng cũng cho rằng: “Hoàn toàn không có sự mâu thuẫn giữa việc chuyên sâu cho một loại hình nhưng vẫn thành thạo nhiều loại hình báo chí khác. Suy cho cùng thì bản chất của tin tức và các thể loại báo chí dù là phát thanh, truyền hình, báo in hay báo điện tử đều giống nhau. Chỉ có cách tiếp cận vấn đề và hình thức thể hiện là khác nhau mà thôi... Công chúng không hề thấy có ý tưởng lặp lại của cùng một tác giả bởi chúng đã được làm ra bởi một nhà báo đã đủ độ “tích hợp” của các loại hình báo chí. Hơn nữa, người xem, người nghe còn có dịp so sánh độ đậm nhạt, sắc

Phóng bút - 6

trình. Hình thức phát thanh mở, tương tác và tích hợp đang là xu hướng của phát thanh trong tương lai.

màu và góc tiếp cận sự kiện của cùng một tác giả thông qua các loại hình báo chí”. SẢN XUẤT CHƯƠNG TRÌNH PHÁT THANH: MỘT Ê KÍP KHÔNG THỂ TÁCH RỜI. Để tạo ra một chương trình phát thanh đem đến cho thính giả đòi hỏi những người làm báo phát thanh phải biết liên kết với nhau, hợp tác một cách chặt chẽ. Từ ban Biên tập, ban Thư kí đến ban Quảng cáo đều phải có sự trao đổi, khớp nối với nhau để làm nên một chương trình phát thanh hoàn hảo đưa đến khán giả. Mô hình bàn 4 chân chính là hình ảnh của một Đài phát thanh. Ở đó các yếu tố: Biên tập – Kĩ thuật, Quảng cáo, Thính giả và Thương hiệu chính là 4 chân của cái bàn phát thanh đó. Ngoài ra, mỗi một chương trình phát thanh để thu hút sự theo dõi của thính giả, cần chú ý đến “thính giả đích” của mình. Một vài ví dụ rất dí dỏm và sinh động của nhà báo về một nhóm đối tượng là những người trên cùng một chiếc xe ô tô, một nhóm sinh viên, các em mẫu giáo, v.v… đã giúp cho mỗi người phần nào hiểu được mình cần làm những cái gì cho chương trình phát thanh của mình. Phản hồi (Feedback) luôn là cái mà các chương trình phát thanh cần quan tâm. Phản hồi tốt hay xấu phụ thuộc vào tính định hướng “thính giả đích” của chương

Trả lời câu hỏi của một số bạn trong lớp “muốn làm một người dẫn chương trình phát thanh tốt cần phải có những kỹ năng gì?”, nhà báo Đồng mạnh Hùng chia sẻ: “Bài học đầu tiên của tôi khi bước vào nghề là: Muốn trở thành người dẫn chương trình phát thanh thì trước hết phải có giọng nói phù hợp, có sự nhanh nhẹn, có sự ủng hộ và giúp đỡ của đồng nghiệp và sự cổ vũ của thính giả”. Phải có một giọng nói chuẩn xác, phát âm đúng cao độ, tròn vành, rõ tiếng luôn là yêu cầu tối thượng của phát thanh. Báo chí nói chung và đặc biệt là báo phát thanh rất cần đến sự sáng tạo. Dù làm cho một chương trình thời sự, talk show, bình luận, tạp kỹ, giao lưu… thì vẫn đòi hỏi ở người dẫn chương trình phát thanh yếu tố sáng tạo ấy. “Muốn sáng tạo, người dẫn chương trình không chỉ rèn luyện về giọng nói mà phải luôn trau dồi kiến thức, học hỏi đồng nghiệp và đặc biệt phải tạo được sợi dây liên hệ chặt chẽ với các thính giả của mình. Hãy biết quý những lời động viên của thính giả, nhưng phải biết coi trọng những lời phê bình, góp ý của họ.” Hà Phong.


NHÂN VẬT “Khi chúng ta làm bất cứ việc gì, Anh, Hoá học, mình đều dạy các em nên xuất phát từ đáy lòng. Đừng cả. Kỉ niệm mà mình nhớ nhất trong hùa theo phong trào hay tham gia chuỗi thời gian dạy các em chính là việc… “lì xì”. Hic, tết lì xì… mỏi cả tay vì mục đích vụ lợi nào đó. Như (lì xì ý chứ không phải là được nhận thế sẽ nhanh nản lòng. Căn bản đâu nhá!). Vui nhất là 20/11 xem báo là mình sức nhỏ làm việc nhỏ, tường mà các em ấy tự làm, tự trang đừng chỉ quan tâm đến các hoạt động vĩ mô to lớn mà thực ra ngay bên cạnh chúng ta cũng có rất nhiều người đang cần sự giúp đỡ của ta.”

Hải Phương: Những trẻ em đó giờ đã có trung tâm bảo trợ trẻ em cơ nhỡ giúp đỡ nên cũng không cần đến mình nữa. Thú thật mình không tiếc bởi như vậy thì các em ấy mới có môi trường tốt hơn để bước vào một cuộc sống mới. Cứ học với mình mãi thì mình hết trình mất.:)). Nhưng mà nhiều lúc nhớ các em ấy kinh khủng!

Cô giáo...

Pv: Là một người khá bận rộn và lại có một vóc dáng khá “tiểu thư”, ít ai nghĩ rằng bạn lại giành thời gian để dạy học cho những trẻ em đường phố. Bạn có thể chia sẻ cho mọi người biết về công việc này được chứ?

đa chuyên môn

Hải Phương: Từ nhỏ mình đã theo bố tham gia vào các hoạt động từ thiện của mái ấm tình thương 195 nên chắc là bị ảnh hưởng từ gen của bố. Mình cũng yêu thích việc giúp đỡ người khác, nhất là những trẻ em có số phận không may. Đó là lý do để mình đến và dạy học miễn phí cho các em nhỏ lang thang, không có điều kiện để đến trường. Pv: Bạn gắn bó với công việc đó trong thời gian bao lâu? Hải Phương: Mình bắt đầu dạy học cho các em nhỏ đó từ cuối năm lớp 11 đến khi vào Đại học, vì bận quá, mình không có thời gian để dạy các em nữa. Nhưng ngần ấy thời gian cũng dài đấy chứ nhỉ! ^-^. Pv: Trong thời gian đi dạy học ấy, bạn dạy môn gì và kỉ niệm nào làm bạn nhớ nhất về lớp học đó? Hải Phương: Mình là một cô giáo đa chuyên môn! Từ Toán, Văn, đến Tiếng

trí. Tuy đơn sơ, có sai lỗi chính tả (hơi đau lòng) nhưng rất chân thành. Lúc đó thực sự mình mới hiểu nghề giáo thiêng liêng như thế nào.

Pv: Bạn có nghĩ rằng sinh viên bọn mình nên tham gia vào các hoạt động xã hội như thế này không? Hải Phương: Tất nhiên rồi, mình nghĩ rằng các hoạt động xã hội như thế rất có lợi cho thế hệ trẻ chúng ta, nhất là những sinh viên báo chí. Bạn sẽ có thêm nhiều những trải nghiệm, những cảm nhận về cuộc sống ngoài đời thật, sẽ có thêm nhiều kinh nghiệm sống hơn. Mình nghĩ rằng khi chúng ta làm bất cứ việc gì, nên xuất phát từ đáy lòng. Đừng hùa theo phong trào hay tham gia vì mục đích vụ lợi nào đó. Như thế sẽ nhanh nản lòng. Căn bản là mình sức nhỏ làm việc nhỏ, đừng chỉ quan tâm đến các hoạt động vĩ mô to lớn mà thực ra ngay bên cạnh chúng ta cũng có rất nhiều người đang cần sự giúp đỡ của ta.

Pv: Cảm ơn Phương về buổi nói chuyện hôm nay. Chúc Phương ngày càng thành công trên con đường mình đã chọn và tham gia nhiều hoạt động xã hội bổ ích như thế này.

Xuân “tóc đỏ”.

Pv: Hiện giờ bạn đã không đi dạy học cho các em nhỏ lang thang nữa. Bạn có điều gì phải tiếc về quãng thời gian đó không?

