Page 65

trời, chớ không thấy cái car park lộ thiên nào cả. Đã vậy, lại toàn chỉ lên những con đường lên dốc cao mới độc! Cứ thế, phóng lao phải theo lao, đến lúc không còn thấy mủi tên nào nửa thì thấy chỉ mình mình lê bước trên đồi cao... đầy sao lấp lánh... tìm sao lạc... chớ không phải tìm bạn lạc... ''lạc đề'' quá xa con đường dọc thác bạn dặn! Thế là hốt hoảng triệt thoái cao nguyên, từ bỏ cuộc tìm, quành đầu quay lại, chạy về cho nhanh! Thân bất bình, tâm bất tĩnh... nghe hơi lạnh... e trời mưa... vài giọt nước chạm mặt, không hiểu là giọt gì, sương đêm rơi hay mồ hôi trán rớt... cũng hoang mang nỗi sợ... tan hàng... vòng tròn tử thủ tan rả.... vừa chạy vừa lạy cho trời đừng mưa! Nhưng mới chạy một đoạn là ngưng ngay, không dám chạy nữa... sợ... đêm vắng tối trời... vấp đá, quàng dây, trợt vỏ chuối... té ngả không ai nâng, nằm lâu không ai đở... đất lạnh nhập vào người... vô bệnh viện... thành... vô đủ thứ... trên đời... từ... vô thân nhân... đến... vô thừa nhận... phiền phức! Về tới car park lộ thiên người đông nghẹt, tràn cả xuống đường, khó lắm mới chen chân tới bãi cỏ, nhưng bãi cỏ lại vắng tanh, bị căng dây cấm vào. Bên Anh mà gặp cảnh cấm cản bất ngờ này thì chỉ có murder, khủng bố hay tai nạn chết người mà thôi, Cảnh Sát phải phong toả, căng tape bảo vệ hiện trường. Thấy vậy là hồn phi phách tán, lòng dạ rối bời, hồn vía lên mây, bấn loạn tinh thần, hốt hoảng hoang mang... không biết chuyện gì xảy ra, vợ con thế nào... ''di tản chiến thuật'' theo rừng người kiến cỏ này hay ở lại ''tử thủ'' trên bãi cỏ dặn dò đó! Họa vô đơn chí, phúc bất tòng lai, một lúc gánh hai cú lạc này sao chiụ nỗi! Đến nước này chỉ còn cách chơi đòn liều ... phá vòng vây, xông vào vùng cấm địa... cho cảnh sát bắt rồi nhờ họ gở rối tơ lòng dùm chớ chẳng còn biết làm gì khác hơn! Chỉ lấn cấn một điều là khai quen ai, biết ai, ở đây, ở đâu, cho họ dễ tìm, dễ kiếm, chớ Lợi Trần Toronto coi bộ mơ hồ, mò kim đáy bể quá! Cái khó ''ló'' cái khôn... đến lúc này mới sực nhớ ra là mình còn một thằng bạn nữa ở đây cũng có giá, đó là Captain Cảnh, Commanding Officer của một chiếc tàu tên ''Quest'' ở Canada này. Không biết có được gì không nhưng hai chữ Cảnh Quest ghép lại như một khám phá mới mẻ mang lại một niềm hi vọng le lói trong lòng... như ngoài khơi bao la thấy chấm sáng nhấp nhô theo sóng lập lòe ẩn hiện ở chân trời xa mà tưởng là ánh chớp... hải

đăng... Cảnh Sát, Cảnh Quest rộn ràng tâm tư, rộn rả tâm hồn... Đem Cảnh Quest nhờ Cảnh Sát tìm dùm xem nó ở đâu thì truy ra Lợi Trần ở đấy liền! Nghỉ tới đó không biết có đúng không nhưng cũng lên tinh thần... dám nghỉ dám làm... bậy... để... Cảnh Sát... bắt ! Lấy hơi xong là xung phong liền ... vừa chạy vừa niệm... Nam Mô- Đại Từ - Đại Bi- Cứu Khổ -Độ Nạn -Quan Thế Âm Bồ Tát ... cho Cảnh Sát đừng... bắn... bậy... vừa quay đầu nhìn lại phía sau xem có bóng đen nào rượt theo không... nếu có là phải thắng lại liền... đưa tay lên đầu... hàng... cho đúng đường binh bị... bắt! Không thấy gì, tiếp tục chạy cầu... Quan Thế Âm Bồ Tát... cho gặp Cảnh Sát... đừng có súng như ở Anh... chớ chẳng dám đèo bồng tơ tưởng gì đến chuyện gặp tiên Du cả! Tại vụ nổ bom khủng bố Luân Đôn 7 tháng 7 xãy ra sau đó nên mới dám làm vậy chớ xãy ra trước đó thì không đời nào dám giỡn mặt tử thần, coi thường Cảnh Sát như thế! Cảnh Sát Anh Quốc không có súng thì thôi chớ có là bắn... bậy liền!... Đọc báo ít khi thấy bắn trúng... người gian!... Người ta ôm vật gì dài dài, bỏ trong bao rác đen đi bộ trên đường mà nghi người ta vác súng trường đi ăn cướp, vội vàng rút súng ngắn ra bắn ngay tại chổ... gần nhà người ta... without warning... đến lúc mở bao ra thì thấy... mấy cái chân bàn trong đó! Còn trong vụ này thì... Cảnh Sát vũ trang Ăng Lê đã ra tay... shot to kill... lầm... một người vô tội... không phải một viên mà là một băng đạn bẩy viên... vào đầu... và chỉ đầu mà thôi, không chổ nào khác... mới khiếp! Xa xa, cuối bãi, nơi vùng ''tử thủ'' dặn dò, một đôi ''nhân tình'' đang ''âu yếm'' bịn rịn níu kéo tay nhau... người đàn ông trong chiếc áo sọc ngang... ''dấu hiệu nhận bạn'' mơ ước mong gặp từ trưa đến giờ, bên cạnh người đàn bà vóc dáng quen thuộc như người đàn bà đi cạnh cuộc đời mình mấy chục năm nay... lờ mờ trong mắt... cũng chưa dám nghỉ...chạy... sợ đường xa mắt mờ... nhìn gà hoá cuốc... thấy người trong mơ! Chạy đến gần thì người đàn bà tách ra, chạy tới nắm tay... hổn hển : thấy người mặc áo sọc ngang lang thang không giống ai phía ngoài là mắt sáng lên, mừng còn hơn thấy mẹ đi chợ về, vội vàng la lên: anh Du, anh Du... rồi chạy ra nắm chặt tay ổng kéo vào không dám buông ra sợ ổng biến mất bay đi thì khổ thì vừa đúng lúc anh chạy tới... mới biết mình đang sống trong thực... tiên đã hiện ra rồi... sờ sờ trước mặt... thấy là khoẻ

- Diễn Đàn Petrus Ký Âu châu số 33/2011 - 65 -

Profile for AlainTruc Le

Báo Diễn Đàn 33/2012  

Báo Diễn Đàn Petrus Ký / Âu-Châu 33/2012

Báo Diễn Đàn 33/2012  

Báo Diễn Đàn Petrus Ký / Âu-Châu 33/2012

Profile for alaintruc