Phóng bút - 7


NHÂN VẬT

“NGƯỜI ĐẸP TIỀN TỆ” VÀ NHỮNG HỌC TRÒ KHIẾM THÍNH!... Pv: Trong suốt quá trình dạy học đó, điều gì làm bạn nhận thấy là còn chưa làm được?

Pv: Chào Thúy, được biết là bạn đã từng tham gia dạy học cho các em bị khiếm thính bạn có thể kể lại một chút về kỉ niệm đấy được không?

Thuý: Một điều tớ cảm thấy thú vị và

Thúy: Đó là kì nghỉ hè của lớp 10, cô giáo chủ nhiệm của tớ có lời ngỏ với cả lớp đi giúp đỡ các em nhỏ bị nặng tai. Cô muốn cả lớp tiếp xúc, làm quen với các em để bọn tớ có thể hiểu và thông cảm cho các em, và từ đó cũng rèn luyện bản thân mình trong thời gian nghỉ hè.

Họ và tên: Trần Hồng Thúy

Pv: Trong suốt quá trình dạy các em bị khiếm thính như thế, Thúy có cảm nhận gì về các em ? Thúy: Thời gian đầu, tớ nhận thấy là các em ấy rất bướng và không nghe lời cho lắm. Muốn các em ngoan ngoãn thì phải thể hiện sự gần gũi và thân mật một cách chân thành để các em cảm thấy mình được quan tâm chia sẻ và được yêu thương thực sự. Sau cả một quá trình ở bên cạnh các em, dạy dỗ và tiếp xúc nhiều với các em thì thấy các em rất dễ thương, cũng thông minh và có nhiều năng khiếu nữa. Pv: Điều gì làm bạn nhớ nhất về quãng thời gian dạy học đó?

Phóng bút - 8

Ngày sinh: 23-7-1991 Sở thích: dance, học Tiếng anh. Biệt danh: Thúy “pic”, “người đẹp tiền tệ”.

Thuý: Phải thừa nhận một điều rằng trong một tháng học tập với bọn tớ các em ấy không thể tiến bộ được về mặt kiến thức, vì khách quan mà nói thì bọn tớ không có nghiệp vụ sư phạm hay đủ trình độ để truyền đạt hiệu quả cho các em. Thời gian một tháng cũng quá ít để bọn tớ có thể làm nên điều gì. Nhưng quan trọng hơn cả là bọn tớ đã giúp các em bớt tự ti, mặc cảm trong cuộc sống. .Người ta nói niềm vui mà được chia sẻ thì sẽ nhân đôi, mà nỗi buồn được chia sẻ thì sẽ vơi đi một nửa. Chúng tớ thực sự muốn san sẻ cùng các em và cả bố mẹ của các em nữa. Pv: Qua quãng thời gian ngắn ngủi làm “cô giáo” ấy, bạn rút ra được điều gì cho bản thân mình? Thuý: Quãng thời gian đó đã dạy cho mình rằng khi chúng ta còn trẻ hãy sống và cảm nhận mọi thứ xung quanh mình bằng tình thương, hãy biết san sẻ khi biết rằng mình may mắn hơn nhiều người khác. Bây giờ mình vẫn tiếp tục dạy tiếng anh cho một em nữa, coi như là để trải nghiệm thêm cảm giác của người lái đò.(hihi ^^) Pv: Xin cảm ơn Thúy. Chúc Thúy luôn mạnh khỏe và học tập tốt.

khó quên nhất là sự đoàn kết của cả lớp. Vì trong quá trình dạy học, cả lớp chia thành 4 nhóm và phân công dạy theo buổi. Sau lần đấy bọn tớ đã xích lại gần nhau hơn và cũng hiểu hơn về công việc đầy vất vả của những người thầy, người cô đang ngày ngày dạy dỗ mình. Tớ nhớ nhất là lần đầu tiên đi dạy có cả bố mẹ các em ở dưới xem. Lúc đấy tớ cảm thấy rất run. Bây giờ nhớ lại mà vẫn còn thấy hồi hộp khó tả!

Lê Hiền.


NHÂN VẬT

Là một trong những thành viên gắn bó với các lớp dạy tình nguyện cho trẻ em câm điếc được gần một năm, Dương Kiều Oanh, thành viên lớp K54 BC - TT đã có nhiều những trải nghiệm thú vị về công việc đặc biệt này.

Chính nụ cười ấy đã trở thành động lực khích lệ mình tiến lên và đến với các em.” “Có đi dạy như thế này mình mới biết các thầy cô của ta vất vả như thế nào. Đặc biệt là đối với những cô giáo dạy trẻ em khiếm thính, ngoài việc học ngôn ngữ kí hiệu, điều cần nhất chính là sự kiên nhẫn và nụ cười ấm áp luôn nở trên môi.”_Oanh cười.

“GẶP VÀ THƯƠNG” ! Kiều Oanh tâm sự: “Lúc trước nghe nói đến lớp học đặc biệt này mình chỉ cảm thấy tò mò và muốn đến xem cụ thể như thế nào. Vậy nhưng khi tận mắt chứng kiến hình ảnh đầy yêu thương giữa cô và trò lớp câm điếc biểu diễn bài Tôi yêu Việt Nam bằng ngôn ngữ cơ thể tại nhà hát Thiếu nhi thành phố, nhìn các em say sưa, mình thật sự xúc động và yêu thương các em thật sự chứ không phải là sự thương hại. Mình quyết định sẽ trở thành “cô giáo” của các em.” Nghĩ là làm, Oanh đăng kí tham gia CLB Ngôn ngữ kí hiệu (CLB chuyên tổ chức các hoạt động dạy tình nguyện cho trẻ câm điếc. “CÁI CHỮ” ĐẶC BIỆT Học sinh của Oanh là những em nhỏ đặc biệt. Vì thế cái cách mà Oanh cùng các bạn trong đội đem “cái chữ” tới các em học sinh ấy cũng đặc biệt không kém. Đó là ngôn ngữ kí hiệu. Việc học và sử dụng loại ngôn ngữ ấy đã khó, việc dạy các em nhỏ ấy học lại khó hơn rất nhiều. Hầu hết các em đều mất khả năng nói và nghe nên việc giao tiếp rất khó khăn. Hơn thế nữa, vì mặc cảm nên các em rất nhút nhát, trầm tính. Oanh chia sẻ: “Để giao tiếp thông thường với các em đã khó, việc dạy các em học và tham gia các hoạt động trên lớp lại càng khó hơn.” Oanh hào hứng: “bọn mình thường xuyên tổ chức các trò chơi, các buổi liên hoan văn nghệ vui nhộn cho các em. Trong đó phải kể đến là ‘Đêm hội

Sơn Tùng

Họ tên: Dương Kiều Oanh. Ngày sinh: 20/2/1991. Quê quán: Phú Thọ Nick name: Oanhoanh. trăng rằm’ được CLB của mình tổ chức tại trường câm điếc và quả thật là thành công ngoài mong đợi. Các em đã tham gia chương trình rất nhiệt tình.”

Danh ngôn Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên.” Gôlôbôlin

“CÔ GIÁO “KIỀU OANH Nhắc lại những kỉ niệm về khoảng thời gian đầu đi dạy, Oanh chia sẻ: “mình nhớ mãi cái lần đầu tiên ‘ra mắt’ học trò. Cách giao tiếp bằng ngôn ngữ kí hiệu thì chưa vững, lại đứng trước một lớp đông học trò, mình thật sự lúng túng và run nữa. Đang lúc ấy, có một bàn tay vỗ nhẹ vào vai mình. Lúc quay đầu lại, mình bắt gặp nụ cười rất hồn nhiên của một em nhỏ khiếm thính ra làm quen. “Trò” ra làm quen với “cô”!

“Nhà giáo không phải là người nhồi nhét kiến thức mà đó là công việc của người khơi dậy ngọn lửa cho tâm hồn.” Uyliam Batơ Dit

Phóng bút - 9


BÁO CHÍ HÁT

Với hai tháng chuẩn bị tích cực, một tháng tập luyện hăng say, cùng ăn, cùng ngủ, cùng hát với Báo Chí Hát (BCH), tối 7/11 chương trình BCH III đã thành công ngoài sự mong đợi. “Cháy hết mình” là từ duy nhất có thể dùng nói về những “Diễn viên, người mẫu và lực lượng cổ vũ khoa BC – TT”.

HOÀNH TRÁNG TỪ KHÂU CHUẨN BỊ. Qua nhiều ngày luyện tập hăng say với tần suất cao độ, có những lúc vui, lúc buồn thậm chí là có cả những lúc bất đồng nhưng những ngày “Ăn nhà A, nghỉ văn phòng khoa và tối về nằm mơ thấy BCH III” đã trở thành những kỉ niệm không thể nào quên với những con người trực tiếp tham gia đóng góp công sức của mình cho chương trình. Suốt khoảng thời gian ấy, 2 màu áo đồng phục đen và hồng tràn ngập sân trường Nhân Văn. Quá trình truyền thông cho sự kiện này được thực hiện một cách độc đáo bởi những tấm poster màu hồng bắt mắt của chương trình dán trên bảng tin của trường, KTX và đặc biệt là tiết mục Flash mob độc đáo với điệu nhảy Jaiho tập thể “truyền thống” của đông đảo sinh viên khoa BC –TT ngay giữa sân trường đã khiến cho sự kiện này thu hút được sự quan tâm của rất nhiều sinh viên trong trường cũng như các trường bạn và thậm chí là cả những thầy cô trong trường cũng quan tâm chú ý. Bao nhiêu

Phóng bút - 10

mệt mỏi, áp lực trong suốt quá trình tập luyện đã bị xua tan bởi tình cảm mà mọi người dành cho nhau cũng như những món quà động viên từ thầy Đinh Văn Hường (chủ nhiệm khoa); những túi bỏng ngô, củ đậu và…bánh rán của thầy Phạm Đình Lân (phó chủ nhiệm khoa), cả sự quan tâm của cô giáo Thu Giang nữa. Tất cả cho một đêm hội báo chí không thể nào quên. “LÊN SÓNG”! HƠN CẢ HOÀNH TRÁNG ! Gần 19h nhưng hội trường của KTX Mễ Trì với 800 ghế đã kín chỗ, khán giả tới xem không chỉ là sinh viên trong trường mà còn có cả sinh viên trường khác và những người quan tâm tới chương trình này. Với tên gọi “3..2..1.. Lên sóng!”, sân khấu của chương trình ngập tràn sắc hồng trẻ trung, nhiệt huyết thu hút sự chú ý của mọi người ngay từ ấn tượng đầu tiên. Sức nóng và sự cuồng nhiệt nơi hàng ghế khán giả cũng là sự khác biệt rõ rệt, cho thấy một bản sắc khoa báo không thể trộn lẫn.

Mở đầu bằng màn múa “Cánh mặt trời” do các nữ sinh của khoa thể hiện. Công phu, rực rỡ, choáng ngợp và ấn tượng là những từ được đông đảo khán giả dùng để mô tả về tiết mục mở màn này. Cũng qua tiết mục ấy, dường như những nữ sinh khoa BC – TT muốn gửi đến khán giả một thông điệp rằng con gái báo chí không chỉ mạnh mẽ, sắc sảo trong công việc mà họ còn rất tài năng, duyên dáng và rạng rỡ. Tiếp theo, đến lượt hai diễn viên Việt Nga và Lạc Trung đánh dấu tên tuổi của mình khi hóa thân vào nhân vật “mẹ Đốp” và “Mõ làng” mang lại cho khán giả những tràng cười ngả nghiêng để từ đó bắt đầu màn nhạc kịch độc đáo giới thiệu về khoa. Không chỉ là những tiếng cười đơn thuần mà xen vào những tiết mục đó, khán giả còn thấy được khái quát về đặc trưng của các loại hình BC – TT. Báo in, báo mạng, báo hình, báo phát thanh và PR được các diễn viên nghiệp dư khoa BC – TT thể hiện hết sức sinh động dưới nhiều hình thức âm nhạc: từ ca cổ, nhạc trẻ đến cả Rap và Hip-hop. T


BÁO CHÍ HÁT TẤT CẢ TẠO NÊN MỘT CÁ TÍNH BÁO CHÍ KHÔNG THỂ NÀO QUÊN. Một loạt các tiết mục văn nghệ ấn tượng được những sinh viên khoa BC – TT (cả chính qui lẫn tại chức) thể hiện. “Em đi xem hội trăng rằm” của cô Thuận, cặp song ca “Tình ta biển bạc đồng xanh” đầy tình cảm là những tiết mục đến từ lớp tại chức khoa BC – TT; bản Canon qua màn thổi sáo fluent của cô Park tới từ K53 hay bài hát mang đậm màu sắc dân gian trình_“ Hồ trên núi” đã đưa khán giả đi vào phần 2 của chương trình. Tiết mục nhảy Jaiho sôi động “made in BC” lại một lần nữa tỏa sáng trên sân khấu và chinh phục hầu hết những khán giả có mặt tại hội trường. Nóng bỏng và dồi dào sức trẻ, phần 3 của chương trình mở đầu với “Lemon tree” của ban nhạc Flyback và “Never back down” của DaLAB (những ban nhạc đến từ các trường bạn) đã làm cho khán giả phía dưới không thể ngồi yên. Rồi tiết mục tốp ca: “ Là con gái thật tuyệt” với sự đáng yêu, duyên dáng của nữ sinh khoa báo và Liên khúc “ Quỳnh hương- Và tôi cũng yêu em” của “phái mạnh_những anh em nam nhi khoa báo đã đem đến cho chương trình sự nóng bỏng cuồng nhiệt và những cảm nhận thú vị về sinh viên Báo chí Nhân Văn. “Bonjour Việt Nam” là một phút trầm lắng hiếm hoi trong suốt chương trình để rồi từ đó lại mở ra một màn biểu diễn thời trang đầy tính chuyên nghiệp và rực rỡ sắc màu. Những phương tiện tác nghiệp rất gần gũi của các nhà báo nay đã được các

nhà thiết kế sáng tạo đưa vào bộ sưu tập thời trang tác nghiệp. Những chiếc bút, quyển sổ, máy ghi âm, máy ảnh hay mixcro, bàn phím máy tính, thậm chí là chiếc chảo thu phát sóng qua con mắt tài tình của các “nhà thiết kế” đã biến thành những trang phục rất sinh động và “không hề đụng hàng”! Khách mời cũng là một yếu tố quan trọng tạo nên sự hoành tráng cho chương trình BCH III. Ngoài sự quan tâm tham dự của thầy Đinh Văn Hường (CN khoa), thầy Phạm Đình Lân và thầy Dương Xuân Sơn (Phó CN khoa) cùng đông đảo các thầy cô trong và ngoài khoa tham dự, BCH III còn có sự góp mặt của Hoa hậu biển Việt Nam năm 2010 Nguyễn Thị Loan, nhà báo Bạch Dương, Thu Thuỷ (cựu sinh viên của khoa đến từ đài THVN), nhà báo Đồng Mạnh Hùng (cựu sinh viên của khoa đến từ đài TNVN)…đã tạo nên tiếng vang lớn cho BCH III. “Gặp nhau trong thân thương thân thương những lời chào, cùng chia nhau niềm vui phút gặp lại…có bước chân đường xa đó, có bước chân trở về” .Trong giây phút trở về ấy, thầy trò đã cùng nắm tay nhau chúc mừng cho một đêm diễn thành công. Mặc dù vẫn còn nhiều thiếu xót nhưng BCH III xứng đáng là một món quà tri ân mà lớp lớp các thế hệ sinh viên khoa báo muốn gửi lòng biết ơn tới thầy cô nhân dịp Kỷ niệm 20 năm thành lập khoa.

Ngọc Uyên.

CẢM NHẬN VỀ BCH 3 Là người rất quan tâm tới các hoạt động của khoa và nhất là các phong trào của sinh viên, thầy Đinh Văn Hường rất tự hào về những gì mà sinh viên của mình đã làm được: “Sinh viên khoa báo luôn tạo ra những bất ngờ thú vị và BCH III chính là một ấn tượng đặc biệt nhất. Chương trình không phải là một cuộc thi ca nhạc nhưng tất cả các tiết mục mà các em đã dàn dựng đều rất chuyên nghiệp và diễn ra theo đúng mục tiêu của một chương trình kỷ niệm 20 năm thành lập khoa: sôi động và trẻ trung. Tôi đã thấy được sự khác biệt rất lớn giữa các thế hệ trước và các thế hệ sau. Các em đã bắt đầu hướng tới những hoạt động chuyên nghiệp và BCH 3 đã thành công ngoài mong đợi. Các em đã rất biết cách quảng bá về sự kiện này cũng như về khoa. Không chỉ qua các tiết mục văn nghệ trong đêm biểu diễn mà đó còn là cả một quá trình truyền thông thực sự qua các Clip đồng hành. Thầy rất tự hào về các em.” Chị Bùi Thu Thuỷ, Phó trưởng ban Thể thao – Giải trí – Thông tin kinh tế VTV3, Đài THVN phấn khởi nói: “Được quay trở lại khoa và tham dự chương trình này, mình cảm thấy rất vui mừng và khâm phục các bạn. Các thức tổ chức của các bạn cũng có MC, speaker và tương tác với khán giả, chẳng kém gì các chương trình trên VTV3!” Cũng đang là một sinh viên và cũng đã từng tham gia nhiều chương trình văn nghệ của sinh viên, Hoa hậu biển Nguyễn Thị Loan chia sẻ: “Mình rất vui khi được mời tham dự chương trình của các bạn, mình không biết nói gì hơn ngoài hai từ: “ ấn tượng”. Bạn Ngọc Anh tới từ K53- Hóa học (ĐH KHTN) nói: “ Mình thực sự bị ấn tượng bởi cách tổ chức chương trình của các bạn, không chỉ có những tiết mục hấp dẫn, MC duyên dáng và nhanh nhạy, các khách mời đều “hot” mà mình còn bị ấn tượng bởi dàn âm thanh ánh sáng hoàng chính là điều mà chúng mình cần học hỏi nhiều từ các bạn. Nếu một năm có vài chương trình như BCH thì thật tuyệt!”

Phóng bút - 11


CHIA SẺ

BÁO LỚP - TIẾP LỬA YÊU NGHỀ ! LÀ MỘT SINH VIÊN ĐÃ CÓ NHIỀU TRẢI NGHIỆM VỀ NGHỀ NGHIỆP NGAY TỪ KHI CÒN NGỒI TRÊN GIẢNG ĐƯỜNG ĐẠI HỌC, BÙI THỌ PHƯỚC, SINH VIÊN LỚP K53BC - TT CHÍNH LÀ NGƯỜI ĐÃ CÓ CÔNG RẤT LỚN TRONG VIỆC THÀNH LẬP NÊN 3 TỜ BÁO LỚP ( TẬP VIẾT - BC53 ), PHÓNG BÚT ( BC54) VÀ CHÚNG TÔI VIẾT ( BC55). GẶP ANH TRONG MỘT BUỔI CHIỀU HÀ NỘI ĐẦY GIÓ, NGỒI NGHE ANH TRẢI LÒNG, NGHE ANH CHIA SẺ NHỮNG TÂM SỰ CỦA MÌNH PHÍA SAU THÀNH CÔNG CỦA NHỮNG TỜ BÁO LỚP, CÔNG SỨC ĐỔ RA CHẲNG ÍT CHÚT NÀO. THAM GIA BÁO LỚP LÀ MỘT NIỀM VUI ! Đã từng học nhiều trường và cũng không ít ngành nghề nhưng cuối cùng vẫn quay trở lại với ngành báo chí và lựa chọn khoa BC - TT trường ĐH KHXH & NV, Thọ Phước tự nhận báo chí đối với anh như một mối duyên tiền định: “Ngay từ khi còn học ở trường CĐ Truyền hình ở Hà Nam, mình đã đi viết bài và trong một buổi đi thực tế đầy khó khăn, mình phải lang thang ở khu vực gần trường để chờ xe về. Nhìn thấy ngôi trường Nhân văn, mình quyết tâm sẽ thi lại và vào trường học. Mình dường như có duyên nợ với trường thì phải.” Học tập tại lớp K53 BC - TT , Thọ

Phóng bút - 12

Họ tên: Bùi Thọ Phước. Ngày sinh: 7/4/1986. Sở thích: Báo chí, bóng đá. Nickname: vimotthegioikhongyeunhau. Email: buithophuocvov@ gmail.com Phước mau chóng thành lập nên tờ báo lớp mang tên “Tập viết” và kế tiếp đó là giúp đỡ lớp BC54 thành lập báo Phóng

bút và gần đây nhất là BC55 với “Chúng tôi viết”. Nói lên lý do thành lập 3 tờ báo lớp, anh chia sẻ: “mình cũng là một sinh viên báo chí như các bạn nhưng có lẽ mình nhiều trải nghiệm hơn các bạn bới mình đã đi cộng tác viết bài từ rất sớm. Mình hiểu là sinh viên báo chí bọn mình khi ra nghề luôn thiếu sự tự tin. Mình muốn báo lớp trở thành sân chơi cho các bạn sinh viên, nơi các bạn có thể tập viết bài; tiếp cận, cọ sát dần với nghề báo và mình cũng hy vọng rằng báo lớp cũng sẽ làm tăng tình đoàn kết giữa các thành viên trong lớp. Ngoài ra thực sự đối với mình, được làm báo cùng các bạn, được chia sẻ những kinh nghiệm trong công việc đầy vất vả này, đó chính là một niềm vui.”


CHIA SẺ TIẾP LỬA YÊU NGHỀ QUA TỪNG SỐ BÁO. Là người sáng lập ra cả 3 tờ báo, Thọ Phước luôn tâm niệm rằng, thông qua việc làm báo lớp sẽ tiếp thêm cho ngọn lửa nghề của các bạn sinh viên ngày càng bùng cháy mạnh mẽ hơn. Chân tình và đầy tâm huyết, anh tâm sự: “Ở mỗi tờ báo, nhìn thấy sự tiến bộ của người viết qua từng bài, từng số báo, mình cảm thấy thật sự vui mừng. Thực sự mình chưa bao giờ dám hy vọng là tờ báo lớp sẽ làm cả lớp với hơn trăm con người viết báo tốt lên mà chỉ cần thấy mỗi năm, ở một tờ báo lớp có chỉ một người tiến bộ hơn, yêu nghề hơn, mình đã thấy toại nguyện rồi.” Nhắc đến những cá nhân đã trưởng thành từ báo lớp, anh không quên kể đến một số thành viên BC53: chị Tiểu Yến, chị Thảo, anh Từ Minh Chiến…Đó là những con người đã có sự tiến bộ nhanh từ khi tham gia báo lớp và sau đó thì rất tự tin khi ra viết bài cho các báo Trung ương. Chính những bạn ấy đã giúp anh tự tin hơn, có động lực hơn khi giúp đỡ các lớp dưới thành lập ra một tờ báo lớp. tuy nhiên anh cũng nhấn mạnh rằng, không phải chỉ nhờ báo lớp mà các bạn ấy có được thành công mà một phần cũng là nhờ tố chất của các bạn ấy nữa. Ngoải ra việc tham gia cộng tác với báo lớp đã góp phần tạo ra kinh nghiệm làm báo để các bạn ấy vững vàng hơn trong môi trường báo chí rộng lớn. VẪN LẬP NÊN BÁO LỚP DÙ BIẾT NÓ SẼ CHÌM DẦN. Với một cái nhìn xa xăm, Thọ Phước trải lòng: “Ngay từ khi quyết định thành lập các tờ báo lớp, mình đã ý thức được rằng dù sớm hay muộn thì rồi một ngay, tờ báo ấy cũng sẽ chìm dần dù thời gian đầu các bạn có hào hứng đến đâu. Bởi đến một ngày khi các bạn nhiệt tình với báo lớp thấy có đủ kinh nghiệm, thấy

mình có thể bước ra môi trường làm báo rộng lớn hơn, các bạn sẽ rời xa báo lớp. Tuy nhiên mình không thấy đó là thất bại bới thực sự báo lớp đã làm nhiều bạn trưởng thành hơn và mình luôn tự hào về điều đó.” Như một người anh cả của 3 tờ báo lớp, Thọ Phước cho rằng hiện nay, nhiều bạn sinh viên trong khoa còn thiếu chủ động, e dè và không nhiệt tình tham gia báo lớp. Có thể các bạn chọn môi trường khác để rèn luyện khả năng viết bài hay cũng có thể là do các bạn ngại liên lạc, tham gia cộng tác. Tuy nhiên báo lớp luôn rộng mở với tất cả mọi người và nếu như bạn không tham gia báo lớp chỉ vì lí do ngại liên hệ hay không quan tâm thì thực sự nó sẽ trở thành trở ngại lớn cho các bạn khi ra làm báo sau này. LÀM BÁO, CẦN NHẤT LÀ SỰ ĐAM MÊ ! Chỉ giống như một người anh có nhiều kinh nghiệm viết bài, anh chia sẻ quan điếm của mình rằng để làm tốt nghề báo, yếu tố quan trọng nhất vẫn là sự đam mê. Nhờ có sự đam mê, bạn sẽ tự mầy mò, tìm tòi, học hỏi để thoả mãn nó thay vì ngồi đó chờ người đến dạy và nhờ đó, bạn sẽ tìm thấy cho mình nhiều kinh nghiệm quí báu trong nghề. Đã từng đi cộng tác viết bài với không ít những tờ báo lớn nhỏ và cho ra đời nhiều những bài phóng sự điều tra có giá trị, đi vào những vấn đề gai góc, nguy hiểm, phản ánh vấn đề một cách sâu sắc, góc cạnh, anh tâm sự: “Có nhiều

lúc, thực sự mình cảm thấy chán nản! Cảm giác bài viết mà mình đã đổ bao công sức, tâm huyết và thậm chí là bất chấp nguy hiểm mới viết lên mà vì một lý do nào đó lại không được đăng. Khi ấy, thực sự mình thấy rất buồn. Nếu không có sự đam mê thì có lẽ sẽ khó có ai trụ vững được trên con đường báo chí đầy thử thách này.” Anh cũng khẳng định rằng, chỉ cần bạn có được sự đam mê và thể hiện được sự đam mê của mình, bạn sẽ được các cơ quan báo chí ghi nhận. Viết bài lần này không được đăng thì lần sau, lần này không đạt thì viết lại, như thế, dù ngay cả chuyên môn bạn không cao nhưng các cơ quan báo chí sẽ nhìn thấy ở bạn cái đích để tiến lên và chắc chắn sẽ cho bạn cơ hội để thể hiện mình. Hà Nội những ngày chớm đông se lạnh. Nhìn dáng vẻ bình thản của Thọ Phước, ít ai biết rằng đằng sau con người ấy là vô vàn những tâm sự, những nỗi niềm, những khó khăn mà không phải ai ở trường hợp ấy cũng có thể vượt qua. Cất giấu nhưng nỗi niềm tâm sự phía sau, anh luôn nhiệt tình tham gia báo lớp và chia sẻ, dìu dắt các bạn sinh viên khi mới bước chân vào khoa và xác định theo nghiệp báo. Trước khi rời đi, anh còn khẳng định rằng sẽ sẵn sàng giới thiệu các bạn sinh viên thực sự có tâm huyết với nghề báo, có khả năng và muốn đến với các cơ quan báo chí.

Nguyễn Thắm – Tâm Nhân.

Phóng bút - 13


MỘT CHUYẾN ĐI

C

CHUYẾN ĐI ĐẦU TIÊN

huẩn bị nhanh lên nhé, 8h chúng ta ra ga!”_ vội vàng, lo lắng, vui sướng và hồi hộp, đó là những tâm trạng đầu tiên của tôi khi bắt đầu chuyến đi này. Chưa bao giờ được đi xa_đó là lý do mà tôi đã lựa chọn ngành báo chí, để được đi nhiều, gặp nhiều, biết nhiều mà! Chuyến đi này cũng với mục đích ấy! 22h, chuyến tàu chạy từ Hà Nội lên Yên Bái bắt đầu lăn bánh trên đường ray. Cảm giác lần đầu tiên đi tàu thật là thích. Ồn ào một xíu, đông đúc một xíu, nhưng khiến tôi sao mà vui thích thế! Vậy là ước gì được lấy rồi còn gì! Tàu chạy trong đêm, ngoài trời tối om, cố ngóng ra phía cửa sổ, chẳng thấy gì hết cả. Gió đêm thổi, se se lạnh! Trên tàu khác hẳn ô tô! Người ngồi, người nằm, người thức, người ngủ. Thỉnh thoảng chiếc xe bán đồ ăn lại được kéo qua, reng reng, nghe thật lạ! Đoàn chúng tôi có 5 người_5 anh em, người nọ ngả vào người kia mà ngủ, thân thiết, gần gũi. Thoảng có lúc tỉnh

Phóng bút - 14

dậy, nhìn ngơ ngác, thấy mình đang ngồi trên tàu, thật mà cứ như tưởng tượng. Tôi mơ màng nghĩ đến việc bố mẹ tôi mà biết chuyện này, chắc sẽ “điên lên” mà mắng tôi vì cái tội liều mạng, mải chơi mất! Đoàn tàu cứ thế lầm lụi đi trong bóng đêm. Sân ga chờ tàu đến! Mỗi ga đi qua, nhìn đèn sáng, nhìn không khí nhộn nhịp, đoàn tàu dừng lại, trả khách. Gặp lại nhà ga, vài phút ồn ào, bóng đêm xôn xao để rồi khi tàu rời đi, ga nhỏ tần ngần ở lại. Tàu đi qua bao mảnh đất, những nơi mà tôi chưa bao giờ đặt chân đến. Gió thổi vào toa tàu qua cửa sổ. Gió đến, mang theo cả hương lúa nếp thơm ngào ngạt và đâu đó, có cả mùi rơm mới ngọt nồng. Những miền đất lạ mà sao có cái gì thân thuộc như làng quê của ta. 3h sáng, tàu đến ga Yên Bái. Chúng tôi xuống tàu và tần ngần, ngơ ngác giây lát trước khung cảnh xa lạ. Bóng đêm nơi miền núi cao, lạnh và trầm lắng! Tất cả như vẫn say sưa trong con mê, sương lạnh nhẹ buông, gió khẽ thổi và

chiếc xe ô tô chúng tôi đi cũng từ từ chuyển bánh. Chiếc xe lắc lư uốn mình theo những cung đường núi, chênh vênh, loạng choạng tưởng như núi rừng nơi đây cũng chếnh choáng cơn say, say trời, say đất. Nghiêng người mỗi khi đi qua một khúc cua đường núi, cảm giác thích như đang lái chiếc xe đua trong trò chơi điện tử ở các khu giải trí lớn vậy. Trời dần sáng và khung cảnh đất trời miền sơn cước dần hiện ra rõ nét. Sương mờ vắt vẻo nơi lưng chừng núi như những đứa trẻ nghịch ngợm vẫn thường dậy sớm và trọc phá, không cho mọi người ngủ! Mây trắng bao phủ đỉnh núi cao cao, mờ mờ, ảo ảo. Chiếc xe vẫn lướt đi nhẹ nhàng qua những vòng quay vô-lăng điệu nghệ của bác tài, vượt qua màu mộng ảo của sương trắng, trắng cây, trắng đồi, trắng núi. Chưa thấy mặt trời đâu nhưng những đám mây bao phủ trên ngọn núi đã dần chuyển màu. Không còn thấy rõ màu trắng mà giờ đây, điệu đà hơn, nó khoác lên mình tấm áo ánh vàng,


MỘT CHUYẾN ĐI rạng ngời, huyền bí. Người lại nghiêng đi khi tàu qua một cung đường hẹp rồi lại lao vút đi. Màu xanh dần dần xuất hiện. Những đồi chè, nương ngô xanh hút mắt, đẹp, mơn mởn cứ hiện lên dần sau màn sương như một cô gái trẻ tỉnh dậy, vén màn, bước ra khỏi chiếc giường mây bạc. Hòa lẫn trong màu xanh của chè, trong màu non thơm của ngô, màu bạc của những vườn đào, con người ta sao mà nhỏ bé! Được tận mắt nhìn thấy những em bé dân tộc leo trèo trên nương, thấy cảnh lớp học nhỏ bé, đơn sơ nơi cô-trò vùng cao truyền–nhận con chữ mới hiểu cuộc sống nơi đây vất vả như thế nào. Không mang theo nước, chúng tôi phải uống nước suối, dòng nước dẫn từ trên núi cao của người dân địa phương. Giây phút e ngại, rồi sau, ai nấy đều khum khum bàn tay lại, hứng lấy những dòng nước suối trong veo, mát lạnh mà uống cho thỏa cơn khát. Cái kiểu uống nước “nguyên thủy” ấy khiến tôi thích thú mãi, nước ngọt, lành lạnh trong miệng, cảm giác không sao tả được.

như nơi thành thị. Nắng nương, gió núi khoác cho mảnh đất và con người nơi đây một vẻ đẹp huyền hoặc, mạnh mẽ mà hút hồn đến lạ. Vạt nắng chiều vắt ngang sườn núi, những bức ảnh mà chúng tôi chụp được dần đầy lên trong máy. Khi bóng tối bắt đầu xâm chiếm không gian cũng là lúc khung cảnh cuộc sống nơi chân núi được thu gọn trong tầm mắt chúng tôi. Những bóng đèn bắt đầu được bật sáng nơi phía xa chân núi. Không giống như chuỗi ngọc trai nơi thành thị ồn ào náo nhiệt lúc nào cũng bị ánh sáng từ nhiều nguồn khác nhau xâm lấn, ánh đèn nơi đây trở thành trung tâm, điểm xuyết trong không gian, sáng lung linh, hút mắt đến lạ. Đứng trên sườn núi, dang rộng cánh tay ra cho gió lướt nhẹ qua, cảm giác như thế giới này thật nhỏ bé. Những ngôi sao trên cao bắt đầu nhấp nháy. Nơi miền sơn cước này dường như bất kì ai cũng có thể tìm thấy một góc riêng, một không gian riêng cho bản thân mình. Gió núi lại thổi, mát nhẹ qua da thịt. Những bước chân trên đường xuống núi như nhanh hơn. Bóng tối đổ xuống xầm xập.

Mỗi bước đi trên con đường núi lại mở ra trước mắt chúng tôi những khung cảnh xa hút tít. Những mái nhà nhỏ bé, con người lại càng nhỏ bé, chênh vênh. Chúng tôi leo lưng chừng núi, thảng thốt nhận ra mình đã đi gần đến đỉnh, đã đứng chênh vênh trên sườn núi cao nơi mà ngay vừa mới đây thôi, tôi còn nghển cổ lên mà trầm trồ kêu nó cao quá! Nắng vùng cao vàng rực rỡ, trong nhưng không bỏng dát, ngột ngạt

Lại một ngày mới, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình khám phá mảnh đất này. Ngồi trên ô tô, đi qua cây cầu Âu Nâu vắt trên dòng sông Thao chở nặng phù sa, lần đầu tiên tôi cảm nhận được tâm trạng của người những người con xa quê với dòng sông thân thương một thời gắn bó: “ Quê hương ai cũng có, một dòng sông bên nhà. Con sông quê gắn bó, với tuổi thơ đời tôi”. Dòng nước sông Thao màu hồng nhạt, chở nặng

phù sa, cuộn chảy êm đềm quanh những bãi ngô, bãi chuối xanh mướt. Dòng sông bao đời nay vẫn nằm đó, cuộn chảy xung quanh cuộc đời với bao biến chuyển của con người và mảnh đất nơi này. Phố phường sôi động hơn, đông vui hơn, cuộc sống con người khấm khá hơn, nhưng cái vẻ lặng lờ, trĩu nặng phù sa như tấm lòng con người một lòng một dạ với mảnh đất này đã giữ lại cho nơi đây cái vẻ lặng, tĩnh và sâu như nó vốn có. Lại những đồi chè, đồi quế, lác đác những mái nhà trên sườn đồi cao cao. Cuộc sống nơi đây thật yên bình! 22h đêm, chúng tôi ra ga chờ tàu, kết thúc chuyến đi Yên Bái. Thời gian chờ tàu dường như thật dài. Đi lại, ngóng trông. Không muốn rời mảnh đất này nhưng không hiểu sao, đứng bên đường tàu, tôi vẫn có cảm giác ngóng chờ, trông đợi. Nhìn mãi những con tàu đến, tôi cứ thắc mắc rằng tại sao không thấy được cái ánh đèn màu xanh như “ma chơi” mà Thạch Lam đã miêu tả trong truyện ngắn Hai đứa trẻ. Tàu cứ đến, rồi lại đi. Cái cảm giác đến rồi lại chia xa, không nói ra nhưng dường như đã nhốm màu trầm lên những mảnh đất nơi mà từng đoàn tàu dừng chân. Tàu đến trong đêm vắng rồi rời đi cũng lại gắn với bóng đêm, tĩnh lặng, trầm buồn. Đoàn tàu mang số hiệu SP6 đưa chúng tôi quay trở lại Hà Nội_thành phố nơi mà lúc nào cũng ồn ào, sôi đông, nơi mà ngay cả giữa đêm khuya cũng không mấy khi ngủ say giấc. Rời xa Yên Bái, rời xa những giây phút lâng lâng giữa núi mây, giữa màu xanh hút mắt của đồi ngô, đồi chè; rời xa màu nắng vàng trong trẻo, xa những cung đường núi nghiêng nghiêng, xa dòng nước sông Thao mang nặng nỗi lòng, xa ánh mắt bình bình, yên yên của những con người nơi đây. Trên tàu, chúng tôi không ai nói với nhau một lời nào. Con tàu lại đưa chúng tôi chở lại Hà Nội, nơi mà cuộc sống gần như chẳng bao giờ cho ta dừng lại và tìm những phút bình yên.

Vũ Đào.

Phóng bút - 15


THƠ - BLOG

Thầy dạy con làm báo

Thi sĩ tháng 11 Học và tên: Nguyễn Văn Du

Con học báo phần nhiều do sở thích Được chu du rong ruổi khắp đó đây Cuộc đời con dòng thông tin bất tận Thoả sức con bay thú vị đầy!

Ngày sinh: 28/11/1991 Quê quán: Tiền Hải – Thái Bình SĐT: 01682498489 Câu nói yêu thích: Việc người khác nghĩ gì không quan trọng bằng việc bản thân mình nghĩ gì!

Nhưng khi con gặp cô thầy Con mới hiểu làm báo không đơn giản Đâu chỉ có oai phong và trọng vọng Còn gian nan vất vả lẫn nhọc nhằn, Mắt phải tinh, ngòi bút sắc, tấm lòng trong Thế mới mong trở thành nhà báo giỏi. Thầy bảo chúng con: phải không ngừng học hỏi Để mai này ra làm báo cho hay! Từng chữ mỗi câu lời thầy dạy Kẻ làm trò xin khắc cốt ghi tâm Con sung sướng vì đã chọn chẳng lầm Nghề làm báo - cái nghề ôi cao quý!

LŨ ƠI, ĐỪNG VỀ NỮA ! Năm nào mày cũng ùa về Mà khi mày đến tái tê, động trời

Nhưng nhìn trong ấy nước vây bốn bề

Xin đừng đến nữa lũ ơi

Mênh mông sóng nước gớm ghê

Dân tao nghèo lắm bao đời khổ qua,

Phận người bé nhỏ lũ về tính sao?

Lũ trôi trôi biết bao nhà

Không còn lửa,chẳng còn gạo

Lũ trôi trôi hết hecta ruộng màu…

Mẹ ơi con đói đã bao ngày rồi…

Mỗi khi có lũ lòng đau quặn, Thương lắm miền Trung khúc ruột trầy! Tuy không có lũ ở đây

Phóng bút - 16

Đọc xong nhật kí ôi mặn đắng Mẹ em - cô giáo lũ cuốn đi! Lũ qua chẳng để lại gì Chỉ còn nỗi khổ siết ghì cơn đau

Mưa vừa tạnh,lại lũ sau Lũ chồng lên lũ một màu xám đen Thân lạnh buốt,nhớ ánh đèn Lũ ơi xin lũ đừng chen vào đời… Lòng dân rốn lũ sầu heo hắt Dạ người xung quanh cũng đượm buồn!


THƠ - BLOG

Hà Nội những mùa lạnh Tôi đã trải qua ba mùa lạnh cùng với Hà Nội. Trước cái giá lạnh ấy, tôi như yêu hơn, si mê hơn cái anh chàng người yêu lớn ấy – Hà Nội… Hà Nội mùa lạnh vẫn ồn ào, vẫn xô bồ, bon chen như những ngày khác. Trên con đường 32 quen thuộc mà ngày ngày tôi vẫn ra đón xe buýt để đến trường vẫn bụi, bụi… mờ mắt. Vẫn có thể khiến cho ai đó ngán ngẩm, chán nản khi phải sống với nó. Nhưng với tôi – mùa lạnh – mùa Hà Nội nhiều gió, con đường ấy bụi thêm, cái mùi bụi ngai ngái ấy đã trở nên thân quen với tôi từ khi nào. Trên con đường ấy, cái lạnh giá mỗi buổi mờ sáng vẫn còn giăng mắc lại trên… dây điện, dây mạng chẳng chịt như vá víu, như kéo cho bầu trời ấy xuống thấp hơn. Bầu trời cũng hồng hồng một màu bụi! Trên tuyến xe buýt thân yêu hay bất kỳ một tuyến nào đó, tôi lại thả hồn mình say đắm ngắm nhìn Hà Nội. Hà Nội hiền hòa, yên bình, như nhẹ bẫng, mát trong; những chiếc lá mỏng mảnh uốn mình yểu điệu cùng giọt sương bé tẹo, hấp háy mỉm cười. Đường Phạm Hùng với những hàng liễu rủ vàng ở đoạn Đình Thôn. Đường Hoàng Diệu, Trần Hưng Đạo với những chiếc lá xà cừ, lá sấu rụng vàng đầy một mùa thu còn sót lại. Đường Bưởi với hàng liễu và tiếng gió ru êm êm nơi điểm dừng xe buýt mỗi buổi chiều hanh bức, hơi nheo mũi khi thi thoảng ngửi thấy chút mùi nồng nặc từ dòng sông Tô Lịch mộng mơ dĩ vãng. Ô Cầu Giấy, Ô Chợ Dừa với nhịp nhịp đèn xanh đèn đỏ và dòng người tấp nập ngược xuôi… Tất cả, như một cái gì đó thân thương lắm, máu thịt lắm, ăn sâu vào trong tiềm thức của tôi mà mỗi khi xa Hà Nội tôi lại nhớ, lại thấy dưng dưng… Hà Nội đẹp lắm… Cứ mỗi cuối tuần mà có dịp ra đường Thanh Niên cạnh Hồ Tây uống trà sữa và ngắm hoàng hôn thì không có gì thú vị bằng. Mùa lạnh nên mặt trời đi ngủ sớm hơn, nhưng không có nghĩa ánh hoàng hôn ấy bớt rực rỡ, bớt thi vị. Ai đó sẽ thấy ấm hơn khi ngồi cùng bạn bè mình thả câu ngắm hoàng hôn hay đôi bạn trẻ rạng rỡ trong niềm hạnh phúc ấm nồng mỗi đợt gió thổi lành lạnh. Những ai đó sẽ thấy cô đơn, thấy lạnh hơn và man mác buồn khi một mình ngồi đối diện với ánh nắng, với cái se lạnh ấy. Một chút thôi, nhưng riêng với tôi, tôi lại rất thích cái vị buồn ấy – vị buồn rất riêng Hà Nội… Hà Nội lạnh… Tôi vẫn bắt gặp những nụ cười ấy, những nỗi cơ cực, vất vả ấy, ngày ngày và thường trực. Mỗi buổi ngồi với chúng bạn ở ghế đá cùng nhau ăn những túi bỏng ngô lại thấy ấm cúng lắm y như một gia đình vậy. Lại trao nhau những cái mỉm cười thật dịu khi gặp những người bạn. Nhưng… Hà Nội của tôi kẽo kẹt trong tiếng gánh hàng rong ngoài phố, xao xác lá rơi mà như gió lạnh vừa rụng xuống, tê điếng, ngơ dại. Những bàn tay nhăn nheo của những anh thợ xây, những cô hàng xén hay những bà, những chị ngồi co ro dưới chân cầu vượt Mai Dịch chờ được thuê đi giúp việc vẫn cứ mùa mùa như thế, ánh mắt xa xăm, liếc chậm hơn vì cái giá lạnh. Đôi lúc ra bến xe tôi vẫn hay bắt gặp các bác, các anh lái xe, phụ xe buýt lùa vội xuất cơm hộp vào bụng để cho kịp giờ xe chạy mà bỗng ứa nước mắt vì quá đỗi thân quen. Lạnh đấy, hút vội điếu thuốc cho ấm người rồi lại chạy lượt tiếp theo. Hà Nội những mùa lạnh… khắc khoải trong tôi một chút buồn nhớ, một chút gì đó ưu tư và chờ đợi. Vô tình chạm phải một bàn tay lạnh nào đó, muốn nắm lấy thật chặt, phả chút hơi ấm vào đó… và mỉm cười. Và mỗi lần nghe tin không khí lạnh tăng cường lại lẩm nhẩm nhắc lại trong đầu: Hà Nội lạnh thêm rồi…

Hà Phong

Phóng bút - 17


THỂ THAO

Tổng hợp 4 trận đấu cuối cùng của giải “Tiền Báo chí mở rộng 2010”

LÊN NGÔI XỨNG ĐÁNG Đã không có một bất ngờ nào trong cả 4 trận cuối cùng của giải “ Tiền Báo chí mở rộng 2010”. Những đội được đánh giá cao hơn đều giành chiến thắng và lẽ dĩ nhiên những đội yếu thể hơn phải chịu thất bại. Kết quả như đã được an bài từ trước. KẺ THÌ GIAN NAN NGƯỜI THÌ DỄ DÀNG Đó là diễn biến của hai cặp đấu bán kết giữa Báo Pháp luật Việt Nam (PLVN) gặp K54 Xã hội học (XHH) và K53 Báo chí(BC53) gặp K54 Khoa học chính trị (KHCT). Ở trận bán kết thứ nhất các cầu thủ Báo PLVN đã có một sự khởi đầu không thể tốt hơn khi có được bàn thắng sớm của Văn Thọ trên chấm phạt đền sau tình huống hậu vệ bên phía K54 XHH sơ ý để bóng chạm tay trong vòng cấm địa. Những tưởng Báo PLVN sẽ có một trận đấu dễ dàng nhưng trong thời gian còn lại của hiệp một các cầu thủ áo xanh đã chơi rất quyết tâm, ăn miếng trả miếng đến cùng khiến những đợt tấn công của đối thủ liên tục bị bẻ gãy. Thật tiếc rằng những pha chống trả của K54 XHH không tạo ra được những cơ hội thuận lợi để có thể chuyển hóa thành bàn thắng. Và họ chỉ biết tự trách mình khi không tận dụng được những cơ hội sẵn có. Phút 40 lại một lần nữa Văn Thọ là người đâm nhát dao chí mạng dành cho K54 XHH sau pha phối hợp trung lộ đẹp mắt nâng tỉ số lên 2-0. Và bàn thắng rút ngắn tỉ số của Tuấn Anh bên phía K54 XHH ở phút 45 chỉ còn mang tính chất an ủi và danh dự cho đội nhà. Trận bán kết thứ hai lại là một kịch bản hoàn toàn khác. BC53 đã có một trận đấu vô cùng dễ dàng trước K54 KHCT khi chủ nhà đã đè bẹp đội khách với một trận mưa gôn 5-0. Diễn biến trên sân hoàn toàn thuộc thế chủ động của BC53.Cầm bóng 80%, sút cầu gôn gấp 6 lần đội khách, 5 lần sút trúng xà và cột. Tất cả những thống kê đã cho thấy sự vượt trội của đội bóng áo

Phóng bút - 18

trắng trước đối thủ. Cặp tiền đạo Văn Kiên (3 bàn) và Thọ Phước (2 bàn) đã phối hợp rất ăn ý làm nên nỗi khiếp sợ cho khung thành của K54 KHCT. Trận đấu này cũng ghi dấu khoảnh khắc lóe sáng tuyệt vời của “Vua phá lưới” Văn Kiên với hattrick ghi được anh đã nâng tổng số bàn thắng của mình nên con số 7 đồng thời đưa đội nhà vào trận chung kết một cách thuyết phục. KẺ PHỤC ĐƯỢC HẬN, NGƯỜI ĐÀNH NGẬM TRÁI ĐẮNG. Đó là cái kết cuối cùng của hai trận đấu tranh ba tư giữa K54 XHH với K54 KHCT và trận tranh ngôi vô địch giữa BC53 với Báo PLVN. Ở trận đấu diễn ra trước các cầu thủ K54 XHH đã tàn phá khung thành của K54 KHCT với tỉ số 5-1. Món nợ thua 0-3 ở vòng bảng được trả đầy đủ. Một lần nữa K54 KHCT đã không còn là chính mình. Có lẽ vì còn quá mải mê với vị trí nhất bảng A với 9 điểm tuyệt đối mà họ quên mất rằng những đội bóng cùng bảng không được đánh giá cao cho một xuất vào vòng trong. Chicharito KHCT cũng không thể ra sân cùng đồng đội vì một chấn thương khá nặng trong trận gặp BC53. 70% đội bóng áo đỏ đã không có ở trên sân cũng đã ảnh hưởng rất lớn tới tâm lý của các cầu thủ còn lại. Tận dụng điều đó K54 XHH tha hồ bắn phá khung thành đối thủ để giành vị trí

thứ ba dễ dàng. Ở trận chung kết lại là một cuộc tái ngộ nữa của vòng bảng. BC53 có cơ hội trả mối hận thua 1-3 trước Báo PLVN. Nhưng tất cả đều chỉ là mộng tưởng. Với lối chơi kín kẽ và phối hợp ăn ý Báo PLVN đã đẩy đội chủ nhà phải chơi theo ý mình. Họ kiểm soát bóng tốt và luôn tạo ra những cơ hội nguy hiểm. Cặp tiền đạo Văn Kiên và Thọ Phước đã không có nhiều cơ hội vì bị theo kèm khá kĩ lưỡng. Một cú dứt điểm tung nóc lưới từ giữa sân, một pha chớp cơ hội ghi bàn sau tình huống luống cuống của hậu vệ đối phương và một pha phối hợp ghi bàn tam giác nhỏ đẹp mắt đã dập tắt mọi hy vọng của BC53. Tỉ số 3-0 được bảo toàn trọn vẹn đến khi kết thúc trận đấu. Báo PLVN đã lên ngôi một cách xứng đáng.

Bảo Ngọc.


TRUYỆN NGẮN

NẮNG... GIÓ VÀ MỘT CƠN MƯA! Phan Phan Gió. Cái lớp thể chất chết tiệt làm tôi phải mệt nhoài luyện tập hằng ngày. Tôi thích bóng đá, chứ không phải là mấy cái trò cứ suốt ngày phải ném bóng vào rổ như thế này. Trong khi đôi chân của tôi rất linh hoạt, thì hai bàn tay của tôi lại vô dụng một cách kì lạ. Tôi luyện tập bóng rổ mỗi chiều, và vì thế tôi chơi không đến nỗi tệ trong lớp thể chất mà tôi buộc phải đăng kí. Tưởng rằng môn thể thao này sẽ nhàm chán, nhưng thật may tôi lại tìm thấy được một niềm hạnh phúc lớn hơn. Ngay từ lần đầu tiên tôi đã rất ấn tượng, và cả những lần sau đó nữa, tôi không thể điều khiển được suy nghĩ của mình mỗi khi nhìn thấy nụ cười của cô ấy. Một cô gái mắt cận hơn 5 đi - ốp thì có gì hấp dẫn nhỉ? Tất nhiên là có rồi. Có thể ở đôi mắt cận nhưng cũng có thể ở một điểm gì đó, mà khi bạn đã cảm mến một ai bạn khó mà nhận xét đúng được. Có thể là nụ cười chăng. Trên miệng cô bé học lớp 11 đó lúc nào cũng cười. Nụ cười ấm áp như là nắng thu vậy. Tôi vẫn hay gọi cô bé là Nắng vì tôi chẳng biết tên cô là gì. Mấy lần học thể dục xong, khi đạp xe qua dãy lớp học tôi biết cô học khối chuyên, thuộc trường đại học mà tôi đang theo học.

Nụ cười đó cứ in sâu dần trong tâm trí tôi khiến tôi nhớ rất nhiều. Không được nhìn nụ cười đó khiến tôi có cảm giác hơi buồn. Tôi nghĩ cô bé ấy có thể để ý mình hoặc một ai đó trong lớp giáo dục thể chất. Ánh mắt cô bé cứ nhìn xuống sân tập của bọn tôi. Đôi khi ngơ ngác, tôi hướng mắt về cô bé, nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn. Không phải lúc nào cô cũng nhìn bọn tôi tập thể dục. Vì thế, mỗi khi ánh mắt cô bé bắt gặp ánh mắt của tôi là y như rằng cô sẽ rời vị trí. Còn tôi như một đứa trẻ nghịch dại bị mẹ phát hiện nên rất ngượng ngùng, mặc dù Nắng chẳng bao giờ biết điều đó cả. Những hôm mắc việc ở khoa, tôi phải gọi điện xin phép thầy giáo dạy thể dục cho tôi nghỉ học. Những buổi như thế tôi đều thấy tâm hồn mình xuyến xao, không thể nào cắt nghĩa được. Tôi lóng ngóng làm việc vì tâm trạng vẫn để ở nụ cười của Nắng. Mặc dù tôi vẫn làm xong mọi công việc được giao, nhưng tôi chẳng thấy vui lên thêm một chút nào. Dường như chỉ có nụ cười của Nắng mới làm tôi vui hơn. Chính nụ cười đó làm tôi quý hơn những buổi tôi đi học thể dục. Tôi vẫn hay nhìn trộm Nắng mỗi khi cô bé đứng nhìn bọn tôi học thể dục dưới sân. Đến bây giờ tôi cũng không hiểu mình đã làm những chuyện gì. Tôi cố

đuổi theo Nắng về tận nhà của cô ấy chỉ để biết nhà cô ấy ở đâu. Cũng may là tôi chưa bao giờ bị phát hiện. Và như thế tôi biết nhà của Nắng. Như thế thì đã sao. Tôi nghĩ mình không có máu hâm trong người nhưng tôi vẫn thường làm những chuyện hâm dở. Tôi đạp xe đến sân thể dục vào những ngày mưa, dàn xếp với đứa bạn cùng khoa trao đổi về tài liệu, giáo trình. Có khi tôi đạp đến đó, giả bộ đứng chờ các bạn và giáo viên thể dục. Chỉ chờ Nắng xuất hiện bên cựa sổ, tôi sẽ an tâm đạp xe trở về. Suốt cả học kì tôi vẫn hay lén nhìn trộm Nắng mà cô bé không biết (hoặc cô ấy giả vờ không biết). Nhưng liệu tôi sẽ nhìn trộm cô bé được bao lâu nữa khi mà kì thi cuối kì đang dần đến. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải xa với hình ảnh của Nắng, xa với nụ cười của cô bé. Nghĩ thế tôi đánh bạo chủ động làm quen với Nắng. Thật may là hôm đó trời mưa đúng như chương trình dự báo thời tiết đưa tin trước đó. Một ngày nắng giữa mùa đông như thế là một chuyện lạ, ắt hẳn trời sẽ có mưa và lạnh hơn sau ngày nắng đó. Cơn mưa đến thật đúng lúc và tôi không cho phép mình bỏ qua cơ hội. (còn tiếp)

Phóng bút - 19


Chaân daøi BC54 toûa saùng Nhà thiết kế : Thành Bùi - 54, Hằng - 53 và k55

Chu Mỹ Lan (bên trái )

Lan Phương ( thứ 2 - bên trái )

Đẳng cấp “pro”

Trần Hồng Thúy ( trái)

Tô Hải Phương Sải bước tự tin

Phóng bút số 5  

Số kỷ niệm một năm thành lập và chào mừng ngày 20/11

Read more
Read more
Similar to
Popular now
Just for you